1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Duệ Mẫn Hoàng Quý Phi - Lý Tranh (update Q4)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 21 : Hi vọng lại nhất thôn (hạ)

      Edit :Yên Chi

       
      <img class="aligncenter size-full wp-image-38136" alt="182375_370283469735094_780795729_n" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2013/01/182375_370283469735094_780795729_n.jpg" width="590" height="442" />

      “Ta … cũng ở đó sao?” Nếu thoát ra được, nàng toàn thân buông lỏng dựa vào , cảm thụ phần ấm áp kia.

      “Dĩ nhiên, ta rồi, tách rời nàng nữa, ta ở đâu nàng liền ở đó. Nàng là nàng thích bên kia chứ?” Nguyên Tĩnh Vũ có chút tham lam ngửi hương tóc nhàn nhạt của nàng, dục vọng trong lòng từ từ thăng cấp. cố gắng áp chế mình, vất vả để nàng buông lỏng phòng bị, cũng muốn củi kiếm ba năm thiêu mất trong giờ.

      “Vậy … vương phi sao?” Mặc dù muốn nhắc tới, nhưng thể hỏi. Dù sao vương phi mới là chính phi của , cho dù lòng dạ giữ lời thề danh phận, nàng cũng chỉ là tiểu thiếp.

      “Nàng yên tâm ta xử lý.” Nguyên Tĩnh Vũ dùng ngón tay chặn lại câu hỏi sắp ra cửa miệng nàng, khẽ thở dài, “Khinh Nhan, hãy tin tưởng là ta hiểu nàng, làm ra chuyện để nàng thất vọng. Nhưng ta cũng phải người vô tình, dù sao nàng ta cũng là người kết tóc những mười năm với ta, còn trải qua mấy lần sanh hài tử … Có thể nàng ta nhen, nhưng cũng thể xem như có đúng ?”

      Tâm trạng của Khinh Nhan vì đề tài này mà trở nên nặng nề. Đúng vậy, bọn họ là vợ chồng son, ân ái mười năm, còn có hài tử …Nàng cảm giác mình giống như cường đạo, đột nhiên xông vào cuộc sống ân ái bọn họ, đoạt trượng phu của người ta. Nhưng là, vì nghĩa quân, vì dẹp yên thiên hạ, vì giấc mộng nàng kiên trì, ích kỷ lần ! Vì thế, nàng nguyện ý hứng chịu tất cả oán giận của các nữ nhân vô tội kia.

      Nguyên Tĩnh Vũ nhìn mặt nàng, nắm tay nàng : “ ra trước đây ta cùng nàng ấy cũng quan hệ gì quá lớn, nàng ấy vốn thể là nữ nhân sánh vai cùng ta, nếu như có người nhất định phải gánh chịu tội lỗi, người đó là ta … Mọi chuyện liên quan đến nàng, đừng đoán mò …”

      Khinh Nhan cúi đầu gì.

      “Chuyện mấy người bọn Duẫn Tiệp, nàng định xử lý thế nào?” Nguyễn Tĩnh Vũ ôm lấy nàng trở về, mặt hỏi.

      ra ta cũng trách bọn họ …” Khinh Nhan chợt dừng bước lại, đón ánh mắt cười nhợt nhạt của . cẩn thận như thế sao? lo lắng cho nàng, lo nàng nhắc đến chuyện Giản vương phi lòng mất hứng, lo nàng tự trách, nên đem tất cả trách nhiệm đẩy hết lên mình, sau đó sang chuyện khác?

      Ánh mặt trời mùa đông, làn da nàng như ngọc, đôi mắt sáng trong, nụ cười kia dù đạm lại rung động lòng người, Nguyên Tĩnh Vũ chỉ cảm thấy trong giây phút đó, trời đất cũng vì vậy mà mờ nhạt. giữ được nữa, tay ôm hông nàng, tay nâng cằm nàng, liền sau đó hôn lên môi nàng.

      Khinh Nhan bị làm sợ hết hồn, ngẩn ra, sau mới bắt đầu giãy giụa, nhưng Nguyên Tĩnh Vũ nếm được tư vị của nàng, lẽ nào chịu buông tay?

      Kể từ ngày thanh tĩnh hôm đó, nhất thời cảm động mà hôn, nhiều ngày như vậy, Nguyên Tĩnh Vũ vẫn rất quy củ, tệ nhất cũng là ôm hông nàng chặt, cùng hôn khuôn mặt nàng. Sau lại vì hôn sâu mà thiếu chút nữa khống chế được mình, sau này nàng luôn tránh né, cũng có miễn cưỡng nàng. Đây là lần thứ ba hôn nàng, lần này bất đồng với lần đầu tiên, lần đầu là cảm động, bởi vì tình cảm nồng nàng có chỗ thổ lộ, là vì cảm giác mất mà có lại vô cùng vui sướng; nhưng sau hai lần lại vì xinh đẹp mà hấp dẫn, vì nồng đậm thương, dĩ nhiên cũng phủ nhận mùi vị tình dục bao phủ bên trong.

      Nhưng là, đây chính là ở bên ngoài! biết bao nhiêu đôi mắt nhìn bọ họ đâu! Nàng đấm vào vai , nhưng nam nhân bình thường dịu dàng thế nhưng lúc này lại rất mạnh, thế nào cũng chịu buông nàng ra.

      Hôi lâu sau, Nguyên Tĩnh Vũ rốt cuộc nỡ mà buông đôi môi của nàng, nhưng ngón tay lại lưu luyến mặt nàng. Nhìn đôi môi bị chính mình hôn đến sưng đỏ, Nguyên Tĩnh Vũ ám bách : “Khinh Nhan, ta … ta vốn khong phải là người mê luyến nữ sắc, trừ vương phi, những nữ nhân kia hình dạng thế nào ta cũng . Nhưng ta biết tại sao, nhìn thất nàng tự chủ của ta cũng biến mất, cũng biết vì quá nàng hay do nàng quá xinh đẹp. Những ngày qua ta nhịn vất vả, lại lo lắng nàng tùy thời đuổi ta . Nhưng là, loại cảm giác đó kỳ quái, vừa khó chịu như muốn nổ tung, vừa ngọt …”

      Lửa giận do xấu hổ của Khinh Nhan vừa nổi lên bị mấy câu Nguyên Tĩnh Vũ dập mất.

      “Gió nổi lên rồi, về nghỉ thôi!” Nguyên Tĩnh Vũ nắm vai nàng, nháy mắt mấy cái .

      Dịch Khinh Nhan thầm than thở, lại bị tính toán rồi. Người này càng ngày càng tinh, biết được lúc nào thu liễm, biết nên đập lửa giận của nàng cách nào. Chỉ là, nghĩ đến lúc mới hôn, ngượng ngùng nhưng mơ hồ cũng có chút ngọt ngào.

      Trong thời gian dưỡng thương, cho nàng về chuyến Lương Châu, đến tình thế bức bách, buộc phải dẫn dụ Quận chúa Ngọc Nhan bỏ trốn như thế nào.

      ra suy tính ban đầu của bọn họ là chính xác, Hà Gian Vương với Hà Tây vương quả vì Yến vương uy hiếp mà muốn cùng Dụ Dượng và Trung Châu kết minh, đáng tiếc bị Yến vương nhìn ra đầu mối, chẳng những cắm vào cước, còn muốn Hà Tây khai chiến với Dụ Dương, thể lo nghĩ được chuyện khác. Cũng may Hà Tây vương tỏ ra ngu ngốc, nhưng thực tế lại khôn khéo nhẫn, khiến cho Yến vương hy sinh nữ nhi để phục binh.

      Còn Ngọc Nhan Quận chúa trước hôn lễ bỏ chạy theo nam nhân khác, trong lòng chỉ sợ là lòng Nguyên Tĩnh Vũ! Ai, nữ tử đáng thương …

      Mà Nguyên Tĩnh Vũ cứ mặc cho người khác bức bách chút phản kháng? Hay là cho đến giờ vẫn cho đây là bức bách? Với nam nhân này mà , đây xem như là chuyện tốt ! Nữ tử cao quý xinh đẹp như vậy lại nguyện ý bỏ trốn cùng trước hôn lễ, trong lòng cũng rất đắc ý chứ? Nam nhân đều vậy …

      Hừ, nàng có thể tha thứ cho lần, nếu còn lần sau, tha thứ hay còn là vấn đề …

      Thiên hạ mấy ngày nay trái lại yên bình, Nam Vương vì Dụ Dương vương kết minh với Hà Tây, Hà Gian cùng Yến vương mà động binh, nghĩ biết có tình.

      Mà Hà Tây cùng Dụ Dương lúc đó cũng có hai lần đưa thư qua lại, cũng có dấu hiệu xung đột. Tin tức Nguyên Tĩnh Vũ đem theo Ngọc Nhan Quận chúa bỏ trốn lâu sau đó, tung ra cũng chỉ để thay đổi mùi vị mà thôi!

      Lời đồn đãi Hà Tây vương vì đổi lấy hòa bình hai nước mà đem thê thiếp tặng Dụ Dương vương, thâm chí còn Ngọc Nhan quận chúa sớm mất trinh tiết, Hà Tây vương dám từ hôn sợ đắc tội với Yến vương, Dụ Dượng chịu nhận lấy tàn hoa bại liễu, Hà Tây vương là mũi tên bắn hai con nhạn, thầm cao hứng!

      Đây chính là “đáp lễ” Nguyên Tĩnh Vũ tặng cho Yến vương cùng Hà tây vương.

      Nghe những lời đồn này làm Dương Tinh Vân giận đến hộc máu, từng hoài nghi Hà Tây vương lập kế cho với Nguyên Tĩnh Vũ, nhưng ngờ Nguyên Tĩnh Vũ cũng là đồng mưu. cho là Nguyên Tĩnh Vũ vì nữ nhi của mình mà đỡ chưởng kia, tình cảm hẳn cũng phải là giả. Nhưng lâu về sau nhận được tin tức từ Dụ Dương vương phủ, Nguyên Tĩnh Vũ tự tay hủy hài tử trong bụng Như Nguyệt, mới cảm thấy khiếp sợ. Chẳng lẽ già rồi? Lại bị hai hậu bối trẻ tuổi tinh toán!

      Dịch Khinh Nhan mặt cảm thán mưu kế Hà Tây vương, mặt vì Ngọc Nhan quận chúa thương hại. Ở trong mắt nam nhân, nữ nhân chính là con cờ tùy lúc bỏ . Nếu trong tay nàng nắm trăm vạn nghĩa quân, chỉ sợ còn bằng Dương Như Nguyệt. Người ta dù sao cũng là quận chúa sủng ái của Yến vương, mà nàng Dịch Doanh Doanh cũng là nữ tử giang hồ cha thương huynh sủng thôi! Coi như Nguyên Tĩnh Vũ vì nàng xinh đẹp chưa kịp dời hai mắt, cũng cùng dạng với Thôi Thụy Ngọc, chứ trong lòng cái gì cũng còn!

      Cho nên, nữ nhan phải tự mình cố gắng mới có được tôn trọng với chân tình của nam nhân.

      Nguyên Tĩnh Vũ chuẩn bị cho nhóm binh khí đầu tiên bí mật vận chuyển đến Giang Nam, vẫn do Dụ Dương phụ trách.

      Bởi vì chuyện lần này, đứng ở lập trường Dụ Dương, rất được Nguyên Tĩnh Vũ xem trọng, giao hết chuyện nghĩa quân Giang Nam cho . Mà mấy người Duẫn Tiệp còn bị nhốt ở địa lao cũng chưa có xử trí.
      Halong-ngoc, tiểu Viên ViênOriole5185 thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 22 : Nguyện được nhất tâm nhân (thượng)

      Edit :Yên Chi

       
      <img class="aligncenter size-full wp-image-38210" alt="575147_326397547467993_972251776_n" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2013/01/575147_326397547467993_972251776_n.jpg" width="590" height="352" />

      tháng trôi qua, cũng gần qua năm mới, thương thế Khinh Nhan cũng dần tốt lên, nội lực cũng khôi phục hai phần. Nhưng Nguyên Tĩnh Vũ vẫn cẩn thận như cũ, do nàng lần này nguyên khí tổn thương nặng, thân thể yếu ớt, cẩn thận lại ngã bệnh, vẫn khắp nơi hạn chế hoạt động của nàng.

      Ngày hai mươi sáu tháng chạp, bắt đầu bằng trận tuyết lớn nhất từ trước tới nay, đến ngày thứ hai vẫn có dấu hiệu ngừng nghỉ. Dịch Khinh Nhan bị Nguyên Tĩnh Vũ ra lệnh cấm túc, cho nàng ra khỏi cửa. Cũng may thương thế mấy ngày nay dần khôi phục, cũng miễn cưỡng nàng mỗi ngày đều sống trong ngực nữa. giúp nàng chuẩn bị làm ấm giường, trải lên lớp bông dày, phía khoác thêm cái thảm lông dê màu trắng, đắp lên nàng còn có cái áo choàng lông chồn màu tía nữa, chút cũng thấy lạnh.

      Buổi sáng ngày hai mươi bảy, nàng lẳng lặng xem sách hồi, thấy có gì thú vị, liền muốn qua chỗ Nguyên Tĩnh Vũ chút, chừng có thể giúp , ít nhất cũng có người chuyện ! Tính toán ngày Lâm sư huynh thông qua khảo nghiệm ám vệ cũng nên kết thúc rồi? Chẳng lẽ huynh ấy bị khảo nghiệm đến trọng thương? Cũng biết tình huống Phượng sư đệ như thế nao, còn phải cấm bế nửa năm! Có nên dùng đặc quyền của các chủ thả ra trước ? Sư phụ bế quan mấy tháng, biết luyện được đến thế nào?

      suy nghĩ mông lung, Tử Ngọc vào bẩm báo vương phi đến. Mấy ngày trước, nàng lần đầu “vô tình gặp được” liền đem Chu Tử Ngọc làm thiếp thân thị nữ của mình, cũng biết Nguyên Tĩnh Vũ có hoài nghi gì . Trước mắt nàng cũng muốn lộ ra chuyện của Chu Tử Ngọc, để nghĩ là nàng liên hệ gì với sư môn của nàng. có thể yên tâm chút, cuộc sống của nàng cũng thoải mái hơn.

      Dịch Khinh Nhan để sách xuống, Tử Ngọc cẩn thận cúi người đỡ nàng. Tật ra cần gì như thế? Thương thế của nàng khỏe rồi. Nhưng mà tất cả đều cho là nàng dưỡng thương, hơn nữa còn bị Vương gia đem nhốt chỗ này, vậy là khiến cho vương phi nghĩ nàng rất suy yếu !

      Chỉ là, vương phi đến đây là có dụng ý gì đây?

      Mới đứng dậy hai bước, Giản vương phi vén rèm cửa tiến vào.

      “Muội muội, tỷ tỷ tới thăm muội. có quấy rầy muội nghỉ ngơi chứ? ra tỷ sớm muốn đến xem muội rồi, nhưng Vương gia sợ quấy rầy muội nghỉ ngơi, để cho tỷ muội chúng ta tới thăm. Nghe hai ngày nay thân thể đá khá hơn rồi, tỷ tỷ lại xem …” Nhưng thấy hai mắt nàng mỉm cười, thần sắc dịu dàng, cũng như là xem tình địch, phần thân kia làm nàng nhất thời hoảng hốt, cho mình là muội muội của vương phi.

      Dịch Khinh Nhan nhất thời kịp phản ứng, cứ như vậy ngơ ngác. Vương phi gì? Sao có thể có nhiều tỷ tỷ muội muội như vậy? Chẳng lẽ nàng ta nhớ trước đây làm chuyện gì sao? Mặc dù bỏ qua chuyện kia , nàng tóm lại đoạt trượng phu của nàng ta, sao có thể làm ra như có chuyện gì? Còn là bộ dạng hiền lương thục đức?

      “Muội muội làm gì đấy? Rảnh đến nhàm chán sao? Nếu muội chê tỷ quấy rầy, tỷ tỷ cho Liễu tỷ tỷ, Chu tỷ tỷ tới đây bồi muội? Ai, còn chưa , Vương gia ở cách vách xử lý chính vụ rồi, phải phiền đến người …” Giản vương phi liến thoắng ngừng, tựa hồ cũng cảm giác thiếu tự tại.

      “Vương phi, mời ngồi!” Khinh Nhan mở miệng, sau đó lại trợn mắt nhìn thị nữ Tiểu Hà sững sờ đứng bên, “Còn mau dâng trà cho vương phi!”

      Giản vương phi có ngồi xuống, ngược lại thân thiết đỡ Khanh Nhan vừa mới ngồi, thở dài : “Nhiều ngày thấy, muội muội gầy thành cái bộ dáng này, khó trách Vương gia đau lòng. Muội phải nghỉ ngơi tốt, sớm giúp Vương gia sinh thế tử, như vậy mới phụ chân tình của Vương gia. Trước kia là tỷ tỷ hiểu lầm muội, muội đại nhân đại lượng, đừng so đo với ta. Chúng ta may mắn mới được cùng nhau hầu hạ Vương gia, cũng là trời cao ban duyên phận cho tỷ muội ta …”

      Còn là đến điểm chính sao? Nàng ấy muốn cùng mình hiểu? Dịch Khinh Nhan có chút nghi ngờ. Dù sao Vương phi cũng là chính thê của , nhất thiết phải uất ức bản thân nhận lỗi với nàng chứ? Còn là trước đây hiểu? Chẳng lẽ Vương phi biết chuyện nghĩa quân rồi? Vì đại nghiệp thiên hạ của Nguyên Tĩnh Vũ, nên mới chịu ủy khuất vì đại cục?

      “Vương phi quá rồi, muội dám nhận. Mặc dù chỉ là hiểu lầm, nhưng là do muội đủ độ lượng …” Nàng nhàn nhạt cười, sóng mắt trong suốt, chó chút ý oán hận.

      “Vương gia mấy ngày nay rất bận phải ? Chính vụ bận rộn như vậy lạ luôn lo cho thân thể muội muội, ta muốn thay Vương chăm sóc muội nhưng lại sợ mình đủ cẩn thận … Ngay cả khi chúng ta vui vẻ trò chuyện thế này cũng biết thân thể vương gia có khỏe …” Thanh Vương phi dần thấp xuống, tựa như cảm thấy vậy có chút ổn, liền rất nhanh đổi đề tài. “Hôm nay tuyết rơi lớn , lấp trắng cả ngân trang bên ngoài, khó dọn hết được! Lúc nhìn cảnh tuyết rơi, bất tri bất giác trì hoãn nhiều thời gian vậy, muốn nhưng đến giữa trưa mới đến được đây? Xem ra hôm nay phải quấy rấy muội bữa rồi …”

      Vương phi là ngụ ý nàng cứ chiếm lấy Vương gia, khiến cho phu thê bọn gặp được nhau ! Khinh Nhan biết đối mặt với nàng thế nào, trong lòng có chút ghen tuôn, chút áy náy, còn có chút đồng tình. Xem ra vương phi hôm nay đến, nhất định là muốn gặp Nguyên Tĩnh Vũ! Chẳng lẽ Nguyên Tĩnh Vũ vẫn chưa tha thứ cho nàng ta? Điều này có khả năng chứ?

      Vương phi vừa tới có người báo cho Nguyên Tĩnh Vũ, nhưng đúng lúc Phùng Văn Tuyên hồi báo việc luyện binh khí, nhất thời ra được, thể làm gì khác là chờ Phùng Văn Tuyên báo xong rồi cẩn thận suy tính trả lời, sau đó mới vội vàng chạy . Mặc dù lần trước là trấn áp được nàng, nhưng nữ nhân này đơn giản, nếu dùng tiểu xảo thủ đoạn Khinh Nhan phải là đối thủ của nàng. Lần này mà để cho Khinh Nhan tức giận, người khổ sở vẫn là thôi!

      Vương gia còn chưa tới, thị nữ lớn tiếng thông báo. Vương phi tranh thủ đứng dậy, tới cửa đợi. Thời điểm đứng dậy, nàng nhìn Dịch Khinh Nhan cái, phát nàng vẫn ngồi ghế có ý định đứng dậy. Trong lòng Vương phi khỏi suy đoán, chẳng lẽ thương thế của nàng quá nặng rồi sao? phải mấy ngày trước còn đứng dậy lại được sao? Là thiếp thất, nghe truyền báo Vương gia đến nhưng dậy nổi để nghênh tiếp?

      Nguyên Tĩnh Vũ vén rèm sải bước vào, Giản vương phi vội vàng tham bái. Nguyên Tĩnh Vũ để ý đến nàng, chỉ nhàn nhạt câu “Sao nàng lại tới đây”, bước chân dừng tiến về phía Khinh Nhan.

      Đến trước nàng, cúi người xuống nhàng nắm tay nàng lên, vờ giận trừng mắt nhìn nàng: “Tay lại lạnh như vậy, là để bên ngoài phải ? Đại phu nhiều lần rồi, thân thể nàng cho chưa có khôi phục, phải chú ý phòng lạnh, sao lại nghe lời? phải ở trong phòng cũng phải mặc áo khoác sao? Nếu giữa trưa hôm sau mà còn bắt được nàng để tay bên ngoài đến lạnh, ta liền đem nàng thư phòng.”

      Lại nhìn nàng ngồi ở ghế cho khách, có tấm thảm da hổ chuẩn bị cho nàng, nhướng mày, gì, chỉ tới ghế dựa lấy áo choàng tới mặc cho nàng.
      Halong-ngocOriole5185 thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 22 :Nguyện được nhất tâm nhân (hạ)
      Edit:Yên Chi
       
      <img class="aligncenter size-full wp-image-38381" alt="550711_335763566520418_1178016454_n" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2013/01/550711_335763566520418_1178016454_n.jpg" width="590" height="834" />

      Khinh Nhan nhìn cái, có nghiêm trọng đến vậy ? giọng phản bác: “Làm gì nghiêm trọng đến vậy? Ta là đại phu, thân thể của ta ta rất ràng, ngươi cả ngày lo lắng như lão đầu tử (lão già hay lảm nhảm) vậy có phiền hay a!” Huống chi trước mặt vương phi, như thế phải khiến nữ nhân kia hận mình hơn sao?
      Nguyên Tĩnh Vũ có chút dở khóc dở cười, quan tâm nàng nên nhiều lời chút thôi, lại bị mắng là lão đầu tử! Hừ, nếu phải vương phi ở chỗ này, nhất định nhân cơ hội này thu phục nàng, ít nhất phải hung hăng hôn cho . “Sáng sớm nay nàng ăn ít, đói bụng chưa? Chuẩn bị cơm trưa !” Câu cuối ngẩng đầu với thị nữ.
      Thị nữ phân phó chuẩn bị.
      Nguyên Tĩnh Vũ ngồi xuống bên cạnh Khinh Nhan, sau đó khẽ nghiêng đầu với Vương phi: “Trong khoảng thời gian này bổn vương rảnh, mọi chuyện trong phủ vương phi chú ý xử lý, vất vả cho nàng rồi!”
      Vương phi như có chút cảm động, lệ quang lóe lên cái, nhưng rất nhanh lại ảm đạm. Chỉ thấy nàng dịu dàng cúi đầu : “Đa tạ Vương gia quan tâm, nô tì cực khổ, đây là chức trách của nô tì. Vương gia có nhiều chính vụ, lại lo lắng cho thân thể muội muội, ngài mới là cực khổ.”
      Nguyên Tĩnh Vũ quay lại nhìn Khinh Nhan cái, cho nàng ánh mắt bất đắc dĩ. Khinh Nhan hiểu muốn ám chỉ rằng phu thê bọn họ bình thường là chung đụng hình thức như vậy, tìm ra đối đáp thực lòng, làm cho tâm rất mệt mỏi.
      “Chuyện trong phủ về sau làm phiền nàng rồi, nàng cũng phải chú ý thân thể của mình. Khinh Nhan theo ta ở lại U Lan thủy tạ, giúp ta xử lý chính vụ, nàng tốt nhất quản lý chặt đám nữ nhân ở hậu viện, tránh gây thêm phiền cho bổn vương.” nghiêm nghị , câu cuối dẫn theo chút giọng cảnh cáo.
      Vương phi tựa hồ sửng sốt chút, nhưng ngay sau đó liền thoải mái, hơi mỉm cười : “Nô tì hiểu, xin Vương gia yên tâm!”
      Nguyên Tĩnh Vũ gật đầu cái, gì thêm nữa. Khinh Nhan cảm thấy thú vị, cũng biết mình có nên , thể làm gì khác là trầm mặc, trong lòng trước sau thoải mái, tự nhiên giận lây sang Nguyên Tĩnh Vũ, lặng lẽ đưa tay ra, bấm cái ở cánh tay .
      Nguyên Tĩnh Vũ vốn cho kỳ quái, Khinh Nhan lúc nào trở nên nhiệt tình như vậy, lại chủ động kéo tay , đợi cánh tay đau xót mới hiểu được biết mình đắc tội với nàng chỗ nào rồi. quay đầu lườm nàng cái, cười như cười, trong đôi mắt đều là uy hiếp.
      Khinh Nhan tự nhiên hiểu là dám động mình, nhưng nhìn ánh mắt vẫn nhịn được đỏ mặt. Uy hiếp của , trả của , ngoài khi dễ với sàm sỡ nàng còn cái gì?
      Lúc này thị nữ vào phòng giọng bẩm báo cơm trưa chuẩn vị xong, xin Vương gia vương phi cùng phu nhân vào phòng sưởi ấm dùng cơm.
      Nguyên Tĩnh Vũ lập tức đứng dậy, với vương phi: “Vậy chúng ta qua !”
      Vương phi nhìn Nguyên Tĩnh Vũ đứng dậy, cũng vội đứng lên, chờ Vương gia trước.
      Nguyên Tĩnh Vũ cẩn thận đỡ Khinh Nhan đứng lên, khom lưng ôm nàng .
      Khinh Nhan nổi giận : “Tự ta được rồi!”
      Nguyên Tĩnh Vũ nghiêm mặt trừng nàng: “Im lặng!” Sau đó hừ tiếng, giọng thầm: “Bao nhiêu nữ nhân mong đợi bổn vương, bổn vương còn chịu đấy … biết mình hưởng phúc đó tiểu nha đầu …”
      Khinh Nhan tựa đầu vào ngực , im lặng cười.
      Đến phòng sưởi ấm, Nguyên Tĩnh Vũ quay đầu với vương phi: “Thục Ninh, tới đây ngồi.” Sau đó khom lưng đem Khinh Nhan thả vào ghế chủ vị. Đó là ghế đặc biệt chuẩn bị cho Khinh Nhan, bên có phủ thảm da hổ tốt nhất trong phủ.
      Mặc dù bình thường đều là như vậy, nhưng tình huống hôm nay tựa như có chút ổn, Dịch Khinh Nhan quay đầu nhìn Nguyên Tĩnh Vũ, Nguyên Tĩnh Vũ nhìn ý bảo nàng yên tâm, rồi lại ngồi ngay bên phải nàng,
      Vương phi ngẩn ra, trong lòng hiểu đây là cuộc sống hàng ngày của bọn họ, trong lòng khỏi ê ẩm, khó chịu. Nhưng nàng lại ôn hòa tươi cười, ngồi xuống bên cạnh Nguyên Tĩnh Vũ : “Da hổ này để trong khố phòng mấy năm nay dùng phí, hôm nay để muội dùng thích hợp.”
      Trong vương phủ tuy có vài tấm da hổ thượng hạng, nhưng theo lệ chỉ có vương gia mới có thể dùng, Nguyên Tĩnh Vũ cũng ưa mất vật này, chỉ bày ở ghế chủ vị trong đại điện cái, còn lại đều để trong khố phòng, nghĩ vậy mà làm cho người khác suy nghĩ vẩn vơ …
      Nguyên Tĩnh Vũ nhàn nhạt gật đầu cái, nắm lấy tay phải Khinh Nhan. Khinh Nhan bận tâm vương phi ở cạnh , nên hung hăng trợn mắt nhìn . Thế nhưng lại nghiêm trang : “Phải làm cho ấm áp chút, nếu lát nữa sao cầm đũa được?” Sau đó mới buông nàng.
      Vương phi nhìn bọn họ thân mật, phát mình căn bản thể chen vào lời nào. Nàng cảm thấy tựa hồ có thanh Tú Hoa châm ghim dày dặc trong lòng, tim càng nhói thêm phần.
      “Chuyện mấy ngày trước ta nàng chuẩn bị đến đâu rồi?” Nguyên Tĩnh Vũ xoay người sang vương phi, thần sắc khôi phục lạnh nhạt như thường.
      Dịch Khinh Nhan thờ ơ lạnh nhạt, ra là Vương phi đến đây có chuyện bẩm báo sao?
      “Nô tì lần này tới cũng muốn bẩm báo vương gia, theo phân phó của vương gia, cũng gần như chuẩn bị đâu ra đó rồi. Chỉ là thời gian có chút vội vàng, nên Trung Châu có cách nào đến kịp…” Vương phi chần chờ nhìn Khanh Nhan cái.
      “Ân? Thế nào? Có gì khó khăn?” Nguyên Tĩnh Vũ nhíu mày hỏi.
      ra cũng có gì, nô tì chỉ nghe trong khoảng thời gian này, biên phòng Đông Bắc cùng Tây Bắc cũng quá an ổn, nếu đem chủ tương tứ phương triệu hồi, chỉ sợ biên cảnh thất thủ …”Vương phi lạnh nhạt đáp, tay khẩn trương nắm chặt trong chiếc khăn tay.
      Nguyên Tĩnh Vũ nhìn nàng kỹ, có chút vui, lại phát Khinh Nhan có vài phần tò mò câu chuyện, vì vậy, quay đầu nhìn nàng dịu dàng cười tiếng, : “Chuyện này tạm thời cho nàng, cần suy nghĩ nhiều, đến lúc đó cho nàng cái tin mừng!” Rồi quay sang với vương phi: “Vương phi cần lo lắng, trong lòng Bổn vương hiểu . Nàng chỉ cần làm tốt chuyện của mình là được rồi!”
      Từ lúc trở thành vương phi, nàng cũng dần hiểu được tính cách của , lần này Vương gia giận nàng rồi, nên nàng ngậm miệng tiếp.
      Bữa cơm này có chút đè nén, có Vương phi ở đây, Nguyên Tĩnh Vũ cũng thể cùng Khinh Nhan thể quá mức thân mật.
      Sau khi ăn xong, Nguyên Tĩnh Vũ lập tức thư phòng xử lý chính vụ, vương phi cũng cáo từ rời .
      Dịch Khinh Nhan biết bọn họ có chuyện muốn riêng, nhưng nàng chút cũng muốn biết, bọn họ dù sao là phu thê những mười năm, dù có tình , nhưng hôn nhân vẫn hữu.
      Khinh Nhan trong phòng qua lại, ngắm cảnh mà Nguyên Tĩnh vũ cố ý tìm cho nàng giải sầu, toàn thư họa ngọc khí cùng vatah phẩm tinh mỹ, rốt cuộc vẫn cảm thấy nhàm chán, nên quyết định ngủ trưa. Cả ngày ăn đến ngủ, sắc mặt nàng dần trở nên hồng thuận, thân thể cũng khôi phục như cũ. Nhưng đây chỉ là điều nàng thấy, Nguyên Tĩnh Vũ vẫn cho là nàng quá gầy.
      Halong-ngoc, tiểu Viên ViênOriole5185 thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 23 :Hoa mai phiêu biết nới nào(thượng)

      Edit :Yên Chi
       

      Sau giữa trưa, Khinh Nhan mới đứng dậy rửa mặt, tính tìm Nguyên Tĩnh Vũ giết thời gian, Tử Ngọc vào báo Dương phu nhân cầu kiến.

      “Dương phu nhân?” Dịch Khinh Nhan nhất thời phản ứng kịp.

      “Chính là Ngọc Nha Quận chúa …” Tử Ngọc giọng .

      Khinh Nhan bừng tỉnh hiểu ngay. Đây rốt cuộc là thế nào? Nữ nhân của đều tìm đến cửa? Trước kia Nguyên Tĩnh Vũ ở chỗ Thôi Ngọc Thụy hai tháng cũng có ai đến tìm nha! Là nàng lui về sống nên thấy quen ? Hay vì giữ , nên những nữ nhân kia thường xuyên đến đây “bái phỏng” nàng, là để vô tình gặp phu quân đại nhân lâu ngày gặp được, cũng có lẽ còn để cùng tái tục lương duyên !

      “Gặp ta sao? Hay là cầu kiến vương gia?” Nàng hỏi lại.

      Từ Ngọc : “Vương già từng có chỉ thị, nữ quyến vương phủ trừ vương phi bất luận ai cũng được đến tìm. Trước lo lắng cho thân thể phu nhân, cũng là muốn cho các nàng gặp người, nhưng hôm nay vương phi tới, nên bọn bọ cũng cho là …” đến chỗ này, Tử Ngọc nhìn các thi nữ khác, thấy các nàng có nhìn hướng này, mới lặng lẽ đưa Khinh Nhan mảnh lụa trắng cực .

      Ánh mắt Khinh Nhan vội đảo qua, sau đó liền đưa trả nàng. Trầm mặc hồi, Khinh Nhan chợt đứng lên : “Chuẩn bị thư văn cho ta, ta viết phong thư, sau đó truyền Tần phó thống lĩnh tới gặp ta!”

      Tử Ngọc nhanh nhẹn xuống truyền lệnh, Khinh Nhan tới cửa sổ, mở nửa cánh cửa ra, nhìn bão tuyết ở phía ngoài, trong lòng cũng do dự. Dương phu nhân tìm nàng tột cùng có dụng ý gì? Nàng gặp hay gặp đây? Lại địa vị của các nàng là ngang nhau, đều là trắc phi của Nguyên Tĩnh Vũ, nàng là ỷ vào sủng ái của Nguyên Tĩnh Vũ mới thấy đặc biệt, lại … Aiii! Cho dù biết hay biết, cũng thể thay đổi được gì, chẳng lẽ phải vì nàng ta đáng thương mà nhượng bộ sao? Đó là thể nào. Dương Như Nguyệt tốt nhất nên ôm ảo tưởng như vậy …

      Chuyện khác nàng có thể lui bước, chỉ riêng chuyện của Nguyên Tĩnh Vũ, nàng bước cũng nhường !

      Trượng phụ của nàng, tuyệt đối để cho nữ nhân khác !

      Tính toán thời gian, Lâm sư huynh lẽ ra nên đến rồi mới phải, nhưng nhiều ngày vậy chút tin tức, nàng cũng có chút lo lắng. Có số việc thể làm quá, nếu chuốc lấy thất bại.

      Nàng viết mấy chữ dải lụa trắng, sau đó đóng thành lạp hoàn, rồi dùng ấn ký Lăng Tiêu mặt nhẫn đóng xuống. Đợi lát khi Nguyên Tĩnh Vũ đến, trước mặt sai Tần Cảnh gửi đến phân bộ Lăng Tiêu các, tránh cho suy đoán lung tung.

      lúc này, Tử Ngọc lại chạy vào, mang theo vài phần luống cuống cho nàng, Dương phu nhân chịu trở về, lại còn … quỳ gối bên ngoài viện …

      Sắc mặt nàng run lên, thế nào? Muốn ép nàng sao? Dù trong lòng cảm thấy Quận chúa kia có chút đáng thương, nhưng Dịch Khinh Nhan nàng trước giờ thích mềm thích cứng, bình sinh ghét nhất là bị uy hiếp!

      Được, muốn nàng làm cho Quận chúa kia chết tâm ! Tránh dây dưa về sau…

      “Cho Dương phu nhân vào, sau đó gọi Vương gia.” Nàng nhàn nhạt phân phó, sau đó đến giường ấm nằm xuống.

      lâu sau, Tử Ngọc dẫn nữ tử gầy gò choàng áo khoác cáo đỏ.

      Dịch Khinh Nhan nhìn nàng cái, ngoài dự đoán thấy thân hình tiều tụy của Dương Như Nguyệt, nhưng có chút ngờ thấy trong mắt nàng ánh lên ý quật cường.

      Hai người lẳng lặng nhìn nhau chuyện.

      thực tế, người trọng thương, người sinh non, thân hình đều có chút tiều tụy, chỉ có điều người vì trong tâm nắm chắc mà tỉnh táo cao ngạo, người vì thương tâm mà kích phát ra thần thái quật cường bất khuất. Đồng dạng tuyệt sắc thiên hương, nhưng bất đồng khí chất, bất đồng tâm tình, bất đồng số mệnh. Nghiên túc mà xét, nếu chí nhìn dung mạo khí chất, hai người đúng là cân sức ngang tài, ai kém ai.

      Dương Như Nguyệt có chút chấn kinh khi nhìn thấy nhan sắc của Khinh Nhan. Vốn nàng cho rằng đời ày, người có dung mạo hơn mình chỉ lác đác nhiều, ngờ vừa vào Dụ Dương vương phủ liền gặp trắc phi chuyên sủng Thôi Ngọc Thụy, nếu chỉ so sánh ngũ quan cũng hơn hai phần. Rồi sau đó, nàng gặp được vị Liễu phu nhân vào phủ lâu, dung mạo cũng kém nàng bao nhiêu. Nhưng nàng kịp nghĩ đến lời tán dương của Nguyên Tĩnh Vũ giành cho mình, khí chất còn hơn dung mạo, nên trong lòng cũng tự tin mấy phần.

      Ngày Dịch Khinh Nhan hồi phủ có mang theo khăn che mặt, thấy dung mạo, nhưng nhìn thân hình nghĩ rằng dung mạo cũng tệ. Sau khi bị Nguyên Tĩnh Vũ ra tay với nàng trong lúc tâm trí thất thường, dù bị đả kích lớn nhưng trước sau đối mặt với thực tế, cho là khi đó chỉ bị tức điên thôi. Sau đó nữa nàng vẫn ở trong Tiểu Nguyệt lâu, ai cho nàng biết Dịch phu nhân được sủng ái ra sao. Nhưng hôm nay nhìn thấy Dịch Khinh Nhan, tự tin của nàng lần nữa bị đả kích. Khí chất nữ nhân này trầm tĩnh cao ngạo, tựa như tuyết trắng núi cao, tự tại tỉnh táo, cao cao tại thượng, thể với tới, lại giống như đại hải mênh mông, bình tĩnh vô ba, ai nhìn thấu được sóng ngầm nơi đó, cũng đoán được khi nào có phong ba … Đây là nữ tử vừa tĩnh lại vừa động, biết thắng mình được bao nhiêu, nhưng tuyệt đối thua kém!

      Dịch Khinh Nhan gặp qua Dương Như Nguyệt, sớm biết đó là nữ tử tuyệt sắc, chỉ dung mạo, khí chất cũng là xuất chúng, cho nên lúc đó nàng mới hiểu lầm cho là Nguyên Tĩnh Vũ bị nhan sắc của nàng ta mê hoặc. Hôm nay Dương Như Nguyệt mặc dù tiều tụy nhưng vẻ mỹ mạo của nầng vẫn điềm đạm như cũ, đáng động lòng người.

      Dịch Khinh Nhan cười nhàn nhạt, giọng hỏi: “ biết Quận chúa đến đây có việc gì? Muốn nhìn thấy ta? Hay là muốn gặp Vương gia?”

      “Cả hai.” Dương Như Nguyệt hừ lạnh tiếng, thanh quật cường, đem câu ngày đó trả lại cho nàng.

      hổ danh là Quận chúa Yến vương sủng ái nhất, đến tình cảnh ngày hôm nay mà vẫn duy trì phần cao ngạo tôn quý này.

      Dịch Khinh Nhan cười nhạt tiếng: “Muốn gặp cũng tốt! Quận chúa mời ngồi! Vương gia nhanh tới đây!” Nàng nâng tay hướng về cái ghế cách đây xa, vẫn lười biếng nằm ở giường ấm, tính toán đứng dậy.

      Dương Như Nguyệt tỉnh táo nhìn Dịch Khinh Nhan, thong dong cao quý mà ngồi xuống ghế, mắt nhìn thẳng. Theo từng bước của nàng, đều toát ra phong thái được nuôi dạy kỹ lưỡng.

      “Tiều Hà, dâng trà!” Dịch Khinh Nhan nhàng nhìn thị nữ cái. Nha đầu này bình thường lanh lợi, sao hôm nay lễ tiết tối thiểu đều quăng hết?

      Khinh Nhan sao biết được lòng của tiểu nữ này. Tiểu Hà ghét ác như cừu, chỉ biết Vương phi cùng vị Dương phu nhân này đều là người chủ tử nhà mình thích, mà chủ tử hôm nay vì vương gia cũng nhượng ba phần, cho nên mới cố ý chậm trễ.

      Dương Như Nguyệt nhìn vẻ mặt lạnh nhạt của Khinh Nhan, cuối cùng thiếu kiên nhẫn : “Nam nhân nào phải tam thê tứ thiếp? Huống chi vương gia và vương phiên, xem như hôm nay người cưng chiều ngươi, mọi chuyện đều theo ngươi, nhưng đợi đến lúc Vương gia có người mới, xoay người , ngươi đắc tội với tất cả nữ nhân trong vương phủ, ngươi cho rằng còn có thể sống sao?”

      Khinh Nhan cười nhạt, chậm rãi liếc nàng cái, vân đạm thanh phong : “Nếu có ta mà còn trêu hoa ghẹo nguyệt, ta giết rồi.”

      “Ngươi…” Dương Như Nguyệt kinh ngạc nhìn Khinh Nhan nửa ngày ra lời. Nàng tin Dịch Khinh Nhan có thể lớn mật đến mức ra lời như vậy. Lời như vậy có thể tùy tiện ra sao?

      Dương Như Nguyệt rốt cuộc thừa nhận mình có phần can đảm này, vì vậy dám cùng nàng tiếp.

      Rất nhanh, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân vội vàng nặng nề, Nguyên Tĩnh Vũ đợi thị nữ hành lễ thông báo, vô cùng lo lắng vén rèm chạy vào.

      Nhìn hai nữ nhân an tĩnh trong phòng, tâm tình lại càng thấy thấp thỏm. vốn lo hai nữ nhân này cá tính đều mạnh, gặp nhau động thủ nhất định cũng động khẩu, lời nào như vậy ngược lại càng lộ thêm vẻ quỷ dị.

      “Vương gia!”Dương Như Nguyệt nhìn thấy Nguyên Tĩnh Vũ lập tức đứng dậy bước đến trước mặt , hai mắt rưng rưng nhìn , bụng đầy uất ức điềm đạm đáng .

      Nguyên Tĩnh Vũ để ý đến nàng, lạnh lùng liếc cái rồi nhanh chóng chạy tới bên cạnh Khinh Nhan. Khinh Nhan cầm quyển sách trong tay, cũng thèm nhìn .

      Halong-ngoc, tiểu Viên ViênOriole5185 thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 23 : Hoa mai phiêu biết nới nào (hạ)

      Edit :Yên Chi

       
      <img class="aligncenter size-full wp-image-38624" alt="306094_336582779782803_1230104143_n" src="http://cungquanghang.files.wordpress.com/2013/01/306094_336582779782803_1230104143_n.jpg" width="590" height="442" />

      “Khinh Nhan…” ngồi xổm xuống nhìn thẳng nàng, giọng có chút lo lắng, biết chịu tha thứ cho ? Nàng tức giận đến để ý ? vất vả để mấy ngày nay mới ngọt ngào lại được, ai biết lại có người đến quấy rối? biết mấy thị vệ bên ngoài kia làm cái gì, bảo là nữ quyến vương phủ ngoại trừ vương phi ai được vào rồi mà! Sao lại đưa cái nữ nhân này vào?

      Khinh Nhan nhìn thẳng , nhàn nhạt cười: “Là ta để cho nàng vào.” Nhìn bộ hiểu, nàng lại : “Chuyện ngươi làm, tự mình giải quyết mới phải. Có cần ta tránh ?”

      Nàng vẫn nhàn nhạt cười làm tâm thêm nhấp nhỏm.

      “Khinh Nhan, nàng ngàn vạn đừng tức giận …” cẩn thận .

      “Ta có tức giận a! Là ta cho vào, cũng phải ngươi.” Nàng nghiêm túc , thần sắc ôn hòa.

      ?” nhíu mày, sau đó đưa tay ra, “Bảo bối, vậy để cho ta!”

      Dịch Khinh Nhan dúng quyển sách đẩy đẩy tay , cười mắng: “Cút sang bên kia !”

      Nguyên Tĩnh Vũ nhìn thần sắc nàng nhõm, lại giống như tức giận, mới dám buông lỏng tâm xuống. Lại thấy đứng lên, rồi nhanh chóng đến bên cạnh giường nàng ngồi xổm xuống, vẫn ôm nàng như cũ.

      “Ngươi làm cái gì!” Nàng trừng , vẫn để cho mạnh mẽ ôm.

      “Là nàng kêu ta cút sang bên này ! » mặt đổi đáp, để nàng nhịn được phải bật cười.

      Nguyên Tĩnh Vũ đem nàng ôm chặt vào ngực, cũng vui vẻ cười lên.

      “Khinh Nhan, ta cao hứng?” .

      “Có gì đáng cao hứng?” Nàng nhàn nhạt cười hỏi.

      “Ta sợ nàng tức giận.” nghiêm túc nhìn ánh mắt nàng.

      “Ngươi mong ta hẹp hòi chút sao?” Nàng tựa vào ngực , sóng mắt lưu chuyển, lại mang theo vài phần trêu chọc, trong giây lát đó lộ ra phong tình vô hạn.

      “Nàng đáng ra phải hẹp hòi chút, về sau Bổn vương ra cửa chỉ có thể che hết mắt mà .” cười .

      Khinh Nhan cũng nhịn được mà khúc khích cười trong ngực .

      Nguyên Tĩnh Vũ ôm nàng chặt, lòng tràn đầy sung sướng. khắc kia, dưới trời đất này giường như chỉ có hai người bọn họ…

      Dương Như Nguyệt kiên cường mấy cũng chịu được cảnh nhục nhã như vậy. Trong mắt bọn họ, nàng là cái gì đây? Đừng từng tình cảm ân ái, nàng hoài nghi những điều từng là kia. Nàng biết , trong mắt Vương gia chứa nổi nữ nhân khác. Nàng rốt cục hiểu vương phi hiền lành đức độ cùng các nàng cũng là dạng trắng tay. Nàng từ từ tới trước mặt họ.

      Nguyên Tĩnh Vũ ôn hòa nhìn Khanh Nhan, quay đầu nhìn nàng.

      Cặp mắt Dương Như Nguyệt rưng rưng mà thẳng tắp nhìn Nguyên TĨnh Vũ, để cho nước trong hốc mắt trào ra. Chỉ thấy nàng chậm rãi mở miệng: “Những lời ngày trước Vương gia với ta đều là giả sao?”

      “Nàng cho thế nào?” Nguyên Tĩnh Vũ hỏi ngược lại, “Đây phải được nàng cùng phụ vương nàng sắp đặt sẵn rồi sao? Cũng cần phải giả bộ dạng uất ức, đây chỉ là ác quả của tự làm tự chịu thôi. Bổn vương còn lưu nàng ở đây, cho đám người hầu hạ, là hạ thủ lưu tình lắm rồi, nàng còn muốn thế nào nữa?”

      Nhìn Dương Như Nguyệt cắn chặt môi, lắc lắc tin tưởng, bộ thương tâm muốn chết, cười nhạo : “Thế nào? Chẳng lẽ nàng cho là mình mỹ mạo vô song, nam nhân đời đều cúi đầu nghe lời nàng?”

      “Nhưng là…” Dương Như Nguyệt nhìn Dịch Khinh Nhan mỉm cười, đền lúc này mới hiểu được mục đích của nàng ta. “Nhưng là ta lòng Vương gia!” Nàng hét lớn, ta có thông đồng với phụ vương chuyện gì cả, càng mưu gì, ta chỉ muốn ỏ bên cạnh Vương gia, trợ giúp ngài …”

      “Trợ giúp ta việc gì đây? Giúp ta giết chết phụ vương nàng? Hay là trợ giúp phụ vương ngươi diệt Dụ Dương?” Nguyên Tĩnh Vũ châm chọc cười cười, sắc mặt Dương Như Nguyệt lập tức trắng bệt.

      “Là nàng quá ngây thơ rồi.” cười, từ từ làm cho nàng hiểu, “Lấy quan hệ của bổn vương cùng phụ vương nàng, ta sao có thể cùng nữ nhi của đối thủ? Trong lòng phụ vương nàng cũng rất ràng, cho nên đoạn đường chúng ta rời Lương Châu, vẫn cùng nàng diễn vở ân đoạn nghĩa tuyệt, hy vọng ta sau này đối xử tốt với nàng.”

      Dương Như Nguyệt lắc lắc đầu, biết tất cả đều là , nhưng lại cự tuyệt tin tưởng.

      “Bổn vương cho nàng chỗ ăn chỗ ở đều tốt, xem như phụ chưởng lúc trước!” Nguyên Tĩnh Vũ vẫn cười, nhưng mặt trở nên lạnh băng, thậm chí còn thêm mấy phần sát khí. nghĩ nếu phải nhờ Dương tinh Vân ban tặng, nhận chưởng kia, ngày gặp lại Khinh Nhan cũng té xỉu, cũng để sau đó Khinh Nhan bị thương. Mỗi khi nghĩ đến chuyện suýt mất Khinh Nhan, liền cảm thấy sợ, hận thể làm tất cả mọi người nghiền thành tro. Mặc dù phần lớn lỗi là do , nhưng chịu trừng phạt cũng đủ rồi, sao còn có thể trừng phạt hơn nữa? Tức giận tất nhiên cũng nên xả cho người khác !

      Nghe vậy, thân hình Dương Như Nguyệt thiếu chút nữa ngã nhào, nước mắt cũng nhịn được rơi xuống.

      Khinh Nhan nhìn nàng, trong lòng tuy có chút đành, lại gì.

      “Nếu như … nếu như ta phải nữ nhi của Yến vương, Vương gia có cho ta cơ hội ?” Dương Như Nguyệt chợt quỳ xuống, van xin Nguyên tĩnh Vũ, “Vương gia, ngày chồng vợ trăm năm hữu nghĩa, Như Nguyệt vẫn là luôn lòng với Vương gia!”

      Nguyên Tĩnh Vũ nghe xong lời này liền lập tức hối hận ngày đó mình mềm lòng, nên sớm giết nàng mới phải! Nữ nhân đáng chết này, có ai bảo ngươi câm đâu …

      “Đúng nha, ngày chồng vợ …” Khinh Nhan ôn hòa lặp lại lời này, trong lòng chợt gay gắt, nhìn bọn họ cái, nhắm mắt quay vào tường, cũng cho ôm nữa.

      “Nguyên Tĩnh Vũ hận, nhìn chằm chằm Dương Như Nguyệt, lại qua dụ dỗ Khinh Nhan: “Khinh Nhan, Khinh Nhan …” Gọi hai tiếng, nàng để ý . “Khinh Nhan, trước đây đều là lỗi của ta, ta đảm bảo về sau bao giờ có nữa … Nàng đừng tức giận, thân thể nàng vẫn chưa khỏe …” nhè vỗ về mái tóc nàng, dịu dọng , rồi hám chứa bất đắc dĩ lẫn thở dài.

      “Ta sao.” Khinh Nhan nhắm mắt lại , “Nếu ta nguyện ý tha thứ cho ngươi, sau này cũng vì chuyện lúc trước mà giận dỗi… Đều là ta tốt, lòng ta lại , thích ăn dấm, chuyện liên quan ngươi …” Nàng giọng , giọng uất ức, lai đẹm vài phần ý vị an ủi .

      Nguyên Tĩnh Vũ cảm động đến nên lời, chỉ có thể ôm chặt lấy nàng, luôn miệng : “Khinh Nhan, Khinh Nhan … nàng tốt”

      Khinh Nhan nhàng nâng mắt, nhìn Dương Như Nguyệt cái khóe miệng nhàn nhạt cười. Lấy lui làm tiến, quả nhiên hiệu quả hơn! Lăng Tiêu các lấy nữ tử làm tôn vi, lại có thể nắm được lòng nam nhân cả đời, chỉ dựa vào xinh đẹp. Trước kia nàng cho mình phải dùng những tiểu xảo này để lấy được lòng nam nhân, nhưng lại hiểu được nam nhân này phải là bình thường, cũng dễ dàng cho chân tâm, trừ tình cảm, suy tính của là quá nhiều. Nếu chịu buông nàng ra, nàng chỉ có thể hoàn toàn nắm lấy lòng của , cho dù đau, phải hai người cùng đau mới được!

      Dương Như Nguyệt nhìn ra tiếu ý trong miệng Khinh Nhan, dưới tình thế cấp bách chút nghĩ ngợi hô lên: “Vương gia, người đừng bị nữ nhân này lừa gạt!” Nhưng vừa xuất khẩu, nàng cũng biết mình hàm hồ rồi. Tình huống ngày hôm nay, vương gia sao có thể nghe nàng.

      Quả nhiên, Nguyên Tĩnh Vũ vừa nghe, giận tím mặt : “Người đâu!”

      Hai thị vệ lập tức tiến vào.

      Nguyên Tĩnh Vũ chỉ vào Dương Như Nguyệt : “Đưa nữ nhân này ra ngoài! được Bổn vương cho phép, nàng được bước vào nửa bước! Trừ vương phi, cho phép người nào thăm hỏi!” Người Dương Như Nguyệt lần trước mang tới đều bị Dịch Duẫn Tiệp xử lý, cũng sợ truyền tin tức ra ngoài. thực tế, cũng sợ bị Yến vương biết. Mặc dù Khinh Nhan có thể xem là nhược điểm của , nhưng chỉ cần nàng khôi phục võ công, ai có bản lĩnh làm tổn thương nàng?

      Dương Như Nguyệt biết đời này nàng xong rồ, cuối cùng lưu luyến nhìn Nguyên Tĩnh Vũ cái, khóc nháo, theo thị vệ dẫn ra ngoài.

      Khinh Nhan lôi kéo tay áo Nguyên Tĩnh Vũ, giọng : “Đừng giận, nàng ta cũng là nữ nhân đáng thương … Nàng cũng là vì ngươi …”

      “Ta chỉ muốn nàng, Khinh Nhan …” Nguyên Tĩnh Vũ khẽ thở dài, ôm nàng chặt, trong lòng hạnh phúc vô hạn. Khinh Nhan của thế nào lại thiện lương khéo hiểu lòng người a!

       

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :