Diêm Vương trùng sinh

Thảo luận trong 'Truyện Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      CHƯƠNG 41: CÁI CHẾT CỦA MẸ TRẦN NHẤT BÁC
      Trần Nhất Bác tái nhợt ngồi salon phòng khách, trong ánh mắt là chấn kinh và thống khổ.

      Tần bằng từ phòng ngủ ta, vỗ vai an ủi . Trần Nhất Bác máy móc quay đầu, nwuar ngày mới phát ra tiếng “ có tra được gì ?”

      Tần bằng lắc đầu “ pháp y còn kiểm tra, tại rất khó kết luận, chỉ là xác định được thời gian thím ấy tử vong là chưa quá 24 giờ.”

      “ 24 giwof?” Trần Nhất bác ngơ ngác lặp lại, thào “ sáng hôm qua lúc tôi rời nhà, chuyện với mẹ, mẹ để ý đến tôi, tôi còn nghĩ bà tức giận. hôm nay về nhà tôi thấy mẹ vẫn duy trì tư thế nằm của hôm qua cảm thấy kì lạ, nhưng sao tôi cũng nghĩ đến mẹ tôi…”

      đến đây Trần Nhất bác khóc rống lên.

      Tần Bằng thở dài, biết nên an ủi như thế nào, thời điểm này gì cũng vô ích.

      “Tần ca” pháp y ở trong phòng ngủ gọi Tần Bằng, ra hiệu vào đây.

      Tần bằng đứng lên, tới “ thế nào? Có phát mới?”

      Pháp y lật lại thi thể mẹ Trần Nhất Bác, chỉ vào chỗ xanh tím cổ “ dấu vết này rất kì quái, giống như là dấu răng nhưng lại rất , vượt qua phạm vị con người.”

      “ có ý gì?”

      đơn giản chính là, đó là dấu răng trẻ em từ 6 tháng đến 2 tuổi, răng sữa vừa sinh rất a. nhưng dấu răng này lại hơn. Cho nên tôi mới vượt qua phạm vi con nguời a.”

      “ khẳng định là dấu răng? Có lẽ là do vật khác.”

      Pháp y lắc đầu “ khả năng do vật khác gây ra là lớn, nhìn chỗ này, người bình thường động mạch chủ chỉ ở 1 bên nhưng bà ấy lại rất đặc biệt, động mạch chủ dài sang tận gáy, mà chỗ ấn ký này vừa vặn chính là bên cạnh động mạch chủ, cái này làm huyết dịch toàn thân người chết bị hút sạch, cuối cùng mất máu mà chết.”

      “ máu bị hút sạch?”

      “ đúng, tôi kiểm tra cẩn thận người nạn nhân còn giọt máu. Còn có 1 điểm đặc biệt….”

      đến đây pháp y xốc áo ngủ của mẹ trần Nhất Bác lên, chỉ thấy sau lưng bả vai có dấu tay màu đỏ rất và mơ hồ .trong nháy mắt tần bằng như hít khí lạnh, dù dấu tay lắm, lại rất , nhưng vẫn nhìn ràng là dấu 5 ngón tay.

      “ Tần ca, nhìn dấu tay và dấu răng naỳ, giống như có người vịn nạn nhân từ sau lưng, ghé vào cổ nạn nhân hút máu?”

      “ cậu người chết là bị quỷ hút máu giết chết? A, tần ca, cũng giỏi giật tít . Ai, Trương soái, ta hoài nghi sao cậu có thể đậu pháp y? , có phải cửa sau ?” Tần Bằng chưa trả lời, cảnh sát Lý phụ trách kiểm tra phòng khách bước vào phòng ngủ đoạt lời , còn quên mở miệng châm chọc.

      “ hừ” Trương pháp y hừ lạnh “ Lý đầu to, trách được người khác ngươi đầu to mà có óc, quả nhiên là .”

      ‘ ngươi ai có đầu óc? Có tin…”

      “ Được rồi.” tần bằng hét lớn, ngăn hai người lại “ tại là chỗ nào mà hai người còn náo loạn? tiểu trương, , Tiểu Lý, lúc tiểu trương chú ngậm miệng cho tôi.”

      “ em xong rồi” Trương Soái bất đắc dĩ giang tay “ Tần ca, những điều em phân tích đều từ căn cứ em kiểm tra được, người chết là vì bị cắn động mạch chủ hút sạch máu,vì sao em lại khẳng định như vậy? xem, toàn thân người chết rất sạch , ngay cả miệng vết thương cũng có 1 chút máu. Mà dấu răng này có thể thấy ràng, dù bé nhưng vẫn ràng là dấu răng. Dấu tay cũng thế, dù cũng là dấu tay, điểm đó cũng nhìn ra a.”

      “ các người là máu người mẹ tôi bị hút sạch?”

      biết Trần Nhất bác đứng ở cửa từ lúc nào, chậm rãi đến trước giường mẹ , nhìn chằm chằm hai dấu tay lưng mẹ .

      Tần Bằng xoay người, nhìn Trần nhất Bác “ Nhất Bác, hôm qua lúc rời nhà mẹ vợ và vợ đều ở nhà, vậy bây giờ có thể liên hệ với họ ? Nếu hai người họ hợp tác cảnh sát có lý do liệt họ vào người hiềm nghi tiến hàng bắt giữ.

      Trần Nhất Bác lung lay, sắc mặt càng nhợt, run rẩy “ hôm qua lúc tôi rời , chỉ có hai người họ ở nhà.. còn có.. còn có đứa bé mới chết..”

      Trong nháy mắt phòng ngủ yên tĩnh, cảnh sát Lý khi nghe câu cuối cuả Trần Nhất bác long tơ dựng đứng.

      “ vợ tôi mực .. con chúng tôi chết, kiên trì ôm nó về nhà, ấy .. đứa bé động.. mở mắt.. nhìn ấy, tôi còn tưởng ấy chịu đả kích quá lớn khi mất đứa bé.. nên thần kinh có chút bình thường… nhưng.. nhưng người mẹ tôi lại có dấu tay…. Đây ràng là dấu tay trẻ con.. đêm đó lúc tôi ngủ ở thư phòng.. có cảm giác thân ảnh nho đứng trước mặt, nó.. nó nhìn tôi chằm chằm.. nhìn lâu, lúc tôi tỉnh.. người toát mồ hôi lạnh, tôi còn tưởng mình mơ thấy ác mộng. nhưng buổi sáng, tôi còn thấy, vết máu đất…”

      Trần Nhất Bác đứt quãng nhưng lại mang theo sợ hãi và run rẩy. Tần bằng muốn phản bác y nghĩ của , xã hội chúng ta sông là sã hội đại, sao có thể xảy ra chuyện đứa bé chết lại sống lại rồi hút máu người?

      Nhưng lại lên lời, chứng minh cái chết của mẹ trần Nhất Bác dùng lý luận thông thường giải thích được. chỉ mẹ Trần Nhất bác, ông Chu ở tầng 4 cũng chết giống như vậy, đêm mà ông Chu chết cũng là ngày đầu tiên đứa bé đó về tiểu khu.

      “Tần bằng, xem thế giới này có quỷ sao?” Trần Nhất Bác hỏi rất đột ngột làm tần bằng biết trả lời thế nào.

      Trần Nhất bác xoay người, ra khỏi phòng ngủ, vừa vừa tự trả lời câu hỏi của mình “ biết vì chưa thấy qua, tôi cũng biết nhưng lập tức toi biết..”

      Thấy Trần Nhất Bác ra cửa nhà, Tần Bằng ngẩn người, đuổi theo “ Nhất bác muốn đâu?”

      Lấy chìa khóa xe, trần Nhất bác dừng lại trả lời “ tìm đáp án.”

      Tìm đáp án?

      Tần bằng lại đuổi theo “ muốn tìm đáp án ở đâu? Tìm vợ và mẹ vợ sao?”

      “ đúng, tôi muốn tìm họ, chỉ họ còn có đứa bé kia.”

      tìm họ ở đâu?”

      Trần Nhất Bác dừng bước, quay người nhìn Tần Bằng, trịnh trọng “ Tần Bằng, tôi nghĩ chuyện này cảnh sát giúp được, liên quan đến mọi người. tôi muốn mình giải quyết. chuyện của mẹ tôi, nhờ giúp, tôi cảm ơn trước.”
      Nguyên Nguyễn, Anhdva, hangcao9 others thích bài này.

    2. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      CHƯƠNG 42: KẾT QUẢ ĐIỀU TRA
      thấy Trần Nhất Bác lái xe ra khỏi tiểu khu, bạch phàm đứng ban công tầng 7 thở dài “ ai, ngôi nhà tốt như thế, cứ như vậy bị hủy.”

      Tần Viêm nhếch miệng, đồng ý “ người mù cảm thán cái gì, nhà bọn họ tốt? nếu tốt sao trần Nhất bác lại còn qua lại với người phụ nữ khác? Ta thấy tám chin phần mười là Lý Linh Nguyệt biết Trần Nhất Bác ngoại tình nên mới giết mẹ báo thù. Nhưng mình Lý Linh Nguyệt làm được gì, mấu chốt là người sau lưng bà ta. Chỉ là ta đoán được nguyên nhân làm thế.”

      “ rất kì lạ, dù Trần Nhất Bác ngoại tình cũng đáng lấy cháu ngoại luyện chế quỷ , xử lý người phụ nữ kia là xong, tội gì nhẫn tâm như vậy? còn bức điên con .”

      “ ừm, thể hiểu nổi.”

      “ tiểu tử, muốn yên lặng theo dõi kì biến? vạn nhất Trần Nhất Bác xảy ra chuyện sao?”

      yên lặng theo dõi kì biến, ngươi còn biện pháp khác sao? Bây giờ bọn họ ở đâu chúng ta cũng biết.Yên tâm Trần Nhất bác xảy ra chuyện, ta thấy người là chuyện xấu là hướng đến Trần Nhất Bác nên chết sớm như vậy.”

      “ được, vậy chúng ta buôn lỏng hai ngày”

      Lúc hai người chuyện, Bạch Hiểu Âu đến, cười với bạch Phàm “ cha, mỗi lần cha ôm tiểu Viêm đều ngừng với nó, cha cho rằng nó có thể hiều? haha”

      Bạch Phàm và tần Viêm liếc nhau “ sao hiểu? đừng nhìn nó còn , cái gì cũng hiểu. đến, cháu trai hôn ông ngoại cái.”

      Tần Viêm nghiêng đầu, để Bạch Phàm nhìn thấy cái ót.

      “ nhìn xem, nó nghe thạo, tiểu tử này muốn hôn cha liền xoay đầu .”

      Bạch Hiểu Âu cười đau cả bụng, lát sau mới ôm Tần Viêm, hôn lên mặt thích hôn ông ngoại vậy mẹ hôn.”

      Tần Viêm ôm cổ Bạch hiểu Âu, thỏa mãn nằm trong ngực .

      “ Hơn hai giờ bú, con cho nó ăn 1 chút. Đúng, cha, cha buổi trưa muốn dẫn tiểu Viêm gặp con luật sư Lâm, cha đừng quên đóng bỉm cho cháu, ướt quần.”

      cần, nó muốn tiểu cho cha, thứ đồ đó dùng nhiều thoải mái a.” Bạch Phàm thuận miệng ra qua đầu óc.

      “ nó cho cha biết?” Bạch hiểu Âu kì quái mở to hai mắt.

      Bạch Phàm phát mình lỡ lời liền “ đúng vậy, lúc nó muốn tiểu phải thường duỗi thẳng chân sao, phản ứng đó chính là cho cha biết. phải con cũng biết sao? Dù mặc cho nó, nó cũng tiểu, lãng phí a”

      “ cũng đúng a.” Bạch hiểu Âu đụng trán với Tần Viêm “ bảo bối, sao con lại giống những đứa bé khác, đến bây giờ cũng khóc nháo, đóng bỉm bao giờ ướt, cũng đái dầm, muốn đều xú xú ở bồn cầu. cơm cũng kén ăn, cho gì ăn đấy. con như vậy có phải quả thành thục rồi ?”

      Khóe miệng Bạch Phàm co giật, khong biết đối phó với con như thế nào, lách người vào phòng khách xem ti vi.

      Tần Viêm nhìn mẹ mình, trong lòng trợn trắng mắt, ỉa đái còn chưa tính, về chuyện ăn cơm ta có lựa chọn sao? Ngoại trừ sữa mẹ chính là lòng đỏ trứng và cháo, nếu cho ta đồ ăn khác ta cũng lựa chọn.

      Ăn cơm trưa xong, dưới kiên trì của Bạch hiểu Âu, Tần Viêm ngủ đủ 2 giờ mới được ra ngoài..

      Hôm nay là thứ 7, Đồng Đồng cần nhà trẻ, Lầm Lâm hẹn Bạch Phàm uống trà ở nhà ta, thuận tiện thỏa mãn nguyện vọng gặp Tần Viêm của Đồng ĐỒng.

      Vì muốn mua sắm nên bạch hiểu Âu thuận đường đưa 2 ông cháu đến dưới nhà Lâm Lâm, đồng thời ra hạn sau 2 tiếng rưỡi đến đón 2 người.

      Lúc vào thang máy, Tần Viêm rũ vai, vô lực “ ta muốn gặp đầu củ cải kia. Mỗi lần gặp ta là người ta toàn nước bọt, còn có những cái đồ chơi ngây thơ kia, nhàm chán!aaaaa”

      “ a cái gì, đồng Đồng thích ngươi, ngươi còn ghét bỏ.”

      Tần Viêm liếc Bạch Phàm, duỗi tay nắm mặt “ lão Bạch thối, mỗi lần đến gặp đều lấy ta làm cớ. , có phải ngươi thích lâm lâm?”

      Bạch Phàm đưa tay vuốt mặt, khinh bỉ nhìn tần Viêm “ tuổi mà tư tưởng bẩn thỉu.”

      Hai người tranh cãi đến tận tầng 9, ra khỏi thang máy thấy phòng bên phải mở ra, ĐỒng Đồng vui sướng chạy ra, Lâm Lâm cười tủm tỉm đứng ở cửa “ vừa thấy hai người qua cửa sổ, đồng đồng vui vẻ muốn ra cửa đợi.”

      “ tiểu Viêm, tiểu Viêm, có nhớ chị a!”

      Thanh của Đồng Đồng thanh thúy êm tai lại thêm khuôn mặt phấn nộn, dù ai nhìn cũng tự chủ được mà thích. Nhưng “ ai” bao gồm Tần Viêm, lúc này giọng của ĐỒng Đồng vào tai làm rung mình, cảm thấy giọng này còn thua xa tiếng rên của ác quỷ trong địa ngục.

      Nhà của Lâm Lâm rất lớn, trừ trang trí vẫn còn tầm 170 m2, phòng vệ sinh cũng phải tầm 10m2. Có 4 phòng, phòng ngủ chính, thư phòng, phòng công chúa cảu Đồng ĐỒng và 1 phòng đồ chơi. Lúc này ĐỒng Đồng và Tần Viêm trong phòng đồ chơi chơi đùa, kì chỉ có ĐỒng ĐỒng chơi còn người chưa biết như Tần Viêm ngồi dựa vào lâu đài nhàm chán nhìn bé chạy tới chạy lui, trong lúc đó còn ngừng nghe thấy tieengd “ tiểu Viêm, đoán xem chị ở đâu?” “ oa, chị ở đây nè, có phải dọa được em rôi ?” “ cho e quả bóng chơi, bắt được , sao lại để nó chạy”…

      Trong phòng khách, Bạch Phàm vùi đầu vào đống tư liệu, là Lâm lâm hỗ trợ điều tra thời gian Lý Ngọc Kỳ mang thai. thể trong bốn luật sư nổi tiếng cảu thành phố Tô Dương, hiệu xuất làm việc của lâm Lâm vô cùng cao.

      “ lúc Lý Ngọc Kỳ mang thai 4 tháng, xuýt xảy ra tai nạn xe cộ, lúc ấy tất cả mọi người cho là ngoài ý muốn vì lái xe nồng nặc mùi rượu nhưng sau khi tôi điều tra phát lái xe là vệ sỹ của tổng giám đốc tập X, mà tổng giám đốc này vừa vặn là cha của Nia, nhân tình của trần Nhất Bác, cho nên tai nạn đó có phải vô tình hay quá ràng.”

      “ sau đó khi Lý Ngọc Kỳ mang thai hơn 5 tháng, mẹ chồng ta mua quýt có chất sẩy thai, đến bệnh viện kịp thời nôn quýt ra nhưng hậu quả lạc quan. Tâm thai của Lý Ngọc Kỳ rất bất ổn. tôi suy đoán lúc đó đứa bé có dấu hiệu giữ được. nhưng kì lạ là sau khi ta xuất viện lại tái kiểm tra mà mực ở nhà mẹ ta ở ngoại ô. Tôi điều tra căn nhà đó, nó có từ 50 năm trước, chủ nhà là Hạ thu Nghi, bà ngoại Lý Ngọc Kỳ,nhưng hơn 30 năm trước tái giá nơi khác, căn nhà đó liền để lại cho Hạ Thanh, tại đổi tên thành Lý Linh Nguyệt.”

      “ Hạ Thu Nghi? là bà ngoại Lý Ngọc Kỳ? vậy có phải bây giờ về rồi ?”

      Lâm Lâm gật đầu “ đúng vậy, Hạ thu Nghi về từ 2 năm trước, khi Lý Ngọc Kỳ ở căn nhà vùng ngoại ô đó bà ta cũng ở đấy, nhưng khi Lý Ngóc Kỳ về nhà mình bà ta cũng biến mất.”

      “ biến mất? có ý gì”

      “ mất tung tích, người của tôi theo dõi ba ta hai lần đều bị mất dấu, giống như có nơi ở khác, nhưng trước mắt tôi chưa điều tra ra.”

      “ Luật sư Lâm, nơi này có vấn đề, vì sao có tin tức của chồng Lý Linh Nguyệt? còn có chồng Hạ Thu Nghi? Chẳng lẽ bọn họ có thể tự sinh con?”
      Nguyên Nguyễn, Alice Huynh, Anhdva8 others thích bài này.

    3. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      CHƯƠNG 43: DƯƠNG NHÃN TÍNH
      phải có tin tức về chồng bọn họ mà là rất ít. Đây, 1h trước vừa đưa tơi” Lâm Lâm đưa hai tờ giấy cho Bạch Phàm.

      “ Bạch Quý văn, năm 1950 ở rể Hạ gia, thành chồng con độc nhất Hạ gia, Hạ Thu Nghi, tháng 3 năm 1954 lúc ra ngoài mua đồ mất tích. Tháng 10 năm đó Hạ Thu nghi sinh con Hạ Thanh, vì khó sinh nên tim ngừng đập 5 phút. Luật sư Lâm, chuyện nhiều năm như vậy mà vẫn bị tra được, lợi hại a!”

      Lâm Lâm bưng ly trà nhấp ngụm, cười nhạt “ là đúng dịp, lúc điều tra vừa vặn gặp được con trai của bà đỡ năm đó đỡ đẻ cho Hạ Thu Nghi, ký ức sâu sắc nhất của mẹ là đỡ đẻ cho hạ Thu Nghi, lúc đó đầu đứa bé tương đối lớn, sinh ra được 1 nửa kẹt lại, lúc ấy hạ Thu Nghi đau đến hôn mê. Lúc đó mọi người đều cho rằng 1 xác 2 mạng. ai ngờ hạ Thu Nghi tắc thở 5 phút lại sống lại, chỉ sống mà còn thuận lợi sinh con . Tất cả mọi người đều cho rằng đó là kì tích.”

      “ ừm, đúng là kì tích” bạch phàm sờ cằm có điều suy nghĩ, đồng thời ánh mắt đặt nên ba chữ “ Bạch Quý văn, Bạch Quý văn, Bạch văn?”

      “ sao vậy?” nghe Bạch Phàm ngừng lặp lại tên chồng Hạ Thu nghi, lâm lâm thấy kì quái “ người này cũng họ Bạch, chẳng lẽ ngươi biết?”

      biết có phải , chỉ là cảm thấy rất khẻo. trong gia tộc của tôi có em tên bạch văn, nhưng mất tích nhiều năm trước.”

      “ an hem? thể nào, nếu bạch Quý Văn còn sống năm nay cũng 80 tuổi, sao có thể là em của ông?” xong lâm lâm chút nghi hoặc, nhìn Bạch Phàm từ xuống dưới, đụng Bạch Phàm cười hề hề “ giáo sư Bạch, , có phải ông cũng trẻ con như mặt đúng .”

      “ ồ? Nhìn tôi rất trẻ sao?” Bạch Phàm mở to mắt, hung phấn “tôi vẫn luôn ăn mặc kiểu già dặn, ra trong mắt luật sư lâm tôi lại trẻ như vậy, thực thấy tôi bao nhiêu tuổi? hai mươi? Ba mươi?”

      Lấm lâm dịch về, hung phấn muốn thăm dò biến mất, lấy quả táo bàn nhét vào miệng vưà nhai vừa “ Xem tiếp , bên dưới vẫn còn tin tức về chồng Hạ Thu Nghi.”

      “ Hạ Thanh, 24 tuổi làm văn phòng ở xí nghiệp nặng thành phố tô Dường, đến 1 năm từ chức, mọi người truyền rằng ta dựa vào tuổi trẻ và dung mạo câu dẫn, lên giường với phó xưởng trưởng. Ân, cái này tôi biết, là chuyện cười với ông Chu vừa mới chết. báo ứng a, nhân quả tuần hoàn là chân lý muôn đời đổi a!”

      “ năm 25 tuổi quen chồng ta, Lý Học tập, kết hôn vào tháng 3, tháng 11 năm đó sinh con Lý Ngọc Kỳ, sau đó hạ thanh đổi tên thành Lý Linh Nguyệt. kì lạ, sao lại muốn đổi tên? Lý Ngọc Kỳ 5 tuổi, Lý Học tập sinh bệnh nặng, lâu sau qua đời. đúng là đoản mệnh a!”

      Bỏ tài liệu xuống, bạch Phàm nhìn Lâm lâm “ hai người đàn ông này đều tra được quê quán sao?”

      Lâm lâm giang tay “ Bạch Quý văn là người nơi khác đến, người còn sống cũng nhớ ông ta chứ đừng đến quê quán. Còn Lý Học tập, nhi, được lão viện trưởng nhặt về, khi đó còn , chính mình cũng biết nhà ở đâu, huống chi là người khác? Cho nên tôi chỉ tra được tin tức này.”

      “dù sao cũng cảm ơn .”

      “ cảm ơn cần, giáo sư bạch, ông có thê cho tôi biết chuyện ông điều tra là chuyện linh dị sao?” lâm lâm bày ra bộ dáng hiếu kì.

      Bạch Phàm gật đầu “ biết nhiều cũng tốt,chuyện lần này có chút khó giải quyết, còn rất đáng sợ. trong khoảng thời gian này, nhà tốt nhất ra ngoài ban đên, có người gõ cửa cũng được mở. đề phòng vạn nhất.”

      “ nghiêm trọng như vậy?”

      “ đúng thế, lát nữa tôi viết cho và ĐỒng ĐỒng hai tấm phù hộ thân,, nhất định phải đeo người.”

      đến Đồng Đồng, Lâm lâm nhìn sang phòng đồ chơi bên cạnh, dịch lại gần Bạch Phàm giọng “ giáo sư Bạch, tôi thấy gần đây ĐỒng Đồng có chút bình thường.”

      bình thường? phương diện kia?”

      Lâm lâm cắn môi nghĩ nghĩ “ có lẽ trước đây có nhưng gần đây tôi mới chú ý, tôi cảm thấy mắt Đồng Đồng có thể nhìn thấy quỷ.”

      “ mắt dương?” nghe Đồng ĐỒng có thể nhìn thấy quỷ, Bạch Phàm chút nghĩ ngợi thốt ra.

      “ ừm? mắt dương? Ông mắt đồng ĐỒng là mắt dương?”

      Lâm Lâm hỏi như vậy làm Bạch Phàm ngẩn người, nghi ngờ thể nào, nếu mắt của bé là mắt dương hẳn là tôi có thể nhìn ra. Chẳng lẽ là tính?”

      “ A?” lâm Lâm há to miệng, kỳ quái hỏi “ mắt dương còn phân tỉnh với hiển tính?”

      “ vậy 1 chút, sao cảm thấy ĐỒng Đồng có thể nhìn thấy quỷ.”

      “ đầu tuần, tôi đem Đồng Đồng về nhà mẹ tôi ăn cơm, lúc đầu con bé chơi trong sân, chính là loại tứ hợp viện cũ, là ông bà tôi lưu lại. lúc sau tìm lại thấy đâu, hai mẹ con tôi tìm nửa ngày mới tìm thấy con bé ở trong phòng bà tôi, lúc đó con bé dang ngồi chuyện với giường của bà tôi. Mẹ tôi thầm, phòng bà tôi mở cửa từ lâu sao con bé lại vào được! lúc về tôi hỏi con bé vào phòng kia làm gì? Con bé , có bà lão gọi con bé, tìm con bé chuyện phiếm.”

      “ còn có 1 lần, là ban đêm. Hôm đó Lục Ba phải ra ngoài xã giao, đúng lúc tôi cũng phải chuyện với khách, tôi yên lòng để con bé ở nhà nên mang theo. Lúc chuyện với khách, bên cạnh vừa vặn có phòng đồ chơi nên tôi để con bé ở đấy, dặn kowr chỗ này chờ tôi. lúc tôi đón con bé, con bé ngồi xe đồ chơi, cao hứng chuyện với cái xích đu. Khách của tôi nhìn thấy còn cười, con tôi ngoan, có thể tự chơi vui vẻ như vậy. nhưng tôi biết xưa nay con bé bao giờ 1 mình. Lúc có người con bé đọc sách câu nào. Hôm đó về nhà tôi hỏi con bé, vì sao chuyện với xích đu? Con bé xích đu có chị .”

      “ giáo sư bạch, ông cảm thấy có phải ĐỒng ĐỒng nhìn thấy quỷ?”

      Bạch Phàm nhíu mày “ rất có thể, , tôi xem mắt con bé”

      xong hai người đến phòng đồ chơi, tới của nhìn thấy hai đứa bé ghé vào cửa sổ nhìn ra ngoài.

      Tình huống thực tế là, đồng đồng đứng bàn bên cửa sổ, hai tay ôm Tần Viêm 6 tháng, mà Tần Viêm dùng lực níu lấy cửa sổ, ngẩng đầu cố sức nhìn ra ngoài, còn có thể nghe giọng ấp úng của ĐỒng ĐỒng: “ Tiểu Viêm, có nhìn thấy ? Có thấy ..? chính là nóc nhà màu trắng ..”

      “ hai đứa nhìn gì vậy?”

      Nghe giọng lâm Lâm hai đứa quay đầu.

      Bạch Phàm bước đến bế Tần Viêm lên, thấy ánh mắt tần Viêm, Bạch Phàm lập tức quay đầu nhìn ngoài cửa sổ.

      Chỉ thấy căn biệt thự 5 tầng cách nhà 20m, nóc nhà bốc lên từng sợi khói đen, trong khói đen đó có thể nhìn thấy bóng người giãy giụa..
      Last edited: 28/9/18
      Nguyên Nguyễn, Anhdva, hangcao6 others thích bài này.

    4. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      CHƯƠNG 44: HUYẾT NGỌC
      sau khi Trần Nhất Bác rời , Nia lập tức mặc quần áo lái xe về nhà.

      Mặc dù Trần Nhất Bác có đạo lý nhưng cha mẹ mình mình biết . Mặc dù cha mình phong lưu nhưng nếu về nhà cũng gọi điện trước cho mẹ. mà mẹ mình luôn cảm thấy bản thân lớn hơn chồng 4 tuổi là chồng thiệt thòi, nên chuyện cha phong lưu bên ngoài luôn nhắm 1 mắt mở 1 mắt,chỉ cần làm quá kệ ông ấy. cha cũng biết điều, sau khi mới mẻ qua thành bồi vợ.

      Nhưng lần này giống, mẹ , chiều hôm qua, cha ta, Tưởng Chính Vĩ gọi điện về ăn cơm muộn, nhưng tới sáng hôm nay cũng thấy người đâu, ngay cả trần thúc luôn theo Tưởng Chính Vĩ cũng liên lạc được. tình huống này, kì lạ

      Nửa giờ sau, Nia về đến biệt thự của cha mẹ, vào cửa liền thấy mẹ ta cầm thứ gì đó trong tay, mất hồn vía qua lại. thấy Nia về cuống quýt đón “ con , con về rồi, đến giờ cũng liên lạc được với cha con, mẹ lo muốn chết.”

      “ mẹ đừng gấp, ngồi xuống chúng ta nghĩ biện pháp” Nia vừa trấn an vừa đỡ bà ta ngồi xuống salon.

      phải mẹ sốt ruột, con xem ngọc bội của cha con , ngày càng mờ, càng ngày càng có ánh sáng, sờ vào cũng mất cảm giác ôn nhuận, ngược lại lành lạnh, chuyện này chưa xảy ra bao giờ!’ xonh mẹ Nia đưa ngọc bội đến trước mặt Nia.

      Nia cúi đầu nhìn, khỏi kinh hãi. ta nhớ ngọc bội của cha toàn thân bóng loáng, mượt mà, nửa màu trắng sáng long lanh, nửa màu đỏ như máu, lộng lẫy. nhưng trước mắt ngọc bộ chỉ u ám, màu đỏ trong nửa còn lại dần biến thành màu đen.

      Nia biết, ngọc của cha mình giống ngọc bình thường. nghe ông nội , nó nhận hương hỏa ngàn năm, có cao tang khai quang, rất có linh tính. Lúc cha sinh ra, từng lấy máu ở cuống rốn lên, sinh nhật hàng năm cũng 1 giọt máu, nhưng dù ở chỗ nào máu đều tự động chảy vào chỗ đầu tiên giọt máu ở cuống rốn, dần dà tạo thành màu đỏ. Ông nội đây là huyết ngọc, khối ngọc này gắn liền với tính mạng của cha ta. Người còn ngọc cong, người chết ngọc chết.

      tại trong huyết ngọc, máu của Tưởng Chính Vĩ dần biến thành đen, nwuar màu trắng cũng mất hào quang, chẳng lẽ, Tưởng Chính Vĩ gặp bất trắc?

      Trong nhất thời, Nia cũng mất chủ ý. Lúc này ta hi vọng Trần Nhất Bác ở bện cạnh, nghĩ biện pháp, trấn an ta.

      ta lấy di động, gọi Trần Nhất Bác nhưng điện thoại kết nối lại ai nghe máy. ta chưa từ bỏ, gọi lại lần nữa nhưng vẫn ai nghe.

      Nia cúp điện thoại, cười tự giễu, xem ra trong lòng trần Nhất Bác mình quan trọng bằng Lý Ngọc Kỳ. về đến nhà liền dám nhận điện thoại của mình.

      “ con , bằng chúng ta báo cảnh . Phái nhiều người của chúng ta đến nơi mà cha con hay đến cũng có kết quả, có lẽ cảnh sát có biện pháp?”

      Nia lắc đầu “ mẹ, cha mất tích tối qua, đến giờ chưa được 48h, cảnh sát thụ lí.”

      “ vậy làm sao bây giờ? Chúng ta… chúng ta thể cứ ngồi như vậy a?”

      “ mẹ đừng gấp, để con nghĩ , con nghĩ ..” Nia đỡ trán “ mẹ, mẹ có cho người điều tra xem hôm qua cha gặp ai?”

      Mẹ Nia sững sờ “ gặp ai? Cả ngày hôm qua cha con ở công ty, ngoài nhân viên chắc là khách hàng, còn có thể là ai.”

      nhất định, có lẽ có người khả ngi, con gọi cho thư ký cảu cha.”

      Nia gọi “ uy? Thư ký Lưu, gửi cho tôi lịch trình ngày hôm qua của cha tôi, đặc biệt là những người buổi chiều. đúng tôi muốn toàn bộ. được, 30p nữa gửi vào di động của tôi.”

      Bình thường 30p dối với Nia quan trọng nhưng hôm nay 30p lại như thống khổ dày vò. cũng biết lấy được danh sách lịch trình cũng chưa chắc tìm được ba, nhưng dù sao có hi vọng vẫn hơn, ta muốn bỏ qua chút manh mối nào.

      báo tin nhắn vang lên, Nia cơ hồ nhảy dựng, thư ký Lưu gửi đến lịch trình, mười người đầu đều là nhân viên công ty. Nia có nghe qua những cái tên đó nhưng cái tên thứ 11 lại vô cùng lạ.

      Hạ tiểu thư? Đây là ai? Cha gặp vào buổi trưa, gặp tần 2 tiếng rưỡi.

      Nia lại gọi thư ký Lưu “ thư ký Lưu, Hạ tiểu thư trong danh sách là ai?”

      “ tôi cũng chưa từng gặp qua người này, nhưng ta và Tưởng tổng quen biết nhiều năm, ta rất ít khi gọi cho Tưởng tổng nhưng mỗi lần Tưởng tổng đều bảo tôi mua lễ vật, mỗi lần hộp đều viết lên chữ Hạ, sau đó Tưởng tổng tự mang cho ta. Nhưng những lần đó nhiều chỉ khoảng 5,6 lần/ năm. Tôi nghĩ đó là bạn Tưởng tổng, phải quan hệ đặc thù. Vì lễ vật đều là tác phẩm nghệ thuật bình thường Tưởng tổng hay đưa cho bạn.”

      “ vậy có sđt và địa chỉ của ta ?”

      “ tôi có sđt, địa chỉ tôi có. Tôi đọc số cho , 138…”

      “ được rồi, cảm ơn , nếu có chuyện gì tôi gọi điện.”

      Dập máy, Nia nhanh chóng gọi vào sđt nhưng bên kia truyền đến thanh điện thoại trong tình trạng tắt máy.

      “ Hạ tiểu thư? Là người cha con quen biết nhiều năm, phải ta?”

      Nghe thư ký Lưu nhắc đến hạ tiểu thư, mẹ Nia liền thầm.

      “ mẹ biết Hạ tiểu thư?”

      Mẹ Nia cúi đầu “ cũng phải là biết, chỉ là nghe ông bà con mấy lần, mẹ ta, Hạ Thu Nghi từng cứu bà con, sau này nghe chuyển , nhưng Hạ Thanh, a chính là hạ tiểu thư, mình ở lại thành phố Tô Dương. Sau này.. nghe thấy tin tức về ta. Mẹ biết hai người vẫn còn liên hệ.”

      Nia thấy sắc mặt mẹ mình tốt, đoán hạ thanh và cha có quan hệ mập mờ.

      “ mẹ, bây giờ phải lúc nhớ chuyện cũ, mẹ vào thư phòng của cha tìm xem, có địa chỉ của hạ Thanh , bây giờ chúng ta phải ưu tiên tìm được cha.”

      Giày vò đến trưa, trong lòng mẹ Nia như bị kiến bò. Hai mẹ con vất vả mới tìm được cách tìm kiếm nên dễ gì buông tha? Tới thư phòng.

      Hai người đến 2 giờ, trong lúc đó Nia mấy lần gọi vào số cuả Hạ Thanh nhưng đều tắt máy. Vệ sỹ của ba về báo tìm được gì. Mắt thấy sắp đến 3h, rốt cục mẹ Nia tìm được hợp đồng tróng góc tối của thư phòng, người mua là Tưởng Chính Vĩ, chủ là hạ Thanh.

      Nia nhìn thấy địa chỉ : Ngọc lâm thế mậu uyển- khu biệt thự 5 tầng.

      “ mẹ con đến đây tìm, mẹ ở nahf chờ.” Nia xong muốn ra ngoài, nghĩ đến đến cửa nghe thấy tiếng bịch.

      “ con , máu trong ngọc bội… toàn bộ biến thành màu đen, ngọc bội này chết rồi..”
      Nguyên Nguyễn, Alice Huynh, Anhdva6 others thích bài này.

    5. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      CHƯƠNG 45: HẠ THU NGHI
      nhà Lâm Lâm chính là ở tiểu khu Ngọc lâm thế mậu uyển, nhà màu trắng bốc khói đen mà Đồng Đồng và Tần Viêm nhìn thấy qua cửa sổ tầng 9 chính là khu biệt thự 5 tầng.

      Thấy trong khói đen bòng người liều mạng giãy giụa, thân mình càng , dần bị kéo vào trong biệt thự.

      “ là tên súc sinh kia, nó vậy mà muốn ăn linh hồn, ta ngăn cản nó.”

      kịp nữa rồi,, mau dùng thuật tỏa hồn, tạm thời khóa linh hồn đó lại, thu vào hồ lô của ngươi.”

      “ thuật tỏa hồn?ta… ta quên dùng như thế nào rồi?” nghe thấy cái tên này, bạch Phàm cảm thấy rất quen thuộc nhưng an nhàn lười biếng lâu, làm quên mất phải làm như thế nào.

      “ ngươi, đồ hồ ly lười, mau để ta phụ thân.” Tần Viêm giận dữ xong liền xuất hồn, phụ thân lên Bạch Phàm, “ Bạch Phàm” rung mình cái, cúi đầu nhìn nhục thân nho nhắm mắt như ngủ thiếp . nghĩ ngợi, liền đặt vào lòng Lâm Lâm “ ôm tốt, và ĐỒng Đồng đợi ở đây được nhúc nhích!”.

      Ôm Tần Viêm ngủ, Lâm Lâm và Đồng ĐỒng trợn mắt há miệng nhìn màn trước mắt.

      Vừa rồi, Tần Viêm chuyện như người lớn, tuy thanh nãi thanh nãi khí nhưng ràng từng chữ, giọng điệu thành thục. nhưng đột nhiên ngẹo đầu ngurt hiếp , sau đó bạch phàm như biến thành người khác.

      Cái này, là chuyện gì a?

      Tần Viêm phụ thân lên bạch Phàm lo được ánh mắt kinh ngạc của hai mẹ con họ, mở cửa sổ muốn nhảy ra ngoài, ai ngờ trong đầu vang lên thanh .

      “uy uy, lần trước phải ngươi dùng quen thân thể của ta sao, đường cũng như đánh vật sao? Lần này sao lại muốn nhảy? tổ tông của ta đây là tầng 9 a, ngươi làm hỏng thân thể của ta ai bồi thường?” lần phụ thân này Tần Viêm để linh hồn của Bạch Phàm thức tỉnh nhưng là chủ đạo.

      “ đồ đần, vừa rồi ta triệu hoán thủy câu, thấy nó đnag ở dưới sao?” xong Tần Viêm trực tiếp nhảy ra ngoài.

      Từ cửa sổ rơi xuống 1 lát, con chó lớn bay lên trung đón ‘ Bạch Phàm’, trong nháy mắt nhảy đến nóc nhà màu trắng có khói đen.

      Lúc này bóng người trong khói đen chỉ còn lại 1 nửa giãy giụa, nửa còn lại bị túm vào trong nhà.

      “ Diêm la địa phủ, hồn linh gặp nạn, thiên địa giúp ta, tạm khóa phách.” Sau khi đọc khẩu quyết Tần Viêm cắn nát ngón trỏ, dùng máu viết vào trung chữ “ khóa” lập tức ném vào bóng người.

      Khi chữ khóa đỏ thắm xuyên qua khói đen, rơi vào bóng người kia, linh hồn vừa liều mạng giãy giụa lập tức bất động. Tần Viêm móc hồ lô màu trắng ra, hô “ thu”, liền thấy 1 sợi khói xanh tiến vào hồ lô. Đồngt hời trong phòng truyền đến tiếng hét thảm, khói đen dần biến mất.

      Tần Viêm cất hồ lô, cúi đầu dùng tay vỗ Thủy câu, lập tức thủy câu nhảy xuống xống vào biệt thự

      Trong phòng khách biệt thự, mộ bà lão tóc bạc ngồi sô pha, nhìn tướng mạo chắc cũng ngoài 80 tuổi. lúc này sắc mặt bà lão trắng bệch, khóe miệng có vết máu, oán hận nhìn Tần Viêm vừa xông vào, khi thấy con chó dưới chân Tần Viêm kinh ngạc ngây ngẩn cả người.

      “ ác khuyển địa ngục?”

      Nghe Hạ thu Nghi 4 chữ này, Tần Viêm cũng ngây dại “ ngươi biết chi khuyển địa ngục? , ngươi là ai? Vì sao phụ thân lên hạ Thu Nghi?”

      chi khuyển địa ngục là hậu duệ của thượng cổ thần khuyển, luôn ở tại phủ, giữ cửa địa ngục, bình thường lộ diện ở nhân gian, có thể nhìn thấy nó, chỉ có người chết.

      Hạ Thu Nghi lại nhìn 1 cái có thể nhận ra thủy câu, đây là trong thân thể của hạ Thu Nghi lầ quỷ hồn trốn ra từ địa ngục.

      Nghe Tần Viêm tra hỏi, Hạ Thu Nghi hừ lạnh “ hừ, ngươi cưỡi ác khuyển địa ngục, lại dùng thuật tỏa hồn của Diêm vương phá hắc ma trận của ta. thuật sỹ giang hồ nho sao có năng lực lớn như vậy. xem ra ta đánh giá thấp ngươi. Bạch phàm.. ngươi họ Bạch, hẳn ngươi là người của tộc Cửu vĩ bạch hồ?”

      Đối với suy đoán cảu bà ta, Tần Viêm cảm thấy là, hỏi ngược lại “ Bạch Quý văn, có phải chính là Bạch văn?” ( bạch Phàm ở trong đầu mở to hai mắt, câu này để ta hỏi mới đúng? Sao tiểu tử này lại hỏi nha? Nha.. có thể đọc suy nghic của ta)

      “ vậy mà biết bạch văn, xem ra ngươi đúng là người của tộc cửu vĩ hồ tộc, nghe trước kia cửu vĩ bạch hồ có quan hệ tốt với diêm vương hỏa diễm, cho nên ngươi mới có thể triệu hoán ác khuyển, và sử dụng thuật tỏa hồn.”

      “ nếu biết ta là ai lai lịch của ngươi, cũng để cho ta dễ rat ay.”

      Hạ thu nghi nhắm mắt, chăm chú suy nghĩ, lúc mở mắt ra còn bất thường thay vào đó là khẩn cầu “ Bạch Phàm, nếu ngươi cùng tộc với Bạch Văn ta ngại cho ngươi, ta và Bạch Văn là quan hệ vợ chồng, xin xem ở quan hệ cùng tộc mà xen vào chuyện bao đồng. ta chỉ là du hồn đáng thương, sở dĩ còn tồn tại thế gian là vị giải quyết tâm nguyện ngàn năm.”

      là trò cười, giết người, đoạt hồn mà gọi là tâm nguyện?”

      “ ta vô duyên vô cớ giết người, người bị giết đều có nhân quả báo ứng”

      “ quỷ kia ? chẳng qua chỉ là thai nhi đáng thương chưa xuất thế, ngươi lại nhẫn tâm đem ra luyện chế. Chẳng lẽ đây là nhân quả báo ứng?”

      “ đứa bé kia sớm chết, ta chỉ là lợi dụng mà thôi, người mà nó giết chỉ có hồn phách mà ngươi vừa cứu .”

      “ Tưởng chính vĩ? Ngươi giết Tưởng chính vĩ”

      “ năm đó ta cứu Tưởng Chính Vĩ, ai ngờ lấy oán trả ơn, mưu hại chắt trai của ta. Nhưng cũng là do ông trời an bài, con lại là cừu nhân ta tìm chín kiếp.”

      “ chín kiếp? ngươi đúng là chấp nhất.” xong Tần Viêm nhìn thi thể bên cạnh Hạ Thu Nghi, người đàn ông khoảng 60 tuổi, dáng người khôi ngô, lúc này thân thể trần trụi, hai tay mở rộng, lấy tư thế dùng sức leo lên nằm ở nơi đó. Mà cách đó 3,4 mét, Lý Linh Nguyệt ,quần áo chỉnh tề, mặt mũi đầy nước mắt, ngồi liệt đất, si ngốc nhìn người đàn ông chết .

      Sau đó là Lý Ngọc Kỳ ôm chặt quỷ , hoảng sợ nhìn Hạ thu Nghi.

      Ta phi, tình huống này là thế nào?

      Tần Viêm nhìn tới nhìn lui hiểu ba đời nhà bọn họ làm cái gì, ,cả quỷ phải là bốn đời. nhìn thế nào cũng thấy bọn họ cùng 1 chiến tuyến. tối thiểu chính là Lý Linh Nguyệt hề muốn giết chết Tưởng CHính Vĩ, mà lúc trước hai người tựa hồ làm chuyện thân mật. còn Lý Ngọc Kỳ và quỷ , lúc nãy bọn họ nhìn thấy khói đen vây khốn hồn phách tưởng là quỷ muốn thôn phệ linh hồn nhưng bây giờ xem ra phải như vậy, quỷ nằm trong ngực Lý Ngọc Kỳ, giống như 1 đứa bé, ngẫu nhiên nhìn về phía Tần Viêm mang theo ánh mắt sợ hãi.

      “ ngươi cũng sao, sớm muộn gì ta cũng biết. nhưng quỷ kia, ta muôn mang xong, thừa dịp Hạ thu Nghi chưa phản ứng lại, Tần Viêm nắm vào hư , lấy tiêu độ hồn mà Hạ thu nghi giấu.

      u hồn danh phận mà có thể chiếm được tiêu độ hồn dùng cho mình, xem ra vì lấy được nó Bạch văn giúp ngươi làm ít việc.”
      Nguyên Nguyễn, Anhdva, hangcao6 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :