Diêm Vương trùng sinh

Thảo luận trong 'Truyện Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      303
      Được thích:
      3,480
      CHƯƠNG 56: HỒN PHI PHÁCH TÁN
      khi Trần Nhất Bác đến gần, nhìn thấy Nia mặt đầy nước mắt, sợ ngây người.

      Nia, sao lại là Nia?

      Sau đó Trần Nhất Bác nhưu bị điên, vừa đấm vừa đá đuổi bọn chúng.

      “ người em, nếu mang người đến đừng cho nửa giờ, chúng tôi còn nhiều người chưa nếm thử a.”

      Trần Nhất Bác suy nghĩ đến ý tứ của người này, dùng tốc độ nhanh nhất cởi áo khoác, bọc Nia lại ôm vào lòng.

      “ nha, đau lòng sao.”

      “ đúng đấy, người còn mang đến giờ lại bày ra vẻ mặt như vậy.”

      “ ai nha, tất cả là tại các ngươi, chậm như vậy, hại ta còn chưa đến lượt.”

      “…”

      Trần Nhất bác kinh ngạc nhìn những người này, tức giận, gân xanh trán nổi lên, hai mắt đỏ bừng “ các ngươi gì? Ai mang ấy đến?”

      “ người này bị điên rồi, ràng mang đến lại còn hỏi ai mang đến.”

      “ đúng đấy, tám phần là đầu óc có vẫn đề.”

      “ a… phải này là vợ chứ, vợ chồng cãi nhau liền mang đến cho chúng ta tiêu khiển, giờ hồi thần lại nên muốn mang về?”

      Nghe câu này đầu óc Trần Nhất Bác nổ tung, nhìn Nia trong ngực vô cùng thê thảm ngất , đầu trống rỗng.

      Vì sao? Vì sao? Vì sao lại như vậy?

      “ Trần Thu Muội, đồ hỗn đản!”

      Đột nhiên hét tiếng là đám người kia cả kinh cuống quýt lui về sau, bọn họ dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc nhìn Trần Nhất Bác, nhìn chảy nước mắt ôm kia ròi ..

      “ đau lòng?”

      Bên tai lại vang lên giọng đó, bước chân Trần Nhất bác dừng chút sau đó thèm để ý tiếp.

      “ Trần Thế mỹ, ngươi biết ? Vì ngươi và người đàn bà này mà ta từng gặp chuyện tương tự, nhưng ta may mắn hơn ta, bạch văn kịp thời đến cứu ta. Mà ta? Haha.. ngươi đến quá muộn, tại ta là tàn hoa bại liễu, áo thủng giày nát. Nhưng ngươi vẫn ôm ta như vậy, là muốn thể cái gì? Ngươi trọng tình trọng nghĩa? Dối trá, dối trá giống như ngàn năm trước.”

      Trần Nhất Bác dừng lại, lạnh lùng “ Trần Thu Muội, nếu ta là Trần Thế Mỹ ngươi biết ta hối hận nhất điều gì trong cuộc đời ?”

      “ là cái gì?”

      “ là sinh ra ngươi.”

      Xung quanh lại ảm đạm, Trần Nhất Bác thèm quan tâm, nhấc chân về phía trước. với cái u hồn ngàn năm này, con kiếp trước của mình, lười tốn nước miếng. vì nhiều cũng vô dụng.

      “ hối hận sinh ra ta? Tốt, rất tốt. vậy ta cho ngươi biết ngươi có bao hối hận khi sinh ra ta.”

      Thanh truyền đến, Trần Nhất Bác cảm thấy khí xung quanh giảm xuống, biết mình thể tránh, đặt Nia xuống, cởi áo len mặc cho Nia, bọc thêm áo khoác. người chỉ còn lại áo lót.

      Làm xong Trần Nhất Bác đứng lên với khí “ muốn làm gì, đến

      xong ngẩng đầu, nhắm hai mắt lại, đứng thẳng tắp ở đó, chờ nguy hiểm sớm muộn cũng giáng xuống.

      Khi cảm thấy 1 trận gió lạnh ập đến, Trần Nhất Bác biết ta đến. dự đoán thân thể chia 5 xẻ bảy, hay đầu dọn nhà trước còn thân thể vẫn đứng thẳng tắp, hoặc cả người bị ngọn lửa đốt cho còn gì.. dù là cách nào mình chết cũng rất thê thảm.

      Nhưng 1 giây qua , 1 phút, lại 2 phút. Đến tận khi Trần Nhất bác cảm giác sắp qua 1 thế kỉ thấy kì quái mình vẫn còn tri giác.

      Buồn bực mở mắt, Trần Nhất bác thấy bóng lưng quen thuộc.

      Bạch văn!

      Vẫn là áo khoác da đen, lúc này Bạch văn đưa lưng về phía Trần Nhất bác, mặt hướng đến Trần Thu Muội.ánh mắt đau lòng.

      “ ngươi tránh ra” đây là giọng Trần Thu Muội.

      “ Thu muội, làm vậy nàng có thể giải hận sao?”

      cần ngươi quan tâm.”

      “ ta muốn về sau nàng hối hận.”

      “ hối hận? haha.. ta còn có cơ hội hối hận sao? Ta giết nhiều người như vậy, lại hủy nhục thể của Hạ thu Nghi, lại mất che chở của ngươi, tin tưởng lâu sau quỷ sai đến tìm ta. Lúc đó đến phủ bị đày vào 18 tầng địa ngục. nơi quỷ quái đó, ta tình nguyện hồn phi phách tán cũng .”

      Trần Thu Muội, vò mẻ sợ vỡ, kết cục cuối cùng của mình vì sao báo thù cho thoải mái?

      “ Thu Muội, ta giúp nàng..”

      “ quên , vì ta ngươi làm rất nhiều chuyện nên làm, còn trốn nhà nhiều năm như vậy. Bạch văn, về thanh khâu , về sau.. đừng nhớ ta. Ta là nữ nhân tâm ngoan thủ lạt, người như ta xứng để ngươi lo nghĩ. Về , Bạch văn!”

      “ Thu Muội..”

      “ coi như ta van ngươi, ngươi , mọi chuyện ta làm đều liên quan đến ngươi. Báo thù xong, ta đem tất cả biến mất ở tam giới. mà lúc này ai có thể ngăn cản ta.”

      ai cản được ngươi? Khẩu khí lớn a!”

      Trần Thu muội kinh ngạc quay đầu, thấy bạch phàm chắp tay sau lưng từ từ đến bên này.

      Trần Thu Muội quay đầu trừng Bạch văn “ là ngươi dẫn tơi?”

      Bạch văn cúi đầu, nhàng xin lỗi, nhưng tiêu độ hồn ở trong tay , ta có việc cần dùng đến nó..”

      “ đủ rồi, Bạch văn” Trần Thu Muội tức hổn hển đánh gãy Bạch văn “ tiêu độ hồn, tiêu dộ hồn, ngươi cho rằng tiêu độ hồn có thể giúp ta? Ta giết nhiều người như vậy, còn luyện chế quỷ , ngươi nhìn người phụ nữ kia, ta làm ta người ra người, quỷ ra quỷ, chỉ những thứ này thôi tiêu độ hồn thể tịnh hóa ta. Bạch văn, tỉnh lại .”

      Con ngươi u lam của Bạch Văn trong nháy mắt mờ rất nhiều, phải nghĩ đến những chuyện này, nhưng là Trần Thu Muội chỉ cần có 1 chút xíu cơ hội cứu nàng cũng muốn thử. Nhưng lần này là triệt để còn hi vọng.

      Bạch phàm đến gần, nhìn Tưởng Nia đất, lại nhìn Trần Nhất Bác. bất đắc dĩ lắc đầu “ Trần Thu Muội, ngươi hại bọn thành như vậy, trong lòng có thoải mái ?”

      Trần Thu Muội gì, phẫn hận nhìn Trần Nhất Bác. Bà ta biết hôm nay động được vào . mà mình có thể qua được hôm nay.

      “ xem ra ta nên nhiều lời với ngươi, trực tiếp kết thúc . Già phán quan, giao cho ngươi”Bạch Phàm vừa dứt lời mặt đất xuất 3 bóng người, cầm đầu là ông lão tóc bạc xuất ở nhà Lăng Quân, mà bên trái, phải của là hai người đàn ông mặc áo đen và trắng.

      “ cái này.. Phàm ca, phải hứa cứu Thu Muội sao?” bạch văn trợn mắt há mồm nhìn ba người tiến lại gần Trần Thu Muội.

      “ nhìn ngươi xem” Bạch Phàm nhìn Bạch văn bằng ánh mắt chỉ tiếc rèn sắt thành thép “ đường đường là Cửu vĩ thần hồ, thích ai thích lại thích thứ như vậy, ngươi nhìn ta, có điểm nào đáng để ngươi cứu? có điểm nào có thể cứu.”

      “ phàm ca..”

      “ được rồi, ta giao ta cho già phán quan, coi như ngươi muốn giúp cũng khoogn được. tiểu tử, nghe lời thành đợi cho ta, xong việc ta đưa ngươi về Thanh khâu.”

      Phán quan áo trắng muỗn bắt Trần Thu Muội, ngờ người Trần Thu Muội hiệm lên 1 điểm lam quang, sau đó bọn họ trơ mắt nhìn lam quang kia dần mở rộng, mở rộng.. cuối cùng toàn bộ người Trần Thu Muội đều bao phủ trong ngọn lửa màu lam.

      “ ta , ta tình nguyện hồn phi phách tán cũng muốn xuống địa ngục tiếp nhận thẩm tra nhàm chán..”

      Đây là câu cuối cùng trước khi Trần Thu Muội biến mất.

      “ Thu Muội..”

    2. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      303
      Được thích:
      3,480
      CHƯƠNG 57: TẤT CẢ ĐỀU KẾT THÚC
      Trần Nhất bác ở bệnh viện trông hai ngày, đến khi Nia tỉnh lại, lặng lẽ rời , để lại cho Nia 1 tờ giấy.

      Nia, ta biết dù ta có ngàn lần xin lỗi cũng bù đắp được thương tích trong lòng ngươi. Là ta hại ngươi, hại cha ngươi, cũng hại mẹ ta. Dù là kiếp trước hay kiếp này, ta đều quả quyết, lúc nào cũng nhu nhược ích kỉ, ta xứng với ngươi. Quên ta , sống khỏe!

      Trần Nhất Bác!

      ….

      Cổ trấn, trong nhà Bạch Phàm, Bạch Phàm khoanh chân ngồi sàn nhà, quỷ ngủ say nằm giường.

      Theo phương pháp của giáo sư Tần Viêm, bạch Phàm trăng trọng cầm tiêu dộ hồn, truyền 1/3 công lực vào tiêu, sau đó nhàng thổi, tiếng tiêu du dương êm tai vang lên..

      Lý Ngọc Kỳ và Hạ Thanh đứng cách đó xa, hai người nghe tiếng tiêu gột rửa tâm linh, chợt cảm thấy hoảng hốt, sau đó nhìn thấy từng chuyện mình làm sai, từng chuyện làm tổn thương người khác, cỗ hối hận tự nhiên sinh ra. Lý Ngọc Kỳ trời sinh thiện lương nên có nhiều chuyện phải hối hận. nhưng hạ Thanh lại khác biệt, lúc đầu mặt hạ Thanh tràn đầy bi thương, sau đó lệ rơi đầy mặt, cuối cùng trực tiếp ngã xuống, hai tay ôm mặt khóc thút thít.

      Thổi 30p thân thể Quỷ chậm rãi phát sinh biến hóa. Khuôn mặt trắng bệch và xanh tím dần biếm thành xám trắng, mà theo biến hóa này hư ảnh nho từ trong quỷ bay ra, theo tiếng tiêu tăng cường, hư ảnh kia dần ngưng thực cuối cùng trở thành linh hồn 1 đứa bé. Bạch Phàm dừng thổi.

      Nhìn đứa bé mặt to, mặt mũi ngốc manh, đáy lòng bạch Phàm dâng lên mấy phần thương, vẫy tay, đợi đứa bé tập tễnh đến trước mặt , sờ mặt đứa bé hỏi “ có nhớ những chuyện xảy ra ?”

      Đứa bé do dự 1 chút rồi gật đầu.

      “ tốt, nhớ kỹ con cũng biết vì sao hôm nay ông lại độ cho con, là cho con cơ hội hối cải, cho nên, vì bù đắp lỗi lầm của mình sau này phải làm nhiều việc thiện, nhớ chưa?”

      “ ừm” đứa bé gật đầu, trong đôi mắt to cho thấy đồng ý với lời của ông. Sau đó đứa bé nghiêng người, nhìn Lý Ngọc Kỳ sau lưng Bạch Phàm.

      “ mẹ..”

      “ con à, mẹ con thấy con. Lát nữa có ông râu trắng đến đón con, con phải gnhe lời ông ấy biết ?”

      “ mẹ..”

      Đứa bẽ vẫn nhìn Lý Ngọc Kỳ, trong mắt là muốn ròi xa và khát vọng đến bên cạnh.

      Ai, Bạch phàm thở dài trong lòng, nếu để Lý Ngọc Kỳ nhìn thấy sao lỡ bỏ ?

      thôi, đến ôm mẹ con 1 cái.”

      Nghe được câu này đứa bé vui sướng, bước những bước chắc chắn về phía Lý Ngọc Kỳ.

      Khi tiếng tiêu dừng lại, Lý Ngọc Kỳ cũng trở về thực, mê mang nhìn Bạch Phàm chuyện với khí, nhưng trong lòng lại có cảm giác rất lì lạ. KHi Bạch Phàm quay đầu nhìn , vậy mà đọc hiểu ý tứ trong mắt .

      Con trai ở trước mặt !

      Lý Ngọc Kỳ ngồi xổm xuống, nhìn mảnh hư vô trước mặt, rơi lệ. biết có phải ảo giác hay , vậy mà cảm thấy ở cổ có ấm áp nhè , cảm giác đó giống như 1 thân thể nho rúc vảo ngực, ôm cổ . vươn tay, nhắm mắt sờ khí, cảm giác…

      Già phán quan mang linh hồn con trai Lý Ngọc Kỳ , trước khi Bạch Phàm cố ý dặn dò: đứa bé này, hãy quan tâm nhiều chút!

      đợi Lý Ngọc Kỳ xử lý xong hậu của con trai.

      Ha Thanh cục cảnh sát tự thú, tất cả người mà Trần thu Muội giết, ta nhận hết vbeef mình, chờ ta chính là bản án của pháp luật.

      tuần sau, Lý Ngọc Kỳ nhận được 1 tấm thẻ ngân hàng có 50 vạn và 1 tờ giấy sang tên bất động sản, kí tên là Trần Nhất Bác. để lại toàn bộ tiền và nhà cho Lý Ngọc Kỳ, nhưng đâu lại ai biết..

      Em chờ trở về.

      Lý Ngọc Kỳ đứng trong căn nhà rỗng .

      ….

      ở ngoại thành Tô Dương, ngọn núi cách tòa nhà bỏ hoang xa. Bạch văn khoanh chân ngồi cỏ, ngơ ngác nhìn bầu trời.

      nhớ, khi mình 1 ngàn tuổi, ra ngoài du ngoạn. thấy Rết tinh hại người. lúc đó có thời gian cân nhắc mình có phải đối thủ của nó hay , chỉ cảm thấy nhiệt huyết biến thành nắm đấm chính nghĩa xông lên. Hai bên đại chiến 300 hiệp đến tận khi hết lực vẫn chưa phân thắng bại. Phát rết tinh muốn chạy trốn, xông lêm quyết tâm diệt trừ. Kết quả giệt được rết tinh nhưng mình cũng bị trọng thương, hóa thành nguyên hình rơi xuống núi hoang.

      Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, cảm thấy mình nằm trong lồng ngực ấm áp. Khi mở mắt phát đôi mắt thanh tịnh, thuần khiết tò mò nhìn mình.

      nương xinh đẹp.

      Đây là cái nhìn đầu tiên của Bạch văn với Trần Thu Muội. sau đó Trần Thu Muội ôm về nhà, tỉ mỉ băng bó vết thương cho . ra loại chữa thương của người phàm này có tác dụng với cửu vĩ hồ nhưng bị hành vi của nàng làm cho cảm động.

      “mẹ ta kể, cửu vĩ hồ là thần thú, đại diện cho điều lành, ai gặp được gặp may mắn. nhưng nếu là thần thú phải rất lợi hại mới đúng, vạy sao ngươi lại bị thương?” Trần Thu Muội đặt bạch văn lên bàn, hai tay chống cằm, nhìn .

      Bạch văn quay đầu nhìn Trần thu Muội, lắc chin cái đuôi sau lưng, trả lời, đương nhiên cũng trả lời được.

      Lát sau Trần Thu Muội lại tiếp “ vậy ngươi xem, ta gặp cửu vĩ hồ bị thương có gặp may mắn ?” xong lại cười tủm tỉm.

      Sau khi thương thế tốt lên Bạch văn lặng lẽ rời .

      Gặp lại trần Thu Muội là 8 năm sau, nàng gả cho người ta, sinh hài tử, nhưng sau khi cưới cũng khoogn tốt. Trần Thu Muội cam chịu số phận, trốn nhà . Lúc Bạch văn tìm được nàng là lúc nàng bị đám nam nhân vây quanh, quần áo bị xé hơn nửa, Bạch văn cứu trần Thu muội, đưa nàng đến 1 thôn đẹp đẽ trong nhân gian mà vô tình phát . ở đó hai người sống cuộc sống như những đôi vợ chồng khác, nam cày nữ dệt, cuộc sống hạnh phúc..

      Nghĩ đến cuộ sống hạnh phúc 30 năm đó. Trong lòng Bạch văn quặn lòng. hiểu, sao mọi chuyện lại biến thành kết cục như thế này?

      Trần Thu Muội nhưng cũng quá dung túng nàng. Thế gian này bao dung cũng phân thiện ác, thành toàn phải hoàn mỹ! chỉ tiếc tỉnh ngộ quá muộn..

      thôi”

      Bạch Phàm chắp hai tay sau lưng, giống như du ngoạn trước. với bộ mặt đau thương của Bạch Văn thèm để ý.

      ra cần nhìn em chằm chằm, ngoại trừ thanh khâu em cũng còn nơi nào để .”

      “ Thanh Khâu gửi thư, ta phải mang ngươi trở về. cho ngươi biết, người phật môn đến Thanh Khâu,tiêu độ hồn này chúng ta phải trả về. cho nên, ngươi thiếu được bị phạt.

      Hai người xa, tựa hồ đại biểu cho mọi chuyện kết thúc…

      Hết quyển 2

    3. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      303
      Được thích:
      3,480
      Gửi các nàng, cảm ơn các nàng luôn theo dõi ủng hộ Julie và 'Diêm vương trùng sinh' trong suốt thời gian qua. Do conver chưa xong quyển 3 nên mình quyết định tạm dừng truyện ở quyển 2, để đợi conver hết quyển 3 edit tiếp. Trong thời gian chờ đợi mọi người hãy ủng hộ Julie trong hố ' Thâm dạ thư ốc' nha. các nàng nhiều
      https://cungquanghang.com/threads/tham-da-thu-oc-thuan-khiet-tich-tieu-long.31700/
      Nguyên NguyễnChris_Luu thích bài này.

    4. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      303
      Được thích:
      3,480
      20-10 chúc chị em luôn mạnh khỏe, xinh đẹp:yoyo45::yoyo14::yoyo12:

    5. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :