1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Duệ Mẫn Hoàng Quý Phi - Lý Tranh (update Q4)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 16: Chuyện cũ như khói theo gió bay ( Thượng )
      #333399']Edit :Ying
      #333399']Beta: Hạnh Như
      Gần tối ngày hai mươi tư tháng ba, Tần trưởng lão Lăng Tiêu các cùng Chương trưởng lão mang theo đệ tử của mình đến nơi hẹn Thanh Dương phái.

      Dương Phi Hồng mời các nàng đến phòng khách ở "Hoan Hỉ đường”, để hai đệ tử theo ông đứng đợi ngoài cửa, lúc này mới giọng hỏi: "Lăng Nguyệt các chủ thân thể có tốt ?" cũng nghĩ là Dịch Khinh Nhan đến đây. nghe tin Lăng Nguyệt các chủ trọng thương, hôm qua mới tỉnh lại, thân thể suy yếu, làm sao có thể ra ngoài dự tiệc? Nếu phải Dụ Dương vương Phi muốn làm bữa tiệc này, tự mình Lăng Tiêu các thương nghị, cũng mạo muội mời Khinh Nhan tới đây.

      nghĩ đến Tần trưởng lão thoải mái mà cười : "Các chủ chắc là có chuyện gì, nàng để cho chúng ta tới đây trước, nàng nhất định tới dự tiệc ." Sau đó, nàng cũng đem hai người đệ tử đuổi ra ngoài. Có mấy lời để các trưởng bối nghe là tốt rồi, người trẻ tuổi biết ít chuyện tốt hơn.

      "Nàng tới sao?" Dương Phi Hồng cả kinh. Nguyên Tĩnh Vũ để mời Các chủ Lăng Tiêu các cùng các trưởng lão tới đây, đoán đây là Dụ Dương vương muốn thu phục Lăng Tiêu các. Chỉ cần Dịch Khinh Nhan tới, Lăng Tiêu các vừa đúng mượn cơ hội này từ chối, coi như Khinh Nhan biết chân tướng đến Thanh Dương phái, cũng coi như hoàn thành nhiệm vụ Dụ Dương vương giao cho, cũng mượn lúc này cảnh tỉnh Tần trưởng lão, để Lăng Tiêu các có chút phòng bị.

      Tần trưởng lão ngồi ở vị trí Các chủ nhiều năm, rất am hiểu lòng người. Nàng sớm nhận ra Dương Phi Hồng rất quan tâm Dịch Khinh Nhan, chỉ nguyên do mà thôi. Mà đối với chuyện Dịch Khinh Nhan giấu giếm, mặc dù nàng có điều tra cặn kẽ nhưng cũng có thể đoán đại khái. Cho nên nàng rất ủng hộ Dịch Khinh Nhan, cũng cho rằng thân phận núp của Khinh Nhan đối với Lăng Tiêu các có rất nhiều lợi ích. Nàng thoải mái cười cười, : "Dương chưởng môn cần lo lắng, Các chủ rất hiểu tình hình."

      Nghe Tần trưởng lão như vậy, Dương Phi Hồng ngẩn ra. Chẳng lẽ Lăng Tiêu các sớm biết mục đích yến hội tối nay? Hơn nữa cố ý sẵn sàng góp sức cho Dụ Dương vương?

      "Dương chưởng môn tối nay phải là mời được khách quý hay sao?" Chương trưởng lão có suy nghĩ sâu xa như Tần trưởng lão, nhưng cũng biết Dịch Khinh Nhan gả cho người phú quý, hơn nữa tuyệt đối là người có chí đoạt thiên hạ, xem xét tỉ mỉ, giờ phút này ở Vinh Dương, cũng chỉ có Dụ Dương vương Nguyên Tĩnh Vũ mà thôi. Những người khác của Lăng Tiêu các nơi Dịch Khinh Nhan xuất giá, nhưng trưởng lão như họ rất ràng.

      Dương Phi Hồng xấu hổ cười, là khó có thể mở miệng. đường đường là vị đại hiệp Trung Châu, liên tục ba lần làm Võ Lâm Minh Chủ, lại bị tiểu tử hậu sinh đánh bại, cuối cùng còn khuất phục dưới chân người ta. . . . . .

      " ra . . . . . . Người trong võ lâm phần lớn biết Thanh Dương phái chúng ta có ngày hôm nay cùng ủng hộ của Nghệ An vương là thể tách rời, cho nên. . . . . . Hôm nay Dụ Dương vương làm chủ Trung Châu, muốn gặp Lăng Nguyệt các chủ cùng mấy vị trưởng lão, mới để cho lão phu an bài lần dạ tiệc này. . . . . . Lão phu xấu hổ, có cách nào. . . . . . Ta hiểu Lăng Tiêu các từ trước đến giờ tham dự những chuyện đấu tranh chính trị này, vừa đúng Lăng Nguyệt chưa tới, hai vị trưởng lão chớ nên từ chối. . . . . ."

      Chương trưởng lão bị mảnh chân thành của Dương Phi Hồng làm rung động, đứng lên : "Dương chưởng môn cần giải thích. Nội tình trong này đại khái chúng ta cũng đoán được, có lẽ nên xin lỗi là chúng ta. . . . . ."

      Dương Phi Hồng hiểu, chẳng lẽ Lăng Tiêu các giúp đỡ Dụ Dương vương? Cho nên mới cùng Thanh Dương phái giao hảo hay sao? Nhưng nhìn bộ dạng xuất trần của Khinh Nhan, làm sao can thiệp vào trận máu tanh tranh bá này? Chợt, nghĩ đến lời của Giang Việt vương tử, trong đôi mắt Khinh Nhan chứa cả thiên hạ, chẳng lẽ là ? Làm sao lại nhìn ra?

      "Đoán chừng Các chủ còn lát nữa mới đến, chúng ta cùng thương nghị chuyện diệt trừ ma giáo!" Tần trưởng lão .

      Dương Phi Hồng gật đầu, trước mắt chuyện này quả càng thêm trọng yếu. Vô luận là Lăng Tiêu các hay là Dụ Dương vương, đối với chuyện trừ khử Thiên Nhất Giáo chủ đó mới an tâm. Đến lúc đó đưa công lao này cho Lăng Tiêu các, vừa đúng gia tăng uy vọng cho Lăng Nguyệt giang hồ.

      Ba người tỉ mỉ thương nghị hồi, thời gian bất giác trôi qua.

      Chợt, ba người đều im lặng, bọn họ đều nghe được hồi bước chân nặng nề tới. ra là đại đệ tử của Dương Phi Hồng, gõ cửa vào dạ tiệc cũng chuẩn bị xong, mời sư phụ cùng khách quý ngồi vào vị trí.

      Dương Phi Hồng gật đầu, nhìn thời gian, là giờ Tuất, biết vị Vương gia kia lúc nào đến, hay muốn chính thức trông thấy người của Lăng Tiêu các đây? Hay là muốn thăm dò ý tứ chút?

      Lúc này, lại loạt tiếng bước chân truyền đến, ngoài cửa vang lên tiếng Nhị Đệ Tử truyền báo: "Sư phụ, Vương gia tới."

      Dương Phi Hồng vội vàng đứng dậy chuẩn bị nghênh đón, cửa mở ra, Nguyên Tĩnh Vũ mỉm cười tới. Dương Phi Hồng muốn hành lễ tham bái, lại thấy Nguyên Tĩnh Vũ trong tay còn dắt nữ nhân, vội vàng nhìn lướt qua, lại lần nữa ngây ngẩn cả người, thẳng tắp mà nhìn chằm chằm vào Dịch Khinh Nhan dời mắt. Vô luận như thế nào đều nghĩ mãi mà , nghĩa nữ Khinh Nhan của , Lăng Nguyệt các chủ Lăng Tiêu các tại sao lại cùng Dụ Dương vương cùng đến đây, hơn nữa còn thân mật như vậy?

      "Nghĩa phụ!" Khinh Nhan bước nhanh tới trước mặt Dương Phi Hồng, tham kiến ông, "Vẫn có cơ hội cho nghĩa phụ thân phận của nữ nhi, xin nghĩa phụ nên trách tội. . . . . ."

      "Con, con cùng Vương gia. . . . . ." Dương Phi Hồng cuối cùng phục hồi tinh thần, chỉ vào Dịch Khinh Nhan cùng nguyên Tĩnh Vũ, cả kinh biết nên gì.

      Lại thấy Nguyên Tĩnh Vũ tiến lên bước đứng ở bên cạnh Khinh Nhan, cúi người chào Dương Phi Hồng cái, nhàn nhạt lại cười : "Trước biết toàn bộ câu chuyện trong đó, nếu có chỗ đắc tội, kính xin tiền bối tha lỗi!"

      "Vương gia. . . . . ." Dương Phi Hồng sao dám nhận lễ của Nguyên Tĩnh Vũ, gấp đến độ biết nên như thế nào cho phải, lại nghe Khinh Nhan cười : "Nghĩa phụ đừng ngại, chàng cúi chào cái có làm sao? Hôm nay tới đây chàng phải Vương gia, chỉ là phu quân của nữ nhi."

      Dương Phi Hồng nhìn Dịch Khinh Nhan chút, lại nhìn Nguyên Tĩnh Vũ chút, kiểu gì cũng thể lấy chuyện hôm đó Nguyên Tĩnh Vũ bức bách mình cùng hôm nay cung kính lễ độ so sánh với nhau. cũng chỉ là nghĩa phụ của Khinh Nhan, mà vị con rể này thân phận tôn quý, nào dám sơ ý trước mặt y?

      Lúc này, Nguyên Tĩnh Vũ lại : "Dương tiền bối ngàn vạn lần nên câu nệ, chuyện lúc trước đều là hiểu lầm, Bổn vương việc làm cũng chỉ là thử dò xét. Ngài đối Khinh Nhan hơn hẳn ruột thịt máu mủ, Bổn vương chân thành kính nể! Hi vọng tiền bối nên trách tội Khinh Nhan, nàng đem ngài trở thành phụ thân ruột thịt mà kính trọng."

      Dương Phi Hồng rất là cảm động, gật đầu liên tục : "Có nữ nhi như Khinh Nhan là phúc khí của lão phu . . . . . ."

      Lúc này, Tần trưởng lão cùng Chương trưởng lão tới chúc mừng: "Chúc mừng Các chủ, chúc mừng Dương chưởng môn!"

      Khinh Nhan : "Những ngày qua khổ cực hai vị trưởng lão!"

      Nguyên Tĩnh Vũ cũng cười : " chỉ mấy ngày nay, Khinh Nhan có thể có hôm nay, làm phiền chư vị tiền bối nhiều năm dạy dỗ. Bổn vương có thể lấy Khinh Nhan làm vợ, là kiếp trước tích phúc, cũng đa tạ các tiền bối tha thứ cùng ủng hộ. Sau này Khinh Nhan theo ta chinh chiến bốn phương, chuyện giang hồ sợ còn phải dựa vào chư vị tiền bối mới được. Xin các vị tiền bối cần từ chối!"

      Tần trưởng lão cùng Chương trưởng lão liếc mắt nhìn nhau, cúi người chào : "Nguyện vì Các chủ cùng Vương gia dốc sức."

      Nguyên Tĩnh Vũ rất là cao hứng, mời mọi người ngồi vào vị trí.

      Trong bữa tiệc, Nguyên Tĩnh Vũ có bày ra dáng vẻ Vương gia, đối với ba vị tiền bối cũng kính trọng vô cùng, cũng tự mình rót rượu cùng kính rượu. càng khiêm tốn đối đãi người như thế, Dương Phi Hồng cùng hai vị trưởng lão Lăng Tiêu các càng tôn kính .

      Thân thể Kinh Nhan ra tốt rồi, chỉ là công lực chưa có khôi phục mà thôi, khỏe mạnh giống bình thường, nhưng Nguyên Tĩnh Vũ chung quy lại yên tâm, để cho nàng uống rượu, để cho nàng ăn món ăn cay cùng dầu mở, ngồi chọn nấm hương ngư gắp cho nàng, lại tự tay lột vỏ tôm cho nàng, cuối cùng múc nửa bát canh nhân sâm cẩu kỷ chim bồ câu cho nàng.

      Dương Phi Hồng cùng hai vị trưởng lão Lăng Tiêu các nhìn Nguyên Tĩnh Vũ động tác tự nhiên mà thành thạo, cách nhìn đối với bất tri bất giác thay đổi, giờ phút này Nguyên Tĩnh Vũ quả giống Vương gia, mà chỉ là nam nhân bình thường sủng ái thê tử .

      Bởi vì Nguyên Tĩnh Vũ đối với Khinh Nhan là , bọn họ lựa chọn tin tưởng , phụ tá .
      Mieu1810, Halong-ngocOriole5185 thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 16: Chuyện cũ như khói theo gió bay ( Hạ )
      <em id="__mceDel'] Edit: Ying[/I]
      <em id="__mceDel']
      Beta: Hạnh Như[/I]


      Bởi vì hai vị trưởng lão uống được rượu, vì vậy tiệc rượu cũng kéo dài. Lời lên cũng hết, thành công kéo gần khoảng cách ba bên lại, xác định "Vấn đề thân phận" Khinh Nhan, liền trở lại phòng khách uống trà, thương nghị chuyện tiêu diệt ma giáo.

      Căn cứ vào đề nghị của Nguyên Tĩnh Vũ, kế hoạch căn bản hoàn thành, nhưng mấu chốt chính là chưa quyết định được người nào làm. Nguyên Tĩnh Vũ cuối cùng mở miệng : "Nếu tìm được người, để Bổn vương phái người đến đây !"

      Dịch Khinh Nhan biết trong tay thế lực thần bí, trong đó có nương võ nghệ cao cường, nhưng biết cặn kẽ nội tình trong đó. tới giờ cũng với nàng.

      Khinh Nhan chợt có chút vui. tại sao phải gạt nàng? rốt cuộc vẫn chưa tin tưởng nàng sao?" cần. Sư phụ ta cũng sắp đến."

      Dương Phi Hồng nội tình trong đó, chỉ nghe được Khinh Nhan sư phụ của nàng tới liền lập tức đứng lên, lo lắng hỏi: "Nàng tới rồi sao? Lúc nào đến? Khinh Nhan nhận được tin tức của nàng rồi hả ?"

      Tần trưởng lão cùng Chương trưởng lão kinh ngạc nhìn Dương Phi Hồng thất thố như vậy, đến thời khắc này mới phản ứng được đột nhiên thành nghĩa phụ Khinh Nhan nguyên lai là có tầng quan hệ này ở bên trong.

      "Theo thời gian suy đoán chắc khoảng mấy ngày nữa!" Khinh Nhan rất là lạnh nhạt nhưng trong lòng rất cao hứng. Sư phụ là người duy nhất nàng có thể toàn tâm tin tưởng cùng phụ thuộc vào!

      Nguyên Tĩnh Vũ ràng cảm thấy tâm tình nàng biến hóa, vì vậy vội vàng liền chấm dứt, rồi sau đó cáo từ rời .

      Ra cửa, Lâm Khinh Vân cùng Phượng Khinh Trần đứng ở hai bên cửa, thấy bọn họ ra ngoài, khom mình hành lễ.

      Nguyên Tĩnh Vũ dắt tay Khinh Nhan bước vào mật đạo. Nơi đây là Nghệ An vương cùng Chưởng Môn Nhân Thanh Dương phái lúc đó cùng nhau xây dựng vài thập niên trước, đối với Nghệ An vương mà cũng coi là đường lui.

      Khinh Nhan lời nào, Nguyên Tĩnh Vũ giờ phút này cũng tiện gì, chỉ là nắm chặt tay của nàng.

      Cửa ra vào của Nghệ An vương phủ ở bên trong hòn non bộ trong hoa viên, nhóm bốn người trở lại Phi Vũ các, Lâm Khinh Vân cùng Phượng Khinh Trần im lặng lui ra, Nguyên Tĩnh Vũ dắt Khinh Nhan phòng tắm tắm rửa.

      "Khinh Nhan, nàng chắc là cao hứng!" Hai người ôm nhau ngâm mình ở trong nước nóng, trực tiếp ra, cũng phải là dùng giọng điệu hỏi thăm.

      "Có chút." Nàng nhàn nhạt trả lời, có chút biểu lộ đau thương, "Có lẽ chúng ta vĩnh viễn cũng thể hoàn toàn tin tưởng đối với người khác. . . . . . chàng phải suy tính quá nhiều thứ, mà thiếp lại muốn hoàn mỹ. . . . . ."

      Nguyên Tĩnh Vũ lẳng lặng ôm ấp lấy nàng, rất dịu dàng, cũng rất. . . . . . có dáng vẻ thâm tình. . . . . .

      Hồi lâu sau, mới thở dài, nâng cằm của nàng, nhìn ánh mắt của nàng, : "Khinh Nhan, ta phải là tin tưởng nàng, vẫn cho nàng biết chuyện này là bởi vì ta được phép. Hơn nữa, ta cũng nghĩ chuyện này là quan trọng. . . . . ."

      Khinh Nhan nhìn ánh mắt của do dự mà đau thương, lẳng lặng chờ đợi tiếp tục tiếp.

      "Sư môn của ta với ta có công ơn nuôi dưỡng, sư phụ cùng trưởng bối sư môn cũng đối với ta rất tốt. Nhưng điều thứ nhất môn quy của chúng ta chính là được tham chánh. Mười năm trước, đại ca ta đột nhiên qua đời, Dụ Dương đến thời khắc sống chết, ta lựa chọn thừa kế vương vị, từ đó bị sư môn xoá tên. . . . . . Mà những sư huynh sư đệ đến giúp đỡ ta đều là trốn trưởng bối sư môn len lén tới. Bọn họ phải thuộc hạ của ta, phải thế lực thuộc về ta, chỉ là bằng hữu của ta , thân nhân của ta. . . . . . Bọn họ trợ giúp ta, chỉ vì ta từng là sư huynh sư đệ của bọn , bởi vì chúng ta nhiều năm tình cảm. . . . . . Ta được đem tin tức bọn họ lan truyền, bọn họ cũng thiếu bất kỳ danh lợi. Ta chưa bao giờ bọn họ, là muốn mang đến cho bọn họ nguy hiểm cùng tổn thương. . . . . ."

      Nghe đến đó, trong đầu Dịch Khinh Nhan lập tức dần ra môn phái đặc biệt. Nàng kinh dị nhìn nguyên Tĩnh Vũ, Nguyên Tĩnh Vũ khẽ gật đầu cái.

      "Khó trách nội công ngươi đặc biệt như vậy!" Nàng bừng tỉnh hiểu ra. như thế, võ công của cũng che giấu?

      Nguyên Tĩnh Vũ vẫn nhìn ánh mắt của nàng, hiểu nghi vấn trong lòng nàng, lại lắc đầu cái: "Ta còn có thông qua khảo nghiệm, có được tiếp xúc võ công tinh hoa chân chính của sư môn, chỉ có nội công là từ bắt đầu tu luyện, có chút thành tựu. Sư phụ từ bi, có phế võ công của ta, chỉ dặn dò ta tốt nhất cần ở trước mặt người ra."

      có phế võ công của , còn tốt nhất cần ở trước mặt người ra, đúng hơn là để bảo vệ tánh mạng . Xem ra là môn phái từ bi!

      "Làm sao chàng. . . . . . Gặp được bọn họ?" Khinh Nhan biết, môn phái kia tham dự chính trị, thu đồ đệ cực kỳ nghiêm khắc, tuyệt đối cùng quan lại có dây dưa .

      "Lúc ấy ta bởi vì trúng độc hôn mê rồi, bọn họ đem ta còn ở cùng ngoại ô, ta ra ngoài cưỡi ngựa bị rắn độc cắn bị thương trúng độc tới chết. Vừa đúng sư phụ ta cùng sư thúc ngang qua, bọn họ nhìn ta ăn mặc giống bình thường, đoán được ta là đệ tử phú gia, vốn là muốn xen vào việc của người khác , may là sư thúc ta si mê y thuật, ta trúng loại độc tại chưa thấy qua, cho nên mới cứu ta." Nguyên Tĩnh Vũ nhàng vuốt ve tóc Khinh Nhan, lần đầu tiên thuật lại chuyện cũ mà mình giấu kín.

      "Sau khi ta tỉnh lại, muốn cũng dám trở về nữa, cha mẹ mình đều chết, đời thân nhân nữa, thỉnh cầu sư phụ thu ta làm đồ đệ. Sư phụ tốt bụng, liền tạm thời để ta ở bên người. Sau ta lại truyền cho cữu cữu phong thơ, cho biết ta học võ, chỉ đem việc này cho đại ca ta biết, dưới giúp đỡ của đại ca, vương phủ cũng có phái người tìm kiếm ta, cũng có ai hỏi tới tin tức của ta, vì vậy sư phụ cũng biết thân phận chân chính của ta. . . . . . Sư môn của ta có chút khác biệt, sư phụ trong năm có hơn nửa năm đều ở bên ngoài du ngoạn, chỉ có gần nửa năm ở lại sư môn dạy chúng ta võ học, cho nên, ta cũng chỉ có nửa thời gian ở lại sư môn, còn lại thời gian phần lớn sống ở trong nhà cậu, chỉ ở thời điểm lễ tết mới trở về vương phủ ở hai ngày. . . . . ."

      Khinh Nhan gật đầu cái, đại khái là hiểu. cùng với Giản Thục Ninh còn là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên. . . . . .

      "Năm đó đại ca cũng biết ta đến tột cùng nơi nào học võ, chỉ là ở thời điểm ta mười bảy tuổi có hỏi cậu, nhắc đến hôn của ta. nhìn như thế nào, ta cuối cùng vẫn là đệ đệ Dụ Dương vương, trưởng thành mà có thê thiếp cũng được, cho nên cậu chủ trì lấy biểu tỷ Thục Ninh gả cho ta làm vợ. . . . . . Ta cùng với Thục Ninh vốn là tình tỷ đệ, chẳng qua là lúc đó hiểu, cảm thấy cưới mình quen thuộc làm vợ cũng tốt, còn tránh cho ta muốn lấy cớ che giấu hành tung của mình. . . . . ." đến chỗ này, Nguyên Tĩnh Vũ cúi đầu nhìn thần sắc của Khinh Nhan, Khinh Nhan ngẩng đầu, dịu dàng nhìn .

      Nguyên Tĩnh Vũ hiểu nàng nghe hiểu lời của mình, cuối cùng yên lòng, vì vậy tiếp tục : "Ở sư môn gần đến khi trưởng thành, nội công có chút thành tựu, còn phải hoàn thành khảo nghiệm mới có thể coi như là đệ tử thân truyền chính thức, mới có thể tiếp xúc công pháp vô thượng của sư môn, sau mới có thể Thành gia. . . . . . Cho nên, ta cùng với Thục Ninh thành thân cũng trở về báo sư môn, chỉ muốn chờ hoàn thành sư khảo nghiệm sau đó cho sư phụ, nghĩ tới đại ca lại đột nhiên qua đời. . . . . ."

      Khinh Nhan chợt ôm chặt , đầu tựa vào cổ , nửa ngày cũng chuyện.

      Nguyên Tĩnh Vũ nhàng mỉm cười liếc nàng cái, tay ôm nàng, tay tưới nước thay nàng tắm rửa.

      "Về sau chàng chỉ thuộc về mình thiếp sao?" Nàng chợt mở miệng, từ từ ngẩng đầu lên.

      Nguyên Tĩnh Vũ kinh ngạc mà nhìn nàng, hồi lâu mới gật đầu cái, nghiêm túc : "Đúng, về sau ta chỉ thuộc về nàng! Chỉ thuộc về mình nàng!"

      Khinh Nhan cười, nụ cười nhàn nhạt, trong đôi mắt giống như chứa tầng sương mù mờ mịt, làm cho người ta nhìn lắm. Nàng buông hông của ra, nhàng chạm mặt của , giọng : "Nhớ kỹ lời của chàng, chàng là của thiếp, là của mình thiếp, vĩnh viễn đều là người của thiếp! Những thứ khác thiếp đều có thể tha thứ, chỉ có điểm này, bước thiếp cũng nhường!"

      Nguyên Tĩnh Vũ thận trọng gật đầu, từ từ cười lên. Nàng cuối cùng cũng hoàn toàn thuộc về rồi. . . . . .
      Mieu1810, Halong-ngocOriole5185 thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 17: Ngựa chạy, chim bay ( thượng )
      #993366;']Edit: Ying
      #993366;'] Beta: Ha.chi
      Tháng ba ngày hai mươi sáu, Lăng Tiêu các mở tiệc mời khách quý đến từ Minh Kiếm sơn trang tại trong biệt viện.

      Hôm qua, Lê Văn nhận được thiệp mời của Lăng Tiêu các, cặp mắt khỏi sáng lên, cùng đệ tử Tang Tế Hải nhìn nhau cười tiếng. Phái người thăm dò, biết mấy ngày nay Lăng Tiêu các có động thái khác thường gì, cũng nhìn thấy Lăng Nguyệt các chủ trở về, nhưng đêm qua hai vị trưởng lão Lăng Tiêu các tự mình đến Thanh Dương phái. Nghe , đêm đó Thanh Dương phái từng chiêu đãi qua khách quý, chẳng qua là người tới thân phận bí , thể dò hỏi ràng.

      Bọn họ sớm nhìn ra quan hệ giữa Lăng Tiêu các cùng Thanh Dương phái có điều bình thường, nhưng làm thế nào cũng hiểu . Dù sao Lăng Tiêu các vốn trước kia cùng với các môn phái khác cũng thân mật.

      Lê Văn cùng Tang Tế Hải và mấy vị đệ tử trẻ tuổi vào Tam biệt viện ở Lăng Tiêu các, Chương trưởng lão cùng Phượng Khinh Trần ra đón.

      Nhìn thấy Phượng Khinh Trần xuất , Tang Tế Hải liền suy đoán Lăng Nguyệt các chủ trở lại.

      Lê Văn để mấy vị đệ tử trẻ tuổi ở lại trong sân, cùng Tang Tế Hải hai người theo Chương trưởng lão, Phượng Khinh Trần cũng vào phòng khách ngồi xuống.

      Tang Tế Hải nhìn Chương trưởng lão cùng Phượng Khinh Trần sắc mặt thư thái nên phỏng đoán rằng thương thế của Lăng Nguyệt các chủ nhất định có chuyển biến tốt rồi, chỉ biết khi nào mới có thể gặp nhau.

      đệ tử nam trẻ tuổi đến dâng lên trà bánh, Chương trưởng lão cũng ngồi xuống tương bồi, nhưng lại vô cùng khách khí, nhưng Tang Tế Hải thần sắc có chút kiên nhẫn."Xin hỏi Chương trưởng lão, biết Lăng Nguyệt các chủ có ở đây ?"

      Chương trưởng lão nhiệt tình cười cười, : "Đa tạ thiếu hiệp quan tâm. Các chủ chúng ta tỉnh, chỉ là hôm nay nội lực hoàn toàn biến mất, thân thể suy yếu. Kính xin hai vị chờ chút, Các chủ dùng dược rồi tới đây."

      "Nội lực hoàn toàn biến mất? Sao lại nghiêm trọng như thế?"

      chỉ có Tang Tế Hải, Lê Văn cũng bị tin tức này làm cho sợ hết hồn.

      Ngay lúc này, chỉ nghe thấy hồi tiếng bước chân rất truyền đến, Dịch Khinh Nhan cùng Chu Tử Ngọc trước sau từ thiên điện vòng ra ngoài, cũng có đeo khăn che mặt.

      Tang Tế Hải kinh ngạc mà nhìn nhìn xem Dịch Khinh Nhan chậm rãi vào, chỉ cảm thấy dung mạo của nàng cùng với mình tưởng tượng hoàn toàn khác nhau, rồi lại cảm thấy khí chất nàng như vậy dung mạo nên như thế mới đúng.

      Giờ phút này, trừ Tang Tế Hải, những người còn lại cũng hướng Dịch Khinh Nhan khom mình hành lễ. Khinh Nhan khách sáo đáp lễ, giọng thanh thúy, nụ cười dịu dàng.

      Lê Văn nhàng ho tiếng, Tang Tế Hải lúc này mới phục hồi tinh thần lại, kiêu ngạo tự ti hướng về phía Dịch Khinh Nhan ôm quyền làm lễ."Lăng Nguyệt các chủ, Tang Hạo thất lễ."

      Khinh Nhan cười nhạt tiếng mà : "Tang thiếu hiệp đa lễ." Hướng về phía khẽ gật đầu cái, rồi sau đó liền tới chủ vị ngồi xuống.

      Tang Tế Hải ánh mắt thủy chung nhìn theo Dịch Khinh Nhan rời, cho đến khi nàng khách khí chào hết khách nhân trong phòng, lần nữa đưa mắt đến người mình. Hôm nay khí chất Lăng Nguyệt các chủ so với lần lôi đài đại hội võ lâm hoàn toàn khác nhau, nhưng vẫn biết nữ tử trước mắt này đúng là Lăng Nguyệt các chủ chân chính.

      Hôm nay Khinh Nhan coi như là nữ nhân chân chính rồi, vì vậy chân mày khóe mắt tự chủ liền lộ ra mấy phần dịu dàng kiều mỵ của thiếu nữ, loại phong tình đó từ trong nảm thân tự nhiên toát ra khiến tất cả khách nhân là nam tử trong phòng cũng nhịn được chút tim đập rộn lên. Tang Tế Hải trước vì nàng cường thế mà có chút động lòng, lại cũng chỉ là cao ngạo cho rằng nữ tử này xứng với mình mà thôi, cho nên động lòng , cho cùng bởi vì tìm được tri kỷ cùng chung chí hướng. Mà giờ khắc này lòng của là bất đồng, lần đầu tiên cảm thấy mình muốn nữ nhân này mãnh liệt như thế, đây là khát vọng tha thiết của nam nhân đối với nữ nhân, như vậy mà khẩn cấp cùng nhiệt liệt.

      Tang Tế Hải ánh mắt sáng quắc mà nhìn chằm chằm vào Dịch Khinh Nhan, buông tha từng chi tiết vẻ mặt nàng.

      Ánh mắt như vậy quá càn rỡ, quá vô lễ, tuy nhiên nó chút nào làm cho người ta cảm giác dâm tà xấu xa. Trong mắt , chỉ thuần tuý là động lòng, thương tiếc cùng thưởng thức.

      "Trước từng nghe nữ tử Lăng Tiêu các chưa cưới cần lấy khăn che mặt, hôm nay Lăng Nguyệt các chủ bỏ khăn che mặt, có thể hay lý giải là Các chủ đồng ý lời cầu hôn lần trước của lão phu sao?" Lê Văn thầm thở dài ở trong lòng, khỏi có chút lo lắng tương lai của Tang Tế Hải. Nếu để cho cưới Lăng Nguyệt các chủ này, chỉ sợ cũng bị nữ nhân này kiềm chế, nhưng nếu chiếm được, sợ là muốn thương tiếc cả đời rồi.

      Ánh mắt Tang Tế Hải nhìn Dịch Khinh Nhan chợt trở nên khẩn trương bất an, vừa nghĩ mau chút nghe được đáp án của nàng, lại lo lắng đáp án kia để cho mình thất vọng.

      Khinh Nhan nhàn nhạt cười tiếng, hơi thấp cúi đầu, nét mặt ra mấy phần ngượng ngùng."Đa tạ tang thiếu hiệp thích. . . . . . Lăng Nguyệt bỏ cái khăn che mặt, là bởi vì gả làm vợ người ta. . . . . ."

      gả làm vợ người khác?

      Giống như sấm sét giữa trời quang, đem đầu Tang Tế Hải chấn động hoa mắt chóng mặt, lâu mới phản ứng được, nhưng, tin. Trong giây lát đó ánh mắt lại thay đổi, những thứ dịu dàng, thương tiếc lúc trước cũng biến thành hoài nghi cùng hận nàng. đường đường Giang Càng thế tử, tướng mạo suất sắc, văn võ song toàn, muốn cưới nàng làm chính thê, chẳng nhẽ vị trí ấy chưa đủ xứng đáng? Nàng thế nhưng vì cự hôn mà bày ra lí do này để lừa gạt !

      " biết Lăng Nguyệt các chủ xuất giá khi nào? Phu quân là nhân vật hùng nào? Vì sao giang hồ có nửa điểm phong thanh? xuất giá, vì sao còn chải kiểu tóc của khuê nữ?" Lê Văn cũng rất là hoài nghi, vì vậy có chút tức giận. nghĩ muốn gả cũng thôi, cần gì phải gạt người như thế?

      Dịch Khinh Nhan tự nhiên hiểu bọn họ tức giận cái gì, nhưng có gấp gáp giải thích cái gì, chỉ là mặn nhạt hỏi câu: "Lê chưởng môn trước kia gặp qua mấy vị trưởng lão phái ta chứ? Chẳng lẽ ngài cho là mấy vị trưởng lão Lăng Tiêu các chúng ta còn là khuê nữ?"

      Lê Văn sửng sốt, nhanh chóng cùng Tang Tế Hải liếc mắt nhìn nhau, hiển nhiên cũng cảm thấy khiếp sợ.

      Đúng vậy a, bọn họ gặp qua các trưởng lão Lăng Tiêu các thiệt nhiều lần rồi, mỗi lần đều là cách ăn mặc này, nhưng có khả năng những này cũng có lập gia đình chứ? Bọn họ đồng thời nghĩ đến thực Lăng Tiêu Các lấy nữ tử vi tôn, chẳng lẽ này đem lễ giáo coi vào mắt?

      Tang Tế Hải cam lòng hỏi câu nữa: "Xin thứ cho tại hạ mạo muội, xin hỏi vị hôn phu Các chủ là vị hùng nào?"

      Dịch Khinh Nhan lãnh đạm quét mắt nhìn Tang Tế Hải Nhất, tựa hồ có chút vui.

      Tang Tế Hải chợt tiếng vọt đứng lên, nhìn chằm chằm Dịch Khinh Nhan hỏi: "Các chủ thân là Võ Lâm Minh Chủ, thể nào biết thân phận của ta. Ta muốn biết, ta đến tột cùng có chỗ nào so ra kém với ?"

      Tất cả mọi người ngẩn ra, nghĩ tới vị này thế tử cố chấp ngờ.

      Khinh Nhan cau mày nhìn cái, lúc này mới lạnh lùng : "Hôn nhân vốn là chuyện riêng cá nhân ta, đến các vị trưởng lão Lăng Tiêu các, ta cũng quyền hỏi tới."

      "Ngươi muốn cũng được!" Tang Tế Hải hung hăng nhìn chằm chằm Khinh Nhan, cắn răng nghiến lợi , "Ngươi hưu , gả cho ta!" Coi như nàng lập gia đình, cũng có thể so đo, chỉ cần từ nay về sau nàng chỉ thuộc về là được. . . . . .

      Tất cả mọi người bị lời này của Tang Tế Hải làm giật mình. Người đàn ông này chẳng lẽ là điên rồi?
      Mieu1810, Halong-ngocOriole5185 thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 17: Ngựa chạy, chim bay ( trung )
      #00ff00;']Edit: Ying
      #00ff00;'] Beta: Ha.chi



      <img class="aligncenter" alt="" src="http://i.imgur.com/9NnZqdC.png" width="620" height="3000" />


      "Các chủ. . . . . ." Chương trưởng lão tựa hồ muốn an ủi mấy câu, nhưng biết nên cái gì.

      lúc này, chợt người đệ tử trẻ tuổi ở tại cửa ra vào thông báo: "Các chủ, Dương chưởng môn tới."

      Khinh Nhan mặt chán nản lập tức liền tiêu tán ra, mấy phần lộ ra vui mừng : "Phụ thân đến rồi sao?"

      Lê Văn cùng Tang Tế Hải lại ngẩn ra.

      Nhưng thấy Dương Phi Hồng bước dài vào phòng khách, gấp gáp dưới hạ quan sát Dịch Khinh Nhan, vừa nhìn vừa hỏi: "Nguyệt nhi hôm nay thân thể như thế nào? Có chút nào khoẻ lên ?"

      Khinh Nhan bước đến nghênh đón, hơi mỉm cười : "Nữ nhi tốt hơn nhiều, phụ thân phải lo lắng ."

      Lúc này, Lăng Tiêu các tất cả mọi người hướng Dương Phi Hồng hành lễ, Lê Văn cùng Tang Tế Hải cũng đến chào hỏi.

      Dương Phi Hồng giống như đến thời khắc này mới phát hai người Lê Văn , vội vàng nhiệt tình chào mời. Dương Phi Hồng cùng Lê Văn nhưng là lão bằng hữu.

      "Dương lão đệ, ngươi cùng Lăng Nguyệt các chủ là có quan hệ như thế nào?" Lê Văn nghi ngờ hỏi.

      Dương Phi Hồng hắng giọng cười tiếng : "Lão ca, huynh đệ ta rốt cuộc đợi đến cái ngày này! Ha ha. . . . . ."

      Tang Tế Hải hiểu, nhưng Lê Văn lại vừa nghe liền hiểu. Dương Phi Hồng mực chờ nữ nhân, đợi vài chục năm rồi, từng cười qua, cũng khuyên qua, cũng bàn đến như thế nào cũng nghĩ đến thế là Dương Phi Hồng chờ được.

      Dương Phi Hồng cao hứng vỗ bả vai Lê Văn : "Ba ngày sau Thanh Dương phái tướng tại Hưng An cư đại yến tân khách, ăn mừng lão phu chẳng những tìm được ái thê thất lạc nhiều năm, còn biết có nữ nhi tốt như vậy, ha ha ha. . . . . . Lão ca nhưng nhất định phải tới uống chén a!"

      Lê Văn cũng ha ha cười : "Được ta nhất định tới. . . . . . Ha ha, lão đệ cũng có suy nghĩ, chuyện lớn như vậy lại vẫn gạt lão ca."

      " phải là đệ gạt lão ca, mà là nữ nhi chịu nhận thức cha, đệ cũng thể làm gì nha! tại tốt rồi, Nguyệt nhi cuối cùng chịu nhận thức ta là cha rồi. Sáng sớm hôm nay lão phu liền đem thiệp phát ra ngoài rồi, lão ca, mau mau chúc mừng ta ! Ha ha ha ha. . . . . ." Dương Phi Hồng vui sướng trong lòng phải xạo , có chút mơ hồ cao hứng.

      Lúc này, Dịch Khinh Nhan tới, đỡ cánh tay Dương Phi Hồng : "Phụ thân, Lê tiền bối, các ngươi ngồi xuống !"

      "Hảo, đều nghe nữ nhi ngoan a!" Dương Phi Hồng hướng về phía Dịch Khinh Nhan từ ái cười cười, lại hỏi, " Thân thể con rể ngoan khoẻ lên chút nào chưa?"

      "Hôm nay khá hơn chút rồi, phụ thân phải lo lắng . . . . . ." Khinh Nhan nhàn nhạt .

      Tang Tế Hải lặng lẽ quan sát Dịch Khinh Nhan thần sắc mặt, phát nàng tựa hồ quá nguyện ý tới vị hôn phu ấy cưới để song tu. Là bởi vì trong lòng như ý sao?

      Mấy người mới vừa ngồi xuống, liền nghe bên ngoài có chút nhốn nháo. Khinh Nhan cau mày đứng dậy, sắc mặt băng hàn, nghĩ là trong lòng tức giận. Nhưng đợi nàng phát tác, chỉ thấy đệ tử chạy như bay vào khẩn trương bẩm báo: "Khởi bẩm Các chủ, bên ngoài có nữ nhân muốn xông tới, là. . . . . . Bảo là muốn hướng Các chủ khiêu chiến. . . . . ."

      mặt mọi người đều là thần sắc biến đổi, hôm nay Lăng Nguyệt các chủ công lực hoàn toàn biến mất, có người tới cửa khiêu chiến, chẳng lẽ tin tức truyền ra ngoài?

      "Nữ nhi phải lo lắng, phụ thân thay ngươi xuất chiến!" Dương Phi Hồng vội vã liền hướng bên ngoài .

      Dịch Khinh Nhan vội vàng kéo , khẽ thở dài : "Phụ thân thế nào lại trở nên hồ đồ rồi. Ngài là chưởng môn Thanh Dương phái, người ta cũng là hướng tới Lăng Tiêu các ta khiêu chiến, thậm chí là hướng về phía danh tiếng Võ Lâm Minh Chủ này của nữ nhi mà tới, ngài tại sao có thể thay mặt nữ nhi xuất chiến đây?"

      Dương Phi Hồng lúc này mới dừng bước chân, vỗ vỗ ót : "Ai, xem chút, phụ thân hồ đồ."

      Dịch Khinh Nhan xoay người đối với Phượng Khinh Trần : "Khinh Trần, ngươi thay ta xuất chiến !" Rồi sau đó, nàng lại xin Dương Phi Hồng, Lê Văn đợi người cùng nhau tiến về phía xem cuộc chiến.

      Tại bên trong viện luyện võ, mọi người gặp được vị kia tới khiêu chiến. Chỉ thấy nàng kia thân hình cao gầy yểu điệu, người mặc áo khoác hoa lệ tử sa, đầu đội nón lá xanh ngọc,khăn che mặt màu trắng rũ xuống đem cả khuân mặt che lắp.

      Lăng Nguyệt các chủ thân là chưởng môn nhất phái, lại quý vi Võ Lâm Minh Chủ, khiến môn hạ đệ tử khác thay mặt mình xuất chiến cũng thất lễ.

      Phượng Khinh Trần thân áo trắng xuất trần đứng ở giữa sân, khuôn mặt tuấn mỹ đầy sương lạnh, sát khí nồng đậm tản mát ra, mọi người hoảng hốt như thấy dòng sông băng.

      Người tới cũng nhiều lời , hừ lạnh tiếng liền rút kiếm động thủ, tốc độ nhanh khiến Lê Văn cùng Tang Tế Hải đều thất kinh.

      Hai người tốc độ cũng quá nhanh, nhiều chiêu kinh hiểm, kiếm kiếm tuyệt diệu, ngay cả cao thủ Lê Văn như thế cũng thiếu chút nữa thấy kiếm chiêu của hai người, những đệ tử còn lại của Lăng Tiêu các càng thêm thấy phải kinh tâm động phách.

      Chỉ là hơn ba mươi chiêu, Phượng Khinh Trần liền bị nàng kia cước đá bay, khạc ra búng máu, mắt thấy phải nặng nề rơi xuống đất, Dương Phi Hồng kịp thời bay qua, ôm trở lại.

      Tất cả mọi người vội vàng xông qua tra xét thương thế Phượng Khinh Trần , chỉ có Dịch Khinh Nhan mặt lạnh lùng đối mặt với áo tím kia.

      "Hừ, võ công của Lăng Tiêu các chẳng qua cũng chỉ có như thế!" áo tím hừ lạnh tiếng, đối mặt Dịch Khinh Nhan , "Ngươi chính là Lăng Nguyệt các chủ, người đánh bại Thanh Dương phái? phải là giả chứ? Thế nào thấy bước chân hư phù, giống như căn bản có luyện qua nội công. Như thế nào? Ngươi là mình nhận thua hay còn đấu với ta trận?"

      Dịch Khinh Nhan hít hơi sâu, nửa ngày mới mở miệng : "Lăng Nguyệt nhận thua. . . . . ."

      "Ha ha ha ha. . . . . ." Kia áo tím cười to hồi, khinh thường câu, " ra là nếu Võ Lâm Minh Chủ cũng chẳng qua như thế!" Vừa dứt lời, nàng bay ra ngoài.

      Tất cả mọi người ngơ ngác nhìn Dịch Khinh Nhan, Thiên Địa lập tức an tĩnh lại, tựa hồ ngay cả ánh mặt trời ấm áp sáng lạn đều ở trong giây lát đó trở nên thảm đạm.

      Tang Tế Hải chậm rãi tới, muốn an ủi nàng: "Thắng bại là chuyện thường binh gia. . . . . . Ngươi. . . . . ."

      "Ta sao!" Dịch Khinh Nhan quật cường mở miệng cắt đứt lời , xoay người trở về, nhưng chưa được mấy bước liền chợt hôn mê bất tỉnh. Chu Tử Ngọc vội vàng đỡ nàng, sau đó Trình trưởng lão chạy tới, ôm nàng vào hậu viện.

      Lê Văn cùng Tang Tế Hải bất tiện cùng tới, thể làm gì khác hơn là ngồi ở trong phòng khách chờ tin tức.

      Đợi chừng hai khắc chuông mới thấy Dương Phi Hồng mệt mỏi chuyển ra ngoài, chán nản : "Cũng may, thân thể cùng những phương diện khác cũng có cái gì đáng ngại, chỉ sợ nàng nội tâm tích tụ, thân võ công trong thời gian ngắn cách nào khôi phục. . . . . ."

      Lê Văn cùng Tang Tế Hải lại an ủi mấy câu, liền cáo từ rời .

      Trọng điểm trước mắt bọn để tâm tới là thân phận kia. Trước nghe Thiên Nhất Giáo chủ đó võ công cao cường như thế nào bọn họ còn có chút tin, nhưng hôm nay tự mình kiến thức Phượng Khinh Trần cùng áo tím kia tỷ võ, bọn họ mới tin tưởng, Thiên Ngoại Hữu Thiên, Nhân Ngoại Hữu Nhân. Phượng Khinh Trần võ công của cùng Dịch Khinh Nhan phân cao thấp, thậm chí còn cao hơn hẳn nửa phần, bọn họ là biết. Ngày hôm nay tỷ võ, Phượng Khinh Trần cũng là toàn lực ứng phó, điểm này bọn họ còn đến mức nhìn nhầm. áo tím đó võ công của cao hơn Phượng Khinh Trần rất nhiều, bọn họ có thể khẳng định.
      Mieu1810, Halong-ngocOriole5185 thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 17: Ngựa chạy, chim bay ( Hạ )
      Edit: Ying
      Beta: Ha.chi





      <img class="aligncenter" alt="" src="http://i.imgur.com/7t0jdWe.png" width="620" height="3000" />
      Vì vậy, mọi người lại bắt đầu đàm luận Thiên Nhất Giáo tại trong chốn giang hồ bạt vô tín hơn năm mươi năm, rất nhiều đệ tử trẻ tuổi vẫn là lần đầu tiên nghe ma giáo này, rất có hăng hái nghe chuyện, vì vậy thế hệ trước liền đem toàn bộ chuyện cũ mình nghe trong giang hồ tỉ mỉ kể lại.

      Đến gần tối, chỉ nghe thấy tiếng cười bên ngoài truyền đến, kèm theo Dương Phi Hồng hào sảng đại tảng môn rất nhanh vào.

      Mọi người nghênh ra ngoài vừa nhìn, nhưng thấy Dương Phi Hồng lôi kéo xinh đẹp áo tím trở lại, mà Lăng Nguyệt các chủ Lăng Tiêu các thế nhưng lại kéo cánh tay khác áo tím kia, ba người nháo nháo nhiệt nhiệt cùng chỗ, thấy thế nào đều giống người nhà. Mà trang chủ Lê Văn Minh kiếm sơn trang cùng hai người đệ tử ở sau lưng bọn cùng nhau vào.

      Mọi người vẫn sững sờ hiểu, nhưng nhìn tình cảnh mấy người kia liền đoán ra đại khái.

      Dương Phi Hồng nhìn mặt mọi người nghi ngờ cùng suy đoán, nhàng buông tay áo tím trong tay ra, đối với mọi người cúi người chào tạ lỗi : "Khiến các vị hùng chờ lâu. Vị này chính là ái thê Dương mỗ tìm hơn mười năm, đồng thời cũng là Đại Hộ Pháp Lăng Tiêu các, ba ngày trước khiêu chiến Lăng Tiêu các nhưng ra là vì đưa tới trong khoảng thời gian này Nhất Giáo chủ làm hại võ lâm đồng đạo đại mạc. Như thế lừa võ lâm đồng đạo là vạn bất đắc dĩ, cũng may hôm nay cuối cùng khiến Nhất Giáo chủ đền tội, Dương mỗ liền hướng chư vị xin lỗi, kính xin chư vị hùng tha thứ."

      Rồi sau đó, Dương Phi Hồng liền đem chuyện tình Thiên Nhất Giáo chủ chậm rãi .

      Mọi người giờ mới hiểu được, ra là kia áo tím đánh bại Lăng Tiêu các chính là thê tử Dương Phi Hồng thất lạc hơn mười năm, cũng là Đại Hộ Pháp Lăng Tiêu các, mẫu thân Lăng Nguyệt các chủ, ba ngày trước khiêu chiến chỉ là vì dụ tới Đại Ma Đầu kia. Hơn nữa lần này Tru Ma trong khi hành động, Minh kiếm sơn trang cũng phái cao thủ trợ trận, làm cho người ta khỏi đem Lăng Tiêu các cùng giang Việt vương liên hệ tới. Nhưng giang hồ mọi người phần lớn câu chấp, câu nệ môn phái ý kiến, chỉ cần đức hạnh chánh nghĩa, bọn họ cũng quá so đo thế lực sau lưng Lăng Tiêu các là ai. Giang hồ đại phái sau lưng đều có Cường Đại Thế Lực chống đỡ, đây cũng phải là bí mật gì.

      Thanh Dương phái cùng Lăng Tiêu các cùng nhau truy sát Đại Ma Đầu Thiên Nhất Giáo chủ, khiến cho uy danh hai phái lần nữa tăng cao, đặc biệt là Lăng Tiêu các mình gánh chịu trách nhiệm Tru Ma nặng nề kia làm khiến mọi người cảm thán.

      Mọi người thấy Mục Vũ Phỉ, vị này là Đại Hộ Pháp Lăng Tiêu các, nghe nàng là mẫu thân Lăng Nguyệt các chủ, nhưng khi nhìn kĩ cùng lắm mới chỉ là hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, xem ra cùng Lăng Nguyệt các chủ giống như là tỷ muội, mà phải mẹ con. Chỉ là hai người lại có nhiều chỗ tương tự, thân hình, khí chất, mắt, cũng rất giống nhau.

      lúc mọi người chúc mừng ở bên trong, Dương Phi Hồng dẫn dắt trước mọi người hướng Hưng An cư đoàn tụ chè chén.

      đêm này, Hưng An cư đèn đuốc sáng trưng náo nhiệt vô cùng, giang hồ hào kiệt sảng lãng tiếng cười truyền ra rất xa, hứng trí bừng bừng, chân chính phải say về.

      Này giới Võ Lâm Minh Chủ Lăng Nguyệt các chủ lại là Thanh Dương phái chưởng môn Dương Phi Hồng chi nữ! Lăng Tiêu các cùng Thanh Dương phái liên thủ tru diệt Đại Ma Đầu Thiên Nhất Giáo chủ mới vừa ló đầu ra! Tin tức này rất nhanh truyền khắp võ lâm, đưa tới oanh động. Từ này về sau, Võ Lâm Minh Chủ mặc dù còn là Lăng Nguyệt các chủ Lăng Tiêu các, nhưng bởi vì nàng muốn chăm sóc trượng phu cùng đánh Tru Ma trận mà bị thương, võ lâm vụ do Đại Hộ Pháp Lăng Tiêu các cùng Dương chưởng môn Thanh Dương phái cùng xử lý chung, người nào lên dị nghị.

      Dịch Khinh Nhan sớm chút rời từ mật đạo Hưng An cư trở lại vương phủ, Nguyên Tĩnh Vũ mặt nhìn sổ con mặt đợi nàng.

      Mới vừa nghe được tiếng bước chân, Nguyên Tĩnh Vũ liền ra ngoài đón."Khinh Nhan, nàng trở lại!"

      Dịch Khinh Nhan cảm động nhìn , sau đó liền chạy chậm đến, đầu tựa lên ngực , ôm chặt.

      "Ta sao. Chỉ là có chút vết thương , đó!" , vỗ nhè phía sau lưng của nàng, ôm lấy nàng vào nội thất, lại đem tất cả thị nữ cũng đuổi ra ngoài.

      "Thiếp hiểu . Chỉ là. . . . . . Có chút sợ. . . . . ." Khinh Nhan nhàng nâng ngẩng đầu lên, tỉ mỉ vuốt ve mặt của .

      "Ta rồi tất cả có ta, nhưng cuối cùng vẫn là để cho nàng lo lắng." Vì nàng lo lắng, trong lòng là ngọt ngào cực kỳ.

      " chết rồi sao?" Nàng vẫn còn có chút khó có thể tin. cái ma đầu kinh khủng như vậy, bị bọn tiêu diệt rồi sao?

      "Đừng lo lắng, ta kiếm cuối cùng kia đâm xuyên qua trái tim của . Mặc dù để cho rơi vào trong sông có tìm được thi thể, nhưng có có chút sức sống." Đây phải là mình cho rằng như vậy, Dương Phi Hồng cùng với sư phụ của nàng cũng cho là như thế.

      Khinh Nhan gật đầu cái. Sư phụ cùng nghĩa phụ cũng là như vậy. Chợt, nàng lại lo lắng hỏi: " Lê trang chủ Minh kiếm sơn trang cùng Giang Càng thế tử gặp lại chàng rồi sao?"

      Nguyên Tĩnh Vũ nắm hông của nàng, nhè vỗ mặt của nàng, cười : " phải lo lắng, kế hoạch chúng ta rất khá. Mấy người bọn họ phòng thủ Bắc Phương, cách ta rất xa, ta ăn mặc như nam đệ tử Lăng Tiêu các, bọn họ nhận được ta."

      Khinh Nhan dài thở ra hơi, lúc này mới yên tâm.

      "Có muốn hay ăn thêm chút đồ ăn khuya nữa?" đột nhiên hỏi.

      Nàng lắc đầu cái.

      "Vậy chúng ta cùng tắm rửa. . . . . ." Nguyên Tĩnh Vũ nhàng nâng mặt của nàng, ngón cái lưu luyến vuốt ve gương mặt mềm mại của nàng cùng đôi môi.

      Khinh Nhan ngượng ngùng cúi đầu, lại ôm sát hông của , giọng : "Ngươi ôm ta ."

      "Hảo!" rất vui lòng.

      Hai người vốn là vợ chồng son, mấy ngày nay chân chính là như keo như sơn hận được cả ngày cũng dán ở chung chỗ. Hôm nay diệt Thiên Y giáo chủ cái họa lớn trong lòng này, cũng xem như diệt tâm trong lòng Khinh Nhan. Giờ khắc này, tâm tình của hai người đều là nhõm, trong lòng trừ lẫn nhau, thể chấp nhận cái khác. . . . . .

      Đêm, vẫn còn rất dài. . . . . .
      Mieu1810, Halong-ngocOriole5185 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :