Diêm Vương trùng sinh

Thảo luận trong 'Truyện Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      301
      Được thích:
      3,473
      CHƯƠNG 23: ĐỨA BÉ CHẾT QUỶ DỊ

      Nghe Lý Ngọc Kỳ ôm đứa bé chết về nhà, Bạch Hiểu Âu cảm thấy kinh sợ như mẹ chồng, ngược lại trong lòng có cảm giác bi ai khó tả. sau khi sinh Tần Viêm, loại mẫu tính bẩm sinh khiến đặt hết tâm trí tình cảm lên người con trai, cũng khiến thể chấp nhận bất cứ tình cảnh bi thảm nào của trẻ . Nếu đặt vào trường hợp tiểu Viêm xảy ra chuyện, cũng như nát tim, khó sống.

      Ai, phụ nữ chính là vậy sau khi làm mẹ tính tình khó có thể tưởng tượng được!

      “ mẹ, con thăm Lý Ngọc Kỳ chút về.” xong Bạch Hiểu Âu quay người ra cửa.

      “ ai, Hiểu Âu, bọn họ rất chi là dọa người, lá gan con lại như vậy, vẫn là a… xúi quẩy!” sau chữ cuối cùng cửa ‘ phanh’ cái đóng lại, Ngưu Ngọc lan kinh ngạc nhìn cửa, bất đắc dĩ “ ai, Hiểu Âu là, liền , cũng cố kỵ nhà mới có tiểu bảo bối a! giáo sư Bạch, lát con dâu về ông phải với nó chút.. nha, ông xem đến tập 10 rồi? sao? Phim hàn này hay ?”

      “ ừm, quá hay, quá cảm động..” Bạch phàm nức nở cầm khăn lau nước mắt

      Tần Viêm liếc mắt nhìn Bạch Phàm, cảm thấy lòng mình cũng muốn rút gân. Lão này còn có thể buồn nôn hơn ?

      “ đông, đông, đông”

      Sau tiếng đập cửa, bà lão tầm 60 tuổi mở cửa cho Bạch hiểu Âu. Là mẹ chồng của Lý Ngọc Kỳ, lúc sinh tần Viêm bà ấy còn đến thăm, thấy Tần Viêm mập mạp đáng rất hâm mộ. Nhưng bây giờ thấy Bạch hiểu Âu lộ ra vẻ mặt biết cười hay khóc, sau đó trầm, phiền não.

      Trong nhà xảy ra chuyện như vậy, lại là người già mong cháu lâu, đó chính là đả kích. Bạch hiểu Âu cũng để tâm, lễ phép hỏi : “ a di, cháu.. nghe được chuyện của gia đình mình, ngài bớt đau buồn. cháu có thể thăm Ngọc Kỳ chút ?”

      “ ừ, trong phòng ngủ, ai!”

      Lúc qua phòng khách Bạch Hiểu Âu thấy chồng Lý Ngọc Kỳ, Trần Nhất bác, ngồi hút thuốc. Thấy bạch hiểu Âu nhàn nhạt gật đầu. từ ánh mắt của bạch hiểu Âu có thể thấy có chút bi thương nào.

      Có lẽ, đàn ông tương đối giỏi che giấu!

      Đến trước phòng ngủ, Bạch hiểu Âu gõ cửa cái, gọi “ Ngọc Kỳ”, nhưng nghe thấy tiếng đáp, quay đầu nhìn trần Nhất bác và mẹ xin ý kiến hai người đều cúi đầu gì. Hơi do dự, Bạch hiểu Âu vươn tay đẩy cửa, nhưng khi thấy cảnh tượng bên trong nhanh chóng bước vào.

      Đó là cảnh tượng gì a!

      Lý Ngọc Kỳ ôn nhu với làn da trắng nõn như hoàn toàn thay đổi thành người khác. Tóc dài xốc xếch buộc sau đầu, hốc mắt lõm sâu, da vàng như nến. Điều làm Bạch hiểu Âu rung mình chính là tay ta ôm đứa bé trần trụi, dán mặt vào mặt đứa bé cười ngọt ngào.

      Đứa bé lớn bằng tần Viêm lúc mới sinh, khác chính là, người có nếp nhắn, toàn thân xanh tím, nhưng con mắt lại mở to như búp bê.

      Vừa bước vào cửa, dường như Bạch Hiểu Âu thấy con mắt đó nháy cái, đồng thời ngọc bội trước ngực cũng nóng lên. Phản xạ chó điều kiện, Bạch Hiểu Âu bưng kín miệng, nhưng nhìn kỹ lại mắt của đứa bé nhúc nhích.

      Chẳng lẽ mình hoa mắt nhìn nhầm? có lẽ vậy!

      “ Hiểu Âu, ngươi đến rồi sao, mau xem bảo bảo của tôi, có phải đáng như con ?” Lý Ngọc Kỳ phát ở cửa có người, ngẩng đầu thấy là Bạch hiểu Âu càng vui vẻ, gọi đến xem.

      Bạch Hiểu Âu sờ ngực mình, làm mình trấn tĩnh lại, hít sâu mấy hơi lúc này mới đánh bạo về phía Lý Ngọc Kỳ. càng tới gần ngọc bội càng nóng, bạch hiểu Âu nhân ra dị dạng nhưng vẫn tỏ vẻ gì đến.


      “ cái kia, Ngọc Kỳ, sao bọc bảo bảo lại? để trần như vậy, bị lạnh a!” Biết tại đầu óc Lý Ngọc Kỳ được bình thường, Bạch hiểu Âu liền thuận theo ý ta, làm bộ đứa bé vẫn còn sống, nhưng để đứa bé trần như vậy rất khủng bố, vẫn là khuyên ta bọc lại rồi sau.

      “ A, đúng, thể để trần, tôi vừa muốn thay tã cho bé nhưng cởi ra lại quên mất. xem trí nhớ của tôi này. Hiểu Âu, có kinh nghiệm hơn tôi, giúp tôi ” Lý Ngọc Kỳ , thuận tay lấy bộ quần áo trẻ em.

      Bạch hiểu Âu run rẩy đưa tay ra nhưng lại lập tức rụt về

      Làm sao bây giờ a? mình dám!

      Nhưng khi Lý Ngọc Kỳ dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn nàng, nàng lại thể cố cố gắng sờ vào thân thể đứa bé.

      “ A!” cơ hồ trong nháy mắt Bạch hiểu Âu đụng vào đứa bé, lòng bàn tay truyền đến cảm giác đau nhói, mà cánh tay phải của đứa bé chỗ đụng vào xuất màu đen như than.

      lần nữa bạch hiểu Âu thấy đứa bé nháy mắt, hơn nữa còn là nháy với .

      quan tâm đến đau đớn ở bàn tay và cảm thụ của Lý Ngọc Kỳ, Bạch hiểu Âu quay đầu chạy

      Chạy hơi ra khỏi nhà Lý Ngọc Kỳ, vừa vặn có thang máy, lập tức vào!

      Về đến nhà, sắc mặt bạch hiểu Âu tái nhợt đứng ở cửa, nhịp tim kịch liệt, chân nhũn ra, nhịn được nữa ngồi xuống đất.

      “ Hiểu Âu, sao về nhanh vậy, A? con làm sao vậy?” Ngưu Ngọc Lan ôm Tần Viêm ngồi sa lon xem phim cùng Bạch Phàm, thấy Bạch Hiểu Âu về nhưng sắc mặt cực kém vội vàng đến.

      “ giáo sư bạch, mau đến xem hiểu Âu, mới ra ngoài lát sao sắc mặt khó coi như vậy. có phải con bị dọa rồi ? Mẹ được , con còn nhất định muốn .”

      Khi Ngưu Ngọc lan dông dài, Tần Viêm mắt sắc nhìn thấy lòng bàn tay trái cảu Bạch hiểu Âu có chút hắc khí, lập tức ánh mắt có chút trầm.

      Đứa bé kia có vấn đề!

      “ sao vaayh? Hiểu Âu đâu?” rốt cục bạch Phàm cũng đứng lên được, vì tập hôm nay chiếu xong, tắt Tv, đứng dậy đến.

      “ xuống tầng 3, nhà đó có đứa bé mất trong bụng mẹ, sau khi mổ ra, mẹ đứa bé nhất định muốn ôm về nhà. Nghe họ hàng nhà đó , đứa bé kia rất dọa người. Hiểu Âu nhất định đòi thăm. Khi trở về liền thành bộ dạng này, nhất định là bị dọa.”

      Thấy ánh mắt tần Viêm bình thường, Bạch Phàm theo ánh mắt nhìn tay trái Bạch hiểu Âu, cầm lên cẩn thận nhìn.

      Hắc khí kia...

      “ Hiểu Âu, con vừa đụng vào cái gì?” lúc hỏi Bạch Phàm bất động thanh sắc rót linh khí vào lòng bàn tay trái con . Trong chốc lát cảm giác đau nhói biến mất, lại thêm về đến nhà, cha và mẹ chồng ở bên cạnh, dần đân bạch hiểu Âu khôi phục bình tĩnh.

      “ cha, đứa bé kia rất quỷ dị, nó.. ánh mắt của nó mở to hơn nữa.. còn động đậy, , con nhìn thấy nó chớp mắt, quá kinh khủng!”



      “Hiểu Âu, ngươi vừa mới đụng cái gì rồi?” Tra hỏi thời điểm, Bạch Phàm bất động thanh sắc tại nữ nhi tay trái trong lòng bàn tay rót vào tia linh khí. Chỉ chốc lát, nơi đó cảm giác đau đớn liền biến mất, lại thêm về tới nhà mình, ba ba cùng bà bà cũng đều ở bên người, Bạch Hiểu Âu liền thời gian dần trôi qua khôi phục bình tĩnh.

      xong bạch hiểu Âu lại vuốt ngực thở hổn hển.

      Ngưu Ngọc lan và bạch Phàm liếc nhau cái, Ngưu Ngọc Lan giọng “ xem ra Hiểu Âu bị dọa , ảo giác cũng xuất , ngày mai tôi miếu xin cho con bé cái bùa bình an?”

    2. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      301
      Được thích:
      3,473
      CHƯƠNG 24: QUỶ
      Năm rưỡi chiều, Ngưu Ngọc Lan và Tần Thiệu Quang nấu cơm tối trong bếp, Bạch Hiểu Âu vì bị dọa sợ nên nằm trong phòng nghỉ ngơi. Bạch Phàm ôm Tần Viêm ngồi ngoài ban công làm bộ ngắm cảnh.

      “ Tiểu tử, hắc khí trong lòng bàn tay của mẹ ngươi rất bình thường a!”

      “ ngươi câu này phải là nhảm a?”

      “ ha ha. Tiểu tử thúi, dù sao ta cũng là ông ngoại ngươi, chuyện khách khí chút”

      “…”

      như vậy, ngươi phát điều gì rồi sao?”

      “ có chút suy đoán, mẹ ta là hậu nhân cửu vĩ hồ, lại đeo ngọc bội chí dương nên tiểu quỷ đến gần được nhưng lại bị đứa bé làm tay bị thương, nên sa ukhi đứa bé chết linh hồn bị cưỡng ép ở lại thân thể, mà thời gian ở lại ngắn nên mới dẫn đến oán khí lớn như vậy.”

      “ Thời gian ngắn? nhưng bà nội ngươi mới chết lâu a.”

      “ ai, người người đều hồ ly thông minh, sao ta nhìn ngươi thế nào cũng thấy là hồ ly đần a.”

      Lúc này tần Viêm mới được hơn sáu tháng, người lớn ôm vào ngực tảo cảm giác yếu. Lúc này tay bạch Phàm thoáng dùng sức liền cảm thấy thân thể bị uy hiếp.

      “ mồm mép lợi hại đúng ? Có muốn biết lợi hại của ông ngoại ?”

      muốn, ta , ta tiếp.”

      Liếc mắt nhìn Bạch Phàm, Tần Viêm giọng “ ta hoài nghi, có người luyện chế quỷ .”

      “ quỷ ? Có thể dùng để luyện sao? chết rồi gọi là tiểu quỷ.”

      “ đần, quỷ quỷ dị, quỷ .”

      “a? phải hơn ngàn năm trước cấm rồi sao?sao còn có người dám luyện? như vậy khi đứa bé mới thành hình chết rồi, lúc đó linh hồn còn yếu lại bị cưỡng chế ở lại trong thai, oán niệm tất nhiên tang gấp bội, đồng thời thể hấp thụ tinh khí của thai từ người mẹ. ai, nghiệp chướng a!”

      “ năm đó ra văn bản cấm, chắc đến giờ vẫn hủy bỏ. Năm đó ta làm diêm vương thường cho người truy sát quỷ , nhưng bây giờ? Người phủ mới mặc kệ sống chết ở dương gian. Hừ!”

      “ ai, có cách, trời quy định, chuyện nhân gian phủ được nhúng tay vào.”

      “ ồ? Vậy làn trước ta bảo ngươi tìm già phán quan, phải là nhúng tay vào chuyện nhân gian rồi?”

      giống, Lục Đan Đan chết, là quỷ, thuộc quản lý của phủ.”

      “ tiểu quỷ này cũng sớm chết, chẳng lẽ thuộc về phủ?”

      “ cái này..”

      phản đối? hừ!”

      “ được rồi, hai chúng ta đấu võ mồm cũng vô dụng. từ trước đến nay nơi có quỷ xuất có người chết, ít 10 nhiều trăm. Nếu ngươi suy đoán đó là quỷ chúng ta phải nghĩ biện pháp ngăn cản nó giết người. phải biết người trong nhà đều là người bình thường, chúng ta phải phòng ngừa rắc rối có thể xảy ra a!”

      “ ừm, cuối cùng ngươi vẫn lời vô ích. Ta cảm thấy điều quan trọng trước mắt là tìm ra người luyện chế quỷ . Có thể nuôi đứa bé trong bụng người phụ nữ đó đến đủ tháng, người này ở bên cạnh người phụ nữ kia, tối thiểu là người mà ta tín nhiệm, người nhà hoặc bạn thân.”

      “ Nghe Hiểu Âu , Lý Ngọc Kỳ sống cùng chồng và mẹ chồng, có phải trong hai người đó? Nhưng đúng a, mẹ chồng ta luôn mong cháu làm chuyện như vậy. còn chồng ta, hổ dữ ăn thịt con, khả năng này cũng lớn.”

      “ còn có người thân hay người mà ta rất tin tưởng ?”

      Bạch Phàm lắc đầu, chú ý đến nhà Lý Ngọc Kỳ, sao có thể biết hết được?

      “ giáo sư bạch, ăn cơm.” Hai người còn chưa thương lượng được kết quả truyền đến tiếng gọi của Ngưu Ngọc Lan.

      Bạch Phàm quay đầu cười cười rồi quay mặt lại với Tần Viêm “ ta dò la Lý Ngọc Kỳ, đặc biệt là người thân cận ta, sau đó chúng ta loại bỏ dần. hôm nay đến đây thôi.”

      “ ừm, ban ngày quỷ kia bị mẹ ta đụng cái, chắc hẳn cũng biết bà phải người thường, trước mắt hành động thiểu suy nghĩ. Đúng rồi, lát nữa được chỉ cho ta ăn lòng đỏ trứng, ngươi vụng trộm cho ta ăn chút thịt.”

      “ răng còn mọc, còn ăn thịt? ngươi nhai được sao?”

      nhai được nhưng có thể nếm vị a!”

      “…”

      Sau cơm chiều, theo thường lệ Bạch Phàm và Tần Thiệu Quang chơi cờ tướng, Bạch Hiểu Âu cũng nghĩ đến chuyện đứa bé kia nữa, thấy tần Viêm buồn ngủ ôm chơi, Ngưu Ngọc lan dọn xong bếp xuống lầu ra công viên nhảy với mấy bà khác.

      Chín giờ tối, tần bằng về nhà, vừa vào cửa liền thấy hai lớn 1 vây trước bàn cờ tướng nở nụ cười “ ai nha, đây là từ bồi dưỡng tiểu Viêm nhà ta chơi cờ tướng sao?”

      Tần Thiệu Quang đầu cũng ngẩng lên, hừ lạnh “ Hừ, lúc ngươi còn ta bỏ ít công sức dạy cờ tướng? nhưng ngươi liền tập trung, cho tới giờ chơi cờ tướng với ta quá 5 bước. nào giống tiểu Viêm của chúng ta, mới sáu tháng nhìn bàn cờ nghiêm túc như vậy, tương lai khẳng định là thiên tài cờ tướng., đúng , cháu trai?”

      “ Lão Tần, ông yên tâm, có hai chúng ta, Tần Viêm làm gì cũng thành tài.”

      Tần bằng bĩu môi, dở khóc dở cười, liếc nhìn nhua với Bạch hiểu Âu.

      Lúc này có tiếng đập cửa, Tần Bằng nghĩ là mẹ mình liền mở cửa.

      “ ách? Thím Hồ? muộn vậy mà thím vẫn tìm mẹ cháu?”

      “ Tần bằng, thím muốn tìm cha cháu, cha cháu về rồi sao?”

      “ cha cháu ở nhà, cha, thím Hồ tìm cha.”

      Nghe tiếng, tần thiệu Quang thể bỏ cờ xuống, đứng dậy ra cửa.

      “Lão tần a, ông về bao giờ vậy?” thấy tần Thiệu Quang, để ông mở miệng Thím hồ lo lắng hỏi.

      “ năm giờ về, sao vậy?” thấy thần sắc của thím Hồ, Tần Thiệu Quang cảm thấy kì quái.

      “ a? năm giờ ông về rồi? Tôi còn tưởng lão Chu nhà tôi uống rượu với ông. Kia.. sao hai người về với nhau. Ông biết ông ấy đâu ?”

      “ Chúng tôi về cùng nhau a. còn cùng lên lầu a. A , đúng, là tôi thang máy, còn ông ấy thang bộ, tách ra khi đó. Cũng tần 5h . Sao vậy? ông ấy về nhà?”

      có, cho tới bây giờ cũng thấy người đâu.”

      “ xin hỏi, nahf bà là tầng mấy?” bạch Phàm biết xuất lúc nào, chen lên trước tần Thiệu Quang, hỏi thím Hồ.

      “ Tầng 4, giáo sư bạch, lần trước tôi có với ông a!” thím hồ biết Bạch Phàm, còn từng nhảy với nhau lần trong công viên.

      Bạch Phàm ngượng ngùng, chút ấn tượng về chuyện đó cũng có. Hỏi lại câu “ là nhà so với nhà Lý Ngọc Kỳ sao?”

      “ Đúng, ngay nhà ấy” nghe tên Lý Ngọc Kỳ, sắc mặt thím hồ thay đổi .

      được!

      Trong lòng Bạch Phàm nghĩ liền thay giày, với Tần bằng “ , lên tầng 4 xem sao”

      Trừ bạch hiểu Âu và Tần Viêm, 4 người còn lại ra ngoài, bấm thang máy.

      Sau khi dừng ở tầng 4, tần bằng dẫn đầu ra ngoài. hẹn mà Tần Bằng và Bạch Phàm cùng về phía thang bộ, Tần Thiệu Quang và thím Hồ cũng theo sau. Dù biết hai người kia nghĩ đến điều gì nhưng xem ra hẳn là có thể tìm thấy lão Chu.

      Lúc sắp xuống đến tầng 3 bạch Phàm đưa tay ngăn cản Tần bằng “ chờ chút.”

      Tần bằng nghi ngờ nhìn cha vợ, khẽ giật mình, lúc này thấy thần sắc của Bạch Phàm khác ngày thường, nghiệm túc, ánh mắt như lóe ra bạch quang, nhưng chỉ trong chớp mắt lại khôi phục như thường, nhanh đến mức hai người sau cũng phát giác.

      “ tốt, thôi”

    3. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      301
      Được thích:
      3,473
      CHƯƠNG 25: ĐẠI KHAI SÁT GIỚI
      Bạch Phàm xong về phía trước, đồng thời đưa tay giật Tần bằng.

      Khi Tần bằng phản ứng lại nhìn Bạch Phàm chút, đè lại nghi vấn trong lòng, sóng vai xuống dưới.

      Trong thang bộ tầng 3, bốn người phát ông Chu ngã đất.

      Tần Bằng vượt lên trước đỡ ông Chu, gọi “ chú Chu” nhưng khi thấy mặt ông Chu kinh ngạc há hốc miệng.

      Mặt ông chu đen như mực, mắt trừng lớn, miệng há to, giống như trước khi chết thấy chuyện rất kinh khủng.

      Bạch Phàm vừa nhìn biết đến chậm.

      Chủ quan a! vốn tưởng quái vật đó ban ngày bị Hiểu Âu làm bị thương có chút kiêng kị, nhưng ngờ nó lại làm ngược lại, tìm người giúp nó dưỡng thương.

      “Ông Chu”

      “ Ông Chu”

      Lúc này Tần Thiệu Quang và thím Hồ mới bước đến, Bạch Phàm nghiêng người vế sau để bọn họ có gian.

      “A”

      Thấy dáng vẻ của ông Chu hai người đều dừng lại. sau đó thím Hồ lao đến.

      “ ông Chu.. Ông làm sao vậy? mặt của ông.. sao lại đen như vậy? ông Chu? Ông Chu?” thấy bạn già phản ứng gì, hai mắt mở to mất ánh sáng. Thím Hồ vừa khóc vừa gọi. Tần Thiệu Quang ngây người bất động.

      Tần bằng tượng trưng đem ngón trỏ đặt dưới mũi ông Chu, mặc dù trong lòng biết còn kịp nhưng vẫn muốn thử.sau đó khẽ lắc đầu với Tần Thiệu Quang và thím Hồ, bất đắc dĩ thở dài.

      “ sao, sao có thể? Tần Bằng, gọi xe cứu thương, thím xin cháu, mau gọi xe cứu thương cho chú Chu cháu. Đến bệnh viện ông ấy sao…” hiển nhiên thím Hồ tiếp nhận được , nhận định bàn già chết. chỉ là, dù bà gọi thế nào ông Chu cũng trả lời, toàn thân lạnh ngắt nằm đó…

      Mười rưỡi đêm, nhà ông Chu ở tầng 4 tụ tập rất nhiều người, Tần bằng gọi pháp y và cảnh sát đến, còn có an hem con cháu của ông Chu, con cảu ông Chu công tác, tần bằng gọi điện thoại cho ta, trong nhà xảy ra chuyện bảo ta mau chóng về nhà, dám cho ta ông Chu mất.

      Pháp y kiểm tra kiểm tra lại thi thể ông Chu nhưng thể tìm ra nguyên nhân cái chết, chỉ có thể khẳng định trước khi chết ông Chu thấy cảnh gì đó rất kinh khủng nếu cũng có biểu cảm kia khi chết. Nhưng nếu bị dọa chết tim ông ta lại có vấn đề gì, kỳ quái là mặt lại biến thành màu đen?

      Cùng lúc đó, Bạch Phàm đứng ở thang bộ tầng 3, lạnh lùng nhìn cửa nhà Lý Ngọc Kỳ.

      Từ chín giờ phát người chết, cả tòa nhà đều bị kinh động, chỉ có nhà Lý Ngọc Kỳ là có động tĩnh gì. Đến giờ nhà ta cũng an tĩnh giống như có ai tồn tại.

      Bạch Phàm chắp tay sau lưng đến trước cửa nhà Lý Ngọc Kỳ, đến mắt mèo nhìn vào trong nhà, thấy mảnh đen kịt, có ánh đèn, loại yên tĩnh quỷ bí giống như trước bão tố.

      Xem ra thể chờ, phải nhanh chóng điều tra chuyện của nhà này.

      Bạch Phàm lên lầu, vừa vừa gọi điện thoại.

      “ uy, luật sư Lâm.”

      “ giáo sư Bạch, sao lại gọi muộn như vậy? có chuyện gì sao?”

      “ có việc, là chuyện lớn, muốn giúp điều tra nhà”

      “ điều tra nhà? Giáo sư Bạch, con rể ông là cảnh sát hình , điều tra dạng này mạnh hơn tôi rất nhiều, sao ông lại bỏ gần chọn xa, tìm tôi hỗ trợ?”

      “ Luật sư Lâm, có số chuyện, Tần Bằng cũng thể lý giải, hẳn hiểu ?”

      “… được, ông .”

      “ điều tra giúp tôi nhà Lý Ngọc Kỳ, chồng tên trần nhất Bác, hình như làm ở xí nghiệp nhà nước, điều tra chủ yếu lúc Lý Ngọc Kỳ mang thai, nhà ta qua lại thân mật với ai.a, kể cho nghe, sáu ngày trước con Lý Ngọc Kỳ chết lưu, ta cố tình mang con về, sau đó chung cư xảy ra chuyện, xảy ra chuyện gì vẫn nên biết hơn. Lúc điều tra phải cẩn thận, nên bị bọn họ phát .”

      “ được, ngày mai tôi giúp ông thăm dò, đúng rồi..”

      “sao?”

      “ gần đây ĐỒng ĐỒng muốn gặp ông, nếu ông rảnh rỗi hãy đến thăm bé”

      “ được, nếu có thời gian, tôi mang Tần Viêm qua thăm bé.”

      “ ừm, bye.”

      Cúp điện thoại, Bạch Phàm vừa vặn lên tầng 4, định gõ cửa cửa mở ra, Tần bằng muốn mang cảnh sát rời , thấy Bạch Phàm sửng sốt.

      “Cha, cha chưa về nhà sao?”

      “ a, ta xuống xem tình huống thế nào? kết thúc rồi sao? Có tra ra cái gì ? Ông Chu chết như thế nào?”

      Tần bằng lắc đầu “ trước mắt chưa tra được gì, nhìn biểu là bị dọa chết, nhưng tim lại sao, người có vết thương. Kiểm tra bên ngoài tra được, trừ khi mang về cục giải phẫu, nhưng thím Hồ lại đồng ý. Bọn con đành phải về trước.”

      Loại chuyện này, các ngươi điều tra ra mới là lạ!

      Dù trong lòng nghĩ vậy nhưng ngoài miệng lại “ người chết là chuyện lớn, sao có thể dễ dàng điều tra được, dù thế nào mọi người cũng vất vả rồi. cũng hơn 12 giờ, mau về nghỉ ngơi thôi. Ta vào xem thím Hồ 1 chút.”

      xong lách mình vào trong.

      Bạch Phàm vào nhà họ Chu, thấy thím Hồ ngồi gạt lệ sô pha, bên cạnh còn có hai bà lão tầm tuổi bà ta, hẳn là người nhà. góc khác trong phòng khách bốn người đàn ông ,hai người đứng, hai người ngồi, nhìn tướng mạo hẳn là em con cháu trong nhà.

      Bạch Phàm thấy mi tâm của những người này có hắc khí. Đây là dấu hiệu sắp gặp nạn a!

      Xem ra xúc sinh kia muốn đại khai sát giới với cả nhà này.

      Sắc mặt Bạch Phàm lạnh xuống, nghe quỷ luôn làm bậy bất chấp hậu quả, hơn hai ngàn năm trước có ví dụ. người mang thai hơn năm tháng bị bị người ta tươi sống mổ bụng, cưỡng ép lấy đứa bé ra, sau đó dùng cấm thuật cưỡng ép linh hồn đứa bé ở trong cơ thế của nó, luyện chế thành quỷ . Quỷ kia sau khi được luyện chế bảy bảy bốn mươi chin ngày thả ra, trong đêm nó hút hết tinh khí của thôn, từ người già đến trẻ , nam , nữ, ai sống sót. Về sau quỷ kia ngày càng cường đại, thoát khỏi khống chế của người luyện, nó xé người luyện thành từng mảnh . Sau đó quỷ càng thêm tàn bạo, tham lam, gặp người ăn người, gặp quỷ ăn quỷ. Cho đến khi chọc giận phủ, diêm vươn tự mình đánh tan hồn phách của nó, lúc đó mới kết thúc kiếp nạn.”

      từ đó về sau liền có rất ít người dám luyện chế quỷ , vì mạo hiểm quá lớn, sơ ý liền mang họa sát thân. trời dưới đất cũng có văn bản quy định ràng, người luyện chế quỷ bị đánh vào 18 tầng địa ngục, vĩnh viễn được tha.

      ngờ hai ngàn năm sau, vậy mà có người dám mạo hiểm luyện chế quỷ , xem ra người này có lá gan phải lớn bình thường! hoặc là có mục đích thể cho người khác biết, muốn thông qua quỷ hoàn thành?

      Điều quan trọng trước mắt là cứu mạng người nhà này.

      Nghĩ vậy, Bạch Phàm bất động thanh sắc đến cửa, thấy ai chú ý đến mình ném hai đạo phù lục màu vàng lên cửa, phù lục khi dán vào cửa phát ra hào quang, nhưng sau đó liền thấy nữa.

    4. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      301
      Được thích:
      3,473
      CHƯƠNG 26 : ĐÊM ĐÁNH QUỶ
      “ cha, cha làm gì vậy?”

      Bạch Phàm vừa dán phù lục xong, định đưa viết mấy chữ bị Tần Bằng bước ra khỏi thang máy bắt gặp.

      “a? a, cha xem cửa có rắn chắc , haha..” Bạch Phàm há miệng chính là bậy, xong cũng tự cảm thấy có ý nghĩa, cười ngây ngô bỏ tay xuống.

      Tần BẰng hồ nghi nhìn Bạch Phàm, kéo Bạch Phàm đến cạnh thang bộ, giọng “ cha, có phải cha biết cái gì đúng ?”

      “ hả? biết cái gì?”

      “ Liên quan đến cái chết của chú Chu, chết như thế nào”

      “ chết như thế nào?”

      “ con hỏi cha a”

      “ Hỏi ta, con đùa sao, sao ta biết chết thế nào, 1 ta phải cảnh sát, 2 ta phải bác sĩ”

      “ cha biết sao?”

      “ ừm… cũng phải hoàn toàn biết gì” Bạch Phàm tay ôm bả vai, tay sờ cằm, bộ dáng thần bí “ chỉ là ta chỉ sợ con tin.”

      “ cha , nhất định con tin.”

      Bạch Phàm bên tai Tần Bằng “ ta hoài nghi ông Chu là bị quỷ giết.”

      Nghe câu này Tần Bằng như bóng xì hơi, vô lực nhìn Bạch Phàm “ cha, dù sao cha cũng là giáo sư đại học a.”

      “ xem, ta vừa con liền tin, vậy mà bắt ta , là.” Bạch Phàm trừng mắt, giả vờ tức giận về thang máy, Tần Bằng có chút bất đắc dĩ theo sau.

      Về nhà, bạch Hiểu Âu vẫn chưa ngủ, lo lắng bất an ngồi trong phòng khách. Thấy bạch Phàm và Tần bằng về cuống quýt đứng lên đón “ cha, Tần bằng, chú Chu thế nào?”

      Hai người liếc nhau, đồng thời có việc gì, con ( em) cần lo lắng.”

      “ Tần BẰng, con và hiểu Âu mau ngủ , ta cũng muốn ngủ, ngủ ngon!” xong Bạch Phàm ngáp 1 cái về phòng, Tần Bằng ôm vai Bạch hiểu Âu về phòng.

      Vừa đóng cửa phòng, Bạch Phàm lập tức đến tủ quần áo, lấy thanh đoản kiếm dài hai thước, rộng 3 tấc toàn thân đen nhánh. chuôi kiếm lờ mờ có viết chữ phồn thể “ tà”.

      Sau khi lấy đoản kiếm, Bạch Phàm tắt đèn, quần áo cũng cời, ngồi khoanh chân giường, dáng vẻ nhập định.

      Hai giờ sau, đột nhiên Bạch Phàm mở mắt, cầm đoản kiếm nhảy xuống giường. theo tiếng đóng mở cửa, chạy xuống cầu thang hướng về phía tầng 4, nhà họ Chu.

      Mặc áo len vàng, trong cầu thang đen ngòm nhàng nhảy vọt, Bạch Phàm giống như con sóc linh hoạt, mỗi tầng chỉ cần nhún chân 2, 3 lần là hết, còn có chút thanh nào. Từ tầng 7 xuống tầng 4 dùng đến 1 phút.

      Tay Bạch Phàm cầm đoản kiếm, lúc ra khỏi cầu thang tầng 4 nghe thấy ‘A” tiếng, sau đó thấy đứa bé mặc áo trẻ con, phía dưới trần trụi ngã trước cửa nhà ông Chu.

      Xem ra, đây chính là quỷ kia.

      Quỷ ngã xuống là do phù lục Bạch Phàm dán ở cửa, chỉ còn 1 tấm phù lục, xem ra nó muốn cưỡng ép vào.

      “ súc sinh, giết người chưa đủ, còn muốn giết cả nhà. Hôm nay lão Bạch ta thay trời hành đạo, diệt kẻ dám làm xằng lằm bậy nhà ngươi.” Sau khi chính nghĩa hô câu, Bạch Phàm chợt cảm thấy hào quang vô hạn, đến tư thế cầm kiếm cũng rất đẹp trai.

      Nghe Bạch Phàm , quỷ ngồi đất oán hận trừng mắt, cái trừng mắt này làm khuôn mặt màu xanh khủng bố dưới ánh sáng yếu ớt lúc ba giờ sáng càng thêm dữ tợn.

      Hai tay nó đung đưa ,đứng lên, như trẻ con hô với Bạch Phàm “ a, a” hai tiếng.

      Sau đó thân thể bay về phía Bạch Phàm.

      Thấy quỷ sắp đến trước mặt, Bạch Phàm giơ kiếm đâm tới, ngờ thứ này thân hình dị thường linh mẫn, nghiêng người tránh né. chiêu được hai chiêu. Bạch Phàm thôi động linh lực, đoản kiếm bay như chớp. nhưng dù vậy vẫn động tới được thân thể của nó, chỉ lần đâm rách áo nó.

      kì quái! quỷ vật vừa ra đời, dù bắt đầu luyện chế trong bụng nhiều nhất mới được nửa năm, sao có thể lợi hại như vậy?

      Bạch Phàm cảm thấy hoảng sợ nhưng kiếm trong tay dám trì hoãn.

      Mà quỷ từ khi giao thủ với Bạch Phàm cũng chiếm được chỗ tốt. thấy trời sắp sáng, khuôn mặt dữ tợn liền lên chút bất an, mở cái miệng ra, bên trong toàn răng nhọn, và ngoan lệ.

      Bạch Phàm thấy quỷ lo lắng trong lòng vui vẻ, kiếm trong tay đánh ra 1 hư chiêu, quỷ lại nghĩ cơ hội đến, làm bộ tránh, nhưng lại quay người cắn Bạch Phàm, chỉ nghe “ dát băng” trong lòng quỷ giật mình, nhìn kux thấy miệng còn cách cổ Bạch Phàm đoạn, mà tiếng vừa rồi là do căn vào lớp bảo vệ bên ngoài do Bạch Phàm dùng linh lực tạo thành.

      Quỷ biết bị lừa muộn, đoản kiếm đâm vào thân nó, tuy mới chỉ đâm chút nhưng nó cảm thấy dường như thân thể muốn chia là năm bảy phần

      “a..”

      chịu được uy lực cảu đoản kiếm, quỷ gào to, thanh lập tức vang vọng vả tòa nhà.

      Thấy nó như vậy, Bạch Phàm rút đoản kiếm ra, muốn thừa thắng xông lên, cho nó thêm kiếm nghe thấy bên cạnh cầu thang truyền đến tiếng “ Bịch”, quay đầu nhìn thấy Bạch Hiểu Âu còn mặc đồ ngủ, trợn mắt há mồm nhìn quỷ ngã trong vũng máu.

      Bạch Phàm thầm hô tốt, chưa kịp làm gì, quỷ nhanh hơn 1 bước lao về phia Bạch hiểu Âu.

      Thấy quỷ đến gần Hiểu Âu, gần đây lại vang lên tiếng còi, đúng, thanh thanh thúy giống như người bình thường nghe tiếng huýt sáo, sau khi quỷ nghe thấy lao đến chỗ hiểu Âu nữa mà nghiêng người chạy xuống thang, trong nháy máy thấy bóng dáng.

      Bạch Phàm cầm đoản kiếm, chạy về phía cầu thang, đến trước cửa nhà Lý Ngọc Kỳ, quả nhiên thấy ở cửa có vết máu màu đen, nhất định là do quỷ bị thương xuống.

      Bạch Phàm muốn gõ cửa nhưng nghe thấy tầng dưới có tiếng mở cửa. hẳn tiếng kêu thảm thiết của quỷ lúc nãy đánh thức mọi người, nhao nhao mở cửa xem xảy ra chuyện gì.

      Bạch Phàm nhìn thấy năm giờ sáng, quỷ bị thương, lại sợ ban ngày nên rat ay hại người, trước hết kết thúc công việc rồi sau.

      Bạch Phàm lên tầng 4, đầu tiên là dọn máu màu đen đất, sau dó dìu Bạch hiêu Âu đứng lên.

      “ cha..” sắc mặt bạch hiểu Âu trắng bệch, vẻ mặt còn mang theo sợ hãi.

      Bạch phàm thấy thế khẽ thở dài, đau lòng “ ai bảo con ở nahf ngủ, chạy ra đây làm gì?”

      “ con.. con ngủ được, con luôn có cảm giác cái chết của chú Chu có liên quan đến đứa bé vừa chết kia, lúc cha ra ngoài, con có nghe thấy, lúc đầu muốn xuống, nhưng đột nhiên ngọc bội nóng lên, con muốn ra xem, ngờ.. vậy mà thấy đứa bé đó.”

      “ được rồi, đừng nữa, về nhà trước , chơ hồi phục tâm tình, con muốn biết gì cha cho con.

    5. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      301
      Được thích:
      3,473
      CHƯƠNG 27: TIÊU ĐỘ HỒN
      thời tiết tháng 3, mặc dù vào xuân nhưng vẫn mang theo cái lạnh của mùa đông. Nhưng người qua, ngoại trừ những bạn trẻ thích chưng diện, còn lại đều mặc áo bông,

      Buổi chiều là lúc ánh nắng đẹp, có gió, chiếu lên người ấm áp dễ chịu. lúc này Bạch Phàm ôm Tần Viêm ngồi trong góc của chung cư phơi nắng.

      “ ai, ngươi xem có phải ta bảo hộ mẹ ngươi có chút quá mức.”

      “ có chút”

      “ vì để cho con bé sinh hoạt như người bình thường, nên ta cho con bé biết mọi chuyện, chứ đừng để lộ ra con bé thuộc tộc cửu vĩ hồ.”

      phải tối qua ngươi để lộ rồi sao, đúng, là rạng sáng nay.”

      “ ừm, dù vậy ta đoánm tối đa con bé chỉ cho là ta giống đạo sỹ biết chút ít pháp thuật đối phó với quỷ, như thế nào cũng nghĩ đến trường hợp chúng ta phải người thường.”

      “ sao ngươi nhân cơ hội này ra chân tướng? cũng bớt việc, ta suốt ngày trước mặt mẹ bày ra vẻ trẻ con, mệt mỏi a!”

      “ chuyện lúc sáng con bé còn chưa tiêu hóa đâu, nếu tại ra ta sợ con bé chịu nổi.”

      “ nha” Tần Viêm quay cái đầu nhìn Bạch Phàm, cười hì hì “ lão Bạch, ta phát , chuyện gì liên quan đến con ngươi ngươi còn là lão Bạch phong lưu tiêu sái ngày xưa nữa.”

      “ ai, xem như ngươi đúng. Ai bảo con bé là con duy nhất của ta a, là ta tay phân tay nước tiểu nuôi lớn. ta dễ dàng sao?” Bạch Phàm than thở, ngẩng đầu nhìn mặt trời, lúc lơ đãng ánh mắt liếc qua cửa sổ tầng 3, rèm của sổ ở phòng khách hay phòng ngủ đều kéo kín.

      “ nghe Trần nHất Bác ở tầng 3 đúng 8 giờ sáng làm. thấy mẹ ra ngoài nhưng mẹ vợ lại ra ngoài mua đồ ăn.”

      ‘ mẹ vợ? sao hôm qua nghe thấy mẹ ta a, đến lúc nào?”

      “ hôm qua lúc con bà ta xuất viện đến. chắc lúc mẹ ngươi đến bà ta vừa ra ngoài. Nghe mẹ chồng Lý Ngọc Kỳ thấy cháu trai chết com cũng nấu cho con dâu, làm mẹ để phải đến chăm con . Ai, là thời đại mới mà lòng người mới a. mẹ chồng ngươi tệ lắm..”

      “ giống thôi, con rùa nhìn đậu xanh, mắt đối mắt.”

      “ cái đó là.. ai? Tiểu tử thối? chúng ta gọi là chí lớn gặp nhau. Ai u, lạc đề, tiếp về tên súc sinh kia.”

      “..”

      “ sao chuyện.”

      “ xuỵt.” Tần Viêm đặt tay nên miệng tỏ ý Bạch Phàm đừng gì.

      Sau khi hai người yên lặng liền nghe thấy trận nghị luận nho truyền đến, nghe giọng là 4,5 người, về chuyện của Lý Ngọc Kỳ.

      “ bà nghe chuyện gì chưa, hôm qua tòa 15 người ở tầng 3 mang đứa con chết về nhà, tối hôm đó có người ở tầng 4 bị dọa chết, bộ dáng khi chết rất khủng bố.”

      “ bà , người tầng 4 là bị đứa bé ở tầng 3 dọa chết sao”

      “ rất có thể, rạng sáng nay, tầm 5 giờ, mọi người ở tòa đó nghe thấy tiếng đứa bé kêu thảm thiết, tiếng đó làm người ta vô cùng sợ hãi a.”

      “ có thể là đứa bé nhà nào đó khóc a, trẻ con mà, buổi sáng thích khóc nháo.”

      “ trẻ con nhà ai khóc mà cả tòa có thể nghe thấy? tòa đó trừ tầng 7 có đứa bé sáu tháng tuổi còn lại đều hơn 1 tuổi. tầng 7 là con của nhà họ Tần, từ lúc sinh ra rất ngoan, khóc nháo. Cho nên a, chỉ có thể là đứa bé vừa ra đời mất ở tầng 3.”

      “ a, bà chuyện tà môn.”

      phải tôi chuyện tà môn, mà chuyện là như vậy. a đúng rồi, vợ của ông lão tầng 4 chết ngươi cũng biết đó, Hồ cái gì đó, còn từng khiêu vũ với chúng ta, tầm 60 tuổi, da trắng, cao lắm, còn nhớ ?”

      “ tôi biết, trước khi bà ta về hưu dạy học ở trường tiểu học gần khu thí nghiệm của tôi, chúng tôi đều gọi là bà Hồ. ra người chết là chồng bà ấy a, đáng thương, nghe tình cảm của bọn họ rất tốt.”

      cái đó, bà biết ? Sáng nay bà Hồ bị đưa bệnh viện, nghe người thân sáng nay phát bà ấy ngất ở cửa. tại biết tỉnh hay chưa. Mọi người nghĩ a, sao bà ấy lại ngất ở cửa? có phải nhìn qua mắt mèo thấy cái gì ? Ví dụ như..”

      “ bà kể chuyện đừng dọa người như vậy được !”

      “ sao lại là tôi chuyện dọa người, người thân đó tiếng trẻ em kêu thảm thiết giống như ở ngay trước cửa nhà họ, người hôm qua ngủ trong nhà đều bị đánh thức, sau đó phát bà Hồ ngất ở cửa. lúc đó bị dọa đến dám mở cửa.”

      “ sau đó sao?”

      “ sau đó hả, bọn họ gọi điện cho con ông Tần ở tầng 7, gọi xe cứu thương đưa bà Hồ bệnh viện, sau đó để cảnh sát mang thi thể ông Chu .”

      vậy, cái chết của chồng bà Hồ có liên quan đến đứa bé chết ở tầng 3?”

      “ còn phải sao, các bà xem, trước kia đứa bé có, chẳng phải có chuyện gì sao, mẹ con bọn nó vừa về làm cho cả tòa nhà gà bay chó sủa, còn chết người. nghe tầng 2 và tầng 5 báo quản lý tòa nhà, để quản lý cảnh báo nahf bọn họ chôn đứa bé.”

      “ nghiêm trọng như vậy a, nhưng tầng 3 và tầng 4 còn hai nhà nữa, sao lại thấy động tĩnh gì?”

      “ nhà ở tầng 3, tháng trước dọn , còn nhà tầng 4 hình như mới du lịch, nên có ai. Cũng may hai nhà đó có ai, nếu biết còn xảy ra chuyện gì nữa!”

      “ ai u, nghe mà lòng ta thấy sợ. các bà xem, đứa bé cũng chết rồi, sao nhất định phải mang về nhà a, xúi quẩy!”

      “ còn phải sao!”

      “ hi vọng hôm nay bọn họ đem chôn đứa bé, nếu tôi sang nhà người thân ở thời gian. Quá dọa người!”

      “ may tại trời còn lạnh, nếu đứa bé kia bốc mùi a!”

      “ cũng phải…”

      Hai ông cháu nghe lén liếc nhau cái, Tần Viêm giọng “ ngươi và quỷ đánh nhau bị bà Hồ nhìn thấy? sao nghe ngươi kể?”

      “ ta biêt a” Bạch Phàm bày ra vẻ mặt mê mang “ nguy rồi, nếu bà Hồ nhìn thấy phải thân phận của ta bị bại lộ rồi sao?”

      “ cũng chưa chắc, ta cảm thấy là do bị quỷ dọa. nhưng phiền toái nhất là, người từng nhìn thấy quỷ đều thể sống sót. Ngươi và mẹ ta phải người thường nên quỷ dám chọc đến. nhưng bà hồ lại như vậy. đề phòng vạn nhất, ngươi vẫn nên đến bệnh viện xem chút.”

      “ yên tâm, súc sinh kia bị ta làm bị thương , nhất thời thể ra khỏi cửa.”

      “ Vấn đề chính ở chỗ đó, ngươi làm nó bị thương, cách chữa thương nhanh nhất là gì?”

      Bạch Phàm bừng tỉnh “ ngươi đúng, hôm qua chúng ta phạm phải lần khinh địch, nghĩ nó dám hành động, ai ngờ đêm lại xảy ra chuyện. chút nữa ta đến bệnh viện.”

      “ chờ chút”

      “ sao vậy”

      “ luôn cảm thấy để xót thứ gì đấy”

      “ cái gì?” Bạch Phàm vừa vừa tra xét người nhà Lý Ngọc Kỳ vòng, luôn cảm thấy mỗi người đó đều có khả năng luyện chế quỷ , lại cảm thấy có khả năng. Đột nhiên nhớ tới tiếng còi huýt ban sáng.

      “ tiểu tử, ngươi có nghe thấy tiếng còi huýt hay ?”

      “ đó phải còi huýt, là tiếng tiêu, tiêu độ hồn.”

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :