1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cung Phi Thượng Vị Kí - Như Ngư Hoa Lạc

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 183-1
      Lần này rơi xuống nước Hạ Uyển Chi chịu ít đau khổ, khi tỉnh lại thân thể liền thoải mái, thậm chí khi nghe có thể giữ nổi hài tử, nàng kinh hoàng thôi.

      Tề Diệp ôn nhu an ủi nàng, có việc gì, nàng mới dần dần bình tĩnh lại.

      Cũng may ngự y y thuật tồi, nàng chỉ động thai khí, điều dưỡng tốt ổn. Hạ Uyển Chi cũng tích cực phối hợp với dặn dò của ngự y, dù đắng dù khổ, nàng cũng nhắm mắt uống cạn thuốc. Điều dưỡng hơn nửa tháng thân mình mới khỏe hơn chút, miễn cưỡng có thể xuống đất vài bước.

      Tinh thần tốt, ngự y thai nhi ổn định, nàng mới có tâm tư chú ý chuyện khác: "Thái phi như thế nào rồi?"

      "Hồi bẩm nương nương, Thái phi nhảy xuống hồ vào ngày đó, giờ thi cốt cũng nằm dưới mồ. Hoàng Thượng sợ nương nương nghĩ nhiều, nên phân phó nô tỳ được lắm miệng."

      "Ừ!" Thái phi cũng thông minh, biết nàng sao bản thân bà ta cũng có cơ hội sống sót, nghĩ tới tình ngày ấy nàng vẫn có chút sợ hãi trong lòng.

      Hạ Bích nhìn nàng vẻ mặt muốn lại thôi, muốn cái gì lại biết có nên hay ?

      Nàng phát liền hỏi: "Có chuyện liền , tính bổn cung ngươi cũng biết ."

      "Vâng!" Hạ Bích : "Nương nương dưỡng bệnh mấy ngày nay, nô tỳ cũng thầm hỏi thăm ít tin tức. Khi Thái phi điên khùng, Thái Hậu từng gặp qua Thái phi, rất nhiều lời , cụ thể gì đó nô tỳ biết, nghe người ta , tựa hồ có quan hệ với nương nương."

      "Nếu như thế, tiếp tục tra cho bổn cung, bổn cung muốn biết xem các nàng những gì?" Chỉ cần nhắc đến Thái Hậu, nàng liền thể để bụng.

      Hạ Bích điều tra mấy ngày, tra ra được bao nhiêu tin tức. Điều duy nhất có thể khẳng định chính là, xác Thái Hậu có qua cái chết của Khang Ninh Vương có quan hệ với nàng.

      Liên tưởng tới hành động của Thái phi, khó để chứng thực là có liên hệ.

      Nàng thể xung đột cùng Thái Hậu, vậy để cho người mượn cớ bắt thóp, có điều nàng cũng làm bộ như cái gì cũng biết.

      lần Tề Diệp ra ngoài dạo, trong lúc vô ý nghe thấy hai cái thái giám ghé đầu chuyện. nghe xong liền đen mặt, Quang Thuận muốn ngăn cản, bị ánh mắt của uy hiếp, đứng bất động.

      "Các ngươi chính là ?" Tề Diệp rốt cuộc nhịn được, hỏi.

      Hai vị thái giám ra vẻ kinh hoảng quay đầu lại, thấy vội vàng dập đầu: "Nô tài đáng chết, nô tài đáng chết!"

      "Trẫm hỏi các ngươi, các ngươi chính là ?" nhìn chằm chằm, ánh mắt lạnh băng.

      "Nô tài, nô tài cũng là cẩn thận nghe thấy, nô tài đều là lời , tuyệt dám có nửa câu xảo trá."

      "Người tới, rút đầu lưỡi bọn chúng." để ý tới người quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, phất tay áo rời , trong lòng dễ chịu. nghĩ tới Thái Hậu còn chưa từ bỏ ý định, lại xúi giục Thái phi thương tổn người của .

      May mắn mẫu tử bọn họ bình an, nếu có bất trắc gì, dễ dàng tha thứ cho bà, dù bà có là Thái Hậu cũng vậy.

      Tề Diệp lập tức Thọ Ninh Cung, xuất làm Thái Hậu có chút ngạc nhiên, trừ bỏ mùng , mười lăm tới thỉnh an, rất ít đặt chân tới Thọ Ninh Cung này của bà.

      "Sao Hoàng Thượng lại đến đây?" Thái Hậu cười hỏi.

      Tề Diệp nhìn bà, mặt lạnh tanh: "Có phải thời gian trước Thái Hậu thăm Thái phi đúng ?" Thấy bà khó hiểu, nhắc nhở: "Trước khi Thái phi đả thương người!"

      "Hoàng Thượng có ý tứ gì?" Thái Hậu chột dạ: "Chẳng lẽ Hoàng Thượng hoài nghi ai gia gì đó với Thái phi để nàng ta thương tổn Hoàng Hậu?"

      Bà như vậy xem như đánh khai, Tề Diệp cũng chưa gì.

      Lời của bà chứng thực mọi chuyện, Tề Diệp : "Thái Hậu hà tất phải vội vã giải thích, trẫm cũng chưa cái gì mà Thái Hậu ra, là có cảm giác tự mình chột dạ."

      "Ai gia..." Thái Hậu hoảng hốt, vội vàng thoái thác: "Ai gia cũng chưa cái gì, Hoàng Thượng đây là trách cứ ai gia nên thăm Thái phi?"

      "Vậy sao?" Tề Diệp cười cười, tươi cười có chút cao thâm khó đoán, nâng nâng tay, bóng hình đến. Thái Hậu thấy bà ta sắc mặt thay đổi.

      Người đến là ma ma bên cạnh Thái phi. Thái phi còn nhưng bà lại còn ở trong cung. Khi Quang Thuận tìm được bà, bà cũng suy xét, để chủ tử chết đáng, làm sao cũng muốn khiến người trước mắt rớt tầng da.

      Ma ma hành lễ : "Nô tỳ bái kiến Hoàng Thượng, thỉnh an Thái Hậu!"

      "Ừ!" Tề Diệp : " ra hết những gì ngươi biết."

      "Vâng!" Ma ma liếc nhìn Thái Hậu cái, khóe mắt mang theo nụ cười đạt thành nguyện vọng, bà : "Ngày ấy Thái Hậu rất nhiều với Thái phi, trong đó liền đến cái chết của Khang Ninh Vương thoát khỏi quan hệ với Hoàng Hậu. Càng quan trọng là...Thái Hậu đến thân thế của Hoàng Thượng..."

      "Câm miệng!" Thái Hậu có chút kích động: "Chớ có hồ ngôn loạn ngữ."

      Bà ta với Tề Diệp: "Hoàng Thượng nên tin vào những lời xằng bậy của ả."

      "Thái Hậu cần gì kích động như thế, nô tỳ đều là lời . Thái Hậu chính miệng thừa nhận, Hoàng Thượng phải do Thái Hậu sinh ra. Hoàng tử của Thái Hậu sớm chết non, Hoàng Thượng chỉ là vị cung nữ sinh ra, có điều bị Thái Hậu thay mận đổi đào."

      "Ngươi... Ngươi năng lung tung!" Sắc mặt Thái Hậu đại biến, nhìn Tề Diệp thần sắc nhàn nhạt, bà có chút kinh hoảng: "Hoàng Thượng, đừng tin ả ta hồ ngôn loạn ngữ."

      Tề Diệp xua xua tay cho người dẫn ma ma , khi rời liếc mắt nhìn Quang Thuận cái. Quang Thuận hiểu ý, vài câu bên tai thái giám, thái giám ngầm hiểu, mang theo người ra ngoài.

      "Có phải hồ ngôn loạn ngữ hay , trẫm đều tự có phán đoán suy luận." : "Có điều mấy năm nay cũng làm khó Thái Hậu, nếu phải có Thái Hậu xuất thân cao quý, có thủ đoạn, có tâm kế làm mẫu hậu, trẫm cũng ngồi ngôi vị Hoàng đế."

      "Hoàng Thượng..." Bà kinh ngạc thôi.
      duyenktn1xukem thích bài này.

    2. hhuong

      hhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      653
      Được thích:
      435
      Chương 183-2
      "Kỳ trẫm biết từ sớm, đối với mẹ đẻ phải quan tâm, chỉ là ở hậu cung chuyện vấy máu quá nhiều, trẫm là Thái Hậu tay nuôi nấng lớn lên, là ân nhân lại là kẻ thù, cho nên trẫm coi như cái gì cũng biết, chỉ là ngờ rằng Thái Hậu lại coi đó như ân điển ban cho trẫm..."

      : "Hoàng Hậu là người của trẫm, Thái Hậu biết trẫm để ý nàng, lại vẫn lặp lặp lại nhiều lần thương tổn nàng, như vậy trẫm rất khó chịu."

      "Trẫm cũng muốn làm vị hoàng đế hiếu thuận, giờ xem ra là được nữa. Nếu Thái Hậu thích hoàng cung, vậy đạo quan thanh tu . Hy vọng Thái Hậu có thể thành tâm siêu độ cho mẫu thân của trẫm."

      "Hoàng Thượng... Ngươi..."

      "Người tới, đưa Thái Hậu xuất cung." để ý tới bà, cao giọng .

      Thái Hậu tức giận , chỉ vào mũi : "Đồ vong ân phụ nghĩa, nếu ngươi biết, ai gia cũng cần giấu diếm nữa. sai, ngươi chỉ là cái cung nữ đê tiện sinh ra. Với xuất thân của ngươi, nếu phải dựa vào ai gia, căn bản có khả năng sống đến hôm nay, càng đừng đến ngồi ngôi vị Hoàng đế."

      "Đúng, xác là công lao của Thái Hậu, cho nên trẫm nghĩ kỹ rồi, chờ Thái Hậu rồi, làm lễ an táng long trọng, cũng coi như là hiếu kính Thái Hậu. Còn tại, trẫm muốn nhìn thấy ngài nữa..."

      "Đồ vong ân phụ nghĩa, ai gia nuôi ngươi nhiều năm như vậy, còn bằng... Còn bằng..." chưa xong, Thái Hậu trợn mắt, ngã thẳng xuống, lập tức bất tỉnh nhân .

      lạnh lùng nhìn ma ma cùng cung nữ kinh hoảng, phất tay áo rời .

      Thân thế của , từ sớm để bụng, chỉ cần ngồi ở ngôi vị Hoàng đế, chính là người tôn quý nhất, bấy nhiêu là đủ rồi.

      Đương nhiên, những người hôm nay nghe được thân thế của , người cũng để lại, chỉ có Quang Thuận là ngoại lệ.

      Ban đêm Thái Hậu tỉnh lại, chỉ là bà còn khỏe mạnh như trước. Ngự y là trúng gió độc, cầu trị liệu điều dưỡng cho tốt. Thái Hậu cảm giác nửa người tê liệt, sau khi cố gắng mở miệng và hé mắt nhìn, nhất thời thể tiếp thu, hôn mê bất tỉnh lần nữa.

      Ngự y lại vất vả cứu trở về, bệnh tình càng thêm nghiêm trọng, bà đột nhiên cảm thấy đây là báo ứng.

      Hạ Uyển Chi biết được bệnh tình của Thái Hậu, liền cảm thấy thoải mái trong lòng, càng thêm ôn hoà với Tề Diệp. Tề Diệp cũng để bụng bệnh tình của Thái Hậu, chỉ phân phó ngự y chăm sóc tốt.

      Mà tình trạng Thái Hậu giờ chính là bao giờ có thể tác quái được nữa, bà thành phế nhân. chỉ phải nằm ở giường, còn đọc nhấn từng chữ , nước miếng tràn ra từ khóe miệng, thoạt nhìn cực kì chật vật, rất khó để đánh đồng với Thái Hậu chỉnh chu cao quý ngày trước.

      giờ Thái Hậu biến thành cái dạng này tự nhiên thể xuất cung, liền ở Thọ Ninh Cung tĩnh dưỡng. Để bị văn võ đại thần bất hiếu, Tề Diệp cũng tới đứng bên mép giường vài lần, cũng lấy được cái danh hiếu thuận. Kỳ chỉ ngồi ở bên ngoài trong chốc lát, đến cạnh giường đứng hồi liền rời .

      muốn thấy Thái Hậu, Thái Hậu cũng muốn thấy , hai người vẫn chưa từng chạm mặt.

      Từ sau khi bị liệt, Thái Hậu rơi vào trầm cảm, thậm chí mấy lần còn muốn tự sát, muốn sống sót để bị người chê cười. Quế Tú ma ma canh chừng rất tẫn trách*, đem tất cả vật sắc bén, có thể đả thương người ra khỏi phòng. Vì thế dù bà có muốn tự kết liễu bản thân cũng có khả năng.

      *tẫn trách: làm hết trách nhiệm.

      Thân thể Hạ Uyển Chi khỏe hơn chút, nàng liền Thọ Ninh Cung.

      Thái Hậu thấy nàng, cảm xúc kích động, ô ô a a cái gì, dù nghe nhưng Hạ Uyển Chi cũng biết phải lời gì hay ho.

      "Gần đây Thái Hậu khỏe ?" Thái Hậu trừng mắt nhìn nàng, nước miếng chảy ra từ khóe miệng trông rất chật vật. Nàng nhíu nhíu mày: " ra đúng là khiến người thổn thức, ngờ tới Thái Hậu có ngày khó coi như vậy, nhưng dù sao bổn cung cũng rất nhõm, Thái Hậu lâm bệnh, hậu cung còn ai có khả năng ngăn cản bổn cung."

      Thái Hậu tuy nên lời, có điều vẫn nghe được tàng, tức giận đến đơ người, muốn mở miệng lại ra câu hoàn chỉnh, muốn đánh người, nửa người tê liệt làm bà thể tự do hành động, chỉ có thể phẫn nộ trừng mắt.

      Hạ Uyển Chi chế nhạo Thái Hậu phen, nhìn bà ta tức đến ngất xỉu mới vừa lòng rời , xoa xoa bụng phồng lên, tâm tình rất tốt.

      Đông chí năm nay, Thái Hậu nằm ở giường non nửa năm chung quy là thể vượt qua. Cuối cùng ra vào ngày tuyết bay tán loạn. Hạ Uyển Chi nghe tin, tỏ vẻ gì.

      Nàng có thai chín tháng, bụng tròn vo có chút dọa người, cả người đều béo hơn rất nhiều, nhìn trong gương còn có chút ghét bỏ khuôn mặt tròn tròn của bản thân. Cũng may Tề Diệp vẫn chưa ghét bỏ, ít nhất sủng hạnh cung nữ, ban đêm vẫn ngủ cùng giường với nàng, để bụng việc ban đêm nàng cần đứng dậy vài lần, quấy đến thể yên tĩnh nghỉ ngơi.

      Dù sao cũng là Thái Hậu, lễ tang vẫn như , đích xác cực kì long trọng, Hạ Uyển Chi có thai nên tham dự.

      Cuối tháng chạp, Hạ Uyển Chi lăn lộn suốt buổi chiều, vào giờ Tuất sinh hạ vị tiểu công chúa, trắng trẻo mập mạp, rất đáng . Tiếng khóc lanh lảnh làm Tề Diệp chờ ở ngoài phòng sinh nhàng thở ra, lớn tiếng dò hỏi là tiểu hoàng tử hay là tiểu công chúa.

      Cách cái cửa sổ, Hạ Bích cười chúc mừng: "Hồi bẩm Hoàng Thượng, là vị tiểu công chúa."

      Tề Diệp cảm thấy mỹ mãn, cười rộ lên, bảo Hạ Bích ôm tiểu công chúa ra cho nhìn xem. Đây là tâm can bảo bối mong chờ mấy tháng nay, nghe tiếng khóc "oa oa" còn khiến người vui vẻ thoải mái hơn cả thần khúc thượng cổ. thầm thề, thương con bé, sủng ái con bé, để nó trở thành thiên chi kiêu nữ thứ hai khắp thiên hạ.

      Bởi vì còn có An Bình công chúa đáng được sủng nịch!

      Tiệc đầy tháng của tiểu công chúa ngày ấy, Hạ Uyển Chi tỉ mỉ trang điểm phen, ôm ấp tiểu công chúa, cùng Tề Diệp sóng vai mà . Ở đời này, có thể sóng vai mà cùng cũng chỉ có mình nàng.

      Tiểu công chúa trong lòng mở mắt ra nhìn nàng cái, lại buồn ngủ nhắm mắt lại. Con bé còn , mỗi ngày trừ đói bụng, tiểu tiện khóc vài tiếng, thời điểm còn lại vẫn luôn rất ngoan ngoãn. Hôm nay là tiệc đầy tháng, nó vẫn ngoan ngoãn, nghe mùi hương sữa ngọt ngào dần dần ngủ.

      Bọn họ vừa xuất , văn võ bá quan ào ào đứng dậy, cung kính nghiêm cẩn hành lễ. Nàng đứng ở phía sau Tề Diệp, những vị trí vốn an bài cho phi tần bị nhóm hoàng tử, vương gia vương phi, công chúa phò mã thay thế.

      giờ hậu cung của Tề Diệp, chỉ có vị Hoàng Hậu là nàng, còn phi tần nào khác.

      Mà nàng cũng còn phải lo lắng có nữ tử khác tranh sủng hoặc ân sủng người khác.

      Nàng ung dung hoa quý, phượng nghi muôn vàn ngồi ở bên cạnh , khóe miệng mỉm cười, nhìn khắp hậu cung!
      duyenktn1 thích bài này.

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :