1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Em Cứ Việc Quẹt Thẻ, Kiếm Tiền Để Anh Lo - Uyển Uyển Tây Tình

Thảo luận trong 'Hiện Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Hằng Lê

      Hằng Lê Năm tháng dễ tan, thỉnh người trân trọng Administrative

      Bài viết:
      3,881
      Được thích:
      67,130
      Em Cứ Việc Quẹt Thẻ, Kiếm Tiền Để Lo
      [​IMG]

      Tác giả: Uyển Uyển Tây Tình
      Editor: LạcLạc, teacher., Cuồng Soái Ca
      Kết cấu: 94 chương
      Tình trạng: edit, hố sâu hun hút, các editor mang họ rùa
      Thể loại:

      Giới giải trí, cán bộ cao cấp. Cực hài, cực sủng, và đủ thịt cho chị em chúng mình dưỡng nhan
      Ai muốn tham gia liên hệ:

      hoahongtim_2808@yahoo.com


      Văn án
      Ngó coi vợ bị chinh phục

      Nhà họ Đường mới cưới về con dâu trong số bốn người đẹp hàng đầu của ngành giải trí. Ỷ thế có cha mẹ bênh, ở bên ngoài chiếm lấy phần ba đất đai của nhà họ Đường nhằm mục đích chống đối!

      Nào ngờ chuyện này lại làm chồng càng thêm chiều! Hằng đêm hoan ái triền miên, sau chuyện này lại càng bất chấp ngày đêm

      Đỡ lấy thắt lưng đau nhức, Lộ Vãng Ý nghiến răng, mọi người đều hâm mộ là người tốt phúc được gả cho nhà giàu có, riêng chỉ mình biết, ra chính là bị chồng ăn hiếp!

      vợ chịu đầu hàng, vậy phải tính sao đây? thực vì bị bắt nạt mà muốn phá tan cả giới giải trí.

      Đường boss cậy thế giúp thu dọn tàn cục.

      Sau đó vì chậm chạp ngốc nghếch mà bị Đường boss lừa ăn sạch.

      Nội dung truyện: tình trong giới giải trí và chuyên tình đại

      Nhân vật chính: Lộ Vãng Ý x Đường Gia An

      ===============================

      Trích đoạn đặc sắc, hài ăn tiền :))
      Sau khi nữ 9 bị đuổi khỏi nhà vì 'tội' dám đem ảnh thi tuyển diễn viên và được chọn, (ặc, phải nữ 9 đâu, ông quý hóa của nữ 9 đó) và 'được' bà nội 'mời' ra khỏi nhà, nam 9 - hàng xóm thân thiện 'hân hạnh vớt' em về. và đây là đoạn đối thoại định mệnh đưa thẳng nữ 9 vào 'nấm mồ' hôn nhân
      Đây phải lần đầu tiên nữ 9 đến nhà nam 9, nhưng lại là lần đền với hình tượng kinh khủng như thế này là lần đầu tiên, đầu tóc rối bù , quần áo cũng xốc xệch cực kì dễ làm người ta... Nghĩ bậy
      - Ông nội, bà nội, con cần cưới ấy liền"Ách ~ "
      Lão thái thái kinh hãi, ngừng hít vào thở ra như cá mắc cạn, dĩ nhiên với hình tượng như thế này của nữ 9 muốn nghĩ nhiều cũng khó
      Mà lão gia tử càng chút khách khí đương trường liền hỏi ra tiếng lòng của lão thái thái, "Đại bảo à ~ Con làm gì con người ta rồi ?"
      Nữ 9 run rẩy, từ đâu ông lại cho rằng cháu ông làm gì con, sao ông nghĩ con làm gì cháu ông chứ?
      Nhưng bạn Đường đại boss lại chỉ mang gương mặt chút thay đổi phun ra hai từ, "Ngủ rồi ."
      Nhất thời, cả nhà đều chấn kinh ~~!
      "Ách ~" lão thái thái lại ngừng hít vào thở ra, biểu diễn chương trình cá mắc cạn lần hai, mắt đầy lệ nắm chặt tay nữ 9 sợ ngây người, , vui mừng nhìn trời thở dài, " là ông trời có mắt mà, cháu à, sau này thằng cháu của bà giao cho con đó~!"
      Nữ 9, "..."

      Nam 9 hất hàm:
      " lên lầu tắm rửa , đồ của em điện bảo em mang đến rồi."
      Nữ 9 run rẩy lên lầu,
      Đợi bóng dáng của triệt để biến mất sau cánh cửa, lão gia tử lúc này mới lại đem tầm mắt phóng tới người cháu trai ông lần nữa, " suy nghĩ kĩ?"
      "Vâng."
      " hối hận."
      "..."
      "Được rồi, cứ xem như ông chưa hỏi." Lão gia tử xấu hổ sờ sờ chóp mũi, đầy mặt ưu thương tang tóc xem xét cháu trai nhà mình, "Ông đợi 28 năm, cuối cùng cũng đem con gả được ra ngoài rồi ~!
      Gương mặt nam 9 lúc này ~.~
      Lão thái thái vung tay tát tới, "Ngu ngốc, là cưới ~!"
      ...

      Mục lục
      [​IMG]

      1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20

      21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40

      41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60

      61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80

      81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 91 92 93 94

      ...
      [​IMG]
      Last edited by a moderator: 3/6/17
      ThiênMinh, saoxoay, Sweet you47 others thích bài này.

    2. Hằng Lê

      Hằng Lê Năm tháng dễ tan, thỉnh người trân trọng Administrative

      Bài viết:
      3,881
      Được thích:
      67,130
      Chương 1: Thảm cảnh của vợ
      Edit: Teacher.


      Đây là lần thứ mấy trong tháng này? Nhìn phiếu báo điểm trong tay, Lộ Vãng Ý mặt mày rầu rĩ! ước gì lúc này mình có thể biến mất, mà lúc này, mười tám tuổi chính là rơi vào tình huống bi thảm nhất trong các cuốn tiểu thuyết ngôn tình, nhất là từ khi tại gặp phải con nhóc chết tiệt kia mọi chuyện lại có xu hướng càng trầm trọng hơn!

      Lòng buồn rười rươi, cúi đầu lê bước ngõ hẹp quanh co chỉ có ánh đèn hắt xuống làm bạn đồng hành, Lộ Vãng Ý lần đầu tiên có cảm giác con đường từ trường về tới nhà sao ngắn quá? Giá mà con đường này có thể kéo dài thêm giúp trì hoãn chuyện phải đổi mặt với gia đình cho dù có mãi cũng tốt!

      Ngửa mặt nhìn trời, buông tiếng thở dài, đứng trước ngã tư đèn xanh đèn đỏ cuối cùng trước mặt, tuyệt vọng thề với trời, nếu nhà nước có thể chừa lại cho con đường sống , nhất định học theo ông nội bà nội, mỗi ngày ăn chay niệm phật, cảm tạ tám đời già trẻ lớn bé, cảm tạ luôn cả mười tám đời tổ tông nhà họ! Còn nếu được nữa làm giao dịch trả tiền cho họ cũng được!

      "..."

      hơn nửa đường, thấy cửa nhà ra trước mắt, trốn sau gốc mai già lòng thấp thỏm yên, trì hoãn tới lúc trời tối mịt, cây mai cũng chẳng còn nhìn thấy nữa, Lộ Vãng Ýnhắm mắt, hít vào lấy hơi, lấy hết can đảm quyết định dù sao thò mặt ra trễ cũng chết, ra sớm cũng chết, bị mắng sớm hay trễ cũng khác gì nhau đâu, chi bằng về sớm chết sớm mới là tốt! Dù sao cũng mười tám tuổi, đối mặt với mới là hùng!

      Nghĩ thế, liền có cảm giác nhõm, đầu còn đau nữa, chân cũng còn cảm giác đau nhức mỏi mệt, mạch thẳng về tới nhà!

      Nhìn ra khí trầm mặc trong nhà dấu sau cánh cửa sắt lớn, Lộ Vãng Ý lấy hết can đảm, quyết tâm bước qua cánh cổng!

      Mọi người đều nhìn đứa trẻ lên ba thấy trước được lúc về già, về điểm này ràng ý Lộ Vãng Ý lúc ba tuổi thông minh lanh lợi rất có triển vọng nha, cũng biết vì sao, từ sau khi qua thời điểm ba tuổi quan trọng này, càng ngày càng ngốc, chỉ số thông minh liên tục giảm xuống, học tập ngày càng sa sút, thành tích học càng ngày càng tụt, khiến thầy giáo dù bỏ ra bao công sức cuối cùng cũng phải lắc đầu chào thua, mà dù cố thế thế nào học cũng chẳng thể tốt hơn, thế nên cầm kết quả học tập lúc này đối mặt với ngườì nhà là chuyện chẳng đặng đừng!

      Đối với chuyện này, cha vô cùng đau lòng, mặt mày rầu rĩ, nước mắt tuôn trào nắm lấy tay họ mà than thở nhờ cậy, "Nhạc Nhạc ơi, con bé này, chú Hai chỉ có thể trông cậy vào con! Con nhất định phải giúp chú Hai nở mặt nở mày nha!" Khi đó họ hình như cũng chỉ ậm ừ cho qua chẳng tỏ thái độ gì phải Lộ Vãng Ý nhíu mày, xem ra có vẻ như ở phòng trong có đôi tình nhân tâm , liền nghĩ, có khi nào mình về đúng lúc, thấy chuyện nên thấy !

      Sáu giờ tối, chính là lúc nhà họ Lộ ăn cơm chiều, vừa đẩy cửa bước vào, cả nhà đều có mặt, trừ trai còn ở bên ngoài, còn lại mọi người già trẻ lơn bén đều tươi cười bước tới hỏi han, có cả mấy bác hàng xóm bình thường chẳng mấy quan tâm lúc này cũng sang thăm hỏi , ngay cả đứa nhóc bình thường chẳng coi ra gì, lúc này cũng đến hỏi, "Chị Vãng Ý về rồi à, thi cử thế nào?"

      Thi cử thế nào? Thế nào ư? Chỉ câu , nghe thấy đầu liền có cảm giác ong ong như thể tiếng chuông ngân vọng lại dứt bên tai! Lần đầu tiên, có cảm giác, họ mình bỏ mặc chẳng thèm hỏi han gì hình như mới là thấu hiểu và thương nhất!

      Bị mọi người hỏi tới dồn dập, Lộ Vãng Ý cố nén xuống cảm giác bực bội muốn đánh người, miễn cưỡng cười giả lả , "Phiếu điểm con để quên xe Gia An rồi, để mai con tới lấy lại."

      "Quên xe Gia An?" bà hàng xóm nhướn mày, bày ra bộ mặt chờ xem kịnh vui hỏi vặn lại, "Hai đứa cùng về sao? Vậy thằng nhóc Gia An đâu?"

      Lộ Vãng Ý nghiến răng, bà ơi, bà là bách khoa toàn thư với chủ đề mười vạn câu hỏi vì sao à! Hỏi! Hỏi! Hỏi! Hỏi cái gì mà lắm thế! Chết mất thôi! Chuyện nhà người ta việc gì tới lượt bà quản thế! Ngó qua bên cạnh thấy mấy đứa nhóc đứng hơi nhích qua bên, ý mở đường, Lộ Vãng Ý mừng thầm trong lòng, quả nhiên người nhà vẫn là tốt nhất, làm khó dễ gì, vậy còn chờ gì mà tìm cớ chuồn thôi!

      Nhăn nhó mím môi, hạ giọng ra chiều than thở, "Ở cổng trường gặp Gia An, liền cho nhờ xe đoạn, lúc này, có lẽ ấy chắc về tới nhà ăn cơm rồi." Lời này chắc hẳng sai được! Lộ Vãng Ý vẻ thấp thỏm vừa vừa ngó coi sắc mặt bà hàng xóm, trống ngực đánh liên hồi.

      "Thế à? Phải vậy ?" Bà hàng xóm chép miệng, cười đầy vẻ châm chọc, "Ta còn tưởng rằng thằng nhóc Gia An cố ý làm thế, cùng là ta nghĩ ngợi nhiều quá rồi!"

      Lộ Vãng Ý hắc tuyến đầy đầu, bà tưởng đầu óc ai cũng đen tối như bà hả! Phiền nhất là bà đó, nhiều chuyện hết biết, toàn chõ mũi vào chuyện nhà người khác! im lặng đáp, sầm mày xuống, bà hàng xóm này quá đáng , ông nội thường ngày thân thiết coi bà như bạn tâm giao, bà lại tưởng bở tự cho mình là chủ nhà chắc, bà ta thói xấu nhiều kể xiết, lại còn có tật thù dai, chỉ cần thêm vài câu động chạm tới là bà ta bày ra bộ dạng yếu đuối, la làng lên thể nào cũng bị trai cho ăn đòn! Bị đòn tạm thời tính, cái chính là trai thần thông quảng đại của nhất định dùng mắt thần soi mói, dù dấu diếm thế nào cũng bị phát ra, đến lúc đó thể nào cũng bị đem đánh cho trận văng chìm tận đáy Đại Tây Dương, dù có ngồi vào phi thuyền mà bay cũng chưa chắc về được! Có khi về tới nơi lại tuyệt tình trở mặt thèm nhận họ hàng, dù thế nào Lộ Vãng Ý cũng thể để phát ra được!

      Ông nội ăn cơm, vừa ăn vừa nghe chuyện được lúc, lúc này nghe Lộ Vãng Ý bị người ngoài bắt nạt, trong lòng cũng vui mới giải vây "Được rồi, Vãng Ý cũng về, mau vào ăn cơm" , cũng quên thòng thêm câu, "Vãng Ý à, phiếu điểm sáng mai con nhất định phải nhớ lấy về, ông còn chờ coi đó!"

      Ông muốn xem kết quả! Lộ Vãng Ý trong lòng sợ chết khiếp! biết mình tuyệt đối thể dối gạt người nhà! Nhất là ở nhà , sau khi ông nội lên tiếng! Dù biết trước thảm cảnh nhưng vẫn bày ra bộ mặt chân dung tươi tỉnh, cười tươi như hoa nở! "Vâng thưa ông, sáng mai con liền lấy, tự tay đưa ông coi!"

      Ông nội vẻ vui mừng gât đầu, còn cố ý tự tay gắp cho con tôm kho, "Học tập cố hết sức, kết quả thi dù tốt cũng sao, chỉ cần chú tâm học lại, lần sau nhất định vẫn còn có cơ hội!"

      "Ông nội đó nha." Lộ Vãng Ý nín cười, bày ra bộ mặt đắc ý, nhìn bà hàng xóm ngồi kế bên, cái này gọi là vô cùng biết xấu hổ ! Dọa ông nội tay nhất thời run rẩy làm rơi miếng đồ ăn gắp 'Ăn cơm, ăn cơm, con học cũng vất vả quá rồi!'

      Bà này ra bộ dạng chiều ôm em trai vào lòng, Lộ Vãng Ý ngồi bên tỉnh bơ ngó thằng em bị ôm chặt bày ra bộ mặt nhăn nhó muốn trốn ra mà trốn được, nhủ thầm, nhìn mặt thằng nhóc lúc này với chuyện được cưng chiều có chỗ nào giống nhau đâu? !

      Thấy như vậy, Lộ Vãng Tây bất đắc dĩ nhếch môi cười cười, lấy ngón tay gõ vào mũi ra chiều lắm , "Chị lại gây chuyện rồi!" Lộ Vãng Ý nghe được ý cảnh cáo trong câu đó, nhất thời rét run, ngó trái ngó phải tính đường chuồn !

      buông bát xuống, giọng run rẩy trong lúc bày ra nụ cười nịnh nọt với ông nội: "ông nội, bà nội, con ăn xong rồi, con lên lầu trước làm bài tập ."

      Bà nội lau miệng, ngó ông nội, hai người trao đổi bằng mắt, rồi gật đầu với Vãng Ý, "Được rồi, , cháu đó, cái chính là phải cố gắng học cho tốt."

      Lộ Vãng Ý cười, trong lòng đột nhiên nảy sinh cảm giác được khích lệ, nhận lại cặp sách từ tay bà Lý giúp việc ba chân bốn cẳng chạy lên lầu!

      Ngó Lộ Vãng Ý chạy biến thấy tăm hơi, bà hàng xóm liền vào tai cậu em , nhếch miệng lên cười hề hề ra điều thần bí, "Ta dám khẳng định, chị Vãng Ý của con ngay sau khi lên lầu, việc đầu tiên làm gọi điện cầu cứu Gia An!"

      Lộ Vãng Tây cũng rất nhanh học theo bà hàng xóm bày ra bộ dạng thần bí, hạ giọng vào tai: "Chị Vãng Ý con tin, nhưng con tin bà." Lời này vừa ra, ai còn muốn so đo nữa? Cả nhà nàng đều nhịn được cười vang!

      Dưới lầu bà hàng xóm cười sung sướng, lầu Lộ Vãng Ý lại khóc thê thảm khóc vì tình huống phát sinh! Gác điện thoại, khóc tới nỗi nước mắt nước mũi tèm lem, ước mình có thể biến thành Đường Gia An hẳn đến nỗi phải thê thảm thế này!

      Làm Đường Gia An vừa xuống máy bay, điện thoại vừa thông, nhận được cuộc gọi đầu tiên là người mình mong ngày nhớ đêm mong, thêm vào đó lại nghe khóc lóc thê thảm bên tai, nhất thời tự trách! Trong đầu tự nhận định hóa ra mình cũng quan trọng chiếm chỗ trong lòng ai kia! Chẳng qua là mới xa cách có thời gian ngắn thôi, sao có thể khiến cho nhung nhớ tới mức khóc lóc thảm thương thế chứ? Vậy qua chuyện này mới nhận ra được thực chỉ có mình tương tư!

      Nghĩ như vậy, Đường Gia An vốn là người tình cảm ít khỉ bộc lộ ra mặt bỗng chốc lộ ra chút ấm áp giọng hỏi, "Làm sao thế? Nhớ sao?" Đây là lần đầu tiên kể từ lúc hai người bọn họ quen biết nhau, chắc dễ đến sáu năm, Đường Gia An với Vãng Ý như vậy, đáng tiếc người nào đó trong tâm trạng phiền não căn bản cũng có nhận ra tình ý của !

      "Em thi lần này kết quả vẫn tốt, lại lỡ để quên phiếu điểm xe , biết làm sao bây giờ!" Lấy mảnh giấy vệ sinh lên để hỉ mũi, nghẹn ngào hỏi, " Gia An, tới lúc nào mới quay về! Em lần này chỉ có thể trong cậy vào thôi!"

      Đường Gia An mặt mày đen thui, lần nào mắc lỗi mà chẳng phải nhờ cậy !

      Vốn cũng trông chờ có thể hiểu tình cảm của mà đáp lại , nhưng kết quả này so với dự đoán của còn muốn khó chịu hơn! có chút tình cảm nào còn chưa tính, ngay cả chút nhớ mong tốt thiểu cũng chẳng thấy luôn! Hóa ra là tự mình đa tình rồi!

      Nghĩ thế, Đường Gia An lại bày ra vẻ mặt lạnh lùng cao ngạo, cứng nhắc, dọa thư ký bên cạnh phải vội vã lao tới xách hành lý cho , vừa vừa khỏi rét run bần bật, cảm thán việc làm này sao khó quá! biết phải nịnh sếp thế nào khéo vô ý chút chính là rước họa vào thân, chết toàn thây nha! Hơn nữa có khi chết mà nguyên nhân!
      Last edited by a moderator: 12/8/14
      Tiểu Ly 1111, HoanHoan, ThiênMinh46 others thích bài này.

    3. Traxy

      Traxy New Member

      Bài viết:
      12
      Được thích:
      11
      Đợi mãi, đợi mãi cuối cùng hố cũng mở nắp cho mình nhảy :)) mừng rớt nước mắt :))

    4. emilia

      emilia Well-Known Member

      Bài viết:
      605
      Được thích:
      509
      Thiệt là bó tay mà .thiệt khâm phục nàng LVY này ghê =D

    5. Chó Điên

      Chó Điên Well-Known Member

      Bài viết:
      4,012
      Được thích:
      12,975
      hay quá ,mong chương mới ^^

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :