1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Dẫn sói vào nhà - Mễ Lộ Lộ (10c Full)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 3.4
      phát nàng có gì đó lạ, hoàn toàn giống nàng lúc bình thường.

      "Nơi này có ai khác, ra nào ! " cầm lấy ly rượu, ngửa đầu uống cạn.
      "Chúng ta chuyện gì cũng xảy ra rồi, lẽ nào có gì khác khiến em khó mở miệng được đây?"

      Nàng chỉ thiếu có nghiến răng nghiến lợi, liên tục cắn lên môi, cuối cùng thấp giọng : "Loại người giống như , thế nhưng còn có thể sống lâu đến vậy"

      "Tiểu Hổ Nhi, em cảm thấy tôi là người xấu, cho nên tôi chính là tai họa ngàn năm lưu truyền a!"

      Tây Môn Sóc thuận miệng xoắn miếng điểm tâm đưa vào trong miệng, thấy nàng chưa đả động gì, vì thế nhìn khắp người nàng lúc lâu, cuối cùng chợt hiểu ra. "Tôi hiểu rồi, nương gia rất thích sạch ." mỉm cười, nhảy khỏi cửa sổ. cho nàng cơ hội chuyện, lập tức lôi kéo nàng về hướng nhà tắm.

      Hổ Nhi có chút kinh ngạc, vì sao biết nàng muốn tắm rửa vậy?

      Là vì người nàng tỏa ra mùi lạ sao? Nàng nhịn được ngửi ngửi xiêm y chính mình, nàng mỗi ngày ràng có thay quần áo, mùi hương hẳn là có nặng như vậy mới đúng nha?

      A _ mặc kệ! Nàng nhịn tắm rửa mấy ngày rồi, mặc kệ tất cả !

      Nếu dám nhìn lén, nàng lập tức thực chọc mù hai mắt !

      Sau khi vào nhà tắm, Hổ Nhi muốn nha hoàn chuẩn bị thùng nước ấm, cũng thay nàng lấy đến mảnh vải đen.
      Sau đó, nàng tự tay thay Tây Môn Sóc bịt miếng vải đen kín hai mắt.

      Chốc lát, bên trong nhà tắm thùng nước ấm bốc hơi nóng, ngay còn rắc đầy hoa thơm.

      "Ta cảnh cáo , mà dám nhìn lén, ta cho chết có chỗ chôn!" Hổ Nhi vừa đe dọa , vừa mang xiêm y người rút . Lúc này nha hoàn lấy đến cái ghế, đặt ở bên cạnh thùng tắm, làm cho Tây Môn Sóc ngồi lại chờ. đưa lưng về phía nàng, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy.

      Hổ Nhi thở ra hơi, thả lỏng ngâm mình bên trong thùng tắm. lấy lỗ tai đoán động tác của nàng.

      "Ta cho biết, tuy rằng có nhìn được, ta cũng cho phép trong đầu nghĩ chuyện dơ bẩn dính dáng đến ta!" Hổ Nhi thoáng nhìn miệng ra ý cười, nhịn được mắng ra tiếng.

      "Nha?" Cái miệng của a lớn hơn nữa. "Em làm sao biết trong đầu tôi có lên hay bộ dáng tắm rửa của em chứ?"

      Nàng cắn môi, tức mình hắt nước . "Cái gì a, ta vì nhịn ăn cơm tắm rửa rất nhiều đó! quá mức, mỗi ngày đều tắm!"

      "Nhưng khi tôi tắm rửa, lại có bắt em che mắt, tôi là rất rộng rãi muốn cùng em chia xẻ thân thể tôi nha." Cái miệng so với của nàng còn lợi hại hơn, luôn có thể cãi ngay lại. "Tôi cũng biết bị em xem hết sạch vài lần."

      " có! Ta còn sợ nhìn bẩn hai mắt mà đâm ra mù mất!"

      "Là vậy à? Tôi còn sợ em chưa thấy qua chứ." hề cảm thấy thẹn, trực tiếp .

      " ....." là đồ đê tiện mà !

      Nàng câu, đáp lại câu, làm nàng tức giận đến nỗi khuôn mặt nhắn đỏ bừng lên, cũng có chút đầu váng mắt hoa.

      "Đồ hư hỏng, tâm tình tốt đẹp đều bị phá hủy cả." Hổ Nhi rầm tiếng từ trong nước đứng dậy, lớn tiếng gọi nha hoàn đến giúp nàng mặc quần áo. " ngày nào đó ta làm cho hai mắt mở ra được!"

      "Cũng nhất định thế đâu, vì để thấy em, tôi gắng liều mình gặp lại ánh sáng." Tây Môn Sóc sợ chết, chính là thích cùng nàng đấu võ mồm.

      Nha hoàn còn chưa đến, Hổ Nhi liền vội đưa tay muốn lấy quần áo mặc vào trong, bất đắc dĩ tay phải của nàng khóa cùng tay trái của , nàng phải duỗi dài tay trái mới có cách dựa vào trong tấm bình phong mặc quần áo.

      Vừa mới như vậy động đậy, Tây Môn Sóc nghĩ đến nàng muốn đánh lén , vì thế tay trái hơi lôi kéo ra, cả người nàng lập tức vững mà đổ nhào.

      "A ―" Tình huống bất ngờ này làm cho Hổ Nhi kịp trở tay, hơn nữa nàng vội vàng che thân mình, hai tay căn bản kịp chống đỡ gì cả. Trong khoảnh khắc nháy mắt, Tây Môn Sóc thân thủ mạnh mẽ nhanh chóng kéo miếng vải đen mắt, xoay người sang chỗ khác, vừa vặn đỡ được nàng trần trụi thân thể ngã xuống.

      " A a a ―” Nàng kêu lớn tiếng hớn nữa, nguyên nhân kêu thảm thiết là nàng rơi vào trong lòng , lại còn nhìn thẳng vào con ngươi đen của .

      Hai mắt của thế nhưng có che miếng vải đen nhìn chằm chằm vào hai mắt của nàng

      có miếng vải đen có miếng vải đen có miếng vải đen có miếng vải đen...... Bốn chữ này liên tục xoay quanh ở trong đầu nàng, như bóng đen tan vậy.

      Mà khi nàng thét chói tai, vừa vặn nha hoàn bước vào nhà tắm, nhìn thấy màn hình ảnh làm người ta đỏ mặt này.

      "A ―” Ngay sau đó, cả nha hoàn cũng theo hét ầm lên.

      Đêm nay, Tục Hương Lầu lại có vẻ náo nhiệt khác thường.

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 4:

      Nàng mặt mũi nào gặp mọi người! Bởi tại Hổ Nhi sau khi bị Tây Môn Sóc nhìn thấy hết thân mình trần trụi, liền xấu hổ đến mức thể ngẩng đầu lên. chẳng giống nàng.

      Phải, chút cũng giống.

      Bình thường nàng là nương nhiệt tình, có thể xưng huynh đệ , đối đãi tốt cùng bọn nam quan, cũng đứng đầu thứ nhất cùng người đấu võ nếu có khách nam đến Tục Hương Lầu gây rối, cho dù cẩn thận bị thương, nàng cũng thực phóng khoáng sao.

      Nhưng là, tất cả nhiệt tình của nàng lúc trước, toàn bộ bị hủy ở đêm nay.

      Mọi người đều biết chuyện nàng trần trụi bị Tây Môn Sóc ôm vào trong ngực, động tác của hai người rất mờ ám, toàn thân lại ướt đẫm... Hình ảnh như vậy, khiếm người ta tưởng tượng rất nhiều. Nàng tức giận cho cái tát, ngượng ngùng trùm thêm áo khoác, lập tức thẳng về phòng.

      đáng giận ―

      ! Nàng muốn cách xa để trốn khóc to mà sao làm được.

      "Đừng như vậy, tôi thề tôi thực có nhìn gì hết." Tây Môn Sóc cũng thực muốn chút nào, nhìn cái ổ chăn gồ lên rất giống ngọn núi kia .

      Nàng trốn ở bên trong lâu, mà ngồi bên cạnh lâu lắm rồi, thực mệt nhọc nha.

      " cút !" tại bổn nương vô cùng khó chịu, cái người gây ra họa này còn dám cùng nàng rầy rà!

      Có lầm hay a? Chịu thiệt là nàng, cũng phải , còn dám có nhìn thấy "gì" hết"? Đây là mát (mỉa mai) cơ đấy!

      Nàng càng nghĩ càng tức, vụng trộm lần theo dưới gối đầu lấy ra con dao găm.

      "Tiểu Hổ Nhi, ngủ giấc nào, coi như hôm nay là cơn ác mộng, chắc chắn cảm động tới trời đứng lên lập tức quên sạch thôi." Tây Môn Sóc cứ nghĩ lời an ủi là xong, còn quên hết lòng vỗ vỗ núi chăn . Bỗng dưng, Hổ Nhi xốc chăn lên, mặt đầy tức giậc, tay trái cầm chặt dao găm, tốc độ nhanh hơn so với bình thường mà đánh úp về phía .

      Nàng thừa dịp giờ phút này hề phòng bị, đem dao găm hung hăng để ở trước cổ của .

      "Ta muốn giết !" Nàng giống con cọp mẹ nhảy vào tấn công, chỉ thiếu có trợn mắt nhe răng trước thôi.

      Tây Môn Sóc sửng sốt chút, thân thể vẫn cứ bất động, bàn tay to chậm rãi lùi về. "Tiểu Hổ Nhi, đao kiếm có mắt, nếu em làm bị thương chính mình tốt đâu."

      "Câm miệng!” Nàng tức giận gầm tiếng. " thực cho là ta dám động đến sao? Ỷ vào là vị hôn phu của tiểu thư, là có thể kiêu ngạo kiêng nể gì ư? có biết nơi này là địa bàn của ai ?"

      quyết định im lặng, hiểu được tại nàng là vì thẹn quá hóa giận đâm ra kích động thôi.

      Cũng chỉ là nương gia, bởi vì khi tắm rửa cẩn thận té ngã mà thét chói tai, nhưng lại đưa tới nhiều người xúm lại xem như vậy. Quan trọng hơn là, nàng còn trần trụi như trẻ con trong lòng người nam nhân. lại , là vị hôn phu của Hoa Lưu Ly, thân phận như vậy là vô cùng tế nhị. Bất quá, ở trong lòng vẫn vụng trộm câu, Hổ Nhi da thịt là trắng trẻo mượt mà a......

      " cho phép nhớ lại chuyện vừa rồi nữa!" Thấy lời nào, nàng vừa thẹn vừa giận .

      "Nghĩ thôi cũng được?" Ngang ngược như vậy.

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 4.2



      " cho là ta dám giết ư?" Hổ Nhi đem dao găm ép xuống chút, mũi dao tỉ mỉ kề vào gáy của , lập tức vẽ ra đường vết máu.

      Dao găm bắt đầu buông lỏng ra, máu liền theo vết dao chảy xuống.

      Nhưng Tây Môn Sóc ngay cả lông mày cũng chưa nhíu cái, vẫn giữ như cũ cười nhìn nàng. "Ta tin tưởng nếu hôm nay là nam nhân khác, sớm chết ở dưới tay của em rồi."

      Nghe giống như thèm quan tâm thái độ lời làm cho Hổ Nhi nhịn được nhíu mày chút.

      "..."

      " Hổ Nhi, tôi cùng với nam nhân khác giống, em hẳn là sớm hiểu được, phải sao?” Tây Môn Sóc tươi cười có chút tà mị (xấu xa), có vẻ rất tự tin. giống như sớm biết nàng xuống tay được, nhất là với ! Đúng vậy, phải người khác, là Tây Môn Sóc, chỉ cần là nữ nhân đều muốn thương nhung nhớ nam nhân!

      "Đúng! thực giống!" Nàng thở mạnh thu về dao găm, ngửa khuôn mặt nhắn lên nhìn .

      " so với bon nam nhân kia càng khốn kiếp, càng nhàm chán, càng xấu xa!"

      Ngay sau đó, nàng đem tay phải bị khóa chặt lôi kéo, làm cho tay của hai người đặt ở giường.

      "Hôm nay ta nhất định phải đưa khóa tay mở ra, ta rốt cuộc chịu nổi rồi!" Nàng đem mũi nhọn của dao găm hướng còng tay luồn vào khoảng giữa của ổ khóa.

      Nhưng bộ còng tay này quả là làm bằng sắt mất ngàn năm hàn tạo thành, hơn nữa mặt khóa những tinh tế mà còn phức tạp, đều thể lấy dụng cụ sắt bình thường mà cạy mở được.

      Tây Môn Sóc mồm há hốc, cứ nghĩ là nàng muốn trực tiếp đem dao găm hướng cổ tay chặt cái, ngờ là nàng chỉ tính cạy mở ổ khóa.

      Hành động này của nàng đáng làm thể phì cười. "Đáng chết, sao khó mở ra như vậy?" Nàng ngồi xếp bằng ở giường, tay giơ lên cẩn thận nhìn còng tay.

      "Muốn mở ra, chỉ có thể ngoan ngoãn chờ chủ tử của em đem chìa khóa đến." giống như là xem kịch vui, thoải mái ở bên , còn quên ngáp cái.

      Hổ Nhi hờn giận ngước mắt trừng , " biết tiểu thư luôn thích làm là hù hạ nhân sao? Thậm chí rất thích lấy việc chỉnh chúng ta làm vui."

      "Phải ?" Tây Môn Sóc ra cùng nàng nhàn nhã chuyện trong nhà.

      "Lạ ? ràng là vị hôn phu của chính mình, vì sao tự mình bảo hộ, phải cột cho ta chứ? Ta đây là đời trước mắc nợ các người ư?" Con dao găm cạy thế nào cũng cạy ra còng tay, nàng vừa tức vừa giận.

      Tây Môn Sóc cười mà đáp. Dù sao chuyện của thực rất phức tạp.

      “Quên .” Nàng đành thôi vậy.

      Khi nghĩ đến nàng dùng hết tinh lực (tinh thần và sức lực), chuẩn bị ngoan ngoãn ngủ, lại phát nàng ngóng nhìn .

      " Tiểu Hổ Nhi, muốn ngủ ư?" cười vui vẻ hỏi.

      "Bớt cái vẻ mặt cười đùa cùng ta ." Nàng chỉ cần yên tĩnh lạnh lùng, nghĩ đến vừa mới hình dạng khó xử ở nhà tắm. ra vào, nam nhân này tiếp tục ở bên người nàng càng lâu, tựa như trong đời nàng có dính vết ố, càng lúc càng lan rộng.

      "Tôi tính vốn lạc quan, miệng thường luôn nở nụ cười." Hơn nữa sau khi gặp gỡ nàng, tâm tình (tình cảm thầm kín) của hiểu sao luôn cảm thấy thoải mái thích thú,

      " Tây Môn Sóc, ta với thương lượng (trao đổi) việc ." Hổ Nhi vòng vo đảo tròn con mắt, áp chế tức giận trong lòng, phát ra tiếng ôn hòa ít.

      "Em muốn cùng tôi thương lượng?” Ồ, trời muốn sập tới nơi rồi .

      "Tiểu thư có danh y bên người, tên là Bạch Tây Trần, cũng từng được chữa trị rồi, hẳn là có bất kỳ bệnh lạ gì có thể làm khó ta, cho nên đợi lát nữa cắn răng cố nhịn chút, đau tí liền hết thôi, lại cầu xin Bạch đại phu đích thân đem đón trở về, từ nay về sau chúng ta lập tức nước giếng phạm nước sông......”

      Ngay khi xong, tay trái của nàng quên đè lại chỗ tay kia của bị khóa cùng với nàng

      "Này ―" nghĩ tới nàng thực dám làm thế!

      " đau nhiều đâu!" Nàng hiếm khi mở miệng cười với , cười đến giống như hoa túc (cây thuốc phiện) rất xinh đẹp. Theo bản năng, Tây Môn Sóc thấy con dao găm sắp hướng cổ tay trái của mà hạ xuống, rất nhanh duỗi tay hướng cần cổ của nàng mà bổ

      Động tác của luôn nhanh và chính xác, vừa vặn bổ vào phía huyệt mê của nàng.

      Nàng còn kịp mở miệng gì, lập tức hai mắt vừa mở, trong tay dao găm rơi xuống keng tiếng mặt đất.

      dễ dàng đỡ được thân thể nàng xụi lơ, mùi hương thơm dịu cũng bay đến mũi.

      " Tiểu Hổ Nhi, tôi đối với tay trái của mình còn rất vừa mắt, muốn cùng nó tách ra a."

      Tây Môn Sóc đem nàng đặt ở giường, sau đó nằm xuống bên cạnh nàng, hai tròng mắt vẫn thể dời khỏi khuôn mặt mê man của nàng

      Ừm, nàng thực càng nhìn càng đáng !

      Hổ Nhi chưa từng có gặp qua loại nam nhân da mặt dày giống như Tây Môn Sóc. Tối qua thế nhưng đem nàng bổ bất tỉnh, sáng nay lại vẫn cười vui gọi nàng rời giường ăn sáng! Quá đáng !

      Hổ Nhi phát bản thân mình sau khi gặp , tâm tình luôn phập phồng, khắc ( phần tư giờ) nào bình tĩnh để suy nghĩ.

      Mà Tây Môn Sóc lại giống như cũ, thừa cơ hội chút lập tức cùng nàng khua môi múa mép (ba hoa, khoác lác).

      Nàng đoán, ngày nào đó thực "chết ", miệng vẫn ngừng líu ríu, tỏ vẻ từng tới đời lúc.

      Líu ríu cứ líu ríu , nhưng là há mồm rồi cũng biết tốt xấu, nàng câu, liền đáp lại câu, mà mỗi câu , gân xanh trán nàng lập tức nổi lên cái, có hai câu mà chia ra hai vẻ mặt, đến lúc trong lòng nàng tràn đầy tức giận, liền bắt đầu cùng động tay.
      Last edited: 8/12/14

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 4.3

      Biết nàng đánh lại , lại luôn cùng đấu võ, bởi vì nàng chỉ nổi giận thôi! Miệng của nàng chính là vụng về, giống như các tỷ tỷ miệng lưỡi sắc bén, nàng chỉ biết rống to giọng ngăn lại, sau đó ra tay lấy lại công bằng. Cùng nhiều lời chẳng ích lợi gì, nhưng ngay cả quyền cước nàng đều thua bởi , là nỗi nhục của nàng a!

      Cho nên, sáng nay nàng nghĩ rồi lại nghĩ, nên tiếp tục để cho tên đê tiện này ở lại bên cạnh nữa, nàng phải làm cái gì đó.

      Bọn họ đều bộ còng tay này người thường thể mở ra, như vậy nàng phải tìm thợ nổi danh khéo léo nhất mở giùm ra tốt!

      Sau khi ăn xong chút bữa sáng , Hổ Nhi mặc kệ Tây Môn Sóc có đồng ý hay , lập tức kéo ra ngoài.

      Vừa ra đến ngoài đường, hai người vì che giấu bộ còng tay kia, đành phải sánh vai cùng chỗ.

      Cũng bởi vì bọn họ khóa cùng chỗ, nàng thể mặc vào loại xiêm y nhàng của nương gia, dùng tay áo dài che khuất bộ còng tay tốt.

      Đáng chết! Nàng có chút thích nghi được ánh mắt người khác.

      Dù sao Hổ Nhi nàng ở Trân Châu thành cũng coi như có chút tiếng tăm, đáng chết là có người nam nhân sát bên người, nàng lại mặc áo xuân lộ ra rất nhiều da thịt, mặc kệ cúi đầu như thế nào đều thực chọc cho người nhìn chăm chú.

      "Tôi hứng thú khi em hẹn tôi dạo chút, nhưng là..." Tây Môn Sóc vui nhìn ra bốn phía. "Tôi còn thích ở riêng với em."

      Nàng liếc mắt nhìn nghiêng cái, giữ yên vẻ mặt tiếng lấy tay phải đụng vô hông của chút, giọng lạnh lùng: "Câm miệng, ta hôn nay muốn cùng chuyện."

      "Tiểu Hổ Nhi, em đừng sinh tức giận tôi tối hôm qua chứ." lại lộ ra nụ cười tà mị (xấu xa). "Tôi cũng phải cố ý nhìn lén em tắm rửa, cũng phải......”

      " có tin hay nếu nữa, ta trước bóp cái miệng dơ bẩn của !" Trời ạ, ồn ào hết sức, ầm ỹ đến nỗi nàng cũng muốn để ý đến nữa!

      Tây Môn Sóc huýt sáo, thấy sắc mặt nàng thực rất khó coi, đành phải tạm thời ngậm miệng lại.

      Trong chốc lát sau, hai người vào nhà thợ khéo trong thành.

      Nhà thợ khéo có tiếng lừng danh, nghe đời này có nhà thợ khéo mà thợ khóa mở được khóa, vấn đề về các loại khóa cùng chìa khóa đều làm khó được bọn họ. Nay lão bản (chủ tiệm) tuổi tác cao, trông nom công việc nữa, mà giao cho vài nữ tử của phụ trách sinh ý của cửa tiệm, nghe bọn họ trò giỏi hơn thầy, thậm chí ai có thể phá giải được cơ quan bên trong mộ cổ của đế vương. Hai người vừa vào cửa tiệm, thợ khéo thiên kim lập tức tiến lên nghênh đón.

      " nương, xin hỏi là muốn mua khóa hòm, hay là ...."

      "Ta muốn mở khóa." Hổ Nhi duỗi tay đưa đến trước mặt thợ khéo thiên kim.

      Thợ khéo thiên kim nghiêng đầu nhìn nhìn, lại nhìn xem ổ khóa của còng tay, cuối cùng mặt lộ vẻ ngượng ngịu.

      "Bộ còng tay này ..."

      "Sắt này ngàn năm hàn mới đúc xong, có cái chìa khóa là tuyệt đối đập ra. "Tây Môn Sóc vừa thấy mỹ nhân, liền nhịn được tự mình mở miệng.

      Hổ Nhi liếc mắt trừng cái. thích lắm mồm a!

      "Đúng vậy, hơn nữa chỗ cơ quan khóa rất tinh xảo, cần chút thời gian mới có cách mở ra được." Thợ khéo thiên kim gật gật đầu .

      "Mặc kệ cần thời gian bao lâu, xin hãy giúp ta mở ra." Hổ Nhi vẻ mặt kiên quyết . Nàng nhất định phải thoát khỏi xú nam nhân này!

      “Tiểu Hổ Nhi, ra em dẫn tôi tới chỗ này, là vội vã muốn đá tôi ?" Vẻ mặt Tây Môn Sóc rất đau lòng, biểu tình rất khổ sở.

      " còn diễn cơ đấy!" Nàng trừng mắt liếc nhìn cái, nghĩ lại cùng lắm chuyện ở trước mặt người xa lạ.

      "Tôi , cùng em ở chung nhà, chúng ta ăn cơm, ngủ, ngay cả tắm rửa cũng cùng nhau......”

      "Câm miệng!” Thấy vẫn dứt, Hổ Nhi vội vàng đưa kéo ra bên ngoài. " có lỗi, ta hôm khác lại đến.”

      Hai người như là vừa diễn trò khôi hài, Hổ Nhi da mặt mỏng, mặt gần như màu đỏ đến tận tai.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 4.4



      " Tiểu Hổ Nhi, tôi , nếu có ngày chúng ta thực xa nhau, tôi rất nhớ em... " Giọng Tây Môn Sóc vô cùng dịu dàng, coi ngươi đen còn nhìn nàng.

      Nhưng Hổ Nhi lại ngước mắt oán hận trừng .
      "Tây Môn Sóc, đừng có quá quắt!" Nàng kéo vào trong ngõ , chỉ vào mũi bắt đầu mắng. " đừng cho là ta cùng nương khác giống nhau, nhìn thấy đầu óc liền choáng váng !"

      "Em chính là cùng các nương kia khác nhau, mới hấp dẫn ánh mắt của tôi." Ánh mắt chân thành. Nhưng mà ngày thường quen thói cà lo phất phơ, bởi vậy nàng cho rằng chỉ hươu vượn. "Hừ! đừng mong chỉnh được ta!" Hổ Nhi tức giận .

      " là vị hôn phu của tiểu thư, sao lại với ta những lời như vậy? Ta cho biết, ta rất chán ghét !"

      xong rồi, nàng liền bắt đầu cất bước rời , chẳng dè như quả núi bất động, nàng lại bị kéo lại.

      "Cho dù tôi là ai, tôi chỉ muốn trở thành Tây Môn Sóc của em." Khóe miệng vẫn cười, cười đến đầy mê hoặc.

      Chính là, Hổ Nhi như là đầu óc rất ngốc nghếch, cho rằng câu của có chỗ
      nào có thể tin, chỉ cảm thấy nhàm chán, luôn lấy nàng ra làm trò cười thôi.

      " hay hả?" Nàng đáp lại lời của , chỉ là lạnh lùng hỏi.

      bất đắc dĩ nhún vai, đành phải di chuyển hai chân.

      Ai nha nha, nghĩ tới Tây Môn Sóc ở trước mặt nữ nhân luôn bách chiến bách thắng (đánh đâu thắn đó), ai ngờ ở người Hổ Nhi lại bị đá văng! là đau khổ nha!

      ràng là càng nhìn càng thấy ghét, vì sao bỗng nhiêu từ lúc nào, mỗi lần nhìn thấy cảm giác khó hiểu ít vậy?

      Từ lúc Tây Môn Sóc ở đường cùng nàng những lời quái lạ kia, toàn bộ đầu óc Hổ Nhi giống như trở nên rất lộn xộn.

      Chỉ cần vừa nhìn thôi, nhớ tới câu kia của ― cho dù tôi là ai, tôi chỉ muốn trở thành Tây Môn Sóc của em.

      Những lời này là ý gì chứ? Cái miệng đáng bị coi thường, chỉ cần đối mặt với nương gia, đều múa mép khua môi như vậy ư?

      Nếu nàng có bị ảnh hưởng là gạt người

      Hai người sớm chiều ở chung, vả mặt luôn cười cười, hơn nữa nàng còn chưa từng gặp qua bộ dáng lúc tức giận, ngay cả khi nàng tức giận, còn có thể đùa giỡn nàng như thế. Ngày đó trước khi quay về Tục Hương Lầu, Tây Môn Sóc mua miếng ngọc bội ở đường đưa nàng, là miếng ngọc hình con mèo. , nàng tuy tên là Hổ Nhi, nhưng là cảm thấy nàng giống con mèo hơn, cho nên đưa cái này cho nàng.

      Nàng nên xem thường cái gì đưa mới phải, ấy thế mà nàng giống như bị trúng tà, nhận lấy ngọc bội, còn làm cho giúp nàng đeo ở lên gáy nữa.

      Này .... Hai người bọn họ trong lúc đó giống như càng lúc càng đơn giản.

      là vị hôn phu của tiểu thư a! Thân phận của , nàng chưa từng quên .

      Nhưng Hổ Nhi đầu cùng tâm tư đều đơn giản, nàng thực hiểu tiểu thư cùng Tây Môn Sóc rốt cuộc nghĩ cái gì.

      Nếu như bọn họ định ngày thành thân, vì sao tiểu thư mặc kệ cùng nàng ở chung đây?

      Kỳ lạ, nàng thực nghĩ ra.

      Mà gần đây, cũng trở nên khác thường.

      Hổ Nhi trộm đưa mắt liếc Tây Môn Sóc cái, vẫn ở trước cửa sổ dựa vào, ban đêm gió lạnh thổi, uống rượu Hoa Túy làm ra. Kỳ ... Nàng với chút cũng biết chi. Nàng chỉ biết danh tính (họ tên) của , biết là thiếu trang chủ Tây Môn sơn trang, còn biết là vị hôn phu của tiểu thư, chuyện khác của , nàng đều hoàn toàn mù tịt.

      "Muốn uống ly ?" Tây Môn Sóc đột nhiên quay đầu, đem cả cái chén đến trước mặt nàng hỏi.

      Hổ Nhi lắc đầu, với mấy loại rượu này có hứng thú. " cần.”

      "Em sợ là sau khi say em có khả năng loạn tính (mất lý trí) sao?" lấy giọng giỡn hỏi.

      Nàng khép nhanh lông mày. "Đối với á? Hừ, ta thà rằng cần."

      "Tôi đối với em mà , thực có hấp dẫn như vậy sao? lại làm vẻ mặt buồn bã, đem khuôn mặt đẹp chuyển qua trước mắt nàng .

      nhìn như có say chút ít, song đầu óc vẫn là tỉnh táo.

      Ừm, mặc kệ nàng xem ra sao, nàng vẫn là làm cho khó dời ánh mắt.

      rốt cục hiểu được vì sao, từ lúc hôn mê đến sau khi tỉnh lại, liền hướng Hoa Lưu Ly cầu gặp mặt Hổ Nhi, bởi vì nàng rất khác. Nàng phải là đặc biệt xinh đẹp, ánh mắt có khí khái, hai tròng mắt sáng rực, khóe môi đầy đặn. Nhưng là bên trong mắt luôn tản ra sức sống mãnh liệt, làm cho rất muốn tìm hiểu cuốc sống của nàng đặc sắc đến cỡ nào, làm cho nàng mỗi ngày đều dùng hết tinh lực (tinh thần sức lực).

      Kết quả, cuộc sống nàng cũng quá bình thường.

      Nhưng là, nàng cùng nương gia bình thường giống nhau, nàng có ý nghĩ của riêng mình, muốn làm cái gì liền dũng cảm tiến tới. Mới có bao lâu, đối nàng tia động lòng.

      " phải có hấp dẫn." Hổ Nhi cắn cắn môi, cuối cùng quyết định nhìn thẳng con ngươi đen nóng bỏng của . " chỉ là đem hấp dẫn dùng sai ở người ta thôi."

      "Phải ?" Tây Sóc cảm thấy những lời này của nàng rất có ý tứ. "Ý em là, em đối với tôi chút cảm giác cũng có sao?"

      "Có, ta đối với có cảm giác chứ." Nàng lạnh lùng hừ tiếng.

      "Hả? Cảm giác gì cơ?" vẻ mặt mong chờ.
      Last edited: 12/12/14

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :