Diêm Vương trùng sinh

Thảo luận trong 'Truyện Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Chris

      Chris Well-Known Member

      Bài viết:
      718
      Được thích:
      440
      Hong hot, lot dep ngoi cho :)
      Julie Phạm thích bài này.

    2. LyLy Mai

      LyLy Mai Member

      Bài viết:
      58
      Được thích:
      48
      lót dép chờ... :Cheerleader:
      Julie Phạm thích bài này.

    3. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      CHƯƠNG 1: SINH CON NGÀY TIẾT QUỶ

      Hai ngày trước tết Trung Nguyên, dưới cầu mãnh liệt của bà bà, Bạch Hiểu Âu nhập viện sinh sớm. Dù nàng tin chuyện ma quỷ nhưng bà bà thế nàng cũng nghe theo, dù sao con cũng đủ tháng, sinh sớm mấy ngày cũng sao.

      Buổi sáng hai mẹ con ăn đơn giản rồi nhập viện. Vì Bạch Hiểu Âu thấy bình thường nên gọi điện cho chồng làm cảnh sát của mình, thông báo tiếng và đến lúc giao ban hãy vào.

      Làm thủ tục nhập viện, lại tiến hành kiểm tra các loại, lúc Bạch Hiểu Âu nằm lên giường là mười giờ trưa. Bác sĩ tiến hành tiêm trợ sản cho Bạch Hiểu Âu, bác sĩ bình thường lúc sau đau từng cơn, ước chừng phút lần, tử cung bắt đầu mở ra. tiếng sau đưa nàng đến phòng sinh kiểm tra.

      xong bác sĩ rời .

      Bạch Hiểu Âu khẩn trương nhìn chằm chằm từng giọt được tiêm vào cơ thể mình, sắc mặt có chút trắng bệch. Đều phụ nữ sinh con là dạo vòng quỷ môn quan, chẳng lẽ đau như vậy!

      sao đâu, nào có phụ nữ sinh con mà đau? Đừng sợ, mẹ ở bên cạnh con.” Bà bà thấy sắc mặt Bạch Hiểu Âu thay đổi, liền biết nàng sợ, cuống quýt vỗ tay nàng.

      Bạch hiểu Âu nở nụ cười cứng ngắc với bà bà, sợ, làm sao có thể sợ? nghe cha , mẹ là sinh ta vì khó sinh mà chết, ta có phải cũng khó sinh ?

      Nghĩ đến đây Bạch Hiểu Âu càng căng thẳng, làm hô hấp cũng khó khan.

      “ Mẹ, con muốn gọi điện thoại cho cha con.”

      “ Cũng tốt, cho ông thông gia con muốn sinh sớm, để ông ấy sắp xếp đến.” bà bà xong liền thức thời ra ngoài, để hai cha con tâm .

      Phòng của Bạch Hiểu Ân là chồng nàng Tần Bằng đặt trước, là phòng đơn, lại ở cuối. nên khi bà bà ra ngoài, trong long liền lập tức yên tĩnh, thậm chí Bạch Hiểu Âu có thể nghe thấy tiếng tim đập của mình.

      Lấy điện thoại, tay Bạch hiểu Âu có chút run rẩy.

      “ Alo, cha, là con.”

      “ Hiểu Âu a, có phải con nhập viện rồi ?”

      “ A, sao cha biết?”

      “…”

      “ Cha?”

      “ Đừng lo lắng, cha mua vé xe lửa, ngày mai đến.”

      Nghe được câu này, Bạch hiểu Âu nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào lên lời.

      Bên kia điện thoại, dường như Bạch cha hiểu suy nghĩ của con “ Hiểu Âu a, đừng sợ, con phải nhớ mụ mụ luôn phù hộ con. Còn có, phải nhớ mang theo ngọc hộ thân, dù thế nào cũng được bỏ ra.”

      “ Vâng, con vẫn mang theo.”

      Cúp điện thoại, Bạch Hiểu Âu yên tâm hơn nhiều.

      Đúng, phải tin rằng mụ mụ phù hộ mình, từ đến giờ vẫn luôn như vậy, cho nên mình nhất định sao.

      Thở dài hơi. Bạch Hiểu Âu cúi nhìn miếng ngọc hộ thân đeo cổ, đó là miếng ngọc màu trắng long lanh mà tinh tế, dưới ánh đèn có thể nhìn thấy chữ phồn thể như bị viết nhầm. Ba ba miếng ngọc này từng ở trong miếu nhận hương hỏa trăm năm, đeo nó chỉ khỏe mạnh mà còn ngăn được tà khí.

      Bạch Hiểu Âu tin tà, nhưng từ khi ra đời nàng đeo nó nên dần dần trở thành thói quen, nếu tháo xuống có cảm giác thiếu thứ gì đó.

      nghĩ linh tinh bà bà đẩy cửa vào.

      “ Hiểu Âu, bắt đầu đau sao?”

      Bạch Hiểu Âu lắc đầu, từ lúc tiêm trợ sản đến giờ cũng nửa tiếng, sao có chút cảm giác nào?

      “ Kỳ quái, bác sĩ phải , sau lúc đau sao? Chẳng lẽ cầm nhầm thuốc?” bà bà nhíu mày thầm.

      “ mẹ, mẹ đừng vậy, để bác sĩ nghe thấy lại hay, có lẽ lát nữa đau.”

      được, mẹ phải hỏi bác sĩ chút” bà bà yên lòng, xoay người ra ngoài.

      Mười phút sau, y tá và bác sĩ chạy tới, sau khi kiểm tra thấy bụng của Bạch Hiểu Âu vẫn bình thường có chút kì quái, nhưng lại thấy có gì dị thường.

      “ a di, con dâu a di hết thảy bình thường, chờ thêm chút nữa, có trường hợp trợ sản có tác dụng chậm, sao.”

      “ vậy lúc nào mới sinh a?”

      “ nước mới truyền được phần ba, nhiều nhất là hết nửa bình bắt đầu. Lát sau con tới.”

      Nửa giờ sau, gia hỏa trong bụng nàng vẫn có động tĩnh.

      tiếng sau, nước truyền xong, Bạch Hiểu Âu cũng ngủ thiếp .

      Ba rưỡi chiều, Bạch Hiểu Âu tỉnh, bác sĩ lại cho nàng liều trợ sản, lúc gần dùng ánh mắt hồ nghi nhìn nàng.

      Năm rưỡi chiều bình nước thứ hai truyền xong, chồng Bạch Hiểu Âu mang cơm tới, nàng hài lòng ăn.

      Tám giờ sáng ngày thứ hai, cũng là ngày mười bốn tháng bảy lịch, bác sĩ bất đắc dĩ tiêm thêm liều trợ sản.

      Mười hai giờ trưa, cửa tử cung vẫn bình thường, có dấu hiệu mở.

      Sáu giờ tối, vẫn như trước.

      Lúc này Bạch hiểu Âu nhận được điện thoại của lão ba.

      “ Uy, Hiểu Âu, ba xe lửa, nhưng nhanh nhất ngày mai mới tới, con vẫn tốt chứ?”

      “ mọi chuyện vẫn tốt ba, bây giờ chưa thấy có phản ứng gì, ba chậm chút.”

      “ vậy là tốt rồi”

      Trong phòng của bác sĩ, bà bà của Bạch hiểu Âu, Ngưu Ngọc Lan lo lắng, có ý muốn mổ.

      “ tình huống của con dâu a di rất bình thường, cần thiết phải mổ, a di là người từng trải, hẳn hiểu , hài tử nên sinh theo tự nhiên tốt hơn.”

      “ nhưng ngày mai là tiết quỷ a, sinh vào ngày xấu như thế, có nhiều điềm tốt.”

      “ a di, giờ là thế kỷ nào rồi, a di còn tin những điều đó?”

      Tần Bằng xấu hổ cười cười với bác sĩ, cưỡng ép mẹ ra ngoài “ mẹ, mẹ đừng mở miệng là tiết quỷ này nọ, sợ làm trò cười cho người ta! Trễ vậy rồi, mẹ về nghỉ , đêm nay con ở đây.”

      Tần Bằng xong ép mẹ ra thang máy.

      Ngưu Ngọc Lan bất đắc dĩ thở dài “ Ai, phải làm sao mới tốt.”

      Nằm viện ngày thứ ba, ngày mười năm tháng bảy lịch, chin giờ sáng bác sĩ kiểm tra cho Bạch hiểu Âu, nước ối chảy mọt nửa, nhưng hài tử vẫn bình thường, cửa tử cung vẫn chưa có dấu hiệu mở.

      Mười giờ tối, Bạch hiểu Âu bắt đầu đau từng cơn, được đưa vào phòng sinh.

      Tần Bằng, Ngưu Ngọc Lan, ba Tần Bằng- Tần Thiệu Quang và người mới đến buổi chiểu, ba Bạch Hiểu Âu- Bạch Phàm, lo lắng chờ ngoài cửa.

      Đầu tháng 9 phương nam, cuối hè vẫn còn oi bức nhưng từ khi Bạch Hiểu Âu bắt đầu sinh, Tần Bằng liền cảm thấy cả bệnh viện đều lạnh buốt, đến mức tay chân nổi da gà. Mới đầu nghĩ là do điều hòa của bệnh viện nhưng hỏi ra mới biết đầu giờ tối tất cả điều hòa của bệnh viện đều đình công, lúc đầu nghĩ có điều hòa rất nóng, ngờ so với khi mở còn lạnh hơn.

      Bạch Hiểu Âu nằm giường, dùng hết sức nhưng dù nàng cố thế nào, đứa bé cũng ra.

      “ cổ tử cung mở ba ngón, dùng sức chút, rất nhanh liền sinh ra” Bác sĩ khích lệ.

      Bạch Hiểu Âu nắm chặt lấy thành giường, dùng hết sức lần, lần này dùng sức đến hoa mắt nhưng nàng cảm giác được đứa trong bụng trôi ra.

      “ đầu ra rồi, tiếp tục dùng sức.”

      Nghe bác sĩ , Bạch Hiểu Âu dám nghỉ, ráng dùng sức.

      Đột nhiên hai mắt tối sầm. A? sao mình lại thấy gì? Chẳng lẽ dùng sức mạnh quá bị choáng?

      “ sao lại cúp điện? nhanh dùng nến, đứa bé sắp ra rồi.” tiếng kêu của bác sĩ kéo tâm trí Bạch hiểu âu lại, trong lúc hoảng hốt nàng cảm thấy có vô số bóng đen nhìn mình, trong đó có bóng đen cao lớn muốn đánh tới, nhưng đợi nó tới gần, Bạch hiểu âu cảm thấy ngọc bội trước ngực nóng lên, cảm thấy ánh sáng bắn ra bốn phía, nàng nhịn được nhắm mắt lại, cảm thấy mấy cái bóng đen lui về sau.

      Lúc này “ oa “ tiếng,ánh đèn sáng lên.

      “ là con trai, nặng ba cân, ra đời lúc 12h ngày mùng 3 tháng 9 năm 2011.” Bác sĩ vừa vừa bọc đứa bé lại.

    4. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      CHƯƠNG 2: BÚ SỮA CŨNG THẸN THÙNG?
      Là con trai.

      Trong đầu Bạch Hiểu Âu vang vọng thanh này, dùng hết sức ngẩng đầu, nhìn xong trong mắt lại có sợ hãi và thể tin.

      Nhất định vừa dùng sức nên hoa mắt, nhất định là vậy.

      Bạch Hiểu Âu tự an ủi mình, tận lực làm bản thân buông lỏng, sau đó ngã xuống giường.

      “ Mau, nhìn con của .” Bác sĩ đặt đứa bé vào trong ngực Bạch Hiểu Âu, liền vội vàng cho người thu thập này nọ.

      Bạch Hiểu Âu cúi đầu nhìn con trai, lại quỷ dị phát đứa nghiêng đầu nhìn nàng cười, cặp mắt đen nhánh rạng rỡ, nhìn giống ánh mắt mà đứa bé nên có.

      Cái này… phải trẻ con chưa nhìn thấy gì sao? Nhưng nét mặt của rang là có thể nhìn thấy a.

      Bạch Hiểu Âu há to miệng, nàng hoàn toàn biết nên có phản ứng gì, hét lên? Hay là cười với ?

      “ người nhà của Bạch Hiểu Âu, vào đưa sản phụ về phòng bệnh.” Bác sĩ mở cửa với bên ngoài

      “ Bác sĩ, con dâu tôi sinh là con trai hay con ?” Ngưu Ngọc Lan thấy cửa phòng sinh mở liền tiến lên vội vã hỏi giới tính đứa bé.

      “ Con trai, mẹ con bình an!” bác sĩ liếc mắt nhìn Ngưu Ngọc Lan, nghĩ thầm đúng là bà bà a, đầu tiên luôn là quan tâm cháu trai.

      Tần Bằng chen lên, lần đầu tiên trong đời trải qua thời gian khó khăn như vậy, bệnh viện u lãnh lại mất điện, làm lo lắng cho Bạch Hiểu Âu.

      Mẹ nó, cái này phải sinh con mà chính là tra tấn người. Ta thề chỉ sinh đứa, sau sinh nữa.

      “ bà xã”

      Tần Bằng nhanh chóng đến bên vợ, hôn nên trán nàng. “ vợ vất vả rồi” nhưng câu đó lại nghẹn ở cổ.

      Bạch hiểu Âu sững sờ ngẩng đầu “ ông xã..” ra nàng muốn , mau nhìn con, vậy mà vừa ra đời có thể nhìn ta cười.

      Nhưng dường như Tần Bằng phát con. vội vàng giúp nàng mặc quần, thu thập xong bà bà bước vào.

      “ để bà xem cháu của bà nào.” Mặt Ngưu Ngọc lan cười thành đóa hoa, mặc dù bà ta kiêng ngày tiết quỷ sinh con nhưng dù sao cũng là cháu ruột của mình, về nhà chịu khó miếu thắp hương là được.

      Bạch hiểu Âu cúi đầu, phát con trai nhắm mắt ngủ thiếp , đúng vậy hô hấp của đều đều, là ngủ thiếp ?

      “ ai u, nhìn cái mặt này, tuấn, giống như tiểu bằng hồi .” Ngưu Ngọc Lan ôm đứa bé .

      Tần bằng ôm Bạch Hiểu Âu vào xe lắn, tiện thể “ dáng vẻ dúm ró, sao mẹ lại nhìn thành giống con?”

      “ tiểu tử thối, cái gì đó, đây là con của con.” Ngưu Ngọc Lan trừng mắt, ôm đứa bé về phía cửa.

      Tần bằng lắc đầu, đẩy vợ ra ngoài.

      “ Ông thông gia, mau nhìn cháu ngoại của ông a.”

      Bạch Phàm nghe tiếng của Ngưu Ngọc Lan nhưng cũng để ý, lo lắng nhìn phía sau bà ta, đến khi thấy Tần Bằng đẩy Bạch hiểu Âu ra mới thở phào.

      “ cha, con sao.” Bạch hiểu âu cười với cha mình.

      sao là tốt, sao là tốt.” Bạch Phàm bỏ lo lắng xuống, tới vỗ tay con .

      Hai ngày sau bạch hiểu Âu xuất viện.

      Trong hai ngày này đứa bé mực ngủ say, ăn uống, khóc nháo.

      Đến tối mới tỉnh lại trong ngực Bạch Hiểu Âu, thực tế là Bạch Hiểu Âu sợ chết đói nên ôm lắc, kêu, hành hạ nửa giờ mới mở mắt.

      Thấy con trai tỉnh lại, Bạch Hiểu Âu kích động đem ngực sớm căng đau nhét vào miệng .

      Miệng tiểu gia hỏa ngậm lấy nhưng lại dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Bạch hiểu Âu, trong nháy mắt đó bạch hiểu Âu cảm thấy con mình lại đỏ mặt.

      Cái này, sao có thể a?

      “ sao lại ăn?” nửa ngày mà con vẫn có động tĩnh gì, Bạch Hiểu Âu cảm thấy buồn bực, phải trẻ con vừa sinh ra biết bú sữa sao? Chẳng lẽ vẫn có ngoại lệ? biết ăn như thế nào?

      Nghĩ tới đây, Bạch hiểu âu liền gọi vọng ra “ mẹ, mẹ vào đây chút.”

      Bạch Hiểu Âu vừa hô xong cảm thấy ngực đau nhói, cúi đầu thấy tiểu tử này nhắm mắt, ra sức hút.

      “ Hiểu Âu, sao vậy? Nha, bảo bảo có thể bú a.” Ngưu Ngọc Lan bước vào thấy Bạch hiểu Âu cho con bú trong lòng cao hứng.

      “ Mai mẹ mua cho con hai cái đầu cá, muốn ăn gì với mẹ. ai u, xem bảo bảo của chúng ta ăn ngon chưa kìa, vừa nãy còn lo lắng bị đói, giờ yên tâm.” Ngưu Ngọc Lan cười tủm tỉm, ngồi lúc mới rời .

      Tiếng đóng cửa vừa vang lên, trong ngực liền có động tĩnh.

      Bạch Hiểu Âu giật mình nhìn con trai, sao bà bà vừa liền ăn rồi? cần thận nhìn vật tựa như ngủ, miệng vẫn ngậm nhưng hai mắt nhắm nghiền.

      “ uy?” Bạch Hiểu Âu kêu thăm dò, lại thấy có động tĩnh gì. Cái này, chẳng lẽ trẻ con có thể ngủ như vậy?

      Bất đắc dĩ đặt con xuống. Bạch Hiểu Âu nằm bên cạnh. Nhìn con trai , mỗi sợi lông mặt đều có thể nhìn thấy , cái mũi nho , đôi môi màu hồng mê nguoaif.

      Trong lòng Bạch Hiểu Âu là mảnh mề mại, trong lòng nàng thương hôn lên môi của con. Sau đó hài lòng nhắm mắt. chốc sau tiếng hít thở đều đều vang lên.

      Lúc này đứa bé vốn ngủ lại mở mắt, trong mắt lên tinh quang, quay đầu hung hăng nhìn ngoài cửa sổ.

      Cách màn cửa dày vẫn nhìn thấy những bóng đen tung bay ngoài cửa sổ. thế nhưng dù bọn dùng cách nào cũng vào được phòng.

      Lúc này trong phòng khách, Bạch Phàm và tần Thiệu Quang đánh cờ, ánh mắt vô tình hay cố tình nhìn ngoài cửa sổ, trong lòng cười lạnh, hừ, biết nặng , kết giới của lão phu các ngươi há có thể dễ dàng phá?

      Mười giờ tối Tần bằng về nhà, thấy trong phòng khách chỉ có mình bố vợ xem tv, xem ra ba mẹ về nhà.

      Cha mẹ Tần Bằng ở cùng cư xá với bọn , nhưng khác tòa, vừa để bọn tự do lại có thể chăm cho cháu, công đôi việc.

      “ cha còn chưa ngủ sao?” Tần bằng thay giày chào hỏi Bach Phàm.

      chờ con, ăn cơm chưa?” Bạch Phàm cười cười, như có như nhìn cánh cửa sau lưng Tần Bằng.

      “ ai, con còn chưa ăn, hôm nay có vụ án, bận rộn cả đêm. Sáng mai lại còn phải họp. Hiểu Âu ngủ rồi ạ.” Tần bằng vừa hỏi vừa xoa cổ.

      “ cho bảo bảo ăn xong liền ngủ. Vụ án gì mà vội vã vậy? trong bếp có để phần cơm, ta hâm lại cho con.” xong Bạch Phàm đứng lên.

      “ để con tự làm. Bên Nam hồ phát nữ thi thể trần như nhộng, nhìn thấy hình như là học sinh, còn chưa điều tra ra thân phận.

      “ a, chết đuối?”

      phải, cổ có vết hằn của dây thừng, trước khi chết dường nhiw bị vũ nhục, cho nên sơ bộ kết luận là bị giết chết sau đó mới bị ném xuống hồ.”

      đáng thương?”

      “ đúng vậy a! còn trẻ như vậy” Tần bằng hâm nóng cơm và đồ ăn, liền vội vàng ăn.

      “ Con ăn cơm , ta ra ngoài chút.”

      “ muộn vậy cha còn muốn đâu?”

      “ trong nhà cả ngày có chút bó tay bó chân, hai vòng về.”

      “ Vâng, vậy cha chậm chút.”

      Bạch Phàm ra khỏi nhà, quay đầu lại, ấn thang máy, liếc vào góc hành lang “ theo ta”

    5. Thanhbliss

      Thanhbliss New Member

      Bài viết:
      7
      Được thích:
      5
      Nhảy hố, ủng hộ bạn, thỉnh cầu lịch post
      Julie Phạm thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :