Diêm Vương trùng sinh

Thảo luận trong 'Truyện Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      353
      Được thích:
      3,990
      CHƯƠNG 9 : LẦN LƯỢT BỊ BẮT.

      Sáng hôm sau, mới sáu rưỡi, Tần Bằng mang theo bốn cảnh sát đến phòng dưới đất kia. Theo gi chép trong điện thoại của Lục Đan Đan, ngày nàng mất tích cũng là ngày nàng mất mạng, bọn Chương Chí Cường dùng video trong quá khứ để uy hiếp nàng. Cho nên cảnh sát có lý do tin tưởng, cái chết của Lục Đan Đan thoát khỏi quan hệ với bọn Chương Chí Cường, tin tức điện thoại chính là chứng cứ.

      Khi Tần Bằng phá cửa xông vào gian phòng kia. CHương Chí Cường ngủ bên trong, để trần nwuar thân , mowrt mắt mông lung, chưa biết gì há mồm chửi “ Mẹ nó, ai vậy, còn sớm như vậy, lão tử còn ngủ đâu.”

      Tần bằng hai lười, bước nhanh đến trước, nắm Chương Chí Cường ném xuống đất.

      Lần này ngã , Chương Chí Cường lập tức thanh tỉnh, hoảng hốt nhìn quang, thấy bốn cảnh sát ở trong phòng tìm kiếm, mà Tần Bằng đứng trước mặt lạnh lùng nhìn , như muốn cắt ra từng mảnh .

      “ Ngươi, các ngươi muốn làm gì?” câu này có lực nhưng cũng làm ổn định lại, thể hoảng, tuyeeth đối thể hoảng, Lăng hạo Trạch xử lý qua phòng, video cũng xóa, cho nên bọn nhất định tìm ra cái gì.

      Nhĩ tới đây, trong lòng có chút lực, bò dậy, mặc quần áo với Tần bằng: “ Các ngươi dựa vào cái gì mà vào nhà tôi? Có lệnh soát nhà sao?”

      “ Biết cũng ít a, còn biết phải có lệnh soát!” Tần Bằng chưa xong giơ chân đạp Chương chí Cường làm lại nằm rạp xuống đât, rốt cuộc còn phách lối nữa.

      Bốn cảnh sát chỉ nhàn nhạt nhìn qua, người nào bước lên ngăn cản. hôn đản dạng này, đánh chết cũng sai, mặc dù Tần bằng sinh khí nhưng vẫn hiểu phân lượng nên khống chế lực đạo.

      Tìm cả nửa ngày cũng tìm được cái gì, lúc mọi người bực bội, nữ cảnh sát duy nhất phát trong góc tường có mấy sợi tóc dài. nhặt lên, nhìn kỹ rồi bỏ vào túi nhựa.

      “ Tần ca, phát mấy sợi tóc dài, lấy về xét nghiệm DNA”

      Nghe lời cảnh sát, Chương Chí Cường khiếp sợ ngẩng đầu, sao có thể?

      cảnh sát kiểm tra máy tính cũng đứng lên “ máy tính là vài ngày trước triệt để thanh lý qua, tại tìm thấy gì.”

      Tần Bằng gật đầu, chỉ Chương Chí Cường “ dẫn về, báo cho cha mẹ , mặt khác phảo bắt giữ ba người Lắng Hạo Trạch, Từ Gia Nhạc, Lý Duy Bình.” xong Tần Bằng dẫn đầu ra ngoài.

      đêm ngủ nhưng Tần bằng có chút mệt mỏi nào.

      Lên xe cảnh sát, mấy người mang Chương Chí Cường đến nhà Lý Duy Bình.

      Căn cứ địa chỉ tra được, nhà Lý Duy Bình ở phụ cận tiểu khu cũ. Khi lái xe qua thấy phụ cận đều phá dỡ, nên khiến nơi này vừa bẩn vừa loạn.

      Lưu lại người trông Chương Chí Cường, Tần bằng mang ba người khác đến nhà Lý Duy Bình. Mấy người vừa mới đến cửa nghe thấy trong phòng truyền đến tiếng đánh chửi “ cái đồ con hoang này, lại trộm tiền của lão tử, xem lão tử có đánh chết ngươi .”

      trần tiếng vang bành bành, sau đó cửa mở ra, thân ảnh gầy sốt ruột lao ra lại đụng đầu vào tần Bằng. vì chạy quá nhanh nên đụng mạnh, Tần bằng cao mét tám nhúc nhích nhưng đối phương lại ngã về sau.

      “ đồ con hoang, sao ngươi lại chạy?”

      Theo tiếng mắng là người đàn ông trung niên, tóc rối, chân trần, tay còn cầm đũa cả, vừa mắng vừa đánh Lý Duy Bình. Xem ra đây là cha của Lý DUy Bình.

      Thấy đũa cả sắp chào hỏi người nhưng Lý Duy Bình lại tránh né, dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn bọn Tần Bằng.

      Thấy thích hợp, cha Lý Duy Bình dừng tay, nhìn về phía cửa. Thấy mấy cảnh sát lạnh lùng nhìn bọn chằm chằm, khỏi sững sờ. Lập tức như hiểu ra, đạp Lý DUy Bình cước “ Đồ con hoang, có phải ngươi lại gây ra họa gì rồi ?”

      Mắng xong cười cười đến trước mặt bọn Tần bằng:” mấy cảnh sát, mời vào trong phòng, hốn tiểu tử nhà tôi tuy nghe lời nhưng cũng dám làm ra chuyện gì trái pháp luật a. Mấy có chuyện gì cứ với tôi.”

      Tần Bằng lạnh lùng nhìn cha Lý Duy Bình “ có phạm pháp hay đến cục cảnh sát biết, mang . Tiểu Lý, cùng tôi đến lục soát phòng ngủ.”

      Hai cảnh sát còng tay Lý Duy Bình lại, Tần Bằng và cảnh sát tiểu Lý vào phòng ngủ của Lý DUy Bình, sau khi cẩn thận xem xét có phát gì mới rời .

      Cha Lý Duy Bình thấy bị cong tay đưa bị hù, biết gì, ngơ ngác Tần Bằng vào rồi ra, hơn nửa ngày mới phản ứng lại. thào “ đồ hỗn đản này, cũng dám phạm pháp? Ai nha, phải tranh thủ gọi điện cho mẹ nó.”

      Xe cảnh sát rất nhanh đến trước nhà Từ Gia Nhạc. còn chưa đến nhà thấy phía trước tập trung rất nhiều người là đôi nam nữ thanh niên và Từ Gia Nhạc chửi nhau. Tần Bằng nghe lát liền hiểu đại khái. Đôi vợ chồng này tối qua để laptop trong xe, xe để ở gara tầng hầm của chung cư, sáng nay phát cửa xe bị mở, laptop cánh mà bay. Bọn họ tra camera của cư xá thấy mười rưỡi tối qua, Từ Gia Nhạc vào khu để xe, tuy xe để ở chỗ góc chết, thấy Từ Gia Nhạc cạy cửa xe nhưng bọn khẳng định là Từ Gia Nhạc trộm, còn những người trước kia bị trộm cũng là Từ Gia Nhạc làm, cho nên tìm Từ Gia Nhạc đòi laptop. Nhưng Từ Gia Nhạc nhận, liền cùng mẹ chửi nhau với đôi vợ chồng, ầm ĩ làm người của cư xá vây xem.

      Người xung quanh đều là đến xem náo nhiệt, có người tinh mắt thấy mấy người tần bằng mặc đồng phục cảnh sát, vội vàng với đôi vợ chồng kia “ Vừa vặn có cảnh sát, hai người báo sao, để cảnh sát vào lục soát liền biết có phải là trộm hay ngay.”

      Người vô tâm, người nghe hữu ý. Từ Gia Nhạc quay đầu thấy bọn Tần Bằng lạnh lùng nhìn hồi hộp, quay người muốn chạy.

      Hai cảnh sát sau lưng tần bằng sớm phòng bị, chạy lên trước chặn đầu, gọn gang bắt lại.

      “ ai, các ngươi dựa vào cái gì mà bắt người? chúng ta phạm tội gì? Con tôi có trộm laptop đâ.” Mẹ Từ Gia Nhạch thấy con bị cảnh sát bắt muốn tiến lên giằng co.

      Tần bằng cầm lệnh bắt giữ đưa đến trước mặt mẹ Từ Gia Nhạc “ đây là lệnh bắt giữ, con bà dính líu đến vụ mưu sát, hiểu chưa?”

      Thấy dấu đỏ tờ giấy, mẹ ngây ngẩn “ cái này…. Sao có thể như thế? Mưu sát…”

      tại mang bọn tôi đến phòng Từ Gia Nhạc, chúng tôi cần soát.” Cảnh sát tiểu Lý còn đúng lúc nhắc nhở “ cản trở cảnh sát phá án, tội thêm bậc”

      Lúc tần bằng rời , nghe được người xung quang sôi nổi nghị luận.

      đáng sợ, con của lão từ chỉ trộm đồ mà còn giết người a”

      “ đúng a, mới lớn bao nhiêu chứ, chính là bị mẹ chiều hư”

      “ ông xã, mai chũng ta dọn , cư xá lại có kẻ giết người, quá đáng sợ”

      “ đó,.. chuyển….”

      Trong phòng Từ Gia Nhạc, Tần bằng vẫn tìm được chứng cứ gì rang. Trong lòng thở dài, xem ra giờ chỉ có thể gửi hi vọng vào mấy sợi tóc kia.

    2. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      353
      Được thích:
      3,990
      CHƯƠNG 10: BỐ VỢ TẦN BẰNG.

      Lúc bắt Lăng Hạo Trạch, ở trường, Tần Bằng mang theo mấy cảnh sát trực tiếp bắt từ ban 2 lớp 11, lúc đó giáo viên và học sinh trợn mắt há mồm nhìn bị bắt . Ngược lại, Lăng hạo Trạch lại tỏ ra rất bình tĩnh, vẫn thể bộ mặt lãnh khốc.

      Khi qua lớp mười ban 1, nữ sinh vội vàng chạy đến sau lưng tần Bằng “ chú cảnh sát”

      Tần bằng dừng bước, xoay người nhìn nàng “ bạn học, có chuyện gì sao?”

      Nữ sinh thận trọng nhìn Lăng hạo Trạch, tần bằng hiểu ý, gật đầu với hai đồng nghiệp, hai người áp giải Lăng hạo Trạch xuống tầng.

      Thấy Lăng hạo trạch xa, nữ sinh thở phảo, dẫn Tần Bằng đến khúc quanh cầu thang yên tĩnh.

      tại có thể a?” Tần bằng lẳng lặng chờ nữ sinh chuyện.

      Nữ sinh do dự chút giọng “ chú cảnh sát, có phạt lăng hạo trạch có quan hệ với việc Lục Đan Đan mất tích?”

      Lương Mẫn nhận thi thể chưa được hai ngày, trường học biết Lục Đan Đan chết, xem ra lăng hạo Trạch cũng lung tung ở trường.

      bé, đây phải chuyện cháu phải lo lắng. Nếu cháu ngăn chú lại vì vấn đề này chú đây.”

      Tần Bằng xong muốn , nếu phải tin tức quan trọng, muốn lãng phí thời gian.

      , , chú cảnh sát, cháu muốn là chuyện khác.”

      bé hạ quyết tâm “ học kỳ hai lớp mười, có bạn lớp cháu chuyển , cậu ấy là bạn tốt của cháu, tên Ngụy Tử Khê. Quan hệ của cậu ấy và Lăng Hạo Trạch rất tốt, nhưng biết sau này xảy ra chuyện gì, có đoạn thời gian, bạn ấy luôn hốt hoảng. Lúc đầu thành tích học rất tốt nhưng chỉ hai tháng lại tụt xuống lợi hại, người cũng gầy rất nhiều. cháu có hỏi chuyện gì xảy ra bạn ấy chỉ khóc chứ gì. Mọi người là do cậu ấy nên thế. Nhưng về sa cậu ấy lại đòi chuyển trường. Cậu ấy chuyển trường cháu thường xuyên liên lạc, thế nhưng , thế nhưng..”

      đến đây nữa, đong đầy nước mắt.

      “ Nhưng mà sao?”

      bé lau nước mắt “ lên lớp 11 cháu tìm bạn ấy, mới biết bạn ấy chết, là tự sát.”

      “ chết rồi? tự sát?” Tần Bằng kinh ngạc, sao trong tài liệu Lâm Lâm cho lại bé Ngụy Tử Khê, việc rang như vậy, có khả năng lâm lâm tra được, Lâm Lâm cố ý giấu diếm? nhưng có căn cứ a!

      “ Cháu hoài nghi cái chết của Ngụy Tử Khê có liên quan đến Lăng Hạo Trạch?”

      bé gật đầu “ Cháu nhớ trước khi cậu ấy chuyển trường, lúc đến Lăng hạo Trạch, cậu ấy đều sợ hãi, giống như những người nhau, mà giống như nhìn thấy ma quỷ vậy. Lục Đan Đan cũng đương với Lăng hạo Trạch liền xảy ra chuyện. chú cảnh sát, chú thấy tất cả đều quá trùng hợp sao?”

      Nghe xong câu này, Tần bằng nhìn kỹ bé trước mặt, chưa cao đến 1m6, béo gầy, mặt mũi bình thường nhưng làn da trắng nõn, nhìn qua cũng có chút thanh tú.

      “ cháu tên là gì?”

      “ Lý Lộ.”

      Tần bằng móc giấy bút “ cho chú số điện thoại của cháu, nếu có gì cần hỗ trợ gọi cho cháu.”

      “ chú vậy là điều tra chuyện của Tử Khê sao?” thấy tần Bằng hỏi số điện thoại, Lý Lộ rất cao hứng.

      “ tin tức cháu cung cấp rất quan trọng, điều tra thêm. Đúng rồi, chuyện của Ngụy tử Khê và lăng hạo Trạch, bố mẹ của Ngụy Tử Khê có biết ?”

      Lý Lộ lắc đầu “ chuyện đó sao dám cho bố mẹ a”

      “ được, chú biết rồi, về học .”

      Sau khi về cục cảnh sát, bốn người bị giam tại bốn phòng. Mà cọng tóc tìm được trong phòng kia khẩn cấp mang xét nghiệm DNA.

      Trong lúc chờ kết quả, tần bằng gọi cho Lâm Lâm

      “ luật sư lâm, khi điều tra Lăng hạo Trạch, chỉ tra được hai nữ sinh kia sao?”

      “ đúng vậy, sao cảnh sát tần lại hỏi như vậy? chẳng lẽ tra được tin tức gì khác?”

      “…”

      “ sao vậy? tiện sao?”

      Giọng Lâm lâm rất trấn định, làm Tần Bằng biết có nên tin tưởng ta .

      Thấy Tần bằng gì, Lâm lâm “ Từ hôm nay, tôi là luật sư đại điện của Lương mẫn, tất cả việc liên quan đến vụ án của Lục Đan Đan, tôi có quyền được biết, cho nên hẳn biết nên làm thế nào rồi?”

      nữ sinh lớp mười ban tên Lý Lộ, với tôi tin quan trọng, năm lớp mười có nữ sinh tên Ngụy Tử Khê, học kỳ hai xin chuyển trường, nhưng lúc nghỉ hè lại tự sát. Trước khi chết có quan hệ đương với lăng hạo Trạch.”

      “ Ngụy Tử Khê”

      “ Luật sư lâm, lúc điều tra lăng Hạo trạch, chuyện sờ sờ như thế chẳng lẽ phát ?”

      “ cảnh sát Tần, phát , tôi lòng muốn giúp Lương mẫn và Đan Đan, cho nên cần nghi ngờ tôi.”

      Tắt điện thoại, Lâm lâm rơi vào trầm tư, chuyện Ngụy Tử Khê chưa điều tra xong bị cảnh sát biết, phải làm thế nào đây?

      bàn của Lâm Lâm đặt xấp tư liệu, đó là tư liệu về hoàn cảnh sống và quá trình trưởng thành của bốn người Lăng hạo Trạch, điều buồn cười là, trừ Lăng Hạo trạch có chút lai lịch, ba người khác đều là dạng lưu manh dưới đáy xã hội, nhưng chính những kẻ này lại phá hủy cuộc đời của các bé trẻ.

      “ phanh ,phanh, phanh.”

      Cửa phòng truyền đến tiếng gõ cửa. Lâm lâm nhíu mày, thích lúc suy nghĩ bị người khác quấy rầy.

      “ Chuyện gì?”

      Thư ký vào, thấp giọng “ Lâm tỷ, có người biết chuyện của Lục Đan Đan.”

      Lâm lâm sững sờ “ mời vào”

      Bạch Phàm vào văn phòng của Lâm Lâm, hững hờ nhìn quanh, cảm khái văn phòng trang trí xa hoa, đúng là văn phòng của đại luật sư a, đẹp hơn nhiều so với văn phòng của giáo sư đại học.

      Lúc Bạch Phàm nhìn quang, đồng thời Lâm lâm cũng quan sát Bạch Phàm.

      thấy đối phương mặc giản dị nhưng mất khí chất. người đàn ông khoogn cao lắm nhưng cũng được 1m75, tầm 60 tuổi nhưng già, giơ tay nhấc chân có loại khí chất nho nhã. Người đàn ông như vậy, lúc còn trẻ nhất định rất tuấn, dùng từ thời thượng, chính là khối thịt tươi.

      “ tiên sinh, mời ngồi” Lâm lâm tự nhận gặp vô số người, nên dù bạch Phàm có biết gì , cũng giống người thường.

      “ Luật sư lâm khách khí rồi, tôi tự giới thiệu, tôi họ Bạch, tên chữ Phàm, từng là giảng viên đại học, về hưu. A, đúng rồi, tôi còn có thân phận khác, chính là cha vợ tần bằng, nhưng hôm nay tôi đến có quan hệ gì với tần bằng.”

      Nghe là cha vợ của Tần bằng, Lâm Lâm tương đối kinh ngạc, nhưng có quan hệ với tần Bằng, kì quái.

      “ giáo sư Bạch, nếu quan hệ với tần bằng, vậy sao ngài lại tìm tôi? Tìm tôi có chuyện gì sao?”

      Bạch Phàm thở dài “ ai, ra rất dài dòng, nhưng là luật sư nên chắc kiến thức và can đảm cũng giống người thường a?”

      Lâm Lâm cười cười “ Ngài muốn gì?”

      “ tôi ngắn gọn, là Lục Đan Đan bảo tôi đến, phải buổi sáng đến nahf bé sao? Lúc rời , bé liền theo về đây. có tư liệu về bốn đứa lưu manh kia, bảo tôi đến xem chút. A, bây giờ bên cạnh , chỉ là nhìn thấy.”

    3. Chris_Luu

      Chris_Luu Well-Known Member

      Bài viết:
      388
      Được thích:
      541
      Hay lắm nàng ơi, đọc ko muốn dừng luôn ấy
      Cố lên nha
      Julie Phạm thích bài này.

    4. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      353
      Được thích:
      3,990
      CHƯƠNG 11: MỞ NHÃN

      Lâm Lâm nghe xong khỏi cười ra tiếng “ giáo sư Bạch, ngài là giáo sư đại học?”

      “ Cái đó có thể là giả? hàng giá !”

      “ trước đó ngài dạy ở đâu? Dạy môn gì a?”

      “ Đại học ‘ nam sinh’, toán cao cấp.”

      “ Toán cao cấp? Tôi còn tưởng ngài dạy, pháp thuật huyền Môn đấy.”

      Bạch Phàm cười nhạt, cũng giận, lường trước lâm Lâm tin, nên chuẩn bị trước “ luật sư lâm, năm nay chưa đến bốn mươi nhưng là đại luật sư, danh chấn phương, nữ tử dạng này có thể hoàn toàn dùng câu tiền vô cổ nhân, hậu vô lai giả để hình dung. Nhưng mà..”

      đến đây, Bạch Phàm nhích lại gần lâm Lâm “ nhìn gương mặt của thành công của cũng phải tất cả đều là quang minh chính đại. người mượt mà, sung mãn, trước năm ba mươi tuổi xuôi chéo mát mái, vận thế vô cùng tốt. Nhưng trong sung mãn lại có khô gầy thiếu sức sống, cho thấy sau ba mươi tuổi, dù tài lực vẫn tốt nhưng sinh hoạt thuận lợi, nhất là đường con cái, mỏng đến nhìn thấy, xem ra đời này thể có con của mình.”

      Giễu cợt mặt lâm lâm biến mất, lạnh lùng nhìn bạch Phàm “ Ông tưởng rằng dùng mấy câu tục ngữ về tướng mạo học liền có thể làm cho tôi tin tưởng? Hừ, thủ đoạn thấp kém như vậy cũng mang ra dùng? Vừa rồi tôi chỉ hoài nghi thân phận giáo sư của ông, giờ tôi nghi ngờ ông có phải là cha vợ của Tần Bằng hay ? Thừa dịp tôi chưa báo cảnh sát, ông mau

      biết từ lúc nào tay bạch phàm có lá bùa bằng bàn tay. động ngón tay tạo kết giới đơn giản bao quanh văn phòng, sau đó tạo thủ ấn viết chữ ‘ mở’ dạng phồn thể là bùa, cuối cùng chỉ lá bùa về phía lâm lâm.

      “ Ông muốn làm gì? A..” lâm Lâm thấy tờ giấy bay đến lập tức luống cuống, nhưng còn chưa xong, tờ giấy liền biếng thành đạo ánh sáng biến mất giữa hai mắt . Theo phản xạ Lâm lâm nhắm mắt lại.

      Đợi chậm rãi mở mắt, chỉ cảm thấy máu toàn thân bị đông lạnh, trợn mắt nhìn Lục Đan Đan đứng cạnh mình, đúng, chính là Lục đan Đan, bé mặc quần áo thể thao, gương mặt trắng bệch, chút máu, tóc lởm chởm đều, thậm chí có chút lộn xộn. Nhưng hình dáng đó giống như đúc thi thể nhìn thấy ở cục cảnh sát, điều khác biệt duy nhất là bộ quần áo thể thao.

      “Đan.. Đan Đan..” Lâm Lâm cảm thấy hai hàm răng đánh nhau, thế giới này có quỷ!

      “ Dì Lâm, cháu là Đan Đan, dì cần sợ, cháu hại dì, giáo sư Bạch là cháu mười đến, dì phải tin tưởng ông ấy.”

      Tuy trước đây Lục Đan Đan thích Lâm Lâm, vì nể mặt ba nên từng ở với ta mấy ngày nhưng đều tỏ thái độ thờ ơ.

      Nhưng sáng hôm nay thăm mẹ thấy lâm Lâm chuyện với mẹ, muốn làm luật sư đại diện cho mẹ, cam đoan theo án của bé đến cùng. Sau đó thấy Lâm Lâm lôi ra tư liệu về bốn người kia, liền bảo Bạch Phàm đến.

      Lâm lâm nhìn Bạch Phàm “ Ông… có thể nhìn thấy quỷ?”

      Bạch Phàm gật đầu “ người người đều quỷ đáng sợ, nhưng ra quỷ còn đơn thuần hơn người nhiều. nhưng tôi phải nhắc nhở câu, vừa rồi tôi mở nhãn cho ,trong ba ngày tới, chỉ trông thấy Lục Đan Đan mà còn thấy các quỷ khác. Thế nào? Kích thích?”

      xong bạch Phàm trừng lâm Lâm.

      “ Giáo sư Bạch!” Lục Đan Đan quệt mồm gọi, ở cùng bạch Phàm mấy ngày, bé coi như nhìn ra, lão đầu này rất thiện lương nhưng lại vô cùng thích chơi. Nhất là khi làm chính , để ý liền lạc đề.

      “ a,a trở lại chuyện chính.” Cuối cùng Bạch Phàm cũng nhớ ra lý do đến đây.

      “ Luật sư lâm, tại có thể đưa cho tôi tư liệu về bốn người kia chưa. Mặt khác, Đan Đan, đem những video trong máy tính của Lăng Hạ Trạch cho ta, ta xem tư liệu trước.”

      Lâm Lâm hổ là đại luật sư, điều tra bối cảnh và quá trình trưởng thành của bốn người đó rất kỹ.

      Lăng hạo Trạch, mười bảy tuổi, nguyên quán ĐÔng Đài, ba năm trước theo cha đến thành phố Tô Dương. Học kỳ 1 lớp mười học tại Nhị Trung đọc, học kỳ 2 chuyển về trường tú trong gió, vì cách nhà xa nên chuyển nhà. Cha là Lăng Quân, có lai lịch lớn, theo quân đội sau đó chuyển nghề, học hai năm MBA, sau đó được xí nghiệp Đông Đài mời về làm phó tổng quản lý, nhờ ông ta mà công ty lớn mạnh rất nhiều, vì vậy Lăng Quân nổi danh trong giới làm ăn. Ba năm trước trở thành CEO của doanh nghiệp nỏi tiếng ở thành phố Tô Dương.

      Nhưng người này lại luôn điệu thấp, rất ít khi xuất . trụ sở ở thành phố Tô Dương cũng chỉ là văn phòng bình thường. Điều kỳ lạ nhất là trong tư liệu có thông tin về mẹ Lăng hạo Trạch, chỉ có mấy chữ ‘ mẹ đẻ’ . Trong ba năm này, Lăng Quân cũng chưa bao giờ đưa phụ nữ về nahf.

      háo sắc? hay thân thể có bệnh khó ?

      Bạch Phàm lắc đầu, muốn hao tâm tổn sức nghĩ, lật trang tiếp theo.

      Chương Chí Cường, mười bảy tuổi, là người thành phố Tô Dương, vì nhiều lần đánh nhau nên bị trường học đuổi học, sau này cũng đến trường, trà trộn vào xã hội, làm trộm vặt. Cha mẹ làm công bên ngoài, quản lý được. Ông bà cưng chiều từ , nên khi lớn lên, muốn quản cũng quản được. mấy năm nay thường xuyên có nhà, về nhà cũng là để đòi tiền ông bà.

      Lý Duy Bình, mười bảy tuổi, là người thành phố Tô Dương, học trung học cơ sở thường xuyên đánh nhau và trộm đồ với Chương Chí Cường. Từng bị trường học đuổi học, cha mẹ từng đến trường đập phá văn phòng, nhưng giải quyết được gì. Trong tư liệu , mẹ là Trịnh , mười năm trước lăn lôn trong giới xã hội đen thành phố Tô Dương, mọi người gọi ta là tỷ. sau khi sinh Lý Duy Bình ném lại cho cha , ta thường xuyên có nhà, nhưng nếu Lý Duy Bình gặp chuyện ta đều ra mặt.

      Từ Gia Nhạc, mười bảy tuổi, nguyên quán thành phố Tô Dương, lúc ba tuổi bố mẹ li dị, sống cùng mẹ, bỏ học năm cấp 2. Mẹ hăn Từ Hoan có tiền án ăn cắp, từng vào tù năm, cũng vì thế nên bố mới li dị. Nhưng bố nguyện tay trắng cũng muốn mang theo Từ gia Nhạc.

      Xem xong tư liệu bạch Phàm lại nghĩ về Lăng hạo Trạch, suy nghĩ nhìn mấy chữ ‘ mẹ đẻ’

      “ bây giờ xã hội phát đạt như vậy, sao lại thấy mẹ đẻ?” Bạch Phàm thào nhưng vẫn bị lâm lâm chú ý.

      “ tôi điều tra mấy lần, nhưng tìm ra. Cha lăng hạo trạch, lăng Quân, kết hôn năm hai mươi bảy tuổi, hai năm sau ly hôn, lúc ấy lăng Hạo Trạch bốn tuổi, giấy khai sinh của ghi mẹ đẻ là Khương Khiết, nhưng người bố ly hôn tên Viện Viện, là sỹ quan, bây giờ vẫn còn trong quân. Tôi nghĩ lý do li hôn phần là do Lăng Quân chuyển nghề, phần là liên quan đến mẹ đẻ Lăng hạo trạch. Nhưng kỳ lạ là tìm được chút tin tức nào của Khương Khiết.”

      “ Nếu người yên lành biến mất khả năng cao nhất là…” Bạch Phàm chưa hết nhìn Lâm Lâm.

      “ Ngìa ta chết rồi? tôi cũng từng nghĩ đến khả năng này, nhưng nếu chết cũng phải có giấy chứng tử a.”

      “ Hừ, ngoài giấy chứng tử cũng có thể là giấy mất tích? Làm ơn, là luật sư, vấn đề đó cũng ra được” Bạch Phàm lắc đầu, tựa như hoài nghi trí thông minh của Lâm Lâm.

      “ tôi..” Ngoài chữ ‘ tôi’ Lâm Lâm nghẹn lời, nhất thời biết phản bác lại Bạch Phàm như thế nào.

    5. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      353
      Được thích:
      3,990
      CHƯƠNG 12: BAN ĐÊM GẶP QUỶ
      Tiễn Bạch Phàm và Lục Đan Đan là 8h30 tối. Lâm Lâm suy nghĩ rồi gọi cho Tần bằng nhận được tin ngoài ý muốn, cha lăng hạo trạch thuê luật sư bảo lãnh cho ra ngoài. Nhưng trước khi rời cục cảnh sát, khai hết rồi.

      “ Lăng Hạo Trạch khai rồi?” lâm lâm có chút giật mình nhưng nhanh chóng phát dị thường “ khai cái gì?”

      lúc Đan Đan bị làm nhục, cũng bị bắt, cho nên thể làm gì được. Video trong di động của Đan Đan cũng xác thực có ảnh .”

      “ hừ, đương nhiên thấy , lúc đó vội vàng quay video.” Lâm Lâm hừ lạnh, kẻ chủ mưu, là biết tìm cớ thoát tội.

      “ Tôi biết, nhưng điều đó cũng định tội được , cả luật sư và đều khăng khăng khẳng định bị bức hiếp. ngoài ra còn thẳng thắn, sau khi bọn Chương Chí Cường sát hại Đan Đan có gọi điện cho , bắt hỗ trợ ném thi thể, nhưng sợ hãi nên . Vì điểm này từ bị cáo biến thành nhân chứng, chứng minh ba người kia giết Lục Đan Đan. Cho nên chỉ có thể thả .

      Hô! Lâm Lâm tức giận, mới là trẻ con mười mấy tuổi có tâm cơ thâm trầm như vậy. Đến lúc nguy cấp chỉ biết bo bo giữ mình.

      “ Cảnh sát Tần, có phải cũng nhận ra Lăng Hạo Trạch mới là đầu sỏ trong tiết mục của bốn người bọn chúng, mọi việc đều là do thao túng.”

      “….”

      gì tức là đồng ý với ý kiến của tôi đùng ?”

      “ Đáng tiếc.. có chứng cứ.”

      “ Chứng cứ, phải là có.”

      Nghe được câu này, nhãn tình Tần Bằng sáng lên, nóng này có chứng cứ? ở đâu?”

      “ Trước tôi có qua với , khi tôi điều tra Lăng hạo Trạch, có hai nữu sinh nguyện ý với tôi nhưng hôm nay tôi lại chuyến, uy hiếp dụ dỗ các nàng mới thừa nhận, họ cũng có video nằm trong tay Lăng Hạo Trạch. Nhưng bọn họ cầu tôi giữ bí mật nên cảnh sát các cần tìm họ. A, còn có Ngụy Tử Khê, cha mẹ bé rất bảo thủ, tôi nghĩ bé lựa chọn tự sát quá nửa là do video của bé nằm trong tay Lăng hạo Trạch. Cho nên tại phải tìm được những video đó, nhưng khẳng định Lăng Hạo Trạch xóa video trong máy tính, nhưng biến thái như vậy bỏ được các video đó, như vậy biện pháp tốt nhất là copy ra usb sau đó giấu , như vậy cảnh sát tìm được gì. Con trai nha, rất thích để đồ vào nơi tháy được, ví dụ như bên trong đồ chơi..”

      Sau khi xong, Lâm Lâm phát giác mình hơi nhiều, muốn thu hồi là cách nào

      “ Luật sư Lâm phân tích rất có đạo lý, nhưng tình huống trước mắ có cơ hội vào nhà . huống hồ…” Tần Bằng thở dài

      “ sao vậy?”

      “ Cấp biết vụ án này liên quan đến chị họ tôi nên muốn tôi tránh .”

      “ cũng sao, dù phải xử lý, nhưng đồng nghiệp của cũng phải nể mặt để ý hơn. Ngược lại, chúng ta phải suy nghĩ biện pháp, mau chóng lấy cái usb kia.”

      Tắt điện thoại của Tần Bằng, Lâm Lâm ngửa mặt nhìn trần nhà. Từ khi tốt nghiệp bác sĩ, vài chục năm làm luật sư, lần đầu tiên tiếp xúc với án có quỷ, mà quỷ lại là con của chồng. ai, thế giới quan gần bốn mươi năm sụp đổ.

      Đinh linh linh…

      Tiếng điện thoại, Lâm Lâm nhúc nhích lấy điện thoại.

      “ Uy?”

      “ Sao vẫn chưa về?” là Lục ba gọi.

      Lâm Lâm nhìn đồng hồ treo tường, mười giờ tối.

      “ bận quên thời gian, em về luôn đây.”

      “ lái xe chậm chút.”

      “ được, tạm biệt!”

      Lâm lâm thu dọn chút, cầm túi, đóng cửa văn phòng. Lúc đến thang máy, đột nhiên cảm thấy cả tầng tĩnh mịch làm người ta ngạt thở. phải chưa từng về muộn nhưng cảm giác hôm nay có chút là lạ.

      qua phòng ngủ, ánh mắt lơ đãng nhìn vào trong, thấy có thân ảnh dán vào bàn.

      Lâm Lâm cảm thấy kì lạ, muộn như vậy, nên có người a.

      dừng lại nhìn vào trong, vừa vặn thân ảnh cũng quay người, lúc nãy nhìn giống như lau chùi cái gì nhưng thực tế tay cầm cái gì, quỷ dị chính là thân ảnh đó như có xương cốt, mặc dù có tay như lại lay động.

      Đèn trong văn phòng tắt, lợi dụng ánh đèn yếu ớt ở hành lang, Lâm lâm thấy thân ảnh đó mặc quần áo lao động. Lập tức cơn ớn lạnh chạy khắp người .

      nhớ hai ngày trước nhân viên quét dọn của nhà làm việc đột quỵ, nghe chưa đến bệnh viện mất.

      Lâm Lâm lảo đảo đến thang máy, run run nhấn nút xuống, may tại có người nên chưa đến phút liền có thang. Nhưng phút này như là năm “ bành, bành” trái tim như muốn nhảy ra. Thang máy vừa mở liền chạy vào, nhanh chóng nhấn tầng hầm.

      Ra khỏi thang máy, Lâm Lâm cảm thấy hai chân run lợi hại, cố chống đỡ cơ thể đến chỗ xe. Vừa mở cửa xe liền nghe thấy thanh truyền đến “ ở chỗ nào? Sao lại tìm thấy thấy? ở đâu rồi? sao lại tìm thấy rồi?”

      Thanh mờ mịt như phải tiếng người, Lâm Lâm dám quay đầu lại nhìn, ngồi vào xe đóng cửa mạnh.

      Vì tay run rẩy nên năm sáu lần mới cắm được chìa khóa.Lúc khởi động xe, nhìn phía trước, thấy cách đó xa bóng màu xanh lục tới lui tìm cái gì đó sau đó ngẩng đầu, , nên là ngẩng đầu vì đầu treo lưng, cổ ruc về phía sau, mắt mở to lồi ra như mắt cá, miệng lệch thi thoảng trào ra máu tươi.

      Lâm lâm há miệng, muốn hét to nhưng phát mình phát ra được thanh nào. Muốn cúi đầu nhắm mắt nhìn nữa nhưng cảm thấy mình động đậy được, cứ ngơ ngác nhìn phía trước, biết bao lâu sau, lục quỷ mới xa, lúc này mới tìm lại được cảm giác, biết dung khí ở đâu đến, giẫm mạnh chân ga, ô tô lao ra ngoài.

      Lâm lâm nhấn hết chân ga lao ra khỏi hầm. may mà giờ muộn nên có xe trong gara và bên ngoài, nếu lấy tốc độ của gây ra tai nạn.

      Dù vậy ra khỏi gara năm trăm mét xe xủa Lâm lâm dừng lại ở ngã tư đường. vì run rẩy thể giẫm chân ga.

      Lâm lâm vô lực ngồi ở ghế lái, mờ mịt nhìn đèn đường. trong đầu trống rỗng.

      Đột nhiên Lâm Lâm nhìn thấy phía trước, chỗ đèn xanh đèn đỏ có bé mặc váy trắng, tầm bảy tuổi, buộc tóc đuôi ngựa, đnag muốn qua đường.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :