1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

DÂU TRƯỞNG - NHẠC NHAN (10C - Hoàn)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Hoặ. Cần word bất cứ bộ nào bên lqđ cứ nhắn tin cho mình
      Fuu thích bài này.

    2. Fuu

      Fuu Well-Known Member

      Bài viết:
      330
      Được thích:
      347
      @banglangtrang123 như vậy được hả? trước giờ mình muốn chép gì toàn dùng copy hok à, đâu có biết vụ này...hix... Thanks nàng nha :yoyo19::yoyo19::yoyo19:

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Cần gì cứ nhắn mình. Nhất là truyện bên lqđ. Bất cứ word nào mình cũng lấy được :dai ca:
      Fuu thích bài này.

    4. Fuu

      Fuu Well-Known Member

      Bài viết:
      330
      Được thích:
      347
      Edit & beta: TieuKhang

      CHƯƠNG 7.1

      Khi Hòa Hương từ chỗ Trịnh phu nhân trở về, vẻ mặt đắc ý.

      Trịnh thị nhận lời nàng, chỉ cần nàng trung thành làm việc cho Trịnh thị, năm sau đề bạt nàng làm thiếp thất của đại thiếu gia.

      Nàng vừa bước vào cửa chính thanh cư, liền gặp được Hòa Noãn đứng ở dưới bậc thang vẫy tay với nàng.

      Nàng dương dương đắc ý tới, cho rằng bản thân cao hơn Hòa Noãn bậc, hất cằm lên, giọng lại còn có phần kiêu ngạo mà hỏi: "Chuyện gì? Nhìn ngươi chuyện bé xé to à."

      Hòa Noãn nhíu nhíu mày, hạ thấp giọng : "Đại thiếu gia cùng Đại thiếu phu nhân ở đại đường chờ ngươi! Dáng vẻ thoạt nhìn rất vui, ngươi cẩn thân chút."

      Tim Hòa Hương đập mạnh, vội vàng bắt lấy cánh tay Hòa Noãn hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"

      "Còn có thể xảy ra chuyện gì? Sáng sớm nhìn thấy ngươi ở bên cạnh hầu hạ, ngươi lại là phụ trách ăn uống, điểm tâm sáng có kịp thời đưa lên, đến khi thiếu phu nhân dâng trà trở về ngươi vẫn có ở đây, đại thiếu gia dường như tức giận." Hòa Noãn có chút vui sướng khi người gặp họa nhưng cũng có chút lo lắng, dùng loại ánh mắt rất mâu thuẫn nhìn Hòa Hương.

      "Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Đại thiếu gia đứng đầu quy củ, ta. . . . . . Ngươi phải giúp ta, muốn ta tố cáo đều là ngươi." Hòa Hương gấp đến độ dậm chân.

      Hòa Noãn vừa kéo lấy nàng gấp rút về hướng Lan Tuyết đường, vừa : "Có thể giúp ta đây nhất định giúp, ngươi vẫn là nhanh lên chút gặp đại thiếu gia !"

      Lúc này, Nguyên Tu Chi cùng Vân Thanh La dùng xong điểm tâm, ngồi uống trà.

      Thấy Hòa Noãn, Hòa Hương tới, sắc mặt Nguyên Tu Chi trầm xuống, ánh mắt đảo qua Vân Thanh La cái, nhưng có lên tiếng.

      Vân Thanh La thấy Nguyên Tu Chi mở miệng, thể làm gì khác hơn là mình ra mặt làm người ác.

      Nàng để xuống ly trà bằng sứ xanh trong tay, nhàn nhạt hỏi: "Hòa Hương, sáng sớm ngươi đâu?"

      Hòa Hương mặc dù lòng tràn đầy muốn hầu hạ vị đại thiếu phu nhân này, nhưng người ta bất kể thế nào cũng là chủ tử nghiêm chỉnh, đành phải làm bộ ra vẻ như cung kính trả lời: "Bẩm Đại thiếu phu nhân, nô tỳ gặp phu nhân."

      "Có chuyện gì sao?"

      "Dạ. . . . . . Là phu nhân triệu kiến nô tỳ, nô tỳ mới bỏ lỡ hầu hạ đại thiếu gia và đại thiếu phu nhân dùng điểm tâm sáng, xin đại thiếu phu nhân thứ tội."

      "Hòa Hương, trước đây thời điểm ngươi bán mình làm nô tỳ, quản gia hẳn là dạy qua các ngươi, làm nô tỳ điều quy củ quan trọng nhất là cái gì?"

      "Là . . . . . Là trung thành."

      "Như vậy, ngươi bây giờ là người của đại thiếu gia, phải có trung thành với đại thiếu gia? Vậy sao chuyện riêng tư tối hôm qua của đại thiếu gia, hôm nay bị toàn bộ người ngoài biết?"

      Hòa Hương cúi đầu, khuôn mặt nhắn sung huyết đỏ bừng, nàng biết chuyện mình mật báo với Trịnh phu nhân bị đại thiếu gia cùng đại thiếu phu nhân biết, nhất thời vừa sợ hãi vừa cảm thấy nhục nhã hổ thẹn.

      "Theo lý thuyết, ta vừa gả vào Nguyên gia, nên mới bắt đầu nhúng tay vào chuyện trong nhà, nhưng mà nô tỳ bán đứng chủ tử, bất kể ở nhà ai cũng thể dễ dàng tha thứ. Hòa Hương, ngươi từ đâu tới đây về lại nơi đó ! Đại thiếu gia nơi này cần ngươi."

      Hòa Hương sợ tới mức trợn mắt há hốc mồm.

      Nàng thể tin được, đại thiếu phu nhân nhìn như nhu nhược có thể bắt nạt, vậy mà ngày đầu tiên dám đuổi nàng ? !

      Hòa Noãn cũng kinh hãi, nàng vốn là muốn biện hộ cho Hòa Hương, nhưng khóe mắt lướt nhanh đến bắt gặp ánh mắt cảnh cáo lạnh như băng của đại thiếu gia, nàng thể cúi đầu càng thấp hơn, cắn chặt môi, dám mở miệng chữ.

      Hòa Hương nhìn nhìn Hòa Noãn, biết nàng vì mình cầu tình, mà đại thiếu phu nhân vẫn là quyết tâm đuổi nàng .

      Hòa Hương vừa bi thương vừa tuyệt vọng, trong lòng thầm mắng mình ngu ngốc, ngẫm lại xem, Vân Thanh La có thể lấy thân thể bất trinh nhanh chóng gả vào Nguyên gia quyền thế như vậy, chút thủ đoạn, làm sao có thể đây?

      Hòa Hương mặc dù lỗ mãng lại có lòng tham, Đại Nha hoàn giống như nàng vậy, có ai hy vọng xa vời được leo lên giường nam chủ tử, từ đó bước lên trời?

      Nhưng bây giờ tất cả đều còn hy vọng.

      Nàng quỳ mặt đất, hướng Nguyên Tu Chi dập đầu lạy ba cái, sau đó đứng lên, lặng lẽ xoay người rời .

      Sau khi đuổi Hòa Hương rời khỏi đây, Vân Thanh La có chút đành lòng, quay đầu nhìn về phía Nguyên Tu Chi cầu cứu.

      Nguyên Tu Chi biết nàng tâm địa nhân từ, liền sửa đổi lý do với Hòa Noãn: "Về sau đại thiếu phu nhân là chủ tử Đông viện, chủ quản tất cả mọi chuyện Đông viện, lát ngươi đem sổ sách trong nhà và chìa khóa kho hàng đều giao lại cho Đại thiếu phu nhân."

      "Vâng." Hòa Noãn dè dặt cẩn thận đáp lại.

      " nhà trước Đông viện gọi quản gia tới, bảo bọn họ ra mắt Đại thiếu phu nhân."

      "Vâng."

      Đợi Hòa Noãn ra ngoài, Vân Thanh La rốt cuộc thở ra hơi, nhịn được giọng oán trách: "Thiếp cũng thích chuyện riêng tư của mình bị người khác nghe lén, nhưng mà cứ như vậy đuổi Hòa Hương , đoạt lại quyền lợi của Hòa Noãn, tốt sao? Họ đều là người được mẹ chồng an bài tới, lần này người nhất định lại càng thêm tức giận thiếp. Còn nữa, cho dù muốn thanh lý người việc trong nhà, cũng cần nóng lòng nhất thời a! Mới thành thân ngày thứ nhất mà thôi, nếu là truyền tới tai người khác, bọn họ nhất định cho thiếp là phụ nhân tâm cơ thâm trầm gì đó."

      Vân Thanh La cơ bản đối với mọi người, từ trước đến giờ là "Tiên Lễ Hậu Binh"*, nếu đối phương chịu phục, nàng mới có thể đứng lên bảo hộ tôn nghiêm cùng quyền lợi của chính mình.

      (*TIÊN LỄ HẬU BINH: Lễ trước binh sau; ngoại giao trước, quân sau; trước tiên dùng đạo lý thuyết phục sau đó mới dùng đến áp lực.)

      Nguyên Tu Chi cười tiếng, vươn ngón tay lắc lắc.

      "Nàng có hiểu được tính khí mẫu thân, mặc dù đối với nàng tôn trọng, nhưng mẫu thân chính là kiểu người ức hiếp người hiền sợ người ác, thân phận địa vị cao hơn mẫu thân, mẫu thân tự nhiên xem trọng nhìn nàng cái, bằng giẫm nàng ở dưới chân. Nàng càng đối với mẫu thân khách khí, mẫu thân lại càng từng bước từng bước mà ép sát, nếu như nàng bước đầu tiên nhẫn nhịn, vậy sau này phải luôn có chừng mực nhẫn nhịn."

      "Nhưng mẫu thân là trưởng bối, làm tiểu bối đương nhiên phải hiếu thuận nhẫn nhịn, chúng ta nên cố gắng cải thiện quan hệ, mà phải đối chọi gay gắt như vậy chứ? Dù sao, thiếp cho rằng tân hôn ngày đầu tiên làm như vậy, quá thỏa đáng."

      Nguyên Tu Chi lắc lắc đầu, "Ta được mẫu thân tay nuôi lớn, chẳng lẽ còn hiểu bà? Hiếu thuận là đạo lý hiển nhiên, nhưng ngày thường làm sao chung đụng cũng phải suy xét cẩn thận. Ta vốn định đuổi Hòa Hương, Hòa Noãn tất cả trở về, giữ lại người nào cũng là phiền toái."

      Vân Thanh La vội vàng : " được, đuổi hết trở về chính là hoàn toàn cho mẹ chồng mặt mũi. Hơn nữa, coi như cũng đuổi Hòa Noãn trở về, trong viện này dù sao tất cả thể đều là mấy nha hoàn hồi môn của ta tới, bà bà khẳng định còn có thể phái người mới tới đây, chẳng thà cứ dùng người cũ chàng cũng dùng quen rồi."

      "Đều tùy nàng." Nguyên Tu Chi cũng hiểu được nàng rất có đạo lý.

      chợt nhớ tới cái gì, lại hỏi: "Lúc nàng còn tuổi chỉ huy mọi người tránh né nước lũ, là rất có phong độ của đại tướng, về sau cũng phải như thế mới được, ngàn vạn lần đừng học theo những phụ nhân vô tri. Phải biết, có lúc đối với kẻ địch nhân từ, chính là tổn thương đối với mình."

      "Có nghiêm trọng như chàng thế ? Kẻ địch? Người nhà sống chung, muốn xem như là kẻ địch, vậy làm thế nào tiếp tục chung sống?" Nàng nhịn được bật cười.

      Nguyên Tu Chi hỏi ngược lại: "Như vậy ở trong mắt mẫu thân nàng, người kia Giang thị di nương có tính kẻ địch hay ? Nếu như có Giang thị, nàng cho rằng mẫu thân nàng có thể bị buồn bực sầu não mà chết sớm sao?"

      Ngực Vân Thanh La cứng lại.

      "Trước khi cưới, nàng từng có ba điều quy ước, ta đương nhiên tuân thủ. Nhưng mà, đây cũng bao gồm ý tứ người khác nghĩ, cũng bao gồm người ta có thể buông tay bỏ qua. Phải biết, hôn nhân hạnh phúc nên do phu thê hai người cùng chung duy trì. Nếu như nàng chính là thụ động chịu đựng, ta rất thất vọng. Vân Thanh La trong cảm nhận của ta, đó là nữ tử tích cực đối mặt với khó khăn, phải người mềm yếu tiêu cực chấp nhận chịu đựng."

      Vân Thanh La nghiêm túc suy nghĩ chút, gật gật đầu.

      "Thiếp biết rồi."

      Hòa Noãn gọi tới quản gia cùng các đại chấp của Đông viên trước đây.

      Quản gia là vị nam tử mập mạp hơn bốn mươi tuổi, để chòm râu dê, hai mắt luôn cười tít lại như phật Di Lặc.

      Các đại chấp tương đối trẻ tuổi, tuổi tác bình quân vào khoảng ba mươi tuổi, đều là gia nô sau khi Nguyên Tu Chi tách ra cầm quyền mới đề bạt lên.

      Nguyên Tu Chi nhìn mọi người : "Trước đây công việc lớn cùng tất cả sổ sách nhà trước đều thuộc về quản gia, nhà sau là do Hòa Noãn tạm quản. tại ta thành thân, như vậy mọi chuyện trong nhà dĩ nhiên là do nữ chủ nhân quản lý rồi. Về sau nhà trước vẫn như cũ giao cho quản gia phụ trách, nhà sau thay đổi người, do Tần công tử Tần Lương phụ trách."

      Cùng với lời của , người trẻ tuổi áo xanh chủ động đứng ở trước mặt, người trẻ tuổi đại khái chỉ có mười tám mười chín tuổi, môi hồng răng trắng, thậm chí có chút nương khí (có khí chất đàn bà con ..dễ hỉu hơn là pê đê á), nhưng mà ánh mắt trong suốt, phong độ sáng láng.

      Mắt lợi hại hơn chút nhìn ra đây là vị công công, hơn nữa còn được hoàng đế phái tới, nếu nhà nào dám tự mình phân công thái giám làm tổng quản trong nhà?

      Như vậy có thể thấy . Hoàng đế đối với Nguyên Tu Chi coi trọng cùng sủng ái.

      Dĩ nhiên, cũng loại trừ khả năng phái vị công công này tới giám thị Nguyên Tu Chi.

      Ngay cả Vân Thanh La cũng nhịn được nhìn vị Tần công tử thêm mấy lần, người trẻ tuổi tuấn tú cao lớn như vậy, bản thân lại bị cung hình (bị thiến), là đáng tiếc.

      Nguyên Tu Chi cuối cùng tổng kết lại mà : "Mọi chuyện nhà trước nhà sau, đều do từng người tổng quản phụ trách, tiền bạc thu chi dưới trăm lượng bạc do tổng quản phụ trách, trăm lượng trở lên, phải qua Đại thiếu phu nhân phê chuẩn. Bổ nhiệm hay thay đổi nhân , cũng phải qua Đại thiếu phu nhân phê chuẩn. Trước sau trong nhà mỗi chủ quản thiết lập cái sổ sách, cứ năm ngày phải báo cáo với Đại thiếu phu nhân lần, cuối tháng tổng kết lần nữa. Giữa năm và cuối năm tất cả đối chiếu sổ sách lần, có công lao được ban thưởng, có lỗi lầm bị phạt nặng."

      Mọi người cùng nhau khom người lên tiếng: "Dạ."

      Nguyên Tu Chi lại tự mình với Vương tổng quản nhà trước và Tần công tử nhà sau: "Chút nữa các ngươi đem danh sách ghi tên tất cả mọi người bên trong viện, bao gồm quan hệ thân thuộc của bọn họ cũng viết lên, sau đó giao cho Đại thiếu phu nhân bảo quản."

      Lúc này tất cả mọi người hiểu, Đại thiếu phu nhân mới tới rất được lòng đại thiếu gia, bởi vì đại thiếu gia đem toàn bộ quyền hành quản gia tài chính nhân trong nhà giao hết cho nàng.
      tart_trungfujjko thích bài này.

    5. Fuu

      Fuu Well-Known Member

      Bài viết:
      330
      Được thích:
      347
      Edit & beta: TieuKhang

      CHƯƠNG 7.2

      Bị trục xuất khỏi Đông viện, Hòa Hương trở lại bên cạnh Trịnh thị, đem quá trình mình bị đuổi cặn kẽ thêm dầu thêm mỡ kể lại lần.

      Trịnh thị càng nghe càng giận, ném ly trà bằng sứ tinh tế trong tay.

      Trịnh thị Trịnh Phi Quỳnh ở bên cạnh vội vàng tiến lên an ủi nàng, vỗ phía sau lưng cho nàng, lời từ tốn khuyên: " nhanh bớt giận chút, vì loại nữ nhân này tự mình chọc tức thân thể của mình, cũng đáng giá."

      Trịnh thị "Ừ" tiếng, lại ngồi trở về ghế rộng, khoác tay Trịnh Phi Quỳnh kéo nàng cùng nhau ngồi xuống.

      Nàng liên tục quan sát khuôn mặt đoan chính của cháu , đôi mày tinh tế thanh tú, mắt phượng xinh đẹp, môi đào đỏ tươi hơi mỏng, tác phong nhìn thế nào cũng đoan trang, hơn nữa tính tình lại dịu dàng hoà thuận, so với đứa mê hoặc cám dỗ biết mạnh bao nhiêu lần, tại sao nhi tử cứ thích Phi Quỳnh đây?

      Trong lòng Trịnh thị có cái gai làm sao cũng nhổ ra được, từng có hồ ly tinh mị thừa dịp lúc nàng mang thai quyến rũ trượng phu của nàng, khiến cho nàng từ đó về sau đối với loại nữ nhân thuộc phẩm chất lẳng lơ này có chút hảo cảm.

      Đúng là như Nguyên Tu Chi rất hiểu mẫu thân, Trịnh thị mặc dù thích Vân Thanh La, nhưng đối với chuyện nàng đuổi Hòa Hương trở về có phản ứng gì lớn, đập ly trà coi như xong, cũng có tiếp tục hồ đồ thêm nữa.

      Sau khi việc xảy ra ngay cả Vân Thanh La cũng cảm thấy ngạc nhiên, đối với phu quân hiểu biết về mỗi người thể khâm phục.

      ra ở trong mắt Trịnh thị, đem chuyện riêng của nhi tử tiết lộ ra ngoài Hòa Hương cũng phải là người xứng đáng với chức vụ nô tỳ, Vân Thanh La đuổi nàng là theo lẽ thường phải làm.

      Nếu mà Vân Thanh La xử lý như vậy, ngược lại Trịnh thị còn phải xem thường nàng rồi.

      Nhưng Vân Thanh La đuổi Hòa Hương, mà lưu lại Hòa Noãn, cũng coi như giữ lại cho Trịnh thị chút thể diện, cho nên Trịnh thị mới có công khai trở mặt với nàng.

      Từ xưa tới nay mẹ chồng nàng dâu chung đụng khó khăn, Trịnh thị và Vân Thanh La đều là người thông minh lý trí cộng thêm thân phận tôn quý, cho nên vẫn duy trì mặt ngoài khách khí, vạch mặt chửi bới ầm lên.

      Trịnh thị nhìn khuôn mặt nhắn của Trịnh Phi Quỳnh gần đây nhanh chóng tiều tụy, đau lòng : "Quỳnh nhi, là đễ lỡ mất ngươi, nếu như phải ban đầu ta. . . . . ."

      Trịnh Phi Quỳnh nhanh chóng ngắt lời tự trách mình của Trịnh thị, cười : " đâu rồi? Quỳnh nhi thuở được thương , Quỳnh nhi vĩnh viễn ghi nhớ trong lòng. Hơn nữa. . . . . . Thích biểu ca là chuyện của riêng ta, cũng phải là ép buộc."

      Trịnh thị càng đau lòng, nhịn được sờ sờ gương mặt của nàng.

      "Con lớn nghe mẹ, ta quản được bọn họ, lại làm trễ nãi ngươi."

      " , phụ thân muốn an bài Quỳnh nhi vào cung, nhưng mà ta muốn vào chỗ ăn thịt người đó." Trịnh Phi Quỳnh chợt .

      "Vậy. . . . . . Nên làm cái gì mới phải?"

      Trịnh thị cũng rầu rỉ.

      Nàng đối với hoàng cung cũng có ấn tượng tốt, muội muội của mình trải qua bao nhiêu tai nạn, tay lại dính đầy bao nhiêu máu tươi mới chịu đựng tới vị trí Thái hậu hôm nay, cho nên nàng cũng muốn để cho cháu mình thương nhất lại tiến vào nơi đó.

      "Vậy bằng ngươi gả cho nhị biểu ca Tề Chi của ngươi? và ngươi số tuổi sai biệt lắm, cũng chưa đón dâu."

      Trịnh Phi Quỳnh suy nghĩ lại nhị biểu ca đóng ở biên quan, bộ dạng thân áo trắng ánh mắt lành lạnh, lắc lắc đầu.

      "Con chỉ xem biểu ca Tề Chi như ca ca, lòng con chỉ ngưỡng mộ duy nhất người là biểu ca Tu Chi."

      Trịnh thị lại thở dài, vậy phải làm sao mới tốt đây?

      Trịnh Phi Quỳnh cúi đầu, đột nhiên giọng : "Con và mẫu thân thương lượng qua, Quỳnh nhi nguyện ý lấy thân phận bình thê (hai vợ ngang hàng nhau) gả cho Đại Biểu Ca, cũng biết biểu ca có nhìn hay nhìn đến Quỳnh nhi?"

      Trịnh thị vỗ tay cái đứng lên.

      "Được! Cứ làm như thế!"

      Ánh sáng nhạt xuyên thấu qua cửa sổ giấy, tia nắng soi rọi rơi đầy ở trong phòng.

      Ngoài phòng ở cây, chim non sáng sớm bắt đầu vui vẻ ca hát.

      Mà trong phòng chiếc giường lớn kia, chính là cảnh tình vô cùng ướt át.

      Có lẽ nguyên nhân bởi vì chậu than suốt đêm tắt, có lẽ bởi vì nguyên nhân chăn gấm lông nhung quá dày đặc biệt giữ ấm, hai chủ nhân nhịn được đem chăn xốc lên góc, dưới chăn mền lộ ra cảnh xuân vô hạn: đôi nam nữ trẻ tuổi ôm cổ nhau mà ngủ.

      Thân thể nam tử thon dài hơi gầy cứng cáp, vai rộng hẹp eo, cho dù là ngủ, cũng giống như hùng sư (sư tử hùng mạnh) ngủ say, chứa lực lượng khiến người thể xem , mà giờ phút này giống như canh giữ bảo vật quý nhất, bảo vệ ôm lấy nữ tử mềm mại vào trong lòng.

      Thân thể nữ tử nếu so với nam nhân hơn rất nhiều, dáng người lại uyển chuyển đường cong phập phồng, da thịt lại càng sáng bóng như ngọc trắng muốt như tuyết.

      Lúc này nàng cuộn mình ở trong lồng ngực dầy rộng của nam nhân ngủ say sưa, khuôn mặt nhắn hồng hồng, hơi rộ ra chút đỏ ửng.

      Sau khi nghỉ ngơi lát, Nguyên Tu Chi kêu nha hoàn chuẩn bị nước tắm.

      Chi Nhi ở bên ngoài đáp tiếng.

      Dựa theo Vân Thanh La an bài, hủy bỏ gian phòng bên ngoài phòng ngủ của hai phu thê, đương nhiên về sau cũng cần an bài nha hoàn gác đêm bên ngoài.

      Đại Nha hoàn đều an bài đến phòng phía Tây, Chi Nhi, Diệp Nhi chung phòng, Hòa Noãn và nha hoàn Hòa Vũ được Trịnh phu nhân vừa phái tới sau này cùng phòng.

      Bốn Đại Nha hoàn, mỗi người trong tay lại có hai tiểu nha hoàn để sai bảo, còn có số vú già thô kệch, quang cảnh người hầu của Lan Tuyết đường cũng ít.

      An bài như vậy xong, tiếp xúc chuyện riêng của phu thê Vân Thanh La nhiều nhất chính là Chi Nhi, Diệp Nhi, đối với ân ái kích tình của hai phu thê, hai người này cũng là có thể từ dấu vết nhìn ra được manh mối, mặc dù vì thế thường thường lén lút trêu chọc Vân Thanh La, thực tế là vì tiểu thư rốt cuộc gặp được phu quân tốt mà cao hứng.

      Theo tập tục, nha hoàn của hồi môn ra chính là an bài thông phòng cho gia, vào thời điểm nữ chủ tử thân thể khỏe thay thế nữ chủ tử hầu hạ gia.

      Dĩ nhiên, có được thu phòng hay , còn phải xem thích và phẩm hạnh của nam chủ nhân.

      Chi Nhi, Diệp Nhi biết tính tình tiểu thư nhà mình mặc dù tốt, nhưng vô cùng bài xích điều luật thê thiếp hầu hạ chung chồng, nàng thể nào dễ dàng tha thứ nam nhân của mình mà còn ôm ấp nữ nhân khác, cho nên hai nha hoàn sớm tuyên bố, nếu như cách nào gặp được nam nhân thích hợp, tình nguyện lấy chồng cũng leo lên giường gia nhà mình.

      Nhưng mà, nếu như gia nhất quyết muốn các nàng thị tẩm?

      Chuyện như vậy, ngay cả Chi Nhi, Diệp Nhi cũng dám bảo đảm, dĩ nhiên đến nhắc cũng dám nhắc đến cái loại đề tài này.

      Theo ý Vân Thanh La, sau khi rời giường phải lập tức đến thỉnh an bà bà, nhưng hai ngày trước, Trịnh thị ràng cố ý gây khó khăn cho nàng, để cho nàng đứng ngốc nửa ngày, chờ trở lại Lan Tuyết đường gần giữa trưa, ước chừng để đói hơn nửa buổi.

      Nguyên Tu Chi trong cơn tức giận căn dặn, về sau đều phải ăn sớm chút rồi mới thỉnh an cha mẹ.

      Nhìn trời sắc còn sớm, hai người qua loa uống chút cháo, lại ăn hai cái bánh bột mì chỉ bạc ( kg bít là bánh gì), sau đó dắt tay cùng vấn an cha mẹ.

      Nguyên Tu Chi đại hôn, chính miệng hoàng đế giao hẹn cho nghỉ phép ba ngày, hôm nay là ngày cuối cùng rồi.

      Về sau khi khôi phục vào triều như thường, cũng chỉ có thể do mình Vân Thanh La thăm hỏi vấn an cha mẹ chồng.

      Hai người đến trong viện cha mẹ, đêm qua Nguyên Bắc Cố có nghỉ ngơi ở chỗ Trịnh thị, cho nên hai người chỉ cùng Trịnh thị trò chuyện.

      Sau khi tán gẫu mấy câu, Trịnh thị chợt : "Hoàng đế năm nay tuyển chọn lớn hơn, nghe trong lần tuyển cử này cũng là quyết định chọn ra hoàng hậu, cữu cữu ngươi muốn đưa Phi Quỳnh vào cung, nhưng ngươi cũng biết hoàng cung là địa phương đáng sợ thế nào, cho nên Quỳnh nhi muốn , ta và mẫu thân nàng cũng đều tán thành. Trịnh gia cùng Nguyên gia có địa vị hôm nay, cũng cần phải dựa vào bán đứng nữ nhi để có được vinh hoa phú quý rồi."

      Nguyên Tu Chi rất kinh ngạc, cách nhìn của mẫu thân lúc này dường như rất cao minh.

      "Mẫu thân rất đúng."

      "Nhưng mà tổng tuyển cử quy định, phàm là nữ nhi nhà quan viên ngũ phẩm trở lên chưa đính hôn đều phải tham gia tổng tuyển cử, Phi Quỳnh tại vẫn chưa đính hôn, cữu mẫu (mợ) ngươi rất là lo lắng. Phi Quỳnh đứa này lại cố chấp, tâm tư đều đặt ở người ngươi, cho nên ta và cữu mẫu ngươi thương lượng, vào trước tổng tuyển cử để cho ngươi cùng Phi Quỳnh thành thân. Dĩ nhiên thể uất ức đứa kia, nàng muốn dùng thân phận bình thê gả vào nhà chúng ta."

      Trịnh thị phen xong, giống như đạo tiếng sét giữa trời đánh thẳng vào đầu Vân Thanh La.
      tart_trungfujjko thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :