1. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

eBook Giá lại có một người như em - Lâm Phỉ Nhiên

Thảo luận trong 'eBook Xuất Bản'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      [​IMG]

      Giá lại có người như em

      Tác giả: Lâm Phỉ Nhiên

      Dịch giả: Vương Thanh Tâm

      Kích thước: 14.5 x 20.5 cm

      Số trang: 528

      Ngày xuất bản: 27-4-2014

      Giá bìa: 119.000 ₫

      Công ty phát hành: Văn Việt

      Nhà xuất bản: NXB Văn Học

      Chụp pic: nguyenkienphuc

      Type
      luckyseven: 1-7
      Zin nhí nhố: 8-13
      ichi1103: 14-21
      angel0104: 22-hết

      Beta: kimkhanh3597

      Làm ebook: Dâu Lê

      Nguồn ebook: http://www.luv-ebook.com

      Giới thiệu

      Hóa ra người lại có thể là chuyện trong nháy mắt!

      Từ khi em ra , tôi trở thành người đàn ông bất cần.

      Tôi làm những chuyện mà tôi cứ ngỡ cả đời này mình làm, người từng cả đời này ở bên cạnh, nghe những câu chuyện cười nhạt nhẽo về Gấu Bắc Cực và Chim Cánh Cụt…

      “Gấu Bắc Cực đơn đứng ngây người tảng băng, nó buồn chán nhổ đám lông người mình, sợi, hai sợi, ba sợi… Cuối cùng nhổ đến cọng cũng chẳng còn, nó chợt kêu to: Lạnh quá! Thế là sau đó, Chim Cánh Cụt cũng bắt đầu nhổ những sợi lông người mình, khi toàn thân nhẵn nhụi, nó quay sang với Gấu Bắc Cực: Đúng là lạnh !”

      Tôi chưa bao giờ cho phép người kể chuyện nhắc tới hai cụm từ “Chim Cánh Cụt” và “Gấu Bắc Cực”, bởi vì… tôi sợ mình nhớ tới em, nhớ tới hình ảnh em gắng gượng nhếch khóe môi kể chuyện cười cho tôi nghe khi nước mắt sắp lã chã rơi dưới ánh mặt trời đổ lửa.

      Giống như câu quen thuộc: “Mất rồi mới biết quý trọng!”, giống như những tình tiết cường điệu trong phim thần tượng mà em vẫn luôn tha thiết.

      thấy em nữa, tôi mới nhớ em nhiều như vậy.

      Tôi lật nhào thế giới,chỉ vì cái bóng đổ ngược của em.

      Trích đoạn

      Từ sau khi Cố Tây Lương mười chín tuổi, ngoài Hà Diệc Thư, có ai khiến Cố Tây Lương nếm được mùi vị tình . Lần đầu tiên gặp mặt, khẽ cong khóe môi, với bằng giọng hờ hững: “Cố Tây Lương năm hai? Tôi biết cậu, tài tử khoa Nghệ thuật”.

      Cảm giác của Cố Tây Lương đối với Hà Diệc Thư đột ngột dâng trào, giống như đại dương tuổi trẻ gầm gào. mang đến cho tất cả buồn vui mà người trẻ nên có.

      “Hà Diệc Thư, tân sinh viên có số điểm cao nhất trong lịch sử khoa Trung văn của đại học T. Cậu cũng kém gì ai.”

      biết , cũng biết . Ngàn lời cũng cần tiếp, chỉ cần câu tình thơ ý họa, hóa ra cậu cũng ở đây. Hai người họ nhau là lẽ dĩ nhiên như nó vốn phải có.

      Cố Tây Lương mãi mãi bao giờ quên cảnh tượng khiến người ta ghê tởm ấy, Cố Nhậm ôm Hà Diệc Thư lên chiếc Benz màu đen, chạy theo ngăn lại, chạy hỏi, chạy đến dưới cổng khu chung cư của Cố Nhậm mà đứng đợi, nhưng cuối cùng chỉ đổi lại được ly biệt.

      “Tây Lương, em ,nhưng tình phải là tín ngưỡng cả đời này của em. có ước mơ của , muốn làm người nghệ sĩ rong ruổi khắp nơi, chẳng lẽ chúng ta cứ phải lang thang đầu đường góc chợ mà kiếm ăn ư? Em là đứa trẻ sinh ra trong gia đình nghèo khó, chỉ có thể tự lực cánh sinh, mê hoặc của những thứ tầm thường đời em chống lại nổi. hiểu điều này bởi vì chưa từng chịu đựng khổ cực, biết nó đáng sợ đến mức nào.”

      Tình luôn khởi đầu cách thuần túy, khi dính đến vật chất, nó chẳng thể chống đỡ nổi cú kích động. Nhưng chẳng ai có tư cách phê phán thực, quỹ đạo cuộc đời vốn được định sẵn như vậy, tất cả mọi người đều phải dựa vào phương hướng đó mà , chỉ là khi ấy Cố Tây Lương còn chưa hiểu .

      điên cuồng chạy về nhà, bẻ gãy toàn bộ bút vẽ, ném vung vãi màu nước khắp phòng ngủ, giường chiếu cũng dính màu. Và đó cũng là lần đầu tiên Cố Tây Lương học hút thuốc, Marlboro – Men Always Remember Love, đàn ông bao giờ quên tình . Từ trong hốc cây tối đen, từ sặc sụa chảy nước mắt đến cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại. Nửa tháng yên ắng qua , để ý tới bất cứ ai, Mạc Bắc tới nhà tìm Cố Tây Lương khuyên giải, vừa mở cửa ra liền thấy ngay trước mặt là chiếc ghế bị đập tan tành. Cuối cùng Cố Nhậm vẫn phải gọi điện cho ông ngoại ở Thụy Sĩ trở về.

      Nhà họ Cố có gia pháp của mình, Chu Tử Ninh phẫn nộ nhìn bộ dạng chán chường của Cố Tây Lương và đống bừa bãi trong nhà. Ông sai người trói Cố Tây Lương ghế, cho ăn, cho uống, còn hạ lệnh ai được phép tới cầu xin cho , nếu phải tự gánh hậu quả, chuyện này cứ thế kéo dài ba ngày. Mạc Bắc còn nhớ rất , ba ngày sau tới nhà họ Cố, thấy Cố Tây Lương được người ta đưa ra, mặt mày tái nhợt, môi khô nứt nẻ. Lúc đó, Chu Tử Ninh hỏi biết sai chưa, Cố Tây Lương uể oải cười, vẻ mặt bất cần, định gì đó bị Mạc Bắc kịp thời ngăn lại.

      “Đương nhiên biết sai.”

      Sau đó, Chu Tử Ninh phất tay, ra hiệu cho Mạc Bắc đưa Cố Tây Lương về phòng. Lần đầu tiên Mạc Bắc mềm mỏng với người bạn thân của mình: “Tây Lương, quên , cậu quên mọi chuyện được ?”.

      Mạc Bắc còn tưởng sẽnghe được câu phản đối, nhưng sau im lặng dài qua , ngoài dự liệu nhận được tiếng: “Ừ”.

      Chính từ lúc đó, Cố Tây Lương thay đổi.

      Sau khi quay lại trường học, xin chuyển khoa từ Nghệ thuật sang Tài chính. Việc này vốn được phép, nhưng với thế lực của nhà họ Cố, chẳng có gì là thể. Chu Tử Ninh cũng ra mặt, để mặc Cố Tây Lương muốn làm gì làm, dù sao ông cũng từng trải qua tuổi trẻ như thế. Mỗi khi màn đêm hạ xuống, khuôn mặt kia đều xuất trước mắt ông.

      *****

      Mạc Bắc vô thức kéo HòaTuyết lùi lại, muốn để mình và Hòa Tuyết bị vạ lây. Chu Tử Ninh vốn là người nóng nảy, ông cầm gậy khua khua vài cái, tạo ra tiếng gió vù vù. Nguyễn Ân là luôn đứng ra giúp người bên cạnh mình lúc nguy nan, ở quán bar ngày đó như thế, hôm nay ở đây cũng vậy, kịp suy nghĩ gì chạy lên chắn trước mặt Cố Tây Lương, hai tay dang rộng, tư thế bảo vệ.

      Đầu gậy dừng lại cách người Nguyễn Ân vài xentimét. Nguyễn Ân đợi lúc thấy cơ thể mình có chỗ nào đau nhức, mới chậm rãi mở mắt. Điều đầu tiên nhìn thấy là ánh mắt tỏ thái độ của Chu Tử Ninh. Hòa Tuyết bấy giờ mới có phản ứng, gạt Mạc Bắc sang bên xông lên kéo Nguyễn Ân về, miệng bắt đầu lộng ngôn: “Sao ông lại can thiệp vào chuyện thanh niên chúng cháu làm gì chứ? Cố Tây Lương dù sao cũng là cháu ngoại của ông, hơn nữa Nguyễn Ân còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra mà ông hung dữ với ấy như vậy, ràng là muốn bức ép người khác”.

      Chu Tử Ninh bị màn đấu võ mồm của Hòa Tuyết lôi về thực, đáy mắt ông thoáng lên khen ngợi, nhưng sắc mặt vẫn nghiêm túc: “Cháu nghĩ ta nên xen vào à? chỉ trích ta sao?”.

      “Cháu đều là sựthật, chúng cháu mỗi người có suy nghĩ riêng, người lớn các vị nên nhúng tay vào, mà dù có muốn nhúng cũng chẳng được. Ông cho rằng ông làm cách mạng chắc? người khác nghe liền động tay động chân, làm như cuộc đại tàn sát bằng.”

      Chu Tử Ninh tiếp tục hỏi: “Ơ, thế cháu sợ ta sao?”.

      Hòa Tuyết chột dạ, có sợ nhưng cam lòng: “Vì sao cháu phải sợ ông? Ông còn khỏe, muốn đánh nhau cũng phải đối thủ của cháu. Cháu… cháu từng học võ Nhật Bản đấy!”.

      Mạc Bắc trong lòng tràn ngập hối hận, lẽ ra nên đưa bà này tới đây, họa lớn, họa lớn rồi!

      Thế nhưng ngay sau đó,cả sảnh lớn vang lên tiếng cười sảng khoái hiếm thấy. Mọi người đều sửng sốt nhìn Chu Tử Ninh.

      “Được, được lắm! Rất ít ai dám mạnh miệng trước mặt ta như thế! bé rất có tương lai!”

      ngờ Hòa Tuyếtchẳng những trở thành mèo mù vớ cá rán, còn làm xẹp cơn giận dữ của ông Chu, trái tim lửng lơ giữa lồng ngực của Mạc Bắc nhàng được hạ về chỗ cũ.

      Chu Tử Ninh lúc này nhìn thẳng vào Cố Tây Lương: “ sang bên kia, đồ mất dạy!”, rồi ông lại tới trước mặt Nguyễn Ân, vẻ mặt bất giác trở nên ôn hòa từ khi nào, lúc lâu mới : “Sao? định mở miệng gọi ông ngoại tiếng à?”.

      Nguyễn Ân kinh ngạc, biết đây có phải là ông Chu nổi trận tam bành muốn đánh người vừa nãy , nhưng trong lòng thầm mừng rỡ. Như vậy có được coi là mình được chấp nhận rồi hay ? Nguyễn Ân ngờ bản thân được người khác công nhận lại là việc kích động đến vậy, có lẽ vì đây là người thân của Cố Tây Lương nên mới cảm thấy vui vẻ lạ thường đến vậy chăng?

      Đúng là ai cả đường .
      --- Cố Tây Lương ---

      PRC


      ePub

    2. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :