Diêm Vương trùng sinh

Thảo luận trong 'Truyện Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Chris

      Chris Well-Known Member

      Bài viết:
      718
      Được thích:
      440
      Truyen co hoi huong bat ma ahihi
      Julie Phạm thích bài này.

    2. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      306
      Được thích:
      3,487
      @Thanhbliss cảm ơn bạn ủng hộ hố của mình, lịch post cụ thể mình k dám trước, thường 1 tuần mình đăng 2 chương, vì tùy thuộc công việc nữa, nếu rảnh mình đăng nhiều, bận ít hơn. Trân trọng!!!!:yoyo4:
      hthuqttnThanhbliss thích bài này.

    3. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      306
      Được thích:
      3,487
      CHƯƠNG 3: NỮ SINH CHẾT OAN
      Bạch Phàm xuống lầu, đến khu vui chơi của trẻ em cách đó năm mươi mét, lúc này tự nhiên là có người qua lại.

      Ngồi xuống cái ghế đá, Bạch Phàm móc ra điếu thuốc “ chỉ là cảnh sát hình bình thường, ngươi theo làm gì? lại nhìn thấy ngươi.”

      Cách Bạch Phàm ba bốn mét, nữ sinh rụt rè đứng đó, tóc xõa ngang vai, trần như nhộng, cổ trắng bệch lên dấu đỏ lóa mắt. Nữ sinh nghe Bạch Phàm bứt rứt, tay che ngực, hai chân khép chặt, mắt to ngập nước. thể phủ nhận là nữ quỷ này dáng dấp rất đẹp.

      Ai, gặp nữ sinh như thế, Bạch Phàm thở dài, móc tờ giấy vàng, đem linh lực tụ tập ngón trỏ, vẽ hình dáng quần áo trung, lập tức ném về phía nữ sinh, giấy vàng cách nữ hài nửa mét hóa thành tro, thân trần trụi của nữ sinh xuất bộ quần áo thể thao.

      Nữ sinh kinh ngạc, sau đó mang theo cảm kích nhìn Bạch Phàm “ Đại sư, cảm ơn ngài!”

      Bạch Phàm đứng lên “ giờ ngươi có quần áo do linh phù của ta biến thành, những cái dã quỷ kia dám khi dễ ngươi. Rời , đừng làm phiền con rể ta.” xong đứng dậy muốn trở về.

      Nữ sinh mang theo nước mắt nhìn Bạch Phàm, bạch Phàm sai, sau khi ta chết, vì toàn thân trần trụi nên bị quỷ nam quấy rối, ngày ngày lo sợ, chỉ dám ngâm mình trong nước. Nếu phải hôm nay thi thể bị vớt lên, gặp được Tần Bằng dương khí thịnh ta cũng dám ra khỏi nước.

      Tần Bằng dương khí thịnh, quỷ hồn bình thường dám lại gần, ta cũng thế nhưng lại ép buộc mình theo, bởi vì ta biết Tần bằng, ta muốn cho Tần Băng biết ta chết như thế nào, càng muốn Tần Bằng cho mẹ ta biết, khẳng định bây giờ mẹ ta còn chưa biết ta chết rồi, tìm đâu.

      Nghĩ đến mẹ, lòng ta như bị kim đâm, nức nở quỳ xuống trước mặt bạch Phàm “ Đại sư.. van cầu ngài giúp ta chuyện.”

      Bạch Phàm muốn lại đứng lại, thương hại nhìn nữ sinh “ hài tử, người chết thể sống lại, thừa dịp bây giờ ngươi chưa có ác niệm, mau chóng theo quỷ sai rời , đầu thai vào gia đình tốt.”

      “ Nhưng mẹ ta còn chưa biết ta chết rồi, với lại.. ta cam lòng, đám hỗn đản hại ta còn ung dung ngoài vòng pháp luật..” xong quang người ta hắc khí.

      Bạch Phàm biết, người chết oan có oán khí, đứa bé này còn trẻ lại chết thảm, nếu để oán khí của bành trướng, cuối cùng thành ác quỷ, đến lúc đó minh phán làm nó hồn phi phách tán, có cơ hội xoay người.

      Nghĩ tới đây, Bạch Phàm liền với nàng “ như vậy , ngươi cho ta số điện thoại của mẹ ngươi, ta thông tri cho nàng. Còn người giết ngươi có cảnh sát trừng phạt, ngươi cần lo lắng.”

      “ cảm ơn đại sư, số điện thoại của mẹ ta là 136******, ta gọi Lục Đan Đan.” Thấy Bạch Phàm đồng ý giúp nàng thông tri mẹ , Lục Đan Đan vừa mừng vừa lo, mừng vì mẹ biết tin tức của mình, lo vì khi biết nàng chết, mẹ thương tâm như thế nào a.

      Đột nhiên Lục Đan Đan như nhớ ra gì đó, vội “ A, đúng, ta biết Tần Bằng, là biểu cữu cảu ta.”

      Nghe thấy thế bạch Phàm kinh ngạc “ Tần Bằng là biểu cữu của ngươi? Cho nên ngươi mới theo ?”

      Lục Đan ĐAn gật đầu.

      “ Vậy sao biết ngươi?”

      “ Lần cuối ta gặp là hai năm trước, mà.. mà thân thể ta ngâm trong nước mấy ngày, mặt cũng biến hình nên biểu cữu nhận ra ta cũng bình thường.”

      Bạch Phàm hiểu gật đầu, ngồi lại ghế đá “ nếu như thế, ngươi kể lại xem tại sao lại chết?”

      Lục Đan Đan, mười bảy tuổi.

      Là học sinh năm nhất của trường trung học đứng đầu thành phố Tô Dương, thành tích cảu nàng bình thường nhưng đàn violon rất tốt. Lấy trình độ của nàng, lớp mười hai thi trường học viện nhạc là có vấn đề, mẹ nàng- Lương mẫn cũng có ý cho nàng phát triển theo hướng này. Có thể tiền đồ của nàng ta như hoa gấm. Nhưng ông trời lại bất công với hai mẹ con nàng.

      Nửa năm trước, người ba – Lục Sóng, thường xuyên về nhà rốt cục ly hôn với mẹ nàng, đối với chuyện này Lục Đan ĐAn biểu rất bình tĩnh, ngược lại còn an ủi mẹ, nàng lo mẹ nàng còn tình cảm với ba, dù sao cũng chết tâm nên tách ra là chuyện sớm hay muộn. Chủ yếu là phương diện tài sản xảy ra biến hóa, vốn mỗi người nửa nhưng bạn mới của ba là luật sư xem tất cả tài sản lấy , cuối cùng chỉ để lại cho hai mẹ con nàng phòng ở.

      Ra khỏi tòa án, Lương Mẫn lạnh lùng nhìn Lục Sóng nhưng gì. Lúc đó Lục Đan Đan ngồi trong xe, nàng vào nghe phán quyết, nhưng lại yên tâm về mẹ nên đợi bên ngoài. Thấy Lương mẫn ngồi vào ghế lái, Lục Đan ĐAn cười hỏi “ Mẹ, về sau hai chúng ta tự do”

      Lương Mẫn quay đầu nhìn con , nhéo má nàng “ Cũng tốt, mẹ còn có con.”

      Về sau vì vấn đề tiền bạch, Lương Mẫn bán căn hộ kia, mua chung cư gần công ty, Lục Đan ĐAn muốn mẹ phải vất vả đưa đón, liền chủ động muốn chuyển trường. Lương Mẫn xoắn xuýt vì dù sao kia cũng là trường tốt nhất, có người muốn vào còn được. Nhưng Lục ĐAn đan khuyên mẹ, dù sao nàng cũng thi học viện nhạc nên học ở đâu cũng thế.

      Lương Mẫn biết con lo cho mình nên cân nhắc chút cũng đồng ý.

      Lục Đan Dan chuyển vào ban lớp mười của trường Tú trong gió. Bi kịch cũng bắt đầu từ đây.

      Lớp mười ở đây có năm ban, trong đó ban 2 có mĩ nam của trường, Lăng hạo Trạch, cao 1m75, ngũ quan góc cạnh, mắt mí giống như người nổi tiếng cả nước Hàn Tinh. Danh hiệu mỹ nam được tất cả nữ sinh nhất trí.

      Lục ĐAn Dan chuyển vào cũng gây sóng gió, dáng người nàng thanh mảnh, lại học nhạc nên khí chất giống người thường. nên vừa chuyển vào được danh hoa khôi.

      Bởi vì hai lớp cạnh nhau nên Lục ĐAn ĐAn thường xuyên đụng phải Lăng Hạo Trạch, nàng thấy đẹp trai nhưng lại lạnh lùng, với đám con mưới biết hình tượng đó chính là rất lãnh khốc.

      Lục đan Đan thường xuyên thấy con trong lớp tặng quà cho Lăng hạo trạch, nhưng ai ngờ Lăng Hạo Trạch lại theo đuổi nàng, nhưng học sinh nên hẹn hò cũng chỉ là khi tan học đưa nàng về nhà. Lương mẫn biết chuyện cũng phản đối, Lương mẫn là người phụ nữ đại, bà cảm thấy con trai và con mới lớn có tình cảm tốt cũng phải sai lầm gì, huống chi nếu phản đối chừng gây tác dụng ngược lại. cho nên chỉ cần gây chuyện Lương Mẫn cũng để hai người tự phát triển.

      Qua tháng, Lục ĐAn dan dần quen với việc Lăng hạo trạch ở bên cạnh, nữ sinh mười bảy tuổi trong lòng vẫn có chút hư vinh, mỗi ngày có bạn trai lãnh khốc đưa về, trong lòng vô cùng hung phấn và đắc ý.

      ngày, sau khi tan học, Lương mẫn phải tang ca nên báo Lục đan đan ăn bên ngoài, tối mẹ nàng về muộn. lúc này Lăng hạo Trạch phát huy tinh thần trách nhiệm cảu bạn trai, bồi nàng ăn tối. Nhưng sau khi ăn tối….

    4. Huỳnh Thượng Hỷ

      Huỳnh Thượng Hỷ Active Member

      Bài viết:
      149
      Được thích:
      199
      Lâu rồi mới coi lại thể loại như vậy, mới xem khúc đầu mà hay quá.
      Julie Phạm thích bài này.

    5. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      306
      Được thích:
      3,487
      CHƯƠNG 4: LẬT MẶT
      Khi Lục Đan Đan đến chuyện tối hôm đó, cả người run rẩy, hắc khi người trào ra, còn nhiều hơn lần trước. Nhưng bộ quần áo Bạch Phàm đưa cho bé có linh lực, giúp ta áp chế tâm ma, lại có Bạch Phàm dẫn đạo nên chốt lát Lục Đan đan liền bình phục, tiếp.

      Ngày đó, sau khi ăn cơm, khoảng bảy rưỡi, trời tháng sáu vừa vặn tối, Lắng Hạo Trạch muốn đưa đến nơi thần bí. Lục Đan ĐAn tưởng chơi nên hoài nghi gì. Thế nhưng đợi đến nơi Lục Đan đan mới phát đây là tòa nhà mang kiến trúc cũ, ngoại trừ ba tầng dưới có loe lét ánh đèn, còn những tầng đều tối đen như mực, nhìn có chút trầm.

      Dù sao Lục Đan Đan cũng mới là nữ sinh mười bảy tuổi, nhìn chỗ này tự chủ sợ hãi, nàng lôi kéo quần áo Lăng Hạo Trạch “ Nơi này có chút đáng sợ, chúng ta rời .”

      Lăng Hạo Trạch cười thần bí “ ngờ lá gan em lại như vậy? mới thế sợ hãi? , gần nóc nhà có chỗ chơi vui.”

      xong Lăng Hạo Trạch kéo tay nàng, mặc dù trong lòng Lục Đan ĐAn sợ hãi nhưng có bạn trai bên cạnh, lại cùng nên cả gan theo.

      Lúc này là tám giờ mười phút, Lục Đan Đan vừa vừa nghĩ, lát về muộn, mẹ lo lắng. đến tầng áp mái, nhìn quanh vẫn là mảng đen kịt, lúc này có chút nhìn bóng dáng Lăng Hạo Trạch ở đâu, giữa màu đen kịt lại có ánh sáng của chiếc đèn, kia là bóng đèn loại cũ, phát rất sáng nhưng phát ra ánh sáng vàng nhạt. Lục Đan Đan tiến lên mấy bước, thấy xung quanh rang là bị bỏ hoang, trừ mất băng ghế dài, những cái khác đều lộn xộn. Nàng kì quái, chỗ này có gì vui mà Lăng hạo Trạch lại muốn đến?

      Nàng chưa kịp hỏi trong góc tối truyền đến mấy tiếng cười khẽ, chậm rãi ba người bước đến. Dưới ánh đền Lục Đan ĐAn thấy là ba cái thanh niên vô lại, cười dâm đãng.

      Lục Đan Đan lui về sau mấy bước, sợ hãi trốn sau lưng Lăng Hạo Trạch.

      Thấy bộ dạng này của nàng, ba tên vô lại càng cười lớn hơn, trong đó tên vừa cười vừa : “ hạo Trạch, ngươi được đấy, lần này lại câu được em đơn thuần như vậy, đến giờ còn nghĩ ngươi là bạn trai đâu.”

      Nghe thấy câu này, đầu óc Lục Đan Đan như bị sét đánh, nàng kinh ngạc nhìn Lăng Hạo Trạch, kỳ nàng càng muốn nghe giải thích. Nhưng đáng tiếc, từ đầu đến cuối Lăng Hạo Trạch đều mím môi. Đôi mắt mê người ngày xưa biếng thành thâm trầm.

      Lục Đan ĐAn nghi hoặc, đến khi bị ba tên lưu manh đè xuống ghế nàng mới pahnr ứng muốn chạy trốn nhưng sao có thể còn cơ hội.

      Vì phòng ngừa nàng hô lên, ba tên đó dùng băng dình dán miệng nàng lại, dùng dây thừng cột nàng vào ghế, cuối cùng cởi quần áo của nàng, bắt đầu vuốt ve, toàn thân Lục Đan Đan run rẩy, càng làm nàng hoảng sợ là Lăng hạo Trạch vậy mà bình tĩnh lấy camera ra thu hình, Lúc đấy nàng tuyeeth vọng, chỉ muốn ngay lập tức chết .

      Đến phiên người thứ ba, điện thoại vang lên, là điện thoại của mẹ nhưng đương nhiên nàng có cơ hội tiếp. nhưng tiếng vang đó cũng vừa vặn làm hai cảnh sát tuần tra ở dưới lầu chú ý, bọn họ dùng đèn pin chiếu lên mái nhà và hô mấy tiếng.

      Lăng hạo trạch sợ bị bắt liền gọi tên thứ ba cam lòng rời .

      Lúc cảnh sát lên, Lục Đan ĐAn còn bị cột ghế, vì sợ hãi nên run rẩy, đùi còn có ít vết máu, Cảnh sát gọi xe cứu thương đưa Lục Đan Đan đến bệnh viện và gọi cho mẹ nàng.

      Cơ hồ Lương Mẫn là chạy như bay đến bệnh viện, đến khi bà nhìn thấy Lục Đan Đan nàng được tiêm thuốc an thần nhủ thiếp . Lương mẫn đau lòng nhìn con , nước mắt chảy xuống, đây là đứa bé như thuận cỡ nào a, vì sao lại để nó gặp phải tình cảnh này?

      Sau khi Lục Đan Đan tỉnh lại mọi chuyện với Lương Mẫn. Lương Mẫn quả quyết báo án, tiến hành kiện Lăng Hạo Trạch và ba tên lưu manh kia. Nhưng tiếc rằng bốn người này mới mười bảy tuổi, lại nhất trí rằng lúc ấy là Lục Đan Đan tự nguyện, lại thêm trong nhà Lăng Hạo Trạch nhiều quan hệ, chuyện này cuối cùng phán quyết vì trẻ vị thành niên mà trắng án.

      Lương Mẫn vô cùng tức giận, lúc đó bà nhớ tới biểu đệ tần Bằng. cũng gọi điện cho Tần Bằng nhưng lúc đó tần Bằng theo dõi nghi phạm ở bên ngoài, nên chú ý nghe Lương Mẫn , qua loa liền cúp điện thoại, khi về tìm Lương Mẫn, nhưng sau khi trở về lại quên luôn chuyện này.

      Lương Mẫn có cách nào, bên an ủi con , bên đòi lại công đạo cho nàng. Thế là Lương Mẫn tìm bạn của chồng tước, lúc đó bà với người kia “ Tôi tin tưởng năng lực của , chuyện giúp Lục Ba lấy toàn bộ tiền hãy để là chuyện quá khứ, hãy giúp con tôi lấy lại công đạo. Tôi muốn bốn người kia đều phải chết.”

      Bạn Lục Balà Lâm Lâm, tốt nghiệp trường chính trị và pháp luật nổi danh, mấy năm gần đây nổi tiếng là đại luật sư của thành phố Tô Dương. Khi Lương Mẫn tìm ta giúp chuyện này, ta hơi kinh ngạc, nhưng dù sao Lục Đan Đan cũng là con của Lục Ba, nể mặt tăng cũng phải nể mặt phật, chuyện này nhất định phải giúp.

      Thế là Lâm Lâm cho ta thời gian bốn tháng, ta nhất định tìm ra chứng cứ, đem bốn tên kia ra vành móng ngựa.

      Trong thời gian này, Lục Đan Đan xin nghỉ. Lương Mẫn sợ học bị dị nghị nên muốn chuyển trường. nhưng còn chưa kịp làm thủ tục xin nghỉ xảy ra chuyện.

      Ngày mùng 5 tháng 8, Lục Đan Đan nằm trong phòng điện thoại nhắc nhở có tin nhắn QQ. Lục Đan Đan mở ra liền ném điện thoại xuống đất, ôm chặt đầu nằm giwuongf.

      Kia là video mà Lăng hạo Trạch quay khi nàng bị ba tên lưu manh vũ nhục mái nhà.

      Trông thấy video kia như thấy ác mộng, toàn thân Lục Đan Đan run rẩy. Nhưng vì nàng run rẩy mà ngừng lại, điện thoại báo có tin nhắn, Lăng Hạo trạch bắt nàng đến chỗ, nếu nàng đến phát video lên mạng, để cho mẹ nàng nhìn thấy.

      Lục Đan Đan co ro giường hơn nửa giờ, nàng sợ hãi nhưng càng sợ mẹ thấy cái video kia. tại phải làm sao? ? Hay ?

      điện thoại lại lên tin nhắn “ Tranh thủ thời gian, nếu ta liền gửi video cho mẹ ngươi ngay lập tức.”

      Lục Đan Đan thấy đĩa trái cây bàn có con dao. Nàng cắn răng cầm lấy giấu trong túi quần, thay quần áo, cầm đàn violon.

      Nàng bắt xe buýt đến địa chỉ mà Lăng Hạo Trạch gửi, đó là nơi xa lạ, quanh quẩn hồi mới thấy địa chỉ. Chỗ đó là tầng hầm u thấy ánh sáng.

      Lục đan đan ở cổng nắm chặt con dao trong túi quần, nàng sợ hãi, nàng dám vào.

      Lúc này cửa mở ra, phải Lăng Hạo trạch mà là trong ba tên lưu manh, tên là CHương Chí Cường.

      “ ha ha, nghĩ là đến ?” Chương Chí Cường cười cợt nhả, kéo Lục Đan Đan vào.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :