1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Em Là Ai? - Tuyết Mặc - Hoàn

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Tồn Tồn

      Tồn Tồn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,224
      Được thích:
      26,340
      Chương 42 Ngày càng nảy lòng tham


      Ánh đèn điện sáng trưng trong phòng bị tắt , chỉ chừa lại hai ngọn đèn màu vỏ quýt ở đầu giường, giữa ánh sáng mờ nhạt mông lung, ngay cả hít thở cũng mờ ám hơn mấy phần.


      Cố Dĩ Hân tự nhận mình phải người háo sắc, nếu trước khi chết, cũng giữ gìn tấm thân xử nữ đến 25 tuổi, chẳng hề cảm thấy trống trải hoặc là đơn lãnh lẽo, từ điểm đó có thể nhìn ra người biết kiềm chế và tính tình lãnh đạm.


      Thế nhưng sau khi xảy ra quan hệ với Yến Triển Nam, mỗi khi người đàn ông này làm ra động tác cám dỗ, đều kiềm lòng được mà bị hấp dẫn, sau đó là thích.


      Tựa như lúc này, ràng có bày ra dáng vẻ ghé bỏ, nhưng tình hình thực tế là, chỉ mặt đỏ tới mang tai mà còn miệng đắng lưỡi khô, còn có muốn nhào tới cắn hai cái, may mà đèn trong phòng sáng lắm, đủ để giúp che giấu vẻ lúng túng.


      Dưới ánh mắt chăm chú và ngập tràn khiêu khích của Yến Triển Nam, Cố Dĩ Hân đầy chính nghĩa : "Mau đắp chăn lên, cảm lạnh biết phải làm thế nào."


      Yến Triển Nam vốn khí thế bừng bừng dùng tay chống đầu, nghe lời xong, tay run lên, giây sau ngã phịch xuống giường, vẫn nhúc nhích, lát sau mới ngẩng đầu lên cười khổ, " cho chút xíu tình thú nào à?"


      Cố Dĩ Hân nhíu mày, hất cằm lên trêu ngươi , " thể." Sau đó cầm lấy áo ngủ vào phòng tắm tắm rửa.


      Lúc ra lần nữa, Yến Triển Nam ngoan ngoãn đắp chăn, mang vẻ mặt trách móc nhìn .


      Đôi khi, biểu cảm của người đàn ông này y hệt trẻ con, chỉ số thông minh lớn hơn Dương Dương bao nhiêu, điểm ngốc nghếch quá nhiều, thể nào ghét nổi, Cố Dĩ Hân cười lắc đầu, cũng vén chăn nằm lên giường.


      Trong phòng mở điều hòa, ổ chăn cũng được ủ ấm hầm hập, Cố Dĩ Hân hưởng thụ hít hà hơi, lúc xoay người lại đối mặt với phát vẫn khỏa thân trong chăn.


      Yến Triển Nam đưa tay ôm lấy , da thịt lõa lồ tùy ý cọ cọ lên người cách tầng áo ngủ mỏng manh, dường như muốn cọ cho áo ngủ của biến mất, chẳng khác nào chú chó con động dục.


      Cố Dĩ Hân bất đắc dĩ, đối mặt với ánh mắt cực nóng sâu thẳm của , hỏi: "Nhất định phải làm?"


      Yến Triển Nam mặt dày trả lời: "Phải làm."


      Cố Dĩ Hân hít thở sâu, tựa như hạ quyết tâm lớn, đột ngột vén chăn lên chui cả người vào bên trong.


      Ban đầu Yến Triển Nam vẫn chưa hiểu mô tê gì, đến khi thằng dưới thân được khoang miệng ấm áp ngậm lấy, vô cùng khiếp sợ, cả người thể chịu đựng nổi mà run rẩy.


      Cảm xác nóng ẩm ướt át, nháy mắt khiến cho thần trí điên đảo.


      Đêm còn rất dài, dưới an ủi của , vật dưới thân nhanh chóng lớn lên, trong lúc đó mơ hồ nghĩ, vận động suốt đêm quả là ý kiến hay.


      Bắt đầu từ hôm nay, có thể Yến Triển Nam sống trong lầu này luôn rồi, ăn cơm Cố Dĩ Hân nấu, chiếm giường Cố Dĩ Hân, mỗi ngày còn ép buộc làm chút, Cố Dĩ Hân phản kháng hiệu quả, dù sao lúc lăn giường, cũng rất hưởng thụ.


      Đồ vật cá nhân của Yến Triển Nam từ từ xâm nhập vào nhà, mỗi nơi dù hẻo lánh nhất cũng xuất món đồ mà tiện tay để xuống, trong phòng tắm có dao cạo râu và kem cạo râu của , bàn sofa phòng khách hơn nửa là tạp chí kinh tế tài chính thường đọc, giàn nhạc bày đầy đĩa nhạc jazz mà thích, ngay cả ngoài ban công cũng có đồ lót đàn ông thuộc về .


      ngày nọ, trong lúc thu quần áo, phát mình cầm chiếc quần lót đàn ông nhìn xuất thần, nháy mắt đó có cảm giác mình hết thuốc chữa rồi.


      Nam nữ đương ở cùng nhau gọi là sống thử, còn người đàn ông và người phụ nữ dẫn theo đứa trẻ ở cùng nhau, nhìn thế nào cũng giống gia đình 3 người hạnh phúc.


      Loại cuộc sống an ổn, trải qua thời gian êm đềm càng nhiều, ngược lại Cố Dĩ Hân càng hoảng loạn, thân thế của Dương Dương giống như thanh đao sắc bén treo đỉnh đầu , quan hệ 3 người càng hòa hợp, càng thể mở miệng được, càng mở miệng được lại càng tìm thấy cơ hội mở miệng, quả là vòng tuần hoàn ác tính.


      có cảm giác mình càng ngày càng nảy lòng tham, muốn có cuộc sống an ổn với Dương Dương, đồng thời cũng muốn làm người phụ nữ Yến Triển Nam , cùng ngọt ngào chuyện đương, hai người đàn ông lớn , chẳng muốn mất ai cả.


      May mà càng đến gần tết lịch, chuyện buôn bán trong tiệm hoa càng bận rộn, làm cho tạm thời rảnh suy nghĩ đến mấy thứ rắc rối ngổn ngang kia.


      Tuy lầu tiệm hoa chỉ cách công ty Yến Triển Nam đến 5 phút đồng hồ bộ, nhưng chuyện Yến Triển Nam trễ về sớm vẫn diễn ra ngày càng nghiêm trọng.


      Lần này chỉ có đám cấp dưới của oán than vang trời đất, mà ngay cả Cố Dĩ Hân cũng có ý kiến, cho là chơi bời lêu lỏng, lo làm việc đàng hoàng.


      Thế nhưng Yến Triển Nam lại tỏ vẻ, mỗi ngày đều có rất nhiều chuyện phải làm đấy.


      Buổi sáng luôn thức dậy thiệt sớm, có điều ôm mỹ nhân say ngủ trong lòng, nỡ gọi thức dậy, nên chỉ có thể ngủ cùng đến khi mặt trời lên cao.


      Bởi vì mỗi ngày sau khi thức dậy đều có thể ăn bữa sáng do chính tay Cố Dĩ Hân nấu, vì thế đối với đồ ăn mua từ bên ngoài, đều ghét bỏ vì ngon bằng.


      Ăn sáng xong, còn phải cùng Dương Dương chơi xích đu trong sân lát, tại Dương Dương còn sợ chơi xích đu nữa, đây tuyệt đối là công lao của Yến Triển Nam, có đôi khi Dương Dương thích chơi xích đu, lái xe chở thằng bé sang công viên cây xanh bên cạnh leo núi, làm xong các việc này buổi sáng cũng trôi qua mất.


      Buổi trưa Dương Dương phải ngủ trưa, thời gian này lại đúng lúc tiệm hoa bận rộn nhất, Cố Dĩ Hân rảnh dỗ Dương Dương ngủ, nhiệm vụ này đành rơi xuống người Yến Triển Nam, cùng ngủ trưa với Dương Dương xong cũng gần hết buổi chiều rồi.


      Cho nên , mỗi ngày đều cực kỳ bận rộn đấy biết chưa!


      Đối với lời phản bác đường hoàng của Yến Triển Nam, Cố Dĩ Hân bật lại được câu nào, nghe qua có vẻ đúng là thể dành thời gian để đến công ty được!


      Sau tết Nguyên Đán bao lâu, căn hộ ở trung tâm thành phố kia cũng bán được, lúc tiền được chuyển vào tài khoản, Cố Dĩ Hân xem tin nhắn báo tiền đến trong điện thoại, khỏi cảm khái nghĩ: Đây có lẽ là khoản tiền lớn nhất mà Trình Trừng có trong đời, Trình Trừng là người tiêu xài hoang phí, nếu ta có trong tay số tiền này, chắc đến vài ngày chẳng còn đồng.


      Số tiền bán nhà vốn là chuẩn bị để mua lại tiệm hoa, nhưng Yến Triển Nam thanh toán toàn bộ số tiền trong lần duy nhất rồi, vì thế sau khi bán căn hộ xong, khoản tiền kia bèn biến thành tiền gửi ngân hàng của .


      Thoáng cái từ người mẹ đơn thân với 2 bàn tay trắng, Cố Dĩ Hân bỗng rùng mình biến thân thành bà chủ tiệm hoa có hơn 10 vạn gửi ngân hàng, cả địa vị và thân phận đều thăng cấp, quả thực là quá nhanh.


      Trước mắt tạm thời cần dùng đến khoản tiền kia, cho nên Cố Dĩ Hân định rút tiền ra mà cứ để nó lẳng lặng sinh lời trong thẻ.


      Căn hộ đó là khi chia tay Trì Tuấn cho , ở nơi đó, Cố Dĩ Hân luôn có cảm giác mình và Trì Tuấn vẫn còn dây dưa , hôm nay bán căn hộ , rốt cuộc Cố Dĩ Hân cũng có cảm giác hai người đường , tôi có con đường của tôi.


      Tuy nhiên cuộc sống thường được như người ta mong muốn, trong lúc Cố Dĩ Hân dần dần quên ngành giải trí, quên Trì Tuấn, Trì Tuấn bỗng gọi điện thoại tới, đánh thức ký ức mà cố gắng quên .


      Khi nhìn thấy hai chữ Trì Tuấn lên màn hình điện thoại, nhất thời Cố Dĩ Hân lâm vào mộng cảnh, nghĩ ra tại sao người đàn ông này đột nhiên lại tìm tới .


      Chuông điện thoại tùy ý vang lên lúc lâu, Cố Dĩ Hân mới chậm rì rì nhận điện thoại.


      đợi lên tiếng, đầu dây bên kia Trì Tuấn thẳng thừng chất vấn , "Em bán căn hộ rồi?"


      Nghe được giọng vừa quen thuộc vừa lạ lẫm, Cố Dĩ Hân bỗng im lặng nó, cho rằng sau khi hai người kết thúc, cuộc đời sau này hẳn là qua lại với nhau mới đúng, ngờ Trì Tuấn còn có thể tìm đến .


      Cũng biết tại sao ta biết được tin tức này, chẳng lẽ ta tự mình đến căn hộ kia nên mới biết bán nó rồi?


      Chẳng qua là nếu ta đặc biệt gọi điện tới hỏi, đương nhiên Cố Dĩ Hân giấu giếm, sau khi Trì Tuấn sang tên căn hộ đó cho , chẳng còn bất cứ liên quan gì đến Trì Tuấn, hoàn toàn đủ quyền hạn quyết định giữ căn hộ đó lại hay là bán .


      "Đúng thế, tôi bán nó rồi."


      Trì Tuấn nghi ngờ hỏi : "Tại sao?"


      Cố Dĩ Hân thành trả lời: "Tôi gây dựng nghiệp."


      "Gây dựng nghiệp?" Trì Tuấn kinh ngạc hết sức, người phụ nữ hết ăn lại nằm này mình muốn gây dựng nghiệp?" Có nhầm lẫn gì ! Cho nên ta kiềm chế nổi mà châm chọc hai câu: "Em có biết mấy chữ gây dựng nghiệp viết như thế nào muốn gây dựng nghiệp."


      Cố Dĩ Hân mím môi, "Những chuyện này liên quan gì đến ."


      Trì Tuấn nhớ lại chuyện hai người, cũng hiểu sai, chuyện bán nhà để gây dựng nghiệp đúng là liên quan gì đến , nhưng trong lòng lại có mùi vị gì, căn hộ kia tốt xấu gì cũng là do cho, hỏi câu cũng được nữa sao?


      Đè nén lại cảm xúc trong lòng, Trì Tuấn lại : " tìm em là vì có vai diễn rất thích hợp với em, em nhất định thích."


      đợi Cố Dĩ Hân đáp lại, ta tiếp: "Là vai nữ phụ, theo kịch bản vô cùng may mắn, trong đó..."


      Trì Tuấn chưa hết bị Cố Dĩ Hân rất lễ phép từ chối, "Trì tiên sinh, quan hệ giữa chúng ta kết thúc từ lâu rồi, cần cho tôi đãi ngộ đặc biệt như thế nữa, hơn nữa tôi cũng diễn."


      Đầu dây bên kia Trì Tuấn bối rối nhíu mày, "Chẳng phải đóng phim là mục tiêu lớn nhất trong cuộc đời em à? Sao tự dưng diễn là diễn, lẽ em muốn phát triển trong ngành giải trí nữa?"


      " giấu gì , đúng là tôi quyết định rời khỏi cái vòng tròn lẩn quẩn đó rồi."


      "Vậy bây giờ em làm cái gì?" Trì Tuấn ngạc nhiên hỏi .


      Lúc đầu Cố Dĩ Hân cũng muốn cho ta biết, sau đó nghĩ lại, cũng chẳng thế giấu mãi chuyện làm ăn của mình được, sớm muộn gì Trì Tuấn cũng biết được làm gì, vì thế cũng giấu giếm: " tại tôi mở tiệm hoa."


      Phản ứng đầu tiên của Trì Tuấn chính là: Mở tiệm hoa có thể kiếm được mấy đồng bạc? Có thể kiếm nhiều tiền hơn làm diễn viên à?


      Trì Tuấn cảm thấy, sau khi hai người chia tay, hình như Trình Trừng thay đổi hoàn toàn triệt để, chỉ làm người có lý tưởng, ngay cả cuộc sống cũng trở nên có kế hoạch, bây giờ còn biết tự mình kiếm tiền, chứ phải nghĩ cách kiếm từ tay đàn ông.


      Cuối cùng lý do là gì mới làm cho đột ngột thay đổi hoàn toàn như thế?


      "Em bán căn hộ rồi, vậy tại em ở tiệm hoa luôn hay sao?" Trì Tuấn cố gắng giữ cho giọng của mình tự nhiên chút.


      Cố Dĩ Hân "Ờ" tiếng xem như đáp lại.


      Vì vậy Trì Tuấn tiếp: "Địa chỉ chỗ nào, đến xem thử, thuận tiện mang kịch bản đến cho em xem."


      Cố Dĩ Hân: ". . ."


      ngờ vừa đống lời với ta, đều là nhảm? vốn hoàn toàn muốn bất kỳ cái kịch bản nào!


      Hành động lần này của Trì Tuấn, là kỳ lạ hết sức.


      ràng trước kia cho Trình Trừng bất kỳ đãi ngộ nào, tùy ý để ta tự sinh tự diệt, bây giờ muốn tự sinh tự diệt rồi, ta lại bắt đầu cho đặc ân.


      Lòng dạ người đàn ông này, quả nhiên như mò kim dưới đáy biển.


      Cuối cùng Cố Dĩ Hân vẫn địa chỉ chỗ mình ở cho ta, có mấy lời thể ràng qua điện thoại, chỉ có nước để Trì Tuấn đến đây, để ta hiểu hơn, mặc kệ là vai diễn tốt cỡ nào, cũng nhận...

      ~~~
      Chương mới đây, qua nay bận quá chừng có thời gian làm cho mọi người.
      Chương sau: Yến tổng nổi điên.
      Chắc nhiều người mong chờ chương sau lắm đây, cơ mà tui chưa làm chữ nào cả :yoyo56:
      Last edited: 4/8/18
      chau007153, utan, Phong nguyet43 others thích bài này.

    2. daikanhim

      daikanhim Well-Known Member

      Bài viết:
      270
      Được thích:
      357
      ôi nàng ơi, mình load được ảnh rồi. Có phải bị lỗi k nàng?

    3. Tồn Tồn

      Tồn Tồn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,224
      Được thích:
      26,340
      @daikanhim Vậy là do mạng bên bạn yếu rồi, tui vẫn xem bình thường nè

    4. Hale205

      Hale205 Well-Known Member

      Bài viết:
      680
      Được thích:
      568
      chương sau Yến Tổng thấy tình địch cũ nên nổi điên rồi ahiiii hóng vụ đó
      Tồn Tồn thích bài này.

    5. Xuxu2109

      Xuxu2109 New Member

      Bài viết:
      9
      Được thích:
      5
      Ôi nàng ơi.chương này lỗi hay sao mất mik cũng ko load dc ảnh.
      Tồn Tồn thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :