[DROP] Yêu Em Trọn Kiếp Không Phai - Diệp Phong

Thảo luận trong 'Truyện Sáng Tác'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953
      Giới thiệu:

      [​IMG]
      đối với , là hận, là dày vò, đau khổ.
      đối với ấy là nợ, là ân tình, cả đời này khôn Là ơn hay là thù? Đâu mới là ?!
      mà nhung nhớ. Vì sinh ích kỷ. Vì mà thù hận. Vì mà buông tay.
      Giữa chúng ta là dày vò, là đau khổ lối thoát. Cuộc đời chúng ta sinh ra để dành cho nhau nhưng thể bên nhau. Tình này khắc cốt ghi tâm, cả đời quên.
      Hải Nguyên, buông tha cho em. Đừng tìm em nữa.
      Last edited by a moderator: 5/8/14
      Diệp Phong thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953
      Chương : Kí ức

      Việt Nam
      “Tổng giám đốc, món đồ đặt được gửi đến rồi đây.” Hoàng Khải với người con trai ngồi ghế chăm chú đọc tài liệu, vẫn hề ngẩng đầu lên chỉ lãnh đạm :
      “Ừm, để đấy .”
      Hoàng Khải để chiếc hộp quà bàn nhưng vẫn đứng đó nhìn hề có ý định ra ngoài.
      “Còn gì nữa ?” Người con trai đó đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn và hỏi.
      “Lịch làm việc của tôi sắp xếp xong rồi. Tuần sau chủ tịch về có thông báo mở cuộc họp xem tôi nên xắp xếp thế nào?” Hoàng Khải và đưa cho tập tài liệu, xem qua lúc rồi bảo:
      “Tất cả dồn sang tuần này, tuần sau tôi công tác.”
      “Nhưng chủ tịch…” Hoàng Khải chưa kịp hết câu Hải Nguyên ngắt lời :
      nhưng gì cả. Cậu ra ngoài , có gì tôi gọi.”
      “Vâng.” Hoàng Khải rồi ra khỏi phòng, đóng cửa lại, thở dài sầu não, ông chủ này sao cứ luôn làm khó cấp dưới mới được chứ? là xếp tổng, là chủ tịch hội đồng quản trị phải là sao để vừa lòng cả hai đây? Hoàng Khải làm việc cho Hải Nguyên gần sáu năm rồi, tính cách của Hải Nguyên phải hiểu nhưng có điều hiểu người coi công việc như mạng sống như ta lại hề quan tâm đến cuộc họp cổ đông quan trọng mà chạy tìm .
      Người con trai trong phòng làm việc vẫn nhìn vào tập tài liệu rời mắt, thỉnh thoảng đưa tay lên day day huyệt thái dương, dạo gần đây công việc bồn rộn, họp hành liên miên đến thời gian ngủ còn lấy đâu ra thời gian xem mắt hay kết hôn chứ, bố mở cuộc họp cổ đông để lấy cớ tham gia chứ thực chất chỉ là họp gia đình, còn hiểu bố mẹ nữa sao? Nhưng việc này cũng thể để cho nhân viên trong công ty biết, cũng đành mặc kệ họ nghĩ sao nghĩ.
      năm nữa lại trôi , biết bây giờ ấy thế nào, có tốt ? rất nhớ nhưng lại dám tìm chỉ đành loanh quanh trong thành phố nơi sống hi vọng vô tình mà gặp , nhưng cái vô tình ấy chẳng bao giờ đến với .
      Reengggg..!!!
      “Alo, bố ạ.” Hải Nguyên thấy chuông điện thoại kêu, nhấc điện thoại lên nghe.
      “Ừ, cuộc họp ngày kia con nhớ đấy chứ?” Giọng ông Văn Thịnh từ đầu dây kia vang lên có chút hài lòng.
      “Hoàng Khải báo với bố hả? Mai con công tác, đến họp với bố mẹ được!” trả lời với giọng lãnh đạm trái ngược với vẻ sốt sắng của ông trong điện thoại: “Ơ, cái thằng, bố biết làm sao với mẹ của con đây, thôi công tác gì hết, mai con về nhà sớm đấy!”
      “Bố sao cũng được, bố mẹ đừng bắt con xem mặt nữa, bố mẹ phiền nhưng con phiền.”
      “Con vẫn còn đợi con bé hả? Cũng bảy năm rồi, nó trở về đâu.” Ông và thở dài.
      Phải, rời xa bảy năm rồi, bảy năm qua lao vào công việc để quên nhưng làm được, hình ảnh của vẫn tràn ngập trong tâm trí , nhớ đến phát điên lên nhưng lại dám gặp . Có những lần vì nhớ bỏ tất cả công việc chạy sang Pháp nhưng cuối cùng lại đủ dũng khí đứng trước mặt với rằng rất nhớ , muốn quay trở về, chỉ đành đứng dưới cửa chung cư sống mà nhìn lên phòng vẫn sáng đèn. Thời gian cứ thế trôi , bảy năm qua biết đứng đó bao nhiêu lần như vậy. Đối với bây giờ, có lẽ chỉ cần nhìn thấy sống tốt còn hối tiếc gì nữa, đủ đau khổ rồi, những đau khổ đều do gây ra, nếu như cuộc đời gặp phải chăng rất hạnh phúc?

      “Tống giám đốc, vé máy bay tôi đặt sẵn rồi, sáng mai có thể .”Hoàng Khải mở cửa phòng bước vào thông báo cho .
      Hải Nguyên đứng gần cửa sổ tưới nước cho chậu hoa đỗ quyên, hề quay lại: “Cậu chuẩn bị rồi mai cùng tôi.”
      cùng ? Vậy bên này?” Hoàng Khải ngạc nhiên đáp.
      “Bên này tôi xắp xếp cả rồi, tôi tưởng cậu luôn muốn sang thăm bạn du học của cậu bên đấy?”
      “À, tôi chuẩn bị ngay.” Hoàng Khải rồi bước ra khỏi phòng. Hải Nguyên vẫn chăm chút cho cây hoa dường như để ý đến điều gì khác. Ngoài trời bắt đầu mưa, Hải Nguyên chợt nhớ ra hôm nay phải đón bé Tuyết liền lấy áo vest khoác vào rồi rời khỏi công ty. lái xe đến trường tiểu học cũng kịp giờ tan học, vừa đỗ xe xuống bãi thấy bé Tuyết bước ra cổng trường cùng mấy bạn , bé cười vui vẻ. xuống xe đến chỗ bé.
      “Tuyết, chú đẹp trai của bạn đến đón kìa.” cậu bé cùng Tuyết , nhóc nhìn theo tay bạn chỉ nhìn thấy và vẫy vẫy tay chào rồi với bạn:
      “Mình về nhé!”
      “Ừ, tạm biệt!” Cậu bạn vẫy tay chào rồi trước.
      Tuyết chạy đến chỗ cười hi hi: “Hôm nay chú đẹp trai đến đón cháu à? Mẹ cháu đến ạ?”
      “Tuyết thích chú đẹp trai đón à, vậy chú gọi điện cho mẹ cháu về đón nhé, may quá chú ăn gà rán có cái đuôi bám theo rồi!” cười rồi rút điện thoại ra chêu bé, bé vội nhảy lên đòi cái điện thoại:
      , cháu thích chú đẹp trai đón mà, hì hì” bé làm mặt đáng nhìn , cười và xoa đầu cái rồi nhấc bổng bé lên xe và đến quán KFC gần đó gọi cho phần gà. Nhìn bé ăn ngon lành bỗng thấy vui, nếu con còn nó cũng bằng tuổi bé Tuyết, hai chị em nó chắc rất thân nhau như mẹ chúng nó vậy. Có lẽ số phận muốn trừng phạt lỗi lầm của nên mới để con ra ra đời bình yên. lặng lẽ thở dài.
      “Chú thở dài gì thế?” Bé Tuyết ngước lên hỏi , ánh mắt nó tròn, to trong sáng y hệt mẹ nó vậy.
      nhìn bé rồi lắc đầu cười: “Thở dài vì cháu ăn mà toàn dính mép, xem này.” rồi lấy giấy lau cho bé, con bé cười hì hì.
      Sau khi ăn xong gà rán, bé rời khỏi cửa hàng ra xe về nhà. Giờ cao điểm nên rất nhiều xe đường, tới công viên đường tắc nổi, khẽ nhăn mày rồi nhìn ra xung quanh, ở công viên có hai cậu học sinh cười đùa rất vui vẻ bỗng thấy khung cảnh ấy quen thuộc, cách đây nhiều năm ấy cũng từng rất vui vẻ như vậy. Thế giới này hình như đâu đâu cũng có hình bóng của , thở dài lấy tay day day thái dương.
      “Sao chú thở dài nhiều thế? Chú buồn à?” nhóc ngồi xe lên tiếng hỏi , bật cười hỏi:
      “Sao cháu bảo chú buồn?”
      phim người nào hay thở dài là vì người đó có chuyện buồn.”
      nhíu mày nhìn vẻ mặt ngây ngô của biết gì. bé lại tiếp: “Chú nhớ thím phải ạ?”
      “Thím ư?”
      “Vâng, mẹ cháu bảo thím ở bên nước ngoài, ở nhà nên chú mới buồn. Chú nhớ thím gọi thím về , như lúc mẹ cháu công tác cháu với bố nhớ mẹ cũng gọi điện bảo mẹ về mà.”
      Hải Nguyên nhìn con bé cười, con bé mới sáu tuổi mà chuyện như người lớn vậy, cũng hiểu Nhật Lệ những gì mà con bé lại gọi Khánh Đan là thím, có chút buồn cười nhưng trong lòng lại có chút chua xót.
      Chuông điện thoại réo, Hải Nguyên nhìn màn hình thấy là cuộc gọi của ông Văn Thịnh chần chừ lúc rồi quyết định nhấc máy. Nhưng dường như ông Văn Thịnh vẫn chịu từ bỏ ý định, ông vẫn tiếp tục gọi, Hải Nguyên vẫn làm thinh như nghe thấy gì.
      "Chú, điện thoại reo sao chú nhấc máy?" Bé Tuyết nghe thấy chuông kêu mãi mà Hải Nguyên nghe thấy lạ nên hỏi .
      "Ừm, cuộc gọi này quan trọng lắm." nhìn bé Tuyết dôi rồi quay , nhưng chuông vẫn reo.
      "Hình như bà gọi cho chú phải?"
      Hải Nguyên bất lực thở dài cầm điện thoại lên chưa kịp đầu dây bên kia bà Ngọc Lan hồi khiến cũng biết phải sao. Từ khi Khánh Đan bỏ bao giờ nhắc đến chuyện đương hay đưa bạn về nhà mặc dù ông bà rất sốt ruột, mẹ bên Mỹ cũng thỉnh thoảng gọi điện về nhắc khéo nhưng luôn vâng dạ rồi cho qua. Vài năm bà Lan thấy việc nhắc nhở hiệu quả nên tự mình tìm người mai mối cho nhưng đều tìm cách thoái thác cũng luôn làm con nhà người ta mất hứng. Chuyện này khiến bà rất khổ tâm.
      Nghe bà Lan lúc lâu rồi mới trả lời: "Mẹ gửi cho con địa chỉ tối con đến nhưng mẹ nhớ lần này là lần cuối cùng nhé, có lần sau đâu."
      Bà Lan nghe thế mừng rỡ vô cùng: "Được được, con yên tâm, lần này là lần cuối cùng, đảm bảo con thích con bé cho mà xem...."

      Paris

      Mưa đầu mùa, những cơn mưa dài lê thê mãi dứt, từng hạt trút xuống mặt đường nặng nề. Những cơn mưa đem theo những mảnh kí ức xa xăm…Sau ngày dạy mệt mỏi, trở về căn phòng ấm áp của mình, thưởng thức bữa cơm tối do chính tay mình làm.
      …King Coong…!
      Buông đũa, bước ra cửa mở, nhân viên giao hàng liền hỏi :
      “Chào , xin hỏi đây phải nhà của Jessica Tran ?”
      “Vâng, là tôi đây.”
      có bưu phẩm, vui lòng kí vào đây để nhận bưu phẩm.”
      cầm lấy cái bút nhân viên giao hàng đưa cho và kí vào tờ giấy, quên lời cảm ơn rồi nhận lấy món quà.
      “Chúc buổi tối tốt lành.” rồi người giao hàng quay bước .
      đóng cửa, đặt hộp quà cùng chậu hoa đỗ quyên lên bàn chần chừ mở, nhấc lên rồi lại đặt xuống mấy lần. Đây là hộp quà thứ sáu nhận được trong bảy năm rời xa Việt Nam mà gửi chô , có lẽ năm đầu tiên có vì tìm được , những năm sau đều đặn mỗi năm món vào ngày kỉ niệm hai người nhau. Nhưng chưa bao giờ đến gặp có lẽ vì trước khi để lại lá thư:”…mong đừng bao giờ tìm em…”
      Quà gửi là sợi đây chuyền mặt hoa đính những viên kim cương rất tinh xảo có lẽ là đồ thủ công của nhà thiết kế nào đó. Ngắm hồi lâu rồi đem cất vào tủ, bao năm nay, những món tặng chưa bao giờ dùng lấy lần. sợ khi thấy những món đồ đó lại đau lòng và nhớ tới , nhớ tới những mảnh kí ức mà cố gắng chôn dấu suốt bao năm qua.
      ra ngoài tiếp tục bữa cơm nhưng lại cảm thấy nuốt trôi, dọn bát rồi leo lên giường nằm. Chằn trọc mãi nhưng sao ngủ được. Vậy là cũng bảy năm rời xa quê hương chưa lần trở về. Có bất hiếu khi bỏ lại công ơn nuôi dưỡng của bố mẹ nuôi chạy chốn cuộc tình ngang trái, chạy chốn số phận nghiệt ngã? Nhưng có thể làm khác được ư, thể ngày ngày gọi người khiến gia đình tan nát, khiến trở thành trẻ mồ côi là mẹ, cũng thể đối diện với người con trai thương lừa dối thậm chí cần con của hai người. Giữa và hận chỉ còn cách rời xa.
      Ngoài trời mưa vẫn ngớt, từng hạt từng hạt bắn vào cửa kính rồi chảy xuống như những giọt nước mắt bi thương. Miên man trong dòng suy nghĩ, thiếp tự lúc nào….
      “Ba thương con vì con giống mẹ, mẹ thương con vì con giống ba…..”
      Tiếng hát trong trẻo của bé vang lên cùng tiếng cười hạnh phúc của ba mẹ nó trong chiếc xe bốn chỗ sang trọng, bỗng từ đằng xa chiếc xe tải lao đến mang theo tử thần.
      “RẦM…!”
      Chiếc xe tải mất lái đâm thẳng vào chiếc xe bốn chỗ cướp sinh mạng của cặp vợ chồng trẻ và khiến bé thành trẻ mồ côi…..
      cướp chồng của tôi, tôi để yên đâu, chết , hahaha…”
      Tiếng cười của lạnh lẽo như vang lên từ địa ngục, mang đầy oán hận cùng chiếc ô tô lao thẳng về phía Khánh Đan, hoảng hốt ôm bụng cố gắng chạy, chạy mãi nhưng càng chạy càng thấy bước chân nặng nề, bụng đau dữ dội, máu từ trong người chảy xối ra ngoài, mắt mờ vì đau đớn, mọi thứ xung quanh mơ hồ chỉ còn với ánh mắt hận thù quay lưng , cố gắng với theo nhưng chỉ còn lại hình bóng buông tay rơi từ tầng cao của tòa nhà xuống đất.

      “AAAAhhh!!!”
      Cơn ác mộng làm tỉnh giấc, bao năm nay quá khứ vẫn luôn ám ảnh từng đêm….nếu có ở bên, nhất định ôm vào lòng và an ủi, nhưng giờ chỉ có mình trải qua nỗi sợ hãi này…
      Kí ức mờ ảo như màn sương nay lại về nét…
      Ngày còn là nữ sinh trung học vui vẻ hoạt bát, ngày còn là ngọt ngào xuân sắc với tình đầu đời đẹp mà đầy oan trái, ngày đó, rất lâu, rất lâu rồi…

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953
      Chương hai: Thiên thần có cánh

      Mười năm trước…

      Trời chuyển dần sang thu, những cơn mưa của mà hè cũng bớt dần, nắng cũng còn gay gắt, bầu trời trở nên trong xanh và nhàng hơn. Khánh Đan vừa làm bài kiểm tra giữa kì xong trời lại đổ mưa, mưa ào ào trút xuống trắng cả sân trường. khẽ thở dài tự trách mình hôm nay quên mang ô, lát nữa biết về kiểu gì nữa. Cả lớp nhốn nháo bàn tán về đáp án bài kiểm tra vừa rồi, mỗi người kết quả biết ai đúng ai sai.

      Khánh Đan quay người sang bên cửa sổ ngắm nhìn mưa, từng giọt mưa nặng nề rơi xuống bắn vào ô cửa kính, ngày hôm đó trời cũng mưa như thế này…

      “Khánh Đan, bài kiểm tra hôm nay cậu làm tốt ?” -  Nhật Lệ ngồi bên cạnh nãy giờ quay sang hỏi.

      ….

      “Khánh Đan!”

      “Ơ, hả?!” Khi Nhật Lệ vỗ vào vai mới giật mình đáp lại, lúc đó mới nhận ra mình thất thần rất lâu.

      “Cậu sao vậy? Mình gọi cậu mấy tiếng rồi đó, nghĩ gì thế?”

      “….”

      “Ôi, sao mặt cậu tái mét thế kia? khỏe hả?” Nhật Lệ nhìn khuôn mặt tái mét của Khánh Đan lo lắng.

      “Ưmh… mình sao. Hì.” cười xòa trấn an bạn thân.

      “Ừ. Bài hôm nay làm tốt chứ?”

      “Uhm, cũng được.”

      Đúng lúc tiếng trống tan trường vang lên, Nhật Lệ thu dọn sách vở thấy Khánh Đan vẫn im lặng khẽ nhắc:

      “Khánh Đan, tan học rồi, chúng ta về thôi!”

      Khánh Đan im lặng gật đầu rồi cũng thu dọn sách vở, hai nhanh chóng lẫn vào đám học sinh kéo nhau ra khỏi lớp. Xuống hết cầu thang mới chợt nhớ ra mình quên mang ô nên với Nhật Lệ:

      “Hôm nay mình quên mang ô rồi, mình nhờ đoạn nha.”

      “Ok thôi”

      rồi Nhật Lệ mở ô ra, hai người định bước xuống sân trường chú mặc bô vest đen cầm ô tới dừng lại trước mặt hai người giơ ô ra. Khánh Đan nhìn ông mỉm cười, ông cũng gật đầu cười hiền lành.

      “Cháu chào chú, chú tới đón Khánh Đan ạ.” Nhật Lệ chào người đàn ông đó.

      Người đàn ông nhìn Nhật Lệ mỉm cười:”Chào Nhật Lệ.” rồi người đàn ông quay sang với Khánh Đan: “ chủ, bà chủ dặn tôi tới đón .”

      “Vâng.” Khánh Đan đáp.

      “Mai mình gặp lại nha. Bye!”

      “Uhm. Bye.”

      Đợi Nhật Lệ bước rồi ông chú mới với Khánh Đan: “ chủ, chúng ta về thôi, bà chủ đợi .”

      Khánh Đan theo chú tài xế ra khỏi cổng trường, bước lên chiếc xe bốn chỗ sang trọng. Xe từ từ chuyển bánh. Cơn mưa cũng ngớt dần rồi tạnh hẳn. Tâm trạng Khánh Đan cũng dần lắng xuống như những hạt mưa rớt xuống lòng đường, kí ức năm nào trở nên mờ ảo khuất sau màn sương mờ.

      Mải mê chạy theo dòng suy nghĩ bấy giờ mới nhận ra đây phải đường về nhà, lên tiếng hỏi chú tài xế:

      “Chú lái xe đâu vậy ạ?”

      “Bà chủ gọi cho sao? Hôm nay bà chủ dặn tôi đón đến trung tâm mua sắm, bà đợi ở đó.”

      Khánh Đan lấy điện thoại ra xem thấy có cuộc gọi nhỡ của mẹ, chắc lúc đó làm bài kiểm tra nên biết mẹ gọi. “vâng” tiếng rồi lại tiếp tục im lặng. Chú tài xế cũng gì thêm tập trung lái xe. được lát đến nơi, Khánh Đan bước vào trong sảnh gọi điên thoại cho mẹ và đến khu thời trang. Vừa tới nơi thấy mẹ nhấc chiếc váy voan màu xanh ngọc lên, cất tiếng gọi mẹ, bà Ngọc Lan quay sang mỉm cười:

      “Mau lại đây xem bộ váy này nào, mẹ chọn cho con đó, con xem có thích ?”

      mỉm cười nhìn mẹ rồi ngắm chiếc váy xanh ngọc tay mẹ, chiếc váy quả rất đẹp.

      “Chiếc váy này đẹp quá mẹ ạ.”

      Nghe vậy nhân viên bán hàng cũng nhanh miệng giới thiệu: “Bà Dương có con mắt tinh tường, chiếc váy này là hàng số lượng có hạn, cửa hàng chúng tôi chỉ có duy nhất chiếc thôi, em này mặc lên quả thực chê vào đâu được.”

      “Vậy con mau thử để mẹ xem nào.”

      gật đầu nghe lời mẹ bước vào trong phòng thay đồ, vừa bước ra thu hút bao ánh mắt nhìn của những người mua sắm quanh đó. Chiếc váy vốn đẹp lại khoác lên thân hình nuột nà của tạo lên hiệu ứng bất ngờ. Cổ áo rộng lộ ra bờ vai trắng trẻo lại thêm phần ren hoa ngực làm ngực trông đầy dặn hơn, phần chân váy được may hai lớp bằng chất vải mềm làm cho dáng càng thêm thanh thoát. Thấy mọi người im lặng lúc lâu lên tiếng hỏi mẹ:

      “Mẹ à, bộ này con mặc đẹp ?”

      “Đẹp, đẹp lắm, chà, con mẹ lớn rồi, thành thiếu nữ từ bao giờ rồi đây.”- Bà mỉm cười trêu con và dặn nhân viên lấy bộ này.

      “Mẹ cứ đùa con thôi à...”- Khánh Đan lúc này nũng nịu như đứa trẻ với mẹ.

      Hai mẹ con loanh quanh rất lâu và cũng thử rất nhiều đồ, thấy mẹ chọn nhiều quá khẽ :

      “Mẹ à, con còn nhiều quần áo mà, mẹ mua nhiều vậy con cũng đâu có mặc được hết.”

      “Quần áo của con ở nhà chủ yếu là đồ học, con cũng lớn rồi phải có đồ mặc chơi nữa chứ.”

      rồi bà Ngọc Lan lại tiếp tục ngắm quần áo và kêu con thử những bộ mà bà ưng ý. cũng chẳng tiện thêm câu nào nữa, thực ra tủ của rất nhiều đồ, thiếu thứ gì chỉ là bà Lan ngoài chuyện chăm lo cho chồng và con nuôi của mình chẳng có việc gì làm cả. Ông Văn Thịnh và Hải Minh làm cả ngày, Hải Minh lại thường xuyên công tác xa, bà ở nhà nội trợ cũng rảnh rồi, ngoài chăm sóc chồng con cũng chẳng có việc gì khác, là bà có việc cũng chỉ là trò chuyện và mua sắm với mấy bà nội trợ cùng khu. Vậy nên cũng muốn làm bà mất hứng. Hơn nữa được mẹ chiều như vậy ai mà thích chứ. Bao nhiêu người mong cũng đâu có được. Mẹ ruột đôi khi chưa chắc tốt như vậy, như bố mẹ , họ bỏ lại mình đời này, nếu như có ngày hôm đó, Hải Minh gặp ngất ở vỉa hè vì đói và lạnh có lẽ giờ dám chắc mình còn sống tới ngày hôm nay chứ gì tới cuộc sống sung sướng như tiểu thư bây giờ. thấy mình phải có diễm phúc lớn lắm mới được vào ngôi nhà này, nơi mà bất cứ nào cũng ao ước, bố là tổng giám đốc tập đoàn Thịnh Phát, mẹ là bà nội trợ hết mực thương chồng con, trai luôn , chiều và quan tâm .

      mua sắm cả buổi cũng mệt, sau bữa tối ngồi vào bàn học và xem lại kết quả làm trong bài kiểm tra hồi chiều. Cơn mưa lại ập xuống đem theo hơi nước khiến khí dễ chịu hơn và cũng dễ buồn ngủ hơn với những người mệt mỏi cả ngày như gục đầu xuống bàn rồi thiếp lúc nào hay.

      Đù ù ùngggg!!!!

      Trời chợt nổ tiếng sấm rất to kèm theo đó là những tia chớp rạch lên trời những đường sáng lóe mắt. choàng tỉnh. Đây là lần thứ bao nhiêu trải qua những đêm như thế này? cũng nhớ nữa chỉ biết rằng những lần đó, khi còn là , trải quá nó cùng với cái đói và cái lạnh buốt thấm dần vào thân hình bé gầy guộc tội nghiệp của mình. Khi đó sống trong nhi viện. Chính cũng biết ai đưa vào đó nữa. Chỉ biết rằng khi tỉnh dậy sau tai nạn ở trong đó rồi, bố mẹ đâu cũng biết, có đôi lần hỏi giáo ở đó giáo bố mẹ đến nơi rất xa, nơi đó gọi là thiên đường. hỏi tại sao bố mẹ cho cùng giáo chỉ thở dài gì thêm.

      Dĩ nhiên, đó chỉ là lúc còn , sau này lớn hơn hiểu rằng bố mẹ chết trong tai nạn và chính là lí do bị mồ côi bố mẹ và sống trong nhi viện.

      Nhưng đó là chuyện của nhiều năm sau. Còn khi ở trong nhi viện luôn trách bố mẹ tại sao lại bỏ rơi ? Lẽ nào họ thương nữa để ngày ngày phải cố gắng tranh giành từng miếng bánh với những đứa bạn cùng lứa để được no bụng. tuần tới ba ngày bé bị đói. Mùa đông trong nhi viện còn đáng sợ hơn bởi cái lạnh thấu xương mà đủ áo ấm. ở trong nhi viện hai năm, đến đêm mùa đông giá lạnh, cái lạnh thấu buốt xương, càng lạnh hơn khi bị chị lớn hơn giành mất áo khoác. Cả đêm bé ngồi co rúm trong phòng chốn cái lạnh, rồi biết bé suy nghĩ cái gì, suy nghĩ bao lâu, chỉ biết rằng, đêm khuya mình chốn khỏi nhi viện, người chỉ có chiếc áo mỏng.

      Rời nhi viện, bé lang thang khắp nơi. Đói, rét bé chốn co ro góc ở gầm cầu. Khi xin vài miếng cơm thừa của những quán ăn bên vỉa hè, nhưng ai trông thấy bộ dạng của bé đều xua vì sợ mất khách, bé dần dần lả gần cột điện. Trước mắt bé lúc này mọi thứ trở lên trắng xóa. thấy đằng xa có hình bóng quen thuộc. Là bố hay mẹ ? Hay thiên thần tới đưa lên thiên đường gặp bố mẹ? Nhưng sao thiên thần có cánh?



      “Khánh Đan, con uống sữa .” Bà Ngọc Lan từ bên ngoài bước vào phòng .

      “Ơ, mẹ ạ?” giật mình khi nghe mẹ gọi, có lẽ lại suy nghĩ quá nhiều về những chuyện qua rồi. là vậy, luôn giữ mọi chuyện trong lòng chịu buông xuống. Phải chăng chính nó góp phần tạo nên số phận đau khổ của sau này?

      “Con đừng học quá khuya tốt đâu biết , nhìn con xem, trông con mệt mỏi lắm đấy, hôm nay nghe lời mẹ ngủ sớm nha.”

      “Mẹ, con biết rồi mà. Hì” Vừa vừa cầm cốc sữa từ tay mẹ và đưa lên miệng uống.

      Bà Ngọc Lan nhất định bắt con lên giường rồi mới chịu ra. Cầm lấy cốc sữa bà :

      “Giờ con leo lên giường ngủ ngay biết ? Mai mới có sức học chứ!”

      nghe lời mẹ lên giường, thực ra hôm nay cũng rất mệt rồi thôi ngủ sớm, mai học cũng được. Bà Ngọc Lan kéo chăn lên cho con nhắc:

      “Cuối tuần này cả nhà ta ra sân bay đón họ con nhé.”

      họ về chơi à mẹ?”

      , lần này con về luôn và học ở Việt Nam, thôi con ngủ , ngủ ngoan con !”

      rồi bà hôn lên trán mỉm cười hiền từ.

      “Vâng. Mẹ cũng ngủ ngon nhé!” đáp lại mẹ và cười hạnh phúc.

      Bà Lan rời khỏi phòng con và trở về phòng ngủ. đêm yên bình.

      Cơn mưa vẫn kéo dài triền miên, tiếng mưa rơi như tiếng ru đưa Khánh Đan chìm vào giấc ngủ sau ngày mệt mỏi.

      Những cơn mê đưa trở lại quá khứ xa xăm của 10 năm trước…

      “Tỉnh dậy, trước mắt bé là màu trắng, trắng tới tinh khôi. thiên thần mặc đồ trắng cười tiến lại gần bé:

      Em tỉnh rồi à?

      Ưmh, đây là thiên đường ư? có phải thiên thần đã mang cháu lên ? Bố mẹ cháu đâu rồi?

      Trước loạt các câu hỏi ngây ngô của bé y tá bật cười:

      Đây phải thiên đường bé à. Đây là bệnh viên, cháu bị ngất nên được người ta đưa vào đây. Mà đời này có thiên đường đâu bé.

      Nhưng người ta bố mẹ cháu thiên đường mà.

      Nghe đứa bé vậy, y tá cười được nữa, hóa ra đứa trẻ này mồ côi cha mẹ nhưng mọi người lại dấu cho nó biết mà dối là bố mẹ nó ở thiên đường, tội nghiệp!

      y tá hỏi bé muốn ăn gì rồi bước ra ngoài, trong lòng khỏi chua xót. Đúng lúc đó cậu con trai mặc đồ trắng chừng 15-16 tuổi bước đến hỏi y tá mấy câu rồi vào phòng bệnh.”

      Người con trai đó chính là Hải Minh, trai nuôi bây giờ của , người con trai tốt bụng cứu bé thoát khỏi cái đói rét đêm hôm đó mà tưởng là thiên thần…

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953
      Chương ba: Oan Gia
      Cuối tuần, Khánh Đan cùng bố mẹ và trai ra sân bay Nội Bài đón Hải Nguyên. Sân bay hôm nay khá ít người nên khí cũng yên tĩnh hơn, đợi chờ lúc khá lâu chợt thấy bà Ngọc Lan kêu lên và chỉ tay về phía trước:
      “Ôi, Hải Nguyên kia rồi!”
      Mọi người cùng nhìn theo hướng bà Lan chỉ và vẫy tay gọi. Nhìn theo hướng mẹ chỉ Khánh Đan thấy người con trai cao cao gầy gầy ra ngoài ngó nghiêng rồi khi thấy họ ta nhăn mặt cười cũng vẫy tay lại. Cậu ta có vẻ gì đó rất lãng tử. Tới gần hơn mới thấy cậu ta rất cao và cũng rất đẹp trai, cái mũi cao và làn da trắng.
      Trông bà Lan có vẻ rất vui, bà ân cần hỏi han mọi thứ liên quan đến cậu ta, hỏi thăm về dì bên đó khỏe hồi rất lâu. Lâu tới mức ông Thịnh và Hải Minh cũng bật cười khi thấy bộ dạng khổ sở của Hải Nguyên. phải muốn gặp bà, chuyện với bà mà chỉ là những bà mẹ tốt thường như vậy, chăm lo cho con tới từng bước chân. Nghe bà hồi rồi quay sang Khánh Đan :
      “Nhà mình thuê giúp việc tuổi thế?”
      “…”
      Khánh Đan chợn mắt nhìn Hải Nguyên được câu nào, biết ta vô tình hay cố ý đây nữa.
      “Hải Nguyên! Đây là em của em đó.” Hải Minh chen vào ngay lập tức vì muốn em trai linh tinh thêm câu gì trêu Khánh Đan nữa.
      “Mải hỏi chuyện con quá mẹ chưa với con, con bé là Khánh Đan, em nuôi của con đấy, con nghe mẹ kể nhiều rồi nhưng chưa gặp nhỉ? Sau này con là cũng phải biết chiều em nghe !”
      Khánh Đan bấy giờ vẫn im lặng mới lên tiếng:
      “Chào, tôi là Khánh Đan.”
      “Ai hỏi tên mà phải tự khai.” Hải Nguyên cười giễu .
      “Ơ, tôi làm theo phép lịch chào cậu cậu lại còn…”
      “Cậu cậu tôi tôi cái gì? Ai là bạn của mà cậu mới chả tớ!”
      “Ưmh……” Khánh Đan chẳng được câu gì thấy trong lòng ấm ức, thâm rủa cậu ta là đồ đáng ghét.”
      “Ít tuổi hơn làm em là chuẩn rồi.” Hải Nguyên lên tiếng trêu trọc chịu buông tha.
      “Cái gì mà hơn, cũng chỉ bằng nhau thôi…!”
      “Gì cơ?”
      “Ưmh…”
      “Đúng là Thỏ Ngố. Ha ha” Hải Nguyên cười thú vị liếc sang sau đó quay bước ra xe cùng mọi người đáp lại ánh mắt ấm ức của Khánh Đan bằng nụ cười đắc thắng.
      Chẳng hiểu sao thường ngày lạnh lùng phớt lờ con như vậy mà giờ gặp dù mới là lần đầu tiên muốn trọc cho tức mới thấy vui.
      Khánh Đan giận đỏ mặt mà biết phải là sao. chỉ biết lẩm bẩm “dám gọi ta là Thỏ Ngố ư? Cái đồ đáng ghét!”
      Khánh Đan biết rằng sau cuộc gặp gỡ này, định mệnh đưa bước sang cuộc đời hoàn toàn khác và biết đâu nếu tức giận như vậy để nghĩ cách trả đũa cuộc đời cũng khác ? Là do con người cố tình tạo ra để họ bên nhau hay do ông trời se duyên đây?
      Con người ta có biết trân trọng nhau vì những gì trước mắt chính là hạnh phúc ? Hay chỉ khi mất rồi mới hối tiếc?
      Hạnh phúc đó, đến nhanh mà cũng nhanh, nếu người ta biết nắm bắt gìn giữ cho mình chỉ thoáng chốc thôi nó mất
      Khi họ từ sân bay trở về nhà cũng là buổi chiều, các đường phố đông nghịt các loại xe chen chúc nhau đường vì đến giờ cao điểm. Có lẽ đây là lần đầu tiên Hải Nguyên nhìn thấy đường phố Hà Nội đến giờ cao điểm nên trợn tròn mắt kinh ngạc kêu lên:
      “Khiếp quá! Xe cộ kiểu gì mà lộn xộn thế kia!”
      Được lúc lại kêu: “ có đường nào khác nữa sao? Thế này lúc nào mới tới nhà đây?!”
      Rồi lại tuôn tràng mấy câu tiếng theo thói quen tỏ ý bất mãn. Mọi người thấy tức cười với bộ dạng nhăn nhó của còn Khánh Đan có lẽ còn tức giận nên chỉ thấy nực cười với điệu bộ nhăn như khỉ của , lầm rầm trong miệng: “đúng là cái đồ Khỉ Đột.” Rồi hé cửa chút khi đoạn đường thông thoáng hơn.
      “Đẩy cửa lên! thấy bụi à?” Hải Nguyên càu nhàu “Chết tiệt!”
      Chú tài xế nhấn nút đẩy cửa kính lên mặc cho ấm ức nhen lên trong lòng Khánh Đan. Có bụi đâu, ràng cậu ta cố tình gây với mà. Là do sống ở Việt Nam như vậy hoặc do Hải Nguyên sống bên nước ngoài, bao giờ phải tiếp xúc với khói bụi nên thấy khó chịu, có lẽ dần dần phải quen thôi, quen rồi tự lúc nào hay, rồi muốn rời xa.
      Cả nhà quây quần trong bữa cơm tối, có lẽ đây là thứ mà những người con nhà giàu rất ít khi có được, chưa bao giờ Khánh Đan có cảm giác ấm cúng như bây giờ, vui cười bên gia đình mình, hạnh phúc biết bao.
      Trước đây nếu có những bữa cơm gia đình cũng chỉ có bố, mẹ, Hải Minh và chứ chưa bao giờ có Hải Nguyên cả. Tự nhiên trong lòng Khánh Đan có chút gì đó khác lạ.
      Bữa cơm nhanh chóng kết thúc, bà Ngọc Lan vào bếp lấy hoa quả ra để mọi người cùng ăn và trò chuyện, xưa nay bà rất ít khi vào bếp, phải bà biết làm mà ngược lại bà rất khéo léo nhưng những người như bà đâu cần phải vất vả bếp núc làm gì, thỉnh thoảng bà cũng chỉ làm ít điểm tâm mà ông văn Thịnh, Khánh Đan thích ăn thôi. Vậy mà ngày hôm nay bà tự tay xuống bếp nấu cơm cho cả nhà chứng tỏ bà rất thương .
      Sau bữa tối, Khánh Đan lên phòng học bài còn ba người vẫn tiếp tục chuyện khá lâu rồi Hải Nguyên mới lên phòng nghỉ. Khánh Đan vừa bước ra khỏi phòng chạm mặt Hải Nguyên vì phòng đối diện với phòng . thèm năng gì mà quay bước .
      “Sao? Vẫn tức giận cơ à?”
      “…”
      định tiếp lời và tiếp tục , vẫn chịu buông tha:
      “Chà, Việt kiêu thế cơ à, lại còn làm kiêu với cả trai mình nữa kia.”
      quay lại trừng mắt nhìn :
      trai cơ à, nghe có vẻ hay nhỉ?”
      “Đương nhiên rồi. Ở đây là em lẽ nào tôi là em chắc?” vừa vừa cười trọc tức , để cho lên tiếng cười: “Đúng là Thỏ Ngố! Ha ha”
      Bấy giờ mặt đỏ ửng lên vì tức, trông lại càng đáng :
      “Cậu là cái đồ Khỉ Đột khó ưa!”
      bật cười:
      “Ơ hay, ai cần ưa? Thế ra “ưa” tôi đó hả?”
      “Cậu…” Khánh Đan lúc này tức tới nỗi cổ họng nghẹn lại đươc câu gì.
      “Thôi Nguyên, đừng trêu Đan nữa!” Hải Minh từ sau lại nhắc em đừng trêu Khánh Đan nữa và đưa cho Khánh Đan quyển sách cầm tay nhàng : “Sách em cần mua rồi đây, em mau vào học rồi ngủ sớm nhé!” lúc nào cũng vậy, rất mực ân cần, quan tâm em nuôi này.
      “Vâng, em cảm ơn nhá, hì” Khánh Đan đáp lại và trở về phòng, đóng cửa lại.
      Bên ngoài Hải Minh cười với em trai và bước vào phòng Hải Nguyên :
      “Sách vở em cần mua cả rồi, cả những thứ em dặn nữa. Ngủ sớm , nghe mẹ mãi mệt rồi phải ? Mẹ là thế đấy, rồi em cũng quen thôi.”
      Hải Nguyên cười nhăn với trai:
      “Biết rồi mà. Mẹ gọi cho em lần nào cũng thế.”
      “Hmm…” Hải Minh định gì với em trai nhưng lại thôi, ngừng lúc rồi : “Thôi,ngủ sớm .” Và ra ngoài khép cửa lại.

      Cộc…cộc….!!
      “Dạ!”
      “Là !”
      Nghe giọng , Khánh Đan chạy ra mở cửa, bước vào ngồi lên ghế nhìn lúc rồi :
      “Em gầy đấy! chịu ăn uống nhiều sao? công tác có mười mấy hôm ở nhà lại chịu nghe lời phải ? Bộ em muốn phạt lắm ha!”
      “Ấy! em vẫn ăn nhiều lắm mà, hì hì. hỏi mẹ thử xem.” chu miệng lại thanh minh với chỉ lo mà bắt ăn nhiều nữa thành con heo mất thôi.
      “Uhm, vậy phải ăn nữa rồi nhỉ?” Khuôn mặt có vẻ giãn ra khi nhìn cười.
      “Hic, thôi mà, còn ép em ăn nữa, béo lên giáo viên múa trách em đó” mè nheo mặc cả với .
      “Trách bảo ấy gặp .”
      “Hic…” Lần này dùng tới tuyệt chiêu “bộ mặt ngây thơ” của mình làm Hải Minh thể nghiêm túc thêm được nữa, cười:
      “Thôi được rồi, được rồi, tạm tha cho em lần này đó!” xong đứng dậy chuẩn bị bước ra ngoài buông 1 câu như : “Tính Hải Nguyên thích trêu đùa như vậy đó, em đừng giận nó làm gì, nó có ý gì đâu.” nhìn cười rồi tiếp tục: “Em học rồi ngủ sớm nha.” Và ra khỏi phòng .
      “Chẳng phải ý đồ ràng đó sao? là muốn người ta tức chết còn gì!” lầm rầm trong miệng vài câu rồi cũng nhanh chóng gạt nó sang bên và tập trung vào đọc sách.

      “Nghe cậu ấy đẹp trai lắm! Từ Mỹ trở về đây học đấy!”

      “Thế hả? Ôi, đẹp trai lắm sao? tuyệt!”

      “Ôi dào..! Làm sao bằng Quang Huy hotboy trường mình được.”

      “Đúng đấy! Còn Minh Tuấn lớp mình nữa!”

      “….”

      Sáng vừa tới lớp thấy cả lớp xôn xao bàn tán về học sinh mới chuyển đến Khánh Đan ngao ngán về chỗ mình ngồi. Nhật Lệ thấy bàn tán nhiều quá nàng cũng hớn hở lôi Huyền Trang chạy sang hóng chuyện. Thảo Vân là hiền lành nhất nhóm và cũng thích ngồi buôn chuyện nên khi thấy Khánh Đan ngồi mình nàng tới ngồi gần :
      “Đan sang đó ngồi chuyện với mọi người à?”
      “Vân cũng vậy đó thôi, Hì”
      “Ôi, mới có bạn chuyển đến lớp mình ồn ào cả lên rồi, nếu thêm vài bạn nữa lớp mình loạn mất thôi!”
      “Mấy bà tám lớp mình cũng làm loạn đủ rồi mà. He”

      “Vào lớp rồi, các em trật tự ổn định chỗ ngồi !”Giọng giáo chủ nhiệm vang lên từ phía cửa ra vào. Cả lớp ai nấy đều im lặng ổn định lại chỗ ngồi. theo sau giáo là học sinh nam rất cao, đẹp trai với cái mũi cao và nước da trắng, ba lô đeo bên vai trông cậu có vẻ gì rất lãng tử.

      Khánh Đan khẽ thở dài, dù biết trước là Hải Nguyên học cùng lớp với mình nhưng vẫn khỏi chán nản. biết tên đáng ghét này giở trò gì để trọc tức nữa đây?
      Khi lớp trật tự hẳn giáo mới tiếp lời:
      “Giới thiệu với cả lớp, đây là Dương Hải Nguyên, thành viên mới của lớp ta. mong các em phát huy tinh thần đoàn kết để giúp bạn nhanh chóng hòa nhập vào tập thể nhé.”
      Cả lớp lại nhao nhao lên, các bạn đua nhau bàn tán, khen Hải Nguyên đẹp trai, các bạn trai người im lặng người cũng bàn tán kém con .
      “Nào! Các em trật tự! Hải Nguyên em hãy giới thiệu về mình để làm quen với cả lớp
      “Con nít đâu mà giới thiệu.”
      rồi Hải Nguyên xuống lớp, bỏ lại bao ánh mắt ngạc nhiên và bất ngờ của cả lớp. Khánh Đan cười thầm, cũng thấy ngạc nhiên gì bởi biết cậu ta như thế mà. Trong lớp lúc đó hết ngạc nhiên rồi bắt đầu tiếp tục bàn tán, người kiêu căng, người lấy đó làm thích thú lạnh lùng như vậy mới hấp dẫn. Thấy Hải Nguyên xuống lớp định chọn chỗ ngồi các bạn thi nhau mời ngồi cạnh mình và tự động ngồi dịch vào trong hi vọng ngồi đó. nàng Cẩm Tú cũng lên tiếng ngọt ngào với Hải Nguyên nhưng thèm để ý, ngang nhiên qua và đặt cặp lên bàn Khánh Đan, hành động này của vô tình khiến Cẩm Tú vốn ghét Khánh Đan nay càng ghét hơn, nàng hậm hực quay mặt .
      “Ngồi dịch vào!”
      Nghe , Khánh Đan trợn mắt nhìn , cũng trừng mắt nhìn lại và đành ngoan ngoãn dịch vào trong vì muốn làm ảnh hưởng tới giờ học cũng là vì muốn rắc rối, nếu chịu dịch vào để ngồi, chưa chắc để yên và qua ngồi bàn khác, thôi cứ nhịn vậy.
      “Các em trật tự, mở sách ra, chúng ta bắt đầu vào bài mới nào!” Giọng giáo đều đều vang lên.
      Hải Nguyên mở ba lô ra định lấy sách phát ra tối hôm qua lấy sách ra xem trước và quên bỏ vào ba lô, quay sang giật lấy quyển sách từ tay Khánh Đan thản nhiên mở ra như có chuyện gì cũng phớt lờ luôn ánh mắt nảy lửa dành cho . Lát sau thấy vẫn nhìn mình, buông câu khô khốc:
      “Chưa thấy trai đẹp bao giờ à mà nhìn mãi?”
      Khánh Đan thèm trả lời mà vặn lại: “Cậu có sách sao còn lấy sách của tôi?”
      “Quên mang rồi!” trả lời, giọng tỉnh bơ.
      “Quên cậu giật sách của người khác như vậy sao?”
      “Ưmm… thích thế!”
      “Đồ bất lịch ! Với ai cậu cũng giật của người ta vậy à?”
      Bấy giờ Hải Nguyên mới trợn mắt nhìn , :
      “Với tôi cứ thích thế đó! Làm sao?”
      “…”
      “Khánh Đan!” Đúng lúc đó giáo nhìn xuống chỗ Khánh Đan buông lời nhắc nhở, Khánh Đan đành nhịn ấm ức mà quay sang Nhật Lệ nhìn hai người cãi nhau nãy giờ kéo sách lại gần mình và đọc bài.

      Những tiết học dài cũng dần trôi qua, tiếng trống tan học vang lên, Khánh Đan cất sách vở vào cặp cùng Nhật Lệ ra khỏi lớp.
      “Cậu và Hải Nguyên quen nhau từ trước rồi à?” Nhật Lệ hỏi .
      “Ừ, cậu ta là con của dì Ngọc Vân” Khánh Đan thở dài
      sao? họ mà cậu nhắc đến là cậu ấy?” Nghe Khánh Đan Nhật Lệ ngạc nhiên hỏi lại Khánh Đan – “Nhưng hình như cậu ghét cậu ấy phải?”
      “Có hả?”
      “Uhm, đúng là như thế mà.”
      “Ôi, phải là mình ghét, mà là rất ghét cậu ta luôn ý! Cậu biết cậu ta gọi mình là gì ? Gọi là ‘Thỏ Ngố’, thế lại còn luôn trọc tức mình nữa.”
      “Ha ha, xem ra Khánh Đan nhà ta gặp phải oan gia rồi đây!”
      “Lại còn cười nữa, cậu vui thế sao?”
      đúng là thế mà, …”
      Nhật Lệ chưa hết câu giọng con trai cắt ngang:
      “Chào bạn, bạn là Nhật Lệ đúng ?”
      Nhật lệ và Khánh Đan cùng quay sang nhìn, Khánh Đan cau mặt quay thèm để ý vì vậy nhìn thấy được ánh mắt nhìn cách thú vị.
      “Uhm, mình là Nhật Lệ, bạn thân của Khánh Đan, mình nghe Khánh Đan Hải Nguyên là nuôi của cậu ấy đúng ?”
      “Àh, đúng vậy, ấy là em nuôi của mình đó, bé Khánh Đan này có vẻ rất thích xấu người khác phải ?”
      “…”- Nhật lệ cũng chẳng biết gì với câu này của Hải Nguyên.
      “Xe đến rồi, mình về đây” Khánh Đan lên tiếng chào Nhật Lệ và bước , Hải Nguyên cũng nhanh chóng theo và cầm lấy tay Khánh Đan và lôi .
      “Buông tay ra!”
      Đáp lại chỉ là im lặng, Hải Nguyên vẫn gì mà tiếp tục lôi .

      “Tôi là buông tay tôi ra, cậu có nghe hả?”
      “…”
      “Buông ra…ah đau quá!”
      Trong giọng của bây giờ phải là tức giận nữa, mà trong đó có chút gì đó yếu đuối, mắt đỏ hoe lên, nước mắt như sắp trào ra. Nhìn thấy vậy, Hải Nguyên mới buông tay ra, nhìn chằm chằm vào , xoa xoa cổ tay đỏ lên của mình, ấm ức mà được câu nào, im lặng lúc rồi :
      “Làm sao mà tôi nghe được cơ chứ! Tôi còn nghe rất lời đấy, thích xấu người khác gớm ha!”
      xấu sao? Cậu vốn xấu xa, đâu cần tôi phải thêm, cậu là đồ đáng ghét! Đồ ‘Khỉ Đột’ đáng ghét!”
      “Tôi là đồ đáng ghét sao?”- Hải Nguyên gằn giọng và với mỗi từ Hải Nguyên lại tiến bước lại gần Khánh Đan lầm bé hoảng hồn lùi lại dần phía sau…
      B Ụ Ụ PPP….!!!
      “ui da..”
      Khánh Đan đá mạnh vào chân Hải Nguyên cái rồi chạy nhanh ra xe bỏ mặc Hải Nguyên kêu lên vì đau. “ này, mình chỉ đùa ta chút thôi, làm gì mà phản ứng ghê thế.”- Hải Nguyên đứng im nhìn Khánh Đan chạy rồi tự nhiên mặt ngây ra, lần đầu tiên nhìn thấy người con ngay cả lúc tức giận hay sợ hãi cũng rất đáng

      Thấy Hải Nguyên dần về phía xe Khánh Đan ngồi dịch sát vào phía bên cánh cửa, cúi mặt im lặng chờ đợi hành động tiếp theo của Hải Nguyên, bởi biết chắc rằng với tính cách của , bao giờ để yên.



      Năm phút trôi qua…..
      Trái với suy nghĩ của Khánh Đan, từ lúc lên xe tới giờ Hải Nguyên chỉ liếc nhìn cái rồi im lặng gì, bầu khí càng trở nên kì dị cho tới khi về tới nhà Khánh Đan mới thở phào nhõm vì tạm thoát được Hải Nguyên dù chỉ lần cũng khiến thoải mái hơn.

      chủ, cậu chủ học về rồi à?”
      “Vâng ạ.”
      “Ông bà chủ ra ngoài chưa về, bà dặn cậu đừng đợi cơm ông bà, ông bà chủ ăn ở ngoài rồi mới về, cậu lên phòng thay đồ nghỉ ngơi rồi xuống ăn cơm, cậu Hải Minh cũng về rồi, phòng đấy, cậu dặn Khánh Đan về lên phòng cậu ấy.”
      đợi thím Hồng hết Hải Nguyên bước lên bậc thang và lên phòng, Khánh Đan cũng vâng dạ mấy câu rồi lên phòng, thay đồ rồi nhanh chóng chạy sang phòng Hải Minh, vội vàng tới mức quên gõ cửa mà cứ thế xông thẳng vào khiến Hải Minh cũng phải lên tiếng trách móc:
      “Em gõ cửa được hay sao mà cứ hấp tấp xông thẳng vào phòng thế hả nhóc?”
      “Hì hì, em biết ngồi đợi em, em nhanh chóng chạy tới cũng để khỏi đợi lâu mà.”
      “Giờ còn biết khéo miệng bao biện nữa đấy!”
      “Hì hì. công tác về chắc là có quà cho em đúng ? Cho em xem nào!” Khánh Đan ngọt ngào và chìa tay ra.
      “Đây, của em đây!”
      Hải Minh cười rồi lấy từ dưới đất lên cái giỏ đưa cho Khánh Đan, vừa nhìn thấy món quà reo lên sung sướng:
      “Oa!!! Đáng quá! kiếm đâu con cún con đáng thế này” Vừa vừa ôm con cún lên vuốt ve nó “ …ha ha xem nó dụi dụi vào tay em nữa này….”
      Hải Minh gì chỉ im lặng ngắm nhìn thích thú của Khánh Đan đối với con cún con đem về và nở nụ cười thoải mái. Xem ra lựa chọn của tồi, mấy ngày trước khi về tính mua cho em đáng sợi dây chuyền nhưng khi qua cửa hàng bán thú nuôi bị thu hút bởi con cún này, biết chắc Khánh Đan thích nên mua nó về và làm thủ tục gửi nó về Việt Nam rồi nhờ người chăm sóc hộ cho tới khi về nước. món quà có lẽ Khánh Đan thích nhất từ trước tới nay, bởi rất thích nuôi động vật mà.
      ơi, đặt tên con cún này là gì được nhỉ?”
      “…”
      !”
      “À, ừ” - Hải Minh mải mê với suy nghĩ của mình nên cũng nghe Khánh Đan gì.
      đặt tên cho cún con !”
      “Ừm. Tên là…Lu Lu nhé!”
      “Lu Lu àh? Hay đấy . Haha… Cún ơi, từ bây giờ em tên là LuLu nhé! Lu lu ngoan nào!”
      Khánh Đan mải chơi với cún con mới của mình quên luôn cả thời gian cho đến khi Hải Minh nhắc trở về phòng.
      “Thôi nào, em muốn nghỉ cũng phải cho cún con nghỉ chứ, em quậy nó hoài, nó cũng mệt đó.”
      “Hì hì, em mải chơi quá nhỉ, thôi, em về phòng đây.”
      Khánh Đan ra khỏi phòng rồi, Hải Minh thầm cười nhìn theo dáng bé, thầm mong ngày nào đó mãi mãi được ở bên bé, thương và chăm sóc cả đời này, có thể cũng rất hạnh phúc khi ở bên .
      Cún Lu Lu nghịch ngợm đáng nên được cả nhà quý và chăm sóc. Khi chú cún khiến cả nhà bật cười vì hành động nghịch ngợm của nó, đôi khi cũng phải nhăn nhó vì thói phá phách của nó. Tuy được cả nhà thích nhưng chú cún lại thể lấy lòng được cậu chủ Hải Nguyên khó ưa, và có lẽ là cũng giống như chủ của mình LuLu ghét Hải Nguyên ra mặt, hễ thấy cậu ở đâu là Lu Lu sủa ầm ĩ lên, đôi khi còn xông ra cắn cậu khiến cho Hải nguyên dần dần sợ chú cún đanh đá này và mỗi lần về nhà trông thấy Lu Lu, Hải Nguyên nhanh chóng lảng . Ngày tháng cứ thể trôi , Hải Minh vẫn hay công tác, Hải Nguyên thường xuyên trọc tức , hai người cãi nhau suốt ngày, mới đầu Khánh Đan còn thấy khó chịu nhưng dần cũng quen với xuất và tính cách ngang ngược của .
      Mùa đông bắt đầu tràn về, năm nay có vẻ lạnh hơn hẳn những năm trước, mới đầu mùa mà cái lạnh buốt tới thấu sương, ngồi trong lớp Khánh Đan thầm than trách mình mang theo áo khoác dày hơn mà lại mang cái áo khoác mỏng tanh, biết có chịu được đến chiều ? Đứng ngoài hành Lang ngắm nhìn bầu trời u, gió thổi từng cơn miên man suy nghĩ.
      “Ơ…” khẽ kêu lên tiếng khi thấy có người khoác lên cho mình cái áo khoác, mùi hương thoang thoảng, rất quen nhưng… hình như đúng lắm… quay người lại ngạc nhiên nhìn .
      “Sao lại trợn mắt nhìn tôi thế!”
      “Cậu… lạnh sao đưa áo khoác cho tôi?”
      “Bên đó lạnh hơn nhiều. Có ai hâm như , mặt tái vì lạnh mà vẫn đứng đây hứng gió ?”
      rồi Hải Nguyên bước vào lớp ngồi, khẽ run vì lạnh, phải công nhận hôm nay tự dưng trời trở lạnh như vậy, nhưng cũng nỡ nhìn bị lạnh như thế trước mắt . nhìn xung quanh lớp cũng rất nhiều người run vì trời lạnh mà mang theo áo khoác, phải riêng Khánh Đan, sao lại làm cái việc sến như trong các bộ phim Hàn mà lại là với Khánh Đan chứ? Chẳng hiểu sao nữa.

      Khánh Đan đứng ngây người ra lúc, thực ra Hải Nguyên đâu tới mức xấu xa như nghĩ đâu. Hành động vừa rồi của , chẳng hề giống chút nào. nhìn thấy Hải Nguyên biết quan tâm, trầm ấm, quan tâm tới người khác, Hải Nguyên hoàn toàn lạ lẫm.
      “Khánh Đan, lạnh thế này sao còn đứng đây?”
      “…”
      “Khánh Đan!” vừa , Nhật Lệ lay vào vai Khánh Đan, lúc đó mới giật mình đáp lại:
      “Ơ… Gì vậy?”
      “Khánh Đan, cậu khỏe vậy? Lạnh quá đơ rồi phải ?”
      , mình sao. Ừm, lạnh , vào lớp thôi.” Khánh Đan cười rồi cùng Nhật Lệ di vào lớp.
      “Dạo này cậu có chuyện gì vui à? Hải Nguyên lại bắt nạt cậu à?”
      “Ừm… có.”
      Thấy Khánh Đan ấp úng trả lời Nhật Lệ nhìn bằng ánh mắt dò xét lẫn khó hiểu và rồi mỉm cười bàng nụ cười khó hiểu:
      “Khoác áo của người ta thế kia đúng là thể gọi là bắt nạt được rồi…” Và bước vào trong lớp.
      “Nè, cậu có ý gì thế?”
      phải sao? Haha” Nhật lệ nhìn cười đầy ý.
      “Chỉ là cậu ta thấy trời lạnh vậy mà mình mang áo khoác, cậu ta lạnh nên cho mình mượn áo thôi.”
      “Cậu thấy cậu ấy lạnh à?” Nhật Lệ vừa vừa liếc mắt nhìn về phía Hải Nguyên có vẻ co ro vì lạnh và tiếp: “Hơn nữa trong cái lớp này ít người chết rét đâu, bao gồm cả Yến Nhi, nàng được Hải Nguyên để ý nữa đấy!”
      Khánh Đan nhìn theo ánh mắt của Nhật Lệ mà im lặng câu nào, nhanh chóng về chỗ ngồi trước bao con mắt nhìn theo và cái áo khoác khoác, mỗi người câu, thầm to , chỉ có ba nhân vật chính trong cuộc trò chuyện là Yến Nhi, Khánh Đan và Hải Nguyên vẫn im lặng và lờ như biết gì. Nghe bàn luận mãi cũng chán Khánh Đan gục đầu xuống bàn, Hải Nguyên ra ngoài còn Yến Nhi nhìn theo dáng Hải Nguyên với ánh mắt giận dỗi, ấm ức.

      “KHÁNH ĐAAANNNNN!!!!!”
      Khánh Đan xem phim dưới phòng khách cùng mẹ bỗng giật mình khi nghe thấy tiếng gào giận dữ của Hải Nguyên. chưa kịp lên tiếng Hải Nguyên lại tiếp tục thét lên:
      “Khánh Đan!!! lên đây mau!!”
      Khánh Đan vội chạy lên, vừa bước đến cửa phòng Hải Nguyên nhìn thấy Lu Lu tròn mắt nhìn Hải Nguyên, dưới chân nó là tấm ga giường bị gặm lem bem. Buồn cười nhưng chẳng dám cười lên tiếng, nhàng :
      “Cậu giận dữ với con cún làm gì chứ, cậu xem cậu làm nó sợ rồi đấy!”
      Khánh Đan bước lại định bế Lu Lu lên nó chạy mất và nhảy bổ vào người Hải Nguyên sủa ầm ĩ, Hải Nguyên sợ quá tiện tay vớ lấy chậu xương rồng bên cửa sổ dí vào mặt con chó làm cái gai cắm vào mũi nó, đau quá nó sủa lên ăng ẳng.
      “Cậu làm nó đau đấy. Sao cậu có thể làm như vậy với con cún đáng như thế này chứ!”
      “Đáng ? nhìn xem nó làm gì cái giường của tôi? xem! Nó còn tè vào giường của tôi nữa! Đáng cái nỗi gì!”
      “Nó dù sao cũng chỉ là con chó con thôi mà, cái ga này tôi thay trả cậu cái mới là được chứ gì, làm gì mà la toáng lên thế?”
      “Được. dọn bằng sạch cái đống này , eo ôi, mùi kinh quá !”
      “Lu Lu, tại sao em lại có thể nhầm phòng của người ta là nhà vệ sinh của em được chứ! là, lần sau nhớ kĩ được nhầm lẫn như vậy biết ? - Khánh Đan vừa vừa liếc Hải Nguyên cười , tay ôm lấy con chó vuốt ve khiến cho Hải Nguyên tức giận vô cùng. Từ sau lần phá phách trong phòng Hải Nguyên, bị gai xương rồng cắm vào mũi khá đau, nó dám vào phòng Hải Nguyên nữa.
      Mùa đông thực về, trời càng ngày càng lạnh hơn, học sinh cũng vì vậy mà ít ra ngoài sân trường hơn, phần lớn họ ở trong lớp bàn tán xem nên nghỉ đông ở đâu vì nhà trường lên kế hoạch cho học sinh thi kết thúc học kỳ sớm hơn mọi năm và tổ chức du lịch trong kì nghỉ tết cho các lớp đăng ký.
      “Khánh Đan, cậu thấy sao?” Nhật Lệ quay sang với Khánh Đan.
      “Hả?”
      lớp trưởng kiến nghị nhà trường tổ chức cho tụi mình Sa Pa đó!”
      “Nhật Lệ, đâu cũng phải lớp muốn là được.”
      nhiều lớp cũng muốn Sa Pa mà.”
      “Đúng rồi ở đấy có tuyết đúng ? Mình nghe năm nay lạnh thế này chắc phải có nhiều tuyết lắm đây!” - Thảo Vân thấy mọi người chuyện vui vẻ cũng xen vào cười và quay sang hỏi Hải Nguyên: “Hải Nguyên, cậu đến Sa Pa bao giờ chưa?”
      “Chưa.”
      “Thế cậu nhìn thấy tuyết bao giờ chưa?”
      “Thấy nhiều rồi, năm nào cũng thấy.”
      “Vậy sao? Thích quá nhỉ, từ đến giờ chưa bao giờ Vân thấy tuyết rơi cả.”
      “Có thích gì đâu, tuyết rơi rồi bạn thấy phiền thôi.”
      “Cậu cái gì chẳng phiền!” - Khánh Đan .
      cũng biết à?”
      “Xí!”
      “Thôi nào, hai người đừng gặp nhau là cãi nhau thế chứ!” - Nhật Lệ lên tiếng can.
      “Mình đâu có cãi nhau.” Cả hai cùng lên tiếng.

      “Ahhh!!! Cái con chó này, mày làm gì vậy?” - Hải Nguyên hét toáng lên khi vừa bước vào nhà thấy Lu Lu gầm gừ, mắt lừ lừ nhìn như muốn nhảy bổ vào và cắn gấu quần và sủa ầm ĩ. Hải Nguyên đá chân hất con Lu Lu bay vào góc tường kêu ăng ẳng vì đau nhưng nó vẫn chịu buông tha mà tiếp tục xông đến, vớ lấy chậu xương rồng cạnh đó và đưa về phia nó hăm dọa, con cún nhìn thấy chậu xương rồng đầy gai dám tiến lại gần Hải Nguyên nhưng vẫn gầm gừ tỏ thái độ khó chịu. Cả nhà thấy màn “chiến đấu” giữa Lu Lu và Hải Nguyên được trận cười sảng khoái, Lu Lu được Khánh Đan bế ra ngoài còn Hải Nguyên hậm hực bỏ lên phòng.

      Mùa đông năm ấy lạnh hơn những năm trước nhưng Khánh Đan lại cảm thấy nó vô cùng ấm áp, dường như nó tẻ nhạt như cuộc sống trước đây của , có cái gì đó len lỏi lớn dần từng ngày trong trái tim , lúc đó có thể chính cũng nhận ra cảm giác đó là gì nhưng rất nhiều năm về sau hiểu rằng đó chính là tình , tất nhiên chỉ là dấu hiệu của tình bắt đầu, tình đầu đời, đó chính là những khoảnh khắc đẹp nhất trong cuộc đời , sau này thể có nữa.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953
      Chương bốn: Tình đầu chớm nở

      Tháng mười hàng năm ông bà Thịnh Lan đều trở về quê lo giỗ tổ, bình thường ở nhà chỉ còn lại Hải Minh, Khánh Đan và bác giúp việc. Năm nay có thêm Hải Nguyên và cún Lu Lu khiến nhà ầm ĩ lên hẳn bởi tiếng cãi nhau của Khánh Đan và Hải Nguyên, đôi khi còn cả tiếng độc thoại của Hải Nguyên với Lu Lu sủa ầm ĩ. vẫn bá đạo và ngang ngược luôn bắt nạt Khánh Đan, cún Lu Lu vẫn ghét Hải Nguyên như vậy. Mỗi lần nhìn thấy Hải Nguyên cãi nhau cùng Khánh Đan, nhìn đỏ mặt lên vì tức giận Hải Minh chỉ im lặng trong những suy nghĩ của mình. tuy vui lắm khi thấy và Hải Nguyên gần nhau nhưng lại chưa muốn lên cảm xúc của mình, muốn đợi thời gian nữa, trưởng thành hơn, lúc đấy cũng chưa muộn. Nhưng lại biết, chính suy nghĩ ấy của khiến mất cơ hội ở bên , mất cơ hội đến gần trái tim . Khi chỉ thầm quan tâm, đôi khi là lãnh đạm quan sát từ xa Hải Nguyên dần dần tiến tới trái tim từ lúc nào hay.
      “Khánh Đan!!!!!!!” – tiếng Hải Nguyên vọng xuống từ phòng, Khánh Đan nghe thấy nhưng vẫn giả điếc phản ứng gì.
      “Khánh Đan, lên ngay đây! Con chó của ầm ĩ quá, cho nó im miệng lại !”
      “Cậu thích với nó, tôi bận!”
      có lên đây bảo?”
      lên đấy! làm sao?”
      …!” Hải Nguyên bực mình chạy xuống nhà thấy Khánh Đan nghịch chậu hoa đỗ quyên tức giận lôi sang bên: “Tôi bảo lên lên à? sợ tôi bóp chết con chó phiền phức của à?”
      “Cậu dám!”
      phải thách tôi nhé!”
      “Thách cậu cũng dám!”
      “Á à!” Hải Nguyên quay người bước lên nhà tính lên chỗ con cho chẳng may va phải chậu đỗ quyên làm nó rơi xuống đất vỡ tan.
      “Đứng lại!
      “…”
      “Đứng lại!”
      “…”
      “Cậu làm vỡ chậu hoa của tôi mà cứ thế à?” Khánh Đan rồi kéo lấy tay Hải Nguyên lôi lại, vẻ mặt lúc này rất tức giận, chậu hoa này chăm khá lâu rồi rất thích nó vậy mà Hải Nguyên làm vỡ nó rồi cứ thế bỏ .
      “Sao? Có chậu hoa mà cũng tiếc à? Tôi cho cả chậu hoa và con cho của quấn xéo khỏi đây luôn, toàn những thứ phiền phức!”
      “Cậu thấy mình quá đáng à, cậu mới là đồ phiền phức ý!”
      tôi là đồ phiền phức hả?” Nghe Khánh Đan vậy, Hải Nguyên gườm mặt lên nhìn Khánh Đan và bước từng bước lại gần , ánh mắt giận dữ:
      “Để tôi cho xem tôi phiền phức như thế nào nhé!” vừa vừa tiến lại gần .
      “Đứng im!”
      “…”
      Khánh Đan nhìn thấy ánh mắt đỏ rực như lửa của , bất giác trong lòng thấy sợ hãi, lùi lại phía sau, lùi bước, tiến lên bước, ánh mắt nhìn sâu vào trong con mắt , dường như có thể nhìn thấu tận tâm can, nhìn thấu sợ hãi trong trái tim . Khánh Đan dường như cũng bị thu hút bởi ánh mắt ấy, cảm giác như xung quanh mờ ảo, đến cũng nghe mà chỉ biết lùi từng bước, từng bước về sau. thấy người mình bỗng rồi mất thăng bằng rơi xuống, tay Hải Nguyên với lấy tay nhưng kịp.

      Tù..ù..mmmmm!!!!

      Khánh Đan ngã xuống bể bơi phía sau. Khoảnh khắc ấy nhìn thấy ánh mắt Hải Nguyên nhìn mình, mọi thứ xung quanh rất mờ ảo. Từng hơi thởi khó khăn, nước ào vào mũi, miệng lạnh buốt. cố vùng vẫy để lên mặt nước nhưng vô ích, càng vùng vẫy mạnh lại càng chìm xuống, tay lạnh buốt, cả người lạnh buốt, tê cứng. bờ người con trai làm ngã xuống chỉ mỉm cười và quay bước . Cảm giác tuyệt vọng ùa về trong trái tim , thấy trái tim đau nhói, từng người, từng người thân xung quanh đều rời bỏ , họ thương , cần .
      “…Đừng …cứu với….!!!”
      Tiếng kêu ớt trong vô vọng của vang lên. cảm giác như rất lâu sau đó có bàn tay ấm áp kéo lên, đôi môi rất mềm chạm vào môi truyền cho khí và cả hơi ấm đánh thức tri giác của , vùng vẫy càng mạnh hơn, bám víu lấy người đó ngoi lên mặt nước bám lấy thành bể bơi mà trèo lên. Ra khỏi bể bơi ho khù khụ vì sặc nước.
      điên à! Định dìm chết tôi à?”
      Nghe tiếng Hải Nguyên, Khánh Đan nhìn xuống bể bơi thấy từ dưới bể bơi nhảy lên, hóa ra người cứu chính là , lúc đó mới ý thức được rằng thứ mà dìm xuống để lên được mặt nước chính là , vừa thấy ngại lại thấy buồn cười, muốn cười nhưng dám cười.
      “Xin lỗi, tôi biết là cậu, hì hì.”
      phải tôi còn ai nữa, đúng là làm ơn mắc oán!”
      tôi xin lỗi rồi còn gì! Sao cậu nhiều lời thế!”
      “Xin lỗi mà dùng cái thái độ đó à?”
      “Này, cậu phải lên nước, chính cậu làm tôi ngã đấy nhé!”
      “Ai làm ngã, tự ngã đấy chứ! Lúc đó tôi bảo đứng im còn cứ lùi ra sau làm gì?”
      “Ừ … tôi…” Khánh Đan chợt nhớ ra lúc đó gì với nghe , lúc đó còn nghĩ… ôi hình như nghĩ lung tung khi nhìn thẳng vào ánh mắt . Nghĩ vậy Khánh Đan đỏ mặt được gì rồi chợt nghĩ ra chuyện chậu hoa đỗ quyên khỏi bực mình: À, cậu làm vỡ chậu hoa của tôi, cậu còn xin lỗi, đồ bất lịch !
      chỉ có mỗi câu đấy để mắng người thôi có câu gì mới hơn à?” Hải nguyên thấy biểu lúng túng của Khánh Đan thấy buồn cười lắm, nhịn cười đứng dậy vào nhà, khi quay lại nhìn vẫn thấy ngồi đó: Còn vào nhà mà thay đồ , muốn chết cóng ngoài đấy à?
      “Tôi… tôi đau chân…lúc nãy ngã, chân va phải thành bể” - giọng dần rồi im lặng hẳn, chỉ khẽ cúi xuống nhìn chỗ đau đỏ dần lên.
      Hải Nguyên thấy vậy đến chỗ Khánh Đan ngồi và bế lên miệng vẫn lẩm bẩm “ đúng là đồ phiền phức!” Khánh Đan dù nghe thấy nhưng cũng giả vờ nghe mà lơ , im lặng để bế. bế lên phòng, đưa vào tận phòng tắm, đóng cửa lại rồi ngồi đợi tắm xong lại bế lên giường ngồi và bôi thuốc cho . Người lúc đó vẫn ướt sũng nước, từng giọt nước chảy từ tóc xuống mặt, chăm chú bôi thuốc cho dường như hề thấy lạnh, bàn tay vẫn ấm áp, Khánh Đan nhìn rời, nhìn Hải Nguyên khác với thường ngày, Hải Nguyên dịu dàng chứ phải ngỗ ngược thích bắt nạt . Khuôn mặt lúc nghiêm túc làm việc gì đó đẹp, ánh mắt nghiêm nghị, khi cúi xuống lộ sống mũi thẳng, đôi môi động đậy, quả rất đẹp trai. Trái tim dường như đập nhanh hơn.
      “Nhìn gì tôi? “ Hải Nguyên ngẩng đầu lên thấy Khánh Đan ngẩn người ra nhìn , trong lòng thấy chút thú vị nhưng vẫn rắp tâm làm giật mình.
      “Ơ… ai… ai thèm nhìn cậu chứ!”. “Cậu đẹp trai lắm ý mà tôi phải nhìn!” Khánh Đan bị phát liền ấp úng phản bác rồi lại cảm thấy mình càng càng lộ đỏ mặt quay vì vậy nhìn được vẻ mặt thú vị của khi nhìn .
      “Thế à…” nửa hỏi nửa và mỉm cười nhìn thẳng vào mắt lúc rồi đứng dậy ra khỏi phòng.

      Buổi sáng, Hải Nguyên ngồi mình trong phòng ăn chờ Khánh Đan, lúc lâu mà vẫn thấy xuống, sốt ruột chạy lên phòng , đẩy cửa bước vào thấy vẫn ngủ say bực mình đến gần giường lôi chiếc chăn đắp người xuống đất miệng hét to: “Dậy!!! Muộn rồi đấy!”
      Thấy Khánh Đan vẫn phản ứng gì lại giơ chân lên đẩy đẩy vài cái chỉ thấy khẽ trở mình quay mặt vào trong. bực mình cầm tay kéo cả người dậy, người mêm oặt chút sức lực, tay nóng ran, liền đặt xuống đặt tay lên chán nóng ran. Thấy vậy liền gọi bác giúp việc:
      “Thím Hồng, gọi bác sỹ Lý đến đây nhanh lên!”
      Thím Hồng nghe vậy cũng vội chạy lên phòng Khánh Đan xem sao rồi gọi điện thoại cho bác sỹ đến.
      Khi Khánh Đan tỉnh lại trời cũng gần tối, định ngồi dậy nhưng toàn thân có chút sức nào, đầu đau như búa bổ, định đưa tay lên chán day day thái dương nhưng tay tê cứng vì truyền nước, dùng tay còn lại định rút ống kim ra Hải Nguyên lại gần ngăn lại.
      “Tỉnh rồi à? Nằm im !”
      “Ừm, tôi ngủ bao lâu rồi?”
      “Gần ngày.”
      Nghe thấy vậy Khánh Đan bật dậy: “Gần ngày sao? Sao gọi tôi chứ? Sáng nay có bài kiểm tra mà!”
      Hải Nguyên nhìn bộ dạng bây giờ thấy ngán ngẩm: “ nhìn bộ dạng xem, lúc sáng nay gọi e là vứt xuống nước lần nữa cũng tỉnh!”
      “Nghiêm trọng thế à?” Khánh Đan tin lắm hỏi lại .
      “Ừ, như lợn chết!”
      Nghe vậy trợn mắt lên lườm : “Có cần phải quá đáng thế ?”
      “Còn đấu khẩu với tôi là sao rồi.” khẽ cười
      “Tôi đói rồi.”
      “Để tôi gọi thím Hồng mang đồ lên, tôi gọi điện cho mẹ trước , mẹ lại lo.”
      “Sao mẹ biết?”
      “Trưa nay mẹ gọi về thím Hồng , thôi ốm nghỉ , ít thôi!” Hải Nguyên rồi ra khỏi phòng, vươn vai vài cái cho đỡ mỏi, cả ngày hôm nay ngồi bên cạnh Khánh Đan khi ngủ cũng thấy hơi mệt. ra ngoài lát rồi quay lại khi thím Hồng bưng bát cháo vào, đỡ lấy bát cháo đặt lên bàn và đỡ ngồi dậy.
      “Nào, ăn cháo ! Tôi bón cho.”
      “Tôi tự ăn được rồi.” và đưa tay định đỡ lấy bát cháo tay .
      “Há miệng.”
      “…” Khánh Đan nhìn .
      “A….”
      Khánh Đan thấy thái độ của dành cho mình tự nhiên thấy chút quen cũng có chút cảm động, há miệng để bón cháo cho mình, ăn được nửa xua tay ăn nữa.
      “Tôi no rồi, ăn nữa đâu.”
      Mặc Khánh Đan vẫn xúc cháo lên đưa gần miệng : “Ăn , mới được nửa thôi no sao được.”
      Khánh Đan ngán ngẩm nhìn bát cháo béo ngậy dinh dưỡng: “ ăn được nữa mà.”
      “Ăn , thêm chút nữa thôi!” Giọng rất nhàng nhưng lại có phần cương quyết cho được từ chối, đút thìa cháo vào miệng khi định , Khánh Đan đành nghe lời ăn nốt bát cháo.
      “Thế có phải ngoan .” rồi đưa cốc nước bàn cùng mấy viên thuốc, đợi uống xong rồi bảo nằm xuống vén chăn lại cho sau đó mới ra khỏi phòng.
      Khánh Đan nằm giường nhìn theo bóng trong lòng có cảm giác kì lạ, thứ cảm giác chưa từng biết đến, thức gì đó rất ấm áp len vào trái tim , người con trai lúc này bón cháo cho dường như là người khác vậy, rất dịu dàng ân cần. Tự nhiên nghĩ, nếu như lúc nào cũng như vậy liệu có còn là Hải Nguyên mà biết ? Nếu như…
      Tác dụng của thuốc làm giấc ngủ của kéo đến nhanh hơn, những suy nghĩ vẩn vơ trong đầu cũng biến mất, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, giấc ngủ bình yên, trong mơ thấy người con trai bên , nắm tay , người ấy cũng người ấy, người ấy ôm vào lòng, mỉm cười hạnh phúc…. giấc mơ đẹp như vậy nhưng khi tỉnh dậy lại thấy mình gặp ác mộng, bời người con trai trong giấc mơ đẹp ấy chính là Hải Nguyên, làm sao có thể chứ, làm sao lại thích được, bỗng cảm thấy mình bị ốm nên hồ đồ rồi. Ác mộng hơn chính là kẻ gây lên ác mộng trong giấc mơ kia ngồi trước mặt nhìn với ánh mắt giống hệt trong giấc mơ ấy, nhưng ánh mắt ấy chỉ trong chốc lát lại trở về lạnh lùng như ngày thường khiến nghi ngờ biết có phải hoa mắt hay .
      “Dậy rồi? Lúc nào cũng ngủ say như lợn thế à?” Hải Nguyên cất giọng mang chút chế diễu .
      “Cậu thôi cái kiểu lúc nào cũng so sánh người ta với động vật đấy !” Khánh Đan bực mình nạt lại cái giọng lúc nào cũng như diễu cợt người khác của .
      chắc ? Ai gọi tôi là Khỉ Đột đấy?”
      …cậu đúng là rất giống mà…”
      “Ừ, cái điệu bố ngố ngố của rất buồn cười, cái dáng ngủ của trông cũng rất giống lợn đấy!” Thực ra muốn là rất dễ thương, nhưng làm sao có thể để ngốc nghếch kia hiểu được, hề nhận ra tình cảm của , càng hề biết cố tình trọc tức vì muốn để ý đến mình, nhưng sau đó lại thấy khuôn mặt đỏ ửng lên vì tức giận của rất đáng , rất muốn cười nhưng lại thể.
      “Cậu…” Khánh Đan méo mặt nhìn được câu nào, trong lòng nghĩ lẽ mình ngủ xấu thế.
      “Thôi, ăn chút gì rồi ngủ, khỏi ốm còn học.”
      “Hôm nay kiểm tra thế nào?”
      “Làm sao tôi biết, hôm nay tôi cũng nghỉ mà.”
      “Sao lại nghỉ?” Khánh Đan thầm nghĩ, hôm nay ốm cả ngày nằm giường, khi nào tỉnh dậy thấy , lẽ luôn ở bên chăm sóc ?
      “Ừ … mệt, thích , tôi học hay quan tâm làm gì.” rồi xuống bếp mang đồ ăn lên phòng cho . Có lẽ cũng đúng, tính khí thất thường, làm gì chẳng ai hiểu được, làm sao có thể thích chứ, càng thể ngồi ở bên cả ngày được, huống hồ người theo đuổi là Yến Nhi- hoa khôi của trường vừa xinh đẹp lại học giỏi. Càng nghĩ Khánh Đan lại càng cảm thấy mình dở hơi, suy nghĩ lung tung.
      Những ngày cuối đông, gió bắc tràn về, bầu trời u mưa phùn. Ngày giỗ bố mẹ Khánh Đan cũng đến rồi, chuẩn bị đồ đến nghĩa trang. Tai nạn năm đó Khánh Đan còn rất nên căn bản nhớ được gì nhiều, những kí ức của về bố mẹ chỉ là những mảnh ghép chắp vá, cũng biết bố mẹ là ai cho đến bốn năm trước ông Văn Thịnh tìm được những ghi chép về tại nạn năm đó và giúp tìm được mộ của bố mẹ .
      “ Mới khỏi ôm lại đâu thế?” Hải Nguyên thấy ra ngoài liền hỏi.
      “Tôi ra thăm mộ.”
      “Tôi với nhé!”
      “Cậu làm gì?”
      “Mẹ bảo tôi chăm sóc cho tốt trước khi mẹ về, ra mộ nhỡ ngất ở đấy mẹ lại trách tôi.”
      Khánh Đan nghe vậy im lặng nữa, mắt thoáng buồn rồi quay trong lòng thầm nghĩ “chẳng lẽ chỉ quan tâm vì mẹ cầu thôi sao”. Cả đoạn đường đều im lặng gì khiến cũng biết phải gì chỉ đành im lặng theo . đến chỗ ngôi mộ tách biệt so với các ngôi mộ dừng lại. bia mộ có hai tấm ảnh, người đàn ông trung tuổi nghiêm nghị và người phụ nữ khá trẻ môi nở nụ cười hạnh phúc, bà rất xinh đẹp và phúc hậu, có lẽ Khánh Đan giống mẹ , thừa hưởng nét đẹp của mẹ nhưng ánh mắt lại phảng phất nỗi buồn xa xăm đôi khi có chút lạnh lùng. lau sạch tấm ảnh bố mẹ và xung quanh rồi ngồi trước mộ ngắm nhìn hai bức di ảnh, cả buổi hề lời, có thể những lời của dành cho bố mẹ được dấu trong tim, hoặc chẳng biết gì, kí ức của về họ mơ hồ xa xăm tựa như giấc mơ.
      “Khánh Đan có nhớ bố mẹ ?”
      biết nữa, họ mất trong tai nạn khi tôi còn rất ….”
      lần nữa kí ức của lại trở về trong tâm trí, những ngày mà Khánh Đan thể nào quên được. Sau khi tai nạn người ta đưa vào nhi viện, nơi những đứa trẻ bị bỏ rơi, cha mẹ. Mỗi ngày bé trải qua trong thiếu thốn, là đứa trẻ mới đến nên thường xuyên bị những đứa trẻ lớn tuổi hơn bắt nạt, giành mất đồ ăn. Mùa đông lạnh áo cũng đủ ấm, ở trong nhi viện hai năm bỏ chốn khỏi đó. Đếm hôm đó là đêm mùa đông lạnh giá, năm đó bảy tuổi suy nghĩ liều lĩnh đó là bỏ chốn, muốn tìm bố mẹ, các giáo trong trại mồ côi bố mẹ đến nơi rất xa, nơi đó gọi là thiên đường, nhưng những đứa trẻ trong trại trẻ lại rằng bố mẹ cần nữa nên bỏ lại đây, tin, bố mẹ thương như vậy làm sao có thể cần chứ. Thế là quyết định tìm bố mẹ mình. Thời tiết mỗi ngày lạnh, khắp các con phố, trong cơn đói và rét đến cắt da cắt thịt, cho đến khi ngất vì đói và lạnh. Trong giấy phút đó dường như gặp được bố mẹ, người đưa đến với thế giới này nhưng lại bỏ mặc ở đây với cái đói và rét. Rồi cả người bẫng, nghĩ rằng được lên thiên đường, được gặp lại bố mẹ.
      Khi tỉnh dậy, xung quanh là màu trắng xóa, mặc váy trắng đứng bên cạnh , ánh mắt dịu dàng nhìn . Mấy hôm sau đó mới biết mình được người con trai đưa vào bệnh viện, người đó chính là Hải Minh. Khi xuất viện Hải Minh hỏi nhà ở đâu chỉ bảo biết, đành đưa về nhà, khi về nhà họ Dương vì ngoan ngoãn, lễ phép nên bà Ngọc Lan nhận nuôi . Bà Ngọc Lan sau lần tai nạn thể sinh con nữa, trong lòng bà luôn mong có đứa con nên thương vô cùng.
      “Từ đó tôi ở nhà cậu, trở thành con của bố mẹ, bố mẹ rất thương tôi. Ân tình của nhà cậu có lẽ cả đời tôi thể trả hết được.”
      Nhìn thấy Khánh Đan như vậy Hải Nguyên thấy có chút gì đó quen : “Ngốc, về thôi!”
      Khánh Đan khẽ ừ tiếng rồi đứng dậy cùng Hải Nguyên về.
      “Ui da.!”
      Hải Nguyên quay lại thấy Khánh Đan vấp ngã, cúi xuống đưa tay cho cầm kéo đứng dậy:”Sao lúc nào cũng vấp được thế? Có đau lắm ?”
      sao.”
      “Có được thế?” rồi ngồi xuống phía trước “lên tôi cõng ra xe.”
      Khánh Đan nghe theo lời để cõng : “Tôi nặng lắm ?”
      , lắm.Từ trước đến nay chưa bao giờ tôi cõng ai, là người đầu tiên đấy nhé”
      “Uhm… Cảm ơn.”
      “Cảm ơn gì chứ!”
      Hoàng hôn buông xuống, khí vốn ảm đạm, u trong nghĩa trang càng trở nên nặng nề hơn, Hải Nguyên cõng Khánh Đan ròi khỏi khu mộ cả hai với nhau thêm lời nào, khí có vẻ ngượng ngùng. Hải Nguyên chưa bao giờ có cảm giác này với bất kì người con nào, mấy hôm nay chăm sóc ốm bỗng dưng muốn được mãi như vậy chăm sóc , quan tâm , lúc cõng lưng như này lại càng muốn được ở bên và thương đa sầu đa cảm này, đối với , luôn có suy nghĩ là cần phải bảo vệ , mong manh tựa như sương gió, đuối vô cùng nhưng lại luôn làm chủ được bản thân mình mà bắt nạt .
      Kỳ nghỉ đông cũng đến, Khánh Đan, Hải Nguyên cùng cả lớp Sa Pa, mùa đông năm nay lạnh hơn những năm khác, các trang mạng cũng đăng tin, chụp ảnh tuyết rơi Sa Pa khiến mọi người rất hứng khởi . Lớp trưởng đứng nhắc mọi người chuẩn bị đồ dung cần thiết đặc biệt là quần áo ấm, bên dưới mọi người cũng thảo luận ầm ĩ. tuần học cuối cùng cũng trôi qua, học sinh rục rịch về nhà chuẩn bị du lịch trong lòng ai cũng háo hức mong chờ, Khánh Đan cũng cảm thấy như vậy, hiểu sao năm nay lại thấy đặc biệt mong chờ, trái ngược hoàn toàn với con người bên cạnh , dường như hứng thú với bất cứ cái gì cả đoạn đường dài từ Hà Nội lên Sa Pa hề chuyện gì nhiều với mọi người chỉ ôm khư khư lấy cái máy ảnh chụp chỗ nọ chỗ kia. Khi đoàn xe đến Sa Pa trời cũng xế chiều, mọi người tụ họp lại phân công nơi nghỉ rồi trở về phòng chuẩn bị cho buổi tối giao lưu. Chiều đông tháng mười hai lạnh buốt, từng bông tuyết bám cây tạo lên vẻ đẹp khác biệt, càng xa sương mù giăng trắng xóa mờ ảo như tiên cảnh, Khánh Đan chưa bao giờ nhìn thấy những cảnh đẹp như vậy cứ ngây người ra ngắm nhìn mà biết phía sau ống kính hướng về chớp lấy khoảnh khắc đẹp nhất của con người và thiên nhiên. Người chụp ảnh mỉm cười hài lòng với chiến lợi phẩm của mình, ngắm nhìn trong tấm ảnh sương chiều, màn sương làm bóng trở nên mong manh kiều diễm tựa như tiên nữ đẹp mê lòng người.
      “Khánh Đan!” Nhật Lệ từ xa lại gần : “Lên phòng thôi!”
      “Ukm” mỉm cười đáp lại “Sa Pa đẹp quá!”
      “Làm cậu mê hồn rồi hả? hehe”
      “Hì hì”
      “Giống như ai đó hả?” Nhật Lệ lại tiếp tục trêu . Khánh Đan nhìn Nhật Lệ thoáng chút khó hiểu: “Giống ai cơ?”
      “Hì, đừng giả vờ biết với mình nhé, cậu ốm mấy hôm người ta chép bài cẩn thận cho cậu lại còn chăm sóc cậu cẩn thận, lẽ nào động lòng ư?”
      Khánh Đan hiểu ý của Nhật Lê, trong lòng thực ra cũng có chút suy nghĩ đó nhưng mà ngẫm lại vẫn thấy thể có chuyện đó được nên phủ nhận “Cậu đừng nghĩ linh tinh, phải như vậy đâu.”
      “Cậu có chút tình cảm gì sao?”
      “Uhm…”

      Sáng hôm sau mọi người đều dậy rất sớm ngắm bình mình núi mặc dù hôm qua thức rất khuya đốt lửa trại. Bình minh núi quả thực rất đẹp, từng đám mây là là dưới mặt đất, mặt trời đằng đông thấp thoáng nhô lên vẽ lên sắc hồng cho bầu trời. Khung cảnh quả thực như tiên cảnh, những dân tộc bắt đầu làm bắt đầu ngày mới tà váy bay bay duyên dáng. Mặc cho thời tiết lạnh đến độ những học sinh tinh nghịch vẫn vui đùa, chụp ảnh kỉ niệm hay hét to làm tiếng hét còn vang vọng khắp núi rừng. Sau màn ngắm bình minh mọi người cùng nhau tham quan khắp nơi như Núi Hàm Rồng, Nhà thờ cổ, Bản Cát Cát, thung lung Mường Hoa, Cổng Trời…
      đường hướng dẫn viên là dân tộc Mông trẻ tuổi kể cho mọi người nghe truyền thuyết về tình thủy chung của dân tộc dành cho người . rất thích hoa đỗ quyên vì loài hoa này tượng trưng cho tình thủy chung như tình của và chàng trai kia, nhưng người con trai lại phải làm ăn xa để ở nhà đợi chờ, chờ tháng này qua tháng khác, năm này qua năm khác mà người vẫn trở về, rất đau lòng nên sinh bệnh nặng. Trước khi chết, cầu bố mẹ mình phải trồng bên mộ cây hoa đỗ quyên trắng, nhưng vì xung quanh đó có hoa đỗ quyên trắng, gia đình trồng cây đỗ quyên vàng thay thế như kì lạ là khi mùa hoa nở, cây hoa đó lại nở hoa màu trắng. Mọi người trong bản cho rằng linh hồn vẫn ở lại đợi chờ người trở về sợ biết ở đó đợi nên làm cho hoa đổi màu để khi đến đây biết chết ở đây. Người con trai nhiều năm trở về biết chết, đau khổ vô cùng. Từ đó dựng ngôi nhà bên mộ ngày ngày ra mộ , chăm cây hoa đỗ quyên năm này qua năn khác cho đến khi chết. Chính vì vậy hoa đỗ quyên trắng thành biểu tượng cho tình , nếu người con trai nào có duyên đến đó khi hoa nở và hái tặng người hai người nhận được chúc phúc của đôi uyên ương nọ mà hạnh phúc bên nhau trọn đời.
      “Nếu mà được người mình thương hái tặng bông hoa núi đó lãng mạn.”
      Thấy Thảo Vân vậy Nhật Lệ liền cười : “Cậu cứ ở đấy mà mơ nhé!”
      mình cũng chỉ vậy thôi mà, cái người đó cũng chẳng bao giờ lãng mạn chút nào cả. Haizz…” Thảo Vân rồi thở dài nhìn sang Khánh Đan: “Khánh Đan, cậu cũng thích được như vậy chứ?”
      “Ha, biết nữa…”
      “Mọi người ở đây, tôi ra ngoài lát!” Hải Nguyên rồi khỏi. Khánh Đan nhìn theo :
      “Về sớm đấy nhé!”
      Hoàng hôn bắt đầu buông xuống vùng núi cao, khí cũng bắt đầu lạnh dần, cả lớp Khánh Đan chuẩn bị lên xe về khách sạn nhưng Hải Nguyên vẫn chưa về, Khánh Đan bỗng thấy trong lòng có chút lo lắng, từ lúc tách khỏi đoàn gần ba tiếng rồi mà chưa quay lại. Lớp trưởng phân công mọi người tìm.
      “Hải Nguyên, cậu ở đâu? Hải Nguyên…”

      tìm thấy Hải Nguyên chúng ta đành nhờ người ở đây vậy, mọi người tập trung đủ hết chưa?”
      “Đủ rồi.”
      “Chưa, Khánh Đan đâu rồi?”
      “Cậu ấy cùng cậu à?” Thảo Vân hỏi Nhật Lệ.


      “Hải Nguyên, cậu ở đâu?” Trong khi mọi người tìm Khánh Đan mình chạy vào mé rừng, lạc lúc nào cũng biết, cứ mãi, mãi càng càng vào sâu trong núi, trời càng tối dần.
      “Aahhh…Hải Nguyên…” Khánh Đan cẩn thận trượt chân ngã, trước mặt màu đen thui, nhìn , miệng vẫn lẩm bẩm gọi tên Hải Nguyên, biết từ bao giờ bỗng trở nên quan trọng trong trái tim . Khánh Đan ngất rất lâu, khi tỉnh lại thấy mình trong cái lều trú mưa, mấy vết thương người được băng lại cẩn thận.
      “Ư...đau đầu quá!” đưa tay lên đầu xoa xoa chỗ đau khẽ kêu bỗng có tiếng đáp lại làm giật mình: “Chắc lúc ngã đầu va vào đâu rồi!”
      ngẩng lên nhìn thấy Hải Nguyên ngồi cách đấy xa. “Sao cậu ở đây? Cái này…cậu băng à” giơ tay được băng vải cẩn thận của mình lên.
      phải tôi ai vào đây nữa, sao cậu lại ở đây? Còn ngã đến thế này nữa.” Hải Nguyên trả lời với giọng lạnh nhạt thường ngày, bỗng khiến cảm thấy ấm ức, tìm nên mới lạc đường mà bị ngã như hôm qua.
      tìm cậu đấy, cậu làm mọi người lo lắng, tìm cậu loạn cả lên.”
      Hải Nguyên im lặng lúc, cảm thấy thái độ của mình dành cho hình như hơi quá đáng, ngốc nghếch này mặc nguy hiểm mà chạy tìm nhưng từ trước đến nay lại luôn dùng thái độ lạnh lùng đối với .
      “Thôi, chúng ta về thôi.”
      “Nhưng làm sao về bây giờ?”
      nhìn lúc rồi chỉ lên bầu trời, rồi đứng dậy. Mặt trời mọc tuy rực rỡ như mùa hè nhưng cũng có chút sắc hồng ấm áp báo hiệu ngày đẹp trời. Thực ra leo núi nhiều rồi nên việc xác định phương hướng hề làm khó , hôm qua tuy lạc đường nhưng rất nhanh có thể tìm đường về nếu nghe thấy tiếng ngốc nghếch kia gọi từ trong núi, chạy tìm và thấy ngất ở gần đây. Vì mà bông hoa hái được cũng héo phần nào, ai có hiểu cho tâm trạng của , chẳng lẽ lại tặng hoa héo cho người ta ư?
      “Hải Nguyên.”
      “Gì thế?”
      “Tay cậu cầm hoa gì thế? ...” Tự dưng lại thấy câu hỏi của mình buồn cười.
      “À…tùy tiện hái bên kia thôi, cậu thích cầm mà chơi.” rồi đưa cho . nhận lấy bông hoa, đó là hoa đỗ quyên trắng, biết nhưng vẫn muốn hỏi : “Hoa gì đây?”
      biết!”
      “Xấu quá!”
      thích thôi, trả đây!” quay lại lườm , định lấy lại bông hoa nhưng nhanh tay dấu nó ra đằng sau.
      được, cho rồi được đòi lại!”
      Nhìn cười gì chỉ quay . Bầu trời Sa Pa ửng hồng, ánh nắng có vẻ rực rỡ hơn, do trái tim người ta có nắng hay bầu trời vốn có nắng?

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :