Diêm Vương trùng sinh

Thảo luận trong 'Truyện Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      353
      Được thích:
      3,990
      CHƯƠNG 18: MỘNG DU
      “ Lúc cha mẹ Lăng Quân hoài nghi ngươi, ngươi do dự mà giết họ. Ngày đó ngươi giả vờ sang nhà bạn chơi hai ngày, trước khi ngươi đổi vitamin họ thường uống thành thuốc ngủ, đến nửa đêm ngươi lặng lẽ về nhà, đóng cửa sổ, mở khí ga. Cứ như vậy, cha mẹ Lăng Quân chết. thủ pháp rất đơn giản mà hoàn mĩ.”

      “ Lăng Quân” nghe ông lão xong cười hắc hắc hai tiếng ‘ lúc bọn họ chết có chút đau khổ nào, tốt sao? Về việc vì sao bọn nghi ngờ tôi phải Lăng Quân cũng quan trọng nữa.”

      , rất quan trọng. Nguyên nhân này còn ảnh hưởng đến con của ngươi. Chẳng lẽ ngươi hiếu kỳ, vì sao con ngươi còn mà lại thích ghi lại những thứ bẩn thỉu kia?”

      Nghe được câu này lăng Quân nhất thời giật mình. Lúc nãy thấy trong phòng Lăng Hạo Trạch xem những video bình thường. Nhìn thấy video đó, trong nháy mắt giống như về thời còn bé, bị Trần ĐẠi Ngưu bắt nhìn cảnh mẹ bị những người đàn ông khác đặt dưới thân. căm hận chuyện đó tận xương tủy, nhưng con trai lại lấy đó làm vui.

      “ Hạo Trạch còn , van cầu ông bỏ qua cho .”

      “ LĂng Quân” biết hôm nay mình chạy thoát, chỉ hi vọng ông lão quái dị trước mắt cho con trai con đường sống,.

      “ con trai? Hừ, ngươi có biết bao nhiêu vô tội bị chôn vùi trong tay con ngươi / ngươi xem máy tính của , có khoảng 28 video, đều là tự quay. Cũng có nghĩa là có 28 bé bị hủy trong tay nó. Con như vậy, có thể khoan dung sao?”

      “ Lăng Quân” vô lực cúi đầu “ vì sao? Sao lại thành như vậy? ràng nó là đứa bé ngoan, vì sao lại làm ra chuyện như vậy?”

      “ Muốn biết tại sao ?” Ông lão lại đặt tay lên quải trượng “ vì ngươi mộng du.”

      “ Lăng Quân” ngẩng đầu, kinh ngạc há to miệng “ Mông du? Có ý gì?”

      “ lúc cứu ngươi ở chỗ tai nạn xe của lăng Quân, cha mẹ Lăng Quân rất áy náy đồng thời may mắn vì ngươi còn sống. bọn họ muốn khôi phục lại dung mạo cho ngươi, là dung mạo của Lăng Quân. Hai người chênh lệch tuổi tác, chiều cao cũng tương tự, vợ chồng họ nhiều năm gặp con nên phát giác hay hoài nghi gì. Nhưng mười lăm năm trước ngươi về nhà cách ngày lại mộng du lần, mới đầu vợ chồng lăng Kiến Quốc để ý. Nhưng nhiều lần , lại nghe thấy những từ ngữ động tác kỳ quái của ngươi, mới làm bọn họ chấn kinh, cũng thử gọi điện về Trần gia thôn xác minh. Hỏi vì sao ngươi lại bị mộng du?”

      Thấy gì, ông lão tiếp “ ngươi từ phòng ngủ ra, vào phòng bếp cần dao, sau đó đến phòng khách, hung tợn chặt vào gối đầu so pha, vừa chặt vừa Trần ĐẠi Ngưu, ta chém chết ngươi, chém chết ngươi.”

      “ Lăng Kiến Quốc gọi điện vè Trần gia thôn hỏi chuyện của Trần Đại Ngưu, khi biết chuyện của Trần Nhị OA, liền hoài gnhi, nhưng dù hoài nghi bọn họ cũng thừa nhận ngươi phải con của họ cho nên muốn xét nghiệm DNA. Mà lúc này ngươi phát nên rat ay với hai người vô tội.”

      biết từ lúc nào mặt “ Lăng Quân” đầy nước mắt “ Tôi biết chuyện lại như vậy. tôi biết…”

      Tựa như mệt mỏi, ông lão đứng lên “ người ngươi gánh nợ là mạng người. đầu tiên là Trần ĐẠi Ngưu, thứ hai là vợ chồng lăng Kiến Quốc, thứ ba là KHương Khiết, Thứ tư là hai mẹ con vô tội kia. Trần Nhị oa, trừ Trần ĐẠi Ngưu, ngươi có bao nhiêu cái mạng để trả 5 người khác?”

      “Lăng Quân” nhắm mắt, nước mắt vẫn rơi.

      “ mạng của tôi ông có thể lấy nhưng chuyện này liên quan đến con trai tôi”

      “tốt, đến con ngươi phải đến Khương Khiết.” Ông lão xong quay người nhìn ngồi sô pha, từ đầu đến cuối ta đều dùng ánh mắt thương hại nhìn Lăng Quân, gì.

      “ Ngươi công tác đến thành phố X gặp Khương Khiết, hai người là vừa thấy . KHương Khiết là nhi, ấy rất trân trọng tình cảm của hai người, cho nên với cầu của ngươi ấy luôn cự tuyệt, quen được hai tuần hai người vượt giới hạn. Về sau ngươi phải về thành phố, trước khi ngươi hwuas hẹn với KHương Khiết nghĩ biện pháp chuyển việc cảu ấy đến thành phố, nhiều nhất là nửa năm, bào ấy kiên nhẫn chờ. Nhưng về sau lại xảy ra bi kịch, Khương Khhieets bị bọn lưu manh bắt , cưỡng gian, còn bị ghi hình lại. KHương Khiết tự thấy còn mặt mũi nhìn ngươi liền rời thành phố X. Mấy tháng sau ngươi về tìm ấy, tìm được người nhưng lại vô tình thấy mấy tên lưu manh xem video của Khuwogn Khiết. Ngươi mua tất cả video của Khương Khiết, sau đó về xem 5 lần thống hận KHương Khiết 5 lần, ngươi hủy hết video nhưng lại lưu lại 1 cái. Đoạn video này cũng là căn nguyên mộng du mới của ngươi. Mỗi tháng có vài ngày ngươi nửa đêm xem video, mặc dù chính ngươi cũng biết, nhưng Viện Viện biết, con của ngươi cũng biết. Viện Viện nghĩ ngươi động vào ta là vì ngươi thích xem video như vậy, cảm thấy tâm lý ngươi có vần đề. Mà con ngươi cảm thấy rất có ý tứ.

      “ Lại tiếp, năm năm sau khi ngươi về từ thành phố X, KHương KHiết mang Lăng hạo trạch đến tìm ngươi, lúc đầu ngươi rất khiếp sợ, muốn thừa nhận Lăng hạo trạch, nhưng sau khi làm xét nghiệm DNA ở các bệnh viện đều cho ra kết quả là con ngươi nên ngươi mới thừa nhận. Nhưng trong lòng ngươi vẫn lưu lại bóng ma, vận mệnh tuần hoàn, ác giả ác báo, bi kịch của ngươi lại lặp lại người con ngươi. Lăng hạo Trạch may mắn hơn ngươi là ngươi phải Trần Đại Ngưu, Khương Khiết phải Câm Ny. Vốn hai người các ngươi có thể cho Lăng hạo Trạch mái ấm hoàn chỉnh, nhưng ngươi lại vượt qua được cửa ải kia. Ngươi đưa băng ghi hình cho Khương Khiết, muốn ấy xem xong rời nhưng Khương Khiết muốn rời xa con của mình, ấy thuê phòng xa nhà của ngươi, dựa vào tiền lương ít ỏi để thực nguyện vọng nhìn con mỗi ngày. Nhưng việc này chỉ kéo dài nửa năm, ngươi phát ấy.”

      “ Về sau ngươi giết chết Khương Khiết, còn đốt thi thể hầu như còn gì. Trần Nhị Oan, ra trong lòng ngươi ràng, Khương Khiết có bất kỳ uy hiếp gì đến ngươi, nhưng sở dĩ ngươi canh cánh trong lòng là vì tuổi thơ của ngươi, vì ngươi mãi cũng bước qua được cánh cửa đó. Ngươi muốn con ngươi của người mẹ giống ngươi, muốn nó vì mẹ mà ngóc đầu lên được. Ngươi , ta có đúng ?”

      “ Lăng Quân” trả lời ông lão mà nhìn về phía KHương Khiết trầm giọng hỏi “ ngươi hận ta sao?”

      Khương kHiết lắc đầu gì.

      “ haha, ngươi hận ta? Ta lại hận chính mình, ta cảm thấy cuộc đời ta là câu chuyện hài, từ lúc là con hoang đến bây giờ sống như thái giám. Ai có thể sống như bộ dạng bây giờ của ta? Cuộc sống cảu ta có ý nghĩa. Ông lão, ông đến đòi nợ, vậy ta trả a”

    2. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      353
      Được thích:
      3,990
      CHƯƠNG 19: CÁI CHẾT CỦA LĂNG HẠO TRẠCH
      “ mạng tôi ở đây, ông muốn cứ lấy, tôi phản kháng, tôi cũng biết mình phản kháng cũng có tác dụng.”

      Ông lão vuốt râu trầm giọng : “ Trần nhị Oa, ngươi nghe cho kỹ, người ngươi gánh quá nhiều mạng người, vô tội nhất là hai mẹ con ngươi đâm chết mấy ngày trước, người mẹ có hình dáng giống Khương Khiết chết tại chỗ, bé kia còn 1 tia khí tức, nhưng chỉ là 1 phách sinh cơ bám lại trong cơ thể, linh hồn bị ngươi xô ra khỏi cơ thể, đến hôm nay vẫn chưa trở về. bé kia chưa hết dương thọ, ngươi làm vậy là nghịch thiên nên bị mất ba mươi năm tuổi thọ.

      Mệnh số của ngươi là bảy mươi hai năm, mất ba mươi năm, sắp đến chính là tận mệnh của ngươi. Ta cho ngươi ba ngày để xử lý chuyện con trai ngươi, sau ba ngày có quỷ sai đến dẫn ngươi phủ báo tin. Theo tội ác của ngươi phải đày vào mười tám tầng địaa ngục, nhưng cân nhắc đến Khương Khiết, nên lúc đó ngươi thay ấy chịu hai trăm năm lao động khổ công, để cho Khương KHiết sớm đầu thai. Sau này như thế nào xem biểu của ngươi. Nhớ kỹ, ngươi chỉ có thời gian ba ngày.”

      xong ông lão vung tay, Khương Khiết biến mất tại chỗ, mà ông lão lại nhấc chân xuyên qua vách tường phòng khách rời .

      Ngoài cửa sổ, trời tang tảng sáng. “ Lăng Quân” ngơ ngác ngồi dưới đất nhúc nhích, với đêm này như dài cả thế kỷ nhưng nội tâm lại chưa bao giờ nhõm như vậy.

      lảo đảo đứng dậy, và phòng lăng Hạo Trạch. Lúc vỗ vai lăng Hạo trạch, lúc đó lăng hạo trạch mới như thức dậy khỏi giấc mộng, ngồi thẳng người, thấy trong máy tính phát lại video thấy nghi hoặc. Quay đầu nhìn cha mình ấp úng “ cha… con..”

      “Lăng QUân” để ý đến video trong máy tính mà dùng ánh mắt thương và áy náy nhìn “ con trai, cha muốn về ĐÔng Đài chuyến, xem mộ của ông bà con, con có muốn về ?”

      đợi lăng hạo trạch trả lời hình như ‘Lăng Quân’ nhớ đến cái gì đó “ được rồi, mình cha về thôi. Chậm nhất chiều ngày mai cha về, mình con phải ngoan ngoãn ở nhà, sau khi về cha có chuyện muốn với con.”

      Sau khi giao phó xong Lăng Quân ra khỏi nhà, biết mình chỉ còn ngày, vì thế muốn đến mộ Lăng Kiến Quốc và Thang Mỹ Phương sám hối, sau đó về Trần gia thôn, dập đầu với mẹ mình, Câm Ny. Sau khi làm xong tất cả mang lăng hạo trạch tự thú, vận mệnh của nó như thế nào giao cho pháp luật quyết định.

      Sauk hi Lăng Quân , Lăng hạo Trạch rút usb để lại vào trong mô hình máy bay. Dù đối với hình ảnh trong usb còn ấn tượng gì, nhưng ở tuổi của thích làm ra những chuyện trái với suy nghĩ của mọi người. còn cha tại sao truy hỏi có quan hệ gì với những video này, tự cho là do cha mình cũng thích những vật như vậy.

      Lúc Lăng Hạo trạch ra cửa là 7h sáng. xe đạp, ăn điểm tâm ở cửa tiểu khu, sau đó di đến trường. dù cảnh sát có còng tay ở trong trường thế nào? Chỉ cần alf hiểu lầm mấy bé ngu ngốc kia vẫn ngoan ngoãn vây quanh mình, thậm chí có người còn ‘ bất công” thay mình, mắng chửi cảnh sát.

      Haha, cái này phải xem năng lực, chỉ cần giở chút thủ đoạn, những bé ngu ngốc kia vĩnh viễn muốn biết chân tướng, đến tận khi bị…

      đắc ý nghĩ đến những hình ảnh sau này, Lăng hạo trạch đến ngã tư ngẹo vào trường đột nhiên nghe thấy tiếng kinh hô “ cẩn thận..”

      Kinh ngạc, Lăng hạo Trạch quay đầu thấy ánh sáng trắng lao về phía mình, bên tai chỉ nghe được tiếng ‘ phanh’


      người và xe bị bya ra ngoài.

      thân thể Lăng Hạo Trạch lộn vài vòng trung rồi rơi xuống ‘ ba” mặt đất. sau mấy tiếng giòn vang, Lăng Hạo Trạch thấy thế giới của mình trong nháy mắt yên tĩnh, nghe thấy tiếng ầm ĩ xung quanh, cảm thấy đau đớn, thở hổn hển, giãy giụa muốn đứng lên nhưng khi vừa ngẩng dậy, chiếc xe vừa tông lại lao đến..
      vỉa hè ngã tư, Lăng Hạo Trạch ngơ ngác nhìn, xe đạp của nằm chổng trơ, thân xe biến hình, bánh xe vẫn quay vòng, nhìn về phía cổng trường, thấy cỗ thi thể máu me be bét, đùi biến dạng khoanh lại, đầu rạp đất, bên mặt bị bánh xe oto nghiền nát bộ dáng.
      Lăng hạo Trạch cảm thấy người này rất quen thuộc, khi thấy quần áo người này mặc, giật mình há miệng. cúi đầu nhìn mình, nếu người chết là mình vậy… mình là ai?

      lúc Lăng hạo Trạch kinh ngạc, người xa lạ vậy mà xuyên qua người , đến trường, người thứ nhất, người thứ hai, thứ ba cũng xuyên qua người . Trong lúc nhất thời khiếp sợ, tiếp thu được.


      mình trong suốt, vậy mà mình lại trong suốt, có chuyện gì vậy? tột cùng mình xảy ra chuyện gì? Chuyện gì vậy?

      nghi vấn của ai cho đáp án, mà lúc này mặt trời ló rạng, ánh mặt trời ấm áp nhưng khi chiếu lên người lại làm nhói mắt mở ra được. muốn giơ tay lên che nhưng biết từ lúc nào người có khí đen bao quanh. Lăng hạo Trạch hoang mang nhìn thấy tay chân mình bị đồ vật như xích sắt cuốn lấy, sợ hãi, muốn kêu cứu, lại phát mình phát ra được thanh nào. Tiếp đó có lực kéo xuống dưới mặt đất.
      tám rưỡi sáng, Tần bằng vừa vào văn phòng ở cục cảnh sát, còn chưa kịp uống ngụm nước nghe thấy cảnh sát trực ban “ tần ca, vừa nhận được tin, gần trường Tú trong gió phát sinh tai nạn giao thông. Sếp muốn chúng ta qua đó chuyến.”

      “ tai nạn giao thông thuộc về cảnh sát giao thông, sao lại bảo chúng ta qua?” Tần Bằng ngồi xuống ghế, ngẩng đầu hỏi.

      “ chính là camera giao thông quay được, phải tai nạn bình thường, chiếc xe kia chính là có ý định mưu sát, còn có nhiều người nhìn thấy, liên tiếp đụng hai lần, đến khi đâm chết mới dừng lại, sau đó bỏ trốn. đúng rồi, học sinh chết cũng biết.”


      nghe vậy tần bằng giật mình ngẩng đầu “ tôi biết? ai vậy?”

      “ người hiềm nghi trong vụ án lần trước, Lăng hạo trạch.”


      cảm giác bất tường dâng lên trong lòng tần Bằng, đứng dậy, cầm áo khoác, gọi hai đồng nghiệp, tiếp tục hỏi “ tìm được chiếc xe gây án chưa? Biển số xe như thế nào? Chủ xe là ai?”

      điều tra, xe gây tai nạn là xe màu trắng, mang biển số XXXX, bộ phận giao thông tra được chủ đăng ký xe là Lương mẫn.” cảnh sát trực ban cầm tờ giấy trong tay đọc.

      Nghe thấy hai chữ ‘ Lương Mẫn’ Tần bằng lập tức giật mình!

    3. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      353
      Được thích:
      3,990

      CHƯƠNG 20: CÁI KẾT CỦA LỤC ĐAN ĐAN


      Lăng Hạo Trạch chết rồi, bị Lương Mẫn đâm chết.

      Lúc Tần Bằng và hai cảnh sát tìm thấy Lương Mẫn, ta ngồi trước mộ Lục Đan ĐAn, ánh mắt mơ màng nhìn ảnh chụp của con , tay phải vuốt ve tấm ảnh, tay trái rủ mặt đất, bên chân là màu đỏ trướng mắt.

      Hơn nửa ngày, Lăng Quân mới về đến ĐÔng ĐÀi, điện thoại báo hết pin cũng để ý. Ngược lại cảm thấy có điện thoại càng bị làm phiền, tâm tình càng bình tĩnh.

      Trước mộ Lăng Kiến QUốc và Thang Mỹ Phương, Lăng Quân cung kính dập đầu 6 cái, sau đó đứng lặng trước mộ nửa giờ mới Trần gia thôn.

      Lúc rời Trần gia thôn mới 12 tuổi, mới đó 30 năm. Thời gian thấm thoắt, nay cảnh còn người mất. Đường núi Loan Sơn trấn nay thành quốc lộ, hai bên đường thấy bóng núi, chỉ có vùng đất bằng phẳng.

      Lăng Quân nhìn cảnh ngoài cửa sổ, nếu năm đó cũng như thế này Lăng Quân sao cso thể chết ở đây? Nếu lăng Quân chết, bây giờ mình thành dạng gì?

      Lắc đầu, Lăng Quân cười nhạo mình, trong đời có mấy lần phát sinh nếu như?

      Nửa giờ sau, Lăng QUân về đến Trần gia thôn. Mặc dù con đường thay đổi nhưng vẫn tìm được nhà mình, chỉ là, căn nhà xây bằng gạch rách nát biến thành nahf hai tầng.

      Lăng Quân nhìn ngôi nhà, biết có nên gõ cửa hỏi thăm. Trong khi do dự, cửa nhà mở ra, ông lão tầm 50, 60 tuổi ra. Nhìn 1 cái, Lăng Quân nhận ra là em họ Trần Đại Ngưu, Trần Hồng SInh.


      Trần hồng Sinh ra ngoài, thấy Lăng Quân đứng ngoài cửa, bên cạnh là chiếc Audi, đầu tiên là sững sờ, nhìn lúc mới cười hỏi: “ Ngươi đến nhà ta có việc gì? Tìm Thiết Đản con trai ta sao? A, chính là trần Hàng.”
      Trần hàng hơn lăng Quân 1 tuổi, sau khi sinh liền hai con mới sinh được con trai nên từ là bảo bối trong nhà, ngay cả tên cũng là dùng tiền mời người đến đặt.
      Lăng Quân cười cười “ tôi chỉ muốn hỏi chút chuyện hơn 30 năm trước, Trần ĐẠi Ngưu và vợ Câm Ny, mộ của bọn họ ở chỗ nào?”


      nghe thấy tên trần ĐẠi Ngưu và Câm Ny, đầu tiên Trần Hồng Sinh chưa kịp phản ứng, sau đó mặt biến sắc, nhìn kỹ lăng Quân lần nữa, vui : “ Ngươi là ai? Hỏi chuyện của họ làm gì? Họ chết nhiều năm, làm gì còn mộ.”
      xong Trần Hồng Sinh liền muốn rời , Lăng Quân bước lên thành khẩn “ đại thúc, tôi là bạn của Trần Nhị Oan, trước khi chết trần Nhị Oa nhờ tôi về thắp hương cho cha mẹ , xin ngài giúp cho.”

      xong Lăng Quân nhét vào tay Trần Hồng Sinh mấy tờ 100.

      “ Trần Nhị oa? , phải… chết rồi sao?” Trần Hồng SInh quay đầu nhìn Lăng Quân, giật mình mwor to mắt, trong tay còn nắm chặt mấy trăm khối tiền.

      “ ừm, Trần Nhị oa chết, năm ngoái, chết vì sinh bệnh. Cho nên là bạn của , tôi muốn hoàn thành nguyện vọng truowvs khi chết của , đại thucsm ngài chỉ chỗ cho tôi , tôi thay dập đầu là được.”
      từ đầu đến cuối ngữ khí của Lăng Quân rất thành khẩn, mà Trần Hồng SInh lấy tiền của người ta, lại chỉ cần chỉ chỗ đến nghĩa địa, tiền cũng cầm rồi, chỉ phải lắm.


      Trần Hồng Sinh dẫn Lăng Quân tầm 2 dặm, ngừng lại ở mảnh ruộng bỏ hoang cỏ rậm rạp. lúc Trần Hồng SInh luyên huyên kể chuyện cho Lăng Quân “ nhìn ngươi cũng là người có bản lĩnh nên gạt ngươi, năm đó cha mẹ Nhị oa chết rất thảm, oanh động chỉ Trần gia thôn mà cả Loan sơn trấn.
      Từ người già đến trẻ đều biết Trần Đại Ngưu bắt vợ bán mình nên bị vợ câm điếc chém chết, sau đó vợ cũng treo người tự vẫn. lúc đó tìm thấy Nhị oa nên mấy em chúng tôi chôn ở đây. Đó, chính là chỗ đó. Đồ nhà bọn họ sớm bán hết, vì mảnh ruộng này màu mỡ nên bán được, chôn bọn họ ở đây. Thấy hai đống đất kia , là mộ của bọn họ. lúc đầu chúng tôi muốn chôn họ cùng nhau nhưng cha Câm ny sống chết đồng ý, cha ấy mua cỗ quan tài, chôn mộ riêng. Ân.. cái bên phải chắc là của Câm Ny.”

      Lăng Quân nhìn cỏ dại hoang vu, quay đầu cười “ cảm ơn đại thúc, ngài về trước , tôi nhổ cỏ rồi dập đầu với họ xong .”

      “ ai, người nặng tình nặng nghĩa như giờ rất khó tìm được a.” cầm tiền rồi lời cũng khác. Chỉ là trước khi Trần Hồng Sinh vẫn đánh giá Lăng QUân.

      Cỏ dại mọc gần hết đất, ở giữa lại có 2 đống đất, nhìn có vẻ hoang vu tịch mịch. Lăng Quân đến mộ bên phải, cẩn thận nhổ cỏ.


      “ mẹ, Nhị Oa đến thăm người. Nhiều năm như vậy mẹ có nhớ Nhị oa?... Nhị oa nhớ mẹ. Nhị Oan biết, năm đó nếu có Nhị oa mẹ sớm rời khỏi thế giới này, sao có thể để Trần ĐẠi Ngưu trà đạp mẹ nhiều năm như vậy? là con liên lụy mẹ. mấy ngày trước con gặp ông lão, giúp con hiểu thông rất nhiều chuyện, cũng cho con nhận ra nội tâm của mình, con hận mẹ, hận chút nào..”

      Nhổ có vứt sang đất trống, vừa nhổ vừa khóc. Cỏ dại bị nhổ lên mang theo vết máu.

      lâu sau, mộ của Câm Ny được lăng Quân dọn sạch . quỳ trước mộ, dập đầu 3 cái, hai mắt đẫm lệ mông lung, phảng phất như nhìn thấy mẹ đứng trước mặt mỉm cười với ..

      Nước mắt chưa khô lại rơi xuống. thấy mẹ cười, cũng cười..

      Rốt cục cũng nhìn mặt mẹ mình.

      Giữa trưa hôm sau Lăng Quân nhõm về thành phố tô Dương. Vừa đến cổng cư xá bảo vệ thấy xe liền chạy ra

      “ Lăng tiên sinh, về rồi, con sảy ra chuyện, mau đến cục cảnh sát .”

      Nghe thấy đầu tiên lăng Quân giật mình, sau đó nghĩ đến những video kia, nghĩ thầm chắc cảnh sát biết nên bắt ?

      Liền quay xe về phía cục cảnh sát.

      Trong nhà xác cục cảnh sát, Lăng Quân ngơ ngác nhìn con trai, Lăng hạo trạch tuấn thay đổi. đầu bị bánh xe đè qua nên biến dạng, da mặt dường như sắp rơi ra, hai đùi bị lệch, nhìn thân thể phía dưới có lẽ khi xảy ra chuyện gốc rễ cũng bị gãy.

      là, người làm trời nhìn. Chuyển vần, báo ứng đúng người đúng tội a

      Lăng Quân cười lớn, ra khỏi cục cảnh sát, lần này triệt để có vướng víu…

      đêm ngày thứ 3, sau khi uống cạn bình rượu cuối cùng trong nhà, Lăng Quân dột nhiên cảm thấy thân thể có dị dạng, đến trước gương cũng phải tốn rất nhiều sức, lúc đầu nghĩ là do uống say, nhưng khi nhìn vào gương cười ha hả.

      Người trong gương, tóc bạc, mặt là nhăn nhúm nếp nhăn…

    4. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      353
      Được thích:
      3,990
      CHƯƠNG 21: CÁI KẾT CỦA LỤC ĐAN ĐAN

      Vì phát kịp thời nên Lương Mẫn xem như cứu lại được mạng. nhưng vì mất máu quá nhiều nên chưa tỉnh lại.

      Bên ngoài phòng bệnh nặng, Tần bằng chán nản ngồi ghế, cúi đầu ngẩn người.

      đến chuyện Lăng Hạo Trạch có tội, chuyện chị họ cố tình giết người được thành lập, ai, sao mình nghĩ đến chị ấy làm như vậy?

      “ cảnh sát Tần.”

      Tần Bằng ngẩng đầu, thấy Lâm lâm mặc đồ luật sư đứng trước mặt.

      “ Cảnh sát Tần, xảy ra chuyện như vậy tôi rất xin lỗi, tôi biết Lương mẫn lại..”

      “ Được rồi, chuyện này thể trách . có ý tốt cho chị ấy người cầm đầu là LĂng Hạo Trạch, lại tìm được chứng cứ khởi tố . ai, là chị ấy vượt qua được cửa ải trong lòng.”

      tình vượt quá dự đoán, xác thực lâm lâm cảm thấy có lỗi với Lương Mẫn. hôm nay cũng đến mình, đến cùng Lục Đan Đan. Sau kiện lần trước, Bạch Phàm rất ít khi cho Lục Đan Đan ra ngoài mình, mỗi ngày đều phải ngây ngốc trong hồ lô, kể phát triển vụ án cho bé nghe.

      Chuyện của Lương Mẫn, sau khi xảy ra 1 ngày Bạch Phàm mới kể cho bé vì hôm nay là ngày cuối cùng bé ở lại nhân gian.

      “ Tôi… có thể vào thăm ấy ?” Lâm Lâm thấy Lục Đan Đan bay vào phòng bệnh cũng muốn vào xem. Sau khi Bạch Phàm mở nhãn ba ngày cho , có thể quen bé đáng như ĐỒng ĐỒng nên nhờ Bạch Phàm mở nhãn lần nữa, lần này có thể duy trì bảy ngày, chỉ là Bạch Phàm đòi ba vạn khối tiền, phù lục bán với giá hữu nghị, rất rẻ. lâm lâm chút do dự gửi cho Bạch Phàm mười vạn. Bạch Phàm cao hứng, hấp tấp rót thêm linh lực cho ĐỒng ĐỒng để bé có sức đợi về thân thể.

      “ Được” Tần bằng gật đầu.

      Trong phòng bệnh, Lục Đan ĐAn rung rung nhìn mẹ, nhàng tựa đầu vào ngực Lương mẫn, giống như khi Lương Mẫn ôm bé.

      Lúc lâm Lâm bước vào, nhìn thấy cảnh này. quay đầu, hít sâu để nước mắt chảy xuống.

      “ Dì lâm, mẹ cháu phải làm sao a? đều là cháu tốt, cháu chết chết, lại còn hại mẹ,ô ô…” Lục ĐAn Dan khóc thương tâm, muốn ôn mẹ mình, nhưng linh hồn chỉ là hư ảnh vì thế xuyên qua người Lương mẫn và giường bệnh, nằm úp sấp đất.

      “ Đan Đan, chuyện này phải lỗi của cháu, đều là do mấy tên khốn kiếp kia sai. Cháu yên tâm, dì chăm sóc mẹ cháu. Ngoan, đừng khóc.”

      Lâm lâm khuyên hồi lâu Lục ĐAn ĐAn mới tỉnh táo lại.

      Nửa đêm, Bạch Phàm dẫn Lục ĐAn ĐAn đứng dưới nhà Lăng Quân. lâu sau, ông lão mấy ngày trước xuất trong nhà lăng Quân xuống.

      Bạch Phàm với ông lão “ mọi chuyện làm xong?”

      xong.”

      Ông lão đặt hai tay lên quải trượng, đánh giá Lục Đan ĐAn “ đây là bé kia?”

      “ đúng vậy, lúc đầu thai ngươi giúp bé tìm nhà trong sạch. Dù sao bé cũng là chị họ của Hỏa Diễm.”

      Nghe được hai chữ ‘ Hỏa Diễm’ ông lão nhíu mày, hơi do dự hỏi “ Hỏa Diễm, … vẫn tốt chứ?”

      tại là cái hài tử bằng cái rắm, hết ăn lại ngủ, sao.”

      ‘ Ai, có thể trùng sinh cũng dễ, Lão bạch, ngươi phí tâm. Nhưng mà…” xong ông lão hơi chần chờ nhìn Bạch Phàm.

      Bạch Phàm cười cười “ ta biết ngươi muốn gì, mặc kệ bọn họ biết tin bằng cách nào, dù sao giờ vẫn còn chưa thể khẳng định nên chỉ có ít tôm tép vây quanh, ta vẫn giải quyết được, yên tâm!”

      “ yên tâm? Haha.. lão Bạch, giao tình của chúng ta tính là cạn a? sở trường của ngươi là kết giới, nếu chân chính động thủ, ngươi ngay cả sát thủ cũng giải quyết được. dễ nghe là ngươi lòng dạ từ bi nhưng thực tế là có năng lực gì.”

      “ ai, lão gài này, gì đó? Ta giải quyết được sát thủ? Vậy ta hỏi ngươi, kết giới của ta ngươi phá được chưa?”

      “…”

      “ Sao gì? Câm rồi? đuối lý rồi? cắt, nghĩ rằng tộc cửu vĩ hồ của ta là ăn chay sao?”

      dám, tộc Cửu vĩ hồ lợi hại, nhưng đó là thời khai thiên tích địa, ngươi khác a, ngươi là Cửu Vĩ hồ thoái hóa.”

      “ lão già, ngươi ai thoái hóa? Ai, nếu có gan ngươi đừng …”

      Trong phòng bệnh nhi ở bệnh viện, Lâm Lâm canh giữ bên giường ĐỒng ĐỒng. Tuy muộn nhưng buồn ngủ. Giáo sư Bạch đêm nay ĐỒng ĐỒng tỉnh lại, nhất định muốn chờ đến lúc đó, muốn khi ĐỒng Đồng mở mắt, người đầu tiên mà bé nhìn thấy là mình.

      Nhìn đồng hồ cổ tay, gần 12 giờ, Lâm lâm thấy ĐỒng ĐỒng vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại muốn vệ sinh, vì nghĩ khi bé tỉnh lại bận rộn hồi.

      Nghĩ vậy, đứng lên nhưng chưa kịp Lâm Lâm nghe thấy tiếng yếu ớt.

      “ a di”

      Lâm lâm quay đầu nhìn ĐỒng ĐỒng, hai hàng nước mắt rơi xuống.

      ngày mười , sau tuần cảnh sát tìm được usb, bên trong có tất cả video, kết quả mẫu tóc trong phòng kia cũng có, cuối cùng tòa phán quyết: ba người Chương Chí Cường, Lý DUy Bình, Từ Gia Nhạc, còn chưa đủ tuổi thành niên nhưng lại làm ra chuyện độc ác, làm người tự sát, cố ý giết hại Lục Đan ĐAn, vứt xác ở nam hồ. cho nên phán ba người tội tử hình. năm sau thi hành án ( tức tròn 18 tuổi chấp hành án”

      vừa có phán quyết, ông bà Chương Chí Cường ngất tại chỗ, mẹ Lý Duy Bình – Trịnh vừa mắng vừa mang người muốn xông lên đoạt con trai, bị cảnh sát bắt lại giam giữ ngắn hạn vì tội cản trở người thi hành công vụ. Mẹ Từ Gia Nhạc ngơ ngác nhìn con trai, thảo “ phải chỉ trộm ít đồ thôi sao/ sao còn phạm tội chết?”

      Cuối tháng mười, Lương Mẫn xuất viện, thừa nhận là sơ suất đâm chết Lăng hạo trạch, cùng giúp đỡ của Lâm Lâm, bị phán tù hai mươi năm..
      HẾT QUYỂN 1
      Last edited: 21/8/18

    5. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      353
      Được thích:
      3,990
      QUYỂN 2:

      CHƯƠNG 22: CHẾT TỪ TRONG TRỨNG NƯỚC

      “ Tiểu Viêm mau đạp, rèn chân mới có thể rắn chắc.” Ngưu Ngọc Lam đứng bên cạnh bồn tắn lớn trẻ em, cười với Tần Viêm ở bên trong. Bạch hiểu Âu cầm điện thoại quay, chụp.

      Khóe miệng Tần Viêm co giật, miễn cưỡng đạp hai cái. Ai, mấy tháng nay điều tiếp nhận nổi chính là mỗi tuần bơi trẻ em lần, chỉ bị đám phụ nữ lột sạch quần áo mà còn phải đeo cái vòng cổ, ai cho biết đây là cái gì a? siết lão tử thở nổi
      Dù trong lòng khó chịu nhưng ngoài mặt lại phải phối hợp với chỉ huy của bà nội và mẹ. lần trùng sinh này có rất nhiều xưng hô xa lạ với , mẹ, ba, ông nội, bà nội, còn có Bạch lão đầu thành ông ngoại. Ngẫm lại đây đúng là chuyện thể tưởng tượng nổi. mặc dù kiếp trước sống dài, nhưng chỉ nhớ hai cái xưng hô là mẫu thân và phụ thân và có cơ hội gọi.

      “Hiểu Âu, con nhìn tiểu Viêm nhà ta kìa, mỗi lần bơi đều khóc, giống trẻ con nhà khác, khóc đến mệt a, chậc chậc.. là..” Ngưu Ngọc lan thầm với bạch Hiểu Âu, dùng ánh mắt ám chỉ đứa bé khóc lớn bên cạnh.

      Bạch Hiểu Âu nhìn đứa bé bên cạnh, quả là khóc rất to nhưng cha mẹ vẫn kiên trì để bơi đù 10 phút mới cho lên. Bạch hiểu Âu nhìn có chút đành lòng, xoay lại nhìn Tần Viêm, khẽ giật mình, biểu cảm lạnh nhạt của làm thấy là lạ, giống như phải đứa bé mà là người lớn, nhưng làm sao có thể?


      “ A di, cháu nhà người ngoan, cho tới bây giờ cũng thấy khóc.” Nhân viên cười tủm tỉm vừa xoa sữa tắm cho tần Viêm vừa với Ngưu Ngọc Lan.

      “ đứa nhà chúng tôi từ khi sinh ra ngoan, đến bây giờ cũng chưa có khóc, hàng xóm còn nhà chúng ta như chưa có em bé vậy.” Ngưu Ngọc Lan chỉ cần có người khen cháu mình là lại cười híp mắt, những khiêm tốn mà còn càng phóng đại.
      Lúc về nhà, ở dưới lầu thấy nhiều người túm lại chỗ, Ngưu Ngọc Lan hiếu kỳ, giao xe đẩy tần Viêm cho bạch Hiểu Âu, bước đến xem xảy ra chuyện gì.

      Tính tình Bạch hiểu Âu lạnh nhạt nên đối với chuyện cảu người khác có hứng thú, đẩy Tần Viêm vào thang máy về nhà.

      Lúc đẩy cửa phòng khách ra, trán bạch Hiểu Âu xuất hàng vạch đen, ngay cả tần Viêm giả bộ ngủ trong xe cũng mở to mắt, kinh ngạc nhìn nơi phát ra tiếng khóc.

      Trong phòng khách, bạch Phàm vừa xem tivi, vừa lau nước mắt, có vẻ rất xúc động.

      Bạch Hiểu Âu nhìn trần nhà, bất đắc dĩ “ cha, người đàn ông như cha mà lại xem phim hàn thành bộ dáng như vậy, cha… cha còn..?”

      Bạch Phàm hai mắt đẫm lệ nghiêng đầu nhìn về phía con , giống như giờ mới phát “ Hiểu Âu, về rồi sao, cha chống con mua cá cho con. Phim này rất cảm động, nếu con bồi cha xem đoạn?”

      Bạch hiểu Âu hừ lạnh trong lòng, bế tần Viêm từ trong xe đẩy ra, tức giận “ cha tắt tv , lát nữa mẹ chồng con về, nhìn thấy cảnh này còn ra thể thống gì nữa!”

      “ khó coi? Sao lại vậy? phim này là mẹ chồng con giới thiệu cho ta đó.” xong tiếp tục nhìn TV chằm chằm, quan tâm BẠch Hiểu Âu có vui hay .

      Bạch hiểu Âu thất bại, từ khi nàng sinh con, bạch Phàm luôn ở đây, ngoại trừ ngẫu nhiên chơi cờ với bố chồng , còn lại đa số thời gian là theo mẹ chồng , chỉ theo mẹ chồng ra nhảy ở công viên giờ lại còn học xem phim hàn. Ai, im lặng là tốt nhất a!

      Hiểu Âu cụng trán với Tần Viêm, giọng “ bảo bảo, ông ngoại con giống như tắc kè hoa, con xem có đúng hay ? Đúng ?”

      Tần Viêm cười ngốc, mắt lại nhìn TV. Cái vật hình vuông màu đen thú vị, gọi là TV đúng , bên trong thứ gì cũng có thể nhìn thấy, trách được lão bạch cảm thấy hứng thú như vậy, ngay cả ta cũng muốn nhìn nhiều hơn, chỉ là…

      “ ừm? bảo bảo cũng muốn xem Tv? Sao lại học thói quen tốt cảu ông ngoại. đến, chúng ta về phòng ngủ, ngoan ngoãn ngủ.”

      Nhìn xem, mỗi lần chuyển mắt đến TV liền bị mẹ thuyết giáo, mua rồi, sao cho ta xem a?

      Bạch hiểu Âu định ôm tần Viêm vào phòng ngủ nghe thấy tiếng gõ cửa mới nhớ là mẹ chống mang chìa khóa.

      Mở cửa, thấy Ngưu Ngọc lan vô cùng lo lắng bước vào “ Hiểu Âu, ở tầng 3 có người phụ nữ mang thai, người đó con cũng biết, gọi là lý.. lý”

      “ Lý Ngọc Kỳ, sao vậy ạ?”

      “ a, đúng rồi Lý Ngọc Kỳ, ta dự sinh là tháng này.’

      “ đúng vậy ạ, rốt cục là có chuyện gì a?”

      “ ai nha, con ta chết lưu trong bụng, đáng tiếc, còn hai ngày là ngày dự sinh.”

      “A?”

      “A?”

      Bạch Hiểu Âu và Bạch Phàm đồng thời kinh ngạc kêu lên, nhưng sau khi kêu Bạch Phàm lại tiếp tục chăm chú xem TV, giống như tiếng vừa rồi phải phát ra.

      Bạch hiểu Âu cảm thấy khó mà tin được, vì tuổi tác tương đương, lại cùng khu nên và Lý Ngọc Kỳ có chút thân.

      Với chuyện con cái, Bạch hiểu Âu và Tần bằng chưa có dự định, hai người sống trong thế giới hai người mấy năm, đến năm Bạch hiểu Âu ba mươi tuổi, chịu được mẹ chồng liên tục nhắc nhở, lúc này mới quyết định sinh em bé.

      Chuẩn bị nửa năm, lại về quê ở Nam Sơn, đúng hạn mang thai.

      Sau khi bạch Hiểu Âu mang thai, Lý Ngọc Kỳ thường xuyên tới chơi, là đến dính tý thai khí của , hi vọng bản thân cũng có thể mang thai. Lúc đó Bạch hiểu Âu mới biết, tử cung của Lý Ngọc Kỳ bị lạnh bẩm sinh, rất khó mang thai, chịu khổ uống thuốc Đông y năm năm nhưng bụng vẫn có động tĩnh gì.

      Đến khi Bạch hiểu Âu mang thai tháng thứ sáu, rốt cục Lý Ngọc Kỳ cũng rạch mây thấy ánh mặt trời. Bạch hiểu Âu nhớ , ngày đó Lý Ngọc Kỳ vừa cười vừa chạy đến tìm , rốt cục ấy cũng có thể làm mẹ, có thể thấy ấy trân trọng đứa bé này như thế nào.

      Nhưng ông trời có mắt, tạo hóa trêu ngươi a! sao hết lần này đến lần khác để con ấy chết từ trong trứng nước a?

      “ mấy người dưới lầu là thân thích của nhà họ, con ta cào lát nhau thai ở trong bụng nên ngạt thở chết. chuyện như vậy là lần đầu mẹ nghe thấy, quái dị. Ai, số Lý Ngọc Kỳ khổ, định sẵn đây phải con của ấy.”

      “ vậy tại Lý Ngọc Kỳ ở đâu? Vẫn ở bệnh viện sao?”

      về nhà, bác sĩ mổ lấy đứa bé ra, phải nằm viện 5 ngày nhưng ta nháo loạn muốn về nhà, còn.. còn..” đến đây, Ngưu Ngọc Lan muốn lại thôi, vẻ mặt có chút sợ hãi.

      “ còn gì a? mẹ hết .” Bạch hiểu Âu hiếu kì, cũng hiếu kì đó là tần Viêm ôm trong ngực, mở to đôi mắt đne náy nhìn Ngưu Ngọc Lan.

      “ Hiểu Âu, ra con đừng sợ hãi. Nhà ta còn có tiểu bảo bối nữa.” , Ngưu Ngọc lan đưa tay ôm lấy Tần Viêm.

      “ ai nha, mẹ làm vậy phải là treo hiếu kì của con sao? Mẹ sao? con đến nhà ấy.” xong, Bạch hiểu Âu xoay người ra ngoài.

      “ đừng, đừng , mẹ cho con. Lý Ngọc Kỳ, ta… ta kiên quyết ôm đứa bé chết về nhà.”

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :