1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Dạy dỗ vợ yêu - Hạ La (Full Đã có eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 10(tiếp theo):

      Hôm nay, cũng như mọi ngày xuống tìm , vừa lúc thấy cùng trưởng phòng Lưu bước ra phòng làm việc.

      "Tâm Đồng, em quyết định nghỉ việc?"

      "Đúng vậy a, em muốn dựa vào năng lực chính mình tìm việc làm." Chỉ cần chờ tuần sau, sau khi bàn giao thủ tục bàn giao xong, có thể nha.

      "Vậy chồng của em biết ?" Trưởng phòng là người duy nhất biết chuyện của , vốn là cũng là khổ tâm khuyên cần vội vã ly hôn, sau lại nhìn ý chí kiên định như vậy, cũng tôn trọng lựa chọn của rồi.

      Nhắc tới Giang Thánh Tu, Lục Tâm Đồng hạ xuống mi mắt, khổ sở : “Em cần đặc biệt thông báo với ấy. . . . . ." Nếu như có thể mà , được biết đến có vẻ tốt hơn , như vậy mới mềm lòng.

      Sau khi dọn ra khỏi nhà, chuyển về nhà mẹ ở, nhà mẹ cách công ty có chút xa, đáp tàu điện ngầm làm, sau lại cảm thấy trời mưa xuống quá giang xe rất phiền toái, liền lấy tiền ba mẹ để lại cho mua chiếc xe second-hand, muốn lái xe tan việc, tại mỗi tuần cũng học lái xe.

      Dĩ nhiên học lái xe chỉ là chuyện độc lập đầu tiên làm, sau đó còn muốn tìm việc làm, bởi vì biết, về sau cũng có chồng bên cạnh để bảo vệ , cho nên phải tự lập tự mình cố gắng, tự xử lý cuộc sống.

      Hỏi tại sao cũng chồng mà lại chịu ở riêng, trải qua khổ cực như vậy, đáng giá ? chỉ biết, tha cho trong lòng của còn có người phụ nữ khác, chịu được những gì bỏ ra chỉ biết tan thành bong bóng trong tương lai. . . . . .

      tình nguyện người đơn, cũng cần đoạn hôn nhân có tương lai này. . . . . .

      Lòng của từ trước đến giờ đều mềm mại, thậm chí là nhát gan, nghĩ, đây là chuyện duy nhất đời này quyết đoán, hoàn toàn thực tế – là chính .

      Là đúng hay sai, đều là lựa chọn, có hối hận được nữa.

      Chỉ là , muốn, liều chết cùng ly hôn như vậy, sau khi ở riêng, còn có thể thường thường tới tầng lầu làm việc để nhìn , hỏi về tình trạng cuộc sống của , quá tốt phải , khiến cho càng khó có thể . . . . . .

      lúc cúi đầu bộ trưởng phòng Lưu vỗ vỗ vai của , với : "Này, chồng em tới tìm em."

      kinh ngạc ngẩng đầu, cùng Giang Thánh Tu bốn mắt nhìn nhau --"Em phải nghỉ việc?"
      Gương mặt tuấn tú của Giang Thánh Tu chìm xuống, thể nào tiếp thu được quả bom đột nhiên ném cho , khiến cho vốn là mong đợi nhìn thấy làm tâm tình mình tốt lên, bị làm cho nổ giọt cũng dư thừa.

      muốn từ chức? Vậy làm sao có thể, cuộc sống bọn họ tại chỉ có thể gặp nhau trong công ty!

      Bị dùng khí thế mạnh mẽ hỏi như vậy, Lục Tâm Đồng có chút sợ, nhịn được lui lại mấy bước, nghĩ bắt lại tay của trưởng phòng Lưu.

      Trưởng phòng Lưu lại đem đẩy tới trước mặt . "Sợ cái gì, vợ chồng các em tốt chút." Nhìn nét mặt muốn giết người của giám đốc Giang, mới muốn đụng vào cơn bão này đây, lách người trước!

      có ai cứu được , Lục Tâm Đồng thể làm gì khác hơn là nhắm mắt gật đầu. “Uhm, em từ chức."

      Giang Thánh Tu cơ hồ là cực kỳ gắng sức kiềm chế, mới có ở trước mặt la hét. "Ở chỗ này làm việc có cái gì tốt?" cắn răng , toàn thân bắp thịt căng thẳng vì tức giận.

      tốt, có chút nào tốt cả, muốn độc lập, còn nữa, muốn cách xa chút. . . . . .

      Lục Tâm Đồng lấy dũng khí nhìn thẳng : "Em muốn dựa vào quan hệ với để lấy công việc ở đây. Xin lỗi, em còn có việc bận rộn!" xong, vội vã tránh ra phạm vi nhìn của .

      Giang Thánh Tu nghĩ bắt lại , lại chỉ phất đến vài sợi tóc của , cứ như vậy nhìn chạy , nhìn tay mình bắt được còn lơ lửng giữa trung, trong lòng vừa căm phẫn lại khó chịu.

      muốn dựa vào quan hệ với để lấy công việc chỗ này, cứ như vậy muốn cùng cắt hết quan hệ, ngay tại trong công ty cũng muốn nhìn thấy sao? còn được gấp thế kia, bộ cực sợ đuổi tận theo buông, chỉ là thoát nổi , bởi vì tuyệt đối ký tên ly hôn!

      Sau khi Lục Tâm Đồng tự xin nghỉ việc, thời gian trôi qua rất nhanh, hai tháng lại qua, trong thời gian này, thuận lợi thi đậu bằng lái, phải chuyện thuận, chính là việc tìm việc làm vẫn vấp phải trắc trở !

      Tìm tháng, mới tìm được công việc trợ lý nay của , cũng bởi vì ông chủ đối với rất tốt, rất muốn nghĩ thầm bồi dưỡng , cho nên rất quý trọng phần công việc này, nghĩ thử cố gắng xem chút.

      Về phần và Giang Thánh Tu. . . . . . Hôn nhân của bọn họ trở nên hữu danh vô , chỉ là, luôn là nhận được điện thoại cùng tin nhắn của , trời có bão, còn trực tiếp chạy tới nhà mẹ tìm , hỏi có hay chuẩn bị xong việc phòng tránh, đối với hình như có quá mức chấp nhất, quyết định chủ ý cùng ly hôn.

      hiểu, phải là sao? Tại sao cũng ba tháng, nội tâm còn chết? có biết hay , như vậy làm ý chí của kiên định . . . . . .

      Bởi vì coi như ở riêng rồi, ra vẫn là rất thích , đối với càng tốt, liền càng nghĩ trở lại bên cạnh , nhưng khi bọn họ tách ra trong ba tháng này, rất tỉnh ngộ học tập rất nhiều chuyện, nếu là mềm yếu như vậy trở lại bên cạnh , cố gắng của trở thành cái gì, muốn rút lui nửa đường. . . . . .
      Hơn nữa vất vả học được tính độc lập, cũng cảm thấy cuộc sống trước mắt rất tốt, muốn thay đổi lần nữa, cũng có hơi sức lần nữa tranh thủ tình của . . . . . .

      "Nguy rồi, tại sao xe lại chạy?" lái xe đến nửa thế nhưng lại gián đoạn rồi, còn chưa có gặp qua loại cố này, nhất thời hốt hoảng, làm thế nào, làm thế nào mới tốt đây. . . . . . bỗng chốc nghĩ đến còn có điện thoại di động, vội vàng xin xe cần cẩu tới kéo treo ngược.

      Sau khi gọi xong, thở phào nhõm, xe cần cẩu hai mươi phút sau tới, nhưng tâm tình chợt nặng nề, bởi vì về sau gặp phải những chuyện phải chỉ có như vậy mà thôi, cũng phải sợ thất bại, chỉ là. . . . . . Cảm thấy đơn, rất tịch mịch.

      Nhìn tựa như rất dũng cảm nếm thử các loại tình, nhưng, người mình chiến đấu hăng hái, bên cạnh có bất kỳ người nào làm bạn nàng, còn là cảm thấy như đưa đám a, hơn nữa vào lúc này, càng muốn nghe thấy thanh của Giang Thánh Tu. . . . . .

      Linh Linh -- sợ hết hồn, là chiếc điện thoại di động vang lên.

      Trời ạ, đây là tâm ý tương thông sao? chính là Giang Thánh Tu gọi tới, khiến cho nhịp tim nhanh. . . . . .

      "Alô. . . . . ." nhận điện thoại.

      "Tâm Đồng, em khỏe ?"

      "Em rất khỏe. . . . . ." Mỗi lần gọi tới, câu đầu tiên là ân cần hỏi có khỏe hay . vẫn luôn trả lời rất tốt, nhưng lần này, càng nhiều phần cảm động.

      "Vậy tại sao giọng của em giống như sắp khóc vậy?"

      Lục Tâm Đồng cắn cắn môi, làm sao dám là bởi vì gọi tới, để cho cảm thấy phải mình, lấy được dũng khí để có thể tiếp tục về phía trước, bởi vì , cảm thấy ấm áp đến muốn khóc.

      "Nào có, em tại rất tốt!" giương cao giọng , muốn chứng minh rất có tinh thần.

      "Vậy tốt."

      Giang Thánh Tu sau khi xong, liền trầm mặc lại, hại tâm tình bất ổn, chẳng lẽ câu tiếp theo sau câu đầu tiên của là tạm biệt sao? "Tâm Đồng, em giờ ở đâu, lập tức chạy qua."

      Tự nhiên bay tới câu này, tâm của Lục Tâm Đồng nhảy lỡ nhịp. "Thôi , em có việc gì rồi mà..., vừa rồi có lừa , đừng co khẩn trương như vậy!" phát những lời này hai mắt cũng sáng chói sáng .

      Giang Thánh Tu có điểm quẫn rồi, chậm rãi mở miệng: "Vậy tuần lễ này em có ngày nào rãnh rỗi trở lại ăn cơm ? Ba mẹ lâu thấy em, rất lo lắng cho em, muốn nhìn em chút xem có tốt hay ." Ba mẹ là có đề cập tới muốn trở vể sai, nhưng chân chính kích động muốn gặp , mặc dù chuyện với giống như bây giờ có thể an ủi nhớ nhung, nhưng vẫn là suy nghĩ muốn thấy , phải quả thấy người tốt mới yên tâm.

      Nghe thấy cha mẹ chồng muốn gặp , Lục Tâm Đồng ngay cả chữ cũng cự tuyệt được.

      Cha mẹ chồng thỉnh thoảng gọi điện thoại cho , khổ khổ khuyên đừng dễ dàng ly hôn, muốn suy nghĩ kĩ càng mọi chuyện, để cho bọn họ vì lo lắng như vậy, là nên trở về xem bọn họ , hoặc là. . . . . . Thuận theo chính tâm ý của mình, trở về nhìn ? Từ lần trước lúc trời có bão nhìn thấy , trải qua nửa tháng rồi. . . . . .

      "Này, Tâm Đồng?"

      "Em có nghe." chậm lát đáp lại.

      "Vậy em nguyện ý trở về sao?"

      Giọng của thiết tha mong đợi làm cho lòng của Lục Tâm Đồng mềm lại, còn chưa có lấy lại tinh thần, liền bật thốt lên : "Em trở về."

      Nghe thấy đồng ý, Giang Thánh Tu thở phào nhõm, vui vẻ : "Vậy chờ em."
      Vậy chờ em.

      Nhịp tim Lục Tâm Đồng đập nhanh, sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, vẫn còn lưu luyến rời trở về chỗ, hưởng thụ khí của những lời này mỹ diệu lúc nãy.

      Xe cần cẩu tới, vốn là chuyện xe dừng lại khiến cho rất phiền lòng, cũng bị vứt xuống khỏi chín tầng mây , lúc này, ngồi ở trong xe, mặc cho xe cần cẩu đường kéo treo ngược, vào trong phố sửa chữa.

      Bởi vì xe đưa sửa, sau hơn mấy ngày mới có thể lấy được, có phương tiện giao thông lại quyết định dạo chút, tối nay nữa đáp tàu điện ngầm về nhà.

      Đúng rồi, chủ nhật này về , thuận tiện mua ít đồ làm quà tặng cho ba mẹ tốt lắm, biết cha rất thích uống trà, mẹ rất thích làm đẹp, là mỹ phẩm SK-II người thích dùng, vậy. . . . . . muốn mua cái gì đưa Giang Thánh Tu đây? Suy nghĩ kỹ chút, giống như chưa từng tặng món quà tốt. . . . . .

      Lục Tâm Đồng tới nửa, gặp phải đèn đỏ ngừng lại, đối diện đường cái là quán cà phê, cùng siêu thị bách hóa nổi tiếng, nghĩ đến siêu thị bách hóa chọn lựa quà tặng, ngờ chờ đèn đỏ chuyển thành đèn xanh, nhìn thấy quán cà phê trước có bóng dáng rất quen thuộc .

      Đây. . . . . . phải Giang Thánh Tu sao? Làm sao đúng lúc như vậy, mới cùng điện thoại xong sau lại gặp . . . . . .

      Nhưng vui mừng của Lục Tâm Đồng duy trì tới mấy giây, bởi vì nhìn đến bên cạnh xinh xắn, ta có mái tóc xoăn dài đến eo, mặc bộ áo đầm màu hồng đào, dường như xem qua người phụ nữ này tại nơi nào, có chút quen mặt. . . . . .

      Đúng lúc này, phía sau có mấy trẻ tuổi rủ rỉ rù rì trời dưới đất, vượt qua .

      "Đó phải là biên tập tạp chí Ami Đàm Vũ Vi sao?"

      "Người nào a?"

      "Chính là người đứng ở phía trước quán cà phê trước mặt kia, mặc áo đầm màu hồng đào người phụ nữ tóc xoăn a, bản thân so với tấm hình xinh đẹp hơn a!"

      "Oa, rất đẹp ư! Bên người người đàn ông kia cũng rất đẹp trai, bọn họ nhất định là người rồi. . . . . ."

      Lục Tâm Đồng cứng ở tại chỗ, đối thoại của các đem lòng của nổ nát bấy, bước đều thể về phía trước, chỉ có thể theo từ đèn xanh chờ qua đèn đỏ, nhìn vào đôi nam nữ có tướng mạo rất xứng đôi cùng nhau bước vào quán cà phê, rất bị đả kích.

      Tại sao Giang Thánh Tu lại biết biên tập tạp chí Amy? Bọn họ có. . . . . . quan hệ gì? Lục Tâm Đồng suy đoán, từng tại nhà chồng nghe lén được cả Giang, hai Giang chuyện tán gẫu, cũng tại lúc này chui vào trong đầu của --"A Tu, với cả vốn rất lo lắng em sau khi bị Đàm Vũ Vi bỏ rơi, cả đời kết hôn, may là có Tâm Đồng ở đây."

      "A Tu, Tâm Đồng là rất tốt, rất vui mừng em có thể bước ra khỏi ảnh hưởng của Đàm Vũ Vi, rộng mở tâm tiếp nhận ."

      rốt cuộc hiểu , ra là, Đàm Vũ Vi chính là người bạn bỏ rơi Giang Thánh Tu lúc trước, lúc ấy cảm thấy cái tên này rất quen tai, chỉ là ngờ họ là cùng người.

      Khó trách, khó trách từng hướng Giang Thánh Tu nhắc tới rất sùng bái Đàm Vũ Vi sắc mặt thay đổi, dù sao ai thích từ trong miệng nghe vợ của mình được nghe tên tuổi của người cũ . . . . . .

      Cõi lòng tan nát.

      tại sao có thể đối với như vậy, ràng nửa giờ trước, bọn họ chuyện điện thoại, lòng của còn vì mà ngọt ngào nóng lên, thế nào nửa giờ sau, liền bỏ gặp mặt cùng bạn trước, tại sao có thể làm được loại chuyện này, đối với chút nào chột dạ, đến cùng có phải hay lòng nghĩ vãn hồi . . . . . .

      Như vậy, tính là phản bội cái gì, đối với áy náy như vậy, là trở thành cái gì? kiên quyết chịu cùng ly hôn, chỉ là bởi vì trách nhiệm sao? "Tâm Đồng, em bây giờ người ở nơi nào, lập tức chạy qua."

      Gạt người.

      "Vậy chờ em."

      Đây cũng là lừa .

      Lần này, do dự nữa, muốn ly hôn với .

      Giang Thánh Tu trước khi bước vào quán cà phê, cảm thấy đường cái đối diện giống như có người nhìn chăm chú vào , nhưng xoay người, chỉ thấy những gương mặt xa lạ.

      Là ảo giác của , nửa giờ trước, mới cùng Lục Tâm Đồng điện thoại, thể nào đúng lúc như vậy ra tại chung quanh đây, có lẽ là quá mong chờ nhìn thấy , đầu óc cùng với hưng phấn nên suy nghĩ lung tung.

      Chỉ là, lúc trước điện thoại với , đúng là quên mất cái lời hẹn này, chỉ muốn chạy như bay đến bên người , nhưng lại có việc gì, còn có vẻ quá khẩn trương, để cho tìm được lý do thích hợp để theo . . . . . .

      "Có thấy người nào quen biết sao?" Đàm Vũ Vi gẩy gẩy sợi tóc xoăn, xinh đẹp hào phóng, rất có hình dáng của nữ minh tinh.

      " có, vào thôi. . . . . ." Giang Thánh Tu hạ xuống con mắt, để cho cảm xúc chân trong nội tâm bộc lộ ra, được người phục vụ dẫn dắt đến chỗ ngồi, sau khi ngồi xuống, phân tâm nhìn tới trước ngoài cửa sổ, đếm xỉa đến mỹ nữ trước mắt.

      Đàm Vũ Vi thở dài : "A Tu, thay đổi rất nhiều, trước kia coi như câu nào, trong mắt cũng chỉ có em, nhưng bây giờ trong lòng có chuyện nặng nề, liền nhìn cũng nhìn em cái."

      Tâm nặng nề sao? Giang Thánh Tu có phủ nhận, giương mắt nhìn : "Em cũng thay

      đổi rất nhiều."

      "Trở nên đẹp hơn sao?" Đàm Vũ Vi tự nhận là phong tình vạn chủng mà hướng quyến rũ cười tiếng.

      Giang Thánh Tu giật môi "Trở nên hề giống diện mạo đáng ghét như lúc trước nữa rồi."

      Đàm Vũ Vi nhíu mày, " giống như rất hận em."

      "Là rất hận em." Giang Thánh Tu . tính tình hướng lạnh, có rất ít thứ có thể dao động , chuyện khiến cho kìm chế được nỗi lòng, nhưng kỳ trong nóng ngoài lạnh, chỉ cần , oanh oanh liệt liệt, luôn luôn bỏ ra tất cả vì người phụ nữ kia, tương phản, khi người phụ nữ kia phản bội cũng hận đến rất sâu, hận đến muốn cho biến mất ở đời này.

      "Vậy bay giờ sao rồi, còn hận em sao?" Đàm Vũ Vi khẽ hỏi, con ngươi lóe ra ánh sáng, giống như là ở chờ mong đáp án gì đó.

      Ban đầu là bởi vì tịch mịch mới rời khỏi , ngờ đâu ly hôn, sau khi ly hôn, thỉnh thoảng nhớ tới , hối tiếc nên chia tay với , tại cách nhiều năm được gặp lại , nhìn đến so với trước kia thành thục mê người hơn, cái loại tâm tình muốn cùng quay lại mối tình cũ đó càng mãnh liệt, ta là muốn cùng bắt đầu lại lần nữa....

      "Nếu như theo lời của em còn hận em, cũng đồng ý em phỏng vấn." Giang Thánh Tu lạnh nhạt .

      Amy từng hướng tới mời qua mấy lần phỏng vấn, phía công ty đương nhiên là giơ tay tán thành, hi vọng tự do thăm hỏi, vì công ty thêm phần quảng cáo, nhưng trước bởi vì bài xích thấy , trực tiếp cự tuyệt, khiến cấp rất nhức đầu, cho đến sau khi cùng Lục Tâm Đồng kết hôn, trải qua việc khổ sở sống riêng với , hận qua lại cũng trở nên vân đạm phong khinh, nguyện ý đối mặt người từng này, để giúp công ty cái quảng cáo, cho nên tính cùng gặp mặt.

      Cũng bởi vì nhìn thấy , trong lòng bình tĩnh, giống như là cùng người bạn cũ gặp mặt, quá khứ từng có bóng ma bị bỏ rơi, giờ việc lo lắng cho vợ của bay quá cao quá xa, có thể bay đến bên người của , tại những thứ bóng ma kia trở thành chuyện vô vị.

      nên để cho những chuyện qua này vây khốn tim của , vây khốn cánh bay lượn của Lục Tâm Đồng.

      Nếu như có thể mà , muốn khiến Lục Tâm Đồng tận tình bay cao hơn, cần phải sợ cách xa.

      Nhưng, tại mới lĩnh ngộ được đều vô dụng rồi, bởi vì vợ của lại ở riêng với , nhức đầu chính là, còn lý do chân chính nghĩ ly hôn, chỉ có thể cố gắng vãn hồi .

      Đàm Vu Vĩ là người thông minh, nghe được lời này của cũng biết mình còn có cửa nào nữa. Hận sâu đậm, tựu có bao nhiêu sâu, trong lời của còn hận nữa....., chính là đại biểu hoàn toàn từ đoạn tình cảm kia thoát ra.

      Mặc dù thể cùng hợp lại rất đáng tiếc, nhưng dầu gì cũng là biên tập của tạp chí, tại sao có thể lưu luyến thương người đàn ông thuộc về nữa? rất nhanh quên được : "Em cùng chồng em ly hôn, bởi vì ta ngoại tình... Em vốn cho là, chỉ cần bằng lòng gặp em... em có hi vọng hợp lại với , xem ra, là em đơn phương rồi."

      Giang Thánh Tu có hưởng ứng , từng qua bạn bè, biết đối tượng của kết hôn. Sau lại ngoại tình, chỉ là ngờ ấy lại mau chóng ly hôn, còn muốn cùng hợp lại.

      Lúc chia tay, còn muốn hợp lại với , tại lòng nghĩ vãn hồi vợ của , dĩ nhiên càng thể nào, có thể lập tức từ bỏ , đúng dây dưa đến chết, đối với , coi như là bảo lưu lại ưu điểm ban đầu thưởng thức , cũng chỉ là thưởng thức mà thôi, có ý gì khác nữa.

      "Chồng trước của em dùng lý do em bận rộn công việc nên vui vẻ với người khác, coi như là báo ứng của em ! Năm đó tuổi em còn rất trẻ quá hiểu chuyện.... sao? phải là với vợ ở riêng rồi hả?" Chuyện của , vẫn thông qua bạn cũ biết mà yên lặng quan tâm, đối với thủy chung có áy náy.

      "Chỉ là tạm thời." Giang Thánh Tu đơn giản .

      Ý là, cũng có ý định ly hôn? "Em rất ngạc nhiên, là vấn đề của , hay là vấn đề của vợ ?"

      "Chúng ta chỉ là xảy ra chút vấn đề cần phải chuyện mà thôi." Giang Thánh Tu vui nheo lại con mắt, chuyện và vợ ở riêng với chuyện chồng ta ngoại tình giống nhau.

      " sao?" hiển nhiên tin.

      P/s: Tặng mọi người chap dài hơn 4000+...... Chúc mọi người cuối tuần vui vẻ.
      Last edited: 11/1/15
      xixon, Miken Ha, Sue ú3 others thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 11:

      Giang Thánh Tu cũng muốn cho hiểu lầm Lục Tâm Đồng có vấn đề gì. “Bà xã của người phụ nữ rất tốt.” Nhớ tới người vợ tốt của mình, vẻ mặt của tự chủ trở nên nhu hòa hơn.

      Đó là biểu cảm chỉ có người chồng rất mới có!

      Đàm Vũ Vi nở nụ cười, giống như là phát thấy việc rất thú vị. Cùng kết giao bốn năm, đối với tính cách của , đương nhiên cũng có hiểu biết nhất định, cũng từng làm cho toát ra vẻ mặt như vậy, cho nên vừa nhìn thấy như vậy cũng biết rất vợ của mình.

      “Nhanh chóng thay ấy chuyện như vậy, lại muốn ly hôn với , thực rất vợ !”

      “Hôn nhân của chúng ta cần xây dựng tình nông cạn”. Gương mặt Giang Thánh Tu lạnh nhạt . “ phải muốn phỏng vấn sao? Đừng phí phạm thời gian nữa”.

      Ác, đây là trốn tránh sao? Đàm Vũ Vi cười đến ngọt. “Được rồi, mời trước hết xem những cái đề mục này lần, chúng ta tiến hành phỏng vấn.”

      thú vị, người đàn ông này cũng có ý thức được ta vợ của a, đầu là ngốc sao? là muốn biết những chuyện sau này a.... .....

      Giang Thánh Tu nhìn như chuyên tâm nhìn vào đề mục, nhưng là thầm tức giận quá để ý lời của rồi.

      rất Lục Tâm Đồng sao? còn là chuyện đương kia như trước đây nữa, liền trở nên ngu ngốc sao, có chút nổi giận, tình cảm đối với Lục Tâm Đồng mới phải nông cạn như vậy, tình bất cứ lúc nào cũng thay đổi, bọn họ còn xa hơn cả nữa, sâu hơn, là loại tình cảm vợ chồng dào dạt như dòng nước chảy.....

      Nhưng tại sao mới cùng tách ra ba tháng, liền cảm giác mình dần dần ngu ngốc rồi? Vì vãn hồi lại hôn nhân cùng , thường thường gọi điện thoại cho hỏi han ân cần, tìm mọi cơ hội để thấy , còn nhớ đến mau nổi điên, chỉ có thể nhìn chằm chằm những đồ vật mua có đôi có cặp kia, lấy tán gẫu làm niềm an ủi nỗi nhớ thương của , nhất là mà mua đôi vợ chồng già làm bằng gốm sứ, mỗi lần nhìn thấy nó, suy nghĩ đến hình ảnh cùng nắm tay nhau đến già hạnh phúc thế nào.....

      muốn ly hôn, chút cũng muốn ly hôn..... nên làm thế nào để cho trở lại bên cạnh chứ?....

      Hết giờ làm, Lục Tâm Đồng nhờ xe ông chủ để tới nhà chồng.

      Chỉ là nghĩ tới, ông chủ ngày thường rất chiếu cố , nhưng lại thừa dịp đưa xe sửa, lúc sau khi tan việc, thuận tiện đưa đoạn đường lại tỏ tình với , hại cho là lỗ tai mình có vấn đề.

      thể tiếp nhận lời tỏ tình của ta, coi như bây giờ ở riêng nữa, vẫn còn chưa có chính thức ly dị a, huống chi, chỉ coi ta là người cấp đáng tin cậy đây, trong tâm có ý gì khác.....

      “Ông chủ, cảm ơn đưa tôi trở về.....”. Xuống xe, sắc mặt mang theo chút lúng túng, giống như là hận thể lập tức trốn vào cánh cửa trước mặt.

      “Tâm Đồng, bỏ cuộc đâu!” ta đuổi theo, mạnh mẽ giữ chặt tay .
      Lục Tâm Đồng khó xử nghĩ rút tay lại, muốn để cho hàng xóm nhìn thấy lại hiểu lầm. “Ông chủ, xin nên như vậy, tôi kết hôn rồi....”

      “Em phải là ly thân với chồng em rồi sao?” ta khăng khăng buông tay, cầm vô cùng chặt, trong mắt lóe ra tia sáng kỳ dị như muốn truy đuổi theo con mồi.
      Lục Tâm Đồng cắn môi trắng bệch, sớm biết như vậy, ngay từ đầu nên chấp nhận , khi ta hỏi kết hôn có ảnh hưởng tới công việc , liền rất thành và chồng sống riêng.

      “Đây là chuyện của tôi, liên quan gì đến ông chủ , hơn nữa đây cũng là nhà chồng tôi, xin hãy tôn trọng chút.” xong, gắng sức rút tay của mình về, lời từ trước đến nay giờ cũng mang theo tia tức giận.

      “Nhà chồng?” kinh ngạc, con dâu sau khi ra riêng còn có thể trở lại nhà chồng? Lục Tâm Đồng giải thích thêm, nghiêm mặt : “Tóm lại, xin ông chủ như đừng làm ra loại chuyện khiến người ta hiểu lầm này, như vậy hại tôi khó khăn.” vất vả tìm được phần công việc thích hợp, thực muốn bỏ .

      Người đàn ông có trả lời, đôi mắt thầm hạ xuống, giống như là tính toán cái gì đó.

      Lục Tâm Đồng có phát ra, từ trong bóp da lấy ra cái chìa khóa mở cửa, vào trong nhà, mới ngồi xổm người xuống muốn đổi lại dép trong nhà, chỉ thấy Giang Thánh Tu từ cao mà nhìn xuống .

      Nhìn thấy , lòng Lục Tâm Đồng có chút ngu dại, bởi vì nửa tháng rồi còn chưa có gặp lại , nhưng cũng chỉ có thất thần mấy giây, giây kế tiếp vừa nghĩ tới chuyện chính hôm nay tới nhà chồng, liền cảm thấy tức giận.

      là đến chuyện ly hôn với , ngay cả đơn ly hôn cũng viết xong.

      Ba tháng nay, nhìn thấy rất nhiệt tình mà vãn hồi lại , làm cho hạ được quyết tâm mà ly hôn với , cho đến khi mấy ngày trước ở trước quán cà phê, nhìn thấy cùng bạn trước của ở chung chỗ, mới quyết tâm, muốn giải quyết dứt khoát, lập tức kết thúc hôn nhân của bọn họ.

      quả thực là giận điên lên! luôn miệng muốn ly hôn, nhưng lại đối với làm cái gì hả? lại trong lúc bọn họ ly thân lại gặp mặt bạn trước của , muốn lại tin tưởng nữa!

      “Người đàn ông kia là ai? Đừng quên chúng ta còn chưa có ly dị.” Giang Thánh Tu lạnh lùng .

      luôn luôn rất mong đợi ngày hôm nay gặp mặt với , cho nên vừa hết việc liền chạy đến, hy vọng có thể cùng hòa thuận trở lại, để cho bỏ ý nghĩ ly hôn trong đầu, nghĩ tới nhìn xuyên qua cửa sổ, nhưng lại nhìn thấy người đàn ông trẻ tuổi đưa tới nơi này, còn cùng lôi lôi kéo kéo, làm sao chịu nổi, thiếu chút nữa muốn xông ra đánh người, hơn nữa nhìn kỹ, người đàn ông kia dường như có phần quen mặt.....

      Bị hiểu lầm, Lục Tâm Đồng lập tức đứng lên, nghĩ muốn giải thích . “Đó là ông chủ của em, chẳng qua là thuận đường đưa em tới nơi này thôi....” Bọn họ có bất cứ quan hệ nào. Nhưng những lời này ra, ngày hôm nay đều phải hướng đưa tới đơn ly hôn, có làm quan hệ giữa và ông chủ còn có ý nghĩa gì.

      Giang Thánh Tu nghe nửa lại , cuối cùng lại cảm thấy với , cao hứng. cũng nhớ tới người đàn ông kia là ai, là Tiêu Khánh Khải, trong giới thương mại nổi danh là hoa hoa công tử, nghe đâu thích trêu chọc những người phụ nữ trẻ dung mạo xinh đẹp có chồng, nhưng là từ tạp chí đọc được, cũng có chứng cứ xác thực, nhưng vẫn là muốn nhắc nhở chút - “Tên kia phải người tốt lành gì, em phải cẩn thận chút”.

      “Ông chủ của em mới phải loại người như vậy!” Lục Tâm Đồng rất nhanh phản bác lại , nhưng xong liền hối hận, trừng đến rét run, tức giận? Lời của Giang Thánh Tu còn chưa hết, liền nghe được vội vã vì người đàn ông kia mà , làm cho phải nổi giận: “Trước khi ly hôn, cho phép em ở bên ngoài ngoại tình!”

      “Ngoại tình?” gì a? xong liền xoay người, để ý tới người khác? Lục Tâm Đồng thực cảm thấy hiểu ra sao cả, biết tại sao lại muốn xấu ông chủ, chẳng lẽ..... ghen phải ? “Tâm Đồng, con rốt cuộc tới, mẹ nhưng thực ra rất nhớ con!” Mẹ Giang nghe được ngoài cửa có thanh, lập tức tới xem chút, quả nhiên là người con dâu ngoan ngoãn tới. Ban đầu là muốn vợ chồng bọn họ tỉnh táo chút mới khuyên bọn họ trước nên ở riêng, nào biết chia ra liền ba tháng, hai người bọn họ vẫn chút xíu dấu vết hòa thuận nào, cho nên phải thừa dịp hôm nay khuyên Tâm Đồng tốt, xem chút có thể hay muốn đừng ly hôn.

      “Mẹ,....” Lục Tâm Đồng đối với mẹ chồng rất áy náy, theo lý thuyết cùng Giang Thánh Tu ồn ào ly hôn, bà đối với phải là rất tha thứ , nhưng bà lại liên tiếp gọi điện quan tâm , mắng cũng trách , trở về còn đối với tốt như vậy, để cho biết nên làm sao đền ơn mới tốt.

      “Mau tới dùng cơm , mẹ nấu rất nhiều món ăn con thích, ba của con cũng có rất nhiều lời muốn với con đó....”

      Trong bữa cơm, cả và hai Giang đều ở đây, rất vui mừng vì thái độ của bọn họ đối với cũng có thay đổi, cho dù sau này ly hôn với Giang Thánh Tu, cũng hy vọng có thể làm em của bọn họ.

      Dĩ nhiên, dụng ý mẹ chồng muốn trở về rất ràng, bọn họ hi vọng cùng Giang Thánh Tu mau chóng hòa thuận, cũng vì vậy an bài vợ chồng bọn họ ngồi chung chỗ, hại rất lúng túng.

      Trước kia lúc ăn cơm, Giang Thánh Tu giúp gắp rau, hoặc giúp đem thức ăn ăn hết ăn xong, tại hai người còn tình cảm vợ chồng nữa, vẫn đều ăn tất cả, khi nhắc tới công việc nay của , vẫn còn hắt nước lạnh vào – “Cái công việc này cũng đừng làm nữa.”

      Tâm tình của lập tức chìm vào đáy cốc. Chồng của dường như trở lại bộ dáng lúc mới quen, lạnh lùng đến mức người khác cũng khó có thể đến gần.

      “Công việc thoải mái nhiều như vậy, làm sao em cần phải làm phần công việc kia?” Nghe về chuyện công việc của , có khi còn vì công việc mà ra ngoài, Giang Thánh Tu cũng rất đau lòng, bởi vì ngày trước làm công việc trợ lý này cũng rất tốt, giống như khổ cực như bây giờ, huống chi cấp của Tiêu Khánh Khải còn là người có lời bình rất kém cỏi.

      Nhưng quan tâm cũng cho Lục Tâm Đồng, ngược lại lại hiểu lầm ý tứ mặt chữ, gương mặt liền tối đen.

      vất vả đối với phần công việc này có chút như ý, nhưng lại những lời diệt chí khí của như vậy, có phải vì năng lực của rất kém cỏi, chỉ có thể làm công việc nhàng cần tới đầu óc? “A Tu, con ở đây bậy bạ gì đó a?” Mẹ Giang mau bị người con trai ngu ngốc của bà làm cho tức chết rồi, bà tìm vợ tới, cũng phải để cho bọn họ cãi nhau.

      “Nếu như em hôm nay gặp phải ông chủ tốt, vì em mà cảm thấy rất cao hứng, nhưng mà rất đáng tiếc là, em hôm nay gặp phải là ông chủ thích dụ dỗ những người phụ nữ trẻ tuổi có chồng, nghe khuyên, em vẫn là sớm nghỉ việc !” Giang Thánh Tu lời có chút ý vị, là vì tốt cho mới , hi vọng có thể nghe vào lời của , nên để bị lừa.

      Lời khuyên bảo của nghe vào trong tai Lục Tâm Đồng chỉ cảm thấy chói tai. Bị chê bai, trong lòng rất khó chịu rồi, lại lần nữa, nhiều lần phê bình nhân cách cấp của , căn bản hiểu, tháng đầu tiên sau khi ở riêng, tìm việc có bao nhiêu khó khăn, nếu phải là gặp được ông chủ này, tại nhất định là vẫn còn nhịn đói, cho nên cho phép tùy tiện lăng nhục người này!

      nên tùy tiện phê bình cấp của em! cần bởi vì là trong lòng mình thoải mái, người khác phải là người tốt!” trừng mắt nhìn , so với lúc trước nhát gan, tại tựa như người đầy dũng khí, tràn đầy khí thế.

      “Trong lòng thoải mái?” Giọng Giang Thánh Tu mang theo nguy hiểm sắc bén.

      Lục Tâm Đồng tâm run lên, ba tiếng dũng khí của bị đâm phá, nhưng muốn thua, muốn dời nhìn chằm chằm vào ánh mắt .

      Giang Thánh Tu nheo lại con mắt, ý tốt của lại bị bóp méo như vậy, muốn bảo vệ là sai lầm rồi sao? “ cần lo lắng rằng trong khi chúng ta còn chưa ly dị, em liền cắm sừng , em !” Nếu làm sao trái câu muốn nghỉ việc, phải câu cấp phải là người tốt? ràng là cho rằng cùng cấp có cái gì. “Hơn nữa, cũng có tư cách coi em muốn ở chung với ai, chính còn phải là cũng mau cùng bạn bạn trước hợp lại rồi!

      Lời này vừa ra, mọi người đều hung hăng trừng mắt nhìn Giang Thánh Tu, giống như là ra là do đều là sai, cho nên vợ mới đòi ly hôn với a!
      Giang Thánh Tu bị mọi người trừng đến thiếu chút nữa tự cho mình là Trần Thế Mỹ thứ hai.

      “Bạn cũ? Em ở đây bậy bạ gì đó....” Cái gì mà lộn xộn đến nghe còn hiểu, chuyện bạn trước này lại là từ đâu mà nghe được, chưa từng đề cập với ......

      còn giả bộ ngu! Lục Tâm Đồng cũng có biện pháp giả bộ làm như cái gì cũng biết, từ trong túi xách lấy ra túi giấy, bên trong có đơn ly hôn viết và sớm ký, vốn là chờ sau khi cơm nước xong lén lút đưa cho , nhưng chờ đến lúc đó rồi, trực tiếp đưa cho .

      “Cầm ! cũng nhanh chút ký tên để ly hôn với em , em thành toàn cùng bạn mến kết hôn.”

      “Em....” Giang Thánh Tu king ngạc đến ra lời, nghĩ tới lại dám ở trước mặt ba mẹ nhắc đến từ ly dị, còn hoàn toàn hiểu lầm , ngay cả ký cũng ký rồi.

      Những người khác nhìn đến toàn bộ ngây ngẩn cả người, ngay cả đũa cũng dám động.

      Sau khi xong, Lục Tâm Đồng cũng phát mình quá mức kích động, làm cái gì a, mọi người đều bị dọa sợ.

      phá hư bầu khí dùng cơm, thực hỏng bét rồi.....

      “Ba, mẹ, cả, hai, xin lỗi, con, con nên rời là được rồi, quấy rầy mọi người!” xong, bất đắc dĩ nhắc túi, xoay người rời .

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      “A Tu, đây là chuyện gì xảy ra, con cùng với Đàm cái gì đó Vi hợp lại rồi?” Thanh uy nghiêm của mẹ Giang truyền đến, tất nhiên là đứng về bên phía người con dâu kia rồi.

      “Đúng, là Đàm Vũ Vi.” Mẹ Giang cỉa chính , trách cứ con trai út. “A Tu, con kết hôn, tại sao còn có thể cùng bạn trước còn vương vấn dứt, hèn chi Tâm Đồng lại ầm ĩ ly hôn....”

      có chuyện này.” Giang Thánh Tu phủ nhận tội danh này.

      “Nhưng mà nghe em tiếp nhận phỏng vấn của Đàm Vũ Vi, rất nhiều người cũng đều cho rằng hai người muốn hợp lại.” Giang Thánh Dương lành lạnh , đúng là đổ thêm dầu vào lửa.

      “A Tu, kết hôn rồi phải đối đãi với vợ mình tốt, loại hành động này của em là hơi quá đáng!” Hiếm khi Giang Thánh Khiêm lại lên tiếng mắng .

      Bọn họ mới quá đáng, là chẳng hiểu vì sao nằm cũng trúng đạn!

      rốt cuộc là phạm vào cái lỗi gì a!

      Giang Thánh Tu biết trước mắt có nhiều hơn nữa cũng thoát được tội danh kẻ bạc tình, chẳng qua là cảm thấy khó hiểu, sau khi đồng ý để Đàm Vũ Vi phỏng vấn Tâm Đồng lại ly hôn với , tại sao Tâm Đồng lại dùng chuyện Đàm Vũ Vi tới để chỉ trích ? Hơn nữa hẳn là biết người tên Đàm Vũ Vi này, trừ phi có người cho biết, nhắc tới chuyện bọn họ trước đây từng lui tới, mới làm cho hiểu lầm.... là ai? Ba mẹ muốn cho thiên hạ đại loạn nên đem chuyện này cho biết, cả, hai cũng đến nỗi chia rẽ tình cảm vợ chồng bọn họ.......

      “A Tu, có lẽ ngày đó chúng ta ở sân nhà chuyện đều bị Tâm Đồng nghe thấy được.” Giang Thánh Khiêm suy nghĩ cẩn thận, từ vẻ mặt khốn hoặc của Giang Thánh Tu cũng biết được người vô tội, vì vậy liền suy đoán .

      Nghe vậy, Giang Thánh Tu cả người chấn động, làm sao nghĩ tới có lẽ nghe được, cho nên đêm đó mới có thể trở nên kỳ lạ như vậy, nhất định hỏi hay .....

      đuổi theo sao?” Giang Thánh Khiêm nhắc nhở.

      Cầm túi giấy ném tới, đầu ngón tay của lạnh run, giật mình đến biết nên làm cái gì bây giờ, cho đến khi cả ném tới câu, mới tỉnh mộng mà ném ra túi giấy bàn, nhấc chân đuổi theo.

      , muốn , có chết cũng ly hôn với , bất kể trả giá cao thế nào đều phải giữ lại!

      Lục Tâm Đồng ngoài cửa bắt xe taxi, giữ lại, cho phép lên xe.
      “Tâm Đồng, ngày đó ở trong sân chuyện, em cũng nghe được?”

      lại đuổi theo , làm cho Lục Tâm Đồng rất kinh sợ (kinh hãi + hoảng sợ), nhưng cũng trả lời , kiềm chế mà cắn môi dưới.

      Giang Thánh Tu đưa mắt nhìn lúc lâu, nặng nề thở dài. “Đây chính là nguyên nhân thực khiến em muốn ly hôn với sao?”

      Lục Tâm Đồng buồn bã mà liếc . “Em chỉ muốn tình của là sai lầm sao? Vì sao có thể ấy, nhưng lại thể em?”

      bi thương của đòn nghiêm trọng đánh vào tâm của Giang Thánh Tu, muốn hét lên tình có gì đặc biệt hơn người, so với được che chở ở trong lòng bàn tay có quan trọng hơn ? Nhưng muốn thêm những lời khiến cho thương tâm nữa, bây giờ phải đem hết khả năng để trấn an , giữ lại!

      “Tâm Đồng, em hiểu lầm rồi, Đàm Vũ Vi, ấy là quá khứ rồi, thể nào cùng ấy hợp lại đâu. tại, đối với , em mới là quan trọng nhất, cần em, xin em hãy trở lại bên cạnh ! Sau khi sống riêng, luôn luôn mong muốn phải ly dị với em, vẫn luôn đợi em trở về!” ngay cả tự tôn cũng đều bỏ qua mà khẩn cầu , hoảng sợ đến nỗi trong đầu tất cả đều trống rỗng, chỉ nghe được tiếng tim mình đập to.

      sợ, sợ vừa trở lại....

      Lục Tâm Đồng chút cũng tin lời của , nếu tại sao trả lời trực tiếp vấn đề của , hay , chỉ cần ? Tim của ràng vẫn còn bạn cũ, cho nên mới có biện pháp !

      cần em? Hay là cần người vợ?” chịu ly hôn, quả nhiên là bởi vì ý thức trách nhiệm. lạnh lùng : “Nếu như chẳng qua chỉ cần người vợ, có thể tìm người phụ nữ khác, nhất định phải là em mới được a!”

      Giang Thánh Tu vô cùng sửng sốt, như là bị dùng sức tát cái, đau đến đầu cũng khó chịu.

      Trong thoáng chốc, bị hất tay ra, hoảng hốt muốn nhanh bắt lại tay , nhưng lên xe, xe rất nhanh mà lái , kéo ra khoảng cách giữa hai người bọn họ, muốn đuổi theo cũng được.

      Giang Thánh Tu suốt đêm đều ngủ được, đau lòng có cách nào ngủ, vẫn lật qua lật lại cho đến khi trời sáng. Suy nghĩ của rối loạn, căn bản có cách nào có tinh thần làm, xin nghỉ phép, làm.

      “Nếu như chẳng qua chỉ cần người vợ, có thể tìm người phụ nữ khác, nhất định phải là em mới được a!”

      Tại sao có thể tàn nhẫn mà ra lời như vậy? có thể tìm người phụ nữ khác làm vợ của ? có biết hay , là duy nhất, nếu như phải , căn bản muốn cùng bất kỳ người nào sinh hoạt cùng nhau, hôn nhân liền chút ý nghĩa....

      cần, cũng phải bất kỳ người phụ nữ nào cũng có thể cho được a!

      Giang Thánh Tu xuống giường, gối lên cánh tay của ngủ, giường hai người trở nên quá lớn, trong phòng ngủ , bầu khí cũng đều đơn lạnh lẽo khiến cho mau chóng xuống giường, có nụ cười của , tim của rầu rĩ vui, ngay cả cái gì gọi là vui vẻ cũng đều tồn tại.... Nhưng mà trước khi kết hôn với , phải cũng như vậy trôi qua ngày sao? Vì cái gì tại thời gian có hay lại chênh lệch lớn như vậy? , dường như sống bằng chết.

      Tại sao thế nào cũng phải muốn loại tình thiết thực đó? Tại sao nỗ lực cũng có biện pháp xoay chuyển , chưa bao giờ ăn để cầu xin qua người phụ nữ nào cả....

      Giang Thánh Tu vào phòng tắm tắm nước lạnh, muốn làm cho mình tỉnh táo lại chút, đừng suy sụp tinh thần nữa. Sau khi tắm xong, bước ra phòng tắm, nhìn đến túi giấy đặt bàn, trong lòng co rút đau đớn.

      bước nhanh tới, hận thể đem đơn ly dị bên trong lấy ra xé bỏ, nghĩ tới lấy ra còn có bức thư.

      Đây là viết cho ? hít hơi sâu, mới có thể tỉnh táo mà đọc:

      “A Tu. đáng tiếc, chúng ta lại tới tình trạng này, em luôn luôn nghĩ, nếu như có đối xử với em tốt như vậy, có để cho em bước ra khỏi thế giới bé của em, hỏi em có muốn làm hay , em có lẽ có ngày hôm nay, đối với cũng sâu đậm như vậy, chúng ta e rằng tương kính như tân mà làm vợ chồng đời .

      Cũng bởi vì đối với em quá tốt, dạy em biết rất nhiều thứ, dạy em thích lớn tiếng , dũng cảm biểu đạt ý nghĩ của mình, muốn vì mình mà sống, cho nên em trở nên có lòng tham, muốn nhiều thứ hơn, muốn có được tình của .

      Mặc dù chúng ta tới bước này, nhưng, em hối hận, hối hận hậu quả khi em là hy sinh hôn nhân của em.

      Ngược lại em muốn cám ơn , giúp cho em tìm được tự tin và dũng khí, cho dù sau này em để dựa vào nữa, em vẫn có thể sống mình tốt, từng rất khác; cho dù còn là vợ chồng, em vẫn cảm ơn , nhớ đối với em là tốt, cho đến khi em già , em cũng quên .

      A Tu, lần này thực phải với “Tạm biệt”, sau khi ly hôn, em nghĩ chúng ta sau này gặp lại đâu.

      A Tu, em chúc hạnh phúc, hi vọng với người mãi mãi hạnh phúc.

      Tạm biệt.”

      Sau khi đọc xong, sắc mặt đại biến, hai tay run lên, kích động đến trước mắt bịt kín mảnh sương mù trắng xóa, thấy chữ viết.

      vậy mà tạm biệt với .....

      Đáng giận, tại sao có thể tự nhiên tạm biệt với ! vẫn còn chưa có chính thức ký tên ly dị, dựa vào cái gì tự chủ trương sau này cần gặp lại, cho phép lời như thế, làm sao có thể gặp lại ......

      Giang Thánh Tu ý thức được bọn họ sau này gặp lại, chẳng khác nào bọn họ đến đây chấm dứt, lúc này mới hoảng hốt phát , tại sao chỉ có mới có thể làm vợ , nguyên nhân phải liền có ý nghĩa, đem sủng ở lòng bàn tay, thương , cưng chiều mọi hành vi của , cũng là bởi vì a! (Tung bông, tung hoa, cuối cùng cũng nhận ra a.....)

      phải là , mà là phát quá muộn, quá nhàn hạ với cuộc sống hôn nhân đầy đủ, mà thèm nghĩ đến tồn tại của tình .

      Bởi vì từng có đoạn tình cảm quá khắc cốt ghi tâm, khiến lầm tưởng tình phải oanh oanh liệt liệt, biết giữa bọn họ tình cảm nhàng cũng là loại tình , cam kết với bảo vệ đời, chăm sóc , thương , cưng chiều , cùng là loại phương thức .

      thậm chí càng , đem đặt ở vị trí sâu nhất sâu nhất trong lòng, khi Đàm Vũ Vi phản bội lại , mặc dù đau lòng, nhưng chưa từng muốn vãn hồi, nhưng ba tháng này, chưa từng buông tha bất kỳ cơ hội nào có thể xoay chuyển , đó là bởi vì tiềm thức biết là tình của , là tình đích thực duy nhất của , cho nên dù có vứt bỏ mạng sống cũng phải gắt gao bám chặt lấy .

      Người ta thường thường sau khi mất mới biết được người luôn bên cạnh chờ đợi mình mới là tình , cùng ở riêng ba tháng, bởi vì còn có thể nhìn thấy , cho rằng có cơ hội hợp lại, cho nên còn có thể bảo trì lý trí, tại sau này gặp lại, ý nghĩ đó của dần dần biến mất, nỗi sợ hãi mất làm cho hiểu phải thẳng với tình cảm của .....

      tựa như khí của , nguồn tính mạng của , thể !

      đối với , có cách nào kiềm chế, có cách nào giấu nữa rồi!

      , muốn đoạt về, !

      P/s: sắp hoàn rồi a.... sắp tới có đoạn hùng cứu mỹ nhân á.....
      hitory, thuyle, Sue ú2 others thích bài này.

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Lục Tâm Đồng tại chỉ còn chờ Giang Thánh Tu ký tên xong là đủ thủ tục ly hôn, vì muốn nghĩ tới chuyện thương tâm đau lòng nữa, hôm nay phá lệ làm việc vô cùng tập trung.

      Trước khi tan việc, nhận được điện thoại của ông chủ, lên cơn sốt ở nhà nằm nghỉ, tạm thời tìm được người mua thuốc hạ sốt, hi vọng có thể mua giúp.

      Nhưng bởi vì ông chủ từng hướng tỏ tình, ra muốn lắm, cố tình nhân viên trong công ty cũng có công việc để làm, có thể giúp ta chỉ có mình , ta cũng thể bất chấp làm ra vẻ ngã bệnh , cho nên đáp ứng giúp .

      Sau khi lấy được địa chỉ, lấy ra xe mới được sửa xong, tạm ngừng ở hiệu thuốc bên cạnh, xuống xe mua thuốc, trở lại xe lái xe tới nhà ông chủ.

      Mà Giang Thánh Tu suy nghĩ vãn hồi lại Lục Tâm Đồng, lái xe tới công ty chờ tan việc, vừa lúc thấy từ hiệu thuốc bên cạnh ra, tay mang theo bao thuốc, khom người ngồi vào ghế lái của chiếc xe MARCH , lái xe .

      Đây là lần đầu tiên Giang Thánh Tu thấy lái xe, mặc dù biết lái xe làm thời gian, nhưng vẫn còn rất kinh ngạc, chỉ là càng làm cho quan tâm nhất là, vào hiệu thuốc mua thuốc, ngã bệnh sao? Mà bây giờ vẫn chưa tới lúc tan việc, lái xe muốn đâu? khởi động xe, bám theo phía sau , để cho biến khỏi tầm mắt của .

      phát lái xe vừa nhanh lại vừa mạnh, phải là nên lái xe chậm thôi sao, là có chuyện gì gấp à? Hơn nữa phương hướng lái xe, cũng phải là phương hướng về nhà mẹ .....

      đến tột cùng vội vã như vậy là muốn đâu? Cuối cùng, Giang Thánh Tu thấy đem xe dừng ở bên ngoài khu chung cư cao tầng.

      tới nơi này làm gì? Giang Thánh Tu buồn bực, thấy nhanh chóng dừng xe, tay cầm gói thuốc xuống xe, nhanh vào bên trong khu chung cư, cũng kịp quản xe của mình có bị phạt hay , dừng xe lại đuổi theo vào trong.

      Nhưng vẫn là chậm bước, trơ mắt nhìn cửa thang máy đóng lại lên, đành kiên nhẫn chờ thang máy dừng lại tại tầng muốn tới, vừa nhìn thấy con số dừng lại ở tầng tám, mới lập tức chạy cầu thang bộ lên lầu.

      Lên tới lầu tám, thấy bóng dáng đâu, khẳng định là tới tầng này, nhưng, tìm gia đình nào kia? mang theo gói thuốc tới, rốt cuộc là người nào ngã bệnh, khiến cho đặc biệt chạy tới? có được đáp án ràng, trong lòng liền sợ hãi, cả người đứng ngồi yên.

      Reng reng - bỗng nhiên điện thoại di động của vang lên tiếng, sau đó liền cúp.
      Sau khi Giang Thánh Tu nhìn màn hình ra là số điện thoại của Lục Tâm Đồng, hết sức kinh ngạc, tách ra lâu như vậy, chưa từng gọi điện thoại cho lần nào, trực giác nhất định là hướng cầu cứu!

      làm chuyện điên nhất trong cuộc đời – nhấn chuông cửa từng phòng tìm người, tìm lầm người, liền xin lỗi, lại chạy tới phòng khác bấm chuông, cho dù cảm thấy làm phiền người khác, cũng phải tìm thấy ....

      “Này, làm gì mà cứ bấm chuông cửa....”

      Tìm được rồi!

      Đôi mắt Giang Thánh Tu phát ra sát khí, vừa nhìn thấy người tới là Tiêu Khánh Khải, mặt còn in dấu năm ngón tay, khẳng định đây là loại khốn nạn ghê tởm, ngay lập tức đánh quyền vào cằm của Tiêu Khánh Khải, sau đó chạy vào nhà tìm người.

      kia, sao đánh người bậy bạ vậy hả? Đây là nhà của ta, ra ngoài cho ta....”

      Giang Thánh Tu mặc kệ sau lưng người đàn ông kia chửi mắng ra sao, chạy ào vào trong nhà bắt đầu tìm kiếm, đúng như dự đoán, Lục Tâm Đồng chính là co rúm lại ở góc tường, tay còn ôm bình hoa, bảo vệ chính mình để cho tên trời đánh kia đụng vào.

      Thấy chuyện bị bại lộ, Tiêu Khánh Khải sợ chết liền thay bản thân kêu oan : “Này,….. Tôi cũng có cưỡng bức ta, là chính ấy tìm tới cửa, đối với tôi ôm ấp thương….”

      “Tên hỗn đãng nhà ngươi! Dám đụng vào vợ của tao!” Giang Thánh Tu nhìn chết cũng chịu nhận lỗi, liền đánh Tiêu Khánh Khải mấy quyền, hét lên: “ ấy là vợ của tao, cho phép ngươi đụng vào cọng lông măng của ấy! Ngươi là kẻ thấp hèn, ngươi nghe hiểu chưa?”

      Giang Thánh Tu hận thể giết người đàn ông trước mắt này, lần đầu tiên xúc động thế này, cách nào kiềm chế được cơn giận, cho đến khi Tiêu Khánh Khải bị đánh đến ngã xuống đất cầu xin tha thứ, nhìn thấy Lục Tâm Đồng che lại lỗ tai, sợ hãi vô cùng, mới ngừng tay.

      Tiêu Khánh Khải nào dám ở lại nhà để trêu chọc nữa, thấy trấn an Lục Tâm Đồng, lập tức bò ra khỏi nhà vội vàng chạy trối chết.

      Giang Thánh Tu muốn đuổi theo, muốn đem đem ra cho công an, tránh cho tiếp tục làm tổn thương những người phụ nữ khác, lại nghe được Lục Tâm Đồng yếu ớt : “Mang em về nhà, bây giờ mang em về nhà có được hay ….”

      “Tâm Đồng,…” Giang Thánh Tu lập tức vứt bỏ chuyện đuổi theo, nghĩ sau đó lại báo cảnh sát bắt lại là được rồi, miễn cho có thêm nhiều người bị hại. Nhìn thấy co lại chỗ, hai tay ôm bình hoa làm vũ khí, bộ dạng ôm chặt dám bỏ ra, liền đau lòng vô cùng.

      “Em sao chứ, có làm em bị thương ?” Sau này nhất định phải tìm tên hỗn trướng kia tính sổ.
      xixon, Sue úlinhdiep17 thích bài này.

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 12:

      Lục Tâm Đồng sắc mặt tái nhợt nhìn chồng của , lúc tới, còn cho rằng là ảo giác, nghĩ tới , giống như nằm mộng, trong đầu cầu khẩn tới cứu , ngờ xuất .

      là sợ, rất sợ, may là tới đây…..

      miễn cưỡng nặn ra nụ cười. “A Tu, yên tâm, em có mềm yếu như nghĩ đâu, em bảo vệ bản thân, em còn tát cho cái, nếu như muốn làm loạn, em liền lấy bình hoa đập chết ….”

      tại em cần phải sợ, bảo vệ em, ngoan ngoãn đem bình hoa đưa cho , dẫn em về nhà.” dịu dàng khuyên nhủ. Lúc trước chỉ biết, người phụ nữ lúc gặp nguy hiểm cũng bạo phát, để cho người khác khi dễ mình, nhưng rất đau lòng cho vậy mà lại gặp phải tên khốn kiếp kia.

      Lục Tâm Đồng nghe lời đem bình hoa đưa cho , sau khi dỡ xuống phòng bị, òa lên khóc.

      Giang Thánh Tu đem bình hoa đặt mặt đất, bởi vì ở trong ngực khóc lóc, vỗ lung cho , an ủi nỗi hoảng sợ của , sau đó đưa rời chỗ này, trở lại nhà của họ.

      Lục Tâm Đồng vừa về tới nơi quen thuộc này, tâm tình rốt cuộc cũng ổn định lại chút ít, ngồi ghế salon kể lại chuyện vừa rồi: “A Tu, em sai lầm rồi, em nhìn sai người, nên nghe lời …. Em lại dạ cả tin nghe thấy bị bệnh rất nghiêm trọng, bị lừa….”

      mang theo gói thuốc tới, mới nhấn chuông cửa, liền bị kéo vào trong nhà cường hôn, muốn gọi điện thoại di động cầu cứu, điện thoại mới vang lên tiếng, liền ngay lập tức bị ném hư, may là phản ứng nhanh, tát cho cái, còn tiện tay cầm bình hoa làm ra vẻ muốn đập , nếu sớm….

      “Em ngốc, em rất dũng cảm, , Tâm Đồng, em rất dũng cảm!” Giang Thánh Tu ôm chầm lấy , lại tự trách động tác của mình quá chậm, nên ngăn lại nhanh hơn, hoặc gọi điện thoại nhắc nhở phải cẩn thận, mặc dù có chuyện đáng tiếc xảy ra, nhưng vẫn khiến cho bị kinh sợ.

      “Nhưng mà em cảm thấy em rất dơ, bị ôm lấy, trong lòng cảm thấy rất ghê tởm,…” hoàn toàn có biện pháp để người đàn ông khác đụng vào ngoại trừ chồng ra.

      sao, sao rồi…” nhàng vỗ về lưng của , đôi mắt lại ra nét tàn nhẫn, thầm nhủ tuyệt đối bỏ qua tên đàn ông đáng chết kia, chờ coi.

      “A Tu, em muốn tắm rửa trước có được hay , em cảm thấy em rất dơ,…. có thể ở bên ngoài chờ em ? đáng thương mà cầu xin, chỉ tin tưởng .

      “Được, ở bên ngoài chờ em tắm xong.” Giang Thánh Tu cam kết, nâng lên gương mặt của , lạnh ngắt, cùng đôi tay bé của cũng lạnh như băng, xem ra bị dọa sợ, trước tiên tắm nước nóng cũng tốt.

      Lục Tâm Đồng vậy mới an tâm đến phòng tắm tắm nước nóng, mặc dù Giang Thánh Tu làm sao biết được nhà của ông chủ , nhưng lập tức tới cứu , nghĩa là nhất định thời thời khắc khắc đều chú ý động tĩnh của , đối với quá tốt rồi, rốt cuộc còn đòi hỏi cái gì? Tại sao nhất định phải là tình của được? rất muốn thỏa hiệp, thiếu chút nữa liền tự thuyết phục mình lẽ ra phải an ổn làm vợ của rồi, nhưng chỉ nghĩ đến Đàm Vũ Vi lấy được tình khao khát nhất, liền trở nên ghen tị, cảm giác rất tốt…..

      “Tâm Đồng…?” Tắm quá lâu, sợ xảy ra chuyện gì.

      “Em xong rồi đây.” Lục Tâm Đồng hốt hoảng mặc quần áo, tóc dài ướt nhẹp bước ra phòng tắm.

      “Tóc em đều ướt, bị cảm đó.” Giang Thánh Tu vội vàng đem kéo tới giường ngồi, cầm khăn lông thay lau khô.

      Lục Tâm Đồng mặc cho lau tóc, lại dùng máy sấy sấy cho khô, trong lòng bởi vì dịu dàng mà đung đưa bất định, nội tâm vô cùng khát khao cùng tiếp tục làm vợ chồng, trở lại cuộc sống hạnh phúc trước kia, muốn buông tha cho kiên trì của bản thân, hôm nay phát sinh ngoài ý muốn cũng làm cho phát , coi như thương , cũng rất quý trọng , bảo vệ ….

      , muốn ly hôn với !

      xúc động mà bắt được cánh tay của , cũng biết nên mở miệng thế nào, dù sao cũng để lại đơn ly hôn cho rồi.

      “Tâm Đồng?” Tóc gần như khô, Giang Thánh Tu tắt máy sấy, nhìn thấy trong mắt sáng lên muốn lại thôi.

      “A Tu, em có được , em rất hi vọng có thể em….” ngừng giãy giụa, đến cuối cùng vẫn là muốn tình của , muốn rời a….

      Lòng Giang Thánh Tu đều mềm nhũn, hôn cái lên bàn tay xương bắt tay của , dịu dàng cười : “ chỉ cho em tình , còn muốn so với trước đây càng em hơn”.

      Tim Lục Tâm Đồng đập lỡ nhịp. So với trước đây càng thêm hơn? Có ý tứ gì? Sau khi Giang Thánh Tu phát mình , đối với cảm thấy rất đau lòng, lại có thể để cho người vợ mến nhất đợi lâu như vậy, mới đợi được câu trả lời của .

      “Tâm Đồng, em, rốt cuộc hiểu , muốn phải là chung thủy của em, chỉ là tình cảm vợ chồng mà còn là tình của em.” muốn đem lời của nhập vào tâm khảm của , để cho cảm nhận được ràng.

      “A Tu, em? em?” thể tin được, hôm nay là ngày tận thế sao? Giang Thánh Tu thấy bộ dáng ngây ngô, lại hôn cái lên trán . “Nghe, bức thư em để lại cho đều viết sai hết, phải có người khác trong lòng nên mới thương em, mà là đần đến nỗi biết là em!” Người phụ nữ nhất ở ngay bên cạnh, lại biết , là người chồng ngu nhất thế giới này.

      “Nếu như em, quý trọng em như vậy, ràng muốn có được em đến điên rồi, nhưng lại bởi vì em sợ đau mà dám đụng đến em; nếu như em, lúc em bị đồng nghiệp bắt nạt, diễn vở kịch buồn cười như vậy, dạy em làm thế nào để bày tỏ cảm xúc của bản thân; nếu như em, để cho em làm, cùng em với hàng xóm cùng nhau nướng thịt, quan tâm tất cả cảm nhận của em, đau lòng vì em.” biết cách chuyện tình cảm cũng quan tâm, cắn răng hết những lời buồn nôn như vậy, cũng chỉ vì để cho hiểu được lòng.

      “Tâm Đồng, người chồng đần độn hết thuốc chữa, sớm em, chẳng qua là luôn luôn biết, xin lỗi…!” Phải lời xin lỗi với phụ nữ, hai người kia của nếu nghe thấy chắc cười đến rụng răng , nhưng vì để vãn hồi lại , đáng giá lắm.

      em… Nhưng mà A Tu, phải còn người bạn cũ của sao, em tận mắt nhìn thấy hai người cùng uống cà phê….” Lục Tâm Đồng vẫn còn khó có thể tin, đẩy ra ngực của , nhìn chung quanh, phải ngày tận thế, vậy có phải trời đổ mưa máu !

      phải rồi sao, ấy sớm là quá khứ rồi mà.” Giang Thánh Tu bất đắc dĩ thở dài, sớm phải biết phụ nữ đối với loại chuyện này đều là để trong bụng, lúc này đây cần phải giải thích . “ cùng với Đàm Vũ Vi gặp nhau, là để cho phỏng vấn. ra sau khi chia tay với ấy, cũng bởi vì oán hận muốn gặp lại , vì có em, mới còn nhớ đoạn tình cảm đau thương kia, trong lòng còn khó chịu nên đồng ý phỏng vấn của .”

      Như vậy, đối với là nghiêm túc? thương bạn cũ của , người ? Lục Tâm Đồng vui vẻ đến nỗi nhéo hai má, đau quá, đau quá, đây là .

      Giang Thánh Tu thấy nhéo hai má, dịu dàng cười lên.

      “Tâm Đồng, em cũng biết tính rồi, phải là người chồng đem lời ngon tiếng ngọt giắt ở miệng, vẫn cho rằng đàn ông con trai phải cố gắng làm việc kiếm tiền ở ngoài, cho vợ cuộc sống lo ăn mặc, chăm sóc vợ trọn đời trọn kiếp, xa rời, đó mới là phương thức biểu , cho nên sau này có thể thường với em, em, em có thể chịu được ? rất cần em làm vợ của , em có thể trở lại bên cạnh lần nữa ?” “Nếu đối với em như vậy mà còn phải là , em vẫn cảm giác được tình của , như vậy lần này đổi lại em tới dạy , cần em tới dạy như thế nào là em, đổi lại em tới dạy cho .”

      Lục Tâm Đồng cảm động rơi nước mắt.

      Người đàn ông này là rất a, tình của sớm biểu ở sinh hoạt thường ngày, lại cưỡng cầu câu “ em”, nên nghe được lời của liền cho rằng , quá ngây thơ, quá thiển cận rồi.

      ra tình chân chính cần ra khỏi miệng, ở bên ngoài vì cố gắng làm việc kiếm tiền, đem cho cuộc sống buồn lo, những gian khổ bên ngoài đều có gánh vác, tạo nên khoảng trời riêng, trở thành tòa thành kiên cố nhất của , đây chính là bằng chứng tốt nhất về tình của dành cho a!

      cần dạy , sớm đem vai diễn người chồng này đóng quá hoàn mỹ, bây giờ, biết rất .

      “A Tu, chúng ta cần ly hôn nữa, tiếp tục làm vợ chồng có được ?”

      Giọng dịu dàng vui vẻ vừa vang lên, Giang Thánh Tu lập tức đem ôm vào trong ngực, sâu, chặt, đây là cho cơ hội nữa để , đời này thả ra nữa.

      Sau khi cùng Giang Thánh Tu khôi phục quan hệ, Lục Tâm Đồng quyết định quay về công ty cũ làm việc, có điều lần này dựa vào giúp điều động bên trong, mà là bằng thực lực chính mình thi vào.

      Nhìn thấy có phần quyết tâm này, Giang Thánh Tu rất vui mừng, sẵn lòng cho tự do mà bay, bởi vì hiểu , cho dù có bay đâu, cuối cùng cũng bay trở về bên cạnh .

      Sau khi Lục Tâm Đồng quay lại công ty làm công việc thư ký, bọn họ cuối cùng Nhật Bản để bù lại tuần trăng mật.

      Bây giờ là mùa hoa Đào nở rộ, bọn họ theo đoàn du lịch đến Kyoto, Osaka, cùng nhau thưởng thức hoa đào, nhưng là bởi vì trong đoàn phần lớn là người lớn tuổi chiếm đa số, chắc hẳn là vậy, cặp vợ chồng trẻ đối với bọn họ luôn dẫn đầu cùng chiếu cố với hướng dẫn viên du lịch, chăm sóc nhiều nhất là hành vi chậm rãi của người già.

      Người tốt bụng như Lục Tâm Đồng dĩ nhiên rất thích chăm sóc người già, luôn luôn trái đỡ người cụ bà, phải giúp ông lão mua nước, bận rộn kinh khủng, Giang Thánh Tu cách nào độc chiêm , đành phải buồn bực theo sát bận rộn xoay quanh.

      Mãi cho đến buổi tối đoàn du lịch vào ở khách sạn, Giang Thánh Tu thầm vui mừng: vợ chồng bọn họ cưới cùng có thể bỏ qua những người già này rồi, có thời gian mình chung đụng, kịp đợi muốn lấy lại "Quyền lợi của người chồng".

      "Tâm Đồng, xong chưa? Đổi bộ quần áo lại đổi lâu như vậy!"

      Lục Tâm Đồng sớm thay xong quần áo, nhưng lại ở trong phòng tắm giả chết.

      Chồng lúc vào phòng liền kín đáo đưa cho bộ y phục này, muốn "đền bù" cho , mặc cho nhìn, cho xin , cũng bao nhiêu tuổi rồi còn mặc thành như vậy, mắc cỡ chết người rồi!

      Kính thủy tinh trong phòng tắm soi lại bộ trang phục mặc, mặc bộ trang phục thủy thủ màu xanh lam, tóc dài còn buộc thành kiểu hai bên, hồn nhiên ngây thơ tựa như nữ học sinh trung học Nhật Bản.

      Ô ô, mất thể diện, nên bị thấy được bộ dạng này nữa rồi...

      "Tâm Đồng, muốn vào giúp em sao?"

      lại dám giễu cợt , đáng ghét nha! Lục Tâm Đồng đành nhắm mắt ra.

      Giang Thánh Tu ngồi ở giường coi tivi, vừa nhìn thấy mặc đồ thủy thủ ra, bộ dáng thanh thuần, nhìn đến si ngốc, trong lòng nhảy bùm bùm.

      Đẹp, rất đẹp a...

      " kỳ quái sao?" lôi kéo tóc, dù sao vẫn cảm thấy toàn thân cao thấp đều được tự nhiên.

      ", tới đây." Giang Thánh Tu nhìn nóng rực, cổ họng cuồn cuộn, nuốt xuống cỗ khát vọng. hướng vẫy vẫy tay, muốn ngồi lên bắp đùi của .

      Lục Tâm Đồng nghe lời ngồi lên bắp đùi , cảm thấy lồng ngực bền chắc dày rộng, còn có cánh tay từ phía sau ôm eo của , chặt, làm cả người nóng lên.

      "Tâm Đồng, em thơm...." ngửi ngửi cổ , lại hôn cái, lại hôn cái kêu, làm cho xấu hổ đến nỗi muốn từ tay chạy .

      "Khoan , em còn chưa gọi điện báo bình an cho ba mẹ."

      " cần gọi..."

      " được, mẹ muốn em tối nào cũng gọi về."

      "Chuyên tâm chút , em chỉ cần suy nghĩ đến thôi, cho phép nghĩ người khác! Giọng khàn khàn ra lệnh, đợi cả ngày, cuối cùng chờ đến giờ phút này, đừng mong thoát khỏi .

      "Ừ..." Lục Tâm Đồng nghe được toàn thân đều nhũn ra, lại lần nữa ngã vào trong ngực , lưng của dán vào lồng ngực nóng ấm của , sau đó, cảm giác được tay bắt đầu có hành động xấu rồi, ở eo của giở trò lưu manh, a... là nhột.... nhịn được bật cười.

      "Còn cười, em còn dám cười, để em cười nổi..." đem cùng nhau ngã xuống giường, rút ra cà vạt trước cổ áo , như là tuyên bố đem thần phục dưới , khiến cho lòng của run rẩy.

      "Tâm Đồng, em..." cầm gương mặt hôn, hôn hết các ngũ quan xinh đẹp mặt .

      "Em cũng rất ...." Mặc dù thường thường , nhưng mỗi khi ý loạn tình mê, bất tri bất giác mà với rất nhiều lần , có thể được bao dung thương, hạnh phúc nhất thiên hạ.

      Ngay khi nhắm mắt lại, chờ hôn lên môi của , chuông điện thoại trong phòng biết sao lại vang lên Reng reng.

      Hai người sửng sốt, hai mặt nhìn nhau.

      Giang Thánh Tu trước tiên lấy lại tinh thần, cắn răng : "Em cho bao nhiêu người số điện thoại trong phòng chúng ta?"

      " người, hai người, ba...." Lục Tâm Đồng, vẻ mặt chột dạ, tâm đếm.

      Điện thoại vẫn vang lên, muốn nôn chết mất, giúp đem điện thoại đưa đến trước mặt , muốn tốc chiến tốc thắng.

      "Alo....Cái gì? Tôi lập tức qua! Xin lỗi, bà cụ phòng bên cạnh tự dưng đau lưng, em muốn qua xem chút!"

      Người khác đau lưng so với chồng ham muốn chưa thỏa mãn có quan trọng hơn ? "Bọn họ có thể tìm hướng dẫn viên du lịch!" cơ hồ là rống lên.

      " được, bà cụ kia đối với em rất tốt, em thể ngó ngàng gì đến bà, em nhìn chút rất mau trở lại!" xong, Lục Tâm Đồng nghe được rắc tiếng, nhất thời biến sắc mặt, tay của lại bị Giang Thánh Tu còng ở giường!

      Đây là chuyện gì? Vì sao còng tay giấu lại bị mang đến Nhật Bản? "A Tu, tại sao có thể bắt buộc em..."

      vất vả đợi đến ban đêm, sao có thể để những người liên quan đến phá hủy? Giang Thánh Tu hướng cười tà tiếng, cũng may là có tính toán trước, ngoại trừ bộ đồ thủy thủ mặc ra, ngay cả đồ dùng tình thú của mua kia đều đem theo hết.

      " làm sao bắt buộc em sao? khiến cho em cầu xin ." Ánh mắt nóng bỏng mà nhìn , gương mặt thẹn thùng của phun khí nóng, : "Tâm Đồng, tối nay để cho dạy dỗ em tốt ..."

      Hoàn văn
      Last edited: 24/1/15
      xixon thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :