1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Cuộc sống thư thái của Vân Vân

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Pana

      Pana Well-Known Member

      Bài viết:
      172
      Được thích:
      1,434
      Chương 47:

      Edit: Pana

      Thẳng đến khi mặt trời ngã về tây, Chu đại bá nương mới mông lung trở về nhà. Giờ đây, trong đầu bà vang lên từ hồi chuông cảnh báo, bà hề biết mình làm thế nào mà về tới nhà, giống như người mất hồn, hai mắt trống rỗng vẻ mặt chết lặng.

      Chu Đại Niếp lấy nhược điểm của bà, uy hiếp bà là , chính xác hơn là nửa nửa giả.

      Cái gọi là khoảng ba năm trước, khi đại bá nương về nhà mẹ đẻ chuyến vô tình chạm mặt người nào đó chỗ cây hòe già phía đông thôn Dương Liễu, người nọ đơn thuần chỉ là thanh mai trúc mã của bà, hai người từng thề non hẹn ước.

      Cái gọi là giả là trước đó, bọn họ rất lâu rồi chưa từng gặp nhau, thực tế lúc bà cùng Chu đại bá đính hôn, hai người cắt đứt quan hệ. Ba năm trước là lần gặp mặt đầu tiên, cũng chỉ là “gặp mặt” mà thôi, chuyện gì cũng chưa từng phát sinh, bà đối với người nọ còn vấn vương gì nữa rồi, nhiều lắm chỉ là hồi ức khi nhớ lại vẫn ước mi lau khô rồi thôi.

      Trăm triệu lần nghĩ tới, chuyện như vậy vừa khéo bị Chu Đại Niếp nhìn thấy.

      Chu đại bá nương cảm thấy mình oan uổng, bà tự nhận mình là người biết giữ bổn phận, chưa bao làm điều gì có lỗi với Chu đại bá hay Chu gia. Nghĩ cũng phải, ngày tháng trôi qua ở Chu gia rất tốt, nam nhân của bà cũng kém, dưới gối lại có ba tử nữ, đến tột cùng trong lòng có bao nhiêu luẩn quẩn mới có thể làm ra chuyện ra thể thống kia?

      oan để đâu cho hết.

      Nghĩ tới nghĩ lui, Chu đại bá nương vẫn nghĩ ra chuyện sao lại biến thành như giờ. Bà có tâm giải thích, nhưng nhìn đôi mắt quyết tuyệt kia của Chu Đại Niếp, ánh mắt chắc chắn, thôi nghĩ ra nữa.

      Vốn càng bôi càng đen, còn muốn chuyện đàng hoàng với khuê nữ quyết tâm giận dỗi, có gì tốt mà ?

      Vô luận thế nào, chuyện này là bà đuối lý, thân là người có trượng phu nên đồng ý gặp mặt người kia. Chỉ là giờ phải lúc để hối hận, nữ nhi mình sinh ra bà còn hiểu nó? Dù lúc trước bà thuyết phục người khác khuê nữ tính tình có chút lớn, tới lúc này cái gì cũng được nữa.

      Chu Đại Niếp đúng là biết diễn, ràng tính bức người nương này tới chết nó mới vừa lòng.

      Rơi vào đường cùng, bà cũng chỉ có thể tận lực giúp đỡ cho xong việc của hồi môn, gom đủ toàn bộ, nhưng hơn nửa hẳn có thể trấn an Chu Đại Niếp chứ?

      Ý tưởng rất tốt đẹp, thực độ khó quá cao.

      Ngay từ đầu, Chu đại bá nương tìm trượng phu mình, nhưng vừa nghe được ý đồ của bà, ông nhìn bà như nhìn đứa ngốc: “Của hồi môn? gả ra ngoài rồi, còn muốn của hồi môn? Đinh gia nếu dám vì có của hồi môn mà muốn đuổi người về, ta trực tiếp đánh gãy chân !”

      Đinh gia đương nhiên dám.

      Thời buổi này, tiểu nương tử gả tới có của hồi môn có rất nhiều, đâu xa ngay tại Chu gia đây, nhiều lắm chỉ mặc bộ y phục mới gả tới đây, còn có cái gì nữa đâu? Còn đòi hỏi! Chu Đại Niếp còn tốt, ít nhất Chu gia bắt nhà phu gia của nàng ta đưa sính lễ, có rất nhiều nhà khấu hạ sính lễ để nữ nhi mặc bộ y phụ cũ mà gả .

      Đạo lý đó ai cũng hiểu, nhưng Chu đại bá nương lại khổ nên lời? Nghe được lời này cũng chỉ có thể căng da đầu biện minh: “Dù sao đó cũng là nữ nhi của chúng ta, khi xuất giá đến bộ y phục mới cũng có…”

      “Muốn y phục lấy của bà cho nó, còn tìm nương xin vải.” Chu đại bá kiên nhẫn khi nhắc đến đứa nữ nhi nên thân này, xong mấy lời này liền , hoàn toàn mặc kệ thê tử mình đứng đó sắc mặt có bao nhiêu khó coi.

      Sắc mặt Chu đại bá nương trắng bệch, dọa Chu Vân Vân mới từ nhà bếp ra giật nảy mình, tưởng rằng xảy ra chuyện gì lớn.

      “Vân Vân.” Đại bá nương phục hồi lại tinh thần, vội vàng kêu: “Vải lúc trước con làm xong y phục còn dư ? Bá nương nhớ con lấy khúc vải còn nguyên để làm, vải dư có thể cho đại bá nương ?”

      Vải để may y phục từ trước đến nay Chu Vân Vân hề chú ý tới, cho nên nghe xong lời này, nàng chỉ mờ mịt : “Con cũng nữa. Y phục là do đại đường tẩu giúp con làm, vải còn dư hẳn là đưa cho nãi nãi? Dù sao trong phòng con cũng còn vải dư, cây kim cọng chỉ cũng có. Đại bá nương cần gấp bằng tìm nãi nãi hỏi chút. Đừng nhìn nãi nãi thường ngày khó tính, kỳ nãi nãi là người rất tốt, là người ngoài lạnh trong nóng, hay đạo lý thế thôi chứ là người rất dễ chuyện.”

      Giảng đạo lý…. Dễ chuyện……

      Trong nháy mắt, Chu đại bá nương phát ngốc, người trong miệng Chu Vân Vân thực là Chu nãi nãi mà bà biết sao? Nếu , vậy chẳng phải tồn tại trong cơ thể có hai nhân cách sao.

      “Ách…. Bá nương lát nữa tìm nãi nãi con. Vân Vân con đừng vội.”

      Lại thu hoạch được gì, Chu đại bá nương nhịn được muốn đâm đầu xuống đất, cũng may lúc này hai nhi tử của bà về, bà chạy ngừng tới chỗ nhi tử liền : “Đại Sơn, Nhị Sơn hai đứa có rảnh ? Nương nghĩ tới nghĩ lui, Đại Niếp chung quy cũng là người thân của chúng ta, cho nó được gì đuổi nó ra ngoài thực thỏa đáng lắm. Nếu hai đứa bớt chút thời gian lên núi đốn chút gỗ về? Cái khác , nhưng tốt xấu gì cũng nên làm cho Đại Niếp mấy thứ gia cụ chứ.”

      Chu Đại Niếp muốn nhiều của hồi môn, đại bá nương tính toán lúc vẫn thấy gia cụ là thứ tương đối dễ làm nhất, gỗ núi có, rìu Chu gia có sẵn, đinh trong nhà cũng có, bà bà là người hay soi mói nhưng để ý đến mấy cái nhặt này. Còn làm gia cụ nam đinh Chu gia cơ bản đều biết chút ít, phân biệt đẹp xấu, chỉ cần chắc chắn dùng được là được.

      nghĩ tới, Đại Sơn lắc đầu : “ gả cho người khác rồi còn nhiều chuyện làm gì? Kêu trượng phu của nó lên núi chặt gỗ về nhà mà làm.”

      Nhị Sơn cũng tán đồng: “Nương, từ đầu xuân đến giờ, nhi tử chưa được nghỉ ngơi thanh thản ngày nào. Mắt thấy tháng sau là lúc thu hoạch khoai lang đỏ, sau đó là thu hoạch vụ thu, nương thể để cho nhi tử nghỉ ngơi đàng hoàng được hai ngày sao?”

      Chu đại bá nương nhất thời còn gì để .

      phải sao? Đầu xuân đất cứng vì băng chưa tan, Chu đại bá mang theo nam đinh trong nhà mỗi ngày ngồi xổm đồng ruộng, vất vả băng mới tan, lại vội vàng cày bừa gieo giống vụ xuân. Còn có, đến Chu Vân Vân cũng bận rộn ngơi tay, lát muốn nuôi cá trong ruộng lúa nước, lát muốn làm bánh chưng bán trong tết Đoan Ngọ, tuy nó nghĩ ra được nhiều cách kiếm được tiền, nhưng làm người khác vất vả kém. Còn có, có mấy ngày rảnh rỗi bà bà lại tính toán mua thêm vài mẫu đất xây thêm nhà, còn tính làm chuồng cho đàn gia súc, đào giếng linh tinh, chừng đó việc làm xuể rồi, lúc này cư nhiên còn thêm chuyện này.

      Đại Sơn, Nhị Sơn tính tình thẳng thắn, hai huynh đệ quan tâm cong cong vẹo vẹo trong đó, gắn gọn dứt khoát cự tuyệt.

      Cuối cùng, Chu đại bá nương chỉ có thể trơ mắt nhìn hai nhi tử của mình hướng tới nhà chính, còn bà mặt đầy thê lương đứng trong viện, biết kế tiếp mình nên làm gì.

      Suy nghĩ hồi lâu, đại bá nương vẫn chưa từ bỏ ý định ôm theo tia hy vọng cuối cùng vào phòng tìm đứa út nhà mình.

      Tam Sơn cự tuyệt, lập tức gật đầu đáp: “Được, ngày mai nhi tử báo với Mạnh tiên sinh tiếng, trước giúp a tỷ làm mấy đồ đó rồi lại tiếp tục học.”

      được!” Đại bá nương chợt tỉnh, việc tới nước này rồi, bà giờ chỉ có thể dựa vào Tam Sơn còn biết dựa vào ai? Dựa vào tính tình kia của Chu Đại Niếp, có thể uy hiếp bà lần, có lần thứ hai lần thứ ba. Trừ phi rời khỏi thôn Dương Thụ, bằng sợ đời này của bà trốn thoát.

      Sau khi nghĩ kỹ, đại bá nương quyết đoán mở miệng: “Tam Sơn, sau này nương chỉ có thể dựa vào con mà thôi, con nhớ nhất định phải đọc sách cho tốt, tranh đua chút, sau đó thi đậu Trạng Nguyên, mang theo nương lên huyện thành hưởng phúc!”

      Tam Sơn tuy có chút mờ mịt, nhưng hài tử hiếu thuận, nghe xong lời này chỉ nhanh nhẹn dứt khoát đáp ứng : “Ân, nhi tử nhất định hiếu thuận với phụ mẫu.”

      Nhưng mà, dù Tam Sơn có phần hiếu tâm này, nước xa cũng thể cứu được lửa gần. Chờ đêm đến trở về phòng, đại bá nương đơn giản với trượng phu mình: “Ta ngày mai nghĩ muốn về nhà mẹ đẻ chuyến, được ?”

      Được, có gì mà được.

      Chu đại bá thuận miệng đáp ứng, ngã đầu liền ngủ, sau đó vang lên tiếng ngáy rung trời. Đại bá nương nhìn trượng phu lăn người ngủ ngon lành, trong lòng ngũ vị tạp trần, càng nghĩ càng bi thương. Hừng đông, sau đêm ngủ bà đơn giản thức dậy sớm, cơm sáng cũng ăn, liền vội vã về nhà mẹ đẻ.

      Chuyện này giải quyết dứt khoát, càng sớm càng tốt.

      ra, tuy đại bá nương chưa suy xét hết tổng thể, nhưng tốt xấu gì dựa vào hiểu biết của bà đối với nữ nhi, đại khái đoán được ít.

      thực tế, Chu Đại Niếp lúc trước sợ hãi vì nàng ta cho rằng nương thương tiếc nàng ta, mặt khác tất nhiên là vì nàng ta nắm được nhược điểm trong tay. Trăm triệu lần nghĩ tới, nương bị nãi nãi kích tất trúng, trực tiếp ra đòn sát thủ, làm cho nàng ta tay cầm nhược điểm vẫn bị lỗ nặng, chờ nàng ta tỉnh lại, hết thảy kết cục định.

      hận là có khả năng, dù có là ai nữa bị chuốc rượu mê mang đưa lên giường của nam nhân xa lạ, trong lòng thể có khuất mắc được, đặc biệt đây lại là nương mình đào hố chôn mình.

      Chu Đại Niếp nghĩ kỹ rồi, có nhược điểm này trong tay, nếu thể đổi cho mình mối hôn nhân tốt, vậy lấy lui làm tiến, đổi lại số tiền tài cũng tốt. Tuy nàng ta chỉ là tiểu nông nữ ở nông thôn, nhưng cũng biết được của hồi môn được pháp luật bảo vệ, tương lai trôi qua ở Đinh gia thế nào, phàm nàng ta nắm trong tay nhiều của hồi môn, liền cần lo lắng mình chịu khổ. Dù tới lúc đó nàng ta chịu nỗi nữa, cùng lắm mang theo của hồi môn của mình rời , cần phải ở lại Đinh gia chịu tội.

      Đến lúc đó của hồi môn nếu có…. Ha ha, vậy cùng chết !!

      Đảo mắt liền đến phiên chợ cuối cùng của tháng 5, dưới Chu gia biết mấy ngày nay Chu đại bá nương sống đống lửa ngồi đống than, bọn họ chỉ sôi nổi tính toán trong nhà có thứ gì tốt để bán, mặt khác còn tính muốn mua thứ gì.

      Vải vóc lương thực cần, dầu muối tương dấm ra còn nhiều lắm, Chu nãi nãi tính mang theo cả nhà cùng chợ, bởi vậy liền cầm tiền đưa cho Chu Vân Vân, bảo nàng mua nhiều gia vị vào, đến lúc bảo người trong nhà giúp mang về là được. Ngoại trừ nãi nãi, hai vị bá nương cùng ba đứa cần phải học cũng , vì vậy phiên chợ này chỉ có nam đinh lớn tuổi, Chu Vân Vân, Tam Niếp, hai vị đường tẩu cùng .

      Vì trong tay cầm tiền, Chu Vân Vân cũng tính khắt khe với mình, quay đầu liền nhờ phụ thân tới nhà Trương lí trưởng mua bốn chỗ ngồi, cùng muội muội tẩu tẩu hớn hở lên trấn . Còn mấy người cha Chu vội vàng lên trấn trước đoạt vị trí tốt, dù sao đồ Chu gia có rất nhiều đồ muốn bán.

      Lần này, Chu Vân Vân lại được chợ.

      Lần thứ ba chợ. đến chua xót, vì thời tiết năm trước tốt nên nàng muốn ra cửa, năm nay nàng lại đào hố tự chôn mình, cá tổ tông gì chứ, đó là tổ tông sống a, mỗi ngày đều ngồi ngây ngốc chỗ Chu Vân Vân đôi khi nhịn được bắt đầu hoài nghi nhân sinh, đặt biệt là lâu như vậy rồi mà Chu nãi nãi vẫn chưa thu hồi mệnh lệnh ban ra, chẳng lẽ muốn nàng sống với mấy con cá tổ tông đó cả đời?

      Trời thấy còn thương a…..

      Cũng may, khí náo nhiệt trấn giải cứu thành công Chu Vân Vân, trước tiên đến chỗ mấy người đại bá lắc lư vòng, sau đó mấy người nữ quyến cùng nhau dạo ở trấn .

      Điểm đến đầu tiên của Chu Vân Vân là dầu muối tương dấm, bất quá những thứ này cầm theo rất nặng với cồng kềnh, nàng tính đặt trước, nàng muốn dẫn theo mấy vị đường ca người vác đống đồ lỉnh kỉnh ngốc nghếch cùng nhau dạo phố đâu.

      Tam Niếp nghĩ mua ngỗng con, muốn mua phải có tiền, muội ấy chỉ đem hết số trứng ngỗng tích góp được mà còn đưa luôn toàn bộ trứng gà cho phụ thân muội ấy, thậm chí gà mái mới bắt đầu đẻ trứng muội ấy cũng đưa luôn, miễn sao có nhiều tiền mua nhiều ngỗng con.

      Hai vị đường tẩu chỉ đơn thuần dạo, dù sao tuổi của họ lớn, thường ngày chỉ quanh quẩn ở nhà hoặc bận rộn với việc đồng áng, có cơ hội dạo tất nhiên phải hưởng thụ rồi, thuận tiện nhìn xem có kim chỉ nào đặc biệt , cùng nhau mua về rảnh rỗi thêu chút đồ.

      Vì thế, tuy có chủ đích như vội, bốn người cùng nhau chậm rãi dạo.

      Đúng là trấn , so với nông thôn náo nhiệt hơn quá nhiều, hai bên đường các cửa hiệu san sát nhau đồng thời hàng quán bày bán rất nhiều đồ, hơn phân nửa là ngang qua xem chứ mua, nhìn cảnh này làm người khác khỏi vui vẻ lên.

      Vừa vừa xem, hai vị đường tẩu mua ít sợ bông màu sắc sặc sỡ, chỉ thêu, Chu Vân Vân nghe lời nãi nãi phân phó mua chút dầu muối tương dấm. Chờ Tam Niếp nhận được tiền bán trứng từ trong tay phụ thân muội ấy, hỏi chỗ bán gia cầm, hơi mua liền hai mươi mấy con ngỗng con.

      Hai mươi con…..

      Chu Vân Vân rất bội phục muội ấy: “Tam Niếp, muội phải nghĩ kỹ, ngỗng phải gà, chỉ cần nuôi trong chuồng là được. Hai mươi con ngỗng, mỗi ngày muội đều phải nuôi thả chúng, được?”

      “Được! được cũng phải được! ngày nào đó, muội muốn nuôi ngàn con ngỗng trắng!”
      Tôm Thỏ thích bài này.

    2. Pana

      Pana Well-Known Member

      Bài viết:
      172
      Được thích:
      1,434
      Chương 48:

      Edit: Pana

      Chí hướng quả là tồi.

      Muốn mua mua thôi, sao cả.

      Chu Vân Vân ngầm cân nhắc, nếu Tam Niếp kham nổi nhiều ngỗng như vậy, phải còn có mấy người nhị bá đó sao? Từ sau khi Chu Đại Niếp gả ra ngoài, nhị phòng là nơi đông dân cư nhất, chỉ có hai mươi con ngỗng, hẳn làm khó được bọn họ.

      Nghĩ như vậy, Chu Vân Vân liền bình tĩnh, chỉ thương tiếc cho nhị đường tẩu sắp bị sập hố. Nghĩ cũng biết, trông cậy vào nam tử nuôi đám ngỗng con đó là có khả năng, nhưng ra để nhị bá nương, nhị đường tẩu tiếp nhận công việc này khó.

      Tạm thời đề cập đến chuyện này, dạo đủ rồi đồ cũng mua xong, đoàn người Chu gia thu thập đồ đạt về nhà. Vẫn như cũ nam đinh bộ nữ quyến ngồi xe, bất quá thời gian về đến nhà sai biệt mấy.

      Chu gia đại viện.

      Hai mắt nãi nãi trừng to như hai cái chuông đồng, mặt dám tin nhìn đám ngỗng con trong sọt: “Này là bao nhiêu con? Tam Niếp, ngươi có biết nuôi ngỗng tốn công thế nào ? Ta xem xem chúng có hành chết ngươi !”

      Kỳ nuôi ngỗng rất lao lực, cho nên lúc trước nãi nãi chỉ mua về có hai con. trông mong hai đứa dưỡng ra thành quả gì, chỉ nghĩ tìm việc cho hai đứa làm.

      Kết quả, Đại Kim giờ vẫn thế, bây giờ buổi sáng đệ ấy đến nhà Mạnh tú tài học chữ, buổi chiều theo phụ thân ra đồng làm việc, thời gian chăm sóc gia cầm ít nay còn ít hơn. Nhưng Tam Niếp giống vậy, muội ấy nuôi rất có tâm, uổng công từ con ngỗng nay bay lên tới hai mươi mốt con ngỗng.

      ra nên chậm mà chắc!!

      Đối mặt với vấn đề của nãi nãi, Tam Niếp chỉ tiếng nào ôm sọt tre lớn trở về phòng nàng, nãi nãi tức giận rống lên: “Mới có hai câu liền bày sắc mặt cho ai xem, xú nha đầu!”

      Lúc này, Chu nhị bá nương nghe được động tĩnh chạy ra, đúng lúc nhìn thấy Tam Niếp ôm cái sọt lớn hướng phòng mình mà , bà vội kêu: “ sao, sau này nương giúp con, sợ a!”

      “Mẫu tử tình thâm a.” Chu nãi nãi tức giận trợn trắng mắt, chợt lon ton tiến đến trước mặt Chu Vân Vân, cười tủm tỉm nhìn nàng: “Cháu ngoan của bà hôm nay mua gì? Ngoài dầu muối tương dấm ra, còn gì nữa? Con sao mua thêm chút mật ong? Bình mật lần trước mua phải chỉ còn có nửa thôi sao? Còn có bát giác hồi hương, sao mua thêm, tiền nãi nãi đưa đủ sao, con cũng đừng để mình chịu thiệt.”

      Mới vừa rồi nàng còn chê cười Tam Niếp giờ đến lược nàng lập tức cười nổi, chỉ có dùng vẻ mặt vô tội nhìn nãi nãi đối diện.

      bên nhị bá nương cười trộm chạy tới giúp Tam Niếp, nhiều ngỗng con quá, thể để tự nó kiếm ăn được, thả nó ra ngoài là điều thể. Ít nhất nửa tháng này chỉ có thể dựa vào Tam Niếp tự mình cho chúng ăn.

      Đây là cuộc cách mạng lớn a.

      Rất nhanh, Chu Vân Vân phát , Tam Niếp giống như đoán trước được tương lai vậy, vì tìm thức ăn cho hai mươi con ngỗng con, nàng ấy bướng bỉnh giống con khỉ, nhảy nhót lung tung chạy loạn khắp nơi. Dù thế, thức ăn cũng có hạn, ngỗng con vẫn thể giống như Đại Hoa lớn nhanh như thổi được.

      Nhìn hai ngày náo nhiệt, Chu Vân Vân liền : “Tam Niếp, muội đơn giản tìm cái hố nuôi mấy con giun đó là được, dù sao muội cũng đâu có sợ dơ.”

      Vì gần phụ cận Chu gia nơi có thể tìm được giun hay côn trùng tìm hết rồi, Tam Niếp cân nhắc muốn lên núi chuyến. Đúng lúc nghe được lời này của Chu Vân Vân, Tam Niếp cười hì hì tiến lên: “A tỷ, tỷ tỷ, tỷ chính là tỷ tỷ ruột của muội a! chút việc đào hố nuôi giun là sao.”

      Chu Vân Vân chấn động da gà rơi đầy đất, dù vậy vẫn cách làm: “Chính là đào cái hố đem giun nuôi trong đó, tìm nơi sạch mà nuôi, cũng chẳng khó khăn gì.”

      Chợt nhớ tới Tam Niếp có chút kinh nghiệm nào trong chuyện này, Chu Vân Vân lại : “Tỷ muốn là, muội nên tìm cái sọt tre nuôi trong đó tương đối tốt, sọt tre lại thoáng khí, đổ lớp đất trộn lẫn thức ăn trong đó, thả ít giun vào nuôi. Đúng rồi, nhớ kỹ muốn nuôi giun phải cho chúng ăn phân gà hoặc phân gia súc, nếu muội chịu được bẩn thỉu phân người cũng có thể. Phủ thêm ít lá khô, cỏ dại, hoặc vụn gỗ lên đều được. Dù sao nhất định phải chú ý đến việc thông khí, mùa hè cần phải thường xuyên tưới nước đừng để đất khô, mùa đông chú ý đến việc giữ ấm.”

      Chu Vân Vân vừa nhớ vừa lại việc nuôi giun ở đời trước, lúc đó nàng có vị cộng kỳ ba việc gì cũng biết từ việc giảm béo tập thể dục như thế nào đều cho nàng nghe, nàng chỉ nghe tai trái ra tai phải, công đoạn chi tiết nhớ, bất quá đại khái là vậy hẳn sai.

      Cân nhắc chút, Chu Vân Vân lại : “Kỳ biện pháp tốt nhất là nuôi giun nơi có đất phì nhiêu, bất quá nếu có điều kiện, chắp vá nuôi trong sọt cũng được. Còn có, tỷ nhớ phía nên phủ lớp rơm rạ lúc xối nước đất bị xói mòn….. Dù sao đến lúc đó muội làm thêm cái nắp đậy lại, đỡ cho chúng lại bò .”

      Kỳ loại việc này Chu Vân Vân chỉ hàm hồ nhớ gì nấy, công thêm bộ dáng thuận miệng bừa chứ hề nắm chắc, người khác nghe vậy tất nhiên tin tưởng. Nhưng ai bảo đứng trước mặt nàng lại là Tam Niếp chứ?

      Tam Niếp tin.

      Việc nuôi giun là việc chưa từng nghe ai qua, nhưng đổi góc độ khác ngẫm lại, này phải giống như nuôi gà nuôi vịt sao? Tìm chỗ nuôi giun, có điều kiện tìm cho chúng chỗ tốt, còn kém chút cũng sao, sau đó cho ăn cho uống, nuôi béo sau đó làm thịt. Dù sao quá trình đều như nhau.

      “Đúng rồi.” Chu Vân Vân lại chợt , “Tỷ nhớ sau khi chúng lớn phải giảm bợt số lượng …. Vầy , cũng giống như muội nuôi ngỗng con thôi, hai mươi ngỗng con đựng trong cái sọt tre, chờ chúng lớn thể đựng trong đó được. Đại khái là vậy!!”

      Tam Niếp vừa nghe vừa điên cuồng gật đầu, thầm nghĩ, quả nhiên giống như nàng nghĩ.

      “Muội thử trước xem sao.”

      Sọt tre có sẵn, nếu bị thủng lỗ tìm cách lấp kín là xong. Đất bùn phì nhiêu càng dễ, trực tiếp lấy từ ruộng nước. Thức ăn cho giun càng dễ, ngỗng con của nàng mỗi ngày đều cho phân, còn có đám gà trong viện nữa, đúng lúc nàng cần phải thu thập, chừng còn được khen nữa chứ. Còn giun sống chỉ có thể tiếp tục đào.

      Tam Niếp nghĩ rất chu đáo, nuôi nhiều giun chẳng khác gì nuôi nhiều ngỗng cả, vạn khởi đầu nan, chỉ cần mọi thứ vào quỹ đạo, về sau nhất định vững chắc hanh thông. Thất bại sao? Nếu ngỗng chết, ít nhất còn trứng, còn có thịt ngỗng ăn. Đồng dạng, giun chết cho ngỗng ăn, còn nuôi uổng công phí sức, mệt lại mất gì.

      Tiền căn hậu quả gì đều nghĩ kỹ, Tam Niếp thấy có gì phải lo lắng cả, cả người tràn đầy động lực lao đầu dấn thân vào nghiệp nuôi cấy, mỗi ngày chỉ nhìn thấy nàng ấy vui vẻ nhảy nhót, có thời gian rảnh rỗi.

      Những người khác Chu gia chưa thấy gì khác thường, nhưng nhị bá nương . Bà sớm phát nữ nhi gần đây càng ngày càng lôi thôi bẩn thỉu. Thường xuyên mang thân bùn đất về nhà , hai tay giống như móng vuốt gấu, dính đầy bùn đất đen xì, cả người còn bốc lên cái mùi hôi thối thể ngửi được, vậy còn ngày ngày tranh công dọn phân gà phân vịt trong viện.

      “Ai da tiểu tổ tông của ta! Con có tâm giúp mình trang điểm xinh đẹp chút! nghĩ đến việc giúp nương giặt đồ, cái này xem như nương cầu tiểu tổ tông con, đừng có lôi thôi như vậy!”

      Lúc trước nhị bá nương còn cảm thấy đại bá nương quá thảm, nuôi dạy ra nữ nhi quá ngu xuẩn. Nhưng hôm nay Chu Đại Niếp gả ra ngoài, bà liền bắt đầu đồng tình với bản thân mình. Tốt xấu gì Chu Đại Niếp là người cái đẹp, đâu giống nữ nhi nhà bà, kiếp trước chính là con khỉ lăn trong bùn!”

      Khi nhị bá nương nỗi bão, Chu Vân Vân ngồi ghế cạnh mấy cái lu, bên cạnh là Mèo Béo nằm phơi nắng ngủ gà ngủ gật, chung quanh con gà cũng khôn có, vì gà sợ Mèo Béo. Thấy nhị bá nương tức giận, lại nhìn thấy Tam Niếp trong bộ dạng này, sao còn ?

      Xác định là mình lại tạo nghiệp, Chu Vân Vân cực kỳ chột dạ, lập tức giải thích thay cho Tam Niếp: “Nhị bá nương người đừng nóng giận, Tam Niếp chắc vội vàng đào giun cho mấy con ngỗng ăn đó.”

      “Nữ nhi nhà khác thích y phục hoa hòe, lụa hồng buộc tóc, còn nữ nhi nhà ta cả ngày đào giun bắt sâu!” nhị bá nương đau khổ nhìn Chu Vân Vân, “Bá nương rầu thúi ruột a, tương lai vạn nhất Tam Niếp gả được cho ai phải làm sao đây?”

      Chu Vân Vân còn lời nào để .

      Tam Niếp cũng có chút phiền, thấy nương nàng chú ý, lòng bàn chân như được bôi dầu thoắt cái chuồn êm.

      Nàng giờ rất bận a, hơi sức đâu đứng đây nghe nương lung tung. Đặc biệt khi nàng phát giun chúng lớn nhanh hơn trong tưởng tượng của nàng, nàng lập tức hiểu ra.

      Cẩn thận nhớ lại từng lời Chu Vân Vân liền biết, nuôi trong sọt tre chỉ là biện pháp tạm thời, nếu nuôi với số lượng lớn để chúng sinh sôi nảy nở tốt nhất nên tìm miếng đất màu mỡ. Bản thân Tam niếp có ruộng đất màu mỡ, nhưng nãi nãi trước đó có mua mấy mẫu đất phụ cận quanh Chu gia, Chu gia lập tức rộng hơn, hơn nữa Chu gia dựa vào núi, tìm chỗ chắc khó.

      Tam Niếp cân nhắc, nàng nên tìm nơi bí mật, nuôi nhiều giun. Lúc đó, nếu nuôi trong đất cần lo lắng đến việc thông khí nữa. Phải tính luôn đến chuyện giun nuôi trong đất có khả năng chúng chạy , nhưng Tam Niếp cảm thấy, chỉ cần đúng giờ cho chúng ăn, có giun đợi ăn, chừng có khối giun ngốc chực chờ dâng tới cửa nha.

      Vào đầu tháng sáu, Tam Niếp liền nếm được mùi ngon ngọt. Nàng là người uống nước nhớ nguồn, nhìn giun bảo bảo mỗi ngày được nàng cho ăn đến no căng bụng, lớn nhanh như thổi, càng vui vui vẻ vẻ đào bát giun lớn cầm tới cảm tạ Chu Vân Vân.

      Chu Vân Vân: ………Cứu mạng a!!!

      Kỳ giun khác sâu, mức độ ghê tởm giảm rất nhiều nhưng vấn đề ở đây là nguyên bát giun a! Chu Vân Vân cả người nổi đầy da gà, cảm thấy mình ngất khi chạm vào chúng mất.

      Nếu phải sớm hiểu được tính tình của Tam Niếp, Chu Vân Vân còn rằng tiểu nha đầu này cố tình chỉnh nàng. Dù biết thế nhưng đối mặt với thâm tình lễ trọng này của Chu Tam Niếp, Chu Vân Vân tâm sâu sắc cho rằng, nàng chịu nổi.

      Đặc biệt tiểu nha đầu này còn có mắt nhìn nhất định phải đưa tạ lễ, chờ Chu Vân Vân trơ mắt nhìn mấy con giun kia sắp bò ra ngoài là khi Đại Kim trở lại.

      “Đại Kim, Đại Kim tặng cho đệ đó, lấy ! Nhanh tới cầm !!”

      Đại Kim chạy tới nhìn nhìn, đau lòng a tỷ liếc mắt cái, duỗi tay nhận cái bát kia,, thuận thế đẩy mấy con giun bò ra được nửa trở về: “A tỷ, cái này ai đưa cho tỷ?”

      “Trừ bỏ tiểu nha đầu sợ trời sợ đất Tam Niếp kia còn ai đưa cho tỷ cái này!!”

      Chu Vân Vân quả thực muốn điên rồi, nàng sống hai đời chưa từng được người khác tặng thứ lễ vật đặc biệt như vậy, Tam Niếp đây là muốn lật trời a!

      “Khá tốt, cho ngỗng, gà ăn đều được.” Đại Kim vừa vừa cầm cái bát cho ngỗng tâm can bảo bối của ăn, so với con gà nãi nãi đưa, càng thích tự thân nuôi mấy con ngỗng hơn. Chờ cho ngỗng ăn no, thấy giun còn lại ít, Đại Kim tìm nơi cách chỗ Chu Vân Vân xa thả mấy con giun kia, cho mấy con gà trong viện thêm bữa no nê.

      Làm xong, lại tìm a tỷ.

      “A tỷ, đệ nhìn Tam Niếp tính toán muốn làm bá chủ nuôi ngỗng. Mấy ngày nay đệ rất bận, có thời gian mỗi ngày đều chạy theo mấy con ngỗng. Tỷ xem đệ dứt khoát chuyển sang nuôi gà được ?”

      Chu Vân Vân đem hình ảnh của mấy con giun kia đuổi ra khỏi đầu, chợt nghe Đại Kim lời này, não có chút trì trệ, sau lúc lâu mới : “Khá tốt, trứng gà làm được rất nhiều món.”

      So với trứng ngỗng, trứng gà được sử dụng phổ biến hơn, gà so với ngỗng đẻ nhiều trứng hơn, dù kích thước có hơn, nhưng có thể bù cho số lượng. Còn có, gà so với ngỗng dễ nuôi hơn nhiều, giờ đại viện Chu gia gà bay tán loạn, ra tính tìm nơi vây chúng lại chỗ, chỉ cần cho chúng ăn chúng có thể tự đẻ trứng. Chu Vân Vân nghĩ nát óc vẫn nghĩ ra, Tam Niếp sao lại nhất định phải giằng co với mấy con ngỗng? Mỗi ngày đều mong gà mái đẻ nhiều trứng để đem bán, vì muốn mua nhiều ngỗng con hơn.

      Giống như nãi nãi từng , sau này lại mệt chết muội ấy!

      Lúc này, Đại Kim cũng nghĩ tới vấn đề này.

      “A tỷ, đệ nghĩ kỹ rồi, qua hết năm nay, đệ tính tiếp tục học nữa. Năng lực đệ tới đâu đệ biết, tính toán sổ sách cũng khó, dành chút thời gian là có thể làm tốt. Dù sao, đệ nhất định phải giỏi hơn Tam Niếp!”

      Câu cuối cùng mới là mấu chốt.

      Đại Kim kỳ rất nghẹn khuất, lúc trước tính toán rất nhiều, thậm chí có đoạn thời gian do dự có nên mua thêm số con khác về nuôi , nhưng cuối cùng vẫn mua. Kỳ trừ buổi sáng phải ra ngoài học, thời gian còn lại tính là ít, cảm thấy làm người nên ích kỷ như vậy, nếu chỉ biết nghĩ cho bản thân giúp mọi người trong nhà làm việc, khác nào lòng lang dạ sói.

      Người khác , đến Tam Niếp bận rộn như vậy, nhưng mỗi ngày còn phải vẫn giúp đỡ làm những việc lặc vặt, thậm chí còn tranh thủ thời gian dọn dẹp phân gà trong đại viện, chỉ có mình Tam Niếp tự xem bản thân mình mà thôi.

      Thân là người Chu gia, ăn của Chu gia, mặc của Chu gia, tất nhiên phải giúp Chu gia làm việc. Bớt chút thời gian làm việc riêng sao, giống như mấy người bá nương đường tẩu cũng thường xuyên bớt chút thời gian may vá ít đồ đem bán, nhưng nếu vì việc riêng mà làm lỡ việc chung, đó mới gọi là có lương tâm!

      Nhưng nếu công tư bên nào cũng muốn bỏ, chỉ còn duy nhất cách đó làm nghỉ học.

      “Đệ về nghĩ kỹ lại rồi hẵn với nãi nãi, yên tâm, nãi nãi làm khó dễ đệ.” Chu Vân Vân dừng chút, hơi có chút hoài nghi liếc mắt nhìn Đại Kim cái, “Đệ đệ học tính toán rất giỏi? Tỷ đây xuất đạo kiểm tra đệ?”

      “A tỷ, tỷ cứ việc ra đề!” Cái khác Đại Kim dám , nhưng riêng việc học tính toán giỏi nhất, đến Mạnh tiên sinh cũng khen tiến bộ rất nhanh, bao lâu nữa đuổi kịp tiên sinh.

      Chu Vân Vân hơi suy tư, liền : “Trước tiên làm đề đơn giản thôi. Trong chuồng có gà với thỏ, tổng có ba mươi lăm cái đầu, có chín mươi tư cái chân, xin hỏi trong lồng sắt có tổng cộng mấy con gà mấy con thỏ?”

      Đại Kim:……….

      Mắt nhìn Đại Kim bắt đầu hoài nghi nhân sinh, Chu Vân Vân thầm nghĩ, nàng còn chưa ra đòn sát thủ đề toán quản lý bể bơi đâu, đơn giản vậy chịu thua, này thực có thể giúp tính sổ sách trong nhà?

      Nghĩ như vậy, Chu Vân Vân giương mắt nhìn lại, lại thấy Đại Kim dáo dác lấm la lấm lét tính chuồn , nàng vừa muốn gọi lại, liền nhìn thấy Tam Niếp chạy nhanh như thỏ vào sân, hô to: “Trời trời trời! Ngoài thôn có người đưa của hồi môn của Chu Đại Niếp tới! Muội thấy có rất nhiều đồ, giường to như vầy, còn có hai cái tủ lớn, rương tráp lớn, xiêm y, đệm chăn có ít, chén đũa đều là đồ mới!”

      Nhờ Tam Niếp gào to, Đại Kim thành công thoát được kiếp, ham vui chạy theo Tam Niếp vào thôn xem náo nhiệt. Thực tế, chỉ có hai tiểu gia hỏa kia , toàn bộ người trong thôn phàm là người nghe được tin này, đều ào tới như ong vỡ tổ.

      Kinh thiên đại tin tức, Chu gia gả khuê nữ, nhưng Vương gia là nhà xuất tiền, lễ dày nặng như vậy, bởi vậy mới thấy được ở Chu gia có bao nhiêu khắc nghiệt, Vương gia có nhiêu thiện lương.

      Đúng rồi, Vương gia chính là nhà mẹ đẻ của đại bá nương, cũng chính là ngoại công của Chu Đại Niếp.

      Của hồi môn mà Vương gia đưa tới, cách cầu của Chu Đại Niếp còn khá xa, nhưng so với làng xóm dưới cũng thuộc dạng thượng thừa rồi.

      Nào là giường mới, tủ quần áo mới, rương tráp cũng có, chỉ là thiếu bộ bàn ghế, đệm chăn xiêm y đều có, phải loại làm từ vải bông đắt tiền mà là loại vải bông thủ công, xiêm y có lót thêm da lông, chỉ có bộ; giày ra có hai đôi nhưng nhìn kỹ kích cỡ tựa hồ có chút đúng; nồi chén gáo đều có, nhưng làm người khác kinh ngạc chính là, tất cả đều chỉ có cái; gạo thóc, gà đẻ trứng đều có, càng đừng đến đồ trang sức.

      Tuy thế, nhìn của hồi môn phong phú, bên này thôn Dương Thụ nếu nhìn thấy ngốc tử ở thôn bên cạnh đều cười trìu mến.

      từng thấy ngoại tôn nữ xuất giá bên ngoại tới thêm trang, nhưng chưa từng thấy bên ngoại nào thêm trang vừa dày vừa nặng, đây là tính đào hết của cải trong nhà chỉ để cho ngoại tôn nữ có thể diện?

      Người trong thôn đều chuyện gì xảy ra, chỉ sôi nổi bàn luận Vương gia phúc hậu, Chu gia làm như biết chuyện này, cũng may tiền phải tiền nhà mình, bọn họ để ý lắm, sôi nổi xem náo nhiệt, nhưng trong lòng cảm khái, nghĩ tới đại bá nương thương Chu Đại Niếp như vậy, tình mẫu tử đúng là vĩ đại.

      Đại bá nương như ngậm phải hoàn liên, đắng ra lời.

      Lần trước về nhà mẹ đẻ, bà nhịn được đem tình ra. Phàm nghĩ ra được cách nào khác bà làm tới mức này. Đáng tiếc, chuyện ba năm trước là bà sai trước, biết mình là thê tử của người khác rồi mà vẫn chạy tới gặp mặt, lại vì giữ thể diện mà nghiêm túc giải thích với Chu Đại Niếp. Phiền toái nhất là, chuyện này xác là có, khi lộ ra, Chu đại bá chỉ cần tới thôn Dương Liễu hỏi câu, là có thể biết được thời gian bà với trúc mã trở về khi nào, cũng có thể biết được chuyện xưa của bọn họ.

      Rất nhiều chuyện đặt vào lúc đó thấy có gì, nhưng làm xong nghĩ lại càng nghĩ càng sợ. Dù sao đại bá nương dám cho Chu gia biết, rơi vào đường cùng, đành phải liều mạng khẩn cầu chuyện này được giải quyết êm xui.

      Cũng bởi vậy, biết Chu Đại Niếp là người lòng tham đáy, đại bá nương cũng dám cứng đối cứng với Chu Đại Niếp. sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, cho bà mười lá gan bà cũng dám lấy chuyện này ra đánh cược với lương tâm của Chu Đại Niếp.

      quan tâm nhiều hay ít, của hôi môn là có, mặc dù chênh lệch với mong muốn của Chu Đại Niếp, ít nhất bề ngoài vẫn làm Chu Đại Niếp rất vừa lòng. Nàng ta nghĩ rất đơn giản, dồn người ta vào đường cùng chơi còn vui, phải từ từ từ từ từng bước từng bước, như vậy mới càng được lợi.

      Thấy Chu Đại Niếp vừa lòng, đại bá nương thở dài hơi, nghĩ cuối cùng có thể ngủ an ổn được rồi. Kết quả tới hai ngày, Chu Đại Niếp lại tóm được người, muốn bà đưa xiêm y vải bông làm xong của bà cho nó.

      Đưa xiêm y xong mấy ngày sau, Chu Đại Niếp trang điểm tỉ mỉ, thay y phục giày vớ mới, đem tóc búi lên, cắm đó bông hoa nhài nở rộ, thắt chặt eo tính toán về nhà mẹ đẻ chuyến.

      Kết quả, cách rất ra, Đại Hoa như hóa thành ngựa phóng qua hàng rào, đằng đằng sát khí vọt tới, Chu Đại Niếp sợ tới mức té lộn nhào, đầu dám quay lại chạy thẳng, từ đây dám nghĩ chạy tới Chu gia nữa.

      Thấy màn này, đại bá nương ngộ ra, sau đó chủ động giúp Tam Niếp trông nom Đại Hoa, chỉ mang nó theo tới bờ sông, còn đào giun xới cỏ giã nát cho nó ăn, giống như hậu hạ tổ tông vậy. Chỉ cần Đại Hoa ra khỏi cửa, bà liền nhất quyết rời nhà.

      Đừng nhìn thủ đoạn này ấu trĩ, lại rất hữu dụng, ít nhất Chu Đại Niếp dám xuất .

      Người khác hiểu được nội tình trong đó, Chu Đại Niếp chẳng lẽ biết? Cũng may lúc trước vớ được hai vố, nàng ta tính tạm nghỉ thời gian, gần đến lúc thu hoạch vụ thu, Chu đại bá nương có thể rút ở nhà ra đồng làm việc? Nằm mơ !

      ngờ, đại bá nương đúng là bằng bất cứ giá nào cũng thể để Chu Đại Niếp tóm được, khi thu hoạch khoai tây cũng mang theo Đại Hoa bên mình. Đại Hoa ra biết rất ai mới là chủ tử của mình, nhưng người khác nguyện ý hầu hạ mình, nó cự tuyệt, rất khoái chí chạy quanh đồng ruộng kêu gào như điên, như muốn khoe cho mọi người thấy bộ dáng hùng dũng của nó.

      Thu hoạch khoai tây cần Chu Vân Vân phải nhọc lòng, thực tế khoai tây bán được mấy tiền, nàng lo lắng cho ruộng cá.

      “Nãi nãi, con nhớ khi thu hoạch lúa phải tháo cạn nước trong ruộng, cá kia phải làm sao?”

      Chu Vân Vân nhớ mang máng muốn thu hoạch lúa trước đó năm đến mười ngày phải tháo cạn nước, này vốn có gì, trước kia đều làm như vậy, đáng tiếc lúc xưa bên trong ruộng lúa có cá.

      Cho nên, vấn đề lớn nhất giờ là, trước khi thu hoạch lúa phải đem cá bán hết, tốt nhất là làm cá thành phẩm sau đó bán với giá cao.
      Tôm Thỏ thích bài này.

    3. Pana

      Pana Well-Known Member

      Bài viết:
      172
      Được thích:
      1,434
      Chương 49:

      Edit: Pana

      “Sao phải phiền toái như vậy? Việc con là năm trước? Kia phải do quá lạnh, sợ trời quá lạnh, nước trong ruộng nhiều làm hư lúa, nên mới xả bớt, cũng có thể thu hoạch xong rồi mới xả.”

      xong, Chu nãi nãi còn kì quái liếc mắt xem xét Chu Vân Vân cái, khó hiểu hỏi: “ phải năm trước con đưa cơm sao? thấy?”

      “Là để ý ạ.” Chu Vân Vân bất đắc dĩ , đời trước nàng am hiểu việc làm nông lắm, đời này chưa từng làm qua, dù sao lúc nàng xuyên qua thu hoạch xong vụ thu, mà kí ức của nguyên chủ để lại rất mơ hồ, nàng chỉ có thể : “ tháo nước càng tốt, chúng ta cần thu hoạch cá sớm, cắt lúa xong vẫn có thể nuôi cá tiếp, chừng đến mùa đông lại có thịt cá tươi ngon để ăn.”

      Khi đó ruộng lúa nước khác gì ao nuôi cá, chờ thu hoạch xong lúa, diện tích trống càng nhiều có thể nuôi thêm cá.

      “Đúng rồi, đến lúc đó có thể phụ thân bắt nhiều cua ném vào ruộng nước, bất quá cái này chờ thu hoạch vụ thu xong rồi , năm sau chú ý chút, đừng để bị cua kẹp là được.” Chợt nhớ tới chuyện mọi người thường để chân trần xuống ruộng, nhiều nhất chỉ mang giày rơm, đụng cá sao, còn cua làm người khác bị thương.

      sao đâu, bọn họ ngốc như vậy.”

      Bất đồng với lo lắng của Chu Vân Vân, Chu nãi nãi lại để bụng đến chuyện này. Nghĩ cũng phải, hai bờ ruộng vốn bằng phẳn, có cua có rắn, chuột, kiến, đá bén nhọn có cũng ít, càng đừng đến gặp phải đỉa, cua kẹp tình tính là gì.

      Vừa nghe cần gấp gáp thu hoạch cá, Chu Vân Vân thở dài hơi nhõm.

      Tuy biết rằng, quanh thôn Dương Thụ có ít sông, suối lớn , thường ngày có người đánh bắt ít cá làm thức ăn trong nhà hoặc có phiên chợ đem tới đó bán. Nếu cần phải tháo nước để thu hoạch lúa, hai mẫu ruộng nước của Chu gia có ít nhất mấy trăm cân cá lớn, trước đến việc có bán được hay , riêng vấn đề vận chuyển đến trấn , khó khăn . Mà giá cá tươi sống so với cá chết là khoản cách , càng đừng đến chuyện thời tiết, muốn chuyển cá đến trấn , chỉ sợ đến lúc đó cá đều chết hết rồi.

      Thêm nữa, việc Chu gia thu hoạch cá động tĩnh lớn như vậy chắc ít người trong thôn tới vây xem, tuy Chu Vân Vân để ý đến việc công khai biện pháp nuôi cá trong ruộng lúa nước, nhưng tưởng tượng đến những phiền toái có thể mang tới, nàng cảm thấy giữ bí mật tương đối tốt hơn.

      Có đôi khi ích kỷ cũng tốt, Chu nãi nãi cũng nghĩ như vậy. Bà phải là thánh nhân, lúc trước công khai biện pháp làm bánh chưng năm màu là do bà bất khả kháng, hơn nữa Chu gia kiếm được ít, nhà mình ăn thịt để người khác húp tí canh cũng sao, nhưng biện pháp nuôi cá này cần phải giữ bí mật, cho dù bán được lương thực, bán cá cũng có thể thu thêm khoản tiền.

      Còn có việc Chu Vân Vân vẫn hiểu, mùa màng năm nay có tốt như trong tưởng tượng của nàng. Năm trước trời đông giá rét vẫn ảnh hưởng đến việc gieo trồng, chính là nàng biết mỗi nhà đều bị vậy hay là .

      Chỉ riêng Chu gia, ngoại trừ hai mẫu ruộng nước Chu Vân Vân lấy làm thí nghiệm nuôi thêm cá, còn mấy mẫu ruộng nước với ruộng cạn khác, tuy tỉ mỉ chăm sóc, bất quá trước mắt xem ra có thể thu được năm bảy phần cảm ơn trời đất lắm rồi. Trừ hai mẫu ruộng cá kia, nhìn chẳng tốt hơn năm trước là bao.

      Như vậy xem ra, ruộng lúa nuôi cá chỉ có thể làm tăng năng suất, còn được lợi thêm khoản tiền bán cá, càng miễn bàn đến việc bàn cơm thêm nhiều món ngon làm từ cá, thấy thế nào cũng có lợi.

      Điều duy nhất làm Chu nãi nãi khó chịu đó là, sớm biết được lợi nhiều như vậy, bà lúc trước nên tham lam chút mua thêm vài mẫu ruộng nước, càng được lợi hơn vừa có lúa vừa có cá. Cũng may, giờ làm cũng muộn, chờ xong vụ thu bà liền mua thêm đất, mua nhiều ruộng nước gần Chu gia hơn, nông dân có đất là có ăn.

      Suy nghĩ kỹ càng, Chu nãi nãi lập tức gọi ba nhi tử tới.

      “Lão đại, con lúc trước từng hỏi thăm được nhà ai bán đất, chắc còn nhớ? nhanh, đừng hỏi nhiều, có con cũng hiểu? Nhớ, chỉ mua ruộng nước, mà phải cách nhà chúng ta xa.”

      “Lão nhị, con làm thay việc của đại ca, nhất định thu hoạch xong vụ thu phòng cũng phải được xây xong, chuồng gà, gia súc cũng vậy. Đúng rồi, còn việc đào giếng, gọi người đến làm nhanh lên.”

      “Lão tam, dẫn theo mấy đứa đem khoai tây, khoai lang đỏ đều thu hoạch hết , rảnh bắt thêm cá, Vân Vân tính dùng cá làm mấy món đồ ăn vặt.”

      Được nãi nãi phân công, ai dám rề rà? Ba đứa phải học vẫn , dù sao chưa tới lúc chính thức thu hoạch vụ thu, chỉ dăm ba mẫu ruộng cạn, người trong nhà hoàn toàn có thể xử lý được. Chỉ là bên Chu gia, trừ việc thu hoạch ở bên ngoài, còn phải nhanh chóng xây xong phòng ở, đào giếng, vậy tương đối nhiều việc. Xây phòng thỉnh thoảng nhờ người ngoài đến giúp, nhưng người trong nhà cũng phải để ý, còn phải việc gì làm được vẫn phải làm. Đào giếng người Chu gia cần làm, nhưng việc vận chuyển bùn đất đổ người Chu gia làm ai làm?

      May là Chu gia người nhiều, nãi nãi ra lệnh tiếng, trừ mấy đứa học, những người còn lại bận tối mắt tối mũi, trừ ai.

      Tính ra, ngoài mấy đứa bận học, Chu Vân Vân với Tam Niếp thoạt nhìn tương đối nhàn rỗi.

      Kỳ cũng .

      Chu Vân Vân bao thầu nấu cơm cho cả nhà, bởi vì người trong nhà đều làm việc nặng, Chu gia ngày ba bữa đều phải ăn cơm. ăn cơm được, còn phải nấu cơm trộn với các loại hạt khác nhau, miễn cho làm việc nhiều quá dẫn đến mất nước. Chu Vân Vân còn đích thân tới xin nãi nãi ít đậu xanh, mỗi ngày nấu hai nồi chè đậu xanh lớn, thanh nhiệt giải độc, vừa ngon vừa giải nhiệt, tốt hơn so với uống nước sôi để nguội, càng đừng chi lúc trước chỉ uống nước lã suông.

      Trừ bỏ nấu ăn còn phải quét dọn nhà cửa, giặc giũ, cũng may ở đây mọi người thường xuyên thay y phục, hơn nữa làm việc đều mang giày rơm, hỏng đổi đôi khác, thấy vậy Chu Vân Vân ngộ ra ít chuyện.

      Đến Tam Niếp, trừ việc giúp đỡ nhóm lửa nấu cơm, nàng còn gánh vác trách nhiệm chăm sóc toàn bộ gia súc gia cầm của Chu gia.

      Hậu viện Chu gia có nuôi mười con heo, phía trước đại viện nuôi thả hơn ba mươi con gà, còn có hơn hai mươi con ngỗng. Có lẽ số lượng thế này so với người Chu gia tính là nhiều, nhưng thực tế công việc ít, gà , ngỗng mỗi ngày phải lùa ra sông thả, còn phải lên núi cắt rau cho heo, về còn phải nấu xong mới cho heo ăn, thêm ít việc linh tinh vụn vặt nữa, vội đến mức chân Tam Niếp như muốn bay lên.

      Bởi vì cả nhà đều tất bật bận rộn, tất nhiên ai lại quan tâm chuyện trong thôn, chuyện của hồi môn kỳ quặc của Chu Tam Niếp vẫn có người ra vào hai câu, sau đó liền vứt ra sau đầu. Tất nhiên, cũng có người chú ý tới Chu đại bá nương tâm trí yên.

      Bằng lương tâm mà , bà hối hận.

      Hối hận tại sao mình lại sinh ra thứ của nợ như Chu Đại Niếp, hối hận lúc trước tại sao nghe lời bà bà, đem nó gả tới nơi xa nào đó có phải tốt hơn ? quan tâm tới điều kiện của đối phương, tốt xấu gì khoảng cách xa như vậy, về nhà mẹ đẻ chuyến là việc dễ dàng. Đâu giống như bây giờ, nhà đầu thôn nhà cuối thôn, có chậm lắm cũng tới khắc (15 phút).

      Trừ cái này ra, Chu đại bá nương hối hận nhất đó là, bà nên đáp ứng cấp Chu Đại Niếp của hồi môn.

      Lúc đó bà nghĩ rất đơn giản, Chu Đại Niếp uy hiếp bà, nếu cho nó đem chuyện này ra. Bởi vì đó là , bản thân bà chột dạ, tất nhiên thấp thỏm lo âu đáp ứng, sợ gom đủ những thứ mà Chu Đại Niếp cầu, nhưng tốt xấu gì có còn hơn .

      Đây mới là điểm chết người.

      Qua thời gian, Chu đại bá nương nghĩ thông suốt, nếu bà quan tâm, nếu bà để ý tới chuyện này, cho dù Chu Đại Niếp có đem chuyện này nháo lớn, bà cũng có biện pháp biện giải cho mình. Lại vì quá chột dạ và sợ hãi, bà vội vàng cầu cứu nhà mẹ đẻ, chỉ đem chuyện cũ năm đó ra, bà còn đem việc hưu thê ra áp chế bức bách nhà mẹ đẻ giúp bà chuẩn bị của hồi môn lần này….

      Giờ ngẫm lại, bà sai, quá sai.

      chỉ để lại hậu hoạn, mà còn đắc tội thêm nhà mẹ đẻ, sợ rằng ảnh hưởng đến thanh danh mấy nương chưa xuất giá của Vương gia rồi, người ngoài cho rằng ngoại tôn nữ được ngần đó thêm trang lấy nương Vương gia chắc được nhiều của hồi môn hơn nữa hoặc tốn nhiều sính lễ mới thú được người, trong lòng mấy ai dễ chịu? Bản thân bà cũng là nương, cũng từng đem Chu Đại Niếp nâng niu trong lòng bàn tay thương, nhưng lúc này nghĩ tới Chu Đại Niếp bà hận đến nghiến răng nghiến lợi. Sợ rằng giờ nhà mẹ đẻ của bà tâm trạng cũng giống như bà.

      Bởi vì trong lòng mang tâm cộng thêm đoạn thời gian này Chu gia bận tối tăm mặt mày, chờ đến khi vất vả thu hoạch xong khoai tây, Chu đại bá nương liền ngã bệnh.

      Nữ nhi uy hiếp bà, nhà mẹ đẻ thích bà, trượng phu, nhi tử coi thường bà, duy nhất chỉ có Tam Sơn tính ra đối xử với bà tốt hơn chút tuổi còn , còn phải vừa học vừa xuống ruộng làm việc, bà muốn đem mấy chuyện phiền lòng này ra làm ảnh hưởng đến nó.

      May mắn là, Chu nãi nãi thấy đại tức bị bệnh, còn đoạn thời gian này mọi người đều quá mệt mỏi rồi, sau này giảm việc lại, để mọi người có thời gian nghỉ ngơi, giúp đỡ xây phòng ốc hay vận chuyển đất đào giếng đều thay phiên nhau mà làm.

      Vì người trong nhà chậm rãi làm việc rảnh hơn đợt trước, nên Chu Vân Vân cũng nhàn rỗi chú tâm vào việc chế biến món ăn hơn, nàng làm món gì phức tạp cả, chỉ đơn giản làm món cá viên chiên.

      Cá viên chiên là món ăn, cũng có thể coi là món ăn vặt, cách làm khó. Cá làm xong rửa sạch, băm nhuyễn cá, ướp gia vị, lăn qua lớp bột mì, sau đó lăn thêm lớp trứng. Có điều kiện phủ thêm tầng bột chiên xù màu vàng, trong điều kiện này làm như vậy, rồi đem chiên trong dầu cũng tồi.

      Chờ sau khi chiên xong, nhân lúc còn nóng ăn luôn cũng được còn làm thêm nước sốt chấm ăn hoặc áo qua cũng được. Bản thân Chu Vân Vân cực kỳ thích sốt cà chua, may chính là từ lúc xuyên qua tới giờ nàng chưa từng thấy qua quả cà chua, nàng còn nghĩ mình nên bớt chút thời gian trấn , hoặc huyện thành tìm kiếm thử, chừng may mắn gặp được.

      Đồ ăn chiên, rán, bàn đến vấn đề dinh dưỡng, mùi vị kia tuyệt đối có thể đánh thức con sâu tham ăn trong bụng mỗi người. May là lúc trước Chu Vân Vân trấn mua rất nhiều dầu, bản thân nàng đau lòng chùn tay, đổ vào chảo cân dầu ăn, nãi nãi tiến vào nhìn nhìn, khóe miệng có chút run rẩy, nhưng gì.

      Nhiều dầu chiên càng ngon, trong chốc lát, cả nhà già trẻ lớn bé có việc gì làm đều đổ xô đứng ở cửa nhà bếp, chờ ăn.

      Lại trong thời gian này Chu gia ăn ít món làm từ cá, lúc trước Chu Vân Vân có làm món cá chiên nhưng có khoa trương mạnh tay đổ cân dầu, cá kho cá hấp ăn cũng ngon, nhưng thể so với món chiên rán với dầu được.

      Chờ Chu Vân Vân làm xong, người đầu tiên nếp thử phải bản thân nàng, mà là người sáng sớm ngồi xổm trong nhà bếp cướp chỗ tranh công nhóm lửa Tam Niếp.

      Chu Vân Vân gắp cho nàng hai viên, sau đó cầm cái tô bự ra ngoài chia cho mọi người nếm thử. Cá làm gì cũng được, dầu dùng lại tuy tốt nhưng nếu nàng dám dùng lần rồi đổ , cho dù nãi nãi thương nàng đến đâu cũng có thể diệt nàng ngay lập tức.

      Trong lúc mọi người ăn uống no nê, phòng mới Chu gia rốt cuộc cũng xong.

      là phòng mới, ra là nương theo tường cũ phía nam xây dọc theo hướng nam ra ngoài ở giữa xây thêm bức tường ngăn làm hai gian, rất thực tế, chính là để cho Nhị Sơn, Nhị Hà cưới thê tử. Bây giờ hai người ở cùng phòng, Đại Kim rất dễ, ngủ cùng phụ thân ở gian ngoài. Vốn dĩ nếu hai người họ muốn thú thê tử Tam Niếp có thể dọn tới ngủ chung phòng với Chu Vân Vân, bất quá đúng lúc Tết Đoan Ngọ Chu nãi nãi kiếm lời ít, quyết định luôn, trực tiếp gọi người làm phòng mới.

      Hai gian phòng mới ngăn nắp rộng rãi thoáng mát, thông thoáng cực kỳ. Đáng tiếc dù phòng xây xong, nhưng chưa thể vào ở ngay được, phải gọi người tới làm gian trong gian ngoài, còn phải xây giường đất, làm gia cụ. Xong hết mọi thứ, đến ngày thành thân mới có thể vào ở.

      Vốn dĩ là phòng tân hôn, thê tử còn chưa thấy đâu, ở gì mà ở!

      Nhị Sơn, Nhị Hà thấy phòng mới hai mắt mở lớn, phòng mới tất cả đều lót gạch xanh mái gói khang trang, vô cùng khí khái. Cho dù lúc này bên trong trống rỗng, cũng ngăn được bọn họ mong chờ đến ngày đó. Đặt biệt là, bao lâu nữa bọn họ có thể thú thê tử rồi!

      Phòng ốc xây xong tới mấy ngày sau, giếng nước cũng đào xong, người Chu gia cuối cùng cũng nhõm nghỉ ngơi, lúc này cách thu hoạch vụ thu còn hai tháng.

      chứng minh, Chu Vân Vân là người thích hợp sống nhàn rỗi, hể rảnh là nàng rất dễ gây chuyện.

      Ban đầu vì quá rảnh rỗi, Chu Vân Vân quyết định tiếp tục tiến hành nghiệp làm món chiên của mình. Làm xong cá viên chiên, lại đến cá chiên cay, sau đó là cá khô chiên, tiếp đó dứt khoát nhắm đến đống khoai tây nằm yên ổn trong góc nhà. Như thế rất tốt, khoai tây chiên, khoai tây thái lát mỏng đem chiên, khoai tây nghiền đem chiên….

      Dùng lời nãi nãi , cháu ngoan của ta mau đem khoai tây ra chơi đến nở hoa .

      Thà người đừng , cho dù có sốt cà chua, Chu Vân Vân vẫn cực kỳ thích mùi vị của khoai tây, đúng lúc Chu gia mới thu hoạch ít khoai tây, mặc dù nàng dốc sức chém giết vài ngày, cũng thấy vơi bớt chút nào.

      Cũng may Chu gia ở sát vách núi cách nhà khác khá xa, dù mỗi ngày Chu Vân Vân làm nhiều món khác nhau, cũng khiến người khác chú ý. Bằng , khắp Chu gia chìm ngập trong hương thơm thức ăn, sáng sớm hôm sau chắc có người tới gõ cửa tống tiền mất.

      Lúc Chu Vân Vân hăng hái chơi khoai tây, vừa khéo nghe được lời nãi nãi , đem khoai tây chơi tới nở hoa, cái này dễ a!!

      Chu Vân Vân gọi Tam Niếp đem tới mấy xiên tre, mặt đem khoai tây tạo thành hình xoắn ốc. Làm được mấy củ, xiên tre liền tới, Chu Vân Vân cực kỳ thành thục đem khoai tây cắt xong dùng xiên tre xiên qua, sau đó ngâm vào trong nước.

      Nhiều ngay nay Tam Niếp ăn nhiều khoai tây, tuy vẫn đam mê với thức ăn nhưng tham ăn như ngày xưa, thấy cái này mới lạ tò mò liên thanh hỏi Chu Vân Vân lúc nào mới có thể ăn.

      “Ước chừng khoảng hai khắc nữa, giờ đem chiên liền màu đẹp, vị cũng ngon lắm.” Chu Vân Vân tính toán thời gian, thấy sai biệt lắm, mới thả hết xiên khoai tây vào trong chảo dầu, làm vậy rất nhanh, trong chốc lát khoai tây đổi sắc, ánh vàng rực rỡ phá lệ bắt mắt.

      Tam Niếp đứng bên nhịn được, đều làm từ khoai tây, nhưng nhìn món trước mắt muốn ăn càng nhiều càng tốt: “Cho muội! A tỷ cho muội xiên, muội muốn muội muốn muội muốn!”

      “Gấp gì?” Chu Vân Vân buồn cười liếc mắt nhìn nàng cái, “Mới vớt ra từ chảo dầu, xiên tre còn nóng phỏng tay, trước để nguội , tỷ còn chưa phủ gia vị.”

      Vì Chu Vân Vân rất để ý tới món ăn, nhà bếp Chu gia càng thêm đầy đủ gia vị. Tuy như thế, vẫn thể so với đời trước, hơn nữa nàng đột nhiên nghĩ tới món này, chuẩn bị có chút được đầy đủ.

      Chần chờ lát, Chu Vân Vân chỉ chọn bột ớt rải lên, trong lòng nhớ thương tới nước sốt, tốt nhất đương nhiên là có thể tìm ra được cà chua, nàng vẫn kiên trì cho rằng khoai tây chiên ăn cùng sốt cà chua đó mới là tuyệt phối.

      Tam Niếp phiền toái như Chu Vân Vân, hai mắt nàng tỏa sáng nhìn chằm chằm thức ăn trong tay Chu Vân Vân, cho đến khi cầm được trong tay.

      Chu Vân Vân rất hào phóng cho nàng hai xiên, hai xiên này nhìn đặc biệt lớn, ánh vàng rực rỡ phá lệ chói mắt, nhưng kỳ bất quá chỉ là hai củ khoai tây, có gì hiếm lạ.

      ……. vậy chăng?

      Tam Niếp vừa ăn vừa ra khỏi cửa nhà bếp, bên kia Chu nãi nãi từ nhà chính ra tính đâu đó, cách vài bước liền thấy tiểu tôn nữ nhà mình cần hai xiên gì đó ánh vàng rực rỡ, lập tức chặn đường tiểu tôn nữ hiểu chuyện lại.

      “Đây là gì? A da ngươi cái đồ phá của này, thứ quý giá vậy mà ăn cho được? Mau đưa đây, được ăn!!”

      Đoạt được “đồ quý giá” trong tay Tam Niếp, Chu nãi nãi càng nhìn càng đau lòng.

      Tam Niếp hạ miệng quá nhanh, phải gặm xiên, mà là hai tay cầm hai xiên gặm trái gặm phải, cho dù Chu nãi nãi kịp thời đoạt được, nhưng nhìn thế này khác gì chó gặm nhân sâm đâu, trong lòng nghẹn khuất, hận thể lập tức đánh chết cái đồ phá của đứng trước mắt.

      Khổ nỗi Tam Niếp hoàn toàn hiểu được nỗi nghẹn khuất dâng trào trong lòng Chu nãi nãi, mắt thấy thức ăn đến miệng rồi còn mọc cánh bay , nhất thời oa tiếng khóc lên, vừa khóc vừa lên án: “Nãi nãi hư! Nãi nãi là đại phôi đản! Đoạt đồ ăn ngon của con, người xấu! Đó là a tỷ cho con, là của Niếp Niếp! Trả lại cho con!!”

      Trong nhà bếp Chu Vân Vân gặm khoai tây bỗng nghe được tiếng vang từ bên ngoài, chạy nhanh tới xem: “Tam Niếp muội làm sao vậy?”

      Chu nãi nãi nghe tiếng ngước lên nhìn, nhất thời tức giận ngực phát đau.

      Khá khen a, hổ là hai tỷ muội? Mặc dù là đường tỷ muội mà thân như tỷ muội ruột thịt, hai tỷ muội rất ăn ý a, chỉ mỗi người chiếm hai phần, cư nhiên còn trái phải gì đều gặm!

      “Thứ quý giá vậy mà lại bị hai đứa đạp hư? Đây rốt cuộc là gì!!”

      Cũng giống như Tam Niếp, lúc này Chu Vân Vân hoàn toàn thể lĩnh ngộ được bi thương của Chu nãi nãi, nàng vừa vừa gặm xiên khoai tây, còn quên đỡ Tam Niếp dậy: “Đừng khóc, muội tự vào nhà bếp lấy hai xiên nữa mà ăn, chuyện này bao lớn!”

      Dứt lời, Chu Vân Vân mới ngẩn đầu nhìn về phía nãi nãi: “Nãi nãi người gì? Nha, thứ này hả, là khoai tây xiên, ăn mãi khoai tây chiên, khoai tây lát chiên rồi, con quyết định làm theo lời người , đem khoai tây làm ra hoa.”

      Chu nãi nãi đỏ mặt nhìn qua, đúng lúc nhìn thấy Tam Niếp tiến vào nhà bếp cầm hai xiên, vừa nhìn bà vừa điên cuồng gặm khoai tây.

      “Đúng rồi, nãi nãi lấy khoai tây xiên của Tam Niếp mà làm gì? Muốn ăn nhà bếp còn đầy, phía sau còn rất nhiều. Nhà chúng ta năm nay thu hoạch khoai tây nhiều hay ít? Con thấy chắc vài trăm cân?” Chu Vân Vân vừa ăn vừa , “Khoai lang đỏ đâu? Nhiều ạ?”

      “Nhà chúng ta thu hoạch ba mẫu đất trồng khoai tây, hơn hai ngàn cân! Khoai lang đỏ nhiều hơn, ước chừng năm mẫu đất, sợ là ít nhất tầm bốn ngàn cân!” Chu nãi nãi hung tợn trừng mắt, “Con đừng ăn nữa, nhanh cho nãi nãi biết con làm ra món này sao, là làm từ khoai tây?”

      Khi chuyện, Chu Vân Vân cũng ăn xong xiên khoai tây, dẫn nãi nãi tới nhà bếp: “Con làm thêm mấy xiên, chính mắt người nhìn là biết.”

      Muốn làm khoai tây thành hoa, này gọi là hoa dị dạng . Chu Vân Vân căn bản để chuyện này trong lòng, gọi nãi nãi vào nhà bếp, vớt hai xiên khoai tây từ trong nước lên. Thừa dịp sẵn còn đồ ở đây, nàng tùy tay cầm hai củ khoai tây, làm trò cắt hình xoắn ốc, lấy xiên tre xiên vào kéo dài khoai tây ra.

      “Dù sao là làm như vậy, sau đó đem chiên.” Chu Vân Vân vừa làm vừa , “Kỳ dùng khoai lang đỏ cũng tồi, mùi vị thơm ngọt, bất quá khoai lang thiên về ngọt nhiều hơn. Còn khoai tây , ăn với bột ớt hợp hơn, sau đó để con làm thêm vài thứ nước sốt, thử xem ăn với sốt nào hợp hơn.”

      Chu nãi nãi cứ như vậy ăn hết nửa xiên khoai tây, chớp mắt nhìn Chu Vân Vân cắt khoai tây nhanh thoăn thoắt, lại nhìn nàng thành thục đem khoai tây cắt xong ngâm vào trong nước…..

      “Có thể ăn.” Chu Vân Vân canh thời gian, vớt khoai tây từ trong chảo dầu ra, còn chưa đưa qua, liền nhìn thấy Chu nãi nãi đằng đằng sát khí trừng mắt nhìn mình, nhất thời buồn bực, “Nãi nãi đây là làm sao?”

      “Món này có tên nào khác?”

      “Đồ ăn phải thuận miệng đặt tên sao?” Buồn bực buồn bực, Chu Vân Vân vẫn thành thực nghiêm túc đáp, “Con thấy gọi khoai tây xiên rất thuận miệng, còn gọi là khoai tây lốc xoáy? Hoàng kim lốc xoáy?”

      Chuẩn xác mà , món này gọi là khoai tây lốc xoáy, khoai tây xiên là thuận miệng gọi, còn chưa nghe thêm cái tên sau nữa Chu Vân Vân thấy sắc mặt nãi nãi hứng khởi hẳn lên.

      Hoàng kim là gì a, vừa nghe là biết hợp với gu thẩm mỹ của nãi nãi.

      “Tốt! Vậy gọi món này là hoàng kim lốc xoáy!” Chu nãi nãi dứt khoát đổi tên cho món khoai tây xiên.

      Chỉ là nghe được lời này, Chu Vân Vân loáng thoáng có dự cảm xấu.
      Tôm Thỏ thích bài này.

    4. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :