Diêm Vương trùng sinh

Thảo luận trong 'Truyện Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      353
      Được thích:
      3,990
      CHƯƠNG 33: MÂU THUẪN
      Lần tai nạn xe cộ này, tất cả mọi người đều cho là ngoài ý muốn. nhưng Lý Ngọc Kỳ lại rất cẩn thận. vì xin nghỉ dài nên ta cũng cần làm. Mà sau khi xảy ra chuyện đó Lý Ngọc Kỳ càng tùy tiện ra khỏi cửa.

      Trưa hôm nay ,mẹ chồng Lý Ngọc Kỳ ở bên ngoài về, mua 1 túi quýt còn tươi ngon, gọi Lý Ngọc Kỳ vừa bóc quýt.

      “ Ngọc Kỳ, phải con thích ăn quýt sao? Mẹ mua 5 cân, còn tươi, mau ra ăn a. đều chua nam cay nữ, mẹ thấy con như vậy khẳng định là con trai, haha” đến cháu trai mẹ chồng Lý Ngọc Kỳ cười tươi như hoa, đợi mấy năm mới được làm bà nội, có thể vui sao?

      Lý Ngọc Kỳ ăn quýt, cũng cười hạnh phúc, cũng thích bé trai, hi vọng bảo bảo là con trai.

      Ăn xong 1 quả, định lấy quả thứ hai chuông cửa vang lên.

      Lý Ngọc Kỳ muốn đứng lên mẹ chồng khoát tay, về phía cửa

      “ ai nha, bà thông gia, bà đến rồi.”

      “ Ngọc Kỳ, gần đây thấy thế nào? Bạn mẹ mới vườn trái cây về, có hái ít quýt, mẹ mang đến cho hai người.” mẹ Lý Ngọc Kỳ vừa vừa bước vào.

      “ hôm nay tôi cũng mua ít quýt ở cửa tiểu khu, cũng rất tươi, Ngọc Kỳ cũng ăn 1 quả rồi.”

      “ ồ” Lý Linh Nguyệt cầm 1 quả ngửi, sau đó sắc mặt đại biến “ được ăn” vừa vừa hất tay Lý Ngọc Kỳ muốn ăn quýt.

      “ con ăn quả rồi” Lý Linh Nguyệt nghiêm mặt hỏi.

      “ vâng” Lý Ngọc Kỳ ngơ ngác nhìn mẹ mình gật đầu.

      “ bà thông gia, bà làm vậy là có ý gì? Quýt tôi mua thể ăn sao? Chẳng lẽ tôi còn có thể hại Ngọc Kỳ, hại cháu mình?” thấy Lý Linh Nguyệt đánh rớt quýt trong tay Lý Ngọc Kỳ, mẹ chồng Lý Ngọc Kỳ vui.

      tại tôi muốn chuyện này với bà. Ngọc Kỳ, mau mau bệnh viện.” Lý Linh Nguyệt lo lắng, kéo con , tiện tay cầm theo 1 quả quýt “ mẹ trần Nhất Bác, quýt bà mua có vấn đề hay , đến bệnh viện liền biết.”

      Vừa tới cửa bệnh viện Lý Ngọc Kỳ bắt đầu đau bụng, mẹ chồng và Lý Linh Nguyệt bị dọa, lập tức đưa vào phòng bệnh. Sau phen dày vò Lý Ngọc Kỳ nôn quýt ra nhưng đau đớn có biến mất.

      Thấy Lý Ngọc Kỳ thống khổ ôm bụng, mặt Lý Linh Nguyệt càng lạnh, mà chân tay mẹ chồng Lý Ngọc Kỳ luống cuống.

      “ gọi điện cho Trần Nhất Bác chưa?”

      “ gọi, tôi gọi rồi. nó đường đến. bà thông gia, tôi biết quýt kia có vấn đề, tôi thấy tươi ngon, Ngọc Kỳ lại thích ăn nên mới mưa. ngờ cái thằng trời đánh đó lại bỏ thuốc.”

      “ hừ” Lý Linh Nguyteej hừ lạnh “ bà biết, bà biết nhưng hãy nhớ kỹ câu, nếu con tôi xảy ra chuyện, cả nhà bà phải chôn cùng.”

      Lúc Trần Nhất Bác chạy tới bệnh viện, Lý Ngọc Kỳ bị giày vò đến ngủ thiếp . Bác sĩ kiểm tra thai xong tuy yếu ớt nhưng vẫn còn.

      “ con trai, con đến rồi, mẹ làm sai chuyện, mẹ mua quýt có độc cho Ngọc Kỳ, hại con bé suýt sinh non. Nhưng là mẹ cố ý, sao mẹ có thể hại cháu mình chứ.” Vừa thấy trần Nhất Bác mẹ liền khóc than, tỏ vẻ rất ủy khuất.

      “ Ngậm miệng, bà còn sợ đủ ầm ĩ sao?” đợi Trần Nhất Bác , Lý Linh Nguyệt quát lên, làm mẹ ngừng khóc, sau đó quay đầu lạnh lùng với Trần Nhất bác.

      “ ra ngoài gặp tôi.”

      biết là chuyện gì nhưng Trần Nhất Bác vẫn ngoan ngoãn theo Lý Linh Nguyệt ra ngoài.

      Hai người vào thang bộ yên tĩnh, lý Linh Nguyệt quay đầu, hung hăng cho Trần Nhất Bác bạt tai.

      “ mẹ..” Trần Nhất Bac che mặt, hiểu nhìn Lý Linh Nguyệt.

      “ tôi làm sao? Muốn hỏi vì sao tôi đánh ? xem là vì cái gì?”

      “ con..” Trần Nhất Bác có chút chột dạ, thấy mẹ vợ như vậy, tựa như biết chuyện gì. Nhưng thể nào, vợ còn biết sao mẹ vợ lại biết được?

      “ hừ, có phải nghĩ sao tôi lại biết chuyện của và người phụ nữ kia?”

      Nghe vậy Trần Nhất Bác kinh ngạc há to miệng.

      “ trần Nhất Bác, bên ngoài có người phụ nữ khác tôi cũng mặc kệ, nhưng và người phụ nữ kia muốn hại con tôi, tôi buông tha cho các người.”

      “ mẹ, mẹ cài gì? Ai muốn hại Ngọc Kỳ?’

      “ Trần Nhất Bác, là ngu hay giả ngu? Tình nhân của là thiên kim của tổng giám đốc, có bao giờ nghe qua thiên kim của tổng giám đốc làm tiểu tam cho người khác chưa? Lần trước Lý Ngọc Kỳ suýt bị xe đụng, chính là chuyện tốt của ta, cho rằng đó là ngoài ý muốn? lần này lại đổi phương pháo, lừa mẹ mua quýt có độc, nếu phải tôi đến kịp thời, chính là 1 xác 2 mạng.”

      Nghe câu này, Trần Nhất Bác như bị ngũ lôi oanh đỉnh, cả người lạnh buốt. trong nhất thời được câu nào.

      Đúng vậy, thiên kim của tổng giám đốc cao bao giờ làm tiểu tam, lại còn là mình bối cảnh. Nếu chơi đùa thôi nhưng Nia giống như vậy. trong thười gian ở chung Trần Nhất bác coi như cũng hiểu tính Nia, ta rất coi trọng tình cảm, đồng thời cũng rất bá đạo. bá đạo sao có thể để Trần Nhất Bác trái ôm phải ấp?

      Nếu Trần Nhất Bác có lương tâm lúc này căm hận và sợ hãi Nia, càng muốn rời Lý Ngọc Kỳ. nhưng cũng mâu thuẫn, nếu bỏ Nia quyền thế và phú quý vừa đến tay tan thành mây khói. Đàn ông mà , ai cũng quyền và tiền, rời quyền và tiền thể gọi là đàn ông.

      Cho nên chuyện này vẫn có kết quả. May mà bảo vệ được đứa bé, thân thể của Ngọc Kỳ cũng bị thương tổn, TRần Nhất Bác nghĩ thầm như vậy. nhưng lại tự dối mình suy luận, lần này Nia hại được Ngọc Kỳ và đứa bé thu tạy lại? thể nào.

      Nhưng từ lần đó về sau, mỗi lần lên giường với Nia, mặc dù trần Nhất Bác cũng điên cuồng nhưng cũng mang theo ngoan lệ, cho nên qua mỗi lần, người Nia đầy mảnh xnah tím. Nhưng Nia lại để ý, cho rằng thân thể mình làm Trần Nhất Bác hung phấn.

      Lý Ngọc Kỳ xuất viện cũng về nhà mà đến nhà Lý Linh Nguyệt, tiểu viện ở ngoại ô thành phố Tô Dương.

      Lúc đầu mẹ Trần Nhất Bác đồng ý nhưng dù sao quýt có độc là bà ta mua, mặc dù Lý Ngọc Kỳ trách bà ta nhưng cũng đứng vè phía bà ta. Nhất là khi đối mặt với Lý Linh Nguyệt, bà ta luôn cảm thấy áp lực, lên lời.

      Nhưng trần Nhất Bác lại vui vẻ, khí ở ngoại ô tốt, có lợi cho dưỡng thai. Thứ hai noi này cách xa thành phố, Nia có muốn hại Ngọc Kỳ cũng dễ dàng. Thứ ba, mẹ vơ là người cẩn thận, lại là mẹ ruột Ngọc Kỳ, chăm sóc tốt hơn.

      Nhưng vượt qua dự kiến của trần Nhất bác chính là, nơi này cũng là bước ngoặt trong cuộc đời ba người…

    2. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      353
      Được thích:
      3,990
      CHƯƠNG 34: GIẤC MƠ KỲ LẠ
      Đứa bé sinh ra, là tử thai!

      Lý Ngọc Kỳ điên rồi, nhất quyết là đứa bé còn sống.

      Đứng ở hành lang bệnh viện, Trần Nhất Bác cảm thấy trước mắt biến thành màu đen, đầu ông ông, người chung quanh nghe thấy, nhắm mắt lại muốn tỉnh tảo chút nhưng lại cảm giác trời đất quay cuồng. lúc mở mắt phát mình đứng ở nơi xa lạ. ngẩng đầu nhìn bốn phía, đây hình như là phòng thời xưa, bên trái phòng có 1 cái giường, bên chăn mỏng được gấp chỉnh tề, bên giường có ngăn tủ màu đỏ nóc tủ là giỏ đựng kim chỉ và số vật , giữa phòng có cái bàn vừa thấp vừa cũ, và hai cái ghế đẩu, trừ những thứ đó ra căn phòng này có thể là nghèo rớt mồng tơi.

      Trần Nhất Bác đứng giữa phòng, khong hiểu nhìn mọi thứ. Đây là đâu? Sao mình lại ở đây?

      Còn nghi hoặc bé tầm sáu bảy tuổi từ bên ngoài chạy vào. bé mặc quần áo chồng chấy miếng vá, còn nhìn ra hình dáng ban đầu, mặc dù sạch nhưng vẫn cũ nát. bé buộc tóc hai bên, mỗi khi nhảy lên là hai bím tóc lại lắc lư the người. dáng dấp của bé rất thanh tú,khuôn mặt đỏ bừng thể trong sáng và đáng của bé, đôi chân thoăn thoắt tỏ vẻ bé là người hoạt bát.

      bé chạy vào phòng nhưng giống như nhìn thấy Trần Nhất Bác, thực tế nhìn thấy bé xuyên qua thân thể .

      giây sau. Trần Nhất Bác giật mình quay lại nhìn cảnh lại thay đổi.

      Đây lại là chỗ nào?

      Cửa gỗ sơn đen rộng mở, có mấy người quỳ đất, quỳ ở giữa là người phụ nữ tầm 30 tuổi, hai bên là bé trai và bé , bé trai tầm 8 tuổi, bé chính là bé kia, người phụ nữ có thể chính là mẹ của 2 đứa, bé trai là bé. Quần áo 3 người đều kỳ lạ và cũ nát, Trần Nhất Bác nhớ lịch sử nên nhìn ra đây là triều đại nào. Nhưng sao 3 mẹ con họ lại quỳ ở đây?

      Trần Nhất Bác ngẩng đầu thấy xà nhà treo tấm biển “ Gương sáng treo cao”. Dưới tấm biển có 1 cái bàn gỗ dài, người ngồi nghiêm chỉnh phía sau, người đó mặc trường bào màu đen, đầu đội mũ ô sa, cả người cũng đen nhánh, nhưng trán lại có dấu hiệu rất dễ thấy, ở chính giữa hai hàng long mày có cái bớt hình trăng khuyết, đúng vậy chính là bớt.

      Cảnh tượng này, trang phục này, rất giống như Bao Thanh thiên thẩm án TV, Bao Thanh Thiên TV cũng có cái bớt trăng khuyết giữa trán. Nhưng vì sao mình lại ở chỗ này? Mà Bao Thanh Thiên thẩm vấn ai?

      Trần Nhất Bác cảm thấy kì lạ, thấy miệng bọn họ đóng mở nhưng lại nghe thấy gì. Đối với họ dường như tồn tại vì bọn họ nhìn thấy .

      Ngay tại lúc Trần Nhất Bác có đầu mối nào phát quỳ đất nghiêng mắt nhìn , còn nở nụ cười quỷ dị với ..

      Sau khi kinh ngạc Trần Nhất Bác muốn hỏi bé có phải nhìn thấy trung có vài tiếng gọi.

      “ Nhất Bác, Nhất Bác, con trai, tỉnh lại con trai.’

      Trần Nhất Bác mở to mắt, đầu tiên là thấy khuôn mặt lo lắng cảu mẹ.

      “ ai nha, trời lạnh, sao con lại ngủ mặt đất? mau dậy, đừng để bị cảm.”

      Trần Nhất Bác mờ mịt nhìn bốn phía, đây là thang bộ u trong bệnh viện.

      ngồi co ro 1 góc.

      Mình đến đây lúc nào? Sao nhớ chút nào? Nhưng.. giấc mơ kia? Đúng, khẳng định là mơ, nếu sao êm đẹp lại thấy Bao Thanh Thiên?

      Trần Nhất Bác quay đầu cảm thấy hai chân te dại, đành vịn tay mẹ đứng lên “ mẹ, Ngọc Kỳ sao rồi?”

      “ ai, còn có thể thế nào, ôm đứa bé kia buông, dù ai cũng cho ại gần. còn mẹ vợ ngươi, từ lúc đến bệnh viện cho mẹ sắc mặt tốt, đứa bé chết có liên quan đến quýt độc kia, thế phải lý sao? Quýt cũng phun ra, tim đứa bé cũng đập, bác sĩ cũng thể khẳng định có để lại di chứng sao, bà ta dựa vào cái gì đứa bé chết có liên quan đến mẹ..”càng giọng của mẹ Trần Nhất Bác càng . Cháu trai còn, bà ta cũng rất khổ sở, chuyện quýt độc là bà ta có lý.

      “ được rồi, mẹ đừng khó chịu nữa, con xem Ngọc Kỳ.” Trong lòng Trần Nhất Bác ràng, con trai chết trách được ai, muốn trách chỉ trách mình và thủ đoạn của Nia.

      vào phòng bệnh , Lý Ngọc Kỳ ôm con ngủ thiếp . Lý Linh Nguyệt đứng bên cauwr sổ ngẩn người.

      TRần Nhất Bác nhàng đến bên cạnh Lý Ngọc Kỳ, thấy mặc dù ngủ thiếp nhưng tay vẫn ôm chặt đứa bé chết, giống như sợ hãi có người cướp nó . Ai, Trần Nhất Bác khẽ thở dài, nhìn vợ bằng ánh mắt xin lỗi. Ngọc Kỳ, xin lỗi, là tôi hại em, hại con chúng ta.

      Trần Nhất Bác vươn tay muốn lấy con từ tay Lý Ngọc Kỳ ra. Nhưng dù dùng sức thế nào cũng kéo ra được 1 chút.

      “ vô dụng” Lý Linh Nguyệt quay lại, lãnh đạm nhìn Trần Nhất Bác, rồi nhìn con “ đó là con con bé, ôm được.”

      “ nhưng mà, mẹ, đứa bé ..”

      chết, sao?” Lý Linh Nguyệt cười lạnh “ Trần Nhất Bác, từ khi đứa bé ra đến nay, ngươi nhìn nó chút? Dù chết trước khi sinh nhưng dù sao cũng là con ngươi, chẳng lẽ ngươi tò mò hình dáng của nó?”

      Trần Nhất Bác gì, chậm rãi vươn tay, đẩy chăn ra, lộ ra khuôn mặt nho bên dưới.

      Gương mặt đó còn lớn bằng bàn tay , như búp bê nhưng lại màu xanh tím, longo mày chưa mọc, con mắt nhắm, nhìn hình dáng, nếu còn sống nhất định là tiểu gia hỏa mắt to. Cái mũi lại hơi ưỡn ra giống , lớn lên nhất định là tiểu tử tuấn tú, miệng giống Ngọc Kỳ, tổ hợp đó ở cùng nhau nhìn rất gợi cảm…

      chảy nước mắt, nhìn được, cũng đành lòng nhìn lại lần nữa. Nghẹn ngào ngồi xổm xuống, vùi mặt vào giữa hai chân, run rẩy nhịn xuống xúc động gào khóc.

      Đây là con , là cốt nhục cảu , nó có thể vui vẻ sống, nhưng bây giờ ngay cả cơ hộ mở mắt cũng có.

      Nia, Nia.. ngươi là độc phụ, ràng là ngươi trêu trọc ta, cái gì mà cam tâm tình nguyện làm tình nhân, tình nhân hoàn mỹ, tất cả đều là gạt người, ma quỷ. Ngay cả đứa bé chưa chào đời cũng tha, ngươi còn là người sao?

    3. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      353
      Được thích:
      3,990
      CHƯƠNG 35: KHÁCH LẠ ĐẾN THĂM
      để điện thoại xuống, Nia cười thư thái.

      là thuận lợi ngoài dự kiến, đứa bé chết, Lý Ngọc Kỳ điên rồi, đúng là tên trúng hai con chim a.

      Nia giang tay ra, dựa vào so pha, trong đầu bắt đầu lên kế hoạch hạnh phúc với Trần Nhất Bác, hôn lễ cử hành ở đâu phù hợp.

      Lúc này chuông cửa vang lên.

      “ chị Lý , mở cửa.”

      Vừa gọi xong Nia nhớ tới sáng nay chị Lý xin nghỉ. tại biệt thự to như vậy cũng chỉ có mình ta. Biệt thự ba tầng này là khi ta về nước ba mua tặng ta. Lúc đầu ta thích nhưng sau khi mang Trần Nhất Bác đến đây ta liền lưu luyến quên đường về. thế là hôm sau ta đóng gói đồ đạc đến đây, từ đó nươi này thành thiên đường hẹn hò của hai người.

      Nia mang dép, đứng lên ra mở cửa, trong lòng lại kỳ lạ, ai tìm mình lại có thể tìm đến tận đây? Căn biệt thự này ngoài trần Nhất Bác rất ít người đến, có việc cha mẹ cũng gọi điện bảo ta về nhà, về phần bạn bè, ngoại trừ hai khuê mật ai biết. nhưng khuê mật muốn đến cũng gọi điện trước.

      Vậy người đến là ai?

      Nia nhìn qua mắt thần thấy đó là người phụ nữ đội mũ viền hoa, nhìn mặt

      Nia do dự, cuối cùng vẫn mở cửa.

      Đứng ở cổng là người phụ nữ qua 60 tuổi. mặt đầy nếp nhăn năm tháng, thân thể có chút lọm khọm, dù đội mũ cũng che được 1 đầu tóc bạc. tay trái bà lão cầm túi vải, tay phải chống quải trượng, mặc áo khoác đen, nhìn qua áo khoác cũng cũ nhưng cũng là hàng tốt, mặc lên người cũng có chút tinh thần

      Thấy cửa mở, bà lão ngẩng đầu nhìn Nia, cười thân mật “ cháu là cháu Tưởng Chấn Bang?”

      Nghe có người nhắc tên ông nội, Nia rất giật mình, ông nội Tưởng Chấn Bang cảu ta qua đời 10 năm trước, ông nội đưa tập đoàn lớn mạnh như ngày hôm nay nhưng dù sao cũng mất nhiều năm, thể là bị người quên lãng nhưng đến bây giờ cũng rất ít người đến. nhưng sao bà lão này lại hỏi ông nội a?

      “ tôi là cháu Tưởng Chấn Bang, bà biết ông nội tôi?”

      Bà lão mím môi trả lời Nia mà hỏi ngược lại “ tiểu nương, muốn mời abf lão này vào sao? Lớn tuoir, đứng 1 lúc liền thấy mệt mỏi.”

      Nia do dự nhưng cũng tránh sang 1 bên để bào lão vào. Nếu là bạn của ông nội cũng phải dùng lễ tiếp đón

      vào phòng khách, bà lão ngẩng đầu nhìn bốn phía, phòng tốt nhưng trang trí rất tục, khắp nơi lộ vẻ tráng lệ, tài đại khí thô, trách Trần Nhất Bác thích, đúng là hợp khẩu vị của .

      “ mời bà ngồi, tôi pha trà.”

      “ừm, được”

      Bà lão cũng khách khí, ngồi xuống chính giữa ghế sô pha.

      Chờ Nia bưng trà lên, bà lão híp mắt hỏi “ cháu hiếu kì sao ta lại tìm được đến đây sao? Cũng hiếu kì ta là ai?”

      Nia đặt chén trà trước mặt bà lão, nhàn nhạt cười “ nhìn tuổi của bà và ông nội cháu chênh nhiều lắm, lại biết ông nội, khẳng định là bạn của ông.”

      Bà lão gật đầu ngầm thừa nhân “ ta chính xác là bạn của ông nội cháu, nhưng hôm nay ta tới là tìm cháu, liên quan đến ông ấy.”

      “ tìm cháu?” Nia giật mình, lớn từng này nhưng ta chưa bao giờ tiếp xúc với người già, dù là bạn của ông nội, nhưng có quan hệ với mình sao?

      “ bà tìm cháu có chuyện gì?”

      Bà lão nghiêm túc “ tìm cháu là bởi vì Trần Nhất bác.”

      “ Trần Nhất Bác? Bà biết ấy?” nghe được tên người trong miệng người xa lak Nia đứng bật dậy, quên luôn dùng kính ngữ.

      “ người trẻ tuổi đừng xúc động như vậy, phải có lễ phép.” Bà lão để ý đến phản ứng của Nia, vẫn chậm rãi .

      Nia ngồi lại sô pha nhưng biểu lộ vẻ kiên nhẫn “ có chuyện gì bà cứ thẳng , chút nữa cháu còn phải về nhà cha mẹ ăn cơm chiều.”

      “ cháu biết vì sao lần đầu nhìn thấy Trần Nhất Bác sao? Đúng gọi là vừa thấy . Cháu vừa thấy Trần Nhất Bác , nhưng vì sao là trần Nhất Bác mà phải người đàn ông khác?”

      “ haha, vẻ mặt của cháu vấn đề ta hỏi rất ngu ngốc. vậy được chúng ta cùng xem khởi đầu của vấn đề ngu ngốc này như thế nào?”

      Nghe câu này Nia quay đầu nhìn bà lão, khởi đầu? bà ta bị điên!

      Ý nghĩ này vừa xuất , giây sau Nia kinh ngạc phát mình nươi xa lạ

      Mính, mình vừa mới ở trong nhà, sao lại thế này.. sao lại đến đây, mà đây là đâu?

      Khắp phòng dán chữ hỉ đỏ và vải đỏ. Nia mờ mịt đứng trong căn phòng tráng lệ mà cổ điển, bàn tròn bên cạnh bày mấy đĩa điểm tâm, bầu rượu, hai cái chén bạch ngọc phát sáng, bên cạnh còn có 1 khay đựng 1 cây gậy buộc dây đỏ dài 30 cm.

      Nơi này giống như hỉ phòng? Ai muốn kết hôn sao? Phòng cổ xưa như vậy? dù biểu là chủ nhà giàu có nhưng đối với người lớn lên ở xã hội đại, lại ra nước ngoài như Nia, cảm giác bình thường.

      vào trong mấy bước quả nhiên thấy giường dâu chum khăn đỏ ngồi nhúc nhích.

      Oh my god! Bây giờ vẫn còn người kết hôn như vậy sao?

      Nia cảm thấy thú vị, lúc nãy ta nghĩ đến lễ cưới của hai người lên tổ chức theo cách nào, lãng mạn của nước pháp, hay là ở giáo đường cổ xưa ở Milan Ý. Nhưng chưa nghĩ tới kết hôn theo phương thức cổ xưa của Trung Quốc. nhưng hôn lễ dạng này cũng tệ.

      Nia về phía dâu, muốn chuyện cùng ta. Nhưng chưa kịp đến gần ngoài phòng có đám người bước vào.

      Nia xoay người, thấy người bước vào đều mặc quần áo kì lạ. bọn cười nháo, vây quang người đàn ông cũng mặc hỉ phục.

      Tân lang vừa chuyện với người bên cạnh vừa đưa mắt nhìn dâu.

      Khi nhìn thấy tướng mạo của tân lang, Nia như bị sét đánh.

      Trần Nhất Bác, tân lang là trần Nhất Bác!

      Nia khiếp sợ quay đầu nhìn dâu chum khăn, tân lang là Trần Nhất Bác, vậy tân nương là ai? Lý Ngọc Kỳ sao?

      có khả năng, tuyệt có khả năng, trần Nhất Bác là của ta, kết hôn với ta, chỉ có thể kết hôn với ta.

      Lý Ngọc Kỳ là cái gì, ta chỉ là con kiến, chỉ đáng rửa chân của ta( Nia), đáng đời ta bị điên, ta căn bản xứng với Nhất Bác

      Nia phát run, hai mắt đỏ ngầu, nhào về phái tân nương, ta muốn giật khăn trùm đầu, xé hỉ phục. nhưng lúc ta nhào đến lại xuyên qua người tân nương.

      Tại sao lại như vậy? vì sao ta bắt được ta?

      Nia giật mình thấy mình ngã giường, trước mắt là hình thuê uyên ương nghịch nước, Nia nhìn thấy mà đau mắt!

    4. Natalie

      Natalie New Member

      Bài viết:
      2
      Được thích:
      1
      Ủng hộ nàng. Truyện hay lắm
      Julie Phạm thích bài này.

    5. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      353
      Được thích:
      3,990
      CHƯƠNG 36 TỰ MÌNH ĐA TÌNH
      Nia giật mình, trước mắt giống như mình là người trong suốt.

      Tân nương trùm khăn đỏ, xấu hổ cúi đầu, nhìn thấy nhưng đụng vào được.

      Lúc này tân lang mặc hỉ phục bước đến, Nia ngẩng đầu, kinh ngạc phát , biết từ lúc nào trong phòng chỉ còn lại tân lang và tân nương.

      Tân lang ‘ Trần Nhất Bác’, trong mắt Nia chính là Trần Nhất Bác, đến cách dâu hai, ba bước chân dừng lại, nụ cười vui sướng mặt chuyển thành nụ cười giễu cợt, đáy mắt trào phúng và bất dắc dĩ.

      , vì sao lại có vẻ mặt này? Chẳng lẽ muốn cưới người phụ nữ trước mắt?

      “ Trần Nhất Bác” đứng nhìn tân nương tầm 7,8 phút, sau đó nhắm mắt hít sâu 1 hơi, quay đầu về phía bàn tròn, cầm thanh gỗ trong khay. Sau đó quay người về phía tân nương. Lúc dùng gậy vén khăn của tân nương, mặt lại ra nụ cười sung sướng.

      Khăn tân nương rơi xuống đất, mặt dâu lộ ra.

      Nia ra khỏi hỉ giường, quay đầu nhìn tân nương rất kinh ngạc. mặc dù làm kiểu tóc rườm rà, mặt mang theo nét xấu hổ, làn da trắng nõn tinh tế. nhưng ta vẫn nhận ra đây là hình dáng lúc mình 17,18 tuổi.

      Nhưng, sao lại như vậy? nếu người trần Nhất Bác lấy là ta, vậy ‘ ta’ là ai?

      cảm giác sợ hãi lan tràn trong lòng Nia, ta ôm lấy đầu, nhắm mắt lắc đầu, đây phải , phải, đây là mơ, là ảo giác, tỉnh lại, mau tỉnh lại..

      “ mới thế này chịu nổi?”

      Đột nhiên trong đầu vang lên câu, làm Nia dừng lại, giọng này rất quen tai? Đúng, là bà lão kia. Lúc nãy mình mới ngồi trong nhà, chuyện cùng bà lão kia, liền bị đưa đến nơi quỷ quái này, nhất định là bà lão đó giở trò, đúng, nhất định là bà ta.

      Nghĩ đến đây, Nia mở to mắt, tức giận, muốn chất vấn bà lão kai. Nhưng ta kinh ngạc phát mình còn ở hỉ phòng, mà trước mắt cũng có bà lão vừa chuyện với mình. Chuyện gì xảy ra? Trần Nhất Bác đâu? Ta còn trẻ đâu? Đây là chỗ nào?

      Nia nhìn bốn phía, dưới chân là đường lát đá cuội, bên đường là hoa cỏ được tu sửa chỉnh tề, phía trước là cổng vòm hình tròn dùng đá lưu ly làm lên.

      Vì sao lại có bộ dáng cổ đại?

      Trong lòng thấy kì lạ nhưng chân lại khống chế được vè phía trước. qua cổng tròn,còn chưa thấy cảnh sắc, Nia kinh ngạc thấy ‘mình’ ngồi trong lương đình, , phải là dáng vẻ còn trẻ của Nia. Lúc này tuổi trẻ của Nia thay bộ váy dài bằng tơ màu hồng, đầu là trâm trân châu Ngọc Hoàn, lộ ra cao quý.

      Nia thấy tuổi trẻ của mình ngồi trong lương đình nhúc nhích, đứng bên cạnh là người đàn ông tầm 40 tuổi, nhìn cách ăn mặc giống như thái giám Tv. Thỉnh thoảng người đàn ông đó cúi đầu với tuổi trẻ của mình, tuổi trẻ của mình nghe xong cau mày, đồng thời nhìn chằm chằm phía trước.

      Nia nghe được bọn họ gì, cũng thấy trước ta có cái gì. Nhưng kì lạ, sao ta có vẻ khó chịu, chuyện gì có thể làm ta tức giận như vậy?

      Sau khi đến gần, Nia thấy có ba người quỳ mặt đất, là người phụ nữ và hai đứa bé. Người phụ nữ bới kiểu tóc đơn giản, đội cái khăn màu xanh nhạt cũ nát. Mặc quần áo màu xám chồng chất miếng vá, hai đứa bé cũng mặc quần áo cũ nát, nhìn ra hình dáng ban đầu. vì ba người đều cúi đầu nên Nia nhìn mặt bọn họ. nhìn thân hình bé trai tầm 8,9 tuổi, bé 6,7 tuổi.

      Xem ra ba mẹ con họ gia cảnh bần hàn, hiển nhiên tuổi trẻ của mình cùng đẳng cấp với họ. đơn giản chính là quý tộc và người nghèo, nhưng hai người thuộc hai giai tầng sao lại có quan hệ? hoặc là ba mẹ con họ đắc tội gì với tuổi trẻ của mình cao quý a?

      Dù hoang mang nhưng lúc này Nia cũng hiểu , hỉ phòng, hay lương đình này đều , đây là trò quỷ của bà lão kia, bà ta đưa mình về cổ đại, thấy mình, hay có lẽ là kiếp trước cảu mình, mà tân lang ‘ Trần Nhất bác” phải Trần Nhất Bác mà alf kiếp trước của . nếu suy đoán này là đúng kiếp trước mình và Trần Nhất Bác là vợ chồng, nên đây là đoạn nhân duyên.

      Nghĩ tới đây, lo lắng trong lòng Nia được thông suốt, đột nhiên hiểu được ý tứ cảu bà lão “ngươi biết vì sao ngươi đối với Trần Nhất Bác chính là vừa thấy ?”

      ra kiếp trước chúng ta là vợ chồng, cho nên đời này dù nhớ quá khứ nhưng vì còn nên mới có chuyện tình lãng mạn.

      “ ngươi biết tự mình đa tình.”

      lần nữa giọng đó lại vang lên.

      Tự mình đa tình?có ý gì? Chẳng lẽ suy luận lúc nãy của mình đúng?

      phải ngươi muốn biết tại sao chúng ta lại quỳ ở chỗ này sao?”

      Nghe được câu này Nia kinh ngạc, quay đầu thấy người là bé vừa quỳ dưới đất.

      Chỉ thấy bé đứng lên, từ từ về phía Nia, mà trừ bé, những người khác đều đứng im bất động.

      đến trước Nia, ngẩng đầu nhìn ta, trong cặp mắt đen trắng ràng mơ hồ nổi lên hận ý. “ ta cho biết, vì sao ba mẹ con chúng ta lại quỳ ở đây.”

      Lúc chuyện, bé vung tay lên, lương đình lập tức biến mất, lúc này hai người đứng trước cửa gỗ đường. trước cổng, kiếp trước cảu Trần Nhất Bác ôm hai đứa bé vừa quỳ đất, mẹ của bọn chúng ở bên cạnh nức nở lau nước mắt, màn động tình như thế nếu phải người 1 nhà diễn ra được.

      Nia lại kinh ngạc há to miệng, nếu kiếp trước bọn họ là người nhà? Vậy kiếp trước mình là gì với Trần Nhất Bác?

      “ Là gì? Đương nhiên là người thứ ba, là tiểu tam, kiếp trước ngươi như vậy, kiếp này đến chết đổi, biết người ta có gia đình vẫn dây dưa dứt, chẳng những bỏ còn có ý nghĩ hại vợ và con của . ngươi ngoan độc như vậy sao vẫn có thể đầu thai làm người? luật pháp phủ chẳng lẽ giống như nhân gian, chỉ dùng để đối phó dân chúng thấp cổ bé họng. thể tin được là Diêm Vương lại vô năng như vậy..”

      Những lời này từ miệng bé nhưng thanh dần thay đổi, bé đứng bên cạnh Nia cũng thay đổi, từ bộ dáng 5,6 tuổi thành 10 tuoir, 15, 16 tuổi, hơn 20 tuổi, hơn 30 tuổi.. cuối cùng biến thành hình dáng của bà lão đến biệt thự của Nia..

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :