1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Duệ Mẫn Hoàng Quý Phi - Lý Tranh (update Q4)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương thứ nhất: Hồn mộng cũng thể đến biên thùy (Hạ)

      Edit:Quảng Hằng




      Trở lại vương phủ sắc trời sáng, Giản vương phi nghe Vương gia trở về phủ, lập tức chạy tới hồi báo chuyện trong phủ mấy ngày nay , Nguyên Tĩnh Vũ liền để cho nàng lưu lại dùng điểm tâm.

      Nhìn Giản vương phi, Nguyên Tĩnh Vũ lại nhớ tới nữ nhân bế quan đó. biết chuyện tối ngày hôm qua là ý tứ của nàng hay là Lâm Khinh Vân tự chủ trương thử dò xét? Lúc ấy liền hiểu nữ nhân kia nhất định là Lâm Khinh Vân đưa đến giường , cho nên mới tức giận như vậy. Khinh Nhan dám tin !

      So sánh với những nữ nhân khác ở hậu viên vương phủ mà , Giản vương phi coi như là tương đối may mắn. Mặc dù Nguyên Tĩnh Vũ hề vào phòng của nàng nữa, nhưng nàng xử lý chuyện chính trong vương phủ, luôn có chút chuyện cần hướng Vương gia hồi báo, cho nên luôn có thể gặp mặt lần. Nếu như chọn được thời cơ tốt, còn có thể cùng cùng nhau ăn bữa cơm, hoặc là tản bộ gì đó. Dĩ nhiên, biện pháp tốt nhất chính là mang theo mấy hài tử cùng đến, thứ nhất để cho bọn chúng thỉnh an phụ vương, thứ hai chính nàng cũng có thể mượn thêm nhiều cơ hội ở bên cạnh Nguyên Tĩnh Vũ lâu thêm chút.

      Nguyên Tĩnh Vũ mặc dù cùng hai nữ nhi quá gần gũi, nhưng cũng là cốt nhục của mình, mỗi lần nhìn thấy đều hỏi thăm kĩ lưỡng cuộc sống thường ngày của bọn họ, thỉnh thoảng cũng phải hỏi tình huống mẫu thân các nàng.

      Vốn định trở lại tìm Khinh Nhan hỏi cho ràng, ai biết Giản vương phi động tác lại nhanh như vậy. Nguyên Tĩnh Vũ cũng nhanh chóng tỉnh táo lại, là quá quan tâm nàng sao? đều đưa tôn nghiêm của mình thả vào dưới chân mặc nàng đạp, nàng còn muốn phải làm như thế nào nữa đây? Càng nghĩ càng giận, đến tột cùng ăn trôi, ném đũa, đổ chén dĩa, câu cũng , thẳng về hướng căn nhà gỗ trong rừng mà Khinh Nhan bế quan.

      Giản vương phi bị làm sợ hết hồn, nhưng dám đuổi theo. Nhìn bóng lưng cao ngất của Nguyên Tĩnh Vũ, bên môi nàng ta hơi lộ ra nụ cười nhàn nhạt.



      Nguyên Tĩnh Vũ tới căn nhà gỗ trong rừng, chỉ thấy Chu Tử Ngọc cùng Tiểu Hà thu dọn đồ đạc, nhưng thấy bóng dáng của Dịch Khinh Nhan.

      "Vương phi đâu?" Nguyên Tĩnh Vũ chợt có loại dự cảm xấu, Khinh Nhan rời khỏi rồi sao?

      "Hồi bẩm Vương gia, đêm qua Vương phi nhận được bồ câu đưa tin, sau đó lưu lại phong thư liền ." Chu Tử Ngọc kiêu ngạo tự ti  trả lời, đồng thời đưa lên phong thư.

      Nguyên Tĩnh Vũ nắm lấy lá thư này nhìn qua lần, giận đến mức muốn đem căn nhà gỗ trước mắt này đuốc đốt thành tro bụi, lại muốn đem người trước mắt xé thành mảnh . Trước đây có thể làm bộ như biết Chu Tử Ngọc là người của Khinh Nhan, nhưng từ khi Ngụy Tử Yên cùng Khâu Tử Y đến tất cả cũng còn là bí mật nữa. Nghĩ tới Khinh Nhan đối với   lừa gạt cùng thử dò xét, tức giận chạy vào trong nhà gỗ, rút ra bảo kiếm tùy thân quơ múa lung tung, thời gian tới chén trà, căn nhà nhà gỗ mới tinh liền bị hủy thành mảnh vụn!

      Nhìn trước mắt mảnh bừa bãi, lòng của Nguyên Tĩnh Vũ từ từ bình tĩnh lại. Cho tới giờ khắc này mới phát : Khinh Nhan mặc dù là nữ nhân, cũng tuyệt đối giống với bình thường, muốn khống chế hoàn toàn tư tưởng của nàng vĩnh viễn đều chỉ có thể là nằm mơ mà thôi! Mà càng thêm đáng sợ chính là, tâm tình của mình thế nhưng hoàn toàn bị nàng làm xáo động, vì nàng vui mà vui mừng, vì nàng lo mà gấp, vì nàng tin tưởng mà tức giận, vì nàng rời mà mất mác luống cuống. . . . . .

      Nàng thế nhưng lưu lại phong thư rồi rời khỏi !

      Chu Tử Ngọc nhìn cơn giận của Nguyên Tĩnh Vũ, khóe miệng lộ ra nụ cười cao thâm, nàng là càng ngày càng bội phục Các chủ rồi !

      Trở lại Trích Tinh lâu, Nguyên Tĩnh Vũ lần nữa lấy ra lá thử mà Khinh Nhan để lại xem kỹ lần, tỉ mỉ tìm hiểu ý tứ của nàng trong thư, có gấp, có áy náy, chỉ biết là hay giả? Cho tới bây giờ mới hiểu , ở trước mặt Dịch Khinh Nhan cũng có thể có giấu giếm có thể có lừa gạt, là bởi vì từng phụ bạc nàng? Hay là muốn lấy được chân tâm của người lại khó khăn đến như vậy? cũng làm đến mức này rồi, nàng còn muốn phải như thế nào nữa đây?

      Cũng may hôm nay là mùng chín tháng hai rồi, cách đại hội võ lâm mười lăm tháng ba còn có hơn tháng, chỉ mong nàng giữ lời, sau đại hội võ lâm lập tức trở về, nếu . . . . . . cũng thể bảo đảm mình còn có thể nuông chiều nàng như thường ngày nữa . . . . .

      Buổi tối hôm đó, lúc Khâu Tử Y dâng trà cho Nguyên Tĩnh Vũ cẩn thận dẫm lên váy của mình, ly trà tay bay ra ngoài, vẩy lên người Nguyên Tĩnh Vũ thân nước trà. Nguyên Tĩnh Vũ tức giận nhìn chằm chằm nàng ta, lại thấy dáng vẻ nàng ta tay chân luống cuống lã chã chực khóc đáng thương, vừa vội vàng hấp tấp xin lỗi cầu xin tha thứ, vừa dùng ống tay áo của mình giúp dọn dẹp lá trà ngực.

      Ánh mắt Nguyên Tĩnh Vũ biến đổi, chưởng ném nàng ta ngã đến đất, nhìn dáng vẻ vô tội kia càng thêm giận dữ. hừ lạnh tiếng : "Nể mặt Các chủ của ngươi, lần này tạm tha ngươi mạng! Đừng cậy vào chính mình có mấy phần thùy mị liền khắp nơi trêu đùa thủ đoạn,mấy thủ đoạn của ngươi, chớ chi so sánh với với nàng, ngươi ngay cả xách giày cho nàng cũng xứng!"

      Chu Tử Ngọc nghe được tiếng vang vén rèm lên vào, chỉ liếc mắt cái liền hiểu. Nhìn Khâu Tử Y uất ức đất, rồi nhìn lại Nguyên Tĩnh Vũ lạnh lùng uy nghiêm, nàng đột nhiên cảm thấy cũng đến nỗi chán ghét như vậy nữa. Tâm tư của Khâu Tử Y nàng thấy từ lâu, cũng cùng Các chủ đề cập tới, nhưng Các chủ chỉ là cười cười, cần phải lo lắng, Vương gia có ý gì với Tử Y. Lúc ấy nàng tin lắm, cho là Các chủ quá tự tin rồi, Tử Y mặc dù tư thái chưa thành thục, nhưng trời sanh kiều mỵ, ngày thường lại xinh đẹp dáng vẻ khả ái, nếu nàng ta có lòng câu dẫn, là nam nhân liền khó tránh khỏi động lòng. nghĩ đến Các chủ lại đoán được chính xác như vậy. . . . . . Nguyên Tĩnh Vũ nhàn nhạt quét Chu Tử Ngọc cái : "Về sau Bổn vương muốn gặp lại nàng ta, Chu nương mang nàng ta trở về Lăng Tiêu các, ngay!"

      "Dạ! Vương gia!" Chu Tử Ngọc lạnh lùng nhìn Khâu Tử Y cái, xoay người liền ra ngoài. Khâu Tử Y cắn chặt môi của mình, lặng yên tiếng động đứng dậy theo ra ngoài.

      Nguyên Tĩnh Vũ đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, tại sao người bên cạnh đều muốn tính toán với ? Đồng thời, cũng vì Khinh Nhan cảm thấy đáng buồn, Khâu Tử Y này là sư phụ nàng chọn lựa ra đến hầu hạ nàng, nhưng nghĩ nữ nhân này thế nhưng vắt óc tìm mưu kế muốn dẫn dụ trượng phu của nàng. . . . . .



      biết Khinh Nhan bây giờ ở đâu? Nàng có nhớ như nhớ nàng ?

      Ngày thứ hai, Nguyên Tĩnh Vũ liền nhận được Trung Châu cấp báo, Nghệ An vương Tiêu Dật Phi bệnh nặng, xin lập tức nhanh đến Trung Châu.

      Lại bệnh nặng rồi sao?

      Nguyên Tĩnh Vũ cười khổ. Cơ hồ đầu mùa xuân hàng năm Dật Phi cũng "Bệnh nặng" lần, sau đó để cho chuyến, tựa hồ chỉ muốn gặp chút sau khi gặp mặt, bệnh của Dật Phi chuyển biến tốt, thế nhưng thành thuốc tốt chữa bệnh cho Dật Phi rồi ! Năm ngoái Dật Phi căn bản cũng bệnh vào là lúc này, đến Trung Châu ở nửa tháng, sau đó thuận đường đất phong của Nam Vương điều tra quân tình dân sanh, đường trở về  bị mật thám của Nam Vương phát , suýt nữa mất mạng, làm phiền Khinh Nhan ngang qua cứu giúp. . . . . .

      Khinh Nhan. . . . . . Ai, tại sao lại nhớ tới nàng nữa rồi? Đúng rồi! Đại hội võ lâm cũng cử hành ở Trung Châu, có thể ở Trung Châu lâu mấy ngày, đợi nàng làm xong chuyện cùng nhau trở về! chừng bây giờ nàng đến Trung Châu, cho nên bọn họ nhất định phải đợi đến sau đại hội võ lâm mới có thể gặp nhau!

      Nghĩ tới đây, Nguyên Tĩnh Vũ lập tức truyền lệnh thu dọn đồ đạc lập tức Trung Châu.

      Bởi vì hàng năm đều có lần như vậy, thần tử cũng thành thói quen, Lâm Khinh Vân dưới giúp đỡ của Tần Cánh rất nhanh liền chọn lựa thị vệ theo, mười hai tháng hai liền xuất phát hướng về châu thủ phủ Vinh Dương.
      Mieu1810Halong-ngoc thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Quyển II :Tình định ở Trung Châu

       Chương thứ hai: Xuân tới,nỗi buồn cũng tới theo( thượng )

      Edit: Ớt Chỉ Thiên


      Beta:yunafr




      Mặc dù trong thư từ Trung Châu đến Nghệ An vương bệnh tình nghiêm trọng, nhưng Nguyên Tĩnh Vũ cũng đem chuyện đó để ở trong lòng.Dật Phi lần thứ nhất gởi thư phải bệnh tình nghiêm trọng sao? Nhưng lúc ra roi thúc ngựa tiến vào Trung Châu mới biết tình cảnh Dật Phi lần này đúng là bệnh nặng rồi. Cả Trung Châu, từ quan khanh cho tới dân chúng, người người đều là bộ dạng ưu sầu.Khắp nơi trong quán trà mọi chủ đề đều về bệnh của Vương gia ở thời kỳ chót, người người đều lo lắng cho tương lai Trung Châu  .



      Ngoài có cường địch mắt nhìn chằm chằm, bên trong lại sắp lâm vào tình cảnh vô chủ. Nghệ An Vương Thượng thế tử khỏe, cũng có huynh đệ hay con cháu, Trung Châu to lớn sắp lâm vào tình cảnh náo động, vì vậy người người sầu lo.



      Nguyên Tĩnh Vũ nhìn tình cảnh như vậy bất giác tâm thẳng hướng trầm xuống. Dật Phi năm nay chỉ hai mươi bảy tuổi, trẻ như thế. . . . . . Nhưng nếu là như vậy ngộ nhỡ….. Trung Châu thế nào? Trung Châu cùng Dụ Dương là thân gia với nhau, cho nên và Dật Phi rất đón kết và tinh tưởng lẫn nhau, chính nhờ vậy mà bọn họ mới có thể đứng vững trong cái loạn thế này.Nếu Trung Châu nội loạn,   bị chung quanh mấy nhà phân chia. Đến lúc đó, Dụ Dương thực lực giảm mà Nam Vương Yến vương thực lực tăng nhiều, đừng bảo là tranh bá thiên hạ, có thể giữ được mình cũng là may rồi!



      Nghĩ tới bộ dạng nam tử đẹp như tinh nguyệt trong trí nhớ tái nhợt nằm giường bệnh, lòng của Nguyên Tĩnh Vũ liền nhịn được rối rắm, khó chịu biết mấy.



      Năm đó Đại ca đột nhiên qua đời, Đại tẩu cùng Vương Thái Phi đều chọn chất nhi Tường Hảo kế vị, mặc dù Tường Hảo có nhanh còn , nhưng tám tuổi rồi, qua mấy năm là có thể cưới phi tử, Dụ Dương rất nhanh có người thừa kế khỏe mạnh. Lúc ấy chúng thần Dụ Dương chia làm hai phái, nhất phái ủng hộ Nguyên Tường Hảo kế vị, Vương Thái phi nhiếp chính.Nhất phái chủ trương gắng sức ủng hộ kế vị. Cuối cùng cũng là bởi vì có Trung Châu Nghệ An vương Tiêu Dật Phi minh xác ủng hộ, có thể thuận lợi kế vị. Lúc ấy Dật Phi Trung Châu cùng Dụ Dương nhất vinh câu vinh, nhất tổn câu tổn(2) cho nên Dụ Dương thể suy yếu xuống, Trung Châu cũng thể khiến Dụ Dương suy yếu xuống.Vì vậy,Dụ Dương Vương tuyệt thể để cho đứa kế vị.



      Lúc ấy Nghệ An vương Dật Phi chẳng qua cũng mới kế vị được nửa năm, triều chánh cũng quá ổn định.Vì ủng hộ , tiếc đắc tội cùng Tỷ tỷ của mình.Nhờ Dật Phi kiên trì xuống, cuối cùng Đại tẩu cùng Vương Thái Phi mang theo Tường Hảo trở về Trung Châu, đem Dụ Dương vương phủ hoàn toàn giao cho và Thục Ninh.



      Dật Phi cùng đồng dạng là thứ xuất, bất đồng là mẫu thân của xuất thân hàn vi lại mất sớm, mà mẫu thân Dật Phi  mặc dù là Nghệ An vương thị thiếp, nhưng cũng là Dụ Dương Vương thứ xuất nữ nhi. Nhưng vì để cho Dật Phi bình an lớn lên, từ chính là bị nuôi dưỡng giống như nữ nhi, cho đến khi hai đứa con trai của Nghệ An vương phi  cùng qua đời vì bệnh , Nghệ An vương bắt đầu sầu lo hậu đại kế tự, mẫu thân  của Dật Phi mới để cho khôi phục thân phận nam nhi. Nhưng Dật Phi bị lập làm thế tử lâu, mẹ của liền bị bí mật xử tử.



      Lúc , Dật Phi mỗi lần tới Dụ Dương, đều chỉ cùng chơi đùa, bởi vì huynh đệ tỷ muội hai nhà chánh phi sở sinh đều nhìn tới hai người bọn họ. Lúc vẫn nghĩ rằng Dật Phi là , hai đứa bé tâm  lẫn nhau, suy nghĩ. từng qua với Dật Phi mình muốn cưới nữ tử dịu dàng lại thông minh làm vợ, cùng nàng chia sẻ ngọt bùi cai đắng, cả đời nàng, giống phụ vương cưới nhiều nữ nhân như vậy cả ngày sanh . . . . . .



      Bởi vì Trung Châu cùng Dụ Dương thay mặt kết thân, còn từng qua khi trưởng thành cưới Dật Phi làm phi. Dù sao đại ca cưới Dật Phi tỷ tỷ, Dật Phi nếu là chỉ gả Dụ Dương Nguyên thị, liền cũng chỉ có thể gả cho . Chỉ là vô luận như thế nào cũng nghĩ tới Dật Phi cư nhiên là nam tử.



      Nếu như có Dật Phi, sao có thể có Nguyên Tĩnh Vũ cùng Dụ Dương hôm nay? Nhưng là, Dật Phi . . . . . .



      Ai!



      Nguyên Tĩnh Vũ ngày đêm kiên trì, rốt cuộc ở ngày Mười chín tháng hai đến thủ phủ Vinh Dương Trung Châu. Xuống ngựa ở trước đại môn vương phủ, bất chấp qui cũ, liền trực tiếp vọt vào. Cũng may thị vệ trước  mới vừa rồi thông báo qua, cửa chính mở ra lớn, quản gia còn đứng ở cửa lo lắng nhìn quanh chờ đợi, thấy Nguyên Tĩnh Vũ xuống ngựa, vội vàng nghênh đón.



      Nguyên Tĩnh Vũ có ý định hàn huyên cùng vị lão quản gia này, bước dài vào vương phủ, vừa vừa nghiêng đầu hỏi: "Vẫn còn ở chỗ cũ sao?"



      Lão quản gia thở hồng hộc đuổi kịp bước chân của , đáp: "Đúng, đúng , Vương gia vẫn ở tại Thanh viên. . . . . ."



      "Ngươi từ từ , Bổn vương biết đường!" Nguyên Tĩnh Vũ vội vàng  lưu lại câu, gia tăng tốc độ hướng thanh vườn tới.



      Nguyên Tĩnh Vũ đối với Nghệ An vương phủ là vô cùng quen thuộc. hàng năm đều tới đây ở lại ít nhất nửa tháng, trong vườn hoa có mấy ngọn núi giả,chỗ kia trồng hoa cỏ gì, nhắm mắt cũng biết được.



      năm tới, Nghệ An vương phủ ra là vẫn như cũ, có bao nhiêu thai đồi, thai đổi lớn nhất là người trong vương phủ. đường tới, vô luận thị vệ thị nữ, người người ai cũng là bộ dạng thương tâm lo âu, ngay cả hành lễ với cũng có chút hốt hoảng.



      Rốt cuộc vào tới nơi Tiêu Dật Phi ở Thanh viên.



      Cả vườn rất an tĩnh, tựa hồ gì thay đổi so với trước đây. ngang qua Phi Phượng lâu thấy trong phòng nghị lầu tựa hồ có rất nhiều người, liền vào.Dật Phi thân thể tốt, cho nên ở trong vườn của chính mình xây tòa Phi Phượng lâu, hằng ngày xử lý quân chánh vụ đều ở lầu hai Phi Phượng lâu, có chuyện trọng đại triệu tập chúng thần liền ở phòng nghị lầu .Trong đại sảnh nghị rộng rãi của lầu Phi Phượng lâu, Trung Châu văn võ chúng thần tề tụ chỗ, mặt ủ mày ê nghị luận ầm ĩ.Nguyên Tĩnh Vũ đợi thông báo liền sải bước vào, lại thấy mọi người giống như ở trong bóng tối giãy giụa bồi hồi hồi lâu rốt cuộc nhìn thấy tia ánh rạng đông, mặt rốt cuộc lộ ra chút sắc mặt vui mừng .



      "Tham kiến Dụ Dương Vương!" Mọi người phục hồi tinh thần lại cùng kêu lên hành lễ tham bái.



      "Chư vị đại nhân xin đứng lên!" Nguyên Tĩnh Vũ sải bước vào,lo lắng hỏi, "Lần này lại nghiêm trọng như thế sao?"



      Mọi người nhao nhao gật đầu mà than thở.



      "Hôm nay tình huống như thế nào? Người có tỉnh ? Thôi, ta trước xem chút. . . . . ." Nguyên Tĩnh Vũ vừa vừa hướng Tiêu Dật Phi phòng ngủ tới.



      Nguyên Tĩnh Vũ chân trước vừa , mọi người lại nghị luận tiếp, nhưng so sánh với lục thần vô chủ lúc trước, giờ phút này mọi người phần lớn trấn định lại.



      Nguyên Tĩnh Vũ tới phòng ngoài phòng ngủ Tiêu Dật Phi chờ thị nữ thông báo.Rất nhanh,Tiêu Dật Phi vương phi Nguyên thị Tĩnh Trinh liền dẫn Tiêu Dật Phi tỷ muội cùng thị thiếp ra ngoài đón .



      Thấy nhiều người như vậy đều ở đây, Nguyên Tĩnh Vũ biết Dật Phi lần này bệnh là rất nghiêm trọng, trong lòng cũng bắt đầu chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất. . . . . .



      "Nhị ca. . . . . ." Vương phi Nguyên Tĩnh Trinh nhìn thấy Nguyên Tĩnh Vũ tới đây, vội vàng nhào tới đến trong ngực khóc lên.



      Nguyên Tĩnh Vũ nhè vỗ lưng của nàng tựa như an ủi, trong miệng lại lo lắng hỏi: "Dật Phi như thế nào?"



      Nguyên Tĩnh Trinh lắc đầu cái, câu  đều ra .



      Nguyên Tĩnh Vũ nhìn thần sắc chúng nữ tử trước mặt, đều là bộ mặt bi thiết. Tim của cũng nhịn được càng thêm hoảng loạn, vì vậy khe khẽ đẩy Nguyên Tĩnh Trinh : "Ta vào xem chút."



      vén rèm lên tới phòng trong, chỉ thấy nam tử áo trắng lẳng lặng đứng ở trước giường, chăm chú nhìn rất lâu nhưng gì cũng có làm lễ ra mắt. Tiêu Dật Phi nằm ở giường, gầy gò thành hình người, mặt thấy tia huyết sắc.



      Nguyên Tĩnh Vũ trong lòng đau xót, vội vàng chạy tới trước giường. nhàng vén chăn lên kéo tay Tiêu Dật Phi ra , ngưng thần bắt mạch.



      Mặc dù với y thuật cũng tinh thông, nhưng là biết Dật Phi  mạch tượng yếu ớt.



      ". . . . . . Biểu ca?"



      Tiêu Dật Phi từ từ mở mắt, nhìn Nguyên Tĩnh Vũ nhíu chặt chân mày, chợt nhàn nhạt nở nụ cười.



      Nhìn nụ cười ảm đạm mặt Dật Phi,Nguyên Tĩnh Vũ đột nhiên cảm thấy hồi đau lòng."Tại sao sớm chút cho ta biết?" ra sớm có mật thám hồi báo Nghệ An vương bệnh nặng, nhưng vẫn có coi trọng, cho là Dật Phi giả bộ bệnh chỉ vì muốn tới Trung Châu. . . . . .



      "Dật Phi muốn quấy rầy biểu ca tân hôn. . . . . ." Tiêu Dật Phi chợt trở tay nắm tay Nguyên Tĩnh Vũ, "Biểu ca mang tẩu tử cùng tới sao?"



      " có!" Nguyên Tĩnh Vũ lắc đầu cái, " mình ta ra roi thúc ngựa tới . . . . . . Làm sao đệ lại. . . . . ." chợt khựng lại dám nghĩ tiếp, Dật Phi tại lại bệnh được nặng như vậy? Cùng chuyện tình và Khinh Nhan có quan hệ sao?



      Tiêu Dật Phi nhìn Nguyên Tĩnh Vũ, mặt vẫn như cũ nhàn nhạt cười: "Biểu ca tìm được người kia sao?"



      Nguyên Tĩnh Vũ nhìn gương mặt Dật Phi vốn là cực đẹp hôm nay gầy gò thành cái dạng quỷ này, chỉ còn lại cặp mắt vẫn như cũ hàm chứa cẩn thận cùng chờ đợi như năm trước nhìn , trong lòng khỏi do dự chút.



      tự nhiên biết Dật Phi muốn nghe chính là cái gì, nhưng nếu như mình lừa , Dật Phi có thể tốt lên sao?



      Tiêu Dật Phi chợt buông tay Nguyên Tĩnh Vũ, thê thảm  cười.



      "Biểu ca, huynh cần khổ sở. . . . . . Dật Phi hiểu. . . . . ."



      Lúc này, Vương phi Nguyên Tĩnh Trinh nhàng vào, giọng : "Vương gia, Sầm đại nhân bọn họ đợi ngày, có phải hay . . . . . ."



      Tiêu Dật Phi ngước mắt nhìn Vương phi cái, nhàn nhạt : "Để cho bọn họ tất cả vào . . . . . ."

      Các bạn nhớ click vào các dòng quảng cáo  để ủng hộ bọn mình nhé ^^
      Mieu1810, Halong-ngocOriole5185 thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương thứ 2 : Xuân tới, nỗi buồn cũng tới theo (hạ)

       Edit:Ớt Chỉ Thiên

      Beta: Tú Nguyễn




      Lúc này, bạch y nam tử mới tiến lên, cẩn thận đỡ Tiêu Dật Phi ngồi dậy, sau đó cho dùng viên thuốc màu đen.Nguyên Tĩnh Vũ vội vàng đem chén nước kỷ án đưa tới, cẩn thận từng li từng tí giúp Tiêu Dật Phi uống hai ngụm. Rồi sau đó, lại nhìn nam tử áo trắng kia cái, cảm giác người này giống như từng quen biết,nhưng làm thế nào cũng nhớ nổi gặp qua ở nơi nào.

       

      Rất nhanh, chúng thần Trung Châu liền giọng vào. Nguyên Tĩnh Vũ quay đầu lại nhìn, thậm chí ngay cả Nghệ An Vương Vương Thái phi cũng tới. Nguyên Tĩnh Vũ vội vàng đứng dậy làm lễ ra mắt, mặc dù vị Vương Thái phi này từ cũng thích , nhưng thế nào cũng là thân của



      Tiêu Dật Phi ý bảo đại thần tâm phúc của mình Sầm Viễn Chí có thể bắt đầu.



      Sầm Viễn Chí đầu tiên cúi người hướng Tiêu Dật Phi làm lễ ra mắt, sau đó lại chuyển hướng tới  Nguyên Tĩnh Vũ cúi người : "Vương gia, ý tứ của Vương gia nhà ta, ba vị vương tử còn bé, lại. . . . . . Hôm nay Trung Châu Tiêu thị có người nào có thể gánh vác trách nhiệm nặng nề, vì bảo vệ Trung Châu lâm vào cảnh nội loạn, kính xin Vương gia nhập chủ Trung Châu, từ nay về sau, Dụ Dương cùng Trung Châu kết hợp nhà. . . . . ."



      "Cái gì?" Nguyên Tĩnh Vũ xoay người nhìn Tiêu Dật Phi, "Dật Phi,đệ. . . . . ."



      Tiêu Dật Phi mỉm cười nhìn , : "Đây là chuyện cuối cùng ta có thể làm vì Trung Châu. Chỉ có như vậy Trung Châu mới lâm vào nội loạn. . . . . . Tiêu thị cùng Nguyên thị nhiều năm thân gia, huyết mạch sớm hòa chung chỗ, ta cùng với biểu ca tuy là biểu huynh đệ, ra cùng thân huynh đệ lại có gì khác biệt? Mẫu thân của ta, tổ mẫu, bà cố đều xuất thân từ Dụ Dương Nguyên thị.Biểu ca tổ mẫu, bà cố đều xuất thân từ Trung Châu Tiêu thị của ta, vương phi của ta là  thân muội muội của huynh  . . . . . . Chỉ cần biểu ca  cưới Hinh muội, tất cả cũng liền danh chánh ngôn thuận rồi. . . . . ."



      Nguyên Tĩnh Vũ chợt nhìn về phía nam tử áo trắng đứng bên, trong lòng đột nhiên hiểu ra.



      Nguyên lai tất cả là như thế sao? Khinh Nhan nhất định nhận được tin tức trước bước, cho nên mới rời   . Đây chính là khảo nghiệm cuối cùng của nàng đối với !



      "Vương gia?" Sầm Viễn Chí kỳ quái nhìn Nguyên Tĩnh Vũ. ngờ tới Nguyên Tĩnh Vũ lại là cái phản ứng này. tốn nhiều công sức vẫn lấy được Trung Châu, thế nào lại là bộ dạng phân biệt được hỉ nộ ?



      "Ta thể cưới Úc Hinh Quận chúa!" Nguyên Tĩnh Vũ nghiêm túc .



      Chúng thần Trung Châu cũng ngây ngẩn cả người, bọn họ nghĩ tới nghĩ lui, vốn là muốn  mượn Úc Hinh Quận chúa tới lấy lòng tân chủ tử , nghĩ tới Nguyên Tĩnh Vũ thế nhưng phản đối.



      Vương phi Nguyên Tĩnh Trinh cùng Vương Thái phi nguyên bản trông mong giờ đều kinh ngạc nhìn Nguyên Tĩnh Vũ, trước kia Nguyên Tĩnh Vũ đồng ý cưới Úc Hinh Quận chúa là vì mâu thuẫn thế lực Tiêu thị ở Dụ Dương vương phủ,nhưng hôm nay nếu Dụ Dương cùng Kỳ Châu hợp hai làm , vì sao còn phải phản đối đây?



      Chỉ có Tiêu Dật Phi chợt thê thảm  bật cười."Biểu ca, ta muốn gặp mặt nàng, có thể ? Trước khi ta chết. . . . . ." bỗng nhiên lại ngẩng đầu nhìn nam tử áo trắng trẻ tuổi đó , "Đinh tiên sinh, Bổn vương còn bao nhiêu ngày?"



      "Lâu nửa năm, ít . . . . . . tháng. . . . . ." Nam tử áo trắng .



      Tiêu Dật Phi nhìn Nguyên Tĩnh Vũ.



      Mọi người đều hiểu bọn họ là người nào.



      Nguyên Tĩnh Vũ trầm mặc hồi, giọng : "Nàng có ở Dụ Dương. . . . . ."



      Tiêu Dật Phi nhíu nhíu mày, bộ mặt hiểu.



      Nguyên Tĩnh Vũ do dự liên tục, cuối cùng vẫn là : ". . . . . . Trước khi ta rời khỏi Dụ Dương ba ngày, nàng liền để thư lại ra ngoài. . . . . ." Lại đúng là mất mặt a, cười khổ trong lòng. Thấy Tiêu Dật Phi lộ vẻ mặt thất vọng, Nguyên Tĩnh Vũ chợt nhìn về phía nam tử áo trắng kia : "Có lẽ vị Đinh tiên sinh này biết nàng ở nơi nào?"



      Tiêu Dật Phi híp mắt nhìn về phía nam tử áo trắng bên giường.



      Nam tử áo trắng kia chợt quỳ gối trước mặt Nguyên Tĩnh Vũ : "Hồi bẩm Vương gia, tiểu nhân cũng biết Vương phi giờ phút này người ở chỗ nào."



      Nguyên Tĩnh Vũ trong lòng tức giận, mặt lại nhàn nhạt : "Đứng lên ! Mặc dù ngươi biết nàng ở chỗ nào, nhưng ngươi có thể truyền tin cho nàng ?"



      Áo trắng nam tử cúi đầu : "Dạ! Thuộc hạ có thể xin Đại Hộ Pháp đem phong thơ chuyển tới cho Vương phi."



      Nguyên Tĩnh Vũ gật đầu cái: "Vậy làm phiền ngươi đưa thư cho vương phi kể cặn kẽ tình huống chút !"



      Nam tử áo trắng nhìn Tiêu Dật Phi giường, giọng : "Có lẽ Tử Ngọc sư điệt có thể trực tiếp liên lạc Vương phi. . . . . . Như vậy, có thể tiết kiệm được thời gian. . . . . ."



      "Vậy cứ như thế !" Nguyên Tĩnh Vũ hề nhìn nam tử áo trắng nữa, ngược lại ngồi vào bên giường Tiêu Dật Phi, đau đớn , "Dật Phi, nên nghĩ cũng đừng nghĩ, hảo hảo bảo trọng thân thể. . . . . ."



      Tiêu Dật Phi nhàn nhạt cười, nhưng là trong đôi mắt cũng chỉ có chua xót.". . . . . . Ta biết rồi, vì ổn định Trung Châu, ta cũng cố hết sức sống lâu mấy ngày vậy. . . . . . Biểu ca,huynh chịu cưới Hinh muội sao? Chỉ có cưới Hinh muội, huynh nhập chủ Trung Châu mới càng thêm danh chánh ngôn thuận. . . . . ."



      "Đồng dạng sai lầm ta phạm hai lần!" Nguyên Tĩnh Vũ cắt đứt lời của , rất nghiêm túc , "Đây là cơ hội cuối cùng của ta rồi, Dật Phi, đệ cũng muốn ta cả đời tiếc nuối chứ?"



      Tiêu Dật Phi thê thảm cười quay đầu , hồi lâu mới : "Nàng có tốt như vậy sao? Ta đem cả Trung Châu đưa cho huynh cũng thể thay đổi gì sao?"



      Nguyên Tĩnh Vũ chợt thở dài : "Ta chỉ là nghĩ phá hủy hạnh phúc cả đời của Úc Hinh. . . . . . Ta thẹn với rất nhiều nữ nhân, muốn thêm Úc Hinh nữa, bởi vì nàng là muội muội đệ thương nhất  . . . . . . Dật Phi, ta có hai vị vương phi rồi, ta cái gì cũng đều cho được nàng. . . . . ."



      Sầm Viễn Chí đến thời khắc này rốt cuộc mới nghe hiểu lời của hai vị Vương gia, sau giây phút khiếp sợ ngắn ngủi, vội vàng : "Thần cho là vì ổn định Trung Châu, Quận chúa nguyện ý. Quận chúa mặc dù có chút điêu ngoa, nhưng từ trước đến giờ vẫn biết đạo lý. . . . . ."



      Nguyên Tĩnh Vũ biết chuyện này cuối cùng vẫn còn muốn xem ý tứ của Tiêu Dật Phi, vì vậy thành khẩn : "Dật Phi, ta với đệ, ta tuyệt đối đáp ứng cưới Úc Hinh , bởi vì ta thua   nổi rồi. Nếu ngươi để Thụy nhi vào chỗ , ta phụ tá ."



      Tiêu Dật Phi có ba nhi tử nữ nhi, ba nhi tử trí lực đều bình thường. Trước mắt chỉ có tiểu thiếp vừa sinh nhi tử thân thể vẫn còn tương đối khỏe mạnh. ra từng có quá hai nhi tử trí lực bình thường, là vương phi sinh ra, là thị thiếp sinh ra. Nhi tử do thứ xuất kia sinh ra vốn là thân thể tệ, ai biết thời điểm tám tháng mắc bệnh đậu? Kết quả thể sống,chết non. Mà đứa con trai vương phi sanh kia từ khi ra đời liền yếu ớt nhiều bệnh, cùng dạng với , vất vả nuôi tới hơn tuổi, nhưng là chết non rồi. . . . . . Đây tột cùng là nguyền rủa hay là báo ứng?



      Tiêu Dật Phi nửa ngày gì. Trung Châu chúng thần hai mặt nhìn nhau, thể tưởng được hai người bất đồng trong chuyện này. Nhưng là Vương gia bệnh kéo được, tương lai Trung Châu kham ưu. Bọn họ cũng muốn chết, mà trừ Dụ Dương, Trung Châu có đồng minh khác, qua nhiều năm như vậy cùng mấy nhà phiên vương chung quanh quan hệ cũng rất căn thẳng, khắp nơi đều là huyết hải thâm cừu. . . . . .



      Trung Châu chỉ có liên hiệp Dụ Dương mới có thể sống, thậm chí còn có hi vọng tranh bá thiên hạ. Nếu sai lầm đem vương vị truyền cho Thụy vương tử, cần Nam Vương cùng Yến vương đánh tới, bọn họ chết bởi nội chiến. Mặc dù Trung Châu thần tử cũng tính là rất thông minh, nhưng người nào lại cam tâm tình nguyện hướng hài tử quỳ lạy xưng thần?



      Vào thời khắc này, chợt người thị vệ vào, quỳ gối trước giường Tiêu Dật Phi giọng : "Khởi bẩm Vương gia, Đông Bắc cấp báo!"



      Tiêu Dật Phi hồi thần, nhìn người thị vệ kia cái, nhận lấy tấu liếc mắt nhìn, tay khẽ run lên rồi hạ xuống, sau đó nhìn đám văn võ trọng thần : "Kể từ hôm nay, do Dụ Dương Vương thay mặt ta xử lí Trung Châu quân chánh yếu vụ. Vì Trung Châu  sống chết tồn vong, vì bảo vệ sinh mạng của mọi người, cho nên các người cần phải hoàn toàn nghe lệnh của Dụ Dương Vương. . . . . . Tốt lắm, các ngươi cũng ra ngoài . Về sau chuyện quân chánh cần lấy ra phiền ta. . . . . ." Vừa dứt lời, liền hôn mê bất tỉnh.

      Nguyên Tĩnh Vũ gấp gáp tới, cẩn thận đem Tiêu Dật Phi đặt ngang ở giường, quay đầu lại thấy mọi người chỉ là thương tâm, nhưng cũng gấp gáp. lấy ra cấp báo trong tay Tiêu Dật Phi liếc mắt nhìn, thần sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, nhưng rất nhanh lại khôi phục như cũ.



      "Chỉ là tác dụng của thuốc, Vương gia phải lo lắng ." Sầm Viễn Chí khẽ thở dài vừa vừa nhìn Đinh tiên sinh đứng bên cái.



      Chúng thần Trung Châu đối với vị Đinh tiên sinh này vốn là vô cùng kính trọng, bởi vì mời nhiều đại phu như vậy, cũng chỉ có vị Đinh tiên sinh này đem bệnh tình Vương gia ổn định lại, nhưng cho đến mới vừa rồi, bọn họ mới ràng thân phận của vị Đinh tiên sinh này cũng đơn thuần, tựa hồ cùng Dụ Dương Vương có chút quan hệ.



      Tác dụng của thuốc? Nguyên Tĩnh Vũ lúc này mới nhớ tới trước cái đó họ Đinh  cho Dật Phi ăn viên hoàn thuốc.



      Nguyên Tĩnh Vũ lạnh nhạt đem cấp báo cầm trong tay đưa cho Sầm Viễn Chí, để cho mang theo Trung Châu chúng thần phòng nghị Phi  Phượng lâu chờ trước, rồi sau đó xoay người mặt đối với  Đinh đại phu kia : "Ngươi tên gì?"



      "Hồi bẩm vương gia, thuộc hạ Đinh Thanh Sơn." Đinh Thanh Sơn cúi người làm lễ.



      "Thanh Sơn? Hai chữ nào?" Nguyên Tĩnh Vũ tiếp tục hỏi.



      "Chính là hai chữ Thanh Sơn lồng lộng kia." Đinh Thanh Sơn kiêu ngạo siểm nịnh trả lời.



      Nguyên Tĩnh Vũ cau mày: "Tại sao phải Khinh của Khinh trọng?"



      "Bởi vì thuộc hạ phải đệ tử than truyền. Chỉ có các phe phái  hộ pháp cùng Thánh nữ  đệ tử thân truyền mới được dùng chữ kia."



      Nguyên Tĩnh Vũ khẽ vuốt cằm, lại : "Ngươi mới vừa rồi cho Vương gia thuốc gì?"

       

      "Là dược hoàn thuộc hạ dựa theo bệnh tình của Vương gia  đặc biệt chế biến, có công hiệu giảm đau cùng giúp tinh thần hưng phấn, nhưng nên dùng nhiều. Cho nên chỉ ở thời điểm lúc Vương gia thanh tỉnh cần tinh lực xử lý chính vụ mới dùng lần, sau đó Vương gia ngủ mê man hai ngày."



      Nguyên Tĩnh Vũ nhìn bộ dạng kiêu ngạo siểm nịnh, chợt nhớ tới Lâm Khinh Vân cùng Phượng Khinh Trần.Đinh Thanh Sơn này so với Lâm Khinh Vân lãnh đạm hơn phần, lại ít phần lăng giác so với Phượng Khinh Trần, trong lòng bất giác đối với có chút hảo cảm."Y thuật của ngươi so với Các chủ của các ngươi như thế nào?"



      Đinh Thanh Sơn nghiêm nghị suy nghĩ lát, : "Thuộc hạ thuở đam mê y dược, với võ nghệ sư môn nghiên cứu sâu. Võ công của Các chủ tất nhiên đứng đầu sư môn, nhưng y thuật có thể. . . . . ."



      đến nước này Nguyên Tĩnh Vũ tự nhiên cũng liền hiểu. nhìn chút Đinh Thanh Sơn : "Ngươi chăm sóc thân thể Nghệ An vương cho tốt, về sau liền theo Bổn vương !"



      Đinh Thanh Sơn chợt quỳ chân đất : "Tạ vương gia mến, thuộc hạ chắc chắn tận tâm tận lực chăm sóc Nghệ An vương ."



      Nguyên Tĩnh Vũ ừ tiếng, đứng dậy. Trước khi , giọng câu: "Tâm của ngươi Bổn vương cố hết sức."



      Đinh Thanh Sơn nhìn về bóng lưng Nguyên Tĩnh Vũ xa, tâm tình nhưng có chút phức tạp. tự nhận mới vừa rồi hoàn toàn là bộ dáng hờ hững, Nguyên Tĩnh Vũ như thế nào nhìn ra bí mật của đây?

       Các nàng đừng quên click vào quảng cáo ủng hộ web nha!!!!!

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

       Chương thứ ba : Phong vân chuyển ( thượng )

       Edit:Ớt Chỉ Thiên

      Beta: Tú Nguyễn


      Đông Bắc biên cảnh vừa mới cấp báo, Yến vương tự mình lĩnh hai mươi vạn đại quân tiến công Yên Lĩnh - Đông Bắc biên cảnh của Trung Châu. Mặc dù phòng thủ thành Trung Châu  có thể là tốt nhất trong thiên hạ, nhưng đối mặt với kẻ địch cường đại như thế,Thủ tướng biên quan vẫn phát run trong lòng, lập tức báo lên cho Nghệ An vương thỉnh cầu tăng viện.



      Yến vương trong tay có 50 vạn tinh binh, trong đó mười vạn bố trí ở tại biên cảnh Hà Gian, mười lăm vạn đối nghịch Trung Châu, mười lăm vạn bố trí ở tại biên cảnh Nam Vương, còn có mười vạn đóng ở kinh đô. Hôm nay đem năm vạn tinh binh đóng ở kinh đô cùng nhau mang tới đây. Còn là cùng Nam Vương đạt thành hiệp nghị từ biên cảnh phía nam hợp binh?

       



      Nghĩ đến Yến vương nhất định lần này ràng nắm được tin Nghệ An vương bệnh là thời kỳ chót! Nếu cũng tùy tiện hưng binh . Nếu là ba năm trước đây thế nào cũng bị Dật Phi đánh cho chạy trối chết .



      Sau khi Nghệ An vương bệnh nặng, từng triệu tập tất cả văn thần võ tướng thương nghị chuyện tình,chủ tướng Yên Lĩnh  ba ngày trước mới từ Vinh Dương trở về, giờ phút này chỉ sợ còn  chưa  kịp trở lại trận tiền ! khỏi làm người lo lắng .



      Nguyên Tĩnh Vũ vào phòng nghị Phi Phượng lâu, nhưng lại thấy Trung Châu chúng thần mỗi người đều là kiểu sắc thái, mặt ủ mày chau. Mọi người đều ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, ai cũng có lấy ý kiến hay .

       

      Nguyên Tĩnh Vũ nhàng than  ở trong lòng. Những năm gần đây Dật Phi đem quyền lực quân chánh Trung Châu  vững vàng chộp vào trong tay mình, thủ hạ chúng thần phần lớn đều phải là hạng hữu dũng vô mưu,cũng rất trung thành.Nhưng dù sao cũng là văn thần, ở phương diện quân vụ thiếu hụt sáng suốt,nhạy bén cùng quyết đoán. Dĩ nhiên, đây cũng là Dật Phi cố ý cho bọn cơ hội rèn luyện.Nếu là hảo hảo bồi dưỡng, cũng là toàn tài như Chu tiên sinh vậy!



      Thấy Dụ Dương Vương tiến vào , chúng thần vội vàng làm lễ ra mắt, mặc dù hôm nay Nguyên Tĩnh Vũ phải là vua của bọn họ, nhưng chủ tử nhà mình cố ý truyền ngôi cho , cũng triệu tập bọn họ thảo luận qua.Vì vậy trong lòng bọn họ đem Nguyên Tĩnh Vũ trở thành chủ tử, theo thói quen cũng chuyển dời đến người . Chuyện trọng đại như vậy, tự nhiên muốn chờ quyết định rồi.



      "Chư vị có kế sách gì hay?" Nguyên Tĩnh Vũ chút hoang mang hỏi, lòng của mọi người bất tri bất giác cũng theo an định lại.



      Sầm Chí Viễn nhìn mọi người chút, đại diện đứng ra : "Kính xin Vương gia định đoạt!"



      Nguyên Tĩnh Vũ nhàn nhạt lướt nhìn chúng thần, cả đám đều là bộ dạng cẩn thận,thở cũng dám thở mạnh, khỏi tự tin mà cười : " Yến vương liền đem mọi người hù dọa thành bộ dáng này? Ba năm trước đây cũng  hưng binh đến nhưng kết quả như thế nào? Còn phải là bị chư vị đánh cho chạy trối chết! Cho nên, lần này cũng có gì phải sợ hãi! Sầm đại nhân, ngươi chuẩn bị chút, ngày mai chúng ta liền lên đường tiến về phía Yên Lĩnh. Yến vương nếu dám tới khiêu khích lúc này, Bổn vương để cho chỉ có tới mà có lui!"



      Mọi người đều bị lời của Nguyên Tĩnh Vũ làm cho vững tin hơn , mỗi người đều thở phào nhõm. Nếu Dụ DươngVương muốn thân chinh, vậy phải Yến vương cũng đáng sợ như vậy.Vương gia nhà mình tin tưởng Dụ Dương Vương như thế, Dụ Dương cường phú trong thiên hạ đều quá ràng , bọn họ bây giờ có cần thiết sầu lo như thế. Vì vậy, nịnh nọt chút là sai . . . . . .



      Nguyên Tĩnh Vũ thầm cau mày, Dật Phi dùng đều là những người như vậy sao! Nhưng mà thân thể tốt, cũng chỉ có thể như thế thôi! Nếu là để người quá thông minh ở bên người, chỉ sợ an toàn. . . . .

       

      Nguyên Tĩnh Vũ tay giơ lên, ngăn mọi người tiếp, sau đó bắt đầu giao nhiệm vụ.



      Bởi vì nắm được hết năng lực của chúng thần Trung Châu, chỉ có thể đem chuyện tận lực đơn giản hoá,chia rồi phân công đến mỗi người, dùng biện pháp cũ của Dật Phi làm cho mỗi người đều có chuyện để làm, nhưng nhiệm vụ đều nặng, vô luận có làm sai đều ảnh hưởng đại cục.



      Chúng thần vừa nghe an bài như thế,so với Nghệ An Vương trước đây sai biệt lắm, nhiệm vụ cũng nặng, càng thêm yên lòng.Mỗi người đều vỗ ngực bảo đảm  có thể hoàn thành nhiệm vụ.



      Nguyên Tĩnh Vũ hướng bọn họ gật đầu tán thưởng, : "Như thế liền khổ cực chư vị đại nhân rồi ! Nhưng xin mọi người yên tâm, chỉ cần mọi người đồng tâm hiệp lực, Trung Châu liền vĩnh viễn ở thế bất bại! Chẳng những Yến vương đáng sợ, chính là Nam Vương cũng có gì phải sợ , Trung Châu cùng Dụ Dương  liên hiệp đúng là thiên hạ vô địch đấy!"



      Thiên hạ vô địch!



      Lời này kích phát ra nhiệt huyết cùng lòng tin của mọi người, mặt từng người cũng lộ ra lý tưởng hào hùng , giống như thiên hạ ở trước mắt.



      Nguyên Tĩnh Vũ ra lệnh cho chúng thần lui xuống chuẩn bị, cũng vội vàng gửi tin tới Dụ Dương tình huống, an bài xong. đem hai vạn quân Trung Châu biên cảnh đến phòng tuyến Nam Vương, đem quân  phòng giữ Dụ Dương điều tới phòng tuyến Hà Tây. Chỉ cần Hà Tây Vương cùng Nam Vương chen vào cước, chỉ là cái Yến vương còn lo lắng.



      Lẽ ra Yến vương hưng binh mạnh như thế nên có liên minh.Hà Gian cùng Hà Tây mặc dù chưa chắc nghe nhưng vì suy tính ích lợi bản thân, cũng là vô cùng có khả năng động binh . Chỉ là con hồ ly Mạnh Kỳ Thụy kia nhất định là muốn nhìn chút tình thế rồi mới động thủ,cũng biết suy nghĩ của Hà Gian Vương như thế nào? Về phần Nam Vương, cách Giang Thiên hiểm trở, chút cũng đáng lo, coi như động thủ cũng sợ. Chờ (Nguyên Tĩnh Vũ) thu thập Yến vương trở về nữa đối phó (Nam Vương)cũng muộn. Huống chi Khinh Nhan rời , nghĩ đến cũng khiến Nam Vương thuận lợi xuất binh mới đúng.

       

      Nguyên Tĩnh Vũ gọi Chu Tử Ngọc, đem tin chính mình viết ở lụa trắng làm thành lạp hoàn giao cho nàng, để cho nàng dùng tốc độ nhanh nhất truyền cho vương phi.



      Chu Tử Ngọc lưu lại vốn là để tiện cho hai người liên lạc với nhau, rất nhanh liền đem tin truyền ra ngoài.



      Sau khi tất cả đều an bài thỏa đáng, Nguyên Tĩnh Vũ lần nữa thămTiêu Dật Phi ngủ mê man,sau đó tâm tình nặng nề ra.



      và Dật Phi chỉ là biểu huynh đệ, còn là bằng hữu tốt nhất,đồng minh lệ thuộc lẫn nhau, thông tuệ cùng tướng mạo Dật Phi đều là thế gian độc nhất vô nhị,cặp ánh mắt cơ trí kia của vô luận nhìn cái gì cũng nhìn thấu đáo, nhưng tại sao nghĩ ra đây? là nhânvô thập toàn sao? Hay là bởi vì ngày thường tốt quá khiến ông trời cũng đố kỵ, cho nên để cho thân ốm đau, sớm chút phải rời nhân thế. . . . . .



      Nguyên Tĩnh Vũ chợt nghĩ đến Khinh Nhan.



      Nàng ràng cũng là lão thiên sủng ái.Tuyệt thế võ công, dung mạo xuất trần khí chất phi phàm,tài hoa cùng thông minh, nàng có thể hay chút cũng quá hoàn mỹ  rồi? Ông trời đố kỵ nàng chứ? chợt có chút sợ, Khinh Nhan rời lâu như vậy, đến tột cùng nơi nào? Có thể bị nguy hiểm hay ?



      ra phòng ngủ Tiêu Dật Phi, chỉ thấy Vương phi Nguyên Tĩnh Trinh ngồi ở ghế phòng ngoài trầm tư, nhúc nhích. Nguyên Tĩnh Vũ ngẩng đầu nhìn chung quanh chút, người hầu cũng có, Đinh Thanh Sơn cũng lui ra ngoài. Nàng có lời muốn cùng sao?



      Nhìn khuôn mặt nàng mệt mỏi tiều tụy, Nguyên Tĩnh Vũ khuyên nhủ: "Hay là trở về nghỉ ngơi tốt chút ! Nơi này để cho Đinh tiên sinh chiếu cố, có vấn đề . Nếu khiến Phùng phu nhân tới đây chăm sóc hai ngày cũng được. . . . . ."



      "!" Nguyên Tĩnh Trinh đứng dậy, dị thường kiên định , "Huynh ấy là trượng phu của muội, theo lý  muội nên tự mình chăm sóc!"



      Nguyên Tĩnh Vũ nhìn bộ dáng nàng quật cường, nhưng chỉ là ngồi yên bên ngoài mà phải bên giường Dật Phi liền mơ hồ có chút hiểu."Mẫu phi cùng Vương tẩu vẫn tốt đó chứ? Tường Hảo hài tử đó. . . . . ."



      Nguyên Tĩnh Trinh chợt ngẩng đầu nhìn Nguyên Tĩnh Vũ, ánh mắt hàn kia hẳn là chưa bao giờ có."Nhị ca, cho tới hôm nay muội mới hiểu được. . . . . . Huynh ấy vì huynh làm  nhiều như vậy! Huynh ấy thế nhưng vì huynh làm  nhiều như vậy. . . . . ."



      Nguyên Tĩnh Vũ lời nào, chỉ là lẳng lặng nhìn nàng. biết, giờ phút này nàng cần người chia sẻ thống khổ trong lòng, mà người đó chỉ có thể là . Nàng đều biết sao? Cũng phải, tình huống của hôm nay, chỉ cần là người có đầu óc, sao còn nhìn ra. Nhưng là Dật Phi cũng như vậy, còn có thể theo sao?



      "Trước kia huynh ấy luôn là tất cả đều là vì lợi ích Trung Châu, chỉ có Dụ Dương ổn định mới có thể giữ được Trung Châu yên ổn. Muội cũng vẫn ngây ngốc tin tưởng huynh ấy, bất kể mẫu thân thế nào, muội đều thủy chung kiên trì đứng ở cạnh huynh ấy, vô luận huynh ấy nghĩ làm cái gì muội đều nghĩ hết tất cả biện pháp để giúp huynh ấy làm được. Vì thế,muội tiếc phản bội mẫu thân và tẩu tẩu. . . . . . Muội vẫn cho là huynh ấy là muội , thất đại phiên vương Trắc phi cùng Thị thiếp của huynh ấy là ít nhất .Muội vẫn cho rằng huynh ấy đối đãi với muội  là bất đồng. Huynh ấy có sáu hài tử, có bốn đều là do muội sanh, chỉ có ở lúc thân thể muội có tiện huynh ấy mới chiêu hạnh nữ nhân khác. . . . . . Cho nên mặc dù là biết huynh ấy có vài nam sủng, muội cũng làm bộ như biết. Muội cho là huynh ấy cũng là vì muội, huynh ấy muốn nữ nhân khác sinh hạ hài tử cho huynh ấy. . . . . . Ha ha. . . . . ." Nguyên Tĩnh Trinh chợt cười lên, nhưng là nụ cười kia saolại khổ sở như thế, nước mắt ngừng rơi xuống đất.

       Các nàng đừng quên click vào quảng cáo ủng hộ web nha!!!

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Quyển thứ hai : Tình định Trung Châu

       Chương thứ ba : Phong vân chuyển ( hạ )

      Edit: Ớt Chỉ Thiên

      Beta:yunafr
       



      Nguyên Tĩnh Vũ suy nghĩ chút, : " ra muội nên may mắn, vô luận như thế nào, Dật Phi luôn đối đãi với muội rất tốt. Muội có thể hỏi chút, lịch đại Nghệ An vương phi, có ai từng có được tình hoàn hảo? Họ luôn là trăm phương ngàn kế  tính toán làm sao cho những nữ nhân khác thể sanh hài tử, mà muội lại cần lo lắng những thứ này.Dật Phi là tôn trọng muội, mến muội. . . . . ."



      "Ha ha. . . . . . Muội cần tính toán đó là bởi vì huynh ấy có hài tử khác, đó là bởi vì có mẫu thân ở bên cạnh muội, cái gì cũng cần ta ra tay. . . . . . Nhị ca cho là Kỳ Nhi là chết thế nào ?" Nguyên Tĩnh Trinh giễu cợt nhìn Nguyên Tĩnh Vũ.



      " phải bị đậu sao. . . . . ." Nguyên Tĩnh Vũ đáy lòng chợt lạnh. Kỳ Nhi, là nhi tử do Dật Phi thị thiếp sanh, nghe rất là thông minh lanh lợi. . . . . .



      "Đúng a!Bị đậu! Nếu phải ngoài ý muốn như vậy, huynh ấy tin tưởng sao? Huynh ấy còn tin tưởng muội sao? Còn có thể rất tốt với muội sao?" Nguyên Tĩnh Trinh lại khóc hồi nữa, "Nhưng là, huynh ấy tin tưởng muội như thế nào? Người trong lòng huynh ấy thích nhất vĩnh viễn đều phải là muội. . . . . ."



      Sau đó hai người cũng trầm mặc, trong phòng yên tĩnh chỉ nghe được tiếng nức nở ríu rít   của Nguyên Tĩnh Trinh.



      "Muội mệt mỏi, cũng biết mình những thứ gì." Nguyên Tĩnh Vũ nhè vỗ lưng của nàng, "Trở về thôi! Hảo hảo ngủ giấc. Dật Phi còn nhiều ngày lắm, chẳng lẽ muội muốn cho những ngày cuối cùng của tràn đầy oán hận sao?"



      Nguyên Tĩnh Trinh có cam lòng, nhưng nàng nhìn chiếc rèm nặng nề dày cộm cách biệt với nội thất, cuối cùng cũng chỉ có thể đem tất cả uất ức cùng cam lòng này đều nuốt vào trong bụng. Nàng ràng  biết, tương lai của mình chỉ có thể dựa vào vị nhị ca từ cũng mấy thân cận này. Cũng may nhị ca mặc dù thích mẫu thân nhưng nể mặt Đại ca cùng Dật Phi, đối với nàng cũng tệ lắm. Thù hận tất nhiên gặm nuốt lòng người, nhưng sống mới là quan trọng. Nàng còn có ba hài tử ngu dại cần chăm sóc. . . . . . Nhưng là rốt cuộc nàng đã làm  chuyện thương thiên hại lý gì? Tại sao phải trừng phạt nàng như vậy  ? Tại sao thể cho nàng hài tử khỏe mạnh? Là Dật Phi tạo nghiệt hay là mẫu thân? chẳng lẽ chính là bị nguyền rủa theo như đồn đãi kia?



      Nguyên Tĩnh Vũ nhìn nàng dần dần bình phục lại, nắm chặt quyền hít hơi sâu, chậm rãi trở về Phi Vũ Các.



      Tình cảm của Dật Phi sớm biết, nhưng là chỉ có thể trốn tránh.Trừ phi Dật Phi bệnh nặng, trong ngày thường cũng tới Trung Châu. Bởi vì thẹn với Dật Phi, luôn là đành lòng gây áp lực cho , cho nên con của mình mới có thể từng đứa bị nữ nhân kia hại chết. . . . . . Những gì Dật Phi làm cho , làm sao lại biết? Tường Hảo mười lăm tuổi có hài tử đầu tiên, cho tới bây giờ mười chín tuổi rồi, lại chỉ có ba hài tử sinh trước mười tám tuổi , vả lại người nào có thể sống qua sáu tháng. . . . . . Nghe còn có rất nhiều đứa bị sẩy ngay từ trong bụng mẹ vì nhiều lý do.



      Tựa như Nghệ An vương phủ hoàn toàn bị Dụ Dương Nguyên thị nắm giữ trong tay đồng dạng Dụ Dương vương phủ cũng vẫn nắm giữ Trung Châu Tiêu thị ở trong tay. Dật Phi muốn động thủ đối với cùng Tỷ tỷ ở tại trong vương phủ, lại phải thông qua Vương phi mới có thể làm được. Lão Vương phi mặc dù phải là Dật Phi thân mẫu nhưng cũng là thân của Vương phi Nguyên Tĩnh Trinh.Sau khi Dật Phi kế vị liền đem toàn bộ thế lực Nghệ An vương phủ giao cho Nguyên Tĩnh Trinh. Chỉ là,ai cũng nghĩ tới Nghệ An Vương phi từ trước tới nay trung thành với Nguyên thị gia tộc đến Tiêu Dật Phi nơi này lại có bất đồng.Vị Nghệ An vương yếu ớt nhiều bệnh này thế nhưng hoàn toàn bắt được lòng của Vương phi.Từ đó lấy tình cảm của mình khống chế nàng giúp đỡ đem tất cả hài tử của Nguyên Tường Hảo  đều sát hại.Cuối cùng thậm chí cho ăn thuốc mất khả năng sinh đẻ  . . . . . .



      Mà Nguyên Tĩnh Vũ bởi vì cự tuyệt lấy Tiêu thị nữ nhi vi phi, thế lực Dụ Dương Vương phủ vẫn do Tiêu Vương phi nắm giữ , cũng chính là trong tay cùng Tỷ tỷ của Tiêu Dật Phi . Mặc dù sau khi Nguyên Tĩnh Vũ kế vị họ mang theo Nguyên Tường Hảo ngu dại trở về Trung Châu, nhưng vẫn chú ý Dụ Dương Vương phủ, luôn nghĩ có ngày có thể đoạt lại Dụ Dương Vương vị.Cho nên Nguyên Tĩnh Vũ  hài tử luôn xảy ra chuyện"ngoài ý muốn" .



      Vì thế Nguyên Tĩnh Vũ mấy lần bỏ cũ thay mới vương phủ thị nữ cùng thị vệ, lại lần nữa "sửa chữa lại" vương phủ chủ trạch nhưng vẫn chưa có hoàn toàn biết vương phủ mật đạo, thị nữ cùng thị vệ cũng vẫn như cũ có người của Tiêu thị. Hôm nay hai nhà sắp kết hợp nhà, chỉ sợ lão Vương phi càng thêm chịu dừng tay ! Chỉ là Tường Hảo mất khả năng sinh đẻ, đối với căn bản tạo thành uy hiếp,nhìn ở Dật Phi mặt mũi,dĩ vãng có thể hề so đo cùng các nàng.Nhưng nếu là họ thức thời,còn ở bên trong giả thần giả quỷ, tuyệt đối cũng nương tay!



      Hài tử của Tường Hảo năm lần bảy lượt xảy ra chuyện ngoài ý muốn, mẫu phi cùng tẩu tẩu nhất định cho là làm sao? Cho nên cũng trăm phương ngàn kế sát hại hài tử của , mà Dật Phi ràng có thể ngăn cản lại sống chết mặc bây. . . . . . làm sao hiểu ý tứ của Dật Phi? Dật Phi là muốn cúi đầu trước sao? Nhưng là tại sao có thể cúi đầu? Cái khác có thể nhẫn nhịn, dù sao tất cả của hôm nay cũng là Dật Phi cho, nhưng là tình cảm cùng tôn nghiêm tại sao có thể bởi vì uy hiếp mà thỏa hiệp? có thể vì  quyền thế lừa gạt lợi dụng người khác, lại vĩnh viễn thể lấy tình cảm giả dối lừa gạt Dật Phi!



      Ân oán hai nhà Nguyên thị cùng Tiêu thị nào còn phân được ràng? Đúng theo như lời Dật Phi, ra hai nhà bọn họ huyết mạch tương liên sớm hòa hợp nhà rồi.



      Tối hôm đó Nguyên Tĩnh Vũ sau khi rửa mặt định nghỉ ngơi, chỉ thấy Chu Tử Ngọc vào bẩm báo Quận chúa tới chơi.



      Úc Hinh? Nàng tới làm cái gì?



      Nguyên Tĩnh Vũ mặc xong áo khoác ra ngoài, thấy Úc Hinh ở trong phòng thong thả tới lui.



      "Úc Hinh?" nhàng kêu tiếng, sau đó thẳng tới trước ghế ngồi xuống, vẻ mặt có chút mệt mỏi.



      "Biểu ca!" Úc Hinh bước nhanh tới trước mặt , đôi mắt to ngập nước uất ức  nhìn , muốn lại thôi.



      Nguyên Tĩnh Vũ phất tay cái khiến Chu Tử Ngọc dẫn người ra ngoài, sau đó thở dài, : "Chuyện gì? !"



      Có thể nhìn Úc Hinh lớn lên, so với Nguyên Tĩnh Trinh càng giống như muội muội của hơn.Nhưng chỉ là muội muội mà thôi. Trung Châu chúng thần sớm có ý đem Úc Hinh đến Dụ Dương, nhưng vẫn đồng ý, Dật Phi trong lòng tự nhiên cũng là muốn nên chuyện này cứ như vậy kéo dài. Hôm nay, Úc Hinh cũng 19 rồi mà vẫn chưa lấy chồng, cũng có thể thoát khỏi liên lụy.



      "Biểu ca hôm nay tại sao đồng ý. . . . . ." Nàng mơ hồ xong, nhưng hai người cũng biết là chỉ cái gì.



      "Muội là muội muội mà Dật Phi mến nhất,cũng là muội muội ta.Những năm qua ta cũng có thể là nhìn muội lớn lên. lòng, muội so với Tĩnh Trinh càng giống như muội muội ta. Bản thân muội cũng lớn lên ở vương phủ, nữ nhân vương phủ  trôi qua là cái dạng ngày gì muội nên ràng. Ta muốn phá hủy hạnh phúc cả đời của muội." Nguyên Tĩnh Vũ lẳng lặng nhìn nàng, trong ánh mắt có mấy phần thương tiếc.



      "Nhưng là tình thế bất đồng hôm nay, biểu ca nếu muốn danh chánh ngôn thuận, cưới muội phải tốt hơn sao. . . . . ." Úc Hinh dù sao chưa lấy chồng, lời còn chưa dứt liền đỏ mặt cúi đầu.



      " thẳng !" Nguyên Tĩnh Vũ đưa tay khuỷu tay xanh tại lan can, nhàng xoa huyệt Thái Dương của mình.



      "Ừ?" Úc Hinh hiểu ngẩng đầu lên.



      "Muội nghĩ như thế nào?" Nguyên Tĩnh Vũ thẳng thắn, "Ta hiểu biết muội cũng muốn gả cho ta."



      "Nhưng là. . . . . ." Úc Hinh cắn cắn đôi môi, cuối cùng vẫn là quyết định , "Nhưng là cùng Tỷ tỷ muội phải gả cho biểu ca, tương lai. . . . . . Tiêu thị nhất tộc chúng ta. . . . . ."



      " cùng Tỷ tỷ của muội hạnh phúc sao?" Nguyên Tĩnh Vũ ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn nàng, lại hỏi, "Mà nếu Tiêu thị nhất tộc còn có người nào?"



      "À?" Úc Hinh sửng sốt chút, rốt cuộc tỉnh ngộ lại, mặt cũng lộ vẻ mặt như trút được gánh nặng.



      Nguyên Tĩnh Vũ nhìn nàng có chút hiểu, vì vậy tiếp tục : "Lời dễ nghe,nếu như muội chỉ là muội muội của ta, ta nhất định đối xử tử tế với phu quân cùng hài tử của muội.Nếu như muội làm thê thiếp ta,trừ danh phận ta cái gì cũng cho muội được.Úc Hinh, cuộc sống chỉ là mấy chục năm ngắn ngủn , bắt được thứ mình muốn, nắm chặt hạnh phúc của mình mới là quan trọng nhất. Mà hài tử của ca ca muội cũng là chất nhi của ta, cần muội làm cái gì, ta đều đem hết khả năng che chở bọn họ cả đời! Muội yên tâm!"



      "Vậy cùng Tỷ tỷ nơi đó. . . . . ." Úc Hinh nhìn Nguyên Tĩnh Vũ, trong đôi mắt chớp động đám ánh sang hi vọng.



      "Ca ca muội còn chưa có chết !" Nguyên Tĩnh Vũ ngắt lời nàng, hướng dẫn từng bước , "Coi như ca ca muội có ở đây, cũng tới phiên họ làm chủ! Có câu nữ nhi gả ra ngoài như bát nước hắt , họ cũng sửa họ Nguyên, còn là họ Tiêu rồi. Hôm nay người có thể làm chủ Tiêu thị chỉ có ca ca muội cùng muội, ca ca muội xác minh ý nguyện của rồi. Úc Hinh, hôm nay muội chỉ cần đứng ra tỏ lập trường của mình là được rồi."



      Úc Hinh nhìn khóe miệng Nguyên Tĩnh Vũ nhàn nhạt cười, đột nhiên cảm thấy có chút xa lạ. Biểu ca bây giờ cùng người ôn tồn nho nhã khiêm tốn trong trí nhớ tựa hồ có chút bất đồng. Mặc dù nụ cười của vẫn ôn hòa như cũ vậy, thế nhưng ánh sáng trong đôi mắt kia cũng là sắc bén xa lạ như vậy. . . . . .



      "Úc Hinh biết mình nên làm như thế nào rồi. Biểu ca sớm an giấc , Úc Hinh cáo lui." Úc Hinh ưu nhã hành lễ cáo lui rời , giống như lập tức lớn thêm vài tuổi.



      Nguyên Tĩnh Vũ nhìn bức rèm che đung đưa sau khi Úc Hinh rời , thầm : Úc Hinh cũng nên trưởng thành . . . . . .



      Các bạn nhớ click vào các dòng quảng cáo  để ủng hộ bọn mình nhé ^^
      Mieu1810, Halong-ngocOriole5185 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :