1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Cuộc sống nhàn nhã ở Thiên Khải - Khán Tuyền Thính Phong

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      CHƯƠNG 31 - TÍNH TOÁN CỦA LIỄU PHU NHÂN

      Edit: Quan Vũ Phán
      Beta: Quảng Hằng tỷ


      <img class=" wp-image-46587 aligncenter" alt="Picture1" src="http://cungquanghang.com/wp-content/uploads/2013/02/Picture1.jpg" width="500" height="373" />


      Ở trong tiểu viện của Cố Phúc, Mèo Con nằm ở giường có việc gì làm, phải may vá chỉ là cùng Nam Qua làm vài món ăn. chỉ có Nam Qua khí sắc càng ngày càng tốt, ngay cả Cố Phúc cùng Cố Toàn cũng béo lên vòng.

      “Mèo Con, muội Ngọc Nhi như thế nào mấy ngày nay cũng đến ăn cơm?”. Nam Qua buồn bực hỏi.

      Mèo Con cầm trong tay quyển tiểu thuyết phố phường mà Cố Toàn đưa cho nàng xem chuyển mắt, ngoài miệng chút để ý : “Còn có chuyện gì a? Dù sao Ngọc ca là gia tương lai Liễu gia, cũng bị bỏ đói!”. Trong lòng đoán có thể là tị hiềm a? Dù sao quy củ thế gia nhiều, chú ý nam nữ bảy tuổi giống nhau, hơn nữa còn có Nam Qua ở đây!

      “Huynh bất quá vài ngày đến, Mèo Con ngay lại quên huynh rồi a?”. Trần Quân Ngọc vừa mới vào cửa chợt nghe đến Mèo Con , khỏi cười mắng, nâng tay cho nàng ít hạt dẻ.

      Mèo Con vuốt cái trán, ủy khuất : “Nào có a! Muội chính là thôi!”

      Trần Quân Ngọc nhìn sách trong tay nàng, liếc mắt cái : “Đây là cái gì?”

      Mèo Con : “Tiểu thuyết”

      Trần Quân Ngọc lại liếc mắt cái, khỏi nhíu mày : “Ai đưa cho muội?”

      “Tiểu ca cho”. Mèo Con sảng khoái bán đứng Cố Toàn, đề phòng mà đem sách để ở sau người : “Ngọc ca, huynh cũng thể lấy

      Trần Quân Ngọc bật cười : “Huynh lấy , lần sau muội muốn xem sách, trực tiếp với huynh, đừng tìm tiểu ca của muội”. lại nhình Mèo Con nắm chặt sách, khóe miệng giật .

      Mèo Con bĩu môi, đối sách của Trần Quân Ngọc, phải cảm thấy hứng thú, nhưng vẫn là gật gật đầu : “Được”

      Nam Qua vừa thấy Trần Quân Ngọc vội vàng cười : “Ngọc Nhi, đệ đến rồi, vừa lúc đồ ăn mới nấu xong a! Hôm nay có món đệ thích ăn nhất”. Nam Qua bảo Tiểu Đào đem từng món ăn bày lên bàn ăn.

      Trần Quân Ngọc nhìn thấy bàn ăn có đĩa tôm bích loa khỏi nhãn tình sáng lên: “Mèo Con quả nhiên thương huynh, biết huynh đến đây, làm riêng món ăn này!”

      Mèo Con chu cái miệng nhắn, tay trái nâng cằm, lười biếng : “Đại ca, Ngọc ca, nhị ca, tam ca khi nào trở về a? là mùng bốn rồi!”

      Cố Phúc : “Sắp rồi, sắp rồi, phỏng chừng hai ngày nữa”

      Mèo Con với Cố Phúc: “Đại ca, chờ nhị ca đến đây, huynh bảo huynh ấy đến Liễu gia đón muội được ? Ta muốn về nhà trước”

      Trần Quân Ngọc kinh ngạc hỏi: “Mèo Con thích ở nơi này?”

      Đương nhiên thích! Mèo Con trong lòng tiếp câu: “Muội nhớ mẹ, cha”. Lại tiếp, nàng đời này còn có rời cha mẹ lâu như vậy a! Nàng ủy khuất mím mím cái miệng nhắn : “Nhất là cha, muội hơn ba tháng gặp!”

      Trần Quân Ngọc buồn cười nhu nhu đầu của nàng: “Đúng là nắm gạo nếp! Chỉ biết dán lấy cha mẹ, tương lai lập gia đình làm sao bây giờ?”

      Mèo Con lầu bầu : “Muội lấy chồng, mẹ đáp ứng muội!”

      Mọi người vừa nghe đều cười vui vẻ, Cố Phúc cười ha ha ôm lấy tiểu muội : “Được! Về sau ca ca giúp muội bắt rể, cho ngươi cả đời đều ở trong nhà”

      Trần Quân Ngọc : “Mèo Con cũng chín tuổi, thêm vài năm cũng nên lập gia đình”

      Cố Phúc đánh giá trong tiểu muội ngực: “Ta quên Mèo Con chín tuổi , còn vẫn nghĩ đến nàng mới ba bốn tuổi a! Cả ngày giống như cái đuôi cứ xoay quanh đằng sau mẹ”

      Khóe miệng Trần Quân Ngọc giơ lên chút tươi cười : “Cũng đúng a! Đệ còn nhớ lúc đại tẩu còn chưa tới nhà của chúng ta, mẹ rất bận, đều là huynh và đệ hai chúng ta giúp Mèo Con cùng Toàn Nhi đổi tã a! Khi đó Mèo Con, giống như là phấn trắng a, nho tròn tròn”

      Cố Phúc : “Đúng vậy, khi đó Mèo Con rất nhu thuận, bình thường cũng khóc nháo, chỉ có lúc mắc tiểu mới khóc”

      “Đệ còn nhớ Mèo Con tuổi tự mình ăn cơm, Toàn Nhi tới ba tuổi còn muốn mẹ đút a!”

      “Cũng đúng, khi đó...”

      Mèo Con nghe thấy mà thần tình đầy hắc tuyến: “Đại ca, Ngọc ca, muội đói bụng!”. Miệng nàng run rẩy, đánh gảy hai vị “Lão bá” nhớ lại! Rất mất mặt! Bọn họ biết rằng cho dù là ngụy la lỵ cũng có tự tôn sao?!

      Hai người nghe cười ha ha, Cố Phúc đem nàng đặt vào chỗ, điểm điểm cái mũi của nàng : “Được rồi! Chờ tiểu nhị tới, huynh bảo trước mang muội về nhà. Dù sao cùng tiểu tam giống, phải vội vả chạy về nhà”

      Mèo Con nghe vậy vui vẻ gật gật đầu, lúc ăn cơm xong, Cố Phúc cùng Trần Quân Ngọc liền vội vàng đọc sách. Mèo Con cùng Nam Qua quay về phòng bếp, chuẩn bị làm ít điểm tâm, cho mấy vị ca ca buổi chiều ăn. Đúng rồi! Mèo Con nghĩ nghĩ, với Tiểu Đào: “Tiểu Đào, chợ mua cân tôm tươi về đây”

      Nam Qua hỏi: “Mèo Con, buổi tối muội còn muốn ăn nữa sao?”. Nàng phải vẫn thường là buổi tối thể ăn món mặn sao? Vốn Mèo Con vì đứa trong bụng của nàng, vẫn ăn chay đến khi nàng sinh hạ mới thôi, sau này Mèo Con bị thương, mới đình chỉ ăn chay.

      Mèo Con lắc lắc đầu : “ phải, muội để buổi tối làm đem biểu Liễu phu nhân”. Ở tại trong nhà người ta, có món gì ngon, đương nhiên phải đem cho chủ nhà phần.

      Nam Qua gật đầu : “Cũng đúng, Liễu phu nhân tiếp đãi chúng ta rất tốt, trước đó vài ngày còn tặng ta vài món quần áo mới a”

      Mèo Con mỉm cười : “Đúng vậy!”. Lại tiếp, Lệ Nương tỷ tỷ cũng tặng nàng vài món quần áo mới mà bản thân chưa mặc qua, mặc kệ thế nào, nàng cũng nên hảo hảo cảm tạ người ta. Liễu gia thiếu tiền, chỉ có thể đưa ít món ăn qua thôi.

      ----------

      “Tôm là từng con từng con bóc vỏ từ tôm tươi, lá trà được dùng cũng là trà mới đầu năm nay... ” Liễu giáo thụ cùng Liễu phu nhân nhìn trước mặt mâm tôm bích loa, tôm no đủ màu ánh bạc, cho vào miệng chỉ có mùi vị tươi mới, còn có mùi lá trà thơm ngát.

      Liễu giáo thụ thường ngụm, khỏi khen: “Nghĩ đến việc lấy trà làm đồ ăn, là hay lắm! tao nhã!”

      Liễu phu nhân cũng vui mừng : “Đứa này đúng là cùng Trí Viễn giống nhau, thích mấy thứ loan loan nhiễu nhiễu gì đó!”

      Liễu giáo thụ gắp con tôm đưa vào miệng, nghe thấy Liễu phu nhân , khỏi kinh ngạc hỏi: “ nương ấy và Trí Viễn có quan hệ gì?”

      Liễu Văn Lệ nghe thấy, cúi đầu xuống ăn cơm, mà Liễu Văn Lý mờ mịt nhìn Liễu phu nhân. Liễu phu nhân liếc mắt cái, bảo nha hoàn gắp tôm cho ăn: “Ăn nhiều chút, gần đây học hành vất vả”

      Liễu Văn Lý : “Lục muội tay nghề giỏi, hôm nay làm điểm tâm cũng ngon”

      Liễu phu nhân kinh ngạc hỏi: “Con như thế nào biết lục muội làm điểm tâm?”

      “Là lục muội làm cho tiểu ngũ ăn, bị con đoạt nửa”. Liễu Văn Lý : “Mẹ, con muốn có cái cặp sách giống tiểu ngũ”

      Liễu phu nhân : “Được! Được!”

      Liễu giáo thụ nhíu mày buông chiếc đũa : “Ăn , uống , thánh nhân dạy bảo con đều quên? Còn có, ta gì với con? ‘Do kiệm nhập xa dịch, do xa nhập kiệm nan’*, con ràng có vài cái túi sách rồi, còn chưa dùng hư lại đổi, con phải biết rằng ở bên ngoài...”

      Chú thích: “Do kiệm nhập xa dịch, do xa nhập kiệm nan” nghĩa là cần kiệm dễ nhập xa hoa, xa hoa rất khó đổi ra kiệm cần.

      Liễu Văn Lý vừa nghe vội vàng đứng dậy cúi đầu : “Thực xin lỗi, phụ thân đại nhân, con sai rồi”

      Liễu phu nhân đau lòng ôm chầm con trai : “Được rồi! Được rồi! Nó mới vài tuổi a! Đừng nghiêm khắc như vậy được ? Chàng mới vừa rồi phải cũng vừa chuyện sao? Lại bất quá cũng chỉ là cái túi sách mà thôi, cũng phải việc lớn gì”. Nàng ôm con trai : “Lát nữa ăn cơm xong bảo Lý mụ may cho con, ngày mai con liền có cái túi sách mới!”

      Liễu Văn Lý sợ hãi nhìn Liễu giáo thụ, Liễu giáo thụ đối với lời của Liễu phu nhân chỉ biết hít ngụm: “Các ngươi đều xuống !”

      “Dạ!”. Liễu Văn Lệ cùng Liễu Văn Lý đứng dậy hướng cha mẹ cáo từ rời . Chờ nha hoàn bà tử đều lui ra, Liễu giáo thụ mới thở dài : “Phu nhân, nàng cưng chiều Văn Lý như vậy là được”

      Liễu phu nhân : “Ta nào có cưng chiều nó! Chàng nhìn nó ngoan như vậy, phải chỉ muốn cái túi sách thôi, có cái gì to lớn đâu”. Nàng thấy Liễu giáo thụ còn muốn , liền : “Ta muốn chờ sau khi Cố tiên sinh thi đậu, liền đem chuyện của Cố lục nương Trí Viễn”

      “Cái gì?!”. Liễu giáo thụ uống trà, nghe vậy thiếu chút nữa miệng đầy trà đều phun ra: “Phu nhân, ta nhớ Cố lục nương còn chưa đến mười tuổi a?”

      Liễu phu nhân thần sắc hờn giận nhìn Liễu giáo thụ: “Chàng có ý tứ gì? Cảm thấy Trí Viễn già sao?”

      Liễu giáo thụ vội vàng lắc đầu : “Làm gì có a! Ý tứ của ta là Cố lục nương năm nay mới chín tuổi, cho dù là mười ba tuổi thành thân, còn phải đến ba bốn năm nữa? Trí Viễn chờ được như vậy sao?”

      Liễu phu nhân thở dài : “Như thế nào chờ được? Tuổi cũng sai biệt lắm! Chàng có biết Trí Viễn lần này ra ngoài bao lâu ?”

      “Bao lâu?”. Liễu giáo thụ nghi hoặc hỏi: “Nhiều lắm năm ?”

      Liễu phu nhân : “Lúc trước ta cũng tưởng là hơn năm, nhưng sau mới biết được chúng ta đều bị xú tiểu tử Trí Viễn kia lừa! ra ngoài chuyến này, ít nhất phải ba năm!”

      Liễu giáo thụ hoảng sợ: “ thể nào?”. lập tức nghĩ đến: “Vậy kỳ thi mùa xuân năm sau làm sao bây giờ?! Đứa này lần trước là bởi vì nhạc phụ nhạc mẫu qua đời, phải giữ đạo hiếu thi, lần này chẳng lẽ lại muốn bỏ lỡ? Ai, là rất đáng tiếc!”

      Liễu phu nhân trợt trừng mắt: “Thi! Thi! Trong mắt chàng trừ bỏ thi cử còn có cái gì?!”. Nàng cầm lấy khăn lau nước mắt : “Khai thuyền rời bến, chuyện tình cửu tử nhất sinh như vậy, thằng bé này lại hồn nhiên thèm để ý, cả ngày chỉ nghĩ chạy ra bên ngoài! Cả ngày làm cho trưởng bối chúng ta lo lắng!”

      Liễu giáo thụ thấy vợ khóc, vội vàng tự mình lấy khăn lau: “Phu nhân, nàng đừng khóc! Đợi Trí Viễn trở về ta hảo hảo khuyên nhủ ! Bảo cần xuất ngoại nữa!”

      Liễu phu nhân : “ được cái gì? Đại ca ngay cả gia pháp đều dùng qua, vẫn là làm theo ý mình, có thể làm sao bây giờ? Nếu muốn cho hồi tâm, chỉ có thể bảo cưới vợ sinh con, mới có thể lưu lại !”

      “Đúng! Đúng! Sinh con! Cưới vợ!”. Liễu giáo thụ vội vàng phụ họa.

      Liễu phu nhân thấy bộ dạng này của , khỏi cười phù tiếng, Liễu giáo thụ thấy nàng nở nụ cười, mới thở dài nhõm hơi, lau nước mắt cho nàng, mới hỏi : “Phu nhân, vậy nàng như thế nào mà nghĩ đến Cố lục nương a?”

      Liễu phu nhân : “Chàng xem Cố lục nương năm nay mới chín tuổi, chờ ba năm sau Trí Viễn trở về, cũng mới mười hai tuổi, chúng ta đến nhà cầu hôn! Chờ tam môi lục sính xong, ít nhất cũng có hai năm, mười bốn mười lăm tuổi, phải là thời điểm xuất giá tốt nhất sao? Lại , Cố lục nương chàng và ta cũng thấy , hiểu , cũng sợ tính cách, hay gia cảnh linh tinh. Nếu tìm nương mười lăm mười sáu tuổi, người ta chờ Trí Viễn thời gian dài như vậy sao?”

      Liễu giáo thụ nhu nhu cái trán vô lực : “Nàng nghĩ chu toàn”

      Liễu phu nhân đắc ý : “Đương nhiên!”

      “Nhưng mà….” Liễu giáo thụ chậm rãi nâng chén trà nguội lạnh nhấp ngụm : “Nàng phải nên hỏi Cố gia chút, có chịu đem con gả ?”

      Liễu phu nhân ngẩn người, đầy ngập nhiệt tình bị Liễu giáo thụ tát chậu nước đá, nhiệt tình tắc hơn nửa, nàng chần chờ : “Vì cái gì muốn? Trí Viễn tốt sao?”

      Liễu giáo thụ thở dài : “Vừa vào nhà giàu giống như có thâm thù đại hải, suy nghĩ chút cũng đủ biết người ta muốn gả con vào nhà giàu, càng Cố gia sủng con như vậy. Trí Viễn dù có muốn, cũng chỉ sợ người ta lo lắng sao?”. Huống chi cái thanh danh khắc thê như vậy! Liễu giáo thụ thầm , bất quá lời này là vô luận như thế nào ra.

      Liễu phu nhân nóng nảy: “Phu quân, vậy chàng phải làm sao bây giờ? Cố lục nương kia ta càng nhìn càng thích, ăn ngọt ngào, nhân phẩm ngoại hình lại xuất chúng. Mỗi ngày lại đây chuyện với ta, còn có mỗi ngày đều tự mình làm nhiều món điểm tâm. nương tốt như vậy tìm ở chỗ a? Chỉ tiếc Văn Lý đính thân, bằng ta còn muốn đem nàng thú vào cửa làm con dâu a!”

      Liễu giáo thụ : “Quên , con cháu đều có phúc của con cháu. Duyên phận này, phải của nàng, nàng có cưỡng cầu cũng vô dụng. làm con dâu, làm cháu dâu, tương lai cũng có thể lại đây cùng chuyện với nàng thôi”

      Liễu phu nhân miễn cưỡng gật gật đầu : “Được rồi! Bất quá nếu thực có cơ hội, chàng cần phải giúp ta tiếng với Cố gia a! Chàng là thầy của Tư Thành, lời của chàng bọn họ cũng nghe”

      Liễu giáo thụ : “Chuyện này là đương nhiên”

      Lại Cố Lộc cùng Cố Thọ cũng biết sao lại chậm chạp đến, đừng là Mèo Con trong lòng sốt ruột, hai người Cố Phúc cùng Trần Quân Ngọc cũng sốt ruột, xảy ra vấn đề gì ? Đến buổi chiều mồng tám, hai người mới trở về Tô Châu. Cố Thọ vội vã chạy về Lão Hòe thôn, vừa đến Tô Châu cũng cùng đại ca chào hỏi, trực tiếp ngồi thuyền về Đông Sơn trấn, mà Cố Lộc phải xử lý chút hàng hóa mang về, liền ở phủ Tô Châu ngày.

      “Mèo Con muốn theo huynh trở về?”. Lúc ăn cơm tối, Cố Lộc kinh ngạc hỏi.

      “Dạ!” Mèo Con gật gật đầu, làm nũng : “Nhị ca, muội muốn về nhà, muội nhớ mẹ”

      Cố Lộc điểm cái mũi của nàng: “Đúng là tiểu gạo nếp! Tương lai lập gia đình làm sao bây giờ?”

      Mèo Con phồng má : “Muội lấy chồng!”

      Cố Lộc nghe vậy ha ha cười: “Được! Muội muốn lấy chồng, ca ca giúp muội bắt rể!”

      Nam Qua nghe xong cười khúc khích: “Nhị đệ, lời của đệ cũng giống như lời của A Phúc a”

      Cố Lộc thương nhu nhu tóc của Mèo Con : “Đương nhiên rồi, chúng ta từ nuôi muội muội, cũng luyến tiếc nàng lại ủy khuất gả cho những người khác”

      Mèo Con thỏa mãn cười mị ánh mắt: “Nhị ca, ngày mai huynh dạo phố với muội được ?”

      Cố Phúc nghi hoặc hỏi: “Muội muốn mua cái gì sao?”

      Mèo Con cười tủm tỉm : “Muội muốn mua mấy khối vải đẹp chút, còn phải mua chút chỉ”

      Cố Phúc nghĩ nghĩ : “Được, ngày mai huynh dẫn muội
      “Dạ! Cám ơn ca ca!”
      Last edited by a moderator: 18/9/14
      tart_trung, Phong nguyetvanlactamviem thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 32:  Kẹo hoa gạo
      Edit: Quan Vũ Phán
      Beta: Quảng Hằng tỷ

      *****
      Sáng sớm ngày hôm sau Mèo Con thức dậy sớm, sau khi vội vàng ăn điểm tâm xong, Cố Phúc liền ra ngoài mướn cái kiệu : “Chân của Mèo Con chưa thể nhiều, chúng ta ngồi kiệu thôi!”

      Mèo Con gật gật đầu, nhìn cái đệm trong kiệu bẩn hề hề, liền ghét bỏ nhíu nhíu mày, bảo Tiểu Đào lấy cái đệm hoa cúc ở trong phòng thay vào, mới vừa lòng ngồi lên cỗ kiệu. Cố Lộc buôn bán vài năm, đối với Tô Châu phi thường quen thuộc, dưới dẫn dắt của , Mèo Con rất nhanh liền mua được mấy khối vải vừa ý.

      “Còn muốn mua nữa ?” Cố Lộc hỏi.

      Mèo Con nghiêng đầu nghĩ nghĩ : “Ca ca, muội muốn ăn phương cao, lạp cao”. Khó lắm mới có chuyến ra ngoài, nàng nhất định phải mua được ít điểm tâm.

      Cố Lộc điểm cái mũi của nàng: “Tiểu nhõng nhẽo này, muội muốn ăn cái gì, ta quên mua cho muội sao? sớm bảo tam ca của muội mua về nhà rồi, hôm nay buổi tối bảo mẹ hấp cho muội ăn”

      Mèo Con vừa nghe khỏi cười cười: “Nhị ca, chúng ta bộ về có được ?”. Mèo Con nhìn cảnh náo nhiệt xung quanh, nhất thời hứng khởi, lôi kéo tay Cố Lộc .

      “Chân của muội…”. Cố Lộc có chút chần chờ .

      Mèo Con : “ có việc gì , đại phu còn bôi thuốc cho chân muội nữa rồi, chỉ muội lại nhàng từ từ, để cho chân hoạt động”

      Cố Lộc nghĩ nghĩ : “Cũng tốt, dù sao ở đây cách Liễu gia xa, chúng ta chậm rãi từ từ ”. cho hai người kiệu phu quan tiền, bảo bọn họ đem đồ mua về Liễu gia, sau đó giúp đỡ muội muội chậm rãi về phía trước. Mèo Con bên đồng Cố Lộc giỡn, bên cảm thụ được phồn hoa của thành Tô Châu.

      “Các ngươi tránh ra! Ta đem kẹo bán cho kẻ tiểu nhân bỏ đá xuống giếng!” Đột nhiên truyền đến thanh giận dữ của .

      Mèo Con tò mò giương mắt nhìn lên, chỉ thấy trước cửa tiệm bán đồ ăn vặt, vây quanh đống người, chuyện là chừng mười hai mười ba tuổi, nàng trừng đôi mắt hạnh đầy tức giận: “Các ngươi chừa lại chút đức ! Chuyện của Lý nương giả biết được, các ngươi như vậy với nương chưa xuất giá, sợ báo ứng sao?”. bên tất cả đều là những người đứng xem, cười cười nhìn cãi nhau với người khác, Mèo Con khỏi hơi hơi nhíu mi.

      “Hừ! Chỉ là người đàn bà dâm đãng! Chẳng lẽ còn sợ bị người khác ?” nam tử bị hất đầy kẹo hoa gạo vào cổ và mặt trước quần chúng, khỏi thẹn quá thành giận mắng: “XXX, người đàn bà chanh chua, nam nhân chuyện, ngươi chen mồm vào làm gì!”

      vừa nghe mày liễu nhất thời dựng thẳng, mắt hạnh trừng trừng, tùy tay cầm lên khối kẹo hoa gạo ném thẳng về phía nam nhân kia. Nam nhân kia nhất thời đề phòng, bị ném vào mắt, khỏi hú lên quái dị, bịt kín con mắt, thân thể choàng tới .

      sắc mặt hơi đổi, có chút kinh hoảng lui về phía sau, Cố Lộc nhìn được, cau mày tiến lên phen giữ chặt nam tử kia: “Ngươi là đại nam nhân cùng tiểu nương so đo cái gì?”

      thấy có chỗ dựa, càng thêm sợ, chống nạnh : “Ta là tiểu nương, nhưng ta cũng biết hai chữ liêm sĩ viết như thế nào, ngươi đại nam nhân, ở trước mọi người giống như bà thím, sau lưng xấu nương nhà người ta...”

      Cố Lộc bất đắc dĩ nhìn liếc mắt cái, Mèo Con nén cười lôi kéo vạt áo của nàng : “Tỷ tỷ, tỷ đừng nữa!”

      Nam nhân kia ánh mắt trừng lên: “Ngươi tránh ra, hôm nay ta phải từ từ giáo huấn xú nữ nhân này!”

      Cố Lộc : “Quên , chuyện này mọi người đều nhường bước, tiểu nương kia đúng, ngươi là đại nam nhân sau lưng phá hư thanh danh nương người ta còn là nam nhân gì?”. Cố Lộc trải qua vài năm rèn luyện, người cao lên ít, cũng khỏe mạnh lên, nam nhân kia nhìn cái, tự biết mình phải là đối thủ “Phi” tiếng, liền xoay người bước .

      nương kia cũng hừ tiếng, quay đầu hướng Cố Lộc khom người : “Đa tạ công tử ra tay cứu giúp”

      Cố Lộc mặt đỏ hồng, may mắn mặt có điều hơi đen, nên nhìn ra đỏ mặt, chắp tay : “ sao, sao, tiểu nương cần khách khí, nhấc tay chi lao thôi!”

      nương kia : “Nếu hôm nay phải có công tử, chỉ sợ hôm nay ta bị người khác đánh! Tuy là nhấc tay chi lao, nhưng mà nơi này nhiều người như vậy, như thế nào chỉ trừ người ra có người khác trợ giúp a?”. xong khinh thường quét mắt nhìn người xung quanh đứng xem kịch vui cái.

      Mọi người vây xem xung quanh thấy còn náo nhiệt, đều dần dần bỏ . Tiểu nương kia lời cảm ta xong, liền xoay người vào cửa hàng của mình, hành động này làm cho Cố Lộc cùng Mèo Con đều sửng sốt. Mèo Con cúi đầu cười thầm, tiểu nha đầu này chuyện cũng thẳng a! Câu đầu tiên có thể đắc tội nhiều người như vậy! Làm việc cũng hấp tấp, khó trách tiểu nương lại cùng đại nam nhân cãi nhau ngoài đường!

      Cố Lộc cũng cười lắc lắc đầu, giúp đỡ Mèo Con : “Mèo Con chúng ta thôi”

      “Đợi, đợi !”. Phía sau truyền đến thanh thanh thúy của , trong tay nàng cầm cái bao to, vội vàng từ cửa hàng chạy ra: “Công tử, đây là kẹo hoa gạo ta làm, hôm nay cám ơn người ra tay, chút kẹo này để tiểu nương ăn

      Mèo Con mỉm cười tiếp nhận bao kẹo trong tay của , cúi người : “Cám ơn tỷ tỷ”

      Mắt hạnh của cười thành hình nguyệt nha: “ có việc gì, tiểu muội muội, đây là kẹo ta làm, ăn rất ngon!”

      Mèo Con cười gật gật đầu: “Dạ, muội vừa ngửi được mùi vị trong cửa hàng của tỷ, vừa thơm vừa ngọt”

      vừa nghe cười càng thêm vui vẻ: “Muội đem về nếm thử, nếu cảm thấy ngon đến mua, ta tính rẻ cho muội”

      Mèo Con gật gật đầu : “Dạ!”

      : “Ta đây trước, tạm biệt”

      Mèo Con mỉm cười : “Tạm biệt tỷ tỷ”

      Cố Lộc cười khổ nhìn hấp tấp: “ nha đầu dễ xúc động a!”

      Mèo Con nghe Cố Lộc dùng ngữ khí người già đánh giá nương nhà người ta, khỏi ngạc nhiên cười cười, chính cũng chỉ là đứa trẻ mới mười tám tuổi a! Nhưng mà… phải chuyện tình của Lý nương bị giấu nhẹm rồi sao? Như thế nào lại bị mọi người thảo luận thế kia a?

      Lúc này Cố Lộc thở dài tiếng: “Vẫn là bị truyền ra!”. có chút ảm đạm .

      “Nhị ca, Lý nương kia, chính là nương bị trói cùng với muội sao? Nàng…”. Mèo Con muốn lại thôi.

      Cố Lộc sờ sờ đầu của nàng: “ phải”. phủ nhận, nhớ tới Nhiếp đại ca trước khi từng qua, chỉ cần đứa cháu kia của Lý gia còn chưa từ bỏ ý định đối với tài sản, chuyện của Lý nương vẫn khó có thể giải quyết, thể tưởng được đúng là bị Nhiếp đại ca trúng rồi.

      Lúc hai người trở lại Liễu gia, Tiểu Đào ra nghênh đón, dìu Mèo Con vào, Nam Qua cũng chuẩn bị hành trang xong, với Cố Lộc: “Nhị đệ, ta và cùng hai người về nhà a!”

      Cố Lộc kinh ngạc hỏi: “Đại tẩu phải là cùng đại ca về nhà sao?”

      Nam Qua cười ngây ngô lắc đầu : “Ta sắp sinh rồi, ở lại đây cũng khiến cảm thấy lo lắng, bằng về nhà a! Đệ xem, ta chuẩn bị xong rồi, chỉ chờ hai người trở về, liền cùng nhau

      Mèo Con khóe miệng rút trừu, xoay người vào buồng trong, gọi Tiểu Đào vào : “Tiểu Đào, mấy ngày này đa tạ chiếu cố, đây là cho ”. Mèo Con cầm cái hà bao đưa cho Tiểu Đào.

      “Đa tạ nương tặng thưởng”. Tiểu Đào quỳ xuống khái đầu xong mới tiếp nhận hà bao.

      Mèo Con nhìn thấy cái đệm của mình bẩn, để bên cạnh hành trang, khỏi nhíu mi : “Đúng rồi, cái đệm kia ta cần nữa, lấy ra

      Tiểu Đào nghi hoặc lấy cái đệm ra : “ nương thêu hoa cúc đệm này rất đẹp a! Bên trong cũng cho vào hoa cúc, đem bỏ rất đáng tiếc”

      Mèo Con : “Ồ, ta dùng nữa, nếu thích lấy

      Tiểu Đào lên tiếng, liền vui vẻ cầm cái đệm .

      Ba người Mèo Con sau khi từ biệt Liễu giáo thụ, Liễu phu nhân, liền ngồi lên xe ngựa rời khỏi Liễu gia, xe ngựa, Mèo Con miễn cưỡng duỗi cái thắt lưng, thỏa mãn : “Rốt cục cũng về nhà!”

      Nam Qua cũng cười gật gật đầu, nhưng ánh mắt còn là có chút ảm đạm chỉ nhìn thấy có gia đinh của Liễu gia đứng ở cửa nhà, Mèo Con trong lòng đau xót, ôn nhu : “Đại tẩu, ca ca cần phải đọc sách a!”

      Nam Qua cười : “Ân, A Phúc cũng là vì chúng ta, trong lòng ta đều biết”

      Mèo Con gật gật đầu, Nam Qua : “Mèo Con, muội ngủ hồi , thân thể của muội còn chưa có khỏe a, ra ngoài đến trưa, mệt mỏi ?”

      “Dạ, đại tẩu, tẩu cũng ngủ chút ”. Mèo Con che miệng đánh ngáp cái .

      “Được!”

      Mèo Con đem đệm xe ngựa dọn lại gọn gàng, giúp đỡ Nam Qua nằm xuống. Trong lắc lư của xe ngựa, hai người chậm rãi ngủ.

      Chờ lúc tỉnh lại, sắp về đến nhà, Mèo Con sợ hãi chút, ngủ cũng say a! Ngay cả qua Thái Hồ cũng biết. Nàng từ đệm mềm đứng dậy, xoay đầu hỏi: “Nhị ca, có phải sắp đến nhà rồi ?”

      Cố Lộc xoa bóp cái mũi của nàng : “Con heo , tỉnh ngủ rồi? Cơm trưa còn chưa ăn, đói bụng chưa? Bên trong có lương khô cùng nước đó”

      Mèo Con ngẩng đầu nhìn sắc trời : “Về nhà ăn cơm chiều, muội ăn”

      Cố Lộc cười : “Cũng tốt!”

      Mèo Con từ trong xe muốn ra, Cố Lộc nhìn thấy trong lòng run sợ, phen ôm nàng vào trong lòng ngực hỏi: “Làm sao vậy?”

      “Muội muốn ngồi ở bên ngoài”. Mèo Con cười tủm tỉm ngồi ở trong lòng nhị ca : “Ngắm phong cảnh”

      Cố Lộc gõ đầu của nàng, cười mắng câu: “Tiểu tinh!”

      Vì Cố Lộc bận tâm Nam Qua có thai, cho nên xe ngựa nhanh, đợi đến khi tới Lão Hòe thôn, mặt trời muốn xuống núi, Mèo Con từ xa thấy Cố Tứ Ngưu cùng Vương thị đứng đợi ở đầu thôn, hốc mắt nàng hơi hơi đau xót, dùng sức mở to mắt.

      Lúc này Cố Tứ Ngưu nhìn thấy bọn họ, cười lên đón, chờ đến khi Cố Tứ Ngưu tiến đến, Mèo Con trực tiếp hướng vào trong lòng ngực của : “Cha, con nhớ người muốn chết!”

      Cố Tứ Ngưu cười ôm con : “Cha cũng nhớ bé ngoan a”

      Vương thị : “Mau trở về, trong nhà đồ ăn đều nấu xong rồi!”

      Sau khi đoàn người về đến nhà, Vương thị liền dìu Nam Qua xuống xe, Cố Thọ, Cố Quý giúp đỡ Cố Lộc lấy đồ đạc xe xuống.

      Cơm chiều là cháo khoai lang, lại có thêm ít dưa muối Vương thị tự làm vừa ngọt vừa giòn, còn có phương cao hấp chín nóng hôi hổi, ngày chưa có ăn cơm Mèo Con ăn rất nhiều, ăn đến bụng to tròn. Vương thị cười ôm lấy con , sờ sờ bụng của nàng, thương : “ là con mèo tham ăn a, giống như Liễu di của con bỏ đói con vậy”

      Mèo Con : “Tổ vàng tổ bạc bằng tổ cây nhà mình, Liễu gia cho dù là sơn trân hải vị, cũng bằng cháo khoai lang mẹ làm”

      Vương thị cùng Cố Tứ Ngưu nghe mặt mày hớn hở, Cố Thọ trêu tức : “Vậy tương lai Mèo Con gả cho người khác phải làm sao bây giờ? Mỗi ngày về nhà mẹ đẻ ăn cơm sao?” (Tới lúc đó khác rùi ơi… Hehehe)

      Mèo Con liếc tam ca cái, lắc lắc đầu với Cố Tứ Ngưu: “Cha, tam ca khi dễ con!”

      Cố Tứ Ngưu nhìn Cố Thọ liếc mắt cái : “Ăn cơm của ngươi , lớn như vậy rồi, còn cả ngày chọc phá muội muội”

      Cố Thọ nhìn Mèo Con vẻ mặt đắc ý, nhịn được vươn tay muốn bắt lấy hai bím tóc của nàng: “Tiểu tinh!”

      Mèo Con kháng nghị : “Tam ca, huynh lại khi dễ muội, muội phải mách với Chiêu Đệ tỉ, bảo nàng đến thu thập huynh!”

      Cố Lộc, Cố Quý nghe vậy cười phù tiếng, ngay cả Cố Tứ Ngưu cũng lắc đầu bật cười, Vương thị thương cười mắng: “Quỷ nha đầu, biết từ nơi nào học được bộ dạng này!”

      Sau khi ăn xong cơm chiều, Mèo Con nhớ ngày hôm qua được tặng bao kẹo hoa gạo, liền hỏi Cố Lộc : “Nhị ca, kẹo hoa gạo của muội đâu?”

      Cố Lộc cười : “Còn chưa ăn no sao? Còn muốn ăn quà vặt nữa?”

      Mèo Con : “ phải a! Muội muốn đưa cho mẹ ăn, kẹo hoa gạo này ăn rất ngon!”

      Cố Lộc : “Muội nếm thưởng ở Liễu gia sao?”

      Mèo Con lắc đầu : “ có, muội nghe mùi thực ngọt, cái gì mà ngọt đều ngon!”. Trong lòng bỏ thêm câu, kiếp trước nàng từng nếm qua.

      Cố Lộc xoa bóp cái mũi của nàng : “Thích ăn ngọt như vậy, cẩn thận coi chừng sâu răng”

      Mèo Con khinh thường bĩu môi : “Nhị ca, huynh lại lừa trẻ con rồi. Muội mỗi ngày đều đánh răng, mới sợ đâu!”. Nàng so với cổ nhân càng chú trọng răng của mình, dù sao cổ đại có nha sĩ a!

      Cố Lộc mỗi lần nhìn thấy bộ dáng tiểu hài tử của Mèo Con giả bộ thành người lớn đều muốn cười, liền lấy kẹo ra. Mèo Con cầm lấy kẹo, chạy đến trước mặt Cố Tứ Ngưu cùng Vương thị : “Cha, mẹ, đây là kẹo hoa gạo, vừa thơm lại ngọt, hai người nếm thử chút !”

      Vương thị trách cứ Cố Lộc : “Con mua nhiều kẹo thế này làm gì? Nha đầu kia muốn ăn vặt là thèm ăn cơm”

      Cố Lộc : “ phải con mua”. Mèo Con cười tủm tỉm : “Mẹ, cái này phải ca ca mua, là người ta cho”

      Cố Tứ Ngưu kinh ngạc hỏi: “Người ta làm chi cho con nhiều kẹo như vậy?”

      Vương thị nhíu mày nhìn nữ nhân : “Bé ngoan, ngồi lên ghế , cần đứng nữa, chân con còn chưa khỏe đâu a!”

      “Dạ”. Mèo Con đến trong lòng của Cố Tứ Ngưu, vừa ăn kẹo vừa nghe ca ca đem tình giải thích lần nữa. Sau khi nghe xong, Vương thị liền lấy hai tay tạo thành hình chữ thập, liên thanh niệm a di đà phật: “Lý nương này đúng là gặp phải nghiệp chướng! Tên xấu xa đó gặp phải báo ứng!”

      Cố Tứ Ngưu lại nhíu mày : “Con mang theo Mèo Con khuyên can? Chân của Mèo Con còn lại chưa thuận tiện, vạn nhất bị đụng chạm, phải làm sao bây giờ?”

      Cố Lộc vừa nghe, khỏi ngẩn người, lập tức hối hận : “Con lúc ấy còn nghĩ đến?!”

      Cố Tứ Ngưu : “Nhưng mà đại nam nhân lại ở đường ra tay với thiếu nữ, mọi người có lòng tất nhìn được, con làm như vậy cũng đúng. Nhưng mà về sau phải chú ý nhiều chút, đừng vì cứu người, lại đem người thân của mình làm hại”

      Cố Lộc cúi đầu thụ giáo : “Con biết thưa cha”

      Cố Tứ Ngưu vừa lòng gật đầu, Vương thị bên cạnh : “Được rồi, con trai khó có được lần về nhà, cần cứ trách mắng nó a! Lại đây, chàng nếm thử xem, kẹo hoa gạo này ăn là ngon, vừa ngọt vừa giòn lại thơm”

      Cố Tứ Ngưu tức giận nhìn Vương thị : “Nàng biết cái gì? Ta dạy con cái làm người phải như thế nào a!”

      Vương thị để ý tới , với Cố Lộc: “Lộc Nhi, kẹo này có đắc ?”

      Cố Lộc lắc đầu : “ đắc, mười văn tiền cân”

      Vương thị : “Đúng là rất rẻ…”

      Mèo Con : “Mẹ, tỷ tỷ bán kẹo còn sau này nếu chúng ta mua kẹo, tính chúng ta rẻ hơn chút a!”

      Vương thị : “Như vậy còn gì tốt hơn nữa. Lộc Nhi, lần sau lúc con vào thành, mua nhiều chút về để uống trà”

      Cố Lộc đáp: “Dạ”

      Mọi người chuyện chút, Vương thị đột nhiên cười tủm tỉm nhìn Mèo Con : “Lại đây, bé ngoan, mau xem phòng mới của con, cha con đều chuẩn bị con con những thứ tốt a!”

      Mèo Con vừa nghe, khỏi hai mắt sáng lên, đúng vậy! Nàng đều quên phòng mới của mình, nàng vội vàng lôi kéo quần áo của cha : “Cha, chúng ta nhanh !”

      Cố Tứ Ngưu đứng dậy ôm lấy con : “Được, ! Chúng ta xem phòng mới nào!”

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 33: Cố Thọ kết hôn 1
      Edit: Quan Vũ Phán
      Beta: Quảng Hằng tỷ
      *****

      “Giường…” Mèo Con trợn mắt há hốc mồm nhìn phòng của mình có chiếc giường lớn, giống như là căn nhà , Mèo Con từng ở mạng nhìn thấy loại giường này, tựa hồ gọi là… “Cha, giường của Mèo Con người làm xong?”. Cố Lộc kinh ngạc hỏi.

      Cố Tứ Ngưu cười tủm tỉm chỉ vào giường kia với con : “Mèo Con, giường này là cha làm cho con, về sau chính là của hồi môn của con!”

      Mèo Con từ trong lòng ngực của Cố Tứ Ngưu trượt xuống dưới: “ đẹp a!”. giường khắc đủ loại đồ án lá hoa, kỹ thuật uyển chuyển tinh xảo, trông rất sống động, tư thế hoa lá đều khác nhau, cho dù là cùng loại hoa, hình dạng cũng giống nhau.

      “Thích ?”. Cố Tứ Ngưu hỏi.

      “Thích!” Mèo Con ôm lấy thắt lưng của Cố Tứ Ngưu: “Mèo Con thích cha nhất!”

      Vương thị : “Chiếc giường này a, từ khi con sinh ra, cha con bắt đầu làm cho con, làm đến bây giờ mới xong”. Nàng xoay người điểm cái mũi của con : “Sau này con phải hiếu thuận với cha, có biết ?”

      “Biết!”. Mèo Con lớn tiếng đáp ứng, tay ngừng vuốt hoa văn giường, rất đẹp! Giường lớn như vậy, nhiều hoa khắc như vậy, chỉ mình cha làm, phải phí bao nhiêu thời gian a!

      Cố Tứ Ngưu : “Giường này làm xong, về sau làm vật dụng cho con dễ dàng hơn”. cười vui mừng: “May mắn là giường này làm từ những loại gỗ có sẵn trong nhà, trước kia vẫn dùng, tại vừa lúc làm cái giường lớn này cho con, tương lai con có lấy chồng, có giường này cũng tốt!”

      Cố Tứ Ngưu trong lời làm cho Mèo Con trong lòng đau xót. Người con Giang Nam, từ cổ đại đến đại đều là lưu hành chuyện của hồi môn, của hồi môn của người con thường khiến cho nhà táng gia bại sản, để có được mười dặm trang sức màu đỏ. Vương thị cùng Cố Tứ Ngưu cả đời tiết kiệm, lại còn là vì nàng làm ra chiếc giường lớn như vậy. Mèo Con nhớ tới kiếp trước lúc nàng chuẩn bị kết hôn, ba mẹ kích động lấy hết sổ tiết kiệm trong nhà, mua xe mới cho nàng, trang hoàng nhà cửa, cho nàng Hồng Kông mua quần áo trang sức... Nàng rất nhớ rất nhớ cha mẹ! Nếu… nếu lúc đó mình lái xe cẩn thận chút, có thể mọi việc như thế này?

      Mèo Con dùng sức trừng to mắt, đem nước mắt thu trở về. Vương thị thấy con mắt to ướt sũng, khỏi buồn cười sờ sờ khuôn mặt nhắn của nàng, sau khi giúp nàng rửa mặt chải đầu xong, liền bảo con nằm ngủ giường lớn. Mèo Con chui vào trong ổ chăn, tiếng động khóc hồi lâu, mới miễn cưỡng dừng nước mắt. được! Bản thân phải làm việc gì đó, bằng nàng nổi điên! Mèo Con lau nước mắt nghĩ.

      Nàng nương theo ánh trăng, đánh giá bài trí trong phòng. Trong phòng hơn phân nửa gian bị giường lớn chiếm hết, mặt khác trong phòng còn có tủ quần áo, cái án thư cùng hai cái ghế dựa. tường bị quét vôi trắng, mặt đất tất cả đều là đá tảng mài cực kỳ bóng loáng. Tuy thoạt nhìn thực đơn sơ, nhưng mà Mèo Con phi thường thỏa mãn, rốt cục cần cùng tiểu ca ngủ chung phòng. Mèo Con bắt đầu tính toán, làm sao để trang trí địa bàn của mình chút. Nếu là trang trí phòng của mình cũng , dù sao trong nhà có nhiều tiền như vậy, nhưng mà sửa chút nho vẫn là có thể.

      A, đầu tiên là phải có rèm, bằng việc riêng tư của mình đều hỏng hết. Mọi người vội vàng làm đồ đạc cho tam ca, phòng của tứ ca, tiểu ca cùng nàng đều chưa kịp còn chưa có cửa, cửa phòng có thể có, nhưng mà cần có tấm rèm vải. Tường phòng cũng quá trống trải cần phải treo lên mấy bức tranh. án cũng bày quá đơn giản, tốt nhất trong phòng nên có mấy bồn cây cảnh, như vậy cũng đơn điệu, còn phải có thêm vài cái đệm... Mèo Con bên miên man suy nghĩ, bên dần dần chợp mắt ngủ.

      Cố Lộc cùng Mèo Con về nhà ngày hôm sau chính là mồng mười, buổi sáng vội vàng ăn qua điểm tâm, Vương thị liền mang cho Mèo Con mời Toàn Phúc thái thái để búi tóc cho tân nương, sau đó cùng nhau lên xe ngựa của Cố Lộc, đến Tôn gia ở trấn Đông Sơn.

      Chờ đến khi Vương thị mang theo Mèo Con đến Tôn gia thời điểm, sắc trời muốn sáng rồi. Tôn phu nhân vẻ mặt tươi cười lên đón: “Thân gia, người đến rồi, đường vất vả, mau bên trong ngồi”

      Vương thị vội vàng cười : “Thân gia, người đừng khách khí! Cái này tính là vất vả gì!”

      Mèo Con tiến lên hành lễ với Tôn phu nhân, vội bị Tôn phu nhân ôm vào trong lòng : “Bé ngoan, đừng hành lễ để cho thẩm thẩm nhìn xem, khuôn mặt nhắn gầy rồi, bé ngoan của ta quả nhiên là chịu khổ!”

      Vương thị nghe xong với Tôn phu nhân: “Thân gia, người biết đâu, lúc ấy ta lo lắng biết bao, cũng may cuối cùng cũng tìm được trở về”

      Tôn phu nhân : “Cũng đúng, con cái đều là tim gan của người làm mẹ như chúng ta a!”

      Nha hoàn dâng trà hồ đào hạt thông cho Vương thị cùng Toàn Phúc thái thái, còn đưa cho Mèo Con là trà mứt quả cam. Mèo Con khỏi nhìn Tôn phu nhân vài lần, hổ là người buôn bán nhiều thế hệ, suy nghĩ cũng chu đáo đến thế.

      Tôn phu nhân lại bảo người ta gọi Tôn Gia Bảo đến để thỉnh an Vương thị, Vương thị biết ý tứ hoán thân của Tôn gia, liền cẩn thận đánh giá Tôn Gia Bảo chút, thấy bộ dạng mặc dù bằng tỷ tỷ Chiêu Đệ, nhưng mà mày rậm mắt to, vừa thấy biết là người hiền hậu khỏe mạnh, trong lòng khỏi vui mừng vài phần, liền nghĩ đợi sau khi con trai thi xong, cùng Tôn gia nghị hôn.

      Lúc này giờ lành đến, Tôn phu nhân bảo nha hoàn dẫn tiểu thư đến. Tôn Chiêu Đệ mặc trang phục đỏ thẫm, váy hoa xinh đẹp, đầu châu ngọc vờn quanh, được nha hoàn dìu đỡ từ từ ra.

      Sau khi chào Vương thị, mới quay mặt về hướng đông nam, hướng của hỉ thần, ngồi cách ngay ngắn. Vị Toàn Phúc thái thái được Vương thị dẫn đến tiến lên trước mặt Tôn Chiêu Đệ dùng tơ vàng búi tóc, đeo trang sức. Sau khi chải tóc xong, Tôn Chiêu Đệ đứng dậy hành lễ với mẹ chồng.

      Tôn phu nhân ở bên nhìn, chờ sau khi nghi thức chấm dứt, mới cười : “Con của ta, qua mấy ngày nay, con chính là người của Cố gia, sau này trở về con chính là khách”. xong liền hốc mắt đỏ, Tôn Chiêu Đệ cũng cúi đầu nhàng lấy khăn lau lệ.

      Vương thị ở bên thở dài, Tôn phu nhân sau khi dùng khăn lau nhanh nước mắt liền cười : “Muội muội đừng để ý, ta chỉ sinh có đứa con này, từ giống như là mắt của mình, nghĩ đến nàng phải lập gia đình, trong lòng luôn luôn có chút nỡ”

      Vương thị : “Thân gia, ta cũng có con , ta như thế nào biết tâm tư của người a?”. Nàng kéo tay Chiêu Đệ qua : “Người yên tâm, ta bảo tiểu tam nhà ta hảo hảo đối đãi với nàng”

      Tôn phu nhân cười : “Hai nhà chúng ta mặc dù chỉ mới quen biết vài năm, nhưng lại giống như bạn bè quen biết nhiều năm, ta còn lo lắng khi con đến nhà các người sao?”

      Nghe Tôn phu nhân chuyện, đừng là Vương thị mặt mày hớn hở, ngay cả Mèo Con nghe được lời này cũng cảm thấy thoải mái!

      Sau khi tục chải tóc kết thúc, Tôn phu nhân liền dắt Vương thị vào nội sảnh, Tôn gia mời đến vị nữ tiên sinh kể chuyện. Hai vị nữ tiên sinh trước tiên hát mấy khúc nhạc vui vẻ, tiếp theo còn trình diễn tiết mục ngắn. Vương thị thấy truyện kể rất hay, rất thu hút phụ nữ.

      Tôn phu nhân cảm thấy Tôn Gia Bảo cùng Mèo Con tuổi còn , kiên nhẫn nghe diễn, ngồi được, liền bảo Gia Bảo mang nàng hoa viên chơi, còn bảo hai bà tử ôm Mèo Con, cho nàng bộ nhiều, lại gọi hai tiểu nha hoàn mang theo điểm tâm theo phía sau. Mèo Con thầm cảm khái nàng làm việc khéo léo, cũng có cự tuyệt ý tốt của Tôn phu nhân, nàng đúng là muốn mấy vị nữ tiên sinh này kể chuyện tào lao a, tình nguyện hoa viên giải sầu.

      Hoa viên Tôn gia cũng lớn, những cầu hồ nước đều có, thanh u yên lặng, màu xanh biếc, đúng là nơi cực kì lịch tao nhã. Tôn Gia Bảo rất có bộ dạng đại ca chiếu cố cho tiểu muội muội: “Cố muội muội, chúng ta vào trong chòi nghỉ mát lát ? Nơi đó có cá chép hồng, có thể cho cá ăn”

      Mèo Con gật gật đầu : “Được!”

      Hai người liền mang theo hạ nhân, cùng ngồi xuống trong đình nghỉ mát, nhóm bà tử vội vàng đem đệm mềm để lên ghế đá lạnh lẽo, nha hoàn đem điểm tâm trái cây bày lên bàn.

      Mèo Con : “Tôn gia ca ca, mình ta ở trong này sao, huynh cứ tự nhiên ”. Nàng xong, từ trong lòng bà tử xuống, phủi phủi, mới ngồi xuống đệm.

      Tôn Gia Bảo gãi gãi đầu : “Ta sao a! Trở về lại bị thầy giáo bắt đọc sách, còn bằng ở trong cho cá ăn a!”. Từ lúc tỷ tỷ cùng Cố tam đính hôn xong, phụ thân cũng bắt học viện, mà là thỉnh vị tiên sinh đến dạy ở nhà. Tiên sinh quản rất nghiêm, khiến cho luôn luôn lười nhác chịu nổi. Khó được hôm nay có thể đọc sách, đương nhiên chịu chui đầu vào lưới rồi.

      Mèo Con vừa nghe, nở nụ cười, đứa này chuyện đúng là trực tiếp a! Tiểu hài tử là đáng a! Tiểu ca của nàng cũng làm việc như thế này. Tôn Gia Bảo lại cho rằng Mèo Con cười chịu đọc sách, khuôn mặt nhắn đỏ bừng lên: “Nếu phải mẹ muốn ta cùng với muội, ta mới lãng phí thời gian ở đây với muội a!”. xong muốn cực kì tức giận.

      Mèo Con vội liễm ý cười : “Tôn ca ca, huynh đừng nóng giận, ta phải cười huynh, ta chỉ là chưa từng nghe qua còn có cá chép màu đỏ”. Tiểu chính thái tâm hồn là yếu ớt, cần từ từ an ủi.

      Tôn Gia Bảo vừa mới nghe liền chuyển giận thành vui: “Cũng đúng, muội ở nông thôn, biết cái gì gọi là cẩm lý”. lôi kéo tay bé của Mèo Con : “Lại đây, ta dẫn muội xem cá chép màu đỏ”

      bà tử vội vàng ngăn đón: “Tiểu tổ tông của ta, thể đến bờ hồ chơi được, người mang Cố nương vào trong đình , chúng ta ngồi ở trong đình xem cá được ? Lại chân của Cố nương cũng có thể bộ”

      Mèo Con cũng : “Đúng vậy, Tôn ca ca, chúng ta vào trong đình vừa ăn điểm tâm vừa cho cá ăn ”. Bọn họ vẫn còn , còn thể lực yếu, vạn nhất rơi xuống nước, cũng phải chuyện đùa!

      Tôn Gia Bảo : “Cũng đúng, , ta mang muội ăn điểm tâm, Vương mụ làm hoa hồng cao ăn rất ngon”

      Mèo Con gật gật đầu, nàng quen việc phải chơi với mấy đứa trẻ rồi. Nhìn Tôn Gia Bảo nghiêm trang cùng nàng giải thích cái gì gọi là cá chép hồng, mắt Mèo Con doanh đầy ý cười, đứa này so với tiểu ca nhà mình đáng hơn nhiều! Tiểu ca từ lúc vào Liễu gia, liền càng ngày càng dễ chơi chung.

      Tôn Gia Bảo hỏi: “Cố muội muội, muội tên là gì?”

      Mèo Con ngẩng đầu : “Ta gọi là Tiểu Miêu”

      “Mậu Nhi?” Tôn Gia Bảo rung đùi đắc ý : “Trong ‘Thuyết văn’ có cần mẫn. chăm chỉ. là tên rất hay!”. trong lòng đắc ý dào dạt, từ “mậu” này vừa đúng lúc thầy giáo mới dạy xong, gặp dịp may dùng liền.

      Mèo Con nén cười : “Tên của ta là Miêu, có nghĩa là con mèo ”. Nàng vừa nghe biết Tôn Gia Bảo hiểu lầm, liền lấy tay điểm chút nước trà viết chữ “miêu” lên mặt bàn đá bóng loáng. Nàng biết chữ “mậu” trong miệng Tôn Gia Bảo, nhưng chữ này rất phức tạp, cho dù là người lớn cũng dễ gì nhận biết được, huống chi là tiểu nha đầu ở nông thôn mới chín tuổi? Nhìn Tôn Gia Bảo ngốc nghếch bộ dạng đắc ý dào dạt, phỏng chừng là thầy giáo mới vừa dạy a?

      Tôn Gia Bảo cực kỳ kinh ngạc: “Muội biết chữ?”

      Mèo Con nghiêng đầu : “Ừm, đại ca dạy ta đọc vài bản sách, sau đó ca ca học, cho nên có thời gian dạy ta”

      Tôn Gia Bảo : “Muội là nữ hài tử, học chi vô dụng, về sau ta dạy cho muội đọc ‘Liệt Nữ truyện’, đây mới là sách nữ hài tử nên đọc a!”

      Mèo Con ngửa đầu nghi hoặc hỏi: “Liệt Nữ truyện là cái gì?”

      Tôn Gia Bảo thấy ánh mắt thuần khiết vô tội của nàng nhìn chăm chú, tự tôn tiểu nam nhân được thỏa mãn vô hạn, ưỡn ưỡn tiểu bộ ngực : “Là quyển sách mà nương tốt đều nên đọc, hồi ta đưa muội quyển!”

      “Cám ơn Tôn ca ca”. Mèo Con lập tức ngọt ngào .

      Tôn Gia Bảo đỏ hồng mặt : “ có gì”. Sau đó thừa dịp Mèo Con chưa chuẩn bị, cấp thư đồng bên người cái ánh mắt, tiểu đồng lập tức thông minh chạy ra ngoài.

      Mèo Con chỉ làm như phát , nàng phải tham bản “Liệt Nữ truyện” kia, mà là từ khi hai vị ca ca phủ Tô Châu học, liền đem tất cả sách vở mang theo, trừ bỏ mấy bản sách vỡ lòng để nàng đọc ra lâu nàng chưa nhìn thấy sách mới, tại có thể có quyển sách, cho dù là “Liệt Nữ truyện”, nàng cũng là vui vẻ! Thuận tiện còn có thể trang trí phòng, tạo chút phong cách của phần tử trí thức a! Mèo Con tự trêu bản thân nghĩ nghĩ.

      Tôn Gia Bảo tuy là cùng Mèo Con dạo chơi hoa viên, nhưng nào có tâm tư cùng Mèo Con ngồi ngắm phong cảnh? Ngồi hồi liền trực tiếp theo hai gã sai vặt ở bên chơi đá dế!

      Gió ấm áp thổi lên người, Mèo Con miễn cưỡng tựa vào cái đệm mềm, trong tay cầm chén trà , dùng ánh mắt thưởng thức nhìn tiểu lâm viên của Tôn gia, biết Tôn viên ngoại là tìm người nào kiến tạo, ý cảnh tệ a!

      Thẳng đến khi Tôn phu nhân bảo người đến đón nàng ăn cơm, nàng mới lưu luyến cho cá ăn nữa, Tôn gia này nuôi cá béo a! Nghe cá chép hồng phải ăn ngon lắm sao, chậc, muốn nếm thử chút mấy con cá chép hồng này. Trong nhà ăn vẫn chuyện trò vui vẻ như cũ, Mèo Con cự tuyệt nha hoàn đút cơm, tự mình cầm lấy đũa ăn, tư thế nhã nhặn, nhưng lại rước lấy chú ý của Tôn phu nhân, tán dương: “Mèo Con đúng là nhu thuận, như vậy biết tự ăn cơm!”

      Mèo Con hắc tuyến chút, nàng chín tuổi rồi phải ? Nào có đứa trẻ nào chín tuổi rồi mà tự mình ăn cơm a? Vương thị kiêu ngạo : “Mèo con nhà chúng tôi rất ngoan, từ lúc tuổi biết tự mình ăn cơm a!”

      Tôn phu nhân che miệng cười: “Thân gia có đứa con ngoan như vậy, là hảo phúc khí a!”

      Vương thị cũng : “Thân gia có đứa con hiền thục ngoan ngoãn như Chiêu Đệ cũng là hảo phúc khí! Thọ Nhi nhà chúng ta cũng là người hiền hậu, thân gia chỉ phải gả đứa con , mà còn có thêm người con rể a!”

      Tôn phu nhân nghe xong lời của Vương thị, cười đến nếp nhăn ở khóe mắt đều che được, cũng nhịn được khen con của mình: “Chiêu Đệ nhà chúng ta từ đứa nhu thuận, năm đó bản thân nó mới năm sáu tuổi biết trông tiểu đệ đệ…”

      Ở trong mắt người mẹ, con của mình đều là tốt nhất! Mèo Con cúi đầu mỉm cười nghĩ đến.

      Ăn xong cơm trưa, Tôn phu nhân với Vương thị: “Thân gia, con còn thiếu vài món đồ cưới, trước ngày mười lăm đem đến, hết thảy đều làm phiền thân gia người tốn nhiều sức lực”

      Vương thị : “Thân gia sao lại thế, đây là việc mà người mẹ chồng như ta nên làm”

      Sau khi uống trà xong, Vương thị liền vội vàng cáo từ, Tôn phu nhân biết Cố gia ở xa, cũng cố gắng lưu lại, tiễn bọn họ đến cổng rồi nhìn bọn họ trở về.

      Tôn Gia Bảo lôi kéo tay Tôn phu nhân : “Mẹ, Tiểu Miêu muội muội còn có thể đến đây ?”

      Tôn phu nhân nhu nhu đầu của : “Như thế nào? Luyến tiếc Tiểu Miêu muội muội của con?”. Hôm nay, nàng bảo Gia Bảo cùng Mèo Con chơi với nhau là mang tâm tư hai nhà hoán thân.

      Tôn Gia Bảo : “Tiểu Miêu muội muội có thể chơi với con, nhìn thấy sâu cũng khóc, con thích nàng đến đây”

      Tôn phu nhân cười : “Chờ lúc tỷ tỷ con gả cho tỷ phu, con có thể tìm nàng cùng nhau chơi!”

      tốt quá!” Tôn Gia Bảo vui vẻ nhảy dựng lên. Tôn phu nhân nhìn bộ dạng vui vẻ của tiểu nhi tử, lắc đầu nở nụ cười.
      Hangbaobinh, tart_trung, Phong nguyet2 others thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 34: Cố Thọ kết hôn 2
      Edit: Quan Vũ Phán
      Beta: Quảng Hằng tỷ
      *****

      Sau khi trở về từ Tôn gia, Vương thị bảo ngựa chạy ngừng, lại vào trấn đến cửa hàng bán rượu, thuê mấy bộ đồ án may mắn, lại mời đến đầu bếp chuyên môn nấu tiệc, bàn bạc giá cả. Sau khi trở về, Vương thị vui mừng rạo rực : “Như thế này là tiết kiệm sức lực nhất, bát đũa ăn xong cũng cần phải rửa, lúc Phúc Nhi kết hôn, bát đũa trong nhà vẫn đủ dùng, vẫn phải đến nhà quen biết mượn chút”

      Mèo Con nhớ tới lúc cái cảnh tượng hỗn loạn khi đại ca kết hôn, mẹ, đại tẩu cùng nàng ba người ước chừng phải rửa bát hết cả ngày a! Đầu bếp mời đến khi đại ca kết hôn, mùi vị đồ ăn khi nấu xong, nàng khỏi rùng mình cái, đồ ăn kia… quả thực là heo cũng thèm ăn a! Nàng nghiêng đầu nghĩ, trước tiên vẫn là tự chuẩn bị cho mình ít đồ ăn, đến lúc đó cùng với đại tẩu, hai người nấu ăn cũng được rồi! Mèo Con mặt mày cười đến loan loan nghĩ đến.

      Ngày lành luôn đến rất nhanh, đảo mắt chính là mười lăm tháng năm, Cố gia cửa kết hoa, bày rượu thịt, chuẩn bị tân phòng trải giường chiếu. Bên ngoài nam khách đều có ba huynh đệ Cố gia và Vương Thế Trạch tiếp đãi, bên trong mời đến ba vị tẩu tử của Cố gia, Tôn thị tiến đến hỗ trợ cùng tiếp đãi. Lại thỉnh thêm bốn người ở bên ngoài hát hí khúc, bên trong gọi hai vị nữ tiên sinh kể chuyện.

      cửa Tôn gia cũng kết hoa, bày trí đồ cưới, mấy đời Tôn gia đều là người làm ăn, của cải rất nhiều, đồ cưới của con tuy phải mười dặm đỏ thẫm, nhưng cũng là hiếm thấy ở trấn Đông Sơn. Tôn gia đợi đến giữa trưa, liền gọi hạ nhân, nâng đồ cưới, phía trước cổ nhạc dẫn đường, phía sau có vài vị đường ca của Tôn Chiêu Đệ hộ tống, bà mối lão cầm vải đỏ, theo đội ngũ đem đồ cưới đưa đến Cố gia.

      Cố Quý bảo người ta đem đồ cưới đặt ở trong viện, chiếu theo danh mục quà tặng nhất nhất kiểm kê, Cố Lộc an bài cho bọn họ ăn cơm, phân phát tiền thưởng. Mọi người thấy Tôn gia đưa đồ cưới đến, khỏi chậc chậc sợ hãi than, chỉ là quần áo cũng là hạng nhất, quần áo bốn mùa xuân hạ thu đông, còn có quần áo từ trẻ đến già đều muốn chuẩn bị đầy đủ, nghe có thể mặc đến sáu mươi tuổi, ngay cả áo liệm đều chuẩn bị xong!

      Lúc sau Tôn gia lại đưa đến hai mươi mấy cái gối thêu do Tôn Chiêu Đệ may, đem tặng mấy vị trưởng bối nữ giới trong Cố gia, mọi người thấy đường kim mũi chỉ, đều chúc mừng Vương thị có được người con dâu khéo léo. Vương thị cũng phi thường vừa lòng với người con dâu này, mặc dù bằng tay nghề của con , nhưng mà so với những người khác, là tốt hơn rất nhiều!

      Tôn phu nhân mang Điền mụ ở nhà mẹ ruột đến. Vương thị nghênh đón, mời họ dùng trà. Tôn phu nhân, Điền mụ, lại cùng vài vị tẩu tử của Cố gia, Tôn thị chào, sau đó mấy đứa trẻ của Cố gia tiến đến thỉnh an. Tôn phu nhân cười tủm tỉm cho mỗi người cái hồng bao, Mèo Con cầm tiểu hồng bao của mình, khỏi hơi hơi kinh ngạc, cư nhiên là thỏi bạc?

      “Tứ ca, huynh được bao nhiêu tiền?”. Mèo Con tò mò hỏi, Cố Quý ôn hòa cười cười, đem bao của mình đưa cho Mèo Con : “Đây, cầm

      Mèo Con cười đến ánh mắt đều mị thành đường thẳng: “Cám ơn tứ ca!”. Bộ dáng tiểu tham tiền kia khiến Cố Quý cười ha ha, thương vỗ vỗ đầu của nàng. Chờ lúc Cố Quý rồi, Mèo Con mở ra hà bao thấy, di? Chỉ có chuỗi đồng tiền mà thôi, tựa hồ mình là được nhiều tiền nhất? Mèo Con ánh mắt có chút suy nghĩ nhìn vẻ mặt cười đến thoải mái của Tôn phu nhân.

      Sau khi chào hỏi dùng trà xong, vài vị trưởng bối cùng vào tân phòng giúp trải giường. Trải giường xong, lại chiêu đãi mọi người ăn cơm, bên ngoài ca hát lả lướt náo nhiệt, bên trong hai vị nữ tiên sinh kể chuyện cũng làm mọi người cười đến đứng dậy nổi.

      Chờ đến khi tiễn khách khứa xong, Vương thị lại bảo người đưa cho Tôn gia trâm cài và y phục, bộ giá y, còn có đôi cá chép, con gà trống, cái giò heo, chờ thức ăn chuẩn bị xong cho vào hộp, đợi đến giờ mẹo ngày mười sáu tân nương xuất giá. Đến buổi tối ngày mười lăm, Cố Phúc, Trần Quân Ngọc, Cố Toàn cùng Liễu Văn Lý cũng chạy về Cố gia. Mọi người kiểm kê ngày mai lúc đón dâu cần dùng cái gì.

      Bốn cái đèn lồng, hai áo khoác màu đỏ cho tiểu đồng tử, mười hai người đánh trống, mười hai người chơi nhạc, hỉ kiệu lúc đón dâu mới dùng, còn có ngân hoa, hồng trữ, ngựa cũng chuẩn bị cho Cố Thọ, hai cái áo khoác đương nhiên là của Cố Toàn cùng Liễu Văn Lý.

      Tất cả mọi người cười thực vui vẻ, vài vị ca ca, mặc kệ lớn tuổi hay còn , đều thương lượng ngày mai nháo động phòng như thế nào? Cố Toàn cùng Liễu Văn Lý ở trong tân phòng của nháo loạn Cố Thọ, xung quanh là quà mừng, bánh kẹo cưới. Mèo Con tuy rằng cũng vui vẻ tam ca kết hôn, nhưng mà cũng chú ý thấy Nam Qua mặc dù cười, nhưng đáy mắt dấu được hâm mộ. Nàng trong lòng thầm than, người con nào mà chẳng mong muốn có lễ cưới hoàn mĩ a? Chỉ tiếc năm đó Cố gia có nhiều tiền như vậy để chuẩn bị hôn cho đại ca! Cổ đại lại lưu hành hôn lễ bổ sung!

      Ngày hôm sau trời còn chưa sáng, đội ngũ đón dâu liền xuất phát. Vì khí vui mừng này, chỉ có Cố Toàn cùng Liễu Văn Lý khoác áo đỏ muốn , ngay cả Mèo Con cũng bị người khác mang . Mấy đứa trẻ còn thể lực yếu, đường được, vài vị tẩu tử của Cố gia đem ba người để vào trong cái bồ, địu ba người họ . Vương thị sợ buổi sáng thời tiết lạnh, liền cho ba người cái chăn bông, Mèo Con cả người chui vào trong chăn bông, chỉ lưu lại cái khe hở để thở, thay đổi tư thế thoải mái, nhắm mắt lại liền ngủ. Nhưng mà Cố Toàn và Liễu Văn Lý cao hứng, hồi phải cưỡi ngựa, liền hưng phấn hét lên, chỉ thiếu điều nhảy ra khỏi cái bồ.

      Cố Phúc nhu nhu thái dương bị hai người họ thét chói tai mà đau nhức: “Hai tiểu hỗn đản này, thể yên tĩnh chút sao?”

      Trần Quân Ngọc liếc mắt nhìn Mèo Con ngủ say, cuộn mình thành đoàn, : “Bọn chúng ngày nào đó có được nửa nhu thuận như Mèo Con, ta liền cám ơn trời đất!”

      Cố Lộc lầu bầu tiếng: “Xú tiểu tử! Nếu hôm nay là ngày mừng của lão tam, ta đánh cái!”

      Thấy mấy vị ca ca nhìn hai người họ với ánh mắt hiền lành gì, cả hai náo nhiệt hồi liền bắt đầu yên tĩnh, dù sao cũng là tiểu hài tử, sau khi an tĩnh liền bắt đầu ngáp, chỉ chốc lát sau ngã trái ngã phải ngủ trong cái bồ, khiến cho mấy vị ca ca cũng thở dài may mắn.

      Lúc đến Tôn gia, cửa Tôn gia nhắm chặt, cậu của tân nương, ca ca cười hì hì ngăn ở cửa, thúc giục muốn tiền lì xì. Cố Thọ vội vàng xuống ngựa, cấp mọi người hành lễ liền phân phát tiền lì xì, sau khi bị mọi người trêu chọc trận, Cố Thọ mới được Tôn viên ngoại cười nghênh đón vào đại môn. Chú rễ cùng vài người vào tân phòng đón tân nương, mà những người còn lại được an bày tiệc rượu phía trước.

      Cố Phúc, Trần Quân Ngọc, Cố Lộc đem tiểu đệ, tiểu muội ngủ bế ra. Ba người mặc quần áo đỏ thẫm, dùng cái khăn đỏ bao tóc, xoa xoa ánh mắt, đánh ngáp, dáng điệu ngây thơ làm cho nhiều người vui vẻ, liên tục nhận được tiền lì xì. Tuy rằng tiền lì xì chỉ là vài đồng, nhưng Mèo Con cũng cười sáng lạn, thấy người liền cười, dù sao tiền ai cũng ngại mà lấy! (Nụ cười bạc tỉ… =.:)

      Chờ sau khi Cố Thọ bị người nhà tân nương gây sức ép xong, giờ lành cũng đến. Cố Thọ cầm lụa hồng, cưỡi ngựa trước, kiệu của Chiêu Đệ theo sát phía sau, mợ của Tôn Chiêu Đệ cùng ma ma tùy thân cũng theo ở phía sau, ngay cả Tôn Gia Bảo cũng bị Tôn phu nhân quấn chăn bông quăng vào trong giỏ trúc theo tỷ tỷ xuất giá.

      Tân nương đến Cố gia, quỳ gối trước hương án bái thiên địa, sau đó tiến vào động phòng. Cố Thọ cũng là người có ngoại hình, toàn bộ nữ quyến trong Lão Hòe thôn đều đến nhìn. Khi nhìn thấy mỹ mạo của Tôn thị, mọi người đều sợ hãi than thôi, Vương thị cười cực kỳ kiêu ngạo! Trước đây bởi vì trong nhà nhiều con nên nhà nghèo, nàng ở trong thôn luôn thua thiệt người khác. Nhưng tại vài cái đứa dần dần lớn lên, đều có tiền đồ, địa vị của nàng cùng Tứ Ngưu ở trong thôn cũng đề cao ít!

      Sau khi cử hành hàng loạt nghi thức, Cố Thọ bị người ta kéo uống rượu, Chiêu Đệ ở lại trong tân phòng, cùng vài vị nữ quyến của Cố gia trò chuyện. Mèo Con sờ sờ bụng mình, sáng giờ bị quay vòng vòng, bụng cũng đói, tìm đại tẩu ăn cơm ! Nàng nhớ tới lúc trước đại ca thành thân, nàng bị buộc ở bên người đại tẩu, cả ngày trừ bỏ ăn đậu phộng, long nhãn ra, cái gì cũng có, khỏi rùng mình cái, xoay người liền chạy vào phòng mình, tại đại tẩu hẳn là nghỉ ngơi ? Nam Qua nhân có thai, tiện nhập tân phòng, bởi vậy vẫn ở trong phòng nghỉ ngơi.

      Vì thân thích đến nhiều, nên phong Cố Phúc và Nam Qua để cho họ nghỉ ngơi, Nam Qua liền ở trong phòng Mèo Con nghỉ ngơi: “Đại tẩu”. Mèo Con nhấc màn phòng lên, Nam Qua ngồi ở ghế, bàn để bát canh cá, mùi tràn đầy đầy toàn bộ phòng.

      Nam Qua thấy Mèo Con đến đây, vội vàng đứng dậy chuẩn bị cơm cho nàng, Mèo Con : “Đại tẩu, tẩu nghỉ ngơi , chút việc ấy muội tự làm được”

      Nàng xới cho Nam Qua chén cơm, còn mình là chén canh cá, canh cá nấu từ sáng sớm, nấu đến thịt cá đều mềm cả ra, nước canh uống vừa vào miệng, ngon dị thường, nàng hơi uống hai chén canh cá, mới dùng nửa bát cơm trắng cùng canh cá ăn, Nam Qua cũng hơi ăn hai chén cơm.

      “Hay ! Ta thế nhưng sợ các người đói, hấp tấp nấu món ăn đến đây, các người lại ở trong này ăn uống!”. Lan Nhân vừa vừa tiến vào, thấy hai người ăn uống, mặt mũi dương giận .

      Nam Qua cùng Lan Nhân cũng là quen biết, thấy nàng vội vàng lôi kéo nàng ngồi xuống: “Nhân muội muội, mau ngồi xuống, nếm thử canh cá Mèo Con nấu , vẫn còn nóng a!”

      Mèo Con đưa cho Lan Nhân bát cơm trắng, Lan Nhân cũng là lấy canh cá chan cơm, ăn nửa bát mới cảm thấy mỹ mãn : “Người bên ngoài nhiều lắm, ăn cũng yên tâm, ta liền tìm muội”

      “Nhân tỷ tỷ, tỷ mang cái gì đến vậy?”. Mèo Con mở hộp thức ăn ra, bên trong là hai cái bát có đậy nắp. Tò mò mở ra, cái bát chứa đầy chất lỏng màu trắng đục: “Sữa dê?”

      Lan Nhân lắc đầu : “ phải, là sữa bò”. Nàng bĩu môi : “Tôn gia tặng hai con bò qua đây, con vừa mới sinh con xong. Mẹ nghe dùng sữa bò này làm thành thức ăn, ngày ngày ăn chén, có thể bồi bổ thân thể. Liền vội vàng bảo ta làm, đem đến cho hai người”

      Đều là bơ, sữa, đường, quả nhiên là rất bổ! Mèo Con suy nghĩ chút, tất cả đều là lòng trắng trứng gà, mỡ gì đó a! Nàng vừa nghe liền có chút buồn nôn: “Tẩu tẩu, tẩu ăn ?”

      Nam Qua có chút khó xử nhìn kia cái bát kia, lắc lắc đầu : “Tẩu vừa ăn cơm trưa xong, hay là chờ thêm chút nữa rồi ăn

      Mèo Con : “Muội là ăn vô, nghe liền buồn nôn”. Nàng mặc dù thích đồ ngọt, nhưng sữa, sữa đậu nành linh tinh gì đó, nàng đều thích uống vị nguyên chất. Lại , cái bát kia ở ngoài đem vào a? Bao nhiêu người dùng qua a? Cổ đại lại có tiêu độc gì cả, ngẫm lại liền thấy sợ!

      Lan Nhân cũng : “Ừ, ta nếm thử ngụm, là rất béo, ăn vô!”

      Mèo Con nhìn sữa này, nàng khỏi linh cơ vừa động: “Nhân tỷ tỷ, còn sữa ? Muội làm điểm tâm cho các tỷ ăn!”

      Lan Nhân : “Muội ra bên ngoài xem, tỷ thấy bọn họ vắt ra rất nhiều”

      Mèo Con : “Được, đại tẩu, tẩu chờ muội hồi, muội làm cho tẩu món ăn ngon a!”. xong liền kích động chạy .

      Nam Qua cùng Lan Nhân lắc đầu cười. Mèo Con vào trong phòng bếp lấy bát đĩa, lọ đường, trứng gà, lại ra bên ngoài lấy bát sữa. Lan Nhân cùng Nam Qua hoa cả mắt nhìn nàng chạy ra ngoài, khỏi lo lắng chân của nàng: “Mèo Con, muội sao chứ? Chân có đau hay ?” Nam Qua hỏi.

      “Sớm hết đau rồi!”. Mèo Con cười tủm tỉm .

      Lan Nhân : “Muội mau ngồi xuống, ít lại, muốn lấy cái gì ta giúp muội lấy”

      Hai người thấy Mèo Con đem sữa đổ vào trong cái siêu, đem sữa nấu xong đổ vào trong cái bát. Lại cho vào quả trứng gà, thuần thục đem lòng đỏ trứng cùng lòng trắng trứng tách ra, lại đem đường trắng cùng lòng trắng trứng để vào người trong bát quấy.

      Chờ sau khi mặt sữa kết lớp váng, Mèo Con cẩn thận ở lớp váng phá cái lỗ , chậm rãi đem sữa bên trong đổ vào bát có lòng trắng trứng, cẩn thận làm hỏng lớp váng sữa kia. Sau đó nàng đem sữa và lòng trắng trứng quấy đều, vớt lớp bọt, chậm rãi đổ sữa vào trong cái bát có lớp váng kia. Động tác của nàng rất chậm, xuống tay thực ổn, váng sữa từng chút từng chút di động lên, phủ lên lớp sữa bên trong.

      Nam Qua cùng Lan Nhân nhìn này hành động phức tạp này, cảm thấy được kỳ thú mới mẻ, trong lòng cũng chờ mong rốt cuộc là điểm tâm gì. Sau khi Mèo Con làm xong, lại cầm cái nồi đến, đem chén để vào bên trong nồi, đổ nước vào, để lên bếp từ từ hấp. Sau đó nàng lại đánh cái trứng gà, cầm lấy bát thứ hải tiếp tục làm. Chờ hai bát váng sữa kia xong cũng chuẩn bị sẵn sàng, nồi bếp cũng kịp lúc, Mèo Con dùng chiếc đũa nhấn , thấy có sữa chảy ra, liền lấy nồi xuống, dùng cái kẹp gắp cái bát kia ra, lại đem cái bát khác thả vào.

      “Đại tẩu, tẩu thử trước xem”. Mèo Con đem bát đến trước mặt Nam Qua.

      Nam Qua vội vàng : “ cần, các muội ăn trước !”. xong muốn đẩy cho Lan Nhân, Lan Nhân làm sao mà dám lấy. Mèo Con mặt mày run rẩy nhìn hai người: “Đại tẩu, tứ tẩu, hai người cần nhường qua nhường lại như vậy a? Muội còn làm nữa mà! Đại tẩu có thai, để cho đại tẩu ăn trước

      Lan Nhân bị Mèo Con gọi tiếng “Tứ tẩu” làm cho mặt đầy đỏ ửng, thân thủ liền gõ nàng cái: “ hưu vượn!”

      Nam Qua ngượng ngùng cười cười, dùng thìa múc muỗng, thổi nguội rồi dùng, hai mắt khỏi sáng ngời: “ là ngon!”

      “Đương nhiên!”. Mèo Con , đây là món ăn vặt nổi tiếng ở Quảng Đông, trước kia nàng có nếm qua lần, liền nhớ mãi quên, ở mạng tìm hiểu tư liệu, ở nhà tự mình làm ăn a! Bằng nàng làm sao có tay nghề tốt như vậy!

      Sau khi bát thứ hai chín, Lan Nhân tiếp nhận nếm thử, chỉ cảm thấy mùi hương của sữa xông vào mũi, cho vào miệng nhẵn nhụi: “Ngon !”

      Mèo Con chờ bát của mình nấu chín, liền thỏa mãn cầm lấy ăn.

      Nam Qua : “Nhưng mà lãng phí nhiều trứng gà như vậy, đáng tiếc! Điểm tâm này cũng thể thường xuyên ăn”. xong nàng tiếc hận nhìn vài cái lòng đỏ trứng.

      Mèo Con : “Ai lãng phí”. Nàng lại cho thêm cái trứng gà vào trong bát lòng đỏ trứng kia, đem lòng đỏ trứng đánh nát, sau đó cho sữa, đường vào quấy, sau khi vớt bọt, đổ vào mấy cái bát , sau đó lại từ trong phòng bếp lấy cái chõ lại đây : “Chúng ta làm sữa trứng hấp cho cha mẹ, mấy ca ca và tam tẩu ăn”

      Nam Qua nhìn cái bát mình vừa ăn được mấy miếng kia, : “Nếu đem món này cho đại ca muội ? Món này ăn ngon hơn món sữa trứng hấp kia phải ?”

      Mèo Con mặt nhăn mày nhíu : “Đại tẩu, tẩu cứ ăn . Hôm nay mấy vị ca ca trừ bỏ uống rượu, còn có tâm tư gì mà ăn điểm tâm. Đưa cho bọn họ ăn, cũng là ngưu tước mẫu đơn, tẩu bỏ được nhưng mà muội luyến tiếc a!”. Nghe lời của nàng, làm cho Nam Qua và Lan Nhân cười hơi.
      P/s: Đọc chương này ta cảm thấy Nam Qua đáng thương! T.T

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 35: Nam Qua sinh con
      Edit: Quan Vũ Phán
      Beta: Quảng Hằng tỷ

      Đọc chương này ta pó tay với cái nhà họ Cố này luôn nha! Đặt tên con gì chẳng có tí sáng tạo nào hết (='':)...

      *****

      Sau khi ba người ăn xong điểm tâm, Nam Qua liền nằm ở giường của Mèo Con ngủ trưa, Lan Nhân muốn giúp Mèo Con thu dọn chén đĩa, Mèo Con : “Nhân tỷ tỷ, tỷ chuyện với Chiêu Đệ tỷ , nơi này có muội thu dọn là tốt rồi”

      Lan Nhân : “Muội sao?”

      Mèo Con cười : “Muội thu dọn xong rồi mới

      Lan Nhân gật gật đầu : “Được, vậy tỷ trước”

      Tuy hôm nay bề bộn nhiều việc, nhưng phòng bếp của Cố gia lại im lặng, bởi vì đầu bếp đều nấu cơm ở bên ngoài, Mèo Con rửa chén đĩa xong, nhìn thấy ba cái lòng đỏ trứng, suy nghĩ thời tiết tại rất nóng, lòng đỏ trứng này phỏng chừng để được đến ngày mai, vẫn là tại nấu ? A, hay theo ý ban đầu, làm bánh ngọt . Dù sao mọi người luôn luôn thích ăn.

      Lúc này ở cửa xuất thân ảnh, Mèo Con kinh ngạc hỏi: “Gia Bảo ca, tại sao huynh lại ở trong này?”

      Tôn Gia Bảo khuôn mặt nhắn trướng hồng hồng : “Tiểu Miêu muội muội, còn có cái gì ăn ?”

      Mèo Con hỏi: “Huynh đói bụng sao? Chưa ăn cơm trưa sao?”

      Tôn Gia Bảo đỏ mặt : “Ừ, ta vừa mới cùng bọn Cố Toàn và Liễu Văn Lý chơi, quên ăn cơm trưa”

      Mèo Con vừa nghe khỏi hỏi: “Tiểu ca của ta đâu? Huynh ấy cũng chưa ăn cơm trưa?”

      Tôn Gia Bảo : “Cố Toàn tìm Cố bá mẫu rồi”

      Mèo Con gật gật đầu : “A, như vậy à. Gia Bảo ca, trong đây có sẵn điểm tâm, huynh muốn ăn cái gì? Ta làm cho huynh”

      Tôn Gia Bảo nhãn tình sáng lên : “Ta muốn ăn vằn thắn có được ?”

      Mèo Con vừa nghe khỏi có chút khó xử : “Nhưng mà nhà của ta có vỏ bánh vằn thắn, tại làm cũng kịp. bằng ta làm cho huynh bát canh trứng? Dùng sữa nấu, rất ngon”

      Tôn Gia Bảo gật gật đầu : “Được, cám ơn Tiểu Miêu muội muội!”. Khó trách mẹ , có chuyện gì cứ trực tiếp tìm Mèo Con muội muội là được!

      Mèo Con cười cười : “Cái này có gì mà phải cảm ơn”. Nàng nhóm lửa, ở bếp nấu nồi nước, sau đó đem lòng đỏ trứng đánh ra, cho thêm sữa, đường trắng quấy đều, phân thành ba bát, đặt ở bếp hấp.

      Thấy Tôn Gia Bảo ôm bụng, bộ dáng tội nghiệp nhìn lên bếp, khỏi cười lấy từ trong rổ trái cây ra ít quả sơn trà : “Gia Bảo ca, huynh ăn trước vài cái miếng sơn trà , đây là tứ ca hái đấy”

      Tôn Gia Bảo rất là đói, hơn hai mươi quả sơn trà lập tức liền ăn xong, thèm dãi nhìn cây sơn trà ở phía sau Mèo Con, tựa hồ còn muốn ăn.

      Mèo Con cười : “Đừng ăn, bụng huynh còn đói a, ăn nhiều cẩn thận lại bị tiêu chảy, hồi có bánh ngọt ăn rồi”. Nàng giẫm lên cái ghế , dùng thìa đè cái bánh ngọt, vừa lòng nhấc xuống, tắt bếp.

      “Xong rồi”. Nàng đem chén bánh ngọt đến trước mặt Tôn Gia Bảo : “Ăn

      “Mèo Con, muội ở đâu?”. Thanh Cố Phúc truyền đến.

      “Muội ở đây”. Mèo Con : “Đại ca, có chuyện gì sao?”

      Cố Phúc vào cửa liền nhìn thấy Mèo Con làm bánh ngọt cho Tôn Gia Bảo, khỏi hơi hơi nhíu nhíu mày: “Tiểu ngũ và Văn Lý còn chưa ăn cơm, muội có cái gì ăn ?”

      Mèo Con chỉ chỉ hai cái bánh ngọt hãy còn nóng : “Muội vừa làm xong, chuẩn bị hồi đem đến cho các huynh ấy ăn a!”

      Cố Phúc nghe vậy cười cười : “Chúng nó ở trong tân phòng, muội đem qua đưa cho chúng nó

      Mèo Con lắc đầu : “Đại ca huynh giúp ta đưa . Muội muốn chuẩn bị canh giải rượu cho mọi người”

      Cố Phúc nghĩ nghĩ : “Cũng tốt, lại đây, Gia Bảo, theo ta cùng vào tân phòng tìm tiểu ngũ và Văn Lý chơi nào!”

      Tôn Gia Bảo ở vùi đầu ăn, nghe được lời của Cố Phúc, mờ mịt ngẩng đầu, “A” tiếng, kỳ rất muốn ở chỗ này ăn. Nhưng Cố Phúc phen kéo áo : “ thôi! Nam hài tử, ở trong phòng bếp thành bộ dáng gì nữa!”

      Mèo Con nhìn hành động của đại ca, hé miệng thú vị cười, lấy cái nồi nấu thuốc, chậm rãi bỏ thuốc giã rượu vào. Kỳ nàng chút cũng thích địa phương náo nhiệt, càng thích cùng người xa lạ chuyện phiếm, cho nên nàng mới chịu vào trong tân phòng cùng tân nương chuyện.

      Sau khi ăn cơm chiều xong, mọi người liền lục tục ra về, mà có chút thân thích bởi vì ở xa, buổi tối bị Cố gia giữ lại, ngủ đêm ngày mai mới . Trong nhà trừ bỏ tân phòng ngoài, từng cái phòng đều ngủ đầy người. Trong phòng Mèo Con kể cả Lan Nhân có tổng cộng là năm người. Sau đêm, sáng sớm hôm sau trời còn chưa sáng mọi người rời .

      Sau đó Cố gia bắt đầu chuẩn bị hành lý cho Cố Phúc cùng Trần Quân Ngọc, Mèo Con cả ngày giặt giũ rồi phơi nắng, đem chăn đệm trong phòng mình tất cả giặt sạch. Vương thị nhìn thấy rất là đau đầu, biết tính tình nha đầu kia rốt cuộc từ nơi nào mà học được.

      Cố Thọ kết hôn được ngày thứ ba, Cố Phúc cùng Trần Quân Ngọc liền trở về phủ Tô Châu, phủ Thuận Thiên chuẩn bị tham gia thi hương. Cố Lộc ở phủ Tô Châu mở gian tạp hoá , lúc trước Tết, Nhiếp Tuyên từng đáp ứng với đem ít hàng hóa hiếm lạ của Nhiếp gia để bán. Vì có trợ giúp của Liễu gia cùng Nhiếp gia, cửa hàng của Cố Lộc ở phủ Tô Châu mở rất náo nhiệt.

      Cố Thọ sau khi kết hôn xong, vẫn quay về trấn Đông Sơn để quản lý cửa hàng của Cố Lộc trước kia và phường nhuộm của Tôn gia. Cố Quý lưu lại trong nhà, vừa giúp đỡ việc trong nhà, vừa tiếp tục học hành, chuẩn bị kỳ thi tú tài. Cố Toàn vẫn theo Liễu Văn Lý trở về Liễu gia tiếp tục đọc sách.

      Mèo Con an tâm ở trong tiểu thiên địa của mình, mỗi ngày phải đọc sách vẽ tranh viết chữ, chính là làm chút điểm tâm, cùng Chiêu Đệ làm chút nữ hồng. Từ sau khi trong nhà có thêm Chiêu Đệ, chỉ có việc nhà giảm bớt ít, bình thường cũng có thêm người để chuyện trò! Cuộc sống nhàn nhã luôn trôi qua rất nhanh, đảo mắt liền đến mùa hè, cũng tới thời điểm Nam Qua sinh.

      Mèo Con tuy rằng có kinh nghiệm từ vài lần sinh trước của Nam Qua, nhưng lần này lại là bất đồng! Mặt nàng trắng bệch ngồi ở ghế, Nam Qua vào phòng hơn bát canh giờ, nhưng mà lần đầu tiên nàng sinh con, cũng chỉ có hơn năm canh giờ mà thôi. Vương thị muốn kiềm chế được, chạy vào phòng sinh nhìn con dâu.

      “Mèo Con đừng như vậy, đại tẩu có việc gì!”. thanh ôn nhu truyền đến, khối khăn tay mềm mại lau mặt của nàng, Mèo Con lúc này mới chú ý đến, bất tri bất giác bản thân rơi lệ. Chiêu Đệ thân thủ ôm nàng, ôn nhu : “Mèo Con, đại tẩu thân thể tốt như vậy, có việc gì!”

      Mèo Con lặng im , nàng cần phải loại an ủi này, mà là muốn nhìn thấy Nam Qua bình yên vô . Nàng biết tam tẩu là hảo tâm, nhưng mà nàng tại rảnh quản ý tưởng người khác! Nhìn chậu máu loãng từ trong phòng mang ra, Nam Qua từ kêu thảm thiết, đến rên rỉ, tại muốn lâm vào trạng thái nửa hôn mê, lòng của nàng càng sốt ruột, phụ nữ cổ đại sinh sản, giống như là dạo quỷ môn quan vòng a!

      biết qua bao lâu, Mèo Con hoảng hốt nghe được tiếng khóc nỉ non, thanh vui sướng mà mỏi mệt của bà mụ cùng Vương thị, Mèo Con rốt cục thở dài nhõm hơi.

      “Sinh rồi!” Chiêu Đệ vui sướng : “Sinh rồi! Đại tẩu sinh bé trai!”

      Mèo Con đứng dậy hướng trong phòng chạy đến, lại bị Chiêu Đệ ôm lấy : “Mèo Con, muội là nương còn chưa xuất giá, chạy vào phòng sinh là điềm xấu!”

      Mèo Con quay đầu lại cười : “Đúng, là muội cao hứng mà quên mất, muội làm cho đại tẩu ít trứng đường đỏ”

      Chiêu Đệ thở dài nhõm hơi, tiểu này bình thường nhìn nũng nịu, cả ngày cười tủm tỉm, cũng thấy nàng có tính tình gì, chỉ khi nào kiên quyết, ai cũng khuyên được!

      Nam Qua lần này sinh rất nguy hiểm cũng thực vất vả, nhưng đứa trẻ sinh ra, cũng khỏe mạnh, tiếng khóc cũng to. Cố Tứ Ngưu mặt mày hớn hở ôm cháu trai hoa tay múa chân, tiểu oa nhi quyền đánh mạnh vào mắt , Cố Tứ Ngưu giận lại cười : “Vừa nhìn thấy cũng biết là tiểu tử khỏe mạnh! Tốt! tốt quá rồi!”. xong hung hăng hôn cháu trai ngụm.

      Tiểu oa nhi phỏng chừng là bị ông nội làm đau, lên tiếng khóc rống lên, Mèo Con thấy đau lòng, vội vàng ôm lấy cháu: “Cục cưng ngoan, thương con”. Nàng ôn nhu hát bài đồng dao, tay ôm cháu, tay trấn an vuốt lưng của .

      Tiểu bảo bảo ở trong lòng ngực mềm mại của , chỉ chốc lát liền nhắm mắt ngủ! Cố Tứ Ngưu thấy con thuần thục ôm cháu trai, miệng cười đến khép lại được!

      Vương thị : “Tứ Ngưu, chàng , nên đặt tên gì cho thằng bé?”

      Cố Tứ Ngưu : “Vẫn là chờ lão đại trở về, để tự đặt tên cho mình ! Ta biết chữ nhiều, làm sao có thể đặt được cái tên hay?”

      Cố Quý thương nhìn cháu mình : “Cha, cũng thể như vậy. Đứa trẻ này là con cháu ruột thịt của Cố gia ta, đương nhiên là phải để cho ông nội người đặt tên chứ”

      Cố Tứ Ngưu sờ sờ râu của mình : “Ừ, đợi ta suy nghĩ, vài ngày sau hãy lại”

      Mèo Con : “Chúng ta trước hãy đặt cho cục cưng cái nhũ danh

      Cố Quý nhìn bộ dáng tiểu muội ôm cháu, trêu tức : “Gọi là Cẩu Nhi như thế nào? Nhà chúng ta có Tiểu Miêu, cũng nên có thêm Cẩu Nhi nhỉ?”

      Mèo Con nhìn Cố Quý xem thường cái: “Ca ca xấu xa!”

      Vương thị vừa nghe : “Cẩu Nhi tên này được! Tên càng xấu, đứa trẻ lại càng dễ nuôi, chàng xem Mèo Con mới trước đây thân mình yếu như vậy, phải tại cũng bình an lớn lên như vậy sao? Ừ, được, gọi là Cẩu Nhi!”

      Mèo Con vừa nghe, thiếu chút nữa tưởng , vội vàng phản đối : “ được a! Mẹ, cái tên Cẩu Nhi này khó nghe a! Người khác vừa nghe tên của con rồi đến tên cháu của con, còn tưởng rằng là chó mèo đánh nhau a!”

      Nàng gặp Vương thị vẻ mặt cho là đúng, vội vàng quay đầu lại tìm kiếm trợ giúp của cha: “Cha, cần đặt, cái tên Cẩu Nhi này khó nghe a! Lại đường ca nhà nhị thúc cũng gọi là Kim Cẩu, Ngân Cẩu”

      Cố Tứ Ngưu nghĩ nghĩ : “ bằng gọi là Trụ Tử (cây cột)? Trụ Tử khỏe mạnh, tương lai chúng ta còn phải trông cậy vào nó và cha nó, trở thành trụ cột trong nhà!”

      “Đúng!” Mèo Con bật người gật đầu : “Gọi Trụ Tử rất dễ nghe! Rất dễ nghe!”

      Vương thị bĩu môi, cực kỳ cho là đúng.

      Mẹ của Nam Qua, sau khi nghe được Nam Qua sinh bé trai, liền khẽ cắn môi lấy cây trâm bạc của mình đem làm thành đôi vòng bạc tặng cho cháu ngoại, trước đó ba ngày sớm chuẩn bị xong yếm .

      Vương thị cực kỳ nhiệt tình chiêu đãi vợ của Xuyên Tử, cùng nàng uống trà, sau đó mới dẫn nàng thăm con . Trong phòng Nam Qua vừa lúc cùng Chiêu Đệ và Mèo Con đùa, trong phòng để tượng “Kháng công”, “Kháng mẫu”, phía dưới còn có quần áo để cúng. Nam Qua thấy mẹ vào, khỏi hơi kinh ngạc, vội đón tiếp vợ của Xuyên Tử.

      Vợ Xuyên Tử thấy con tuy rằng nhìn thân thể suy yếu chút, nhưng tinh thần tệ, người cũng béo rất nhiều, khỏi lau nước mắt: “Nam Qua, thân thể con khỏe ?”

      Mèo Con cùng Chiêu Đệ liếc mắt cái, liền đứng dậy cười : “Bá mẫu, người cùng đại tẩu chuyện , chúng con pha trà cho người”

      “Ai”. Vợ Xuyên Tử liên thanh gật đầu cảm ơn.

      Mèo Con ra khỏi phòng, khỏi hít sâu hơi, ở trong phòng tháng thể hít thở khí trời, thể gội đầu, thể tắm rửa, thể thay quần áo, nàng thực bội phục đại tẩu, nếu là nàng sớm phát điên rồi! Ừ, hôm nay nấu canh gà, bằng nấu cho đại tẩu mì gà ăn ?

      Ở bên ngoài phòng sinh có cái hương án, thờ phụng Bích Hà nguyên quân, Quỳnh Tiêu nương nương, Thôi Sinh nương nương, Tống Tử nương nương, Đậu Chẩn nương nương… tất cả là mười ba vị thần. Trước lư hương có đĩa gạo kê, giá cắm nến có đôi “Tiểu song bao”, phía dưới đồng tiền vàng, nguyên bảo, đậu phụ phơi khô… dùng để cúng thần thổ địa.

      Thân thích Cố gia đến ít, đều nghị luận : “Nam Qua này là có phúc khí a! Chúng ta sinh con trai, người nào phải qua ba ngày phải xuống giường a? Nàng cư nhiên còn có thể làm nằm đến tháng!”

      “Cũng đúng! Người ta là con dâu hầu hạ mẹ chồng, còn nàng a? chỉ có mẹ chồng, em dâu hầu hạ nàng, ngay cả em của chồng cũng phải hầu hạ, đây mới là phúc khí a!”

      “Cũng đúng thôi! Nghe lão đại của Cố gia thi cử nhân, nếu có thể thi đậu, chậc chậc, nàng chính là nương tử của cử nhân!”

      “Đúng a! Bất quá đứa con dâu mua về nuôi từ , ai ngờ nàng tại phúc khí có thể lớn như vậy! Cho nên mới , đây đều là mệnh a!”

      Mèo Con cười khổ nghe mọi người líu ríu nhàn ngôn toái ngữ. Sau đó xuống bếp làm cho đại tẩu bát trứng tôm lột và mì gà, lại hấp đĩa bánh sữa, cắt trái táo, lại pha thêm chén trà , bày thêm bánh kẹo, xong xuôi mới mang đến phòng sinh.

      “Bá mẫu, người uống trà !”. Mèo Con đem chén trà hạch đào nồng đậm đến trước mặt vợ Xuyên Tử, lại đem bánh kẹo cho nàng ăn. Sau đó lấy chuẩn bị bữa trưa cho Nam Qua, bát trứng tôm và mì gà, đĩa bánh sữa, còn có mấy món khác.

      Vợ Xuyên Tử thấy Mèo Con dụng tâm chăm sóc Nam Qua như thế, khỏi lôi kéo tay nàng : “Tiểu Miêu, cám ơn con chiếu cố Nam Qua! vất vả cho con”

      Mèo Con cười : “Bá mẫu, con từ do đại tẩu chăm sóc đến tận bây giờ, tại nàng sinh cháu cho con, con vui vẻ kịp, chỉ là thuận tay giúp nàng mà thôi, làm sao mà tính là vất vả a?”

      Vợ Xuyên Tử nghe xong, liên thanh : “Đúng, đúng, con rất đúng!”

      Nam Qua nhìn bát trứng thơm ngào ngạt kia, có chút bất an : “Mèo Con, hôm nay như thế nào lại là gà nữa, mấy ngày nay tẩu phải ăn ba con gà, có phải hay nhiều lắm a? Tẩu cũng phải bệnh nặng gì”

      Mèo Con cười : “Tẩu tẩu, gà này là trong nhà nuôi, muội đều nuôi hơn năm, chính là đợi đến khi tẩu ở cữ làm cho tẩu ăn, tẩu cứ yên tâm ăn là được!”

      Nam Qua nghe xong hốc mắt đỏ lên, vợ Xuyên Tử thấy Mèo Con như vậy, mới chân chính yên lòng, lau nước mắt : “Con của ta, con là hảo phúc khí, có thể tìm được gia đình tốt như vậy!”

      --------*-------

       Các bạn nhớ click vào các dòng quảng cáo  để ủng hộ bọn mình nhé ^^

       

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :