1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Duệ Mẫn Hoàng Quý Phi - Lý Tranh (update Q4)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 26 : Cả đời đôi nhân (hạ)

        

      Edit :Yên Chi




      Người ngồi yên ai khác, chính là thụ thân của Dịch vương phi, Nguyên soái Dịch Minh Thần!



      Chỉ thấy đứng dậy ra, cúi người trước đại điện : “Vương gia, thần có lời muốn tấu?”



      “Lão tướng quân muốn tấu việc gì?” Nguyên Tĩnh Vũ khẽ cau mày, bàn tay đưa xuống nắm chặt tay trái của Khinh Nhan.



      Dịch Minh Thần lạnh lùng thậm chí có tia căm thù nhìn Khinh Nhan cái, lớn tiếng : “Trước giờ bổn phận của nữ tử là ở nhà giúp phu quân nuôi dạy nhi tử, nữ tử sao có thể như nam nhân tham tri quân chánh được? Nếu Dịch vương phi là nữ nhi của cựu thần, chỉ có cựu thần mới có thể đứng ra lời này. Vương gia muốn sủng ái nữ nhân, thân làm thần tử thần dám can thiệp, nhưng Vương gia sao có thể đem gia cùng quốc nhập làm ?”



      “Dịch Nguyên soái là chỉ trích Bổn vương bị nữ sắc mệ hoặc đầu óc, biết phân biệt nặng sao?” Nguyên Tĩnh Vũ giận tái mặt, nhìn thẳng mắt Dịch Minh Thần, trong mắt ràng bằng hàn. Kế vị chín năm, rất ít dùng ánh mắt này nhìn thần tử của mình.



      Giờ phút này, tức giận, tính tính lại cũng nghĩ phụ thân Khinh Nhan đứng ra phản đối. Người này như thế nào cổ hũ đến vậy? Coi như Khinh Nhan qua cũng biết, sao ngay cả lão cũng nhận ra? Nữ nhi của mình còn nhận được cũng thôi, thế lại chất vấn năng lực cùng quyết sách của ? Nguyên Tĩnh Vũ chẳng lẽ phân biệt được công tư nặng sao?



      “Cựu thần dám! Cựu thần chỉ muốn tấu việc Dịch phu nhân tham tri quân chánh, xin Vương gia thu hồi mệnh lệnh ban ra!”



      Nguyên Tĩnh Vũ chậm rãi nghiêng đầu nhìn Khinh Nhan, lời này chỉ chất vấn quyết sách của , mà còn thương tổn đến Khinh Nhan.



      Lại thấy đau thương trong mắt Khinh Nhan vừa lóe lên nhanh chóng vụt mất, ngay sau đó định thần lạnh nhạt quét mắt nhìn mọi người cái, cuối cùng đưa mắt rơi người Dịch Minh Thần, chậm rãi mở miệng:



      “Lời này của phụ thân nếu như chỉ vì ta là nữ nhi của ngài, vậy ngài làm cho tâm nữ nhi lạnh rồi. Nếu như lời của ngài là chất vấn quyết định của vương gia, vậy ngài làm cho Vương gia thất vọng. Vương gia là hạng người gì ngài so với các vị đại nhân phải ràng hơn mới phải, người nữ nhân mà đánh đổi đại nghiệp thiên hạ sao? Chuyện đùa! Còn nếu như ngài chỉ chất vấn việc nữ tử tham tri chính , vậy nữ tử kia chỉ có thể là ngài nông cạn. Nữ tử tài trí như thế nào cũng bằng nam tử? Chỉ là do từ lúc ra đời mất cơ hội học tập, dù có thông minh tài trí cũng bị gói ghém nơi khuê phòng. Nếu nữ tử từ được học kinh sử, chưa chắc bằng nam tử!  Nguyên soái nên cảm thấy may mắn, nữ nhi của ngài mặc dù xuất thân tướng môn, cũng là lớn lên trong giới giang hồ, thiên hạ hôm nay phân thành thất đại phiên vương, còn có chỗ nào là nữ nhi chưa tới! Dân sanh kinh tế, thậm chí là phân bổ binh lực, phương thức chính trị từng nơi, ta là ràng tới tận tâm, như thế còn chưa thể tham tri quân chánh? Như thế còn bằng các nam tử các ngươi?”



      Chẳng những chúng thần phía dưới đều giật mình hoặc trầm mặc phản bác được, Giản vương phi cùng Nguyên Tĩnh Vũ cũng nhất thời ngơ ngác nhìn nàng, dời mắt được.



      Nàng vừa mới đó là nữ tử thanh lệ xuất trần đơn giản, nay lại bất đồng. Giờ phút này nàng như nữ thần từ trời giáng xuống, lấp lánh chói lọi từ hai mắt nàng tản mát ra, tuyệt đại phong hoa từ môi kia đổ xuống, khắc kia kích tình mênh mông, nháy kia làm người khác tự chủ sinh lòng tôn kính, cam tâm tình nguyện cảm phục dưới ánh mắt ngạo nghễ của nàng …



      Khinh Nhan lạnh lùng cười nhạo tiếng, tự nhiên uống ngụm trà, ngạo nghễ : “Hôm nay, Vương gia ở nơi uy nghi này phong cho ta làm bình thê, đồng ý cho ta tham tri quân chánh, ngày sau ta nhất định phò vương gia đánh đông dẹp tây, tranh bá thiên hạ, nhất thống giang sơn!”



      Khi mọi người vẫn còn sững sờ, Nguyên Tĩnh Vũ đứng dậy cầm tay nàng : “Hôm nay, trước mặt văn võ chúng thần, Nguyên Tĩnh Vũ ta lấy thân phận chủ nhân Dụ Dương, cùng với tôn nghiêm và sinh mạng thề với nàng rằng, từ nay về sau, cho đến ngày ta chết, ta nhất định để nàng thất vọng, nhất định phụ tình ý của nàng.”



      Người khác có lẽ còn hiểu hết ý tứ trong lời , nhưng Dịch Khinh Nhan cùng Giản vương phi nghe ra lập tức hiểu.



      Khinh Nhan nhìn ánh mắt thâm thúy của , thoải mái cười cái, nắm lấy tay .



      Giản vương phi nhìn bọn họ nắm chặt tay, phong thái cao quý ung dung cũng thể ngụy trang được nữa. Lại thấy nàng liếc mắt xuống phía dưới cái, chỉ thấy lão nhân chừng năm mươi tuổi bước  ra khom người : “Vương gia, thần có điều muốn .”



      Nguyên Tĩnh Vũ lôi kéo Khinh Nhan ngồi xuống mặt vẫn mang theo nét vui sướng cười như cũ nhìn sang, là thân cữu cữu, cũng là nhạc phụ đại nhân, phụ thân của Giản vương phi.



      “Cữu cữu muốn gì?” nhanh chậm hỏi câu, vẻ mặt vui sướng cũng dần hòa hoãn .



      Giản phụ nhàn nhạt quét qua Dịch Khinh Nhan cái : “Dịch vương phi quả hề thua kém đấng mày râu, có được là phúc khí của Vương gia, phúc khí của Dụ Dương. Nhưng chuyện Vương gia vẫn chưa có con mới là đại , thần kính xin Vương gia nạp thêm thê thiếp, vì Vương gia sinh nhiều con cháu.”



      Dịch Khinh Nhan sắc mặt lạnh lẽo, để lại dấu vết nhìn Giản vương phi cái. Như vậy mới đúng, nàng cho đến giờ cũng tin có nữ nhân hiền lành đức độ đến như vậy, giúp trượng phu nạp thiếp còn , còn mỉm cười chúc phúc nữ tử khác danh chánh ngôn thận cướp trượng phu của mình, chia sẻ địa vị của mình.



      Giản phụ mặc dù là cữu cữu, cũng là nhạc phụ đại nhân, nhưng vốn chỉ là thư sinh nghèo túng, có đại tài, trước mắt cũng chỉ có hư chức (chức vị hữu danh vô thực). Nhưng ông là người có trách nhiệm, ham hư vinh hay xa hoa, vừa chí thân, từ trước đến nay Nguyên Tĩnh Vũ vẫn luôn kính trọng. Nhưng lời ban nãy ràng là có vấn đê, nhưng vào thời khắc này phần nhiều là có ngụ ý.



      có người mở đầu, vài người khác cũng ngồi yên, rối rít bàn tán, Vương gia tuổi cũng , hậu viên cũng đông đúc, ai cũng được nhưng chí ít phải có người, tóm lại độc sủng cũng cần phải như vậy. Lại lén lút chỉ trích Dịch vương phi chuyên sủng lâu lại mang thai, sợ là thân thể mỏng manh, điều dưỡng thỏa đáng, nên chiếm cứ Vương gia lâu như vậy …



      Dịch Khinh Nhan dĩ nhiên là trong lòng vừa giận vừa xấu hổ, nhưng mặt là mảnh lạnh nhạt, nhìn ra tâm tư.



      Dịch Minh Thần cũng vừa mới tán thành lời của Giản đại nhân, chỉ trích Dịch vương phi nên độc chiếm Vương gia. Mà giờ khắc này, lẳng lặng ngồi trong đám người, nghe nghị luận của mọi người, ánh mắt thủy chung nhìn Vương gia cùng nữ nhi ghế chủ vị.



      “Được lắm! Tất cả đều câm miệng cho Bổn vương!” Nguyên Tĩnh Vũ nổi giận đứng dậy vỗ bàn gầm lên tiếng.



      Mọi người lập tức an tĩnh lại, nhìn đài cao Vương gia lạnh lùng tức giận, mọi người có cảm giác xa lạ.



      Dịch Khinh Nhan bình tĩnh nhìn , chút cũng nóng nảy. Tình trạng như vậy, nên sớm dự liệu , cho nên hẳn cũng nghĩ ra đối sách rồi.



      Quả nhiên, liền nghe Nguyên Tĩnh Vũ : “Bổn vương bảo đảm, trong vòng ba năm. Nhất định cho Dụ Dương người thừa kế! Trong vòng ba năm, Bổn vương muốn lại nghe những lời tương tự!”



      Chúng thần nghĩ đến lời của Giản đại nhân cũng thay đổi được gì. Chỉ là trông cậy vào lời hứa ba năm của Vương gia. Ba năm sau, nếu Dịch vương phi thể sinh nhi tử khỏe mạnh, Vương gia cũng khó lấp được hết miệng mọi người, đương nhiên phải chiêu mộ cơ thiếp. Lập tức chúng thần cũng dám dây dưa nữa.



      Trong lòng Nguyên Tĩnh Vũ cam tâm, thấy mục đích hôm nay đạt được, liền tuyên bố ngày mai đem Dịch vương phi cùng tế tổ tiên, lệnh chúng thần đem gia quyến đến thái miếu, ba ngày sau vẫn tổ chức Tế thiên địa, cần phải chuẩn bị đầy đủ. muốn hạ lệnh cho chúng thần cáo lui, chỉ thấy thị nữ tâm phúc của Giản vương phi lặng lẽ đến bên tai nàng câu. Mặt Nguyên Tĩnh Vũ liền biến sắc mà Giản vương phi lại càng khiếp sợ trừng lớn mắt.



      Thị nữ kia tuy , nhưng sao che giấu được Nguyên Tĩnh Vũ, những , Dịch Khinh Nhan cũng nghe được rất ràng.



      Thấy Dịch vương phi vì những lời này mất hết huyết sắc, chúng thần phía dưới bắt đầu suy đoán chuyện gì xảy ra.



      Lại thấy Nguyên Tĩnh Vũ nhanh chóng khôi phục thái độ bình thường, tuyên bố tan nghị , khiến tất cả chúng thần đều lui xuống, sau đó quay đầu lẳng lẳng nhìn Giản vương phi.



      Giản vương phi bị nhìn được tự nhiên, sợ hãi muốn mở miệng, nhưng biết cái gì.



      Khinh Nhan chậm rãi đứng dậy, kéo tay Nguyên Tĩnh Vũ : “Thôi, qua nhìn chút !”



      Nguyên Tĩnh Vũ hừ lạnh tiếng : “Hay cho  Giản vương phi hiền lành đức độ a!” Rồi lại kéo Khinh Nhan bước nhanh khỏi Uy Đức điện.



      Giản vương phi chán nản ngồi ghế, cắn chặt môi, nghĩ muốn giải thích, nhưng cũng nghĩ được. Đúng vậy a, kết quả này phải là nàng muốn sao? Nàng chỉ là nghĩ nữ nhân kia hung ác quyết tuyệt …



      Nhưng, nàng nghĩ tới sao?
      Halong-ngocOriole5185 thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 27 .Ân ái lưỡng nghi ngờ(thượng)

      Edit :Yên Chi




      Thời điểm trắc phi Dịch thị được tấn phong làm Bình phi, vị trắc phi Dương thị, là Ngọc Nhan Quận chúa của Yến vương ở trong sân tự vẫn, chỉ để lại phong huyết thư trách Nguyên Tĩnh Vũ vô tình, nguyền rủa Dịch Doanh Doanh ắt gặp người phản bội mà chết …



      Nguyên Tĩnh Vũ đỡ Khinh Nhan ngồi lên kiệu, đứng ở ngoài nắm chặt tay nàng : “ nên suy nghĩ lung tung. Nàng về trước nghỉ ngơi tốt, để bọn thị nữ chăm sóc chút, ngày mai chúng ta dời đến Thanh Phong uyển. Ta xem chút rồi trở lại …”



      “Ta sao, chàng !” Khinh Nhan gật đầu cái. Có lẽ bởi vì tức giận, vì khiêu khích, ánh mắt nàng ngược lại càng phát ra tia kiên định.



      Dương Như Nguyệt vọng tưởng rằng lấy cái chết của nàng trả thù cho tuyết tình cùng dối gạt của Nguyên Tĩnh Vũ, là ngây thơ! Nàng cho là nàng chết có thể vãn hồi cái gì? Có thể phá hư tình cảm bọn họ? Hay làm đau lòng hoặc nàng đau lòng? Làm cho mọi chuyện phức tạp thêm?



      Hừ! Khinh Nhan cười lạnh tiếng. Khi sống đem nàng để trong mắt, lúc chết rồi sao có thể? Chỉ là thân nhân đau kẻ thù mừng thôi! Nàng cho đến giờ đều tin tưởng số mạng đều ở trong tay mình, để những gì dạng như nguyền rủa làm phiền lòng, như những người khác nhìn được thoáng được vậy. Dọc đường có vài người dè dặt nhìn nàng, cũng có lo lắng, cũng có châm chọc, còn có hả hê. Vốn là ngày hạnh phúc mỹ mãn lại bị cái chết của nữ nhân kia làm cho xám xịt, đổi lại là người khác biết thương tâm sợ hãi thành cái dạng gì, chỉ tiếc nàng Dịch Khinh Nhan để cho người ta dọa đến kinh sợ!



      đến nước này, nàng thể mềm lòng! Giản vương phi là hướng nàng tuyên chiến, nàng cũng mềm lòng hay áy náy. Nếu nàng bỏ ra chân tâm, nhất định phải có được hồi báo!



      Trở lại Hành Hương uyển lâu, Lâm Khinh Vân dẫn Dịch Cẩm Hồng lại xem nàng.



      Mấy ngày gặp, bệnh của Cẩm Hồng xem như được chữa trị tốt lắm.



      “Đa tạ sư huynh chăm sóc Cẩm Hồng!” Nàng cười , rồi kéo Cẩm Hồng đến bên cạnh mình, thân thiết bắt mạch cho .



      Quả là tốt lên rất nhiều, y thuật sư huynh tựa hồ cũng hơn trước đây rất nhiều. Nàng ngược lại hỏi: “Mẫu thân con thế nào? Khá hơn chút nào ?”



      “Đa tạ quan tâm, mẫu thân tốt hơn nhiều, qua chút thời gian nữa là có thể vào vương phủ thỉnh an .” đến mẫu thân, Dịch Cẩm Hồng cao hứng, nhưng ngay sau đó chững lại, “Cẩm Hồng muốn lạy Lâm thúc làm nghĩa phụ, nhưng Lâm thúc thúc người có quyền làm chủ …”



      Khinh Nhan khẽ sửng sốt chút, sau đó lại thoải mái cười. Đứa bé này quả nhiên thông minh! Nàng nhìn Lâm Khinh Vân : “Sư huynh cần quá băn khoăn, nếu huynh qua phủ Nguyên soái, hẳn biết tại sao ta đem Cẩm Hồng đến Vương phủ. Sau này có huynh chăm sóc, ta cũng yên tâm, mà sư huynh cũng cần cả đời tịch …”



      Trong giây lát Lâm Khinh Vân hiểu được ý tứ của nàng, vội cúi người : “Thuộc hạ hiểu. Tạ ơn các chủ thương cảm! Thuộc hạ chỉ là … chẳng qua là thấy thân phận hèn mọn …”



      “Sư huynh quá lo lắng rồi. Huynh là sư huynh của ta, cũng chính là huynh trưởng của ta, sao thể làm nghĩa phụ của cháu ta? Nếu phụ thân nó thương, sư huynh thay ca ca ta nuôi dưỡng tốt đứa bé này !”



      Khinh Nhan nháy mắt với Dịch Cẩm Hồng, Cẩm Hồng nhanh qua quỳ gối trước mặt Khinh Vân, lớn tiếng : “Hài nhi bái kiến nghĩa phụ!”



      Lâm Khinh Vân cảm kích nhìn Dịch Khinh Nhan cái, vội đem Dịch Cẩm Hồng đỡ dậy, dịu dàng nhìn hài tử thông minh trước tuổi này.



      chưa nghĩ đến là mình có thể làm phụ thân, trong lịch sử Lăng Tiêu các, cho tới giờ có ám vệ nào được làm phụ thân. Dù đứa bé này chỉ là nghĩa tử, nhưng là chủ nhân cho , còn là cháu ruột của chủ tử, này cùng ruột thịt với mình có gì khác nhau?



      Sư muội là thiện tâm, mặc dù bị cho là  tư nô, nhưng nàng vẫn gọi là sư huynh như cũ. Nàng tốt đẹp như vậy, đáng tiếc vĩnh viễn cũng thuộc về mình…



      Lúc chạng vạng Nguyên Tĩnh vũ mới trở về Hành Hương uyển, vẻ mặt có chút mệt mỏi, nhưng chỉ mong ánh mắt của nàng, có chút lo lắng. “Nàng vẫn khỏe chứ?” chần chừ hỏi.



      mặt Khinh Nhan hàm chứa ý cười nhàn nhạt, nhàng tới, dịu dàng tựa vào ngực , vòng tay ôm quanh hông , giọng : “Ta cũng tin tưởng thần quỷ, chàng đừng lo lắng!”



      Vì nàng chủ động dịu dàng, bởi vì nàng kiên cường cùng quan ái, buồn bực trong lòng Nguyên Tĩnh Vũ hóa thành hư . ôm chặt nàng, mặt lộ ra máy phần cười thoải mái. Khinh Nhan của a, vốn là nữ nhân kiên cường như thế, khéo hiểu lòng người, diu dàng như nước như thế …



      “Khinh Nhan …” giọng gọi nàng.



      “Ân?” Nàng có ngẩng đầu, ở trong lòng lười biếng đáp tiếng.



      “Có nàng … tốt …” giọng thở dài.



      Nàng chậm rãi ngẩng đầu nhìn , trong lòng có chút xao động. thở dài thế này, phần ôn tình này, chân chân làm cho người khác khó phân biệt giả. Dịu dàng thâm tình như vậy, có được mấy người có thế chống đỡ? Nhưng là, lời của , thề của có thể tin sao …



      Nguyên Tĩnh Vũ kéo nàng đến ghế dựa ngồi xuống, ôm cả hông nàng, để nàng ngồi người mình, híp mắt : “Nghe nàng ta là nữ nhi nhất của Yến vương.”



      Khinh Nhan tựa đầu trước ngực , khẽ cười : “Nhìn chút là biết!”



      Khóe miệng Nguyên Tĩnh Vũ nâng lên, mỉm cười cúi đầu nhìn Khinh Nhan, trầm mặc chốc lát mới gật đầu mà : “Nếu nàng chọn tặng lễ vào ngày này cho chúng ta, chúng ta nếu hồi báo đại lễ cho Yến vương được rồi.”



      Khinh Nhạn nhàng “Ân” tiếng , “Chàng xem rồi làm!” Sau đó liền nhắm mắt lại, tựa hồ dám mở miệng tính toán.



      “Ý của ta là đem tro cốt của nàng cho Yến vương, đồng thời để Phượng Khinh Trần vào dịp này luôn, nàng xem có thích hợp  ?”



      “Cũng tốt, xem như là thời cơ !” Nàng tựa vào trước ngực gật đầu cái, thậm chí có mở mắt. Nhưng qua lát, nàng lại ngẩng đầu rất nghiêm túc : “Người cho chàng rồi, chàng tùy ý có thể an bài.”



      lẳng lặng ngưng mắt nhìn nàng, thấy nàng tựa hồ bị chuyện này làm cho thương tâm khổ sở, trong mắt dần có tia vui sướng cùng mong đợi. Hôm nay là ngày nàng tiến làm Bình phi, cũng có thể xem như là tân hôn của bọn họ rồi …



      Trải qua mấy ngày nay, phải là cảm thấy, lòng của nàng chợt xa chợt gần, đặc biệt là sau khi thương thế dần tốt hơn. Cho nên mới gấp gáp đem nàng tấn phong Bình phi, cũng là trong lòng khẩn trương, sợ nàng rời . muốn đem nàng nhốt chặt vào lòng, nếu lúc nào an tâm được. Thứ tình cảm này quá phiêu nhiểu, hiểu mặc dù tha thứ cho , nhưng nàng đối với vẫn đủ tin tưởng, cho nên chỉ dùng tình cảm hoàn toàn trói buộc nàng được, vì vậy thêm danh phận.



      Thương thể của nàng ngại, nhưng nàng vẫn cho vượt qua lôi trì bước (làm chuyện ấy =.=!!!), chỉ cho nhìn, cho ăn … tại hiểu nàng. Nếu tính toán cũng chung đụng cả đời, nàng cũng cùng thân mật như vậy. Giữa bọn họ nhìn cũng nhìn qua rồi, hôn cũng hôn qua, ôm cũng ôm rồi, chỉ còn kém bước kia. Nếu như nàng đều cho , như thế nào lại đem thân thể giao cho đây? Chẳng lẽ nàng vì từng làm chết tâm mà cố ý hành hạ ?



      Chỉ có nam nhân trải qua mới hiểu được thống khổ của loại hành hạ dục hỏa khó nhịn này. Nàng ràng ở bên cạnh , cười yếu ớt nhàng, dịu dàng khéo hiểu lòng người như vậy, hương thơm động lòng người như vậy … lại thể ăn được …



      Trong lòng vô số lần tức giận mỗi khi nghĩ tới, đợi đến ngày kia, nhất định để cho nàng mấy hôm xuống giường được! hừ! Chắc chắn ngày như vậy!
      Mieu1810, Halong-ngocOriole5185 thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 27. Ân ái lưỡng nghi ngờ (Trung)

       Edit :Yên Chi




      <img class="aligncenter" alt="" src="https://i.imgur.com/hOUhXA6.png" width="620" height="3000" />




      ! Nhất định … Ta từ nay về sau chỉ có mình nàng …” tranh thủ thời gian giải thích. Lần đầu nghe nàng đến về sau, còn chủ động đến mang thai, nghĩ tới nàng ôm hài tử của bọn họ, lòng khỏi ngọt ngào hân hoan.

      “Nếu tương lai ta xuất chinh ở ngoài, hoặc ở nhà mang thai, chàng xuất chinh bên ngoài, nhất định có người muốn hiến sắc cho chàng, thậm chí nửa đêm cũng có nữ nhân lén bò lên giường chàng, dù sao lúc đó ta cũng có bên cạnh, cũng có người biết, hừ hừ …”

      “Ha Ha!” ôm nàng chặt, vui vẻ cười lên. Nàng hóa ra là quan tâm đến !

      “Chàng cười cái gì?” Khinh Nhan tức giận nhéo lên cánh tay của .

      Nguyên Tĩnh Vũ lại cười đến vui vẻ hơn. “Khinh Nhan.” vào bên tai nàng. “Tương lai nếu có nữ nhân lén chạy vào doanh trướng với ý đồ làm hư danh tiết của ta, ta liền chém chết nàng ta!”

      “Dùng rồi mới chém?”

      “Dùng như thế nào?” nhíu mày cười cười nhìn nàng, phát ra mặt đỏ ửng, đưa ngón tay vỗ về đôi môi nàng.

      Khinh Nhan nghĩ đến kích tình vừa rồi, lại dám trêu chọc , vội vàng né cánh tay của , xấu hổ nằm gối, buồn bực : “Ta gì cũng ! Ngủ! cho nhảm nữa, nếu tối mai chàng ở thư phòng ngủ!”

      Nguyên Tĩnh Vũ vui vẻ cười trận, lúc này mới lật ngược thân thể nàng ôm vào ngực, hòa nhã : “Chớ buốn bực. Ta bảo đảm làm loạn là được …”

      Tựa vào ngực , yên lặng lúc, Khinh Nhan chợt giọng : “Ta phải trừng phạt chàng, cũng phải khảo nghiệm chàng … Ta phải là nguyện ý, chỉ là bây giờ còn chưa thể …”

      “Chưa thể? Tại sao?” Nguyên Tĩnh Vũ lập tức hưng phấn, Những lời này là lời dễ nghe nhất a, tốt đẹp chính là hy vọng phía trước!

      “Nội công của Lăng Tiêu các cùng với người khác bất đồng, thời điểm nữ tử thất thân truyền hết công lực của mình cho nam nhân, mà công lực tại của ta chỉ khôi phục chừng 3, 4 tầng …”

      “Ta ngại, ta ngại, ta hành tẩu giang hồ, cần võ công cao như vậy làm gì, Khinh Nhan …”

      Trong hưng phấn, Nguyên Tĩnh Vũ lại muốn giở trò, lại bị Khinh Nhan khẽ đánh cái. uất ức nhìn nàng, nàng lại trừng cái : “Ta luyện được tới tầng thứ tám của Thúc Thủy Ngọc công, phải lúc khỏe nhất mới có thể truyền công lức, ít nhất bảo vệ được hai mươi năm thanh xuân đổi, sao có thể nhất thời vì dục vọng mà bỏ mất tuổi thọ mười năm?”

      ra nàng hai mươi năm thanh xuân đổi chính là hơn hai mươi tuổi? Nguyên Tĩnh Vũ khiếp sợ nhìn nàng : “Nếu như lời nàng, võ công Lăng Tiêu các chẳng phải tu thành tiên thuật?”

      “Cái gì là tiên? Thế gian này tiên có tồn tại sao? Ta cho tời giờ đều tin điều này. Chỉ là nội công của chúng ta có thể trì hoãn tuổi già, kéo dài tuổi thọ.” Nàng nhàng cười, trong mắt lóe lên mấy phần đắc ý.

      ôm chặt nàng cười : “ ra ta bắt được tiểu tiên nữ …” lat sau, nhịn được hỏi: “Vậy chừng nào nàng mới khôi phục được toàn bộ công lực?”

      “Khoảng ba tháng !” Nàng , dựa đầu vào ngực , “Ta muốn tham gia đại hội võ lâm khoảng giữa tháng ba, chờ ta trở lại, sau đó, chàng muốn thế nào liền thế đấy …”

      Muốn thế nào liền thế đấy? Muốn thế nào liền thế đấy …

      Nàng rốt cuộc cho kỳ hạn xác thực! Chỉ là tại mới là ngày chín, còn những hơn hai tháng … nghĩ tới đây, nhịn được thở dài.

      Nguyên Tĩnh Vũ ôm chặt Khinh Nhan, đoán chừng là tối nay ngủ được nữa rồi!
      Oriole5185 thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      font-family: 'Times New Roman',serif;']Chương 27: Ân ái lướng nghi ngờ (hạ)

      font-family: 'Times New Roman',serif;']Edit: Yên Chi

      #000000; font-family: 'Times New Roman',serif;']Beta: Evy Nguyen

      <img class="aligncenter" alt="" src="https://i.imgur.com/0A5mH3v.png" width="620" height="3000" />
      <div><br style="color: #000000;" />Hôm nay Giản vương phi cùng Dịch Khinh Nhan đều mặc lễ phục màu đỏ sẫm, cổ áo thêu hoa văn hình mây cùng sắc màu đen đỏ, từ eo rũ xuống hai dải băng dài tới trước gối, theo bước chân đều đều bãi động. Hai người đều đội đôi kim phượng thoa, mỗi con phượng ngậm hai chuỗi tiểu kim châu dài rũ xuống hai bên, trước sau va chạm theo từng nhịp chân, phát ra thanh nhở mà tiếng vang thanh thúy. Chúng thần trong mấy ngày nay nhìn thấy Dịch Khinh Nhan trong trang phục trắng thuần khiết, cần thịnh trang cũng ung dung khí độ hơn Giản vương phi nhiều rồi, khỏi làm người khác ghé mắt.

      Nguyên Tĩnh Vũ thích mang vương miệng, nhưng hôm nay thể đội. Vương miện cùng lễ phục chư hầu là màu đen, lưu miện (dải vải mỏng đính cùng với mũ miện) trước sau lấy lụa kim tuyến rũ tất cả chín chuỗi ngọc châu, mỗi phía chín viên, tựa như lưu miện thiên tử, vô hình trung hiển thị uy nghiêm.

      Vóc người cao ngất cùng trường bào dài sổ xuống nhìn trông rất oai hùng. Lễ phục màu đen trang nghiêm mà đại khí, cổ áo cùng đai lưng là màu đỏ sậm thêu hoa văn cát tường hình mây, tương tự hai vị vương phi. thanh bảo kiếm Thanh Đồng giắt bên hông, tục truyền là tổ tiên Nguyên thị năm đó tranh thiên hại sử dụng bội kiếm này. Ngày thường, chuôi bảo kiếm này vẫn đặt ở thư phòng trong Trích Tinh lâu, bình thường Nguyên Tĩnh Vũ vẫn có thói quen đeo bảo kiếm, nên bề ngoài thoáng qua cũng khá quen thuộc.

      Nguyên Tĩnh Vũ màng theo mọi người chậm rãi lên cấp bậc, bầu trời sáng lạng vô cùng, từng chùm ánh sáng xuyên qua đám mây, mặt trời dần dần lộ .

      tế đài dựng 16 trụ đá xanh lớn, đặt 16 chậu than bằng đồng, giờ phút này lửa cháy hừng hực thiêu đốt, cùng màu với màu chân trời.

      Sau khi mọi người vào vị trí ngay nhắn, tế ti đọc tế văn, sau đó hạ nhân đem tam sinh (súc vật dùng cúng tế) cùng nhiều vật tế đưa lên tế thai, đặt ở trước Thiên địa thần bài. Kế tiếp, Nguyên Tĩnh Vũ cùng mọi người quỳ lạy, đọc tế từ, dâng hương khấn cầu, sau đó, đám nam tử trẻ tuổi mặt trang phục cổ xưa nhảy vũ điệu tế tự, cầu xin năm mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an.

      Lễ tất, mặt trời lên cao, ánh sáng chói lọi từ sau thần bài chiếu đến, chiếu lên thần thái nghiêm túc của Nguyên Tĩnh Vũ, phong hoa động, khí vũ bất phàm.

      (Hoàn quyển 1)
      Mieu1810Oriole5185 thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      [ Quyển thứ hai : Tình định ở Trung Châu]
      Chương thứ nhất: Hồn mộng cũng thể đến biên thùy
      Edit: Quảng Hằng


      <img class="aligncenter" alt="" src="http://xichdiemquocvuong.files.wordpress.com/2013/03/101apple_img_1681.jpg" width="522" height="332" />

      Từ buổi lễ tế trời trở về, Dịch Khinh Nhan càng cảm thấy Nguyên Tĩnh Vũ có chút dấu hiệu khống chế được mình, vì vậy đuổi thư phòng ngủ, nhưng thế nào cũng chịu, tình nguyện buổi tối mỗi ngày chịu hành hạ, cũng chịu buông tha chút ngon ngọt nào đó.

      Khinh Nhan cũng cảm thấy mình trong khoảng thời gian này có chút tâm phiền ý loạn, rất nhiều lần cũng thiếu chút nữa cầm giữ được mình. Nghĩ đến đại hội võ lâm cử hành ở Trung Châu vào tháng ba năm nay, nàng quyết tâm luyện công phu của mình giỏi, tranh thủ ở trước đại hội hoàn toàn khôi phục võ công.

      Ngọc công Giang Thúc Thuỷ của Lăng Tiêu các tổng cộng mười hai tầng, nhưng đệ tử phổ thông đều chỉ có thể học được tầng thứ tám. Nếu phải làm Các chủ, Dịch Khinh Nhan cũng biết ra là ngọc công còn có bốn tầng võ học cao thâm. Nhưng rất đáng tiếc chính là, các sư tổ của Lăng Tiêu các là từ Thánh nữ Thiên Nhất Giáo Phương Bắc trốn chạy đến đây. Lúc ấy vị Thánh nữ có võ công cao nhất cũng chỉ trộm được ngọc công Giang Thúc Thủy tầng thứ mười mà thôi, hai tầng võ công cuối cùng của tâm pháp phía sau vẫn nắm giữ ở trong tay giáo chủ Thiên Nhất Giáo. Lăng Tiêu các sau này cắm rễ ở Giang Nam vẫn xử khiêm tốn, chính là hy vọng trêu chọc đến khắc tinh Thiên Nhất Giáo này.

      Lại , Thiên Nhất Giáo cùng Lăng Tiêu các ra có cùng nguồn gốc. Nhiều năm trước vị giáo chủ kinh tài tuyệt diễm Thiên Nhất Giáo căn cứ nội công tâm pháp tự mình cải tạo ra công pháp ngọc công Giang Thúc Thủy, đem truyền cho thê tử của mình, sau lại phát lúc hai người giao hợp, tất cả công lực của thê tử đều truyền cho mình. Vì thế, tiến hành sửa đổi lần nữa đối với ngọc công Giang Thúc Thủy, cuối cùng trở thành công pháp tu luyện của Thánh nữ  Thiên Nhất Giáo.

      Nếu Thánh nữ Thiên Nhất Giáo, là thê thiếp đặc biệt bồi dưỡng dành cho giáo chủ, cho nên toàn bộ chọn lựa ấu nữ có tư chất cùng tướng mạo cực kì  tốt, đợi đến công lực đủ thành liền hiến thân cho giáo chủ, trợ giúp giáo chủ luyện công. Sau lại có sáu vị Thánh nữ cam lòng tiếp nhận số mạng như vậy, che giấu võ công của mình, thừa dịp lúc giáo chủ ra ngoài chạy ra khỏi Thiên Nhất Giáo tới Giang Nam, mai danh tích nhiều năm sau thành lập Lăng Tiêu các.

      Khinh Nhan cũng là sau khi lên làm giáo chủ thấy thủ bút của sư tổ mới hiểu được đoạn quá khứ này, đồng thời cũng lấy được tầng chín và mười của nội công tâm pháp. Đem tất cả vụ của sư môn cũng giao cho sư phụ của mình, đồng thời cũng đem hai tầng nội công tâm pháp kia cho sư phụ.

      Sư phụ từ trước đến giờ say mê võ học, lần này nàng bị thương nặng như vậy, thiếu chút nữa ngay cả mạng sống cũng còn nếu sư phụ phải bế quan ở bên trong, chỉ sợ sớm chạy tới Dụ Dương rồi. Dù sao nàng mới là Các chủ Lăng Tiêu các, nàng cũng phải cố gắng nhiều mới được!

      Lúc Khinh Nhan với Nguyên Tĩnh Vũ muốn bế quan luyện võ, sắc mặt của Nguyên Tĩnh Vũ vô cùng khó coi, có chút tức giận, có chút cam lòng, còn có chút bất đắc dĩ, cuối cùng cũng là có biện pháp nào để giữ nàng.

      Vào cuối tháng, Lăng Tiêu các phái hai tới vương phủ, trở thành thị nữ cận thân của Dịch vương phi. Bởi vì Dịch Khinh Nhan bế quan, cho nên để cho hai người các nàng tạm thời ở lại Phong Khinh Uyển chăm sóc ăn uống cuộc sống thường ngày của Nguyên Tĩnh Vũ  .

      Hai thị nữ này người tên là Ngụy Tử Yên, mười bảy tuổi, người khác tên là Khâu Tử Y, mười lăm tuổi. Hai nữ tử đều là thiếu nữ xinh đẹp cực kỳ xuất sắc, lại thông minh lanh lợi. Đặc biệt là Khâu Tử Y, bởi vì trẻ tuổi, còn mang theo nét ngây thơ xinh đẹp của thiếu nữ, hay cười nhàng, giọng thanh thúy, phàm là thị vệ gặp qua nàng, người nào thích nàng, ngay cả Nguyên Tĩnh Vũ có lúc cũng nhịn được mỉm cười nhìn nàng.

      Những ngày Khinh Nhan bế quan, đó cũng là những ngày mà Nguyên Tĩnh Vũ sống tốt chút nào.

      Ban ngày thời điểm bận rộn còn đỡ, nhưng mỗi khi đêm về lại gian nan thôi. Trong đầu luôn lóe lên bóng dáng của nàng, có dịu dàng, lạnh lùng còn có nụ cười vui vẻ, tức giận, động lòng người nhất là những lúc nàng động tình. Đôi mắt mờ sương, vẻ mặt kiều mỵ, mặt đỏ ửng, bên môi lại ngừng thốt lên những tiếng rên rỉ động lòng người mà ngay cả chính nàng ấy cũng biết. . . . . Oh, là nhớ nàng mà! Dù là để cho ôm cái, hôn nàng cái thôi, để giải nỗi khổ tương tư cũng được! Nhưng chịu gặp , quấy rầy nàng luyện công. ràng là nàng hại ngủ được có được hay ?

      Đầu xuân tháng hai, băng tuyết bắt đầu tan, khí trời ngày từng ngày trở nên ấm áp, Nguyên Tĩnh Vũ đến thị sát binh doanh ở ngoại ô, sau đó lưu lại mấy ngày. chẳng những thị sát huấn luyện Thành Vệ Quân, còn cùng tướng sĩ trong doanh tỷ thí võ nghệ, tài bắn cung cùng thuật cỡi ngựa, mỗi ngày thời gian cũng sắp xếp tràn đầy, mệt mỏi đau lưng kiệt sức. thích cuộc sống như thế, để cho nằm ở giường ngủ rất nhanh.

      Buổi tối trước khi quay trở về, thống lĩnh Hình vệ Thành Vệ Quân bày tiệc rượu gọi là tiễn biệt đoàn người Vương gia cùng Tần Thống lĩnh.

      Chỉ là hai canh giờ  lộ trình là có thể trở lại vương phủ, làm gì cần tiễn biệt chứ? ràng là tiệc rượu Hình vệ mượn cơ hội lấy lòng chủ tử. Trong lòng mọi người đều biết , vừa đúng lúc mượn cơ hội thả lỏng người, Nguyên Tĩnh Vũ cũng phản đối.

      Nghĩ đến khi về nhà vẫn chưa thấy được Khinh Nhan, liền nhịn được mượn rượu tiêu sầu. Những ngày này gian nan mà, ba tháng ơi ba tháng, mau mau đến nào! Đúng rồi, Phượng Khinh Trần đến phủ Yến Vương lâu như vậy, cho dù có kế hoạch gì, cho dù có thành công hay , cũng đều nên có tin tức truyền về chứ! thế nhưng chút tin tức cũng có nhận được. Hỏi Tử Ngọc, cũng có tin tức của Phượng sư thúc.

      Bất tri bất giác uống hơi nhiều, khi Nguyên Tĩnh Vũ trở lại trong phòng liền ngủ mất rồi.

      Nửa đêm miệng khô, muốn uống ly trà, nhưng nghĩ sờ tới bên cạnh có thân thể ấm áp mềm mại, nhất thời đem say rượu của làm tỉnh lại nửa, nhịn được đầu toát ra mồ hôi lạnh.

      Trong phòng tại sao lại xuất nữ nhân?

      "Người đâu!" tức giận đem nữ nhân kia đá xuống giường, kêu lớn. Rốt cuộc ai muốn hại chết ?

      Lâm Khinh Vân cùng Tần Cánh đồng thời gần như chạy như bay vào, nhìn ở dưới giường ríu rít khóc thầm, hai người sửng sốt, chân tướng  nhìn Nguyên Tĩnh Vũ.

      Nguyên Tĩnh Vũ chỉ vào nữ nhân dưới giường : "Đây là xảy ra chuyện gì? Tần Cánh! Hộ vệ thống lĩnh là làm như thế đấy sao? Nếu người đến là thích khách, Bổn vương làm sao còn mạng để sống?"

      "Thuộc hạ thất trách! Tội đáng chết vạn lần!" Tần Cánh cũng là hiểu ra sao, đương nhiên hiểu Vương gia chắc chắn tùy tiện tìm nữ nhân, huống chi tối hôm qua say đến bí tỉ như vậy. Nhưng, nữ nhân này rột cuộc vào đây bằng cách nào? Bọn họ lại ở sát vách thế mà chẳng hề hay biết!

      Nguyên Tĩnh Vũ tức giận trợn mắt nhìn Tần Cánh, lại nhìn Lâm Khinh Vân quỳ gối bên cạnh : "Lập tức hạ chức thống lĩnh của Tần Cánh làm phó thống lĩnh, chức Thống Lĩnh do Lâm Khinh Vân tiếp nhận!"

      xong, rút ra bảo kiếm bên giường, dưới ánh mắt kinh ngạc của Tần Cánh cùng Lâm Khinh Vân trực tiếp vung về hướng nương kia, , mắt thấy mũi kiếm đó đến cổ , lại đột nhiên cất cao, sau đó thu kiếm vào vỏ.

      Kèm theo tiếng kêu sợ hãi của , lọn tóc đen từ từ rơi xuống đất.

      Nguyên Tĩnh Vũ bảo Tần Cánh ra ngoài, rồi sau đó lạnh lùng nhìn Lâm Khinh Vân hồi lâu mới : "Vốn nên là kiếm giết nàng ta, nhưng vì danh dự của bản vương mà suy nghĩ, vẫn là nên giao cho Lâm Thống lĩnh xử trí ! Tin tưởng Lâm Thống lĩnh nhất định có thể đem chuyện đêm nay tra ra chân tướng!

      "Tuân mệnh!" Khinh Vân khom người lĩnh mệnh, "Xin Vương gia yên tâm, thuộc hạ nhất định tra chân tướng!"

      "Truyền lệnh xuống —— khắc sau lên đường trở về vương phủ!"
      Mieu1810Oriole5185 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :