1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cung Phi Thượng Vị Kí - Như Ngư Hoa Lạc

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 123-2
      "Ai gia làm sao làm chủ được, hết thảy đều chờ Hoàng Thượng trở lại lại định đoạt. xuống !" Thái hậu khoát khoát tay, "Nàng vẫn chỉ là đứa , Uyển quý phi, ngươi làm sao cũng coi chừng cho tốt đây?"

      "Đều là thần thiếp sai." Chẳng biết tại sao, nàng luôn cảm thấy lời của Thái hậu chứa đầy hàm ý, tựa hồ cảm thấy An Bình công chúa chết liên quan tới nàng.

      Có quan hệ hay có ai so với nàng ràng hơn, nàng cho dù tàn nhẫn, cũng cần lấy sống sờ sờ của đứa trút giận. Hơn nữa, An Bình công chúa còn được coi như tin vui tốt, nàng cũng có táng tận lương tâm như vậy mà nhằm vào đứa bé.

      Đương nhiên còn ở trong bụng vậy tính.

      Sau chuyện của An Bình công chúa, nàng tự nhiên dám cho Nhị hoàng tử chạy loạn, phân phó xuống, chỉ có thể để cho Nhị hoàng tử chơi ở trong phòng, nơi có nước tránh xa năm mươi bước.

      "Nương nương, người có muốn sai người thông báo Hoàng Thượng biết?" Trở lại Chiêu Hoa cung, Hạ Bích hỏi.

      Nàng lắc đầu "Cho dù tại cho Hoàng Thượng cũng còn kịp rồi, dù sao ngày mai bọn họ trở lại, hết thảy chờ bọn họ trở lại sau. Đợi lát nữa đem gọi mọi người tới, ta muốn đích thân hỏi thăm chuyện xảy ra. Sai người dùng khối băng đặt ở bên cạnh An Bình công chúa, đừng để hư thân thể."

      "Vâng!" Hạ Bích gật gật đầu.

      Lúc dùng bữa tối Nhị hoàng tử hỏi "Mẫu phi, tỷ tỷ đâu?"

      Nàng ngưng chút, thần sắc thay đổi, sờ sờ mặt của , "Tỷ tỷ có việc rồi, ngoan ngoãn, há mồm ăn cơm, đừng chuyện." Nhị hoàng tử ngược lại nghe lời, ngoan ngoãn há mồm ăn canh trứng gà, lại ăn miếng cơm, hỏi nhiều nữa.

      Ban đêm nàng gặp phải cơn ác mộng, mơ thấy Nhị hoàng tử thấy. Nàng tìm mãi tìm được, lại trông thấy An Bình công chúa nổi trong nước. Nàng lập tức dọa, giựt mình tỉnh lại phát giờ là trời tối, toàn thân nàng lại đổ mồ hôi lạnh, "Người đâu!"

      Rất nhanh trong phòng có động tĩnh, Hạ Đồng đốt ánh nến tiến đến, "Nương nương có cái gì phân phó."

      " ôm Nhị hoàng tử đến đây." Nàng lau mồ hôi trán, gặp được Nhị hoàng tử, trong lòng nỡ. Trong bụng hài tử giống như cảm nhận được cái gì, đá nàng vài cái, khiến nàng có chút khó chịu.

      Hạ Đồng gật gật đầu, đem ngọn nến trong phòng nhen nhóm lên. Nàng ta mở cửa ra ngoài, bao lâu phòng cửa bị đẩy ra, nhũ nương ôm Nhị hoàng tử ngủ say tiến đến. Nàng sai người đặt giường, nhìn khuôn mặt nhắn ngủ say của , thân thể nóng hừng hực, lúc này mới an tâm, vuốt ve khuôn mặt nhắn của , cúi đầu hôn cái ở mặt , sai Hạ Đồng giữ lại chiếc đèn mới tiếp tục ngủ.

      Buổi sáng nàng còn chưa tỉnh, tiểu tử trong bụng tỉnh, lăn qua lăn lại làm nàng thoải mái. Nàng mở mắt ra nhìn thấy khuôn mặt nhắn của , Nhị hoàng tử cười trốn ở trong chăn, lộ ra cái đầu .

      Nhìn vui vẻ, nàng thở phào nhõm, kéo chăn mền ra "Sách Nhi đây là thế nào, mau rời giường, cho phép ngủ nướng."

      Nhị hoàng tử cười thăm dò "Mẫu phi, phụ hoàng đâu!"

      "Phụ hoàng rất mau trở về đến đây, Sách Nhi mau mặc quần áo, phụ hoàng cưỡi đại mã trở về." Nhị hoàng tử nghe vậy lập tức đứng lên, người chỉ mặc cái yếm , lộ ra cái mông cùng chân tay, nàng cười vỗ vỗ cái mông của , gọi nhũ nương mặc quần áo cho .

      Giữa buổi chiều lúc cung nữ báo lại, là bọn họ đến ngoài thành, chưa được canh giờ đến. Nàng nghĩ tới chuyện của An Bình công chúa, tâm tư trầm trọng.

      Ở hậu cung chuyện An Bình công chúa chết đuối dẫn đến chết non phải là bí mật. Nàng biết , bất kể là phải là nàng làm hại, nàng cũng khó trốn khỏi trách nhiệm, dù sao người là ở trong cung nàng gặp chuyện may.

      Bọn họ đến hướng hoa trước cửa cung, Hạ Uyển Chi cũng chờ, cùng nhau chờ còn có Thái hậu. Nhìn đoàn người tầng tầng lớp lớp tới, ngồi ở lưng tuấn mã oai hùng, người uy nghiêm tuấn, còn phải là người mà Nhị hoàng tử ngày đêm mong nhớ hay sao?

      Nhị hoàng tử vừa nhìn thấy liền kích động duỗi hai tay ra, kêu to "Phụ hoàng!"

      Khoảng cách khá xa, nàng cho là nghe được, ai biết lại nhìn lại, nhìn bọn họ mặt mày giãn ra, khóe miệng chứa đựng ý cười, giục ngựa tiến lên.

      Nhị hoàng tử nhìn thấy oa oa hét to "Phụ hoàng, mã mã, phụ hoàng, phụ hoàng..."

      Tề Diệp xoay người xuống ngựa, sau khi hành lễ Thái hậu liền từ trong ngực nhũ nương tiếp nhận Nhị hoàng tử. Nhị hoàng tử ôm cổ của vẻ mặt kích động "Phụ hoàng, mã mã..." Nhị hoàng tử chỉ vào phát ra tiếng phì phì trong mũi, nhìn thấy đuôi ngựa tuấn mã, hai mắt sáng lên.

      "Ừ! Là mã mã. Sau này trẫm cho người dẫn ngươi xem có được ?" vuốt ve lưng Nhị hoàng tử, nghiêng đầu nhìn nàng đứng ở bên cười, ánh mắt mềm ít, giọng hỏi "Mấy ngày nay có tốt ?"

      "Rất tốt!" Nàng cười cười, nhìn Lệ phi xuống xe ngựa tới, thấy nàng ta giống như tâm tình tệ, chút cũng nhìn ra bộ dạng phong trần mệt mỏi, nếu là nàng ta biết được An BÌnh công chúa xảy ra chuyện, chỉ sợ là cười được.

      Lệ phi lướt nhìn mọi người, đầu tiên là thỉnh an Thái hậu, sau đó đối với Hạ Uyển Chi cúi người hành lễ "Thần thiếp tham kiến Quý phi nương nương."

      Hạ Uyển Chi gật gật đầu, phía sau các vị phi tần khác cũng cúi người hành lễ, có chút đồng tình, lại có chút ít xem kịch vui nhìn Lệ phi.

      Lệ phi bị các nàng nhìn có chút giải thích được, nghĩ lại tưởng là các nàng đây là ghen ghét mình có thể cùng Hoàng Thượng xuất hành, khỏi ngẩng đầu ưỡn ngực, vẻ mặt tự phụ đứng lên.

      Nhị hoàng tử ở trong lồng ngực phụ hoàng trong chốc lát, quậy ầm ĩ đòi muốn đến xem tuấn mã. Tề Diệp cưng chiều , ôm sờ lưng ngựa chút, kích động mặt đỏ rần, nghiêng đầu kêu to "Mẫu phi! Mã mã!"

      Nàng cười gật gật đầu, xem trong chốc lát quay đầu lại, nghe thấy Lệ phi " Làm sao lại nhìn thấy An Bình công chúa?"

      Tiếng vừa ra, những người khác đều nhìn về phía Hạ Uyển Chi. Nàng phát giác ánh mắt của các nàng, thần sắc thay đổi, "Lệ phi, đợi lát nữa bản phi có chuyện muốn với ngươi."

      "Nương nương, có phải hay An Bình công chúa cáu kỉnh rồi?" Lệ phi cười "Đứa bé kia bị thần thiếp chiều thành hư, chỉ sợ là mấy ngày này nương nương vất vả, mang lại nhiều phiền toái cho nương nương rồi."

      " có, An Bình công chúa rất nhu thuận." Chi là nhu thuận đến nỗi nằm im hơi lặng tiếng, bất tỉnh nhân .

      "Vậy là tốt rồi!" Lệ phi giống như thở phào nhõm, "Thần thiếp còn sợ nàng ta nghe lời cáu kỉnh."

      Hạ Uyển Chi muốn chuyện, sau lưng truyền đến thanh của Quý Tiệp dư, nàng ta "Lệ phi nương nương trở lại tốt rồi, An Bình công chúa đúng là chờ Lệ phi nương nương, trời nóng như vậy chỉ sợ..."

      "Câm miệng!" Hạ Uyển Chi nhíu mày.

      Quý tiệp dư nhìn nàng cái, thức thời im lặng.

      Lệ phi nhìn ánh mắt của các nàng, sinh nghi, "Nương nương, có phải là xảy ra chuyện gì hay ?"

      "Lệ phi..." Nàng "Đều là bản phi sai, có cho người coi chừng An Bình công chúa cho tốt, buổi chiều hôm qua An Bình công chúa vô ý rơi xuống nước chết đuối."

      "Cái gì?" Lệ phi khiếp sợ thôi, ánh mắt liếc nhanh quét các nàng liếc nhanh, cuối cùng rơi vào mặt nàng, nhìn giống như là dối. Nàng lặng im chút, trong mắt lên bi thống, còn chưa kịp lên tiếng cả người mềm nhũn ngã xuống.

      "Hoàng Thượng, đều là thần thiếp sai, có chăm sóc tốt cho An Bình công chúa." Nàng cúi đầu gạt lệ, giọng áy náy tự trách.

      Tề Diệp nghe thở dài hơi, vuốt ve lưng của nàng, "Đừng khóc, phải là lỗi của ngươi, chớ tự trách, trẫm biết ngươi cũng muốn chuyện này phát sinh."

      "Đúng là An Bình công chúa là ở Chiêu Hoa cung gặp chuyện may, thần thiếp có lỗi với Lệ phi, có chăm sóc tốt An Bình công chúa, mới có thể làm cho đứa xảy ra chuyện gì. Nàng còn chỉ là hài tử, hài tử ngoan ngoãn đáng như vậy, Hoàng Thượng, người trách phạt thần thiếp !" Nàng xong liền quỳ xuống.

      Tề Diệp vội vàng đỡ nàng "Đừng làm loạn, ngươi còn có thai, dừng làm cho trẫm lo lắng." Lôi kéo nàng ngồi xuống, lau nước mắt mặt nàng, "Ngoan ngoãn, đừng tự trách, trẫm biết đó phải là lỗi của ngươi."

      , Hạ Bích tiến đến "Hoàng Thượng, nương nương, Lệ phi tỉnh, liên tục khóc rống muốn gặp An Bình công chúa, là nương nương lừa gạt nàng."

      Nàng nghe nước mắt lần nữa rơi xuống "Thần thiếp làm mẹ biết Lệ phi đau lòng, nếu là Nhị hoàng tử ngoài ý muốn có xảy ra chuyện gì, thần thiếp cũng muốn sống nữa."

      "Uyển Nhi!" Tề Diệp trầm giọng "Chớ suy nghĩ lung tung, trẫm chút trở lại."

      Nàng gật gật đầu, cúi đầu gạt lệ, đưa mắt nhìn rời , tâm tư trầm trọng. Hôm nay Lệ phi biết rồi, chỉ sợ chuyện thể nhanh giải quyết như vậy.

      Có điều nàng cũng có gì phải sợ hãi, cũng phải là nàng hại chết An Bình công chúa, là chính An Bình công chúa cẩn thận rơi vào ao sen, có liên quan gì đến nàng.

    2. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 124
      Lệ Phi thể chấp nhận việc An Bình công chúa còn, tỉnh lại liền điên cuồng muốn gặp con . Nàng khóc nháo ầm ĩ, cuối cùng bất đắc dĩ phải đưa nàng tới Ngọc Hoa Cung.

      Nghe bà vú kể lại mọi việc, Lệ Phi thiếu chút nữa lại ngất . Nàng khó thở lao tới tay đấm chân đá lên người bà vú: "Đều là lỗi của ngươi, vì sao ngươi nhìn kĩ An Bình công chúa, An Bình đáng thương của ta. An Bình a, An Bình đáng thương a..."

      Bà vú tự biết mình thất trách vì vậy quỳ mặt đất để mặc cho Lệ phi đấm đá. Các cung nhân khác nhìn thấy mà trái tim run rẩy, ai nấy quỳ đều run lên bần bật, vô cùng sợ hãi.

      Lệ Phi đánh đấm nửa buổi, vừa là cố sức vừa là bi thống, cuối cùng đuối sức quỳ bệt mặt đất cực kỳ bi thương. Tú Hà hai mắt đẫm lệ mơ hồ đỡ nàng đứng dậy, tiếc thương cho An Bình công chúa.

      biết qua bao lâu, Lệ Phi thất hồn lạc phách nắm lấy quần áo của An Bình công chúa, tựa hồ nhớ tới cái gì, lung lay đứng dậy. Tú Hà tiến lên đỡ nàng : "Nương nương, người muốn làm gì vậy?"

      "Bổn phi muốn gặp An Bình. An Bình, con đâu rồi? Mẫu phi trở lại, mẫu phi bao giờ để con ở mình nữa, mẫu phi đâu hết, con ở đâu?" rồi nàng hất tay Tú Hà ra, ở trong phòng loay hoay tìm kiếm.

      Tú Hà nhìn mà đau lòng thôi, vội vàng phân phó cung nữ mời Hoàng Thượng lại đây nhìn cái. Nàng an ủi Lệ Phi, để nàng ấy làm bản thân bị thương.

      Tề Diệp vội vàng đến, thấy Lệ phi thần trí , chật vật bất kham. Lệ Phi thấy vội lao tới, "bùm" tiếng quỳ mặt đất, : "Hoàng Thượng, thần thiếp muốn gặp An Bình. Hoàng Thượng, cầu xin người đưa An Bình cho thần thiếp có được ?"

      "Lệ Phi, trẫm biết ngươi khổ sở trong lòng, trẫm cũng rất khó chịu. Nhưng người chết thể sống lại, ngươi nên nén bi thương. An Bình công chúa còn nữa." đỡ người đứng dậy, nghĩ tới An Bình đáng cứ như vậy liền mất rồi, dù là ai cũng thể tiếp thu nổi, huống chi là mẹ ruột vẫn luôn thương nó.

      "Hoàng Thượng, các nàng đều là gạt người có phải hay ? An Bình công chúa nhất định là trách cứ thần thiếp để nàng mình ở hoàng cung, giận dỗi nên trốn tránh thần thiếp đúng hay ?" Lệ Phi khẩn cầu nhìn , hy vọng tình giống như nàng .

      Tề Diệp biểu tình phức tạp nhìn nàng cái, : "Lệ Phi, An Bình công chúa còn, người chết thể..."

      "!" Lệ Phi kinh hãi, nàng vẫn luôn dám làm càn ở trước mặt , lúc này lại dứa khoát đẩy ra, lạnh lùng : "Các ngươi đều là kẻ lừa đảo. Các ngươi đều cho rằng ta dễ lừa gạt đúng ? An Bình công chúa còn rất tốt, ta còn nghe thấy thanh của nàng, An Bình... An Bình... An Bình... Mẫu phi trở lại, con ở đâu? Mẫu phi làm bánh đậu đỏ con thích nhất, con mau ra đây... An Bình..."

      Lệ Phi nghiêng ngả lảo đảo, tìm tìm kiếm kiếm ở trong phòng, giống như An Bình công chúa trốn tránh nàng chứ phải mất.

      Tú Hà khẩn trương liếc mắt nhìn Tề Diệp cái, ra hiệu ý bảo nàng theo sau Lệ phi. Tú Hà gật đầu, yên tâm theo Lệ phi để tránh nàng làm gì khiến bản thân bị thương.

      Tề Diệp xoa xoa ấn đường, thở dài, : "Cho người đưa An Bình công chúa khâm liệm hậu táng ! Đừng để cho Lệ Phi thấy."

      "Vâng!" Quang Thuận công công gật gật đầu.

      "Nương nương uống chút chè hạt sen ." Hạ Bích cầm chén đặt lên bàn .

      Nàng gật gật đầu, quấy chút, hỏi: "Nhị hoàng tử thế nào?"

      "Nhị hoàng tử có vẻ chơi mệt mỏi, lúc này ngủ rồi. Bà vú cùng cung nữ chăm sóc, nương nương đừng lo lắng. Nô tỳ để lại ít chè, Nhị hoàng tử tỉnh dậy là có thể dùng."

      Hạ Uyển Chi uống ngụm chè hạt sen, thơm ngọt nhàng, là hương vị nàng thích, còn có chút bùi, nàng chậm rãi uống vào thêm mấy ngụm. bao lâu sau, chén chè hạt sen được uống hết, trong bụng cũng lưng lửng, nàng xoa xoa miệng, đỡ bụng nhô cao, : "Lệ Phi bên kia như thế nào?"

      "Nô tỳ nghe Lệ Phi nương nương có chút ổn. Có vẻ nàng ta thể tiếp nhận được việc An Bình công chúa còn, ở Ngọc Hoa Cung luôn gọi An Bình công chúa. Hoàng Thượng cũng ngăn cản, cho người cẩn thận chăm nom." Hạ Bích : "Hoàng Thượng phân phó xuống, làm hậu táng cho An Bình công chúa."

      "Vậy sao? An Bình công chúa là đầu quả tim của nàng ta, vì An Bình công chúa, nàng ta tiếc phản bội Hoàng Hậu, lại hãm hại Thục phi. nghĩ tới kết quả vẫn là thể bảo hộ được An Bình công chúa, nàng ta cũng là người đáng thương."

      Hạ Uyển Chi thở dài, có An Bình công chúa là vết xe đổ, nàng đối với Nhị hoàng tử càng thêm cẩn thận. Nàng chịu được nỗi đau mất Nhị hoàng tử, vậy nên để phải chịu thương tổn.

      "Còn phải sao." Hạ Bích thổn thức tiếng, thu thập chén muỗng cho cung nữ mang xuống, nàng ở bên hầu hạ.

      Từ khi Tề Diệp Ngọc Hoa Cung, bao lâu sau sai tiểu thái giám lại đây truyền lời, là trong triều có việc muốn xử lý, đến bữa tối qua đây.

      Còn cho người tặng tấm da hươu lại đây, là thu hoạch của trong lần săn này. Thịt hươu đưa vào phòng bếp , Hạ Đồng hầm lên cho nàng.

      Tới bữa tối, thấy Tề Diệp còn chưa đến, nàng cũng cho người thúc giục, kiên nhẫn đút Nhị hoàng tử ăn cơm. rất nhanh đói, đói bụng liền phải lập tức ăn cái gì đó. Thông thường đều ăn được rất nhiều. Nhìn ăn ngon miệng, nàng thỏa mãn, móc khăn tay ra lau miệng cho .

      Trời sắp tối mà người còn chưa lại đây, nàng có chút đói bụng. Hạ Bích : "Nô tỳ cho người qua nhìn cái xem sao?"

      " !" Nàng yên tâm gật gật đầu.

      Cung nữ rời mới chốc lát liền trở về, : "Nương nương, Hoàng Thượng tới."

      Nàng sửa sửa tóc cùng váy áo, vác bụng to tám tháng chậm rì rì ra ngoài. Thấy nàng đứng ở cửa cung, Tề Diệp nhíu nhíu mày: "Sao lại ra đây?"

      " có việc gì, ngự y lại nhiều mới tốt, thần thiếp cũng cảm thấy mệt." Nàng tay đỡ eo, tay bắt lấy bàn tay to của .

      Hai người ngồi xuống, nàng sai Hạ Bích vắt khăn rồi rửa mặt lau tay cho , phân phó phòng bếp đem thức ăn lên. Thức ăn đều là tỉ mỉ chuẩn bị, mùi thịt hươu hầm tỏa ra bốn phía, khiến cho người ta cảm thấy thèm ăn.

      Nàng lại động đũa, chỉ gắp thêm thức ăn cho . nhìn, hỏi: "Làm sao vậy? hợp khẩu vị sao?"

      "Thần thiếp muốn ăn, nghĩ tới An Bình công chúa, thần thiếp liền tự trách, nếu thần thiếp..."

      Lời còn chưa xong liền bị đánh gãy, múc cho nàng thêm chén canh thịt hươu, : "Đừng suy nghĩ lung tung. Ăn cơm . Chuyện An Bình công chúa thể trách ngươi."

      "Nhưng..."

      "Nghe lời." cường thế đem cái muỗng nhét vào trong tay nàng, mặt mày nghiêm túc.

      Nàng há miệng thở dốc, còn muốn , thấy trừng mắt, liền cắn cắn môi, cúi đầu chậm rãi ăn canh. Nước canh ngọt thanh, mỹ vị ngon miệng. Khó trách nhiều người muốn ăn thịt hươu như vậy, hương vị xác phải loại thịt khác có thể so sánh được.

      Thấy nàng uống chén canh, sai Hạ Bích lấy thêm cơm, gắp ít thức ăn bỏ vào trong chén nàng, nhìn nàng ăn hết lúc này mới yên tâm.

      Ăn xong trời chưa tối hẳn, hai người ra ngoài dạo chút. Nhị hoàng tử theo, ăn vạ phụ hoàng , lười chịu tự , thế nào cũng phải bắt ôm. Tề Diệp có biện pháp, chỉ có thể ôm cái khối thịt mũm mĩm kia mà .

      Bọn họ dạo quanh Ngọc hồ chút. Dù sao cũng là tản bộ, có khả năng chỉ loanh quanh trong Chiêu Hoa Cung. Đoàn người quanh Ngọc hồ trong chốc lát mới trở về, nửa đường nghe thấy giọng Lệ Phi. Nàng dừng bước chân nhìn lại, liền thấy Lệ Phi mang theo đèn lồng nhìn ngó xung quanh, miệng lẩm bẩm, thể nghi ngờ là gọi tên An Bình công chúa.

      Thấy bọn họ tới, nàng ta phảng phất giống như phát , qua bên cạnh bọn họ. Rồi giống như phát cái gì, bỗng nhiên nàng ta quay đầu nhìn lại đây, nhìn chằm chằm Nhị hoàng tử.
      Hạ Uyển Chi có chút kinh ngạc, lại thấy Lệ Phi chỉ là liếc mắt nhìn Nhị hoàng tử cái, thu hồi ánh mắt tiếp tục gọi: "An Bình, An Bình con ở đâu? Mẫu phi nhận thua. Con mau ra đây, mẫu phi tìm thấy con..."

      "Hoàng Thượng?" Nàng ra vẻ kinh ngạc.

      Tề Diệp thở dài, : "Nhất thời tâm trí nàng ấy ổn định, cứ để nàng ấy vậy , chờ nàng ấy tiếp nhận rồi ổn."

      Nàng thở dài, : "Nếu là thần thiếp quan tâm kĩ hơn, An Bình công chúa cũng ..."

      "Lại suy nghĩ lung tung, trẫm thích nghe ngươi như vậy. Ngày sau đừng nữa, phải ngươi sai, đừng tự trách." Tề Diệp nhéo nhéo tay nàng cảnh cáo.

      Nàng gật gật đầu, biết trách cứ chính mình, đem chuyện An Bình công chúa đổ lên đầu nàng.

      Lệ Phi tìm thấy An Bình công chúa, tối khuya cũng chịu quay về, náo loạn muốn tìm An Bình công chúa, nháo đến gà chó yên. Tề Diệp nghe xong Quang Thuận công công hồi báo, : "Cho ngự y kê chút thuốc an thần cho nàng ấy uống . Sai người chăm sóc kĩ, đừng để xảy ra chuyện."

      Quang Thuận công công gật gật đầu lui xuống.

      Hạ Uyển Chi bưng ly trà đặt vào trong tay , : "Lệ Phi đáng thương."

      "Đây cũng là chuyện có cách nào, là An Bình công chúa phúc mỏng." xoa xoa bụng nhô cao của nàng hỏi: "Mấy ngày nay có ngoan ngoãn hơn ?"

      "Sao có thể ngoan ngoãn, mỗi ngày đều vô cùng hoạt bát. So với Sách Nhi lúc trước còn hoạt bát hơn, người xem đúng là tính tình , vừa mới hai câu liền an phận." Nàng nhe răng nhếch miệng, bắt lấy tay áp lên vị trí bị nhô cao.

      Tề Diệp sờ sờ bụng nàng, cười : " ngoan, nên phạt, sao có thể hành hạ mẫu phi đây. Có biết mẫu phi ngươi vì ngươi mà chịu nhiều đau khổ hả?"

      Nàng nghe được cười: " còn , nào biết mấy cái đó?" Lời là như thế, trong bụng lại bị tiểu gia hỏa đạp lợi hại hơn, giống như là tay đấm chân đá, làm nàng có chút sợ hãi, dựa vào trong lòng ngực dám động. Tề Diệp vuốt nơi này nhô ra nơi kia thụt vào bụng, cũng thấy yên tâm.

      Cũng may tiểu gia hỏa chơi đùa lát liền ngoan ngoãn nằm yên, có lẽ là chơi mệt mỏi nên ngủ rồi.

      Nàng rửa mặt ngâm chân xong mới nằm lên giường, : "Hoàng Thượng, thần thiếp gần đây thân mình tiện, bằng Hoàng Thượng trong cung khác nghỉ ngơi ."

      " ngại." lắc đầu, phân phó cung nữ chuẩn bị nước ấm, tắm gội phen rồi ngồi ở giường vuốt ve hai chân sưng vù cho nàng. Nàng nhìn bộ dáng nghiêm túc, tâm tình phức tạp. Những việc này căn bản cần đến làm, mà lại ngại, tựa hồ còn thích thú. Ấn hai chân cho nàng, nhìn chỗ lõm xuống rồi nổi lên, bộ dáng rất là mới lạ.

      Lệ Phi bị bệnh, đây là chuyện người trong hậu cung đều biết. Từ nơi săn thú trở về biết được An Bình công chúa còn, nàng liền bị bệnh, thậm chí có thể là mất hồn, cả ngày ở trong hậu cung tìm kiếm An Bình công chúa, đối với ai cũng nhìn qua. Trong miệng nàng chỉ nhắc mãi An Bình công chúa. Khi thấy An Nhiên công chúa, nàng kích động lao đến ôm lấy buông, biểu tình điên cuồng khiến An Nhiên công chúa sợ tới mức oa oa khóc lớn, kinh động Thái Hậu.

      An Nhiên công chúa bị dọa , Lệ Phi lại dịu dàng mềm giọng dỗ dành, cầm bánh đậu đỏ đút nàng, : "An Bình ngoan, con xem mẫu phi chuẩn bị đồ ăn ngon cho con này. Mau há mồm, ăn rồi mẫu phi mang ra ngoài chơi, được ?"

      An Nhiên công chúa oa oa khóc lớn, nước mắt nước mũi đều rơi đầy mặt, nào còn quan tâm đến ăn cái gì?

      Thái Hậu vừa vào cửa liền nhìn thấy màn này, liếc mắt nhìn Quế Tú ma ma cái, ma ma hiểu ý, tiến lên đoạt lại An Nhiên công chúa từ trong lồng ngực Lệ phi. Lệ Phi sống chết ôm lấy buông, hai người lôi lôi kéo kéo. An Nhiên công chúa đau nên đau gào khóc, nhất thời Ngọc Hoa Cung ồn ào náo loạn, cuối cùng vẫn là Lệ Phi buông tay. Nhìn An Nhiên công chúa khóc đến thiếu chút nữa nghẹt thở, nàng liền sợ hãi.

      Quế Tú ma ma giao An Nhiên công chúa cho bà vú ôm ra ngoài. Thái Hậu khuôn mặt trầm xuống nhìn Lệ phi muốn đuổi theo, : "Lệ Phi, đủ rồi, ngươi nên thanh tỉnh. An Bình công chúa còn."

      Lệ Phi quay đầu nhìn bà cái, trong miệng nhắc mãi: "An Bình công chúa còn, An Bình còn. Nàng cần mẫu phi. An Bình còn, còn, tất cả đều còn, An Bình..."

      Thái Hậu nhìn thoáng qua người ngã mặt đất, biểu tình nhàn nhạt : "Kêu ngự y lại đây nhìn cái, phân phó xuống dưới được phép của ai gia cho Lệ Phi tự mình ra ngoài."

      Hạ Uyển Chi biết được chuyện bên Ngọc Hoa Cung, sai Hạ Bích tặng vài thứ Thọ Ninh Cung cho An Nhiên trưởng công chúa, xem như an ủi. Rốt cuộc tiểu hài tử như vậy bị Lệ Phi ôm khẳng định bị dọa sợ.

      giờ Lệ Phi đúng là điên điên khùng khùng. An Bình công chúa còn là đả kích rất lớn đối với nàng ta.

      Dù như thế, chuyện của Ngọc Hoa Cung liên quan đến nàng. Hơn nữa, Lệ Phi bị cấm túc, cũng lo lắng Lệ Phi gây , nàng cũng cần để ý nhiều lắm, chỉ là an tâm dưỡng thai, hy vọng hài tử có thể bình bình an an sinh ra. Nàng có Nhị hoàng tử, vậy nên cái thai này mặc kệ là nam hay nữ nàng đều thích.

      Có điều Tề Diệp lại hy vọng là vị tiểu công chúa.

      Bọn họ săn thú trở về bao lâu là đến trung thu, nàng phân phó xuống cho chuẩn bị đèn lồng và bánh trung thu, hậu cung lại bận rộn trận.

      Bởi vì mỗi năm cứ tới dịp trung thu, Tề Diệp chuẩn bị gia yến ở Ngự Hoa viên, mời tông thất cùng ngắm trăng thưởng trà.

      Yến hội rất náo nhiệt, Ngự Hoa Viên đèn đuốc sáng trưng. Nàng bố trí rất tốt, sân khấu xướng khúc mà Thái Hậu thích. Lệ Phi được ra, giờ trạng thái của nàng ta căn bản thể tham gia yến hội, để tránh làm người khác sợ.

      Nhị hoàng tử ở bên người nàng giãy giụa trong chốc lát, cho bà vú ôm, tung ta tung tăng chạy đến bên chân Tề Diệp, non nớt : "Phụ hoàng, ôm cái."

      Tề Diệp sủng Nhị hoàng tử là chuyện ai cũng biết, nếu cũng đưa lên cái khóa ngọc trân quý như vậy vào yến tiệc tròn tuổi.

      cười nhéo cái mặt Nhị hoàng tử, khom lưng ôm lên đặt ở đùi.

      Nhị hoàng tử để bụng ánh nhìn như có như của mọi người, ngồi ở đùi phụ hoàng vui sướng đung đưa cẳng chân, mặt hướng về phía mẫu phi, mềm mại : "Mẫu phi!"

      Nàng cười : "Ngoan, đừng lớn tiếng ồn ào."

      Nhị hoàng tử nghe lời gật gật đầu, che miệng cười trộm, biểu tình hàm hậu đáng , hồn nhiên trong sáng làm người khác buồn cười.

      Quý Tiệp dư nhìn, ánh mắt trầm xuống, trong lòng khẽ đau. Nàng nhìn thoáng qua Tam hoàng tử bị bà vú ôm ngồi ở bên người hỏi thăm, xem Tam hoàng tử chỉ lo ăn thạch lựu, Hoàng Thượng cũng nhìn chút nào, tựa hồ Tam hoàng tử này căn bản tồn tại.

      Nghĩ vậy, Quý Tiệp dư thầm bóp bóp nắm tay, nhìn người ngồi ở bên cạnh chủ vị ăn từng viên từng viên thạch lựu, nhìn Quang Thuận công công đưa thạch lựu mà Hoàng Thượng lột xong đến trước mặt nàng ta, cẩn thận tỉ mỉ sủng ái đến mức nàng hận thể nhào lên đó.

      Nếu biết có ngày hôm nay, ngày trước nên nhân lúc nàng ta cánh chim chưa cứng mà diệt trừ . Lúc này cũng bị nàng ta đè ép đến thấy ánh mặt trời, được ân sủng, bị vắng vẻ như vậy.

      Cảm giác ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm chính mình, Hạ Uyển Chi ngẩng đầu nhìn qua liền đụng phải ánh mắt Lâm Huệ kịp thu hồi. Nàng ta kinh hoảng vội dời mắt lẩn tránh. Hạ Uyển Chi chỉ cười khẽ chút liền thu hồi ánh mắt, nhìn Nhị hoàng tử bắt lấy quả nho đút cho Tề Diệp ăn. Động tác có chút vụng về, mà Tề Diệp lại ăn vui vẻ, thương xoa xoa đầu của , vẻ mặt sủng ái.

      Lâm Huệ ngồi bên dưới nhìn người chủ vị đùa giỡn với Nhị hoàng tử, trong lòng liền khó chịu. Nàng nghĩ đến hài tử của mình nếu là bình an ra đời tốt biết bao. Nàng cầu được sủng ái, chỉ hy vọng có hài tử ở bên người như vậy là đủ rồi, chỉ tiếc nàng bao giờ có thể làm mẹ được nữa.

      "Lâm Sung Dung đây là làm sao vậy?" Người cúi đầu gạt lệ bỗng nhiên nghe thấy thanh hơi kinh ngạc.

      Thái Vi quay đầu lại nhìn Khang Ninh Vương đứng đó có chút ngạc nhiên, lại vẫn hành lễ, : "Thỉnh an Khang Ninh Vương."

      Lâm Huệ hoảng loạn lau nước mắt, đứng dậy hành lễ, : "Đa tạ Khang Ninh Vương quan tâm, tần thiếp cũng có việc gì. Tần thiếp ra ngoài được lát, mong Khang Ninh Vương thứ lỗi, tần thiếp xin cáo lui trước."

      Khang Ninh Vương gật gật đầu, nhìn thoáng qua người bước chân vội vàng rời , nhịn được khẽ cười. ngửa đầu nhìn ánh trăng sáng tỏ bầu trời đêm, thở dài : " là tròn!"

    3. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 125
      Sau tết Trung Thu, ý thu càng đậm, lá phong Thúy Hoa Sơn bắt đầu phiếm đỏ, nhìn từ xa như là vùng lửa cháy, phong cảnh đẹp. Tuy nàng rất muốn nhìn cái, chỉ tiếc mang cái bụng to, căn bản được mấy bậc thang, ngồi kiệu lại yên tâm, chỉ có thể đứng ở Chiêu Hoa Cung nhìn từ rất xa.

      Ngọc hồ có thể thu hoạch hạt sen, nàng cho các cung nhân thuyền ra hái lấy. Hạt sen tươi mới vừa ngắt lên liền đưa đến trong cung nàng, ngọt thanh giòn giòn, nàng rất thích ăn, Nhị hoàng tử cũng thích ăn.

      Nhìn hạt sen tươi mới, nàng liền sai Hạ Bích gói ít, nàng chuẩn bị đem Ngự thư phòng. Nhị hoàng tử nắm tay nàng, chậm rì rì theo, rồi lại nhảy nhót tung tăng, rất là sung sướng.

      đường hai mẹ con vừa vừa cười, tới Ngự thư phòng vừa lúc nghỉ ngơi. Nàng nắm tay Nhị hoàng tử vào. Vừa vào cửa Nhị hoàng tử liền buông tay nàng ra, tung ta tung tăng vừa chạy vừa kêu: "Phụ hoàng... Phụ hoàng..."

      Người nhắm mắt dưỡng thần nghe thấy tiếng gọi mềm mại, mở mắt ra liền thấy cậu nhóc hưng phấn chạy tới, ánh mắt nhìn lướt qua Hạ Uyển Chi mỉm cười, khom lưng kéo Nhị hoàng tử lên ôm vào trong ngực, cười : "Sao lại đến đây?"

      "Hái được chút hạt sen tươi mới, nghĩ Hoàng Thượng thích nên cầm chút lại đây." Nàng cười .

      Tề Diệp nhìn thoáng qua hạt sen Hạ Bích mang tới, trong lòng cao hứng, lôi kéo nàng ngồi xuống, dịu dàng sờ sờ bụng nàng, tràn đầy tình cảm: "Hôm nay có ổn ?"

      "Hoàng Thượng cần lo lắng, ngự y hết thảy đều tốt." Hôm nay ngự y thỉnh mạch, nàng nghỉ ngơi tốt, nên lại nhiều chút. Nàng chú ý dưỡng thai nên hài tử trưởng thành rất khỏe mạnh.

      Nàng lột hạt sen cho ăn, Nhị hoàng tử nhìn trân trân, cái miệng giật giật. Nàng cười chút lại lột hạt sen cho Nhị hoàng tử ăn. thấy vậy khóe miệng nhấp cười, rất là vui vẻ.

      Quý Tiệp dư đặc biệt làm bánh hoa quế đưa Ngự thư phòng, lại bị cung nhân ngăn đón : "Nương nương dừng bước. Uyển Quý Phi ở bên trong, nương nương tiện vào."

      Quý Tiệp dư vừa nghe sắc mặt trầm xuống, ngay sau đó hỏi: "Uyển Quý Phi vào bao lâu?" Nghe bên trong truyền đến tiếng cười vui vẻ, nàng nhíu nhíu mày.

      " được lát." Cung nhân .

      " vào thông báo tiếng ." Nàng cam lòng đến chuyến vô ích, vẫn phân phó.

      "Cái này chỉ sợ được, quý phi nương nương vào thời điểm người ở đây ai cũng thể quấy rầy. Quý Tiệp dư vẫn nên về trước . Ý của Uyển Quý phi, tiểu nhân dám vi phạm, nương nương đừng làm khó dễ nô tài chúng ta."

      Quý Tiệp dư tức giận đến sắc mặt biến đổi, Ngự thư phòng này từ khi nào đến phiên Uyển Quý phi tới can thiệp?

      màng cung nhân ngăn trở, nàng nhấc chân vào. Cung nhân dám tới gần, nhìn nàng ta vào lại dám kéo ra, chỉ có thể trơ mắt nhìn người tiến vào trong.

      Hạ Uyển Chi cười quay đầu lại liền thấy Quý tiệp dư tới, tươi cười hơi đổi, cười nhạt nhìn nàng ta tiến lên.

      Quý Tiệp dư liếc nhìn Hạ Uyển Chi cái, hành lễ xong tiến lên : "Hoàng Thượng, tần thiếp làm..."

      Lời còn chưa dứt, Tề Diệp vui ngẩng đầu nhìn nàng: "Quý Tiệp dư càng ngày càng tuân thủ quy củ, trẫm tuyên ngươi vào khi nào?"

      "Hoàng Thượng!" Quý Tiệp dư nhất thời biết nên cái gì, ai oán nhìn .

      Hạ Uyển Chi nhìn vậy cười khẽ tiếng, lột hạt sen cho ăn, tự mình đút đến trong miệng . lại cũng ngại, tự nhiên mà há mồm ăn vào. Nhị hoàng tử nhìn, bập bẹ : "Mẫu phi, Sách Nhi ăn, Sách Nhi ăn..."

      "Được rồi, mẫu phi liền lột cái cho ngươi." Nàng cười xoa xoa Nhị hoàng tử chơi đến mồ hôi đầy đầu, lột hạt sen đặt vào trong miệng . Tề Diệp mỉm cười nhìn, chính mình lột viên cho nàng. Ba người cử chỉ thân mật, hành động coi ai ra gì làm Quý Tiệp dư xấu hổ đến biết làm gì, tức giận đến sắc mặt đại biến.

      Tề Diệp lột hai viên hạt sen, nhìn Quý Tiệp dư còn đứng ở trước mặt thấy chướng mắt, nhíu mày xua xua tay : " có việc gì Quý Tiệp dư liền trở về . Ngày sau được trẫm phân phó đừng tự tiện tiến vào Ngự thư phòng. Quý Tiệp dư cũng đừng quên thân phận của mình."

      "Hoàng Thượng, tần thiếp chỉ muốn đưa chút điểm tâm cho Hoàng Thượng nếm thử. Tần thiếp có ý gì khác..." Thấy cũng để ý tới chính mình, còn nữ nhân ở bên cạnh kia cười vô cùng sáng lạn, nàng nhìn mà trong lòng ngột ngạt, mím môi hành lễ rời . Khi xoay người, liếc mắt nhìn nàng ta cái, thầm hừ lạnh tiếng rời .

      Quý Tiệp dư ra khỏi Ngự thư phòng cần phải ngụy trang, sắc mặt trầm, bộ dạng người sống chớ tới gần. Sau khi trở lại Tử Quế hiên, nàng quay đầu liền đoạt lấy hộp đồ ăn quăng mạnh xuống mặt đất. Bánh hoa quế thơm ngào ngạt rơi mặt đất, nàng còn chưa hết giận, hung hăng dẫm nát, cũng sợ làm dơ giày. Mộc Hương nhìn vậy dám tiến lên, Khang Hỉ cũng dám lắm miệng.

      Thẳng đến khi bánh hoa quế bị nàng hủy thành mớ hỗn độn, nàng mới cam tâm, thở hổn hển ngồi xuống bên sinh hờn dỗi. Dù hận nữ nhân kia đến ngứa răng, nàng lại thể làm gì. Ai bảo nàng ta là đầu quả tim của Hoàng Thượng, giờ cái hậu cung này còn ai có thể so sánh với nàng ta.

      Vốn những thứ này đều thuộc về chính mình, đều là nàng ta chặn ngang chân, đoạt ân sủng. Ngẫm lại Quý Tiệp dư liền oán hận thôi, nếu có nữ nhân kia, chỉ sợ Hoàng Thượng cũng vắng vẻ mình, thích mình như thế.

      Qua tháng tám, thời tiết dần dần rét lạnh. Quần áo mùa đông chuẩn bị tốt. Hạ Uyển Chi sai người phát xuống, dùng để chống đỡ giá lạnh. Lá phong ở Thúy Hoa Sơn cũng dần dần rơi rụng, phủ đỏ nửa bên đỉnh núi. Nàng nhìn Thúy Hoa Sơn trở nên trơ trọi theo từng ngày.

      Khi hoa cúc nở rộ là Tết Trùng Dương, bụng Hạ Uyển Chi cũng lớn hơn rất nhiều, sắp đến thời điểm lâm bồn. Tất nhiên là nàng thể theo lên Thúy Hoa Sơn, liền cắm chút thù du tránh tai ở người. Nhị hoàng tử để Hạ Bích trông coi theo Tề Diệp. Nàng ở Chiêu Hoa Cung chờ, ăn bánh trùng dương, uống chút rượu hoa cúc dịu .

      Đại khái là đoán được nàng có khả năng tham dự, các cung phi khác đều tỉ mỉ trang điểm phen, mặc lên cung trang mình vừa lòng nhất, cài cây trâm mình thích nhất, hy vọng có thể giành được ánh mắt Hoàng Thượng.

      Lệ Phi vẫn luôn mang bệnh nên cũng trang điểm, nàng chỉ muốn lên núi cầu phúc cho An Bình công chúa chết non của mình. Hơn tháng này nàng nghĩ ra rất nhiều, tuy rằng vẫn bi thương thôi, nhưng nàng hy vọng làm chút gì đó vì An Bình công chúa. Mỗi ngày ôm vật cũ của An Bình công chúa, lấy nước mắt rửa mặt, Lệ Phi biểu tình bi thương, khuôn mặt tiều tụy, sớm còn nhan sắc ngày xưa, mà nàng cũng để bụng cái nhìn của mọi người nữa.

      Quý Tiệp dư vẫn luôn lưu ý hành động của Lệ Phi. Sau khi bước lên Thúy Hoa Sơn, nàng đặc biệt tiếp cận Lệ Phi, : "Nhìn Lệ Phi nương nương khí sắc khá hơn trước nhiều."

      Lệ Phi mặt vô biểu tình nhìn nàng ta, tựa hồ lời nàng ta căn bản khiến nàng có hứng thú.

      Quý Tiệp dư thấy nàng trầm mặc, cũng thèm để ý, cười : "Nghe Lệ Phi thương con thành tật. Lệ Phi đúng là thương An Bình công chúa. Chỉ tiếc An Bình công chúa đáng như vậy..." Lệ Phi nghe hai chữ An Bình, mặt có thêm chút cảm xúc, phần lớn là bi thương thôi.

      Quý Tiệp dư tiếc hận : "Lệ Phi mười tháng hoài thai, vất vả sinh hạ An Bình công chúa, lại ngờ là bảo trụ được. đúng là đáng tiếc. Có điều cái này cũng thể trách Lệ Phi nương nương, nếu phải Uyển..."

      Nàng muốn lại thôi, bộ dáng lỡ lời khiến cho Lệ Phi chú ý: "Nếu phải cái gì?"

      " có gì." Quý Tiệp dư ánh mắt trốn tránh.

      Lệ Phi càng thêm nghi hoặc: "Quý Tiệp dư cũng phải là người lời dong dài như vậy, nếu biết cái gì sao thẳng ra?"" có gì, Lệ Phi nương nương đa tâm. Có vẻ như Hoàng Thượng xuống núi." Quý Tiệp dư chuyển đề tài, phải rời .

      Lệ Phi nổi lên lòng nghi ngờ, sao lại dễ dàng để nàng ta khỏi, bắt lấy tay áo nàng ta : "Nếu Quý Tiệp dư biết chuyện, cần gì phải vòng vo chứ?"

      Quý Tiệp dư nhìn thoáng qua chung quanh, ý bảo Lệ Phi cùng nàng tránh ra vài bước chuyện. Lệ Phi theo, hai người đứng ở phía sau tảng đá xanh. Quý Tiệp dư : "Cũng tình gì. Chính là ngày An Bình công chúa xảy ra chuyện, có người nhìn thấy Hạ Bích kinh hoảng, thất thố rời . Sau đó bao lâu liền truyền đến tin An Bình công chúa chết đuối."

      Thấy Lệ Phi sắc mặt đại biến, nàng cười lạnh trong lòng, ngoài miệng lại : "Chắc là người khác nhìn lầm rồi. Ta cũng chỉ là vậy mà thôi, Lệ Phi coi như nghe thấy là được."

      Sao có thể làm như nghe thấy, nàng chưa từng nghĩ tới liên quan đến Uyển Quý Phi. Nàng vẫn luôn tin là An Bình cẩn thận chết đuối. Con bé ngoan ngoãn như vậy, mà mình cũng luôn dạy dỗ nên đến nơi có nước. An Bình công chúa rất nghe lời, con bé mình đến cạnh ao hồ.

      Kết hợp với lời Quý Tiệp dư , Lệ Phi sắc mặt đại biến, trong lòng bi phẫn thôi. Vốn cho rằng nàng ta để mình cùng săn thú là chuyện tốt, lại ngờ chỉ là muốn hại chết An Bình mà thôi.

      Nghĩ vậy, Lệ Phi cả người lạnh băng, tràn đầy tức giận.

      Quý Tiệp dư nhìn thấy mục đích đạt tới, khóe miệng cong lên, cười lạnh chút xoay người rời .

      biết đứng bao lâu, mãi đến khi Tú Hà gọi vài tiếng, Lệ Phi mới thanh tỉnh lại. Nhìn nàng ánh mắt lạnh lẽo, làm người khác rét mà run, Tú Hà : "Nương nương, làm sao vậy?"

      Lệ Phi hít vào hơi, lau sạch nước mắt mặt, thanh lạnh lùng : " có việc gì."

      Tú Hà dám hỏi nhiều, càng dám hỏi Quý Tiệp dư gì, chỉ theo sau Lệ Phi rời .

      Lệ Phi nhìn Nhị hoàng tử được Hoàng Thượng nắm tay dẫn , đúng là trăm ngàn sủng ái tại thân a. An Bình công chúa chỉ là vị công chúa, cũng cản trở Nhị hoàng tử, vì sao nàng ta ngoan độc như thế, cái hài tử cũng buông tha?

      Tựa hồ cảm giác được ánh mắt nàng, Nhị hoàng tử quay đầu nhìn, đôi mắt to hắc bạch phân minh nhìn nàng cái liền thu hồi, khuôn mặt trắng nõn đáng khiến người ta rất thích. An Bình công chúa có từng khiến người ta căm ghét, vì sao nàng ta lại hạ thủ được?

      "Nương nương, Lệ Phi nương nương tới." Cung nữ đứng ở cửa giọng .

      khâu vá quần áo, Hạ Uyển Chi khựng lại, có chút ngạc nhiên ngẩng đầu: "Để nàng ta vào ." Hạ Bích đỡ nàng đứng dậy. Hạ Đồng cầm đồ thêu đặt ở bên, sửa sang lại chút váy áo cho nàng.

      Rất nhanh Lệ Phi liền tiến vào, mặt có biểu tình gì nhìn nàng, trong mắt tựa hồ có cái gì bắt đầu khởi động.

      "Sao Lệ Phi lại tới? đến Thúy Hoa Sơn sao?" Nàng vẫn chưa phát cái gì, hỏi.

      Lệ Phi lắc đầu, Hạ Uyển Chi bảo nàng ngồi chuyện. Hạ Bích pha chén trà nóng bưng lên, lại bưng chút điểm tâm, bánh trùng dương lên. Có vẻ nàng thích, ánh mắt dạo vòng mặt Hạ Uyển Chi, cuối cùng dừng ở cái bụng sắp lâm bồn.

      "A!" Lệ Phi : "Nhìn quý phi nương nương có vẻ sắp lâm bồn, nương nương đúng là có phúc khí, nghĩ đến có lẽ lại là vị tiểu hoàng tử."

      "Mấy cái này trước tốt, mặc kệ là hoàng tử hay là công chúa, đều là trời cao ban ân." Hạ Uyển Chi cười cười. Nàng có Nhị hoàng tử, lần này là nam hay là nữ nàng cũng để ý, chỉ cần hài tử khoẻ mạnh là đủ rồi.

      "Nương nương đúng. Chỉ tiếc thần thiếp có phúc khí kia, giữ được An Bình công chúa. Gần đây thần thiếp thường hay gặp ác mộng, An Bình ở bên tai thần thiếp rằng rất lạnh, rất lạnh. Mỗi khi bừng tỉnh, thần thiếp đều bi thống thôi. Đứa đáng ngoan ngoãn như vậy, sao lại chết đuối cơ chứ?" Khi nàng lời này, hề chớp mắt nhìn chằm chằm Hạ Uyển Chi, hy vọng có thể nhìn ra cái gì từ mặt nàng ta.

      Hạ Uyển Chi sắc mặt như bình thường, đồng tình : "Người chết thể sống lại, Lệ Phi vẫn là hiểu ra ít. Lệ Phi còn trẻ, về sau còn có hài tử."

      "Liền tính có hài tử cũng phải An Bình. Hơn nữa, tình về sau ai biết được." Nàng còn được sủng ái, như lần ra ngoài săn thú vừa rồi, Hoàng Thượng vẫn chưa chạm vào nàng, càng đừng đến lúc bình thường. Hoàng Thượng lâu cùng nàng nằm chung giường, muốn hài tử há lại dễ dàng như vậy.

      Cho dù có hài tử, hậu cung hiểm ác, có thể sinh hạ hay còn biết, làm sao nàng dám hy vọng xa vời đây?

      "Nương nương làm mũ đầu hổ (cho con nít đội) cũng đẹp, thần thiếp đúng là làm được." Lệ Phi mỉm cười tiến lên, muốn nhìn chút đồ nàng thêu.

      Hạ Uyển Chi cười cười, : "Nào có tốt như vậy, chỉ là tùy tiện thêu mà thôi. Dù sao cũng là chuẩn bị cho hài tử, tự làm luôn là yên tâm hơn chút."

      "Còn phải sao? Hài tử chính là bảo bối trong lòng mẫu thân, nếu có hài tử làm sao sống được. Nếu nương nương biết được, vì sao lại phải hạ độc thủ với An Bình? Con bé còn như vậy, chỉ là hài tử hiểu chuyện, nương nương sao có thể nhẫn tâm?"

      Hạ Uyển Chi nghe mà sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng lại liền thấy Lệ Phi vung thứ giấu trong tay áo lên, trong tay nàng ta cầm cái kéo sắc bén đâm về phía nàng.

      Hạ Bích, Hạ Đồng cũng phát , vội vàng tiến lên ngăn cản.

      Nhưng Lệ Phi xông đến, Hạ Uyển Chi thân mình vụng về, tránh né kịp, cánh tay bị đâm nhát, nàng đau đến nhíu mày, dùng sức đẩy Lệ Phi. Lệ Phi thấy đâm trúng chỗ trọng yếu còn bị Hạ Bích cùng Hạ Đồng bắt được, giãy giụa trong chốc lát. Hạ Bích cướp kéo của Lệ Phi vứt mặt đất, gắt gao bắt lấy nàng ta cho giãy giụa.

      Động tĩnh trong phòng làm cho cung nữ canh giữ bên ngoài chú ý đến, Tú Hà sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, dám động đậy.

      tình rất nhanh liền kinh động Tề Diệp. vội vàng đến, nhìn tay áo nàng nhiễm vết máu, Lâm ngự y còn chưa tới, thấy nàng nhíu mày cắn môi, sắc mặt tái nhợt, trong lòng liền căng thẳng: "Uyển Nhi!"

      Nàng nghe thấy thanh ngẩng đầu, nhìn hai mắt đẫm lệ: "Hoàng Thượng..."

      bước nhanh tiến lên, muốn xem xét miệng vết thương lại sợ làm nàng bị đau, tức khắc chân tay luống cuống, chỉ biết gạt lệ cho nàng. còn nhớ năm đó ở ngoài cung nàng cũng bị thương cánh tay, chính là chắn đao cho mình. giờ cánh tay mơ hồ vẫn còn vết sẹo, ngờ hôm nay cánh tay này lại lần nữa bị thương. vừa gạt lệ cho nàng vừa trấn an: "Đừng lo lắng, ngự y lập tức tới."

      "Ừ! có việc gì, chỉ bị thương ngoài da mà thôi." Nàng : "Hoàng Thượng, cần trách phạt Lệ Phi, nàng ta phải cố ý." Lệ Phi đúng là to gan, dám thương tổn nàng, còn là nàng hại chết An Bình công chúa. Nhưng nàng có làm cái gì, là An Bình công chúa tự mình xảy ra chuyện, há có thể trách ở người nàng. Hôm nay nếu phải có bọn Hạ Bích, nàng cũng phải là chịu chút thương tổn da thịt thôi đâu.

      "Hừ, sao nàng ta lại cố ý? Đều khiến ngươi bị thương rồi, nếu phải có người che chở, chẳng phải là muốn mệnh của ngươi. Dám thương tổn ngươi, trẫm quyết tha thứ." Tề Diệp sắc mặt biến đổi, uy nghiêm trầm.

      Hạ Uyển Chi cúi đầu gạt lệ, mắt lóe tinh quang.

      Lâm ngự y tới rất nhanh, muốn hành lễ bị Tề Diệp ngăn lại, bảo lập tức xử lý miệng vết thương. Miệng vết thương , đụng vào cánh tay khiến cho nàng đau đến hít mạnh hơi. Cũng thể động vào cánh tay, dù sao cũng phải thoa thuốc và băng bó.

      Mà Tề Diệp xem nàng đau đến mặt cũng trắng bệch, khỏi đau lòng lo lắng, răn dạy Lâm ngự y trận, ý bảo chút.

      Cho dù vô cùng cẩn thận, nàng vẫn đau đến mồ hôi đầy đầu, vội vàng lấy khăn tay lau cho nàng. Miệng vẫn luôn hỏi xem nàng có đau hay , hỏi đến mức Lâm ngự y cũng mồ hôi đầy đầu, nơm nớp lo sợ.

      Băng bó xong, ngự y bắt mạch cho nàng, thai vị và thai khí đều tốt, cũng có chuyện gì lớn. Có điều nàng vẫn bị sợ hãi, cầu phải nghỉ ngơi cho tốt.

      Sau khi ngự y rời , Tề Diệp ngồi trong chốc lát, nhìn nàng nằm xuống nghỉ ngơi mới rời .

    4. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 126
      Hạ Uyển Chi tỉnh lại liền nghe tin Lệ Phi bị biếm lãnh cung, cũng là do Hạ Bích cho biết nhân lúc nàng thay đồ, Tề Diệp ở gian ngoài chơi đùa với Nhị hoàng tử.

      Nàng gật gật đầu tỏ vẻ biết. Mặc kệ thế nào, Lệ Phi muốn giết nàng, người như vậy làm sao có thể giữ lại bên người. Để cho nàng ta có sẵn cơ hội thương tổn chính mình mọi nơi mọi lúc hay sao?

      Hơn nữa, Lệ Phi thần trí , việc mất An Bình công chúa đủ để huỷ hoại nàng ta. Chỉ là trước kia tìm tới, thế nhưng mấy tháng qua lại đến đến nhằm vào mình. Theo nàng thấy, từ chuyện của An Bình công chúa, Lệ Phi cũng phải là người trầm ổn chờ thời.

      Như vậy, chỉ có thể là có người gì đó với Lệ Phi.

      Trang điểm xong, nàng nhìn nhìn mình ở trong gương, lập tức có chút nhụt chí. Đại khái dưỡng thai quá tốt, mặt nàng còn là châu tròn ngọc sáng, mà là béo đến dám nhìn thẳng. Toàn bộ thân mình cũng tròn vo, bụng còn lớn hơn so với lúc mang thai Nhị hoàng tử. Cũng may là nàng sống trong nhung lụa, quần áo tới duỗi tay cơm tới há mồm, cũng cần nhọc lòng.

      Cất bước ra ngoài, Nhị hoàng tử thấy nàng, vui sướng nhảy xuống khỏi đùi phụ hoàng, chạy đến trước mặt nàng ôm lấy chân, "Mẫu phi ôm cái."

      Nàng dùng cánh tay bị thương xoa xoa khuôn mặt của . đầu đội mũ đầu hổ trừ tà ma nàng chuẩn bị, nhìn đáng cực kỳ "Sách Nhi ngoan, cánh tay mẫu phi bị thương, để phụ hoàng ôm được ?"

      Nhị hoàng tử rối rắm nhìn nàng, lại nhìn phụ hoàng, sau đó ngoan ngoãn gật đầu, đến bên người phụ hoàng, vươn cánh tay đô đô thịt.

      Tề Diệp mặt mày hớn hở ôm ở Nhị hoàng tử, hôn cái lên mặt , thương thôi "Thấy đỡ chút nào chưa?"

      " khá hơn nhiều." Nàng cười cười trấn an, hỏi "Lệ Phi có việc gì chứ?"

      " có việc gì, về sau nàng ta xuất ở trước mặt ngươi nữa, đừng lo lắng." Nếu nhờ nàng tránh được, nếu kéo đâm trúng nơi trọng yếu, quả hậu quả cũng dám nghĩ tới.

      "À!" Nàng truy hỏi nữa, xoa xoa bụng "Thần thiếp có chút đói bụng, chúng ta dùng bữa !"

      "Ừ!" Tề Diệp gật gật đầu, phân phó xuống dưới chuẩn bị thức ăn.

      Lúc này Nhị hoàng tử nghe hiểu bọn họ đối thoại, nãi thanh nãi khí "Sách Nhi cũng đói!"

      Tiếng vừa dứt, hai người liếc nhau, nhìn kẻ năng nghiêm túc, cả hai đều nhịn nổi cười, trái phải hôn lên gò má phúng phính của Nhị hoàng tử, bầu khí ấm áp lan toả.

      Chuyện Lệ Phi bị biếm lãnh cung, vui nhất là Thái Hậu cũng là Quý Tiệp dư.

      Ngay cả Lệ Phi cũng phải đối thủ của nàng ta, cái hậu cung này ai có thể cùng nàng ta tranh sủng. Nhìn Lâm Sung Dung cùng Quý Tiệp dư làm nên cái gì, Hoàng Thượng lại độc sủng người, Thái Hậu thực nóng lòng. Nếu Uyển Quý Phi ngồi lên vị trí Hoàng Hậu, bà - vị Thái Hậu này ở hậu cung đúng là chút địa vị đều có. Vậy Triệu gia ở trong triều dùng cái gì để ra mặt?

      Quý Tiệp dư tức giận đến thiếu chút nữa hộc máu. Vốn tưởng rằng Lệ Phi có thể diệt trừ cái tiện nhân kia, lại ngờ vẫn là vô dụng như thế, khó trách giữ nổi hài tử, quả thực là chết chưa hết tội.

      Từ sau khi Lệ Phi bị biếm lãnh cung, người hậu cung càng vì Hạ Uyển Chi như Thiên Lôi sai đâu đánh đó.

      Ở hậu cung, trừ bỏ vị trí Hoàng Hậu ra còn ai có thể làm gì nàng. Dù là Thái Hậu cũng dám tùy tiện động nàng.

      Bởi vì là mùa đông, vết thương cánh tay chậm lành, dưỡng mấy ngày mới bắt đầu kết vảy khép lại. Dùng thuốc trị ngoại thương tốt nhất, mỗi ngày trước khi ngủ, Tề Diệp đều tự mình thoa thuốc cho nàng. Thân mình nàng rất vụng về, đứa này hề ngoan ngoãn như Nhị hoàng tử. Tháng tăng lên, ở trong bụng nàng tay đấm chân đá, có khi đá đến mức bụng rất là khó chịu, chỉ biết gập ngón tay mong chờ ngày sinh nở.

      Mỗi lần thấy nàng bị hành hạ đến quá sức, Tề Diệp đau lòng thôi, rồi lại bất lực, chỉ biết cúi đầu cảnh cáo tiểu gia hỏa trong bụng, rồi lại cho rằng chơi đùa cùng mình, chơi đến vui vẻ, chịu khổ vẫn là nàng.

      Tới gần ngày sinh, dù nàng đau eo đau chân vẫn muốn ra ngoài chút. Nàng cũng có kinh nghiệm, biết lại nhiều chút thời điểm sinh nở nhàng hơn.

      Cuối tháng chín, trời vẫn mưa đêm.

      Cả đêm nàng ngủ ngon, cứ cảm thấy yên ổn, dần dần cảm thấy bụng dưới đau. Nàng cảm giác bên dưới ướt đẫm mảnh, liền biết là sắp sinh rồi, vội vàng đẩy đẩy Tề Diệp ngủ say bên cạnh tỉnh.

      Nàng nhiều lần khuyên bảo cung khác nghỉ ngơi, nhưng vẫn nghỉ ở trong cung nàng, chỉ là lâu lâu Ngọc Long Điện ngủ đêm.

      Mới vừa bị đẩy tỉnh, còn mơ hồ, lại tự động vươn tay xoa chân cho nàng, bởi vì nàng mang thai hai chân rút gân lợi hại, có khi chính tự xoa bóp cho nàng.

      Nàng "Hoàng Thượng mau tỉnh, sợ là thần thiếp sắp sinh, ngài mau truyền bà đỡ lại đây nhìn cái."

      Tề Diệp ừ tiếng, nằm im động tĩnh, ngay khi nàng chuẩn bị lặp lại lần nữa, người nằm kinh ngạc bật dậy "Sắp sinh?"

      "Vâng!" Hạ Uyển Chi bình tĩnh "Chỉ sợ là sắp sinh." Vừa dứt lời, xốc chăn, vội vàng hô cho người truyền bà đỡ.

      Rốt cuộc phải lần đầu, quá vất vả, nhưng cũng thoải mái. Hạ Uyển Chi ở phòng trong la hét kiệt lực, phối hợp bà đỡ hô hấp dùng sức. Tề Diệp ở ngoài cửa nghe tiếng nàng hô đau, gấp gáp như kiến bò chảo nóng.

      Chiêu Hoa Cung đèn đuốc sáng trưng, chẳng mấy chốc bị hậu cung chú ý nhìn chằm chằm. Các nàng đều biết nàng sắp sinh, nhiều ít đều cầu nàng sinh công chúa, hoặc là tử thai.

      Chỉ tiếc các nàng bỏ đêm ngủ, rạng sáng lại nghe được cái tin muốn nghe. Uyển Quý Phi bình an sinh hạ Tứ hoàng tử, nặng tám cân ba lượng*, khiến chính nàng chịu khổ ít.

      *1cân Trung Quốc = 0.5kg

      Nghe thấy tiếng trẻ con khóc, Tề Diệp bất chấp những cái quy củ, vén rèm lên vào. Bà đỡ ôm Tứ hoàng tử được lau rửa sạch , thấy tiến vào, cười hành lễ "Chúc mừng Hoàng Thượng, chúc mừng Hoàng Thượng, là vị tiểu hoàng tử khỏe mạnh."

      Tề Diệp nhìn thoáng qua Tứ hoàng tử, làn da nhăn nheo mặt mũi hồng hào, phấn khởi "Làm tốt lắm, thưởng!" Bà đỡ hành lễ, ngàn ân vạn tạ.

      đến bên mép giường ngồi xuống, Hạ Uyển Chi còn có chút sức lực, nhìn mỏi mệt cười cười "Chúc mừng Hoàng Thượng!"

      "Uyển Nhi vất vả!" Tề Diệp cười dùng tay áo lau mồ hôi cho nàng, "Nghỉ ngơi cho tốt, chuyện khác về sau lại ."

      Hạ Uyển Chi gật gật đầu, bắt lấy tay nắm chặt, chậm rãi nhắm mắt lại. Lăn lộn cả đêm, dù là lực dồi dào cũng thể chống đỡ nữa.

      Nàng lại sinh thêm tiểu hoàng tử, tâm vui vẻ chỉ sợ cũng chỉ có người của Vinh Quốc Phủ. giờ hậu cung mình nàng độc đại, lại vì Hoàng Thượng sinh hạ hai vị hoàng tử, phong làm Hoàng Hậu cũng phải có khả năng. Vinh hầu gia nghĩ nữ nhi mình chính là Hoàng Hậu, buổi tối nằm mơ còn cười tỉnh.

      Tề Diệp mừng đón hoàng tử, liên tiếp mấy ngày thượng triều đều vẻ mặt ôn hoà. Các đại thần cũng đều là nhân tinh, biết lúc này dễ chuyện, thượng ít tấu chương xấu. xác tâm tình tốt so đo nhiều, nếu khẳng định phát giận đến hù chết bọn họ.

      Hạ Uyển Chi ngủ buổi sáng tỉnh lại. Hạ Bích canh giữ ở mép giường, thấy nàng tỉnh vội vàng hỏi "Nương nương tỉnh, có muốn ăn chút ạ?"

      "Tiểu hoàng tử đâu?" Nàng tâm tâm niệm niệm đến nhi tử mới sinh ra, nào biết đến đói bụng hay đói bụng.

      "Nương nương chờ lát, tiểu hoàng tử rất khỏe, bà vú chăm sóc. Nô tỳ ôm tiểu hoàng tử lại đây." Hạ Bích sai tiểu cung nữ hầu hạ, bước ra ngoài phân phó xuống. Tiểu thái giám hấp tấp chạy tới báo cho Tề Diệp, là Uyển Quý Phi tỉnh.Tiểu hoàng tử ăn no ngủ say, sinh ra còn đến ngày, cả người thoạt nhìn đỏ rực, lại vẫn làm người cảm thấy đáng . Nàng dựa vào gối mềm đầu nhìn dung nhan khối thịt mềm mại ngủ say trong lòng, muốn vỗ vỗ khuôn mặt nhắn của hài tử, lại sợ đánh thức .

      Xem đủ rồi nàng mới đặt hài tử xuống bên cạnh, kéo chăn mềm qua đắp ở người . Hạ Bích bưng cháo thịt cùng canh gà tiểu phòng bếp chuẩn bị lên. Nàng ăn chút liền nuốt vô nữa, hỏi "Nhị hoàng tử đâu?"

      "Nương nương yên tâm, Nhị hoàng tử rất ngoan ngoãn, lúc này bà vú dỗ ngủ rồi, tỉnh dậy nô tỳ dẫn lại đây."

      Hạ Uyển Chi gật gật đầu, bưng nước ấm uống ngụm, nhìn rèm châu đong đưa, hình bóng quen thuộc tiến vào. Nàng cười cười "Hoàng Thượng sao lại đến đây?"

      "Trẫm đến xem ngươi!" Vừa vừa vươn tay muốn nắm tay nàng, lại nhớ tới nàng thể chịu lạnh, phân phó cung nữ chuẩn bị nước ấm cho làm ấm tay. nhìn tiểu hoàng tử ngủ say, khóe miệng mỉm cười "Tiểu gia hỏa nặng tám cân ba lượng."

      "Vâng! Tiểu tử mập mạp, Hoàng Thượng thích chứ?" Nàng mỉm cười, mặt mày ôn nhu.

      Tề Diệp gật đầu, muốn chuyện liền thấy cung nữ bưng nước ấm tiến vào. làm ấm đôi tay, chà lau khô ráo rồi mới bắt lấy đôi tay nàng ủ vào lòng bàn tay, cười "Trẫm thích!"

      "Vậy là tốt rồi, là phúc khí của , có thể được Hoàng Thượng thích." Nàng xoa xoa mặt tiểu hoàng tử, biểu tình dịu dàng.

      "Uyển Nhi vất vả, trẫm ban thưởng hậu hĩnh cho ngươi."

      "Hoàng Thượng hậu ái, thần thiếp cần ban thưởng, chỉ cần Hoàng Thượng ở bên thần thiếp nhiều là thấy đủ rồi." Ban thưởng nhiều hơn nữa đều chỉ là vật ngoài thân, nếu ban thưởng chính là vị trí Hoàng Hậu, có lẽ nàng động tâm.

      "Quả nhiên là Uyển Nhi của trẫm!" Tề Diệp có loại cảm giác mỹ mãn, mỉm cười ôm lấy nàng, biểu tình vừa lòng.

      Lễ tắm ba ngày của Tứ hoàng tử hề hơn so với Nhị hoàng tử, ngược lại càng thêm náo nhiệt. Nguyên nhân rất đơn giản, Hạ Uyển Chi được sủng ái, lại là quý phi, bọn họ nịnh bợ còn kịp, sao có thể vắng mặt. Chỉ sợ đưa lễ vật đủ quý trọng, Uyển Quý Phi chướng mắt mắt, bọn họ chính là đào hết tâm tư chuẩn bị lễ vật.

      Hạ Uyển Chi ở cữ, tham dự lễ tắm ba ngày, có điều từ miệng Hạ Bích biết yến tiệc rất long trọng, có thể thấy được Hoàng Thượng coi trọng.

      Tiểu hoàng tử ôm ra ngoài lát liền trở lại. Nàng sai bà vú đặt hài tử ở bên người, nhìn khuôn mặt nhắn mũm mĩm nàng mới yên tâm.

      bao lâu Nhị hoàng tử uất ức trở về, gọi tiếng mẫu phi liền chuẩn bị bò lên giường liền bị bà vú chặn ngang ôm xuống. Nàng nhìn cười cười, vuốt khuôn mặt của Nhị hoàng tử, hỏi "Làm sao vậy? Sách Nhi vui à? Ai chọc Sách Nhi giận?"

      "Mẫu phi!" Nhị hoàng tử tủi thân bẹt cái miệng , hốc mắt phiếm hồng.

      Nàng sửng sốt chút, ngay sau đó dỗ , cho ngồi ở mép giường, "Mẫu phi chọc Sách Nhi cái gì?"

      "Mẫu phi cần Sách Nhi nữa, Sách Nhi tìm lâu, ô ô..." Càng càng tủi thân, Nhị hoàng tử đơn giản ghé vào đùi nàng khóc lớn, đau khổ chịu nổi.

      Hạ Uyển Chi nhìn vậy dở khóc dở cười, sợ đánh thức Tứ hoàng tử, bảo bà vú ôm Tứ hoàng tử xuống chăm sóc. Nàng ngon ngọt dỗ Nhị hoàng tử, lại hứa với chờ thời tiết tốt dẫn thả diều mới vừa lòng thu nước mắt. Cái mũi khịt khịt, vô cùng đáng thương.

      Tề Diệp mang theo mùi rượu tiến vào liền thấy Nhị hoàng tử ghé vào đùi nàng làm nũng, tiến đến ôm người lên, cười hỏi "Làm sao vậy?"

      "Làm nũng!" Hạ Uyển Chi bất đắc dĩ cười cười.

      hiểu , bởi vì luôn được cưng chiều, Nhị hoàng tử cũng thích làm nũng, thích dính mẫu phi. Tề Diệp cười xoa xoa đầu Nhị hoàng tử, dỗ trong chốc lát. Nhị hoàng tử rất khôn, nhân cơ hội muốn cưỡi ngựa, sảng khoái đáp ứng tiếng. Nhị hoàng tử vui mừng ôm cổ hôn cái lên mặt. Tề Diệp cảm thấy so với uống rượu còn say lòng người hơn.

      dỗ trong chốc lát, Nhị hoàng tử xoa đôi mắt ở trong lòng ngực mơ màng sắp ngủ. sai bà vú mang xuống rửa mặt. Khi Nhị hoàng tử được ôm còn hừ hừ muốn tìm mẫu phi, có điều vẫn chống nổi cơn ngủ, rất liền ngủ mất.

      "Hoàng Thượng uống rất nhiều sao?" Từ xa ngửi mùi rượu nồng, nàng hỏi.

      "Ừ! Hôm nay là ngày vui, nhất định phải uống vài chén." cười phất phất lọn tóc dài của nàng, biểu tình dịu dàng.

      Nàng cười cười "Chỉ cần uống say là được." Nàng dám động tay phải, còn mang theo vết thương đây.

      " có say, có điều tại Uyển Nhi cười trẫm liền say!" cười ha hả, xoa xoa mặt nàng.

      "Hoàng Thượng biết giễu cợt thần thiếp. tại thần thiếp chính là béo đến dọa người. Sao có thể khiến Hoàng Thượng say đây?" Nàng mỉm cười chất vấn.

      cười lắc đầu "Cứ tự coi mình. Ở trong mắt trẫm, Uyển Nhi biến thành cái dạng gì trẫm đều thích, đừng là vì hài tử."

      là lời êm tai, nàng vẫn kìm được vui mừng "Có thể được Hoàng Thượng để tâm như vậy, thần thiếp dẫu có chết cũng cam nguyện..."

      Lời còn chưa dứt, tay ấn xuống, "Đừng lời may, trẫm thích nghe." Nàng mỉm cười gật gật đầu, mỉm cười hạnh phúc.

      Nàng ở cữ, mọi việc trong cung đều là Hạ Bích xử lý. Nàng cũng cần nhọc lòng. Nay hậu cung chỉ còn lại có vài vị phi tần, bao gồm Lâm Sung Dung, Quý Tiệp dư, vài vị Tiệp dư. Đối với hoàng đế mà , hậu cung này xem như thưa thớt.

      Mà văn võ đại thần càng quan tâm chính là ai lên làm Hoàng Hậu. Rốt cuộc vị trí Hoàng Hậu trống hơn năm, bọn họ đều là nghĩ hết biện pháp để đưa nữ nhi vào trong cung. Bất đắc dĩ là hậu cung có Uyển Quý Phi, Hoàng Thượng giống như nhìn thêm được nữ nhân khác. Nhìn nàng ngày càng đắc sủng, giờ là mẹ đẻ của hai vị hoàng tử. Trong khi đó mẫu phi của Tam hoàng tử cũng chỉ là vị Tiệp dư nho .

      Bọn họ cũng phải người có ánh mắt, nhìn bộ dáng kia của Hoàng Thượng, đợi tới sang năm tuyển phi, chỉ sợ vào tiệc đầy tháng của Tứ hoàng tử hoặc là tiệc trăm ngày sắc phong cho Uyển Quý Phi.

      Có điều nếu có thể tranh thủ, bọn họ vẫn hy vọng người ngồi vị trí Hoàng Hậu là nữ nhi hoặc là thân nhân của bọn họ.

      Các đại thần lo lắng, Thái Hậu làm sao lo lắng. Từ khi biết được nàng sinh hạ Tứ hoàng tử, Thái Hậu liền bắt đầu đứng ngồi yên. Dựa vào sủng ái tại của Hoàng Thượng, muốn thưởng cho nàng ta ngoại trừ hậu vị còn có thể là cái gì?

      Bởi vậy, khi Tề Diệp thương lượng cùng bà, Thái Hậu "Hoàng Thượng, chuyện lập hậu còn quá sớm. Ngươi xem sắp đến cuối năm, trong cung rất nhiều việc, lập hậu cần phải chuẩn bị kĩ, phải lập hậu là có thể lập ngay."

      Trước kia luôn thúc giục lập hậu, giờ nghe bà như vậy, đúng là Tề Diệp thấy quen. Có điều ngốc, biết ý của Thái Hậu. Chính là bà đồng ý lập Uyển Quý Phi làm Hoàng hậu.

      Theo , có ai thích hợp hơn nàng, nhất định phải lập nàng làm hậu.

      "Hai tháng là đủ rồi. Lại hậu cung thể để vô chủ quá lâu. Uyển Quý Phi đức hạnh đầy đủ, tâm tính bao dung, lại là mẫu phi của hai vị hoàng tử. Vinh Quốc Phủ gia môn hiển hách, Uyển Quý Phi vô cùng thích hợp. Trước đây Thái Hậu muốn lập hậu, trẫm cảm thấy Thái Hậu rất đúng, là nên lập hậu."

      Thái Hậu có loại cảm giác vác đá nện chân mình, đồng thời cũng vì Hoàng Thượng giả ngu mà khó chịu, bà "Hoàng Thượng phải. Chỉ là gần đây hậu cung rất thuận lợi. Hoàng Thượng nhìn cái hậu cung này, từng người từng người còn, nghĩ đến là phạm vào cái kiêng kị gì đó. Lập hậu phải trò đùa, ai gia cảm thấy còn phải thận trọng suy xét, tốt nhất để bên Tư Thiên Giám bói quẻ nhìn xem."

      "Thái Hậu quá lo, có cái gì thuận. Sinh lão bệnh tử là chuyện thường, trẫm cảm thấy cần phải phiền toái." Biết bà đều là lời thoái thác. Tề Diệp ngốc, Thái Hậu đồng ý lập Uyển Quý Phi làm hậu, dù , bà chính là có cái ý tứ kia.

      " có chút quy củ là cần tuân thủ, Hoàng Thượng cũng thể phá vỡ quy củ. Nếu Hoàng Thượng muốn lập Uyển Quý Phi làm hậu, ai gia nhìn cũng được. Có điều vẫn nên cho người bên Tư Thiên Giám nhìn xem." Thái Hậu mực biểu tình phản đối lại .

      Tề Diệp có chút thụ sủng nhược kinh "Ý Thái Hậu là đồng ý việc trẫm tuyên bố lập hậu trong tiệc đầy tháng?"

      "Nếu Hoàng Thượng cảm thấy có thể, ai gia cũng có gì để ." Hừ, bà biết, khoảng cách với Hoàng Thượng thể lại kéo giãn hơn nữa. Nếu cho người có cơ hội chen vào. Nếu thích liền theo . Còn có thành hay , nàng ta có mệnh ngồi hậu vị hay vậy phải xem bản lĩnh của nàng ta.

    5. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 127
      Hạ Uyển Chi nghe Thái Hậu hào phóng như vậy khỏi cười lạnh tiếng, phân phó vài người lưu ý hành động bên chỗ của bà ta, để tránh bà ta ngầm giở trò.

      Nàng cảm thấy Thái Hậu là người dễ chuyện. Bà là người lúc nào cũng có ý nghĩ đem vị trí Hoàng Hậu để lại cho người mình tín nhiệm, tốt nhất là nương Triệu gia.

      Tâm tư của Tề Diệp, , nàng cũng làm bộ biết, nhưng nếu có ý muốn lập nàng làm Hậu, nàng vẫn vui vẻ.

      Tề Diệp dự định cho nàng bất ngờ lớn, ngồi ở mép giường nhìn nàng bưng chén canh gà uống vào. Thấy nàng uống được phân nửa mới : "Vào ngày đầy tháng của Tứ hoàng tử trẫm quyết định lập Hậu."

      Nàng ra vẻ kinh ngạc: "Lập Hậu?"

      "Ừ!" cười hỏi: "Uyển Nhi cảm thấy trong hậu cung này ai thích hợp làm Hoàng Hậu?"

      Hạ Uyển Chi nhìn ánh mắt chợt lóe ánh sáng lấp lánh, kích động : "Hoàng Thượng thích, thần thiếp thẹn dám nhận."

      "Trẫm còn chưa là ai, Uyển Nhi làm sao biết được chính là mình?" trán nàng. Nhìn nàng tươi cười hớn hở rồi lại vẻ mặt thất vọng, cười : "Trẫm đùa thôi, ở trong lòng trẫm, ai thích hợp với ngôi vị Hoàng Hậu hơn Uyển Nhi."

      "Hoàng Thượng, thần thiếp phải nằm mơ chứ?" Nàng kinh ngạc : "Hoàng Thượng mau nhéo thần thiếp cái ."

      tất nhiên nhéo nàng, nhưng lại tiến sát tới gần môi nàng cắn cái. cỗ mùi hương của canh gà thoang thoảng sót lại, cười hỏi: " tại còn cảm thấy như nằm mơ sao?"

      Nàng lắc đầu, vươn tay ôm lấy cổ : "Hoàng Thượng, thần thiếp biết nên gì, thần thiếp sau này điều dưỡng thân thể tốt, sinh nhiều hài tử, phụ tấm lòng của Hoàng Thượng."

      "Ừm!" Tề Diệp vừa lòng lên tiếng, ngửi mùi hương người nàng, cảm thấy vừa lòng thoả ý gì sánh bằng.

      Ở cữ quả là việc hành hạ người, tuy rằng phải tĩnh dưỡng nhưng Hạ Uyển Chi vẫn biết mọi chuyện lớn trong hậu cung. Tỷ như chuyện nô tài của Thái Hậu lén chuyển lời cho người của Tư Thiên Giám. Dù tận tai nghe thấy nhưng nàng cũng có thể đoán được, hẳn là Thái Hậu sai người của Tư Thiên Giám giở trò bịp bợm, khiến nàng thể trở thành Hoàng Hậu. Chỉ cần rằng bát tự hợp hay đại loại thế con đường trở thành Hoàng Hậu của nàng có hy vọng.

      Nàng tất nhiên để cho Thái Hậu thành công. Để được đến hôm nay, cơ sở ngầm của nàng trải rộng khấp hoàng cung, tất nhiên Thọ Ninh cung cũng có ít.

      Ngày đó, nàng sai người đưa đến Tư Thiên Giám phong thư. Tư Thiên Giám có chút nghi hoặc mở ra, phát chữ cũng có, cả bức thư chỉ là tờ giấy trắng tinh. cầm tờ giấy lật trái lật phải, chắc chắn rằng đây là tờ giấy trắng, lúc đó mới bắt đầu suy đoán ý tứ của vị Uyển Quý phi thịnh sủng hơn người này.

      Mới buổi sáng người của Thái hậu đến phân phó cho làm chút chuyện, đương nhiên chuyện này có liên quan đến Uyển Quý Phi. giờ Uyển Quý Phi lại cho người đưa tới tờ giấy trắng, làm thể chột dạ, suy đoán có phải Uyển quý phi biết chuyện gì hay ?

      tháng trôi qua nhanh. Ngày đầy tháng của Tứ Hoàng tử, Hạ Uyển Chi tắm rửa phen, mặc lên người bộ cung trang mới được đưa đến. Nàng tĩnh dưỡng tháng, cả người thoạt nhìn châu tròn ngọc sáng. So với mấy người Lâm Huệ dáng người thon thả thướt tha nàng mượt mà hơn nhiều.

      Nhưng nàng để bụng, ít nhất nàng có Tứ hoàng tử, dáng người mập chút cũng được, tốt hơn các nàng dáng người thon thả mà muốn sinh hoàng tự cũng đâu có làm được. Nàng ở cữ tháng này Tề Diệp cũng chỉ đến cung của vài vị Tiệp dư ngồi lát, cũng sủng hạnh các nàng. Điều này làm cho nàng vui vẻ.

      đầy tháng nên Tứ hoàng tử thoạt nhìn trắng trắng mềm mềm đáng , càng khiến người ta thích. Tiểu bánh bao lớn lên càng có nhiều nét giống với Tề Diệp, đến độ ngay cả Thái hậu lâu lâu mới đến thăm chút cũng kìm được ngạc nhiên. Tuy rằng bà đối với Tứ hoàng tử, hoặc là đối với hoàng tử Hạ Uyển Chi sinh hạ cũng có biểu thương, nhưng lại đem An Nhiên công chúa dạy dỗ rất khá.

      Nàng thỉnh an Thái hậu xong, quy củ ngồi xuống, tiếp nhận Tứ hoàng tử trong lòng bà vú. Thấy ngủ liền dùng áo choàng bọc lại để tránh bị cảm lạnh. Tháng mười trời rất lạnh, đến mức thở ra hơi cũng biến thành sương trắng.

      Nàng nhìn lướt qua Lâm Huệ cùng Quý Tiệp dư ngồi bên, biểu tình nhàn nhạt thu hồi ánh mắt.

      Sau khi Tề Diệp xong mấy lời liền cho khai tiệc. Các đại thần mỉm cười chúc mừng rồi chúc mừng Tứ hoàng tử. Tiếp đến ca tụng Hạ Uyển Chi, nàng mỉm cười gật đầu nhận lấy lời khen ngợi của bọn họ.

      Thời điểm tặng lễ vật, nàng vẫn sai Hạ Bích nhận lấy. Tuy rằng nàng phải người tham lam nhưng giờ ở vị trí này của nàng, đạo lí đối nhân xử thế thông thường là thể có.

      Yến hội bắt đầu, cung nhân nối đuôi nhau ra vào từ hai sườn của Triều Hoa các. Nàng ôm Tứ hoàng tử, Nhị hoàng tử ngồi ở bên cạnh nàng xem ca múa.

      xem lát cứ đến đoạn hay liền kéo kéo váy áo nàng, ý bảo nàng cũng nhìn xem. Hai người cùng ghé vào nhau vừa vừa cười.

      Nhị hoàng tử ngồi được lát liền an tĩnh nổi nữa. lập tức trượt xuống ghế dựa, tung ta tung tăng chạy tới chủ vị, lôi kéo long bào của phụ hoàng, nãi thanh nãi khí : "Phụ hoàng, ôm cái."

      Tề Diệp cười đem ôm lên, để cho ngồi ở đùi, nhóm văn võ đại thần nhìn thấy trong lòng liền ràng.

      Thời thế giờ, vị ở Chiêu Hoa Cung này thể khinh thường.

      Thức ăn tinh xảo ngon miệng, phong phú dị thường nhưng nàng ăn nhiều lắm, cả đêm đều ồn ào náo nhiệt. Cũng thể nghi ngờ rằng nàng là tiêu điểm của mọi chú ý.

      Khi yến hội ổn định, Tề Diệp : "Hôm nay chỉ là ngày đầy tháng của Tứ hoàng tử, trẫm còn có chuyện trọng đại muốn thông báo..."

      Mọi người nghe vậy, ai nấy tâm tư cũng đều trăm ngàn biến chuyển. Tề Diệp tiếp: "Đất nước thể ngày có Hoàng Đế, hậu cung thể ngày có chủ nhân, Uyển Quý Phi tài đức vẹn toàn, đoan trang nho nhã, nhân hậu rộng lượng, trẫm vô cùng hài lòng, nay quyết định sắc phong Uyển Quý Phi làm Hoàng Hậu. Tư Thiên Giám đâu?"

      Lời còn chưa dứt, tâm tư của mọi người đều thay đổi. Lâm Huệ, Quý Tiệp dư nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Hạ Uyển Chi, tức khắc cảm thấy ghen ghét tràn đầy lồng ngực.

      "Vi thần có mặt!" Tư Thiên Giám từ trong đám người ra, nhanh chóng tiến lên: "Xin Hoàng Thượng phân phó!"

      "Định ra ngày đại hỉ để tiến hành đại lễ sắc phong."

      "Thần tuân mệnh!" Tư Thiên Giám gật gật đầu, liếc mắt nhìn Thái Hậu cái, : "Vi thần nhất định quan sát tượng thiên văn cẩn thận."

      "Tốt!" Tề Diệp vừa lòng gật gật đầu.

      Thái Hậu cười khẽ tiếng chờ xem kịch vui.

      "Chúc mừng Hoàng Thượng, chúc mừng Hoàng Hậu nương nương!"

      Dù có cam lòng, nhưng Hoàng Thượng mở miệng, bọn họ cũng dám phản đối, rốt cuộc hậu cung vẫn là nàng ta lớn nhất. Đắc tội Uyển Quý Phi được sủng ái nhất, bọn họ cũng đâu có ngu xuẩn như vậy.

      Lâm Huệ ngồi lát liền tìm cái lý do rời .

      Bên ngoài trời lạnh, hô hấp thôi cũng làm nàng lạnh đến cả người nhịn được phát run. Thấy Thải Vi theo, nàng lại bước nhanh vài bước, nhìn chung quanh có bóng người liền bắt đầu vội vàng chạy. Cũng biết chạy bao lâu, nàng ngồi bệt xuống nơi u nào đó, che miệng khóc thút thít.

      Thải Vi thở dốc theo sau, nhìn chủ tử của nàng ngồi mặt đất khóc thút thít, nhất thời biết nên gì, chỉ có thể đứng an tĩnh bên.

      biết đứng bao lâu, Thải Vi nghe thấy phía sau có động tĩnh, quay đầu lại liền thấy Khang Ninh Vương, lập tức sửng sốt chút, hành lễ : "Nô tỳ gặp qua Khang Ninh Vương."

      Nghe được tiếng Thải Vi thỉnh an, Lâm Huệ giật mình, lau vội nước mắt mặt. Nhìn thấy người cầm theo đèn lồng tới, biểu tình phức tạp, nàng đứng dậy : "Thải Vi, đem áo choàng của ta tới đây."

      "Nương nương..." Thải Vi có chút lo lắng, nhìn Khang Ninh Vương, lại nhìn chủ tử của nàng.

      " !" Nàng nhàn nhạt , tiếng mang theo chút khàn, có lẽ là do khóc lâu.
      Thải Vi chần chừ chút, gật gật đầu, : "Vâng, nô tỳ ngay."

      yên tâm nhưng chủ tử giao phó nàng thể nghe theo.

      Thải Vi vừa , Khang Ninh Vương liền tiến lên, giơ tay muốn lau nước mắt mặt nàng, nàng nghiêng đầu về bên tránh . Khang Ninh Vương cũng bực bội, cười chút, : "Chẳng qua là lập Hậu mà thôi, Uyển Quý Phi được sủng ái, lại có hai vị hoàng tử, lập Hậu là chuyện sớm hay muộn, hà tất nàng phải thương tâm?"

      "Hừ, dễ nghe lắm, vốn tưởng rằng Khang Ninh Vương có bản lĩnh lớn thế nào, hoá ra chỉ là công phu ngoài miệng." Lâm Huệ cười lạnh: "Ta bao giờ tin tưởng Khang Ninh Vương, dù sao đây cũng là hậu cung, Khang Ninh Vương vẫn là nên loạn."

      "Đa tạ Lâm Sung Dung chỉ điểm, có bản lĩnh hay tự ta biết. Nếu Lâm Sung Dung tin, đêm nay có thể khoanh tay đứng nhìn. Đương nhiên, nếu như có công cứu giá, chỉ sợ có bất ngờ thể tưởng được."

      Dứt lời, đợi Lâm Huệ phản ứng lại, liền sải bước rời , ném cho nàng cái bóng lưng vững vàng.

      Lâm Huệ nghĩ ra ý tứ của , đứng tại chỗ trong chốc lát cũng cất bước rời .

      So với bên ngoài, Triều Hoa các quả thực chính là lò sưởi, vừa bước vào vào liền có cảm giác ấm áp vây xung quanh. Nàng nhìn thoáng qua Hạ Uyển Chi ở chủ vị mỉm cười đút Nhị hoàng tử ăn cơm, biểu tình nhàn nhạt ngồi xuống.

      Lúc này vũ cơ trong điện ra sức biểu diễn, cung nhân bưng nước trà dâng lên. Lâm Huệ nhìn qua Khang Ninh Vương trò chuyện vui vẻ với đám đại thần, lại thấy biểu tình tự nhiên, nàng vẫn ngừng tự hỏi rốt cuộc ý nghĩa câu đó của ra sao.

      bao lâu sau, Khang Ninh Vương nhìn nàng cái, ngay lập tức dời ánh mắt ở cách đó xa. Lâm Huệ theo ánh mắt của nhìn qua, hồi lâu mới phát , cửa sổ vốn đóng chặt lúc này mở ra, mà ngay lúc này tên thái giám giương cung chĩa vào người ngồi chủ vị.

      Nhớ tới lời của trước khi rời , Lâm Huệ cả người lạnh lẽo, nàng chạy vọt lên: "Hoàng Thượng, cẩn thận!"

      Mọi người còn chưa kịp phản ứng lại, liền thấy Lâm Huệ ghé vào người Tề Diệp, cùng lúc đó mũi tên cắm phập vào lưng nàng.

      Hạ Uyển Chi kinh ngạc thôi, Tứ Hoàng tử trong lòng ngực bị dọa sợ, há mồm "oa oa" khóc lớn. Nhị hoàng tử cũng bị dọa sợ, ôm chân nàng khóc thút thít.

      Thị vệ lập tức tiến lên bảo vệ Hoàng Thượng. Lâm Huệ nhào vào lồng ngực Tề Diệp, chịu đựng đau nhức lưng hỏi: "Hoàng Thượng người có bị thương ?"

      Tề Diệp ở lưng nàng sờ chút, thấy máu tươi nhuộm đỏ, lập tức thay đổi sắc mặt. Mà thủ phạm nuốt độc tự sát trước khi bị bắt.

      "Trẫm có việc gì, Lâm Sung Dung đừng lo lắng, trẫm sai người truyền ngự y." Lâm Huệ gật gật đầu, nhìn thoáng qua Hạ Uyển Chi cách đó xa, hừ lạnh tiếng. Cảm giác đau đến sắc mặt tái nhợt, gắt gao bắt lấy cánh tay . Tề Diệp lúc này tâm tình phức tạp.

      Hai đứa bị doạ sợ, Hạ Uyển Chi thể đến xem xét bên kia được, đành phải mang chúng hồi cung để trấn an. Cả hai đứa đều phải dỗ hồi lâu mới an tĩnh lại. Sau khi Tứ hoàng tử bú sữa rồi ngủ, nàng mới ôm Nhị hoàng tử vỗ về trong chốc lát, đợi ngủ rồi mới hỏi chuyện.

      Hạ Bích : "Lâm Sung Dung bị thương chỗ yếu hại, ngự y chỉ cần tĩnh dưỡng mấy tháng là khỏi. Chỉ là mất máu quá nhiều, chỉ sợ là phải điều dưỡng lâu mới tốt."

      "Nhưng điều tra xong tiểu thái giám kia là người của ai chưa?" Thị vệ trông coi nghiêm ngặt thế nhưng còn có người đột nhập được, đúng là chuyện cười lớn.

      "Nô tỳ hỏi thăm qua, là thái giám vừa tiến cung lâu, có người nhà, chỉ còn lại có mình . Lại ai nghĩ còn tuổi có tài bắn cung. Nghe kể rằng vốn trầm mặc ít lời, người cùng chuyện qua cũng nhiều. Nô tỳ vô năng, chỉ nghe được có như vậy."

      " cách khác, tra xét được gì về ?" Hạ Uyển Chi nhướng mày.

      Hạ Bích áy náy cúi đầu: "Nô tỳ vô năng."

      "Thôi, chuyện khác Hoàng Thượng tự nhiên xử trí, Hoàng Thượng làm việc là tốt nhất, chỉ là lời lãi cho Lâm Huệ. Trải qua tình lần này, chỉ sợ Hoàng Thượng vắng vẻ nàng ta nữa. Nếu đó là thủ đoạn tranh sủng của nàng ta, ta cũng chỉ có thể nàng ta hao phí nhiều tâm tư."

      "Ý của nương nương là Lâm Sung Dung tự an bài thích khách?" Hạ Bích kinh ngạc ra tiếng.

      Hạ Uyển Chi cười lạnh: "Có phải nàng an bài hay ta ràng lắm. Tuy nhiên trước mắt bao người, ai cũng chưa nhìn thấy, vì sao chỉ có mình nàng thấy. Hơn nữa, còn quên mình nhào lên cứu giá. Nàng ta chính là người sợ đau nhất, thế nhưng lại chắn mũi tên."

      " khi như vậy, nương nương sao cho Hoàng Thượng, miễn cho nàng ở trước mặt Hoàng Thượng tranh công."

      " có bằng chứng, ta chỉ sợ làm cho Hoàng Thượng vui, cảm thấy bổn cung ghen ghét đố kị, phi tần nho cũng chấp nhận được."

      Nàng cười lạnh: "Nếu nàng chịu được khổ, vậy bổn cung liền chống mắt xem nàng còn có những chiêu gì."

      Hậu chiêu gì đó Lâm Huệ biết, tuy nhiên nàng cảm giác được cơn đau. Chỉ là khi nhìn đến người ngồi ở bên cạnh, nàng biết, dù đau đớn nhưng rất đáng giá. Ít nhất cũng đến bên mình, trong mắt còn chỉ có nữ nhân.

      Ngự y rửa tay xong bắt đầu rút mũi tên, nàng cắn chặt khăn tay để tránh cắn trúng đầu lưỡi của mình. khắc khi mũi tên rút ra, nàng đau đến mồ hôi đầy đầu hét lớn, toàn thân run rẩy, cái cảm giác đau đớn xé da cắt thịt này lần đầu tiên nàng cảm nhận được.

      Lúc ngự y đem thuốc bột rắc lên miệng vết thương, nàng rốt cuộc nhịn được hôn mê bất tỉnh.

      Lúc Hạ Uyển Chi chuẩn bị Đức Sang Cung xem xét lại nghe người bẩm báo Tề Diệp trở lại, liền đứng ở cửa chờ.

      Tề Diệp nhìn thấy nàng liền cười: "Đừng lo lắng, trẫm có việc gì!"

      "Lâm Sung Dung đâu?" Nàng quan sát biểu tình của , khẽ hỏi.

      " cần lo lắng, ngự y nàng chỉ bị ngoại thương, vẫn chưa tổn thương đến gân cốt. Chỉ là mất máu quá nhiều, cần điều dưỡng tốt là có thể hồi phục. Hôm nay nếu có nàng ấy, chỉ sợ giờ người nằm giường chính là trẫm."

      "Nếu là thần thiếp thấy, cũng nhào lên cản tên cho Hoàng Thượng. Chỉ trách thần thiếp lưu ý, khiến cho Hoàng Thượng bị kinh hách."

      " bậy, trẫm muốn ngươi điều dưỡng tốt. Bên ngoài lạnh lẽo, trở về lại , tay ngươi thực lạnh."

      Hai người bước vào phòng, hỏi: "Hai đứa thế nào?"

      " ngủ rồi, có chút kinh hãi nhưng tại khá hơn nhiều." Nàng đúng .

      gật gật đầu: "Bọn bị sao liền tốt. Lần này may mắn có Lâm Sung Dung, trẫm nghĩ nàng ấy có công cứu giá, chờ ngày mai liền ban thưởng nàng ấy, Uyển Nhi cảm thấy thế nào?"

      "Đương nhiên phải ban thưởng, rốt cuộc cũng là nàng ta cứu Hoàng Thượng." Tuy ngoài miệng như vậy nhưng trong lòng nàng quả ngàn vạn muốn. Nhưng nếu nàng phản đối lại quá mức máu lạnh vô tình.

      "Ừ, tựa như năm đó Uyển Nhi cứu trẫm. Lúc đó trẫm nghĩ đời này sao lại có nương ngốc đến vậy." Vỗ về khuôn mặt nàng, Tề Diệp cười cười.

      Nàng cười chút, cũng nhiều lời. Năm đó nàng phải là vì cứu . Nhưng nếu cảm thấy là cứu, vậy cứu cũng tốt.

      "Hoàng Thượng định ban thưởng Lâm Sung Dung thế nào?" Nàng hỏi.

      "Sắc phong, rốt cuộc nàng ấy tiến cung cũng lâu, cũng coi như tận tâm tận lực hầu hạ bên người trẫm, hôm nay lại cứu giá có công, phân vị phi quá."

      "Phi vị?" gật gật đầu, nàng nghĩ nghĩ, : "Được Hoàng Thượng ban thưởng, Lâm Sung Dung biết được cao hứng."

      "Ừ!" cười gật đầu, : "Trẫm nghĩ rồi, ban cho nàng ấy chữ Huệ, là Huệ Phi, Uyển Nhi cảm thấy thế nào?"

      "Huệ Phi?" Tâm nàng nhói lên chút, ngay sau đó ý vị , cười : "Do Hoàng Thượng làm chủ."

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :