1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cung Phi Thượng Vị Kí - Như Ngư Hoa Lạc

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 12
      Đức Hỉ cung là cung điện Hạ Uyển Chi ở, đương nhiên phải là chủ điện, mà là đông thiên điện. Chủ vị nương nương của Đức Hỉ cung là Đức phi nương nương. Hạ Uyển Chi lần này tiến cung cũng giống kiếp trước tiến cung, đều là ở tại Đức Hỉ cung, mà vẫn là ở đông thiên điện thay đổi.

      Điều này là làm cho người ngay cả tâm lý may mắn cũng có. Nếu là nàng giữ vững tinh thần, lịch sử tái diễn.

      Hạ Uyển Chi cũng biết, lần nữa vào cung, nàng phải xu lợi tránh hại, thận trọng. Nếu lần nữa bị biếm lãnh cung. Sao nàng có thể trơ mắt nhìn mình bị hại đây?

      Hôm nay nàng vừa mới tiến cung, tất cả giờ mới bắt đầu. Hạ Uyển Chi biết , nàng nếu cùng đường chỉ có thể vào cung và thay đổi mọi thứ, còn đường quay đầu.

      Làm phi tần ở thiên điện, nhất định phải gặp chính chủ. Bao đồ mới vừa để xuống, Hạ Uyển Chi liền mang theo Hạ Bích cùng Hạ Đồng, lưu lại Hạ Hà, Hạ Hoa hai người thu xếp đồ đạc.

      Vinh Quang công công ở phía trước dẫn đường. Đường chính điện nàng rất quen thuộc. Ở Đức Hỉ cung này nàng dầu gì cũng ở ba năm, cho đến khi nàng sinh hạ Tam hoàng tử, mới được phong phi ban thưởng cung điện của mình.

      Trước kia trong hoàng cung nàng bị thất sủng, nhưng cũng được sủng nhất. Nếu cũng đợi cho đến khi sinh hạ hoàng tử mới được phong phi.

      Chính điện như thế nào đều so với thiên điện lớn hơn, đường hoàng hơn rất nhiều. Mà nàng cũng làm bộ dạng như lần đầu tiên tới, cẩn thận chút, để tránh lộ ra sơ hở. Dù sao ở trong mắt bọn họ, nàng chỉ là Hạ tiệp dư vừa vào cung mà thôi.

      Đến cửa, cung nữ giữ cửa hành lễ. Hạ Uyển Chi “Làm phiền thông báo tiếng, đông thiên điện Hạ tiệp dư đến thỉnh an Đức phi nương nương!”

      Cung nữ gật gật đầu, vào thông báo. bao lâu có hai vị cung nữ ra. Trong đó vị là cung nữ canh cửa cung trang màu lam, vị khác là cung nữ cung trang hồng phấn. Hạ Uyển Chi biết, là cung nữ thiếp thân của Đức phi nương nương, cũng là nàng ta lúc trước tiến cung mang theo, địa vị giống như Hạ Bích tại bên người nàng vậy, là tâm phúc.

      Hạ Uyển Chi nhớ , gọi Bội Dung. Là nhân vật thể khinh thường. Đừng nhìn bộ dáng đối với người nào cũng đều thân thiết, kỳ chính là dao nhọn bên người Đức phi.

      Người khác biết, Hạ Uyển Chi rất ràng. Lần này tiến cung, chuyện cũ nàng đúng là tỉ mỉ lọc ra. Ai đả thương nàng, hại nàng, đạp nàng, chèn ép nàng, nhục mạ nàng.

      Nàng đều nhất nhất nhớ kỹ. Lần này vào cung, nàng phải là đến xem kịch vui, cũng phải là đến sắm vai phụ, nàng là đến báo thù.

      Nếu cuộc sống vô vọng, nàng bằng làm chút ít chuyện hữu ích. Nếu uổng phí ông trời ưu ái, cho nàng sống lại đời.

      Bội Dung hành lễ “Nô tỳ gặp qua Hạ tiệp dư. Hạ tiệp dư có lòng, Đức phi nương nương nhớ kỹ. Chỉ là Đức phi nương nương hôm nay thân thể khó chịu, tiện gặp khách. Kính xin Hạ tiệp dư nên trách!””Nương nương khách khí, đều là tần thiếp quấy rầy.” Hạ Uyển Chi kiên nhẫn hàn huyên.

      Bội Dung cười cười “Hạ tiệp dư cần để ý, người có phần tâm này là đủ rồi. Đức phi nương nương biết tiệp dư nương nương tốt là được.” Đưa qua cái hộp gấm, Bội Dung tiếp “Đây là Đức phi nương nương ban thưởng lễ vật gặp mặt, là đều là nữ nhân của hoàng thượng, chỉ cần tận tâm hầu hạ Hoàng Thượng là được.”

      “Còn là người trong cung, có cái gì cần tiếng là được. Ngược lại Hạ tiệp dư đường bôn ba, có việc gì có thể ở trong cung nghỉ ngơi cho tốt chút. Đừng quên thỉnh an hoàng hậu nương nương!”

      “Đa tạ Đức phi nương nương phí tâm!” Hạ Uyển Chi gật gật đầu, Hạ Bích tiếp nhận hộp gấm hành lễ.

      Nếu Đức phi nương nương gặp, nàng cũng liền thức thời về nghỉ trong chốc lát. Chút tính tình này của Đức phi nương nương nàng còn ràng sao, bất quá là làm bộ làm tịch mà thôi. Thân thể khó chịu cái gì, trốn tránh gặp, bất quá là thị uy với nàng, để nàng hiểu trong cung này ai là chủ tử.

      Hạ Uyển Chi nóng nảy. Về sau có thời gian cả đời, còn sợ có việc gì giết thời gian sao?

      Hạ Uyển Chi vừa , Bội Dung liền vào trong phòng. Đức phi nương nương tỉa hoa, nhìn cũng chưa từng nhìn qua đây cái, chỉ nghe Bội Dung bẩm báo “Nương nương, đồ đưa ra ngoài. Vị Hạ tiệp dư này nhìn cũng là nữ tử có thể gặp người. Dung mạo cũng quá xuất sắc, tính tình từ tốn. Nghe nương nương thân thể khó chịu, hàn huyên vài câu.”

      “Ừ!” Đức phi nương nương “Nghe nàng liên tục bệnh, nhìn ra những gì ?” Điện tuyển nàng cũng tham gia. Chỉ nghe vị tiểu thư tham gia điện tuyển cũng phải là bản thân, mà là chân dung. Đây chính là lần đầu tiên xuất trong điện tuyển từ xưa tới nay a. Hơn nữa còn là hoàng hậu chấp thuận, mờ ám trong đó , cũng có người suy đoán.

      Trong cung nữ nhân đều nhàm chán, thứ quan tâm chỉ là ân sủng của Hoàng Thượng cùng con nối dòng. Nhiều nữ nhân liền nhiều hơn người tranh giành tình cảm. Các nàng có gì để làm, cũng chỉ nhìn chằm chằm mấy người nữ nhân trong cung cùng với bụng của các nàng. Lần này nhiều hơn lúc mười vị, trong cung thêm náo nhiệt.

      “Nhìn vẻ mặt tiều tụy, mặc dù thoa phấn son, nhìn vẫn còn có chút bệnh.”

      “Vậy phải láo.” Đức phi đếm xỉa tới “Hôm nay Đức Hỉ cung chút nhiều hơn hai vị tiểu chủ tử, ngươi phải nhìn kĩ hơn chút. Nhiều người liền dễ loạn. Vị kia lo tìm được cơ hội chèn ép bản phi, lúc này mới đút hai người đến, đừng để cho các nàng gây họa làm liên lụy tới bản phi!”

      “ Vâng, nô tỳ nhớ kỹ, hai bên thiên điện đều an bài người có thể tin được nhìn chằm chằm. Nhất cử nhất động của các nàng nô tỳ đều nhìn, vừa có động tĩnh liền cho nương nương.”

      “Vậy là tốt rồi!” Đức phi nương nương gật đầu “Cái Hạ tiệp dư này thân thể ốm yếu, tại khẳng định được thị tẩm. Nghe vị tiệp dư còn lại dung mạo xuất chúng, gia thế hiển hách, chừng rất nhanh thị tẩm. Chờ khi nàng qua thỉnh an ngươi phải nhìn cho kỹ!””Vâng!”

      , vị tiệp dư còn lại, cũng chính là Vương Tiệp dư đến thỉnh an. Nàng là đích tiểu thư của nhà đại Tư Mã, thân phận quý trọng, gia thế hiển hách, nếu cũng phong làm tiệp dư.

      Đức phi liếc nhanh Bội Dung, Bội Dung hiểu ý ra tiếp đãi.

      Trở lại đông thiên điện, Hạ Uyển Chi ngồi nghỉ ngơi. Hạ Bích rót trà cho nàng. Vinh Quang công công mang người lên thỉnh an. Hạ Uyển Chi quét qua mọi người, lần lượt từng cái gương mặt quen thuộc lại xa lạ, cuối cùng rơi vào mặt Vinh Quang công công “Về sau các ngươi đều là người trong điện của ta. Các ngươi phải tận tâm tận lực hầu hạ, khẳng định thể thiếu chỗ tốt cho các ngươi. Đương nhiên nếu là nuôi ý xấu, cái điện này cũng cho các ngươi đất dung thân.”

      “Cẩn tuân nương nương dạy bảo!” Mọi người mặt chút thay đổi hành lễ.

      Nàng “Đây là chút tâm ý của ta, hi vọng các ngươi sau này có thể nhớ kỹ. Các ngươi là người trong điện của ta, đừng có làm chuyện ngu ngốc.”

      Hạ Bích cùng Hạ Đồng phát tiền thưởng, mọi người lĩnh bạc vội vàng tạ. Nàng có gì đều xuống làm việc !”

      “Vâng!” Vinh Quang công công khoát khoát tay khiến người khác xuống. khom mình “Tiệp dư nương nương, về sau có chuyện gì xin cứ việc phân phó tiểu nhân là được rồi.”



      Ừ.” Hạ Uyển Chi gật gật đầu, Hạ Bích lại móc ra túi tiền cho . Nàng “Vinh Quang công công là lão nhân trong cung, về sau còn có nhiều chỗ dựa vào Vinh Quang công công. Chỉ cần công công tận tâm, về sau thể thiếu chỗ tốt của ngươi.”

      “Dạ dạ dạ, nô tài hiểu được, là vinh hạnh của nô tài!” Vinh Quang công công thầm nhéo nhéo túi tiền, biết bạc ít, được lợi tất nhiên muốn nhiều thêm vài lời hữu ích.

      Đuổi Vinh Quang công công , Hạ Uyển Chi sai Hạ Hà các nàng canh giữ ở cửa để tránh người nghe vách tường. Nàng lên giường nghỉ ngơi.

      Hạ Bích thu dọn đồ đạc trông thấy hộp gấm Đức phi nương nương ban thưởng, đưa cho Hạ Uyển Chi xem. Nàng cần nhìn cũng biết là cái gì. Có điều Hạ Bích các nàng biết. Nàng ra hiệu mở ra xem chút. Quả nhiên là kim trâm toàn tơ vàng mã não.

      Trước kia cảm thấy quý trọng, bây giờ nhìn cũng thấy có gì hơn. So sánh với việc về sau Đức phi làm với nàng, cái kim trâm này đúng là đáng xu, chút cũng đáng giá.

      “Thu lại !” Hạ Uyển Chi nhàn nhạt lên tiếng. Hạ Bích biết chủ tử cũng phải là thích, liền khóa ở trong ngăn tủ.

      Lại nghỉ ngơi trong chốc lát. Sai Hạ Bích chuẩn bị quần áo, nàng thay đổi thân cung trang ra cửa, Phượng Nghi cung thỉnh an hoàng hậu. Quá chậm trễ bị người đem hoàng hậu để vào mắt.

      Cái tội danh này nàng đúng là gánh nổi.

      Dẫn đường là Vinh Quang công công. Vốn là có vị dẫn đầu, nghe Vinh Quang công công là vị kia mấy ngày nay vừa vặn khó chịu, chỉ có thể chờ thân mình tốt rồi mới đến hầu hạ được. Hạ Uyển Chi nghe được mặt có gì, trong lòng lại biết , lai lịch của vị kia. cũng thêm cái gì. Ở trong cung này, ở đâu là con mắt của người khác. Nàng chỉ cần lòng dạ biết là tốt rồi, đuổi ra ngoài phải là biện pháp tốt nhất, giữ ở bên người có lẽ còn hữu dụng đây!

      Phượng Nghi cung là cung điện của hoàng hậu, so với những cung điện khác khẳng định càng thêm tráng lệ. Hơn nữa hoàng hậu nương nương chú trọng hình thức, cung điện trùng tu cực kì xa xỉ. Bất kể là vật trang trí, bình hoa, hay là từng cọng cây ngọn cỏ kỳ trân dị thảo, đều lộ ra thân phận của hoàng hậu nương nương.


      đường Phượng Nghi cung, có hai vị tài tử thỉnh an ra, các nàng ngược lại tay chân lưu loát.

      Thấy Hạ Uyển Chi, hai vị tài tử chậm rãi hành ễ, hàn huyên đôi câu rồi rời . Dù sao sau này có rất nhiều cơ hội, vội ở nhất thời.

      Nàng đến Phượng Nghi cung, cung nữ thông báo tiếng, hoàng hậu nương nương cho nàng vào. Hạ Uyển Chi khẽ cúi đầu, mắt nhìn thẳng vào, quỳ thân hành lễ “Tần thiếp tham kiến hoàng hậu nương nương, nương nương thiên tuế!”

      “Hạ tiệp dư đứng dậy !” Hoàng hậu nhàn nhạt lên tiếng, ánh mắt nhìn lướt qua người nàng, ban thưởng ngồi.

      Hạ Uyển Chi nhìn còn có vị khác, khẽ phúc lễ ngồi xuống. Đối phương là người ở cùng cung điện với nàng, Vương Tiệp dư.

      “Hôm nay các ngươi mới vào cung, giáo tập ma ma cũng dạy bảo các ngươi cung quy, đều học được tệ, bản cung nhìn cũng là vừa vặn, hi vọng về sau các ngươi có thể ghi nhớ.”

      “Vâng!” Hạ Uyển Chi cùng Vương Tiệp dư đều đứng dậy hành lễ, xong lại ngồi xuống.

      Hoàng hậu bất quá hai mươi tuổi hoa, lúc trước gả cho đương kim hoàng thượng là mới vừa cập kê. nay Hoàng Thượng đăng cơ ba năm, nàng dĩ nhiên cũng ngồi ba năm vị trí hoàng hậu, phụ trách quản lý hậu cung ba năm.

      Ba năm thấm vào, nàng rất có phong phạm nhất quốc chi mẫu, ung dung hoa quý, đoan trang tao nhã hiền đức. Người mặc cung trang trăm phượng hướng hoàng, uy nghiêm tự nhiên mà thành.

      So với các nàng những người mới vừa vào cung cái gì cũng hiểu, cái gì cũng đều chưa phải là cung phi mà , hoàng hậu đúng là cao cao tại thượng, làm người ta nhìn lên.

      “Các ngươi hôm nay vừa mới tiến cung, những chuyện khác sáng mai sau. Đêm nay tại Triều Hoa các chuẩn bị cung yến, các ngươi trở về chuẩn bị chút.” Hoàng hậu “Đây là lễ vật gặp mặt cho các ngươi. có việc gì nữa có thể lui xuống!”

      “Vâng! Đa tạ hoàng hậu nương nương phần thưởng!” Hai người hành lễ tiến lên tiếp nhận lễ vật, sau đó mang theo cung nữ rời .

      Hoàng hậu đương nhiên muốn vào bây giờ. Mười người, mỗi người đều lần, nàng cũng phiền. Chờ ngày mai thỉnh an, tất cả đều đến đông đủ sau cũng phải là tiết kiệm cho nàng ít tinh lực. Vì việc tuyển phi này, trong khoảng thời gian này nàng cũng vất vả ít, chính là vì để thêm người đưa lên giường cho trượng phu của nàng. Đức độ như vậy, sợ chỉ có mình nàng-vị hoàng hậu này mà thôi!Ra khỏi Phượng Nghi cung, hai người sóng vai tới. Vương Tiệp dư “Vừa rồi vốn là muốn qua chỗ muội muội, nhưng là Đức phi nương nương nhắc nhở phải thỉnh an hoàng hậu nương nương. Tỷ tỷ nghĩ tại Phượng Nghi cung có thể gặp được muội muội, nên qua tìm muội muội chuyện. tại vừa vặn, chúng ta có thể cùng trở về, cũng tốt hàn huyên trong chốc lát.”

      Hạ Uyển Chi nghe hai chữ tỷ tỷ cười cười. Vương Tiệp dư này vẫn là như vậy, trước hết là xưng lớn.

      Nàng “Tỷ tỷ phí tâm, về sau là người trong cùng cung điện, thường qua lại cũng là tốt. Cũng biết tỷ tỷ năm nay bao nhiêu tuổi, muội muội mới vừa cập kê lâu, sinh nhật là đầu tháng ba.”

      “À... Phải ?” Vương Tiệp dư lập tức lúng túng, cười cười sang chuyện khác. “Đừng chuyện đó nữa, muội muội nhìn chút bên kia Hoa có phải nở tệ, chúng ta qua nhìn chút !”

      “Được!” Hạ Uyển Chi sảng khoái trả lời, theo nàng ta tới, liếc nhìn hoa mà nàng ta , hỏi “Còn biết tỷ tỷ sinh nhật vào tháng mấy. Về sau đến ngày cũng tiện chuẩn bị quà tặng. Nhìn tỷ tỷ khẳng định so với ta lớn tuổi hơn, là cùng năm hay là lớn tuổi hơn năm?”

      Vương Tiệp dư ấp úng, lúc này nàng cũng tiện .

      Hạ Uyển Chi cũng muốn hàm hồ cho qua. Trước kia nàng cũng biết hỏi, bị nàng ta lừa, gọi nàng ta mấy tháng tỷ tỷ. Vào cung năm, sau tháng giêng nàng ta cập kê, thế mới biết nàng lại gọi người phân vị ngang mình, tuổi còn hơn mình là tỷ tỷ!

      Vậy cũng truyện cười, bị mấy phi tần khác xấu sau lưng gần năm, ngẫm lại nàng liền tức.

      Thấy nàng ta , Hạ Uyển Chi tiếp tục “Hay là lớn hơn hai tuổi?”

      “Cái này, cái kia, kỳ ta là tháng giêng sinh ra.” Vương Tiệp dư có chút lúng túng .

      Nàng truy vấn “ Vậy tỷ tỷ năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Muội muội muốn biết cùng tỷ tỷ chênh lệch mấy tuổi đây! Trong lòng còn biết đong đếm phải sao?”

      “Cái này, kỳ vừa rồi nghe Hạ tiệp dư ta mới biết được, kỳ ta hơn so với ngươi, còn chưa cập kê!” xong, nàng ta lúng túng đến đỏ mặt.

      Hạ Uyển Chi cười cười “ ra phải là tỷ tỷ mà là muội muội a!”

      Vương Tiệp dư theo ha ha cười cười, nàng có việc gì, dù sao đều là tỷ muội. Ta lớn tuổi hơn, về sau ngươi liền gọi ta tỷ tỷ cũng được, trực tiếp gọi Hạ tiệp dư cũng sao.”

      “Ừ!” Vương Tiệp dư miễn cưỡng cười cười, thầm nghĩ người này cũng ngốc. Có điều nàng đúng là thích làm em của người ta. Lớn tuổi hơn như thế nào, đợi phân vị mình cao hơn nàng ta, gặp mặt còn biết ai hành lễ cho ai đây!

      Bởi vì chuyện xưng hô tỷ muội, Vương Tiệp dư cảm thấy có chút lúng túng. Hai người mấy câu, cũng tâm tình xem hoa, nhìn lại đến lúc dùng cơm trưa, liền trở về Đức Hỉ cung, sau khi hành lễ đều tự về nghỉ.

      Nàng vừa trở về, Hạ Hà truyền lệnh. Hạ Đồng vẫn là người mới, ở bên nhìn xem Hạ Bích hầu hạ như thế nào.

      Rửa mặt phen, Hạ Uyển Chi ngồi nghỉ ngơi. Đồ ăn còn chưa dọn lên, chỉ nghe thấy cung nữ là Lâm mỹ nhân đến đây. Nàng biết là Lâm Huệ, mấp máy miệng để cho người vào.

      Hai người vừa thấy mặt, Lâm Huệ liền cúi người hành lễ. Trước kia ngược lại cảm thấy cái gì. Đến trong cung, nàng bây giờ vị phân vị cao hơn nàng ta nhất phẩm, Lâm Huệ tất nhiên phải hạ mình phúc lễ. Bình thường các nàng ở ngoài cung gặp mặt đều là cho cái lễ gặp mặt mà thôi

      Căn bản như tại nghiêm khắc như vậy. Dù sao đây là hoàng cung, nơi phân lớp đè chết người. Đương nhiên tiến cung, coi như là cùng phân vị, lão nhân vẫn là ỷ vào thân phận của mình.

      Đây là hoàng cung, hơi có sơ sẩy liền có thể gặp phải rất nhiều chuyện, Hạ Uyển Chi làm lão nhân rất ràng.

      Giả bộ đỡ Lâm Huệ đứng dậy, nàng bây giờ có thể làm được đến gặp mặt bóp chết nàng ta tệ. Còn muốn nàng tứ chi tiếp xúc, đối với nàng mà đúng là khiêu chiến a.

      Ngược lại Lâm Huệ, thấy nàng chỉ là hư đỡ cái, khẽ nhíu nhíu mày, tự động thân mật cầm lấy cánh tay của nàng lôi kéo làm quen “Uyển tỷ tỷ gần đây tốt ...”

      Lời còn chưa dứt, cánh tay của nàng ta bị bỏ rơi, mà nàng ta cũng lảo đảo chút. Sau khi đứng vững có chút ít kinh ngạc nhìn Hạ Uyển Chi.

      Hạ Uyển Chi sửng sốt chút, thấy các nàng đều nhìn mình, lại nhìn chút Lâm Huệ ánh mắt u oán. Nàng kịp phản ứng, động tác gét bỏ của mình làm quá ràng.

      Nàng liễm liễm tâm thần, làm bộ dáng cánh tay rút gân vuốt vuốt, “Huệ muội muội chớ để ý, tay có chút rút gân!”

      “Nguyên lai là như vậy, dọa người. Ta còn tưởng rằng là Yyển tỷ tỷ ghét bỏ muội muội!” Vừa vừa xoa bóp cánh tay cho nàng. Hạ Bích thấy thế tiến lên làm thay, nàng ta liền thu tay lại có chút bận tâm “Uyển tỷ tỷ nhìn khí sắc tốt lắm, có phải thân thể còn thoải mái hay ?”

      “Có chút, có điều so với trước kia đãkhá hơn nhiều!” Nàng nhàn nhạt trả lời câu, chỉ cần gặp nàng ta, thân thể tốt hơn.

      “Vậy là tốt rồi!” Lâm Huệ lại “Trước kia cánh tay của ta cũng hay rút gân, mẹ ta liền phân phó phòng bếp hầm cách thủy canh xương cho ta uống. Uyển tỷ tỷ có thể thử xem.”

      “Được, đa tạ Huệ muội muội phí tâm!”

      “Uyển tỷ tỷ khách khí, chúng ta từ liền quen biết, còn là cùng nhau lớn lên. Hôm nay lại tiến cung, nhất định phải chăm sóc lẫn nhau, nâng đỡ lẫn nhau!”

      “Muội muội đúng!” đúng là tình nghĩa tốt, tốt đến chăm sóc lẫn nhau, giúp đỡ lẫn nhau, đến cả mệnh cũng cầm .

      Nếu lúc trước nàng cảm động, đối với nàng ta móc tim móc phổi. Nhưng tại nàng phải người ngu, ngây ngốc hề đề phòng mặc người lợi dụng, bị tổn hại còn xem nàng ta như hảo tỷ muội.
      duyenktn1Dung Nguyễn 1995 thích bài này.

    2. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 13
      Hạ Uyển Chi miễn cưỡng trong chốc lát cùng Lâm Huệ. Hạ Hà truyền đồ ăn trở lại, Hạ Uyển Chi cũng lên tiếng muốn mời nàng ta ở lại Đức Hỉ cung cùng nhau dùng cơm trưa. Lâm Huệ cũng có ý kia. Chỉ là lời mời khách khí nàng cũng câu, ra khiến Lâm Huệ trong lòng có chút để ý.

      Rời khỏi Đức Hỉ cung, Lâm Huệ nhịn được hỏi Thái Vi “Uyển tỷ tỷ có phải là chán ghét ta hay ? Cứ luôn cảm thấy nàng khác trước kia?”

      “Tiểu chủ suy nghĩ nhiều, Hạ tiệp dư chỉ là thân thể khó chịu, tâm tình buồn bực mà thôi.” Thái Vi cười an ủi.

      Nhớ tới nàng dung nhan hơi tiều tụy, Lâm Huệ gật gật đầu “Vậy cũng đúng. Dù sao nàng liên tục cáo ốm, hôm nay thấy nàng cũng nhiều, chắc là thân thể chưa khỏe hẳn.”

      “Nhớ là hôm nay tiến cung có mang theo chút ít nhân sâm, đợi lát nữa tặng chút ít qua đó !” Lâm Huệ phân phó.

      Thái Vi gật gật đầu “Tiểu chủ đối với Hạ tiệp dư là tốt!”

      “Chúng ta quen biết nhiều năm. sao ở trong cung này chúng ta cũng phải giúp đỡ lẫn nhau. đối tốt với nàng đối tốt với ai? Về sau nàng được sủng ái cũng nể tình giúp đỡ chút ít.”

      “Vậy cũng đúng, vẫn là tiểu chủ suy nghĩ chu đáo.”

      Các nàng vừa , Hạ Uyển Chi liền trầm mặt. Hạ Bích biết phát sinh chuyện gì, cũng nhiều lời, thu thập xong kim thoa hoàng hậu ban thưởng, “Chủ tử, dùng cơm trưa !”

      Hạ Uyển Chi thầm thở hắt ra, gật gật đầu. Hạ Hà dọn xong thức ăn. Thức ăn trong cung đều có quy chế. Nàng bây giờ là tiệp dư, còn chưa được sủng ái, trung quy trung củ đồ ăn tiêu chuẩn. Nếu là được sủng ái những đồ ăn tiêu chuẩn này, người bên ngự thiện phòng còn có thể hiếu kính chút đồ ăn vượt quy chế.

      Hoàng cung là nơi đội đạp dưới nhất. Phi tần được sủng ái có khi so ra còn kém hơn cả nô tài được sủng ái. Cho nên a, tại hậu cung này, được ân sủng của Hoàng Thượng, sinh con mới là cách sinh tồn, những thứ khác đều cần bàn nữa.

      Dùng bữa trưa xong, Hạ Hà các nàng dọn bát đũa. Hạ Uyển Chi sai Hạ Bích lấy ra túi thơm Lâm Huệ đưa tới cho Hạ Đồng xem chút. Hạ Đồng cẩn thận ngửi cái, “Đều là chút ít thứ an thần, đối với thân thể vô hại, chủ tử có thể yên tâm đeo.”

      “Ừ!” Các nàng mới tiến cung, hiềm khích còn chưa bắt đầu, nàng ta tất nhiên động thủ. Cí điều cẩn thận chút vẫn hơn.

      Hạ Uyển Chi quen ngủ trưa. Hạ Đồng ở phòng bếp của Đức Hỉ cung sắc chén thuốc. Thân thể của nàng còn chưa khỏi hẳn, mỗi ngày đều cần uống thuốc. Đức phi nương nương cũng biết, ngự y nhìn rồi, phải là bệnh nặng, điều dưỡng cẩn thận là được. Đương nhiên, còn là trong vòng ba tháng thể thị tẩm.

      Mặc dù như thế, nàng đúng là thể bỏ qua yến hội đêm nay. Nàng cho dù thể thị tẩm, cũng muốn nhìn chút các nàng có còn giống trong trí nhớ của mình hay ?

      Hạ Uyển Chi ngủ trưa khá lâu, tỉnh lại là hơn canh giờ sau. Cũng may trong khoảng thời gian này có người đến bái phỏng. Nàng cũng có thể ngủ thêm lát. Hạ Bích lại nhàn rỗi, ra ngoài nghe được ít tin tức.Có điều những tin tức Hạ Bích hỏi được nàng cũng biết được, thậm chí so với nàng ấy còn ràng hơn. Bất kể là dung mạo, gia thế, cung điện, cùng với phân vị từng người.

      Lúc rửa mặt cho nàng, Hạ Bích đắc ý mấy chuyện nàng ấy nghe được. Hạ Uyển Chi coi như là đánh tan cảm giác buồn ngủ, cũng ngăn cản, nếu liền lãng phí lòng tốt của Hạ Bích.

      Khi thời gian sai biệt lắm, Hạ Uyển Chi chủ điện. Đức phi nương nương vẫn còn rửa mặt, Vương Tiệp dư ngược lại so với nàng tới trước bước, hai người mặc cung trang cùng hệ màu.

      Ở trong hậu cung, bất kể là cung trang hay là châu thoa đều có quy chế nghiêm khắc. phải là tùy tiện bộ cung trang cũng có thể tròng vào thân, tùy tiện châu thoa, đồ trang sức đeo tay cũng có thể mang lên người.

      Cung trang tiệp dư là vài cái màu sắc như vậy, kiểu dáng cũng là vài kiểu như thé. Chỉ là đụng sắc coi như xong, còn đụng phải cả dáng y phục, ngoại trừ mặc ở những người khác nhau tạo nên hiệu quả khác biệt ra, cũng có cái gì khác.

      Nhưng đến trong mắt người tính toán chi li, lòng dạ hẹp hòi, đó chính là tội ác tày trời.

      Vương Tiệp dư nhìn Hạ Uyển chi mặc y phục giống nhau như nuốt phải ruồi bọ. Hạ Uyển Chi liếc nhanh đánh giá nàng ta, thầm so sánh, vẫn là người da trắng mặc cung trang hoa dâm bụt tím nhạt này tương đối dễ nhìn hơn.

      Vương Tiệp dư ngũ quan tệ, chỉ là đủ da thịt như tuyết. Cung trang màu tím nhạt mặc ở người nàng ta, nếu mình nhìn xem còn có thể. Nhưng nếu so với người da thịt trắng nõn, thí dụ như so sánh với Hạ Uyển Chi nàng ta còn tuổi thoạt nhìn lại bị già , thấy thế nào cũng khó coi.

      Vương Tiệp dư lại tự biết , mặc dù muốn thừa nhận, nhưng cung trang này xác thực người ta ăn mặc đẹp mắt, hơn nữa còn khí chất xuất chúng. Hai người bọn họ nếu là cùng nhau xuất , Hoàng Thượng nhất định nhìn nàng trước.

      Vương Tiệp dư sao lại cam tâm làm lá xanh, phụ trợ Hạ Uyển Chi làm đóa hoa nổi bật. Bởi vậy, liền lưu lại vị cung nữ để đáp lời, rất mau dẫn người trở về thiên điện của mình. Nàng ta vào liền cởi quần áo, thậm chí còn sai người cầm đốt. Nàng ta muốn nhìn thấy lần nào nữa.

      Mà Hạ Uyển Chi nhìn Vương Tiệp dư giận dỗi rời , nhịn được mặt mày mang cười. Đây đại khái là chuyện mấy ngày nay khiến nàng vui vẻ nhất a.

      Hạ Uyển Chi ở bên ngoài chờ, Đức phi nương nương ở bên trong trang điểm. Bội Dung ra ngoài dạo qua vòng trở về chuyện lý thú cho nàng ta nghe “Nương nương, vừa rồi nô tỳ nhìn thấy chuyện buồn cười a! “

      “A, chuyện gì đáng cười, nghe chút.” Đức phi nương nương từ trong lăng hoa kính nhìn nàng ta cái, cười .

      “Nô tỳ vừa rồi ra ngoài nhìn thấy Hạ tiệp dư cùng Vương Tiệp dư mặc cung trang y hệt nhau xuất . Hai người liếc mắt nhìn nhau, Vương Tiệp dư đứng tại chỗ liền thay đổi sắc mặt. Hạ tiệp dư chỉ là khẽ sửng sốt chút. Về sau Vương Tiệp dư đại khái cảm thấy lúng túng, nổi giận đùng đùng ly khai.” Bội Dung “Nô tỳ nghĩ Vương Tiệp dư nhất định là trở về thay quần áo.””Còn có chuyện kỳ quái như vậy?” Đức phi nương nương “Lẽ ra trong cung phát sinh chuyện như vậy. Y phục trong mỗi cung là thể giống nhau. Kiểu dáng đồng dạng, màu sắc và hoa văn cũng bất đồng, hoa cũng giống y hệt được!”

      chừng là cái nô tài nào có mắt, cũng may là gặp ở Đức Hỉ cung. Nếu là xuất ở Hướng Hoa các mới phát , vậy còn để cho người khác chê cười?”

      “Vậy cũng đúng. Đến lúc đó người khác còn ta đây làm chủ vị cung vô dụng!” Đức phi nương nương giọng lạnh xuống.

      Bội Dung nghe ra manh mối, thu liễm vui vẻ, cụp mi nghiêm mặt “Nô tỳ cẩn thận điều tra thêm là ai động tay chân, muốn khiến Đức Hỉ cung xấu mặt.”

      Đức phi hài lòng, cài lên ngọc trâm hoa mai mà hôm sinh nhật nàng hoàng thượng tự mình cài cho nàng. Xem xét lát, cảm thấy đẹp mắt lúc này mới xong.

      Trang điểm tốt, Đức phi nương nương đứng dậy. Bội Dung sửa sang lại nếp uốn nơi vạt áo cho nàng, xác định dung nhan chỉnh tề mới ra ngoài.

      Đức phi vừa ra ngoài, Hạ Uyển Chi liền cúi người hành lễ. Vương Tiệp dư còn chưa tới, lưu lại cung nữ mở miệng là chủ tử nàng ta còn có số việc xử lý, rất nhanh tới đây.

      Đức phi cũng gì, sai cung nữ dâng trà, còn chưa uống ngụm nào, Vương Tiệp dư thay đổi bộ cung trang hoa đào màu hồng phấn mà đến. Vì để xứng với quần áo, còn cài hai đóa hoa đào ở bên trái búi tóc.

      Hạ Uyển Chi nhìn sửng sốt chút, lời đến bên miệng lại theo nước trà uống vào. Khóe mắt lại nhìn thấy vẻ mặt Đức phi nương nương biến đổi.

      Vương Tiệp dư khép tay hành lễ “Tần thiếp gặp qua Đức phi nương nương, gặp qua Hạ tiệp dư!”

      “Đứng lên ! Đều là tỷ muội, đừng đa lễ!” Đức phi nương nương nhìn hai đóa hoa đào búi tóc nàng khách khí cười tiếng.

      “Đa tạ nương nương!” Vương Tiệp dư đứng dậy, thoáng õng ẹo làm dáng liếc nhìn Hạ Uyển Chi, ngồi xuống đối diện nàng.

      Hạ Uyển Chi chỉ là cười cười, xem ra Đức phi nương nương cũng chuẩn bị nhắc nhở nàng ta. Nếu Đức phi nương nương lão nhân này cũng muốn đề điểm người mới, nàng cũng cần xen vào việc của người khác. Chỉ sợ tại Vương Tiệp dư trong lòng khoái chí, đợi lát nữa lại để cho nàng ta khóc ra nước mắt.

      Thoáng ngồi lát, Đức phi nương nương nhìn thời gian còn sớm, dẫn Hạ Uyển Chi các nàng Hướng Hoa điện. Dọc theo đường , Vương Tiệp dư mỉm cười nhìn cung trang hoa dâm bụt màu tím nhạt người Hạ Uyển Chi, là hoa dâm bụt thêu vải màu tím nhìn già chát. Còn bằng Hạ Uyển Chi mặc bộ cung trang trúc xanh hồi lúc trưa còn đẹp mắt hơn.


      Hạ Uyển Chi biết nàng ta là ăn được nho chê nho còn xanh, cũng để ý. Ngược lại đặc biệt khen nàng ta câu nàng ta hôm nay trang phục tệ, đặc biệt là hai đóa hoa đào, càng lộ vẻ người so với hoa kiều diễm hơn.

      Vương Tiệp dư nghe nụ cười càng sâu, cũng sợ khóe mắt hằn nếp nhăn.

      Đức phi nghe hai người chuyện sau lưng, thầm mắng biết trời cao đất rộng! đường Hứớng Hoa điện gặp Lâm Huệ cùng vài vị nương nương. Lâm Huệ ở Đức Sang cung trong cung Thục phi nương nương. Ngoại trừ nàng còn có vị Trịnh tiệp dư.

      Thục phi nương nương cùng Đức phi nương nương đều là phi tử Hoàng Thượng nạp lâu sau khi đăng cơ. Gia tộc của các nàng xuất ít lực khi Hoàng Thượng đăng cơ. Vì ngợi khen gia tộc của các nàng, chỉ có thể dùng phi vị tới trao đổi.

      Mà hai người bọn họ dù đồng thời tiến cung, nhưng chút cũng hòa thuận. Hai người tranh đấu gay gắt ba năm. Đây cũng là vì sao hôm nay Lâm Huệ hề muốn ở lại Đức Hỉ cung dùng cơm.

      Nàng ta dù sao cũng là người của Đức Sang cung. Dù lại gần gũi với Hạ Uyển Chi cũng phải nghĩ đến chủ tử Đức Sanh cung. Nàng ta cũng muốn còn chưa được sủng ái liền bị ép tới ngóc đầu lên được.

      Cho nên người hai cung có thể càng ít lui tới là càng tốt.

      Lâm Huệ hiểu, Hạ Uyển Chi cũng hiểu. Nhìn chút gương mặt diễm lệ kia của Thục phi nương nương, nàng vẻ mặt thay đổi hành lễ. Đức hỉ cung và Đức Snag cung đối chọi nhau, còn phải là bởi vì tranh giành tình cảm. Thục phi nương nương ỷ vào dung nhan xuất chúng, đoạt của Đức phi nương nương ít. Có khi Hoàng Thượng ở lại Đức Hỉ cung, nàng ta cũng tìm cách mời .

      Đức phi nương nương mặc dù tiwcs tối, nhưng nàng ta có thủ đoạn biết xấu hổ như Thục phi nương nương, cũng dung nhan xinh đẹp mê người như Thục phi, chỉ có thể làm bộ như rộng lượng, hiền đức, ở trong lòng hoàng thượng chiếm hữu góc .

      phen chào hỏi xong, Thục phi nương nương liếc nhạn qua Hạ Uyển Chi, Vương Tiệp dư, cười với Đức phi nương nương “ Đức phi chỉ sợ đến thời chuyển vận. Đức Hỉ cung nhiều thêm hai vị tiểu chủ, bộ dạng xinh đẹp như hoa. Sau hôm nay, còn biết vị nào có thể được Hoàng Thượng ưu ái. Có điều bất kể là vị nào, Hoàng Thượng Đức Hỉ cung nhiều hơn, Đức phi nương nương phải là có thể nhiều thêm lần diện kiến Thánh thượng rồi?”

      Hai vị chính chủ ở phía trước chuyện, các nàng những tiểu chủ mới vừa vào cung chỉ có thể mặt ngoài giả câm giả điếc, ngầm vụng trộm gióng lỗ tai, chỉ sợ rò cái tin tức tốt gì.

      Hạ Uyển Chi cùng Vương Tiệp dư song song mà , thấy nàng ta khẽ cong khóe miệng, biết Vương Tiệp dư khẳng định bởi vì lời khen kia của Thục phi nương nương mà mơ tưởng viễn vông.

      Chuyện nàng trong vòng ba tháng thể thị tẩm, trong cung vài vị chủ tử cũng biết. Bởi vậy, Hạ Uyển Chi trước mắt phải là đối thủ của các nàng. Cho nên Vương Tiệp dư mới có thể cao hứng, Đức Hỉ cung ngoại trừ Hạ Uyển Chi, phải chỉ còn lại nàng ta sao.

      Đức phi nương nương phải là người hèn yếu, tại trước mặt hoàng thượng hoàng hậu, thái hậu nàng ta yếu thế. Chờ những người kia ở bên người, Thục phi cũng đè đầu cưỡi cổ nàng ta được. Đức phi cười lạnh chút, “Thục phi nương nương lời này là xem thường các tiểu chủ khác ở Đức Sang cung sao? Hoàng Thượng thích ai sao biết được, phải là Đức Hỉ cung là Đức Sang cung. Nếu nữa chính là tiểu chủ khác, tóm lại người trước hết được Hoàng Thượng ưu ái.”

      “Ngược lại Thục phi nương nương coi thường người trong Đức Sang cung như thế, tự tin như thế cũng phải giống như là Thục phi nương nương làm người a!” Đức phi nương nương mấy câu liền nâng lên ám đấu trong Đức Sang cung. Thục phi những lời kia còn phải là coi thường hai vị tiểu chủ trong cung mình.

      Trịnh tiệp dư, Lâm mỹ nhân, hai người dung mạo đều rất xuất sắc. So sánh cùng Hạ Uyển Chi, Vương Tiệp dư, xem như sàn sàn nhau, thiên kiều bá mị, mỗi người đều có ưu điểm.

      Nữ nhân đều là lòng dạ hẹp hòi, cho dù mặt cái gì, ý nghĩ trong lòng ai lại biết được?

      sao các nàng bất quá mới vào cung, sau này cuộc sống còn dài hơn, chừng sau này các nàng được sủng ái còn hơn cả bọn họ cũng phải là thể.

      “A! Đức phi nương nương vẫn là thích châm ngòi ly gián như vậy. Chỉ tiếc, Hoàng Thượng thích người đa tâm. Đức phi nương nương đừng dùng nhiều, miễn cho chọc Hoàng Thượng mất hứng.”

      “Lời này của Thục phi nương nương là nên để nhắc nhở chính mình . Hôm nay Thục phi nương nương có thể đem Hoàng Thượng từ trong cung người khác gọi . Ngày sau cũng có người có thể đem Hoàng Thượng từ giường người khác gọi . Có điều người kia có phải Thục phi nương nương hay , vậy cũng chưa biết được!”

      Thục phi nghe xong sững sờ, tìm lời phản kích, Đức phi “Thời điểm còn sớm. Người Hỉ cung cũng nên đến muộn, thái hậu thích kẻ tuân quy củ!” Lời này cũng là cho Thục phi nương nương nghe. Bởi vì tính tình ỷ sủng mà kiêu kia của nàng ta, có lần ở trước mặt thái hậu thất lễ, bị thái hậu trách phạt cấm túc.

      Lần này Đức phi nhắc đến, ràng là làm cho Thục phi mất mặt. Mà nàng ta nhất thời biết phản kích thế nào. Thục phi đa tâm, cũng phải lập tức có thể nghĩ ra được. Miệng của nàng ta so ra cũng kém Đức phi nương nương cay nghiệt. Bởi vậy Thục phi thường xuyên cãi miệng thua thiệt, giường đắc thắng.

      Mà Đức phi nương nương ngoài miệng cậy mạnh, nhưng mỗi tháng đều có đêm vốn là nàng nên thị tẩm, lại chỉ có thể mình trông phòng. Đây đều là do Thục phi nương nương ban tặng.

      Mặc dù như thế, Thục phi nương nương đắc thủ ba năm, bụng lại chút tin tức cũng có, cái rắm cũng phóng cái. Đức phi vị tiểu công chúa bên thân. Đây là Thục phi người sinh con thể so sánh được. Mặc dù là tiểu công chúa nhưng cũng là cốt nhục của Hoàng Thượng, vẫn là hài tử duy nhất khi con nối dòng nhiều, tất nhiên càng thêm quý trọng.Đây cũng là lí do vì sao thái hậu cho tuyển phi. Chính là vì Hoàng gia khai chi tán diệp, kéo dài con nối dòng.

      theo Đức phi nương nương, Hạ Uyển Chi thầm châm chọc, ngoài miệng thực được như thế nào, Đức phi nương nương cũng bất quá là thắng cái miệng mà thôi. Nếu phải ỷ có vị tiểu công chúa, nàng ta cũng dám kiêng nể gì như thế.

      Nếu như mất tiểu công chúa, Đức phi nương nương có thể thầm đắc ý tới khi nào đây?

      Thấy Hướng Hoa các ở phía trước, Hạ Uyển Chi thu liễm tâm thần, yên lặng theo Đức phi vào, ngồi xuống vị trí của mình. Các vị trí được xếp thành cái hình vuông. Thượng vị đặt ba chiếc bàn , là Hoàng Thượng và hoàng hậu, thái hậu. Bên dưới tay trái thái hậu là vị trí của thái phi nương nương. Bên dưới hai bên là Thục phi và Đức phi, cùng với hai vị chiêu dung, tu nghi.

      Hạ Uyển Chi cùng Vương Tiệp dư ngồi ở đối diện. Bên tay phải nàng là chiêu dung nương nương, năm trước sinh vị tiểu hoàng tử, cũng là Đại hoàng tử, nhưng còn chưa được hơn trăm ngày liền chết non.

      Vốn chỉ là mỹ nhân, lúc mang thai phong làm tiệp dư, sinh hạ hoàng tử phong lên tu dung nương nương. Sau khi hoàng tử chết non, Hoàng Thượng vì an ủi nàng đau xót mất con, liền phong làm chiêu dung.

      Hạ Uyển Chi thỉnh an hai vị nương nương thỉnh an lại ngồi xuống vụ trí của chính mình, mắt nhìn thẳng về phía trước.

      Vương Tiệp dư lại cười cùng Triệu tu nghi bên cạnh bắt chuyện hàn huyên. Hạ Uyển Chi nhìn chỉ là cười cười, cũng nhiều lời.

      Các nàng ngồi đầy lát, Thục phi nương nương mang người đến đây. Hạ Uyển Chi các nàng những phân vị thấp này vội vàng đứng dậy hành lễ. Đức phi Thục phi chào lẫn nhau, đối với chuyện cãi nhau đường, hai người cũng biểu ra ngoài, ngược lại hàm dưỡng tệ.

      Kỳ người ở hậu cung, kẻ nào mang theo vô số mặt nạ, ai có thể chính thức lộ mặt đây?

      Lâm Huệ ngồi xuống bên tay trái Hạ Uyển Chi. Lúc ngồi xuống vẫn quên nhắc nhở thầm lôi kéo y phục của nàng khiến cho nàng chú ý. Hạ Uyển Chi nghiêng đầu nhìn nàng ta cái, mỉm cười khẽ gật đầu. Lâm Huệ lộ ra nụ cười sáng lạn.

      Quay đầu lại, mặt nàng còn mang theo cười. Gặp Thục phi nương nương nhìn sang, nàng đứng dậy hành lễ, rồi lại ngồi xuống. Đôngk tác này ngược lại dẫn tới chú ý của những người khác.

      Thục phi nương nương cười chút “Hạ tiệp dư lễ nghi chu đáo! Đức phi nương nương dạy dỗ tốt!”

      “Lọt vào mắt Thục phi nương nương cũng dễ dàng. Hạ tiệp dư xác thực là người lễ nghi chu toàn. Ngược lại đáng để những người khác học tập!” Đức phi nương nương có chút khoe khoang.

      Thục phi vốn là muốn châm chọc, ai biết Đức phi nhận hết, còn đem châm chọc hóa thành ca ngợi. Đại khái cũng chỉ có Đức phi nương nương có thể như thế.

      Những người khác sống chết mặc bây nghe hai vị nương nương đấu võ mồm, ngược lại câu cũng dám . Các nàng tại cũng đủ thân phận chen miệng vào.

      Lục tục có tiểu chủ khác tiến đến, phân vị của các nàng đều tương đối thấp, Hạ Uyển Chi các nàng cũng cần đứng lên đáp lễ.

      Cho đến khi đế hậu giá lâm, thái giám công công hô to “Hoàng Thượng giá lâm, hoàng hậu nương nương giá lâm, thái hậu nương nương, thái phi nương nương giá lâm.” Các nàng mới đứng dậy hành lễ.

      Hạ Uyển Chi thùy mi liễm mục, khẽ cúi đầu, hai tay khẩn trương có chút run run. Nàng cuối cùng vẫn đến bên cạnh , muốn trốn cũng trốn được.
      duyenktn1, Dung Nguyễn 1995xukem thích bài này.

    3. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      chương 14
      Sau khi Hoàng thượng, Hoàng hậu ngồi xuống, Hạ Uyển Chi các nàng mới ngồi xuống. giống như các tiểu chủ khác lòng muốn được Tề Diệp chú ý, Hạ Uyển Chi hi vọng lúc này mình có thể sống chết mặc bây, là người tàng hình.

      Nhưng nàng là làm được. Khi nghe Hoàng Thượng giá lâm, nàng liền bắt đầu tứ chi như nhũn ra, tim đập rộn lên, cắn chặt hàm răng để tránh chính mình luống cuống, làm liên lụy tới người nhà.

      Sau khi ngồi xuống nàng nắm chặt quả đấm, khẽ cúi thấp đầu cũng dám nhìn người.

      Ánh mắt quét vòng, Tề Diệp liếc nhanh nhìn người cúi thấp đầu, lông mày giương lên.

      Hoàng hậu nhìn lướt qua mọi người, “Hôm nay là gia yến, cũng là ngày đầu tiên các vị tiểu chủ tiến cun. Quy củ trong cung giáo tập ma ma dạy bảo các ngươi, bản cung hôm nay cũng nhiều lời nữa. Các ngươi cũng đừng câu nệ, về sau đều là người trong hậu cung, chỉ cần tận tâm tận lực hầu hạ tốt Hoàng Thượng, vì Hoàng gia khai chi tán diệp, kéo dài con nối dòng, tranh giành tình cảm, tranh đấu gay gắt, là được cả đời vinh hoa!”

      “Thần thiếp cẩn tuân hoàng hậu nương nương dạy bảo!” Thục phi, Đức phi đứng dậy hành lễ.

      “Tần thiếp cẩn tuân hoàng hậu nương nương dạy bảo!” Hạ Uyển Chi cùng với tất cả phi tần ở đây đứng dậy hành lễ.

      “Được rồi, đều ngồi xuống !” Hoàng hậu xong, các nàng liền hoàn tất bộ dáng. Mỗi người tư thế ngồi đoan trang, vẻ mặt tôn kính.

      Thời gian sai biệt lắm, hoàng hậu lên tiếng bắt đầu dâng trà. Các cung nữ nối đuôi nhau ra, rất nhanh liền bày đầy cả bàn thức ăn, nhạc công chậm rãi diễn tấu.

      Quang Thuận công công châm ly rượu cho Tề Diệp. uống ngụm, hoàng hậu tự mình gắp khối thịt cá đặt ở trong chén . Thục phi, Đức phi nhìn thoáng qua vẻ mặt thay đổi. Những người khác dám ngẩng đầu nhìn người chủ vị, chỉ sợ đủ đoan trang, mất lễ tiết.

      Tề Diệp động đũa rồi những người khác mới dám động đũa. Mọi người yên lặng ăn trong chốc lát, hồi có vũ cơ tiến vào khiêu vũ.

      Điều này cũng đại biểu tiểu chủ nào muốn hiến nghệ là có thể chuẩn bị. Hạ Uyển Chi bất động thanh sắc liếc nhìn Trịnh tiệp dư, tiếp tục thong thả ung dung dùng bữa. Người chủ vị còn chưa có để đũa xuống, nàng có thể ăn nhiều chút. Đêm nay thức ăn rất hợp khẩu vị của nàng, nàng nhịn được muốn ăn nhiều chút.

      khúc vũ cuối cùng, sau khi hành lễ vũ cơ rối rít lui xuống.

      Các nàng rồi, liền có người đứng lên “Hoàng Thượng, tần thiếp cũng có điệu múa muốn hiến tặng cho Hoàng Thượng. Hy vọng có thể được Hoàng Thượng cười tiếng!”

      Quả nhiên là nàng ta!

      Hạ Uyển Chi nhìn nàng ta cái, bất động thanh sắc nghĩ trong lòng.

      “Sớm nghe tiểu thư nhà Vương đại nhân có kỹ thuật múa động lòng người. Trẫm cũng muốn nhìn chút kỹ thuật múa của Vương tiệp dư có phải danh xứng với thực hay ?””Tạ Hoàng Thượng ân chuẩn!” Trịnh tiệp dư mỉm cười hành lễ, “Thỉnh Hoàng Thượng chờ lát, tần thiếp rất mau quay lại!”

      Tề Diệp gật gật đầu.

      Vương tiệp dư cước bộ nhàng rời . Nhìn nàng ta vẻ mặt đắc ý, mấy vị tiểu chủ mới tiến cung khác trong lòng cũng vui. Trịnh Tiệp dư mấp máy môi, muốn đứng dậy. Hạ Uyển Chi lại phát Lâm Huệ ở bên cạnh mình đứng lên, cất giọng thanh thúy “Hoàng Thượng, chờ lâu thú vị, bằng để tần thiếp hiến tấu khúc?”

      Hành động của Lâm Huệ làm cho người ta cảm thấy bội phần ngoài ý muốn. Nhưng người chủ vị là từng trải việc đời, cũng phải dễ dàng giật mình như vậy. Tề Diệp nhìn Lâm Huệ, mỉm cười gật đầu.

      Thục phi khiêu mi liếc nhìn Đức phi, ánh mắt đắc ý. Người trong cung nàng ta được sủng ái, nàng ta cũng nở nang mặt mày. vậy còn là đoạt ở phía trước người Đức Hỉ cung.

      Đức phi làm bộ nhìn thấy, chỉ cảm thấy Lâm mỹ nhân này quá mức nóng vội. ràng vào lúc này hiến nghệ làm náo động, chỉ có đắc tội Vương Tiệp dư, còn khiến cho tiểu chủ khác khinh thường. Về sau nhất định là nàng ta quả ngon để ăn.

      Hoàng hậu quét mắt qua Lâm Huệ, vẻ mặt chưa thay đổi, bưng ly rượu uống ly, ánh mắt đảo qua, lập tức cảm thấy hôm nay đúng là mảnh thiên kiều bá mị. So sánh với các nàng, bản thân là cúc nở hôm qua.

      Lâm Huệ sau khi rửa và lau tay xong, ngồi xuống trước cầm án. Thái Vi ôm cầm của nàng ta đặt ở cầm bàn. Nàng ta điều chỉnh thử vài cái sắc, liền đứng dậy hành lễ “Tần thiếp bêu xấu!”

      Hạ Uyển Chi vẫn luôn biết Lâm Huệ có tài đánh đàn rất tốt. Mặc kệ nàng luyện tập thế nào cũng sánh bằng Lâm Huệ. Cho nên nàng là dễ dàng lấy tài đánh đàn ra để tỷ thí. Có nàng ta phía trước, nàng lại hiến nghệ là tự chuốc chê cười. Bởi vậy nàng lựa chọn tiêu. Nếu thể làm được tốt nhất, bằng chia sẻ với nhau. Đây là ý tưởng khi nàng mười tuổi. Cho nên năm ấy mười tuổi, nàng bắt đầu học tập thổi tiêu. Khi đó nghĩ chính là có thể cùng Lâm Huệ cầm tiêu hợp tấu.

      Hôm nay xem ra, nàng là còn cái tâm tình kia.

      Lâm Huệ ở phương diện đánh đàn rất có năng lực. Đây là Hạ Uyển Chi thể thừa nhận. Cũng vì như thế, trước đây nàng ta mới có thể dựa vào tài đánh đàn này, nổi bật trong gia yến của nhiều nhà. Ngoại trừ nàng ta, có ai dám nhắc ra hiến nghệ đánh đàn, đều là muốn bị người chê cười.

      Đương nhiên, tiếng đàn của nàng ta cũng được người chủ vị ưu ái, thậm chí khen nàng ta có đôi ngọc thủ, mới có thể khảy ra tiếng đàn tuyệt vời như vậy, cũng làm cho nàng ta được sủng ái thời.

      Hạ Uyển Chi nhìn Tề Diệp bộ dáng mê mẩn, quả đấm buông lỏng chút. Nàng bưng rượu hoa hoa quế lên uống ngụm. Hạ Bích ở sau lưng thấy, lén lút ở bên tai nàng “Chủ tử, người thể uống rượu!”

      “Chỉ là rượu hoa quế mà thôi!” Nàng thèm để ý. Hạ Bích cũng thể nhiều lời. Dù sao rượu hoa quế xác thực thể so với rượu, hương vị trong veo, căn bản tính là rượu.Vương Tiệp dư vẻ tươi cười thay vũ y đến. Ai biết còn chưa đến gần lại nghe thấy tiếng đàn lượn lờ, khỏi nhíu mày “Ai khảy đàn?”

      Đinh Hương sững sờ, lập tức tiến lên dò xét. Thấy Lâm Huệ ngồi ở bên trong đoan trang ưu nhã đánh đàn, người chủ vị mê mẩn nghe, ánh mắt như có như rơi vào người nàng ta, vẻ mặt kia thấy thế nào cũng làm cho người khác phải tức giận.

      Đinh Hương muốn lại bẩm báo, liền nghe thấy Vương Tiệp dư nghiến răng nghiến lợi “Tiểu tiện nhân, lại dám đoạt danh tiếng trước ta?”

      “Nương nương, chúng ta làm sao bây giờ?” tại Lâm mỹ nhân kia khảy đàn, các nàng còn múa thế nào?

      Vương Tiệp dư cười lạnh, sửa sang lại chút trang dung, khẽ cắn cắn môi, đôi môi khẽ sưng đỏ chút ít. Lúc này nàng ta mới đạp theo tiết tấu của tiếng đàn, nhàng giống như tiên nữ đứng ở trước mặt Lâm Huệ phối hợp với tiếng đàn mà múa.

      Lâm Huệ đối với xuất của Vương Tiệp dư cũng chỉ là ngoài ý muốn chút. tay lại chưa hề dừng lại, ngược lại khảy đàn càng ngày càng dồn dập. Nàng ta ngược lại muốn nhìn chút Vương Tiệp dư có bản lãnh đuổi kịp tiếng đàn của mình hay . Những thứ khác khác, đối với tài đánh đàn, Lâm Huệ đúng là rất có lòng tin.

      Có điều, Vương Tiệp dư đối với năng lực ứng biến của mình cũng rất có lòng tin. Hơn nữa, nàng ta thường xuyên luyện vũ, toàn thân xương cốt đều rất mềm mại, chớ đừng chi là eo. Nếu nàng ta đoạt danh tiếng của mình, như vậy nàng để cho nàng ta cái Lâm mỹ nhân này làm nền vậy.

      Vương Tiệp dư rành vũ đạo. Dù tiếng đàn của Lâm Huệ hợp tác nhưng nàng ta đủ thông minh, biết múa như thế nào đẹp mắt, cái nhăn mày nụ cười đều là hướng tới người.

      Tề Diệp bất động thanh sắc nhìn hai người tranh giành tình cảm, bưng ly rượu uống từng ly từng ly.

      Hoàng hậu nương nương ngược lại thấy náo nhiệt. Nếu các nàng có hứng thú như vậy, liền để các nàng tranh đấu .

      Thái hậu, thái phi đều là tranh thủ tình cảm đời rồi. Đối với việc Vương Tiệp dư cùng Lâm mỹ nhân hai người thầm đọ sức chỉ coi như là xem cuộc vui, ngược lại có gì bày tỏ.

      Lâm Huệ nhìn Vương Tiệp dư bình tĩnh theo tiếng đàn của mình nhàng nhảy múa, hết sức mị hoặc Hoàng Thượng, trong lòng bất mãn, khẽ khảy chậm lại, dồn dập hơn rồi bỗng im bặt.

      Vương Tiệp dư vẫn bình tĩnh theo. khúc cuối cùng, nàng ta còn bày tư thế ám muội. Ống tay áo bay múa, từ trước mặt Tề Diệp thu hồi lại. Tề Diệp nhìn nàng ta hài lòng cười chút.


      khúc kết thúc, hai người vẻ mặt bớt phóng túng hành lễ “Tần thiếp bêu xấu!”

      đợi Tề Diệp mở miệng, hoàng hậu nương nương “Vương Tiệp dư kỹ thuật múa tuyệt hảo, Lâm mỹ nhân tiếng đàn xuất chúng. Hoàng Thượng là phúc khí tốt, có được hai vị muội muội như thiên tiên vậy.”

      “Hoàng hậu nương nương đùa! Có thể hầu hạ hoàng thượng là tần thiếp có phúc khí!” Hai người cùng đáp xong, trong lòng Vương Tiệp dư, Lâm Huệ đều nhìn đối phương khinh bỉ phen. Mà lúc Vương Tiệp dư khom lưng hành lễ, hoa lụa búi tóc đại khái bởi vì vừa rồi múa có chút buông lỏng, nàng ta cúi đầu cái hoa lụa liền rơi xuống mặt đất.

      ít người đều nhìn thấy màn này. Vương Tiệp dư vội vàng quỳ xuống đất “Tần thiếp thất lễ. Mong Hoàng Thượng, hoàng hậu, thái hậu nương nương thứ tội.”

      “Hoa lụa xinh đẹp quá!” Thái hậu liếc mắt nhìn bông hoa đào bằng lụa rơi mặt đất, cười có chút quái dị.

      Vương Tiệp dư có phát giác, “Đa tạ thái hậu nương nương tán dương. Là tần thiếp trong lúc rảnh rỗi làm chơi, đồ thô bỉ xứng lọt vào mắt thái hậu nương nương.” Vốn là lời khiêm tốn. Có điều nàng ta biết ghét của thái hậu nương nương.

      Thái hậu ngược lại thêm nữa, liếc nhìn Tề Diệp “Ai gia hơi mệt, quấy rầy nhã hứng của Hoàng Thượng!”

      Mọi người đứng dậy, Tề Diệp “Thái hậu sớm nghỉ ngơi, trẫm ngày mai thăm thái hậu.”

      “Cung tiễn thái hậu!”Hạ Uyển Chi các nàng hành lễ cung tiễn.

      Thái hậu vừa , thái phi nương nương cũng cảm thấy thú vị, ngồi trong chốc lát cũng theo.

      Hướng Hoa các liền chỉ còn lại hoàng thượng hoàng hậu, cùng đám phi tần.

      Vương Tiệp dư cùng Lâm Huệ còn đứng ở chính giữa. Vương Tiệp dư mơ hồ cảm thấy thái hậu tựa hồ thích nàng, trong lòng rất là thất vọng.

      Vương Tiệp dư, Lâm Huệ ra sức bộc lộ như vậy, Tề Diệp đương nhiên thể để cho các nàng uổng công khổ cực hồi. ban thưởng chút vật , hai người vui mừng nhận lấy. Yến hội lại tiếp tục.

      Thục phi liếc mắt nhìn Vương Tiệp dư vẫn còn cười được, đệ ánh mắt trào phúng tới Đức phi. Đức phi làm bộ nhìn thấy. Nàng trong lòng hiểu , Vương Tiệp dư người này có chủ kiến, dễ nắm giữ. để cho nàng ta nếm chút khổ sở, nàng ta chắc là nghe lời

      Đây cũng là nguyên nhân nàng nhắc nhở thái hậu ghét nhất hoa đào.

      Đương nhiên, thái hậu vô duyên bất chấp chán ghét loại hoa. Đây đều là ong mật gây họa. Thái hậu có lần ở đào viên ngắm hoa cẩn thận đụng trunga ong mật ngủ đông. Mà bọn chúng đúng là đậu hoa đào. Ong mật ngủ đông mặc dù đến mức muốn mạng người, nhưng mặt xưng phù là nhất định. Bởi vậy thái hậu nương nương cũng hận hoa đào.

      Từ đó về sau, hoàng cung đúng là rất ít trông thấy hoa đào nở rộ. Tại hoàng cung đều là bí mật truyền ra ngoài. Ở trong cung ngây ngốc cũng biết, chỉ có cung nhân mới vào là có thể biết.

      Vương Tiệp dư cho rằng kỹ thuật múa tuyệt mỹ của mình có thể dẫn tới được Hoàng Thượng ưu ái. Ai biết đượcc sau khi ngồi xuống, Hoàng Thượng cũng bày tỏ cái gì. Ngược lại ánh mắt say sưa nhìn Trịnh tiệp dư thổi tiêu. Ánh mắt kia làm cho Vương Tiệp dư trong lòng thoải mái.

      Hạ Uyển Chi cũng chuẩn bị hiến nghệ. Đế cuối cùng khi mỗi vị tiểu chủ đều hiến nghệ, Hạ Uyển Chi lúc này mới thong thả ung dung đứng dậy, giọng kính cẩn “Tần thiếp tham kiến hoàng thượng, hoàng hậu. Tần thiếp thân thể khó chịu, cũng có chuẩn bị.””Hạ tiệp dư cần miễn cưỡng, ngồi xuống !” Hoàng hậu gật gật đầu. Nhìn nàng chậm chạp chưa động cũng biết chuẩn bị hiến nghệ, trong lòng nàng khẳng định cam lòng. Có thân thể đổ nát có lòng làm náo động cũng cho phép, cái này trách được người khác.

      “Hạ tiệp dư?” Tề Diệp thấy nàng liên tục biết vâng lời, khỏi lên tiếng “Ngẩng đầu lên cho trẫm nhìn chút!”

      Tiếng vừa dứt, ánh mắt của mọi người như dao cùng bay tới. Hạ Uyển Chi lập tức cảm thấy buồn cười. Nàng tranh thủ tình cảm, nghĩ tới lại khiến chú ý. Nàng nên ứng đối thế nào đây?

      Dầu gì trước đây từng gặp mặt lần, nàng có phải cần biểu vẻ thất kinh mới đúng a?

      Nghĩ như vậy, nàng cũng biểu ra. Chậm rãi ngẩng đầu, lúc ánh mắt rơi vào mặt người ngồi ngự tọa, nàng kinh hoảng đánh rơi ly rượu trong tay. Cũng may cũng rơi xuống đất, ngược lại đụng phải tách, phát ra thanh thanh thúy.

      Nàng thu hồi ánh mắt thất kinh, vội vàng quỳ gối trước bàn “Tần thiếp có tội, tần thiếp thất lễ, kính xin Hoàng Thượng, hoàng hậu giáng tội.”

      Nàng bộ sợ hãi run lẩy bẩy, bộ dáng tội nghiệp ra khiến người ngự tọa nhịn được nhếch miệng lên. Thầm nghĩ vật này quả nhiên nhớ . Nếu cũng luống cuống như thế.

      Hoàng hậu lại nhịn được nhìn Tề Diệp thêm chút. Thấy mỉm cười khẽ nhíu mày, nhìn chằm chằm người quỳ mặt đất thỉnh tội, “Hạ tiệp dư có tửu lực, về sau liền bớt uống chút, miễn cho quấy rầy nhã hứng của Hoàng Thượng. Vì ngươi vi phạm lần đầu, hôm nay liền tha thứ ngươi, về sau cẩn thận chút.”

      “ Vâng! Hoàng hậu nương nương dạy dỗ phải, tần thiếp ghi nhớ. Đa tạ hoàng hậu nương nương nhân đức!” Hạ Uyển Chi câu tâng bốc hoàng hậu. Hàng hậu chỉ là mỉm cười chút. Hạ Bích đỡ nàng ngồi xuống, cung nữ thu thập xong án kỷ.

      Mà Tề Diệp chỉ là nhìn nàng cái, cũng thêm cái gì, ánh mắt quay về phía trước, nhìn vũ cơ nhàng múa.

      Kết thúc cung yến coi như hữu kinh vô hiểm (có kinh ngạc nhưng nguy hiểm), ăn được sai biệt lắm, Tề Diệp là mệt mỏi liền cùng hoàng hậu rời trong cung tiễn của chúng phi tần.

      Bọn họ vừa . Còn lại chính là Đức phi cùng Thục phi. Hạ Uyển Chi cùng Vương Tiệp dư theo Đức phi. Trịnh tiệp dư cùng Lâm Huệ theo Thục phi.

      Thục phi mỗi lần đều lại Đức phi. Nhưng lời cũng để được trong lòng, cứ phải khiêu khích vài câu.

      “Hôm nay hai vị tiểu chủ coi như bộc lộ danh tiếng, chừng ngày kia là bay cao. Đức Sang cung của bản cung đúng là lưu được Lâm mỹ nhân tài năng như vậy. biết Đức Hỉ cung của Đức phi nương nương có thể lưu được hay ?” Dứt lời ánh mắt ý chỉ nhìn Vương Tiệp dư.

      “Thục phi nương nương quá lo lắng. Đức hỉ cung người qua lại tự nhiên. Nếu là có thể được Hoàng Thượng sủng ái, bản phi cũng nở mày nở mặt. Nếu được sủng ái bản phi cũng sợ hãi. Ngược lại Thục phi nương nương vào cung ba năm, thời gian lâu ngắn. Hôm nay lại thêm vài vị muội muội, mỗi người xinh đẹp như hoa. Ngược lại bản phi già như vậy thể so sánh nổi, chỉ sợ là Thục phi cũng thể so được.”

      “Đức phi nương nương tự biết mình già nua sắc suy, vậy cũng đừng có cản trở đường của người khác. Thái hậu nương nương thích hoa đào, đây là chuyện ít cung nhân biết. Đức phi nương nương tại sao có thể nhắc nhở người bên cạnh đây?”

      xong, Thục phi nương nương đồng tình nhìn Vương Tiệp dư “Vương Tiệp dư nếu là ở Đức Hỉ cung thoải mái, có thể cùng hoàng hậu chút. Đức Sang cung còn có viện trống . Vương Tiệp dư ngược lại là có thể dời qua đến làm bạn với bản phi.”

      Vương Tiệp dư biết nên cái gì. ra là là nàng ý thức chọc thái hậu nương nương tức giận. Khó trách Hoàng Thượng đối với nàng đột nhiên lạnh nhạt như vậy. Khó trách Đức phi trông thấy nàng cài hoa đào muốn lại thôi. Chính là cho nàng nguyên nhân ở trong. ra là các nàng trơ mắt nhìn nàng vô tri vô giác gây họa?

      Vương Tiệp dư nghĩ tới đột nhiên cảm thấy bi thương. Chọc cho thái hậu nương nương mất hứng, Hoàng Thượng chắc chắn thích nàng. Nàng làm sao còn được sủng ái, làm sao tranh thủ tình cảm?

      Hạ Uyển Chi nhìn Vương Tiệp dư đột nhiên héo úa, thần sắc thay đổi. Ngược lại cảm thấy Thục phi nương nương làm chiêu ly gián này quá ràng, khó trách phải là đối thủ của Đức phi nương nương. Thục phi cũng chỉ là ham vui nhất thời mà thôi, cuối cùng so ra kém Đức phi nương nương đa mưu túc trí.

      Rời Hướng Hoa các, Tề Diệp ngọc Long Điện. bao lâu quản Kính phòng cầm lấy khay thẻ bài thị tẩm tiến đến, là hoàng hậu nương nương phân phó. Hôm nay mười vị chủ tử mới vào cũng còn chưa thị tẩm.

      Tề Diệp nhìn lướt qua các thẻ tên điêu khắc chỉnh tề, “Trẫm nhớ là mười vị tiểu chủ. Sao ở đây chỉ có chín vị?”

      “Hồi bẩm Hoàng Thượng, Hạ tiệp dư thân thể yếu đuối. Ngự y nhìn là phải dưỡng ba tháng mới có thể thị tẩm. Hoàng hậu nương nương liền phân phó nô tài tạm thời cần dâng lên thẻ bài của Hạ tiệp dư.”

      Tề Diệp cũng lên tiếng, ánh mắt quét qua lần nữa, chỉ chỉ thẻ bài của Trịnh tiệp dư. Quản công công vội vàng hành lễ “Nô tài xuống chuẩn bị ngay!”
      duyenktn1Dung Nguyễn 1995 thích bài này.

    4. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 15
      Trước có nghe nàng liên tục bệnh, Tề Diệp cũng nghĩ tới thân thể của nàng kém đến như vậy. Càng có nghĩ tới chính là, nữ tử thể cốt kém lại còn là người nhát gan, vậy mà dám cứu . Người bình thường kho nhìn thấy tên côn đồ hung ác chính là chạy trốn. Nàng ngược lại hay rồi, chẳng những có chạy trốn lại còn vọt ra.

      Có điều, nếu phải là nàng xuất đánh ngất xỉu tên thích khách kia, người bị thương chính là .

      Nghĩ tới đây, Tề Diệp gọi Quang Thuận công công.

      Quang Thuận công công lên tiếng tiến đến, hành lễ “Hoàng Thượng có gì phân phó?”

      “Hạ tiệp dư thân thể khó chịu, trẫm nhớ năm ngoái Lương vương tiến cống cây nhân sâm thượng hạng, ngươi cho người đưa qua !”

      Quang Thuận công công sửng sốt chút. Vị Hạ tiệp dư kia đúng là có phúc khí. Chỉ là vị tiệp dư nho , còn chưa được sủng ái Hoàng Thượng ưu ái. Chỉ sợ nàng thân thể gầy gò kia nhận nổi a?

      Quang Thuận công công nghĩ tới cũng lắm miệng. Dù sao và H tiệp dư kia có giao tình gì, cần phải vì nhắc nhở Hoàng Thượng quá mức sủng ái ngược lại hại Hạ tiệp dư, mà chọc cho Hoàng Thượng tức giận, chính mình chịu tội.

      Quang Thuận công công tự mình khố phòng, tìm được nhánh nhân sâm kia, phân phó tiểu đồ đệ đưa Hỉ lai điện.

      Đức Hỉ cung có ba cái điện.. cái Đức phi ở là Đức Hỉ điện. Đông thiên điện là Hỉ Lai điện nơi Hạ Uyển Chi ở, tây thiên điện là Hỉ Hoa điện nơi Vương Tiệp dư ở.

      Kính phòng được ý chỉ của Tề Diệp, rất nhanh treo đèn lồng trước cửa điện Trịnh tiệp dư. bao lâu, cả hoàng cung mọi người đều biết , người thứ nhất được thị tẩm lag Trịnh tiệp dư của Đức Sang cung. Rất nhiều người đều cho rằng phải là Vương Tiệp dư chính là Lâm mỹ nhân cơ.

      Hạ Uyển Chi cũng bất ngờ, cẩn thận ngẫm lại cũng là có nguyên do. Vương Tiệp dư bởi vì hai đóa hoa đào chọc cho thái hậu nương nương mất hứng, đương kim hoàng thượng là hiếu tử, tất nhiên ở nơi này cố tình sủng hạnh chọc thái hậu nương nương tức giận.

      Về phần Lâm mỹ nhân, nàng ta mặc dù nổi bật, nhưng là biết lễ nghi. Lâm đại nhân so ra lại kém Trịnh đại nhân, lúc này Tề Diệp cần lực lượng sau lưng Trịnh tiệp dư. Sủng hạnh Trịnh tiệp dư đầu tiên cũng là hiểu được.

      Hạ Uyển Chi lo lắng duy nhất là, trước kia Vương Tiệp dư là người thứ nhất được thị tẩm. Hôm nay là Trịnh tiệp dư. Chuyện này có thể liên quan gì đến khác biệt ở chỗ nàng hay ?

      Nghĩ lại cũng kệ, cho dù có chỗ khác biệt, nàng cũng ở hậu cung dễ tin người. Nếu thể trốn thoát, nàng sao tranh giành phen?

      Thái hậu nương nương rửa mặt xong ra. Ma ma chải đầu tóc cho bà. bao lâu vị ma ma tiến đến, hành lễ “Thái hậu nương nương, hoàng thượng lật thẻ bài.”

      “A! Là vị kia tiểu chủ nào may mắn thành người thị tẩm đầu tiên?” Thái hậu nương nương đếm xỉa tới hỏi.”Hồi bẩm thái hậu, là Đức Sang cung Trịnh tiệp dư!”

      “Hoàng Thượng vẫn còn sáng suốt.” Thái hậu hài lòng cười cười.

      Quế Tú ma ma chải đầu tóc cho bà “Hoàng Thượng vô cùng hiếu thuận, biết thái hậu nương nương thích Vương Tiệp dư, sao có thể đặc biệt khiến thái hậu nương nương vui. Còn vị Lâm mỹ nhân kia. Đẹp đẹp, chỉ là quá xúc động. Vì tranh sủng mà làm náo động, ràng liều mạng thể . Cũng đoan trang như mấy vị tiểu chủ khác.”

      “Trong cung tha cho nữ nhân ngu xuẩn. Cứ kệ cho các nàng lăn qua lăn lại, được sủng ái cũng tốt, thất sủng cũng được. Chỉ cần thương tổn mặt mũi Hoàng gia, các nàng như thế nào đều kệ các nàng .” Hậu cung quá tịch mịch, nếu các nàng đều gió êm sóng lặng, cái hậu cung này phải là cục diện buồn tẻ sao?

      Thái hậu “Các nàng chỉ cần thương hại hoàng tự, ai gia cũng muốn nhiều chuyện.”

      “Thái hậu nương nương chính là nhân từ, khó trách người khác thái hậu nương nương là tâm địa bồ tát đây!” Quế Tú ma ma mỉm cười nịnh nọt.

      Thái hậu cười cười cũng cái gì. Ở trong hậu cung, có thể còn sống sót, sao có thể lây dính máu tanh. Huống chi hoàng nhi của bà còn ngồi ngôi vị hoàng đế?

      Thái hậu nghỉ ngơi, Quế Tú ma ma ra ngoài chuyến, trở lại biết thêm cái tin tức mới, cho thái hậu nghe “Hoàng Thượng tựa hồ đối với Hạ tiệp dư kia bất đồng. Nghe lúc lật thẻ bài còn hỏi tới Hạ tiệp dư, nghe người bên Kính phòng là thân thể ốm yếu, sai Quang Thuận công công đưa chút nhân sâm qua.”

      “Có chuyện như vậy?” Thái hậu đảo qua ngủ gật, dựa vào gối đầu “Hạ tiệp dư kia có phải người ngồi ở bên cạnh Đức phi nương nương?”

      “Đúng vậy!” Quế Tú ma ma “Theo lý thuyết người có bệnh tiện ra là thể vào cung hầu hạ. Có điều vị Hạ tiệp dư kia xác thực là nhiễm phong hàn thân thể ốm yếu. Lúc trước khi điện tuyển, hoàng hậu còn phá lệ cho nàng ta dùng chân dung thay thế tham dự.”

      ra Hạ tiệp dư chính là chủ nhân của bức chân dung kia?” Thái hậu nương nương “Hoàng thượng là người lạnh lùng, đột nhiên đối tốt với người nào. Hôm nay lại tự mình phân phó tặng đồ qua, ngược lại khiến người ta ngạc nhiên.”

      Quế Tú ma ma gật gật đầu.

      Thái hậu phân phó “Cho người nhìn chằm chằm Hạ tiệp dư chút, ai gia muốn biết Hoàng Thượng sao đột nhiên liền đối tốt với nàng ta. Chẳng lẽ chỉ là bởi vì bức chân dung mỹ nhân?”

      Hoàng hậu biết được người thị tẩm là Trịnh tiệp dư ngược lại ngạc nhiên nhiều lắm. Ngoài ý muốn là Hoàng Thượng sai người đưa đồ qua cho Hạ tiệp dư. Đây chính là trước khi thị tẩm chưa từng có qua. Hoàng hậu nương nương trong lòng có chút thoải mái, tự lo chải đầu tóc.

      Nguyệt Mai biết Hoàng Thượng đêm nay qua, liền cho mọi người lui ra, nàng ta lưu lại gác đêm.

      Hoàng hậu chải tóc xong, tinh tế tra xét dấu vết nơi khóe mắt. Nhìn nếp nhăn nơi đuôi mắt còn chưa hằn lên lúc này mới yên tâm. So với những nữ nhân trẻ trung xinh đẹp như hoa kia, nàng thể là trẻ tuổi.Đức phi nương nương nhìn nhìn hộp trang sức, nhìn đôi khuyên tai tệ, sai Bội Dung lấy ra “Ngày mai đưa cho Hạ tiệp dư. Cho dù thân mình khó chịu, nên ăn diện vẫn là ăn diện chút.”

      “Vâng!” Bội Dung tiếp nhận khuyên tai, “Nương nương cảm thấy Hạ tiệp dư được Hoàng Thượng để mắt?”

      “Nếu như vào mắt, sao lại vô duyên vô cớ tặng nhân sâm?” Đức phi nương nương bật cười “ Vị Hoàng Thượng này của chúng ta cũng phải là người đa tình. Đột nhiên đối xử như vậy với Hạ tiệp dư, nhất định là trong lòng có người. Nếu sao lại đối tốt với nàng ta?”

      Đức phi nương nương “Dù sao các nàng luôn có người được sủng ái. Nếu là Hạ tiệp dư được sủng ái, luôn so với Trịnh tiệp dư được sủng ái khá hơn chút. Về phần Vương Tiệp dư, lại xem voi nàng ta hiểu chuyện hay hiểu chuyện !”

      “ Bên Hỉ Lai cung cho người nhìn chút. Người trong cung ta nhưng cũng chưa nắm lắm.”

      “Vâng! Nô tỳ cho người nhìn chằm chằm. Hạ tiệp dư nhận nhân sâm, tựa hồ cũng mất hứng, ngược lại là có chút nghi hoặc.”


      “Cái Hạ tiệp dư nhìn vậy lại là ngươi thâm trầm!” Đức phi nương nương câu, khẽ nhíu mày tựa hồ có chút mất hứng.

      So sánh với những người khác hâm mộ ghen ghét, Trịnh tiệp dư đúng là vừa nghe đêm nay nàng thị tẩm liền cao hứng đến ngậm miệng được. Trong lòng vui thích, nghĩ tới người thứ nhất thị tẩm là chính mình. Cái này cũng là do hai nữ nhân ngu xuẩn kia ban tặng. Lần đầu tiên tham gia yến hội liền tranh giành tình cảm, cũng chỉ có các nàng mới làm ra được.

      Trịnh tiệp dư dưới giúp đỡ của rửa sạch phen. vừa hỗ trợ vừa trấn an nàng ta cần phải sợ. Chuyến này rồi trở lại thay đổi. Những thứ khác , khẳng định chỉ còn là phân vị tiệp dư này.

      Trịnh tiệp dư gật gật đầu, mặc dù trong nhà giáo tập ma ma cùng mẹ nàng đều mịt mờ với nàng ta chút chuyện nam nữ. Nhưng bây giờ nàng ta vẫn rất khẩn trương, lập tức cảm thấy toàn thân vô lực, tim giống như là muốn nhảy ra ngoài.

      vội vàng an ủi. Canh giờ vừa đến, người Kính phòng chờ, bên tai nàng ta “Tiểu chủ cần căng thẳng, có thể thị tẩm là tiểu chủ có phúc khí.”

      bao lâu, Trịnh tiệp dư mảnh vải che thân được bọc trong chăn mền, bị hai tiểu thái giám khiêng Phượng Hoàng cung.

      Lâm Huệ nhìn trăng lưỡi liềm ngẩn người. Từ khi biết được thị tẩm phải là Vương Tiệp dư mà là Trịnh tiệp dư, nàng ta liền như thế. thầm ngửa đầu nhìn bầu trời đêm.

      Thái Vi nhìn thời gian còn sớm, tiến lên phía trước “Chủ tử, còn sớm. Sớm nghỉ ngơi thôi, sáng mai còn phải thỉnh an hoàng hậu nương nương!”

      “Thái Vi, ngươi đêm nay ta có phải rất buồn cười, rất mất mặt, rất ngu xuẩn hay ?”

      “Chủ tử!” Thái Vi kêu tiếng, biết trả lời như thế nào.Lâm Huệ “Ta cố gắng muốn được sủng ái như vậy, cuối cùng là làm được gì. Ngược lại Uyển tỷ tỷ, chẳng cần làm gì còn có thể được Hoàng Thượng thương . đúng là châm chọc.”

      “Hạ tiệp dư đó là bị bệnh, Hoàng Thượng mới như thế. Chủ tử cần gì cùng bệnh nhân so đo. Hôm nay là Trịnh tiệp dư, chừng ngày mai chính là chủ tử đây. Vương Tiệp dư chọc cho thái hậu tức giận, khẳng định thể được thị tẩm sớm như vậy.”

      “Ngã bệnh là tốt, có thể được Hoàng Thượng thương tiếc. Uyển tỷ tỷ đây chính là nhân họa đắc phúc!” Lâm Huệ có chút hâm mộ.

      Nhân họa đắc phúc? Hạ Uyển Chi lại phải nghĩ như vậy. Nhân sâm này vừa đưa tới, đúng là mang đến cho nàng bao nhiêu phiền toái? Trong cung mọi người đều ghé mắt nhìn nàng đây.

      Hạ Uyển Chi mắt nhìn nhân sâm, saiHạ Bích cất kĩ. Nàng ngược lại nghĩ tới Tề Diệp có cử động như vậy. Đây quả thực là đẩy nàng lên đầu sóng ngọn gió. Trong cung người nào có thể coi thường, mặt ngoài khối hài hòa, trong lòng còn biết tính kế thế nào đây.

      Có điều chuyện tốt duy nhất đối nàng đại khái chính là, ngoại trừ nàng còn nhớ ra, Tề Diệp cũng chưa quên nàng cái ân nhân cứu mạng này. Có mối quan hệ này ở đây, nàng ở trong lòng ít nhất cùng người khác giống.

      Nghĩ như vậy, Hạ Uyển Chi lập tức cảm thấy cung yến đêm nay cũng là tốt. Vừa ở màn chính là trò hay, khiến người ta có chút mong đợi sau này còn có cái trò hay gì để xem.

      Ngày thứ hai Hạ Uyển Chi bị Hạ Bích đánh thức. Rửa mặt phen, uống chút cháo, ăn chút thức ăn lúc này mới chính điện. Đức phi nương nương còn chưa ăn, nàng cùng Vương Tiệp dư đối mặt. Vương Tiệp dư hai mắt có chút sưng vù. Dù nàng ta cực lực che giấu, vẫn là che giấu được dấu vết nàng ta tối hôm qua khóc.

      Nàng mới vừa ngồi xuống, cung nữ liền dâng trà, Vương Tiệp dư đánh giá cẩn thận nàng trong chốc lát, cười “Nghe đêm qua Hoàng Thượng ban thưởng hộp nhân sâm cho Hạ tiệp dư. Hạ tiệp dư đúng là phúc khí tốt, được Hoàng Thượng ưu ái.”

      “Vương Tiệp dư đùa, bất quá là Hoàng Thượng thương cảm tần thiếp thân thể ốm yếu mà thôi. Hơn nữa, bộ dáng mặt cắt ra giọt máu như thế nào vào được mắt Hoàng Thượng

      Nược lại Vương Tiệp dư thiên kiều bá mị, điệu múa khuynh thành, tần thiếp đúng là hâm mộ còn chưa kịp đây!”

      “Hạ tiệp dư cũng là biết đùa. Nếu là hâm mộ, chờ Hạ tiệp dư thân thể tốt lên, tần thiếp có thể dạy bảo Hạ tiệp dư múa.” Nghĩ tới yến hội tối qua, đây chính là nhức nhối trong lòng Vương Tiệp dư. Nếu cũng để Trịnh tiệp dư được tiện nghi.

      “Hảo ý của Vương Tiệp dư tần thiếp tâm lĩnh. Có điều tần thiếp ngốc, đúng là múa ra điệu, khiến Vương Tiệp dư chê cười.”

      Hai người ngươi lời ta câu, cho đến khi Đức phi nương nương dùng điểm tâm, các nàng mới dừng lại

      Đức phi nương nương “Đợi lát nữa thấy Trịnh tiệp dư các ngươi cũng đừng quên hành lễ. , tại phải là tTrịnh tu viện!” Vừa thị tẩm, quả nhiên là thân phận đại biến. Mới qua đêm, trước kia còn là ngồi ngang hàng, tại lắc mình cái, phân vị cao hơn so với các nàng.

      Hạ Uyển Chi có gì. Vương Tiệp dư tức giận đến thầm siết chặt quả đấm, thầm nghĩ có gì đặc biệt hơn người. Nàng mà được thị tẩm khẳng định phân vị còn cao hơn nàng ta. Còn chưa phong phi có cái gì mà đắc ý.

      Hạ Uyển Chi các nàng theo đuôi Đức phi nương nương Phượng Nghi cung. đường gặp phải đám người Thục phi nương nương cũng Phượng Nghi cung. Gặp mặt mọi người hành lễ lẫn nhau.

      Trịnh tu viện nhìn Hạ Uyển Chi cùng Vương Tiệp dư tiến lên hành lễ, bộ dáng thân thiết, mỉm cười đỡ các nàng đứng dậy “Hai vị muội muội khách khí, đều là người hầu hạ hoàng thượng, cần phải đa lễ như vậy.” như thế, giữa lông mày khó nén đắc ý. Người sáng suốt là vừa nhìn liền nhận ra.

      “Tu viện nương nương đùa, lễ thể bỏ, coi như đều là người hầu hạ hoàng thượng cũng phải biết giữ bổn phận đây!” Vương Tiệp dư mỉm cười trả lời câu, trong ngôn ngữ nhắc nhở khiến Trịnh tiệp dư khẽ nhíu nhíu mày.

      “Vương Tiệp dư ngược lại nhớ rành mạch, đáng để các tỷ muội học tập.” Đức phi, Thục phi ở đây, Vương Tiệp dư lời này tựa hồ có chút vượt mặt. Trịnh tu viện liếc nhìn Đức phi, Thục phi, thấy các nàng cũng cái gì, ngược lại là có chút ngoài ý muốn.

      Vương Tiệp dư lại là có chút cao hứng, xem ra nàng ta được sủng ái người bất mãn cũng ít.

      vài câu, Đức phi Thục phi ở phía trước. Trịnh tu viện, Vương Tiệp dư hai người giả vờ thân mật hàn huyên châm chọc chế giễu theo sau.

      Hạ Uyển Chi bị Lâm Huệ lôi kéo tay áo, hai người ở phía sau. Lâm Huệ hỏi “Tỷ tỷ thân thể khá hơn chút nào chưa?”

      khá hơn nhiều!” Hạ Uyển Chi thấy dưới mắt nàng ta hơi thâm quầng, biết tối hôm qua nàng ta ngủ được ngon, thầm mắng câu đáng đời “Muội muội thế nào?”

      “Ta cũng rất tốt!” Lâm Huệ miễn cưỡng cười cười, “Thỉnh an xong tỷ tỷ đừng vội vã trở về, chúng ta dạo ngự hoa viên chút !”

      “Được!” Hạ Uyển Chi tự định giá chút, gật đầu
      duyenktn1, Dung Nguyễn 1995xukem thích bài này.

    5. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 16
      Đoàn người Hạ Uyển Chi đến Phượng Nghi cung, cung nữ Nguyệt Mai bên cạnh hoàng hậu là hoàng hậu nương nương thân thể khó chịu, hôm nay cần thỉnh an, để các nàng đều tự trở về.

      Ở hậu cung, đến quỳ thủy cũng công bố thân thể khó chịu cần nghỉ ngơi.

      Các nàng hiểu cũng dừng lại lâu, lục tục rời .

      Mới ra khỏi Phượng Nghi cung có vài bước, Lâm Huệ thầm lôi kéo tay áo của nàng, ra hiệu ngự hoa viên chút.

      Lâm Huệ với Thục phi các nàng “Nghe ngự hoa viên lúc này đào mở tệ, tần thiếp muốn cùng Hạ tiệp dư qua nhìn chút.”

      “Lâm mỹ nhân đúng là tin tức linh thông. Lúc này mới tiến cung hai ngày, mà ngay cả đào ở ngự hoa viên nở đều hỏi thăm ràng, là có lòng.”

      Vương Tiệp dư ghi hận nàng ta đoạt nổi bật của mình, lập tức mở miệng châm chọc.

      Lâm Huệ có chút lúng túng, “Vương Tiệp dư đùa!”

      Vương Tiệp dư còn muốn điều gì, nhìn nàng ta bộ dáng nhu nhược, nhìn lại chút Thục phi, Đức phi bên này “Tần thiếp cho tới bây giờ chuyện cười, ngược lại tối hôm qua Lâm mỹ nhân là làm ra chuyện cười.”

      “Được rồi, nếu ngự hoa viên nhìn chút !” Thục phi thấy Vương Tiệp dư hùng hổ doạ người, lên tiếng .

      Lâm mỹ nhân cảm kích nhìn qua Thục phi, cùng Hạ Uyển Chi rời .

      Thục phi mở miệng, đây là Hạ Uyển Chi nghĩ tới. Cẩn thận ngẫm lại lại cảm thấy cũng có gì, Lâm mỹ nhân là người trong cung nàng ta, tại sao có thể để ngay trước mặt Đức phi bị người của cung Đức phi khi dễ?

      Hơn nữa, nàng ta giúp Lâm Huệ, Lâm Huệ cùng nàng ta lại gần, về sau hai người cũng phải là tiện hợp mưu?

      Hai người trầm mặc bước . được chút, Lâm Huệ mới thả chậm cước bộ, nhìn thoáng qua người phía sau. Các cung nhân hiểu ý chậm vài bước, cánh tay của Hạ Uyển Chi bị Lâm Huệ ôm lấy “Uyển tỷ tỷ, ta ngày hôm qua có phải là rất ngu?”

      “Đều qua, ngươi cũng chớ suy nghĩ quá nhiều!” Hạ Uyển Chi hiểu ý tứ của nàng ta. Ai có thể ngốc mấy lần, nếu cũng biết mà hối cải.

      Nàng ngốc rồi, cho nên mất hết tất cả, cùng với tính mạng.

      “Làm thế nào mới tốt? Chuyện tối hôm qua đắc tội Vương Tiệp dư, ngươi nhìn nàng ta khắp nơi nhằm vào ta, về sau tại hậu cung biết làm sao bây giờ. Mấy vị khác cũng là ngầm vụng trộm cười nhạo ta.” Lâm Huệ vẻ mặt đau lòng, buồn rầu.

      “Ngươi suy nghĩ nhiều quá. Đó đều là chuyện qua, về sau cẩn thận chút tốt rồi. Về phần Vương Tiệp dư, về sau gặp bớt chuyện với nàng là được. Về phần những người khác, mồm tại người các nàng, cái gì ngươi cũng thể xen vào, cần gì tự tìm phiền não?” Hạ Uyển Chi miễn cưỡng trấn an, thầm nghĩ, hết thảy còn phải là ngươi biết tự lượng sức mình tranh thủ tình cảm, lúc này mới đắc tội người ta. Còn ở ngay trước mặt thái hậu, Tề Diệp mà e dè. “Uyển tỷ tỷ đúng.” Lâm Huệ suy nghĩ chút, cảm kích “ Vẫn là Uyển tỷ tỷ tốt. Nếu phải là có ngươi trấn an, ta buồn chết.”

      Hạ Uyển Chi chỉ là cười cười, cũng cái gì.

      Hai người ở ngự hoa viên dạo quanh vườn đào trong chốc lát. Những cành hoa đào trắng hồng xem kẽ. Ở giữa cái đình, các nàng được hơi mệt chút, liền ở trong đình nghỉ ngơi. Cung nữ chuẩn bị trà bánh, các nàng vừa thưởng thức hó đào, vừa uống trà chuyện phiếm.

      Ngồi hồi lâu, mấy vị tiểu chủ khác cũng ra ngắm hoa, thấy các nàng hàn huyên vài câu rồi ngồi xuống cùng chuyện. Trong đó có vị Bạch tài nhân hiếu kỳ hỏi “Nghe Hoàng Thượng đặc biệt ban thưởng nhân sâm cho tiệp dư nương nương. Hạ tiệp dư đúng là phúc khí tốt, có thể được Hoàng Thượng ưu ái.”

      Hạ Uyển Chi cười cười cũng cái gì.

      Tặng nhân sâm xác thực là , nàng lại khiêm tốn cũng là dối trá, còn bằng thừa nhận. Chỉ là cười cười lên tiếng vừa vặn chặt đứt tâm thăm dò tin tức của các nàng. Dù sao đều là người thấp hơn so với thân phận nàng, nàng muốn , các nàng còn có thể ép hỏi hay sao?

      đường trở về, Lâm Huệ nhìn bên người nàng theo, khỏi hỏi “ bên cạnh Uyển tỷ tỷ đâu?”

      là bị bệnh dưỡng, chờ thân mình tốt lên mới ở bên người hầu hạ.”

      “A!” Lâm Huệ đáp tiếng, dặn dò “Uyển tỷ tỷ cần phải dưỡng tốt thân thể. Ta bây giờ là nghĩ được sủng ái. Chỉ hy vọng tỷ tỷ sớm chút được sủng ái, ta cũng theo hưởng phúc.”

      “Ngươi suy nghĩ nhiều, ngự y đều , thân thể của ta phải đợi ba tháng mới có thể thị tẩm. Chẳng lẽ ngươi còn muốn cùng ta bệnh nhân tranh giành tình cảm?”

      Lâm Huệ nghẹn lời, lúng túng “Uyển tỷ tỷ suy nghĩ nhiều, muội muội chẳng qua là cảm thấy, để lại trong lòng Hoàng Thượng, thái hậu ấn tượng thất lễ, chỉ sợ là thể được Hoàng Thượng ưu ái.”

      Hạ Uyển Chi muốn cùng nàng ta nhiều những thứ lời ý nghĩa kia. Nàng ta bất quá là trong lòng phiền loạn tìm người an ủi mà thôi, Hạ Uyển Chi tại đúng là ngay cả an ủi cũng muốn cho nàng ta.

      “ Được rồi, những chuyện này sau này hãy . Buổi sáng chén thuốc còn chưa có uống. Ta về trước, ngươi cũng chớ suy nghĩ lung tung.” Dứt lời, hai người hành lễ, đều tự hồi cung.

      Lâm Huệ nhìn bóng lưng nàng rời thầm “Nếu là Hoàng Thượng có thể đặc biệt ban thưởng những thứ gì, ta cũng lo lắng như thế.”

      Trở về Hỉ Lai điện, Hạ Bích dâng cho nàng nước ly nước ấm. Hạ Uyển Chi mới uống vài ngụm, chỉ nghe thấy Hạ Hà là Vương Tiệp dư tới.

      Hai người chào xong ngồi xuống ở tháp mềm. Hạ Uyển Chi phân phó dâng trà. Vương Tiệp dư thấy trước mặt nàng là ly nước trắng có chút ngạc nhiên “Hạ tiệp dư thích uống trà?”

      phải vậy. Ngự y dặn dò mấy ngày nay nên uống trà, bởi vậy chỉ có thể uống nước trắng.” Hạ Uyển Chi thầm nghĩ mục đich đến của Vương Tiệp dư. “ ra là như vậy. Hạ tiệp dư thể cốt xác thực hơi yếu, phải dưỡng cho tốt.” Vương Tiệp dư cười cười, bộ quan tâm.

      Hạ Uyển Chi bất động thanh sắc, cùng nàng ta hàn huyên. Hai người ngồi trong chốc lát, vài câu tán gẫu, Vương Tiệp dư là để nàng nghỉ ngơi liền rời .

      Hạ Bích có chút tò mò “Vương Tiệp dư này là có ý gì?”

      “Nhàm chán tìm người chuyện mà thôi!” Hạ Uyển Chi cười cười. Nàng ta đây là vừa tán gẫu, vừa xem chút mình là có phải là ba đầu sáu tay . Chỉ là Vương Tiệp dư tiếc nuối, nàng cũng như Vương Tiệp dư, có ba đầu sáu tay, chỉ là người bình thường mà thôi.

      Dù sao có việc gì, Hạ Uyển Chi ăn cơm trưa rồingủ trong chốc lát, bị Hạ Bích đánh thức dậy lại thêu thùa lúc. Xế chiều, nàng chỗ Đức phi nương nương ngồi ít. Nàng là người trong cung Đức phi trong, phải sớm chiều thăm hỏi hầu hạ, nhưng nàng cũng biết phải qua chút.

      Nàng đến, Vương Tiệp dư ở. Hai người họ chuyện, Hạ Uyển Chi sau khi hành lễ ngồi xuống ghế. Đức phi nương nương “Hạ tiệp dư đến đây vừa vặn nhìn chút đào khăn lụa này có phải thêu rất khá hay ?”

      Hạ Uyển Chi nhìn chút khăn tay, cười gật gật đầu “Quả tệ, Đức phi nương nương tay nghề là tốt.”

      “Hạ tiệp dư là khen sai rồi. Đây là Vương Tiệp dư thêu, trong lúc vô tình nhìn đẹp mắt, Vương Tiệp dư liền đặc biệt tìm cái tặng cho bản phi đây!” Đức phi cười tiếp nhận nhìn khăn tay tinh tế.

      Hạ Uyển Chi cười chút, nghiêng đầu “Vương Tiệp dư quả đôi tay khéo, làm cho người khác hâm mộ.”


      “Hạ tiệp dư đùa. Nghe hạ tiệp dư nữ công tồi, về sau cũng cho tần thiếp xem chút tay nghề thêu thìa của Hạ tiệp dư !”

      “Tần thiếp tay nghề chỉ sợ là bẩn mắt Vương Tiệp dư. Vương Tiệp dư cũng đừng có giễu cợt tần thiếp.” Nàng thêu được hay , cũng phải là nàng ta có thể đánh giá. Hạ Uyển Chi càng muốn làm nền.

      Ba người , vị cung nữ từ bên ngoài tiến đến. Bội Dung ra ngoài hỏi thăm vài tiếng, sau khi vào “Đêm nay Hoàng Thượng cũng truyền vị tiểu chủ tử nào thị tẩm, mà là cung Thục phi nương nương.”

      Nghe xong, ba người vẻ mặt khác nhau. Đức phi cười cười “Hôm nay vốn là ngày phải cung Thục phi nương nương, cũng có gì kỳ quái.” Nàng ta “Chẳng qua nay bọn muội muội tiến cung, về sau ngày chính là thay đổi chút.”

      Hạ Uyển Chi cùng Vương Tiệp dư nghe lên tiếng, Đức phi lại vài câu liền cho các nàng trở về.

      Nàng vừa trở về, Hạ Hà “Đêm nay Hoàng Thượng chỉ sợ ở lại trong cung Thục phi, lúc này ở tại chỗ Thục phi dùng cơm tối.”

      Tề Diệp xác thực lưu lại cung Thục phi. Lúc dùng cơm tối xong Thục phi nịnh nọt gảy đàn cho Tề Diệp nghe khúc, còn chuẩn bị chén súp ngọt, là tự mình nấu cho Tề Diệp.Tề Diệp hiểu ý của nàng ta, ngược lại cũng gì, bưng sup ngọt ăn vài ngụm. Quang Thuận công công ôm chồng tấu chườn đến, Thục phi cũng gì, ngược lại chủ động mài mực cho , bưng trà rót nước hầu hạ. Chờ chồng tấu chương phê duyệt xong rồi, lại nắn vai đấm lưng cho , hầu hạ khiến Tề Diệp chậm rãi thong thả.

      Tề Diệp cung quen, Thục phi nương nương phân phó người chuẩn bị nước nóng, chính điện bên này ra ra vào vào, đèn đuốc sáng trưng, náo nhiệt cực kỳ.

      Trịnh tu viện, Lâm Huệ người hai người thỉnh thoảng đứng ở cửa nhìn qua chính điện đèn đuốc sáng trưng, vừa là hâm mộ vừa là ghen ghét.

      Ngày thứ hai Thục phi nương nương tổ chức yến hội tại vườn đào, mời vài vị nương nương tham gia. cơ bản, ngoại trừ hoàng hậu thân thể khó chịu bất tiện ra ngoài, những người khác đều có mặt.

      Mà buổi sáng Hạ Uyển Chi thức dậy, chỉ nghe thấy thanh quen thuộc lại xa lạ. Rèm giường bị vén treo lên “Nô tỳ Trúc Thanh thỉnh an tiệp dư nương nương, nương nương vạn phúc!”

      Hạ Uyển Chi nhìn người hành lễ, nhịn được ở trong lòng cười lạnh chút “Đứng lên , thân thể tốt hơn chưa?”

      “Đa tạ nương nương nhớ, nô tỳ khá hơn nhiều. Vẫn luôn muốn đến bên cạnh nương nương hầu hạ đây!”

      có việc gì là tốt rồi, về sau Hỉ Lai cung còn muốn ngươi tốn nhiều tâm trông coi. Hạ Bích các nàng là ta từ ngoài cung mang vào, rất nhiều quy củ trong cung cũng hiểu. Trúc Thanh là lão nhân trong cung. Nếu đến Hỉ Lai cung, cũng là loại duyên phận. Người trong cung ta chỉ cần nghe lời trung thành là được, đương nhiên cũng bạc đãi.”

      “ Vâng! Nô tỳ ghi nhớ!” Trúc Thanh hành lễ gật đầu, mặt chút thay đổi, nhìn ra cái tâm tình gì.

      Có điều, biết lai lịch của nàng ta là được.

      Cho dù nhiều hơn Trúc Thanh, Hạ Bích các nàng cũng thể đứng sang bên cạnh. Trúc Thanh phải là người của nàng, nàng tự nhiên trọng dụng. Đương nhiên cũng biểu quá ràng. Nếu các nàng đem người an bài đến bên người, nàng chuẩn bị diệt trừ, ngược lại chuẩn bị để đó lợi dụng. Tất nhiên muốn mưu đồ tốt chút.

      Dù sao có đem các nàng đuổi , cũng có người tiến vào. Cứ như thế liên miên ngừng, còn ràng lai lịch, bằng liền đem người giữ lại, nàng cũng là lòng dạ biết .

      Thục phi mở tiệc chiêu đãi, Hạ Uyển Chi tại sao có thể cáo bệnh . Bên cạnh tất cả đều là tai mắt, nhiêu khi có cả người của Thục phi. Nàng nếu như là cáo bệnh, cũng phải là sớm bị Thục phi ghi hận?

      Trang điểm phen, nàng ăn mặc thanh lịch dự họp, cũng muốn tại thời điểm tĩnh dưỡng bị người là làm náo động. Nàng ở phương diện quần áo từ trước đến nay cũng cầu kì. Đương nhiên, trước kia vì thu hút ánh mắt của Tề Diệp, nàng là chú ý ít đến trang phục người. Chỉ tiếc vẫn là lưu được ánh mắt của . Tấ cả bất quá chỉ là trò cười. tại nàng chỉ cần thất lễ là được.

      Đức phi nương nương cũng , Hạ Uyển Chi cùng Vương Tiệp dư theo Đức phi nương nương cùng dự tiệc. Đức phi nương nương hôm nay đặc biệt ăn mặc phen, Hạ Uyển Chi nghĩ tới nàng ta cho Bội Dung đưa tới khuyên tai, trong lòng hiểu . Đức phi là muốn lôi kéo nàng làm đồng minh. Nhưng nàng cần đồng minh. Ở trong hậu cung, chỉ có địch nhân, có đồng minh.

      Tối hôm qua Tề Diệp ở lại Đức Sang cung, hôm nay Thục phi nương nương liền cử hành yến hội. Nhìn Thục phi nương nương trang dung tinh xảo, quần áo hoa lệ, nụ cười đầy mặt, trong mắt bộ dáng đắc ý, cũng biết hôm nay đào yến này bất quá là yến tiệc khoe khoang của nàng ta.

      Ít nhất nàng ta muốn khiến tất cả người mới lão nhân biết , cho dù là thiên kiều bá mị, Thục phi nàng ở trong lòng hoàng thượng vẫn có phân lượng.

      Hành lễ xong, Hạ Uyển Chi ngồi xuống ghế của mình. Tháng ba ánh mặt trời xán lạn, xuân ý dạt dào, chim hót hoa thơm. Các nàng ngồi ở trong đình, nhìn cành đào theo gió lay lay, cùng với cánh hoa khẽ xoay tròn bay lả tả xuống, lập tức cảm thấy tâm tình tốt.

      Nhạc công diễn tấu xa, bàn bày trái cây và điểm tâm. Hạch đào vỏ cứng ít nước nhiều thịt, Hạ Uyển Chi thích ăn hạch đào, hạ lệnh muốn bóc hạch đào bị Trúc Thanh đoạt trước. Hạ Bích cũng liền ý tứ chút, hạch đào cũng phải là dễ dàng bóc như vậy.

      Thục phi cùng Đức phi các nàng ngắm hoa trò chuyện, nàng vừa nghe vừa ăn. Ăn quả hạch đào lại cầm quả để ở bên, Trúc Thanh liền Vinh Quang công công đập bể cho nàng ta bóc.

      Bình thường Hạ Uyển Chi ăn hai ba quả là được, lần này nàng ngược lại ăn sáu bảy quả còn tiếp tục đặt hạch đào ở bên. Hạ Bích bất động thanh sắc nhìn Trúc Thanh móng tay đều gãy, đầu ngón tay tấy đỏ. Lại nhìn chút chủ tử nhà mình bộ như trông thấy. Hạ Bích biết , cái Trúc Thanh này chỉ sợ là đắc tội chủ tử nhà mình gì rồi.

      ăn, Hạ Uyển Chi nhìn trong đĩa nhiều hơn chồng hạch đào. Giơ mắt lên nhìn , là Thái Vi bên cạnh Lám Huệ, nhìn lại phía Lâm Huệ, nàng ta mỉm cười gật gật đầu với nàng.

      Thục phi nhìn thấy, lên tiếng “Ơ, Hạ tiệp dư cùng Lâm mỹ nhân đúng là tình cảm thâm hậu. Nghe hai vị còn chưa tiến cung chính là khăn tay giao kết tình cảm gắn bó? “

      Lâm Huệ nhìn nhìn Hạ Uyển Chi . Những người khác nhìn nàng, Hạ Uyển Chi “ Hồi bẩm Thục phi nương nương, xác thực như thế. Hôm nay tiến cung cùng nhau hầu hạ Hoàng Thượng, là phúc khí của chúng ta, còn có thể cùng với Thục phi, Đức phi, là phúc khí của mọi người!”

      “Hạ tiệp dư biết !” Thục phi cười cười, nhìn hạch đào trước mắt Mộc Hương bóc tốt, Thục phi “Hạ tiệp dư tựa hồ rất thích ăn hạch đào, Mộc Hương, cầm qua cho Hạ tiệp dư !”

      “Đa tạ Thục phi nương nương ưu ái!” Hạ Uyển Chi nhìn qua Đức phi, thấy nàng ta vẻ mặt nhàn nhạt. Thế này mới đứng dậy hành lễ.

      Thục phi nhìn, thầm nghĩ chẳng lẽ nàng là người của Đức phi rồi? Lúc này mới vài ngày, mặc dù biết Đức phi đưa đôi khuyên tai cho Hạ tiệp dư? Chẳng lẽ Hạ tiệp dư dễ thu mua như vậy?

      Có thịt hạch đào từ Lâm Huệ, Thục phi, Trúc Thanh cuối cùng cần lại bóc hạch đào. thầm hoạt động đầu ngón tay, tâm ghi nhớ lần sau trông thấy có hạch đào tại bàn, nàng nhất định cướp việc.

      Mọi người cười cười , Trịnh tu viện nhìn Thục phi đầu cài kim thoa điểm thúy vàng rất đẹp mắt, khỏi lên tiếng “Kim thoa của Thục phi nương nương là tinh xảo.”

      Lời vừa ra khỏi miệng, ánh mắt của mọi người rơi vào cây trâm vàng của Thục phi, Hạ Uyển Chi nhìn thoáng qua, nhìn lại Đức phi chút, chỉ thấy nàng ta khẽ nhíu mày. Thục phi vuốt ve kim thoa, đắc ý liếc nhìn qua Đức phi, cười “Đây là lễ vật sịn nhật Hoàng Thượng tặng bản cung vào hôm sinh thần. Hoàng Thượng nghe bản cung thích kim thoa điểm thúy, liền đặc biệt phân phó quản Tư bảo chuẩn bị.”

      Trong hậu cung này, thích đồ trang sức điểm thúy cũng chỉ là mình Thục phi. Trong tất cả đồ trang sức đeo tay của Đức phi nương nương, lcó ít đồ trang sức điểm thúy. Có thể thấy được Đức phi cũng thích, chỉ là Hoàng Thượng lại ràng lắm.

      Đây cũng là bởi vì Thục phi sớm chút liền tuyên bố mình thích đồ trang sức điểm thúy, Đức phi như thế nào tiện mở miệng?

      Thục phi nếu phải nhà mẹ đẻ gia thế lừng lẫy, chỉ sợ Tề Diệp cũng sủng ái nàng ta nhue thế. Hơn nữa, Thục phi tiến cung ba năm, đúng là sinh được con a. Mặc dù mang thai lầm, chỉ là nàng có nhue Đức phi bảo vệ tốt, Đức phi sinh ra tiểu công chúa, con của nàng nhưng lại chết từ trong trứng nước.

      đến hài tử, Hạ Uyển Chi nghĩ tới Tam hoàng tử thông minh đáng của mình, ánh mắt khỏi sắc bén lên, nhìn về phía Lâm Huệ hận thể bóp chết nàng ta.

      Có điềc rất nhanh nàng liền thu hồi ánh mắt, để tránh bị người phát , rước lấy phiền toái. Cũng may các nàng lo thưởng thức kim thoa của Thục phi, cũng lưu ý đến ánh mắt của nàng.

      Mà Đức phi xoay chuyển vòng chân trâu cổ tay, vẻ mặt nhàn nhạt.
      duyenktn1, Dung Nguyễn 1995Nhược Vân thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :