1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Cuộc sống tại triều Thanh - Tây Mộc Tử (up 59/330)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Anhdva

      Anhdva Well-Known Member

      Bài viết:
      1,126
      Được thích:
      1,027
      Kiểu gì cũng được. Nhưng đều đặn để mỗ độc giả yên tâm nha.
      xukem thích bài này.

    2. Kanna Mizuki

      Kanna Mizuki Member

      Bài viết:
      31
      Được thích:
      117
      @Anhdva Quan điểm của mình là có chết cũng ko drop, yên tâm nha. Chỉ là lúc nào lười ko up thôi :yoyo60:
      Anhdvaxukem thích bài này.

    3. Kanna Mizuki

      Kanna Mizuki Member

      Bài viết:
      31
      Được thích:
      117
      Phiên ngoại 1

      Tháng giêng, Càn Long năm 42, Viên Minh Viên.


      Đêm xuân cuối năm vẫn lạnh lẽo như ngày đông giá rét. Khi này trời về khuya, ánh trăng sáng tỏ xuyên qua tấm bình phong trong suốt làm từ gỗ hoa lê khắc hình phượng hoàng bất tử may mắn, chiếu vào đống tuyết đọng bệ cửa sổ, tỏa ra quầng sáng rét lạnh. Tại đây, dưới vầng sáng trong suốt mà tĩnh lặng là người đàn ông trung niên hơi phát tướng, thần sắc đau thương.


      Người đàn ông trung niên này tướng mạo đường hoàng, người khoác bộ long bào vàng óng, thể khí thế đế vương. Lúc này hai đầu gối của lại quỳ bậc thềm đỏ thẵm, toàn thân cứng ngắc tận lức đè nén bi thương trong lòng, chưa qua lát, trong miệng người đàn ông trung niên lên tiếng khóc nức nở chật vật, sau lại thấy nghẹn ngào khóc rống: "Hoàng ngạch nương, vợ chồng Tinh Lam ( Trương Nhược Ải ) còn chưa hồi kinh, chẳng lẽ Hoàng ngạch nương muốn thấy mặt muội muội, muội phu lần sao?"


      Nghe vậy, lão phụ nhân nằm chiếc giường lụa màu vàng đắp chăn gấm, chậm rãi mở hai mắt ra, khuôn mặt hiền từ nhìn người đàn ông trung niên, vô cùng suy yếu : "Đêm thất tịch... Hoằng Lịch, con nghe thấy ..." Lời vừa ra, thanh tuổi già lại dần dần hạ thấp xuống.


      Hoằng Lịch vô cùng khẩn trương, vội quỳ tiến lên hai bước, sốt ruột hỏi: "Ngạch nương, nãy ngài vừa cái gì? Nhi thần nghe , Ngạch nương ngài ! Ngạch nương, ngài mở mắt cho nhi thần ..." Lão phụ nhân giống như chưa nghe thấy giọng của người đàn ông, chỉ mấp mấy môi, những câu mơ hồ ...


      “Tiêm vân lộng xảo , phi tinh truyện hận, ngân hán điều điều ám độ. Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng, tiện thắng khước nhân gian vô sổ.


      Nhu tình tự thủy, giai kỳ như mộng, nhẫn cố thước kiều quy lộ. Lưỡng tình nhược thị cửu trường , hựu khởi tại triêu triêu mộ mộ?”[1]


      ...


      "Ngạch nương ——"


      Càn Long Đế kêu lên tiếng bi thương vô tận, trước cái chết của Hoàng Đế Ung Chính lâu —— Hiếu Thánh Hiến hoàng hậu Nữu Hỗ Lộc thị, qua đời!




      Thứ bảy, ngày 19 tháng 9 năm 2009.


      "Reng——"


      "Thình Thình ——"


      "Trương Tuyết! Mở cửa ——"


      Tiếng điện thoại, tiếng đập cửa nàng nổi cơn thịnh nộ, tất cả tạp đồng thời vang lên trong buổi chiều cuối tuần.


      Tiếng gì vậy, ồn ào hết sức!


      Trương Tuyết giật giật cái cổ đau nhức ngồi dậy trước bàn vi tính, mơ mơ hồ hồ dụi mắt, đợi đến khi nhìn bốn phía, "A" Lúc này trong miệng hét ra tiếng hoảng sợ.


      ... “Trương Tuyết, sao vậy? Cậu đừng làm tớ sợ, mở cửa nhanh lên!" đứng ngoài cửa nghe thấy tiếng hét sợ hãi của Trương Tuyết, sau giây im lặng, bất chợt càng dùng sức đập cửa mạnh hơn.


      Ba mươi phút sau, ngoài cửa bắt đầu giơ điện thoại bấm tới số 110. Trong lúc đó tiếng cửa chống trộm "Răng rắc" mở ra. kịp phản ứng, ngơ ngác vẫn để điện thoại đặt bên tai, sửng sốt nhìn Trương Tuyết đứng ở cửa thốt nổi thành lời.


      "Này... Đây là tổ báo án XX... Này, xin hỏi có ai nghe ?". Dễ dàng nghe thấy giọng phổ thông từ bên trong truyền ra.


      lập tức lấy lại tinh thần, cầm lấy điện thoại hấp tấp câu "Tôi xin lỗi", cúp máy, mắng người trước mặt trận: "Cậu bị sao vậy! Mình gọi n lần cho cậu mà cậu thèm nghe, gõ cửa cũng ra! Hôm qua ràng còn cùng nhau hẹn ăn cơm, cuối cùng mình ngồi đợi cậu ở tiệm lẩu hơn tiếng đồng hồ..." đóng cửa vào phòng càng mắng càng hăng.


      "Tuyến Tuyến, bình tĩnh uống miếng nước." Trương Tuyết đặt ly nước lên bàn, ngồi lên chiếc ghế salon khác.


      ..." Tuyến Tuyến phủi phủi đất từ ghế salon nhảy dựng lên, nghẹn họng nhìn Trương Tuyết trân trối, hồi lâu sau tức giận : "Mình thấy cậu giống, từ đầu đến chân đều mang hơi thở dịu dàng trầm tĩnh." xong liền ồ tiếng, đến bên cạnh Trương Tuyết, giơ ngón cái, cười tủm tỉm : "Mới tuần gặp, cậu lại có hương vị nữ nhân nha, thành khai báo! Có chuyện gì đúng ? Ai lọt vào mắt xanh của Trương đại tiểu thư vậy."


      Nghe Tuyến Tuyến , đáy mắt Trương Tuyết bỗng nhiên ảm đạm, từ ghế salon đứng lên : "Tới 2h rồi, ăn cơm rồi . Mình mời cậu bồi tội." Vừa vừa mang dép lê "Lẹp xẹp, lẹp xẹp" tới nhà vệ sinh rửa mặt, bỏ mặc Tuyến Tuyến trong phòng khách tính xem nên ăn cái gì.


      Hai người ở trong phòng sửa soạng ra là 3h chiều.


      Tuyến Tuyến đứng ở trạm xe bus liếc đồng hồ tay, mặt mày ủ dột : " 3h rồi, chờ xe bus tới đến giờ ăn cơm tối là vừa." Vừa dứt lời, hai mắt Tuyến Tuyến đột nhiên tỏa sáng, chỉ vào đường cái đối diện kêu lên " Cậu nhìn kìa, đó chính là đường tắt tới quán cơm “Hải Đường” ở Bắc Kinh. Mấy ngày trước mình nghe mọi người nhắc tới chỗ này, vừa hay lại gần nhà cậu, mình sớm muốn qua đó thưởng thức lần."


      tiếng nào kéo Trương Tuyết qua hướng đối diện treo hai cái đèn lồng đỏ rồi tiếp tục về phía con đường tắt.


      Đến trước cửa tiệm, Tuyến Tuyến tự chủ được ngừng lại, ngắm cái cửa màu đỏ trang hoàng cổ kính, nội thất bên trong hoàn toàn được làm từ gỗ lim, Tuyến Tuyến nuốt nước cái : " hổ là chi nhánh ở Bắc Kinh, quả tầm thường. Nhưng bữa nay tỷ tỷ tha cho ngươi mạng, chờ ta giàu lên..."


      "Tụi mình vào ." đợi Tuyến Tuyến xong, Trương Tuyết quăng lại câu, giống như người mất hồn vào quán cơm xây theo kiểu Tứ Hợp Viện.


      Tại sao giống đến vậy? Tại sao cách bài trí lại giống Tú Lâu như đúc!


      Trương Tuyết ngẩng đầu nhìn cái sân ở giữa hai tầng lầu trong Tú Lâu, thể tưởng tượng nổi, thể nào giống đến vậy?! Trương Tuyết mãi suy nghĩ nên để ý tới Tuyến Tuyến gọi cùng ánh mắt khác thường của mọi người xung quanh, đẩy nhân viên phục vụ trong Tú Lâu ra, thẳng tới phía cửa số mở ở tầng hai.


      "Két két" tiếng, hai cánh cửa gỗ chạm khắc hình hoa văn trái nho theo tiếng cửa mở ra, đập vào mắt là căn phòng tựa như phòng đàn của khuê nữ thời xưa, trước mặt đặt tấm bình phong, sau bình phong là bảo tọa, hương kỷ [2], cung phiến [3], hương đồng [4] từng cái ra trước mắt.


      Trương Tuyết nhất thời ngứng lệ, đẫm nước mắt nhìn mọi thứ vuốt ve, ký ức trong quá khứ cũng theo đó ngừng tuôn ra trong trí óc cùng với nước mắt—— bảo tọa, Dận Chân dù bận đến mấy vẫn ngồi ung dung thưởng trà; Cửa số phía nam treo rèm, còn ngồi gẩy đàn.


      Trương Tuyết nhớ tới liền về phía cửa sổ phía nam có treo tấm rèm, ngồi xuống, lấy bộ móng từ chiếc hộp đồi mồi đặt kệ đàn đeo lên, mười ngón tay chậm rãi đặt lên cây cổ cầm trước mặt nhàng gẩy, sắc thuần hậu cổ phác theo đó vang lên.


      "Trương Tuyết, cậu ——" Tuyến Tuyến chạy theo tiếng đàn phát ra liền đứng sững lại, tay nắm lấy cánh cửa dưới hiên ngây ngốc nhìn, ánh nắng ấm áp tháng chín tà tà chiếu qua cửa gỗ rọi lên khuôn mặt trầm tĩnh của nọ.


      Bấy giờ mọi người ở đây ai cũng kinh ngạc, ai chú ý tới quản lý nhà hàng “Hải Đường” ở Bắc Kinh gọi cú điện thoại.


      [1]tạm dịch:

      《 cầu Hỉ Thước tiên · tiêm vân lộng xảo 》 là tác phẩm của Tần Quan thời Tống. Đây là đoạn thơ ca tung tình trong trắng, đoạn đầu viết về Ngưu Lang Chức Nữ gặp nhau, đoạn cuối viết về lúc bọn họ ly biệt.


      Chuyển thơ:


      thầm quá bước ngân hà
      Sao bay gửi hận mây hoa khoe màu.
      Gió vàng sương ngọc tìm nhau
      Đường trần muôn kiếp có đâu sánh cùng.

      Nhu tình mộng đẹp tương phùng
      Ngậm ngùi chả nỡ ngoảnh trông thước kiều.
      Tình xưa nếu mãi còn
      Cầu chi sớm sớm chiều chiều bên nhau. (thivien.net)



      [2], [3], [4]:Mình k biết gọi là gì đâu. Ai biết comt ở dưới nhé. Hình được xếp theo thứ tự bên dưới



      [​IMG] [​IMG] [​IMG]


      Tác giả: (đoạn này bà tác giả làm nhảm về thời gian viết phiên ngoại), thêm, tui viết đại, sở trường của tui là viết cổ ngôn, bùi ngùi.

      Còn Editor đau tim nên bàn luận gì thêm ~
      thuyt, Parvarty, Anhdva2 others thích bài này.

    4. Kanna Mizuki

      Kanna Mizuki Member

      Bài viết:
      31
      Được thích:
      117
      Chương 51: phong Vương

      Năm tháng thấm thoát thoi đưa, chớp mắt ba năm.


      Trong ba năm này, trong triều đình Khang Hi gió nổi mây vần, sóng to gió lớn ngừng bao phủ khắp kinh thành, người người cảm thấy bất an. Dưới bối cảnh chính trị này, đám đàn bà con trong phủ Tứ Bối Lặc lại yên tĩnh lạ thường, ngoại trừ mỗi khi ra ngoài thỉnh an cửa viện lúc nào cũng khép lại, ngày nào cũng như ngày nào. Nhất là năm ngoái, mọi người càng an phận thủ thường hơn trước, sợ có chuyện gì lại dẫn tới xui xẻo. Đầu tiên là Thái Tử bị phế, chấn kinh cả triều chính, cùng lúc đó Dận Chân – trong những Hoàng tử trưởng thành, bị bắt nhốt. Chờ đến hai tháng sau Dận Chân mới được thả ra, lại nổi lên chuyện huynh đệ của chàng, Thập Tam a ca Dận Tường, bị giam lỏng trong thời gian dài. Vì vậy, Dận Chân những dốc toàn lực lao tâm khổ trí vì Dận Tường, còn phải thận trọng với nguy cơ tứ phía triều đình .


      Nhưng trong mấy ngày này, Tuệ Châu lại sống khá thuận buồm xui gió, dựa vào chút kiến thức lịch sử, trong khi đám đàn bà con trong hậu viện lo lắng cho Dận Chân, nàng lại thảnh thơi sống qua ngày; trong khi đám đàn bà con trong hậu viện, trước phong ba bão táp xảy đến trong triều đình, lo cho mình còn xong, nàng vẫn vui vẻ thoải mái; trong khi Dận Chân, vì chuyện quốc gia đại mà đầu tắt mặt tối, thèm quan tâm tới hậu viện, nàng càng thỏa mãn vui sướng. Vì vậy trong ba năm này, Tuệ Châu trừ việc tiếc nuối vì thể ra ngoài về phủ Nữu Hỗ Lộc, nàng rất hài lòng với cuộc sống tại.


      Cũng may tháng ba năm nay, Thái tử Dận Nhưng được phục vị, long nha Khang Hi Đế còn cuồng nộ, toàn bộ triều chính đều trở lại như trước. Trong đó Dận Chân vì có công đề bạt phục vị cho Thái tử, nên được Khang Hi Đế tán dương, những căng thẳng trước kia trong phủ Tứ Bối Lặc cũng tức khắc tiêu tan, ra khung cảnh hòa hợp vui vẻ.


      Lúc này trời sang thu, sương mù buổi sáng thường mang theo hơi lạnh trong trẻo mát mẻ. Ngày hôm đó, khi Tuệ Châu ngồi sập, vừa dùng nước gạo nếp rang vừa ăn bánh bột đậu [1], chuẩn bị sửa soạn thỉnh an Ô Lạt Na Lạp thị, thấy Hạ Mai bưng chén thuốc tới.


      [1] loại bánh bột truyền thống của người Mãn gọi là bánh bột đậu. Dùng làm cống phẩm tế thần. Cách làm bánh bột đậu: Lấy hạt kê ngâm nước rồi mài nhuyễn, cán thành lát mỏng, bỏ vào nồi hấp, lấy đậu nành luộc chín giã nhuyễn, trải đều lên miếng bánh trước đó, cuốn lại sau đó cắt thành miếng, mỗi miếng dài cỡ 2-3 phân, món ăn có màu vàng óng, ăn dinh dính lại thơm ngon. (baike)

      [​IMG]


      đợi Hạ Mai quỳ an hành lễ, Tuệ Châu vỗ trán thở dài: "May mà mỗi tháng chỉ uống lần, ta chết sớm."


      Tố Tâm cầm lấy khay thuốc, bưng tới cho Tuệ Châu cười : "Mới sáng sớm chủ tử nên mấy lời này. Ngài vẫn nên uống lúc còn nóng, thuốc mới phát huy công dụng."


      Tuệ Châu cau mày nhận lấy, hai lời, bỏ muỗng, ngửa đầu uống hớp nên cái miệng phồng to ra. Trong lòng lại kiến nghị, uống thuốc ba năm rồi, đến khi nào mới có thai chứ. ra mỗi lần uống thuốc, Tuệ Châu tự chủ được mà thầm mắng Dận Chân, mới là người có vấn đề, nếu ba năm qua sao trong phủ ai có tin gì.


      Nguyệt Hà đứng bên cạnh, chợt thấy Tuệ Châu cười mình, hiếu kỳ : "sao chủ tử lại cao hứng vậy?" Tuệ Châu trong nháy mắt mặt cứng đờ, thể vì Dận Chân gặp chuyện nên mình mới vui như vậy, giả vờ ho tiếng, che che đậy đậy: " có, ta thấy nước gạo nếp rang Hạ Mai làm sáng nay rất ngon."


      Hạ Mai : "Chủ tử, nước gạo nếp rang rất thích hợp dùng trong mùa hè, nô tỳ vốn định làm tiếp, nhưng nếu chủ tử thích, ngày mai nô tỳ lại sao nếp rang lên cho chủ tử uống."


      Tố Tâm : "Nước gạo nếp rang vốn phải chờ cho thiệt nguội rồi mới dùng, uống vào buổi sáng có tốt. Mà bây giờ qua rằm, chủ tử vẫn nên ăn mấy món ấm ấm mới được, rất có ích cho chứng bệnh thể hàn của ngài."


      Tuệ châu thấy thế, muốn tiếp tục dây dưa nữa liền phân phó: "Hạ Mai ngươi làm theo lời Tố Tâm . Được rồi, còn sớm nữa, đến lúc thỉnh an Phúc Tấn rồi." Tuệ Châu xuống sập, để Tố Tâm hầu hạ sửa soạn xong liền tới viện Ô Lạt Na Lạp thị.


      Vừa tới chính viện, nghe thấy tiếng cười truyền ra, hiển nhiên là vì có rất nhiều người ở trong phòng. Tuệ Châu hơi ngừng lại, bực bội nghĩ, bây giờ mới qua giờ Thìn, sao lại có nhiều người tới vậy, nàng và Tố Tâm nhìn nhau hiểu, lúc này lại có nha hoàn tới thông truyền "Nữu Hỗ Lộc Cách Cách tới." Tuệ Châu còn cách nào, cũng muốn nghĩ nhiều liền vào trong phòng.


      Mới bước vào phòng, quả nhiên, mọi người tới gần như đông đủ, ngay cả Niên thị thường xin cáo bệnh ở nhà, cũng ngồi đó. Tuệ Châu thầm cau mày, nén nghi vấn trong lòng, cung kính quỳ an hành lễ: "Tỳ thiếp Nữu Hỗ Lộc thị, thỉnh an Phúc Tấn cùng hai vị Trắc Phúc Tấn đại an."


      Thấy Ô Lạt Na Lạp thị gật đầu, nàng đứng dậy thưa: "Xin Phúc Tấn thứ tội, hôm nay tỳ thiếp tới trễ."


      Ô Lạt Na Lạp thị dịu dàng cười : "Nữu Hỗ Lộc muội muội đừng ngại, muội tới trễ, chẳng là hôm qua ta sai người Lý muội muội và Niên muội muội tới sớm, có việc cần thương lượng, ngờ các vị muội muội cũng đều tới đây sớm như vậy."

      Niên thị cười : "Đúng vậy, Nữu Hỗ Lộc muội muội quá đa lễ rồi, muội mau ngồi xuống , để nha hoàn pha cho ngươi chén trà nóng."


      Tuệ Châu kỳ có chút hiểu, từ sau khi Niên thị theo Dận Chân tới Nhiệt Hà ba năm trước, mỗi lần gặp nhau nàng ta đều tỏ ra thân thiện với mình, nhưng mình chẳng qua chỉ là Cách Cách, đâu thể giúp nàng được cái gì.


      Tuệ Châu hiểu cũng muốn nghĩ nhiều, khom gối cảm tạ Niên thị, ngồi xuống cạnh Cảnh thị. Cảnh thị nghiêng đầu giọng: "Tuệ Châu muội muội, lúc ta vừa mới tới, cả phóng đầy người rồi." Tuệ Châu nghe Cảnh thị , gật đầu cười. Xem ra chỉ có nàng và Cảnh thị mới biết chuyện gì xảy ra, cũng là lẽ thường, hai người bọn họ đều thích qua lại với người khác lại hay đóng cửa viện sống qua ngày.


      Chờ nha hoàn châm trà cho Tuệ Châu xong , đám đàn bà con trong phòng lại tiếp tục hàn huyên đôi câu với nhau. Mãi mới tới chuyện chính, Ô Lạt Na Lạp thị buông tách trà sứ Thanh Hoa có nắp xuống, cười : "Lý do hôm nay ta gọi Lý muội muội cùng Niên muội muội đến là vì, sắp tới Thái Tử Phi mở tiệc chiêu đãi các chị em dâu. Ai ngờ các vị muội muội đều biết, tới sớm thế này, nhưng phải ai cũng được đâu. Thêm nữa, trước đó vài ngày Thái Tử Phi sai người mang rất nhiều trà Phổ Nhĩ [2] trong cung ngự chế sang đây, đợi lát nữa ta sai người mang qua cho các muội muội, các muội uống trà ." Ô Lạt Na Lạp thị vừa dứt lời, trong phòng bỗng nhiên yên tĩnh.


      [2] xem chú thích tại đây


      Tuệ Châu nhìn thoáng qua, vẻ mặt mấy vị thiếp thất đều lộ vẻ thất vọng, khuôn mặt tươi cười của Tống thị cứng lại. Tuệ Châu thấy tức cười, lại thấy ý cười nhàn nhạt mặt Cảnh thị, hai người liền nhìn nhau khẽ lắc đầu .


      Những năm gần đây Vũ thị còn khiêm tốn như trước nữa, từ khi có thai bốn năm trước, nàng ta rất hay trò chuyện với Ô Lạt Na Lạp thị cùng Lý thị. Bây giờ lại thuận theo Ô Lạt Na Lạp thị cười : "Phúc Tấn vẫn là thương chúng ta, hằng năm dù sản lượng trà Phổ Nhĩ nhiều nhưng Phúc Tấn vẫn nghĩ tới tỷ muội bọn mình, đó là phúc khí của bọn muội. Nhưng tốt nhất là Phúc Tấn và hai vị Trắc Phúc Tấn vẫn nên giữ lại , dù sao đây cũng là quà Thái Tử Phi tặng."


      Ô Lạt Na Lạp thị cảm thấy hài lòng trước lý do từ chối của Vũ thị, cười càng sâu thêm: "Thái Tử gia và Gia nhà chúng ta thân như tay chân, mà chúng ta lại là tỷ muội cùng nhà, Thái Tử Phi bảo để các chị em dâu mỗi người nếm ít, phải ý bảo các muội mang về uống thử sao." Vừa xong, mọi người trong phòng đều cười giả lả khen Ô Lạt Na Lạp thị nhân hậu, Thái Tử Phi hiền lành.


      giờ tới tháng mười, Tuệ Châu vào phủ Tứ Bối Lặc ròng rã năm năm. Nàng dù dần thích ứng với thói bằng mặt mà bằng lòng của đám đàn bà hậu viện, nhưng đối với chuyện này nàng lại chán ghét chịu nổi. Tuệ Châu lại có chút nhớ tới tình cảnh sợ bóng sợ gió vào mấy năm trước, khi đó mọi người còn lòng dạ nào mà tranh chấp với nhau, đều an an tĩnh tĩnh.


      Trong lúc Tuệ Châu mong mấy cuộc đối thoại nhạt nhẽo này nhanh sớm kết thúc. Lại thấy Lý thị khẽ vuốt bộ móng tay giả làm từ men lá trúc điểm hoa mai, nhướng mày, liếc mắt qua phía Vũ thị, lại nhìn thẳng vào Niên thị, ánh mặt chợt lên tia ghen ghét kiêu ngạo, cười : "Này này, Gia nhà chúng ta chỉ thân thiết với mình Thái Tử đâu, ngay cả Quân nhi và Tam a ca nhà Thái Tử gia cũng chơi thân với nhau nữa, à, kể cả tiểu Cách Cách của Thái Tử Phi cũng rất thích Đại Cách Cách ở phủ chúng ta đó. Xem ra cả nhà ta đều có duyên với Thái Tử."


      Mặt Niên thị trắng bệch, nhìn Lý thị hồi lâu mới cười : "Đúng vậy, trong phủ chúng ta đều có ba bảo bối, Lý tỷ tỷ cũng nên cẩn thận săn sóc, thiếu cái nào cũng tốt."


      Lý thị nhìn Niên Thị, thầm oán hận, nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, hòa nhã : "Niên muội muội chớ lo, ba đứa đều là con ta, ta phải chưa từng đẻ, chưa nuôi trẻ con bao giờ, nên tất nhiên chăm sóc chúng tốt rồi."


      câu này của Lý thị chạm đến nỗi lòng của mỗi người phụ nữ trong phòng, nhưng vì địa vị và thế lực trong phủ bằng nàng ta, nên ai dám gì, trong phòng nhất thời ngột ngạt. Ô Lạt Na Lạp thị muốn nhiều liền phân phó: " tới giờ Tỵ rồi, chắc bọn muội muội cũng mệt mỏi, cũng nên về nghỉ ngơi ." Mọi người thấy Ô Lạt Na Lạp thị như thế, liền thêm vài câu hợp tình hợp thế, bấy giờ mỗi người đều mang tâm khác nhau mà rời khỏi.


      Lúc này Tiểu Lộc Tử chạy vào phòng, dập đầu cái, đợi Ô Lạt Na Lạp thị gật đầu, ngồi dậy : "Bẩm Phúc Tấn, hôm nay triều Gia được phong làm Ung thân vương rồi." câu ra, mọi người đều dừng lại. Trải qua ba năm nhẫn nhịn để người khác chèn ép, khi hay tin Dận Chân được phong làm Thân vương quả tin vui lớn.


      Ô Lạt Na Lạp thị lấy lại tinh thần, mười năm, cuối cùng cũng lên Vương, còn là Thân vương, đè nén xúc động hỏi: "Gia đâu, sao chỉ có mình ngươi trở về, Gia ở lại phân phong sao?"


      Tiểu Lộc Tử khom người trả lời: "Bẩm Phúc Tấn, Gia đàm luận với Ô tiên sinh, nô tài thừa dịp đến báo tin vui cho Phúc Tấn và các vị chủ tử vui mừng. À, Vạn Tuế Gia còn sắc phong Tam gia là Thành Thân Vương, Ngũ gia là Hằng Thân Vương, Thất gia là Thuần Quận Vương, Thập gia là Đôn Quận Vương, Cửu gia, Thập Nhị gia, Thập Tứ gia đều là Bối Lặc." Tiểu Lộc Tử lại nhớ tới cái gì đó, kích động : "Vạn Tuế Gia còn ban tặng phần phía tây Sướng Xuân Viên và phía bắc Viên Minh Viên cho Gia nữa."


      Lúc này, đám đàn bà con trong hậu viện khi nghe xong tin tức đều lòng dạ tâm vui mừng, dù sao trong xã hội này phu có vinh thê mới quý (cao quý), mọi người hơi ngây người chút, sau lại tiếp tục hàn huyên đôi câu với nhau hồi lâu mới rời , mặt ai cũng mang theo ý cười.


      Khi trong phủ ai cũng vui mừng trước chuyện này, chỉ có mình Tuệ Châu là người mấy hào hứng.
      thuyt, bachnhaty, Anhdva3 others thích bài này.

    5. Kanna Mizuki

      Kanna Mizuki Member

      Bài viết:
      31
      Được thích:
      117
      mấy bữa nay mình bận nên up chương mới được
      Parvartyxukem thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :