Diêm Vương trùng sinh

Thảo luận trong 'Truyện Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      306
      Được thích:
      3,487
      CHƯƠNG 37: CHÓ ĐỔI ĐƯỢC THÓI QUEN ĂN CỨT
      “ tiểu thư Nia, tiểu thư Nia, tỉnh, mau tỉnh lại a.”

      Trong tiếng gọi lo lắng, Nia chậm mở mắt, mờ mịt nhìn gương mặt trước mặt, nhất thời phản ứng lại.

      “ ai nha, cuối cùng cũng tỉnh, nếu còn thấy tỉnh tôi còn định gọi xe cứu thương. Sao lại ngủ ở chỗ này? Còn chảy nhiều mồ hôi như vậy, tôi gọi thế nào cũng được. dọa tôi, làm tôi tưởng ngất xỉu.”

      Ngủ? gọi dậy?

      Nia đột nhiên mở to hai mắt, ngồi bật dậy, ngẩng đầu nhìn phòng khách chỉ có ta và chị Lý, thấy bóng dáng bà lão? Cúi đầu nhìn bàn còn 2 chén trà xanh lạnh. chén mình uống 1 nửa, còn chén kia chưa động.

      Bà lão đó khi nào? Sao mình lại ngủ?

      Chẳng lẽ mình bị bà ta thôi miên?

      “ tiểu thư? nghĩ gì vậy? sao tỉnh rồi còn ngẩn người a?”

      Nia quay đầu nhìn người phụ nữ trung niên, kỳ quái hỏi “ chi Lý, phải chị xin nghỉ sao? Sao lại quay lại?”

      “ ai u, ngủ đến hồ đồ sao?” chị Lý cười “ tôi xin nghỉ hôm qua, hôm nay về làm chẳng lẽ được? đừng bảo ngủ mơ từ hôm qua đến bây giờ nha? Haha…”

      Vốn là câu đùa lại thành chậu nước lạnh dội từ đầu đến chân Nia.

      Sao lại như vậy? dù bị thôi mien cũng thể ngủ từ hôm qua đến tận bây giờ a?

      Nia ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, lúc này là 10 giờ, mà ngoài cửa sổ ánh nắng sáng lạn, hiển nhiên là 10 giờ sáng. Mà lúc bà lão kia đến nhỡ là 3h10p.

      như vậy ta ngủ từ hôm qua đến tận giờ?

      Nhớ đến những gì thấy trong mơ, Nia cười lạnh, cái gì mà kiếp trước, kiếp này, hại vợ cả và con cái, lừa quỷ a? Tưởng Nia ta sinh ra cao quý, tuyệt có khả năng là tiểu tam của người khác. Còn Trần Nhất Bác, chẳng qua ta gặp trễ mấy năm so với Lý Ngọc Kỳ, nếu sao đến lượt Lý Ngọc Kỳ gả cho ?

      Nhưng tại tất cả còn quan trọng, mặc kề lý do là gì, chỉ cần Trần Nhất Bac muốn kết hôn với ta là đủ. Mà ta có thể cho những thứ mà người phụ nữ khác vĩnh viễn cho được, đó còn là thứ thích nhất, đây phải rất hoàn mỹ sao?

      Bà lão quái dị kia nhất định là mẹ của Lý Ngọc Kỳ mười đến, muốn dùng thủ đoạn hèn hạ này buộc ta rời khỏi, sao có thể? là mơ mộng hão huyền.

      Các ngươi chờ đấy, chờ ta tìm được các ngươi, cho các ngươi biết hậu quả khi chọc Tưởng Nia ta!

      Nghĩ đến đây, Nia giương môi, trong mắt lên tia ngoan lệ.

      Trong bệnh viện, từ khi Trần Nhất Bác lấy được đứa bé từ ngực Lý Ngọc Kỳ ra từ bỏ quyết định. tại trời còn lạnh, liền để thỏa mãn 1 chút, để ôm thêm mấy ngày. Mấy ngày sau tỉnh táo lại đưa tiễn đứa bé.

      Ý nghĩ của hợp tình hợp lý nhưng bệnh viện và bệnh nhân cùng phòng lại vui. Phòng bệnh mọi người ra ra vào vào lại có đứa bé chết yểu, cho dù là ai cũng có cảm giác kinh khủng.

      Nhưng dù dùng hết lời ngon ngọt Lý Ngọc Kỳ cho người ta động vào con, như phát điên, chửi bậy, thậm chí ném đồ. còn cách nào, cuối cùng sau khi cân nahwcs bệnh viện chỉ có thể để xuất viện.

      Hôm đó là ngày thứ 5 sau khi Lý Ngọc Kỳ làm phẫu thuật. sáng sớm trần Nhất bác vội vàng làm thủ tục cho , sau khi thu thập thỏa đáng, Lý Linh Nguyệt giúp Lý Ngọc Kỳ thay đổi quần áo, lúc muốn ôm đứa bé ra khỏi phòng bệnh thấy bà lão chống quải trượng.

      “ Muốn xuất viện sao?”

      Bà lão mặc áo khoác long màu đen, có mũ, dù chống quải trượng nhưng nhìn rất có tinh thần. đặc biệt lúc chuyện, thanh nhu hòa rất dễ nghe.

      Trần Nhất Bác đoán bà lão khoảng 80 tuổi, có thể là người nhà của phòng bên cạnh. Chắc kiêng kị nhà mình có đứa bé chết yểu nên đến xem có xuất viện .

      lễ phép cười với bà lão” bà bà, bà yên tâm, chúng cháu chuẩn bị xuất viện.”

      Bà lão nhìn Trần Nhất Bác, trong ánh mắt rất phức tạp .... chán ghét, nhưng đợi Trần Nhất Bác phát , bà nghiêng đầu nhìn Lý Ngọc Kỳ.

      “ đứa bé đáng thương, con chịu khổ” bà lão đưa tay vuốt ve gương mặt tiều tụy của Lý Ngọc Kỳ, trong giọng là thương tiếc và thương.

      “ bà ngoại, bà đến thăm con? Bà xem, con của con có đáng ?” lúc chuyện Lý Ngọc Kỳ giống như ôm đứa bé còn sống.

      Bà ngoại?

      Trần Nhất Bác giật mình, cùng mẹ nhìn nhau, hai người đều nghi hoặc. bà lão này là bà ngoại của Lý Ngọc Kỳ? sao đến giờ bọn họ cũng nghe qua ấy có bà ngoại?

      “ Mẹ, sao mẹ với con 1 tiếng? tốt xấu gì con cũng xuống đón mẹ.” giọng Lý Linh Nguyệt giống như chuyện với mẹ mình, ngược lại có 1 tia sợ hãi và lạnh nhạt.

      “ ta đến xem cháu , có gì mà phải trước. ta tự đượcm cần con đón.” Bà lão với Lý Linh Nguyệt nhưng lại nhìn ta mà vén khăn nhìn đứa bé Lý Ngọc Kỳ ôm trong ngực, tinh tế quan sát đứa bé bất hạnh chết yểu đồng thời dùng ngón tay già nua vuốt ve trán, chop mũi, khóe miệng..

      đứa bé tốt bao nhiêu a, đáng tiếc!” lúc những lời này như với mọi người ở đây lại như tự với mình, đồng thời còn mang theo chút xíu may mắn, nhưng cũng chỉ 1 chút xíu nên ai nhận ra.

      “ ách, bà ngoại tốt, cháu là Trần Nhất Bác, cháu..”

      “ ta biết ngươi là Trần Nhất Bác, là ông xã của Ngọc Kỳ.” bà lão đánh gãy lời giới thiệu của Trần Nhất Bác, lúc xoay người đem hai tay đặt lên quải trượng. nhìn Trần Nhất Bác với sắc mặt nghiêm túc và lãnh đạm “ có phải ngươi thấy kì quái, ta là bà ngoại của Ngọc Kỳ nhưng đến bây giờ ngươi cũng chưa gặp và chưa nghe qua?”

      Ánh mắt bà ngoại Ngọc Kỳ nhìn lằm rợn tóc gáy, trong nháy mắt đó, hơi nghi hoặc, có thể là ảo giác, thấy bà ngoại Lý Ngọc Kỳ rất hận .

      Nhưng sao có thể a? hôm nay là lần đầu gặp bà lão này.

      Trần Nhất Bác ngượng ngùng cười “ nếu cháu kì quái chắc bà cũng tin nhưng Ngọc Kỳ chưa bao giờ với cháu về bà. Nếu ngày lễ tết chúng cháu đến hỏi thăm bà, để chúng ta thân cận chút.”

      “ hừ” bà lão hừ lạnh, làm Trần Nhất Bác vừa vừa kì quái vừa xấu hổ “ miệng của ngươi biết lấy lòng người. có thân cận hay quan tròn, chỉ cần ngươi đối tốt với ngọc Kỳ nhà chúng ta là tốt nhất, nhưng..”

      đến đây bà ngoại Lý Ngọc Kỳ khẽ lắc đầu, lúc nhìn Trần Nhất Bác cũng thêm trầm và căm hận, mấy chứ cuối cơ hồ là rít qua kẽ răng “ nhưng ngươi đúng là chó thay đổi được thói quen ăn cứt a!”

    2. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      306
      Được thích:
      3,487
      CHƯƠNG 38: ĐIÊN
      biết tại sao bị bà ngoại Lý Ngọc Kỳ trách mắng, Trần Nhất Bác cảm thấy phiền muộn nhưng lại thể gì, ai bảo người ta là trưởng bối? nhưng kì quái là lần đầu gặp bà ngoại , cho dù thích vì chuyện cuả đứa bé cũng nên dùng ánh căm hận nhìn hăn a!

      Nhớ tới ánh mắt của bà ngoại Lý Ngọc Kỳ, Trần Nhất Bác liền rung mình, giống như thiếu tiền mấy đời trả vậy.

      Vừa về chung cư, xa trần Nhất Bác thấy đám đông tụ tập, trong lòng ai thán “ mẹ, tình huống nhà mình như vậy, sao mẹ lại đem chuyện xuất viện cho người khác?”

      “ cái gì mà người khác, , thím , dì , là thân thích nhà mình. Lại mọi người có ý tốt đến thăm, chẳng lẽ tôi còn phải giấu?” từ lúc ở bệnh viện bị bà ngoại Lý Ngọc Kỳ coi , mẹ trần Nhất Bác liền 1 bụng tức giận, tại con trai lại dùng ngữ khí đó chuyện, bà ta liền quan tâm, xổ 1 tràng.

      Trần Nhất Bác quay đầu nhìn mẹ 1 chút, gì nữa, dừng xe trước tầng.

      “ về rồi, về rồi, là xe của Nhất bác.”

      “ Nhất Bác a, Ngọc Kỳ xuất viện rồi? con phải nghĩ thoáng, hai đứa còn trẻ, còn nhiều cơ hội có đứa bé.”

      “ đúng đấy, tại hơn 30 mới sinh con cũng còn hiếm, nếu được có thể thụ tinh, nghe rất hiệu quả.”

      tại thân thể Ngọc Kỳ thế nào? tội a, cuối cùng còn có con.”

      “ chị hai, chị gì vậy, Nhất Bác, đừng nghe dì hai của con mò, con cũng biết dì ấy thẳng nhưng có ý xấu.”

      “…”

      Trần Nhất Bác vừa xuống xe liền bị mấy dì trong nhà vây lấy, líu ríu ngừng. bất đắc dĩ nhếch miệng, biết nên khóc hay cười.

      Mẹ đỡ Lý Ngọc Kỳ xuống xe, Lý Linh Nguyệt đưa bà ngoại Lý Ngọc Kỳ về nên về cùng.

      Mấy , dì thấy Lý Ngọc Kỳ xuống muốn tiến lên hỏi thăm nhưng thấy ôm gói hình dáng như đứa bé lập tức đứng lại.

      “ cái này, sao còn ôm về?”

      “ đúng vậy, phải chết sao, sao còn ôm về nhà?”

      “ chị cả, ôm đứa bé chết về nhà là điềm xấu, đặc biệt là đứa bé chết trong bụng, chị biết a?”

      Mẹ trần Nhất Bác buồn rầu, nhìn Lý Ngọc Kỳ, thấp giọng : “ ta cũng hiểu , nhưng người ta cứng rắn muốn ôm về nhà, ai cũng ngăn được, còn..”

      “ mẹ..”

      Trần Nhất Bác lên tiếng ngăn cản mẹ , ra hiệu được tình huống cảu Ngọc Kỳ.

      cả, hai, dì ba, dì tư, Ngọc Kỳ vừa giải phẫu xong, thể ở gió, con đưa ấy về nhà, chuyện với mọi người nữa.”

      xong Trần Nhất Bác dẫn Lý Ngọc Kỳ và đứa bé nhanh chóng vào thang máy, để mẹ lại với người thân.

      Vừa vào cửa, Trần Nhất Bác thay giày, đột ngột nghe Lý Ngọc Kỳ câu này.

      “ có phải cũng cho rằng con chúng ta chết?”

      Thay xong giày, trần Nhất Bác quay người nhìn vợ “ Ngọc Kỳ, biết em khó chịu, cũng khổ sở, vì đây là con chúng ta. Nhưng khổ sở có tác dụng ? Khổ sở đứa bé có thể sống lại ? thể. Cho nên bà xã, chúng ta nhất định phải phấn chấn lên. Chúng ta còn cơ hội có đứa bé thuộc về mình. Hiểu chưa?”

      Dù khuôn mặt tiều tụy nhưng đôi mắt xinh đẹp của Lý Ngọc Kỳ mất hào quang. nhìn Trần Nhất Bác, hai giọt nước mắt long lanh rơi theo khuôn mặt.

      “ vì sao? Ngay cả cũng tin em? Các người đều con trai chết rồi, nhưng ràng tôi cảm thấy được con động, mở mắt nhìn tôi, sao có thể chết được? tin, xem, tại con mở mắt.”

      , Lý Ngọc Kỳ xốc chăn lên, lộ ra khuôn mặt nho của đứa bé.

      “ A? vừa rồi con còn mở mắt a, nhất định là lại ngủ thiếp , trẻ con mới ra đời rất thích ngủ. chờ con đói bụng tỉnh, lúc đó em cho xem.”

      Trần Nhất Bác bất đắc dĩ lắc đầu, đỡ Lý Ngọc Kỳ vào phòng ngủ “ thân thể em còn chưa khôi phục, nghỉ ngơi trước .”

      “ trần Nhất Bác, nghĩ tôi điên rồi, tôi điên, con chúng ta vẫn còn sống.”

      “ đúng, em điên, con chúng ta còn sống.” câu này như thào, Trần Nhất Bác cảm thấy chuyện này giống như giấc mơ.

      Ban đêm, Trần Nhất Bác nằm giường trong thư phòng, trằn trọc hơn giờ mới mỏi mệt nhắm mắt. Nhưng lúc nửa mê nửa tỉnh, có cảm giác cửa thư phòng mở ra, sau đó thân ảnh nho vào, thân ảnh nho chậm rãi đến trước giuongf, dừng lại, nhìn chăm chú nhúc nhích.

      Bị nhìn chằm chằm hồi lâu, trần Nhất Bác cảm thấy người rét run, hơn nữa còn là loại rét lạnh từ xương cốt, muốn đắp chăn nhưng cảm giác tay chân bị cố định, động đậy được. muốn mở to mắt, nhưng làm sao cũng mở được.

      Trần Nhất Bác luống cuống, thích loại gong cùm xiềng xích này, rất mệt mỏi, khó chịu, giống như linh hồn bị trói, thoát được. nhưng khó thoát càng muốn thoát, đau khổ giãy giụa, bao lâu người toàn mồ hôi, sau khi khí lạnh biến mất, cũng mở mắt ra.

      ngồi dậy, nhìn bốn phía, cửa thư phòng vẫn đóng, mà trong phòng ngoài có ai.

      Mình bị sao vậy? liên tục thấy ác mộng, cảm giác lại như .

      Vì người chảy mồ hôi, áo ngủ bị ướt nên muốn đến phòng ngủ lấy bộ quần áo thay.

      Vừa ra phòng ngủ trần Nhất Bác liền bị dọa.

      Lúc này ghế salon phòng khách ngồi người, trong bóng tối nhìn thấy cũng phải giật mình.

      Bật đèn lên, thấy là Lý Linh Nguyệt, trần Nhất Bác thở phào “ mẹ, dọa chết con, nửa đêm mẹ ngủ ngồi đây làm gì?”

      “ khát nước, uống chén nước, khuya khoắt con làm gì?”lúc Lý Linh Nguyệt bưng nước uống cũng ngẩng đầu nên trần Nhất Bác phát mẹ vợ giống ngày thường.

      “ con chảy mồ hôi, muốn đến phòng ngủ lấy quần áo.”

      , Trần Nhất Bác vào phòng ngủ lấy quần áo. Lúc ra thấy Lý Linh Nguyệt trong phòng khách. Thấy đèn nhà vệ sinh sáng lên, nghĩ mẹ vợ trong đó nên tắt điện hành lang, vào thư phòng ngủ.

      Giấc ngủ này, ngủ tận đến sang, lúc mở mắt là 7h40.

      Lúc rời giường điện thoại vang lên, là Nia gọi. do dự chút, Trần Nhất Bác vẫn nhận điện thoại.

      “ uy”

      “ Nhất Bác, có biết bao lâu rồi người ta chưa gặp ? Rất nhớ , đêm nay đến biệt thự được ? Có kinh hỉ cho .” du học nước ngoài về chính là như vậy, chuyện rất trực tiếp.

      “ cái này.. tốt lắm đâu, vợ vừa xuất viện.”

      ta xuất viện sao, cũng phải ai chăm sóc? Lại đứa bé phải .. ai nha, người ta muốn nha, chẳng lẽ muốn em?”

      đến đứa bé còn tốt, vừa đến đứa bé trong lòng Trần Nhất Bác liền dâng lên mồi lửa. híp mắt gằn từng chữ “ được, đêm nay đến, em chờ.”
      hangcao, LyLy Mai, Thanhbliss6 others thích bài này.

    3. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      306
      Được thích:
      3,487
      CHƯƠNG 39: MÙI THƠM KÌ DỊ
      8h, trong nhà yên tĩnh, Trần Nhất Bác đến phòng mẹ , gõ cửa, thấy ai đáp lại liền mở cửa phòng, thấy mẹ nằm nghiêng giường.

      “mẹ?”

      Trần Nhất Bác gọi, mẹ trả lời. khẽ thở dài, cho rằng mẹ còn tức giận chuyện hôm qua.

      “ mẹ, công ty có chút việc, con phải đến, lát mẹ dậy mua điểm tâm ở bên ngoài. Con đây!”

      xong Trần Nhất Bác đóng cửa lại.

      Sau đó đến phòng ngủ , vì Lý Linh Nguyệt ở bên trong nên tiện mở cửa, liền gõ cửa gọi “ mẹ, Ngọc Kỳ”

      Cửa mở, Lý Linh Nguyệt mặc áo ngủ đứng ở cửa, thấy trang phục của Trần Nhất Bác nhíu mày “ con mặc như này là sao, làm sao?”

      “ công ty có chút việc cần con đến xử lý.”

      phải xin nghỉ 10 ngày sao? Chuyện quan trọng gì mà phải con được? hay là..”

      Trần Nhất Bác lúng túng “ mẹ, là công ty có việc gấp. xử lý xong con về ngay.”

      Lý Linh Nguyệt phất tay “ được rồi, cần giải thích với tôi, có việc gấp hay trong lòng nhất, muốn , Ngọc Kỳ ngủ, đừng đánh thức nó.”

      xong Lý Linh nguyệt đóng cửa.

      Trần Nhất Bác đứng ngơ ngác ở cửa mấy phút, dù biết sao Lý Linh Nguyệt lại biết chuyện của và Nia nhưng bà khẳng định cho Ngọc Kỳ.

      Quay lại thư phòng lấy cặp công văn, lúc thay giày ở cửa lơ đãng nhìn thấy mấy giọt màu đen sắp ngưng kết giống như huyết dịch. ngồi xổm xuống, quệt 1 ít vào ngón tay, thấy dính, nhớp nhúa như máu.

      Sao trong nhà lại có máu?

      Trần Nhất Bác xoay người cẩn thaanh nhìn, huyết dịch này kéo dài từ cửa đến phòng khách, sau đó thấy nữa.

      Kì quái? Đây là cái gì?

      Lúc này cửa phòng ngủ mở ra, Lý Linh Nguyệt thay quần áo khác ra, thấy trần Nhất Bác khom người ngẩn người “ phải muốn làm sao? Sao còn chưa ? tìm caí gì vậy?”

      Trần nhất Bác đứng thẳng lại, chỉ chỉ “ mẹ, đất có máu, con xem là có chuyện gì.

      “ máu?”

      Sắc mặt Lý Linh Nguyệt thay đổi nhưng ngay lập tức lại như thường “ có phải máu gà ? Đêm qua lúc mẹ đến có mang theo gà mái vừa giết, muốn hôm nay nấu cho Ngọc Kỳ bồi bổ.”

      “ máu gà?”

      “ khẳng định là vậy. được rồi con mau làm , chỗ này cứ để mẹ dọn.”

      Trần Nhất bác thở ra “ vậy được, phiền mẹ rồi, con đây.”

      Sau khi ngồi vào ghế lái Trần Nhất Bác vẫn thấy là lạ, lúc khởi động máy đột nhiên nghĩ tới máu gà từ đêm qua sao đến giờ còn chưa ngưng kết? nhưng có đạo lý mẹ vợ lại lừa a, đó là mẹ ruột của NGọc Kỳ.

      Trần Nhất Bác lắc đầu cười khổ, từ khi trong nhà xảy ra chuyện, thần kinh của mình trở lên mẫn cảm, cả ngày mơ màng, phải làm mình tỉnh lại 1 chút. Xem ra xác thực cần thư giãn.

      Lái xe khỏi chung cư di động của vang lên, là tin nhắn của Nia “ thân ái, trực tiếp đến biệt thự , em có kinh hỉ cho nha!”

      Lúc đến biệt thự, Nia có ở đó, trần Nhất Bác nhìn quanh sau đó thấy bàn trà phòng khách có tờ giấy “ Thân ái, đến lên phòng ngủ nghỉ ngơi 1 chút, em ra ngoài mua đồ, về ngay.”

      Bỏ tờ giấy xuống, mùi thơm bay vào mũi , ngửi ngửi, thơm quá, đây là gì a?

      Theo mùi thơm Trần Nhất bác lên tầng 2, bước vào phòng ngủ, mùi thơm kia càng thêm nồng đậm. Trần Nhất Bác ngã xuống giường, trong mùi hương, cảm giác mình dục tiên dục tử, thân thể ngày càng , cuối cùng người như nằm mây.

      Trần Nhất Bác thư thái nở nụ cười, đem những phiền não mấy ngày nay vứt sau đầu. lúc này tạm thời quên Lý Ngọc Kỳ và đứa bé chết trong bụng, làm tưởng niệm thân thể mê người của Nia..

      Trần Nhất Bác ngủ say trong mùi thơm kì dị đó, trong mộng nhìn thấy Nia, ta đứng trước cửa giáo đường cổ xưa, mặc váy cưới lệch vai, tóc dài xõa vai, đầu đội vương miện phát sáng, nở nụ cười ngọt ngào.

      “ Nhất bác, mau đến đây a” Nia ngowcs , Trần Nhất Bác thấy mình mặc âu phục màu trắng. duỗi tay cầm tay Nia, hai người sóng vai bước vào giáo đường.

      Trong giáo đường có người đàn ông ngoại quốc, râu quai nón, mũi cao, mặc quần áo cha xứ, trong tay cầm quyển sách , thấy Nia và trần Nhất Bác gì đó.

      cái gì a?

      Trần Nhất Bác thấy miệng động đậy nhưng lại nghe được gì. Nhưng tình huống như vậy chỉ có thể là “ trần Nhất bác tiên sinh, có nguyện ý lấy Nia tiểu thư làm vợ ?” “ Tưởng Nia tiểu thư, có nguyện ý gả cho Trần Nhất bác tiên sinh, vĩnh viễn là vợ ?”

      “ tôi nguyện ý.”

      Thanh thanh thúy của Nia vang lên, Trần Nhất bác kinh ngạc quay đầu nhìn Nia, ấy có thể nghe thấy cha xứ ?

      Nia nhìn Trần Nhất Bác ôn nhu “ thân ái, mau nguyện ý.”

      Trần Nhất Bác há miệng muốn hỏi vì sao nghe thấy cha xứ ? Mà em có thể? Mà cũng mở miệng muốn ‘ tôi nguyện ý’ nhưng lại phát ra thanh .

      “ thân ái, mau a!” ánh mắt Nia lo lắng, cha xứ đứng đối diện cũng nhìn bằng ánh mắt kì quái.

      Trần Nhất Bác lại há miệng nhưng vẫn phát ra thanh .

      “ Thân ái, chẳng lẽ nguyện ý cưới em?” thanh của Nia mang theo oán trách và bi thương, mắt cũng óng ánh.

      Trần Nhất Bác buông tay Nia, dùng ánh mắt đau thương nhìn ta. xin lỗi, tôi được, nhưng tôi cũng thể cưới , tôi có vợ, vợ tôi là Lý Ngọc Kỳ, em cũng biết a!

      Nia giống như nhìn được suy nghĩ của hăn, lau nước mắt mặt, tức giận “ Lý Ngọc Kỳ điên rồi, ta là kẻ điên, các người ly hôn, quên rồi sao?”

      Trần Nhất Bác lui lại mấy bước, ta ly hôn? Sao có thể? , thể nảo, Ngọc Kỳ điên, chỉ là ấy tạm thời bị đả kích vì chuyện đứa bé, ấy vẫn tốt. ta ly hôn, ly hôn với vợ mình.

      Nia như vậy làm thấy sợ hãi, muốn rời khỏi đây, rời khỏi giáo đường quỷ dị này. Nhưng Nia lại cười nhu hòa kéo tay , thấp giọng “ Nhất Bác, sao, ly hôn cũng sao, chúng ta vẫn có thể hạnh phúc. Mau, với cha xứ, nguyện ý.”
      Nguyên Nguyễn, hangcao, LyLy Mai9 others thích bài này.

    4. Theia

      Theia Member

      Bài viết:
      34
      Được thích:
      34
      Mình nghe truyện Mao Sơn tróc quỷ nhân . Nay vô đọc được truyện này thấy hay quá à nha . Cảm ơn và mong truyện của bạn !
      Julie Phạm thích bài này.

    5. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      306
      Được thích:
      3,487
      CHƯƠNG 40: ĐÊM VỀ NGỦ
      về sau Trần Nhất Bác nhớ mình có ba chữ “ tôi nguyện ý” , mwo màng bị Nia đánh thức, lúc đó trời tối. sau đó hai người ăn bữa tối dưới ánh nến, uống hai chai rượu đỏ, sau đó..

      Trần Nhất Bác rút tay ra, trần truồng vào phòng tắm.

      Ai, Trần Nhất Bác than , lau khô người, măc quần áo nhưng tìm điện thoại lai thấy đâu. Kỳ quái, hôm qua ràng mang theo!

      tìm điện thoại sao?”

      Nia luowig biếng ngồi dậy, chăn trượt xuống lộ ra thân thể kiều diễm, mà tay chính là điện thoại mà Trần Nhất Bác tìm.

      “ sao lại ở chỗ em.”

      Trần Nhất Bác quan tâm đến thân thể trần trụi của Nia, bước đến giật điện thoại, sợ Lý Ngọc Kỳ gọi đến vừa lúc Nia nhận điện thoại.

      gấp cái gì, đến cái miss call cũng có.”

      Thấy dáng vẻ khẩn trương của Trần Nhất Bác, trong mắt Nia lên đau xót. Liền nhớ đến giấc mộng kia, , với Trần Nhất Bác đó là giấc mộng, nhưng ta biết đó phải, là ta thuê người sử dụng biện pháp thôi mien với hai người. nhưng dù ở trong thế giới ảo, Trần Nhất Bác cũng nguyện ý cưới ta, vì cái gì? ràng Lý Ngọc Kỳ điên rồi, sao còn từ bỏ? muốn cùng người xuất thân danh giá danh chính ngông thuận làm vợ chồng?

      Nia có chút thất bại cúi đầu, đột nhiên ta rất hoài niệm mộng cảnh mà bà lão kia cho ta xem, mặc dù biết chân thực nhưng dù sao lúc đó Trần Nhất Bác danh chính ngôn thuận cưới ta, xốc khăn đỏ. ta là vợ cưới hỏi đàng hoàng. Chẳng lẽ có kiếp trước?

      Lúc Nia suy nghĩ lung tung, Trần Nhất Bác gọi xong mấy cuộc điện thoại sau đó ngây người.

      Xảy ra chuyện gì? Gọi điện thoại trong nhà ai nghe, gọi di động của mẹ cũng ai nhận, gọi cho Lý Ngọc Kỳ dứt khoát tắt máy. Kì lạ, bây giờ Ngọc Kỳ như vậy ra ngoài a!

      Nghĩ, cuối cùng Trần Nhất Bác gọi cho Lý Linh Nguyệt, dù gọi cho mẹ vợ có chút được tự nhiên nhưng việc cấp bách vẫn hỏi 1 chút hơn.

      “ uy?” sau khi điện thoại kết nối, đầu bên kia truyền đến thanh già nua, Trần Nhất Bác nghe xong, da đầu run lên. Là bà ngoại của Ngọc Kỳ, bà lão nhìn mình cực vừa mắt.

      “ uy, là bà ngoại a? con là Nhất Bác, mẹ vợ con về chỗ bà rồi? hay là bà ở nhà chúng con ạ” Trần Nhất Bác thận trọng ra ngoài, còn đóng cửa để tránh Nia nghe thấy.

      “ tôi đến nhà làm gì, Linh Nguyệt và Ngọc Kỳ về nhà tôi. Lần này anht ự do ,chuyện của ngọc Kỳ của chúng tôi liên quan đến .”

      “ bà ngoại, bà gì vậy ạ, ngọc Kỳ là vợ con, sao có thể liên quan a? bà cho con địa chỉ, con lập tức đến đón ấy.”

      “ Ngọc Kỳ là vợ , vậy giờ làm gì.”

      “ Con..” Trần Nhất Bác cứng họng, trong nhát mắt đó có cảm giác quỷ dị, đó là có đôi mắt ở đầu nhìn , hoảng hốt ngẩng đầu nhưng trần trắng trống .

      “ hừ, Trần Nhất bác, bà lão này tặng câu, a, mặc kệ kiếp trước hay kiếp này đều phải trả giá.”

      xong, bà ngoại Lý Ngọc Kỳ liền cúp điện thoại. Trần Nhất Bác nghe thấy tiếng tút tút, cảm thấy cả người nhũn ra, vô lực vịn cầu thang ngồi xuống.

      Ai, kỳ quái, dù biết chuyện của mình và Nia bà gnoaij Ngọc Kỳ cũng nên hận mình như vậy? mình từng đắc tội với bà sao? a, mình cũng biết bà.

      Trần Nhất Bác phiền muộn gãi đầu, vẫn là về nhà xem chút!

      Đứng lên muốn xuống dưới Nia vội vã mở cửa ra, lo lắng , xong, mẹ em gọi điện đêm qua cha em về, gọi điện cũng được. về với em xem chút?”

      phải cha em có vệ sỹ sao, còn có lái xe, người lớn như vậy 1 đêm về nhà sao phải lo lắng, phải tối qua cũng về nhà đấy thôi.” Trần Nhất Bác vừa vừa xuống tầng, cảm thấy Nia lo lắng là dư thừa, tổng giám đốc của tập đoàn bọn nổi tiếng là háo sắc, đừng 1 buổi tối, tháng về nhà cũng là bình thường.

      “ lần này giống, mẹ em đêm quan cha mang theo ngọc bội mà bây giờ.. bây giờ ngọc bội đó đãn biến thành màu đen, chứng tỏ cha em xảy ra chuyện.”

      Trần Nhất Bác dừng bước, quay người nhìn Nia theo mình, chế nhạo “ Tiểu thư, ngọc bội biến thành đen là cha xảy ra chuyện, đúng ?”

      Nia ngẩn người “ mẹ em đây phải ngọc bội bình thường, là ngọc bội mang theo từ bé, từng được khai quang trong chùa, gắn liền với tính mạng của cha em.”

      “ haha, Nia, là du học sinh về nước sao, sao lại mê tín như thế, chuyện có căn cứ cũng tin?”

      “ nhưng mà..”

      “ được rồi, đừng nhưng nhị gì nữa. chắc giờ ông ấy chỗ ôn nhu đâu. Đừng lo lắng, mười giờ rồi, phải về nhà chuyến, bai bai!”

      xong Trần Nhất Bác rời , để Nia ở lại gấp đến độ dậm chân.

      Về đế tiểu khu là 11h trưa, Trần Nhất bác gặp ông lão ôm đứa bé ở dưới sân, ông lão hơn 70 mà nhìn như mới 50, cao 1m75 gương mặt có nhiều nếp nhăn, mắt to có thần, mặc quần áo thể thao rất tôn dáng.

      Nhưng hấp dẫn trần Nhất Bác phải ông lão mà là đưa bé mập mạp mới được mấy tháng trong ngực . nhìn rất manh, làm người vừa nhìn , đặc biệt dôi mắt to tròn giống ông lão, mắt đảo đảo rất có linh cơ.

      Trần Nhất Bác nhìn tự chủ muốn bước lên xoa mặt bé nhưng chưa kịp giơ tay đứa bé giấu mặt vào cổ ông lão.

      “ haha.. bé nhà tôi sợ người lạ, cậu đừng để ý.”

      “ a, sao , là cháu đúng.” Trần Nhất Bác ngượng nhùng cười, thấy ông lão có chút quen mắt “ chú cũng ở tòa này sao?”

      “ đúng vậy, con tôi và con rể, ở tầng 7 là nhà tần bằng và bạch hiểu âu.”

      ra là cha của Bạch hiểu Âu, ấy là vợ cháu cũng rất thân. Chú bạch tốt, cháu ở tầng 3, tên Trần Nhất Bác, vợ cháu là Lý Ngọc Kỳ.”

      “ ức, là chồng Lý Ngọc Kỳ, tôi cũng nghe hiểu Âu quan. Nhưng đêm qua về nhà sao/” Bạch phàm mở mắt to, lộ vẻ như tên trộm.

      “ vâng.. đúng vậy, hôm qua cháu ở nhà bạn uống mấy chén, kết quả say mất.” Trần Nhất bác ngượng ngùng , nghĩ đến mọi người biết Ngọc kỳ mời xuất viện mà lại ngủ bên ngoài, xác thực khó coi.

      “ bảo sao, tôi nghe đêm qua ở tầng 3 có mấy vị thân thích đến gõ cửa hồi lâu mà ai mở.”

      “ sao lại vậy, mẹ cháu hẳn là ở nhà a.” xong trong lòng dân lên dự cảm tốt, xã giao với Bạch Phàm nữa mà chạy về nhà…
      Nguyên Nguyễn, Alice Huynh, hangcao9 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :