1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Duệ Mẫn Hoàng Quý Phi - Lý Tranh (update Q4)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 5: Thai phụ đến biên quan (hạ)
      Editor: Tiểu Di
      Gần tối hai ngày sau, Dịch Khinh Nhan mang theo Minh Tuệ cùng với Chu Tử Ngọc và Ngụy Tử Yên mấy người lặng lẽ ra khỏi phủ tướng quân, lên chiếc xe ngựa bình thường thẳng hướng ngoại thành Hàm Bình chạy .

      Ngày hai mươi bảy tháng mười, Trung Châu thu hồi miễn chiến bài, các đội quân mang thế tiến công hùng mạnh, Tật Phong doanh Lâm Khinh Vân đánh trận đầu, đánh kỵ binh Hà Tây chạylui binh, đường xông tới thế như chẻ tre, rất nhanh phá hủytrận hình của bộ binh Hà Tây. Phi Vũ doanh lần đầu tiên xuất chiến, theo phía sau Tật Phong doanh đánh tan bộ binh Hà Tây từng người chém ở dưới ngựa.

      Phi Vũ doanh lần đầu tiên xuất chiến, nên để cho bọn họ nếm vị ngọt. Đây cũng do Nguyên Tĩnh Vũ và Khinh Nhan thương lượng lâu mới chế định ra kế hoạch tác chiến. Quân Định Nam phải xuất chiến, nhưng thương vong phải giảm tới thấp nhất, đây tuyệt đối phải là nhiệm vụ có thể hoàn thành dễ dàng. Cuối cùng bọn họ cũng an bài xong Phi Vũ doanh vừa xây dựng.

      Trận chiến mở màn báo cáo thắng lợi, Nguyên Tĩnh Vũ hạ lệnh bổ sung binh lực năm vạn người, thừa thế đoạt lại thành Vân Dương Hà Tây.

      Binh lính Hà Tây lui về Vân Dương, Lâm Khinh Vân mang binh thừa dịp chen chúc chạy vào, Phượng Khinh Trần lại hạ lệnh Phi Vũ doanh ở lại ngoài thành phụ trách tiếp ứng, theo Tật Phong doanh vào thành. Tướng sĩ trong Phi Vũ doanh giết đỏ cả mắt, mỗi người đều rất hưng phấn, bọn theo quân cũng mấy năm, cho tới bây giờ chưa từng thống khoái như vậy, đánh thắng trận chiến. Trước kia, phần lớn là bị người ta đuổi theo đánh, bọn họ đủ vũ khí, chỉ có thểđánh lén quy mô , nào như hôm nay khí thế ngút trời! thống khoái, đây mới gọi là đánh giặc!

      Bộ binh Trung Châu điều ba vạn người theo Tật Phong doanh tiến vào thành Vân Dương, nhưng sau nửa canh giờ liền bị người ta đánh chạy ra, vừa đánh vừa lui.

      Phượng Khinh Trần chỉ huy Phi Vũ doanh cùng Tật Phong doanh cùng nhau bảo vệ bộ binh lui về Hàm Bình, quân đội Hà Tây theo sát nghỉ.

      Bởi vì Hà Tây đuổi sát sao, kỵ binh Trung Châu trở về sau kịp đóng cửa thành, quân đội Hà Tây liền theo vào thành, binh lính thủ thành Trung Châu bắt đầu hốt hoảng, vô tâm ham chiến, vừatiếp xúc quân Hà Tây liền cuống quít chạy tán loạn, tinh thần quân đội Hà Tây dâng cao, đuổi theo tiến vào bên trong thành...

      Nguyên Tĩnh Vũ đứng ở bên trong tòa tháp cao nhất thành Hàm Bình. Thu hết tình huống chiến đấu vào mắt." sai biệt lắm, phát tín hiệu !" với Tần Cánh.

      Tần Cánh lĩnh mệnh .Sau đó nghe được bên trong thành có người đốt lửa khói, mặc dù thấy lắm, nhưng thanh lại rất , vô cùng quỷ dị. Binh lính Hà Tây chưa phản ứng kịp, vẫn còn tò mò nhìn lên trời, nhưng các tướng lĩnh Hà Tây lại có dự cảm tốt. Bọn họ cùng Trung Châu giao chiến cũng phải ngày ngày hai, quân đội Trung Châu lúc nào bị đánh như vậy? Mới vừa ý thức được tình huống có thể ổn, chỉ thấy chung quanh dâng lên khói vàng, mùi vị rất là kỳ dị, còn có chút mùi hoa ngọt ngào? Binh lính Trung Châu tựa hồ cũng lập tức mất tung tích...

      " tốt, tranh thủ rút lui!" Đại tướng Hà Tây cũng có chút kiến thức, chỉ tiếc là quá muộn.

      Chỉ thấy binh lính Trung Châu từ bốn phương tám hướng trào ra, giết người như cắt cỏ...

      Hà Tây vào thành hơn tám vạn binh lính cùng với vây ở ngoài thành hơn bảy vạn người tất cả đều trúng độc, cả người vô lực, phản ứng chậm lụt, làm cho người ta đao có thể lưu loát giải quyết sạch ...

      Mặt trời chiều ngã về tây, Vãn Hà Mãn Thiên (Ánh nắng chiều đầy trời), biết là nắng trời chiều ánh đỏ thành trì, hay là máu tươi nhân gian nhiễm đỏ bầu trời...

      Tuy Tần Cánh theo Nguyên Tĩnh Vũ nhiều năm, cũng chưatừng gặp qua cảnh tàn sátnhư vậy. Đây phải là chiến đấu bình thường rồi, hoàn toàn là tàn sát, nhóm người vẻ mặt kích động tàn sát hoàn toàn đám người khác lực chống cự...

      "Vương gia, nhất định phải giết sạch sao?"

      Nguyên Tĩnh Vũ bất đắc dĩ than thở, "Tần Cánh, ta phải trời sanh khát máu, nhưng quân lực Hà Tây tụ họp quá mạnh mẽ, ta còn lựa chọn nào khác." Nhìn rặng mây đỏ đầy trời, chợt xoay hướng khác, nhìn núi Thiên Vụ ngoại thành phía xa.

      núi Thiên Vụ, Dịch Khinh Nhan nằm trong gian hậu viện ở am ni , trong tay nhón lấy đóa hoa cúc màu vàng, thỉnh thoảng mang lên mũi ngửi, cặp mắt nhìn lên trời cao, cả buổi chiều cũng chuyện.

      Gió đêm thổi tới, lại mang theo mùi máu tươi nồng nặc.

      Ngụy Tử Yên giọng : "Sư tỷ, ta giống như ngửi thấy mùi máu tươi, ngươi có thể hay ..."

      "Hư ——" Chu Tử Ngọc chỉ chỉ Dịch Khinh Nhan trong sân, " giọng chút, Các chủ tâm tình tốt."

      "Tại sao?" Đôi mắt Ngụy Tử Yên mở to, phảng phất có chút hoảng hốt, còn có chút khiếp sợ.

      "Ngươi nghĩ rằng tại sao chúng ta lại tới nơi này?" Chu Tử Ngọc liếc nàng cái. Thời gian Tử Yên theo Các chủ cũng phải là ngắn, thế nào chút cũng biết ý Các chủ.

      " phải tới đây dưỡng thai sao?"

      "Đúng vậy a, Các chủ có mang, vẫn là nên hiếm ngửi thấy mùi máu tanh tốt hơn, chỉ là..." Nếu như người trong lòng có máu tanh, núp ở chỗ nào đều có thể nhìn thấy máu tươi dâng lên, sinh mạng trôi qua, vô vọng giãy giụa cùng sợ hãi gào thét...

      "Sư tỷ, ngươi là trong thành đánh trận sao? Quân đội Hà Tây đánh vào tới trong thành?"

      Chu Tử Ngọc nhìn Ngụy Tử Yên hoảng sợ, lôi kéo tay của nàng : "Đừng sợ, Các chủ cho chúng ta chính là muốn làm cho chúng ta lo lắng hãi hùng, muốn lòng của chúng ta cũng dính máu tanh, Các chủ nàng... trong lòng cũng rất dễ chịu..."

      Mặc dù sớm thường thấy máu tanh cùng chém giết, mặc dù bản thân tay cũng sớm dính đầy máu tươi, nhưng mỗi khi chuyện đến trước mắt vẫn rất khó chịu. ra những tướng sĩ kia đều vô tội, bất kể chết là người của Trung Châu hay là Hà Tây, đều là chết ở trong kế hoạch của bọn họ, những độc chất kia chính nàng tự mình phân phối ...

      Trong cuộc chiến này Trung Châuthương vong hơn vạn người, chủ lực Hà Tây hơn mười vạn người cơ hồ đều bị tiêu diệt, hơn ba vạn còn sót lại vứt bỏ thủ thành Vân Dương, hoảng hốt trốn lên phía thành Ích Châu.

      Sau trận chiến, binh lính Trung Châu phái ra năm vạn người dọn dẹp chiến trường, ước chừng tốn ba ngày mới đưa binh lính chết trận hai bên chôn xong, rồi lại dọn dẹp binh khí chiến trường cònsót lại tốn thời gian ba ngày. Trong sáu ngày này, Tần Cánh thẩm vấn tù binh tướng lãnh Hà Tây, rốt cuộc tra ra bí mật kinh thiên.

      "Cái gì? Hà Tây Vương Mạnh Kỳ Thụy chưa chết?" Nguyên Tĩnh Vũ cảm thấy khiếp sợ.

      Ban đầu lấy được tin Mạnh Kỳ Thụy chết liền nghi ngờ, con hồ ly giảo hoạt như vậy, làm sao có thể bị thế lực khác ám sát tại Trung Châu? Nguyên lai tất cả chẳng qua là mưu kế, tam phương liên hiệp mưu kế phân Trung Châu. Nếu phải Nam Vương bên kia chậm chạp động binh, chừng chính xác giờ phút này Trung Châu mất rồi. Nghĩ tới Nguyên Tĩnh Vũ vẫn còn có chút sợ, đánh giá thấp mưu và dã tâm của Mạnh Kỳ Thụy cùng Hàn Nhược Vân.

      Chỉ là biết Hà Gian Vương chết hay giống như Hà Tây Vương dạng giả chết, từ tình hình chiến trường Hà Gian, Từ Chi Thọ sống hay chết cũng còn quan trọng. nay lo lắng Nam Vương có thể nhân cơ hội này đem binh đến Trung Châu, chỉ là, phòng tuyến Nam Phương có Dịch Danh Thần trấn giữ, cũng có điều binh từ phòng tuyến Nam Phương, ít nhất giữ vững mấy tháng thành vấn đề chứ? Nhưng vô luận như thế nào, chiến tranh Hà Tây thể kéo quá lâu, phải tốc chiến tốc thắng mới ổn...

      "Trong thành dọn dẹp sạch rồi chứ?" Nguyên Tĩnh Vũ đột nhiên hỏi. Nhìn Tần Cánh gật đầu, lại hạ lệnh: "Truyền lệnh tất cả tướng lĩnh họp."
      Halong-ngocOriole5185 thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 6: Kì mưu dùng trí người Hà Tây Vương.
      Editor: Nhược Nhược


      Tiếng trống vang vọng trong quân, tất cả tướng lĩnh đều tập trung tại lều lớn của chủ soái.

      Trước tiên Nguyên Tĩnh Vũ thông báo cho chư tướng biết kết quả trận chiến của mấy ngày trước. Mọi người ra sớm thám thính qua lại lẫn nhau để biết tin tức, nhưng giờ phút này nghe Vương gia lặp lại lần nữa, tâm tình vẫn nhịn được mà phấn khởi.

      Ngay sau đó Nguyên Tĩnh Vũ đến tin vừa nhận được về việc Hà Tây Vương Mạnh Kỳ Thụy còn sống, sau đó phân tích bí việc Hà Tây Hà Gian cùng Nam vương kết minh, chư tướng lập tức trầm mặc, hưng phấn mới vừa rồi trong khoảnh khắc liền bị thay thế bởi nặng nề.

      Nguyên Tĩnh Vũ cười nhạt: “Thế nào? Sợ sao? Hà Tây vương Mạnh Kỳ Thụy còn sống sao? Mấy ngày trước phải cũng bị chúng ta đánh cho thất bại thảm hại, mất Vân Dương phải bỏ chạy về Thượng Ủng.Vân Dương giờ nằm trong tay của chúng ta, chuyện vừa rồi bao giờ được lặp lại lần nữa, bổn vương cũng tuyệt đối cho phép nó xuất thêm lần nữa!”

      Nhớ đến mấy tháng trước, bọn họ ràng thuận lợi chiếm được năm tòa thành trì của Hà Tây, ai ngờ ổn định được lòng dân, rất nhanh bị Hà Tây đoạt trở lại. Đến lúc này, Vương gia tự mình trấn giữ, chắn chắn thi hành ân uy, tăng cường quản lý.

      “Chư vị tướng quân cũng xuống chuẩn bị chút, hai ngày sau đại quân lên đường, bổn vương muốn lần chiếm được cả Ích Châu!” Trong giọng Nguyên Tĩnh Vũ chứa đựng cảm xúc mãnh liệt cùng lòng tin, khiến cho các tướng lĩnh đều có lòng tin tiêu diệt được Hà Tây.

      Các tướng lĩnh từng người xuống chuẩn bị, Nguyên Tĩnh Vũ lại thúc ngựa chạy tới Thiên Vụ Sơn, đúng lúc nhận được tin tức Khinh Nhan trở về. Từ sau khi mang binh rời , để Khinh Nhan ở lại chỗ này cũng mấy yên lòng, vẫn là chậm rãi theo sau có vẻ tốt hơn.

      Nhiều ngày qua khẩu vị của Khinh Nhan mấy tốt, vẻ mặt có chút mệt mỏi, nhưng thuốc an thai vẫn uống, thai nhi ngược lại vẫn rất bình an vô . Khi Nguyên Tĩnh Vũ đến, Khinh Nhan nghe tiếng đọc sách, giọng trẻ con lanh lảnh, là êm tai.

      “Ừ, đọc rất khá.” Khinh Nhan hài lòng cười cười, nhìn thấy ánh mắt đứa trong veo, cười chút giả tạo, tâm tình của nàng cũng từ từ bình tĩnh trở lại. Mấy ngày nay, chỉ có thời điểm cùng nó ở cùng chỗ nàng mới có thể buông xuống hết thảy, cảm thụ phần ấm áp thuần khiết cùng với thõa mãn kia.

      Minh Tuệ vui vẻ chạy đến bên cạnh sư phụ, cẩn thận vuốt ve bụng của nàng, hỏi: “Mẫu phi, đệ đệ nghe được Minh Tuệ đọc sách ? Đệ ấy có thích hay ?”

      Khinh Nhan cười : “Thích, đương nhiên là thích, vừa rồi đệ đệ con còn ở trong này hoa chân múa tay vỗ tay cỗ vũ cho con đấy!”

      sao? Con sờ sờ xem!” Minh Tuệ rất hưng phấn, nhàng sờ tới sờ lui bụng Khinh Nhan, “Sao đệ đệ nhúc nhích ?”

      “Ha ha. . . . “ Khinh Nhan nhịn được cười to, đưa tay nhàng vỗ về đầu Minh Huy, “có thể là vừa rồi đệ đệ đá ta đến mệt, ngủ rồi.”

      Đôi mắt to trong suốt của Minh Tuệ chớp chớp, bỗng nhiên cái đầu áp đến bụng Khinh Nhan nghe: “Con nghe chút xem thử có phải đệ đệ ngủ rồi hay . . . nha!” Nàng bỗng nhiên ngẩng đầu lên, kinh hô: “Mẫu phi, đệ đệ vừa rồi hình như có đá cái, đệ đệ là muốn với con đệ ấy chưa có ngủ đâu! Mẫu phi, đệ đệ nhất định là thích Minh Tuệ kể chuyện xưa cho đệ đệ nghe!Về sau Minh Tuệ có thể cùng đệ đệ chơi! Mẫu phi, đệ đệ nhất định giống Tâm Duyệt muội muội, cái gì cũng dám, cái gì cũng sợ. . . . .”

      “Được, Minh Tuệ là tỷ tỷ, nên cùng với đệ đệ chơi đùa, ừ, Minh Tuệ có thể bảo vệ đệ đệ, đúng hay ? Cho nên bây giờ Minh Tuệ học võ tốt, hảo hảo đọc sách, về sau mới có thể kể chuyện xưa cho đệ đệ, đúng hay ?” đứa giật mình, Khinh Nhan đương nhiên hiểu được, cái cảm giác này là rất kỳ diệu rất hạnh phúc.

      Minh Tuệ liên tục gật đầu, “Minh Tuệ là tỷ tỷ, đương nhiên phải bảo vệ đệ đệ, mẫu phi yên tâm, Minh Tuệ nhất định thực cố gắng thực chăm chỉ học. . . .”

      Nguyên Tĩnh Vũ đứng ngoài cửa, nhìn bóng dáng lớn , nghe lời ấm áp của hai người, tất cả mệt mỏi lo âu lúc trước đều tản hết. Thậm chí nhịn được nghĩ đến, nếu như Minh Tuệ là con của Khinh Nhan tốt biết bao nhiêu! Khinh Nhan thương Minh Tuệ như thế, đợi cho tương lai nàng lớn lên, biết được ân oán của cha me, còn có thể kính vị sư phụ này, còn có thể ngọt ngào gọi mẫu phi sao?

      Khinh Nhan bỗng nhiên cảm giác được cái gì, quay đầu lại nhìn ra cửa, vẻ mặt lập tức vui mừng : “Đến đây sao cũng chịu lên tiếng?”

      Nguyên Tĩnh Vũ tới ôn nhu cười, trước nhàng sờ sờ đầu Minh Huy, : “Minh Tuệ trưởng thành, càng ngày càng hiểu chuyện.”

      Minh Tuệ có chút ngượng ngùng cúi đầu, trong lòng cũng rất cao hứng. Trước kia nàng vẫn có chút hơi sợ phụ vương, gặp nhau nhiều lắm, nhưng từ lúc theo sư phụ, có thể thường xuyên nhìn thấy phụ vương, hơn nữa, hóa ra phụ vương cũng dịu dàng từ ái như vậy. . . .

      “Sau này phải nghe lời sư phụ, chăm chỉ rèn luyện công phu. Bây giờ xuống dưới cùng hai vị sư tỷ của con thu dọn đồ đạc , chút nữa chúng ta trở về thành.” Nguyên Tĩnh Vũ cười vuốt ve khuôn mặt đứa chút, mang nàng đẩy ra ngoài.

      Dịch Khinh Nhan ngẩng đầu lên, lẳng lặng nhìn lúc: “Đều xử lý xong rồi?”

      Nguyên Tĩnh Vũ gật đầu, ừ tiếng, nhàng ôm nàng vào trong ngực, thoải mái : “Khinh Nhan, đừng suy nghĩ nhiều, chiến tranh chính là tàn khốc như vậy. Nàng chỉ cần nhớ kỹ, chẳng những những chuyện hôm qua, thậm chí tất cả trừng phạt về sau, tất cả huyết tinh đều do ta gánh vác, liên quan đến nàng. Khinh Nhan, nàng chỉ cần nhớ kỹ nàng là người con thiện lương thuần khiết nhất thế giới này, vĩnh vĩnh là nữ nhân mà ta nhất. Hơn nữa, nàng cần phải hiểu , nhiều lúc, giết người phải là tội ác.”

      “Đúng vậy, ta hiểu được, ta đều hiểu được. . .”Khinh Nhan khe khẽ thở dài, tựa đầu vào ngực . Áy náy trong lòng dần dần tiêu tan , hạnh phúc bắt đầu sinh sôi cùng với cảm động. Cảm giác có người có thể dựa vào hóa ra lại tốt như vậy. . . .

      “Khinh Nhan, Hà Tây vương chưa chết.” Nguyên Tĩnh Vũ giọng .

      “. . . . .Thảo nào. . . .” Khinh Nhan bỗng sợ run, nhưng cũng phải là ngoài ý muốn.

      “Trước đó ta vẫn luôn thấy khó hiểu, thúc phụ nàng trấn giữ tây bắc nhiều năm, giữa tháng năm chúng ta hơi đánh hạ năm tòa thành trì Ích Châu Hà Tây, chẳng qua là hai ba tháng, liền xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. Nếu phải tin tưởng vào năng lực cùng trung thành của Dịch tướng quân, ta từng muốn đổi vị chủ tưởng khác.” Nguyên Tĩnh Vũ chậm rãi .

      “Nếu Hà tây vương giả chết, chỉ sợ Nam vương cũng thoát khỏi liên quan!” Đối với việc này, Khinh Nhan sớm hoài nghi.

      Nguyên Tĩnh Vũ gật đầu, cũng có chút nghĩ lại mà sợ. “Hà tây cùng Nam Vương liên thủ, lại kéo thêm Hà Gian cùng Yến Vương, là muốn lần đưa chúng ta vào chỗ chết a! Chỉ là biết tại sao vị phụ tướng này lại thủ hạ lưu tình? Nếu đồng thời xuất binh, hoặc có thể dọc đường tiêu diệt nghĩa quân, Trung Châu chỉ sợ còn.”

      Khinh Nhan nhớ tới mười mấy chữ đại ca đưa cho mình, cảm động trong lòng phải phần . đến cũng kỳ lạ, chuyện lần này nếu là do đại ca làm ra, nàng hẳn là nên hận mới đúng, thế nhưng bởi vì trong thời khắc mấu chốt thủ hạ lưu tình mà nàng lại cảm thấy biết ơn.

      Nghĩ đến lúc Minh Tuệ trúng độc, kế hoạch của bọn họ bắt đầu , nực cười nàng với Nguyên Tĩnh Vũ lúc ấy lại nghĩ rất đơn giản, còn cho rằng do nữ nhân của Nghệ AN vương phủ làm. ra nếu nghĩ kỹ lại biết, sống chết của Minh Tuệ đối với những người khác có chút quan trọng, chỉ có ảnh hưởng duy nhất, chính là chia rẻ cảm tình của nàng cùng với Nguyên Tĩnh Vũ. Lúc đó nàng thực có từng hoài nghi Vương phi, nhưng chỉ là trong chớp mắt mà thôi. Nàng hiểu được Giản Vương phi ghen ghét mình là , nhưng cũng lấy nghiệp thống trị thiên hạ của Nguyên Tĩnh Vũ ra mà đánh cược, cho nên lúc Nguyên Tĩnh Vũ cũng nghi ngờ Giản Vương phi nàng phải là nàng ta/ Rồi sau đó nàng lại nghi ngờ nữ nhân Nghệ An vương phủ, bởi vì Nguyên Tĩnh Vũ đoạt vương vị của Tiêu thị, bởi vì Dao Cầm, bởi vì nàng chiếm được thứ mà các nàng chưa bao giờ chiếm được, chuyên sủng của phiên vương.

      Cho tới bây giờ nàng mới suy nghĩ cẩn thận, chia rẻ tình cảm nàng cũng Nguyên Tĩnh Vũ được lợi lớn nhất chính là Hà Tây cùng đại ca Hàn Nhã Vân. Người khác biết thân thế tự nhiên đoán ra được cũng dùng những thủ đoạn này, nhưng mà Hà Tây vương mạnh kỳ Thụy cùng đại ca đều là những người hiểu được thân phận của mình, bọn họ dùng mưu nho như vậy ly gián cảm tình của các nàng, do đó phá tan liên minh của Trung Châu cùng với nghĩa quân, nguy cơ của Hà Tây giảm bớt, mà đại ca cũng có thể nhất tiễn hạ song điêu. Kỳ quái là bọn họ đến tốt cùng là làm như thế nào. . . .

      Khinh Nhan cẩn thận nhớ lại tình huống lúc trước, bỗng nhiên : “bên chúng ta có gian tế.”
      Mieu1810, Halong-ngocOriole5185 thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 6: Kỳ mưu dùng trí Hà tây Vương (Trung)
      Editor : Nhược Nhược


      “Ta biết. Chỉ là cái này cũng kỳ lạ gì.” Nguyên Tĩnh Vũ híp mắt nhìn ngoài cửa, “Trong mấy tháng này, Tây Bắc quân liên tiếp thất bại, rồi sau đó trong Định Nam quân lại xuất lời đồn đạita đều biết, ở trong quân, gian tế Hà Tây chẳng những là có, mà còn có ít.”

      Khinh Nhan hiểu quá , hiểu được là bên ngoài có người nghe lén. Xem ra nàng vẫn rất sơ ý, bởi vì quá tín nhiệm những người bên cạnh, cho nên mới phát ra.

      “Ta cảm thấy chúng ta nên lợi dụng tình thế này tổ chức tiến công, trong quân chúng ta có gian tế của Hà Tây, trong quân đội Hà Tây cũng có người của chúng ta chứ? Tuy rằng bọn họ người ít lực thám thính được tin tức cơ mật gì, nhưng để bọn họ thừa cơ hạ chút độc cũng phải là vấn đề lớn. . . .” Nàng giảo hoạt cười với Nguyên Tĩnh Vũ.

      Nguyên Tĩnh Vũ cười đưa tay vuốt chóp mũi của nàng, đột nhiên cúi đầu hôn mặt nàng cái, mang theo chút phấn khích : “Cách hay! Muốn dùng loại độc gì còn phiền nàng suy nghĩ.”

      Hai người nhìn nhau cười tiếng, Khinh Nhan liếc cửa cái, thở dài: “Chờ sau khi trở về thành ta tìm Tử Ngọc hỏi chút.”

      Sau khi xuống núi trời tối, ngồi xe ngựa, Khinh Nhan tựa trong lòng Nguyên Tĩnh Vũ mà ngủ, lúc tỉnh lại tới tướng quân phủ, Nguyên Tĩnh Vũ ôm nàng vào, nàng mơ mơ màng màng ăn chút gì đó rồi tiếp tục ngủ.

      Nguyên Tĩnh Vũ cười nhìn nàng ngủ giống như con lơn , nhịn được hôn nàng, chỉ cảm thấy nàng như thế này đáng vô cùng. Khinh Nhan của , bất luận mặt nào cũng khiến say mê sâu.

      Ngày thứ hai, DỊch Khinh Nhan tìm Chu Tử Ngọc cùng Ngụy tử Yên, hỏi thăm các nàng những dược vật phổ biến của Hà tây, rồi sau đó trầm tư lúc lâu, viết bức mật thư, niêm phong cẩn thận, để Chu Tử Ngọc đưa phân bộ Lăng Tiêu Các tại Ích châu.

      Buổi tối, lúc Nguyên Tĩnh Vũ trở lại sắc mặt vui mừng, Khinh Nhan nhíu mày hỏi, Nguyên Tĩnh Vũ cười đáp. Cho đến ban đêm bọn họ nằm dài giường, mới bên tai nàng: “Nghĩa phụ của nàng cùng sư phụ đến, ngày mai tới Ích châu. Chúng ta lần gánh lấy oan ức, bây giờ chỉ đơn giản là bồi lễ cho tốt là được, cũng uổng công chúng ta bị bêu danh lâu như vậy.”

      Khinh Nhan gật đầu, đột nhiên hỏi: “Chàng cảm thấy đây là phương pháp của tiểu nhân sao?”

      Nguyên Tĩnh Vũ nghiêm túc : “ta chỉ biết muốn làm đại câu nệ tiểu tiết.” Trầm mặc chút, hỏi: “Khinh Nhan, nàng cũng hiểu được như vậy là quang minh chính đại?”

      “Vốn dĩ là như thế mà! Chàng đây chính là kẻ có hành vi tiểu nhân,” Khinh Nhan giọng mặt dù thản nhiên, cũng rất quả quyết.

      “Nàng. .. . . thích ta như vậy?” Nguyên Tĩnh Vũ chần chờ.

      “Ha ha. . . .” Khinh Nhan bỗng nhịn được mà cười ra tiếng, khó khăn nghiêng người tựa đầu vào ngực , “Cảnh Hàn, chàng là người như thế nào ta phải là hôm nay mới biết. Mà nguyên tắc của ta chỉ có , chàng chỉ cần chạm đến điểm mấu chốt của ta là tốt rồi, chuyện khác cần lo lắng. Ta biết với thực lực của chúng ta muốn quang minh chính đại mà giành thiên hạ là chuyện tuyệt đối có khả năng, huống chi binh pháp có , binh giả, quỷ đạo dã. ra ta cảm thấy như vậy lại tốt, giết người đáng giết, chúng ta lại có thể bảo toàn nhiều sinh mạng hơn.”

      Nguyên Tĩnh Vũ thở dài hơi, cao hứng hôn nàng, hôn từ dịu dàng thâm tình đến kịch liệt rồi lại dịu dàng, cuối cùng ở bên cổ nàng than thở. “Khinh Nhan, ta nhớ nàng. . . . .”

      Khinh Nhan dịu dàng : “ tại được. . . .” Hơi thở cũng có chút đều.

      “Ta biết. . . .” Cho nên chỉ có thể than thở, lại hôn mặt nàng cái, “Chỉ là có thể ôm cái, hôn cái so với tháng trước có nàng bên cạnh tốt hơn. Khinh Nhan, nàng giống như là lại lớn hơn rồi. . . . .”

      “Đừng náo loạn, chút nữa lại nhịn được. . . .” Nàng kiên quyết lôi bàn tay quấy rối của từ trong vạt áo lấy ra.

      “Ta là bụng nàng lớn hơn rất nhiều, con của chúng ta lại trưởng thành, nàng xem nàng, lại nghĩ bậy bạ cái gì chứ, biết là tư tưởng của ai trong sạch. . . .” lúc đầu Nguyên Tĩnh Vũ là trịnh trọng , đến cuối cùng cũng nhịn được mà bật cười.

      “Nguyên . Tĩnh . Vũ!” Khinh Nhan có chút thẹn quá hóa giận, bấm mạnh tay , đau đến nhe răng trợn mắt, liên tục hít khí kêu “Phu nhân tha mạng, phu nhân tha mạng. . . .”

      Khinh Nhan hừ lạnh, đắc ý thả tay, gối lên cánh tay lật người, nhanh chóng ngủ thiếp .

      Nguyên Tĩnh Vũ nghiêng người ôm thân thể của nàng vào trong ngực, từ phía sau ôm nàng chặt, cười hạnh phúc.

      Hôm sau, Ngụy Tử Yên ở trong sân hướng dẫn Minh Tuệ tập võ, Dịch Khinh Nhan nằm ghế dựa dưới mái hiên xa xa nhìn. Chu Tử Ngọc mang thuốc an thai lại, Khinh Nhan uống hết, nắm tay nàng đứng lên, : “Đỡ ta đến phòng thay quần áo.”

      Vào trong phòng, Khinh Nhan ngồi xuống ghế, giọng : “ !”

      Tử Ngọc giọng : “Đêm qua Tử Yên đến vườn hoa, mang quả lạp hoàn màu đen đặt trong chậu hoa lan.”

      Khinh Nhan khẽ ừ tiếng, mặt ưu thương nhàn nhạt. “ có kinh động đến nàng chứ?”

      có.”

      “Biết được sau đó ai là người lấy lạp hoàn sao?”

      “Vâng, Tiếu Duệ đại nhân thầm phái người điều tra xong.”

      Sau khi điều Tần Cánh thống lĩnh bộ binh, Nguyên Tĩnh Vũ đề bạt thị vệ Tiếu Duệ trong đội cận vệ trở thành thống lĩnh thân vệ.

      Khinh Nhan yên lặng chút, nhắm mắt lại, giống như có nghĩ gì cả, nhưng lại càng là thương tâm. . . .

      “Các chủ. . . .Ngài nên khổ sở. . . .” Tử Ngọc ngỏ giọng khuyên bảo.

      “Đỡ ta ra ngoài!” Khinh Nhan mở mắt chậm rãi đứng dậy.

      Bây giờ phải là lúc khổ sở, nàng cũng có tinh lực mà thương tâm khổ sở, vì con của nàng, vì phụ thân của con, vì nghiệp lớn thiên hạ của bọn họ, nàng phải kiên cường. . .. .

      Buổi chiều hôm đó, Chu Tử Ngọc chỉ đạo Minh Tuệ đọc sách viết chữ, Dịch Khinh Nhan để Ngụy Tử Yên mang bản đồ Ích Châu đến xem hồi, lại suy nghĩ hồi, mệt mỏi than thở: “Sớm đoán được là chủ tưởng Hà Tây cấp bách chiêu mộ binh lĩnh, vốn tưởng rằng có thể đục nước béo cò, nghĩ ta bọn hạ lại đề phòng cẩn thận như vậy. . . .”

      Tử Yên nhanh chóng khuyên nhủ: “Các chủ, việc này người nên bận tâm, để cho những nam nhân kia phiền não là được rồi, người chỉ cần chiếu cố thân thể chính mình là được rồi.”

      Khinh Nhan cười nhạt, tay phải chống trán tựa vào ghế : “Ai, ta cũng có nguyện ý cả ngày nghĩ đến những thứ này đâu, chẳng qua là giờ trời đông giá rét, mà Định Nam quân của ta đều là đến từ Giang Nam, làm sao chịu đựng được thời tiết thế này, nếu như lặng lẽ rút lui, lại sợ Hà Tây đánh lại. . . .ta cũng là, với ngươi những thứ này làm gì? Ngươi vẫn còn là đứa , làm sao hiểu được những thứ này?”

      phải tất cả đều có Vương gia sao? Các chủ người cần phải vất vả quá, vẫn là đứa quan trọng hơn.” Ngụy Tử Yên cúi đầu giọng .

      Khinh Nhan ngẩng đầu nhìn nàng, lại thở dài.
      Mieu1810, Halong-ngocOriole5185 thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 6: Kì mưu dùng trí người Hà Tây Vương.
      (hạ)
      Editor: nhược nhược
      Cuối tháng mười, trời đổ tuyết rất lớn, khắp nơi đều là mảnh trắng xóa, Trung Châu cùng Hà Tây tạm thời tiến vào giai đoạn giằng co, song phương đều có ý định chủ động tiến công. Nguyên Tĩnh Vũ mang theo đại quân đóng quân ở Ích Châu Vân Dương thành vừa mới đoạt được, tự mình gặp gỡ trấn an dân đại phương, đồng thời cất nhắc vài vị quan giàu kinh nghiệm từ Hàm Bình phủ nha đến Vân Dương tổ chức đối nội quản lý, phòng thủ giao cho con trai Dịch Minh Dương là DỊch Duẫn Huy.

      Ngày mười hai tháng mười , Nguyên Tĩnh Vũ đích thân mang binh tập kích bất ngờ Tân Đảng Ích Châu.

      Tân Đảng nằm ở phía tây Thượng Ủng, ngày thường quân canh giữ cũng đến vạn người xung quanh, bởi vì chủ tướng Hà Tây thua trận chật vật lui về thượng Ủng, Vân Dương bị Trung Châu chiếm giữ, những thành chung quanh Vân Dư đều rất nguy hiểm, cho nên đó là lý do gần đây tăng thêm vạn người tới, nhưng tổng cộng cũng quá hai vạn người.

      Nguyên Tĩnh Vũ triệu tập Dịch Minh Thần cấp đại tướng thương nghị việc xuất binh, lắng nghe rất nhiều ý kiến, nhưng có đưa ra quyết định. Buối tối, cũng Dịch Khinh Nhan lặng lẽ bàn bạc hồi, đưa ra quyết định bất ngờ tập kích Tân Đảng lừa gạt Hà Tây Vương tấn công Vân Dương.

      Lại đến Hà Tây vương mang theo tàn binh lui về Thượng Ủng, lập tức liền thông báo khẩn cấp lệnh chiêu mộ tân quân, khiến cho toàn bộ Ích Châu kêu than sôi trào, sau đó lại tìm kiếm gián điệp trong đội hình tướng sĩ cấp thấp, lại càng làm rối loạn lòng quân, binh lính bình thường cùng với trung tiểu đội trưởng đặc biệt căm phẫn.

      Về sau biết được Trung Châu tạm thời xuất binh cuối cùng mới yên tĩnh chút, tận dụng tất cả thời gian luyện binh, đặc biệt là tân binh.

      Thời tiết tháng mười , binh lính thiếu y phục cùng lương thực, làm sao còn có tâm tình huấn luyệ. Bởi vậy tiếng oán than dậy đất trong quân. Các tướng lĩnh biết Vương Gia ở trong quân, biết sinh tử tồn vong của Hà Tây ngay trước mắt, bởi vậy dám lười biếng. Nhưng mà binh lính bình thường biết, bọn họ cho rằng Mạnh Kỳ Thụy chết rồi, tại ấu chủ lên ngôi, tháng trước lại thua trận chết nhiều người như vậy, làm sao còn có chút lòng tin.Cứ nghe Trung Châu vương đối với bách tính bình thường rất tốt, khi đánh giặc cũng từ thủ đoạn, lại dùng độc khí, trượng giết hơn chục vạn người, quả thực là Diêm Vương lấy mạng. Những tân binh như bọn họ làm sao có thể ngăn được đại quân của Trung Châu? Còn bằng trốn về nhà có thể còn giữ được cái mạng . . ..

      Bởi vậy, đào binh của Hà Tây cũng ít, Mạnh Kỳ Thụy thầm hạ lệnh trấn áp tàn khốc, kết quả là càng trấn áp càng nhiều người trốn .

      Ngoài thành Tân Đảng, tất cả tướng sĩ Trung Châu cùng khoác áo choàng trắng, trong trời tuyết ai chú ý đến, thừa dịp đêm tối đến bên bờ sông bảo vệ tường thành.

      Bởi vì trời quá lạnh, sông đào bảo vệ sớm kết băng, chút tác dụng, cho nên Tân Đảng quân canh giữ kênh đào dựng mấy trạm gác.

      Tật Phong doanh vâng mệnh đánh trận đầu, dễ dàng giải quyết những tên canh gác bảo vệ kênh đào ngủ gục bên đống lửa, sau đó dùng Phi Thiên tác bay lên tường thành. Trong đêm tối chẳng qua chỉ hơn vài tiếng muộn, cửa thành bị mở ra, tường thành mấy trăm người gác đêm ai còn sống.

      Trong đêm khuya, binh lính Tật Phong doanh thay quân phục Hà Tây phi ngựa đến phủ tướng quân, dối là quân tình khẩn cấp. Chủ tướng Tân Đảng hùng hùng hổ hổ từ trong ổ chăn ra, còn chưa nghe được đến tột cùng là việc khẩn cấp gì phải chầu Diêm vương báo danh.

      Chủ tướng bị giết, cửa thành thất thủ, Tân Đảng quân đứng lên mà mắt mông lung còn ngái ngủ, hoang mang cầm vũ khí đứng trước lựa chọn sinh tử----muốn cùng tướng quân tiếp kiến Diêm Vương gia hay đầu hàng Trung Châu?

      Đúng lúc này, Lâm Khinh Vân kêu lớn: “Trung Châu vương ở đây, các người còn mau đầu hàng!!”

      Ngay cả Trung Châu vương cũng đến, vậy khẳng định là chủ lực của Trung Châu cũng có mặt ở đây, bọn họ đầu hàng cũng phải là uổng phí mạng sống sao? Ai lại có thể nhớ được bọn họ? Cha mẹ vợ con trong nhà làm sao bây giờ?

      thực tế bọn lính suy nghĩ lâu lắm, bọn họ nhìn thấy tướng sĩ Trung Châu quân dung nghiêm chỉnh, nhớ đến tình hình Hà tây, đầu óc thông minh chút liền vứt bỏ vũ khí, suy nghĩ chậm chút nhìn thất đồng bạn đầu hàng cũng đầu hàng theo.

      Chẳng qua chỉ trong đêm, Trung Châu thoải mái mà chiếm được Tân Đảng.

      Ngày hôm sau, Tân Đảng cầu viện trợ với Thượng Ủng, Trung Châu vương đích thân suất lĩnh đại quân tấn công Tân Đảng, tường thành Tân Đảng cũng kiên cố, chỉ sợ ngăn cản được bao nhiêu lâu.

      Mạnh Kỳ Thụy nghe tin, triệu tập các tướng thương nghị, để ý đến ý kiến phản đối mãnh liệt của các tướng quân, quyết định buông tha Tân Đảng, đập nồi diềm thuyền đánh Vân chiếm Vân Dương, cắt đứt đường lui của Nguyên Tĩnh Vũ, sau đó phối hợp với quân giữ thành tân đảng nội ứng ngoại hợp giáp công hai mặt triệt để tiêu diệt đại quân Trung Châu.

      Các tướng quân thấy làm vậy là quá mức mạo hiểm, đúng ra là bọn họ quả cũng có biện pháp khác, giờ Thượng Ủng cũng chỉ có bảy tám vạn người mà thôi, làm sao đối đầu với hơn chục vạn binh lính Trung Châu tinh nhuệ?

      Nhưng mà Mạnh Kỳ Thụy cũng cho rằng là mình mạo hiểm, rất có lòng tin vào trận chiến của mình. biết Định Nam quân của Trung Châu thích ứng được với khí hậu rét lạnh của Hà Tây, hôm nay nếu Nguyên Tĩnh Vũ dẫn đại quân tấn tấn công Tân Đảng, ở lại giữ Vân Dương chắc chắn là Định Nam quân vốn suốt ngày rúc ở trong lều trại. Hơn nữa còn biết Thống Lĩnh Định Nam quân cũng chính là Dịch Vương phi của Nguyên Tĩnh Vũ ở tại Vân Dương, Nguyên Tĩnh Vũ rất quý trọng nữ nhân kia như bảo bối, huống chi đến giờ có con nối dõi, mà trùng hợp nữ nhân kia lúc này có thai hành động tiện, nếu bắt được nàng, đổi lại mấy thành trì là thành vấn đề.

      Các tướng lĩnh Hà Tây tin tưởng lắm nữ nhân có thể đáng giá như vậy, có quyền thế còn sợ có nữ nhân sao? Có nữ nhân còn sợ có con? Nhưng thiên hạ ai chẳng biết vương gia bọn họ từ trước đến nay luôn xem nữ nhân là người, nếu vương gia khẳng định như vậy, chỉ sợ việc này có vào phần nắm chắc.

      Vì để khích lệ sĩ khí, Mạnh Kỳ Thụy rốt cục cũng xuất , cũng tự mình dẫn đại quân tấn công Vân Dương, chờ đợi phía trước chính là ba vạn bộ binh của Định Nam quân cùng với Phi vũ doanh hai vạn kỵ binh, mà Dịch Minh Dương suất lĩnh mười lăm vạn đại quân Tây bắcbất thình lình từ hai bên đánh bọc sườn lại. . . .

      Đại quân Hà Tây vừa thấy đội hình này liền hiểu mình mắc mưu, lòng quân hoảng hốt, trận địa có chút rối loạn,kỵ binh Trung châu xông lại, bộ binh bắt đầu bỏ chạy, Mạnh Kỳ Thụy cùng các tướng lĩnh Hà Tây rống tắt cuống họng cũng có chút tác dụng. . . .

      Kỳ kỵ binh Hà Tây vốn dĩ là thực lực tồi, nếu mặc cho Mạnh Kỳ Thụy có thông minh hơn nữa xảo quyệt hơn cũng thể đoạt được mấy tòa thành trì từ trong tay Dịch Minh Dương trở về. Nhưng mà kỵ binh Hà Tây tại trận chiến Hàm Bình gần như bị tiêu diệt còn, tại tân binh được thành lập vội vàng sao có thể có kinh nghiệm trận mạc? Lòng hoảng hốt, liền quay ngựa chạy loạn, nhưng lại giẫm chết vô số bộ binh nhà mình.

      Nhưng kỳ quái là hôm nay đại quân Trung Châu tuy rằng hùng hổ nhưng có như trước giết người kiêng nể, ngược lại nhiều lần cao giọng gào thét: “Người hàng giết! Người hàng giết!”

      Binh lính Hà Tây lúc đắn đo giữa hàng và hàng, chợt nghe thanh vang dội quát lên: “Đầu Hà Tây vương đây! Binh lính Hà Tây còn đầu hàng?”

      Binh lính ngẩng đầu nhìn lên, thấy người đàn ông cao to vạm vỡ mặt đen đứng ở ngựa của Vương gia, tay kéo dây cương, tay nâng cao đầu của Mạnh Kỳ Thụy. . ..

      Sau đó, Khinh Nhan hỏi Nguyên Tĩnh Vũ tại sao lại thay đổi kế hoạch ám sát. Nguyên Tĩnh Vũ lời chính nghĩa, Mạnh Kỳ Thụy cũng xem như là nhân vật, vậy mà lừa mấy lần, cho nên cho đường đường chính chính chết chiến trường giữa thiên binh vạn mã được rồi.
      DỊch Khinh Nhan để cho mặt mũi mà cười nhạo : “ phải bởi vì sau khi xuất lần nữa ở chiến trường giết càng có thể đả kích sĩ khí Hà Tây quân sao?”

      Nguyên Tĩnh vũ giận trừng nàng, : “Nàng thể giả bộ như biết sao? Bổn vương thể đường đường chính chính quang minh chính đại mà đánh bạo ?”

      Dịch Khinh Nhan nhíu mày: “nếu là như vậy, ta lo lắng. . .. .”

      “Lo lắng cái gì?”

      “Lo ta thành quả phụ a! Chàng vừa muốn thiên hạ vừa muốn làm đại hùng quang minh chính đại. . .” Khinh Nhan cố nén ý cười yếu ớt thỏ dài.

      “Nàng nữ nhân đáng đáng ghét này, được câu dễ nghe. . . .” Nguyên Tĩnh Vũ nhìn được cười nhào tới.

      Khinh Nhan cười ha hả để ôm quay hai vòng, sau đó ngồi đùi mặc hôn dày đặc như mưa phùn. . . .

      Bọn họ đều có niềm vui sướng cần thổ lộ.
      Mieu1810Oriole5185 thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 7: Kế lừa dối sinh con trai (1)
      Editor :Nhược Nhược
      Sau trận chiến này, hơn bảy vạn tướng sĩ Hà tây đều đầu hàng trung Châu, Hà Tây cũng còn lực ngăn cản đại quân thẳng tiến, Nguyên Tĩnh Vũ dẫn dắt đại quân liên tục đoạt được ba thành, năm tòa thành trì của Ích Châu đều bị Trung Châu chiếm giữ, Hà Tây diệt vong là kết cục chắc chắn.

      Sau khi đoạt được Ích Châu, Nguyên Tĩnh Vũ điều động nhân lực tổ chức đội ngũ hoàn chỉnh phụ trách hành chính, vì trấn an thế lực phản động địa phương và bảo đảm Trung Châu thống trị ổn định, tuyển dụng nhóm danh môn học sinh ngay tại địa phương, cũng giảm ít mâu thuẫn. Thế tộc Ích Châu phản đối thấy rằng Trung Châu sau khi chiếm cứ Hà Tây có ảnh hưởng gì quá lớn đối với gia tộc mình, thậm chí còn tuyển dụng con cháu các gia tộc ra làm quan, tâm tư cũng ổn định. ra ai là người cầm quyền bọn họ cũng thực để ý, điều bọn họ quan tâm chính là lợi ích và địa vị của gia tộc có được đảm bảo hay , nếu Nguyên Tĩnh Vũ nguyện ý đối xử bình đẳng tiệp nhận bọn ho, bọn họ cũng cần thiết phải có suy nghĩ đối nghịch với Trung Châu Vương.

      Thế tộc Ích Châu chủ động bày tỏ thái độ quy phục rất tốt, Nguyên Tĩnh Vũ đối đãi với bọn họ cũng rất ôn hòa tín nhiệm, song phương đối với việc này đều rất vừa lòng. Vì để tỏ lòng thành, các thế gia tặng cho đại quân Trung Châu rất nhiều quân phí, còn điều động mấy nghìn tư binh cung cấp cho Trung Châu Vương sử dụng. Đương nhiên, những thế gia này cũng thuận lợi mang người của mình đưa vào trong đại quân Trung Châu Vương, đợi đến tương lai sau khi thiên hạ ổn định, việc này cũng giúp bọn họ an hưởng vinh hoa.

      Nguyên Tĩnh Vũ cũng là có chí khí, lại để những tư binh này nhập vào đội cận vệ của mình, lại còn trọng dụng Mạnh Đông Húc con cháu của gia tộc Mạnh thị làm mưu sĩ tâm phúc, đồng thời cùng với mưu sĩ đích thân mang tới từ Dụ Dương Quách Tuấn Kiệt đồng thời chịu trách nhiệm toàn bộ công việc của Ích Châu.

      Cục diện có xu hướng ổn định, Nguyên Tĩnh Vũ liền tự mình Vân Dương đón Dịch Khinh Nhan đến bên mình. Tính được còn có tháng nữa sinh, có mặt làm sao yên lòng? Theo tình hình trước mắt, hồi chiếm gọn cả Hà Tây, đích thân trấn thủ được, mà nàng sau thời kỳ sinh sản còn phải ở cử, nếu bọn họ ở cùng chỗ, phải gặp nhau mấy tháng sao? Hơn nữa, để mẫu tử nàng ở lại Vân Dương, mang binh ra trận cũng yên tâm. Vì thế, cố ý để sư phụ Khinh Nhan ở lại Ngụy Xương Thành, tuy rằng Mục Vũ Phi năm lần bảy lượt mình am hiểu việc đỡ đẻ.

      Giao hết chính vụ cho mưu sĩ Quách Tuấn Kiệt và Mạnh Đông Húc, việc quân phó thác cho DỊch Minh Dương toàn quyền phụ trách, Nguyên Tĩnh Vũ liền mang theo mấy chục thị vệ tâm phúc lên đường.

      Mà ở trong nội thành Vân Dương, Dịch Khinh Nhan nhận được thư Nguyên tĩnh Vũ chuẩn bị xong. Để tiết kiệm thời gian, nàng lại lần nữa để ý đến cảnh cáo của Nguyên Tĩnh Vũ, mang theo Chu Tử Ngọc cùng **, lên đường dưới hộ tống của năm trăm hộ vệ.

      Sau khi chiến tranh, gian tế trong quân bị điều tra ra đều bị bí mật hành quyết, chỉ có Ngụy Tử Yên ngoại lệ, Phượng Khinh Trần phế võ công của nàng sau đó tái thẩm hỏi nguyên nhân nàng phản bộ sư môn.

      Khinh Nhan rất thương tâm. Tuy rằng nàng có thể ràng cái gì, biểu tình luôn luôn thản nhiên, nhưng lại lời nào, Chu Tử Ngọc và Phượng Khinh Trần trong lòng đều hiểu được.

      Khinh Nhan nghĩ ra, Ngụy Tử Yên là thân truyền để tử được sư phụ chọn ra từ trong bổn phái, làm sao có thể phản bội mình chứ? Vậy mà lại hợp tác với Hà Tây Vương. . . .

      Thế nhưng Ngụy Tử Yên cái gì cũng chịu .

      Phượng Khinh Trần dùng hình chính là quyết nương tay, có thể khiến cho người ta kinh mạch đứt đoạn lại nhìn thấy chút tổn thương bên ngoài, tính mạng đáng ngại, nhưng cả đời sau đừng mong luyện võ được nữa, thân thể cùng tinh thần bị đả kích rất nhiều nam nhân bình thường đều chịu nổi, đau muốn sống chỉ có thể giãy giụa trong biển khổ cách vô ích. Nhưng trẻ tuổi xinh đẹp này lại cắn chặc hàm răng hỏi cái gì cũng lắc đầu, bộ dạng thấy chết sờn. hình phạt tàn khốc như vậy nàng đều nhẫn nhịn chịu đựng. . . .

      Khinh Trần nổi giận, lạnh lùng : “ dứt khoát ném vào trong quân doanh, nam nhân nơi đó có đến mấy năm có đụng đến nữ nhân, ta xem nàng cởi hết y phục bị đám xú nam nhân vây chỗ lúc đó còn dám tiếng nào như vậy !”

      Khinh Nhan kinh ngạc nhìn Khinh Trần, lại thấy đỏ mặt nghiêng mặt qua bên, biết là chỉ hù dọa vậy thôi. Đứa bé này hơn phân nữa là thân đồng tử! Thế nhưng cũng biết dọa người kiểu này, cũng biết được là bọn họ tiếp nhận khảo nghiệm của Ám vệ là học được những gì.

      Trong lòng Khinh Nhan hiểu , các của Lăng Tiêu Các bất luận phạm tội như thế nào tuyệt đối cũng bị ném cho nam nhân tùy ý chà đạp, nhưng Ngụy Tử Yên biết, tới giờ khắc này nàng mới bắt đầu hốt hoảng, sau đó sợ hãi kêu lên, cầu xin tha thứ. . . .

      Nhưng vẫn khai ra tình hình thực tế.

      “Được rồi Khinh Trần, đừng hù dọa nàng ta.” Khinh Nhan bỗng nhiên hiểu được. Đệ tử Lăng Tiêu Các hầu như tất cả đều là nhi, đời ngoại trừ sư môn cũng có người thân nào khác, nếu như nữ nhân tới giờ phút này cũng chịu , hơn phân nữa là vì người của mình.

      Hà Tây Vương sao? Khẳng định là phải! Mà nam tử trẻ tuổi có thời gian dài tiếp xúc với Ngụy tử Yên, lại có oán thù với nàng cũng chỉ có người! Chu Khinh Lâm – phu quân của Tần Vũ Mộng sư thúc!

      Lúc Tần Vũ Mộng chết nàng mới cùng Chu Khinh Lân thành thân, nàng và sư phụ vẫn cho rằng bọn họ có tình cảm mến gì, ngờ lại vì báo thù mà theo Hà Tây Vương.

      Khinh Nhân thoáng thở dài : “Ngươi cùng Chu Khinh Lâm lúc nào nhận biết? Ngươi vẫn luôn ái mộ sao? Hay là sau khi Tần Vũ mộng chết mới chủ động dụ dỗ ngươi?”

      Ngụy Tử yên khẽ cứng người, ánh mắt có chút lóe lên, lại lời nào.

      “Ngươi trả lời coi như người ngầm thừa nhận.” Khóe miệng Khinh Nhan khẽ cong, xuất nụ cười yếu ớt.

      phải, ta và Chu sư thúc có chút quan hệ nào! Các chủ nên oan uổng người tốt!” Quả nhiên, nhắc đến Chu Khinh Lâm, Ngụy Tử Yên liền luống cuống.

      “Được rồi, ta hiểu được.” Khinh Nhan cẩn thận đứng dậy, ý bảo Phượng Khinh Trần có thể kết thúc vụ này. Về việc sau cùng xử lý như thế nào, cần phải gả phản đồ về tổng bộ Lăng Tiêu Các, do người của Hình Đường xác minh ràng chiêu cáo cho các đệ tử, sau đó mới căn cứ tình huống cụng thể để lựa chọn hình phạt. Ở Lăng Tiêu Các, chết cũng cũng ra rất nhiều loại, cho nên có lúc thay vì còn sống bị mang về hình đường còn bằng tự sát sớm chút tốt hơn. . . .
      Mieu1810, Halong-ngocOriole5185 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :