1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Duệ Mẫn Hoàng Quý Phi - Lý Tranh (update Q4)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      Chương 21: Vợ chồng là đôi chim liền cánh (hạ)
      Editor: Tiểu Di




      "Khinh Nhan!" Nguyên Tĩnh Vũ biết nàng tâm tình tốt, cũng quản nàng phát giận, mặc dù vết thương cổ tay nàng sâu, nhưng trong lòng luôn là áy náy mà đau lòng.

      Tựa hồ lửa giận trong lòng Khinh Nhan hoàn toàn bộc phát, nàng chợt chỉ vào mũi Nguyên Tĩnh Vũ : "Nguyên Tĩnh Vũ, ta cảnh cáo chàng, về sau chàng nếu còn dám ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, mang về cho ta đống phiền toái, cẩn thận ta kiếm giết chết chàng!"

      Tất cả mọi người bị nàng làm giật mình, nghẹn thót lên tới cổ họng, Dịch vương phi trước mặt nhiều người như vậy lời đại nghịch bất đạo, Nguyên Tĩnh Vũ xử trí nàng như thế nào đây? Chỉ sợ tránh được cái chết?

      Nguyên Tĩnh Vũ im lặng trong lòng thở dài, lúc chỉ hai người bọn họ chỗ lời như vậy chút cũng là cái gì, làm sao có thể ngay trước nhiều người như vậy để cho cái thang xuống đài được đây? Nhưng là, có thể đem nàng làm gì bây giờ?

      Dịch Khinh Nhan tựa hồ có phát mọi người khẩn trương, hướng Nguyên Tĩnh Trinh cùng với Vương Thái phi : "Đến tột cùng là người nào hạ độc mặc dù ta ràng, nhưng mong chư vị ngại mang câu này cho : Dịch Khinh Nhan ta cũng phải là thiện nam tín nữ, thủ hạ của ta, người ngàn cũng có tám trăm! Từ nay về sau, nếu ai còn dám ở sau lưng ta làm những động tác này, ta nhất định muốn cho kẻ đó sống bằng chết!"

      Lời này vừa ra, ai ai cũng cho nàng điên rồi, chỉ có Nguyên Tĩnh Vũ thở dài tới, đỡ hai vai của nàng : "Đừng tức giận, tức giận hại thân đáng. Đều là lỗi của ta, ta có bảo vệ nàng tốt…”

      "Vốn chính là lỗi của chàng!" Khinh Nhan ngẩng đầu nhìn chằm chằm , mặc dù hiểu gì, hai tay lại nhàng bắt lấy áo trước ngực .

      Nguyên Tĩnh Vũ là dở khóc dở cười. Sớm biết nữ nhân là đạo lý, đặc biệt là thời điểm lúc tâm tình nàng tốt. Nhưng là…

      "Ai da… Những lời này chúng ta thầm chút cũng thôi , tối nay để cho nàng náo loạn như vậy, mặt mũi của Bổn vương mất ráo…" Nguyên Tĩnh Vũ bất đắc dĩ nhìn nàng.

      Khinh Nhan quật cường nhìn vào mắt của , vành mắt chợt hồng, từ từ cúi đầu. Ngược lại Nguyên Tĩnh Vũ khóe miệng giương lên, từ từ cười lên, trong ánh mắt cưng chiều cùng bất đắc dĩ, nhưng lắc đầu : "Thôi, ai bảo Bổn vương thích tính tình này của nàng!"

      Rồi sau đó, ngẩng đầu nhìn những người còn lại, đồng thời cũng giận tái mặt : "Tốt lắm, muốn ồn ào cũng náo đủ rồi, xem trò vui cũng nhìn đủ rồi! Chuyện lần này cần chúng ta tra, Tiêu Nguyên cho Bổn vương cái công đạo. Nhưng xin chư vị suy nghĩ kỹ, vô luận Dụ Dương cùng Trung Châu, đến tột cùng hôm nay là thiên hạ của ai! Bổn vương luôn luôn tuân theo nguyên tắc, người phạm ta, ta phạm người; người nếu phạm ta, gấp trăm lần hồi báo!"

      Mọi người phục hồi tinh thần lại, rối rít hành lễ cáo lui, Nghệ An lão vương phi cũng dám nhiều, Giản vương phi cũng chỉ là yên lặng nhìn Dịch Khinh Nhan cái, cung kính hướng Nguyên Tĩnh Vũ hành lễ, trở về tẩm điện của mình.

      Nhìn mọi người đều rồi, Khinh Nhan kéo kéo ống tay áo Nguyên Tĩnh Vũ, giọng : "Mang theo hài tử, chúng ta trở về thôi!"

      Liễu phu nhân còn muốn điều gì, nhưng nghĩ tới Dịch phu nhân cường thế mà Vương gia đối với nàng sủng ái, cuối cùng cũng chỉ có thể cắn chặt môi, hai mắt rưng rưng nhìn Ngụy Tử Yên đem nữ nhi mình ôm .

      Chiều nay cũng rất nhiều người có ngủ, trong đầu ra Dịch Khinh Nhan "đại nghịch bất đạo" với Nguyên Tĩnh Vũ mà bất đắc dĩ cưng chiều, ở trong lòng khỏi cảm thán, nữ nhân này cũng quá vô pháp vô thiên, nhưng vì cái gì Dụ Dương vương bao dung nàng như vậy? Chẳng lẽ thích tính tình đó của nàng sao? Nhưng là, nam nhân làm sao có thể cho phép nữ nhân cưỡi đầu đây? Huống chi phải là nam nhân bình thường, là phiên vương phương !

      Khinh Nhan giao Minh Tuệ Quận chúa cho Chu Tử Ngọc chiếu cố, phân phó sáng sớm ngày mai đưa tới Đại Hộ Pháp, nàng là vị đệ tử đầu tiên của mình.

      Nguyên Tĩnh Vũ đối với an bài của nàng có ý kiến, chỉ là đối vết thương của nàng có ý kiến. Những tưởng rằng vết thương sâu, ai ngờ nhìn vết máu màu đỏ sậm liền dâng lên cỗ đau lòng. Vì nữ nhi của , nàng thế nhưng đổ máu cứu giúp .

      Vết thương băng bó kỹ, lúc tắm rửa lại có chỗ bất tiện, Nguyên Tĩnh Vũ tự nhiên vui vẻ giúp sức, thuận tiện động tay đông chân ăn chút đậu hũ. Khinh Nhan bởi vì lúc trước quét sạch mặt mũi của có chút cảm thấy áy náy, giờ phút này cũng tiện nghịch ý , chỉ có thể đỏ mặt mắc cỡ giọng cầu xin tha thứ, khiến Nguyên Tĩnh Vũ càng thêm dâng cao hăng hái.

      thực tế từ lúc Khinh Nhan giường tỉnh lại tới nay liền tương đối mềm mại, hơn phân nửa đều theo thuận tâm ý . Sư môn dạy bảo phải làm như thế, nếu cho phép trượng phu có nữ nhân khác, ở số tình huống thân thể mình nên thỏa mãn trượng phu. Mà mềm dẻo của thân thể nàng, tư thế nào cũng có thể phối hợp với , cũng là trong những nguyên nhân khiến hai người càng thêm hài hòa ân ái.

      vất vả tắm xong trở lại tẩm điện, Nguyên Tĩnh Vũ tự nhiên muốn tìm về chút tôn nghiêm của trượng phu, nhưng bởi vì lo lắng vết thương cổ tay nàng, cũng dám quá hồ đồ, chỉ là nhìn nàng ở dưới thân mình vô dụng rên rỉ cầu xin tha thứ là thỏa mãn cuộc sống lớn nhất. Nàng là thê tử của , là nữ nhân từ thân thể đến linh hồn cũng có thể cùng dung hợp chỗ, nàng vừa mạnh mẽ vừa mềm mại, đem thân thể của mình cùng tất cả thông minh đều giao cho … Nghĩ tới những thứ này, liền cảm thấy ấm áp cùng thỏa mãn, lại nhớ tới chuyện lúc trước cũng cảm thấy cần gấp gáp rồi. Khinh Nhan tốt, chỉ có chính biết. Về phần người khác muốn nhìn như thế nào, nằm trong phạm vi lo lắng của . Thậm chí chính cũng mâu thuẫn, mặt muốn cho nam nhân khắp thiên hạ ghen tị lấy được Khinh Nhan, mặt lại muốn đem những tốt đẹp của nàng tất cả đều giấu để cho người khác biết…

      Sau kích tình, nằm ở người nàng chịu xuống. Khinh Nhan đẩy thân thể nặng nề của cái, giọng : " xuống!"

      " cần!" bộ dáng rất chăm chú, "Chờ thêm chút nữa… Nếu nhi tử của chúng ta chạy mất…”

      Khinh Nhan đỏ mặt quay đầu , phản bác được.

      Nguyên Tĩnh Vũ đắc ý cười cười, thuận thế ngậm vành tai của nàng nhàng liếm hôn, lại đường hôn đến cái cổ thơm hương của nàng cùng xương quai xanh tinh xảo khêu gợi.

      "Cảnh Hãn," Khinh Nhan chần chờ mở miệng , " xin lỗi, hôm nay ta quá vọng động rồi. . . . . ."

      Nguyên Tĩnh Vũ dừng lại, ngẩng đầu nhìn nàng, chợt cười cười, lại dịu dàng hôn mi tâm của nàng cái, giọng : "Về sau đừng như vậy. Lời như vậy chúng ta bí mật thế nào cũng quan trọng, nhưng để cho người khác biết, lại thể giết diệt khẩu tất cả, truyền tổn hại danh dự đối với ta chỉ là chuyện , đối với nàng là rất bất lợi…”

      Khinh Nhan cảm động nhìn , : "Ta về sau khống chế tính tình của mình…” Về sau cũng nhu yếu. Lấy uy chấn áp như vậy là đủ rồi! Tối nay, nàng vốn chính là mượn đề tài để chuyện của mình, nàng biết vô luận tức giận như thế nào cũng nhịn xuống, mục đích của nàng cũng đạt. Mà muốn cho hết giận cũng rất đơn giản, nàng vẫn luôn làm rất tốt.

      Nguyên Tĩnh Vũ sờ sờ mặt của nàng, lật người nằm bên cạnh nàng, cẩn thận ôm nàng vào trong lòng, khẽ vuốt ve mái tóc dài của nàng : "Ngủ , ta làm khó nàng…”

      Từ rày về sau, đám người Nghệ An vương phủ cùng với Giản vương phi cũng dám làm những động tác như vậy nữa, hơn nữa trong chung sống sau này bất tri bất giác có chút kính sợ. Chuyện đêm đó cũng có truyền ra ngoài, Nguyên Tĩnh Vũ cùng Khinh Nhan cũng lo lắng, cả vương phủ đều là dưới giám thị của Tiêu Nguyên, có vấn đề xử lý.

      Lần trước Tiêu Dật Phi sau khi tỉnh lại đem Tiêu Nguyên cho Nguyên Tĩnh Vũ, mà Tiêu Nguyên là nhân vật mấu chốt trong khống chế thế lực ngầm. Giản vương phi có lẽ còn có chút ràng lắm, nhưng Nghệ An vương phủ cùng quan viên Trung Châu vừa nhắc tới Tiêu Nguyên liền run sợ trong lòng.
      Mieu1810, Halong-ngocOriole5185 thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      Chương 22: Hào kiệt bốn phương tập hợp ở Trung Châu (Thượng)
      Edit:
      Beta:yunafr
      Chạng vạng ngày mười lăm tháng tư, Hà Tây vương Mạnh Kỳ Thụy ở biên quan thành Dụ Dương hộ tống Hạ Đạt Vinh Dương, tiến vào Nghệ An Vương Phủ

      Nguyên Tĩnh Vũ mặc dù bận rộn, nhưng quyết định tiếp đón vị bằng hữu này.

      Khinh Nhạn đối với vị Vương gia này cũng cảm thấy rất hứng thú, nhưng lại thể lộ diện, vì vậy để cho Chu Tử Ngọc theo hộ giá Nguyên Tĩnh Vũ.

      Ước chừng canh giờ sau, Nguyên Tĩnh Vũ cùng Chu Tử Ngọc trở lại, nhưng thấy Nguyên Tĩnh Vũ bộ mặt khó chịu mà Chu Tử Ngọc gương mặt là vẻ tức giận.

      "Thế nào?" Khinh Nhạn chợt nhớ tới, Hà Tây vương có danh háo sắc vang thiên hạ , phải là đùa giỡn Tử Ngọc ? Nhưng Nguyên Tĩnh Vũ người này cực kỳ khôn khéo, thể nào lại đến địa bàn người khác lớn lối như thế mới đúng.

      Chu Tử Ngọc đỏ mặt, bộ dáng vừa xấu hổ vừa giận,chợt nhào tới bên chân Khinh Nhạn : "Các chủ, ngài nhất định phải làm chủ cho Tử Ngọc . . . . . ."

      chẳng lẽ là mình đoán trúng? Khinh Nhạn mặt để cho nàng đứng lên, mặt lấy ánh mắt hỏi thăm Nguyên Tĩnh Vũ

      Nguyên Tĩnh Vũ khẽ nhìn Chu Tử Ngọc, có chút khó khăn : "Hà Tây vương coi trọng Tử Ngọc, ta Tử Ngọc là người bên cạnh nàng, cần phải hỏi ý của nàng trước. . . . . . . chờ ngày mai đến tự mình hướng nàng cầu hôn Tử Ngọc, còn chuyện quan trọng lúc trước, sẳn dịp cùng chuyện chúng ta liên minh . . . . ."

      Dịch Khinh Nhạn lập tức hiểu tại sao lại khó xử. Nàng nhìn Tử Ngọc, hiển nhiên Tử Ngọc trong lòng cũng là hiểu, cho nên mới gấp gáp như vậy, lo lắng Nguyên Tĩnh Vũ vì chính trị mà suy tính đem mình đưa cho Hà Tây vương."Tử Ngọc là người Lăng Tiêu Các, môn quy Lăng Tiêu các thể bị huỷ tay ta. Để cho chọn người khác !"

      Chu Tử Ngọc nhất thời yên lòng, cảm kích nhìn Dịch Khinh Nhạn : "Đa tạ Các chủ!"

      Dịch Khinh Nhạn nhàng lắc đầu, : " xuống nghỉ ngơi , cần lo lắng, các nương Lăng Tiêu các có quyền ra suy nghĩ của mình, tôn nghiêm cùng ngạo khí cũng là thể bỏ qua .

      Tử Ngọc cáo lui, Dịch Khinh Nhạn theo Nguyên Tĩnh Vũ tiến vào nội thất, lúc này mới tiếp tục hỏi: " nhìn ra cái gì rồi?"

      Nguyên Tĩnh Vũ gật đầu cái, : "Chỉ sợ đoán được thân phận của nàng , cho nên mới cố tình làm khó Tử Ngọc."

      " sợ. . . . . ." Khinh Nhạn chưa xong, hiểu dụng tâm Mạnh Kỳ Thuỵ ."Quả nhiên giảo hoạt!"

      "Nàng xem làm sao bây giờ?" Quả là làm khó Nguyên Tĩnh Vũ. Giờ phút này cùng Hà Tây giao chiến cũng phải là cách hay, nhưng là, Tử Ngọc là người Lăng Tiêu các, nàng có bất kỳ lý do gì hy sinh hôn nhân của mình để thành toàn cái cọc chính trị này, mà Mạnh Kỳ Thụy lại chỉ cần Tử Ngọc. . . . . . là cố ý làm khó bọn họ, sau đó bỏ cuộc sao?

      "Nếu đoán được thân phận của ta, ta liền tự mình tìm ! Vô luận như thế nào, thể ủy khuất Tử Ngọc, nếu ta cách nào hướng sư môn giao phó." Khinh Nhạn nhức đầu vuốt vuốt trán, đứng lên , "Ngày mai còn có đại , tối nay sớm chút nghỉ ngơi ."

      Nguyên Tĩnh Vũ chợt buông lỏng cười tiếng : "Chớ khổ não, rồi cũng có biện pháp, cùng lắm để cho chỉ có tới chớ có lui, chúng ta trước lấy Hà Tây!"

      Mạnh Kỳ Thụy nghĩ tới những thứ này? Nếu người ta có kiên kị Vinh Dương, chỉ sợ chuẩn bị xong kĩ hết rồi. Khinh Nhạn biết Nguyên Tĩnh Vũ chẳng qua là an ủi mình, nhưng thể phủ nhận, nghe lời này trong lòng quả nhiên thoải mái hơn.

      Mười sáu tháng tư, ngày hoàng đạo, ở Nghệ An Vương Phủ Kiền Khôn Điện cử hành nghi thức long trọng ,nghi thức hợp nhất của Dụ Dương cùng Trung Châu

      Sáng sớm, Nguyên Tĩnh Trinh liền tự mình rửa mặt xoa bóp cho Tiêu Dật Phi , sau đó mặc xong lễ phục. Mặt trời mới lên, Đinh Thanh Sơn lấy ngân châm đem Tiêu Dật Phi châm cho tỉnh, sau đó uy uống dược và dung thiện.
      Giờ Mẹo , Nguyên Tĩnh mặc xong vương bào màu tím đầu đội vương miện tới thăm Tiêu Dật Phi. Hôm nay Dịch Khinh Nhạn cũng theo cùng tới, nàng mặc vẫn là thân thường phục.

      Nguyên Tĩnh Trinh biết Dịch Khinh Nhạn cấp cho Tiêu Dật Phi dùng loại dược trân quí, vì vậy phất tay bảo thị nữ cũng ra ngoài.

      Đinh Thanh Sơn ánh mắt nhìn cổ tay Dịch Khinh Nhạn cái, châm chước : "Lấy tình huống trước mắt của Vương gia, có lẽ sống sót qua đại điển có vấn đề, hoặc giả có thể cần vị thuốc kia. . . . . ."

      "Ngươi có thể bảo đảm sao?" Dịch Khinh Nhạn lạnh lùng nhìn cái.

      Nguyên Tĩnh Trinh có chút cho nên nhìn về phía ĐinhThanh Sơn, phải ăn viên thuốc đó, Vương gia có thể nhiều nhất là chống đỡ được nửa năm sao? Tại sao lại cần? Chẳng lẽ Dịch Khinh Nhạn muốn?

      Nguyên Tĩnh Vũ cùng Nguyên Tĩnh Trinh giống nhau nghi ngờ, chỉ biết là bọn họ đan dược đó cực kỳ quí hiếm nếu phải vì lần đại điển này , bọn họ còn định lấy ra . hiểu, lấy Trung Châu cộng thêm quyền thế Dụ Dương loại thuốc nào mà có? Cần gì bảo bối như thế? Nhưng thấy Khinh Nhạn lần nữa lấy ra ngọc hoa tai trước ngực liền luống cuống, vội vàng bắt được tay của nàng : "Tại sao lại là thuốc này?"

      Tiêu Dật Phi lẳng lặng nhìn Dịch Nham cùng Nguyên Tĩnh Vũ, mặt vô biểu tình, cũng lời nào, thậm chí ngay cả hô hấp cũng có thay đổi.

      Đinh Thanh Sơn khe khẽ thở dài.

      Nguyên Tĩnh Trinh nhìn chằm chằm tay Nguyên Tĩnh Vũ.

      Khinh Nhạn ánh mắt bất đắc dĩ nhìn Nguyên Tĩnh Vũ.

      Nguyên Tĩnh Vũ từ từ buông tay Khinh Nhạn ra, vén lên mình ống tay áo : "Kia dùng máu của ta !"

      Khinh Nhạn lấy ra hoàn thuốc bỏ vào trong chén ngọc, sau đó đưa tay hướng Đinh Thanh Sơn đòi đao dùng giải phẩu.

      Đinh Thanh Sơn run rẩy đao mình thường dùng giải phẩu đưa tới.

      " Khinh Nhạn?" Nguyên Tĩnh Vũ sửng sốt, thế nào nàng giống như có ý muốn dùng máu của ? "Dùng máu của ta! Nàng ngày hôm trước mới mất nhiều máu. . . . . ."

      Khinh Nhạn liếc cái: "Nếu như dùng máu của chàng cũng có thể, chàng cho rằng ngày hôm trước ta cắt cổ tay của mình?"

      "Cái gì?" phải là máu của nàng là được?

      Chẳng những Nguyên Tĩnh Vũ sửng sốt, ngay cả Nguyên Tĩnh Trinh cũng sửng sốt.

      Đinh Thanh Sơn quay đầu chỗ khác, nức nở : "Đây là chuyên vì Các chủ chế biến thuốc, có thể giải trăm độc, có cải tử hồi sanh , mỗi viên thuốc cũng có thể ở thời điểm nguy cấp cứu Các chủ mạng, nhưng nếu có máu tươi của các chủ điều chế, những người khác ăn vào chính là độc dược trí mạng . . . . ."

      "Đây là sao?" Nguyên Tĩnh Trinh khỏi có chút do dự. đời này nào có chuyện kì lạ như vậy? Dịch Khinh Nhạn hại Vương gia ? Nếu như máu ít có thể hay ảnh hưởng dược tính? Có thể hay có độc? Vương gia thân thể có thể trụ được hay ?

      Đinh Thanh Sơn đơn giản giải thích: "Bởi vì này thuốc trong thành phần có vài vị đều có độc, mà Các chủ vẫn có dùng cùng chi xứng đôi giải dược."

      Lăng Tiêu các từ trước mỗi vị Các chủ trong cuộc đời cũng chỉ có thể có ba viên hoàn dược như vậy, Dịch Khinh Nhạn kế vị tới năm, vốn là thuốc này có luyện được nhanh như vậy, nhưng bởi vì Thiên Nhất giáo chủ xuất , sư phó của nàng mới để cho người luyện chế ra trước, đưa đến tay Dịch Khinh Nhạn cũng còn có mấy ngày.

      Dịch Khinh Nhạn kéo ống tay áo lộ ra cổ tay , thay đổi sắc mặt, tay đặt ở phía chén ngọc, lưỡi dao sắc bén phiếm ngân quang hướng về phía màu xanh mạch máu nhanh chóng vạch xuống ——

      Nguyên Tĩnh Vũ nắm chặc quả đấm thẳng tắp nhìn chằm chằm tiểu đao, phảng phất như là phải tiêu đao kia rạch ở cổ tay nàng mà là rạch ở trong lòng , là như vậy đau, so với vết thương nặng nhất trước đây từng chịu còn đau hơn. . . . . . trợn to hai mắt chặt chẽ nhìn chằm chằm cổ tay của nàng, nhìn lưỡi dao sắc bén phá vỡ da trắng nõn của nàng, nhìn máu tươi mịch mịch nhô ra vào trong chén ngọc, kia máu đỏ là như vậy chói mắt, để cho ánh mắt của cũng nhịn được bắt đầu đỏ lên. . . . . .

      Rất nhanh có nửa chén máu,Đinh Thanh Sơn bưng chén ngọc đem qua khuấy đều vào thuốc hoà tan cùng máu cho Tiêu Dật phi ăn vào ,đồng thời Nguyên Tĩnh Vũ nhanh chóng cầm lên thuốc trị thương mà Thanh Sơn chuẩn bị xong cùng vải vì Khinh Nhạn cầm máu.

      trước điểm huyệt cánh tay nàng làm cho máu chảy chậm lại, sau đó dùng khối vải sạch dính Bạch Cửu nhanh chóng lau máu vết thương , nhàng rắc bột thuốc cầm máu ,sau đó dùng vải trắng quấn mấy vòng.

      Nhìn thận trọng như vậy , lại mím môi lời nào, Khinh Nhạn nhịn được giọng : "Bất quá chỉ là vết thương mà thôi, ta xuất thân giang hồ, vết thương như bây giờ coi vào đâu. . . . . ."

      Nguyên Tĩnh Vũ hung hăng nhìn chằm chằm nàng, phảng phất như nàng làm sai điều gì, Khinh Nhạn có chút giải thích được, nhưng vẫn là rất thức thời ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

      Rốt cục băng bó kỹ, giải huyệt đạo ra cho nàng, tay đở vai của nàng, tay nhàng nắm cằm của nàng : "Sau này cho bị thương! Vết thương cũng được!"

      Khinh Nhạn trợn tròn cặp mắt, người này như thế nào lại đạo lý vậy? Chẳng lẽ nàng lại thích bị thương? Nàng hai lần bị thương cũng là vì ai nào?

      chợt đem nàng kéo vào trong ngực, rất là dịu dàng.

      Khinh Nhạn như hiểu ra nhưng bây giờ là ở trong phòng ngủ của Dật Phi, muốn kích động cũng phải chọn thời điểm ! Nhưng nghĩ như vậy,nên ở bên tai nàng thấp giọng :" Khinh Nhạn, lòng ta đau . . . . . ."

      Khinh Nhạn ngẩn ra, tiếp theo trong lòng xông ra cỗ dòng nước ấm, nhanh chóng lan ra toàn thân, rất thoải mái. Nàng nhàng đẩy ra, giọng : "Ta có gì , . . . . . .Chàng nên chuẩn bị cho đại lễ ."

      Nguyên Tĩnh Vũ nhàng buông nàng ra, ngẩng đầu lên, mới phát Tiêu Dật Phi vẫn như trước nhìn chầm chầm bọn họ, kia sắc mặt cùng ánh mắt thoạt nhìn cũng rất có tinh thần . nhàng ở trong lòng thở phào nhỏm, dặn dò Đinh Thanh Sơn mấy câu, sau đó đối với Tiêu Dật Phi gật đầu cái, cáo từ.

      Dịch Khinh Nhạn lần nữa vì Tiêu Dật phi bắt mạch, xác định mạch tượng từ từ có khuynh hướng tăng cường,lúc này mới yên lòng trở về Phi Vũ các thay quần áo.
      Mieu1810, Halong-ngocOriole5185 thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      Chương 22: Hào kiệt bốn phương tập hợp ở Trung Châu (trung)
      Editor: Tiểu Di


      Điện Càn Khôn, nghi thức nhường ngôi.

      Điện Càn Khôn hôm nay quá nhiều người. Tân khách có Hà Tây Vương vừa tới hôm qua, Giang Việt Vương thế tử thần sắc khó chịu, Nam Vương trẻ tuổi, còn có Hà Gian Vương vừa mới tới sáng nay. Còn lại là quan viên đại thần Trung Châu và Dụ Dương.

      Tiêu Dật Phi được Vương phi đỡ đến vương vị rồi ngồi xuống, đôi câu đơn giản, sau đó bảo Sầm Viễn Chí tuyên đọc chiếu thư nhường ngôi, cuối cùng tự tay đem Vương ấn Nghệ An Vương cùng Truyền Quốc Ngọc Tỷ tiền triều trao cho Nguyên Tĩnh Vũ, sau đó nhờ Vương phi nâng đỡ rời điện Càn Khôn.

      Nguyên Tĩnh Vũ ở trước mặt mọi người thề vĩnh viễn đối xử tử tế với tộc Tiêu thị, sau đó tuyên bố Nghệ An cùng Dụ Dương kết hợp thành nhà, tên là Trung Châu.

      Kế tiếp là phong hàm cho thê tử cùng đại thần.

      Nghệ An Vương Tiêu Dật Phi sau khi nhường ngôi được phong Nghi Khang Hầu, được thừa kế đời đời. Phong hào của mấy vị Nghệ An Vương Quận chúa thay đổi, chỉ có Úc Hinh Quận chúa từ Nghệ An Vương Quận chúa biến thành Trung Chân Quận chúa, đây cũng là vì Nguyên Tĩnh Vũ cảm tạ nàng ủng hộ mình.

      Hai vị thê của Nguyên Tĩnh Vũ đều là Trung Châu Vương phi, phong hào của nữ nhi của Nguyên Tĩnh Vũ thay đổi, chỉ là từ Dụ Dương Quận chúa trở thành Trung Châu Quận chúa.

      Khi hai vị Trung Châu Vương phi tiến vào chánh điện, mọi người kìm được nín thở. Giản Vương phi ung dung quý phái cần phải , người được Vương gia độc sủng trong truyền thuyết, Dịch Vương phi xác thực làm cho người ta kinh ngạc, tuyệt đại phong hoa cơ hồ có thể đả thương mắt người.

      Hôm nay Giản vương phi mặc màu đỏ thẫm, đoan trang cao quý, mà Dịch Khinh Nhan lại mặc bộ lễ phục hồng phấn, váy màu vàng, ống tay áo cùng đai lưng thỉnh thoảng lại phản chiếu từng dải màu vàng chói mắt. Khi nàng từ ngoài cổng chính tới trong ánh mặt trời chiếu sáng, giống như được ánh mặt trời bao lấy, toàn thân nàng phát sáng rạng rỡ, dung mạo nàng tuyệt mỹ trong vầng sáng càng thêm lộ ra vẻ thần bí mà kiều mỵ.

      sai, hôm nay nàng là kiều mỵ. Khinh Nhan hôm nay ra mắt lần đầu và quá khứ giống nhau, nàng từ trước đến giờ thích trang phục màu trắng thuần khiết, hôm nay lại dùng màu hồng phấn, sắc mặt hồng nhuận phơn phớt như cành đào tháng ba; đầu châu ngọc vòng quanh, trâm cài theo bước chân nàng nhàng lắc lư, phản chiếu từng dải lấp lánh, mi tâm còn vẽ lên ba cánh hoa đào đỏ tươi, kiều diễm gấp bội.

      Hôm nay, Dịch Khinh Nhan quả giống như sủng phi. Chẳng những những nam nhân trong điện, Giản vương phi mới gặp nàng nhịn được sợ hãi. Nàng vẫn cho là Dịch Khinh Nhan lúc ban đầu lạnh nhạt cao ngạo như tuyết liên, biết nàng cũng có thể xinh đẹp quyến rũ như vậy. Khó trách Vương gia vì nàng thần hồn điên đảo…

      Nhìn hai nữ nhân chậm rãi tới, Nguyên Tĩnh Vũ cũng nhịn được mất hồn trong chốc lát. Cái kiều mỵ đó là Khinh Nhan? Làm sao nhìn giống ! chợt nhớ tới nàng mấy ngày trước…, nàng hôm nay phục trang như vậy, đúng là hoàn toàn bất đồng với ngày thường. phải người quen biết, chỉ sợ nhận ra. lơ đãng nhìn chút khách quý dưới bàn tiệc, Giang Việt vương thế tử ràng cho thấy khinh thường trong mắt, nhưng là, Nam Vương đặc sứ bộ kinh ngạc và dáng vẻ đau lòng. Giống như nam tử si tình nhìn nữ nhân thuộc về mình… Chẳng lẽ người này là quen biết cũ của Khinh Nhan?

      Trước mặt quần thần và khách quý, Nguyên Tĩnh Vũ muốn làm cho Giản Vương phi mất mặt, cho nên hành lễ Thời Thần với hai người sắc mặt lạnh nhạt, cũng có đỡ ai, đợi hai người ngồi vào bên cạnh cũng có nhìn người nào lâu cái. Ngược lại hai nữ nhân thời khắc bước ra cười cười với , nhưng cũng chỉ là cười cái mà thôi.

      Cho đến nghi thức kết thúc, tân khách tản , trở lại hậu đường, Nguyên Tĩnh Vũ mới tỉ mỉ nhìn nhìn Dịch Khinh Nhan, nghi ngờ : "Khinh Nhan, là nàng sao? Bộ dáng xinh đẹp này, phải là giả chứ?"

      Dịch Khinh Nhan nhìn chằm chằm , lập tức bộc lộ bộ mặt hung ác: "Ý chàng  là ta vốn đẹp?"

      Nguyên Tĩnh Vũ rốt cuộc nhịn được cười lên, đỡ hai vai của nàng : " Khinh Nhan của ta, dù trang điểm như thế nào cũng đều là đẹp nhất !"

      Khinh Nhan tức giận cho quyền, đổi lấy chuỗi tiếng cười vui vẻ.

      "Khinh Nhan, nàng biết đặc sứ Nam Vương?"

      "Người nào? có chú ý." Trong tình huống vừa rồi, nàng chỉ là Vương phi của , còn là sủng phi “do sắc được sủng” theo đánh giá của những thần tử cùng tân khách xung quanh. Chỉ là ánh mắt của đại ca như vậy, cần nhìn cũng biết. Nhưng, làm sao nàng có thể đem chuyện của đại ca cho Nguyên Tĩnh Vũ?

      "Vậy coi như xong. Thân thể nàng yếu, về sớm nghỉ ngơi chút , ngày mai còn phải tế thiên!" Đợi lát nữa tiếp kiến tân khách, mình cũng được. Nghĩ tới có nam nhân mơ ước nữ nhân của mình, phải là việc làm cho người ta cao hứng .

      Khinh Nhan ra vườn thăm Tiêu Dật Phi, thấy tinh thần cũng tệ lắm, cùng Nguyên Tĩnh Trinh ngồi ở trong hoa viên dưới gốc cây liễu ngắm cảnh phơi nắng.

      "Thoải mái chứ?" Nàng chậm rãi tới.

      Tiêu Dật Phi liếc nàng cái gì, sắc mặt cũng quá nhiều dao động, giống như nàng từ trước đến giờ chính là cái dáng vẻ này, vẫn như cũ híp mắt nhìn về nơi hoa cỏ màu sắc diễm lệ trong vườn xa xăm, vẻ mặt buông lỏng mà thích ý. Rất lâu có hô hấp khí trong sạch thế này, cũng rất lâu có nhìn qua hoa cỏ rực rỡ diễm lệ nhiều như vậy rồi.

      Nguyên Tĩnh Trinh nhìn Dịch Khinh Nhan cái, trong lòng có chút vui. Khó có được cơ hội cùng với phu quân của mình lẳng lặng ngắm hoa, nàng liền đuổi thị nữ ra xa, nghĩ tới có người như cũ tới, hơn nữa còn ngượng ngùng thể đuổi người ta .

      "Tẩu tẩu cùng với biểu ca tiếp tân khách sao?" Thấy Dịch Khinh Nhan tự tại ngồi xuống kế bên Tiêu Dật Phi, Nguyên Tĩnh Trinh rốt cuộc nhịn được. Nữ nhân này sao tùy tiện như thế?

      "Có Giản Vương phi rồi!" Khinh Nhan mặn nhạt trả lời câu, thuận tay nắm tay trái Tiêu Dật Phi lên bắt mạch cho .

      Nguyên Tĩnh Trinh giờ mới hiểu được người ta nguyên là có ý tốt. Nhớ tới buổi sáng Dịch Khinh Nhan cắt cổ tay lấy máu làm thuốc dẫn cho Tiêu Dật Phi, nàng chợt cảm thấy hồi xấu hổ."Vương gia thân thể… như thế nào?" Nàng chần chờ hỏi.

      "Nhìn dáng dấp tệ. Viên thuốc kia dốc sức cũng có thể hấp thu được hai phần!" Khinh Nhan vui mừng cười cười.

      "Nàng phải cảm thấy lãng phí sao?" Tiêu Dật Phi chợt liếc nàng cái .

      Dịch Khinh Nhan buông tay ra, khẽ cười : "Đúng vậy , quả lãng phí. Đây chính là nợ ta mạng! Ngươi phải hảo hảo quý trọng!"

      Tiêu Dật Phi lườm nàng cái, tức giận hạ tay xuống, nhưng ngay sau đó liền bình tĩnh lại. Tại sao có thể có nữ nhân như vậy, lời dễ nghe hay sao? Nhưng ngay sau đó lại thấy, những lời nịnh nọt dễ nghe kia mình nghe còn chưa đủ sao? Khó được nàng vẫn với lời . Nhưng nghĩ đến biểu ca coi trọng nàng như thế, trong lòng luôn có chút thoải mái.

      "Thân thể ngươi suy yếu, mặt trời phơi nhiều cũng tiện, mau trở về !" Khinh Nhan đứng dậy, im lặng thở dài ở trong lòng. Điều dưỡng tốt, chẳng qua chỉ còn nửa năm sống tốt, vô luận như thế nào, cũng thể qua mùa đông năm nay rồi.
      Mieu1810, Halong-ngocOriole5185 thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      Chương 22: Hào kiệt bốn phương tập hợp ở Trung Châu (hạ)
      Editor: Tiểu Di
      Hà Tây Vương hướng Trung Châu Vương chính thức giao quốc thư, cầu kiến Trung Châu Vương cùng Vương phi. Nguyên Tĩnh Vũ đáp lại ba ngày sau cùng Vương phi thiết yến khoản đãi .

      Hà Gian Vương biết Mạnh Kỳ Thụy lại có ý định gì, nhưng biết, Mạnh Kỳ Thụy từ trước đến giờ chịu thua thiệt. Cho nên, khi nghe Mạnh Kỳ Thụy tham gia nghi thức kế nhiệm của Nguyên Tĩnh Vũ ở Vinh Dương, liền vội vàng theo.

      Nhiều năm chung đụng như vậy, khả năng khác Hà Gian Vương có, nhưng bản lãnh Mạnh Kỳ Thụy trong lòng cũng mấy phần ràng. Nếu phải là có Hà Tây Vương thầm tương trợ, Hà Gian sớm bị Yến Vương thu phục, cho nên, từ trước đến giờ đều là theo Mạnh Kỳ Thụy. Chỉ là lần này, đoán ra suy nghĩ  của Mạnh Kỳ Thụy, bằng , thử hỏi chút?

      Hà Gian Vương cùng Hà Tây Vương Mạnh Kỳ Thụy mặc dù già trẻ, nhưng từ trước đến giờ cùng chung chí hướng, nhưng lần này, bị quyết định lớn mật của Mạnh Kỳ Thụy dọa sợ.

      Sau khi trở lại nơi ở tạm, như cũ đắm chìm suy nghĩ về những rắc rối. Lần này nên làm cái gì? Có nên cùng Mạnh Kỳ Thụy tiếp tục hợp tác hay ? Nhưng đúng như Mạnh Kỳ Thụy , bọn họ còn có đường khác sao? Nhưng là, cam lòng…!

      chợt giật mình cái nghĩ đến: mình tuổi già cũng bỏ được quyền thế cùng trách nhiệm trong tay, Mạnh Kỳ Thụy còn thanh niên, làm sao có thể như thế cố chấp? Chẳng lẽ còn có chiêu về sau?

      Nguyên Tĩnh Vũ trở lại Phi Vũ Các, Giản Vương phi mang theo Minh Hỉ Quận chúa gần ba tuổi chờ cùng nhau dùng cơm tối, Liễu phu nhân nhút nhát đứng ở bên, đo đỏ đôi mắt nhìn Minh Hỉ.

      Nguyên Tĩnh Vũ thấy Khinh Nhan, hỏi thăm Ngụy Tử Yên. Tử Yên trả lời Vương phi ở thư phòng tiếp khách.

      Tiếp khách? Khách nào? lấy ánh mắt hỏi thăm nhìn Ngụy Tử Yên.

      Ngụy Tử Yên chợt đỏ mặt, giọng : "Là Đại Hộ Pháp cùng Dương Chưởng môn…”

      Nguyên Tĩnh Vũ gật đầu cái, nhìn hài tử đói bụng, cần chờ, rồi nhận lấy khăn lông nóng xoa xoa tay, ngồi vào vị trí.

      Liễu phu nhân vốn là muốn hỏi chút nữ nhi mình tại ở nơi nào, nhưng khi nhìn sắc mặt Vương gia tốt lắm, liền hỏi ra miệng. Nữ nhân kia tựa hồ chút cũng đem Vương gia coi vào đâu, sau lưng Vương gia còn hội kiến bằng hữu giang hồ, khó trách Vương gia tức giận. Nhưng là, con của nàng làm thế nào ?

      Nguyên Tĩnh Vũ nhìn Liễu phu nhân cái, chợt thở dài : " phải lo lắng , Minh Tuệ rất tốt, về sau ta tìm cơ hội cho mẹ con các ngươi gặp nhau." xong, lại nhìn Giản Vương phi cùng Minh Hỉ chút, trong lòng có mấy phần áy náy. Vô luận như thế nào, họ đều là người nhà của ! nếu cưới họ, chính là cho các nàng cả đời dựa vào, lại , họ ra cũng có gì sai lầm…

      Chỉ là vì sao cá và tay gấu thể cùng có được đây?

      Sau khi ăn xong, Giản vương phi muốn mang theo Minh Hỉ cáo lui, Nguyên Tĩnh Vũ chợt kêu thị nữ mang Minh Hỉ ra ngoài, ý bảo nàng cùng Liễu phu nhân hai người tạm thời lưu lại.

      Trải qua nhiều chuyện như vậy, Giản Vương phi đối với tương lai ôm hy vọng gì, nhưng thấy Liễu phu nhân cùng hành động của Nguyên Tĩnh Vũ giờ phút này vẫn là nhịn được mơ tưởng viễn vong.

      "Thục Ninh, Uyển Nhu. . . . . ." gọi nhũ danh hai người, giọng rất là dịu dàng, cũng mang theo chút bất đắc dĩ.

      Hai người cõi lòng đầy hy vọng nhìn .

      Nguyên Tĩnh Vũ ngồi ở chủ vị, trong tay bưng ly trà cân nhắc chút mới mở miệng : "Là Bổn vương thẹn với các ngươi, nhưng các ngươi cũng hiểu, hôm nay mặc dù ta là Trung Châu Vương cao quý, cũng có rất nhiều bất đắc dĩ… Khinh Nhan mặt khác đều tốt, chỉ là tính ghen tuông quá lớn, nhưng là, Bổn vương tách được nàng…”

      Nghe được việc này, Giản Thục Ninh cùng Liễu Uyển Nhu cũng nhịn được nắm chặt quả đấm, cắn chặt đôi môi.

      "Khinh Nhan nàng tính tình cương liệt, nhưng tâm địa lương thiện, chỉ cần các ngươi trêu chọc nàng, nàng cũng cùng các ngươi sống được." Lời này rất dễ hiểu, Giản Thục Ninh cùng Uyển Nhu đều đần, tự nhiên cũng hiểu ý tứ Nguyên Tĩnh Vũ.

      Nguyên Tĩnh Vũ nhìn vẻ mặt hai nữ nhân này, trong lòng tất nhiên có chút khó chịu, nhưng cũng có cách nào khác, thể làm gì hơn là tiếp tục : "Nếu có nàng, Bổn vương sớm bỏ mạng vào tay Nam Vương, cho nên, các ngươi nên cảm kích nàng, ít nhất… Chỉ cần Bổn vương còn sống, chính là chổ dựa vào của các ngươi, là chổ dựa vào của hai đứa bé. Chinh chiến tranh giành thiên hạ rất nhanh bắt đầu, nàng muốn cùng ta tiến ra chiến trường, hài tử của nàng hơn phân nửa cũng muốn giao cho các ngươi nuôi dưỡng, đến lúc đó Minh Tuệ cũng có thể trở về bên người các ngươi rồi…"

      Hai mắt Giản Thục Ninh chợt tỏa sáng, tựa hồ thấy được hi vọng. Liễu Uyển Nhu cũng trợn to hai mắt, chỉ ngóng trông Dịch Khinh Nhan sớm sanh con chút.

      Nguyên Tĩnh Vũ đem thần sắc hai người thu hết vào mắt, tiếp tục : "Vinh Dương chính là cố đô tiền triều, địa lý phòng ngự đều tốt, vì vậy, Bổn vương cũng đem thủ phủ định tại Vinh Dương. Nguyên thị cùng Tiêu thị nguyên là người nhà chặt chẽ rời, hôm nay ta kế vị đứng đầu Trung Châu, sau này, vương phủ này cũng giao cho các ngươi xử lý. Thục Ninh, nàng cùng Tĩnh Trinh thân cận hơn chút, có thể để cho muội ấy trợ giúp nàng xử lý chuyện vương phủ. Đối với người tộc Tiêu thị nên tốt hơn chút, đừng cho người trong thiên hạ có chuyện bàn tán…”

      Lòng Giản Thục Ninh tin mười phần gật đầu được, Nguyên Tĩnh Vũ cũng tán thưởng gật gật đầu.

      "Đối với Úc Hinh cùng cũng tốt hơn chút, họ có thể trợ giúp cho nàng rất nhiều, cũng cần làm khó mẫu phi cùng tẩu tẩu, dù sao đại ca có ân với ta, huống chi Dật Phi đem tất cả Trung Châu cho ta…”

      Giản Thục Ninh mừng rỡ gật đầu đáp ứng, xem ra Vương gia còn tin nàng.

      "Nàng trước cùng Tĩnh Trinh thương lượng tốt, chờ đến mùa thu lại đem Dụ Dương vương phủ dời qua ."

      "Thần thiếp lĩnh chỉ." đến lời này, lời Giản vương phi đầy đặn, thân thể cũng ngay thẳng.

      Nguyên Tĩnh Vũ nhìn nàng, thầm than thở ở trong lòng."Từ nay về sau, Bổn vương hy vọng thấy trong Vương phủ xuất bất kỳ chuyện tranh giành tình cảm nào!" Giọng của bỗng nhiên trở lên lạnh lẽo, ánh mắt bén nhọn thẳng tắp nhìn chằm chằm vào ánh mắt của Giản Thục Ninh.

      Giản Thục Ninh thần sắc thoáng qua tia sợ hãi, rồi sau đó liền lạnh nhạt cúi đầu : "Vương gia yên tâm, thiếp quyết khiến vương phủ xuất loại chuyện này."

      Nguyên Tĩnh Vũ nhìn nàng trong chốc lát, gì, rồi sau đó phất tay cái ý bảo họ có thể trở về nghỉ ngơi.

      Thời điểm Dịch Khinh Nhan trở về, quả nhiên cùng sư phụ và nghĩa phụ ăn xong cơm tối rồi, vẻ mặt là vui vẻ, lôi kéo Nguyên Tĩnh Vũ cùng tắm rửa, dọc theo đường còn ngâm nga tiểu khúc, hồn nhiên và vui vẻ.

      Nguyên Tĩnh Vũ nhìn nàng hôm nay kiều mỵ giống như xưa , cũng nhịn được nhột tâm. Tựa như theo lời lúc trước cùng bọn Giản vương phi, tách được nàng, bất kể phương diện nào. Kể từ khi có được thân thể nàng, những khác cũng thể dẫn ra nửa phần thú vị từ . Những tưởng rằng chính thức có được nàng trong lòng buông xuống, sau đó lấy lại lý trí của mình, nhưng phát mình sai lầm rồi, lực ảnh hưởng của nàng đối với càng lúc càng lớn, cái nhăn mày nụ cười, tính tình nàng làm bộ chút nào càng ngày càng để cho say mê. Cùng nàng ở chung chỗ, cảm thấy chưa bao giờ vui vẻ. Nàng kiêu ngạo, cũng dịu dàng, nàng là loại người mạnh mẽ, rồi lại săn sóc, nàng cùng chia sẻ tất cả, cũng chia sẻ tất cả cùng

      Khinh Nhan của , là trời cao ban thưởng cho , trân bảo độc nhất vô nhị !
      Mieu1810, Halong-ngocOriole5185 thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      Chương 23: Gặp nạn ở Vương Lăng (thượng)
      Editor: Tiểu Di





      <img class="aligncenter" alt="" src="http://i.imgur.com/1UV0xxa.png" width="620" height="3000" />
      <img class="alignnone" alt="" src="http://i.imgur.com/HCxNItU.png" width="620" height="3000" />

      <img class="aligncenter" alt="" src="http://i.imgur.com/HwgotBi.png" width="620" height="3000" />"Tốt, đến lúc đó cùng ngươi làm hàng xóm cũng tốt!" Nguyên Tĩnh Vũ ôn hòa , nhưng cũng dám nhìn Tiêu Dật Phi. Nghe Dật Phi chuyện này, trong lòng có dễ chịu hơn.

      Người phụ trách Vương Lăng giới thiệu trước mặt chính là đại điện để lăng tẩm, tháng trước cũng xây dựng xong tạm thời phong kín. Sau đó lại để cho thuộc hạ mở niêm phong ra, tự mình dẫn đoàn người Tiêu Dật Phi vào xem.

      tường điêu khắc rất tinh xảo, màu sắc diễm lệ, dán lá vàng, cẩn minh châu. Khinh Nhan vừa vừa nhìn, thầm chắc lưỡi, nghĩ tới Vương Lăng thế nhưng xa hoa như vậy, người chết rồi, còn làm tốt như vậy làm cái gì?

      Chợt trong lòng nàng đột ngột toát ra loại dự cảm tốt, tựa hồ giác quan thứ sáu của mình cảm thấy áp lực. Nàng vội vã kéo Nguyên Tĩnh Vũ : "Chậm lại!"

      "Thế nào?" Nguyên Tĩnh Vũ nhìn sắc mặt nàng đột nhiên tốt, nhìn nàng có chút bận tâm.

      "Dật Phi cũng dừng lại, chớ về phía trước!" Nàng cau mày, loại cảm giác đó chẳng những có biến mất, ngược lại càng phát ra mãnh liệt."Chúng ta ra ngoài, mau!" Nàng chợt dùng thanh thấp xuống, giống như lo lắng ồn ào người nào.

      Mọi người thấy nàng thận trọng như thế, mặc dù nghĩ tới nơi này thể nào có cái gì nguy hiểm, nhưng biết nàng phải là người thích chuyện có, khỏi cũng có chút bắt đầu cẩn thận, từ từ thối lui tới cửa.

      "Khinh Nhan?" Nguyên Tĩnh Vũ nắm tay của nàng từ từ lui về phía sau, ý bảo bốn gã thị vệ mang Tiêu Dật Phi trước, và Khinh Nhan cản ở phía sau. Mặc dù hiểu Khinh Nhan cảm nhận được cái gì, thế nhưng tin tưởng trực giác của nàng sai. nắm tay của nàng, muốn cho nàng an ủi cùng bảo vệ.

      Người phụ trách Vương Lăng đối với cách của Dịch Khinh Nhan rất là hiểu, chẳng lẽ bên trong còn có cái gì nguy hiểm sao? Trong lòng thậm chí có chút phẫn hận, đây phải là chỉ trích có phòng vệ tốt chứ? Nhưng khi nhìn hai vị Vương gia cũng nghe nàng, chỉ là người phụ trách Vương Lăng nho có tư cách gì để phản đối?

      Đoàn người mới vừa thối lui khỏi tẩm điện địa cung, liền nghe đến tiếng "Phanh" vang lên bên trong.

      " mau!" Khinh Nhan giọng kêu tiếng, lôi kéo Nguyên Tĩnh Vũ chạy ra ngoài.

      Mấy thị vệ mang kiệu mềm cũng rất cơ trí, đợi Nguyên Tĩnh Vũ phân phó, mang Tiêu Dật Phi liền chạy nhanh ra ngoài.
      Mieu1810, Halong-ngocOriole5185 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :