1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Cuộc sống nhàn nhã ở Thiên Khải - Khán Tuyền Thính Phong

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 36: Cố Phúc trúng cử
      Edit: Quan Vũ Phán
      Beta: Quảng Hằng tỷ
      P/s: Các nàng cho ta xin lỗi chút nhé, vì trong mấy chương trước ta ghi nhầm cách xưng hô của người ngoài với Mèo Con ấy, phải là Tiểu Miêu, mà là Miêu Nhi. Các nàng cho ta xin lỗi nhé! Dạo này già rồi nên đãng trí a!

      Với lại bắt đầu từ chương sau, Mèo Con lớn rồi, chuẩn bị lấy chồng được rồi! Kakaka...
      *****

      Sau khi ăn xong mì tẩy tam, Vương thị vào : “Thân gia, tắm rửa sắp bắt đầu rồi, chúng ta đều ra ngoài !”. xong liền ôm lấy tiểu Trụ Tử ra bên ngoài.

      “Được!”. Vợ Xuyên Tử tay cầm hai hạt ngân hoa sinh, tay cầm chuỗi đồng tiền, theo Vương thị cùng Mèo Con ra . Kỳ việc tắm ba ngày này mời đến chủ yếu là họ hàng thân thích, Cố gia cũng chuẩn bị gì cho lớn, nhưng mà có biện pháp thân thích trong nhà nhiều lắm, ở nông thôn việc ít, gặp được loại tình này, mọi người liền hẹn mà cùng đều lại đây giúp vui.

      Bên ngoài thực náo nhiệt, thấy Vương thị đem đứa ôm ra, mọi người vội vàng chồm lên. Mèo Con tiếp nhận tiểu Trụ Tử, để cho thân thích bằng hữu nhìn đứa trẻ. Vương thị bắt đầu, đổ vào trong cái chậu ít nước, thả đồng tiền vào. Sau nó nhóm nữ quyến bên này cũng từng người từng người thả vào trong nước, phần lớn thả vài đồng tiền hoặc là quế nguyên, táo đỏ, đậu phộng linh tinh các loại quả may mắn để trong cái đĩa.

      Mỗi người đều đem ra đồ vật này nọ, bà mụ liên tục lời chúc mừng. Vợ Xuyên Tử cũng thả chuỗi trăm đồng tiền vào. Mèo Con cũng thả vào mười đồng tiền vào, phải nàng keo kiệt, muốn cho nhiều, mà là mấy thứ này cuối cùng đều là cho bà mụ, vậy cần gì để vào thứ quý giá?

      Sau khi mọi người bỏ đồ vật vào xong, bà mụ liền lấy chày đảo trong thùng, : “ quấy hai quấy lại ba quấy, ca ca dẫn đệ đệ chạy. Bảy mươi đứa, tám mươi đứa, đứa to khỏe, đứa bướng bỉnh, đều khóc khò hè đến rồi!”. Sau đó múc nước trong thùng tắm cho đứa trẻ. Trụ Tử nhất thời bị nước làm lạnh, oa oa khóc rống lên. Mọi người đều khen ngợi: “Đứa này khóc cũng vang a! May mắn a!”

      Mèo Con khóe miệng run rẩy, cho dù tại là nắng gắt cuối thu, đứa này gặp nước lạnh có thể khóc sao? Nhìn Trụ Tử oa oa khóc lớn, nàng hoảng hốt thấy được tình cảnh của hai đứa trẻ mất trước kia, chúng nó cũng tắm ba ngày xong, nàng cũng ôm qua, nhưng mà sinh mệnh đứa trẻ rất yếu ớt! Nhất là đứa trẻ ở cổ đại, khó trách mẹ từng qua, nàng còn có ba vị ca ca chưa gặp mặt a! Mà mọi người đối với đứa trẻ chết non, cũng đều mấy để tâm.

      Bà mụ vừa tắm, vừa : “Trước gội đầu, làm vương hầu; sau tẩy thắt lưng, đời lại so với đời cao; lại rửa đản*, làm tri huyện; lại rửa câu*, làm tri châu”

      *Cái ấy của các bé trai đấy các nàng! Hãy thông cảm cho ta vì có đủ vốn liếng mà dùng a, nên ta để nguyên Hán Việt! =.=

      Tuy rằng phải lần đầu tiên nhìn thấy, nhưng mà Mèo Con thể thừa nhận, nước này tuy rằng thực bẩn, mà ca từ này cũng thực 囧, nhưng là loại cảm giác náo nhiệt này, ở đại thể cảm nhận được.

      Từ khi bà mụ bắt đầu tắm, đến chải đầu, tắm toàn thân, cuối cùng dùng gốc cây hành. Hướng người nhàng đánh tam cái, cầm khóa đầu, quả cân, mỗi thứ giống nhau, miệng đều ngừng lời may mắn. Sau đó bảo mọi người đeo khóa vàng, khóa bạc lên người đứa trẻ, cuối cùng dùng cái gương chiếu chiếu lên người đứa trẻ, : “Dùng bảo kính chiếu chiếu, ban ngày cùng đêm khuya đều yên bình”

      Trụ Tử theo động tác của bà mụ, càng khóc to hơn, chờ câu cuối cùng: “Núi có hoa, hoa lài, hoa đào, hoa hạnh, hoa hồng, vãn hương ngọc, hoa ban mọc thưa thớt...”. Sau khi xong, Vương thị ôm lấy tiểu Trụ Tử, vừa vỗ vừa : “Cháu ngoan của ta, đừng khóc a!”

      Sau đó bà mụ đem tượng của mười ba vị thần tiên, cùng với thổ công, tất cả đều lấy xuống, để ở trong viện thiêu, dùng chiếc đũa đồng khều khều tượng Kháng Công, Kháng Mẫu, : “Kháng Công, Kháng Mẫu gốc họ Lý, đem đến con cái cho mọi người, đưa nam nhiều, đưa nữ ít”

      Mèo Con nghe xong liền mím cái miệng nhắn, những lời này làm cho nàng phi thường khó chịu.

      Sau khi bà mụ thiêu hồng bao xong, đặt ở dưới đệm chăn của Nam Qua, bảo thần tiên này nọ canh giữ ở đầu giường, phù hộ người lớn cùng đứa trẻ bình an khỏe mạnh. Sau đó bà mụ bà hướng Vương thị chào, Vương thị lấy lượng bạc tiền thưởng cho bà mụ, bà mụ đem theo đồ đạc trong thùng tắm lúc nãy gom về hết, ngay cả hương đốt còn dư cũng để lại, toàn bộ lấy về hết.

      Nghề bà mụ này đúng là kiếm được nhiều tiền a! Mèo Con mỗi lần nhìn bà ta mỗi lần đều giống như là châu chấu càn quét, cảm khái mà suy nghĩ.

      Sau khi buổi lễ chấm dứt, Vương thị đưa họ hàng thân thích ra cửa, Mèo Con ôm đứa vào trong phòng. Nam Qua bởi vì mỏi mệt mà ngủ. Mèo Con cười cười, khinh thủ khinh cước đem trang sức vàng bạc người tiểu Trụ Tử lấy xuống toàn bộ, đặt ở trong tiểu hà bao, sau đó đem nó để bên cạnh Nam Qua. Đứa trẻ ăn uống no đủ, muốn ngủ. Mèo Con cầm lấy chậu tã bẩn ra ngoài.

      “A, Miêu Nhi, hôm nay lại đến đây giặt tã? Thực chịu khó a!”. Mấy phụ nhân trong thôn cùng nhau giặt quần áo cười chào hỏi nàng.

      “Đúng vậy, thẩm thẩm”. Mèo Con buông thùng gỗ, lấy tã ra giặt. Tuy rằng tiểu Trụ Tử mới sinh ba ngày, nhưng mà tã lại dùng nhiều, may mắn trước đây nàng may rất nhiều.

      “Chiêu Đệ nhà con đâu? Nàng như thế nào đến giặt? Để cho em chồng đến giặt tã của trẻ con a!”

      “Tam tẩu cũng có con, dưỡng thai a”. Mèo Con cười cười : “Lại tã của trẻ con cũng bẩn, con giặt cũng có việc gì”

      “Nhà con là may mắn, Nam Qua sinh con trai , ngay cả Chiêu Đệ cũng có con, lão Cố nhà con lại có dịp được ôm cháu!”

      “Đúng vậy!” Mèo Con cười thực vui vẻ, tam ca đúng là ra sức a! Chiêu Đệ tỷ nhanh như vậy có thai.

      “Chậc chậc, Miêu Nhi chính là nhu thuận như vậy!”

      “Đúng a! Nha đầu nhà ta còn bằng nàng, có được nửa nhu thuận như nàng là tốt rồi!”

      Mèo Con mỉm cười , cúi đầu ra sức tẩy quần áo. Cái gì gọi là khác nhau, đây chính là khác nhau! Nàng cùng những người này chỉ sợ vĩnh viễn có khả năng chuyện nhiều a. Ai, mấy ngày nay luôn giặt tã, tay đều giặt đến thô ráp, ừm, chờ hôm nay trở về, hảo hảo làm chăm sóc lại.

      Ngay tại lúc nàng giặt quần áo: “Miêu Nhi! Miêu Nhi!”. Thanh thanh thúy của Hồng Lăng từ rất xa truyền đến, Mèo Con khỏi tò mò ngẩng đầu, tình gì mà làm cho nàng gọi cao hứng như vậy?

      “Là nha đầu Mạc gia ? Cần gì gọi lớn như vậy, toàn bộ thôn chỉ nghe đến thanh của nàng!”

      “Cũng đúng, tuổi tác lớn như vậy, cả ngày điên điên khùng khùng, cũng biết thu liễm, tương lai như thế nào tìm được nhà chồng?”

      “Ai yo, ta các người nghe, nha đầu kia được hứa gả rồi”

      “Người nào?”

      “Nghe là làm thiếp nhà giàu, là ca ca nàng giới thiệu, nghe trong nhà có rất có tiền”

      hay giả? Mạc gia chỉ có đứa con , lại đem nàng gả cho người khác làm thiếp?”

      “Hừ, Mạc gia tại cũng phải là do bọn Đại Tráng làm chủ, mà là do con trai lớn của bọn họ, vợ lão đại nhà bọn họ có nhiều con như thế, còn cần muội muội sao?”

      Mèo Con nghe các nàng chuyện, khẽ nhíu mày, lúc này Hồng Lăng chạy tới trước mặt nàng : “Miêu Nhi, mau về nhà ! Tỷ còn giặt quần áo cái gì a!”. xong kéo nàng .

      “Làm sao vậy? Hồng Lăng? Ta sắp giặt xong rồi”. Mèo Con đương nhiên có khả năng đem đống tã quăng ở đây, đây chính là nàng vất vả may được a!

      “Ai, ta cho tỷ hay, đại ca cùng Ngọc ca của tỷ đều thi đậu rồi! Mẹ của tỷ bảo ta gọi tỷ mau trở về a!”. Hồng Lăng hưng phấn thét chói tai .

      Mèo Con gật gật đầu: “A. Muội chờ ta chút, ta lập tức xong”. Nàng thân thủ đem cái tã cuối cùng giặt sạch.

      Lời Hồng Lăng vừa dứt, người giặt quần áo bên hồ, liền giống như nổ tung, đều :

      “Trời ạ! Miêu Nhi, con mau về nhà a! Nhà con có người làm cử nhân!”

      “Đúng vậy! Ta giúp con giặt mấy thứ còn lại a!”

      “Ai nha! Nam Qua tại phải là vợ của cử nhân sao? là hảo phúc khí a!”

      “Ai, ta nhìn Phúc Nhi từ chính là đứa trẻ có phúc khí!”

      “Nam Qua cũng là người có phúc khí! Vừa mới sinh con trai, lập tức liền trở thành vợ của cử nhân!”

      “Miêu Nhi, tỷ vui sao?”. Hồng Lăng thấy Mèo Con có biểu tình gì, khỏi có điểm kinh ngạc hỏi.

      “Vui vẻ a!”. Mèo Con cười tủm tỉm : “Đại ca của ta thi đậu cử nhân, ta như thế nào vui?”

      “Vậy vì sao tỷ cười?”. Hồng Lăng cảm thấy được nàng lãnh đạm bình thường.

      Mèo Con : “Ta phải cười sao? thôi, đừng miên man suy nghĩ, chúng ta về nhà !”. Cố Phúc trúng cử nhân nàng đương nhiên vui vẻ, nhưng mà bảo nàng phải cười to, mừng rỡ như điên, đó là có khả năng, nàng chịu ảnh hưởng giáo dục kiếp trước quá sâu, bảo nàng trước mặt người ngoài thoải mái cười to, đó là có khả năng! Lại nàng cực kì tin tưởng đại ca thi đậu, thi đậu rồi con đường làm quan của đại ca chỉ mới bắt đầu mà thôi!

      Chờ lúc Mèo Con về tới nhà, vài vị ca ca đều trở lại, nhị ca còn mang theo chuỗi pháo dài trở về, ở cửa đốt pháo. Mèo Con nhìn chuỗi pháo nổ, chung quanh lại toàn tàn hoa màu hồng, Cố Thọ thấy bộ dáng sợ hãi của tiểu muội, cười lớn ôm lấy nàng lẫn thùng gỗ tiến vào trong nhà.

      Chiêu Đệ vội vàng chạy ra, tiếp nhận thùng gỗ: “Mèo Con muội về, đại ca trúng cử!”

      Mèo Con gật gật đầu, mặt lộ ra nụ cười: “Muội biết, Hồng Lăng với muội!”

      Lúc này Cố Tứ Ngưu từ trong phòng lấy ra bao lì xì to đem cho người báo tin, Vương thị cầm ít đồng tiền phân phát cho tiểu hài tử đến nhà, mọi người mặt lộ vẻ thoải mái ý cười!

      Thôn trưởng cười ha ha : “Hai mươi năm rồi, thôn chúng ta rốt cục lại có thêm vị cử nhân!”

      Mèo Con bị thanh hỗn độn làm cho đau đầu, bèn vào trong phòng của Nam Qua, tiểu Trụ Tử ở trong phòng lớn tiếng khóc, Nam Qua luống cuống tay chân ôm đứa dỗ, trong phòng ngồi đầy người, tất cả đều là tiến đến chúc mừng nàng. Sau khi Mèo Con chào hỏi từ người xong, liền yên lặng ôm đứa lui ra. đến cũng khéo, đứa vừa được nàng ôm trong lòng liền ngừng khóc, dần dần im lặng.

      “Nam Qua, Miêu Nhi nhà con đúng là ngoan a! Xem bộ dạng ôm đứa trẻ kìa, là thuần thục a!”

      “Đúng vậy! Cháu trai cũng chỉ thích a! Bà xem, vừa được ôm vào lòng, liền đừng khóc!”

      Nam Qua mặt lộ vẻ thỏa mãn. Mèo Con cũng từ đáy lòng vì đại tẩu mà cao hứng. Nàng ôm đứa trẻ, cười về đến phòng mình, tiểu Trụ Tử tuổi còn , trường hợp náo nhiệt như vậy có thể làm nó bị kinh động. Vẫn là đến địa phương thanh tịnh chút.

      Đợi đến tối, người đến chúc mừng tản , Mèo Con mới biết được, nguyên lai là người Liễu gia biết trước mới vội vàng bảo người đến báo cho Cố gia, còn nếu chờ công báo hai ngày sau mới có thể đến. Mà Cố Phúc cùng Trần Quân Ngọc tết năm nay cũng quay về phủ Tô Châu, mà bọn họ phải trực tiếp kinh thành, chuẩn bị năm sau thi xuân.

      Cố Tứ Ngưu hút tẩu thuốc : “Đợi đến khi Phúc Nhi thi đậu tiến sĩ, cuộc sống hằng ngày của nhà chúng ta có thể tốt hơn rồi! Lộc Nhi, ngày mai con mang theo Toàn Nhi trở về trong phủ thành , bảo nó tiếp tục cố gắng học hành. Thọ Nhi lưu lại trong nhà vợ vài ngày, vợ con có thai, con nên chiếu cố nhiều chút. Quý Nhi vào trấn xem cửa hàng của nhị ca con”. nhìn mấy người con trai xung quanh liếc mắt cái : “Các ngươi xem bộ dạng các ngươi kìa, đại ca vừa thi đậu, liền cao hứng như vậy, chút tâm trí đều có, còn bằng tiểu muội của các người a!” (Cái nhà thiên vị thôi rồi! =.:)

      Mèo Con ôm tiểu Trụ Tử buồn cười thôi, ràng phụ thân cũng là thực vui vẻ, nhưng mà người chính là thích mát, bất quá phụ thân cũng đúng, đại ca thi đậu cử nhân, trong nhà cũng tốt hơn. Nhưng mà nàng thể làm mất chậu tã kia nha! Dù sao đây chính là nàng vất vả may được, chờ tam tẩu sinh con ra, còn có thể lại dùng a!

      Trong nhà vẫn là do Cố Tứ Ngưu làm chủ, lời , con cái dám nghe, sáng sớm hôm sau, liền ngoan ngoãn trở về chỗ của mình. Hai ngày sau, công báo trúng cử của Cố Phúc đưa tới, Cố gia thở dài nhõm hơi, tuy biết Liễu gia bậy, nhưng mà thấy được công báo còn lo lắng. Cố Tứ Ngưu đem lì xì cho người báo tin.

      Việc Lão Hòe thôn có hai vị cử nhân, sớm truyền khắp toàn bộ Đông Sơn trấn, mọi người biết tin, đều chuẩn bị đại lễ đến cửa tặng cho Cố gia, mặc cho Cố Tứ Ngưu mở miệng từ chối, cũng đều đem đến, chỉ mong kiếm được chút lợi lộc. Còn có ít thân bằng hữu hảo, cần lợi lộc gì, đem bạc đến nhà, chỉ là cho Cố Phúc thượng kinh.

      Cố Tứ Ngưu cùng Vương thị năng khản cổ, ngay cả mồm mép đều dùng hết ra, cuối cùng những người đó đành đem tiền trở về. Chủ thuê phòng của Cố Tứ Ngưu ở trong trấn là Đổng Tam, cũng dọn sẵn phòng, bảo người Cố gia ở lại, Cố Tứ Ngưu liên thanh cần, người nọ để lại khế ước mua bán nhà liền . Bị Cố Tứ Ngưu gắt gao ngăn lại, hai người đưa đẩy nửa ngày, Đổng Tam cuối cùng cũng chịu lấy trăm lượng bạc.

      Mất cớ Nam Qua ở cữ, Chiêu Đệ lại lấy cớ an thai, người tìm đến nhà các nàng nhiều lắm, Mèo Con cả ngày tránh ở trong phòng, mới thoát được kiếp.
      Chờ sau khi trận gió này thổi qua xong, Cố Tứ Ngưu cùng Vương thị đều mệt mỏi gầy hẳn vòng, la hét chịu nổi mãi! Mèo Con cũng thực đồng tình cho phụ huynh nhà mình, nhưng là có biện pháp, cổ đại chính là cái xã hội coi trọng nhân tình, nhất là loại thời điểm mẫn cảm này, lại thể đắc tội với người!

      Nam Qua, Chiêu Đệ cùng Mèo Con tuy rằng được rãnh rỗi, nhưng mà cũng cố gắng nhanh chóng may vá quần áo cho Cố Phúc và Trần Quân Ngọc, thi đậu cử nhân thể so với lúc thi đậu tú tài được. Lại , mùa đông ở kinh thành còn lạnh hơn ở Giang Nam.

      Liễu giáo thụ bảo người ta chuẩn bị ngàn hai bạc ròng, đặt mua lăng la quần áo, bảo Cố Lộc mang theo bốn gã sai vặt, bốn con ngựa tốt, sáu nha đầu lên kinh thành gặp hai người họ. Cũng bảo Cố Lộc cho hai người về phương diện tiền bạc cần tiết kiệm, chỗ nào cần tiêu tiêu, nhưng bình thường đọc sách cũng được lơi lỏng.

      Liễu phu nhân sợ kinh thành đăng hồng liễu lục, làm mắt hai người mê mang trong vàng son ngập trời, nhất là lo lắng Trần Quân Ngọc bị người khác dụ dỗ đến mê muội. Mà Liễu giáo thụ lại đắc ý dào dạt với nàng: “ sao! Nếu luận mỹ nhân hương, kinh thành làm sao bằng Giang Nam của chúng ta? Ta sớm bảo Trí Viễn dạy bọn chúng ít kiến thức rồi!”

      “Cái gì?! Chàng bảo Trí Viễn dẫn con rể, đệ tử của chàng đến địa phương nào?”. Liễu phu nhân vừa nghe liền hờn dỗi: “Thành mau, chàng có từng đến đó chưa?”

      Liễu giáo thụ sau khi xong, liền tự biết lỡ lời, nghe thấy vợ đại nhân hờn dỗi, cười khổ liên tục thở dài, dỗ dành phu nhân thôi.

      Ngày Cố Lộc kinh thành, trừ bỏ Nam Qua cùng Chiêu Đệ ra, mọi người trong Cố gia đều vào trong phủ thành tiễn , trong bọc hành lý của Cố Lộc, tất cả đều là đồ mới mà Mèo Con và mọi người gấp gáp chuẩn bị, còn có mấy phong thư Cố Quý viết. Sau khi Cố Lộc nghe xong Cố Tứ Ngưu dặn dò, Vương thị lải nhải, liền bước lên thuyền rời . Nhìn bóng dáng nhị ca xa, Mèo Con có dự cảm tương lai Cố gia có lẽ biến hóa nghiêng trời lệch đất!
      noair, tart_trung, Phong nguyet2 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 37: Ngày mùa hè 1
      Edit: Quan Vũ Phán
      Beta: Quảng Hằng tỷ

      “Mùa xuân hoa hạnh nở, trong mưa hái trà vội, mùa hạ hoa sen đung đưa, tiếng tỳ bà thánh thót vang, thuyền trôi, tiếng ca cất. cầu ngắm vầng trăng, cầu ngắm vầng trăng, a ~ . Mùa thu hoa quế nở, đình viện thanh lãng, mùa đông hoa mai nở...”

      Trong bụi hoa, Xuân Nha dẫn theo hai tiểu nha hoàn ở trong bụi hoa linh hoạt hái lấy những nụ hoa chớm nở, tiểu nha hoàn vừa ca hát, vừa hái nụ hoa, cười đùa ầm ĩ. Bên ngoài bụi hoa, Thu Thực dùng cái thùng gỗ giã nát hoa tường vi, rồi cho vào vải dệt vắt lấy nước, sau đó dùng vải dệt ngâm vào chất nước màu đỏ đậm này.

      Mèo Con cầm trong tay bàn chải , cầm giấy Tuyên Thành năm cũ ngâm vào trong nước hoa đào, cổ tay áo xoắn lên chút để lộ ra cổ tay trắng nõn như tuyết, những ngón tay thon thả với móng tay xinh xinh màu cánh sen. Sau mấy lần ngâm rồi bảo nha hoàn đem giấy đến trong vườn hong khô. Còn nhớ năm đó ở trường học, lúc nước trà thấm vào giấy Tuyên Thành, có học sinh bắt chước cổ nhân, dùng hoa nước làm nguyên liệu nhuộm giấy Tuyên Thành, thể tưởng được tại chính mình cũng làm như thế

      , !” Mèo Con đột nhiên bị người khác ôm lấy hai chân, nàng cúi đầu nhìn thấy, tiểu nam hài khoảng bốn năm tuổi, cái miệng nhắn hồng hồng chu ra, ngửa đầu ủy khuất nhìn nàng.

      “Tiểu Trụ Tử, sao con lại đến đây? Bài tập hôm nay làm xong chưa”. Mèo Con buông xuống bàn chải, ngồi ghế, ôm lấy tiểu nam hài.

      Tiểu Trụ Tử vùi đầu vào lòng ngực mềm mại thơm thơm của , làm nũng : “ , giúp con luyện chữ ! Con muốn mình viết”

      Mèo Con dở khóc dở cười ôm cháu trai: “Sau này tiểu Trụ Tử thi, cũng muốn ngồi ở bên cạnh con sao?”

      Tiểu Trụ Tử lắc lắc thân mình phì đô đô : “ , ! Con chỉ muốn ở bên cạnh con”. xong, đầu lại cọ cọ cổ của nàng: “ , ôm cái!”

      “Được được, ta cùng con luyện chữ”. Mèo Con bị tiểu Trụ Tử bám tha, đành liên thanh đáp ứng. Tuy năm năm nay, trong nhà có thêm ít cháu, nhưng chỉ có tiểu Trụ Tử là tay nàng chăm sóc. Bốn năm trước sau khi đại ca thi đậu cát sĩ xong, mẹ liền đem tình trong nhà toàn bộ giao cho đại tẩu, để cho nàng thành nữ chủ nhân trong nhà

      Sau khi đại tẩu trông nom, bận rộn rất nhiều, đều có thời gian chiếu cố con của mình. Tiểu Trụ Tử danh nghĩa là Vương thị chiếu cố, kỳ từ đến lớn, mọi việc của , đều là mình Mèo Con lo lắng. là cháu mình, kỳ cũng khác gì con của mình.

      Tiểu Trụ Tử cười ôm cổ Mèo Con, chu miệng hôn lên mặt nàng hai cái: “ ôm”

      Mèo Con nhéo cái mũi của : “Con heo mập, ta còn ôm nổi con, lại đây, tự mình ”. xong đem thả xuống dưới, nắm tay về thư phòng. Từ lúc Cố Phúc thi đậu cát sĩ, tại làm việc trong Hàn Lâm viện, mấy đứa trẻ trong nhà càng phải cố gắng học hành. Tiểu Trụ Tử tuy rằng mới năm tuổi, nhưng mà học được gần năm. Đối với tuổi thơ đáng thương của mấy đứa trẻ trong nhà, nàng tuy rằng rất đồng tình, nhưng cũng vô pháp phản đối, dù sao nàng cũng biết, phụ thân là vì tốt cho mọi người.

      Nếu phải giúp tiểu Trụ Tử luyện chữ, như vậy Mèo Con cũng thể đến thư phòng của mấy đứa trẻ, chỗ đó còn có thầy giáo và vài tên sai vặt. Mèo Con dẫn trở về thư phòng của mình. Trước bảo tiểu Trụ Tử lấy sách ra, giúp ôn tập nội dung thầy giáo dạy, sau đó từ tiếng từ tiếng chỉ dạy học, sau đó mới buông tay để tự viết chữ. Xuân Nha giúp đỡ tiểu thiếu gia dọn giấy bút xong, bày bảng chữ mẫu ra, hầu hạ ngồi xuống luyện chữ. Mèo Con cũng bảo Xuân Nha trải giấy ra, tự mình viết chữ, nhất thời trong phòng yên tĩnh tiếng động.

      Tiểu Trụ Tử là tuổi ham chơi hiếu động, muốn làm cho chân chính ngồi xuống đọc sách, tuy rằng Cố Tứ Ngưu bạo lực uy hiếp là trọng yếu, nhưng nguyên nhân chủ yếu vẫn là, mỗi lần lúc tiểu Trụ Tử học bài luyện chữ, Mèo Con đều ngồi ở bên cùng , có thích nhất cùng nhau viết chữ, cũng an phận ít.

      “Mèo Con có ở đây ?”. tiếng cười khẽ đánh vỡ yên tĩnh trong phòng.

      “Là ai vậy?” Xuân Nha hỏi, vừa nhìn thấy, liền cười lên đón : “Trần phu nhân tới, tiểu thư ở trong phòng chép kinh Phật a, ngài đến trong phòng ngồi

      Liễu Văn Lệ cười khanh khách theo nha hoàn tiến vào: “Mèo Con làm cái gì vậy?” Ở phía sau nàng được nha hoàn dìu vào, nha hoàn của nàng đằng sau, trong tay còn có cái tráp.

      Mèo Con đứng dậy lên hai bước, cười : “Tỷ tỷ chờ chút. Ta chép kinh, chỉ còn lại có mấy trang là xong, chờ viết xong chuyện, Thu Thực pha trà”. Lúc Mèo Con quen biết Liễu Văn Lệ, Liễu Văn Lệ còn chưa cùng Trần Quân Ngọc thành thân, vẫn gọi là tỷ tỷ, chờ sau khi thành thân cũng có sửa miệng.

      Tiểu Trụ Tử cần thiết phân phó, lập tức đứng dậy, nãi thanh nãi khí thỉnh an Liễu Văn Lệ, Liễu Văn Lệ vội đem ôm vào trong ngực, vuốt đầu của : “Mấy tháng thấy, tiểu Trụ Tử chúng ta lại cao hơn rồi”. Nàng quay đầu lại mỉm cười với Mèo Con : “Muội cứ chép kinh, tỷ muội chúng ta còn khách khí cái gì?”

      Mèo Con mỉm cười gật đầu, lại ngồi xuống tiếp tục chép kinh.

      Lúc này Thu Thực bưng cái cái khay vào, mặt bày ba chén trà màu hổ phách, phía sau còn theo tiểu nha hoàn, trong tay cầm bình mật.

      Tiểu Trụ Tử vừa thấy, khỏi hưng phấn hướng Thu Thực nhào đến, đảo mắt thấy tựa tiếu phi tiếu nhìn . khỏi dừng bước, tự chủ được sờ sờ tiểu thí thí của mình, ngoan ngoãn ngồi xuống. Ở nhà, thích nhất chính là , nhưng là sợ nhất nhân vẫn là .

      tuy rằng so với mọi người đều sủng hơn, nhưng mà khi làm sai việc gì, cũng nương tay mà đánh . Hơn nữa chưa bao giờ tự mình đánh , chỉ bảo cha đánh mình! Tiểu Trụ Tử nhớ tới cái cảm giác đau khi cái quạt hương bồ to trong tay cha vừa vỗ vào mông, khỏi ai oán liếc mắt nhìn cái, vội vàng trở lại chỗ của mình, ngoan ngoãn tiếp tục hoàn thành bài tập thầy giáo cho.

      Liễu Văn Lệ mỉm cười nhìn hai người hỗ động, nhịn được khen ngợi : “Mèo Con, muội đem tiểu Trụ Tử dạy tốt lắm nha”. phải mặt đánh chửi cũng phải mặt sủng ái, bản thân bất quá chỉ là tiểu nương mười bốn tuổi, lại có thể đem đứa cháu mới năm tuổi của mình dạy dỗ xuất sắc như thế. Cho dù là bọn trẻ ở Liễu gia họ, lúc cũng nửa nhu thuận như bọn trẻ này, tiến thối có độ. Nữ hài tử thông minh hiền lành như vậy, khó trách mẹ tâm tâm niệm niệm chính là nghĩ muốn đem nàng gả cho biểu ca.

      Mèo Con cười cười : “ mà do muội dạy? Tiểu quỷ quái này sợ nhất chính là bàn tay của cha ”.

      Liễu Văn Lệ cười khúc khích, cầm chén trà lên nhấp ngụm, khỏi thốt lên “Di” tiếng. Nước trà kia vừa vào miệng liền cảm thấy cỗ lương khí thẳng tắp vọt vào phế phủ của nàng, làm cho người ta cảm thấy cả người thư sướng cực kỳ. Liễu Văn Lệ tự chủ được nhấp lên mấy ngụm, mới dần dần cảm nhận được tư vị ngọt lành trong đó còn mang theo chua chua của nước trà, có điểm giống với hương vị của nước ô mai, nhưng so với nước ô mai càng thấm mát, còn dẫn theo chút mùi cỏ xanh.

      “Mèo Con đây là trà gì? Uống ngon , muội từ nơi nào học được?”. Liễu Văn Lệ tò mò hỏi.

      Mèo Con cười : “ phải là trà hiếm lạ gì, chính là muội dùng toan thảo có vị chua, cỏ ngân đan thêm vào đường phèn ngao lên. Hai loại cỏ này đều có tính hàn, cho nên uống so với nước ô mai càng mát”. Nàng hé miệng cười cười: “Trong nhà cha, mẹ tuổi lớn, vài đứa cháu tuổi lại , tính khí đều nhược, để họ ăn băng muội lo lắng. Bát trà này, cũng phải để vào trong băng đá, mà trực tiếp ngâm trong nước giếng, uống xong có phải cảm thấy cỗ lương khí”

      Liễu Văn Lệ vỗ tay : “Muội ở đâu mà học được nhiều chiêu như thế, ngay cả toan thảo và ngân đan thảo đều là cỏ cây thường thấy, cũng có thể để cho muội làm thành đồ uống ngon như vậy”

      Mèo Con cúi đầu mỉm cười , loại trà này phải là sáng tạo của nàng, mà là trước kia lúc nàng đọc sách biết được, tổng hợp lại tri thức học, có lẽ chính là điểm ưu thế duy nhất của nàng so với cổ nhân ? “Đúng rồi, Văn Lệ tỷ, tỷ đến đây có chuyện gì sao?”

      Liễu Văn Lệ có chút ngượng ngùng : “Đêm qua, lúc tỷ cùng mẹ ở nhà các ngươi ăn cơm, nhìn thấy mọi người dùng bộ bát đĩa kia, mặt vẽ nhiều hình thù đa dạng, giống như là trong xưởng chế tạo. Sau đó tỷ hỏi lại Nhân Nương, Nhân Nương đó là do muội vẽ, sau đó đem đến xưởng đặt hàng. Mèo Con, muội còn giữ mấy hoa văn đó ?”

      Mèo Con nghe xong giật mình cười : “A, còn a!”. Nàng với Xuân Nha: “Xuân Nha, đem mấy hoa văn của ta đến đây”. Nàng quay đầu lại cười với Liễu Văn Lệ: “Chuyện thế này cũng phải để tỷ đến đây chuyến, tùy tiện phái người lại đây lấy là được”

      Liễu Văn Lệ : “Tỷ mỗi ngày ở trong phòng cũng ai tán gẫu, vừa lúc ra chơi chút”. Nàng nhìn quanh bốn phía : “ vào núi ở biết, đến lúc vào rồi muốn . Khí hậu mát mẻ , cảnh sắc cũng tốt, diện tích cũng so với trong thành lớn hơn. Khó trách muội cả ngày đều muốn ở đây chịu vào trong thành a”

      Mèo Con hơi hơi cười mà : “Từ lớn lên ở nơi này, bảo muội chuyển vào trong thành ở, muội còn quen a. Văn Lệ tỷ, lần này đến tỷ dẫn theo Lễ Nhi, Hiếu Nhi a? Tiểu Trụ Tử vẫn nhắc nhắc lại hai tiểu đệ đệ a”

      Liễu Văn Lệ vừa nghe nhắc đến hai con trai liền mặt mày hớn hở, nàng cười : “Hai tiểu tử đó nghịch ngợm phiền phức muốn chết, nếu mang đến đây, đem nơi này loạn thành gà bay chó sủa. Vừa lúc biểu ca của ta mấy ngày nay cũng trở lại, hai người bọn chúng la hét muốn nhìn thấy mấy thứ đồ ở hải ngoại, ta liền đem bọn họ ném qua đó” (E hèm… nãy giờ, giờ mới vào vấn đề chính!)

      Mèo Con “Ừm” tiếng: “Nhiếp đại ca trở lại?”

      Liễu Văn Lệ : “Đúng vậy! Trước kia rằng vào ngoài ba năm, trở về được vài ngày lại bỏ nửa năm, giống như chỗ bọn tỷ là cái đinh, ở lại đâm vào thịt . Lần này cậu, mợ tỷ muốn tới Giang Nam giải sầu, bắt phải ở lại đến cuối năm?”

      “Nhiếp đại nhân cùng Nhiếp phu nhân đến đây?” Mèo Con kinh ngạc hỏi.

      Liễu Văn Lệ : “Cậu của tỷ cũng sắp bảy mươi, lần trước đến Giang Nam cũng là chuyện hai mươi năm trước. Vừa lúc trong nhà cũng có thuyền lớn, nghĩ nhân lúc tinh thần còn minh mẫn lại đến thêm lần, hảo hảo vui chơi chút. Mợ tỷ sức khỏe tệ, liền theo cậu chuyến”

      Mèo Con che miệng mỉm cười : “ tốt a!”. thể nghĩ được cổ nhân cũng có lúc lãng mạn như vậy, mang theo lão thê du lịch, như vậy chắc tình cảm của Nhiếp đại nhân cùng Nhiếp phu nhân tốt lắm ?

      Liễu Văn Lệ cười : “Lại tiếp, mười ngày tới là họ đến đây rồi! Mèo Con chờ lúc cậu, mợ đến, muội liền theo tỷ vào trong thành, ở lại Liễu gia

      Mèo Con gật đầu : “Đó là đương nhiên, Nhiếp đại nhân, Nhiếp phu nhân đến đây, muội nhất định phải qua dập đầu thỉnh an”

      Xuân Nha vén rèm đến, đưa cho Mèo Con quyển sách có hình dạng kì quái, mặt bìa cư nhiên là hai miếng gỗ mỏng, Mèo Con mở ra, bên trong là trang sách, còn bằng đống chữ.

      Trước tiên Mèo Con nhìn mục lục chút, đem quyển sách mình tự chế đặt lên bàn chọn ra mấy kiểu hoa văn, : “Văn Lệ tỷ, tỷ cũng muốn làm bát đĩa sao?”

      Liễu Văn Lệ gật gật đầu : “Ừm, đúng vậy. Hôm nay mẹ tỷ muốn làm thêm mấy bộ chén đĩa”

      Mèo Con đem trang giấy đưa cho nàng : “Văn Lệ tỷ, đây!”

      Liễu Văn Lệ tiếp nhận kia tấm giấy kia, kinh ngạc phát , giấy vẽ đồ án , mà cái bát, cái dĩa, cái thìa chỗ nào nên vẽ cũng rành mạch đánh dấu, khó trách Mèo Con cho nàng nhiều bản như vậy.

      Liễu Văn Lệ : “Mèo Con, muội cho tỷ, muội có còn giữ lại hay ?”

      Mèo Con cười : “ sao cả, muội còn bản, cái này Văn Lệ tỷ cầm là được rồi”. Mỗi khi nàng vẽ các loại hoa văn, đều tự mình sao chép lại, sau đó có Xuân Nha cùng Thu Thực, nàng liền đem nhiệm vụ này giao cho bọn họ, sau khi nàng vẽ xong, họ tự động sao chép lại, mấy năm sao chép khiến cho khả năng vẽ của họ cũng nâng cao.

      Liễu Văn Lệ cười : “Vậy tỷ đây liền khách khí”. xong liền bảo nha hoàn cầm lấy cẩn thận, muốn chuyện, lại bị tiểu Trụ Tử đột nhiên hô lên đánh gãy.

      , con viết xong rồi”. Tiểu Trụ Tử hoan hô tiếng, nhảy dựng lên, ba ba đem chữ to của mình đến trước mặt Mèo Con.

      Mèo Con cau mày bình tĩnh nhìn , tiểu Trụ Tử chân tay luống cuống nhìn Mèo Con, đột nhiên nhớ tới dạy , trong lúc người lớn chuyện tiểu hài tử được ồn ào, được đề ra cầu của bản thân, cần giọng, được ngắt lời của người lớn.

      “Thẩm thẩm, , thực xin lỗi, con sai rồi”. Tiểu Trụ Tử cúi đầu giọng giải thích.

      Liễu Văn Lệ vội vàng : “ có việc gì! có việc gì! Tiểu Trụ Tử thực ngoan, nhanh như vậy làm xong bài tập. chơi !”

      Tiểu Trụ Tử vụng trộm ngẩng đầu nhìn Mèo Con cái, Mèo Con đơn giản lật nhìn bài tập của , nhìn chữ viết đoan đoan chính chính mặt giấy, mặt mới lộ ra mỉm cười, tán dương sờ sờ đầu của , ở hai má nộn thịt của hôn cái: “Biết sai liền sửa, tiểu Trụ Tử hôm nay thực ngoan. Bản Xuân Nha tỷ tỷ mang cho con chút điểm tâm !”

      Tiểu Trụ Tử được tán thưởng cùng hôn má, khuôn mặt nhắn nhất thời lộ ra cái tươi cười to sáng lạn, lớn tiếng trả lời, sau đó chào tạm biệt Liễu Văn Lệ xong, mới sôi nổi nắm tay Xuân Nha ra ngoài.
      noair, pqthaolyy, tart_trung3 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 38: Ngày mùa hè 2
      Edit: Quan Vũ Phán
      Beta: Quảng Hằng tỷ


      <img alt="" src="https://lh6.googleusercontent.com/-b_ST4Ygk9P4/T6kimcarVlI/AAAAAAAAAdM/zZU9WP6ouMg/s720/88.jpg" width="346" height="230" />

      Liễu Văn Lệ mỉm cười nhìn thân ảnh tiểu Trụ Tử xa, quay đầu lại trêu ghẹo : “Mèo Con về sau nhất định là hiền thê lương mẫu”

      Mèo Con nâng tay cầm cây quạt lụa nhàng gõ Liễu Văn Lệ cái : “Văn Lệ tỷ đứng đắn, luôn trêu ghẹo người ta!”

      Liễu Văn Lệ cười đến thoải mái: “Muội tuổi cũng còn , nên đến việc lấy chồng !”

      Mèo Con cũng mười bốn, năm sau chính là mười lăm, sớm nên lo việc hôn nhân. Vương thị lúc Mèo Con mười tuổi, từng lo lắng muốn đính hôn cho nàng, nhưng mà mấy thầy bói nhìn bát tự của nàng xong đều việc hôn nhân của Mèo Con tốt nhất qua mười lăm rồi hãy , cho nên Cố gia mới tiếp tục trì hoãn, mà Liễu phu nhân cũng chưa cùng Vương thị đề cập đến chuyện muốn làm mai cho Nhiếp Tuyên.

      Mèo Con thấy thần thái sáng lạn của Liễu Văn Lệ, nhớ tới lúc nàng chưa xuất giá thần thái trầm mặc lại có tự ti, trong lòng thầm than tiếng, quả nhiên thê bằng phu quý. Ngọc ca sau khi thi đậu vào Hàn Lâm viện làm việc, Liễu Văn Lệ ở nhà mẹ đẻ cũng dần dần có địa vị, trong vài tỷ muội của Liễu gia, cho dù là con của vợ cả, cũng so được với nàng. Sau khi nàng liên tiếp sinh hạ hai con trai, càng cần lo lắng, tính cách cũng trở nên sáng sủa ít. Nàng trong lòng cảm khái, ngoài miệng lại : “Văn Lệ tỷ, tỷ còn đứng dắn, muội để ý tỷ”

      Liễu Văn Lệ ngừng cười giỡn, trong lòng cũng biết bình thường Mèo Con biểu ổn trọng, dù sao cũng là nương chưa xuất giá, da mặt mỏng, như thế nào biết xấu hổ loại chuyện này a. “Hảo muội muội, tỷ , muội đừng giận. Đúng rồi tỷ gần đây có được mấy đóa trâm cài, gần dây rất thịnh hành trong kinh. Mặc dù đẹp bằng quyên hoa muội làm, nhưng cũng khá mới mẻ. Tỷ mang theo đến đây, muội nhìn thử xem”. xong, nha hoàn phía sau Liễu Văn Lệ đem cái tráp tay dâng lên.

      Mèo Con : “Cám ơn Văn Lệ tỷ, nhưng làm phiền tỷ cứ mang đến cho muội trâm cài, phấn thoa”. Nàng bảo Thu Thực tiếp nhận.

      Liễu Văn Lệ vỗ tay bé của nàng : “Muội còn khách khí như vậy với ta. Muội là tiểu nương a, cả ngày ăn mặc trắng trong thuần khiết, thoa phấn, cài hoa còn là bộ dáng gì nữa? Chờ muội vào trong thành, tỷ phải may nhiều bộ quần áo cho muội mới được”

      Mèo Con cười : “Muội cả ngày ở nhà, lại thấy khách lạ, cần gì nhiều quần áo như vậy”

      Liễu Văn Lệ nở nụ cười: “Nào có nương nào cả ngày tiếp khách? Quần áo này cũng phải mặc cho người khác xem a? Là cho chính mình xem”

      Mèo Con nghe xong lời của Liễu Văn Lệ, khỏi thú vị nở nụ cười, cảm thấy được phụ nữ từ cổ chí kim đối phương diện quần áo trang sức, thái độ vĩnh viễn thay đổi.

      Liễu Văn Lệ lại cùng Mèo Con đùa hồi, mới đứng dậy cáo từ rời , Mèo Con lưu nàng ăn cơm, Liễu Văn Lệ cười : “ được, mẹ còn ở nhà a, tỷ thể ở đây ăn cơm được”

      Mèo Con mỉm cười : “Được, vậy muội giữ tỷ nữa. Tỷ tỷ thay ta hỏi thăm bá mẫu”

      Liễu Văn Lệ gật đầu : “Được, vậy tỷ trước”

      Từ sau khi Cố Phúc làm quan, nhà của Cố gia được xây lại, so với trước kia rộng hơn, đem diện tích phòng mở rộng ra năm sáu lần. Nhân Liễu gia cũng muốn ở Lão Hòe thôn xây biệt viện nghỉ mát, Cố gia dưới trợ giúp của Liễu gia, cũng tạo tiểu lâm viên. Nhưng mà giống Liễu gia xây dựng tỉ mỉ, bất quá chỉ là ngói bụi bình thường, cũng có gì khắc hoa trang trí, trong hoa viên có núi giả suối chảy, chỉ có Mèo Con bảo người ta trồng vài loại hoa lạ.

      Làm cho Mèo Con vui vẻ, nàng cư nhiên có tiểu tú lâu, hưng phấn đến vài đêm cũng ngủ được, bận việc hơn nửa năm mới đem tiểu thiên địa của mình bày trí xong. Vài vị ca ca nhiều lần bảo nàng vào trong thành ở, nàng đều bởi vì phòng ở trong thành thoải mái bằng chỗ này. Trước kia Mèo Con thích xuất môn, sau khi  trong nhà trở nên thoải mái, liền càng thêm muốn xuất môn, mỗi ngày trừ bỏ thỉnh an cha mẹ, cùng hai người chuyện phiếm ra, luôn ở trong tiểu thiên địa của mình. Dù sao trạch nữ ở cổ đại cũng là chuyện thiên kinh địa nghĩa, còn được cái thanh danh văn tĩnh à nha!

      Sau khi Liễu gia ở Lão Hòe thôn xây dựng biệt viện nghỉ hè xong, mùa hè hằng năm Liễu giáo thụ và Liễu phu nhân đều mang theo con , ngoại tôn đến thôn trang nghỉ hè. Biệt viện mùa hè của Liễu gia cách nhà Cố gia rất gần, đường cũng bất quá chỉ có mười phút, chỉ cần nhóm Liễu phu nhân đến biệt viện, hai nhà liền thường xuyên qua lại. Hai nhà càng ngày càng thân.

      Sau khi tiễn bước Liễu Văn Lệ, Thu Thực mở ra hộp , đưa cho Mèo Con, Mèo Con liếc mắt cái, lấy ra mấy đóa hoa vải, so sánh : “Mấy đóa này để cho tứ tẩu , còn lại đều đem cất”. Nhị tẩu, tam tẩu cũng ở trong thôn, ở đây chỉ có đại tẩu Nam Qua cùng tứ tẩu Lan Nhân.

      Thu Thực lên tiếng, Xuân Nha dẫn tiểu Trụ Tử tiến vào : “Tiểu thư, phu nhân vừa mới phái người đến, là chờ Trần phu nhân rồi, bảo người qua đấy”

      Mèo Con đứng lên, với tiểu Trụ Tử: “Tiểu Trụ Tử hôm nay thực ngoan, theo bọn đệ đệ chơi

      Tiểu Trụ Tử vui vẻ hoan hô tiếng, bước bước lớn chạy ra ngoài, Thu Thực cần thiết Mèo Con phân phó, liền theo phía sau đuổi theo. Mèo Con quay đầu lại hỏi Xuân Nha : “Mẹ có vì sao bảo ta qua đó ?”

      Xuân Nha lắc đầu : “ biết a!”

      Tiểu tú lâu Mèo Con ở cùng chỗ của Cố Tứ Ngưu và Vương thị vẫn rất gần, nàng nhìn ngoài trời, tùy tay cầm lấy mũ rơm đội đầu ra ngoài, tránh nắng là việc lúc nào cũng phải để ý. Trong phòng khách, Vương thị cùng Lan Nhân chuyện, Lan Nhân cầm phong thơ đọc cho Vương thị nghe.

      Hai người thấy Mèo Con đến đây, Vương thị lôi kéo nàng ngồi xuống bên cạnh : “Mèo Con, tứ ca con, năm ngày sau muốn mời Nhiếp đại ca cùng người bằng hữu săn, chúng ta thương lượng a, tứ ca con định hỏi thăm con chút”

      Lan Nhân : “Muội có nhiều chủ kiến nhất, nấu món ăn Liễu giáo thụ, Liễu phu nhân đều khen dứt miệng, tỷ cùng mẹ thương lượng chút, chọn vài món ăn, muội nghe xem có được hay ?”. xong nàng đọc tên vài món ăn.

      Lan Nhân đến Cố gia được hai năm, năm trước cũng sinh đứa con trai. đến cũng lạ, từ lúc tiểu Trụ Tử sinh ra, trong nhà người lớn cũng dần dần thịnh vượng lên, vài vị tẩu tẩu liên tục nhập gia, con trai cũng thành nhóm. Mèo Con tại muốn có bảy đứa cháu trai, nhưng mà đứa cháu cũng có. Đừng là cha, mẹ, ngay cả mấy vị ca ca, tẩu tẩu cũng muốn có con .

      Mèo Con nghe xong thực đơn, cúi đầu nghĩ nghĩ mới ngẩng đầu : “Mẹ, mấy món này chủ yếu là thịt cá, ta xem bằng hữu của tứ ca, bình thường chỉ sợ đều ăn đến ngán, bằng đổi vài món thức ăn nhàng chút a? tại thời tiết cũng nóng, dầu mỡ này nọ, bọn họ săn thú trở về, chừng cũng ăn vô”

      Vương thị cùng Lan Nhân liếc mắt cái, Vương thị cười : “Khó trách tứ ca của con truyền lời lại muốn lần này con nấu đồ ăn. Nha đầu này chủ ý tốt hơn chúng ta rất nhiều”

      Mèo Con cười cười, nghiêng đầu nghĩ nghĩ : “Tứ ca lần này mời bao nhiêu người đến đây?”

      Vương thị : “Người nhiều lắm, tính luôn tứ ca của con là ba người”

      Mèo Con : “Được, ta trở về nghĩ chút, sau đó lại chuẩn bị”. Ba người, sáu món ăn nguội, tám món ăn chính chắc cũng đủ ? Mèo Con nghĩ nghĩ, thầm suy tính, được, ăn xong còn phải có hoa quả tráng miệng.

      Vương thị gật đầu : “Được!”. Bà chỉ tờ thiếp bàn: “Đúng rồi, Hồng Lăngvừa mới phái người lại đây, ngày mai mời con thưởng hoa sen”. Bà dừng chút lại : “Nha đầu kia cũng đến Hoắc gia , con về sau ít cùng nàng lui tới, dù sao các con về sau bất đồng lộ”

      Mèo Con cười cười, rót cho mẹ chén trà, lại đến bên người nàng, nắm tay nàng : “Mẹ, con nghe vài ngày sau Hồng Lănglập gia đình”

      Vương thị nhíu nhíu mày đầu : “Nàng cũng được gả làm chính thê, vậy sao có thể tính là lập gia đình a? Buổi tối chỉ được người ta dùng kiệu rước là xong”. Bà nhìn Mèo Con liếc mắt cái : “Con muốn đến nhà nàng xem hoa sen?”

      Mèo Con : “Dù sao mọi người cũng là từ lớn lên cùng nhau, con làm cho nàng bộ đệm giường cùng ít hà bao, cũng coi như cho nàng hồi môn, nàng tốt xấu cũng là lập gia đình a”. Nàng dừng chút : “Lại Hồng Lăngtuy là làm thiếp, nhưng cũng làm con đường, cũng được nâng kiệu đàng hoàng bước vào cửa, phải thiếp cũng chia quý thiếp cùng tiện thiếp, Hồng Lănghẳn là quý thiếp ? Con thăm nàng cũng ngại cái gì, nữ hài tử trong thôn giống nàng cũng ít đâu”

      Vương thị nghe , sắc mặt dịu xuống dưới : “Mẹ cũng phải đáp ứng cho con . Nhưng mà nghe người ta người nạp Hồng Lăng, phái hai bà tử lại đây, là dạy nàng lễ nghi, tại Hồng Lăngbị dạy dỗ nghiêm ngặt, cũng chỉ có Đại Tráng và vợ mới gặp được. biết nàng lần này như thế nào có thể viết thiếp mời con chơi”

      Mèo Con : “Có lẽ là quy củ học được tệ lắm, nhìn Hồng Lănglập tức lập gia đình, nên để cho nàng gặp gỡ bạn bè lần cuối?”. Mèo Con trong lòng thầm cười nhạo, Hồng Lănggả cho ai a? Còn bày đặt dạy dỗ quy củ a? Nàng cũng từng nghe tú nữ trước khi vào hoàng cung phải được các ma ma dạy dỗ lễ nghi a!

      Vương thị : “Có lẽ là vậy!”. Tiếp theo nàng bà buồn cười : “Nha đầu kia chữ nghĩa tiếp thu được bao nhiêu, cư nhiên tại cũng học người ta viết cái gì thiếp mời thưởng hoa gửi cho con? hỗ là nhà giàu, đem đến vài hạ nhân là có thể dạy nàng đến như thế”

      Mèo Con : “Còn a, nghe vài vị ca ca Mạc gia còn thỉnh đến lão sư dạy nàng chữ nghĩa, nàng hẳn là đọc viết bình thường thành vấn đề”

      Vương thị : “Cũng đúng, bất quá chỉ cho phép lần, về sau được cùng nàng lui tới”

      Mèo Con cầm lấy kia tấm thiệp mời kia gật đầu : “Con biết rồi mẹ, người cứ yên tâm, trong lòng con biết nên làm gì. Lại Hồng Lănglập tức gả , con có muốn thăm cũng được”

      Vương thị nghe xong mới miễn cưỡng gật gật đầu : “Được rồi, con có chừng mực tốt rồi”

      Mèo Con cùng Vương thị hồi, trước hết trở về thư phòng viết giấy báo nhận lời, bảo Thu Thực đưa . Lại nghĩ đến tràng yến hội năm ngày sau, tuy rằng chỉ có ba người, nhưng mà tứ ca viết thư có thể thấy khẩu khí thận trọng, hẳn là bằng hữu rất trọng yếu ? Nhất là còn có ân nhân cứu mạng của nàng, nghe vị ân nhân cứu mạng này, ăn uống khó khăn làm người khác giận sôi cả gan. Mèo Con suy nghĩ hồi, ở giấy viết cái thực đơn.

      Nàng viết mạch đến giờ cơm chiều mới xong, Thu Thực tiến vào : “Tiểu thư, thiếp được đưa , Mạc nương nhận được, còn phần thưởng cho muội khối khăn”

      Mèo Con ngẩng đầu hỏi: “Như thế nào lâu như vậy mới trở về?”

      Thu Thực chu chu miệng : “Tiểu thư người biết đâu, Mạc nương bị quản nghiêm vô cùng, Mạc đại nương phải năn nỉ dữ lắm, mới có thể để muội đem thiếp đưa cho Mạc nương”

      Mèo Con cười cười : “Phải ? Vất vả rồi, khối khăn này muội giữ , được rồi, muội ăn cơm nghỉ ngơi trước , nơi này có Xuân Nha là đủ rồi”

      Thu Thực lên tiếng ra ngoài. Sau khi Mèo Con nghĩ xong thực đơn, giao cho Xuân Nha : “Ngày mai, muội vào trấn mua mấy thứ này về giúp ta”

      Xuân Nha đem giấy cất cẩn thân : “Muội biết rồi!”

      Mèo Con : “ ăn cơm thôi, phỏng chừng đến giờ cơm chiều rồi”

      Lúc đến phòng ăn, đứa hai đứa liên tiếp bảy đứa cháu trai đều có mặt, có đứa được bà vú ôm, ở trong đại sảnh nãi thanh nãi khí thỉnh an Vương thị cùng Cố Tứ Ngưu, hai người cười rộ. Tuy các ca ca đều ở lại đây, nhưng mà họ đều để con ở lại, để cho cha mẹ chiếu cố, cho nên Vương thị cùng Cố Tứ Ngưu mỗi ngày nhìn thấy mấy đứa cháu đều còn đau lòng khi con cái ở bên cạnh. Mèo Con thầm may mắn, may mắn trong nhà có tiền, có tiền thuê người hầu, bằng nàng phải chiếu cố nhiều đứa như vậy, nàng phát điên!

      Nam Qua cười ngây ngô : “Mèo Con, muội đến rồi, chúng ta ăn cơm

      Vương thị thân thiết : “Hôm nay sao lại đến trễ như vậy?”

      Mèo Con : “Ta làm xong thực đơn rồi, cho nên đến chậm chút”. Nàng quay đầu với đại tẩu: “Đại tẩu ngày mai muội muốn đến Mạc gia, giữa trưa cũng trở lại ăn cơm”

      Nam Qua : “Thời tiết nóng bức, muội ngồi kiệu tre

      Mèo Con : “Chỉ có vài bước, dù sao trong thôn bao nhiêu người, muội cùng Xuân Nha chậm rãi qua là được”

      Vương thị : “Vẫn là ngồi kiệu tre , tiểu nha đầu Mạc gia kia xuất giá cũng là bằng kiệu tre a! Chẳng lẽ nhà của chúng ta còn kém hơn nhà bọn họ?”

      Mèo Con cười cười, gật gật đầu : “Được!”

      Sau khi ăn xong cơm chiều, vài đứa cháu đều theo Mèo Con về phòng của nàng, sau khi nghe nàng kể chuyện cổ xong mới thỏa mãn theo bà vú trở về phòng của mình. Mèo Con bất đắc dĩ nhìn tiểu Trụ Tử dính người mình : “Trụ Tử ngoan, để cho bà vú mang con tắm, hài tử ngoan phải ngủ sớm”

      Tiểu Trụ Tử : “ , hôm nay con ngủ với người được ?”

      được, người con nóng lắm!”. Mèo Con ngụm cự tuyệt, đứa này cả người liền giống như hỏa lò, mùa đông cùng nàng ngủ còn được, mùa hè nóng quá rồi.

      Tiểu Trụ Tử đô khởi cái miệng nhắn, nước mắt lưng tròng nhìn Mèo Con : “ … con sợ…”

      Mèo Con kiềm được lòng mà gật đầu, ai dạy tiểu quỷ này chiêu này thế hả trời?

      …”

      “Được được, nhưng mà con phải tắm trước”. Mèo Con đứng dậy : “Để cho bà vú giúp con tắm, tắm được ngủ giường”. Mèo Con thầm thở dài, bản thân mình năm này mười bốn tuổi, nghe mấy ngày nay cha mẹ muốn lo lắng hôn của nàng, nhiều nhất qua thêm hai ba năm, chính mình liền phải lập gia đình, sủng cũng sủng được vài năm.

      “Dạ!”. Tiểu Trụ Tử hoan hô tiếng, vội chạy ra tìm bà vú tắm rửa. Cố Tứ Ngưu lúc sửa nhà nghe theo đề nghị của Mèo Con, xây dựng nhà vệ sinh cùng nhà tắm. Sau khi có nhà tắm, tắm rửa liền dễ dàng hơn rất nhiều, thời điểm mùa hè Mèo Con mỗi ngày đều tắm rửa, thời điểm mùa đông ba ngày tắm lần. Khiến cho Vương thị cùng Cố Tứ Ngưu nhìn mà thở dài, đối với hôn nhân tương lai của con cũng thận trọng rất nhiều, chỉ sợ con từ được nuông chiều, đến lúc vào nhà chồng lại chịu khổ.

      --------------------

      Các nàng nhớ click quảng cáo ủng hộ nhà nhé! Xie xie các nàng! ^^

      P/s: Chương sau con ong đầu tiên xuất !!
      noair, Hangbaobinh, pqthaolyy3 others thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 39: Ngày mùa hè 3
      Edit: Quan Vũ Phán
      Beta: Quảng Hằng tỷ

      <img class="aligncenter" alt="" src="https://lh3.googleusercontent.com/-NniQqMO7Eqo/T1BRDBx2afI/AAAAAAAAAUI/_JtTa5Dt554/s512/32.jpg" width="410" height="401" />

      Sáng sớm hôm sau, sau khi Mèo Con ăn xong điểm tâm, phải tắm rửa cái, lại trang điểm chỉnh sửa trang phục chút.

      Thu Thực lấy quần áo theo chỉ định của Mèo Con, nhìn tiểu thư ở trước gương thỉnh thoảng lấy đồ vật thoa thoa lên mặt, trong lòng thầm nghĩ đến, phu nhân và đại tẩu đều biết tiểu thư thoa phấn, cài hoa, lại biết tiểu thư mỗi buổi sáng thức dậy đều phải thoa thoa nhiều thứ lên mặt, có đôi khi buổi tối lúc ngủ, còn thoa thứ gì đấy làm cho khuôn mặt trắng bệch a.

      Xuân Nha tự mình chải đầu cho Mèo Con, nàng cười : “Tiểu thư hôm nay vui vẻ, cư nhiên còn dùng son”

      Mèo Con mỉm cười, trong lòng nghĩ Hồng Lănggả cho nhà giàu như vậy, nếu nàng cẩn thận ăn mặc chỉnh chu chút, phải là bị người ta xem sao? Mèo Con nhìn vào trong gương chỉnh chỉnh hàng lông mi của mình, thoa chút son hồng lên môi. Gương mài phi thường bóng loáng, đem khuôn mặt của nàng thể ràng, cho dù là gương thủy tinh, cũng đến trình độ này ? Nàng vừa lòng nhìn khuôn mặt trắng trẻo nộn nộn trong gương, cảm giác thành tựu của đời này chính là trải qua bàn thân nhiều năm ngừng nỗ lực, rốt cục dưỡng làn da toàn thân trắng noãn ngay cả lỗ chân lông cũng thấy.

      là trang điểm, kỳ cũng chỉ có chỉnh chỉnh lại lông mi, thoa son môi mà thôi, ngày nóng như vậy, cũng thích hợp trang điểm. Mèo Con đứng dậy mặc áo ngoài vào, thân kiện quần áo trắng tinh nhàng mềm mại, váy dài màu hồng nhạt cánh sen. Nàng nhìn vào gương, xoay xoay vào vòng, lại chọn túi hương màu hồng đeo bên hông, sau đó tiếp nhận quạt lụa Thu Thực đưa, rất có phong độ tiểu thư khuê các, tiêu sái ra ngoài.

      Lúc Mèo Con đến Mạc gia, cũng có bị làm khó dễ gì, thực thuận lợi được nha hoàn đón vào. Mèo Con mới vừa bước vào phòng của Hồng Lăng, liền hơi hơi lắp bắp kinh hãi. Toàn bộ căn phòng đều được trang hoàng khác xưa, màn dài theo buông rủ xuống, pho tượng mạ vàng ba tầng, còn có lò huân hương, hoảng hốt nghĩ mình vào trong miếu cổ a.

      Hồng Lăngmột thân hoa phục đứng ở cửa, bên người có hai nha hoàn, thấy nàng đến đây, liền nghênh đón : “Miêu Nhi, tỷ đến rồi”

      Mèo Con giật mình nhìn Hồng Lăng, mấy tháng thấy, nàng thay đổi rất nhiều. Người béo lên ít, cũng trắng rất nhiều, nhưng mà khí sắc mặt phải tốt lắm, ánh mắt cũng nhiễm vài phần khinh sầu. Mèo Con trong lòng kinh ngạc, bất quá mặt vẫn là cười : “Hồng Lăng, mấy tháng thấy, xinh đẹp hơn”

      Hồng Lăng cười cười, lôi kéo nàng ngồi xuống, dặn nha hoàn thượng trà, Mèo Con chú ý tới này nước trà này phải là loại trà thường uống, mà là nước trà xanh mà ở đại người ta thường uống.

      Hồng Lăng giải thích : “Mẹ ta , ta nên uống loại trà này, nước trà này chỉ có hạ nhân mới, tỷ nếm thử !”

      Mèo Con mỉm cười gật gật đầu, nghiêng đầu nhìn nàng thân thiết hỏi: “Hồng Lăng, khí sắc của muội làm sao mà tốt như thế?”

      Hồng Lăng nghe xong lời của Mèo Con, hốc mắt đỏ lên, cơ hồ muốn khóc ra, nhưng nàng nhìn nhìn nha hoàn bốn phía, miễn cưỡng nhịn xuống, cười với nàng: “Muội cảm thấy rất tốt, tỷ xem, muội còn béo ít a!”

      Mèo Con nhìn quanh bốn phía, thấy rất nhiều nha hoàn xa lạ đứng ở xung quanh hai người, khỏi khẽ nhíu mày. Hồng Lăng ho tiếng: “Các ngươi đều xuống

      Mấy nha hoàn này cúi người cung kính luôn xuống, Hồng Lăng chờ sau khi nha hoàn rời khỏi, đột nhiên bổ nhào vào trong lòng Mèo Con thấp giọng khóc: “Miêu Nhi, muội rất hận a!”

      Mèo Con ôm lấy nàng, giọng hỏi: “Hồng Lăng, làm sao vậy?”

      Ở Hồng Lăng khóc thút thít kể lể, nàng dần dần biết được chuyện quá khứ của Hồng Lăng. Nguyên lai người Hồng Lăng sắp gả là Hoắc đại thiếu gia, là trưởng tôn của Hoắc gia, nghe rất được Hoắc lão phu nhân, hoắc phu nhân sủng ái. Sớm làm cho thành thân, ngóng trông có thể sớm ngày sinh hạ đứa .

      Đại thiếu phu nhân của Hoắc gia cũng là danh môn khuê tú, chỉ tiếc ba năm trước đây sau khi khó sinh con liền bao giờ... có thể sinh nữa. Lão phu nhân cùng đại phu nhân vì có thể kéo dài hương khói Hoắc gia, liền tìm cho Hoắc thiếu gia ít phụ nữ. Nhưng mà cũng lạ, phụ nữ tìm được ít, thế nhưng ba năm liên tục lại chẳng ai sinh được đứa con nào cả.

      Đại ca Mạc gia biết từ nơi này biết được chuyện này, cư nhiên đem bát tự của Hồng Lăng đến, còn bát tự của nàng là vượng tử. Hoắc lão phu nhân kia hỏi mấy thầy bói, tất cả đều là bát tự vượng tử. Lại nghe Đại Tráng thẩm sinh tám đứa , trong lòng càng thêm vui mừng, thấy Hồng Lăng cũng là đàng hoàng, liền bảo Hoắc thiếu gia nạp nàng làm thiếp thất.

      Lão phu nhân kia vì muốn nàng vừa vào cửa có thể nhanh chóng sinh con, liền phái hai lão mụ lại đây điều dưỡng thân thể cho nàng. Hồng Lăng chảy nước mắt, hai lão mụ kia bắt nàng ăn cái gì, bảo nàng rèn luyện như thế nào, dạy nàng quy củ như thế nào, hết thảy chính là vì muốn nàng có thể sinh con.

      “Muội cảm thấy được bản thân mình giống như con heo mẹ chờ sinh con a!”. Hồng Lăng khóc thút thít .

      Mèo Con nghe xong hốc mắt đỏ hồng, gắt gao ôm nàng, hai người tiếng động khóc nửa ngày, Mèo Con mới kéo Hồng Lăng, giọng : “Hồng Lăng, cái này chỉ mới là bắt đầu”

      Hồng Lăng lau phen nước mắt : “Miêu Nhi, tỷ yên tâm!”. Nàng vuốt bụng mình : “Muội nhất định phải sinh được con! Muội cho dù đảm đương nổi đại thiếu phu nhân, lão thái thái của Hoắc gia, cũng muốn làm di nương của Hoắc gia!”

      Mèo Con lắc lắc, lấy khăn tay ra nhàng lau nước mắt cho nàng : “Hồng Lăng, muội muốn làm được di nương của Hoắc gia, muội như bây giờ được sao”

      Hồng Lăng mê hoặc nhìn Mèo Con, Mèo Con do dự hồi : “Muội dù sao cũng là thiếp, bất quá công cụ phụ tá của Hoắc gia đại thiếu phu nhân, chỉ cần muội có con...”

      Hồng Lăng phải ngốc tử, nghe xong lời của Mèo Con, sắc mặt nhất thời trắng bệch: “Miêu Nhi, muội làm sao bây giờ?” Nàng bối rối gắt gao cầm lấy tay Mèo Con.

      Mèo Con : “Ta biết tình huống của Hoắc gia, cũng biết Hoắc phu nhân tính tình như thế nào, nhưng mà ta nghĩ muội tới Hoắc gia rồi, nên học việc”

      Hồng Lăng tiếp nhận khăn tay của Mèo Con lung tung lau nước mắt : “Học cái gì?”

      “Nhẫn”. Mèo Con nhàng : “Trước khi mục đích của mình đạt được, vĩnh viễn cần đem ý nghĩ của mình bại lộ. Muội vào Hoắc gia, trước khi thăm dò được Hoắc gia nông sâu ra sao việc gì cũng được làm. Việc duy nhất muội có thể làm là nhẫn, trong lúc muội nhẫn nại mọi việc xảy ra, chỉ có như vậy muội mới có thể sống sót. Phải biết rằng, vô luận phát sinh tình gì, phải biết rằng trước tiên phải bảo vệ mạng của mình, mới có thể sau này làm nhiều việc khác”

      Hồng Lăng cái hiểu cái nhìn Mèo Con, gật gật đầu, vừa muốn gì, lại bị Mèo Con bưng kín miệng, nàng cười : “Hồng Lăng, muội xem, đây là gối đầu ta thêu cho muội”

      Hồng Lăng trải qua mấy tháng rèn luyện, cũng có vài phần tâm cơ, vội vui sướng : “ là sống động a!”

      Lúc này giọng nữ trầm ổn giọng nữ cất lên ở trước cửa: “ nương, Cố nương, nô tỳ chuẩn bị ngọ thiện xong ở trong chòi nghỉ mát, hai vị nương tại có muốn dùng bữa hay ?”

      Mèo Con cùng Hồng Lăng hỗ thị liếc mắt cái, Hồng Lăng đứng dậy vội vàng dùng nước lạnh trong phòng lau mặt phen, Mèo Con giúp nàng thoa chút son, che lấp nước mắt của nàng, hai người mới mở cửa ra ngoài. Hồng Lăng nắm tay nàng : “Miêu Nhi, ao sen nhà chúng ta rất lớn, chúng ta đến đó ăn cơm… dùng bữa tốt lắm!”

      Mèo Con liếc mắt nhìn hai lão mụ cái, nhìn bộ dáng chắc hơn bốn mươi tuổi, màu da trắng nõn, dung mạo cũng thanh tú, lúc đối mặt với các nàng, cũng thực cung kính, Mèo Con khóe miệng khinh dương, mặc Hồng Lăng lôi kéo nàng đến ao sen.

      …………………………

      Ánh năng ngày mùa hè cách màn trúc xuyên vào, ở mặt bàn để lại quang ảnh loang lổ. Gió cuốn theo hơi nước có mùi hoa sen phả vào người, cách mành nhìn lại, trong ao đóa đóa hồng trắng mềm mại, phiến lá xanh mướt, trong ao có cái cầu trúc, nối thẳng đến chòi nghỉ mát cách đó xa.

      “Tam thúc, nơi này cảnh sắc tồi a?” thanh trong trẻo vang lên, chuyện thiếu niên tuổi tác vừa mới cặp quán, thiếu niên thân cẩm y màu nguyệt bạch, dung mạo tuấn tú nhã nhặn, nhưng mà vẻ mặt lấy lòng tươi cười, đem nhã nhặn của phá ít.

      “Ngươi đêm qua ba ba lôi kéo ta cả đêm chạy đến đây, chính là đến chỗ nông thôn dân dã này thưởng mấy đóa hoa sen?”. Thanh trầm thấp vang lên, chuyện là nam tử đứng tuổi, mày kiếm, ánh mắt thâm trầm lợi hại như ưng, đường cong mặt mũi nghiêm khắc. Ngón tay chạm mặt bàn: “Nơi này là của Mạc đại (Mạc gia lão đại), ta nhớ ngươi sắp phải nạp thêm tân thiếp, chính là muội muội của Mạc đại? Ngươi là đến đây xem bộ dạng nương người ta như thế nào?”

      Thiếu niên mạnh miệng : “Ta cảm thấy nơi này phong cảnh rất tốt! Mới phải đến xem bộ dạng người ta a!”. nhìn bộ dáng tam thúc tựa tiếu phi tiếu, khí thế yếu : “Cho dù là đến xem nàng lớn lên bộ dáng như thế nào làm sao? Dù sao nàng cũng là thiếp của ta!”

      Nam tử thản nhiên : “Ngươi là sợ bị mẫu thân ngươi biết phạt ngươi, cho nên mới dẫn ta theo?”

      Thiếu niên cúi đầu : “Tam thúc, người đừng nóng giận, lần sau ta dám nữa”

      Nam tử hừ lạnh : “Ta thấy ngươi là bị đại tẩu làm hư, ngay cả loại chuyện nhìn lén dung mạo nương người ta đều làm ra! Trở về chép trăm bản Lễ Kí cho ta!”. Nam tử ngoài miệng giáo dục cháu, trong lòng càng đối với Mạc gia lão đại thêm khinh thường, chuyện tình phá hư danh tiết muội muội mình như vậy, đều làm được.

      Thiếu niên vẻ mặt đau khổ đáp ứng, lúc này xa xa truyền đến tiếng nữ tử cười . Nam tử khẽ nhíu mày, đứng dậy muốn , bị thiếu niên phen giữ chặt: “Tam thúc, chúng ta đến đến đây, người mắng cũng mắng, phạt cũng phạt, tốt xấu để cho ta liếc mắt cái, như vậy ta chết cũng sáng mắt!”

      Nam tử bị như vậy, lại thấy cười, cầm chiết phiến trong tay gõ vào ót cái: “Tên thiếu tiền đồ này!”

      Thiếu niên hưng phấn, đến phía trước cửa sổ, đột nhiên hơi hơi “Di” tiếng, “Như thế nào lại có hai người…” đột nhiên nữa.

      Nam tử nghe thấy thanh của , khỏi tò mò mỹ nhân ra sao, có thể làm cho đứa cháu tự xưng là chuyên gia duyệt sắc đẹp nhìn đến ngây người. Giương mắt hướng chỗ thanh nhìn lại, chỉ thấy cách đó xa có hai , tố y, phấn y bị nhóm nha hoàn, bà tử vây lại. biết phấn y với tố y cái gì, khiến cho tố y kia cất tiếng cười. Làm nhiễu lòng nam tử thâm trầm, thấy kia bộ dạng như thu thủy, cũng nhịn được tim đập thình thịch, hay cho tiểu mỹ nhân linh hoạt.

      “Tam thúc, mẫu thân lần này tìm cho ta tiểu mỹ nhân?”. Thiếu niên kích động có chút năng lộn xộn, lôi kéo tay tam thúc.

      Nam tử tức giận giãy khỏi tay thiếu niên, nhìn kia liếc mắt cái, khỏi hơi hơi tiếc hận, nương động lòng người như thế cư nhiên lại có đại ca đê tiện, đương nhiên là người tài giỏi được trọng dụng! Bất quá bộ dáng nàng mảnh mai như vậy, thấy thế nào cũng giống như do người ta dưỡng mà thành, mẫu thân cùng đại tẩu khi nào thay đổi ánh mắt?

      “Miêu Nhi tỷ xem, đây là đại ca dùng năm trăm lượng bạc xây ao sen này, đẹp ?”. Hai người nghe được lời hưng phấn của phấn y , khỏi giật mình ngẩn ra.

      Hoắc Hành lúc này mới cúi đầu ngắm phấn y kia liếc mắt cái, thế nhưng cũng là người mặt mày lã lướt xinh đẹp, luận tư sắc thế nhưng thua tố y kia ba phần, nhưng luận khí chất so với tố y mười phần đều kém. khỏi ách nhiên thất tiếu, từ xưa rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, nhà Mạc gia như thế, làm sao mà có thể dạy dỗ ra đứa con động lòng người như thế?

      Mèo Con “Ừm” tiếng, Hồng Lăng kéo kéo tay nàng : “Miêu Nhi, tỷ làm sao vậy? Có tâm gì sao?”

      “Nga, có gì. Hoa sen này nở đẹp!”. Mèo Con : “Rất đẹp!”

      Hồng Lăng giật mình, giọng : “Miêu Nhi, tỷ biết ? Muội thực hâm mộ tỷ”. Nàng cố gắng tiếp tục : “Tỷ từ thông minh, học cái gì cũng biết. Muội nhớ vào dịp tết, muội qua nhà tỷ chơi, Trần đại ca đọc cho tỷ nghe bài thơ dài, muội lúc ấy vừa nghe qua liền quên, nhưng mà tỷ lúc ấy nghe xong sau đó liền đọc đến chữ cũng sai, kỳ tỷ lúc ấy chữ biết được so với ta nhiều hơn bao nhiêu”

      Nàng cười khổ tiếng : “Trong nhà tỷ chỉ có người con là tỷ, đừng là Tứ Ngưu thúc, Tứ Ngưu thẩm, đến cả bọn Cố đại ca đều đem tỷ làm thành bảo bối. Cố đại ca lại học giỏi, hai mươi tuổi liền thi đậu tiến sĩ, hai mươi ba tuổi làm việc trong Hàn Lâm viện. Còn có Cố tứ ca cũng thi đậu tú tài, tương lai của tỷ so với ta nhất định tốt hơn rất nhiều”

      Mèo Con nghe xong lời của Hồng Lăng, lặng im , nàng biết nên cái gì, nàng có thể là mình xuyên qua sao? Cho nên nhìn qua thông minh hơn so với nàng?

      Hồng Lăng tiếp tục : “Muội nhớ năm đó sau khi tỷ biết Cố đại ca thi đậu, tất cả mọi người đều hưng phấn đến hôn mê, chỉ có mình tỷ bất động thanh sắc, còn đem tã của tiểu Trụ Tử giặt sạch xong mới về nhà. Trước kia tỷ cùng Tiểu Toàn ở chung gian phòng, tỷ chỉ chăm chú bày trí nửa gian phòng của mình, cũng chưa từng nghe qua nửa câu oán hận của tỷ. tại tỷ có cái tú lâu, muội cũng thấy tỷ có bao nhiêu vui vẻ. Người bên ngoài thấy ao sen của nhà muội, đều hâm mộ thôi, nhưng mà tỷ ngay cả cái nhíu mày cũng có”

      Hồng Lăng lôi kéo tay Mèo Con : “Miêu Nhi, tỷ có cái gì mà mình để ý ? Rốt cuộc như thế nào mới có thể giống như tỷ, cái gì đều thèm để ý a?”. Tay nàng dùng sức, các đốt ngón tay đều trở nên trắng bệch, móng tay tự chủ được đâm vào.

      Mèo Con khỏi hút ngụm lương khí, nàng chịu đựng đau nhíu mi : “Hồng Lăng, ta…”

      Xuân Nha thấy cổ tay Mèo Con muốn chảy máu, liền bước lên phía trước : “Mạc nương, người mau buông tay!”. Thu Thực gấp đến độ thiếu chút nữa muốn lên kéo tay nàng ra.

      Hồng Lăng nghe được thanh Xuân Nha, hoảng sợ, vội buông tay, nâng lên cổ tay Mèo Con, vài đạo vết thương hình cung sưng đỏ ở cổ tay trắng nõn nà càng có vẻ nhìn thấy ghê người, tựa như khối bạch ngọc bị nứt vỡ.

      Hồng Lăng sợ tới mức khóc lên: “Miêu Nhi, thực xin lỗi! Muội phải cố ý, muội...”

      Mèo Con thân thủ ôm Hồng Lăng: “Hồng Lăng, đừng sợ, ta đau, đây chỉ là việc mà thôi, !”. Nàng từ nhìn Hồng Lăng lớn lên, tính tình đứa này nàng như thế nào mà hiểu, nàng chỉ là áp lực quá lớn mà thôi, mấy ngày này gặp đủ loại tình làm cho nàng suy sụp!

      “Được rồi, chúng ta vào chòi nghỉ mát ăn cơm, nhà muội có rượu mạnh ?”. Nàng mỉm cười , nhàng vỗ vai của Hồng Lăng.

      “Rượu mạnh?”. Hồng Lăng cẩn thận cầm cổ tay nàng, nước mắt ngừng rơi, liều mạng gật đầu: “Có! Muội liền bảo người đem đến!”

      ------------------------

      Nhớ click quảng cáo giúp nhà nhé mọi người! ^^

      P/s: Chương sau nam chính xuất , lần này lâu hơn chút + con ong thứ hai lên sàn
      (ta là ta ghét thằng cha này lắm nha!) 

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 40: Ngày mùa hè 4
      Edit: Quan Vũ Phán
      Beta: Quảng Hằng tỷ


      <img class="aligncenter" alt="" src="https://lh6.googleusercontent.com/-U-yHQ5Nw97Q/UU-4aV65rwI/AAAAAAAAAiY/b8W3L3CN17g/s256/13.jpeg" width="256" height="256" />

      “Thư Hương! Thư Hương!”. Hoắc Tiến giọng gọi tên nô bộc của mình.

      “Đại thiếu gia”. Thư Hương đến, trước tiên thỉnh an Hoắc Hành cùng Hoắc Tiến, sau đó lẳng lặng đứng ở bên chờ Hoắc Tiến phân phó.

      Hoắc Tiến : “Mau về nhà đem thuốc trị thương tốt nhất mang tới”. tiếc hận : “Nếu lưu lại vết sẹo đáng tiếc, nghe thấy tựa hồ như rất nghiêm trọng”. đống người vây quanh tố y nương kia làm hại phát nàng rốt cuộc bị thương ở chỗ nào? Bị thương có nặng hay ?

      Hoắc Hành nhìn lạnh lùng : “Ngươi có phải còn muốn đến xem thương thế của nàng?”

      Hoắc Tiến vừa định còn gì tốt hơn nữa, vừa thấy khuôn mặt nghiêm túc lạnh lùng của tam thúc liền nuốt lại vào bụng, vội vàng vòng vo : “Nàng là nương, ta nhìn thương thế của người ta, phải là làm hỏng thanh danh của nàng rồi sao? Việc này ta tuyệt đối làm”

      Hoắc Hành : “Biết là tốt rồi! Người cũng nhìn, còn mau về?”

      tại?!”. Hoắc Tiến ngẩn người, Hoắc Hành hừ lạnh : “Chẳng lẽ ngươi còn muốn ở lại?”

      Hoắc Tiến lưu luyến rời nhìn hai người trong chòi nghỉ mát liếc mắt cái, lầu bầu : “Nhìn kỹ Mạc nha đầu cũng đẹp đẹp!”. Sau khi nghe Hồng Lăng về thân thế nương kia, cũng đành bỏ tâm tư nạp tố y nương làm thiếp.

      Hoắc Hành quay đầu lại trừng mắt nhìn Hoắc Tiến cái, thấy vẻ mặt cợt nhã của , nắm chặt tay, muốn đánh cho xú tiểu tử này cái!

      Thư Hương hỏi: “Đại thiếu gia, có cần lấy thuốc ?”

      cần”. Hoắc Hành nhíu mày .

      “Tam thúc, nữ hài tử xinh đẹp như vậy, tay để lại vết sẹo rất xấu a!”. Hoắc Tiến tội nghiệp nhìn .

      Hoắc Hành cười nhạt : “Bất quá là bị tiểu nữ oa nắm bị thương mà thôi, lưu lại vết sẹo gì?”. lười cùng Hoắc Tiến vô nghĩa, phen linh khởi áo , lôi kéo ra bên ngoài! Nếu thực bị người ta bắt được, mặt mũi Hoắc gia bị làm mất hết!

      Mạc đại khom lưng : “Tam gia, đại thiếu gia các vị rồi? ngồi chút nữa sao? lát ta bảo Hồng Lăng đến uống rượu cùng các vị”

      Hoắc Hành cũng thèm nhìn tới cái, lạnh giọng : “Trước khi muội muội của ngươi tiến vào Hoắc gia, đem ‘Nữ giới’ sao chép trăm bản, cho phép nàng lại ra khỏi cửa nửa bước! Cũng cho phép nàng gặp mặt bất kể kẻ nào”

      Hoắc Tiến nháy mắt nhìn Hoắc Hành, vì cái gì lại hạ mệnh lệnh này? Bất quá thấy bộ dáng nghiêm túc của tam thúc , sờ sờ cái mũi, khỏi nhíu mày, thôi sao cũng được! đều phải sao ‘Lễ Kí” a!

      “Thao Hà”. Sau khi rời khỏi Mạc gia, Hoắc Hành giọng gọi tên nô bộc thân cận.

      “Tam gia”. gã sai vặt áo xám tiến lên.

      “Đưa thuốc trị thương đến Cố gia”. Hoắc Hành thấp giọng dặn .

      Thao Hà ngẩn người, sắc mặt xanh trắng đáp: “Dạ!”

      Hoắc Hành nhìn liếc mắt cái : “Tuổi ngươi cũng còn , bên ngoài có chút phong lưu cũng là chuyện thường, nhưng mà loại nữ nhân này thể ở chung lâu dài, tìm người đứng đắn chút !”

      Thao Hà nghe xong lời Hoắc Hành, trong lòng ấm áp, cúi đầu run giọng : “Vâng, tam gia giáo huấn đúng, tiểu nhân nhớ kỹ”

      Hoắc Hành lạnh nhạt : “Trong lòng ngươi biết là tốt”. Thao Hà từ tám tuổi bắt đầu theo , trở thành cánh tay phải của , thuộc hạ tỉ mỉ bồi dưỡng, cũng thể bị nữ nhân làm hỏng.

      Mạc đại bị Hoắc Hành khiển trách, làm cho nghĩ hoài thông, chờ sau khi hai người rời , gọi hạ nhân hỏi: “Hôm nay Hồng Lăng có gặp qua khách lạ ?”

      “Bẩm gia, hôm nay tiểu thư mời Cố tiểu thư đến thưởng hoa sen”

      “Cố nha đầu?”. Mạc đại sờ sờ cái gáy, có chút khó hiểu. Lúc Hồng Lăng sinh ra, phải rời khỏi Lão Hòe thôn. Ngay cả muội muội ruột của mình cũng là mấy năm mới gặp, đối với Cố lục nương tất nhiên quá quen thân, bất quá nếu là nữ, vì cái gì tam gia lại sinh khí như vậy a? Chẳng lẽ hài lòng bộ dáng Hồng Lăng? Nhưng mà Hồng Lăng cũng phải làm thiếp của a?

      Mạc đại suy nghĩ nửa ngày, mặc kệ tam gia nghĩ như thế nào, dù sao muốn Hồng Lăng ra ngoài chính là được ra ngoài, đối hạ nhân : “Ngươi bảo đại thiếu phu nhân tiễn Cố lục nương về, rồi bảo tiểu thư vào trong phòng, được để nàng ra khỏi cửa nửa bước. Trừ bỏ người Hoắc gia, những người khác đều được gặp nàng, bảo nàng ở trong phòng hảo hảo chép trăm bản ‘Nữ giới’”

      “Dạ!”

      ---------------------------------------

      Hồng Lăng trợn tròn mắt nhìn Mèo Con dùng vải trắng chấm vào trong rượu mạnh, xoa xoa lên vết thương của mình hồi lâu, nàng khỏi hấp khí : “Miêu Nhi, tỷ đau sao?”

      Mèo Con : “Còn a”. Nghe chỉ có cồn 70% mới có tác dụng tiêu độc, loại rượu mạnh này khẳng định đến, nhưng mà so ra còn cái nào tốt hơn. Nàng mắt thấy Hồng Lăng hốc mắt đỏ hồng, mím miệng chuẩn bị khóc, vội vàng : “Đừng khóc!”

      Mấy lão mụ hầu hạ bên cạnh thấy sau khi nàng đem miệng vết thương rửa xong, tiến lên : “Cố nương, để lão nô băng bó miệng vết thương cho người !”

      Mèo Con : “ cần băng bó, miệng vết thương cũng , thoa thuốc là được rồi!”. Nàng nghiêng đầu suy nghĩ, nghe cây ngải có thể sát trùng, chờ lát về nhà, lấy chút cây ngải ngâm vào nước, tắm rửa cái tốt rồi.

      Mèo Con cùng Hồng Lăng ăn cơm xong, chợt nghe hạ nhân báo lại, là Đại Tráng thẩm thỉnh Hồng Lăng qua, Mèo Con thức thời đứng dậy cáo từ về nhà. Hồng Lăng lưu luyến rời lôi kéo tay nàng, Mèo Con trấn an vỗ sợ tay nàng, ở trong lòng bàn tay nàng viết chữ nhẫn. Hồng Lăng hồng vành mắt, dùng sức gật gật đầu.

      Lúc về đến nhà, Vương thị ở chuẩn bị chỗ ở để ngày kia Nhiếp Tuyên đến, Mèo Con nghi hoặc hỏi: “ phải y đến Liễu gia sao?”

      Vương thị : “Liễu phu nhân hai ngày nay thân thể thoải mái, Văn Lệ tỷ của con vội vàng trở về chăm sóc bà ấy, còn tâm sức đâu mà lo lắng chuyện khác. Liễu giáo thụ lại ở biệt viện, Nhiếp công tử ở đó thuận tiện. Liễu phu nhân bảo mẹ chiếu cố y, tốt xấu gì còn có cha và tứ ca của con trò chuyện với

      “A”. Mèo Con lên tiếng.

      Vương thị thấy vẻ mặt Mèo Con có chút mệt mỏi, liền thân thiết hỏi: “Mèo Con làm sao vậy, thoải mái sao?”

      Mèo Con lắc đầu : “ phải, có thể là thời tiết quá nóng, mẹ, con nghĩ chút”

      Vương thị nghe xong vội : “Con mau nghỉ ngơi !”

      “Dạ!”. Mèo Con về tới phòng của mình, Thu Thực rót cho Mèo Con chén trà lúa mạch : “Tiểu thư, về đến nhà rồi nên mời đại phu đến xem thử, đừng để lưu lại sẹo”

      Mèo Con : “Chỉ có mấy vết thương cần gì mời đại phu, làm mẹ lo lắng. Đúng rồi, hồi trong nước tắm của ta nhớ bỏ vào ít cây ngải”

      Hai người quay mặt nhìn nhau, Mèo Con thấy Xuân Nha muốn lại thôi, liền mở miệng: “Được rồi, đây chỉ là vết thương , vài ngày tốt rồi, đừng chuyện bé xé ra to”. Mới trước đây nàng bị thương cũng phải hai lần, nào có khoa trương như vậy. Hai người bất đắc dĩ gật gật đầu.

      Sau khi tắm rửa xong, Mèo Con nằm ở giường, trong lòng hít tiếng, về sau vẫn là ít gặp Hồng Lăng .

      --------------------------------

      “Đát đát!”. Từ xa truyền đến tiếng vó ngựa làm phá vỡ khí yên bình của Lão Hòe thôn vào giữa trưa, từ xa xuất mười con ngựa, vó ngựa làm bụi đất bốc lên cao, chỉ trong chốc lát, đoàn ngựa liền ly khai Lão Hòe thôn, vào rừng.

      Phía trước có con ngựa toàn thân trắng toát, dây cương yên ngựa toàn thân bóng loáng như bạc, phía cẩm y thiếu niên, ước chừng mười bảy mười tám tuổi, mặt như ngọc, phong thần lãng tử, vai trái có đậu con chim ưng, thắt lưng đeo bảo kiếm, lưng đeo cung tên, nhìn qua khí bừng bừng.

      Thiếu niên phía sau nhanh chậm cưỡi hắc mã, nam tử độ hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, quần áo thanh sam, dung mạo là tuấn nhã, khóe miệng chứa nụ cười ôn hòa yếu ớt, lại lộ ra chút thân thiết, ấm áp như xuân phong, nhưng mặt mày lại chút sát khí.

      “Trí Viễn ca, Đỉnh Nguyên huynh, hai người cưỡi cũng nhanh quá rồi!”. Tiếng cười lanh lảnh từ phía sau truyền đến, nam tử lam sam cưỡi ngựa đuổi theo, nam tử dưới hai mươi tuổi, dung mạo bằng hai vị nam tử tuấn mỹ phía trước, nhưng là mặt mày lại trong sáng hơn hẳn.

      “Ngựa của Tu Văn chạy quá chậm”, cẩm y thiếu niên dừng ngựa : “Để Minh Nhi đổi cho ngươi con ngựa tốt”

      Cố Quý vội vàng xua tay : “ cần, dù sao ta cũng quen cưỡi ngựa”

      Cẩm y thiếu niên cười ha ha : “Tất cả thầy giáo trong thư viện, chỉ có huynh là yếu ớt nhất!”

      Nhiếp Tuyên mỉm cười kiềm dây cương : “Tu Văn, Đỉnh Nguyên sai, đệ phải hảo hảo luyện tập chút công phu, đừng cả ngày chỉ vùi đầu đọc sách, cẩn thận đọc thành con mọt sách!”

      Cố Quý vẻ mặt đau khổ xua tay : “Quên , ta thể học giởi như các người!”

      Thấy Cố Quý vẻ mặt đau khổ, Chu Quý lại trận cười ha ha, Nhiếp Tuyên hơi hơi mỉm cười, nghiêng đầu nhìn phía bụi cỏ cách đó xa.

      Chỉ chốc lát trong bụi cỏ có động tĩnh, Chu Quý cùng Cố Quý ngừng chuyện, lấy cung tiễn xuống, chuyên chú nhìn chằm chằm bụi cỏ. Chỉ chốc lát, con thỏ từ trong bụi cỏ nhảy ra.

      “Di? Là con thỏ a!”. Chu Quý thất vọng buông cung tiễn, loại tiểu động vật này có cái gì tốt mà săn.

      Nhiếp Tuyên nhìn con thỏ kia, tâm tư vừa động, lấy trường cung lưng xuống, lại lấy ra mũi tên, giương cung cài tên, thanh vang lên, bạch thỏ ngã gục.

      Trừng Tâm giục ngựa tiến lên, chỉ thấy mũi tên bắn trúng tai trái của con thỏ, đem bạch thỏ chặt chẽ ghim mặt đất, bạch thỏ thể cử động. Trừng Tâm xuống ngựa nhổ tên, xử lý chút vết thương của nó, liền bắt nó nhét vào mang trong lồng sắt.

      “Nhiếp nhị ca?”. Chu Quý khó hiểu nhìn Nhiếp Tuyên, Nhiếp Tuyên thản nhiên cười cười: “Lâu rồi có bắn tiến, ta muốn luyện tập chút”

      Chu Quý nghe xong cười : “Nhiếp nhị ca là bắn rất giỏi, muốn bắn chết con thỏ rất dễ dàng, nhưng muốn bắn nó còn sống dễ”

      Nhiếp Tuyên cười cười, cũng tiếp. Ba người lại cưỡi ngựa sâu vào rừng, dọc theo đường gặp được rất nhiều tiểu động vật, nhưng Chu Quý lòng muốn săn con lợn rừng, con hoẵng gì đó, cho nên đều buông tha. Nhiếp Tuyên là thuần túy đến du ngoạn, bắn chỉ có con thỏ liền thu tay. Mà Cố Quý căn bản am hiểu săn bắn, cuối cùng Chu Quý dạo qua vòng, cái gì đều có săn được, sắc mặt   cũng dần dần càng ngày càng đen.

      Cố Quý thấy mặt trời ngày càng lên cao, liền : “Đỉnh Nguyên, chúng ta trở về , mặt trời càng ngày càng cao!”

      Chu Quý căm giận : “ trở về! Hôm nay con mồi đều có săn được a!”

      Cố Quý có chút bất đắc dĩ nhìn , dường như cầu cứu nhìn về phía Nhiếp Tuyên.

      Nhiếp Tuyên thản nhiên cười cười : “Trở về ! Trời sắp nóng tới nơi rồi!”

      “Trí Viễn huynh, huynh ở biển nhiều năm, còn sợ trời nắng?” Chu Quý hỏi.

      Nhiếp Tuyên lạnh nhạt cười : “Ở biển, cơ bản là boong tàu”

      Cố Quý dùng tay áo lau phen mồ hôi : “Trở về thôi, nóng quá rồi!”. quạt chiết phiến, cười khổ : “Thời tiết quái quỷ!”

      Nhiếp Tuyên : “Trở về , thân thể Tu Văn thể so với ngươi, còn tiếp tục bị cảm nắng”

      Chu Quý nhìn sắc mặt Cố Quý có chút trắng bệch : “Được rồi, hôm nay tới đây thôi!”

      Đoàn người cưỡi ngựa về tới Lão Hòe thôn, may mắn Cố gia tại rộng rãi, bằng ngay cả chỗ để ngựa cũng có. Sau khi xuống ngựa, Nhiếp Tuyên chỉ vào con thỏ trong lồng sắt với Cố Quý: “Tu Văn, con thỏ này cho lệnh muội làm vật nuôi , hôm nay phải làm phiền lệnh muội rồi!”

      Cố Quý sửng sốt, lập tức cười : “Đa tạ Trí Viễn ca”. bảo nô bộc bên cạnh cầm lấy đưa cho Mèo Con, trong lòng thầm tự trách mình sơ ý, như thế nào đều bắt mấy con vật cho Mèo Con chơi a?

      Nhiếp Tuyên cười : “Nhấc tay chi lao, có cái gì mà tạ ơn”

      ----------------------------------

      Thức ăn nấu xong, Mèo Con bận rộn cả buổi sáng, cuối cùng có thể trở về phòng nghỉ tạm hồi. May mắn tại xuống bếp giống trước kia, nàng chỉ cần đứng ở trước bếp xem lửa là được, những việc khác cần nàng động thủ. Mọi việc đều có nha hoàn, nô bộc đứng ở cửa lo lắng. Nàng nghĩ còn thiếu chỗ nào, Lan Nhân mỉm cười đến: “Mèo Con”

      “Nhân tỷ”. Mèo Con đứng dậy đón nàng ngồi xuống: “Sao tỷ lại đến đây?”

      Lan Nhân cười : “Mèo Con, bọn tứ ca muội đến rồi, hồi bọn họ ăn cơm, ta mang muội đến phòng khách, để muội nhìn thử Chu công tử mà tứ ca muội mời về”

      “Nhìn Chu công tử?”. Mèo Con ngẩn người, thốt ra: “Vì cái gì?”. Nhưng vừa xong, nàng liền 囧, là xem mắt ?

      Lan Nhân vỗ tay bé của nàng : “Nha đầu ngốc, đương nhiên là cho muội chọn lựa hôn phu a!”

      “Quả nhiên!”. Mèo Con hắc tuyến chút, giả bộ ngượng ngùng xoay người : “Nhân tỷ, tỷ đáng ghét!”

      Lan Nhân cười ôm chầm nàng, ôn nhu : “Nam lớn lấy vợ, nữ lớn lấy chồng. Việc này có cái gì thẹn thùng, bé ngoan nhà chúng ta đảo mắt cái là sắp mười lăm tuổi, đương nhiên phải lo lắng đại cả đời. Ta nghe tứ ca muội , Chu công tử kia năm nay mười bảy tuổi, ngoại hình đẹp , tính tình cũng tốt, vừa mới thi đậu tú tài, còn là tay thiện xạ, là người văn võ toàn tài”

      Mèo Con nghe xong trong lòng cho là đúng, điều kiện tốt như vậy, như thế nào mười bảy tuổi còn chưa có đính hôn đây? Nàng vừa muốn gì đấy lúc này Thu Thực cầm theo cái lồng sắt tiến vào : “Tiểu thư, Nhiếp công tử săn được con thỏ đem đến tặng cho người!”

      Lan Nhân vừa thấy con thỏ lông xù kia, khỏi thích : “Nhiếp công tử này quả nhiên là người cẩn thận, ra ngoài săn thú còn biết săn cho muội con thỏ để chơi”

      Mèo Con nhìn con thỏ kia cái, dấu vết cau mày : “Đừng  để ở trong phòng, muội đem đến trong sài phòng !”

      “A?”. Thu Thực ngẩn người, Lan Nhân cũng sửng sốt: “Mèo Con, muội thích con thỏ?”

      phải a”. Mèo Con giải thích : “Con thỏ này là thỏ hoang, người bẩn, đừng để nó ở phòng bếp, muội để nó ở sài phòng. Hôm nay rảnh chơi với nó, trước tiên muội nấu chút nước sôi cho nó uống, sau đó lấy chút lá cây sạch cho nó ăn, về sau chuẩn bị chút cỏ linh lăng”

      Nàng nhu nhu cái trán nghĩ đến, săn thú lo săn thú , đem thỏ về cho nàng làm gì? Nuôi thỏ thực phiền toái a! Nhưng mà… nàng nhìn thoáng qua con thỏ lông xù kia, thở dài tiếng, nàng lại thể để cho nó tự sinh tự diệt, quên ! Có thể nuôi được bao lâu được bấy lâu !

      -----------------------

      Mọi người nhớ click quảng cáo nhé!

      P/s với mọi người luôn là tuần ta post truyện từ t6 - t2 a! ^^

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :