Cuối Con Đường Cùng Nói Lời Ly Biệt

Thảo luận trong 'Truyện Sáng Tác'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,735
      Cuối Con Đường Cùng Lời Ly Biệt
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H

      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H “…”“ Con đường này dài quá. Em nổi nữa rồi.”
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H “…”
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H bảo em cố ư! Em muốn lắm nhưng được.”
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H “Vì em mệt. Đôi chân em mỏi rã rời. vậy còn buồn ngủ nữa.”

      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H “…”
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H “Hãy hứa để em ngủ và đừng đánh thức em dậy ! Em muốn mộng đẹp của em biến mất giữa chừng đâu.”
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H “…”
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H [​IMG]
      Chương 1
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Em dấu tên trong trái tim mình

      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H đơn trong em chính là mong chờ với
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Dẫu biết tình này là vô vọng
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Em vẫn mong lần được nhận lấy hơi ấm từ
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Ngoài trời mưa bão, gió rít từng cơn, đóng cửa rồi mà vẫn sao át được tiếng gió.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Căn phòng tối om, chiếc giường đôi rộng lớn dành cho hai người, chỉ có duy nhất thân hình bẻ tự ôm lấy mình trong chăn.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Khẽ cựa mình liếc nhìn chiếc đồng hồ điện tử đặt mặt bàn bên cạnh kìm được mà thở dài tiếng. hai giờ sáng, vẫn chưa về.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Lại đêm nữa về nhà, để mình trong căn phòng lạnh lẽo. Chăn rất ấm nhưng sao cơ thể Đặng Tuyết ngừng run rẩy. tự hỏi bản thân rốt cuộc thân mình lạnh hay trong thâm tâm lạnh đây?
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Đặng Tuyết nhếch môi cười nhạt, đưa bàn tay trái của mình giơ lên cao. Trong bóng tối, chiếc nhẫn cưới bằng kim cương lấp lóe chút ánh sáng mờ nhạt. Y như cuộc hôn nhân của , tia hi vọng cứu vãn cũng có.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H .
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H .
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H .
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Sau cơn mưa trời lại sáng, sáng sớm, làn gió thổi làm rèm cửa tung bay phấp phới, ánh nắng chiếu rọi vào phòng, soi thẳng lên gương mặt thanh tú của Đặng Tuyết làm nhăn mặt nhíu mày tỉnh giấc.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Uể oải ngồi dậy, Đặng Tuyết trong cơn ngái ngủ mơ hồ nghe thấy tiếng nước chảy. Đưa mắt về phía nhà tắm, nhận thức bên trong có người nhất thời tỉnh táo. Căn phòng này là của hai vợ chồng , ngoài ra chỉ có Thành Vũ mới được phép vào, như vậy người trong đó chính là .
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Ý nghĩ chợt thoáng, Đặng Tuyết môi nở nụ cười. Dưới ánh nắng từ bên ngoài hắt vào phản chiếu mặt, dung nhan vốn xinh đẹp của nay càng tăng thêm vài phần diễm lệ.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Gần nửa năm qua Thành Vũ về nhà, đồng nghĩa với từng ấy thời gian gặp . về, dù nhớ cũng chẳng dám tìm gặp, vì quan hệ giữa cả hai tốt, tìm chỉ khiến thêm bực.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Chờ đợi là việc duy nhất có thể làm, chôn mình trong bốn bức tường chờ đợi trong mòn mỏi. Dù rằng khoảng thời gian về nhà rất ngắn ngủi và số lần trở về cũng rất hiểm hoi.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H “ Cạch”. Tiếng cửa mở từ phía nhà tắm vọng lại, từ bên trong người đàn ông với thân hình cao lớn bước ra. Cặp lông mày rậm, đôi mắt đen láy cùng sống mũi cao thẳng tắp tạo nên những đường nét hài hòa gương mặt tuấn của . Khoác mình chiếc áo tắm để lộ ra mảng ngực có nước da màu cổ đồng, mái tóc ướt vẫn còn giọt, Thành Vũ ngẩng mặt nhìn còn ngồi giường ngây ngốc nhìn mình, ánh mắt thoáng tia lạnh nhạt.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Đặng Tuyết vẫn như cũ tập trung nhìn , mọi hành động của đều được ghi nhớ bỏ sót dù chi tiết . Trước ánh mắt của , Thành Vũ vẫn coi như biết, tiếp tục làm việc của mình. Nhanh chóng mặc đồ, lau khô tóc, cho đến lúc chuẩn bị rời vẫn rằng với .
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Còn lúc này mới ngập ngừng lên tiếng:
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H …Lại à?”
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H “Ừ”.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H ăn sáng xong rồi chứ?”
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Thành Vũ im lặng trả lời câu hỏi của . Nhưng hiếm lắm mới được gặp, muốn cứ để như thế.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H “Ăn với em bữa sáng khó vậy ư? Lâu rồi gặp, em chỉ muốn ngồi với lâu chút…”
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Lời chưa dứt, Thành Vũ lên tiếng cắt ngang lời . Ngữ điệu trầm thấp,tỏ thái độ khó chịu:
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H “Tôi bân lắm, có thời gian. Để lúc khác .”
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H rồi thẳng ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại. Hướng theo bóng dáng rời , nhếch môi nở nụ cười bất lực. Trong lòng thầm trách bản thân ngu ngốc, biết thừa đồng ý mà sao vẫn ra làm giận.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H cũng như bao người phụ nữ có gia đình khác đều muốn chồng mình vui vẻ mỗi khi về nhà. Nhưng biết, bất luận mình có làm gì cũng bao giờ vì mà tươi cười. Trước cũng thế, sau vẫn vậy, cả đời này e rằng mãi mãi chẳng bao giờ làm hài lòng
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Cuộc sống là thế, những điều mong muốn luôn chờ đợi ta ở phía trước. Giống như cuộc hôn nhân giữa và Thành Vũ là điều ai muốn. Và , có tất cả mọi thứ đời, tiền tài, địa vị, danh vọng, duy nhất tình cảm chân thành là có. Hay cách khác là có cầu cũng được.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Đặng Tuyết miên man với đống suy nghĩ hỗn loạn trong đầu. Ánh mắt xa xăm nhìn dòng xe cộ đông đúc đường qua cửa kính xe ô tô rồi thở dài hơi mệt mỏi. Chiếc xe BMW dừng lại trước cổng trường đại học Mỹ Thuật Công Nghiệp. Tiếng cửa xe mở, tài xế cất tiếng nhắc nhở cắt ngang dòng suy nghĩ của .
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H chủ, đến trường rồi.”
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H “Cám ơn .”
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H xuống xe, điềm nhiên vào trường. Dù năm qua quanh quẩn ở nhà với bốn bức tường ra ngoài khí chất cao ngạo, quyến rũ nơi vẫn hề suy giảm theo từng bước . Nó như bản chất trời phú đến chết cũng thể xóa bỏ người , thu hút hết thảy mọi ánh mắt của mọi người.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H nhìn cảnh vật quen thuộc trong trường lượt rồi lên lớp học. Trường vẫn thế chẳng có gì thay đổi. Thứ thay đổi chỉ có bản thân mà thôi.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H “Xin lỗi, em có thể vào được ?” .
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Đứng bên ngoài cửa lớp, Đặng Tuyết cất giọng êm ái của mình. Ngay lập tức mọi ánh nhìn trong lớp học đều đổ dồn vào . Bao gồm cả người phụ nữ trung niên cầm cây bút vẽ hướng dẫn các bạn học trong lớp.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H “Em là ai?”
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H “Em là Đặng Tuyết, học sinh mới đến hôm nay. Xin lỗi vì em đến muộn làm cắt ngang buổi học của mọi người.”
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Giọng lưu loát với mọi người trong lớp. Thái độ hết sức hòa nhã khiến mọi người cảm thấy hài lòng mà hề khó chịu khi bị chen ngang giữa giờ. Tuy nhiên cái tên Đặng Tuyết trước giờ hình như để lại mấy hồi ức tốt đẹp cho các giảng viên trong trường phải. Nên khi nghe thấy tên giảng viên liền nhíu mày đáp:
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H “Đặng Tuyết của khóa sáu ư?”
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H “ Vâng.”
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H “À! Ra là em. Tôi nhớ rồi. Được rồi, em mau vào lớp . Lần sau nhớ học đúng giờ”. rồi bà ngoảnh mặt làm lơ Đặng Tuyết, tiếp tục cúi xuống chỉ bài cho các sinh viên khác trong lớp.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Đặng Tuyết đương nhiên cảm nhận được thái độ khinh thường giảng viên dành cho mình và ánh mắt tò mò của bạn học. mặc kệ coi như nhìn thấy, im lặng vào lớp kiếm cho mình chỗ ngồi thích hợp chuẩn bị dụng cụ vẽ. Giấy, bút chì, màu vẽ, giá vẽ… Những thứ này rất lâu rồi đụng vào chúng. Giờ phút nhìn thấy chúng bỗng cảm thấy bản thân thư thái lạ thường. Mọi phiền muội bấy lâu dường như tan biến hết.Bất giác nở nụ cười , nụ cười hiếm hoi lắm mới thấy gương mặt xinh đẹp của hơn năm qua.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Hồi trước dù có ăn chơi, quậy phá đến đâu trong luôn tồn tại sở thích bao giờ buông bỏ được là hội họa. thích vẽ, ngay từ thích nó và đến lớn vẫn thích.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Phải trong hội họa rất có năng khiếu, mỗi bức tranh vẽ đều chuyền thần và mang mình vẻ đẹp khó tả, thu hút được ánh mắt của nhiều người. Mỗi lần vẽ là mỗi lần đưa cảm xúc và tâm tư của mình gửi gắm trong đó. Mỗi bức tranh đều chứa tình cảm của lúc vui, khi buồn. Có lẽ vì vậy mà cuộc sống của Đặng Tuyết trước giờ có phức tạp đến đâu cũng bao giờ buông bỏ cây bút vẽ của mình. Và vì nó là nơi duy nhất cho bình yên.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Thời gian cứ nhàng trôi, còn Đặng Tuyết vẫn tiếp tục đưa cây bút vẽ lên tác phẩm của mình mà cần biết đến xung quanh. Thậm chí giảng viên đến đứng bên cạnh từ lúc nào cũng biết.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Ánh mắt bà Liên chăm chú vào bức hình Đặng Tuyết vẽ. Suốt mấy chục năm dạy học của mình bà chưa từng được thấy bức vẽ nào chuyền thần đến vậy. Bà ngờ tiểu thư cành vàng lá ngọc nổi tiếng ăn chơi, tai tiếng thời trong trường này lại có năng khiếu hội họa như thế. Nếu được bồi dưỡng đầy đủ bà tin trở thành danh họa lớn.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Bức tranh vẽ có gì đặc sắc, đơn giản chỉ là bóng lưng của người con ngồi bên cửa sổ dưới ánh chiều tà. Khuôn mặt của người con trong bức tranh tuy nét, nhưng bóng lưng đó lại phảng phất mùi vị của đơn. Các gam màu cam, vàng đặc trưng của ráng chiều muộn hòa với làn váy trắng mỏng manh của người con trong tranh lại lên thoáng chút mong chờ.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H đơn, mong chờ, liệu có phải là cảm xúc của lúc này.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Bức vẽ dần dần được hoàn thiện, khi nó xong là giữa trưa. Giờ học kết thúc và chuông báo kết thúc buổi học reo vang.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Đặng Tuyết nhìn bức tranh mới hoàn thành của mình còn chưa ráo mực khẽ mỉm cười. Phải lâu lắm rồi mới vẽ hăng say như vậy. Dù nét vẽ đôi chỗ hơi khô cứng nhưng vẫn làm giảm mấy tinh tế của nó.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H “ Đẹp lắm! Bức vẽ của em rất tuyệt.”
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Từ đằng sau truyền đến tiếng làm Đặng Tuyết giật nảy mình. bất ngờ vì giọng của người ấy, mà bất ngờ vì biết giảng viên đến bên cạnh quan sát mình lúc nào hay.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H quá khen rồi. Em chỉ vẽ chơi thôi mà.”
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H cần khiêm tốn, em quả thực rất có năng lực.”
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Khác hẳn với vẻ mặt thờ ơ, lạnh lùng khi nãy. Ánh mắt bà Liên dành cho tại hòa nhã hơn rất nhiều. Đúng là gì khẳng định vị trí của con người bằng thực lực bên trong, dù vẻ bề ngoài của họ có ra sao.
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H “ Em vẽ tốt lắm. Tuy đôi chỗ có chút thiếu sót, nhưng ít ra về cơ bản em tốt hơn các bạn khác ở đây rất nhiều. Nền tảng của em khá là vững. Các giờ học sau cố gắng phát huy nhé.”
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H
      cungquanghang.com cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com K A T H Trước lời động viên của bà, Đặng Tuyết chỉ cười và lặng lẽ tiếp thu lời khuyên. Nếu là trước đây chắc những câu bông đùa để thay đổi khí lớp học. Nhưng giờ giống như trước nữa, dạo gần đây nhận ra ít chút tốt hơn rất nhiều.
      Last edited by a moderator: 29/3/16

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,735
      Hết buổi học Đặng Tuyết lên xe đợi sẵn ngoài cổng trường ăn trưa. Xe dừng lại trước cửa hàng “ Moo Beef  Steak” đường Trần Quốc Toản. quán bò bít  tết được coi là khá ngon ở Hà Nội và là nơi trai thường lui đến.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Quán lớn lắm, phong cách trang trí cũng rất đơn giản và cầu kì. Chỉ với hai tông màu nâu và trắng, quán ăn này trông nhàng và trang nhã hết sức. Những bức tranh đơn giản được treo tường, những khung cửa bằng gỗ ngăn các khu vực với nhau tạo nên gian sâu rông. yên tĩnh cùng những bản nhạc lời nhàng khiến khách hàng có cảm giác ngon miệng hơn.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Đặng Tuyết bước vào quán, tại chỗ ngồi dành cho hai người cạnh cửa kính hướng ra bên ngoài thấy trai mình ngồi đó. Khác với mấy chàng trai lắm tiền nhiều của khác, Đặng Duy trông hết sức đơn giản với chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi cùng quần âu cắm thùng. Mái tóc đen nháy cắt ngắn gọn gàng, gương mặt hoàn hảo của chăm chú vào quyển sách dày cộp trong tay chờ đến.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Vẻ bề ngoài của Đặng Duy luôn khác xa so với bản chất thực bên trong con người . Chắc hẳn chẳng ai có thể ngờ bên ngoài vẻ đẹp thư sinh nho nhã ấy chứa con quỷ tàn nhẫn đến kinh người.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Nhìn thấy Đặng Tuyết đến, Đặng Duy gập quyển sách trong tay mình lại, giơ tay ra hiệu mỉm cười với . Lâu lắm rồi hai em mới có dịp dùng bữa với nhau.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Em mới học về hả?”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Vâng, bắt đợi lâu rồi.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Nghe giọng điệu khách sáo của , Đặng Duy thoáng chút ngỡ ngàng. Sau đó cười phá lên:
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Ôi trời! Đây có phải là em tôi vậy?”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Thấy vẻ mặt bình thản của , thôi cười cợt mà thay vào là bộ mặt nghiêm túc vốn có: “ năm qua em sống thế nào?”.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Em ổn.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Thằng nhóc đó đối xử với em tốt chứ?”. , đưa menu gọi món cho nhân viên phục vụ bên cạnh. Hướng ánh mắt dò xét về phía .
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Mỗi lần nhìn như vậy tức là cầu ở câu trả lời thành thay vì lời dối. cũng muốn lảng tránh ánh mắt ấy của , biết bản thân thể nào giấu .
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Tốt sao mà tốt sao? Cuộc sống tại em cảm thấy rất tốt.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Tại sao em vẫn cố chấp như vậy? năm qua đủ cho em có cái nhìn tốt hơn à. Em xem mình thành bộ dạng gì thế này.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Ăn trưa thôi! Em đói rồi. Chuyện này để sau hẵng .”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Em là người thân duy nhất của . chỉ mong em hạnh phúc.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Phải, Đặng Tuyết  là người thân duy nhất của . từ lâu hai em chỉ có thể nương tựa vào nhau mà sống. Dù cuộc sống vật chất chẳng thiếu thừ gì nhưng tình cảm lại là mặt khác. Cha mẹ mất khi còn , ông nội mới mất cách đây ba năm. Họ hàng thân thích chẳng mấy ai tử tế, suy cho cùng chỉ có hai em là thân thiết với nhau. Mà dạo này vì tiếp quản công việc nên chẳng mấy thời gian ở bên chăm lo cho . Cứ ngỡ lấy chồng rồi bớt được phần nào nỗi lo, mà chẳng nghĩ đến nó lại càng tăng thêm phiền muội trong lòng mình.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A nhớ đứa em của mình là người hay cười hay . Chứ phải Đặng Tuyết trầm mặc, xa lạ nhường này.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Đặng Tuyết đương nhiên nhận thấy nỗi lo của trai. Nhưng đứng trước nỗi lo ấy cũng bất lực, cũng chẳng có gì để ngụy biện, vì thực đâu có hạnh phúc. thể cứ giả vờ vui vẻ trước mặt cười như có chuyện gì. Dù hay Đặng Duy cũng biết được tình trạng giữa và Thành Vũ rồi.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Bữa ăn chìm trong khí trầm mặc. Từ đầu bữa đến cuối bữa chẳng ai với ai câu. Có chăng là những lời hết sức khách sáo chứ chẳng phải lời lẽ dành cho người thân trong nhà.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Bản thân Đặng Tuyết thấy xa lạ. Và trai –Đặng Duy cũng thấy vậy.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Em hãy sống cho chính mình .” nhìn đứa em đáng thương của mình kìm được mà với Đặng Tuyết. Dù rằng những điều này muốn phải tự nhận thấy thay vì để mình nhắc nhở  như vậy.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Ngẩng mặt lên nhìn , Đặng Tuyết mỉm cười dịu dàng: “ Em vẫn sống cho chính mình. đừng lo.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A rồi, bằng động tác hết sức tao nhã đưa khăn lên chấm môi kết thúc bữa ăn của mình. Bữa ăn kết thúc, sắp thoát khỏi cuộc thẩm vấn của trai rồi. Thừa biết quan tâm đến mình nên mới thế, nhưng thâm tâm từ trước đến nay vốn dĩ thích có người can thiệp đến việc riêng tư của mình. Nên đứng trước cử chỉ, hành động của người ruột lâu lâu mới gặp lần này chỉ có thể tỏ thái độ thờ ơ như tại. Trả lời những câu cần thiết và lảng tránh những câu nên.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Hơn nữa nếu để chuyện to ra, với tính cách của Đặng Duy chắc chắn làm khó cho Thành Vũ. Mà quá chán ngán trong việc làm bức bình phong ngăn chiến giữa hai người rồi. Dù lần nào đại chiến giữa hai người họ nguyên nhân chính đều bắt nguồn từ .
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Em thay đổi rồi. thích thay đổi này ở em chút nào. Nếu vì chuyện ấy mà thành ra thế này bỏ .”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Đặng Tuyết nhìn trai, có thể cảm nhận được thương xót trong mắt . hiểu nghĩ gì, biết hạnh phúc và muốn tự giải thoát cho chính mình khỏi cuộc hôn nhân ràng buộc này. Nhưng suy cho cùng mối ràng buộc này đều từ mà ra, chừng nào chưa cởi được nút thắt sao có thể bỏ .  Bỏ lúc này chỉ làm nút thắt thêm chặt càng khó rời mà thôi.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Nếu còn việc gì em trước đây.” Vội vàng cầm lấy túi xách, Đặng Tuyết đứng dậy chuẩn bị rời . Thậm chí đến nhìn Đặng Duy cũng chẳng buồn nhìn. sợ phải đối diện với vẻ mặt nghiêm nghị của . Đối diện nó, chiếc mặt nạ đeo chắc chắn bị nới lỏng.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Đặng Duy ậm ừ với tiếng, nhưng ánh mắt đầy nghi hoặc của vẫn dán chặt người của .
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Đừng biến bản thân thành con rối, em chịu được đâu.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A rồi, quay sang nhân viên phục vụ bên cạnh thanh toán hóa đơn bữa trưa. Còn bước những bước chân vội vàng rời khỏi quán.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A vậy là có ý gì? là con rối ư? Trông giống thế sao? Hay là như thế ! Hết khẳng định lại đến phủ định. chẳng biết rốt cuộc mình tại là gì nữa, có vẻ như nỗi đau cùng thất vọng triền miên biến thành thứ gì đó “ giống” con rối chăng. chỉ biết mình thể vui vẻ như xưa được nữa, trước mặt người ngoài lại càng thể  cười vô tư. Khuôn mặt giờ  đeo thêm chiếc mặt nạ điềm tĩnh, lạnh nhạt và hờ hững với tất cả.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Có những lúc con người ta cần cho mình khoảng lặng để nhớ về những gì qua, và rút ra cho mình những bài học để sống tốt hơn. Còn khoảng lặng để nhớ quá nhiều, đến mức biết bản thân sống ra sao. Chỉ biết mình sống, con đường đời mình chọn thấy điểm dừng chân.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Đặng Tuyết mệt nhoài với đống suy nghĩ hỗn độn trong đầu mình. nhìn dòng xe cộ tấp nập bên ngoài tự hỏi lòng đời người ai cũng vội vã vậy sao? Họ có thể chậm để hưởng thụ cuộc sống cơ mà. Vì cớ gì cứ phải nhanh về vội như thế. Dù rằng thời gian chẳng chờ đợi ai bao giờ.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A nhớ về quá khứ qua, cảm thấy thời gian sao trôi nhanh đến vậy? Nó những trôi nhanh mà còn đem rất nhiều thứ của con người. Nó khiến con người ta thay đổi từng ngày và xóa mờ kỉ niệm đẹp mà họ từng có. Để rồi tất cả chỉ là hoài niệm, là thứ gì đó mong manh, mờ nhạt.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Nhưng có thế con người ta mới biết nâng niu và quý trọng nó. Như  Đặng Tuyết đây kỉ niệm thời thơ bé với đáng quý biết chừng nào. Nó như ăn sâu vào trong tiềm thức, như bông hoa tươi mới mãi héo tàn luôn ở bên và cho nụ cười bất chợt mỗi khi nhớ đến.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A rất nhớ tháng ngày ấy, tháng ngày có ở bên, cùng chơi đùa.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A về thẳng nhà mà tới Hoa Sơn Trà, quán trà mang phong cách Trung Quốc cổ. Người đảm bảo vẫn còn nguyên đó, chỉ biết trà quán và hương vị trà có thay đổi thôi.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Đặng Tuyết đến đó mà hẹn trước, vì bất thình lình nhớ tới nên mới rẽ qua. Lâu lắm rồi gặp Ngọc Hân, biết con bạn chí cốt của dạo này thế nào.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A ung dung vào Hoa Sơn Trà và gọi cho mình tách ô long quen thuộc. Phải đợi đến lúc phục vụ hết mới mơ điện thoại gọi cho Ngọc Hân.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Chuông vừa đổ, ngay lập tức đầu dây bên kia vang lên tiếng như thét của Ngọc Hân: “ Ái chà ! Sao hôm nay rảnh rỗi gọi điện cho chị mày cơ à.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Ờ, rảnh lắm! Rảnh nên mới đến quán của mày ngồi uống trà ô long đây.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Gì? Mày ở quán à. Chỗ nào?”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Phòng cũ tao với mày hay ngồi.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Vừa mới xong chẳng đợi đáp lại Ngọc Hân cúp máy. Bao năm rồi mà tính tình bộp chộp ấy của Hân vẫn thay đổi.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Trong lúc ngồi đợi Ngọc Hân xuống nhàn nhã ngồi thưởng cảnh trong phòng trà riêng của mình tại Hoa Sơn Trà. là phòng nhưng thực chất nó  nguyên là khu vườn  rộng lớn nằm sau quán.  Tại đó, dưới mái hiên rộng của gian nhà bàn trà cổ làm bằng ngọc quý. Cửa giả và nội thất bên trong gian nhà được bài trí thuần túy theo phong cách cổ xưa. Nơi đây có hòn giả sơn cùng tiêng suối chảy róc rách. Xung quanh bao phủ nguyên màu xanh của cỏ cây hoa lá, đâu đó phảng phất hương thơm của hoa lan, mùi hương ngai ngái của cây cối ẩm ướt và tiếng chim hót rả rích ngừng.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Khung cảnh tại đây trông chẳng khác nào mô hình khu vườn cổ ngày xưa. Nó khiến con người ta cảm thấy thư thái lạ thường. Cách biệt hẳn với thế giới ồn ã ngoài kia.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Đặng Tuyết đắm mình trong gian tĩnh lặng, tham lam hít thở khí trong lành hiếm có này. Mùi hương hoa nhài nhè tỏa ra từ tách trà ô long mới bưng lên càng làm thêm phần thoải mái. Các dây thần kinh trong não như được thả lỏng, mọi mệt mỏi dường như đều tan biến hết và cơn buồn ngủ từ đâu bất chợt ập đến..
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Đến đây uống trà mà lại ngủ thế à!”.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Trong cơn mê ngủ Đặng Tuyết nghe thấy tiếng trong trẻo của Ngọc Hân. từ từ mở mắt, bình thản đáp: “ Tại đợi mày lâu quá đấy.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Ồ thế à! Ai bắt mày hẹn trước.” Ngọc Hân cười  rồi ngồi xuống phía đối diện Đặng Tuyết. Nụ cười của như tỏa nắng, khuôn mặt xinh tươi giữa khung cảnh mộc mạc nổi bật hẳn lên. Trái ngược với vẻ đẹp giản dị của Đặng Tuyết, Ngọc Hân mang mình vẻ đẹp mặn mà quyến rũ.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Ha ha, ăn với Duy xong tao mới qua đây mà.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Mày gặp Duy? ấy công  tác về rồi à!”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Đừng  với tao ấy liên lạc với mày nhé.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Ừ… có.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A trông mặt Ngọc Hân biến sắc, chán nản khuôn mặt của Hân.  Từ lâu quan hệ giữa Hân và trai   rất thân thiết, so với đứa em như còn hơn nhiều.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Cãi nhau à?”.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Ha, chả biết nữa.” Ngọc Hân thờ ơ đáp, nhưng ánh mắt của lại như vậy. Đôi mắt ấy chưa đầy muộn phiền, vẻ mặt trầm xuống khác hẳn bộ mặt vui tươi cách đây mấy phút.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Đặng Tuyết lẳng lặng uống trà gì. bây giờ muốn quản nhiều chuyện như trước, nhất là trong chuyện tình cảm. Thà rằng cứ để kệ nó đến đâu đến còn hơn tham gia vào. Dù sao mình phải người trong cuộc, có hiểu cũng chỉ phần nào mà thôi. Hơn nữa thân mình còn lo chưa xong hơi đâu mà lo chuyện giữa trai và Hân.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A năm gặp mày khác trước nhiều quá.” Hân thở dài.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Ai cũng   thế!”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Mày trở nên trầm tính hơn. năng cẩn trọng và ít cười nữa. Tao nhớ trước đây mày toe toét lắm mà.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Phải! Trước đây hay cười. Tiếc rằng thời gian làm lu mờ nụ cười ấy rồi. bây giờ chẳng thiết tha gì nữa. Cuộc sống tại có gì vui để có thể cười. Nếu có chắc là nụ cười bất lực mà thôi.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Ngày trước là ngày trước, tại là tại. Tao của ngày trước chết rồi.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Ai bắt mày ngu ngốc. Cố chấp như thế làm gì!”  Ngọc Hân hét lên với Đặng Tuyết. cảm thấy bực mình trước thái độ hờ hững ấy.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Còn Đặng Tuyết vẫn bình thản như nhếch môi cười nhạt. Cố chấp, hai từ này nghe cũng quen rồi.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Mày dại lắm! Có cần vì kẻ mày mà hi sinh hạnh phúc của bản thân ? Sống thế này mày thấy mệt à.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A ngẩng mặt nhìn Ngọc Hân giận dữ trước mặt mình với ánh mắt phức tạp. Thực giờ cũng biết phải trả lời thế nào nữa. Bảo mệt dối, mà mệt lại thành kêu ca phàn nàn. Tất cả đều do thân chuốc lấy, đâu có quyền ca thán hay trách cứ ai.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Người ta bảo cố chấp cũng được, nhưng có ai hiểu cho trái tim của hay ? Tình đâu như buôn bán phải có cho, có nhận. Nhiều khi nó chỉ cần cho là hạnh phúc rồi. Tình dành cho Thành Vũ  cũng vậy, chỉ cần cho cần hồi đáp.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A “ Tao chợt nhớ mình có chút việc chưa giải quyết. Tao trước đây.”
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A lần nữa lại lựa chọn trốn tránh. trốn tránh ánh mắt của tất cả mọi người dù đó là người thân nhất. muốn họ nhìn mình bằng ánh mắt thương hại. Bản thân tự thấy mình đáng thương là đủ rồi.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A đứng dậy rời trong vội vã, bỏ mặc Ngọc Hân  với vẻ mặt sững sờ. Ngày hôm nay lỡ vội vàng hai lần liền, trong tương lai thể tiếp tục vội vàng như vậy, như trước kia lại càng thể. đến lúc thay đổi để cho mình cuộc sống tốt hơn. muốn tự mình làm và chiêm nghiệm điều đó thay vì để người ta nhắc nhở.
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A
      cungquanghang.com H A N Gcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ZIN NGUcungquanghang.com ! P V A Đặng Tuyết của những tháng ngày dại dột nên để lại trong quá khứ có rồi.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,735
      Trời đột nhiên đổ mưa to, mưa rơi xóa tan cái nắng nóng gay gắt của mùa hè. Nó làm khí dịu mát trong chốc lát và đưa ồn ào của đường phố qua bên. Mọi người ai cũng tìm chỗ trú mưa, dưới mái hiên của các cửa hàng, bến xe buýt tấp nập người đứng đợi mưa ngớt. Đường phố lúc này vắng tanh mấy người lại, chỉ có ai đó vội vã đội mưa mà , và lác đác xe ô tô qua lại.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Đặng Tuyết đứng dưới hiên của cửa hàng tạp hóa, toàn thân ướt sũng vì mưa. Xung quanh người trú mưa mưa rất đông. Ai ai cũng tỏ vẻ bực tưc vì cơn mưa  đến bất chợt này  làm lỡ dở công chuyện của họ.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA yên lặng đứng đó đợi mưa ngớt để về. Hôm nay  thời tiết mát mẻ nên xe riêng mà tự mình  bắt xe buýt về nhà. Ai dè đen đủi trời đột nhiên đổ mưa to làm phải đứng đây.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Bất chợt bóng dáng quen thuộc từ trong đám đông chạy lướt qua  khiến sững  lại. Người con ấy leo lên chiếc volvo màu bạc biết xuất tự lúc nào rồi dần dần biến mất.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA nhìn nhầm phải ? ta sao lại ở đây được. ta rồi cơ mà. Đặng Tuyết bàng hoàng nhìn theo hướng chiếc xe mới rời . Mặt tái xanh, và lòng ngập tràn sợ hãi. dám tin người con ấy trở về.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Mọi chuyện dường như bắt đầu chệch quỹ đạo vốn có của nó. bắt đầu mất quyền kiểm soát và đưa mình vào thế bị động. Ngay đến ta trở về mình còn biết sau lưng rốt cuộc còn bao nhiêu chuyện chưa biết đây.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Nhếch môi cười nhạt, Đặng Tuyết cảm giác cái lạnh của mưa ngấm dần vào cơ thể làm phát run. Cõi lòng tĩnh lặng của giờ đây đột nhiên nổi sóng. biết, câu chuyện hai năm trước sắp đến lúc tái diễn.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA “ Chú Minh, phiền chú gọi điện cho Phong đến đây chút. Cháu có chuyện cần gặp.” Đặng Tuyêt về nhà với tâm trạng rối bời ngập tràn lo lắng. cần phải xác minh thực hư xem có Hoàng Lan trở về hay .
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Trông thấy tâm trạng vui, cả người ướt sũng chú Minh giật mình: “ chủ, ướt hết rồi. Có gì từ từ , mau thay đồ .”
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA “ Cháu tự lo được. Chú mau gọi cho Phong .”
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA rồi thằng mạch về phòng, cả người run lên vì sợ. sợ khi phải đối diện với Hoàng Lan trở về. Hai năm trước ép ta rời khỏi nơi này, dùng mọi thủ đoạn bắt ta phải rời xa Thành Vũ.  Chuyện này Thành Vũ biết, để biết rồi liệu có tha cho .
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA tại ít nhiều mâu thuẫn giữa hai người đều do quan hệ làm ăn giữa hai gia đình mà ra. Chuyện Hoàng Lan năm xưa bỏ cũng nghĩ  nhúng tay vào. Nếu biết tất cả vụ hai năm trước đều do tay sắp đặt sao đây?
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Năm ấy vì muốn có được , lợi dụng lúc đau khổ vì Hoàng Lan bỏ mà lừa lên giường với mình. Gạo nấu thành cơm, thể chối bỏ trách nhiệm. Thêm vào đó sức ép từ gia đình quá lớn nên mới chấp thuận kết hôn cùng .
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA “Cộc cộc.” Tiếng gõ cửa từ bên ngoài truyền vào, thở hắt hơi, thấp giọng : “ Vào .”
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Cánh cửa chầm chậm mở ra, người đàn ông trẻ tuổi  thân hình cao ráo, mặt mày thanh tú dễ nhìn bước vào phòng.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA chủ cho gọi tôi?” Giọng Phong điềm tĩnh, hỏi Đặng Tuyết với bộ dạng phờ phạc trước mặt. lập tức lao về phía , túm áo ngừng lắc mạnh hỏi dồn dập: “ Phong! cho em biết Hoàng Lan giờ ở đâu? Em muốn biết ta ở đâu.”
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Phong nhíu mày nhìn bằng ánh mắt phức tạp, môi mím chặt tỏ vẻ khó xử. hồi lâu sau   mới nhàn nhạt đáp: “ ấy về nước hơn ba tháng rồi.”
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA hét lên: “ Vậy tại sao cho em biết?” ngờ chuyện này đến Phong cũng giấu , rốt cuộc tất cả mọi người xung quanh có ai là lừa dối đây. Nếu hôm nay phải vô tình bắt gặp đường hiểu họ định giấu đến bao giờ.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA “  Ngay cả cũng dối em”. Hai mắt đỏ hoe nhìn người đàn ông trước mặt mình, khóc ngược lại còn cười, cười rất lớn tiếng.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Từ được dạy càng trong lúc phẫn nộ càng phải cười, có thế mới khiến cho người khác nhìn vào phải nể sợ. Khóc, chẳng khác nào phơi điêm yếu của mình cho người ngoài xem. Cuộc sống này đầy rẫy giả dối cho dù là người  thân cận nhất cũng phải dè chừng. Những lời này trước đây vốn tin, luôn cho rằng mình tốt với người người ta cũng tốt với mình. Giờ chứng minh lời răn dạy đó đúng, tất cả đều là dối trá, xung quanh ai đáng được tin tưởng hết.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA chủ, việc như nghĩ đâu. Tôi vì muốn tốt cho thôi.”
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA “ Tốt! Chuyện này mà kêu vì muốn tốt cho tôi? hại tôi có.”
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA chủ xin hãy bình tĩnh. Có gì từ từ .” Phong lại gần giữ chặt hai vai . Mâu thuẫn giữa và Hoàng Lan người thân cận với đều biết, nhưng chưa ai thấy kích động như bây giờ. ai hiểu lòng oán hận dành cho Hoàng Lan lớn chừng nào.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA “ Thành Vũ ở bên ta?” hờ hững hỏi.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Phong lắc đầu: “ Cái này tôi biết.”
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Cười lạnh tiếng, đáp: “ Vậy xem thử Thành Vũ ở đâu .” Cơn kích động qua cảm thấy tâm tình khá hơn chút  ít. Quá nhiều thứ dồn lên người khiến trong phút chốc đánh mất ý chí mà làm loạn.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA “ Tôi hiểu.”
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Phong gật đầu với rồi lui ra ngoài. Căn phòng lớn chỉ còn lại mình , trống trải và lạnh lẽo. Cả người mệt rã rời, thấm mưa cả chiều, lại thêm chuyện này khiến người gần như kiệt sức. thở dài tiếng, hơi thở vang vọng khắp phòng nghe mồn , trong bóng tối tịch mịch heo hắt chút ánh sáng vàng nhạt càng tăng thêm phần buồn thương.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA lật từng trang ảnh trong quyển album dày cộp tay. Dưới ánh đèn vàng vọt lên khuôn mặt quen thuộc thay đổi theo dòng thời gian. Từ tấm bé cho đến khi trưởng thành, từ năm ba bốn tuổi cho đến khi trở thành thiếu niên, thiếu nữ mười sáu mười bảy.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Khoảng thời gian đẹp đẽ ấy trôi qua mau. Mười bảy năm vô lo, vô nghĩ ngây thơ như tờ giấy trắng nay bị tô thành màu đen kịt. Cặp thanh mai trúc mã ngày nào tưởng rằng tạo nên chuyện tình đẹp như mơ lại hóa thành mối tình đầy oan trái.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Vẻ mặt chất chứa phiền muộn theo từng tấm ảnh có mặt . Ngón tay thon dài vuốt ve nụ cười thân thuộc của người con trai trong ảnh mà xót xa trong lòng. Tất cả xa rồi, bao giờ nở nụ cười này với nữa.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA tiếp tục lật album, mỗi tấm ảnh mang trong mình càm xúc khác nhau. Lúc vui, khi buồn, đau thương lẫn lộn đan xen làm đầu óc hỗn loạn, tim đau nhói. Cho đến khi tấm ảnh bốn người  xuất trong album.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Bức ảnh chụp chung bốn người, hai nam hai nữ. Cả bốn đều là bạn từ thuở sinh thời với nhau, đứng giữa bức hình, cặp nam nữ còn lại đứng hai bên. Bên là người con mặt mày thanh tú, đôi mắt ta sắc sảo, nụ cười nhàng như gió thoảng, vẻ đẹp của ta là vẻ đẹp dịu dàng hiếm thấy, và người đó ai khác chính là Hoàng Lan.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA từng coi ta như chị , từng quý, kính trọng ta. Tiếc rằng những điều đó thuộc về quá khứ, còn tại chỉ tồn tại oán hận và căm ghét mà thôi.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Số phận đưa đẩy  làm con người ta thay đổi. người dù lương thiện đến đâu đứng trước dòng đời nghiệt ngã có mấy ai tha hóa về nhân cách. Chuyện giữa và Hoàng Lan cũng do tay số phận sắp đặt mà thành. Nước mắt lăn dài má, khóc cho những gì mất. giờ như mũi tên rời cung còn đường quay lại chỉ có thể tiến về phía trước.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA đêm ngủ cơ hồ làm Đặng Tuyết hết sức mệt mỏi. Khuôn mặt phờ phạc, hai mắt thâm quầng y như gấu trúc. Cả đêm qua suy nghĩ rất nhiều chuyện, đống bùng nhùng hỗn loạn xoay quanh  đầu khiến như phát điên.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA lo lắng và sợ hãi, biết phải đối mặt với Thành Vũ như thế nào nếu biết hai năm trước. biết bản thân ra sao khi bất chợt ngày nào đó trông thấy ở bên cạnh Hoàng Lan.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA đứng dậy tiến đến bên cửa sổ kéo rèm ra. Ánh nắng mặt trời chói chang rọi vào khiến mắt đau nhức, nước mắt tuôn trào. Vội đưa tay lên che mắt, quay đầu  tránh cái nắng gay gắt từ bên ngoài.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA “ Chúc chủ buổi sáng tốt lành.” Chú Minh đứng ngoài cửa phòng. Trông  thấy gập người bên cạnh cửa sổ ông hốt hoảng kêu lên: “ chủ! sao vậy?”.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Đưa tay xua xua ra hiệu  cho chú Minh biết mình việc gì. đáp: “ Cháu sao. Ánh mặt trời gắt quá chiếu vào làm  cháu chảy nước mắt thôi.”
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA chủ là bất cẩn.  Mới ngủ dậy vội kéo rèm ra làm gì.” Chú Minh vội vã chạy đến bên cửa sổ kéo rèm lại. Ánh sáng trong phòng dịu bớt, lúc này mới từ từ mở mắt ra: “ Cám ơn chú.”
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA thấy chú Minh  thở dài, biết chú lo lăng cho mình nở nụ cười gắng gượng, : “ Chú Minh, cháu sao mà.”.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Chú Minh nhìn với ánh mắt thương cảm. Có vẻ chú định với điều gì đó nhưng lại thôi. Mãi hồi lâu sau mới lên tiếng: “ chủ mau thay đồ rồi xuống ăn sáng. Mọi thứ chuẩn bị xong.”
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Bữa sáng ăn rất qua loa, vì mất ngủ nên ăn gì cũng thấy ngon miệng. Uống nửa cốc sữa với cắn lát bánh mì liền đứng dậy học luôn.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Có lẽ do tâm trạng tốt nên buổi học hôm nay thấy chút hứng thú nào. Suốt buổi học như người mất hồn, hai mắt nhìn chằm chằm vào tờ giấy vẽ khung tranh, đưa nổi đường bút. Giáo viên bộ môn nhắc nhở biết bao nhiêu lần cũng chẳng hề phản ứng.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA biết mình suy nghĩ gì nữa, tâm trí toàn để tâm mấy chuyện đâu. Bỗng dưng thấy mắt trái mình giật giật, cảm giác như có chuyện may sắp sửa xảy đến.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Điện thoại để trong túi quần đột nhiên rung lên làm giật bắn mình, đưa từ trong cơn suy nghĩ miên man về với thực tại. Mở điện thoại ra khỏi sửng sốt khi nhìn thấy dãy số hiển thị màn hình.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Giơ tay xin phép giáo viên ra ngoài lát vội vàng bắt máy: “ Alo!”
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA ở đâu?” Từ đầu dây bên kia truyền đến giọng giận dữ của Thành Vũ. đáp: “ Em ở trường. Có chuyện gì vậy?”.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA đến chỗ tôi ngay lập tức.”
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA như ra lệnh cho . Nhưng phải người hầu của để mặc sai bảo: “ Mười rưỡi tan học em qua công ty gặp . tại trong giờ học em được.”
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA đợi trả lời cúp máy ngay lập tức. biết gọi điện cho mình là y như rằng có chuyện hay. Chỉ có điều biết tức giận vì chuyện gì. Có khi nào gặp Hoàng Lan và biết chuyện? Nhưng biết rồi làm được gì đây. Cùng lắm nổi trận lôi đình với , hai người cãi nhau trận to rồi li dị là cùng chứ gì. Chuyện này sớm muộn cũng biết, ngay khi biết tin Hoàng Lan trở về chuẩn bị tâm lý cho mọi tình huống xấu nhất có thể xảy ra rồi.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Đặng Tuyết đứng đối diện với Thành Vũ phẫn nộ ngồi ghế giám đốc.   mặc bộ vest màu đen, hai tay chống cắm, ánh mắt như phát ra lửa thiêu đốt cả người . Bên cạnh là Phong bị trói, khắp người đầy vết bầm do bị đánh.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA “ Chuyện này là sao?” lạnh lùng hỏi .
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Thành Vũ đứng dậy chậm bước về phía . cười khểnh: “ Cái này là tôi hỏi mới đúng. Tại sao lại cho người theo dõi tôi?”
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Khuôn mặt đằng đằng sát khí, từng câu từng chữ phát ra mang theo hơi thở lạnh lẽo. Nhưng hề tỏ ra sợ hãi chút nào, ngược lại còn mỉm cười đáp lại : “ Tại sao em thể theo dõi ? cả năm cả tháng may ra về nhà được hai lần. Là vợ, em đương nhiên có quyền được biết làm gì.”
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA “ Ha ha ha! quản lý tôi sao?” cất tiếng cười lớn, như thể đây là chuyện khôi hài nhất mình được nghe. Tiếng cười của rót vào tai làm khó chịu, im lặng gì, hai bàn tay vô thức siết chặt lại thành nắm đấm.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA “ Từ trước tới nay tôi chưa từng coi là vợ.”
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA gằn từng tiếng , lời sắc như dao đâm vào trái tim đầy tổn thương của . Nhưng vẫn cười, vẻ mặt điềm tĩnh như hồ nước phẳng lặng chút gợn sóng. Đối diện với thể để lộ ra bộ mặt yếu đuối của mình,  trò chơi chỉ mới bắt đầu muốn làm người thua cuộc.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA “ Điều đó   thể phủ nhận hiệu lực giấy đăng kí kết hôn giữa chúng ta.”
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA…! Giỏi lắm! năm gặp miệng lưỡi sắc sảo hơn trước nhiều.”
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA cười lạnh: “ Cám ơn, quá khen rồi.”
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Ngữ điệu đầy thách thức của làm Thành Vũ tức đến phát điên. Bất thình lình đưa tay bóp lấy cổ , dí sát mặt mình vào mặt : “ nhẫn nại của tôi có giới hạn. Tốt nhất đừng khiêu khích nó.”
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Bàn tay Thành Vũ siết chặt hơn làm cảm thấy khó thở. Dù thế vẫn khuất phục, quắc mắt nhìn . “ Khiêu khích? Là ai khiêu khích ai trước đây? Nếu muốn có thể giết tôi. Sau đó cũng chẳng vui vẻ gì đâu.” mỉa mai rồi cười lạnh tiếng. Thái độ của càng làm điên tiết, bàn tay đặt cổ càng bóp chặt hơn. Mặt đỏ ửng vì nghẹt thở, cố gắng tiếp: “ Giết… Tôi rồi… thả… Phong ra…”.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Dứt lời, Thành Vũ liền nới lỏng tay rồi thuận đà hất ngã lăn xuống sàn đá lạnh lẽo. Đưa tay lên cổ vuốt vuốt, thở gấp từng hồi, bất khuất nhìn người chồng danh nghĩa của mình trước mặt.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA “ Hừ! Tốt nhất lần sau đừng để tôi thấy mặt của . Còn giờ đem người của cút khỏi đây cho tôi.” rồi đưa tay ra hiệu cho hai tên vệ sĩ thả Phong ra. Do bị đánh nên Phong choáng váng ngã gục xuống sàn nhà. Nhưng rất nhanh sau đó Phong liền gượng dậy bước đến chỗ .
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA chủ… sao chứ?” Phong nhìn thào , đưa hai tay đỡ ngồi bệt dưới sàn đứng lên. Cả người Phong đầy những vết xước và bầm tím, khóe miệng rỉ máu.
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA “ Em sao. Vết thương của thế nào?”
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com E D I Tcungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMA Phong mỉm cười lắc đầu nhìn thay cho câu trả lời. cũng hỏi gì nữa liếc mắt nhìn Thành Vũ  và đám người trong phòng lượt rồi rời . Ra đến cửa chợt dừng bước chân, quay lưng về phía nhàn nhạt : “ Vũ, đừng quên tại Hòa Thành là của ai.”

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,735
      bước những bước chân vội vã ra khỏi tập đoàn Hòa Thành, theo sau là Phong bị thương.  Suốt dọc đường chú ý của mọi người đều đổ dồn về phía và Phong, bắt đầu có tiếng xì xào bàn tán này nọ.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK phớt lờ mấy mấy lời thị phi ấy dẫn theo Phong rời khỏi đây. Bên ngoài nắng găt như đổ lửa, thời tiết oi bức làm người ta khó chịu vô cùng. Xe bên ngoài đợi sẵn, trông thấy từ cửa lớn ra  tài xế liền bật ô che cho vào. Điều hòa trong xe mát dịu xóa tan cái nóng nực trong người ,  cơn bực tức khó chịu vừa nãy cũng tạm thời lắng xuống. Liếc nhìn Phong ngồi bên cạnh, với tài xế: “ Phiền đưa tôi đến bệnh viện gần đây.”
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK Ngay lập tức Phong từ chối: “ chủ, cần. Tôi sao, chỉ là vết thương ngoài da tôi tự mình lo được.”
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK đáp cũng chẳng bảo tài xế làm theo ý Phong. mặc kệ muốn gương mặt vẫn lãnh đạm như trước. đưa tay tì vào thành cửa xe, chống cằm nhìn ra bên ngoài cửa kính.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK chủ, tôi xin lỗi. Tại tôi mà liên lụy đến .” Phong cúi đầu .
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK quay lại nhìn Phong, thuận miệng đáp: “ phải lỗi do . Dù sao cãi vã giữa em và ta phải mới hai ngày. ta mượn cớ trút giận mà thôi.”
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK “ Nhưng nếu tôi cẩn thận chút …”
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK đợi hết câu cắt ngang lời : “ Cẩn thận sao? ta lúc nào mà chả như ông hoàng đâu cũng cần người bảo vệ. Khó trách bị ta phát . Hơn nữa Vũ sớm đề phòng em cho người theo dõi ta rồi.”
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK biết Thành Vũ sớm đề phòng . ta tin chịu an phận với thân phận “ người vợ danh nghĩa”  mà ta thường . Đó là ! bao giờ chấp nhận thân phận ấy, đáng phải nhận hai từ “ vợ hờ” này. là có hai là bỏ, đó là nguyên tắc sống từ trước đến nay của .
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK đưa Phong đến  bệnh viện 198, ép vào khám bằng được rồi mới rời .   trở về xe với  tâm tình buồn chán, cơn đau đầu ập đến làm càng thêm mệt mỏi. Ngày hôm nay có quá nhiều chuyện đâu xảy ra, bây giờ chỉ muốn ngủ giấc và quên hết tất cả.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK Về tới nhà, lên phòng ngay lập tức. Vừa đặt mình xuống tấm nệm êm ái đắm mình vào giấc ngủ say. Khi tỉnh dậy trời tối mù.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK tỉnh giấc trong bóng tối đơn, mắt toàn màu đen, nhìn thứ gì. đưa tay dò dẫm công tắc đèn ngủ đầu giường, có thứ ánh sáng vàng   tỏa ra soi chiếu khoảng căn phòng rộng lớn. Dưới ánh đèn mờ nhạt gương mặt trông tựa tranh vẽ nửa đen nửa vàng. phần bóng tối che lấp nửa gương mặt xinh đẹp của  để lộ ra nửa còn lại tươi sáng. Nhưng ánh  mắt chung quy vẫn mang vẻ buồn bã tang thương.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK thở dài, dạo gần đây thở dài hơi nhiều phải. Người ta bảo nên thở dài vì điều đó làm con người ta mau già. Nhưng cuộc sống của nhiều chuyện phiền muộn như vậy có thể hay thở dài sao.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK đứng dậy ra khỏi phòng, xuống dưới nhà.  Dưới nhà đèn vẫn sáng, cầu thang tầng nối liền xuống phòng khách, từ xuống ngạc nhiên khi thấy Phong và chú Minh ngồi uống trà với nhau.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK đến đấy à.” Nghe đánh tiếng, Phong  và chú Minh ngồi lập tức đứng dậy cùi đầu chào . lẳng lặng xuống tiến đến chỗ hai người họ. biết Phong đến đây hẳn có chuyện quan trọng muốn . Trưa nay vì vết thương của nên cả hai chưa với nhau được gì. Lần này đến chắc muốn báo cáo với số thông tin quan trọng.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK “ Có chuyện gì . Xin lỗi vì bắt phải chờ.”
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK Phong lắc đầu: “ Tôi vừa mới đến thôi. chủ, tôi đến là vì chuyện trưa nay.”
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK gật đầu thay cho câu trả lời. Nâng tách hồng trà chú Minh mới rót cho mình lên uống, đưa tay về phía ra hiệu tiếp tục.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK chủ, tôi tìm được địa chỉ nơi Hoàng Lan ở rồi.”
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK khựng người lại, nhưng rất nhanh sau đó liền lấy lại bình tĩnh: “ Ở đâu?”.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK Phong ngập ngừng, thấy khó xử trong ánh mắt . Nhếch môi cười khểnh, : “ ta ở cùng Vũ phải ?”.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK chủ biết rồi!?” Phong thoáng ngạc nhiên, lấy làm lạ trước phản ứng này của . lắc lắc đầu: “ biết, là đoán thôi.” Hoàng Lan trở về ngoài bấu víu Vũ ra còn ai khác đây. ta cũng là chị danh nghĩa của . Tình cảm Vũ dành cho ta sâu đậm như vậy lý nào bỏ mặc ta bơ vơ nơi nương tựa.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK “ Vũ giờ ở đâu? có thể tìm địa chỉ của Vũ cho em được ?”. rất tò mò muốn xem xem tại ta bên nhau vui vẻ cỡ nào.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK Phong gật đầu rồi rút từ trong túi áo vest tờ giấy gấp ngay ngắn. “ Đây là địa chỉ nhà Vũ và Hoàng Lan ở”. cầm tờ giấy lên xem, đó ghi địa chỉ căn nhà hết sức quen thuộc. “Căn nhà này…”  lẩm bẩm, ngờ ta lại dám dẫn ta đến đó ở chung.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK tức giận, hai bàn tay vô thức vò nát tờ giấy thành đống. đứng bật dậy về phía tủ rượu lấy chìa khóa xe ô tô treo trong đó rồi phi như bay ra khỏi nhà. thấp thoáng nghe thấy tiếng Phong và chú Minh gọi với lại, coi như nghe thấy cứ thế tiến về phía gara để xe. bàn tay khác kéo lấy tay , tức giận vung tay đánh “ Bốp!” tiếng vào mặt người ấy.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK Cái vung tay quá mạnh khiến mặt Phong nghiêng hẳn sang bên. Nhưng tay vẫn như cũ giữ chặt lấy tay . “ chủ, hãy bình tĩnh lại. vội vàng chỉ làm hỏng chuyện thôi.”
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK “ Bình tĩnh, ta làm vậy khác  nào coi em ra gì. ta dẫn Hoàng Lan đến đó ở ngang nhiên như vậy bảo em bình tĩnh thế nào đây.” Hai mắt vằn lên từng tia máu đỏ, lệ nóng ngập tràn khóe mắt chỉ trực tuôn trào. như phát điên lên khi nghĩ đến cảnh bọn họ cùng nhau ân ái trong  ngôi nhà ấy.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK “ Vậy để tôi cùng . Để mình tôi thể yên tâm được.” Phong , rồi danh chìa khóa từ trong tay .
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK Xe dừng trước cửa khu biệt thự được xây theo phong cách Nhật cổ.  Ánh đèn đường   màu vàng  chiếu rọi lên căn nhà lớn được bao quanh bởi bức tường đá bạc màu. Cánh cổng ra vào được xây kín, lát gỗ màu nâu dày nhìn được bên trong.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK Căn nhà này vốn là của ông nội để lại cho trước khi qua đời, là quà cưới ông tặng cho và Thành Vũ. Căn nhà này chỉ có  và Thành Vũ mới có tư cách ở, người ngoài như Hoàng Lan, ta lấy tư cách gì mà sống ở đây.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK kiềm chế phẫn nộ trong lòng mình tại, điều hòa cảm xúc bản thân tránh để mình phạm phải sai lầm ngu ngốc. Theo sau là Phong, yên lặng đứng đằng sau bảo vệ , muốn điều Thành Vũ làm với sáng nay tái diễn.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK lấy từ trong túi xách chiếc chìa khóa, mở cửa vào. Chiếc chìa khóa ấy duy nhất có hai cái cho cho , giờ có hay nó được đánh thêm chìa để dành cho người tình của ?
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK nhếch môi cười nhạt chậm bước vào trong nhà. Khu vườn ấy vẫn thế, rộng thênh thang và đầy ắp hoa cỏ, đâu đó còn nghe tiếng nước chảy róc rách từ hòn giả sơn. Ông nội từng đây là căn nhà ông xây tặng bà nội thời trẻ. Bà nội vốn là người Nhật, vì lấy ông nên mới sang Việt Nam ở. Sợ bà ở bên này mình buồn chán, ông bận bịu công việc suốt ngày  có nhiều thời gian quan tâm bà, nên xây căn nhà này tặng bà giúp bà vơi nỗi nhớ quê hương.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK Ông nội còn tình cảm giữa ông và bà ngày ấy rất tốt. Hai người nhau và sống với nhau rất hạnh phúc trong căn nhà này, mãi đến khi bà nội qua đời ông mới khóa cửa nơi đây  ở nữa. Đến lúc nhắm mắt xuôi tay ông đưa  hai chiếc chìa khóa nhà này cho , đây là quà cưới ông tặng cho sau này. Muốn hãy sống hạnh phúc với người mình tại đây.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK Ấy vậy mà chưa được sống vui vẻ ngày nào tại căn nhà này có người khác cùng người vui vẻ tại đây rồi. đâu phải cho ta biết ý nghĩa cùa căn nhà, là ta cố ý nghe thấy, ta khinh thường , làm vậy để trọc tức .
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK Đèn trong nhà vẫn sáng, hai người họ đảm bảo vẫn thức. bước chân vòng ra đằng sau nhà, khuôn mặt đờ đẫn con đường mòn lát đầy đá sỏi đến chỗ hai người họ.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK Hai người họ ngồi dưới mái hiên sau nhà. nghe thấy tiếng cười đùa của Thành Vũ và Hoàng Lan. Đến gần thêm chút nữa thấy được Thành Vũ ôm Hoàng Lan từ phía sau, đầu vùi vào vai ta cười rúc rích.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK Cơn giận dữ trong chỉ trực bộc phát. Cảnh tưởng ấy như gai đâm vào mắt , như nước lạnh dội vào người , lạnh đến tê tái cả người. Tim thắt lại dồn dập từng cơn, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay đến rỉ máu.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK Nhìn thấy biểu cảm gương mặt lúc này Phong vội vang cầm tay lắc lắc đầu. đương nhiên hiểu ý muốn gì. phải loại con ngu ngốc chỉ biết làm loạn, làm to chuyện tại đây người chịu thiệt chỉ có bản thân mà thôi. nhìn Phong gật đầu thay cho câu trả lời, mới thở phào buông tay ra khỏi người .
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK nhìn hai người họ, ánh mắt thấp thoáng ngọn lửa của phẫn nộ. Sau hồi đứng yên định thần, ánh mắt liền biến thành cười nhạo, khinh bỉ.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK “ Thú vị ! Tôi tự hỏi hai người làm gì ở nhà tôi vậy?” vừa cười vừa với hai người ôm nhau kia. Bước chân dần nhanh hơn, nụ cười môi sắc như dao, toát ra hơi thở lạnh buốt.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK Trông thấy , Thành Vũ và Hoàng Loan thoáng chút giật mình. Khác với dự đoán của , Thành Vũ hết sức bình tĩnh, Hoàng Lan mặt mày biến sắc, mím môi nhìn câu gì.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK đến đây làm gì?” lạnh lùng . vẫn cười đầy khiêu khích: “ có quyền gì cấm tôi đến đây. Đừng quên căn nhà này là của tôi.”
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK muốn gì?”
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK ta hỏi muốn gì? Câu hỏi này đúng là nực cười chết mất. Nhà của , ta dẫn người tình đến nhà của ân ân ái ái với nhau còn hỏi muốn gì? cất tiếng cười lớn, tiếng cười ngạo nghễ đến thê lương. “ Cút! Cút khỏi đây ngay cho tôi. ta nghĩ mình là ai mà dám ở đây!”.  hằn học nhìn hai người họ, tay chỉ về hướng cổng nhà ý muốn đuổi họ .
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK giỏi lắm Vũ. Dám lấy nơi quý trọng của gia đình tôi làm nơi ngoại tình. Tôi đánh giá quá thấp rồi. Ngày trước tôi điên rồi mới đưa chiếc chìa khóa ấy cho . Bây giờ để lại chìa khóa và cút khỏi đây cho tôi ngay lập tức. Cả con hồ ly tinh kia nữa, biến hết khỏi tầm mắt tôi.” gào lên giận dữ. Từng câu từng chữ như có gai đâm vào đôi nam thanh nữ tú ung dung đứng trước mặt mình.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK Thành Vũ nghe mắng mình như vậy liền nhếch môi cười khểnh. Lại cái điệu cười khinh người đáng ghét ấy, dù nhìn thấy nó rất nhiều lần vẫn kiềm được cảm giác bực tức trong lòng. ghét nụ cười ấy của , nụ cười đó chẳng khác nào với trong mắt là đồ bỏ, đáng giá xu, rằng chỉ là công cụ cho lợi dụng.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK “ Tuyết, ăn cẩn thận chút. nghĩ mình có tư cách mắng Hoàng Lan là hồ ly tinh chắc?”.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK “ Tôi đương nhiên là có tư cách về mọi mặt.” gằn từng tiếng. muốn hạ nhục cũng dễ dàng như vậy. Quen mười mấy năm nay, quá hiểu cung cách chuyện của rồi.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK “ Nếu vin vào tờ giấy rác rưởi ấy mà có tư cách nhầm rồi. Thứ đó có tác dụng đâu, với tôi nó có chút giá trị nào hết.”
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK nghe giọng hết sức kiên quyết, ánh mắt kiên nghị nhìn thẳng vào như khẳng định những lời vừa . nhìn đôi mắt đen láy của , nhìn Hoàng Lan đứng sau lưng tỏ vẻ sợ hãi, ánh mắt thoáng ý cười khinh miệt: “ Vậy mà với tôi nó đáng giá hàng chục tỷ đồng đấy.”
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK Mặt Thành Vũ biến sắc, nghiến răng nhìn . là thế, rất nóng tính, đặc biệt ở trước mặt . Chỉ mới có thể khiến người luôn bình tĩnh trong mọi việc như giận dữ đến vậy.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK gian chìm trong im lặng, cách nhau có mấy bước chân mà mỗi người như thể ở hai cực thế giới. Gió thổi nhè đưa tiếng lá cây xào xạc trong đêm, luồn vào trong cơ thể lạnh cứng của càng thêm tê tái. Mái tóc bay trong gió, đối diện với bằng gương mặt bình thản đến lạ lùng. ương ngạnh và cố chấp, cho phép mình cúi đầu. có thể nhẫn nhịn nhưng bao giờ cúi đầu trước ta.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK “  năm qua tôi quá dễ dãi với phải. Để bây giờ dám ngạo mạn trước mặt tôi.” đắc ý , nhưng nhìn kỹ thấy vẻ mặt đắc ý đó của thoáng chút cứng ngắc. Nhưng hết cách rồi, tôn nghiêm cuối cùng của chỉ có thể dựa vào đây.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK Thành Vũ hiểu lời , dám phản bác mà nhìn bằng ánh mắt đầy căm hận. Đứng trước ánh mắt đó của chỉ có thể lờ như thấy, chỉ có thể ngẩng đầu cao ngạo hơn . Rồi cười, nhìn bằng ánh mắt đầy hàm ý. nắm lấy tay Hoàng Lan đứng đằng sau kéo ta rời .
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK Đột nhiên Hoàng Lan vùng tay ra khỏi  Thành Vũ. ta chạy vội về phía , túm lấy tay , ánh mắt  van nài: “ Xin , Đặng Tuyết, đừng làm khó ấy. Là tôi sai, tôi nên trở về.”. Hoàng Lan khóc trước mặt , ta khóc rưng rức, điệu bộ oan uổng.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK “ Chuyện giữa vợ chồng tôi phiền kẻ thứ ba như chen chân.” lạnh lùng đáp, nhìn hai hàng nước mắt tuôn rơi lã chã mặt Hoàng Lan. Mấy năm gặp ta thay đổi gì, vẫn diễn trò giỏi như xưa. Tiếc rằng chiêu trò này chỉ có thể lừa được Thành Vũ mà thôi.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK ngoài dự đoán, Thành Vũ ngay tức tốc chạy đến bên Hoàng Lan kéo ta về phía mình. ta nhất quyết theo , ngược lại còn quỳ xuống chân gào khóc: “ Tôi sai rồi, là tôi sai mà. Xin buông tha cho ấy . Ngay bây giờ tôi về Mỹ theo ý , bao giờ quay về nước nữa. Tại tôi quá nhớ ấy nên mới lén về, tôi biết lỗi rồi, van …”.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK Lời Hoàng Lan tựa như sấm đánh giữa trời quang, dội vào tai , dội vào tai Thành Vũ. ngờ ta lại lựa chọn thời điểm này để ra chuyện hai năm trước. Tuy ràng nhưng như vậy cũng đủ làm tăng thêm hiểu lầm với . trừng mắt giận dữ nhìn , kéo Hoàng Lan đứng dậy về phía mình. Trông hệt như con thú dữ sẵn sàng nhảy bổ vào xâu xé bất cứ lúc nào.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK “ Buông em ra Thành Vũ! mau buông em ra.” Hoàng Lan ngừng gào khóc, vẫy vùng khỏi người . Cảnh tượng chướng tai gai mắt  ấy khiến kinh tởm. Cố gắng ngăn cảm giác buồn nôn trong người, lạnh nhạt : “ Hai người muốn diễn trò để lại chià khóa rồi ra ngoài mà diễn. Còn Hoàng Lan, dừng mấy giọt nước mắt cá sấu của mình tại đây được rồi đấy.”
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK cố hết sức giữ bình tĩnh, như thể nghe thấy những lời Hoàng Lan . Thành Vũ bực tức nhìn thốt nên lời, dựt chiếc dây truyền bằng bạc óng ánh đeo cổ mình ném mạnh xuống đất, ngay chỗ đứng rồi mạch ra khỏi nhà.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK Nương theo bước chân rời , khuôn viên trở về vẻ yên tĩnh vốn có của nó. Gió vẫn nhè thổi luồn vào mái tóc dài của , luồn vào cõi lòng giá lạnh khiến rùng mình. Khuôn mặt như cũ trở lại vẻ tang thương. Nhớ lại cảnh tượng hai người họ vừa nãy kìm được mà nôn khan.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK chạy vội qua gốc cây to trong vườn ra sức nôn. nôn ra toàn dịch vị,   cảm thấy trong người hết sức khó chịu, lục phủ ngũ tạng nhộn nhạo cả lên, muốn nôn hết chúng ra ngoài. Đứng bên cạnh Phong hốt hoảng, chứng kiến màn vừa rồi biết phải gồng mình chịu đựng thế nào. Chỉ có mới nhìn thấy cơn run rẩy người , thấy dòng máu đỏ từ lòng bàn tay rỉ ra.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK “  Tuyết, sao chứ?”. Phong vỗ vỗ vai , lo lắng nhìn thôi. biết   là người yếu đuối, mỗi lần gặp áp lực quá lớn kiềm chế được mà nôn khan.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK Phải mất lúc lâu sau cơn buồn nôn của mới dừng lại. Gương mặt phờ phạc, tái xanh, mồ hôi đầm đìa khắp người, mái tóc bết dính vào nhau trông thảm thương hết sức. ngẩng mặt đờ đẫn nhìn Phong, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ. Tủi nhục hôm nay quá lớn, sớm vượt mức  chịu đựng của .
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK chủ, cực khổ cho rồi.” Phong giọng an ủi .   vội ôm chầm lấy Phong, vùi mặt vào lồng ngực mà gào khóc. Nước mắt này là nước mắt đắng cay, nước mắt tủi nhục, là tất cả những gì phải chịu đựng. nhớ bao lâu rồi mới có người ở bên cạnh khi khóc, trước đây chỉ có duy nhất mình khóc thầm trong đêm.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK “ Phong… Hãy hứa bao giờ phản bội em … Hứa bỏ em như Thành Vũ…” ôm lấy Phong trong tiếng nấc nghẹn ngào. Bốn người bạn thơ ấu mà quý trọng nay còn nữa rồi.  Hai người trong số họ phản bội , bỏ . Duy nhất có Phong vẫn như cũ ở bên cạnh . là người bạn còn lại mà giữ được đến bây giờ.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK Bóng tối đơn từ lâu bao phủ lấy tâm hồn . Đem chôn sâu vào góc tối nào đó trong lòng. Bao năm qua mình ngồi trong góc tối đó tìm được đường ra. như đứa trẻ lạc tìm thấy lối , chỉ biết dò dẫm từng bước trong khoảng tăm tối ấy. Thi thoảng nhớ về quá khứ, nhớ về thời ấu thơ khi cả  , Thành Vũ, Hoàng Lan và Phong còn là những đứa trẻ ngây thơ chưa biết gì. Nhớ đến nụ cười vô tư khi ấy mà bất giác mỉm cười ngu ngốc rồi khi nhìn lại thực tại nước mắt đừng được mà tuôn rơi.
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK
      cungquanghang.com L O V E cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com L O V E cungquanghang.com EBOOK Hạnh phúc đối với thứ xa xỉ, là thứ ánh sáng duy nhất đeo đuổi cả cuộc đời này. biết mình bao giờ có được nó nhưng vẫn hi vọng. Hi vọng cách ngu ngốc và chờ đợi  ngày kia quay về tìm , dẫn ra khỏi bóng đêm đơn độc, đưa trở về…

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,735
      Đôi chìa khóa được làm bằng bạc, chế tác cực kì tinh xảo. Dưới ánh nằng vàng nhàn nhạt, chúng phát ra những tia sáng lấp lánh. Đặng Tuyết cầm đôi chìa khóa trong tay ngắm nhìn, móc chúng vào chiếc dây chuyền bạc mỏng manh đeo cổ mình. Căn nhà này từ giờ chỉ có duy nhất chủ nhân là .
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N “ Phong, cho người đến dọn đồ của Vũ và Lan . Sau đó cho người dọn đồ của em đến đây, từ giờ em sống tại căn nhà này.” với Phong, mắt rời khỏi cặp chìa khóa tinh xảo đeo cổ mình. nhớ vẻ mặt giận dữ của Thành Vũ, tiếng kêu khóc của Hoàng Lan, nhớ chiếc chìa khóa dành tặng ngày nào nằm đơn lạnh lẽo thảm cỏ xanh. nhớ, nhớ rất mọi chuyện đêm qua. quên nó, nỗi đau xen lẫn nhục nhã dành tặng mình.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N muốn đến đây ở? Tại sao?”
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N trả lời câu hỏi của Phong, vì chính cũng biết lí do mình muốn đến đây ở là gì. chỉ biết mình nên đến đây ở, sống ở đây vui vẻ và hạnh phúc như những gì ông nội trước khi qua đời, dù chỉ có mình.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N “ Ở đây có lẽ khiến tâm trạng em tốt hơn. Có khi… nhờ đó em lại buông tay được cũng nên.” nhếch môi cười nhạt, cảm thấy hai từ “ buông tay” sao xa vời đến vậy. Đêm qua ngồi dưới hiên nhà suy nghĩ biết bao nhiêu chuyện mà có nghĩ đến chuyện buông tay Thành Vũ đâu. Với như liều thuốc phiện rất khó cai, muốn dứt được chỉ có thể tự mình nhảy xuống hố sâu của tuyệt vọng, mãi mãi leo lên được mới thôi.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N cố chấp như thế, và đánh đổi biết bao nhiêu thứ để giữ lấy cố chấp ấy.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Đặng Tuyết đứng dậy dạo quanh nhà, bước đôi chân trần sàn gỗ lạnh lẽo, qua khắp các con đường quen thuộc trong nhà dẫn đến các gian phòng khác. Phòng trà, phòng khách, thư phòng… các căn phòng hề thay đổi từ ngày còn thơ bé, nó vẫn cổ kính và thanh nhã như ngày nào.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N dừng chân trước căn phòng có cửa gỗ màu đen, cánh cửa bằng gỗ phủ lớp bụi mỏng, phía cửa có treo chiếc chuông gió kêu tính tang. Căn phòng này, nhớ bao lâu rồi đặt chân vào.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N quay sang nhìn Phong vẫn theo mình nãy giờ, mỉm cười với : “ Phong, còn nhớ căn phòng này ?”
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Phong gật đầu cười đáp lại , nụ cười của mang chút tiếc nuối. biết, cũng tiếc nuối giống .
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Cánh cửa phòng bật mở, bên trong ấy nguyên toàn bộ là tranh vẽ được phủ kín bởi những tấm lụa trắng. lặng lẽ bước vào trong, bàn tay lướt qua từng khung tranh bị che phủ, kéo mạnh tấm lụa xuống, loạt các bức họa  đường nét non nớt ra, toàn bộ đều là tranh do vẽ.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Nước sơn cũ, mùi giấy ẩm mốc do để lâu thoang thoảng bay qua, căn phòng này lâu có người lui tới. đảo mắt nhìn toàn bộ các bức vẽ trong phòng rồi chợt dừng lại trước bức tranh lớn phủ bằng vải đỏ. tiến đến bên nó, ngón tay thon dài lướt qua khung tranh nổi lên mồn , cầm lấy tấm vải ấy, ngập ngừng hồi lâu cũng kéo xuống. Có lẽ mở nó tốt hơn,  nỗi đau cất trong bức tranh này lớn gấp vạn lần các bức tranh khác.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N lặng yên nhìn ngắm toàn bộ căn phòng lúc, chợt thoáng ý niệm lên trong tâm trí, bất giác mỉm cười: “ Phong này! Dọn đồ em đến nhớ mang theo dụng cụ vẽ của em nhé. Em nghĩ ra lí do mình nên ở đây rồi.” bất ngờ tươi cười làm Phong sửng sốt. Vẻ mặt bây giờ khác hẳn vẻ mặt ảm đạm vừa rồi. Nụ cười này của lâu lắm rồi mới được thấy, nó làm nhớ tới bóng dáng ai đó chôn sâu trong lòng bấy lâu: “ nhớ rồi!”.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Phong thay đổi cách xưng hô làm ngỡ ngàng. Cũng từ rất lâu rồi nghe Phong gọi mình thân thiết như thế. Chính xác kể từ ngày và Thành Vũ kết hôn, bắt đầu thay đổi cách xưng hô của mình.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Trong phút chốc làn gió quá khứ như bay trở về, đưa hai người tưởng như xa lạ đứng trước mặt trở nên thân thuộc hơn bao giờ hết.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N nhận được tin nhắn của Đặng Duy, tối nay qua nhà chuyện với . biết có chuyện gì, nhưng đoán chắc là chuyện liên quan đến Thành Vũ.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Từ trước đến nay Đặng Duy luôn là người khó đoán, biết rất nhiều thứ nhưng chẳng bao giờ hé răng nửa lời. Biết mà như biết, chỉ xuất khi nào cần, chính yếu tố bất ngờ ấy giúp  triệt hạ biết bao đối thủ nặng kí thương trường. Bao gồm cả tập đoàn Hòa Thành mà Thành Vũ quản lý.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N về đến nhà thấy Đặng Duy ngồi vắt chân ghế sô pha. khoác bộ vest màu xám tro, vẻ mặt trầm, lạnh lùng. “ đến rồi à! Có chuyện gì vậy?”. điềm tĩnh nhìn , vòng vo mà vào thẳng  vấn đề.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Đặng Duy liếc mắt nhìn , đưa tay vẫy ra hiệu cho giúp việc trong nhà lui , rồi lấy từ đằng sau tập tài liệu để trước  mặt , trầm giọng : “ Mở ra xem !”. nhận lấy tập tài liệu, làm theo lời bảo. Bên trong ấy là xấp ảnh, toàn là ảnh chụp chung giữa Thành Vũ và Hoàng Lan.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N lật nhìn từng tấm ảnh, đối diện với nụ cười hạnh phúc của hai người họ khi bên nhau với vẻ mặt vô cùng bình tĩnh. Khóe miệng hơi nhếch, : “ Chuyện này em biết trước rồi.”
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N “ Biết! Biết mà em vẫn đâm đầu vào như con thiêu thân lao vào lửa thế à. Em muốn chết sao?”. Đặng Duy đứng phắt dậy quát , nhìn với ánh mắt giận dữ xen chút thương xót. Còn vẫn bình thản như có chuyện gì xảy ra, nhàn nhã nâng tách trà lên uống.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Đặng Duy nhìn biểu của như vậy đành bất lực ngồi trở lại xuống. Tay vỗ vỗ trán, thở dài não nề. Phải mất lúc lâu đợi cho hạ hỏa mới lên tiếng đáp: “ Em tự có cách xử trí của mình. cần lo lắng quá như thế.”
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N “ Hừ! Em đúng là hết thuốc chữa. Tuyết, Vũ phải thằng ngu. Nó bắt đầu rục rịch tìm cách lấy lại Hòa Thành rồi. khi lấy lại Hòa Thành em nghĩ nó tiếp tục cuộc hôn nhân này chắc. Hay là em tự tay dâng trả Hòa Thành cho nó đây.”
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Nghe Đặng Duy vậy sắc mặt trầm hẳn xuống: “ Trừ phi em hoặc chết ta mới mong lấy lại Hòa Thành. tại cổ phần lớn nhất của Hòa Thành vẫn nằm trong tay chúng ta, ta làm cách nào cướp lại Hòa Thành chứ.”
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N “ Thương trường như chiến trường, mạnh được yếu thua. Thành Vũ là kẻ khôn ngoan, nó dễ dàng  để Hòa Thành nằm trong tay chúng ta mãi. cách này bằng cách khác nó cũng lật lại thế cờ. Quan trọng nhất là em, em đảm bảo nó dụ dỗ em xiêu lòng?”. mỉa mai , lời như mũi tên đâm trúng tim khiến tài nào tiếp lời. đúng, Thành Vũ rất khôn ngoan, ta phải loại người cam chịu dễ dàng như vậy. Ngày ấy là lấy Hòa Thành ép kết hôn. Muốn thoát khỏi cuộc hôn nhân này Thành Vũ chỉ còn cách lấy lại Hòa Thành trong tay .
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N cơn gió lạnh thổi tới làm rùng mình, đôi bàn tay run lên siết chặt vào nhau. nhìn Đặng Duy, giọng thoảng chút sợ sệt: “ ! giúp em chứ?”.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Đặng Duy nhíu mày nhìn , quay mặt suy nghĩ hồi lâu rồi đáp: “ ! giúp em nữa. Chừng ấy là quá đủ, thể để em dấn sâu thêm vào bãi lầy này. Ngày trước từng , chút hứng thú nào với Hòa Thành rồi, là em ép phải mua lại nó.”
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Trước lời của Đặng Duy, bất lực thờ dài. Năm đ   ngu ngốc ép trai phải mua lại Hòa Thành. tình rắc rối tại hoàn toàn là do mua dây buộc mình, tự chuốc lấy khổ. thể nhờ cậy trai mãi, biết làm vậy cũng vì muốn tốt cho mình. muốn sau này phải vào ngõ cụt.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N “ Buông tay Tuyết, hơn năm rồi, cậu ta bao giờ em đâu.” nghe giọng có mùi vị chua xót. Bản thân muốn làm theo lời lắm nhưng   thể. Dây cung đứt, tên bắn, quay đầu kịp nữa. “ Em làm được. Em xin lỗi! Đến phút cuối em vẫn muốn thử.” Giọng nghẹn lại như sắp khóc, đôi mắt đong đầy bi thương và thống khổ.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Thấy vậy Đặng Duy chỉ có thể nhắm mắt coi như thấy. Đứa em này của nó quá cố chấp, hết nước hết cái khuyên ngăn rồi. việc đến mức này cả Đặng Duy và đều hiểu thể cứu vãn thêm nữa, mọi quyết định đều tùy thuộc vào . Nên buông tay hay níu kéo mình là người nhất.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Đặng Duy đứng dậy chán nản rời . Còn thất thần ngồi yên ghế nghe bước chân trai xa dần. Căn nhà rộng lớn này cuối cùng còn lại có mình , với nỗi lòng đơn và chóng vánh. nhìn mấy tấm ảnh bàn, gương mặt giờ mới đau thương. Ban nãy là cố gắng kiềm chế bản thân trước mặt Đặng Duy, muốn để nhìn thấu nỗi đau trong lòng mình. trông nụ cười hai người họ trong tấm ảnh, nhìn vẻ mặt rạng ngời hạnh phúc mà chạnh lòng, tủi thân. biết ước ở trước mặt tươi cười như vậy đến nhường nào.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống bức ảnh,  nó lan rộng rồi nhòa theo nụ cười của Thành Vũ trong đó. Hít hơi sâu, ngước đầu nhìn lên trần nhà ngăn cho nước mắt tiếp tục rơi xuống. muốn phải đối phó với , muốn làm kẻ thù của , lại càng muốn mất . muốn ở bên mình, lần thôi cũng được, mong hãy mỉm cười và nhìn bằng ánh mắt âu yếm như   nhìn Hoàng Lan vậy. Dù biết rất khó nhưng vẫn mong, dù biết cả đời này là thể vẫn cứ chờ. trả lại Hòa Thành cho , phải giữ nó vì nó là vật duy nhất níu ở lại bên mình.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N buông xấp ảnh xuống, những tấm ảnh vương vãi khắp sàn nhà, như tâm tình lúc này rơi rớt và đau thương. “ Chú Minh cho người ném chúng giùm cháu.” với chú Minh lo lắng nhìn mình bên cạnh rồi đứng dậy lên lầu. Đến gần cầu thang nghe thấy tiếng chú Minh : “ chủ à! Cậu Vũ xứng với tấm lòng của .”.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Nghe chú vậy thầm cười nhạt trong lòng. xứng có thể trao lòng mình cho sao? Nếu tình cảm chỉ dựa vào hai từ xứng hay xứng khổ sở đến mức này. Cũng tự biến mình thành con thiêu thân lao đầu vào lửa như tại.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N trở về phòng mình ngồi yên lặng giường. chẳng còn việc gì khác để làm ngoài ngồi thơ thẩn mình. Ngồi và nghĩ miên man là công việc thường ngày của hai năm nay. nhìn chiếc điện thoại di động trước mặt, hết cầm lên lại đặt xuống, suy nghĩ xem nên gọi điện cho Thành Vũ hay .
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N mở ngăn kéo tủ lôi ra tập tài liệu, bên trong ấy có vô số những giấy tờ, tất cả đều là những giấy tờ quan trọng liên quan đến việc thu mua Hòa Thành. từng nghĩ chỉ cần nắm được Hòa Thành  trong tay là có được , nên hơn   năm qua ngừng lôi kéo các cổ đông Hòa Thành về phía mình. Con bài tẩy này chưa từng dùng đến, nếu phải bước đường cùng bao giờ lôi nó ra.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Chần chừ hồi, cuối cùng cũng cầm điện thoại lên gọi cho Thành Vũ. Theo từng tiếng điện thoại kêu tim đập mỗi lúc nhanh. Phải đến hồi chuông thứ tư, thứ năm mới bắt máy: “ Alo!”
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N “ Là em, Tuyết.”
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N gọi tôi có việc gì?”. trầm giọng , có thể nghe thấy khó chịu qua ngữ điệu của . Nghe vậy chỉ cười, : “ Em muốn cùng ăn cơm. Chiều nay về nhà ăn với em bữa cơm được chứ?”.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N “ Tôi rảnh, để lúc khác.”
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Biết trước trả lời như vậy nên vòng vo nhiều mà thẳng vào vấn đề: “ Về nhà ăn cơm và chúng ta chuyện về Hòa Thành.”. Đầu dây bên kia chợt im lặng, mãi lúc sau mới có tiếng trả lời: “ muốn gì?”.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N “ Ăn cơm và chuyện.”
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Bữa cơm duy nhất có hai người là Thành Vũ và . Cả hai ngồi chiếc bàn dài, mỗi người đầu, cách xa nhau khoảng dài. ai với ai câu, chỉ có tiếng dao dĩa va chạm vào nhau, khí trong phòng trầm mặc khác thường.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N liếc mắt nhìn bên đầu đối diện thản nhiên dùng bữa. coi như tồn tại, mỗi lần bắt chuyện đều lờ  năng gì. Trước thái độ ấy của cũng lấy làm tức giận, vì mục đích gọi đến đây đơn thuần để chuyện phiếm.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N “ Nghe dạo này Hòa Thành ăn nên làm ra.” hỏi bằng ngữ điệu hết sức tự nhiên. Ngay sau đó nghe tiếng “ cạch” rất lớn từ phía đối diên. Thành Vũ trừng mắt nhìn tức giận đập mạnh bộ dao dĩa xuống bàn, ngón tay ghì chặt xuống mặt bàn như thể muốn cào nát nó.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N “ Có chuyện gì mau . Tôi có nhiều thời gian với .”
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N nhàng đặt dao dĩa xuống,  ngẩng đầu lên nhìn . cười: “ Càng ngày càng nóng tính đấy.”. Thành Vũ thấy thế liền kéo ghế đứng dậy định bỏ , nhưng chưa kịp rời ghế tiếp: “ Thành Vũ, muốn lấy lại Hòa Thành chứ.” Ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào khuôn mặt cáu giận của Thành Vũ. nhíu mày nhìn , tỏ vẻ khó hiểu, hồi lâu sau mới khẽ cười đáp: “ Ồ! trả nó cho tôi sao?”.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N mỉm cười đứng dậy: “ theo em.”
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N dẫn vào thư phòng, căn phòng lớn toàn sách với các giá sách bao xung quanh tường.Cửa sổ trong phòng mở, gió từ bên ngoài lùa vào làm quyển sách mở bàn phát ra những tiếng xột xoạt. tiến đến bên chiếc bàn làm việc lớn làm bằng gỗ, lấy trong ngăn kéo túi tài liệu, đưa cho Thành Vũ: “   mở ra xem .”
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Thành Vũ tần ngần lúc rồi mở ra xem, các hợp đồng in dấu đỏ đập vào mắt làm sững người. Vội vàng lật từng trang giấy, giận dữ quay sang nhìn : “ Tuyết… từ bao giờ…”
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế da êm ái, dựa người vào ghế, hai tay chống cằm đan vào nhau, tươi cười nhìn : “ Bất ngờ phải ? Hòa Thành trước phải giờ lại càng phải của nhà họ Trần nữa rồi.”
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Thành Vũ kích động ném mạnh tập tài liệu xuống dưới đất, giấy tờ vương vãi khắp phòng. bước nhanh về phía , đập hai tay xuống mặt bàn đầy giận dữ. Mặt đỏ gay vì giận, ánh mắt nhìn như thể muốn băm vằm ra thành trăm mảnh. Đôi mắt ấy, bên trong chưa đầy oán hận và chán ghét.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N “ Khốn kiếp! Đồ rắn độc, dám tính toán sau lưng tôi.”
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Dường như đoán trước được phản ứng của Thành Vũ, đối diện với cơn thịnh nộ của chút sợ sệt, vẻ mặt bình thản đến kì lạ, nụ cười vẫn như cũ giữ nguyên gương mặt kiều. bình tĩnh đáp: “ có quyền gì mà mắng tôi. Nếu ngay từ đầu tôn trọng tôi chuyện này xảy ra rồi. Là do tự chuốc lấy, đừng đổ lên đầu tôi.”
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N tĩnh lặng bao trùm lấy căn phòng, khí lập tức trầm hẳn xuống trở nên nặng nề và u ám.  đối mặt nhìn nhau ai chịu nhường ai. Từng cơn gió từ ngoài cửa thổi vào khiến khí căn phòng tăng thêm phần lạnh lẽo.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Thành Vũ siết chặt hai tay lại thành nắm đấm, cố gắng kiềm chế cơn phẫn nộ trong người. Mất hồi lâu mới lấy lại bình tĩnh: “ ! Điều kiện là gì?”. nghe vậy liền bật cười thành tiếng. hổ là ông chủ của Hòa Thành, rất thông minh, chưa gì hiểu ý : “ Sao biết tôi muốn ra điều kiện với ?”
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Thành Vũ gắt lên: “ Im ! Muốn gì . Tôi có thời gian chơi mèo vờn chuột với .”
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Đưa tay sờ lên cổ của mình, tháo sợi dây chuyền mỏng manh bằng bạc xuống. Lấy chiếc chìa khóa bạc tinh xảo đưa ra trước mặt : “ Đây là điều kiện của tôi.” Thành Vũ khó hiểu nhìn : “ Ý là gì?”.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N cười, đeo sợi dây chuyền với chiếc chìa khóa còn lại lên cổ. “ Sống cùng tôi tại căn nhà của ông nội năm với tư cách người chồng. Hết thời hạn năm tôi trả tự do và Hòa Thành cho .” nghiêm giọng với Thành Vũ, kiên quyết lên gương mặt   kiều của . lấy trong ngăn kéo ra bản hợp đồng soạn sẵn, chì chờ đồng ý và kí vào.
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N Thành Vũ cầm tờ hợp đồng lên đọc đọc lại mấy lượt. Chốc chốc đọc lại quay sang liếc nhìn với ánh mắt phức tạp. “ Có sau năm trả lại Hòa Thành cho tôi?”. nghi ngờ hỏi . Biết vẫn chưa tin mình, cầm lấy tờ hợp đồng  còn lại trước mặt mình : “ Tôi lừa được gì chứ. Điều kiện của tôi đơn giản có vậy thôi, đồng ý hay tùy ở . Tôi ủy thác quyền chuyển nhượng Hòa Thành cho luật sư rồi. Sau năm ông ta tự sang tên Hòa Thành cho . Khi đó đơn ly dị cũng tự khắc dâng lên trước mặt .”
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N
      cungquanghang.com cungquanghang.com Q U A N Gcungquanghang.com EBOOKcungquanghang.com H O A N nhíu mày nhìn lúc lâu, ánh mắt chứa đầy ngờ vực, nhưng sau đó vẫn  cầm bút kí vào tờ hợp đồng đưa cho rồi quay người bỏ rằng.  mình trong gian phòng lạnh lẽo ngập tràn đơn. cầm lấy tờ hợp đồng giữa cả hai người, gương mặt sầu thảm nhìn dòng chữ kí chưa ráo mực. Đây là hợp đồng cuối cùng giữa và Thành Vũ, cũng là cố chấp cuối cùng đối với .  Dẫu biết rằng tháng ngày bên rất đau khổ nhưng vẫn muốn thử lần chiếm được trái tim . Có thể trong năm này tình cảm giữa hai người chỉ có tệ hơn nhưng được cùng ở chung chỗ vẫn thấy vui vẻ. Trước khi ra , muốn mang theo hoài niệm đẹp có trong đó.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :