1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Duệ Mẫn Hoàng Quý Phi - Lý Tranh (update Q4)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      du

      Nghiêm Thái An vén lên lụa đỏ khay thứ nhất, bên trong là tượng thủy tinh Quan tôn tử. Dĩ nhiên, nếu là loại tượng thủy tinh Quan bình thường cũng lấy ra hiến tặng cho Trung Châu Vương . Chỗ kỳ lạ của tượng Quan này là ở khối thủy tinh thuần chất, bên trong có chất lỏng màu trắng sữa tạo hình hoa sen trắng, trong mơ hồ còn có thể lay động. Quan đứng đóa sen trắng lớn, trước người còn cầm đóa sen trắng, thậm chí trong lồng ngực cũng có đóa sen trắng, sau đầu còn phảng phất cái trùm đầu màu trắng ngà.

      "Tặng phẩm này quả quý trọng!" Nguyên Tĩnh Vũ từng nghe qua tượng Quan này, đúng là tinh phẩm trong tượng Phật, tục truyền ngưng thần tránh quỷ đặc biệt linh nghiệm.

      "Vương gia là vui lòng nhận?" Nghiêm Thái An chợt câu như vậy.

      Nguyên Tĩnh Vũ gật đầu cái. Người ta hết sức tặng lễ từ chối cũng phải.

      Nghiêm Thái An cao hứng, lại vén lên khay thứ hai.

      Trong khay thứ hai là hộp gỗ đỏ chạm trổ tinh xảo nạm vàng khảm ngọc. Nhìn hộp mọi người đoán bảo bối bên trong nhất định tầm thường, cho nên rất là mong đợi. Nghiêm Thái An lúc ánh mắt mọi người chuyên chú mở hộp ra, bên trong là viên dạ minh châu, trong màu trắng sữa lại lộ ra tia xanh biếc nhàn nhạt, mọi người xôn xao bàn tán, dưới ngọn đèn dầu rực rỡ nhưng cũng ra ánh huỳnh quang lờ mờ.

      Nghiêm Thái An dùng miếng lụa đen che hạt châu lại, hạ lệnh tắt ngọn đèn dầu bên cạnh, ánh huỳnh quang mơ hồ xuyên qua mảnh lụa...

      Mọi người tại chỗ đều nhịn được hít hơi sâu, thậm chí kinh ngạc tán thưởng ra tiếng.

      Nghiêm Thái An vén vải lụa lên, mọi người đều cảm giác hai mắt tỏa sáng, hạt châu kia giống như chiếc đèn sáng, ánh sáng sáng ngời mà nhu hòa.

      "Kiểu Nguyệt?" Nguyên Tĩnh Vũ mặc dù đam mê những thứ này, nhưng cũng nghe qua đại danh viên tuyệt thế minh châu kia.

      "Vương gia quả nhiên hiểu biết!" Nghiêm Thái An bảo đốt đèn, thu hồi viên dạ minh châu vào trong hộp, : "Xin Vương gia vui lòng nhận cho!"

      Nguyên Tĩnh Vũ mỉm cười gật đầu cái, nhưng trong lòng có chút bất an. Người ta tặng lễ nặng như vậy, chỉ sợ cầu cũng . Chỉ là thực lực nay của mình còn chưa đủ, cũng khỏi cùng bọn họ giao thiệp lôi kéo.

      Lúc này, Nghiêm Thái An lại đến trước mặt người nâng khay thứ ba, lại đưa tay : "Xin Vương gia tự mình vén lên lụa đỏ."

      Nguyên Tĩnh Vũ cười cười, nghĩ rằng có đùa bỡn cũng ra trò trống gì, vì vậy đưa tay vén lụa đỏ ——

      Nguyên Tĩnh Vũ ngơ ngác nhìn đồ trong khay, lần này tính sai.

      Chẳng những Nguyên Tĩnh Vũ, cơ hồ tất cả mọi người nhìn đồ trong khay cũng nhịn được há to miệng...

      Nghiêm Thái An trong mắt có mấy phần tính toán lên ý cười, mặt vẫn như cũ cười ôn hòa: "Vương gia cảm thấy thế nào?"

      Nguyên Tĩnh Vũ vẫn cười nhàn nhạt như cũ, tựa hồ rất thú vị : "Đúng là ba món tặng phẩm cái sau càng nặng hơn." xong, giống như lơ đãng lướt nhìn mọi người, đặc biệt nhìn ánh mắt của Dịch Khinh Nhan. Nàng đeo mặt nạ, nhìn ra thần sắc của nàng, chỉ có thể thông qua ánh mắt của nàng tìm tòi nghiên cứu suy nghĩ của nàng.

      "Vương gia bằng lòng nể mặt nhận?" Nghiêm Thái An khẩn trương hỏi, trong lời có chút ý bức hiếp rồi. Xác định Vương gia ngươi bằng lòng nể mặt rồi!

      Nguyên Tĩnh Vũ biến sắc cầm thiếp canh trong khay lên mở ra nhìn chút, bỗng nhiên lại ngẩng đầu nhìn nương cầm khay trước mặt. Tinh tế xem ra, nữ tử này quả nhiên so với hai người kia càng động lòng người. Dáng người có lồi có lõm, da thịt trắng nõn như ngọc, lông mày lá liễu tinh tế, đôi mắt phượng sáng rỡ, môi đỏ mọng dày mỏng vừa phải, trong kiều mỵ lại thanh thuần. Lúc này, nàng nhướng lông mày mỉm cười, khẽ vuốt cằm, ngượng ngùng tựa hồ chứa tình ý vô tận, quả là Quốc Sắc Thiên Hương.

      Nguyên Tĩnh Vũ lại đem thiếp canh trong tay thả lại vào khay.

      "Nghiêm tông trưởng quả nhiên ra tay rộng rãi!" Dịch Khinh Nhan cười lạnh .

      Nghe được thanh của nàng, tộc nhân Nghiêm thị nhận ra cái gì, nhưng các tướng lĩnh Trung Châu có chút lo lắng.

      Chuyện Lưu Ngạn Phi cùng Vương gia quan hệ mập mờ trong hàng tướng lãnh cao cấp vốn phải là bí mật, tướng lĩnh quân Định Nam càng biết chân tướng trong đó, bọn họ cũng lo lắng phản ứng của Lưu Ngạn Phi, nếu nàng đồng ý, chỉ sợ Vương gia đúng là dám nhận lấy lễ nặng như vậy. Nhưng nếu Vương gia quả thu lễ, chỉ sợ sĩ tộc Ích Châu sinh hai lòng.

      Nguyên Tĩnh Vũ nhìn Dịch Khinh Nhan, gì.

      Nghiêm Thái An khỏi có chút khẩn trương, Nguyên Tĩnh Vũ cầm lên thiếp canh nhìn, mọi người cũng đoán được, cuối cùng lại đem thiếp canh thả trở về, chẳng lẽ đối với người còn hài lòng cái gì hay sao?

      Lúc này, Mạnh Đông Húc nhàng ho tiếng : "Vương gia, đây là mảnh tâm ý của thế tộc Ích Châu ta, ngài cũng nên từ chối."

      Dịch Minh Dương mặc dù rất khinh thường loại phí hết tâm tư kết thân này nhưng nghĩ nếu Vương gia quả nạp nữ nhi thế tộc Ích Châu làm phi, đối với việc tăng cường thống trị Ích Châu là rất hữu ích. Những quý tộc này đều là thế lực địa phương hùng mạnh, nếu thể sử dụng, chỉ sợ sinh thêm cố. Trung Châu nay dù được xem là lớn mạnh, nhưng ba mặt tác chiến, phương nam có Nam Vương dũng mãnh mắt nhìn chằm chằm, quả thể diệt trừ những nhà giàu có có thế lực này.

      thể hoàn toàn diệt trừ cũng chỉ có thể lôi kéo trấn an. Dịch Minh Dương thầm thở dài ở trong lòng, góp lời: "Vương gia, tuy Trung Châu có thế tử, nhưng con cháu ngài mỏng manh, quả cũng nên chiêu mộ thê thiếp, Nghiêm thị đứng đầu thế tộc Ích Châu, quý nữ Nghiêm thị tất tương xứng với Vương gia." xong, nhìn Dịch Khinh Nhan chút, sắc mặt có chút lo âu, cũng có chút gấp gáp.

      mặt Nguyên Tĩnh Vũ bất giác có chút khó coi. chợt quay đầu lại nhìn, hỏi: "Minh Tuệ đâu?"

      Nghe hỏi Minh Tuệ, Dịch Khinh Nhan trong lòng trầm xuống, chợt cười khẽ tiếng , nhìn thiếu nữ tuyệt sắc trước mặt có chút khẩn trương, ngẩng đầu với Nguyên Tĩnh Vũ: "Quý nữ Nghiêm thị, tư thế tuyệt thế, Vương gia còn do dự cái gì?"

      Thấy Lưu Ngạn Phi mở miệng, tướng lãnh Trung Châu khỏi thở phào nhõm, nhưng Nguyên Tĩnh Vũ có dấu hiệu buông lỏng chút nào, ngược lại trầm ngâm chút, nghiêm túc nhìn nàng : "Ngạn Phi cũng cảm thấy Bổn vương nên chiêu mộ thê thiếp để thêm con cháu?"

      Dịch Khinh Nhan kìm nén ở trong lòng, nhưng lúc này thể đáp, cơ hồ tất cả mọi người đều nhìn nàng! Nàng trầm ngâm : "Vương gia chí tại thiên hạ, sa vào nữ sắc tất nhiên nên, chỉ là Nghiêm thị tôn quý nhà cao cửa rộng, tự nhiên thể so với dong chi tục phấn bình thường..."

      Nguyên Tĩnh Vũ lúc này mới thở phào nhõm, cười ấm áp với Nghiêm Thái An: "Như thế đa tạ mỹ ý của tông trưởng! Cũng xin Nghiêm tông trưởng yên tâm, Bổn vương nhất định bạc đãi thế tộc Ích châu, phàm là dưới thống trị của Bổn vương, vô luận Dụ Dương, Trung Châu, Hà Tây, Hà Gian, Bổn vương đều đối xử như nhau, luận công ban thưởng, đến nỗi nặng bên này bên kia!"

      Nghiêm Thái An lúc này mới yên lòng lại. nước cờ này cũng là đánh cuộc, đánh cuộc Trung Châu Vương tại dám đắc tội thế tộc Ích châu, đánh cuộc quân đội Trung Châu quyền quý vì quyền lợi chính trị mà thỏa hiệp. từng nghĩ tới Nguyên Tĩnh Vũ có thể có chút ghét kết thân chính trị, lại mấy gia tộc trước đưa người qua cũng muốn, thậm chí ngay cả Trung Châu Quận chúa cũng muốn, nghĩ là có liên quan đến xuất thân cùng với chín chắn. Duy nhất Nghiêm Thái An ngờ tới khó khănlớn nhất trong quân Trung Châu chính là Thống soái Lưu Ngạn Phi này. Mặc dù nhìn ra hai người Nguyên Tĩnh Vũ cùng Lưu Ngạn Phi quan hệ mập mờ, nhưng có nghĩ tới lực ảnh hưởng của Lưu Ngạn Phi đối với Nguyên Tĩnh Vũ lớn như thế. sớm biết Nguyên Tĩnh Vũ nặng nữ sắc, nhưng vẫn cho là với tài mạo cùng xuất thân của nhi nữ, có thể trong hậu cung Trung Châu Vương đoạt lấy chỗ, xem ra hôm nay còn lòng tin gì.

      ra là Trung Châu Vương nặng nữ sắc nguyên nhân lại là thích nam sắc a?

      Người chân tướng đều suy đoán như thế.

      Nếu Nguyên Tĩnh Vũ đáp ứng, mọi người cũng ùa lên chúc mừng, Nguyên Tĩnh Vũ nhàn nhạt thản nhiên mỉm cười, ánh mắt hữu ý vô ý chung quy lại đảo quanh người Lưu Ngạn Phi.

      Nghiêm Thái An rèn sắt khi còn nóng, hỏi: " biết Vương gia khi nào rời Ích Châu, an bài hôn kỳ vào lúc nào tốt?"

      Nguyên Tĩnh Vũ khẽ cau mày, mới đáp ứng việc hôn này liền phải đính hôn, có phải ép người quá đáng rồi?

      Dịch Khinh Nhan suy nghĩ chút, : "Vương gia nạp phi, Nghiêm thị gả con , cũng thể quá qua loa. Theo Ngạn Phi thấy, bằng định tháng sau , cụ thể cân nhắc ngày nào mới tốt, luôn luôn chọn ngày hoàng đạo mới đúng."

      Nguyên Tĩnh Vũ nhìn nàng chút, gật đầu : "Ừ, như thế rất tốt." Sau đó, hướng Nghiêm Thái An cùng Mạnh Đông Húc : "An bài cụ thể phải phiền toái Nghiêm tông trưởng rồi! Đúng rồi, Đông Húc, ngươi phụ trách hôn , có cái gì hãy hỏi Tuấn Kiệt.”

      Nghiêm Thái An hài lòng, Mạnh Đông Húc cũng lĩnh mệnh, Nguyên Tĩnh Vũ liền dẫn mọi người cáo từ trở về Thành Chủ Phủ.
      Halong-ngocOriole5185 thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Quyển 3: Chinh phạt thiên hạ
      Chương 09: Đổi trắng thay đen động phòng (01)
      Editor: Tiểu Di
      Thời điểm rời Nghiêm thị Minh Tuệ ngủ rồi, Nguyên Tĩnh Vũ sai Nhạn Vô Ngân bế nàng, bản thân lại dắt tay Dịch Khinh Nhan, chuyện, sắc mặt có chút nghiêm túc.

      Khinh Nhan cảm thấy như vậy tốt, còn có đám người sau lưng, nhưng từ chối mấy lần tránh được. Nàng đột nhiên cảm thấy bản thân cần phải buồn bực, chuyện hôm nay thể trách , việc đến nước này, tại quan trọng nhất là suy tính chuyện sau này, lần này muốn cưới phải cưới, muốn cưới cũng phải cưới.

      Vừa lên xe ngựa, Khinh Nhan còn chưa ngồi xong, liền bị Nguyên Tĩnh Vũ ôm đến đầu gối, tháo mặt nạ xuống.

      Hai người ôm chặt hồi, cũng có mở miệng chuyện. tựa đầu vào bên tai nàng, dùng mặt của mình nhàng vuốt ve mái tóc của nàng.

      Sau khi sinh nở, Dương phu nhân cho nàng tắm rửa gội đầu, nàng liền để cho đến gần. hiểu được điều nàng cố kỵ, trong lòng có chút xúc động, cũng cảm thấy có chút buồn cười. Nàng cho là mình quan tâm những thứ bên ngoài đó sao? Dáng vẻ chật vật của nàng cũng phải chưa từng thấy qua.

      Khinh Nhan đột nhiên cảm thấy mắt có chút chua chua, ngực của ấm áp, để cho nàng tham luyến. Nàng cảm thấy mình còn là Dịch Khinh Nhan trước kia rồi, tình cảm làm cho nàng trở nên mềm yếu. Nhưng nếu phản bội nàng, nàng phải làm sao? Nhưng tối nay, lại lần nữa làm cho nàng cảm động, vì tuân thủ cam kết với nàng, lại muốn Minh Tuệ cùng Nghiêm thị kết thân, Minh Tuệ mới bảy tuổi a!

      "Dương phu nhân mang Minh Huy rồi?" hỏi.

      Nàng buồn buồn "Ừ" tiếng, trong lòng có chút chua chua. Nghĩ tới hài tử, đột nhiên cảm thấy ngực có chút căng. Vốn là sư phụ dẫn theo bà vú tới, nhưng nàng kiên trì muốn cho hài tử bú sữa của mình. Nàng có thể vì đứa bé này cũng chỉ có thể làm như vậy.

      đường hài tử khóc nháo, trong khoảng thời gian này sư phụ mỗi ngày đều bồng Minh Huy, chỉ hai mươi mấy ngày, hài tử phát triển đến nhận ra nữa. Mấy ngày gần đây, sư phụ còn kêu bà vú đem sữa nặn ra, Minh Huy ăn được rất vui mừng, sư phụ hài tử rất tốt, nàng phải lo lắng . Khinh Nhan lo lắng, nàng chỉ có chút thương tâm, nàng thậm chí hoài nghi mấy ngày nay Minh Huy có thể phân ai mới là mẫu thân sao?

      " phải chờ đến tháng ba mới lên đường sao?" Hôm nay thấy Khinh Nhan đến, Nguyên Tĩnh Vũ quả rất kinh hãi. Thấy nàng cùng Minh Tuệ tới, biết Dương phu nhân nhất định mang Minh Huy .

      "Sư môn có chuyện, sư phụ muốn trở về, cho nên trước." Khinh Nhan cảm thấy ngực căng rất khó chịu, vì vậy khe khẽ đẩy ra.

      "Vậy nàng cũng nên ở trong biệt viện bảo dưỡng tốt mới tới đây, khí trời lạnh như thế... Ai, nàng chút cũng hiểu được cách chăm sóc mình..." Nguyên Tĩnh Vũ bất đắc dĩ thở dài. Trước kia vẫn cho là nàng độc lập kiên cường, bây giờ mới biết nàng vẫn cần người quan tâm, nhưng vì nàng, cũng cảm thấy vui vẻ chịu đựng. hiểu tâm tình của nàng. Minh Huy rồi, nàng cảm giác trống rỗng khổ sở, cho nên mới muốn tìm , mong mau sớm gặp được ...

      lại ôm sát hông của nàng, tay nhàng vuốt ve gương mặt nàng, sau đó cúi đầu nhàng hôn nàng. dám quá quyến luyến, sợ mình khống chế được, thân thể của nàng còn chưa phục hồi.

      So với , Khinh Nhan ngược lại càng nhiệt tình, hài tử rời , nàng chỉ có ở trong lòng ngực của mới có thể yên tâm. Nàng tại biết tại sao nữ nhân luôn là khó có thể thành chuyện lớn, bởi vì nữ nhân chỉ là nữ nhân, nữ nhân còn là mẫu thân. Nữ nhân làm mẫu thân thay đổi kiên cường, nhưng đồng thời nữ nhân cũng vì hài tử mà trở nên mềm lòng.

      "Khinh Nhan... Khinh Nhan..." dám tiếp tục nữa, chỉ có thể buông môi nàng ra ôm nàng chặt.

      Khinh Nhan cũng ý thức được mình quá vọng động rồi, sư phụ dặn dặn lại thân thể chưa phục hồi như trước kia là thể sinh hoạt vợ chồng. Nghĩ tới mình mới vừa rồi nhiệt tình quyến luyến thậm chí mong đợi, nàng khỏi đỏ mặt, lại tràn đầy cảm động, vẫn như thế thông cảm nàng.

      Thành Chủ Phủ cách chủ trạch Nghiêm thị cũng xa, lâu sau xe ngựa liền dừng lại, Nhạn Vô Ngân mời Nguyên Tĩnh Vũ xuống xe.

      Nguyên Tĩnh Vũ xuống xe ngựa trước, sau đó ôm Dịch Khinh Nhan xuống. Nhưng cũng thả nàng xuống, trực tiếp ôm tới tẩm điện của mình. Chư tướng tự cáo từ trở về nghỉ ngơi, chỉ có Nhạn Vô Ngân theo sau Nguyên Tĩnh Vũ. Là Phó thống lĩnh đội thân vệ của Nguyên Tĩnh Vũ, hôm nay Tiếu thống lĩnh có ở đây, phải mỗi thời mỗi khắc ở bên cạnh bảo vệ Nguyên Tĩnh Vũ.

      Khinh Nhan mắc cỡ chết được, giùng giằng muốn xuống tự mình , thế nhưng lại rất nghiêm nghị trách cứ nàng : "Đừng làm rộn, thân thể nàng tốt, nên cử động nhiều. Lúc trước đường nhiều như vậy cũng so đo với nàng, bắt đầu từ bây giờ, có ta cho phép, cho nàng ra khỏi cửa phòng nửa bước!"

      "Nào có nghiêm trọng như vậy?" Nàng nho thầm.

      Nguyên Tĩnh Vũ gì nữa, chỉ là nghiêm mặt lườm nàng cái. Khinh Nhan chợt nhịn được cười lên, mềm mại tựa vào trong ngực , ôm chặt . Có người trông nom, có người quan tâm ra là tốt như vậy a! Hoàn toàn giống với cách sư phụ quan tâm thương nàng, đây chính là cách nam nhân thương nữ nhân sao? chỉ có thích thân thể thân mật, hơn nữa còn bỏ tâm tình quan tâm.

      Chu Tử Ngọc ôm Minh Tuệ theo phía sau bọn họ, mặc dù thấy nhiều, nhưng vẫn dám ngẩng đầu nhìn.

      Nhạn Vô Ngân ngờ được Vương gia cùng Lưu nguyên soái thân mật tới mức như thế, đỏ mặt nhìn đông nhìn tây cũng dám nhìn về phía trước. Trong lòng rất là phức tạp, vừa cảm động Vương gia tin tưởng mình, lại thể phản bội Nghiêm thị và tông trưởng nuôi dưỡng và vun trồng cho mình trưởng thành. Tình huống như thế này có nên báo cáo chi tiết cho tông trưởng hay ?

      Nhạn Vô Ngân biết, nguyên bản Nguyên Tĩnh Vũ có ý định gạt , nếu phân công Nhạn Vô Ngân làm đội trưởng đội thân vệ, chuyện và Khinh Nhan tuyệt đối có cách nào giữ bí mật, dù sao chuyện này trong đội quân cấp cao cũng coi là bí mật gì, cho Nghiêm Thái An biết cũng có sao. Cho những người đó phát Nguyên Tĩnh Vũ cũng có khuyết điểm người, bọn họ mới yên tâm hơn.

      Đến tẩm điện, Chu Tử Ngọc bế Minh Tuệ ngủ, Nhạn Vô Ngân cũng dừng bước, ở bên ngoài an bài tra xét thủ vệ tối nay.

      Nguyên Tĩnh Vũ mang theo Khinh Nhan rửa mặt sau trở về phòng ngủ, phân phó bắt đầu từ tối nay cần người trực đêm, buổi sáng cũng cần người hầu hạ.

      Cởi áo khoác thay quần áo ngủ, giường ấm áp dễ chịu, dưới gầm giường lúc trước tăng thêm than thế nhưng lúc này lấy rồi. Khinh Nhan có thói quen ngủ ấm nóng như phương bắc, nhưng khí trời Tây Bắc quả quá lạnh, cho nên Chu Tử Ngọc nghĩ ra biện pháp như thế.

      Nguyên Tĩnh Vũ nhìn nàng lăn qua lộn lại tựa hồ có chút khó chịu, lo lắng sờ trán của nàng, lại nắm cổ tay của nàng bắt mạch.

      Khinh Nhan lại dám lật người, ngoan ngoãn vùi ở trong ngực , giọng : "Ta sao. Chính là... có chút trướng..."

      Nguyên Tĩnh Vũ dừng chút mới suy nghĩ ra nàng..., nguyên lai là hài tử rồi, vú bị căng a." phải có dùng thuốc?"

      "Hôm nay còn chưa kịp..."

      "Nha..."

      "..."

      Lần này đến phiên ngủ được, trong đầu xuất hình ảnh bộ ngực nàng căng cứng vì Minh Huy, nghĩ đến lòng nhột nhạo.

      "Nếu , ta giúp nàng hút, ngày mai trở về cố gắng dùng thuốc là được?"

      Khinh Nhan suy nghĩ chút, ngượng ngùng “ừ” tiếng.

      lục lọi cởi váy của nàng, đẩy nàng nằm ngang ở giường, có chút gấp gáp ngậm vào bên vú. Bởi vì bộ ngực của nàng tựa hồ trưởng thành ít, trước mềm mại thế nhưng lúc này có chút phù cứng.

      Thời điểm có sữa, nàng gấp gáp, nhưng ngực căng cứng mà hài tử có ở đây, nàng lại khó chịu. Hôm nay có người đem sữa hút ra ngoài, quả rất thoải mái. Nàng nhịn được nhàng thở ra.

      Nguyên Tĩnh Vũ vốn vô cùng bộ ngực nàng mềm mại trắng nõn, nay cấm dục lâu, cũng có chút khống chế được dáng điệu.

      có chút bất lực cọ xát thân thể của nàng, lý trí còn sót lại ngừng tự với mình bây giờ còn chưa thể, thể... Vì vậy cuối cùng cũng chỉ có thể ôm chặt nàng than thở, lần lượt hít sâu làm dịu dục vọng của mình lại.
      "Khinh Nhan, bằng nàng trước đừng trở về uống thuốc, mỗi ngày ta giúp nàng hút ra là được rồi..." chuyện dời lực chú ý là phương thức cực tốt, chỉ là giống như chọn sai đề tài rồi.

      Nàng trả lời , hồi lâu sau mới giọng : "Ta giúp chàng!" xong, cái tay liền dọc theo ngực của xuống vuốt ve...

      ngừng hôn nàng, trong khoái cảm lâu có thở dài : "Khinh Nhan, Khinh Nhan, nàng tốt..."
      Halong-ngocOriole5185 thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Quyển 3: Chinh phạt thiên hạ
      Chương 09: Đổi trắng thay đen động phòng (02)
      Editor: Tiểu Di
      Hôm sau, Nguyên Tĩnh Vũ mình gặp Nhạn Vô Ngân, hỏi thăm cụ thể tình hình của nhi nữ Nghiêm thị, cuối cùng rất nghiêm túc với : " nay Tiếu thống lĩnh có ở đây, ngươi theo bên cạnh Bổn vương lâu dài, có số việc cần ghi nhớ. Chuyện tình của Ngạn Phi và Bổn vương phần lớn tướng lãnh trong lòng hiểu , nhưng cấm bất cứ kẻ nào đàm luận, vì vậy, bên cạnh Bổn vương, ngươi sai người trước kia là được rồi, binh lính xuất thân Nghiêm thị cần phải tới trước mặt ta. Ngươi phải nhớ thân phận mình bây giờ là Thống lĩnh quân thân vệ của Bổn vương, chứ phải là thống lĩnh tư binh Nghiêm thị.”

      Lời này có điểm nghiêm trọng, trán Nhạn Vô Ngân xuất chút mồ hôi lạnh, có chút sợ hãi, cũng có chút cảm động. Vương gia hôm nay mở lòng mở dạ ra những lời này với tức là đem làm người tâm phúc rồi.

      "Thuộc hạ hiểu!" Nhạn Vô Ngân bội phục can đảm và chí khí của Nguyên Tĩnh Vũ, cái gì cũng biết, nhưng vẫn cho bọn họ nhét tư binh vào trong quân thân vệ của mình.

      "Còn có điểm," Nguyên Tĩnh Vũ thoáng dừng chút mới tiếp, "Ngươi sau này cũng phải nghe lệnh Lưu nguyên soái, phải bảo vệ , kính trọng giống như đối với Bổn vương! Đặc biệt là thời điểm Bổn vương có ở đây, mệnh lệnh của chính là vương lệnh!"

      Nhạn Vô Ngân lần này là kinh hãi, hiểu tại saoVương gia lại tin tưởng Lưu Ngạn Phi như thế. Coi như Lưu Ngạn Phi là người của Vương gia, cũng cần sủng ái đến nước này chứ? Tháng sau tiểu thư Nghiêm thị gả cho Vương gia, chỉ sợ tìm Lưu nguyên soái gây phiền phức, đến lúc đó muốn đứng ở bên nào .

      Nguyên Tĩnh Vũ nhìn bộ dáng ngẩn ra của Nhạn Vô Ngân chỉ nhàn nhạt mỉm cười. làm sao biết mục đích và ý nghĩ của Nhạn Vô Ngân, cũng bởi vì nhìn thấu bản tính Nhạn Vô Ngân, mới dám trọng dụng người này. Nhạn Vô Ngân là người cam lòng đứng sau người khác, chưa tới ba mươi tuổi trở thành thống lĩnh tư binh Nghiêm thị, vì thế, chăm chỉ luyện võ khổ học binh thư, gia thất cũng có. Hôm nay mình trọng dụng , cũng là cho cơ hội, cơ hội thăng chức rất nhanh, cơ hội hoàn toàn thoát khỏi Nghiêm thị, tin tưởng đủ thông minh, biết lựa chọn như thế nào.

      "Thuộc hạ hiểu!" Nhạn Vô Ngân rất nhanh liền lựa chọn. Mới vừa rồi lời của Vương gia chính là cho biết, từ nay về sau muốn vứt bỏ xuất thân của mình, hoàn toàn lấy lệnh vua làm việc, chỉ có như vậy Vương gia mới có thể tin tưởng , thứ muốn mới có thể đạt được.

      Nguyên Tĩnh Vũ vui mừng gật đầu cái, vỗ vai , : "Hãy làm cho tốt! Ngẫm lại người tiền nhiệm của ngươi, hôm nay đều là Thống soái tay cầm trọng binh trong quân, tiền đồ có ranh giới!"

      Hôn kỳ rất nhanh được định đoạt, là mùng tám tháng hai, ngày hoàng đạo, thích hợp cưới gả.

      Nguyên Tĩnh Vũ nhìn Mạnh Ngôn Húc trình lên danh mục sính lễ chi tiết cùng an bài cụ thể của hôn lễ.

      Sính lễ do Quách Tuấn Kiệt và Mạnh Ngôn Húc cùng nhau chuẩn bị, Nghiêm thị thiếu tiền nên coi trọng cái này, nhưng lễ phù hợp với thân phận của phiên vương phương, cho nên sính lễ này cũng coi là nặng nhất trong tất cả các thê thiếp của Nguyên Tĩnh Vũ rồi. Dĩ nhiên, của hồi môn của Nghiêm thị cũng ít, khoản này Nguyên Tĩnh Vũ cũng thiệt thòi, nếu đổi người khác nhất định là phải dự tính tốt.

      Nghiêm thị thế nhưng đem hai vị đường tỷ muội của tân nương làm dắng thiếp theo của hồi môn tới. Theo tin tức của Nhạn Vô Ngân, hai vị dắng thiếp này chỉ có vị là thứ nữ tiểu thư, vị khác giống với tân nương tử cũng là tiểu thư con vợ cả, đều xuất phát từ chi của Nghiêm thị.

      Nguyên Tĩnh Vũ cùng Khinh Nhan thương lượng chuyện đón dâu, hi vọng nàng cho ý kiến. Trong lòng hiểu, lần này coi như Khinh Nhan nhường bước, nhưng chỉ cho danh phận mà thôi, ranh giới cuối cùng của nàng ở chổ nào, tuyệt đối thể nhượng bộ.

      Nàng sớm với , điểm này nàng bước cũng nhường. vẫn ghi ở trong lòng, cũng dám quên. Nhưng là, đêm tân hôn phải làm sao đây?

      cũng định, chờ hôn lễ qua, sớm an bài người đưa nữ nhân kia trở về Trung Châu Vương phủ, trong Vương phủ có Giản Vương phi, cần quan tâm. Nhưng vấn đề là nữ nhân kia phải ở trong Thành Chủ Phủ vài ngày mới có thể . cũng thể giả bộ say vài ngày ? Khinh Nhan quen thuộc dược lý, tất nhiên có biện pháp tốt hơn.

      Khinh Nhan nhìn lo âu, tim phổi : "Chuyện của mình, tự mình nghĩ biện pháp!" Trong giọng vẫn mang chút tức giận.

      Nguyên Tĩnh Vũ bất đắc dĩ than thở, ôm nàng : "Khinh Nhan, nàng như vậy là đúng. Nàng muốn cái gì, cần nàng mở miệng, ta đều đem hết khả năng làm được vì nàng. Nhưng hôm nay ta gặp phải khó khăn, làm sao nàng có thể khoanh tay đứng nhìn? Muốn tình cảm lòng dạ chúng ta phải cùng nhau kiên trì, hôm nay có phiền toái chúng ta cũng nên cùng chung đối mặt, hợp lực giải quyết mới đúng."

      " muốn ta giúp tay?" Khinh Nhan chợt cười, có chút giảo hoạt, thậm chí còn có mấy phần hiểm.

      Nguyên Tĩnh Vũ trong lòng hoang mang, cũng rất tò mò. biết Khinh Nhan trong lòng cực hận Nghiêm Thái An, vì vậy giận chó đánh mèo đến nữ nhi vô tội kia cũng kỳ quái, nhưng nàng đối phó nữ nhân kia thế nào?

      "Bổn vương tất cả đều nghe theo vương phi an bài!" cười .

      Khinh Nhan chợt ôm cổ hôn cái lên mặt hắn, sau đó thoát ra khỏi ngực của , chắp tay sau lưng mấy bước, chợt lại hướng về phía cúi người chào, nghiêm mặt : "Như thế, hãy để cho thần thiếp vì phu quân đại nhân phân ưu! Chỉ là, Vương gia đến lúc đó cần đau lòng là được rồi!"

      Nguyên Tĩnh Vũ xem nàng biểu diễn, lắc đầu cười. Nữ tử này, đến tột cùng là có bao nhiêu mặt đây? Mỗi lần cảm giác mình hoàn toàn hiểu nàng, nhưng nàng lại luôn ngừng làm cho vui vẻ. Chỉ là khó có được hôm nay nàng cao hứng, cũng nguyện ý phối hợp cùng nàng chơi đùa.

      Sau khi hài tử rời , nàng cũng rất ít cười vui vẻ như vậy.

      Chợt, nàng lại có chút thương cảm nhào vào trong ngực ôm chặt , lâu mới : "Chàng là của ta, là của mình ta, vĩnh viễn là người của ta!"

      Nguyên Tĩnh Vũ thấy buồn cười, xúc động đáp trả nàng, dùng thanh trầm thấp lại lần: "Ta là của nàng, là của mình nàng, vĩnh viễn... Đều là người của nàng..."

      "Vậy chuyện này chàng cần lo lắng, tất cả giao cho ta ! Ta bắt Nghiêm thị khổ mà được, chỉ có thể ngoan ngoãn trở về Vương phủ. Hừ, thế nhưng muốn cướp người của ta..." Nàng che giấu chút nào tham muốn giữ lấy của mình, nếu dựa theo nữ đức, nàng đây chính là ghen tị, làm trượng phu bỏ vợ. Chỉ là, Nguyên Tĩnh Vũ lại lòng dạ hẹp hòi của nàng cực kì, nàng như thế là quan tâm , để cho lòng của ấm áp ngọt ngào.
      Mieu1810, Halong-ngocOriole5185 thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      <img class="aligncenter" alt="" src="http://i.imgur.com/VAmSHnH.png" width="620" height="3000" />


      <img class="aligncenter" alt="" src="http://i.imgur.com/AoGYITV.png" width="620" height="3000" />
      Mọi người chúc mừng, sau đó náo loạn lâu mới rời .

      Cơ hội như vậy cũng phải là thường có, sĩ tộc Ích Châu lôi kéo Trung Châu Vương, cũng tự nhiên bỏ qua giới quân lĩnh Trung Châu quyền quý. Nguyên Tĩnh Vũ cất nhắc rất nhiều con em bần hàn, chưa chắc người nào cũng có thể chống đỡ phú quý hấp dẫn.

      Tâm phúc trước mắt của Trung Châu Vương, Thống soái Định Nam quân Lưu Ngạn Phi dĩ nhiên là đối tượng để bọn họ lôi kéo hàng đầu, chẳng qua là khi bọn họ bưng ly rượu lên chuẩn bị mời tìm được người.

      Nguyên Tĩnh Vũ đầu tiên động phòng.

      Động phòng an bài ở Tây Viện Thành Chủ Phủ, Nguyên Tĩnh Vũ và Khinh Nhan ở Đông Viện.

      Trong phòng nến đỏ cao chiếu, tân nương tử lẳng lặng ngồi ở hỉ giường, hai thị nữ tướng mạo thanh tú đứng bên cạnh, bên giường cách đó xa còn có vị bán lão nương tiếp tân, chờ đợi hoàn thành những bước cuối cùng của hôn lễ.

      Nguyên Tĩnh Vũ nhàn nhạt mỉm cười tới, dùng cán cân khều khăn voan của tân nương ra.

      Tân nương tử hơi có chút khẩn trương, đôi tay để đầu gối, sắc mặt vui mừng, xoắn khăn tay.

      "Tên gì?" hỏi.

      "Tì thiếp nhủ danh Mộng Liên..."

      "Ừ, quả nhiên là có ý thơ. Là phụ thân ngươi đặt sao?" Nguyên Tĩnh Vũ tự mình tới trước bàn bưng rượu hợp cẩn, ý bảo tất cả mọi người lui ra, tùy ý và ân cần , "Mũ phượng quá nặng, lấy xuống trước !"

      Hai thị nữ đỏ mặt lẳng lặng ra ngoài, người nữ tiếp tân nguyên là Nghiêm Thái An phái tới thám thính, nhìn Vương gia đối với tân nương tử tựa hồ có vẻ rất tốt, liền mỉm cười lui xuống. Ra cửa nàng thuận tiện đem cửa đóng lại, cơ hồ lặng yên tiếng động.

      Nguyên Tĩnh Vũ thấy người cũng rời , liền cẩn thận nếm chút rượu, quả nhiên có vấn đề. Nhưng biết là ý tứ của Khinh Nhan hay là an bài của Nghiêm Thái An. Ngay sau đó, lại thả ít đồ xuống.

      Đem ly rượu đưa cho Nghiêm Mộng Liên, Nguyên Tĩnh Vũ dụ dỗ: "Uống , uống hết rượu coi như kết thúc buổi lễ rồi."

      Hai ly rượu bằng bạc dùng sợi chỉ đỏ nối liền, hai người dốc hết đem rượu trong ly uống vào. Chỉ là lúc Nghiêm Mộng Liên chú ý, Nguyên Tĩnh Vũ đem rượu đổ xuống y phục mà thôi.

      Nghiêm Mộng Liên thẹn thùng e lệ len lén đánh giá phu quân của mình. Nàng chưa bao giờ nghĩ tới mình có thể gả cho vị Vương gia làm phi, càng nghĩ tới chính là vị vương gia này tuấn nho nhã, giống như trăng thanh gió mát phong thái cao nhã, phong thần như ngọc. Nàng nghĩ, có thể có được nam nhân như vậy, tất nhiên là phúc khí mình tu luyện mấy đời.

      Nhìn chút, nàng đột nhiên cảm thấy đầu có chút choáng váng, chẳng lẽ mình uống say? Nàng lắc đầu cái, cố gắng muốn thanh tỉnh, nhưng vẫn là vô lực ngã giường.

      Nguyên Tĩnh Vũ trào phúng cười, để ly rượu xuống, đóng kín cửa, đổi thân áo khoác màu đen, lại bay người lên nóc phòng, ngang qua phòng sát vách, sau đó mở cửa sổ, lặng yên tiếng động biến mất trong màn đêm.
      Mieu1810, Halong-ngocOriole5185 thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Quyển thứ ba chinh phạt thiên hạ
      Chương thứ mười : Khói lửa sinh ra Chiến thần ( )
      Nguyên Tĩnh Vũ vốn cho là ở nơi đó nhất định ngủ được, ai biết khi tỉnh lại là gần tối ngày hôm sau. Phản ứng đầu tiên của là tối hôm qua quá mệt mỏi, Khinh Nhan làm tiêu hao hết tinh lực của , hơn nữa còn hút nội lực của , cho nên mới mệt mỏi như vậy, nhưng rất nhanh phát được có cái gì đó đúng ——

      "Vương gia, ngài tỉnh?"

      Nguyên Tĩnh Vũ hơi hơi hí mắt, kinh ngạc phát lão ngự y theo quân canh giữ ở bên giường mình.

      "Chuyện gì xảy ra?" Chẳng lẽ ngủ lâu?

      Lão ngự y nghiêm trang khuyên nhủ: "Vương gia tỉnh là tốt rồi, ngài nhất định đói bụng đúng , đồ ăn đưa tới đây ngay lập tức, ngài nghỉ ngơi mấy ngày là được rồi, cần uống thuốc. Chỉ là sau này. . . . Sau này kính xin Vương gia bảo trọng thân thể, tuy ngài cùng Nghiêm phu nhân tân hôn yến nhĩ, nhưng túng dục quá độ làm tổn hại thân thể tốt. . . . . ."

      Nguyên Tĩnh Vũ dò xét cẩn thận chút, hôm nay mình vẫn ngủ ở hỉ giường Tây viện như cũ, chỉ là khăn trải giường đổi cái khác. nhíu nhíu mày, nghi ngờ hỏi: "Bổn vương đến tột cùng ngủ bao lâu? Tại sao ta lại nhớ mới vừa nằm dài giường ngủ mất rồi?"

      Lão ngự y cũng thận trọng, nhớ tới phẩm hạnh thường ngày của Nguyên Tĩnh Vũ, hơi chần chừ : "Cựu thần sáng nay tới đây bắt mạnch có ngửi được trong phòng loáng thoáng có cỗ mùi vị mê dược. . . . . ."

      Nguyên Tĩnh Vũ mặt biến sắc, u ám dọa người. Dịch! Khinh! Nhan! Nàng lại thả thuốc mê trong phòng, để cho ngủ mê lâu như vậy, làm phiền ngự y. cách khác, hôm nay tất cả mọi người đều biết đêm động phòng hoa chúc bởi vì túng dục quá độ mà lâm vào hôn mê. . . . . . Ghê tởm! Nàng cuối cùng là muốn đối phó Nghiêm Mộng Liên hay là đối phó ? Quả là kế sách hay a! Khó trách lúc trước nàng cái gì cũng chịu ! Tôn nghiêm người đàn ông của , mặt mũi của phiên vương tất cả đều mất hết rồi. . . . . .

      Lão ngự y suy đoán hơn phân nửa là tân phu nhân vì muốn cưng chiều cho nên dùng thuốc mê, Vương gia bất tri bất giác trúng kế, cho nên tức giận. Đúng vậy a, từ khi Vương gia kế vị tới nay, chuyện nữ sắc từ trước đến giờ luôn biết nặng , rất được thần tử kính , làm sao có thể làm ra chuyện cười này? Cho dù lúc trước chuyên sủng Dịch vương phi, tinh thần cũng rất tốt .

      "Nghiêm Phu Nhân đâu?" Nguyên Tĩnh Vũ đen mặt hỏi.

      "Ách. . . . . ." Lão ngự y có chút xấu hổ , "Bởi vì sáng sớm hôm nay gọi thế nào ngài cũng tỉnh, sau lại thần lại chẩn đoán được thân thể của ngài. . . . . . Cái này. . . . . . Cho nên, cho nên chư vị tướng quân đối với Nghiêm Phu Nhân rất có phê bình kín đáo. . . . . . Vì vậy, Nghiêm Phu Nhân dọn trắc phòng rồi, chư vị tướng quân để cựu thần ở chỗ này hầu hạ Vương gia. . . . . ."

      Đôi mắt Nguyên Tĩnh Vũ tựa hồ muốn phun ra lửa, trong lòng vừa giận vừa sợ. Vô luận như thế nào cũng nghĩ đến Khinh Nhan thế nhưng lại làm ra chuyện như vậy.

      "Lưu nguyên soái đâu? Truyền tới đây!" muốn đứng dậy, lúc này mới phát ra toàn thân mình vô lực, trong lòng càng thêm tức giận. Nhưng nghĩ tới ngọt ngào đêm qua, liền cưỡng bách mình bình tĩnh lại, hay là cứ nghe chút giải thích của nàng trước ! Tốt nhất nàng nên có giải thích tốt! Nếu . . . . . .

      "Cái này. . . . . . Theo thần biết, sáng sớm hôm nay Lưu nguyên soái dọn trại lính, Vương gia ngài cưới Nghiêm phu nhân, ngoại thần như ở tại nội viện hợp lễ nghi. . . . . ." Chuyện Lưu nguyên soái cùng Vương gia bọn họ đều biết , chẳng lẽ Lưu nguyên soái vì thế cùng Vương gia giận dỗi rồi hả?

      "Cái gì?" Nguyên Tĩnh Vũ khuôn mặt tràn đầy tức giận, đào thoát? Làm hại nằm giường hôn mê bất tỉnh, nàng vẫn dám chạy? khắc kia, Nguyên Tĩnh Vũ muốn nhảy xuống giường tìm được nàng hảo hảo đánh trận ngay lập tức! Nữ nhân này cũng quá vô pháp vô thiên! Đều do trước kia mình quá cưng chiều nàng. ra các đời trước sớm qua, cưng chiều nữ nhân là phải có hạn. . . . . .

      "Người tới, đỡ Bổn vương Đông viện!" tin nàng cứ như vậy bỏ , muốn tự mình qua nhìn chút, chẳng lẽ chỉ là giấc mộng xuân? Chẳng lẽ đêm qua những dịu dàng ân ái tất cả đều là nàng giả vờ. . . . .

      Mùng mười tháng hai, Nguyên Tĩnh Vũ cuối cùng khôi phục chút hơi sức có thể xuống giường, Nghiêm Phu Nhân vui sướng tới đây thỉnh an, trong mắt hơi nhiều sầu lo cùng uất ức. Nguyên Tĩnh Vũ sớm bình tĩnh lại, nhưng nhìn nàng vẫn nhịn được nhớ tới cảnh tượng mình nhìn thấy đêm tân hôn. Cho tới giờ khắc này, mới mang theo vài phần giễu cợt cùng bội phục kế sách Khinh Nhan, có màn kia, mình vô luận như thế nào cũng gặp mặt nữ nhân này được rồi. Nàng đối với như vậy yên lòng sao? Nhất định phải dùng chút thủ đoạn này?

      Nhớ tới Dịch Khinh Nhan, nhịn được đau lòng tức giận, đối với nàng xuất phát từ nội tâm, thế nhưng nàng lại dùng tin tưởng cùng sủng ái của nàng đối phó ! Làm tổn thương ở phía sau lại còn bỏ ! Chẳng lẽ nữ nhân này có trái tim sao?

      dùng ngôn ngữ dịu dàng trấn an Nghiêm Mộng Liên, lại ăn trưa cùng với nàng, lúc này mới lấy lý do mình còn cần nghỉ ngơi đuổi nàng trở về. Rồi sau đó, liền truyền Nhạn Vô Ngân vào cẩn thận hỏi thăm trong khoảng thời gian mình hôn mê chuyện gì xảy ra, cùng với hướng của Lưu nguyên soái.

      Bởi vì hôn mê chưa tỉnh, cho nên mời ngự y, sau đó chẩn đoán được kết quả là túng dục quá độ, chúng tướng liền giận chó đánh mèo đến người Nghiêm Phu Nhân, mọi người đều biết Nguyên Tĩnh Vũ là hạng người gì, cho nên nhất trí cho rằng Nghiêm Phu Nhân dùng thuốc gì mới làm cho cầm giữ được cứ thế làm thương tổn thân thể, ngự y ở trong phòng vừa vặn nghe thấy được mùi vị thuốc mê, lại cùng với trong rượu kết quả nghiệm ra có thôi tình dược. Đối với lần này, Nghiêm Thái An mặt cũng rất khó coi.

      Nghiêm Thái An vô lực cãi lại, bởi vì dạy bảo con của mình, hơn nữa đêm tân hôn đó quả căn dặn thắp hương hòa hợp với chút dược trong rượu. Điều duy nhất ngờ tới chính là Nguyên Tĩnh Vũ giống như chưa bao giờ dùng qua loại dược này, chút dược tính thế nhưng sinh ra hiệu quả mạnh như vậy , biết nên khóc hay nên cười. Sau đó liền lấy được tin tức Lưu Ngạn Phi rời khỏi phủ, khỏi có chút đắc ý, nhưng đồng thời cũng có chút lo lắng. Nếu là nữ nhi mình có thể được Vương gia sủng ái cũng thôi , nếu là sau này Lưu Ngạn Phi ở chiến trường lập được chiến công hiển hách, chỉ sợ này dễ chịu. Huống chi đêm tân hôn con mình lại khơi mào tức giận của nhiều người, trong thời gian này chỉ sợ vương tin nàng nữa, ra khỏi chuyện như vậy, hai tiểu thiếp của hồi môn chắc chắn là ban thưởng cho người khác.

      Nghiêm Thái An có chút hối hận, sớm biết cũng nhiều những thứ kia nội tâm rồi, hôm nay coi như là tiền mất tật mang, cũng may Vương gia là nhân tài, cũng đến mức giận chó đánh mèo Ích châu Sĩ Tộc chứ?

      Thân thể Nguyên Tĩnh Vũ từ từ hồi phục, nhưng bởi vì mất nội lực, tinh thần xem ra còn chưa tốt như ngày trước, các chư tướng mãnh liệt cầu, đem hai người tiểu thiếp của hồi môn Nghiêm gia ban cho các tướng lĩnh có công.

      Tỷ tỷ Nghiêm Mộng Liên Nghiêm Phi Yên ban cho Định Nam quân tướng lĩnh Dương tấn, muội muội Nghiêm Tuyết Lạc ban cho cận vệ của mình quân Phó Thống Lĩnh Nhạn Vô Ngân. Nguyên Tĩnh Vũ vốn là muốn Nghiêm Tuyết Lạc ban cho Dụ Dương, nhưng tiểu tử ngốc kia thế nhưng cần, Ngụy Thu năm tuổi con cọp còn , Tần Cánh bởi vì chuyện Nghiêm Mộng Liên mà có thành kiến với nữ nhi Nghiêm gia, Tiếu Duệ lại có ở đây, cuối cùng tiện nghi cho Nhạn Vô Ngân.

      Nhạn Vô Ngân vì thế đối với Nguyên Tĩnh Vũ vô cùng xúc động, thề thần phục Vương gia dẫu có chết chối từ. xuất thân là nhi, ở Nghiêm gia cũng chỉ là gia nô, trước đó, nào dám vọng tưởng con vợ cả tiểu thư Nghiêm gia?

      Mấy ngày nay các tướng lĩnh trong quân cũng năm lần bảy lượt tới thăm Nguyên Tĩnh Vũ, duy chỉ có Định Nam quân Thống soái Lưu Ngạn Phi lần cũng có tới! Nghe Lưu nguyên soái trại lính luyện binh, Nguyên Tĩnh Vũ liền làm bộ tới kiểm tra.
      Mieu1810Oriole5185 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :