1. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Ebook Sự nham hiểm của Tiêu Đồ- Đản Đản 1113

Thảo luận trong 'eBook Ngôn Tình'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Cao Minh Thúy Vy

      Cao Minh Thúy Vy Member

      Bài viết:
      25
      Được thích:
      67
      [​IMG]

      Tác giả: Đản Đản 1113
      Nguồn cv: Mưa cầu vồng
      Thể loại: Sắc, HE, nữ mưu trí
      Edit & Beta: Trầm Thảo My

      Nguồn: luv-ebook.com/forums


      Số chương: 92 chương và 2 phiên ngoại

      Văn án:
      Cơ thể rất yếu ớt, mắc phải chứng bệnh tim có lỗ hổng [1] bẩm sinh.

      Tim có lỗ hổng khi vừa lọt lòng. Các bác sĩ trong nước chuẩn đoán nhầm, cho rằng chỉ cần theo dõi nó có thể tự động khép lại, bởi vậy mà bỏ qua cơ hội phẫu thuật tốt nhất.

      càng lớn, lỗ hổng đó chẳng những khép lại mà còn to hơn, cho đến lúc cơ thể còn thích ứng được nữa. Đặc biệt năm lên tám tuổi, bệnh thêm trầm trọng khi phải hứng chịu chuyện xảy ra đối với mẹ mình. giờ hai mươi, thần sắc nhợt nhạt, đơn nằm giường bệnh.

      Đây là tháng chín đần tiên của năm thứ hai đặt chân đến Mỹ, các chuyên gia vẫn chưa dám phẫu thuật cho mà chỉ có thể duy trì phương pháp điều trị. Bởi vì lúc còn ở trong nước, phát bệnh quá nhiều lần, làm cơ thể suy yếu, bị nhiễm trùng nặng khiến vi khuẩn xâm nhập các cơ quan nội tạng khác. Các lớp bị ngăn cách bởi khối máu lớn, tạo thành những ‘rạn san hô’ hung hãn bám vào màng tim, cùng với lỗ hổng bẩm sinh trước kia sánh vai đùa giỡn trước số phận của .

      Phẫu thuật chỉ có mười phần trăm thành công. Nếu thất bại có thể khiến tê liệt, khiến thành người thực vật và cũng có thể làm vĩnh viễn từ giã cõi đời này.

      Cha phong lưu đa tình, có đứa con riêng bên ngoài nhưng chỉ có duy nhất mình là con trai, làm sao dám để mạo hiểm như vậy? Con đường phía trước gian nan khó lựa chọn. sống hay cái chết của , đều tùy thuộc vào may mắn.

      “Đồ Tiêu [2], hôm nay cảm thấy thế nào?”

      nữ y tá xinh đẹp tóc vàng mắt xanh, lúc giúp đổi thuốc, kìm được tiến đến gần hỏi han. Mặc dù bờ vai bạc nhược, sắc mặt nhợt nhạt như tờ giấy trắng nhưng tướng mạo lại điển trai… Làm cho người ta có cảm giác rung động.

      Đôi mắt đen lay láy đẹp, thậm chí so với các còn đẹp hơn. Đặc biệt, hàng lông mi cong vút của khiến người ta càng thêm ganh tị.

      Lúc bình thường hay tự hỏi, đôi mắt đẹp nhấp nháy có thể chứa nhu nhược làm cho bất kì người phụ nữ nào cũng nổi lên tình thương của người mẹ. Tất nhiên, đem ánh mắt như vậy che giấu kĩ. Đừng lợi dụng, đừng dẫn dắt, hãy cứ xa cách như thế, và dĩ nhiên càng nên tỏ ra ảm đạm não nề.

      người có thể chết sớm. Vì thế có quyền tùy hứng, có quyền hài lòng và cũng có quyền – quan tâm người khác.

      Chính còn chẳng hứng thú với bản thân mình, lại càng phải là người có giá trị lợi dụng. Vì vậy, bình thường lười biếng bận tâm đến mọi người, ngay cả mỉm cười lịch cũng lười…

      Đợi lâu thấy đáp lời, nữ y tá đành cố gắng hỏi thêm lần nữa.

      “Đồ Tiêu! Nghe bác sĩ John , nếu bệnh của bình phục, thi vào đại học Y?”

      Nghe câu hỏi của nữ y tá, cuối cùng gương mặt lạnh nhạt của cũng có chút biểu .

      “Vâng.”

      “Nghe cha làm chủ doanh nghiệp rất lớn, chẳng lẽ định kế thừa hay sao?” Cuối cùng cũng ‘thành công’ khiến mở miệng, nữ y tá cảm thấy rất phấn khởi.

      “Có người tình nguyện muốn làm y tá, cho nên tôi làm bác sĩ.” trả lời ngắn gọn, như thể đó là điều hiển nhiên.

      quen biết bé kia mười hai năm, đây là ‘lời tâm ra hồn duy nhất của . Vì vậy, nếu còn có thể sống sót, bằng mọi giá hành động để hỗ trợ.

      Nữ y tá nghe xong cảm thấy có chút kì lạ, nên hỏi.

      “Bạn của ?” Giọng điệu ta pha chút thất vọng.

      phớt lờ quan tâm, khiến nữ y tá cụt hứng, sờ sờ cánh mũi, bỏ của chạy lấy người.

      Cơ thể của khỏe chút nào, quá yếu ớt.

      Đinh đong, đinh đong! danh sách bạn bè của MSN, cái nickname chờ lâu, lâu cuối cùng sáng lên. nhìn thoáng qua, xoa vào trái tim mình, cố ngăn nó đừng đập quá nhanh.

      “Thỏ Thỏ ơi, Thỏ Thỏ à… Tiêu Thỏ ơi, Tiêu Thỏ à!” Người đó hét lên tên của .

      liếc cái, cảm thấy vui nên thèm để ý.

      “Thỏ Thỏ à, Tiểu Thỏ ơi, Tiêu Thỏ… Con thỏ !”

      tiếp tục phớt lờ.

      “Đồ Đồ, Thỏ Thỏ… Tiêu Đồ Đồ, Tiêu Thỏ Thỏ!”

      khó chịu, tiếp tục thèm trả lời nhưng ánh mắt vẫn nhìn vào chiếc máy laptop của mình.

      trai!”

      Ngón tay bàn phím máy tính bỗng cứng đờ. Ai là trai của chứ? Dựa vào là người con riêng của bạn cũ… cũ… cũ… biết bao nhiêu chữ ‘cũ’ của cha mang đến thôi sao?

      “Tiêu Đồ!”

      “Nè! có online hả? Chẳng lẽ quên cái hẹn mỗi chủ nhật lên chat sao?”

      Thưa em , nơi sống chỉ mới là đêm khuya của tối thứ bảy thôi.

      “Ghét! Làm người ta vì cái hẹn mỗi chủ nhật lên chat mà ra ngoài chơi! online, em out đây.”

      Nghe vậy liền đánh chữ đơn giản trả lời.

      “Heo con! đây này.”

      là người lòng dạ hẹp hòi, ai bảo vừa rồi gọi bằng ‘Thỏ’, nên gọi lại bằng ‘Heo’ để trả đũa.

      “Bùm! có online mà lên tiếng nhé.” Con người này nhen, may mắn quen với tính cách nham hiểm của , nên muốn tranh cãi.

      “Được rồi! chống lỗ tai lên để nghe đây, bắt đầu .” giả vờ làm vẻ mặt nhàm chán.

      Đành hết cách, thể ngồi chat với quá lâu. Bây giờ chỉ cần ngồi xuống và đánh chữ thôi cũng cố hết sức mình, may mắn thay, bé này rất thích chuyện.

      Chỉ cần thỉnh thoảng đánh icon tùy ý nào đó, để biết vẫn còn nghe, có thể kể cho nghe đủ thứ chuyện: Từ chuyện ăn sáng hôm nay, tới việc ôn tập khổ sở ra sao để thi vào trường cao đẳng, rồi tới chuyện muốn chơi chỗ nào, rồi tới chuyện nếu tiết kiệm đủ tiền đến Mỹ thăm . Nếu đủ đề tài để tiếp tục, kể về phim truyền hình mình mới xem, kể về bộ tiểu thuyết mình vừa đọc… Dù sao chuyện với , cũng cảm thấy thoải mái, có đôi khi ngủ quên, mà biết được.

      chắc chắn biết rằng, chuyện với giường ngủ càng ngày nhiều. Bởi vì có thể sống qua hết mùa đông này, nhưng biết có đợi được qua đến mùa hè sang năm hay .

      Có thể kì nghỉ hè rảnh rang của là mùa tang lễ của . Chuyện đó cũng biết, bởi vì chưa bao giờ nhắc tới.

      “Nè! Bệnh của có chuyển biến tốt hơn ? định ở lại bên Mỹ luôn sao?” Lắm lúc, cũng đặt câu hỏi.

      vẫn nghĩ ở lại bên Mỹ, chờ cho bệnh của mình được trị khỏi và hoàn thành việc học hành. Quan trọng nhất là phải chăm sóc cơ thể mình tốt, sau đó quay trở về bên cạnh .

      muốn mình trở thành người mà chờ mong. có cách nào để quên , bởi vì ai bảo thích này. Ở phương diện nào đó, ‘khẩu vị’ rất quan trọng.

      Hôm nay kì lạ, ngừng đánh chữ, ngược lại còn mở webcam cho xem. lâu chưa nhìn thấy , nếu nhớ nhung, đó là gạt người.

      lên trong khung vuông trước máy tính là cái đầu nhắn cùng nụ cười rạng rỡ của , với đôi mắt to sinh động, chiếc mũi tròn tròn và đôi môi đỏ thắm như hoa đào… trông đáng như con búp bê trong tủ kính.

      Nếu phải thỉnh thoảng bỗng dưng phơi bày ra tính cách có chút khờ khạo của mình, lời quá thẳng thắn như đâm vào mặt người khác, tuyệt đối đáng để các chàng trai mơ mộng.

      “Tiêu Đồ! Tại sao mở webcam lên?” tò mò hỏi.

      cũng lâu thấy , nếu nhớ nhung là dối. Phụ nữ rất dễ xúc động, đối với con mèo, con chó còn sinh ra cảm tình. Huống hồ chi người chuyện lại là trai’ cùng lớn lên từ với mình.

      có webcam.” đơn giản đánh ra hàng chữ trả lời cho có lệ.

      Bây giờ thân thể chỉ có da bọc xương, cơn gió cũng đủ thổi bay mất. Đứng còn nổi, làm sao dám trưng bày ra bộ dạng xấu xí của mình trước mặt ?

      “Cha giàu có như thế mà mua cho cái laptop cao cấp chút sao?” Máy tính nay đều có webcam gắn sẵn.

      Mặt nhăn nhó nhàm chán, may, ưu điểm của là người hay tính toán so đo. Hơn nữa hôm nay có chuyện quan trọng muốn kể cho nghe, muốn chia sẻ tin tức với người thân thiết nhất của mình.

      “Tiểu Thỏ à! Em , em gặp được tình đích thực rồi.” đáng từng chữ, từng chữ, sung sướng tuyên bố.

      ? gặp được tình đích thực? Trái tim của co rút từng hồi.

      Làm sao có thể được? Làm sao có thể chứ? Trước khi xuất ngoại, bày ra kế hoạch tỉ mỉ, để cho các nam sinh trong trường học theo đuổi , những ‘vệ tinh’ làm liều bám theo có người giúp đe dọa. Huống hồ cũng an bài cho chiếc ‘mũ’, rất tuyệt vời. Bây giờ kẻ nào sợ chết, dám tiến đến bên cạnh ?

      ấy làm rồi.”

      Quả nhiên là vậy, sắc mặt của ảm đạm, trái tim dâng lên những ngọn sóng đau đớn. bé này chừng nào mới có thể hiểu được, cũng sớm gặp được tình đích thực.

      “Hôm nay em cố tình mang ấy tới để giới thiệu với đó.” Nụ cười của tươi rói, ngọt ngào và thoải mái.

      Đó là điển hình của những , bởi vì đối tượng là người trong mơ ước của bấy lâu nay.

      Hơi thở của bắt đầu trở nên hỗn độn, sắc mặt dần dần tím ngắt. Đáng tiếc thay, họ ngăn cách nhau bởi Thái Bình Dương mênh mông, làm sao có thể biết được?

      “A Thiết ơi! Tới đây chào trai của em .” quay đầu vui sướng gọi bạn trai đến trước webcam.

      cần! muốn nhìn! Nhưng kịp ngăn cản, người cao to như con ‘King Kong’ [3] leo Empire State Building [4] xuất trước tầm mắt. biết, biết mẫu người chọn là như vậy!

      Đáng sợ hơn nữa, con ‘King Kong’ này thân trần trụi, cơ bắp rắn chắc bóng láng, vóc dáng mạnh mẽ đến nỗi nắm đấm thôi cũng có thể giết chết con khủng long bạo chúa.

      Khoan ! thân ta trần trụi mà còn ở trong khuê phòng của ? Bọn họ vừa mới làm cái gì trong đó? đưa tay đỡ lấy ngực mình, toàn bộ mạch đập nhanh sai quy tắc, quặn đau đến chết lịm.

      trai, em cho biết nha, cơ ngực của ấy có thể kẹp luôn cây bút bi đó. Để em gọi ấy biểu diễn cho xem nhé.” Vẻ mặt đơn thuần, vui vẻ huyên thuyên chuyện ngừng.

      Cơ ngực có thể kẹp cây bút bi? Tốt lắm, rất tốt!

      ho khan, bắt đầu ho cách dữ dội, cả gương mặt trở nên xanh tím mảnh. lưng, vai, cánh tay đều liên tục run rẩy, đau đớn…

      Sau đó tiếng ‘phốc’, màn hình của chiếc máy laptop nhiễm mảng máu tươi phun ra từ miệng … Cảm giác kề cận với cái chết đè nghẹt cuống họng , mà màn hình bên kia ngừng vui vẻ biểu diễn trò chơi dùng cơ ngực kẹp lấy chiếc bút bi.

      “Kẹp lấy, kẹp lấy!” Tiếng vỗ tay trong niềm hân hoan.

      Đau! đau quá! Đau đến thể còn có thể chịu nổi.

      liếc mắt nhìn, ôm lấy ngực lảo đảo hướng về phía giường, rồi ngất . Trong tim chỉ thầm câu cuối cùng.

      ‘Chu Duy Duy, chết tiệt kia, trăm ngàn lần đừng cho tôi sống lại. Nếu tôi nhất định, nhất định tha cho em!’


      Last edited by a moderator: 17/2/19

    2. Kiddy le

      Kiddy le Active Member

      Bài viết:
      114
      Được thích:
      102
      Nguồn ebook? Bạn thêm vào hộ mình tý nhé:)

    3. Po1468

      Po1468 New Member

      Bài viết:
      18
      Được thích:
      19
      Ko down được bạn ơi

    4. Chris_Luu

      Chris_Luu Well-Known Member

      Bài viết:
      389
      Được thích:
      540
      Ko down dc đâu bạn

    5. Hằng Lê

      Hằng Lê Năm tháng dễ tan, thỉnh người trân trọng Administrative

      Bài viết:
      3,882
      Được thích:
      67,137
      sửa nha
      Chris_Luu thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :