Diêm Vương trùng sinh

Thảo luận trong 'Truyện Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      CHƯƠNG 51: BÀ NGOẠI THÀNH CON ?
      sau khi xem xong 3 bức họa, Trần Nhất Bác có cảm giác run sợ quen thuộc.

      Vì sao người đàn ông nằm dưới long đầu đao giống mình như tạc? vì sao người phụ nữ khóc ngã đất lại giống Nia? Vì sao? Đây là chuyện gì? Là trùng hợp? hay trò đùa ác ý của ai đó?

      “ xem hiểu sao?”

      Đột nhiên có giọng tra hỏi, là Trần Nhất Bác giật mình run rẩy, bức họa thứ 3 rơi xuống đất.

      Trần Nhất Bác quay đầu nhìn, biết người đàn ông đó đứng ở cửa từ lúc nào. Người đàn ông đế gần, Trần Nhất Bác thấy tướng mạo của ta, làn da trắng, bờ môi mỏng mà gợi cảm, mũi cao thẳng, đôi mắt thâm thúy màu lam, cộng thêm người cao 1m8, áo jacket đen. Là soái ca.

      “ ngươi là ai?” thấy người đàn ông đến gần, Trần Nhất Bác cẩn thân nhớ lại xem gặp ở đâu, chẳng lẽ là thân thích của Lý Ngọc Kỳ?

      danh nghĩa, ta xem như là ông ngoại Lý Ngọc Kỳ, ngươi cũng có thể gọi ta là Bạch Quý Văn. Với xưng hô, trước nay ta thèm để ý” xong Bạch Quý Văn đến gần Trần nhất Bác, nhặt bức họa lên.

      “ ông ngoại Ngọc Kỳ? sao có thể?” Trần Nhất Bác kinh ngạc mở to hai mắt, đùa sao? Nhìn người này tối đa cũng mới 30 tuổi, còn lớn bằng mình đâu, lại tự xưng là ông ngoại Ngọc Kỳ?

      Bạch Quý văn quan tâm đến cảm xúc của Trần Nhất Bác, cười nhàn nhạt “ đời này có chuyện gì là thể. Ví dụ như bức họa này, ngươi có phải thấy người trong tranh rất giống mình?”

      đợi Trần Nhất Bác trả lời, Bạch Quý văn tiếp “ người này là ngươi mà cũng phải ngươi, đây là kiếp trước của ngươi.”

      “ kiếp trước?”

      “ đúng, kiếp trước, rất kì lạ sao? Ta biết thời đại này tin chuyện ma quỷ, tin người sau khi chết thành quỷ, tiến vào luân hồi, đầu thai chuyển thế. Nhưng chuyện các ngươi tin đều là .”

      Trần Nhất Bác sững sờ nhìn Bạch Quý văn, nhìn người đàn ông xa lạ “ cho nên, ngươi cho ta, kiếp trước ta chết dưới long đầu đao đúng ?”

      Bạch Quý Văn gật đầu, giơ bức họa lên, tìm vị trí thích hợp, sau đó chỉ người đàn ông mặt đen mặt quan phục “ người này, hẳn ngươi cũng quen a? trong phim của các ngươi phải luôn liên quan đến sao?”

      Thấy viên quan mặt đen lại có bớt hình trăng khuyết, Trần Nhất Bác biết tới ai “ bao thanh thiên?”

      sai, chính là Bao Thanh Thiên. Thời Tống, Bao Thanh Thiên từng có 1 bản án tước mũ ô sa ( mũ quan), trăm ngàn năm qua người dân truyền miệng cho đến tận giờ, đúng, TV của các ngươi cũng diễn a, chỉ là sai lệch 1 chút so với lịch sử, nhưng kết cục giống nhau. Ngươi biết khi thẩm án Bao Thanh Thiên luôn có 3 đao ở bên? Cẩu đầu trảm, hổ đầu trảm, và long đầu trảm. chúng ta mặc kệ hai đao trước để trảm người nào, về long đầu đao , kẻ nào chết dưới lưỡi đao đó? Chính là hoàng thân quốc thích a!”

      Nhìn bức họa kia, tia sét nổ vang trong đầu Trần Nhất Bác.

      Bản án đẹp!

      Thấy trần Nhất Bác tỏ vẻ khó có thể tin, Bạch Quý văn biết nghĩ đến cái gì “ người chết trong bản án này là phò mã của công chúa đương chiều. Trần thế mỹ, cũng là kiếp trước của ngươi. Mà nữ tử quỳ dưới đất chính là công chúa mà kiếp trước ngươi cưới, cũng là kiếp trước của tình nhân bây giờ của ngươi, Tưởng Nia. Có phải cảm thấy rất trùng hợp hay ? Ai, nhân quả tuần hoàn, là chân lý thiên cổ đổi a!”

      “ nhưng..” nghĩ đến chuyện phát sinh trong nhà. Trần Nhất Bác hoang mang nhìn Bạch QUý Văn “ được, coi như ngươi đúng, kiếp trước của ta là Trần Thế Mỹ, Ni là công chúa, nhưng đời trước ta chết dưới long đầu đao. Xem như kết quả của việc bỏ rơi vợ con, qua ngàn năm, đến mức đời này lại lặp lại chứ? Cái này phải nhân quả báo ứng như ngươi , mà là có người thao túng phía sau, đúng ?”

      Bạch QUý văn gì mà yên lặng cuộn bức hoa thứ 3, bỏ vào hòm gỗ, sau đó cầm dây buộc tóc nhìn màu lên “ ngươi đầu thau nên nhớ. Nhưng ấy lại giữ dây buộc tóc này cả ngàn năm.. mỗi lần nhìn thấy nó, ấy đều hận ngươi thêm 1 lần, cho đến bây giờ mối hận đó như tan vào xương cốt. dù ta biết điều đó đúng nhưng có cách hóa giải, chỉ có thể giúp ấy, càng càng xa.”

      ấy? ngươi là bà ngoại Ngọc Kỳ sao? Ta và bà ấy có quan hệ gì? Hay bà ta chính là hung thủ thao túng sau màn?” đây là khả năng lớn nhất mà Trấn Nhất bác nghĩ tới, trực giác cho bà ngoại Ngọc Kỳ có liên quan đến cái chết của con và mẹ . nhưng chỉ là người bình thường, suy nghĩ của có hạn.

      ấy là bà ngoại Ngọc Kỳ, cũng phải. thực tế, kiếp trước, ấy là con ngươi, Trần Thu Muội. mà dây buộc tóc này là lễ vật ngươi tặng ấy trước khi vào kinh thi. Về sau nó biến thành di vật.”

      Trần Thu Muội? con ta kiếp trước? con Trần Thế mỹ?

      Trong nháy mắt đó, nội tầm Trần Nhất Bác xốc xếch, phải bà ngoại sao? Sao lại biến thành con ?

      “ Chờ 1 chút, cho ta xử lý thông tin, ta có chút loạn” Trần Nhất Bác ngồi xuống cạnh đầu giường “ bà ngoại Ngọc Kỳ tên là gì?”

      “ hạ Thu Nghi” từ khi vào cửa, Bạch QUý văn luôn dùng biểu cảm lạnh nhạt để đối mặt với Trần Nhất Bác, phảng phất đến đây để giải tỏa nghi vấn của Trần Nhất Bác.

      “ được, Hạ thu Nghi có phải là người biến con trai ta thành quái vật?”

      “ đúng” nếu quỷ là quái vật đúng là vậy.

      “ vậy còn cái chết của mẹ ta? Là bà ta để con trai ta hút khô máu bà ấy đúng ?”

      “ đúng”

      “ vì cái gì?”

      “ trả thù ngươi”

      “ trả thù ta? Vậy tại sao bà ta lại là con kiếp trước của ta, Trần Thu Muội? bà ta là chuyển thê của Trần Thu Muội.”

      , phải chuyển thế.” Bạch Quý văn khẽ lắc đầu “ trong thân thể của Hạ Thu Nghi là linh hồn của trần Thu Muoij, kỳ đời trước ấy chết nhưng đầu thai mà mực tìm ngươi, tìm gần ngàn năm.”

      “ tìm ta báo thù?”

      “ đúng, năm đó vì mặt mũi và địa vị của công chúa, từng nhiều lần phái người ám sát 3 mẹ con ấy, mặc dù trần Thế Mỹ tham gia nhưng lại biết mọi chuyện công chúa làm, những ngăn cản mà còn gánh tội thay cho công chúa. Lúc đầu ba người họ tưởng là do ngươi phái người ám sát, cho nên đánh trống kêu oan lên bao Thanh Thiên., sau đó trần Thế Mỹ do dự nhận mọi tội lỗi công đường, của Trần Thu Muội, Đông ca liền nảy sinh nghi ngờ. về sai ĐÔng ca lặng lẽ điều tra biết được người chỉ huy là công chúa, Trần Thế Mỹ chỉ là ngăn cản được. nhưng quá muộn, Trần Thế mỹ chết dưới long đầu đao của bao Thanh Thiên., hơn nữa còn là cam tâm tình nguyện. Trần Đôgn Ca bi thương, kể chuyện này cho em trần Thu Muội, nhưng lại làm nỗi hận của Trần Thu Muội với Trần Thế Mỹ càng sâu. Vì sao tình nguyện gánh tội thay cũng chịu quay về bên cạnh 3 mẹ con ấy? đáng hận hơn là, Trần Thế mỹ hại 3 mẹ con họ chịu nhiều đau khổ, hại mẹ ấy buồn bực mà chết, ĐÔng ca dám học, hại trần Thu Muội có mỹ mạo vì cha mà thể gả cho người trong sạch, cuối cùng là tiểu thiếp cho người khác, sau khi sinh con , vì cam lòng chịu đừng nhà chồng tra tấn, bỏ trốn..”
      Nguyên Nguyễn, Chris_Luu, LyLy Mai6 others thích bài này.

    2. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      CHƯƠNG 52: DẪN TA GẶP TRẦN THU MUỘI
      nghe Bạch Quý Văn về cuộc đời thê thảm của Trần Thu Muội, nội tâm Trần Nhất Bác hiểu sao đau 1 chút.

      Bước vào tuổi trung niên, Trần Nhất Bác hiểu 1 cách sâu sắc những khó khăng khi gia đình có cha. Điều đó cũng có thể giải thích, ở ngàn năm trước, xã hội phong kiến, có người cha vong ân phụ nghĩa, ham phú quý, con cái ở trong xã hội bị người chỉ trỏ như thế nào. Cho nên Trần Thu Muội hận Trần Thế Mỹ, có thể hiểu.

      “ cho nên, sau khi hết tuổi thọ ấy tình nguyện làm hồn dã quỷ cũng chịu đầu thai chuyển thế. Vì ấy muốn xả mối hận với công chúa Tống triều và cha ấy Trần Thế Mỹ. nhưng lúc đó hai người họ đều còn, muốn báo thù chỉ có thể tìm chuyển thế của họ” Bạch Quý văn bỏ dây buộc tóc xuống, tiếp “ vì né tránh quỷ sai truy bắt Trần Thu Muội chỉ có thể lần lượt tìm nhục thân phù hợp, sau đó khắp nơi tìm tung tích của ngươi và công chúa tống triều, đáng tiếc ấy tìm được. thế là ta cảm thấy kì quái, nhiều năm như vậy, thế nào cũng phải chuyển mấy kiếp, nhưng vì sao tìm thấy chuyển thế của Trần Thế Mỹ? ta mạo hiểm địa ngục, sau nhiều lần điều tra mới biết vì khi còn sống Trần Thế Mỹ làm ra chuyện bỏ rơi vợ con nên bị phán quan phủ phạt khổ dịch chin kiếp, đến kiếp thứ 10 mới được đầu thai. Còn công chúa triều Tống, ai, trong mắt ta đó cũng là nữ tử số khổ, dù có mệnh phú quý nhưng lại bao giờ được làm vợ cả của người mình , kết cục của mọi kiếp đều là sầu não, sống độc đến chết. đó chính là tra tấn lớn nhất, báo thù, còn ý nghĩa ?”

      “ nhưng Trần thu Muội quá cố chấp, ta chuyện này ấy cũng vẫn chịu từ bỏ. cho nên ta che giấu chuyện kiếp thứ 10 của Trần Thế Mỹ, những năm gần đâu, ta thành công khuyên ấy, khi kiếp này của Hạ Thu Nghi hết phủ tự thú. Nhưng nghìn tính vạn tính, ta lại tính đến kiếp sau của Trần Thế Mỹ lại kết hôn với cháu Hạ Thu Nghi, càng nghĩ tới công chúa triều Tống trước khi chết luôn nhớ mãi quên Trần Thế mỹ, điều đó hóa thành chấp niệm, đến mức khi nhìn thấy ngươi lần đầu liền quyết tâm chiếm ngươi thành của mình. Mà ngươi, ai, cuối cùng lịch sử cũng tái diễn…”

      Đến tận giờ Trần Nhất Bác mời hiểu hết chân tướng, nghĩ đến người gọi là bà ngoại lại là con mình, có loại cảm giác rét mà run.

      Nhưng mặc kề Nia có phải công chúa triều tống , Trần Nhất bác tuyệt đối phải Trần Thế Mỹ, càng có hành động bỏ rơi vợ con, huống chi Ngọc Kỳ như vậy, cho dù có con, cũng bỏ .

      Nghĩ đến ngọc Kỳ, Trần Nhất Bác liền kinh hoảng, ấy ở đâu? ở cùng Trần Thu Muội sao? Bà ta có làm tổn thương ?

      “ ngươi bieeys Ngọc kỳ ở đâu ? Có phải ở cùng Trần Thu Muội? cầu xin ngươi dẫ ta gặp ấy, người Trần Thu Muội muốn bào thù là ta, liên quan đến ngọc Kỳ.”

      “nếu quan tầm Ngọc Kỳ như vậy, vì sao ngươi còn dây dưa với Tưởng Nia?” lúc những lời này trong mắt bạch Quý Văn ra trào phúng.

      Trần Nhất Bác cúi đầu khẽ thở dài “ ai, tham lam, dục vọng và vĩnh viễn thỏa mãn dã tâm, khiến ta dễ dàng ngã vào ngực Nia. Nhưng tất cả quan trọng, ta muốn thấy Ngọc Kỳ, nhìn ấy còn tốt. Cầu xin ông dẫn ta gặp ấy.”

      Thấy ánh mắt khẩn cầu của Trần Nhất Bác, Bạch Quý văn biết là lòng.

      “ mặc dù Lý Ngọc Kỳ là vợ ngươi kiếp này nhưng chuyện năm đó liên quan đến con bé, Thu Muội làm con bé bị thương.”

      Trần Nhất Bác nhàng thở ra, thấy khi Bạch Quý Văn đến Trần Thu Muội ngữ khí vô cùng dịu dàng, do dự hỏi “ ngươi quen thuộc chuyện cũ của Trần Thu Muoij như vậy, có thể thấy ngươi phải người bình thường a, vậy ngươi và bà ấy có quan hệ như thế nào?”

      Bạch Quý văn trả lời, mà quay người mở cửa sổ, để gió thổi vào trong nhà, tựa như muốn làm dịu khí trầm muộn trong nhà.

      Thấy trời chỉ còn vài vạt nắng, bất giác lại chuẩn bị tối, ra chuyện quá khứ lại mất thời gian như vậy.

      “ ngươi ta phải người thường, đúng mà cũng đúng, vì ta căn bản phải là người, ta là hồ ly, cửu vĩ bạch hồ Thanh Khâu, có nghe qua chưa?”

      Nhìn chuyện nghiêm túc, lại nghĩ theo Trần Thu Muội ngàn năm, Trần Nhất Bác bị dọa nhảy khỏi giường “ hồ ly? Ngươi là hồ ?”

      Tính tình Bạch Quý văn rất tốt nên khi nghe Trần Nhất Bác thốt ra 2 chữ hồ cũng chỉ cười nhạt tiếng. nhưng nếu để Bạch Phàm nghe được câu này, đoán chừng miệng tiếp xúc thân mật với mặt Trần Nhất Bác.

      “ ta cảm thẩy ngươi lên bồi thêm kiến thức về lịch sử. cửu vĩ bạch hồ chúng ta là thần thú thời thượng cổ, khi trời đất còn ở thời bàn cổ khai thiên tích địa, Nữ oa tạo ra con người tồn tại, dù giống thần tiên trời nhưng chúng ta là tộc thấn thánh nhất. cùng hồ trong miệng ngươi có 1 xu quan hệ nào. Cho nên tuyệt đối được lấy những quái loạn thất bát tao mà ngươi thấy TV so sánh với chúng ta. Đó là vũ nhục, hiểu chưa?”

      “ ây.. bàn cổ khai thiên tích địa, nữ oa tạo ra con người? đó phải chuyện thần thoại sao? Chẳng lẽ có ?”

      “ ngươi nghĩ sao?”

      phải người xưa bừa sao?”

      “…”

      “ Tô Đát Kỷ trong phong thần bảng cũng là cửu vĩ hồ, giống như ngươi sao?”

      giống, đó là bừa.”

      Bạch Quý Văn dùng ánh mắt nhìn thằng ngốc lườm Trần Nhất bác, cả buổi mà những lời của biến thành ráy tai.

      “ ta biết giải thích với ngươi như thế nào, tóm lại, được nghĩ ta là hồ , ta phải. ta là..”

      Chưa xong, Bạch Quý văn đột nhiên ngây ngẩn, ngẩng đầu nhìn cửa sổ hướng tây, lập tức sắc mặt thay đổi “ tốt, Thu Muội xảy ra chuyện.”

      “ ngươi đâu?”

      Thấy Bạch Quý văn lầm bầm muốn ra ngoài, Trần Nhất Bác lập tức đuổi theo, mặc dù Bạch Quý văn cam đoan Ngọc Kỳ có việc gì nhưng vẫn muốn nhìn 1 cái, quan trọng là Trần Thu Muội muốn tìm , sớm muộn gì cũng phải gặp mặt, là phúc phải họa, là họa khó tránh, thay vì mỗi ngày lo lắng đề phòng bằng dứt khoát 1 lần, kết thúc việc.

      “ ta cứu người”

      “ta với ngươi”

      “ ngươi theo kịp ta, theo ta là làm phiền ta”

      “ Bạch Quý văn” Trần Nhất Bác hô to, Bạch Quý Văn chạy ra ngoài phòng ngủ dừng lại, đến trước mặt bạch Quý Văn “ ta rất cảm ơn ngươi giải thích tất cả cho ta, để ta tỉnh lại từ mơ hồ, ta biết quan hệ của ngươi và Trần Thu Muội tầm thường, như vậy để việc báo thù của bà ấy kết thúc ở kiếp này . Ta nghĩ đây cũng là điều mà ngươi muốn nhìn thấy, phải sao? Dẫn ta gặp Trần Thu mUội.”

      Thấy Trần Nhất Bác kiên quyết như vậy, Bạch Quý văn dùng ánh mắt phức tạp nhìn , lập tức quay mặt rời , vừa “ từ chỗ này 200km về phía nam có 1 cổ trấn tên là trấn Lâm Khê, ngươi đến đó đợi ta.”

      Cảm giác giọng vẫn ở trong viện nhưng lại có bóng dáng của Bạch Quý văn.

      Trần Nhất bác do dự, lâp tức ra ngoài, lái xe về phía nam…
      Nguyên Nguyễn, Anhdva, thuyt6 others thích bài này.

    3. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      CHƯƠNG 53: NỢ LẪN NHAU
      Nhìn bà lão thoi thóp trước mặt, bạch QUý văn đau lòng, có chút nỡ.

      “ Thu Muội, ra , qua trận này nàng rất khó giữ được nhục thân của hạ Thu Nghi.”

      Bà lão mở to mắt, trong mắt là phẫn hận và thất lạc “ chờ nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng chờ được bọn nhưng… tại sao có người muốn cản trở? Chẳng qua là ta muốn bọn nhận trừng phạt, cái đó có lỗi gì? Aaaaa.. khụ khụ..”

      Thấy Hạ Thu Nghi ho kịch liệt, Bạch Quý Văn cuống quýt vuốt lưng cho nàng.

      “ tên Bạch Phàm tự cho là đúng kia là an hem trong tộc của chàng?”

      Bạch QUý văn gật đầu “ đúng vậy, hơn ta 500 tuổi, thuở là người vô câu vô thúc, tính của ..”

      Hạ Thu Nghi phất tay đánh gãy Bạch QUý Văn “ ta quan tâm là ai, chàng có thể giúp ta tìm ? cần lo chuyện bao đồng, chờ ta báo thù xong, tự nhiên phủ tùy bọn xử trí. Nhưng trước đó, ai có thể ngăn cản ta.”

      Bạch Quý Văn lắc đầu cười khổ “ Nàng bảo ta tìm ? chỉ sợ tại cũng tìm ta a. đến lúc đó tình huống có thể xảy ra nhất là, những khuyên được mà còn có thể bị xách về Thanh khâu. Lúc đó ta thể giúp nàng được gì nữa.”

      Nghe xong Hạ Thu Nghi chán nản dựa vào ghế “ chẳng lẽ ta thể báo được thù? Chẳng lẽ cứ thế buông tha bọn chúng? Ngàn năm dày vò cuối cùng nhận được kết quả như vậy? ta cam lòng…”

      “ Thu Muội, nàng hại chết mẹ Trần Nhất Bác và cha Tưởng Nia, nàng để bọn họ nêm mùi vị mất người thân, như thế vẫn chưa đủ sao? Chẳng lẽ nàng nhất định phải giết hết người nhà bọn họ sao? Năm đó nàng vì Trần Thế Mỹ nên nàng chịu bao uất ức, nàng vô tội, vậy những người mà nàng giết sao, bọn họ có lỗi gì? Còn có Lý Ngọc Kỳ, con bé là đời sau của nàng, trong người mang dòng máu của nàng, nhưng tại nàng lại hại con bé thành dạng như vậy, nàng nỡ lòng nào?”

      Hạ Thu Nghi quay đầu nhìn Bạch Quý văn “ Bạch văn, chàng trách ta tâm ngoan thủ lạt sao?”

      Bạch Quý Văn lắc đầu thwor dài “ Thu Muội, linh hông của nàng và nhục thân của Hạ Thu Nghi vốn rất thích hợp, nếu có việc ngoài ý muốn hôm nay nàng có thể dùng nhục thân đó sống thêm 10 năm nữa cũng thành vấn đề, nhưng bây giờ sao. Đây phải do Bạch Phàm, mà do nàng tự tạo thành, ta với nàng rồi, lấy đạo hạnh của nàng thể thổi tiêu độ hồn, nó rất hao phí công lực và tâm thần pháp khí, nàng đỡ được. nhưng nàng sao? Thổi tiêu độ hồn lại phát động hắc ma trận, nàng muốn thôn phệ linh hồn nhưng lại bị Bạch Phàm cướp , làm hắc ma trận phản phệ..”

      “ đủ rồi, ta biết chàng muốn gì, chàng muốn tà vì báo thù mà sốt ruột, lại đủ thực lực. hừ, phản phệ sao,dù sao ta cũng giết Tưởng Chính Vĩ. tại dù có nhục thân này ta cũng có thể tìm công chúa triều Tống báo thù, sau đó đến Trần Thế mỹ. hai người bọn chúng, ai ta cũng bỏ qua. Bạch Văn, nếu giờ chàng giúp ta, ta cũng oán trách. Bên cạnh ta nhiều năm nhiêu vậy, ân của ta chàng cũng báo xong, hai ta xem như thiếu nợ lẫn nhau.”

      xong Hạ Thu Nghi quay mặt , nhìn Bạch văn.

      thiếu nợ lẫn nhau?” bạch văn lảo đảo lui về sau, mặt là đơn và thất vọng “ Trần Thu Muội, ta bồi nàng ngàn năm, chỉ đổi lại câu thiếu nợ lẫn nhau? Với nàng, ta là cái gì? con hồ ly đến báo ân? Thatah sao?”

      Hạ Thu Nghi trả lời, ngồi đất nhúc nhích.

      “ được, nàng chúng ta thiếu nợ lẫn nhau, vậy ta .” xong Bạch văn xoay người, ra đến cửa dừng lại “ Trần Nhất Bác ở cửa, ta cho mọi chuyện, muốn đến và chấm dứt mọi chuyện cũ với nàng. Muốn làm thế nào tùy nàng”

      xong Bạch Văn rời như 1 cơn gió.

      Hai hàng lệ rơi khuôn mặt đầy nếp nhăn của Hạ Thu Nghi, bà ta che miệng, tận lực cho mình phát ra thanh.

      Bà ta biết, Bạch văn rời , là do bà ta dùng lời độc ác ép .

      Nhớ tới khi vừa rời nhà chồng, quen ai, biết đường, lúc đó Bạch văn tìm tới, cho bà ta nơi ấm áp che mưa che gió. Lúc ấy bà ta 19 tuổi, bà ta và Bạch văn nương tựa vào nhau sống 30 năm. Sau đó khi tuổi thọ của bà ta hết, bị quỷ sai đưa đến phủ, vốn là an bài đầu thai, nhưng bà ta sợ mình quên Trần Thế Mỹ và công chua triều Tống hại ba mẹ con bà ta như thế nào, bà ta muốn báo thù. Nhưng nguyên nhân quan trọng nhất mà bà ta muốn đầu thai và bà ta bao giờ với Bạch văn đó là bà ta sợ mình quên Bạch văn, quên người mà bà ta nhất đời. cho nên bà ta trốn khỏi phủ, trải qua gian khổ đến Thanh Khâu tìm Bạch văn. Từ đây, vì tránh né đuổi bắt của phủ, bồi bà ta chạy trốn, đồngt hời tìm nhục thân phù hợp cho bà ta. Vì chỉ có tìm được nhục thân thích hợp mới bị quỷ sai phát , mới có thể sống ở nhân giân, làm chuyện mình muốn làm.

      Có chuyện bà ta chưa bao giờ với Bạch văn. Bà ta may mắn cỡ nào mới cứu được con tiểu hồ ly năm bà ta 11 tuổi, lại vui mừng thế nào con hồ ly đó là Bạch văn. ra, bà ta sơm coi bạch văn là người thân của mình, người nhà, người , bà ta cũng biết bạch văn mình như thế nào. cần , chỉ riêng tiêu độ hồn, Bạch văn liều mạng trộm từ phật môn ra. Dù cửu vĩ bạch hồ là thần thú, có thể tự do ra vào thành địa phật môn, nhưng tự trộm thánh vật chính là đại tội hồn phi phách tán.

      Lúc đầu Trần Thu Muội cũng hiểu vì sao bạch văn lại lén trộm tiêu độ hồn, sau này mới biết Bạch văn là muốn siêu độ linh hồn nàng. Muốn nàng hoàn thành tâm nguyện, nguyện ý phủ đầu thai dùng tiêu độ hồn giúp nàng rũ bỏ tội nghiệt, tịnh hóa linh hồn. nhưng điều vượt quá dự kiến của Bạch văn là, Trần Thu Muội dùng nó để luyện chế quỷ . Chuyện này nếu để phật môn và trời biết biết hai người có kết quả gì.

      Nghĩ đến beey giờ tiêu độ hồn trong tay bạch phàm, trong lòng Trần thu Muội liền bực bội.

      Bạch Phàm gian xảo, tự cho mình là chính nghĩa, liệu có đến Thanh Khâu và Phật môn, tiêu độ hồn là Bạch Văn trộm. lúc đó hai bên cho người đến bắt Bạch văn, nếu vậy phải làm sao?

      cướp tiêu độ hồn về?

      Đừng mình là cái dạng này, xem như thời kì cường thịnh cũng phải đối thủ cảu Bạch Phàm. Nghĩ lại lão hồ ly này quái dị, chỉ có pháp thuật của diêm vương mà còn có thể triệu tập chó canh cổng địa ngục, làm sao có thể làm được?

      ầm ! ầm! ầm!

      khi Trần Thu Muội đau khổ suy nghĩ ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa. bạch văn quay lại? kinh hỉ vừa xuất mặt lập tức dừng lại, xưa nay bạch văn bao giờ gõ cửa.. sau đó nghĩ đến trước khi Bạch văn Trần Nhất bác ở ngoài cửa. bà ta muốn chấm dứt như thế nào.

      Chấm dứt? hừ ngươi nghĩ chết có thể chấm dứt? cho dù ngươi để mạng lại cũng giải được mối hận trong lòng ta.

    4. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      CHƯƠNG 54: THÂN
      sau ba tiếng đập cửa, trong ngoài phòng rơi vào yên lặng. Ước chừng 10 phút, cửa “ kẹt kẹt, mở ra, Trần Nhất Bác lo lắng bất an nhìn vào trong.

      phải ngươi muốn tìm ta sao? Sao? dám vào?”

      Nghe lời châm chọc của Trần Thu Muội, vốn thân thể Trần Nhất Bác cứng ngắc lại càng thêm thẳng tắp. dù trước đó có chuẩn bị tâm lý nhưng khi chính thức đối mặt vẫn có chút sợ hãi. Đặc biệt khi nghĩ trong thân thể của bà lão 70, 80 tuổi là u hồn ngàn năm nội tâm run rẩy, cho dù có biết u hồn đó là con mình kiếp trước, nhưng với xã hội đại mà lớn lên xã hội đó quá thâm ảo và lý giải được.

      Nhắm mắt lại, Trần Nhất Bác cứng rắn bước bước thứ nhất, lúc bước cảm giác hô hấp tốt hơn. Khi đứng giữa phòng lúc này mới lấy hết dung cảm nhìn hạ Thu Nghi.

      “ sợ sao? Nếu sợ như vậy, vì sao trốn tránh? Vì sao còn muốn tìm ta?”

      Trần Nhất Bác nhìn Hạ Thu Nghi, kinh ngạc phát bà lão tinh thần phấn chấn mấy ngày trước giờ thay đổi hoàn toàn. Vẫn là đầu tóc bạc nhưng chỉ còn thưa thớt vài sợi,. làn da mặc dù có nếp nhăn nhưng cũng trắng sáng, tại lại ố vàng với từng mảng tàn nhang.

      “ ngươi đây là..” nhìn Hạ Thu Nghi như vậy, nhất thời trần Nhất Bác quên cả sợ hãi, ngược lại chỉ quan tâm đến hình dáng của bà ta.

      “ hừ, ta như vậy hẳn là ngươi rất cao hứng. thân thể Hạ Thu Nghi ta thể dùng.” Trần Thu Muội xong, mệt mỏi dựa về phía sau “ kiếp trước ngươi là cha ta, nhưng kiếp này lại thành cháu rể ngoại của ta, quan hệ này.. haha có ý tứ.”

      “ ta.. phải gọi ngươi như thế nào?”

      “ ta sắp thể là Hạ thu Nghi, vậy ngươi liền gọi ta là Trần Thu Muội , dù sao đó mới là ta.”

      Trần Nhất Bác do dự chút, nghĩ mình có nên ràng mục đích đến tìm bà ta hay nên biểu thân cận, hỏi thăm 1 chút?

      “ ây.. Thu Muội, ngươi xảy ra chuyện gì?”

      cho ngươi cũng sao, ta giết Tưởng CHính Vĩ.”

      “ cái gì” trong Trần Nhất Bác trợn mắt “ ngươi giết mẹ ta còn chưa đủ, còn muốn giết người khác? Chuyện ngàn năm trước sớm kết thúc ngươi lại cứng rắn muốn kéo tới hôm nay. Cái gì kiếp trước, kiếp này, cái gì Trần Thế Mỹ và công chúa, có quan hệ gì với chúng tôi? Ta là trần Nhất Bác phải Trần Thế Mỹ, Nia là Nia phải công chúa triều Tống. ngươi vì 1 cái lý do hoang đường mà hại nhiều người như vậy, ngươi,,, ngươi là… là…”

      Trần Nhất bác nghjen lời, há miệng đứng đó, nhúc nhích.

      ồn ào” Trần Thu Muội buông tay xuống, thở hổn hển, tự lầm bầm “ cái túi da này dùng mấy thập niên. Cuối cùng cũng thoát khỏi…”

      Khi chuyện, đầu hạ Thu Nghi chậm rãi nghiêng về 1 bên,con mắt dần khép lại, cuối cùng hô hấp và nhịp tim cũng dừng lại. cùng lúc đó, thân ảnh thon thả uyển chuyển về phía Trần Nhất Bác “ nếu ngươi cảm thấy ta tội ác tày trời thêm 1 cái cũng có sao!”

      ……

      Tại biệt thự nhà Tưởng Nia, vợ Tưởng CHính Vĩ ngồi sô pha nhúc nhích, Nia hai mắt đỏ ửng ngồi bên cạnh. Từ buổi chiều hôm qua phát thi thể Tưởng CHính Vĩ đến bây giờ, hai mẹ con ta 1 ngày 1 đêm ăn ngủ, dù Nia che giấu mẹ tình trạng chết của cha. Nhưng địa chỉ biệt thự kia là hai mẹ con cùng phát nên cần Nia mẹ ta cũng đoán được đại khái.

      “ phu nhân, tiểu thư, hai ngươi nên ăn chút gì đó” người giúp việc bưng canh và điểm tâm đến “ thời gian dài ăn ngủ, sao hai người chịu được. tiểu thư, ngã xuống ai lo hậu của tiên sinh.”

      Nia quay đầu nhìn mẹ với người giúp việc “ để xuống , lát tôi ăn.”

      Đúng lúc này vệ sĩ ngoài cửa đến “ tiểu thư, Trần Nhất bác đến, có cho vào hay ?”

      Nghe tên trần Nhất Bác, Nia đột nhiên quay đầu “ Trần Nhất Bác? Trần Nhất bác đến?”

      “ đúng vậy, ở ngoài cổng.”

      “ bảo ấy vào, mau bảo ấy vào” Nia muốn đứng lên lại cảm thấy đầu choáng váng, lập tức ngồi lại ghế salon.

      “ tiểu thư? có sao ?” vệ sỹ thấy muốn đỡ ta lên.

      “ ta sao, mau đến Trần Nhất Bác vào, ta muốn gặp ấy.” Nia hất tay vệ sỹ, bảo ra ngoài.

      Thấy Trần Nhất bước vào, nước mắt Nia vừa ngừng lại trào ra, ta đứng lên, lảo đảo nhào vào ngực trần Nhất Bác” Nhất Bác, Nhất Bác.. cha em.. ông ấy.. ông ấy bị người giết hại.. ô ô ô”

      Trong tiếng khóc bi thương, mẹ của Nia cũng đỏ mắt.

      Trần Nhất Bác cúi đầu nhìn người ở trong ngực, ánh mắt lạnh lùng trào phúng “ cha ngươi chết rồi, rất thương tâm a?”

      “ ừm..” Nia phát dị thường của Trần Nhất Bác, vẫn khóc nức nở.

      “ nếu thương tâm như vậy, tìm , các ngươi cũng có thể chôn chung 1 mộ, đoàn tụ.”

      “ cái gì?” rốt cuộc Nia cảm thấy thích hợp, buông Trần Nhất Bác ra, lùi lại, nhìn Trần Nhất Bác, phát cười, nụ cười tà mị.

      “ Nhất Bác, biết em vừa ? Em , cha em chết rồi, ông ấy còn.”

      “ ta biết.” Trần Nhất Bác nhún vai, khóe miệng vẫn là nụ cười quái dị.

      biết? vậy sao còn cười?”

      cười sao? Chẳng lẽ khóc? Giống ngươi? khó nhìn.”

      “ Trần Nhất Bác?” Nia thể tin hét lên sau đó lắc đầu lùi về sau hai bước “ rất lạ, là Nhất Bác sao? , ngươi phải.. ngươi là ai?”

      TRần Nhất Bác nhàn nhã vài bước, ngẩng đầu nhìn biệt thự trang trí xa hoa, hừ lạnh “ hừ, ngươi nhìn trúng phải là vì cái túi da này của ta sao? Ngươi phải Trần Nhất Bác, vậy ta là ai?”

      xong nhích lại gần Nia mỉm cười “ ngươi biết cha ngươi chết như thế nào ? bị ngươi hại chết. nếu phải ngươi, cũng chết.”
      Nguyên Nguyễn, Anhdva, boogoo975 others thích bài này.

    5. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      CHƯƠNG 55: TAO NGỘ THÊ THẢM CỦA NIA
      “ Tưởng Nia, cha ngươi là do ngươi hại chết, có ngươi Tưởng CHính Vĩ chết, có ngươi gia đình này cũng thành dạng này. Cho nên ngươi chính là tinh hại người.” Trần Nhất Bác bước lại gần Nia.

      “ ngươi.. ngươi cái gì?” nhìn khí thế và thần thái khác hoàn toàn quá khứ của Trần Nhất Bác, Nia sợ hãi lui về sau “ cha ta là do Hạ Thanh hại chết, cảnh sát truy lã bà ta, sao có thể là do ta? Trần Nhất bác, hôm nay ngươi lạ, ngươi.. rốt cuộc bị sao?”

      “ làm sao? Ngươi thử xem ta làm sao? Trần Nhất Bác mỉm cười nhưng giọng lại biến thành tiếng của phụ nữ.

      Nia kinh ngạc mở to hai mắt “ ngươi.. giọng của ngươi, ngươi phải Trần Nhất Bác.”

      “ hahahahaha” tiếng cười làm trong phòng nổi lên gió lốc, tất cả cửa đạp điên cuồng’ phanh phanh’, sau đó phòng khách Tưởng gia phảng phất biển thành gian bịt kín, bốn phía tối đen, cảm giác áp bức đánh tới người Nia, nguồi giúp việc và mẹ Nia, họ hoảng sợ nhìn Trần Nhất Bác.

      Nia thở hổn hển, nhìn Trần Nhất Bác đến gần mình, ta phát mình động được.

      cho ta, ngươi sợ sao?” Trần Nhất Bác vào tai Nia, thổi khí vào tai ta, làm ta run rẩy “ ta đợi ngươi 1 ngàn năm, hận ngươi 1 ngàn năm, ngàn năm, ngươi có biết dài như thế nào ? Ngươi biết, cũng tưởng tượng ra. Nhưng ngươi biết trong 1 ngàn năm đó ta làm gì ? Ta tính kế, khi gặp lại ngươi nên tra tấn ngươi như thế nào để giải hận ngàn năm của ta. Ngươi , ta muốn làm thế nào a?”

      Nghe mấy câu này Nia kinh ngạc, ta run rẩy hỏi “ ngươi.. ngươi cái gì? ngàn năm? Cái này.. sao có thể”

      thể sao? Tưởng Nia, chẳng lẽ ngươi nhận ra giọng của ta sao? Vài ngày trước ta mang hồn của ngươi kinh lịch kiếp trước, sao vậy? quên rồi?” Trần Nhất bác vào tai ta nữa mà là mắt đối mắt “ đến tận bây giờ ngươi vẫn chỉ là kẻ thứ 3, kẻ phá hoại gia đình người khác. Nhớ ra rồi sao?”

      “ ngươi..” Nia sợ há hốc miệng “ ngươi là bà lão kia?”

      “ bà lão? A, ngươi hạ Thu Nghi.” Trần Nhất Bác hiểu gật đầu, sau đó lại lắc đầu “ trước kia có lẽ đưng nhưng bây giờ phải. nhưng chuyện liên quan đến Hạ Thu Nghi và con bà ta Hạ Thanh, ta có 1 chuyện có thể cho ngươi.”

      xong Trần Nhất Bác tỏ vẻ thần bí nhìn mẹ Nia “ chuyện này ngươi có hứng thú, rất có ý tứ nha!”

      “ Ngươi có biết quan hệ của hạ Thu Nghi và ông nội ngươi Tưởng Chấn Bang là gì ? Tình nhân a. hai người bọn là thanh mai trúc mã, lớn lên từ , tự tư tình, dù về sau bị ép tách ra nhưng tơ tình đứt. sau đó có Hạ Thanh. sai chính như ngươi nghĩ. Hạ Thanh và cha ngươi Tưởng Chính Vĩ là an hem cùng cha khác mẹ, là của ngươi. Thế nào? Chuyện xưa này có phải rất kích thích , ngươi là tình nhân của cha ngươi. Hahaha..”

      “ ngươi.. ngươi biến thái.” Mặt Nia đỏ bừng, trừng mắt, muốn lôi người phụ Trần Nhất bác xuống.

      “ Biến thái? Hừ, tùy ngươi, dù sao hôm nay cũng là ngày chết của ngươi, ta dùng tay Trần Nhất Bác, chậm rãi tra tấn ngươi đến chết. mà linh hồn ngươi, ta cũng nghiền nát, như thế ngươi thể đầu thai để hại người khác.” xong Trần Nhất Bác cầm tay phải của Nia, chỉ nghe răng rắc 1 tiếng,và tiếng hét thảm của Nia vang lên “ a..”

      “ con ” mẹ Nia hất người giúp việc ra, liều mạng chạy tới.

      Chưa đến nơi bị Trần Nhất Bác đạp vào bụng, kêu 1 tiếng đau đớn ngã mặt đất.

      “ ngoan ngoãn đợi bên, đến lượt ngươi.”

      Trần Nhất Bác xoay cổ, thở dài nhõm “ thân thể này ngờ lại dùng thuận tay như vậy, hổ là chuyển thế của cha ta a. như vậy sao chúng ta chơi trò chơi thú vị trước khi kết thúc a.”

      1 tiếng sau, Trần Nhất bác bắt Nia tới 1 tòa nhà bỏ hoang ở ngoại ô.

      Lúc này là hoàng hôn, trời dần biến thành đen. Chim mệt mỏi về tổ, mọi người bận rộn cả ngày cũng từ 4 phía về nhà. Ánh đèn lấm tấm tính là sáng. Mà trong tòa nhà bỏ hoang tụ tập tốp 3, tốp 4 ăn mày và kẻ lang thang. Bọn họ hoặc nằm hoặc ngồi, hoặc túm tụm chuyện, hoặc nhắm mắt, tóm lại là tự chia khu vực của mình.

      Khi Trần Nhất Bác kéo Nia vào, tất cả đàn ông độc thân đều nhìn theo

      TRần Nhất bác nhìn mấy người kia mắt như máy quét nhìn Nia khóe miệng càng thêm mấy phần ý cười.

      “ cho các ngươi nửa giờ, đứng xếp hàng, cho phép cướp đoạt.”

      xong Trần Nhất Bác nhét Nia vào chỗ đất trống, quay người rời

      Gãy 1 cánh tay, lúc Nia bị Trần Nhất Bác lôi ra ngoài, người chỉ mặc 1 áo len màu trắng, quần đen bó sát, thêm dáng người gầy béo, chiều cao vừa phải, làm tôn dáng bốc lửa của ta.

      Nia nửa nằm nửa ngồi đất, sợ hãi khiến cả người ra phát run. Nhìn những người đàn ông như sói đói bên cạnh, ta tuyệt vọng nhắm mắt.

      Sau đó là tiếng xé rách quần áo. người đàn ông tráng kiện cưỡi người Nia, thô bạo đẩy ngã Nia, xé áo len của ta thành hai nửa, áo ngực cũng bay lên trung. Nhìn ngực đầy đặn mà đàn hồi của Nia, trong nháy mắt chảy máu mũi, quan tâm, vùi đàu vào ngực Nia, ngừng liếm láp, cắn. cuối cùng đợi kịp mà dùng hết lực xé quần của Nia, khi Nia trần như nhộng xuất trước mắt, hung phấn đến chờ kịp mà cởi quần của mình, quan tâm, trực tiếp động thân tiến vào…

      Trần Nhất Bác ở xa xa nhìn thoáng qua, liền lập tức quay đầu. cười trầm thấp, lẩm bẩm “ Trần Nhất Bác, nếu ngươi thấy tình nhân của người tại bị rất nhiều đàn ong cưỡi lên, vậy ngươi có cảm giác gì? Haha..”

      Trong hoảng hốt Trần Nhất Bác mở mắt, nghi hoặc nhìn nơi xa lạ này, đây là đâu? Sao mình lại ở đây?

      “ cẩn thận nghe, quay đầu nhìn” Trần Thu muội đứng bên cạnh hăn, vào tai 1 câu.

      Nghe câu này, Trần Nhất Bác kinh ngạc nhìn khắp nơi nhưng lại thấy trần Thu Muội “ Trần Thu Muội, ta biết ngươi ở đây, ra .”

      “ cẩn thận nghe, quay đầu nhìn.”

      Lại là câu này. Trần Nhất Bác tức giận quay đầu.

      Dưới ánh đèn lờ mờ, 1 đám người vây quanh thứ gì đó,trong đó ngừng truyền ra tiếng cười dâm đãng của đàn ồn.

      , xem 1 chút, coi như kịp rồi.”

      Giọng đó lại vang lên, Trần Nhất Bác tìm Trần Thu Muội nữa, vội vã chạy đến phía trước, có dự cảm, chuyện đó có quan hệ với

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :