Diêm Vương trùng sinh

Thảo luận trong 'Truyện Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. boogoo97

      boogoo97 Well-Known Member

      Bài viết:
      1,331
      Được thích:
      1,479
      Đúng là bọn khốn nạn mà. Sao đời sinh ra phụ nữ còn sinh ra bịn đàn ông:yoyo50::yoyo50::yoyo50::yoyo50:
      lisa0801Julie Phạm thích bài này.

    2. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      CHƯƠNG 5: ĐỨA BÉ NGỐC
      Lục ĐAn Đan bị Chương Chí Cường cưỡng ép vào gian phòng u kia, nàng run rẩy móc dao gọt trái cây, vừa khóc vừa “ mau đưa ta đoạn video, đưa đoạn video cho ta.”

      Hành vi của Lục Đan ĐAn làm ba tên lưu manh cười lớn, CHương Chí Cường và Từ Gia Nhạc còn ngừng sờ xoạng mông nàng, còn tên là Lý Duy Bình ngồi trước máy tính, hiển nhiên người gửi video cho Lục Đan Đan là .

      Nhìn dao gọt trái cây trong tay Lục Đan Đan bọn thèm để ý.

      lần nữa Lục Đan Đan bị ba tên đó thay phiên cưỡng hiếp. Lần này giống lần trước đó là Lăng Hạo Trạch ở bên cạnh thu hình.

      ra ngoài là sáu giờ tối. trong WC công cộng, Lục Đan Đan nhìn mình trong gương, cảm thấy thân thể này rất dơ bẩn. Nàng điên cuồng hét lên, dùng dao gọt trái cây liều mạng cắt tóc mình, biết cắt bao lâu, đến khi nàng mệt mỏi, tóc từ dài cũng biến thành lởm chởm, nàng co quắp nền đất.

      Lúc này điện thoại kêu, là mẹ gọi. Lương Mẫn về nhà, thấy nàng đâu nên lo lắng tìm khắp nơi.

      Lục Đan Đan lau khô nước mắt, nhận điện thoại, mình học đàn ở bên ngoài, về ngay.

      Về đến nhà, hai tuần tiếp theo bên ngoài nàng tỏ ra bình tĩnh nhưng thực tế nàng nơm nớp lo sợ, nàng muốn tắt điện thoại nhưng lại sợ ba tên lưu manh kia tìm mẹ, mỗi lần điện thoại keu lên trái tim nàng cũng muốn nhảy ra ngoài.

      Dù thế nào, ác ma vẫn là ác ma. Dù Lục Đan Đan sợ hãi thế nào bọn cũng bỏ qua cho nàng.

      Lần này, vẫn là căn phòng kia.

      Lục Đan Đan biết nàng có hi vọng lấy lại video kia, nếu có hi vọng vậy cùng nhau đồng quy vu tận .

      Nàng thay xong quần áo, vào bếp lấy dao phay, lúc ra phòng khách lịch treo tường có ngày được khoanh vòng tròn, ngày 31 tháng 8, là sinh nhật mẹ.

      Lục Đan Đan vuốt ve ngày đó lâu, sau đó viết nên ngày đó hàng chữ rất “ mon, don’t cry”

      Trong phòng kia, nàng chém bị thương Chương Chí Cường, nhưng Từ Gia Nhạc lại đá bay dao phay, Lý Duy Bình tức thở hổn hển dùng dây thừng ghìm cổ nàng. Hai tay Lục Đan Đan bám lấy dây thừng, liều mạng giãy dụa nhưng càng như vậy Lý Duy Bình càng siết chặt, Chương Chí Cường ở bên cạnh hô hào siết chết nàng, bao lâu thân thể Lục Đan ĐAn còn giãy dụa.

      Cứ như vậy, nàng bị siết chết.

      Ba tên lưu manh tuy chưa mười bảy tuổi nhưng đều là kẻ tâm ngoan thủ lạt. Còn có Lăng Hạo trạch, sau khi Lục Đan Đan chết, CHương Chí Cường gọi điện thoại cho , chỉ hời hợt câu “ cởi quần áo ra, nhét vào bao tải ném xuống hồ.” ngữ khí đó, giống như Lục Đan Đan phải là người mà là vật có thể tùy ý vứt bỏ, đồ vật có cũng được, có cũng chẳng sao.

      Lúc đến Lăng Hạo Trạch, trong mắt Lục Đan Đan nổi lên hận ý hơn so với ba tên lưu manh.

      Bạch Phàm ngồi bên cạnh nghe, bên ngoài bày ra bộ dáng bình tĩnh nhưng trong lòng lại chấn kinh và đau lòng cho Lục Đan Đan.

      Hài tử ngốc, sao lại từng bước đến cái chết a!

      “ đại sư, ta nhớ mẹ nhưng ta lại dám nhìn nàng, có ta, mẹ phải sống sao đây..” Lục Đan Đan ngồi xuống, khóc thút thít, mắt đầy nước nhưng khi rơi xuống lại có gì, nước mắt của quỷ, hữu hình nhưng .

      “ Hài tử, về thăm nhà , chừng ngày mai có người mang ngươi .” Bạch Phàm thở dài bất đắc dĩ, biết chỉ giúp đỡ nàng được chút.

      Trước khi Lục Đan Đan rời , Bạch Phàm rót thêm linh lực vào quần áo nàng, để tránh nàng bị dã quỷ khác bắt nạt và nếu có việc đến tìm , làm chuyện điên rồ.

      Sáng sớm hôm sau, Tần bằng ăn cơm nhận được điện thoại của Lương Mẫn.

      “ Tần Bằng,.. có phải cục cảnh sát phát thi thể nữ?” khi Lương Mẫn hỏi, thanh run rẩy.

      Nghe biểu tỷ như thế, tần bằng giật mình “ Chị, sao chị biết việc này? Còn có, chị làm sao vậy?”

      “ tít tít…”

      Lương Mẫn cúp điện thoại, hồn phách thất lạc ra cửa, vừa vừa phải, phải, nhất định phải Đan Đan, nhất định phải..”

      Tần Bằng cảm thấy thích hợp, liền buông bát đũa cầm chìa khóa xe “ Hiểu Âu, cha con trước, trong cục có việc gấp.”

      “ Được, đường cẩn thận.”

      Nhìn Tần Bằng rời , trong lòng Bạch Phàm tư vị.

      Khi Tần Bằng đến cục cảnh sát, Lương Mẫn chưa tới. đầu tiên tới hỏi cảnh sát phụ trách thân phận của nữ thi mới biết hôm nay có 3 gia đình có người mất tích hôm nay muốn nhận thi trong đó có biểu tỷ Lương Mẫn, nàng muốn tới tìm con mười bảy tuổi của mình, Lục Đan Đan.

      Đan Đan?

      Tần Bằng kinh ngạc há miệng, sao lại như vậy? trong trí nhớ của đó là tiểu nữ hài nhu thuận hay ngượng ngùng, vậy mà lớn như vậy?

      Cơ hồ là chạy, Tần bằng đến phòng xác, kéo túi nhựa màu đen, lộ ra mặt Lục đan đan bị nước hồ làm sung, trắng bệch.

      “ Tần ca”

      Nghe tiếng gọi, Tần Bằng xoay người. thấy ngoài cửa phòng là đồng nghiệp tiểu Vương và Lương Mẫn.

      “ chị”

      Tần bằng gọi tiếng nhưng lại biết thêm gì

      Lương Mẫn ngơ ngác nhìn túi nhựa, từng bước tới.

      Khi nhìn nữ thi chút mắt Lương Mẫn liền tối sầm, hôn mê bất tỉnh.

      “ chị..” Tần Bằng nhanh tay đỡ lấy nàng.

      Lương Mẫn tỉnh lại trong phòng Tần Bằng. Nàng đến phòng xác lần nữa, nước mắt chảy như mưa, ngừng vuốt ve mặt con .

      Vành mắt tần bằng đỏ lên, đột nhiên rất hận bản thân, trước đó chị họ có tìm , vì sao khi về hỏi chút? Nếu như lúc đó biết chuyện của Đan Đan, chừng mọi chuyện đến ngày hôm nay.

      Cảnh sát nhanh chóng gọi Lăng hạo Trạch, Chương Chí Cường, Từ Gia Nhạc, Lý Duy Bình, nhưng chỉ là gọi mà phải là bắt giữ. Vì cảnh sát có chứng cứ và bốn tên này vẫn là trẻ vị thành niên.

      Trông thấy bốn người này ở cục cảnh sát, Lương Mẫn điên cuồng muốn đánh bọn nhưng bị Từ Gia Nhạc đạp phát ngã đất miệng hung hổ “ mẹ cái bà điên này, muốn chết.”

      Tần Bằng điên tiết muốn xông nên giáo huấn thằng oắt biết trời cao đất rộng này bị đồng nghiệp kéo lại.

      Lục Ba và Lâm Lâm từ phòng xác ra đỡ Lương Mẫn dậy.

      xin lỗi.”

      Là lâm Lâm , nàng còn chưa thu thập đủ chứng cứ nên làm gì được mấy tên lưu manh kia, lục Đan Đan rời . Nàng cảm thấy rất có lỗi với Lương Mẫn và Lục Đan Đan.

      Từ đầu đến cuối Lục ba gì, tình cảm của và Lục Đan Đan sâu, nhưng dù sao cũng là con của , lại bị lăng nhục và giết chết, nếu trong lòng gợn sóng là thể nào.
      Last edited: 10/7/18

    3. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      CHƯƠNG 6: VIDEO
      Quả nhiê, vì đủ chứng cứ, bọn Lăng hạo Trạch bị giữ nửa ngày liền được thả. Thời điểm bọn ra, ngoại trừ Lăng Hạo Trạch vẫn lạnh lùng còn ba người khác đều bày ra vẻ khinh bỉ. Biểu kia giống như , cảnh sát sao? Còn phải là làm gì được chúng ta.

      Bi thương và tức giận, toàn thân Lương Mẫn phát run, Tần Bằng ở bên cạnh an ủi “ chị, đừng lo lắng, chúng ta nhất định đem hung thủ sát hại Đan Đan ra công lý.”

      A! cỡ nào châm chọc! bình thường câu này đường hoàng, bây giờ lại dùng với người thân của mình.

      Lâm Lâm đứng ở cửa sổ, lạnh lùng nhìn bóng lưng bốn tên lưu manh kia, nhìn đến khi bọn chúng ra khỏi cửa. biết có phải nàng bị ảo giác hay , vậy mà nàng lại thấy khi Lăng Hạo trạch ra khỏi cục cảnh sát, có thân ảnh như có như theo sau, hình bóng kia rất giống Lục Đan Đan.

      Cái này sao có thể a?

      Lâm Lâm lắc đầu, nhất định là mình nhìn nhầm, vì sâu trong nội tâm cảm thấy áy náy với Lục Đan Đan nên mới xuất ảo giác, nhất định là vậy.

      Kỳ lâm Lâm có nhìn nhầm, hình bóng kia xác thực là Lục Đan Đan. Vì Bach Phàm dùng linh phù là quần áo cho nàng nên nàng có thể xuất dưới ánh mặt trời.

      Buổi sáng lục đan đan theo mẹ đến cục cảnh sát, nhưng lại vào được, nên đành phải chờ bên ngoài. Khi thấy bốn người Lăng hạo Trạch vào rồi lại ra, nàng liền hiểu . Cừu hận làm nàng quên lời Bạch Phàm nhắc nhở, thấy Lăng Hạo Trạch rời liền do dự theo.

      Về đến nhà chuyện đầu tiên Lăng hạo Trach làm là bật máy tính, mở file được mã hóa, điền mật mã.

      File mwor ra, bên trong tầm ba mươi video. Lăng Hạo Trạch di chuột đến từng video nhưng lại mở ra, giống như do dự. Cuối cùng lấy usb trong ngăn bàn cắm vào máy tính, khi copy mở mấy cái video. Lục Đan Đan hoảng sợ phát dods là video khi bọn lăng nhục mấy khác, cần nghĩ, video của nàng nhất định cũng ở bên trong.

      Lăng Hạo Trạch nhìn mấy video này, trong mắt mang theo khinh thường, có loại hung phấn ra lời, thỉnh thoảng còn bật cười.

      Sau khi copy tất cả video và usb, Lăng Hạo trạch liền xóa file. cầm usb nhìn cả phòng, cuối cùng ánh mắt rơi vào mô hình máy bay bị bám bụi, đó là mô hình mẹ mua khi bảy tuổi, sau khi bà ta rời , liền chạm vào.

      Lăng hạo trachhj cầm mô hình máy bay xuống, chăm chú nhìn mấy phút, sau đó mở cửa sổ của mô hình, đem usb nhét vào, sau đó đóng cửa, thả mô hình lại chỗ cũ.

      vỗ tay, hài lòng cười.

      Đột nhiên Lăng hạo trạch cảm thấy sau lưng lạnh thấu xương, kinh ngạc quay lại. có gì a? sao lại lạnh như vậy?

      Nhìn đồng hồ, mới năm giờ chiều, là mùa hè, người đường đều mặc áo thun, quần đùi, sao phòng lại lạnh như vậy? Lăng hạo trạch lấy mấy cái áo khoác mặc vào nhưng vẫn lạnh như cũ.

      ngẩng đầu nhìn bốn phía, nghi hoặc, chẳng lẽ bị cảm?

      Lúc này Lục Đan Đan bao phủ bởi hắc khí, nàng phẫn hận nhìn Lăng hạo trạch, mấy lần vươn tay bóp cổ hăn, nhưng tay nàng trực tiếp xuyên qua. Nàng là quỷ mới, hồn phách rất yếu ớt, nếu nhờ linh phù của Bạch Phàm, chỉ sợ nàng nổi nửa bước, nên có khả năng bắt người

      Nhưng nàng là quỷ chết oan nên rất dễ sinh tâm ma, khi hắc khí đủ cường dại có thể thành ác quỷ, nếu ác quỷ ăn đủ số lượng quỷ hồn thành ác ma.

      Lúc đầu Bạch Phàm biết oán khí của Lục Đan Đan cho nên mới dùng linh phù làm quần áo cho nàng, lại rót vào ít linh lực. nhưng lúc này linh lực quần áo cản được oán khí trong lòng Lục Đan Đan, nàng điên cuồng nhìn Lăng hạo trạch, biết bóp được nhưng hai tay nàng vẫn ngừng bóp, qua thời gian lâu, tóc và long mày Lăng hạo trạch xuất tầng sương trắng.

      Lăng Hạo trạch run rẩy dùng chăn bọc lại những vẫn thấy lạnh.

      Thừa dịp Bạch hiểu Âu vệ sinh, Bạch Phàm liền trừng mắt với oắt con mới ra đời. Đột nhiên Bạch Phàm nhíu mày, quay đầu nhìn cửa sổ. cảm thấy linh phù bất ổn, Lục Đan Đan xảy ra chuyện!

      Bạch Phàm đứng lên muốn ra ngoài.

      “ lão đầu, ngươi xen vào chuyện của người khác.”

      “ ngươi biết cái gì!”

      Lúc Bạch Phàm đến nhà Lăng hạo Trạch là 1 tiếng sau, lúc này khí cảu Lục Đan Đan làm cho Lăng Hạo Trạch chết rét. TRong mơ màng, Lăng hạo Trạch dường như thấy Lục Đan Đan dữ tợn, hai mắt đỏ ngầu, ở trước mặt đưa tay bóp cổ , sau đó bất tỉnh.

      Bạch Phàm thu Lục đan đan vào bình sứ dạng hồ lô, mang về cư xá của Bạch Hiểu Âu. Lúc này Lục Đan Đan dị thường an tĩnh, cúi đầu ngồi tại đáy bình nên tiếng.

      Cùng lúc đó, tần bằng đưa Lương Mẫn về nhà nàng, cùng còn có Lâm Lâm.

      Vào nhà tần bằng để Lương Mẫn ngồi sa lon còn mình vào bếp rót cho nàng ly nước ấm.

      Từ bếp ra, tần Bằng thấy Lâm Lâm nhìn lịch treo tường ngẩn người, biểu tình đó dường như phát chuyện gì. đặt ly nước vào tay Lương Mẫn, đến bên Lâm Lâm.

      Lịch vẫn là tháng tám, hiên nhiên Lương Mẫn vì chuyện của Đan Đan nên thời gian rồi chưa đụng đến nó. Lâm Lâm giơ tay chỉ vào dòng chữ bên cạnh số 31 “ Mon, don’t cry.”

      Trong nháy mắt đó, ánh mắt Tần bằng ảm đạm, đưa bé này, biết mình rời nên viết hàng chữ này sao?

      “ chị, em muốn xem phòng Đan Đan.”

      Lương mẫn gật đầu, chỉ phòng bên trái.

      Tần Bằng mở cửa, đây là gian phòng sạch mà thanh nhã, nhơ mang máng khi còn bé, gian phòng của biểu tỷ cũng là dạng này. Quả nhiên là mẹ con. cần thận kiểm tra tất cả, hi vọng có thể tìm thấy dù chút chứng cứ mà Lục Đan Đan để lại.

      Tìm nửa giờ nhưng thu hoạch được gì, Tần bằng nhụt chí ngồi xuống bàn, đây là bàn học của Lục đan đan, đặt sách giáo khoa và nhạc phổ violon.

      Buồn bực, Tần bằng thuận tay rút bản nhạc phổ, còn chưa rút ra được liền nghe tiếng ‘ ba’ từ bên trong rơi ra cái điện thoại.

      Tần bằng sửng sốt, Lâm lâm nghe thấy tiếng động chạy đến, trông thấy điện thoại liền thốt lên “ là điện thoại của Đan Đan.”

      Điện thoại ở trong tình trạng tắt máy, Tần Bằng bật lên, còn chưa đọc tin nhắn thấy QQ của Lục Đan Đan vang lên. mở QQ liền vọt ra mấy tin nhắn “ con mẹ nó, ngươi là ốc sên sao? Sao còn chưa tới?” “ Nhanh lên, bắng lão tử gửi video cho mẹ ngươi, gửi lên mạng.” “ Lục Đan Đan, con mẹ ngươi đến đâu rồi?”..

      Tần bằng kéo lên , đột nhiên video nhảy ra.
      Playgirl9010, hangcao, nhoxbina11 others thích bài này.

    4. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      CHƯƠNG 7: CHỨNG CỨ
      Tần Bằng mở video, bên cạnh còn có Lâm Lâm.

      Xem hết video, cảnh sát hình quen nhìn sống chết như Tần Bằng và luật sư gặp ít loại người như Lâm Lâm, đều phải khiếp sợ.Bọn chúng mới mười bảy tuổi, chỉ làm ra chuyện ác khiến người ta sôi máu như vậy mà còn ghi lại. Hành động đó hai từ biến thái đủ để hình dung hết?

      Lúc này hai người chú ý Lương Mẫn lặng lẽ đến, nàng cướp điện thoại tay tần bằng, xem cuộc trò chuyện, mở video kia. Trong tiếng cười dâm đãng, nàng nhìn thấy Lục Đan Đan bị trói ghế..

      Tần bằng bổ nhào qua giật điện thoại, Lương Mẫn như phát điên, ôm đầu gào thét “a… ta muốn giết bọn , giết bọn , giết bọn …”

      “ chị bình tĩnh chút, em nhất định bắt bọn nó, chị phải tin tương em.”

      Tần bằng ôm Lương mẫn ngừng an ủi, lại dỗ dàng nàng về phòng ngủ, chưa thở ra hơi, điện thoại lại vang lên.

      “ uy mẹ, con về ăn cơm, mọi người ăn trước .”

      “ Tiểu bằng, a, mẹ hỏi con chuyện ăn cơm, mẹ nghe tiểu Mẫn xảy ra chuyện, đến cùng là chuyện gì a?”

      “ sao mẹ biết?” Tần bằng vừa vừa ra ban công phòng khách.

      “ nhạc phụ con , buổi sáng con nhận điện thoại của chị họ, có quan hệ với thi thể hôm qua các ngươi phát , rốt cục là có chuyện gì?”

      “ ai, lời khó hết, thi thể hôm qua bọn con phát hiên là Đan Đan”

      “ Cái gì?” Ngưu Ngọc Lan nghe con trai liền nâng cao thanh .

      Tần bằng đem điện thoại ra xa, đột nhiên nghĩ ra “ mẹ, nếu đêm nay mẹ đến cùng chị họ, xảy ra chuyện như vậy, con yên tâm để chị ấy mình.”

      Ngưu Ngọc Lan do dự, con dâu vừa sinh cháu trai, nếu mình đến nhà có người chết, lại về thăm cháu trai, khó tránh khỏi cảm giác xúi quẩy. Mặc dù đây là cháu mình, nhưng vẫn thấy khó chịu.

      “ mẹ?” thấy Ngưu Ngọc Lan trả lời, Tần Bằng tưởng bà cúp điện thoại.

      “ ở đây, mẹ nghĩ Hiểu Âu mới sinh, cháu trai mẹ còn chưa đầy thánh đâu, nhà chị con có phải thích hợp hay ?”

      “ có cái gì thích hợp, đây là chị họ cũng phải người ngoài. Mẹ vẫn còn mê tín như vậy? ai nha, phải mẹ thể sinh con ngày tiết quỷ sao, Hiểu Âu vẫn sinh ra tiểu tử vừa mập vừa trắng đó thôi?”

      “ cái này… cái này giống a.”

      “ có cái gì giống, mẹ xem mẹ có đến hay , con còn phải về cục chuyến, thể ở nhà chị ấy mãi được.”

      Ngưu Ngọc Lan thở dài “ được rồi, con gửi địa chỉ cho mẹ.”

      Tần Bằng cúp máy, quay lại phòng khách với Lâm Lâm “ Tôi phải đem điện thoại về cục cảnh sát, làm phiền ở lại thêm lúc, mẹ tôi đến đây với chị ấy, chờ bà đến hãy được ?”

      Lâm Lâm gật đầu “ Cảnh sât Tần, chuyện xảy ra với Đan Đan tôi cũng điều tra, dù thuận lợi nhưng cũng tra được ít. Trường Tú trong gió có năm nữ sinh hơn Đan Đan lớp chuyển trường, trong đó có hai nữ sinh từng tiếp xúc với Lăng Hạo Trạch. Tôi gặp các nàng, khi đến Lăng hạo Trạch các nàng đều sợ hãi, nhưng lại . Vừa nhìn nhật ký và video của Đan Đan, tôi nghĩ có thể hai nữ sinh kia cũng có thể gặp chuyện tương tự.”

      Đầu óc Tần Bằng chuyển rất nhanh lập tức “ Ý là hai nữ sinh đó cũng có video nằm trong tay Lăng hạo Trạch, vì sợ bị truyền lên mạng nên dám .”

      “ đúng vậy, cho nên mọi người mau điều tra nhà của Lăng hạo Trạch và ba người kia, còn có địa chỉ trong di động của Đan Đan.

      “ được”

      Lâm Lâm nhìn Tần Bằng rời liền gọi cho Lục Ba.

      “ Trong phòng vệ sinh có lược mà Đan Đan từng dùng, hãy lấy tóc đó rồi gửi về phòng, làm luôn , đửng để người khác phát .”

      Cúp điện thoại, Lâm Lâm rơi vào trầm tư.

      Vừa nãy ta toàn bộ cho Tần bằng. ra năm đó năm nữ sinh chuyển có ba nữ sinh có quan hệ với Lăng hạo Trạch, nhưng trong ba nữ sinh đó- Ngụy Tử chết, là tự sát. cha bé mắc bệnh trầm cảm cho nên mới tự sát. Lúc đầu ta cũng để ý, nhưng tại ta thất cái chết của bé rất có thể liên quan đến Lăng Hạo Trạch, nhưng đó chỉ là cảm giác, có chứng cứ.

      Nhưng sao, có chứng cứ có nghĩa là tạo được ‘ chứng cứ’.

      ta đáp ứng Lương Mẫn làm bốn tên kia chết, nhưng chỉ dựa vào chứng cứ và pháp luật phán tử hình được. ta là luật sư có tiếng nên đối với vấn đề này rất ràng.

      Tần Bằng về đến cục cảnh sát là tám giờ tối. Cùng lúc đó Lục Ba mang theo tóc của Lục Đan Đan đến phòng u dưới lòng đất kia. Lúc đến cửa phòng bị khóa, chung quanh đen như mực, bóng người, xác thực nơi này rất vắng vẻ.

      Lục Ba lấy chìa khóa vạn năng chuẩn bị trước ra mở cửa, cầm điện thoại soi trong phòng vừa bẩn vừa loạn. nhịn được nhíu mày, chẳng lẽ Đan Đan bị giết ở chỗ này?

      Chọn chỗ hẻo lánh, Lục Ba đặt tóc của Lục Đan Đan ở đó, sau đó ra, khóa cửa phòng.

      Trong nhà Bạch hiểu Âu.

      Bạch Hiểu Âu cầm điện thoại, xoay nàng xoay dọc chụp hình con trai mới sinh ba ngày, sau đó hài lòng đăng lên QQ kèm theo lời bình ‘ hôm nay bảo bối giống với hôm qua?’

      Viết xong liền cầm điện thoại cười ngốc nghếch.

      Đột nhiên nụ cười của Bạch Hiểu Âu cứng đờ, nàng thấy bình luận ‘ con ngươi phải người, là cái nghiệt, khuyên ngươi câu, mau bỏ nó, nếu sau này gieo họa cho nhân gian.’

      “ bệnh tâm thần, ngươi mới là nghiệt, cả nhà ngươi là nghieetk.” Bạch hiểu Âu vừa lầm bầm vừa cho người có nick ‘ bán tiên Hạ Lan Sơn’ vào danh sách đen.

      Người này là ai vậy? sao lại là bạn bè QQ của mình? Kỳ quái, mình chưa bao giwof thêm người lạ nha!

      Lúc Bạch hiểu Âu mắng người, oắt con ở bên cạnh mở mắt nhìn nàng, miệng còn nwor nụ cười tà mị. Nhưng lúc Bạch Hiểu Âu quay sang lại nahwms mắt giả bộ ngủ say.

      Thấy khuôn mặt phấn nộn của con trai, tức giận trong lòng Bạch hiểu Âu lập tức tiêu tan. Con trai là đáng nhất, quản người khác làm gì? Chings là ghen ghét nên có ý đồ xấu.

      “ Hiểu Âu, cha xuống lầu dạo, nếu có chuyện gì ngủ trước .”

      Nghe ba chuyện ở phòng khách, Bạch hiểu Âu ra ngoài “ Cha, chờ chút, chiều nay con nghe bà bà tần BẰng và người trong vụ án có quan hệ?”

      “ là biểu tỷ của Tần bằng, hình như người chết là con người chị họ đó.”

      “ a? biểu tỷ nào? A, con nhớ rồi là Lương Mẫn biểu tỷ, ở thành phố Tô Dương chỉ có biểu tỷ ấy.” liên lụy đến thân thích của Tần Bằng, Bạch Hiểu Âu rất giật mình.

      “ trong lòng Tần bằng chắc rất khó chịu, con gọi điện cho chút.” xong Bạch Hiểu Âu muốn về phòng ngủ lấy điện thoại.

      tại khẳng định nó cũng rất bận, con đừng làm rối thêm, nghe lười, ngủ .”

      “ nhưng mà..” Bạch hiểu Âu còn muốn gì nhưng bạch Phàm chặn lại.

      nhưng nhị gì hết, bà bà con đến nhà cháu để chăm, tần bằng gấp rút bắt hung thủ, đều an bài hết rồi, con đừng quan tâm.”

      xong Bạch Phàm đổi giày ra ngoài.

    5. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      302
      Được thích:
      3,474
      CHƯƠNG 8: MUỐN SỐNG ĐƯỢC, MUỐN CHẾT XONG.

      xuống tầng 1, rẽ phải năm mươi mét, Bạch Phàm lại đến khu vui chơi của trẻ em.

      mở bình sứ trắng hình hồ lô. lúc lâu sau cũng thấy có động tĩnh.

      “ Sao? muốn ra?”

      Lúc sau, Lục Đan Đan mới chậm rì rì thân trước mặt Bạch Phàm.

      “ Ngài biết hôm qua ta nhìn thấy gì ở nhà Lăng Hạo Trạch ?”

      Thấy Bạch Phàm gì, Lục Đan Đan tiếp “ Trong máy vi tính của có rất nhiều video, đều là tự thu khi nữ sinh bị bọn làm nhục, trong mỗi video nữ sinh đều máu me đầm đìa nhưng lại nhìn đến vui vẻ. Lúc mắt mắt ta bị mù mới thích ác ma như vậy, đúng, ác ma, chính là ác ma, ma quỷ biến thái.”

      Câu cuối cùng Lục Đan Đan cơ hồ là thét khan cả giọng, hắc khí bị ngăn chặn cũng tràn ra.

      Bạch Phàm thương hại nhìn nàng “ Hài tử, ngươi phải tin tưởng Tần bằng có thể tìm được chứng cữ bắt bọn chúng. Ngươi thể giết , giết ngươi liền có cơ hội đầu thai. Minh giới cũng có luật pháp, ngươi biết chưa?”

      hiểu, ta cái gì cũng hiểu, cái gì mà luật pháp của Minh giới, đầu thai liền đầu thai, ta chỉ muốn giết chết tên hỗn đản kia. Ngài biết …”

      Lục Đan Đan dùng ánh mắt bi ai nhìn Bạch Phàm “ coi như biểu cữu có thể tìm được chứng cứ bắt bọn họ, nhưng vẫn phán bọn họ tội tử hình được.

      Khi đó ta bị bọn chúng lăng nhục, bọn chúng cũng chỉ bị nhốt vẻn vẹn ba ngày, hừ pháp luật bọn chúng là trẻ vị thành niên, thể cấu thành tội.”

      “ ai, pháp luật a..” Bạch Phàm thở dài, nhất thời biết nên an ủi Lục Đan Đan như thế nào, lại thể bỏ mặc nàng, đó là đứa bé đáng thương, nếu vì loại người đó mà mất cơ hội đầu thai rất đáng tiếc.

      Đột nhiên trong đầu Bạch Phàm lóe lên tinh quang, mình nghĩ được biện pháp chính mấy tên khốn kiếp kia nhưng có nghĩa người khác nghĩ ra, còn có vật bụng xấu xa nha.

      “ ngươi vào trong , ta tự có biện pháp giúp ngươi.”

      Vừa dứt lời, Lục Đan Đan liền trở về bình sứ.

      Bạch Phàm về đến nhà là mười rưỡi tối, Tần bằng vẫn chưa về, xem ra phải bận rộn suốt đêm.

      Trong phòng ngủ của Bạch Hiểu Âu rất yên tĩnh, thời gian này nàng luôn ngủ sớm, lúc trước mang thai nàng luôn thích ngủ, đến bây giờ sinh xong, giống như thói quen, đúng chín rưỡi tối nàng ngủ.

      Bạch Phàm nhàng vào phòng ngủ của con , lại nhàng ôm oắt con mới ra đời vài ngày, tranh thủ ôm về phòng mình.

      “ lão đầu, làm cái gì vậy? thấy ta ngủ sao?”

      Bạch Phàm vừa đóng cửa, đứa bé trong ngực liền mở mắt, trong mắt thể rất vui, kết hợp với giọng non nớt làm ảo não cũng bớt mấy phần.

      “ ngủ ngủ, ngày hai tư tiếng ngươi ngủ đến hai năm tiếng, ngươi sợ ngủ liền giống như quá khứ?”

      Đứa bé nhếch miệng: “ tại ta là trẻ con, nhiệm vụ chủ yếu là ngủ và.. bú a” xong hai chữ cuối, đưa bé lộ ra nụ cười mê luyến.

      “ Lưu manh” Bạch Phàm nhìn thấy cái biểu kia trong lòng khó chịu, liền dùng sức ném đứa bé lên giường.

      “ Ngươi có thể chút được ? Ta vẫn còn đó. Lưu manh nào? Ta ăn sữa của mẹ ta, sao lại lưu manh?”

      “ a, đúng, Hiểu Âu là mẹ ngươi. Vậy ngươi nhỡ kỹ, từ giờ trở được gọi ta là lão đầu, phải gọi ông ngoại.”

      Khóe miệng hài co quắp, chỉ là thuận miệng thôi, lão đầu này lại muốn nắm đằng chuôi. Haizz, còn cách nào, ai bảo ta tại là con trai cảu khuê nữ của a!

      “ ôm ta sang đây là có chuyện gì?”

      Nghe câu này, bạch Phàm mới nhớ đến chính , móc bình sứ , thả Lục Đan Đan ra.

      “ ta ngắn gọn, đứa bé này là cháu giá của cha ngươi, chết tương đối oan. Nhưng hết lần này đến lần khác mấy kẻ khốn kiếp hại nàng lại chịu trừng phạt do chưa đủ 18 tuổi, coi như có chứng cứ cũng được phán tử hình, do pháp luật quy định, trẻ dưới 18 tuổi dù có giết người cũng có thể khoan dung..”

      “ pháp luật tại tốt như vậy sao? Sao phát sinh vào thời cảu ta a!” hài trừng mắt, thanh nãi khí nãi đánh gãy Bạch Phàm.

      “ Ngậm miệng, trước nghe ta xong . Cái kia… ta vừa đến đâu rồi?” bị vật đánh gãy, Bạch Phàm quên mất mình định gì, quay đầu nhìn Lục Đan Đan, sau khi kinh ngạc nhìn hài giường, hài lại dùng giọng điệu đại nhân chuyện với Bạch Phàm, nàng cảm thấy vô cùng quỷ dị, kỳ quái hơn là đứa bé kia chỉ cần liếc nhìn nàng cái nàng sợ hãi tự giác lui về sau mấy bước.

      Nàng là quỷ a, sao lại sợ hãi tiểu hài tử mới ra đời lâu? Nhưng nàng chính là sợ, dù có Bạch Phàm ngăn trước mặt nàng vẫn thối lui đến nơi hẻo lánh.

      “Ngươi đừng sợ, tiểu tử này còn chưa đủ tháng, làm được gì.” Bạch Phàm nhìn Lục Đan Đan thuận miệng an ủi.

      “ a, lão đầu, thấy , dù bản vương lưu lạc như vậy nhưng uy thế tiềm vẫn vô hình bộc lộ.” Thấy Lục Đan Đan sợ hãi, vật càng bày ra vẻ mặt đắc ý.

      “ Tả nhổ vào, hù dọa cái quỷ còn hôi sữa, nhìn tiền đồ cảu ngươi kìa.” Bạch Phàm phi ngụm nước bọt xuống sàn, khing thường.

      Nghe được câu này, vật trợn trắng mắt nhưng lên tiếng.

      “ ta tiếp, câu đơn giản, đứa bé này bị bốn tên hỗn đản kia hại, còn quay video, sau đó pháp luật lại làm gì bốn tên kia, nàng nuốt trôi cục tức này, muốn giết bốn người kia, nhưng nếu nàng giết người mất cơ hội đầu thai. Cho nên ngươi đến nghĩ cách có thể báo thù cho nàng mà làm tay nàng dính máu?”

      “ai, đầu thai có cái gì tốt, ta , nàng nên tự tay làm ra kết quả cho 4 người kia mới hả giận!, mà lại, người nhìn đứa bé này , người cũng là hạt giống ác quỷ tốt như ta a”

      “ngươi muốn chết a!” nghe được câu này, Bạch Phàm đứng lên, trợn mắt, chỉ vật giường, oán hận “ cha ngươi mưu đồ ngàn năm, ta còn lấy con ruột cho ngươi hồi sinh, ngươi mới có cơ hội sống lại, ngươi còn chậm lụt như vậy, ngươi có tin ta đánh ngươi về quê cũ

      đùa chút thôi, làm gì nghiêm tục vậy!” Vật thấy Bạch Phàm tức giận cười cười bồi thêm câu.

      “ Hừ” bạch phàm hừ lạnh tiếng, quay đầu .

      “ kỳ làm bọn chết chưa hẳn là biện pháp tốt, chưa nghe thấy câu này sao? Với con người, chết là giải thoát. Theo ta, muốn sống được, muốn chết xong mới là biện pháp tra tấn tốt nhất.”

      “ phải thế nào mới là muốn sống được, muốn chết xong?”

      “ cái này phải biết bọn chúng sợ gì?”

      xong hai người cùng nhìn về phía Lục Đan Đan.

      Ánh mắt Lục Đan Đan có chút mờ mịt, ngoại trừ quen Lăng hạo Trạch, ba người khác nàng hiểu , ở chung với Lăng Hạo Trạch mấy tháng nàng cũng hiểu chứ đừng đến biết sợ gì.

      “ a, đến cái này nương cũng biết?” hài dùng giọng điệu trẻ con nhưng vào tai Lục Đan Đan lại là người rất thành thục.

      Bạch Phàm suy tư, ngẩng đầu với Lục Đan Đan “ như vậy , ngày mai hai chúng ta chia ra hành động, điều tra 4 người này. Nhưng ngươi phải nhớ dù xảy ra chuyện gì cũng được hành động thiếu suy nghĩ, nếu để chuyện lần trước sảy ra lần nữa, ta trực tiếp đưa ngươi về Minh giới.”

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :