1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Dẫn sói vào nhà - Mễ Lộ Lộ (10c Full)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 4.5

      "Là loại cảm giác muốn đào cái hố rồi đem chôn đó!" Hừ, lấp cho đầy sau đó dùng sức đạp nấm đất mấy đá, hy vọng có thể rơi xuống mấy tầng địa ngục.

      cười ha ha vài tiếng. "Hổ Nhi, em có biết , nữ nhân rất thích khẩu thị tâm phi (lòng nghĩ thế này miệng thế kia)?"

      "Vậy có biết , kỳ rất thích lật ngược phải trái?” Cùng ở chung khoảng thời gian, nàng cũng biết nhanh mồm nhanh miệng, tóm lại thể ngây thơ để bị lừa gạt

      "Vậy em dám đánh cuộc với tôi ?" buông ly rượu, tròn xoe mắt cười : "Nếu em thắng, tôi làm phiền em nữa, chúng ta cùng đến Hoa nương hỏi chìa khóa, thả tự do cho em."

      " chứ?"

      " lời ra, thay đổi."

      "Đánh cuộc gì?” Nàng bắt đầu nóng lòng muốn thử chút.

      "Tôi cá là kỳ trong lòng em đối tôi cũng có ít ý nghĩa." Tây Môn Sóc duỗi tay nâng cằm của nàng lên, khóe miệng khẽ nhếch.

      "Dùng cái gì chứng minh?” Hổ Nhi hít hơi sâu, che rung động bất chợt trong đầu kia. "Nếu em đối tôi có cảm giác gì, em hẳn là dám hôn tôi...."

      " đây là chiếm tiện nghi của ta?" Nàng đánh gãy lời của , cái miệng nhắn tức giận nâng lên, quên biểu thị xem thường .

      "Nếu em thực đối tôi có cảm giác, khi em hôn tôi, tôi biết tình cảm bên trong cái hôn của em, có tình cảm hôn lạnh nhạt, như là hôn tảng đá vậy." ý tốt lấy lý do như vậy thuyết phục nàng. "Huống chi chỉ là cái hôn, đến lúc đó em thắng, phải như em mong muốn sao? phải trước giờ em luôn tự tin tràn đầy sao?"

      Hổ Nhi hướng về phía con ngươi đen sâu lường được của , trong đầu tất cả đều do giựt dây.

      Đúng vậy, nếu nàng nếu nàng thực đối có cảm giác gì, hôn lần, hai lần hoặc là hơn trăm lần đều có sao ?

      Nàng sao lại muốn từ bỏ cơ hội tốt này chứ? Chỉ cần hôn lần, có thể đổi lấy tự do say này, đáng giá!

      "Được." Nàng quyết định cùng đánh cuộc. Hôn, chẳng qua là miệng với miệng chạm vào vào chút, có gì phải sợ?

      sợ, cùng làm!

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      Chương 5:

      Trước lúc nụ hôn bắt đầu, trong lòng Hổ Nhi bất an yên. Nàng vì sao chỉ là cái hôn, lại khiến cho cả người nàng run rẩy, hơn nữa, nhìn mặt của , nàng bỗng nghĩ đến hình ảnh có lần đột nhiên hôn nàng.

      Cái loại cảm giác ấy lại quay trở lại, cái lưỡi linh hoạt mềm mại ẩm ướt của chui vào miệng vào răng của nàng .....

      Tây Môn Sóc nhìn nàng im lặng do dự, cũng lên tiếng phá vỡ khí tốt đẹp này

      biết nàng khó chấp nhận, nụ hôn với nàng mà kỳ vô cùng quý giá.

      Vì thế, chủ động đưa môi mỏng ra trước, hôn lên môi đầy đặn mềm mại của nàng.

      lần nếm vị ngọt của nàng, vẫn nhớ mãi quên. Ngây ngô của nàng, phản ứng sau đó của nàng, tất cả đều trở nên khiêu khích dẫn dụ tiếng lòng của . Hổ Nhi thể ngờ thế nhưng đưa môi dán lên, doạ nàng giật mình, chỉ có thể mở to mắt đẹp nhìn .

      Đôi mắt có vẻ như cười, cùng với tia khiêu khích, giống như cho nàng, nếu bây giờ nàng rời môi , như vậy trận đánh cuộc này là nàng thua.

      Nàng thua đâu, mày khép lại, cái miệng nhắn bắt đầu mở to, học theo hôn môi mạnh.

      Chính là nàng quá ngây thơ, hôn là, phải chỉ có miệng chạm miệng mà thôi.

      Đầu lưỡi nóng bỏng của cạy ra cái miệng thơm mùi đàn hương của nàng, giống như trước, nhanh nhẹn chui vào, hút chất ngọt trong miệng nàng.

      còn tham lam muốn quấn lấy lưỡi của nàng, như là đuổi theo nàng, chút cũng cảm thấy chán.

      Nàng còn rất ngây ngô, đối với theo đuổi của , nàng chỉ có thể lựa chọn né tránh, nhưng là khoảng trống trong miệng nàng quá , vẫn là cùng lưỡi cọ xát lẫn nhau.

      Lưỡi cùng lưỡi chạm vào, làm cho nàng như muốn nổi da gà, như là có con kiến chui vào trong miệng nàng mà bò, cũng nhanh như con rắn, vươn tới đầu lưỡi, trượt đến đáy lưỡi, lại chui vào hàm răng phía đầu lưỡi của nàng. Nụ hôn của từ chậm rãi trở nên gấp gáp, còn cố ý đem đầu lưỡi từ trong miệng nàng mà rời , vẽ lại môi nàng, có vẻ rất lưu luyến.

      Nàng nghĩ đến như vậy là xong, nhưng vẫn chưa chịu buông ra, lại áp chế cái eo thon nàng, làm cho hai người dán sát vào nhau.

      Ánh trăng trắng bạc từ cửa sổ nhàng tràn vào, dừng lại thân thể của hai người, chiếu rọi dáng vẻ đắm đuối say mê của bọn họ.

      Hổ Nhi giống con hổ bị dụ bắt vào lồng, mặc cho Tây Môn Sóc ôm hôn.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      Hai người lúc cùng nhau hưởng thụ cảm giác ngọt ngào, đột nhiên cửa bị đá tung ra, tại chỗ hai cánh cửa có vô số mảnh gỗ lớn đều.

      Hổ Nhi cùng Tây Môn Sóc bị tiếng động vang dội làm cho hoàn hồn, cùng nhìn lên hướng cửa.

      Đứng ở cửa là nữ tử mặc áo đen, dưới ngọn đèn mờ nhạt, ả hơi để lộ vai, đầu quấn búi tóc , váy dài phủ tới đùi, vô cùng đặc biệt. Người nữ tử này chừng hơn bốn mươi tuổi, mặt trang điểm xinh đẹp, vẻ ngoài cùng khí khách đều mười phần. "Con rể, bản cung rốt cục tìm thấy ngươi rồi." Nữ tử phong lưu tao nhã tự mình thăm hỏi, ngay lúc đó toan tính đen tối hình thành, nụ cười sâu kín mà tàn ác.

      “Độc hậu!” Tây Môn Sóc vừa thấy ả, vội vàng đem Hổ Nhi che chở ở sau người. "Bà ...."

      " ra nhà ngươi trốn đến tận nơi này rồi, khó trách bản cung tìm được ngươi." Độc hậu cười lạnh vài tiếng.

      "Nếu phải nghe ngươi có vị hôn thê ở thành Trân Châu, chỉ sợ cũng gặp được ngươi."

      "Bà ..." Ánh mắt khép nhanh lại. Tuy rằng tập võ từ , nhưng xem trước mắt cùng với Độc hậu, ả phóng độc tới cũng nhanh, mà ra tay so ra còn kém xa.

      Hổ Nhi có chút ngây ngốc, hết nhìn Tây Môn Sóc, lại nhìn nữ tử gọi là Độc hậu

      Nữ nhân này gọi là con rể? Chuyện gì xảy ra vậy chứ?

      "Bà là ai? Lại dám chạy đến đây để giương oai!" Hổ Nhi nhịn được, từng bước tiến lên chỉ vào mũi của Độc hậu kêu lên.

      " Tiểu nha đầu, thực ra ngươi tính thế nào hả?" Độc hậu cười lạnh tiếng, chậm rãi đến trước mặt bọn họ. "Bản cung hôm nay là tới mang nhà ngươi về, mau theo bản cung trở về, cùng Diêm Vương công chúa thành thân."

      " Độc hậu, tôi rồi tôi thành thân cùng công chúa." lại đem Hổ Nhi lôi kéo ra sau, sợ nàng bị Độc hậu ra tay hạ độc.

      "Lần trước ngươi bị bản cung giáo huấn còn chưa đủ ư?" Độc hậu bước từng bước đến gần . "Đừng tưởng rằng bản cung coi trọng ngươi làm rể hiền, ngươi liền khiêu khích tiếp tính nhẫn nại của bản cung."

      "Tôi rồi, xem như tôi có chết, cũng lấy Diêm môn công chúa làm vợ." Tây Môn Sóc từ sống ngang ngược, đến mức ai có thể bắt buộc làm chuyện gì.

      " biết phân biệt!” Độc hậu vung tay áo, cặp mắt phượng dài hẹp kia căm tức nhìn . "Bản cung muốn nhà ngươi lấy công chúa, là để bù lại việc cha ngươi gây lầm lỗi với bản cung!"

      "Cha tôi là cha tôi." Bản thân tính thẳng thắn, trong lòng hề e ngại. "Tôi rồi, tôi tình nguyện để bà giết tôi, cũng trở thành công cụ cho bà hoàn thành tâm nguyện đâu!"

      "Hừ!" Độc hậu hừ tiếng, môi nhếch lên lạnh lùng, ánh mắt đen tối chuyển hướng sang Hổ Nhi. Xưa nay Tây Môn Sóc luôn làm bộ dáng chút nào e ngại, trước kia cùng ả chuyện với nhau, chưa đến vài câu là bắt đầu đánh nhau, nhưng là hôm nay lại liên tiếp lui về phía sau. có vẻ tâm thần yên, giống như cố tìm sơ hở của ả, đợi cơ hội tốt là bỏ chạy.

      Ha ha, ả tìm lâu như vậy, làm sao có thể lại để cho như con cá lọt lưới chứ?
      Độc hậu là người khôn khéo, lâu cũng thấy ra chiêu nào, đem vị nương kia bảo vệ ở phía sau đầu, lại bắt gặp tay của hai người bọn họ bị khóa cùng chỗ, lập tức phát ra bình thường.

      " Bản cung đời này hận nhất chính là nam nhân thiếu dứt khoát! Mà ngươi, quả nhiên giống hệt cha ngươi; Thế nhưng mang công chúa của bản cung cùng nữ tử kia dây dưa với nhau ư?" Độc hậu mắt lộ ra sát khí (muốn giết người), tay phải ở trong tay áo rục rịch.

      "Chuyện liên quan tới nàng ấy." biết Độc hậu thủ đoạn độc ác, nghĩ rằng cho dù có thực lực cùng ả bất phân thắng bại, nhưng tại cùng với Hổ Nhi cùng khóa chỗ, sợ Hổ Nhi bị liên lụy.

      Độc hậu cũng xuất thân từ Miêu tộc Diêm Vương môn, am hiểu cách dùng độc của môn phái, đao kiếm dễ tránh, ám tiễn (đánh lén) khó phòng, lần trước chính là quá mức sơ ý, cẩn thận bị ả hạ độc làm bị thương.

      Độc hậu kiên nhẫn nghe giải thích, phút chốc bàn tay hướng mặt phóng ra viên Linh , tiếp theo mười móng tay cong lên, hướng trước mặt mà đánh tới. thấy uy lực gọi hồn của Ling vươn ra, lấy tay phải ngăn cản thế công của Độc hậu. "Con rể, bản cung cho ngươi cơ hội nữa, ngươi có bằng lòng cùng bản cung quay về ?" Thân thủ của Độc hậu nhanh gọn, né tránh từng cái chưởng của

      "Tôi theo bà ."

      "Tốt lắm." Độc hậu đỡ tay phải của , từ bên hông lôi ra cái ống trúc, định đổ vào trong miệng .

      Tây Môn Sóc mặc dù có thể né tránh thế công của Độc hậu, nhưng ràng cũng mới đến đấy là thôi, sau đó Độc hậu phát có chút phân tâm, vì thế tay kia bỗng nhiên đánh về phía ngực của Hổ Nhi.

      Hổ Nhi võ công căn bản non nớt, chưởng này làm cho nàng há miệng phun ra máu, rồi Độc hậu lại xoay người, kéo tóc của nàng.

      “Hổ Nhi!”

      Tây Môn Sóc thấy thế, tiến lên ngăn cản, Độc hậu vươn tay ra, lấy Hổ Nhi làm lá chắn phòng thân, căn bản thể nào động vào ả dù là sợi lông. Động tác của Độc hậu liền mạch lưu loát, rồi từ trong ống trúc đổ ra con trùng ngọ nguậy màu đen. "Nếu nhà ngươi muốn ta giết nàng ta lập tức nuốt vào !" Độc hậu giữ lấy hai bên Hổ Nhi, uy hiếp .

      "Sau đó theo ta trở về cùng Diêm Vương môn công chúa thành thân."

      " ...... cần!” Hổ Nhi bị thương, khóe miệng tràn ra tơ máu, vẫn vội vã mở miệng.

      " Ngươi câm miệng!” Độc hậu giữ chặt cổ họng của Hổ Nhi, muốn nàng im lặng. "Nhà ngươi có nuốt hay ? nuốt, ta lập tức bẻ gãy cổ của nàng ta."

      "Bà đừng tổn thương nàng, tôi nuốt!" Tây Môn Sóc vội vàng quát.

      Độc hậu khóe miệng nhếch lên cười gian ác, đem con trùng độc kia bỏ vào trong tay .
      Hổ Nhi bị Độc hậu dùng chút sức giữ chặt ở cổ họng của nàng, nên lập tức cựa quậy, đáng tiếc nàng kịp ngăn Tây Môn Sóc há miệng nuốt con trùng kia, vì thế nàng chút nghĩ ngợi, xông tới trước hôn lên môi của .

      Nàng thừa dịp lúc kinh ngạc, đầu lưỡi thò vào trong miệng của , đưa con trùng trong miệng cuốn vào nơi miệng của mình, sau đó nuốt vào bụng. Nàng biết đây là con trùng gì, nhưng Tây Môn Sóc là vị hôn phu của tiểu thư, tiểu thư giao cho nàng bảo hộ , nàng thể để cứ vậy bị Độc hậu bắt . Cho dù bây giờ nàng nuốt vào độc dược, nàng cũng tình nguyện thay chịu tội.

      “Hổ Nhi ―” Tây Môn Sóc kịp ngăn cản. “!”

      "Xú nha đầu!" Độc hậu ngờ tới kế hoạch tự nhiên bị tên Trình Giảo Kim phá hỏng, tức giận đến mức muốn xuống tay với nàng, may mắn Tây Môn Sóc cảnh giác sẵn, ráo riết đem Hổ Nhi che chở bên trong ngực.

      " Độc hậu!” Tây Môn Sóc nổi giận gầm lên tiếng. "Nó rốt cuộc là cái gì?"

      " Hừ, bản cung sao phải cho ngươi biết chứ?"

      Độc hậu nhìn Tây Môn Sóc mang theo bộ dáng lo lắng kia, nghĩ rằng, xem ra kế hoạch muốn thay đổi.

      Vì thế ả lại đe dọa , "Nếu nhà ngươi muốn cứu nàng ta, trong vòng bảy ngày ngoan ngoãn tới Diêm Vương môn, bản cung tất cho ngươi, nếu , nhà ngươi chờ nhặt xác nàng ta !" Dù sao mục đích của ả cũng chỉ là muốn Tây Môn Sóc làm rể hiền của ả thôi.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      xong, Độc hậu liền tiến tới đẩy cửa sổ, sau đó giống như bóng đen, nhảy ra khỏi cửa sổ, sử dụng khinh công, lập tức biến mất trong đêm tối. Tây Môn Sóc đỡ được thân thể mềm oặt của Hổ Nhi, chỉ thấy miệng nàng đầy những máu. "Hổ Nhi?"

      "A.... Ừ..." Nàng lại nôn tiếp ngụm máu đen. "Ta..."

      Nàng còn chưa hết, liền ngất .
      ****************
      Trong phòng đông đúc người.

      "Hổ Nhi bị sao vậy?" Hoa Túy là người mở miệng chuyện, thái độ của nàng cùng mọi người trong phòng giống nhau, rất lo lắng.

      "Tại sao có thể như vậy?" Ngân Bảo xúc động cố nhịn nhịn mắng chửi người, liên tục nhìn chằm chằm về phía giường.

      "Hổ Nhi việc gì chứ?" Luyến Hỉ cũng sốt ruột đến độ như kiến bò chảo nóng.

      chỉ có Tây Môn Sóc ở bên cạnh Hổ Nhi. Hoa Lưu Ly nhận được tin, liền vội vã vào Tục Hương Lầu, đem ra cái chìa khóa thay bọn họ cởi bỏ còng tay. Nhưng là, Tây Môn sóc vẫn dịu dàng lo lắng muốn buông tay ra khỏi Hổ Nhi, vẫn ở lại bên cạnh nàng. Đến khi Bạch Tây Trần tới, là sau nửa canh giờ.

      Trong khoảng thời gian này, Hổ Nhi mơ hồ có chút ý thức, hơn nữa người túa mồ hôi nóng, mặt lên màu đỏ lạ thường, tay bé vẫn như cũ nắm chặt bàn tay to của Tây Môn Sóc.

      Bạch Tây Trần nhanh chóng tới sau đó lập tức bắt mạch cho nàng, cẩn thận quan sát bộ dáng của nàng.

      "Ra... Ra ngoài ......” Hổ Nhi khó khăn lắm mới ra câu, như là cố nhịn cái gì đó.

      “Hổ Nhi......” Nhóm tỷ muội đều thực lo lắng cho nàng, đều chạy đến đây.

      "Hổ Nhi quan trọng hơn đúng ?" Lông mày Hoa Lưu Ly bắt đầu nhíu lại. Nàng ban đầu nghĩ để cho Hổ Nhi ở bên người Tây Môn Sóc, có lẽ thúc đẩy chuyện tốt, nghĩ tới chuyện tốt chưa thành, lại làm cho Hổ Nhi rơi vào trong nguy hiểm.
      Sau hồi Bạch Tây Trần mới buông cổ tay Hổ Nhi, vẻ mặt có vẻ khó xử.

      "Nàng ấy ..." Chần chờ lúc, cuối cùng mới : "Ngực bị thương, nhưng là ... Nàng ấy hình như trúng phải thúc giục tình cổ".

      "Vậy ngài mau cứu nàng a!" Tây Môn Sóc vội hối thúc. "Lần trước ngài có thể giúp tôi giải độc, vậy người Hổ Nhi có độc, ngài nhất định cũng có thể giải được."

      "Tuy rằng ta có thể giải độc, nhưng ta có phương pháp khử cổ (là tiểu trùng độc làm hại người) a." Bạch Tây Trần bất đắc dĩ . "Cậu người làm cho Hổ Nhi bị thương, đến từ Diêm Vương môn, môn phái này bắt nguồn từ Miêu tộc, mà cổ độc của Diêm Vương môn thường là truyền cho nữ truyền cho nam, mỗi loại cổ độc cũng khác nhau...."

      " trọng điểm (chỗ quan trọng)." Hoa Lưu Ly nhịn được xen vào .

      "À." Giọng Bạch Tây Trần rất ràng. "Đơn giản là ta giải cổ độc."

      "Vậy Hổ Nhi chỉ có thể chờ chết sao?" Nhóm tỷ muội đứng bên sốt ruột hỏi.

      "Ta có nghiên cứu chút qua cổ độc, hầu hết cổ độc chính là muốn giày vò, nếu thể chịu đựng thống khổ tra tấn, tự đánh gục bản thân, cho nên.... Muốn xem Hổ Nhi có thể chịu được xâm phạm của cổ độc hay . Nhưng mà tình trạng này của nàng ấy .... Thực tốt để tiêu trừ, nếu áp chế đúng lúc, cuối cùng có khả năng nàng ta chịu nổi."

      "Tôi tìm Độc hậu!" Tây Môn Sóc quyết định đến Diêm Vương môn tìm Độc hậu đòi thuốc giải ngay tức khắc.

      "Cậu thể !" Bạch Tây Trần nhanh chóng giữ chặt . "Cậu mà , Hổ Nhi lập tức thực chết chắc rồi."

      Những lời này của Bạch Tây Trần làm cho Tây Môn Sóc dừng bước lại, trong hai tròng mắt tràn đầy khó hiểu. " phải ngài nàng ấy chết sao?"

      "Ai!" Cặp mắt sáng của nhìn quét qua mọi người. "Được rồi, ta và các người hãy thẳng thắn với nhau vậy, ra đây là chuyện có thực làm cho người ta thẹn thùng..." Dù sao ở đây đều là nữ tử a, phải nghĩ đến các nàng.

      ", trọng, điểm." Hoa Lưu Ly hết nhẫn nại, giọng đâm ra lạnh lùng .

      "Hổ Nhi bị thúc giục tình cổ nên phải lấy độc trị độc, phải nhờ Diêm Vương môn chế ra thuốc giải cổ độc mới có cách cứu nàng ấy. Nhưng mà, thúc giục tình cổ này có cái di chứng, là khi phát tác lên, nếu trong vòng ba canh giờ mà có uống lấy máu huyết, như vậy, người đó chắc chắn chết nghi ngờ."

      “Máu huyết?”

      "Đây là cách mà nữ tử của Diêm Vương môn dùng cổ độc để khống chế tình lang, bình thường các nàng sau khi hạ cổ với nam tử, lợi dụng uống máu chân tay, sau khi uống vào miệng lần, lần sau phải cùng người uống máu, nếu cổ trùng trong cơ thể vẫn như cũ lên cao, giày vò đến chết." Bạch Tây Trần nhìn Hổ Nhi ngừng nóng lên, bộ dáng toát mồ hôi, biết nàng cố nén thống khổ trong cơ thể.

      "Còn Hổ Nhi sao? Cho nàng ấy uống máu là được ư?" Tây Môn Sóc chút do dự xắn lên tay áo lập tức muốn tiến lên cắt cổ tay cho nàng uống máu.

      "Cổ bên trong người nữ tử có vẻ rắc rối ít." Bạch Tây Trần mặt lộ vẻ khó khăn. "Huynh đệ, đến đây." đưa cánh tay đặt lên vai Tây Môn Sóc, đến góc lặng lẽ .

      hồi lâu sau, Tây Môn Sóc mới lại bên giường, rồi mắt nhìn các nữ nhân ở đấy, giọng lạnh lùng : "Ra ngoài "

      "Cái gì a?" Nhóm tỷ muội khỏi giận dỗi, nam nhân này dựa vào cái gì mà dám đuổi các nàng ?

      "Chuyện của Hổ Nhi chưa có cách nào giải quyết."

      Hoa Lưu Ly lẳng lặng liếc mắt nhìn quét qua mọi người cái, phát Bạch Tây Trần hướng nàng nhún nhún vai, cuối cùng nàng giọng hỏi: "Ngài tán thành Tây Môn Sóc làm như vậy?”

      "Ta chỉ là cho tự lựa chọn thôi."

      "Ừm." Hoa Lưu Ly thấy Tây Môn Sóc chọn ở lại, vì thế mới muốn ba tỷ muội kia rời .

      "Nếu muốn cứu Hổ Nhi, hãy kiên nhẫn chờ ở ông trời, nếu , đêm nay chúng ta chỉ có thể nhìn nàng ấy bỏ chúng ta ." Nàng chậm rãi rời khỏi phòng, mà ba tỷ muội kia thấy chủ tử nhàn nhã rời , Bạch Tây Trần lại ngừng hướng các nàng cam đoan, cuối cùng mới chịu theo rời .

      Tây Môn Sóc đến khóa cửa phòng lại, rồi trở về bên giường.

      " ...... cần...... ra ngoài.... ra ngoài ..." Hổ Nhi cắn răng, thống khổ tra tấn trong cơ thể nàng.

      "Tôi , Hổ Nhi.”

      muốn cứu nàng!

      "Hổ Nhi, em cần chịu thêm nữa, nơi này chỉ có hai chúng ta." Tây Môn Sóc tiến lên, đem chăn người nàng kéo ra.

      Hai tay nàng gắt gao giữ chặt chăn đệm, cố gắng đè nén ngọn lửa đốt cháy dữ dội kia trong cơ thể.

      thể......” Nàng cắn răng lắc đầu .

      "Chuyện tới nước này, có gì là thể được." ngồi giường, hai tay cởi vạt áo của nàng

      "Ta có thể nhịn...." Nàng duỗi tay ngăn cản bàn tay to xâm lược của . Nhưng khi nàng vừa chạm đến tay , thân thể tự chủ run rẩy chút.

      "Ở trước mặt cần phải nhịn." thô lỗ đem nàng lôi kéo, ôm vào trong lòng. "Là có bảo vệ em tốt, lại làm em đỡ thay nạn này. Sáng mai, lập tức tìm Độc hậu, mà bây giờ, em cần phải thống khổ như vậy..."

      "Ta..." Mặt của nàng đỏ bừng lên, trán cũng toát ra rất nhiều giọt mồ hôi. "Ta nóng quá...." Nàng cố nhịn lâu rồi, khi ở bên tai nàng hạ giọng lời , phòng bị của nàng sắp hỏng mất.

      Tây Môn Sóc từ chỗ Bạch Tây Trần mới biết được bên trong cơ thể nàng là thúc giục tình cổ, thời điểm cổ độc phát tác, toàn thân tình dục lên cao, lúc này nam nữ ân ái, nam nhân đem tinh khí (tinh dịch và khí) cho vào trong cơ thể của nàng, mới có thể tạm thời áp chế cổ độc lên cao trong cơ thể.

      Mà cổ trùng này trừ phi lấy độc trị độc, nếu vĩnh viễn ở mãi trong cơ thể nàng, mà người nam tử duy nhất cùng nàng ân ái, mỗi lúc nàng phát tác đều phải ở đấy vài canh giờ thỏa mãn nàng, nếu nàng lâm vào điên cuồng, thậm chí chảy hết máu mà chết.

      Tây Môn Sóc bắt giữ hai vai nàng, hai tròng mắt chằm chằm nhìn mặt nàng đỏ ửng. " khó quá sao?" thương vuốt hai má của nàng. " cần nhịn đâu, giúp em."

      "Ừm..." Hổ Nhi nhìn khuôn mặt của , giọng so với bình thường trở nên vô cùng mềm mại.

      Nàng nhích môi đến, chủ động động hôn lấy môi của .

      Nàng nhiệt tình khác thướng, nếu có động lòng, là gạt người.

      Tuy rằng cũng muốn tại thời điểm này mà chiếm đoạt nàng, động tác của nàng cũng là tự chủ được, nhưng thà để nàng hận độc ác, cũng cần nàng phải chịu khổ.

      quyết định hết sức thỏa mãn nàng, bởi vậy từ bị động thành chủ động, so với vừa mới dịu dàng hôn, lúc này đây hôn có vẻ gấp gáp lại rất mãnh liệt.

      Đầu lưỡi của nàng cùng lưỡi quấn lấy nhau, hai người ở trong miệng trao đổi nước bọt.

      Hổ Nhi vẫn như cũ ngây ngô hôn môi, chỉ hiểu được mút môi của , nhiệt tình hưởng thức nhiệt tình của .

      hôn nàng, đồng thời bàn tay hướng vạt áo của nàng tìm tòi, di chuyển tới bả vai, thuận thế đem vạt áo của nàng hướng bên cạnh rút . Xiêm y cởi xuống tới vai của nàng, lộ ra mảng lớn da thịt. Nước da của nàng tuy trắng nõn như bông tuyết, nhưng cảm giác trắng mịn tinh khiết như ngọc. Tiếp theo, Tây Môn Sóc đưa tay rút từng cái , đem đai lưng của nàng kéo , áo khoác theo đó tuột xuống.

      người nàng áo ngực màu hồng nhạt, che đậy cảnh đẹp trước ngực.

      cúi đầu nhìn, thấy áo ngực xinh đẹp kia làm trưng ra vẻ đẹp hoàn mỹ, cách gấm vóc là bộ ngực đầy đặn tròn trịa, khiến người ta mơ màng.

      Vì thế, bàn tay cũng từ cái gáy của nàng xuống dọc theo xương quai xanh, vào trước ngực của nàng.

      Đôi bàn tay cách vải dệt cẩn thận, đầu tiên là lòng bàn tay xoa xoa ở sát bên ngoài ngực tròn, như là còn xem xét trân bảo xinh đẹp này.

      Hổ Nhi dần mất hết tính nhẫn nại, khi bàn tay xoa xoa ở sát bên ngoài bộ ngực của nàng, lòng của nàng cũng nện thình thình, thình thình sợ hãi.

      “Tây Môn Sóc......” Nàng gọi tên , giọng cầu xin, "Giúp em ...."

      Nàng nóng quá, trong bụng như là có con trùng (sâu bọ) cắn nàng, liền ngay cả trong óc của nàng cũng có con trùng , sớm đem lý trí của nàng cắn gần như còn mảnh. Nàng tại thầm nghĩ muốn ai ủi của , cái khác, nàng đều cần. khẽ hôn môi nàng, giống như chuồn chuồn lướt nước, sau đó hôn lên cần cổ của nàng, rồi đến xương quai xanh khêu gợi kia, cuối cùng dừng ở cái yếm, tìm được mũi nhọn bộ ngực, lại hướng bên mũi nhọn ngực trắng đầy đặn kia tìm kiếm.

      Môi của cách cái yếm hôn nụ hoa hồng bên trong, tiếp theo đưa đầu lưỡi tìm hiểu, ở đầu nhọn ngừng liếm qua lại.

      Vải dệt bởi vì đầu lưỡi liếm qua lại, lây dính lên nước bọt của , vòng ẩm ướt kia làm lồi hình dạng của nụ hoa hồng.

      Vừa mới liếm bao lâu, nụ hoa lập tức có vẻ gắng gượng, giống như nụ hoa run rẩy xinh đẹp.

      Mà tay kia của cũng quên bên kia của bộ ngực, lấy ngón cái cùng ngón trỏ chậm rãi vê chuyển động, cũng nhàng lôi kéo nụ hoa.

      hôn bên trái xong, lại lấy đầu lưỡi liếm bên phải của bộ ngực, trước mặt bộ ngực mịn màng tươi non tựa như hình tròn mềm mại, hơn nữa tỏa ra mùi thơm.Trong chốc lát, Tây Môn Sóc lại hôn xuống phía dưới thân thể nàng. Trải qua xương sườn hướng xuống khoảng giữa, vào rốn, cũng lấy lưỡi khẽ liếm.

      Khẽ liếm như vậy làm cho Hổ Nhi toàn thân run rẩy, búi tóc của nàng lộn xộn, tóc dài sớm rớt vai, tăng thêm vẻ quyến rũ cho nàng.

      Khi lưỡi của rốn đảo quanh, bàn tay to cũng rút váy của nàng, chỉ còn quần lót.

      Toàn thân cao thấp của Hổ Nhi chỉ còn mỗi vải mỏng che đậy, tiếp theo liền bị đẫy ngã ở giường, sau đó hai đầu gối của nàng cong lên, tách ra chân dài mảnh khảnh của nàng

      Nàng có cách nào kháng cự, chỉ có thể tùy ý từng bước lấy lòng thân thể lửa nóng của nàng.

      tại, duy nhất nàng có thể làm, chính là hưởng thụ Tây Môn Sóc vì nàng mang đến lần lại lần sung sướng.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      Chương 6:

      Sau khi Tây Môn Sóc tách chân Hổ Nhi ra, đầu tiên là đưa chóp mũi cọ ở bắp chân của nàng , sau đó lại nâng đùi của nàng lên, bóng loáng tỳ vết di chuyển dọc theo bên sườn hướng lên . vừa mới tới gần quần lót, liền ngửi được mùi thơm nữ tính.

      Mùi nơi này và mùi phát ra người nàng là cùng mùi, mỗi ngày đều ngửi được mùi thơm hoa nhài.

      " Tiểu Hổ Nhi, em thực thơm." lấy chóp mũi húc chân của nàng hỏi.

      "Nóng quá......” Nàng mơ màng híp nửa mắt. "Người giống như có lửa ...."

      nghe nàng kiều, hơn nữa hai tay cũng nhịn được xoa bóp bầu ngực, như là khát vọng ít va chạm gây kích thích hơn. Tây Môn Sóc thấy nàng vội vàng yên như thế, cũng đùa nàng nữa, quyết định trước hết cho cổ trùng trong thân thể nàng ăn uống no rồi tính sau. rút quần lót của nàng, miệng hoa huyệt sớm nhiệt tình tiết ra dịch hoa, như dụ dỗ , muốn tận tình đến tìm kiếm.

      Nhưng vẫn sợ làm nàng bị thương, vì thế lấy ngón trỏ vỗ về nụ hoa, cửa vào lại ẩm ướt nhiều hơn

      Ngón tay dài của làm nhàng, rồi chậm rãi đẩy mạnh.

      Vừa tiến vào, đóa hoa kia lập tức tham lam hút lấy, muốn lại tiến sâu hơn nữa.

      Thanh kiều của Hổ Nhi theo động tác của càng lúc càng ngọt ngào, giống nàng bình thường hay nghênh ngang, dường như biến đổi thành nương.

      "Sóc, em muốn ..." Nàng như là người lạc đường bị kiến cắn mà lo lắng, thầm nghĩ tìm kiếm cách nào đó có thể dịu bớt.

      Vì thế nàng nửa ngồi dậy, chủ động rút cái yếm người, đem hai bên mềm mại của bộ ngực xát lên ngực .

      Ngón tay dài của vừa mới kéo ra ngoài, mang theo rất nhiều sợi chỉ bạc vì vui sướng. Nàng tựa như đóa hoa nở rộ, mật hoa ngừng trào ra từ hoa huyệt. Tiếp theo, rút quần , chuẩn bị đem cứng rắn to dài dưới thân tiến thẳng vào nơi bí mật chờ lâu kia.

      " Tiểu Hổ Nhi, đến đây." Hai tay ôm thắt lưng nàng, để nàng ngồi cưỡi ở đùi của .

      Cứng rắn to dài kia ngay ngắn ở giữa cánh hoa của nàng, sôi sục phô bày dũng mãnh cùng ý đồ.

      thoáng nâng mông đẹp của nàng, tay còn lại kia đỡ lấy thắt lưng của nàng, để cho đỉnh cứng rắn chạm vào đóa hoa của nàng.

      Hổ Nhi cảm giác được cây sắt to lớn nóng rực vào trong cơ thể, vô cùng tráng kiện (khỏe mạnh, lực lưỡng).

      Thô to của dần dần đâm vào, lây dính dịch nóng trắng mịn kia. Nàng thở mạnh vì kinh ngạc, cứ như vậy đem nam tính đưa vào trong cơ thể của nàng.

      Nàng kêu tiếng rên rỉ, dục vọng nóng rực bắt đầu đâm vào đóa hoa của nàng.
      Hai tay Tây Môn Sóc giữ chặt thắt lưng của nàng, đâm hướng lên đóa hoa mềm mại kia, thậm chí có thể cảm nhận được chỗ sâu trong cơ thể nàng run rẩy.

      Thân thể nàng từ từ nóng dần lên, nơi kín đáo ẩm ướt nóng bị cây sắt cứng rắn đâm sâu vào, mỗi lần đâm thẳng đều dùng sức, vừa vào rồi rút ra, kéo theo vui thích của nàng.

      "Đau..."Hai tay của nàng bắt được bờ vai của , đầu ngón tay gần kề giữa da thịt của , mày khép nhanh lại.

      “Tiểu Hổ Nhi, em có muốn dừng lại ?" cũng thở dốc càng nhanh hơn, hơi nóng phà vào bên tai của nàng.

      Nàng lắc đầu. “......”

      Toàn thân Hổ Nhi hơi nóng tựa hồ cùng nhau tràn tới bụng, nàng có thể có cảm giác thân thể mình là lửa nóng, thần trí cùng thân thể giống nhau, nghĩ được gì, chỉ có thể dựa vào bản năng cầu xin .

      Trong bụng ngọn lửa càng cháy càng dữ dội, cây sắt lớn ở cánh hoa ra vào liên tục.

      Thân thể của nàng theo động tác cao thấp của mà phập phồng, nụ hoa trước ngực cũng đứng thẳng, bởi vì phập phồng mà cùng thân thể cọ xát.

      Hổ Nhi rốt cuộc nhịn được cúi đầu cắn vai cái.

      Tây Môn Sóc mỗi lần đâm vào đều dùng sức, cuối cùng phá tan cách trở cuối cùng kia. Nàng kêu tiếng, đau đớn ở trong cơ thể tràn ra. Làm nàng tính đứng dậy, lập tức đâm sâu hơn, mà hoa huyệt của nàng gắt gao hút chặt cây sắt to lớn. "Hổ Nhi, như thế quá nhanh..." Động tác của trở nên mãnh liệt, bắt đầu triển khai tiến lên, bởi vì cần cho nàng ăn uống no, cùng với cổ trùng trong cơ thể nàng.
      Nhiệt tình của nàng lan nhanh như cỏ dại, theo mạnh mẽ ra vào, khiến cho máu xử nữ cùng dịch hoa chảy xuống đệm giường.

      Hổ Nhi phát ra tiếng ưm, đau đớn chầm chậm rút , cảm giác trước chưa từng có như từ từ thay thế đau đớn.

      Lần đầu tiên nàng hưởng thụ tình dục nam nữ, dưới bụng ngừng bốc lên, cảm giác khó nhịn như muốn bùng nổ.

      Tây Môn Sóc phát chân mày của nàng gần như dần dần giãn ra, biết tại nàng hết đau đớn, vì thế lại nâng mông hẹp lên dùng sức hướng lên cao.

      Bởi vì va chạm mạnh lại có lực, khiến nàng đong đưa theo dục vọng. Tây Môn Sóc cố ý dừng động tác lại, làm cho nàng trước sau lắc lư thân thể, sau đó phối hợp với nàng, hai người xem ra ăn khớp như thế. Nhụy non trơn ướt bao vây lấy sâu, lưng của vọt đến trận tê dại, khoái cảm đánh úp lại như sóng biển, cùng đưa bọn họ cuốn vào bên trong bể dục.

      Hổ Nhi la hét, đóa hoa cũng bắt đầu mãnh liệt co rút lại.

      Cao trào làm cho nàng theo bản năng tuôn ra càng nhiều dịch hoa, giữa hai chân của bọn họ nhớp nháp ẩm ướt thôi.

      cảm giác được nàng run rẩy mãnh liệt, cả hoa huyệt bao vây lấy to lớn cũng dồn dập co rút lại, tuôn ra hơi thở mạnh, khoái cảm bắt đầu tụ tập ở ngay trước cứng rắn to lớn.

      gắt gao ôm thắt lưng của nàng, đầu tiên là hết sức nâng thân thể của nàng dậy, tiếp theo lại dùng sức đem nàng ép xuống, làm cho hoa huyệt ướt đẫm ngậm chặt cứng rắn to lớn của .

      Sau đó, phát ra tiếng gầm , nam tính vừa xuyên mạnh vào bên trong đóa hoa của nàng, mầm móng nóng rực bắn nhanh ở trong cơ thể của nàng....

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :