1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

DÙ KHÔNG LÀ THIÊN THẦN - NINH TỬ

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      LÀ THIÊN THẦN

      [​IMG]

      Tác giả:Ninh Tử

      Thể loại:Ngôn tình, đại

      Editor:Băng Như

      Giới Thiệu

      Hải Triều , bao nhiêu năm nay bọn em cứ tìm tình , tìm tí hơi ấm trần gian. Em hoặc Yên Nhiên đều vậy. Nhưng bọn em sai rồi, vì thân thể ấm, mà tình lạnh...

      Trích câu:"Trong mơ em đến nơi này, hơn nữa, trong mơ em còn thấy người phụ nữ, chị ta cũng như em, có mái tóc đen và cặp mắt đen thuần khiết, còn có trái tim thuần khiết lẫn tạp chất..."
      Last edited by a moderator: 15/1/15
      Nữ Lâm thích bài này.

    2. Thampham

      Thampham Well-Known Member

      Bài viết:
      1,646
      Được thích:
      536
      Chương 1: Kẹo, văn, tình và thuốc độc

      Lời tựa của tác giả


      biết vì lý do gì mà tôi thích viết văn, cũng như hồi biết vì lý do gì mà thích ăn kẹo. Nguyên nhân khác nhau mà kết quả giống nhau, quá nhiều kẹo làm hỏng hàm răng sữa tuổi thơ của tôi, quá nhiều văn ảnh hưởng xấu đến trưởng thành của tâm hồn tôi sau này.

      Lớn lên, tôi dần dần cai được kẹo. Nhưng e rằng cả đời này tôi thể nào cai được văn. Tôi cố gắng thử, nhưng cai được, cũng như tôi thể cai được tình .

      Tôi thường giữa phố, nhìn đám người quen biết, nhìn những biểu khác nhau của họ mà sao giải thích được, bao nhiêu là người như thế, cuộc đời họ đến đâu, họ dựa vào cái gì để tiếp tục nhịp thở của tâm hồn họ.

      Bỗng nhiên tôi có cảm giác sợ hãi vô căn cứ.

      Với tôi, viết văn chỉ là cách sống. có bất cứ mục đích cụ thể nào, chỉ vì tôi quen thế.

      Rất nhiều văn tôi tự tay viết ra hồi trẻ đều mất hút trong những năm tháng mà tôi nhìn thấy. Nay nghĩ lại, văn tôi viết hồi đó là thuần túy, triệt để chút che đậy. Đơn giản, thẳng , rất ung dung. Dần dần, có thêm những cái khác, cũng như tình khi lớn, bắt đầu rất nhiều dục vọng. Tất cả những gì thêm vào dùng văn làm cho lòe loẹt, mờ mịt, khiến tình long lanh mà đau đớn. Nhưng những gì mất , thể tìm lại được.

      Khi bắt đầu viết văn, cảm thụ là kỳ diệu và thích, vì trong những khoảng trống của trưởng thành và tình , tìm được cách nào khác để chống lại những trống rỗng của những năm tháng nào đó, còn văn lại làm được, làm rất tốt.

      Tôi học cao trung rất thường. Trường tôi học là trường học chính quy. Vì khi mười mấy tuổi, tôi bỗng thấy chán học, hầu như trong tất cả các buổi học, tôi đọc mọi thứ sách liên quan gì với chuyện học hành. Tôi luôn luôn là học sinh được thầy quý, nhưng các thầy cũng làm gì được tôi, vì cuối cùng tôi vượt qua được mọi bài thi. Từ bé tôi biết đối phó.

      Lên đại học, tôi bắt đầu viết bài cho tạp chí, những truyện tình phong hoa tuyết nguyệt, tôi dần dần viết rất thành thạo. Trong thời gian đó tôi luôn luôn , làm quen với những bạn trai bạn khác nhau, họ lần lượt trở thành nhân vật trong truyện của tôi. Đương nhiên phải có thêm bớt, nhưng tôi biết, người này hoặc người kia trong truyện của tôi là ai, cho dù trong lúc nào đó chúng tôi chỉ gặp nhau lần. Nhưng tôi coi đó là trò chơi, chưa bao giờ như vậy. Dù là trong thời gian ngắn ngủi hay dài lâu, tình cảm của chúng tôi đến với nhau đều rất chân thành. Điều này tôi bao giờ nghi ngờ. Vì những người khác giới, tôi hoặc họ đều có những khiếm khuyết trong tâm hồn. Sưởi ấm cho nhau, nhưng thể hứa hẹn lâu dài với nhau, cũng như kết cục cuối cùng trong truyện, dùng nụ cười, dòng nước mắt, dùng im lặng, dùng lời cầu chúc để chia tay nhau.

      Tôi dần dần cảm thấy văn tôi chín hơn nhưng trong lòng hình như càng ngày càng xa rời đời sống.

      Tôi vẫn viết tay, trong thời gian rất dài, rất dài tôi vẫn viết tay. Dùng thứ mực màu lam ngọc viết giấy bản thảo kẻ ô vuông. Rất gian khổ, nhưng quen rồi, muốn thay đổi. Hầu như mãi đến năm 2000 tôi mới bắt đầu tiếp xúc với máy tính và mạng internet. Mà trong thời gian dài, máy tính cũng chỉ dùng để đánh máy chữ. Thỉnh thoảng tôi lên mạng, ngoài việc gửi và nhận e-mail, đụng đến cái gì khác. biết vì sao, tôi luôn chống lại tự do và hư ảo của mạng internet. Mãi đến khi người bạn tôi đưa bài tôi lên mạng làm trang web rất đẹp, tôi mới bắt đầu lướt xem. Có khi lên mạng xem, xem những người quen biết hoặc quen biết, sau khi đọc văn tôi, để lại những lời nhận xét làm cho tôi rất cảm động. Dù họ gì, tôi biết, những bài viết của tôi họ đọc rồi. Còn lúc đầu, tôi cho rằng văn của ai chỉ liên quan đến người đó. Văn căn bản là tự tư, là chỗ phát ra của nội tâm, phải là để giáo dục ai hoặc làm ai cảm động.

      Nhưng kết quả phải như vậy, cũng như tôi thường cảm động khi đọc văn người khác. Họ phải cố làm như vậy, đó là ma lực của văn chương.

      Những ngày thích ăn kẹo lùi xa, tình trước sau rời bỏ, văn càng viết càng nhiều. Nhưng tôi có thể cảm thấy được những cố chấp và lệch lạc của tâm hồn. Nhìn thấy được mọi cái tồn tại thế giới này, đều càng ngày càng xa.

      Trong thời gian dài, gia đình rất lo lắng, sợ rằng tôi thể sống theo con đường bình thường. Người cha rất thương con của tôi có hồi muốn tôi bỏ viết văn, chọn công việc bình thường, làm người con bình thường, vui sướng, dù là trống rỗng.

      Tôi thử cố gắng bỏ viết văn, suốt ba tháng trời đụng đến chữ. Cũng chỉ có thể kiên trì được ba tháng. Ba tháng đó, tôi luôn cảm thấy đời trống rỗng và tồi tệ. Khi mở máy tính, lấy ngón tay gõ vào chữ đầu tiên, nước mắt tôi rơi xuống bàn phím.

      Thế thôi vậy, tôi phải cảm ơn tất cả những ai vì văn tôi mà tôi hoặc oán tôi. Mặc dù mùa đông này, ngoài những dòng viết ra, tôi vẫn có gì có thể dâng hiến cho các bạn. Nhưng nếu bạn muốn, tôi cùng bạn đáp tàu hỏa đến thành phố tuyết. Bạn thân mến, chúng ta lên miền Bắc, xem tuyết bay.

      Tôi tin rằng, lúc đó, tôi và bạn, chúng ta có thể vì cảm động mà vui sướng.

    3. Thampham

      Thampham Well-Known Member

      Bài viết:
      1,646
      Được thích:
      536
      Chương 2:

      Cả nghìn chỗ mắc cạn

      người con có gì cả như tôi cũng có thể làm rung động ta, làm sao có thể cho rằng, ba nghìn chỗ mắc cạn, mình là cái gáo duy nhất dưới mắt ta?

      1

      Ba năm sau khi quen biết tôi, Trình Tử Ngôn ly dị vợ. Mùa thu, tôi lấy . Hôn lễ cực kỳ đơn giản. chuyến bay Vân Nam, trở về dọn đến khu nhà mới ở ngoại ô thành phố. Thế là chúng tôi trở thành vợ chồng chính thức hợp danh phận.

      phải những câu chuyện cùng loại đều có kết cục giống nhau. Chúng tôi nhau, điều đó ai phải nghi ngờ gì cả.

      Tôi cảm thấy có phần phải với Tô Á, vợ , phụ nữ trung niên cao sang hơn tôi. Tôi đoán chắc Trình Tử Ngôn phải thay lòng đổi dạ. người cao sang và lạnh lùng hợm hĩnh như thế, thể là người mà những đàn ông có tâm tính như được. Cuộc hôn nhân ban đầu của họ, hẳn là phải có lý do nào khác.

      Tôi hỏi, quá trình và kết thúc đều có, khơi lại chuyện cũ là tham lam.

      Ba năm trước, xe của Trình Tử Ngôn kéo rách chiếc váy dài của tôi. Đó là chiếc váy duy nhất để tôi mặc dự dạ tiệc. Đứng bên xe, nhìn chiếc váy rách, tôi khóc òa lên. Trình Tử Ngôn chắc chắn chưa bao giờ đứng trước tình thế như vậy, cuống cả lên, cuối cùng đền cho tôi chiếc váy mới, chiếc váy có nhãn hiệu nổi tiếng mà tôi mơ ước từ lâu, thêm vào đó là bữa ăn tối thịnh soạn nữa. Nhìn những hạt ngô Tây Tử mà mình thích ăn, tôi khóc bỗng cười phá lên. Người đàn ông lọc lõi như nhìn ra tất cả.

      Khi học đại học, người bạn thân nhất của tôi là Nhã Lam đoán rằng, người gầy gò lại có tính cách như tôi, cả đời cũng có người đàn ông nào màng đến. Vì vậy tôi vẫn thầm tha thứ cho tôi cái tội 24 tuổi rồi mà tình cảm vẫn chưa có nơi neo đậu. Nhã Lam biết rằng, người đàn ông 38 tuổi lại có thể cái tính tình thà của đàn bà, điều mà tôi có sẵn từ bé.

      nhau ba năm rồi nhưng Trình Tử Ngôn đòi hỏi gì ở tôi, tôi muốn vậy, cũng hứa hẹn gì với tôi, tôi oán hận gì. Tình chân thành là vô cùng đáng quý, ba năm có là gì? Mãi đến khi lặng lẽ ly dị vợ, mới với tôi: Thiên Thiên, làm vợ !

      Vâng! Vâng! Vâng! Nước mắt tôi tuôn trào. Vì cái kết cục ấy, chờ thêm ba năm nữa tôi vẫn vui lòng. Người đàn ông ấy, tình như vậy, cuối cùng bày tỏ tất cả với tôi.

      Thế rồi ba năm sau, tôi gặp lại Tô Á lần nữa. Lần đầu tiên sau khi tôi qua đêm cùng Trình Tử Ngôn, chị ta tìm được tôi, : “Cho bao nhiêu tiền mới chịu buông tha cho ấy?”.

      Tôi , cho tôi bao nhiêu tiền tôi cũng rời bỏ ấy, trừ khi tôi nữa, trừ khi ấy cần tình của tôi nữa.

      Tôi như vậy đó, thách thức tất cả. Biết mình đúng mà chút khuất phục, danh phận làm sao? Tôi sợ.

      Chị ta quay ngoắt bỏ . Chị ta cao ngạo tỏ ra hề thua kém tôi.

      Lần này cái lạnh lùng hợm hĩnh của chị ta hề suy giảm: “Đừng tưởng rằng là tất cả, là duy nhất trong mắt ta. Chưa biết chừng ngày nào đó tương lai của cũng như tôi bây giờ thôi”.

      Tôi tin, nhưng cãi lại, chỉ đưa mắt ngầm bảo chị ta, người đàn bà thua cuộc, tôi chấp gì, những điều tôi được đủ nhiều rồi.

      Vì cảm thấy phải mình có lỗi, chính tôi cướp đoạt hôn nhân của chị ta, nên dù đòi hỏi gì, kết quả vẫn thế. Ngay trước hôm Trình Tử Ngôn cưới tôi, chị ta mang theo con bay Pháp, Trình Tử Ngôn vì cuộc hôn nhân vừa kết thúc, làm tròn nghĩa vụ cuối cùng.

      Tôi hiểu về hôn nhân, biết có phải cặp vợ chồng sống với nhau nhiều năm, sau khi chia tay trở thành người dung nước lã hay .

      Thôi nghĩ nữa.

      2

      Sau khi cưới, muốn gì được nấy. Tôi hoàn toàn trở thành người đàn bà nội trợ. Ngày ngày cứ chập tối, tôi lại hâm nóng thức ăn chờ trở về. Hai người nhau ba năm, vẫn cứ đêm nào cũng là đêm tân hôn.

      Chỉ hình như thiếu cái gì đó rất thần bí, thiếu lưu luyến từng có mỗi khi chia tay, ra đó là thương cảm do say đắm, nhưng cái cảm giác mất mát đó ai mà để ý?

      Sau tuần trăng mật, Trình Tử Ngôn quay về công ty của , bao nhiêu công việc phải xử lý. Cuộc hôn nhân vừa kết thúc làm tổn thất ít nguyên khí của .

      Tôi tiếp tục làm phóng viên cho tòa báo của tôi. Chúng tôi ước hẹn với nhau, ngoài tình cảm ra, ai được can thiệp vào công việc và thói quen sinh hoạt của ai.

      Tôi bao giờ lấy hôn nhân để cột vào tôi, nếu Trình Tử Ngôn còn tôi nữa.

      Nhã Lam hết sức bất ngờ, hiểu sao tôi lại lấy chồng cách tốt đẹp như vậy, hỏi tôi: Mày biết đối xử với đàn ông như thế từ bao giờ vậy?

      Tôi thành trả lời: Tao thông minh, thêm vào đó là duyên phận và kiên nhẫn, tất nhiên là mỹ mãn.

      Nó lắc đầu, khuyên tôi: Vẫn phải cẩn thận là hơn, đàn ông có thể nghiện hôn nhân đấy!

      Tôi cười: Nghiên cứu mãi về đàn ông, những lấy được chồng, lại còn học được cách dọa mình.

      Cuối cùng, nó , phải người đàn ông nào cũng có quyết tâm đó. Xem ra ấy mày . Ba nghìn chỗ mắc cạn, mày là cái gáo duy nhất đấy.

      Tôi vẫn cười: ấy tao, còn ai biết hơn tao? Ba nghìn chỗ mắc cạn, đàn bà ai cũng muốn làm cái gáo duy nhất.

      3

      Cuộc sống ngày càng bận rộn, chúng tôi là những người tôn trọng nghiệp.

      buổi tối, dưới ánh đèn sáng, tôi bỗng nhìn thấy lớp bụi mờ mờ những đồ dùng tưởng chừng như bóng loáng, trong khi tôi định xắn áo lên để lau Trình Tử Ngôn trở về, thở dài: “ biết tìm người giúp việc theo giờ để em còn có thời gian làm những việc em thích sao?”.

      Thời gian đó tôi bỗng thích vẽ, buổi tối tôi học vẽ, phải để trở thành họa sỹ mà vì từ tôi mơ được làm họa sỹ, có thể là tôi muốn đến lúc nào đó, tôi vẽ theo cảm nhận của riêng mình để xem.

      Người đàn bà hạnh phúc sau hôn nhân, có thể sống lại những giấc mơ thời thơ ấu.

      Chính vào lúc đó, Đồng Tâm chủ động tìm đến nhà tôi – mặc áo liền quần, mắt to, mặt tròn, để tóc bờm trước trán, dáng người nhắn, xinh xắn, vẻ mặt hơi e thẹn. Đồng Tâm là sinh viên của trường đại học gần đó. Cũng như nhiều người khác ở đây, làm để có thêm thu nhập, phục vụ cho nhu cầu sinh hoạt hàng ngày. ấy : “Em đến đây mấy lần nhưng gặp ai, em thấy hoa cỏ trước sân đến lúc cần cắt tỉa rồi”.

      Chúng tôi chẳng có lý do gì để từ chối , bởi chuẩn bị kỹ cho cuộc gặp này rồi. Tôi từng học đại học, từng có người bạn nghèo khổ nhưng tự lập như Đồng Tâm.

      Tôi ngoái đầu nhìn Trình Tử Ngôn, buông tờ báo tay xuống, nhìn tôi cười.

      Trình Tử Ngôn phải là người đàn ông đẹp trai, nhưng nụ cười của rất ấm áp. Khi lần đầu tiên cười với tôi, tôi thấy trong lòng ấm hẳn lên. Tôi mê ấm áp ấy.

      Đồng Tâm trở thành người giúp việc theo giờ cho gia đình tôi. Cứ vào chiều thứ tư và chiều thứ bảy, lấy chìa khóa từ tổ bảo vệ, đến dọn dẹp nhà cửa cho chúng tôi. ấy làm việc rất chu đáo, gọn gàng, hoa cỏ trong vườn đều được cắt tỉa rất đẹp. Mỗi khi trở về nhà tôi thấy trong lòng thoải mái.

      Ngày cuối tuần có khi tôi cũng ở nhà làm việc gì đó với ấy, khuôn mặt tròn tròn lấm tấm mồ hôi của trở nên hồng hào hơn, trông rất đáng .

      Tôi thích này, thỉnh thoảng giữ Đồng Tâm ở lại ăn cơm tối, lúc đầu chịu nhưng dần dà từ chối nữa. Và mỗi lần ăn cơm xong là về ngay. Khi ở nhà, chồng tôi thường tiễn về những lúc trời tối. ấy : Đồng Tâm là bé nhút nhát.

      4

      Mùa đông đến khá lâu, hoa cỏ trong vườn khô héo, Đồng Tâm dọn dẹp lại nên sạch , gọn gàng hơn nhiều. ấy đề nghị với tôi, sang xuân trồng thêm cây ngọc lan, hoặc khóm trúc, hay cây chi tử ở trước nhà. Tôi thực mến này. Ngày cuối tuần tôi vẫn giữ ấy ở lại ăn cơm tối. : “Em sắp phải thi rồi, thi xong về nhà ăn tết, khi nào trở lại em mới có thể tiếp tục công việc được”.

      Tôi cảm thấy hơi bất ngờ, việc như vậy mà tôi nghĩ tới. Giờ đây nghĩ lại việc lại trong những ngày tết quá khổ cực, ngay cả việc vệ sinh cũng phải chen chúc, vất vả, nghĩ mà rùng mình. Trình Tử Ngôn bỗng : “Nếu vé tàu khó mua, tôi mua cho , chuyến tàu đó hình như lúc nào cũng rất đông khách”.

      – Phải đấy! Phải đấy! – Tôi . Dù sao làm ở công ty du lịch cũng có vé.

      Đồng Tâm khoát tay: “ cần, cần, nhà trường đặt mua vé chung, lại được giảm nửa tiền, trước nay vẫn vậy, em quen rồi”. xong, vội vã ăn cơm, rửa bát đĩa. Tôi lấy trong ngăn kéo đưa thêm cho ít tiền, đỏ mặt từ chối, khua tay như đánh nhịp.

      Trình Tử Ngôn lặng lẽ cản tay tôi lại: “Để tiễn Đồng Tâm, tiết mục mà em thích bắt đầu rồi đấy”.

      Tôi ngớ ra, trong lòng bỗng thấy ân hận, đáng lẽ ra tôi phải hiểu như Đồng Tâm, rất nhạy cảm, tự trọng.

      ra tôi cũng vậy, quen biết Trình Tử Ngôn ba năm, nhưng chưa bao giờ ấy dùng vật chất để bày tỏ tình với tôi.

      Đúng là sáng suốt cả đời mà hồ đồ lúc. Đồng Tâm cười: “Nhân đây, xin chúc tết sớm chị”. Con đường trở lại trường xa lắm, chỉ qua hai ngã ba, ban đêm chỉ có đèn vàng, xe cộ nhiều lắm. Bình thường cả lẫn về chưa đến mười lăm phút, thế mà thời gian Trình Tử Ngôn dài gấp mấy lần. Tôi vừa xem ti vi vừa lo lắng biết dọc đường có xảy ra vấn đề gì ? Cuối cùng, chịu được, tôi chạy ra cửa thấy Trình Tử Ngôn dừng xe vào.

      chuyện với Đồng Tâm lát. chờ tôi hỏi, ấy thêm: bé này có điều giấu chúng ta. Nghỉ đông, ấy vốn định về, chỉ muốn kiếm thêm ít tiền, đến tiệm rượu làm nhân viên phục vụ ở đó khoảng tháng.

      Tôi giật mình, gia cảnh ấy tồi tệ hơn chúng tôi nghĩ nhiều, biết có khổ lắm ?

      Trình Tử Ngôn lắc đầu: ấy mồ côi, làm gì có nhà.

      Tôi bỗng thấy cay cay trong mũi: Chúng ta có thể làm gì để giúp đỡ ấy?

      lại lắc đầu: Bảo vệ lòng tự trọng của ấy là tốt hơn cả. ấy bộc bạch với là mong sao sau này chúng ta làm việc gì thừa đối với ấy.

      Trình Tử Ngôn khoác tay tôi vào căn phòng ấm áp của mình.

      Đồng Tâm mà suốt đêm ấy tôi thấy lòng mình thể yên được.

      Khi gặp lại Đồng Tâm cây nghênh xuân trong sân nở hoa. Nhờ bàn tay Đồng Tâm cắt tỉa nên tán hoa chụm lại trông rất đẹp. Sau đó theo lời Đồng Tâm, chúng tôi trồng thêm mấy cây ngọc lan và hai khóm trúc. học tới năm thứ ba, kết thúc học kỳ này có thể Đồng Tâm phải tìm nơi thực tập.

      Tình cờ tôi phát thấy Đồng Tâm rất giỏi tiếng , ấy tiếng rất lưu loát, giống những người Trung Quốc tiếng mà tôi từng nghe. nhịn được, tôi đề nghị với chồng: Có thể cho Đồng Tâm đến công ty thực tập được , sau khi tốt nghiệp hãy giữ ấy ở lại làm nhân viên văn phòng, soạn thảo văn bản, nhân viên như vậy chắc dễ tìm đâu.

      Trình Tử Ngôn vỗ vào đầu tôi: Em lại sắp xếp cuộc sống cho ấy đấy. Em nghĩ rằng ấy chấp nhận à?

      Như vậy cũng đúng, tôi thực bất ngờ. Thế nào mới là quá đáng? Hơn nữa Trình Tử Ngôn hiểu tính tình ấy hơn tôi sao?

      Tôi ngơ ngác nhìn : Đồng Tâm lúc nào cũng muốn tìm việc làm.

      ấy tự mình tìm lấy. Trình Tử Ngôn : Thiên Thiên, em hơi dông dài đấy.

      Tôi dông dài ư? Trước đây khi vừa mới quen nhau, ấy thường bảo tôi là người quả quyết đến mức khó tưởng tượng, như biết cân nhắc, đắn đo gì. Nay khi tình cảm gắn bó với nhau rồi ấy lại bảo là tôi dông dài. Đồng Tâm chỉ là bé xa lạ mà thôi, vốn dĩ có thể cả đời quen biết, việc gì tôi cứ phải quan tâm thái quá. tranh cãi với ấy nữa. Cuộc hôn nhân này gian khổ lắm mới có được, những việc vặt vãnh như vậy đáng để tranh cãi chút nào. Tôi hai mươi tám tuổi, cần có đứa con. Bởi có lần tôi phát thấy trong ví của có ảnh con , vấn đề này chưa bao giờ tôi dám nhắc đến. Rất nhiều việc có thể ấy với tôi nhưng thể giấu được tôi. ấy nhớ con, nó mười hai tuổi rồi, bé xinh như thiên thần, cứ nửa đêm bé lại gọi điện cho , lần gọi nào cũng làm tôi tỉnh giấc, nhưng tôi hề tỏ ra bất mãn hay khó chịu, bởi đó là con của , là dòng máu của , thể chia cắt, thể tranh đoạt. Điều đó tự tôi phải hiểu.

      phải muốn có đứa con để trói buộc tình cảm của , mà chính tôi muốn có cái gì đó làm bằng chứng cho tình và cuộc sống của tôi. Tôi nghĩ nêu ra nguyện vọng đó khi tình mĩ mãn là thích hợp. đêm, hai đêm, sang đêm thứ ba tôi ra điều đó.

      Trình Tử Ngôn sững người: Thiên Thiên, nghĩ chưa vội. Bàn tay ấm áp của vẫn rời khỏi người tôi.

      Lý do? Tôi nhìn hỏi, chỉ thể qua ánh mắt.

      : chưa sẵn sàng.

      Chưa sẵn sàng? Tôi nghĩ bụng: Thân thể hay tâm lý?

      bật lửa, châm thuốc, tôi vùi mình vào lòng . muốn giải thích.

      Có thể tôi quá nóng lòng, chẳng qua chỉ mới năm chung sống, mà cuộc hôn nhân trước của là mười ba năm. ấy có lý do để chần chừ.

      Rất lâu rồi nhắc lại, Đồng Tâm cũng rất lâu rồi thấy đến. Có lẽ ấy bận nhiều việc trước khi tốt nghiệp. Tôi chợt nghĩ: Trong những công việc ấy biết có tình ?

      Tôi nhịn được cười, giản đơn, trong sáng như vậy có tình như thế nào? Có thể là chàng trai mặt mày rạng rỡ? Họ vẫn khoác tay nhau?

      Tôi nghĩ đến Đồng Tâm. Việc nhà vẫn rất bộn bề. Việc học vẽ của tôi chưa đâu vào đâu cả, tôi bắt đầu vẽ .

      Trình Tử Ngôn đề nghị thuê người làm công theo giờ. Tôi từ chối, thực ra tôi quen tự mình làm tất cả. Đây là nhà của tôi, tôi muốn bất cứ xó xỉnh nào trong nhà này cũng đều có dấu vết của tôi. Hơn nữa cũng dễ tìm được người làm tốt như Đồng Tâm.

      Thời gian cứ thế chầm chậm nối tiếp nhau trôi qua.

      5

      lâu lắm gặp Nhã Lam, mỗi lần nó có chuyện tình mới đều bỏ rơi tôi. Hai mươi tám tuổi rồi, nó vẫn đủng đỉnh, muốn lấy chồng, vẫn cho rằng mình còn trẻ lắm. Nếu tôi như nó thể cứ đủng đỉnh như vậy được. Đủng đỉnh đến quên cả bạn bè. Thế là tối hôm đó, tôi nghe được giọng của nó trong điện thoại, trước hết tôi mắng nó trận cho bõ.

      Trước kia nó có thể bình tĩnh nghe tôi chửi xong, sau đó mới dịu dàng phản kích, lần này nó bền bỉ như vậy nữa, vội vàng ngắt lời tôi: Thiên Thiên, có chuyện đây, mày vẫn còn nhàn nhã ngồi mà chửi tao à?

      Xảy ra việc gì mà tao thể nhàn nhã ngồi ở nhà? Hơn nữa chửi mày tao chửi ai? Tôi cười.

      Là Trình Tử Ngôn, Nhã Lam : Vừa rồi trong xe tao nhìn thấy Trình Tử Ngôn.

      Nhìn thấy Trình Tử Ngôn sao? Tôi vẫn cười: Mày bất ngờ lắm à? muốn nhìn thấy ấy sao?

      Tao rất bất ngờ, bên cạnh ta còn có .

      Trước ôn tồn của tôi, Nhã Lam tức sôi lên: ta đặt tay lên vai , ánh mắt nhìn còn dịu dàng hơn nước mùa xuân, mày bảo tao có thể bất ngờ sao?

      Chờ tí, tôi ngắt lời Nhã Lam: mắt to, cao lắm, trước trán để tóc bờm, mặc áo liền quần…?

      Lòng tôi bỗng sụp xuống, có bất cứ lý lẽ gì, vì sao chỉ nghe đến người con là tôi nghĩ ngay đến Đồng Tâm.

      Nhã Lam kinh ngạc kêu lên: Mày quen nó, biết nó, rốt cuộc là chuyện gì, chỉ mới hai tháng tao gặp mày, thế giới này trắng đen đều điên đảo cả sao…?

      ! ! ! Tôi ném ống nghe xuống, nếu phải là Nhã Lam lừa tôi, là thính giác, cảm giác của tôi có vấn đề.

      cộng khi tính sai bằng ba, bằng bốn, bằng hai nghìn, bằng… triệu.

      ràng có vô số khả năng, vì sao chỉ là bằng ?

      Đồng Tâm, bé trong trắng, kiêu ngạo, nó có cặp mắt và tấm lòng quyến rũ đàn ông. Trình Tử Ngôn là người đàn ông mà như tôi cũng theo đuổi, thể lại động lòng trước người con khác, người con giản đơn như hoa nghênh xuân đâu đâu cũng có thể gặp. Có thể chỉ muốn giúp đỡ ta, biết hơn nên làm thế nào chạm đến lòng tự trọng của ta. Nhưng sao lại phải làm thế? đặt tay lên vai , dùng cặp mắt dịu hiền như nước mùa xuân để nhìn ?

      Mà khi Nhã Lam nhìn thấy ấy, ở Thượng Hải chứ, bảo với mình như vậy mà.

      6

      Mười phút sau, tôi mặc xong quần áo, chải đầu nghiêm chỉnh, mới chín rưỡi tối, chưa muộn lắm, tôi phải tìm Đồng Tâm, đêm nay nếu hỏi ràng, tôi cam lòng. Trong đoạn tuyệt bi tráng, tôi bỗng vô cớ nghĩ đến Tô Á. biết ngày đó, có phải chị ta cũng như vậy ? hỏi ràng, chết cam. Nhưng tôi có cái kiêu ngạo như chị ta, dù cố sức che đậy như thế nào, lòng tôi cũng rối như tơ vò.

      Đẩy cửa bước ra giữa sân, tôi cảm thấy như nhìn thấy ma: Đồng Tâm đứng trước cây hoa chi tử, đó là cây hoa mà lần cuối cùng gặp tôi, tặng tôi. Cây rất nở những bông hoa trắng li ti, tôi nhớ được mùi thơm của nó.

      ấy vẫn là bé, xem ra tâm hồn chưa có chỗ dựa, tóc bờm ngang mày, mắt to, mặc áo liền quần, giấu được vẻ e lệ trời cho.

      Nhưng Trình Tử Ngôn, ấy ở đâu?

      Đồng Tâm nhìn tôi: Chị biết rồi?

      Thế là cái mà Nhã Lam nhìn thấy là . Tôi gật đầu, cơ thể tôi bỗng nhiên cứng đờ. ta ngắt chiếc lá khô nát vụn: Lúc đầu em định kết thúc thế này. Nhưng bỗng nhiên em muốn chơi đến cùng cái trò chơi này. Em thể hận chị được.

      Hận tôi? Tôi mở to mắt nhìn ta, tôi hiểu vì sao lại có cái hận vô duyên vô cớ như vậy?

      Em là con mồ côi, chị biết rồi, có đúng ?

      Tôi bỗng gật đầu, gật cái, rồi cái nữa.

      – Nhưng Trình Tử Ngôn biết, từ khi em nhớ được, dì Tô Á của em vẫn chăm lo cho em đến tận bây giờ. Họ phải là vợ chồng hết mực quan tâm đến nhau, ra chị cũng vậy, nhưng em biết, hồi đó họ rất nhau, họ đến với nhau trong cảnh bần hàn, xu dính túi, chặng đường như vậy chị có.

      Đồng Tâm quay về phía tôi. Tôi có thể coi là câu chuyện hay là đồng thoại. ta : Dì Tô Á là người lương thiện, chỉ có điều hơi háo danh, dì bao giờ với ấy là dì ấy đến mức nào, thế là dì mất ấy. Tuy nhiên Trình Tử Ngôn phải là người xấu. Có thể là về phương diện tình cảm, có phân biệt người tốt, người xấu gì cả. Nếu chị xuất họ vẫn tiếp tục sống với nhau. ấy thể phủ nhận đó là hạnh phúc, cũng như nếu em xuất , tình của chị trọn vẹn trước sau, ít nhất chị cũng nghĩ như vậy.

      Trong mắt tôi chứa đầy những đau buồn, tình của tôi nay còn trọn vẹn nữa chăng?

      Câu cuối cùng của Đồng Tâm thế là thành ngụ ngôn: Tôi muốn làm gì nữa cũng như chưa từng làm cái gì thực , chỉ muốn bảo cho bạn biết rằng tình cảm con người là mềm yếu, là dễ gãy, là có khiếm khuyết, thể chịu được cám dỗ quá lâu, quá nhiều. người con có gì cả như tôi cũng có thể làm rung động ta, làm sao có thể cho rằng, ba nghìn chỗ mắc cạn, mình là cái gáo duy nhất dưới mắt ta? Trái tim đau của bạn làm sao có thể xác định là trái tim của bạn?

      Đồng Tâm rồi, mang theo cả câu chuyện ngụ ngôn của tôi, chuyện đồng thoại của tôi.

      nơi xa, tôi nhìn thấy Trình Tử Ngôn, cũng nhìn tôi. Từ lâu lắm rồi, tôi muốn vẽ cái ánh mắt nhìn tôi của , nhưng mãi biết bắt đầu từ đâu, thế là bức tranh đẹp đến nay vẫn chưa có hồn.

      ấy là câu chuyện duy nhất trong cuộc đời tôi. Dù Đồng Tâm ra nhưng tôi vẫn biết tôi kiên trì được bao lâu nữa.

    4. Thampham

      Thampham Well-Known Member

      Bài viết:
      1,646
      Được thích:
      536
      Chương 3

      Bí mật trong lòng bàn tay

      Từ đó mọi bí mật thế giới đều giấu cả trong lòng bàn tay tôi, ai có thể tìm ra nữa.

      1

      Từ rất lâu Trầm Trầm ước muốn đến thăm thành phố có tên gọi Tây An chuyến. Trầm Trầm vốn thích thành phố cổ đó, cũng như thích bất cứ cái gì cũ kỹ, và cũng tưởng tượng gì về nó. Nhưng cái thành phố đó có những bí mật vương vấn đến tình cảm sâu lắng nhất của Trầm Trầm.

      người con trai tên là Lạc Nhạn và người con tên là Thư Ảnh.

      Trầm Trầm xưa nay chưa bao giờ gặp Lạc Nhạn, chỉ quen thuộc giọng trống rỗng, thiêng liêng buồn bã của như quen thuộc hơi thở của chính mình. Khi đó Trầm Trầm viết, bỗng nhiên hứng lên gởi cho tờ tạp chí.

      Tạp chí ở Tây An, hồi đó E-mail chưa được dùng nhiều lắm, Trầm Trầm cũng chưa biết đánh chữ máy tính, thỉnh thoảng chơi trò chơi điện tử chiếc máy tính mà bỏ ra rất nhiều tiền để mua về, thích nhất là tranh chiếc cối xay gió với Đôn Ki Hô Tê, những cuộc giành giật bao giờ kết thúc, những nỗi buồn bao giờ kết thúc.

      Trầm Trầm gửi bài viết , câu chuyện tình liên quan đến hoa và tính tình. thời gian lâu có tin tức gì cũng quên luôn, trò chơi điện tử máy tính nhiều quá đến nỗi trí nhớ của càng ngày càng tồi tệ.

      Khi hoa rụng hết, bỗng buổi tối từ trong điện thoại truyền đến giọng xa vời và lạ lẫm: Biên tập viên ơi, tôi là Lạc Nhạn.

      Giọng cảm giác sụp đổ và dịu êm đến chí mạng, lại vì là giọng con trai, khi nghe thấy, Trầm Trầm bỗng tụt mãi đến tận tầng đáy. Mà tên gọi như vậy, Trầm Trầm nhìn cái mầu vàng rộm bên ngoài cửa sổ, lạnh lẽo đến vô cùng. người con trai trẻ tuổi, ở thời gian này gọi mình là Lạc Nhạn.

      hồi lâu, Trầm Trầm : Giọng của rất hay, tên của cũng rất hay.

      Lạc Nhạn cười, giọng cười rất dứt khoát. : Văn của em rất tốt chỉ có điều là thích hợp với tạp chí chúng tôi, cũng thích hợp với bất kỳ tạp chí nào khác, vì sao? Viết về thứ tình cảm mà người ta ngay cả đến mơ cũng chịu mơ.

      Trầm Trầm cũng cười, hồi long lanh: Có thích ? Khó khăn lắm mới viết được lần, còn làm cho mình thích thú.

      Thế cứ tiếp tục viết , để ở chỗ tôi tất cả, ngày nào đó thấy thích tôi cho in hai quyển sách, em quyển, tôi quyển, khi ngủ được đem ra dọa mình.

      Trầm Trầm dịch cánh tay nhìn cái ống nghe màu xám bạc, hình như là , người ở đầu bên kia xa vời lại đặt nó áp vào tai. Màu trời sầm xuống, ngày buồn bã, Trầm Trầm cảm thấy làn gió run rẩy từ khe hở từng đợt, từng đợt thổi đến chầm chậm.

      2

      Giọng của Lạc Nhạn sau đó trở thành thứ phù hiệu trong cuộc đời của Trầm Trầm. Mùa thu năm đó Lạc Nhạn làm biên tập nữa mà đến đài phát thanh chủ trì tiết mục: Tình cảm lúc nửa đêm. Trầm Trầm mua cái máy thu thanh rất tốt, có thể tìm được bước sóng của Lạc Nhạn.

      Trầm Trầm tiếp tục viết bài cho Lạc Nhạn, biết gọi là cái gì, có khi chỉ là câu. Có lần Trầm Trầm hỏi câu từ tờ giấy viết thư viền màu xanh nước: Lạc Nhạn ơi, kiếp trước của là ai?

      Buổi chiều tuần sau Lạc Nhạn trong tiết mục của mình: Kiếp trước của tôi là người con đẹp trong ngõ yên hoa thời xưa trong thành phố mà gọi là Trầm Trầm sống.

      Trầm Trầm bỗng khóc òa lên khi vẫn ôm lấy máy thu thanh vào lòng. Trầm Trầm chưa bao giờ nghĩ phải quý trọng tình cảm của Lạc Nhạn như thế nào, nhưng suốt cuộc đời muốn mất giọng của .

      3

      Trầm Trầm được bà ngoại nuôi lớn lên. Bà ngoại là người thân duy nhất của cõi đời này. Mùa đông năm Trầm Trầm quen Lạc Nhạn, người bà tám mươi hai tuổi của qua đời. Đêm hôm đó, sau khi Trầm Trầm tiễn bà ngoại rồi, Lạc Nhạn qua điện thoại ở bên Trầm Trầm suốt cả đêm, gì chỉ hát cho Trầm Trầm nghe, đến khi giọng Lạc Nhạn khàn , Trầm Trầm trào nước mắt. Nhờ nước mắt, buồn mới buông tha .

      Lạc Nhạn là người tình, người , người thân trong tâm hồn của Trầm Trầm.

      Hồi đó Trầm Trầm quen biết Thư Ảnh – người con Đông Bắc sống ở Tây An. Giải thích thế nào đây, âu cũng là duyên phận cả. Mùa đông năm ấy công tác Quảng Châu, khi về đúng vào giai đoạn rực rỡ nhất của mùa xuân, qua Hoàng Hà, đoàn tàu có thêm vé nằm giường cứng. Hầu như là lúc nửa đêm Trầm Trầm cùng với nhân viên toa xe chen qua toa tàu, sờ được chỗ nằm trống, mệt mỏi vùi đầu xuống ngủ, khi tỉnh dậy tàu qua Thượng Hải, trước mặt người con cao gầy nhìn mình; mặc áo nhung đen, cổ thấp để lộ ra bộ xương quai xanh màu lúa mạch, tóc ngắn, mặt mũi nhắn, ngay ngắn.

      Trầm Trầm có thói quen tùy tiện trò chuyện với người lạ, nhất là những người cùng giới. Nhưng người con đối diện làm cho hơi hoảng. ràng phải là đẹp, nhưng đôi mắt tỏa ra những tia sáng xanh của trẻ thơ và những đường viền tuyệt đẹp của cái hàm dưới, khiến cho khuôn mặt cái gì đó rất đặc biệt.

      Trầm Trầm cảm thấy ràng đó là bóng dáng và ánh mắt của người con mà mình biết. ngồi dậy cười.

      Người con đối diện cũng cười: Đêm qua chị mơ toàn về tôi, cối xay gió là của tôi.

      Thế là Trầm Trầm quen biết Thư Ảnh.

      – Đấy là tên ông cụ nội tôi đặt cho, Thư Ảnh , cụ qua đời năm tôi sinh ra, ở tuổi chín mươi tám. Bố tôi cụ sống là để chờ tôi ra đời, đặt tên cho tôi, dù con trai hay con .

      Đoàn tàu rầm rầm lao về phía trước. Trầm Trầm ngồi bên cạnh Thư Ảnh : Chật thế này sao máy bay?

      Trầm Trầm cảm thấy mình mạo muội, mới nhìn biết ngay Thư Ảnh là nhiều tiền. Khoản mới nhất “tư phàm” trong chiếc áo lông cừu màu trắng sữa lơ đễnh treo bên cạnh có lẽ phải đến hàng vạn.

      – Vì sao chị máy bay? Thư Ảnh hỏi lại, ngón tay nhắn đưa viên kẹo sôcôla vào cặp môi mỏng.

      – Vì… say. Hai người ra cùng tiếng giống nhau.

      Thế là Trầm Trầm phát ra chỗ giống nhau đến kinh người giữa Thư Ảnh với mình: Sao Nhân Mã, nhóm máu B, say máy bay, tàu thủy và ô tô, biết đánh máy chữ, học từ tiểu học đến đại học có bạn thân thiết, suốt bốn mùa trong năm, ngón tay lạnh cứng, thiếu máu , thích ăn sôcôla và uống sữa bò, bao giờ béo lên được, hơi cảm thấy tủi thân…

      Ghi những điều đó lên giấy trao đổi cho nhau, hai người… cùng cười. Cười xong Trầm Trầm ngẩng đầu lên nhìn thấy mắt Thư Ảnh phủ lớp sương mù .

      người con trong đau buồn, nhìn thấy mình trong người con khác như cùng sinh ra với mình.

      Trầm Trầm thở dài : Chúng ta quen biết nhau có lẽ tốt hơn.

      câu có ý nghĩa gì! Suốt đường Thư Ảnh hành trình của mình từ Cáp Nhĩ Tân đến Bắc Kinh, đến Thượng Hải cuối cùng là đến Tây An trong suốt mấy năm nay như cái pháo hoa vút cao lên, tỏa ra, rồi rơi xuống, còn dấu vết trong bầu trời đêm.

      – Vì sao tiếp nữa? Trầm Trầm hỏi khi nghe Thư Ảnh , được rồi, chừng ấy thôi.

      – Bởi vì… Thư Ảnh : Tôi bảo cho chị biết đâu, đó là bí mật. Thư Ảnh xong câu đó đoàn tàu dừng lại ở ga Trịnh Châu. Thư Ảnh thu xếp xong hành lý để đổi tàu, khi đứng lên Trầm Trầm : Thư Ảnh, sau này chị có lấy chồng ?

      – Có thể.

      – Tôi . Trầm Trầm : Chúng ta cuối cùng cũng có điểm khác nhau.

      Suốt mười tiếng đồng hồ, hai vừa mới gặp nhau thân nhau ngay, bao nhiêu điều nhưng câu nào liên quan đến con trai, khi chia tay lại dùng những lời như vậy để giới định tương lai của mình.

      4

      Về đến Bắc Kinh lâu, Trầm Trầm quen Lạc Nhạn. Sau đó Trầm Trầm lần đầu tiên bắt đầu có cảm giác thân quen với thành phố cổ Tây An ấy. Trầm Trầm với Lạc Nhạn: Em cả đời muốn thêm li nào nữa về phía Tây, nhưng kỳ lạ, trong năm em quen biết hai người đều có quan hệ với Tây An.

      Trầm Trầm hỏi: Tây An có rộng lớn ?

      – Rất rộng lớn.

      Lạc Nhạn : người có thể cả đời gặp được người khác.

      Trầm Trầm cười: Thế mới hay, mong rằng ta cả đời gặp được . Em cho biết ta là ai đâu, đó là bí mật.

      Trầm Trầm xong bị chính câu của mình làm cho giật mình, ra người đơn giản vậy mà có bí mật. Đơn giản đến vậy sao?

      gặp được tốt, Lạc Nhạn : Nếu ta .

      thể, Trầm Trầm lớn tiếng, ta thể bởi vì ta có thể lấy chồng, ta bảo như vậy.

      Thế ta thể. Lạc Nhạn những người con muốn lấy chồng đều thể .

      Sau lần đó, Trầm Trầm gì về Thư Ảnh với Lạc Nhạn. Lạc Nhạn vẫn gọi điện thoại, có quy luật thời gian gì cả. Trầm Trầm lại có thói quen trao đổi thư từ với Thư Ảnh, chữ của hai người viết đều đẹp lắm nhưng lại đều thích viết thư, viết từng chữ, từng chữ lên giấy, câu, nửa câu là đoạn, từ cuối thế kỷ trước mãi đến đầu thế kỷ này, cái gì cũng nhưng trước sau hề chú ý gì đến tình hoặc bọn đàn ông là những điều mà các thiếu nữ thường thấy hứng thú nhất.

      Thư Ảnh lớn hơn Trầm Trầm hai tuổi, hai nhăm tuổi. Trầm Trầm vẫn hỏi Thư Ảnh lấy chồng chưa, bao giờ để ý đến, cũng muốn để ý đến vấn đề đó, hề với Thư Ảnh về Lạc Nhạn ở thành phố đó. Trầm Trầm suốt đời muốn gặp con người ấy.

      Đó là bí mật thứ hai trong đời Trầm Trầm.

      Cái cảm giác có bí mật rất kỳ diệu, lo lắng mơ hồ ấy mê hoặc Trầm Trầm.

      5

      buổi tối Lạc Nhạn gọi điện đến : ở Tế Nam, chiều mai đến Bắc Kinh.

      Trầm Trầm ngẩn ra lát gì. Nghĩ khá lâu mới : Tế Nam cách Bắc Kinh xa đến vậy.

      – Nửa tiếng máy bay thôi. Lạc Nhạn : có thể tìm em. nhất định tìm em.

      Điện thoại đứt. Trầm Trầm ngơ ngác biết làm gì, ngồi khá lâu, bàn có quyển sách mới của Thư Ảnh vừa nhận được hồi chiều. Trầm Trầm viết nữa. Thư Ảnh với Trầm Trầm ta làm gì có mấy quyển sách xuất bản. Trầm Trầm đọc văn của Thư Ảnh cứ cảm thấy tình bồng bềnh hoặc chìm lắng mà mình viết. Quyển sách mới tay là truyện dài có tên “Thành phố vỡ vụn”, viết về câu chuyện của người con với người con trai tên là Lý Xác. Người con , Trầm Trầm đọc mấy câu cảm thấy đúng là Thư Ảnh tự viết về mình, còn người con trai kia Thư Ảnh ta tuổi trẻ tang thương, da trong suốt có vẻ như hít ma túy, đêm tỉnh dậy lang thang dưới chân thành cổ tìm ấm áp.

      Đọc đến đây, Trầm Trầm nghĩ đến Lạc Nhạn, người con trai rằng kiếp trước mình là yên hoa.

      Trầm Trầm muốn nhìn thấy ta dưới ánh mặt trời chân thực. Trong ba năm, có vô số cơ hội có thể Tây An, Trầm Trầm đều né tránh. Nhưng ta lại cứ về phía .

      vẫn đến sân bay, trong thời gian chờ đợi Trầm Trầm thấy khá nhiều người dương cao tấm biển chen chúc ở cửa ra vào. Ngày nào cũng có người chờ đợi người lạ. Thế còn Lạc Nhạn? Trầm Trầm tưởng tượng được hình dáng ta, chưa hề tưởng tượng. Nếu nhận ra được đương nhiên quay đầu thẳng, sau này còn vương vấn gì nữa.

      Nhưng Trầm Trầm nhìn thấy Lạc Nhạn. Giữa rất đông người Trầm Trầm nhận ra ngay: mặc chiếc áo gió dài màu đỏ thắm xòa xuống vạt áo. Trầm Trầm đứng bãi đất trống phía ngoài sảnh lớn của sân bay nhìn ta ra, nét mặt trắng bệch dưới ánh nắng mặt trời để lộ ra những nét phong sương.

      Trong giây phút đó, Trầm Trầm nghĩ tới Vương Chiêu Quân ra biên tái mấy trăm năm trước. Trong khi Lạc Nhạn từng bước từng bước đến bên , Trầm Trầm cúi đầu xuống. sớm biết rằng người con trai này đối với thực ra là mũi tên đặt sẵn cung, bởi lẽ bao năm nay thực chỉ là con nhạn trước sau vẫn bay đơn độc mình.

      Chắc chắn bị bắn rơi.

      Trong ánh đèn ấm áp của tiệm rượu, khi Lạc Nhạn thẩm thấu vào thân thể mỏng manh chút đề phòng của Trầm Trầm, Trầm Trầm cảm thấy suốt đời chỉ vì cái giây phút như thế mà tồn tại. Sinh ra, lớn lên, sau đó gặp được ta, chờ đợi ta đến lấy những cái gì muốn lấy.

      ta nhất định , ta đến chỉ là để lấy những cái gì thuộc về mình.

      Có điều vì sao đến là đến ngay? Trầm Trầm hỏi như vậy.

      Lạc Nhạn châm điếu thuốc, hít hơi dài, : Vì đây là bí mật.

      Trong da của Lạc Nhạn có mùi thuốc lá, ta hút loại ba số năm hộp vuông.

      Trầm Trầm ngớ ra lát, bí mật rốt cuộc là cái gì? Mọi người đều có cả, kể cả Lạc Nhạn. Ngón tay của Trầm Trầm luồn trong tóc của Lạc Nhạn, đến vấn đề khác: tại của là tất cả sao? Lạc Nhạn ôm Trầm Trầm vào lòng. bảo đảm. Đặt môi lên cổ của Trầm Trầm, Lạc Nhạn , em, như thế này thuần khiết đến thế, nên giữ , biết em giữ lại, nhưng đó là đau khổ. Trầm Trầm lắc đầu: Em chỉ muốn ở lại đây hôm nay, phút hoặc giây đều là chân thực, đều là toàn bộ của .

      Đều là chân thực, đều là toàn bộ của .

      Trầm Trầm cười : Em mệt rồi, em muốn ngủ. Ngón tay của Lạc Nhạn che lên mắt Trầm Trầm, những ngón tay lạnh cóng.

      Sáng sớm hôm sau, khi Lạc Nhạn , Trầm Trầm tỉnh dậy. Lạc Nhạn hôn lên trán Trầm Trầm cái cuối cùng. Ngủ ngon nhé!

      Ngủ ngon nhé, đừng nằm mơ. Lạc Nhạn : Trầm Trầm, em!

      Nhưng tên gọi của là gì? Trầm Trầm nghĩ, hỏi mà cũng mở mắt ra. Từ đó Tiêu Tương hết đá, người chân trời xa, hỏi thôi.

      Chỉ có điều là có nước mắt, từ khi Lạc Nhạn đến cho đến khi ta .

      6

      Ngày hôm sau Trầm Trầm đổi địa chỉ và điện thoại, để lại dấu vết gì nhưng với Thư Ảnh. Trong thư, Trầm Trầm : Thư Ảnh, tôi cũng muốn lấy chồng rồi, nếu gặp người con trai muốn lấy tôi, tôi lấy.

      xong câu đó, Trầm Trầm bỗng cảm thấy trời quang mây tạnh. Thư Ảnh rất nhanh có thư trả lời: Trầm Trầm, cuối cùng cậu đến vấn đề ấy, thế , tôi lấy chồng rồi. Bảy ngày trước tôi lấy người tên là Lý Xác, đó là nỗi đau đớn cả đời mà tôi bất chấp sống chết để giành lấy, và cũng là nguyên nhân mà tôi vượt trăm núi nghìn sông tìm đến thành phố Tây An này và ở lại. Thực ra đây là sai lầm, ta phải là người đàn ông thích hợp với hôn nhân, nhưng tôi giữ ta lại. Lý Xác, trong thực biết ta là ai, trong thời gian, gian khác, rất nhiều người mê đắm giọng của ta, hồi đó ta là Lạc Nhạn.

      Mảnh giấy rung lên trong tay Trầm Trầm và rơi xuống. Bảy ngày trước, đúng là cái ngày hôm sau khi Lạc Nhạn rời . Nghĩ đến câu của Lạc Nhạn lúc đó: Em giữ tôi lại nhưng đó là đau khổ.

      Lạc Nhạn cố chấp, chọn cái ngày đó mà đến chẳng qua là cái chấm hết, cho Trầm Trầm, cho chính mình. Bí mật duy nhất của cuộc đời Lạc Nhạn chỉ có thế mà thôi.

      Trầm Trầm cuối cùng phát ra cái chỗ khác nhau chết người giữa mình với Thư Ảnh, chị ta nhất định đòi cái mà chị ta muốn có cho dù đó là đau khổ.

      Thư Ảnh , Trầm Trầm, với bạn, với tôi còn bí mật nữa.

      Trong lá thư cuối cùng, Trầm Trầm với Thư Ảnh: Từ đó mọi bí mật thế giới này đều giấu cả trong lòng bàn tay tôi, ai có thể tìm ra nữa.

    5. Thampham

      Thampham Well-Known Member

      Bài viết:
      1,646
      Được thích:
      536
      Chương 4

      Tình thói quen bình thường ấm áp

      Tình căn bản phải là kiếp, cũng thể đau, tình thói quen bình thường, ấm áp.


      1

      Phi Phàm là chàng trai trẻ tuổi, hay quên, hơi cố chấp. thích xem bóng đá, hút thuốc, uống bia. Có hơi cao nhưng giống như cây bạch hoa mà Tiểu Thanh mô tả khi viết về con trai.

      Tiểu Thanh thích tên của . Họ sống chung với nhau.

      Họ sống chung với nhau bởi vì họ là vợ chồng. Thuê căn nhà rất trong thành phố, cũ kỹ, đắt đến vô lý, hai người biết tính toán gì, thường hay cãi nhau, cãi nhau là Tiểu Thanh đuổi Phi Phàm

      Kiểu này có vẻ giống là vợ chồng. Nhưng Tiểu Thanh hề dối, có lần cảnh sát đến điều tra vụ án, Tiểu Thanh đưa cho họ xem giấy chứng nhận kết hôn màu đỏ. chỉ muốn chứng tỏ mình là người phụ nữ bình thường, cho nên theo cách thông thường, lấy chồng.

      Ở cái thời đại này, họ kết hôn thế là hơi sớm, nhưng điều đó ảnh hưởng gì. Với Tiểu Thanh chỉ là thêm tờ giấy mà thôi, cũng có thể hạn chế số cá tính nào đó, nhưng phải là hạn chế tự do.

      Quá trình đến với Phi Phàm cực kỳ đơn giản: Sau khi tốt nghiệp, Tiểu Thanh sống cùng với người bạn học có tên là A-na. A-na có công việc rất tốt, nhà thuê là căn hộ đủ cho hai người, hai người sống rất thoải mái. Chỉ có điều là ngày vui dài. Hai năm sau A-na động đến bà vợ ông chủ, bị phát giác, những là bát cơm tay bị hất , mà chỗ ở cũng còn nữa. A-na thảm bại thu nhặt hành lý trở về quê. Chỉ khổ cho Tiểu Thanh mình trọ ba đêm ở khách sạn, biết làm sao đành phải nhờ môi giới tìm nhà.

      Chàng trai Phi Phàm giống với cây bạch hoa ấy mặc cả với công ty môi giới. Ông chủ giọng Đông Bắc rất nặng nhìn thấy Tiểu Thanh, mắt sáng lên, : Dù sao người ở nhà này cũng lãng phí, chị thuê chung tiện hơn, còn đỡ tốn tiền. Phi Phàm quay lại nhìn Tiểu Thanh, Tiểu Thanh cũng nhìn , đều có cảm giác gì đặc biệt, phải nhìn thấy thích ngay, cũng ghét, thậm chí cũng cảm thấy bất ngờ. Như thế có được ? Phi Phàm , vừa như hỏi ông chủ người Đông Bắc, vừa như hỏi Tiểu Thanh.

      Tiểu Thanh nghĩ lát: có biết nấu cơm ?

      Phi Phàm gật đầu: Có thể nấu chín cơm. Tiểu Thanh liền trao hành lý cho , hai người, kẻ trước người sau cùng ông chủ xem nhà.

      Nửa năm sau hai người kết hôn. Tiểu Thanh phát ra, với người con trai quen biết đó thể có kết cục như thế này. Trong thời gian đằng đẵng ấy, hai người có thể trở thành vết thương của nhau, sau đó lại mất thời gian để xoa dịu, hàn gắn. Chỉ có thế này mình biết tên của người ta, nhìn dáng người của người ta, rồi quyết định cùng sống chung với nhau mới có thể có hôn nhân.

      Hai người lấy nhau chưa lâu, hơn nửa năm tí, đến bây giờ rất nhiều điều về Phi Phàm, Tiểu Thanh đều biết, có thể là còn ở trong giai đoạn hai người che giấu lẫn nhau.

      ta hơi hóm hỉnh, : Người Đông Bắc đều là Lôi Phong sống, ràng nhặt cho vợ.

      Đúng là nhặt được. Tiểu Thanh định tiêu của đồng xu nào. Họ chỉ sống với nhau, mỗi buổi chiều cùng ăn cơm với nhau, có mấy tiếng đồng hồ cùng ngủ chung cái giường.

      Phi Phàm xưa nay đọc những cái mà Tiểu Thanh viết, chỉ bất bình với số tiền nhuận bút mà nhận về. vất vả cả tháng mà tiền lương cũng chỉ đủ để nuôi sống mình và trả tiền nhà.

      Hai người cũng phải thường xuyên cãi nhau vì việc xảy ra cũng đáng kể gì: điếu thuốc, kênh ti vi, trời mưa quên quần áo phơi ở ngoài hoặc là động đến cái máy tính của Tiểu Thanh…

      Cái máy tính của Tiểu Thanh hình như quá nhạy cảm đối với , chỉ cần đụng đến là có vấn đề ngay. Cũng vì thế mà Tiểu Thanh phải tốn tiền mua máy tính mới…

      có gì khác cả, quá trình cố tình sắp đặt như vậy, có cái hận đến khắc cốt, cũng có tình tạc dạ. Cứ như thế này, Tiểu Thanh nghĩ: ra cũng có gì là tốt.

      Phi Phàm gọi Tiểu Thanh là bé , ra bé hơn Tiểu Thanh tí. Cách xưng hô đó Tiểu Thanh chưa bao giờ phủ nhận, hy vọng suốt đời được đàn ông gọi là bé , bé cưng hay con bé gì gì đó cũng được cho mãi đến khi bạc đầu.

      Điều thực làm Tiểu Thanh bối rối là điều phát sinh về sau này.

      buổi tối công tác ở ngoài, bỗng nhận được tin nhắn: Tìm em trong mơ.

      Tiểu Thanh giật nẩy mình, số điện thoại rất lạ, Tiểu Thanh bấm máy hỏi lại.

      Ai, ai vừa mới gửi tin nhắn cho tôi? Tiểu Thanh hỏi, giọng hơi chần chừ.

      . Là giọng con trai, hơi khàn. ta : Hoa Mộng Hiên.

      Trái tim của Tiểu Thanh như bay ra ngoài.

      2

      Tuổi mười tám, cái tuổi tình là tất cả.

      Vừa ra khỏi phòng thi tuyển vào đại học, người nhõm đến lâng lâng. Vừa lúc đó, chị của người bạn học lấy chồng, cả lớp bọn con nhao nhác tranh nhau làm phù dâu. Hoa Mộng Hiên là khách nhà trai, đưa lái xe đến đón các , chiếc xe Tăng màu đỏ, chật ních, hết cả chỗ ngồi. Tiểu Thanh đứng ngây ra ở bên ngoài xe, Hoa Mộng Hiên kéo cánh cửa xe ở phía trước : Tôi bế nhé.

      Tiểu Thanh ngoẹo đầu nhìn ta: chàng trai lấy gì làm đẹp, nét mặt áy náy, nụ cười hơi tàn nhẫn.

      Bọn con trong xe cười rộ cả lên.

      Lên đây nào. Hoa Mộng Hiên : Cháu bé nhất, chỉ có thể bế cháu.

      Tiểu Thanh nhìn cặp đùi rắn chắc của ta, hơi dỗi, cúi mình ngồi lên đó.

      Hoa Mộng Hiên cười: Cho xe , rồi kéo sập cánh cửa lại. Cánh tay vừa mới rụt vào ôm lấy lưng Tiểu Thanh.

      giữa tháng Bảy, máy điều hòa trong xe làm giảm được cái oi bức. Độ nóng ở thân thể ta, mùi thuốc lá trong hơi thở của ta đều trùm lên Tiểu Thanh, trái tim Tiểu Thanh bắt đầu đập rất nhanh. ta cảm thấy được, giơ tay vỗ vào đầu Tiểu Thanh: bé!

      Tiểu Thanh quay lại nhìn rất gần khuôn mặt, cặp mắt, đôi môi lấy gì làm đẹp của ta.

      gọi là gì?

      – Hoa Mộng Hiên. : Cháu có thể gọi là chú Hoa, thi đỗ vào đại học chưa?

      Tiểu Thanh lắc đầu: biết, có điều là có lẽ vấn đề gì.

      Tốt lắm. Hoa Mộng Hiên khẽ dịch cặp đùi. Hồi đó, Tiểu Thanh 46 kg, coi là lắm. bên cạnh liếc mắt nhìn về phía Tiểu Thanh, giả vờ như nhìn thấy và bỗng hy vọng đoạn đường dài mãi.

      Đoạn đường mười hai phút, cái vẻ mặt thắc thỏm của ta như con dao chọc thẳng vào tim Tiểu Thanh khi ngoái đầu nhìn lại lần thứ ba.

      Đến nơi, Hoa Mộng Hiên bế Tiểu Thanh xuống, lắc lắc cặp đùi, nhìn Tiểu Thanh: Được con trai bế bao giờ chưa?

      Rồi! Tiểu Thanh nhìn vào mắt ; vừa mới bế đấy thôi.

      Hoa Mộng Hiên “ừm” tiếng rồi rảo bước .

      Trong suốt lễ cưới, ta như như . Tiểu Thanh đứng ở góc, đưa mắt tìm Hoa Mộng Hiên, nhớ rất giọng , ánh mắt, nụ cười xấu đến cứu vãn được của . Hoa Mộng Hiên thỉnh thoảng lại cười với mấy . Tiểu Thanh nghiến răng, thấp thoáng như thấy số kiếp của mình.

      Ba ngày sau Tiểu Thanh tìm được Hoa Mộng Hiên trong phòng giao dịch của ngân hàng Trung Ương. mặc bộ đồng phục màu lam kiểu Tây Tạng, như bọn xã hội đen.

      Gửi tiền hay rút tiền? Từ sau tấm kính, Hoa Mộng Hiên hỏi Tiểu Thanh, nhận ra nhưng hề để ý.

      Tìm . Tiểu Thanh ; em gửi tiền cũng rút tiền.

      Tìm tôi cũng có tiền. Hoa Mộng Hiên chỉ chỉ về phía sau .

      Tiểu Thanh ngoái đầu, nhường chỗ cho phụ nữ trung niên phía sau. ra, rồi đứng lại. Hoa Mộng Hiên cười nhìn đồng hồ, rồi quay lại gì đó với đồng , két cái mở cánh cửa sắt thẳng ra ngoài như hề có việc gì. đứng lại bên lề phố đông nghịt người, xe, dang tay : Bây giờ em có thể được rồi, tôi còn có việc.

      Hoa Mộng Hiên. Tiểu Thanh gọi tên . Em thích .

      Em? đứng ngay trước mặt Tiểu Thanh ; được mét sáu chưa? mười sáu tuổi chưa bé? Chờ lớn lên rồi hãy những lời như vậy, chưa muộn.

      Tiểu Thanh cố nén giận : Sáu ngày nữa em đầy mười tám tuổi, mười bốn tuổi cao bằng chừng này thể cao hơn được nữa.

      Có cá tính lắm, Hoa Mộng Hiên cười, nhưng làm vợ em còn bé quá, làm tình nhân nỡ.

      Hoa Mộng Hiên, là đồ khốn nạn. Tiểu Thanh quên những điều dự định trước khi tìm gặp ta.

      Thế là đúng rồi. Hoa Mộng Hiên vẫn cười. đấy, học , lớn lên , tất cả chóng quên thôi mà.

      xong Hoa Mộng Hiên vẫy chiếc taxi, ngồi lên thẳng ngoái đầu lại.

      Tiểu Thanh trào nước mắt, từng giọt, từng giọt lớn nối đuôi nhau tuôn xuống.

      Buổi tối mấy hôm sau, Tiểu Thanh bám theo Hoa Mộng Hiên từ tiệm ăn ra, ôm người phụ nữ say mèm, vẻ quần áo chị ta in dấu phong trần. ngoái đầu lại: bé, chỗ của em phải ở đây, .

      Trái tim Tiểu Thanh bị tổn thương nặng có thể chịu đựng đến vạn lần từ chối của ta, có thể chịu đựng khinh miệt của ta.

      Mùa hè ngắn ngủi, ai biết xảy ra chuyện gì, ai biết. Vì người đàn ông tên là Hoa Mộng Hiên, cánh tay trái của Tiểu Thanh có thêm hai vết sẹo ngang dọc. Vì đau mà chấm dứt, Tiểu Thanh rất sợ đau. Về sau trong bài văn viết: sợ chết nhưng rất sợ đau.

      tháng sau, cầm giấy báo trúng tuyển, Tiểu Thanh thu xếp hành lý xa, thề chết quay lại.

      Sau đó, trong những tình vội vã bắt đầu và cũng vội vã kết thúc, kể cả việc thảng thốt lấy chồng đều chứa cái bóng đen đó.

      Nghĩ lại mà giật mình.

      Đúng là có thể có hồn tan, tám năm rồi, ta làm sao mà tìm được ? Cầm ống nghe điện thoại đến chảy cả mồ hôi tay, Tiểu Thanh lên tiếng.

      Hãy cho biết em ở đâu? ta lại hỏi lần nữa.

      Bắc Kinh. Tiểu Thanh vụt nhả ra hai tiếng đó.

      Được, tìm em.

      nên. Tiểu Thanh , Bắc Kinh rộng lắm, biết em ở đâu, em muốn gặp , em lấy chồng rồi.

      Còn gì nữa ?

      Tiểu Thanh lắc đầu, cảm thấy hình như đứng ở nơi nào đó có thể nhìn thấy mình. quay đầu nhìn bốn phía, gian phòng xa lạ, trống rỗng. Điện thoại của ta ngắt rồi.

      Tiểu Thanh ngơ ngác xoay nhìn khắp gian phòng, hình như ta trốn ở chỗ nào đó.

      Ngày mai, ta ta đến Bắc Kinh.

      nghĩ nữa, nghĩ nữa. Tiểu Thanh tự nhủ: Ngủ là cách tốt nhất để khỏi phải suy nghĩ.

      3

      Tiểu Thanh chỉ ngủ được lát tỉnh dậy, bật đèn nhìn đồng hồ, mới hơn hai giờ sáng. Bỗng nhiên muốn nghe giọng của Phi Phàm, giọng của hơi mềm, chậm rãi, thỉnh thoảng lại dừng lại.

      cảm giác chưa từng có.

      nghe tiếng chuông điện thoại đổ nhưng có người trả lời. Ở đầu bên kia tiếng chuông vẫn ngừng. Ống nghe ở ngay cạnh giường, thò tay ra là lấy được, có lý do gì mà ấy nghe thấy.

      nghi ngờ ấn số rồi đặt xuống, lại ấn từng số , vẫn có người nhấc máy.

      Bỗng nhiên hoảng lên, Tiểu Thanh ngồi dậy, muốn hiểu tại sao, hay Phi Phàm có ở đấy.

      Những đêm có nhà, ta cũng – xưa nay chưa bao giờ nghĩ như vậy, phải là cố ý, chỉ là vô cớ tỉnh dậy và muốn nghe giọng của . hay lái xe công ty về nhà, có thể có chuyện gì ?

      Nghĩ vậy tay chân lạnh cóng. lại bấm điện thoại di động, ngón tay cứ run lên, bắt đầu cầu khấn để nghe được . Phi Phàm .

      Cái thanh lạnh buốt làm cho Tiểu Thanh ngã xuống thành giường. Đây phải là thói quen của Phi Phàm. Mấy tiếng trước còn gọi điện đến : Bé hãy ngủ ngon.

      Máy sưởi hơi nước hình như ngừng rồi. Cái cảm giác lạnh buốt ập đến từng đợt. Tiểu Thanh chạy đóng cửa sổ ở lan can, nhìn thấy đường phố Tây Thập Khố vẫn rực rỡ ánh đèn, thỉnh thoảng có chiếc xe chạy lướt qua chút tiếng ồn.

      lại bấm điện thoại, vẫn nghe thấy tiếng mừng vui của Phi Phàm ở đầu dây bên kia.

      Ánh nắng mùa đông ùa vào cửa sổ. Cái thời điểm 8 giờ 30 phút đến khó khăn hơn bao giờ hết. Đầu ù cả lên, hơi buồn nôn. bấm máy điện thoại của công ty Phi Phàm, cuối cùng nghe được giọng , phải của , nhưng thế giới vẫn còn. Người bên kia : Phi Phàm ở bệnh viện chăm sóc đồng chưa đến làm việc.

      thấy tim mình như rụng xuống, : Tôi là vợ Phi Phàm, bảo ấy gọi điện cho tôi.

      lăn đùng ra giường, vô cùng mệt mỏi.

      Mười phút sau, cái giọng mềm yếu của Phi Phàm truyền đến: Bé , em tìm à?

      Tiểu Thanh bắt đầu bằng trận chửi, lúc đầu Phi Phàm còn giải thích: Sợ em lo, sau đó gì nữa. Chưa bao giờ thấy Tiểu Thanh như thế. Suốt nửa tiếng đồng hồ, đến khi Tiểu Thanh ngừng chửi nước mắt đầy mặt.

      Mệt quá thở hổn hển. Phi Phàm : Em , sai rồi. cho rằng em để ý. Bỗng nhiên hỏi: Tiểu Thanh, em có chút đấy chứ?

      nín thở, câu hỏi này chưa bao giờ nêu ra, mặc dù họ là vợ chồng hơn nửa năm rồi.

      Còn ? Tiểu Thanh .

      em.

      Ba chữ chút yếu mềm nữa, nặng trịch.

      Phi Phàm : em nhiều hơn em nghĩ.

      Thế ư? Thế ư? Tiểu Thanh ấp úng đặt điện thoại xuống, trào nước mắt.

      biết vì sao cơn buồn ngủ ập đến, Tiểu Thanh vùi vào chăn, nhắm mắt lại. mơ, như là tiếp tục trước nửa đêm, trong đó xảy chuyện gì.

      4

      Tiểu Thanh lại nhận được điện thoại của Hoa Mộng Hiên, ta ta đứng khối đá hoa cương ở ga xe lửa Tế Nam.

      Tiểu Thanh chưa tỉnh hẳn, cảm giác mơ màng. ta ở ga Tế Nam? ta làm gì ở đó?

      là Hoa Mộng Hiên, ta hét to lên tiếng. Tiểu Thanh, cần gặp em. Tiểu Thanh ngồi dậy, thể tỉnh. ta ta là Hoa Mộng Hiên.

      Khẩu khí ta mềm , nhưng ta bỗng mất dũng khí: đường muốn hỏi em, em còn muốn gặp ? mang theo cuốn tiểu thuyết mới ra của em, dùng hết ngày để đọc xong nó, đói đến muốn chết, phát ra người con trai ba mươi hai tuổi vừa mới biết ra rằng trong kiếp này hạnh phúc cần tìm là ai. Tiểu Thanh, còn có chỗ trong tim em ?

      cánh tay tôi, Tiểu Thanh nghĩ bụng, vẫn im lặng nhìn điện thoại. Mất dũng khí, Hoa Mộng Hiên làm sao lại mất dũng khí?

      Nếu em đáp chuyến tàu mười lăm phút sau đến Bắc Kinh.

      nên đến nữa. Tiểu Thanh nghe tiếng trả lời kỳ lạ trong điện thoại di động. ta là Hoa Mộng Hiên, hãy ấy nên đến nữa.

      Nếu mọi thứ diễn ra vào tám năm trước, ta chịu hé ra phần vạn khe hở, chết cũng được. Tám năm, mọi thứ khác rồi.

      Em muốn gặp nữa? Tiểu Thanh, em đến thế!

      . ta chấp nhận là tại sao ta lại khinh miệt tình đến thế, khi mà tình đó lại thuần khiết nhất. Nhưng đấy phải là điều quan trọng nhất, quan trọng nhất là nghe giọng của , Phi Phàm thấp thoáng ra trước mắt.

      Em lấy chồng rồi. Tiểu Thanh khi hình ảnh Phi Phàm nhất.

      Em ta, em thể ta. Hoa Mộng Hiên hừ tiếng.

      Tôi ấy. Tiểu Thanh bỗng nổi giận, nghe tiếng “hừ” của Hoa Mộng Hiên, hét vào máy điện thoại.

      Mọi thanh đều bỗng nhiên ngừng hẳn, Tiểu Thanh tròn mắt, cứng lưỡi. ai? Tiếng “ ấy” trong miệng chính là Phi Phàm. Chẳng qua chỉ trong buổi tối mà thôi, xảy ra chuyện gì?

      Hoa Mộng Hiên chậm rãi câu cuối cùng: Nhất định phải thế sao? Tiểu Thanh. phải là trở thành vết thương của em em thành vết thương của . còn nước mắt nữa. Cái tình ở tuổi mười tám mà Tiểu Thanh đòi cho bằng được ấy, giờ này đây gần đến thế. Chính đẩy nó đến thế giới khác để kiếp này thể gặp lại được. Tim nhói lên cái, hoặc có thể là giây. giây đồng hồ, dù đau đến thế nào cũng có thể chịu được.

      Mặt trời lên cao. Đói rồi, Tiểu Thanh dậy nấu cho mình bát mì, cũng như Phi Phàm lúc bình thường, cho vào trong bát tí tương ớt, tí giấm. Hôm nào cũng ăn như vậy tưởng chán đến chết, nhưng khi đói nhất, nhớ nhất vẫn là bát mì như vậy. Tình căn bản phải là kiếp, cũng thể đau, tình thói quen bình thường ấm áp.

      Cuối cùng Tiểu Thanh hiểu.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :