Diêm Vương trùng sinh

Thảo luận trong 'Truyện Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      353
      Được thích:
      3,990
      CHƯƠNG 28: ÁC KHUYỂN ĐẾN TỪ ĐỊA NGỤC
      “ tiêu độ hồn? sao có thể?” nghe thấy cái tên này, Bạch Phàm thiếu chút nhảy dựng “ đó là thành vật của phật môn, dùng để dẫn độ linh hồn con người, sao có thể dùng với mục đích gây tai họa cho con người? ngươi xác định là nghe nhầm?”

      sai, chính là tiêu độ hồn.” khuôn mặt trắng noãn cảu Tần Viêm rất nghiêm túc, đôi mắt to tròn, đen trắng ràng, long mi dài cong, lần đầu tiên nhìn thấy tưởng là con , lúc này khóe miệng nhếch lên tà mị, dần dần thành nụ cười lạnh “ hừ, thánh vật phật môn? Nếu như cứng rắn giành được cũng coi như thánh vật của mình.”

      “ giành được? là sao?”

      “ lai lịch tiêu độ hồn, hẳn ngươi cũng biết?”

      Bạch Phàm lắc đầu mờ mịt, Tần Viêm bất lực rũ vai, liếc trắng mắt “ ai, tộc cửu vĩ hồ của ngươi luôn chỉ quét tuyết trước cửa nhà, phải chuyện của mình chẳng bao giờ quan tâm. là danh xứng với thực. thôi, hôm nay ta chuyện xưa. Vẫn cho ngươi nếu tiêu độ hồn rơi vào tay tà ma có hậu quả như thế nào.”

      “ trừ trước đến nay tiêu độ hồn là lấy taanh trừ tà niệm, giống như tên chính là dẫn độ linh hồn con người, điều kiện tiên quyết người thổi tiêu phải lục căn thanh tịnh, tâm tư thuần khiết mới có thể chân chính phát huy tác dụng của khúc độ hồn. trái lại, người thổi mang theo tà niệm, ác ý dẫn độ linh hồn người khác như thế nào? Qua tiêu dộ hồn,khúc độ hồn thành khống linh, chính là khống chế linh hồn. rạng sáng nay thứ mà ngươi nghe thấy chính là khống linh. Xem ra người này đều tiên dùng cấm thuật khống chế linh hồn đứa bé trong thân thể. Trong quá trình luyện chế dùng khống linh để khống chế, như thế sợ sau này quỷ lớn mạnh bị phản phệ. Chủ yếu là có tiêu độ hồn, có thể khống chế quỷ hồn khác để lợi dụng. cái này mới là đáng sợ nhất.”

      “ nghe ngươi vậy, nếu chúng ta xen vào chuyện này rất phiền phức.” Bạch Phàm cau mày, mặt có chút do dự. cái khác , chủ yếu lo lắng cho nhà Bạch Hiểu Âu và Tần Bằng, nếu thể lần tiêu diệt người khống chế quỷ , có thể chúng chó cùng giứt dậu trả thù.

      tại lo lắng kịp, dù sao cũng bước vào vũng nước đục này rồi, tại chỉ có thể làm đến cùng, trừ hậu hoạn vĩnh viễn. huống hồ chúng ta có con đường thứ hai để chọn” lúc những lười này, tần Viêm híp mắt lại, ra cỗ ngoan lệ.

      “ bây giờ ngươi 6 tháng, dù có lực công kích nhưng tự vệ là có vấn đề, hiểu Âu có ngọc bội người cũng bị thương. Mấu chốt là Tần bằng và cha mẹ ..”

      “ ai nha, ngươi lải nhải những điều này cả ngày có tác dụng ? tại mấu chốt là tìm người kia, tiêu diệt quỷ .”

      “ ngươi làm như ta muốn? chỉ là đến người kia, sáng nay khúc khống linh nghe như vậy, cảm thấy khoảng cách cũng xa, quỷ nghe xong liền vè tầng 3, ta nghĩ người kia khẳng định là người nhà Lý Ngọc Kỳ, nhà ngoại trừ Lý Ngọc Kỳ còn có chồng ta Trần Nhất Bác, mẹ Trần nhất Bác và mẹ ruột Lý Ngọc Kỳ. hẳn là trong ba người đó.”

      “ vì sao thể là Lý Ngọc Kỳ?”

      “ Lý Ngọc Kỳ?” đây là con ta? Tự luyện chế con mình? có khả năng.” Bạch phàm lắc đầu, rất khẳng định, hổ dữ ăn thịt con huống chi con người?

      “ được, vậy trước tiên loại trừ Lý Ngọc Kỳ, trong ba người Trần Nhất Bác, mẹ ta và mẹ chồng. ai có khả năng nhất?”

      “ có phải mẹ chồng ta ? Hôm nay Trần Nhất Bác và mẹ Lý Ngọc Kỳ đều ra ngoài, chỉ có mẹ chồng ta, ở nhà chữa thương cho súc sinh kia?”

      “ thế chưa hẳn, vừa rồi ngươi nghe đám người kia sao? Hôm nay ban quản lý cũng đến tầng 3, nhà bọn họ bị quá nhiều người chú ý, huống chi ngươi còn ở đây, cho nên bọn họ phải nghĩ biện pháp chuyển mới đúng.”

      như thế cũng sai nhưng quỷ mới xuất sinh mấy ngày, sợ nhất ánh nắng, ban ngày nó dám ra sao?”

      “ có chút mạo hiểm nhưng khi mặt trời xuống núi, nhà bọn họ khẳng định mang quỷ trước mặt tất cả mọi người.”

      “ vậy ta theo xem bọn họ đâu.”

      Khi hai người chuyện, đột nhiên bãi cỏ phía trước nổi lên gió lốc, mười mấy lá cây khô xoay tròn tại chỗ, lúc đầu rất chậm về sau càng ngày càng nhanh, cuối cùng nhìn hình dáng cái lá. Đột nhiên gió lốc biến mất, mấy cái là rơi xuống đất, mặt đất xuất con chó trắng xù.

      “ Thủy câu”

      Nghe có người gọi, con chó dài 20 cm cao 30 cm vui sướng chạy tới trước mặt tần Viêm, vẫy đuôi với tiểu tần Viêm.

      Bạch Phàm trừng mắt nhìn Tần Viêm lại nhìn con chó xù, nghi hoặc hỏi “ ngươi kiếm con chó này từ chỗ nào?”

      Tần Viêm đưa tay sờ đầu con chó trong mắt nén được vui sướng “ chính là trong hai con chó canh cổng địa ngục.”

      “ a, ngươi đây là ác khuyển địa ngục.” Bạch Phàm nhìn bộ dáng con chó xù trước mặt, cách nào liên hệ với ác khuyển địa ngục.

      “ cái gì mà ác khuyển? cũng chỉ là lời đồn nhảm. thủy câu và nê Khanh của chúng ta rất ôn thuận.” Tần Viêm liếc Bạch Phàm cái lại chơi với chó con.

      “ Thủy câu? Nê Khanh? Dịu dàng ngoan ngoãn?aa..” nghe Tần Viêm gọi tên hai ác khuyển địa ngục, khóe miệng Bạch Phàm co giật, nhịn được muốn ngửa mặt cười to

      “ lão bạch, người có ý gì? Chê ta đăth tên khó nghe?”

      “ haha.. chẳng lẽ ngươi cảm thấy dễ nghe?”

      “ đường nhiên, đơn giản lại dễ nhớ”

      “ ừm, câu sau ta đồng ý, đơn giản dễ nhớ. Nhưng sao ngươi lại gọi nó? Muốn làm gì?”

      “ Rạng sáng ta thấy mẹ ta xuống tìm ngươi, nhất thời sốt ruột liền sửa dụng thuật Truyền , khụ khụ, vì dùng lần đầu sau khi sống lại nên được thuần thục, vốn muốn truyền cho ngươi ai ngờ trời xui đất khiến truyền đến chỗ Thủy Câu, vừa vặn hôm nay là ngày nó giao ca với Nê Khanh nên đến bảo vệ ta, đương nhiên, ta cần nó bảo vệ, chủ yếu là bảo vệ mẹ ta.”

      “ coi như tiểu tử ngươi còn có lương tâm, uổng công mẹ ngươi thương ngươi, nhưng ngươi gọi nó đến coi như giúp được việc lớn.” ngoài miệng Bạch Phàm vậy nhưng trong lòng lại biết, Tần Viêm trời xui đất khiến chính là nhảm, là lo lắng cho Bạch hiểu Âu và Tần Bằng.”

      “ ngươi muốn , ác khuyển địa ngục vốn là hậu duệ của thượng cổ thần khuyển, sở dĩ để bọn chúng trông coi địa ngục là vì chúng là thiên địch của ác quỷ, có năng lực thôn phệ quỷ hồn, cho nên có thể giúp ngươi đối phó quỷ và người luyện chế.”

      “ đúng vậy, chẳng lẽ ngươi gọi nó lên phải vì nguyên nhân này?”

      “ban đầu phải, nhưng bây giờ như thế, lý do ban đầu….”

      “ cái gì?”

      “ ngươi chịu trách nhiệm nghĩ cách mang Thủy Câu về nhà a? họ có thể đồng ý ?”

      “ ai nha” Bạch Phàm vỗ trán “ quên mất điều, từ mẹ ngươi thích chó, khi còn bé thường xuyên bị chó dọa khóc. Bây giờ ngươi lại còn bé, theo lý thể nuôi sủng vật. lần này phiền toái rồi.”

      “ cho nên vấn đề này giao cho ngươi. Đến, Thủy câu lâu gặp, trước hết để ca ca cưỡi cái” xong thân thể nho liền muốn hướng về phía trước.

    2. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      353
      Được thích:
      3,990
      CHƯƠNG 29: TIN TỨC QUAN TRỌNG
      phơi nắng xong về đến nhà, Ngưu Ngọc Lan và Bạch Hiểu Âu ngồi trong phòng khách chuyện phiếm, thực thế là Ngưu Ngọc Lan , Bạch hiểu Âu nghe.

      “ Hiểu Âu a, con nghe mẹ, đến nhà cha mẹ ở mấy ngày, chờ chỗ này yên tĩnh lại có được ?”

      “ con xem, hai ngày tòa nhà này chết hai người, cha con ( Tần Thiệu Quang) bị chuyện của ông Chu dọa cho dám đến đây, lá gan con lại , huống chi còn mẹ và Tiểu Viêm a?”

      “ cho nên, thừa dịp chưa tối, chúng ta dọn dẹp chuyển qua a.”

      “ a.. giáo sư Bạch về rồi à. Hai người phơi nắng cũng ít a.”

      phải trẻ con phơi nắng có nhiều canxi a, nên tôi cho tiểu tử này phơi đủ.”

      “ đúng đúng, bổ canxi, phơi nắng nhiều tốt. a? cái này.. con chó ở đâu ra vậy? sao lại theo vào nhà.”

      Bạch Phàm cười ngượng ngùng, thâm ý nhìn Tần Viêm, với Ngưu Ngọc Lan : “ Bà thông gia, là như thế này, lúc nãy hai ông cháu tôi chơi ở cổng thấy có người bán chó, lúc đầu ta cũng quan tâm, ai biết tiểu tử này thấy chó nhào đến, kéo cũng ra, chỉ chó hô aa, có cách nào khác ta đành phải mua.”

      “ a?” Ngưu Ngọc Lan hết nhìn Tần Viêm lại nhìn con chó trắng xù, do dự “ ai nha, thân chó cảnh đều có vi khuẩn, bảo bảo lại như vậy, càng thể ở chung với chó mèo, chú ý chút có thể bị cắn.”

      “ cha, tiểu Viêm mới lớn bao nhiêu, nó biết cái gì mà cha biết nó muốn mưa? Cha quên là con thích chó sao.” Bạch hiểu Âu tới, che giấu ghét bỏ nhìn con chó.

      Bạch Phàm há hốc mồm, nhất thời biết gì, rơi vào đường cùng, tay trái bế Tần Viêm lặng lẽ cấu cái vào mông , tần Viêm hiểu ý há mồm khóc “ oa..” vừa khóc vừa chỉ chó con, hai mắt đẫm nước mắt tội nghiệp nhìn Bạch Hiểu Âu và Ngưu Ngọc lan.

      Mẹ chồng nàng dâu liếc nhau, cảm thấy rất kì quái, đứa bé lớn như vậy nhưng đây là lần đầu tiên khóc, nhưng sao cảm thấy tiếng khóc có phần kỳ lạ.

      Cuối cùng Tần Viêm với tiếng khóc giả dối thành công giữ lại Thủy Câu, nhưng khi Bạch Phàm tên con chó, cả nhà đều cảm thấy khó hiểu, dứt khoát thèm để ý, việc này cứ như vậy cho qua.

      Bốn rưỡi chiều, mặt trời xuống núi.

      Phòng 301 tầng 3 sau ngày động tĩnh rốt cục mở cửa, ra đầu tiên là Lý Ngọc Kỳ, đầu đội mũ dày, cổ quàng khăn vàng nhạt, mặc áo choàng dài màu đỏ, cả người chỉ lộ ra con mắt. sau đó là mẹ ta, mặc dù 60 tuổi nhưng nhìn như 40, da trắng, mắt to, bờ môi gợi cảm, người mặc áo long ngắn màu hồng cánh sen, phối hợp với quần jean bó sát và boot đen, kết hợp với người cao 1m6 nhìn rất thướt tha mềm mại. tướng mạo và cách ăn mặc như vậy nhìn sao cũng thấy giống bà lão 60 tuổi.

      Lúc mẹ Lý Ngọc Kỳ ra, hai tay còn ôm cái bọc, bọc rất chặt chẽ, nhìn hình dáng chính là đứa bé mới chết.

      Hai mẹ con tiếng nào xuống lầu, ra khỏi chung cư. Có thể do Lý Ngọc Kỳ mới giải phẩu lâu nên rất chậm, từ cửa chung cư đến cửa tiểu khu chỉ khoảng ba trăm mét nhưng ta phải nghỉ 4 lần, mỗi lần quá 2 phút, mỗi lần nghỉ mẹ ta đều tỏ ra đau lòng, thi thoảng còn đưa tay đỡ ta, nên hai mẹ con ta chưa ra khỏi tiểu khu, toàn bộ người trong tiểu khu đều biết đứa bé chết ở tầng 3 tòa nhà 15 sắp bị đưa . Đồng thời, căn cứ theo tâm lý bênh kẻ yếu , mọi người phê phán trần Nhất bác và mẹ , đứa bé chết rồi, liền quan tâm đến con dâu. Gặp phải mẹ chồng như vậy, Lý Ngọc Kỳ đáng thương.

      Thấy hai mẹ con Lý Ngọc Kỳ lên taxi, Bạch Phàm cũng vẫy cái, nhanh chậm theo.

      Xe Lý Ngọc Kỳ nhanh chậm vòng thành phố Tô Dương, sau 1 h dừng lại trước cửa nhà tang lễ. lúc này trời tối, nhưng ánh đèn của mọi nhà và quảng trường làm thành phố Tô Dương như trong thế giới khác.

      Bạch Phàm thấy hai mẹ con Lý Ngọc Kỳ xuống xe vào nhà tang lễ trong lòng cười lạnh. đúng là thích diễn trò, ra khỏi tiểu khu còn diễn? diễn cho ai xem a?”

      Lúc này Bạch Phàm nhận định người luyện chế quỷ phải Lý Ngọc Kỳ mà là mẹ ta. Dù giải thích được tại sao và theo đạo lý hai người đó khó ra tay nhất. Nhưng bày ra trước mắt, thể tin.

      Nửa giờ sau, vẫn thấy hai mẹ con Lý Ngọc Kỳ ra, Bạch Phàm nóng này, định xuống xe xem.

      Vừa xuống taxi điện thoại trong túi vang lên, lấy ra thấy là Lâm lâm gọi, liền nghe máy

      “ luật sư Lâm, hiệu suất cao, mới ngày tra được?”

      “ cũng khoogn phải, chưa hoàn thành điều tra. Nhưng có tin quan trọng muốn ngay với ông.”

      “ tin tức quan trọng? cái gì?”

      “ Hôm qua ông cho tôi vợ trần Nhất bác vừa sinh con ? a, phải là mổ lấy đứa bé chết.”

      “ đúng vậy.”

      “ Trần Nhất Bác đó tâm lớn, vợ con vừa xảy ra chuyện, liền tầm hoa vấn liễu.”

      “ tầm hoa vấn liễu?”

      “ người theo dõi Trần Nhất Bác trong biệt thự cùng con giám đốc công ty .. làm chuyện đó.”

      “ bây giờ?” nghe được tin này, Bạch Phàm giật mình.

      “ đúng vậy, mấu chốt là, hai người họ còn rất cởi mở, làm chuyện đó mà rèm cũng kéo lại, cho nên bên ngoài nhìn thấy tất cả.”

      “ tôi biết, cảm ơn luật sư lâm, nếu có tin tức gì lập tức cho tôi biết.”

      Sau khi tắc điện thoại, Bạch Phàm trầm tư đứng trước cổng nhà tang lễ mấy phút. Trước đó cũng nghe Bạch Hiểu Âu về Trần Nhất Bác, rất nghiêm cẩn, rất quan tầm Lý Ngọc Kỳ, đặc biệt sau khi Lý Ngọc Kỳ mang thai hết giờ liền về nhà,phải công tác ngày nào cũng gọi điện vè hỏi thăm. Nhưng mới bao lâu mà có biến hóa lớn như vậy? co dù còn đứa bé chuyện này cũng bình thường a.

      Đúng rồi, Lâm Lâm còn người phụ nữ kia là con của tổng giám đốc công ty . thân phận như vậy thể cùng .. a? nếu phỉa như vậy khả năng duy nhất là trần Nhất Bác muốn li hôn Lý Ngọc Kỳ.

      Ai nha, càng nghĩ càng đau đầu. đây là thế đạo j a? loạn như vậy!

      Đúng lúc này bên tai vang lên giọng của Tần Viêm.

      “ Lão bạch, bên này có biến.”

      “ tình huống thế nào?”

      “ Thủy câu ngửi thấy mùi người chết, là nhà ở tầng 3 kia.”

      “ a, chẳng lẽ bọn họ dùng kế điệu hổ li sơn, quỷ kia vẫn còn ở tầng 3, căn bản là chưa ra ngoài.”

      phải quỷ , là người lớn, mới chết lâu.”

      “ người lớn?” Bạch Phàm nghĩ ngay đến mẹ của Trần Nhất Bác, trừ bà ta, ở tầng 3 có ai khác.

      “ đúng vậy, là mẹ chồng lý Ngọc Kỳ, chỉ là”

      “ chỉ là cái gì?”

      có linh hồn của bà ta?”

      có linh hồn?”

      “ ta nghĩ là bị quỷ ăn.”

      Nghe tần Viêm vậy, nghĩ đến hai mẹ con nhà kia vào nhà tang lễ lâu như vậy mà còn chưa ra. Bạch phàm có dự cảm ổn.

    3. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      353
      Được thích:
      3,990
      CHƯƠNG 30: DỤ HOẶC
      Bạch Phàm bước nhanh đến cổng nhà tang lễ, muốn đẩy cửa vào có ng từ bên trong mở ra, là người đàn ông hơn 50 tuổi, mặc quần áo lao đồn. người đàn ông thấy Bạch Phàm sửng sốt chút, nhàn nhạt “ Tiên sinh, chúng tôi hết giờ làm việc, có việc gì ngày mai hãy đến.”

      “ hết giờ? Vậy hai người phụ nữ ôm đứa bé mới vào đâu?”

      ‘ cái gì mà phụ nữ ôm đứa bé? Ngươi nhìn lầm . Sau 5h30 chỗ chúng tôi tiếp khách, càng đừng có phụ nữ vào.

      có khả năng.” xong Bạch Phàm lách mình vào. Người đàn ông kia ngốc lăng, thể tưởng tượng nhìn khe hẹp giữa mình và cửa, quay đầu nhìn nhưng thấy bóng dáng Bạch Phàm.

      Bạch Phàm nhanh chóng soát từng phòng trong nhà tang lễ. soát xong nhưng thấy mẹ con Lý Ngọc Kỳ.

      “ thế nào? Mất dấu rồi?” bên tai vang lên giọng của Tần Viêm.

      “ đúng thế! ràng nhìn thấy hai người đó vào trong, sao lại tìm được.”

      “ chỗ nào?”

      “ nhà tang lễ.”

      “ nhà tang lễ? tốt, lão Bạch mau rời khỏi đó, nhanh.”

      Lúc Tần Viêm thúc giục, Bạch Phàm cũng có dự cảm tốt, muốn quay người rời nghe bang tiếng, cửa bị đóng lại, vốn đèn trong nhà tang lễ cũng sáng lúc này lại bị tắt toàn bộ, lập tức khí tràn ngập trầm, kinh khủng.

      Quả nhiên bị gài bẫy!

      Dù sao Bạch Phàm cũng là lão hồ ly, mặc dù trải qua thời gian bình thản quen, nhưng loại tiểu nháo này vẫn dọa được , ngược lại còn khơi dậy sức chiến đấu nho , giống như bộ phim hoạt hình, hãy làm tiểu vũ trụ cháy lên !

      “ ra , thần bí như vậy làm gì, muốn dọa ta sao?”

      Bạch Phàm vừa xong, bộp tiếng, cách đó xa, bóng đèn sáng lên. người phụ nữ dáng người thướt tha dựa vào bên cửa. người phụ nữ đó cắt kiểu tóc thời thượng, mặc đồ ngắn màu rượu đỏ, vừa nhìn thấy đẹp mắt. làm da trắng sứ, mắt to, bờ môi ướt át, chính là điển hình cho mỹ nhân bại hoại.

      Nhưng người phụ này phải chính là mẹ của Lý Ngọc Kỳ sao? Chỉ là đổi kiểu tóc, bỏ áo long cồng kềnh, quần áo bó sát làm nổi bật thân hình nồi lõm.

      Nhìn dạng này ta 30 tuổi quả nhiên quá.

      Lúc này bờ môi gợi cảm của mẹ Lý Ngọc Kỳ nhếch lên, dưới ánh đèn đôi mắt to tròn nhìn Bạch Phàm càng có sức mê người.

      Bạch Phàm híp mắt, quét từ xuống dưới trước mặt 1 lần, dáng người lung linh, lại có khí chất mị, đúng là vưu vật a!

      Nghĩ vậy, chân Bạch Phàm liền khống chế được chậm rãi về phía mẹ Lý Ngọc Kỳ.

      Cứ như vậy từng bước về phía trước, đến khi cách mẹ Lý Ngọc 2 bước Bạch Phàm đột nhiên dừng lại. miệng mỉm cười căng lên, đồng thời thăm dò phía trước, mũi làm động tác đánh hơi

      “ ừm.. tốt, có khai! Trách được ngươi lại trẻ như vậy, ra là thường ở chỗ này câu dẫn đàn ông, làm chút.. ai, người đơn thuần như ta lên lời. nhưng ngươi làm ở chỗ này chẳng lẽ thấy buồn nôn?”

      Nghe Bạch Phàm , mẹ Lý Ngọc Kỳ ngây ngẩn cả người. có lẽ đây là lần đầu tiên gặp tình huống này, thẹn quá hóa giận “ ta làm gì liên quan gì đến ngươi?”

      “ a, như thế giận? liên quan đến ta? Chẳng lẽ luc nãy ngươi muốn dụ hoặc ta? Là lão Bạch ta có định lực mạnh nếu là người khác chắc ngươi thành công . nghiệt, , rốt cục ngươi là ai? Vì sao muốn luyện chế quỷ ?”

      khắc trước còn cười hì hì, khắc sau liền thay đổi sắc mặt, Bạch Phàm kéo căng mặt, giận mà tự uy, linh khí quanh thân phun trào, trong nháy mắt bức mẹ của Lý Ngọc Kỳ lùi về sau mấy bước.

      “ ngươi..” sau khi đứng vững, mẹ của Lý Ngọc Kỳ kinh ngạc mở to hai mắt “ xem ra là ta chủ quan, dù biết ngươi có chút bản lĩnh nhưng đàn ông mà, đều là cái đức hạnh đó, động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới. nhưng ngươi lại giống bình thường.”

      nhảm, lão Bạch ta là người là đàn ông bình thường có thể so sao?”

      “ ngươi là người nơi nào?”

      “ lão Bạch ta là..” a? đúng. Phát giác dị thường, Bạch Phàm lập tức dừng lại. quả nhiên là người đàn bà giảo hoạt, muốn dùng lời để lôi kéo ta.

      “ ta là ai quan trọng, quan trọng là ngươi mau giao quỷ ra, được tiếp tục hại người, ta tuyệt đối tha cho ngươi.”

      “ diệt ta? Hừ, ngươi dựa vào cái gì? Ngươi cho rằng mình là ai, đạo sĩ Mao Sơn? Cao nhân tiên môn? Hay là những kẻ thiên nhân tự cho là đúng kia? Chỉ sợ tất cả đều phải , ta đoán ngươi chỉ là được người chỉ điểm biết 1 chút tiểu thuật . Biết chút ít mà tự xưng hảo hán, coi mình là nhân sĩ chính đạo, vì người khác giương cao chính nghĩa. Ta nhổ vào, thế gian này còn có chính nghĩa sao? Có công lý sao? Những kẻ chết kia, có kẻ nào là đáng chết?”

      Ta , người đàn bà này trước đó chắc bị đả kích ? Chính là 1 oán phụ a!

      “ ngươi cần dùng những lời đó kích ta. Lão Bạch ta mặc dù phải người chính trực nhưng cũng biết luyện chế quỷ là vi phạm thiên đạo, vô cớ hại người phải xuống địaa ngục. chẳng lẽ ngươi sợ?”

      “ vi phạm thiên đạo? a trò cười, đó là cháu ta, xử lý như thế nào liên quan gì đến thiên đạo? về phần hại người, ngươi lão Chu? Hừ, chết oan. Còn ngươi xuống địa ngục, haha, người chết rồi, lên thiên đường hay xuống địa ngục cũng thế? Cò gì để quan tâm?”

      Cháu của mình liền có thể để luyện chế quỷ ? Người dàn bà này điên rồi?

      Còn có lõa Chu, ta cái gì? Chết oan? Lời này nghe như có chuyện xưa.

      “ chẳng lẽ lão Chu có thù oán với ngươi?”

      Nghe Bạch Phàm hỏi, gương mặt xinh đẹp của mẹ Lý Ngọc Kỳ thay đổi, trong mắt lên đau khổ, lo lắng.

      “ ngươi phải người thành phố Tô Dương nên ngươi biết Chu Hữu Chương trước khi về hưu làm cái gì. 35 năm trước, khi đó ta mới 24 tuổi, được điều đến làm nhân viên văn phòng trong 1 xí nghiệp công. Khi đó Chu Hữu Chương 30 tuổi, là chủ nhiệm văn phòng, rất biết nịnh lọt, nhưng cũng phỉa công nhân rất có tài. Cho nên rất được lãnh đạo thưởng thức, là người rất phong lưu nên được phó xưởng trưởng coi trọng, gả con cho. Nhưng..”

      “ nhưng lúc đó Chu Hữu Chương có người , đến mức phải ngươi cưới. nhưng vì quyền lực nên vẫn cưới con phó xưởng trưởng, sao? Ai u, chuyện này cũng quá cẩu huyết rồi.”

      Mẹ Lý Ngọc Kỳ kinh ngạc nhìn Bạch Phàm, mặt nửa xanh nửa trắng “ ngươi.. ngươi cái gì vậy? sao ta có thể đương cùng loại người đó? Đầu óc ngươi có vấn đè a?”

      “ a?” lúc này đến lượt Bạch Phàm trừng mắt, phim phải thường diễn như vậy sao? Chẳng lẽ bị sửa kịch bản?

      “ vậy nguyên nhân ngươi hận là gì? Mà có thể đưa vào chỗ chết.”

      “ ta , Chu hữu Chương rất biết nịnh nọt, phó xưởng trưởng gả con cho , chính là Hồ Lệ Lệ, việc này Chu Hữu CHương càng có cơ hội leo lên. Lúc đấy ta còn trẻ, lại xinh đẹp nên đến đâu cũng làm người khác chú ý. Chỉ là ta nghĩ tới mình bị tên phó xưởng trưởng háo sắc đó theo dõi.”

    4. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      353
      Được thích:
      3,990
      CHƯƠNG 31: MƯỢN THỂ
      “ thế là Chu Hữu Chương liền nghĩ trăm phương nghìn kế đưa ngươi lên giường cha vợ , điều này là nguyên nhân thù hận giữa ngươi và . ta đoán đúng ?” Bạch Phàm lộ ra đắc ý, trong lòng lại tiếc hận, mỹ nữ như hoa như ngọc lại bị lão già chà đạp thương tiếc, đáng tiếc a!

      Trong lòng suy nghĩ, ngoài miệng còn muốn hỏi, đột nhiên trong đầu lên 1 đạo bạch quang, vì k kịp đề phòng nên chưa kịp phản ứng, ý thức của Bạch Phàm bị người ta chiếm.

      “ haha, ngươi đoán đúng 1 nửa, gạt ta lên giường của cha vợ , nhưng lão già kia lại được, 1 đêm cũng k cứng dk. Đến sáng thuốc mê mới hết tác dụng, ta vẫn là thân hoàn bích, ngươi xem, đây có phải là đại hạnh trong bất hạnh ?”

      “ nếu ngươi có tổn thất gì vì sao còn đưa vào chỗ chết?” lúc những lời này thần sắc của Bạch Phàm hoàn toàn khác lúc trước, ngay cả tư thế đứng cũng từ lười biếng thành nghiêm túc nhưng thay đổi này, người phụ nữ đứng đối diện vẫn chưa nhận ra.

      tổn thất? hừ? vô duyên vô cớ bị người bôi nhọ mà còn k có tổn thất? nhưng người như ngươi hiểu cảm giác của ta. Buổi sáng hôm đó khi ta ra từ phòng lão già đó. Chu hữu Chương đứng ngay bên ngoài, lúc đó nhìn ta bằng ánh mắt khinh miệt, xem thường. a, buồn cười, tên tiểu nhân đó dùng mưu hèn kế bẩn hại ta mà còn dùng ánh mắt xem thường nhìn ta? Dựa vào cái gì? Lý Linh Nguyệt ta rất dễ bị khi dễ sao?” xong khuôn mặt của mẹ Lý Ngọc Kỳ hay Lý Linh NGuyệt vặn vẹo.

      “ cho nên bộ dáng hoảng sợ cảu lão Chu trước khi chết phải do quỷ dọa, mà là do ngươi đúng ? Trước đó lão Cu gặp ngươi cũng nhận ra nhưng tối qua lúc lên tầng, ngươi dùng hình dạng khi còn trẻ của mình để chặn lại. hơn 30 năm mà mặt lưu lại dấu vết tháng năm, ngược lại càng thêm xinh đẹp, loại tượng này hợp lẽ thường. cho nên lão Chu bị dọa, lại thêm có tật giật mình nên nghĩ lầm là ngươi đến đòi nợ. ta nghĩ năm đó ngươi rời xí nghiệp : làm quỷ cũng tha cho ngươi.” Cho nên dưới hoảng sợ suy nghĩ được gì. Cùng lúc đó quỷ xuất ăn tinh khí và linh hồn của .”

      Rốt cục nhận ra Bạch Phàm dị thường, Lý Linh Nguyệt nghi ngờ quay đầu tỉ mỉ nhìn 2 lần, hình dạng k thay đổi nhưng thần sắc lại khác lạ. từ lười biếng biến thành lo lắng thâm trầm, đặc biệt cặp mắt kia, đen nháy giống như u động, có thể hút tâm thần người ta, đoạt hồn phách. Lý Linh Nguyệt kinh hãi, lui về sau

      “ ngươi.. làm sao ngươi.. ngươi là ai?” kinh hãi làm Lý Linh Nguyệt năng lộn xộn.

      “ ta là ai? phải ngươi điều tra rồi sao?”

      “ mặc dù Bạch Phàm biết chút pháp thuật nhưng cũng chỉ là giáo sư đại học bình thường, tuyệt đối phải như tại.”

      “ giáo sư đại học bình thường? đây là điều tra của ngươi về Bạch Phàm? Haha…” Bạch Phàm ngửa đầu cười to nhưng đột nhiên ngừng cười, ánh mắt sắc bén “ ngươi điều tra ta, vậy có qua có lại mới toại lòng nhau.”

      “ Lý Linh Nguyệt, tên cũ là Hạ Thanh, năm 24 tuổi từ chức ở xí nghiệp công thành phố Tô Dương, sau đó tự mở tiệm làm tóc, tiệm làm tóc này rất hấp dẫn đàn ông. Mà từ năm ngươi 58 tuổi gương mặt lúc nào cũng ở tuổi 30, nhìn ra ngươi là người phụ nữ biết giữ nhan sắc, hoặc chính xác là ngươi hút tinh khí của đàn ông để lưu giữ vẻ đẹp của mình. Nhưng ta thấy lạ..”

      đền đây bạch Phàm nhìnLý Linh Nguyệt từ xuống dưới, lắc đầu “ta tò mò người đứng sau lưng ngươi là người thế nào, có thể làm sạch hồ sơ của ngươi những năm trước 24 tuổi, còn làm cho người có thể chất bình thường có thể luyện công phu hái dương bổ , còn thuần thục sử dụng khúc khống linh.”

      Nghe thấy khúc khống linh, Lý Linh Nguyệt ngạc nhiên thôi, kinh ngạc “ ngươi.. ngươi vậy mà biết khúc khống linh.”

      “ hừ, đồ đàn bà ngu xuẩn, bị người lợi dụng mà biết. tiêu độ hồn kia há người phàm có thể thổi? nhất là khúc khống linh, lực phản phệ của nó ngươi căn bản chịu được. mau, là ai xúi giục ngươi làm thế? Là ai luyện chế quỷ ? tại quỷ ở chỗ nào?”

      Lúc hỏi Bạch Phàm cũng lớn tiếng nhưng vô tình làm khí thế bộc lộ ra, Lý Linh Nguyệt tự chủ rùng mình, bờ môi run rẩy muốn , trong đầu đột nhiên vang lên thanh “ ngu xuẩn, ngươi phải đối thủ của , còn chạy mau?”

      Nghe được câu này, Lý Linh Nguyệt lập tức thay đổi sắc mặt, thân thể tùy theo lực lượng thần bí kéo ra sau cửa.

      Thấy Lý Linh Nguyệt muốn chạy trốn, Bạch Phàm nhấc chân đuổi theo, nhưng ai biết mới chạy được hai bước liền ngã mặt đất, ai u tiếng, Bạch Phàm chân chính chậm rãi mở mắt. ánh mắt tràn đầy hiểu.

      Ta làm sao vậy? sao lại nằm sấp mặt đất? còn có tia sáng trắng trong đầu vừa rồi là gì?

      A? người phụ nữ kia đâu? Chạy đâu mất rồi?

      Bạch Phàm bò dậy, quay người kiểm tra bốn phía, lúc này trong nhà tang lễ trống rỗng, rất tịch mịch, ngoại trừ chiếc đèn trước mắt còn lại chìm trong bóng tối. đừng người, ngay cả cọng long cũng có.

      Ra khỏi nhà tang lễ, Bạch Phàm giận tái mặt, dùng thuật truyền hỏi tần Viềm.

      “ tiểu tử thối, có phải lúc nãy ngươi phụ thân lên ta?”

      “ hắc hắc, sao lại là phụ thân? Ngay cả linh hồn ta cũng có xuất ra đâu, chỉ là dùng thần thức mượn đầu óc ngươi 1 chút, cái này gọi là mượn thể, mượn thể.”

      “ hừ, mượn thể, mượn thể cần ta đồng ý? Làm lão tử tưởng rằng bị đánh lén.”

      “ ngươi đồng ý? Ngươi đồng ý sao? Lại , ngươi nhảm hết chuyện này sang chuyện khác, chỉ làm chậm trễ thời gian, còn kém chút bị người phụ nữ kia câu dẫn. ta là cứu ngươi đó?”

      “ cứu ta? Phi, hại ta còn nghe được. , có phải vừa mới bị người đánh ngã lên người phụ nữ kia mới có cơ hội chạy trốn.”

      “ ây… ra là bị đánh ngã… là tự ngươi nằm xuống..”

      “ tự nằm xuống? ý gì?” Bạch Phàm rất kinh ngạc.

      “ này, từ khi sống lại đến giờ ta còn chưa lại nha, dùng thân thể ngươi lại có chút cồng kềnh, chống đỡ được nên biết thế nào.. nên…” Tần Viêm ấp úng , trong đó che giấu quẫn bách, bối rối.

      “ cho nên, ngươi tự mình trượt chân?” Bạch Phàm thể tin trừng mắt, khóe miệng run rẩy. đây là diêm vương từng hô phong hoán vũ năm đó sao?

      “ ai, cho ràng, là ngươi trượt chân, người nằm đất cũng phải ta.” Vịt chết còn mạnh miệng, tính tình lúc này giống như trẻ con.

      “ được, cái này. Ta cảnh cáo ngươi, lần sau mà dùng thân thể ta được phong bế ý thức của ta.”

      “ sợ ngươi vướng bận.”

      “ còn ?”

      “ được được, ta , là được. ta cam đoan lần sau tuyệt đối phong bế ý thức của ngươi.”

      Nghe Tần Viêm cam đoan, lúc này Bạch Phàm mới bỏ qua. Quay người nhìn nhà tang lễ “ ai, đáng tiếc để người phụ nữ đó trốn thoát.”

    5. Julie Phạm

      Julie Phạm Well-Known Member

      Bài viết:
      353
      Được thích:
      3,990
      CHƯƠNG 32: TÌNH NHÂN HOÀN MỸ
      sáng sớm, Trần Nhất Bác tỉnh lại, cảm thấy toàn thân có chút sức nào, đầu đau như búa bổ, muốn đưa tay xoa huyệt thái dương lại cảm thấy tay nặng, giống như bị vật gì đó đè. Kinh ngạc mở mắt, lúc này mới biết mình ôm người.

      Trần Nhất bác cố gắng nhớ lại, hôm qua sau khi tan việc, ngồi xe của Nia đến biệt thự, sau đó hai người ăn tối dưới ánh nến, đồ ăn nhiều, chủ yếu là uống rượu, sau khi uống người có chút mơ hồ. trong lúc hoảng hốt hình như thấy bóng đen chợt lóe nhưng có thể là do nhìn nhầm. vì trong biệt thự chỉ có và Nia, bóng đen đó chắc là bóng của 1 trong hai người.. sau đó Nia thoát y rồi cởi của , rồi hai người lăn lộn giường…

      Mông lung nhớ hôm qua hai người rất điên cuồng. Nia cảm thấy đủ, cho cũng cảm thấy cho chưa đủ, đến khi hết sức nắm vật ra giường…

      Nhưng kì lạ là, Trần Nhất Bác biết tửu lượng của mình, say vì chút rượu đỏ đó, đem qua hai người còn chưa uống đến hai chai, liền khống chế được, hùa theo Nia. Tại sao?

      Trần Nhất Bác cúi đầu nhìn người phụ nữ nằm trong ngực, tầm 27, 28 tuổi, tóc dài nhuộm màu nâu nhạt, xõa tung vai trần, vì thích phong cách phương tây nên làn da phơi nắng thành màu đen. Với quan niệm trắng mới đẹp của người TRung Quốc Nia tính là đẹp, nhưng kết hợp ngũ quan làm ta có khí chất cuồng dã của phong cách phương tây.

      Đây là Nia, du học sinh.

      Năm ngoái, sau khi về nước ngày thứ hai ta gặp Trần Nhất bác, đồng thời vừa gặp yếu.

      Năm nay Trần Nhất Bác 33 tuổi, mang khí chất trầm ổn của người đàn ông trung niên. Lại thêm cao 1m8, khuôn mặt tuấn, thường xuyên tập luyện để duy trì dáng người hoàn mỹ, người đàn ông như vậy chính là lực sát thương với những trẻ.

      Cho nên Nia Trần Bác cũng kì lạ.

      Nhưng Trần Nhất Bác kết hôn, nhiều đồng nghiệp trong công ty cũng gặp vợ trần Nhất Bác- Lý Ngọc Kỳ. người phụ nữ mỹ lệ, ôn nhu, vóc người cao gầy, da trắng, mắt to, lúc nào cũng như cười. người quen Trần Nhất Bác đều biết Lý Ngọc Kỳ là bạn đại học cảu , hai người quen biết nhau nhiều năm, cuối cùng năm 28 tuổi kết hôn. Hai người đứng chung chỗ mọi người đều phải là đôi bích nhân. Điều duy nhất được hoàn mĩ là cưới nhiều năm mà có con.

      Nia biết Trần Nhất bác có vợ, lại quan tâm, ta chỉ cần thành tình nhân của , tình nhân hoàn mĩ, tình nhân có thể giúp đạt đỉnh cao trong nghiệp.

      Là đàn ông đều bị câu này hấp dẫn, có sức kháng cự!

      Trần Nhất Bác là đàn ông cho nên có lý do cự tuyệt Nia. thường xuyên trong lòng, Lý Ngọc Kỳ, trong lòng người là Lý Ngọc Kỳ. nhưng càng cần Nia trợ giúp, xuất thân từ gia đình bình thường cho nên càng khát vọng nghiệp có thể tiến lên, dù phương pháp quang minh chính đại nhưng chỉ cần đạt được kết quả.

      Còn có 1 nguyên nhân mà thể rời Nia, Nia giường luôn cuồng dã, đem đến cho hung phấn và chấn kinh, là điều mà người ôn nhu như Lý Ngọc Kỳ thể mang đến.

      Nhưng giấc mơ hoàn mỹ mà thực lại tàn khốc.

      Ngay từ đầu Trần Nhất Bác quên điều, thân phận của Nia? ta là thiên kim nhà giàu, ngậm thìa vàng lớn lên, dù ta có cam tâm tình nguyện là tình nhân, nhưng còn cha mẹ ta, còn gia tộc, huống chi là gia tộc danh môn ở thành phố Tô Dương.

      Thử hỏi, bọn họ có thể bỏ mặc quan tâm?

      Cha Nia, chính là tổng giám đốc công ty của Trần Nhất Bác, lúc đầu lay chuyển được Nia nên đành đưa Trần Nhất Bác từ quản lý nho lên vị trí tổng thanh tra. Sau đó vị tổng giám đốc này yên lặng quan sát. Con thích, ông ta cũng quan trọng việc kết hôn, nhưng phải biết ông ta cho cái gì và phải hồi đáp ra sao?

      Đáng tiếc trần Nhất bác hiểu, ngược lại đắc chí trước việc lên chức. thấy mình vừa có thể trái ôm phải ấp, vừa có vinh hoa phú quý coi đó chính là mị lực của mình.

      Ai, người ngu, ý nghĩ cũng ngu!

      Mấy tháng quan sát, cũng thấy Trần Nhất Bác ly hôn, nhưng vị tổng giám đốc này phát chỗ hay của Trần Nhất Bác. Có thể chịu khổ, có nhẫn lại, làm việc đâu vào đấy. dạng người này có thể làm con rể và người nối nghiệp.

      Đáng tiếc kết hôn. Nhưng sao, li hôn ông ta có thể giúp khôi phục tình trạng độc thân.

      Lúc này Lý Ngọc Kỳ phát mình mang thai. Giấc mộng nhiều năm cuối cùng thành thực, cao hứng làm chút nghi ngờ của với Trần Nhất Bác cũng biến mất.

      Trần Nhất Bác cũng rất cao hứng, trong nội tâm Lý Ngọc Kỳ, cũng khát vọng hai người có con. Cho nên đoạn thời gian đó tan tầm liền về nhà, nấu cơm cho Lý Ngọc Kỳ, tản bộ cùng .

      Thân thiết bên này lạnh nhạt bên kia. Rốt cục Nia phát tình nhân dễ làm như vậy. cũng ý thức được lời cha mình là đúng. Nhẫn nhịn được tịch mịch, chờ sinh con xong làm gì còn những ngày sống yên ổn?

      Ngày ấy. Lý Ngọc Kỳ mang thai 4 tháng, bệnh viện siêu định kỳ. ra khỏi tiểu cư, mấy chục mét chính là trạm xe buýt. Lý Ngọc Kỳ quen, bắt được xe buýt gọi taxi, huống chi bệnh viện cách nơi này cũng xa, ngồi hai trạm xe buýt, xuống xe bộ 5 phút là tới, với người bình thường sinh hoạt trong thành phố, đây là thuận tiện.

      Lý Ngọc Kỳ lên xe buýt đương nhiên chú ý có 1 chiếc xe theo. Sau khi xuống xe Lý Ngọc Kỳ nhàn nhã chậm rãi bộ, đến lúc muốn qua cái ngã tư đường, bước qua mấy bước,chiếc xe theo sau liền tăng tốc. lúc Lý Ngọc Kỳ phát đầu xe chỉ còn cách 2 m. kinh ngạc làm phát ra tiếng kêu cứu, nhưng dù kêu cứu cũng kịp.

      Nhưng khi mọi người nghĩ chiếc xe đâm vào đầu xe đột ngột chuyển hướng, bánh xe ma sát với mặt đường, cuối cùng xe đụng vào cột đèn xanh đèn đỏ..

      Lý Ngọc Kỳ trợn mắt há mồm nhìn chuyện vừa phát sinh, nhất thời tim nhảy ra ngoài mấy lần. sau đó biết mình vừa thoát 1 kiếp, liền tranh thủ ôm bụng lùi về sau, chỉ sợ tiểu bảo bị thương.

      Cảnh sát và 120 nhanh chóng có mặt, sau khi kiểm tra thấy người lái xe có uống rượu. nhưng sáng sớm uống rượu lại làm cho người ta nghi hoặc?

      bị thương nhưng Lý Ngọc Kỳ bị kinh hãi. Chưa vào bệnh viện khóc gọi điện cho trần Nhất Bác, kể chuyện vừa xảy ra.

      Lúc Trần Nhất Bác nghe máy, Nia ngồi bên cạnh. Thấy trần Nhất Bác ôn nhu chuyện với Lý Ngọc Kỳ, dột nhiên Nia ghen tuông phát cuồng

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :