1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Em là công thức mĩ vị tình yêu của anh

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. huongntd

      huongntd Well-Known Member

      Bài viết:
      6,968
      Được thích:
      13,962
      Chương 10.
      Editor: Tiểu Lăng
      Beta: Nana Trang

      Lần đầu tiên Tây Mễ có cảm giác như vậy, muốn hít thở cũng khó khăn, trong lỗ tai toàn là tiếng tim đập.

      Cổ nóng lên, biết là do lửa gây ra, hay là khẫn trương dẫn đến máu huyết sôi trào. Trong tình huống hoàn toàn bị tư duy khống chế nhận lấy chén canh, uống nguyên ngụm, suýt nữa bỏng rụng lưỡi.

      Còn bỗng bị sặc nữa, khoang mũi, lồng ngực nóng cả lên, khiến ho sù sụ lúc.

      Ứng Khúc Hòa nhìn , vươn tay vỗ vỗ lưng : “Biết nấu canh mà biết uống canh sao?” Trong giọng có mang theo vài phần trách cứ, nhưng động tác lại rất dịu dàng.

      Tây Mễ cúi đầu bưng chén, gương mặt đỏ rực suýt chút nữa vùi vào trong chén canh.

      Uống canh xong dọc theo đường rừng ra ngoài. Lúc trở ra, đường núi phải là đường bọn họ vừa mới vào, đây là đường đầy hố bùn, giẫm phát vào thụt hết cả chân xuống.

      Hai người gian nan lặn lội xuống.

      Bùn đất dày nặng chân khiến Tây Mễ mất cảm giác nặng , hề biết giày bên trái rơi ra từ lúc nào. Đến lúc phát giày mình bị mất, quay lại nhìn chẳng còn gì ngoài con đường đầy những hố bùn lầy cả.

      Ứng Khúc Hòa phát tốc độ của Tây Mễ chậm , xoay người lại hỏi : “Sao vậy?”

      Ngón chân bị kẹt trong bùn của Tây Mễ cuộn lại, lắc đầu: “ có việc gì.”

      “Mệt rồi à?” Ứng Khúc Hòa dừng lại, hỏi : “Muốn nghỉ chút ?”

      Tây Mễ lắc đầu: “Chúng ta tiếp tục xuống núi , tôi sao.”

      “Được rồi.”

      Người đàn ông dứt khoát trả lời, thực ra cũng định dừng lại.

      Bốn giờ chiều, cuối cùng hai người cũng xuống đến dưới núi, được giẫm lên con đường đá xanh của thị trấn cổ, hai chân mới có thể nhõm giải phóng. Ứng Khúc Hòa tìm nhánh cây để cạo bùn chân, xoay người lại nhìn Tây Mễ quẫn bách biết làm sao.

      Ánh mắt dời xuống, rất nhanh hiểu là vì sao.

      Đôi giày của biến mất, đôi tất hồng nhạt bị nước bùn nhuộm thành màu vàng nâu, ngón chân cái lộ ra từ lỗ rách của tất. Có lẽ vì ánh nhìn của , ngón chân cái của ngượng ngùng cuộn lại muốn trốn, nhưng lại có nơi để trốn.

      Tây Mễ cảm thấy mất mặt.

      Tất bị rách trước mặt người đàn ông, ngượng chín mặt, muốn tìm cái lỗ để chui vào.

      Sắc mặt Ứng Khúc Hòa bỗng trở nên nặng nề, quanh người lập tức trào dâng làn khói mù, vẻ mặt vốn ôn hòa trở nên phẫn nộ, giọng cực lạnh: “ là cải trắng à? Vì sao với tôi?”

      Giọng lạnh lùng nghiêm nghị khiến Tây Mễ khẽ giật mình, tâm hồn vốn tự ti yếu ớt bị đánh đòn cảnh tỉnh.

      cắn môi, thấp giọng : “Tôi… tôi sợ chê tôi phiền…”

      phải phiền toái lớn rồi sao?” Ứng Khúc Hòa tiếp lời .

      Giọng điệu ghét bỏ khiến tim Tây Mễ rơi vỡ đầy đất.

      Tây Mễ cúi đầu xuống thấp hơn, tựa như
      [​IMG]
      M è o Q u ê n T h ở, Chrisly sắc thích bài này.

    2. huongntd

      huongntd Well-Known Member

      Bài viết:
      6,968
      Được thích:
      13,962
      Chương 11.
      Editor: Nana Trang

      Nam Tinh qua, nhìn thấy Ứng Khúc Hòa vào. ấy nhìn sang Tây Mễ, cuối cùng ánh mắt dừng ở người Ứng Khúc Hòa: "Hai người quen nhau?"

      Lời này ngược lại khiến cho Ứng Khúc Hòa khó chịu, "Câu này hẳn nên để tôi hỏi mới phải."

      Tây Mễ xen vào : "Cái đó... Ứng, tôi gặp chị ấy ở chỗ nộp hồ sơ tham gia "Mỹ vị Trung Hoa", là trùm mỹ thực vô cùng nổi tiếng blog, phòng bếp Nam Tinh."

      " nhìn ra Nam còn có sở thích này."

      Ứng Khúc Hòa từng xem thực đơn của "Phòng bếp Nam Tinh", có sáng tạo, có ý tưởng mới, sắp xếp tuân thủ quy cũ.

      Điều khiến bất ngờ chính là, phòng bếp Nam Tinh, lại là chính Nam Tinh.

      "Khúc Hòa, đây là chó chê mèo lắm lông đấy à?" Ánh mắt Nam Tinh dừng ở tay , nhoẻn miệng cười: "Tay của , có hóa thành Cửu Bạch Cốt trảo tôi cũng nhận ra."

      Ánh mắt Ứng Khúc Hòa vô thức liếc sang Tây Mễ.

      Tây Mễ ngồi ở ghế, ngửa đầu nhìn đôi nam nữ "giương cung bạt kiếm", đột nhiên cảm thấy cái Nam Tinh này và Ứng rất xứng đôi. So với tay Ứng Khúc Hòa, càng thích mái tóc đen kia của Nam Tinh hơn, là đẹp.

      chưa bao giờ dám xa xỉ nghĩ mình có thể nuôi tóc dài, cho dù trốn hôn, suy nghĩ của vẫn bị ông già Tây giam cầm.

      theo bản năng sờ sờ đầu tóc ngắn của mình.

      Cảm giác tự ti tự nhiên sinh ra.

      Nam Tinh hắt hơi cái, xoa xoa đầu mũi đỏ au, lạnh lùng liếc Ứng Khúc Hòa cái: "Sao mỗi lần thấy tôi đều như thấy kẻ địch vậy, có thể cho chút sắc mặt vui vẻ được ?" ấy nhìn Ứng Khúc Hòa, thấy hai chân toàn là bùn hiểu ra: " phải hai người vừa từ núi xuống đấy chứ? Về khách sạn? Tôi lái xe đưa hai người về."

      Ứng Khúc Hòa còn chưa mở miệng từ chối, Tây Mễ giành : "Cảm ơn chị Nam!"

      ...

      Ứng Khúc Hòa bảo tạm thời có việc, về cùng hai , tự mình rời trước.

      Tây Mễ dính ánh sáng của , ngược lại ngồi xe Nam Tinh.

      Nam Tinh mắt nhìn thẳng lái xe, tùy tiện tìm chủ đề hỏi Tây Mễ: "Ngày mai thi đấu, nghĩ ra thực đơn chưa?"

      Bị người đẹp hỏi như vậy, Tây Mễ hề giấu diếm gật đầu : "Nghĩ ra rồi, tôi quyết định làm gạch cua nấm dại."

      "Gạch cua nấm dại?" Nam Tinh nhếch môi: "Đừng độc chết giám khảo đấy."

      Trong lời ràng mang theo ý giễu cợt.

      Tây Mễ vội vàng giải thích : " có, nấu gạch cua chung với nấm dại bị ngộ độc. Tôi cho rằng món ăn dự thi chỉ có sắc hương vị, sáng tạo cũng là điểm rất quan trọng."

      "Tôi hỏi cái gì đáp cái đó. đừng quên, tôi cũng là người dự thi, sợ tôi lấy trộm thực đơn của sao?" Nam Tinh chuyện có chút khách sáo, điểm này ngược lại có chút giống Ứng Khúc Hòa.

      Tây Mễ sửng sốt chút, nhất thời biết nên tiếp thế nào, rất lâu sau mới : "Tôi tin chị, chị là bạn của Ứng."

      Nam Tinh đột nhiên cười lên, giống như nghe thấy truyện cười vậy, "Ai với chúng tôi là bạn?"

      "Vậy là...?" Tây Mễ có điểm khó hiểu.

      Nam Tinh cười nữa, thần sắc nặng nề : "Tôi là đối tượng hẹn hò của ta, còn chưa tới mức là bạn bè, hai chúng tôi vẫn trong thời gian tìm hiểu lẫn nhau, nếu có gì ngoài ý muốn cuối năm kết hôn."

      "..." Tây Mễ đầu đầy mây đen.

      Cho nên đây là... cái quỷ gì vậy? phải là bạn bè? Nếu có gì ngoài ý muốn cuối năm kết hôn?

      Trái tim Tây Mễ trầm xuống, lại cảm thấy chị Nam và Ứng rất xứng đôi, xúc động phát ra từ tận đáy lòng: "Chị Nam, hai người nhất định có thể kết hôn với nhau, tính cách của chị và Ứng có chút... giống, đây có lẽ chính là tính cách phu thê nhỉ?"

      Nam Tinh cười mà .

      Trở lại khách sạn trong lòng Tây Mễ có chút trống rỗng, cụ thể rất khó diễn tả bằng lời là cảm giác gì. ôm cái gùi trở lại sân của khách sạn, ngồi ở dưới cây đa lát, bà chủ dọn dẹp phòng xong ra, nhìn thấy tới đá cái: " nàng thối, em còn biết quay về hả?"

      Bà chủ liếc nhìn bốn phía, hỏi : "Cậu Ứng đâu? về cùng em à?"

      Nhớ tới Nam Tinh, có chút buồn bã mà lắc đầu.

      Bà chủ ngồi xuống bên cạnh , dùng cùi chõ đụng đụng vào mấy cái: "Mễ Mễ, chị cảm thấy cậu Ứng đối với em có chút đặc biệt, có phải cậu ta thích em ?"

      Lỗ tai Tây Mễ nóng lên: "Làm sao có thể... ấy là ông chủ lớn, em chỉ là... chỉ là làm thuê cho ấy. ấy là nhà mỹ thực, em là đầu bếp, chẳng qua đồ ăn em làm vừa vặn hợp khẩu vị của ấy mà thôi."

      "Là vậy sao?" Bà chủ xoa bụng mình : "Có câu châm ngôn là... Nếu muốn bắt lấy trái tim người đàn ông, trước tiên phải bắt lấy dạ dày của người đó, cái miệng độc kia của cậu Ứng dìm chết toàn bộ đầu bếp ở trấn cổ này, vậy mà lại cảm thấy vị đồ ăn em nấu tệ, điều này chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ đồ ăn em làm hợp khẩu vị cậu ta, em bắt được dạ dày cậu ta, trái tim còn xa vời sao?"

      "... Đúng vậy đó, bắt được miệng và dạ dày của lão Khúc, trái tim còn xa nữa, khụ khụ..."

      Sau lưng đột nhiên truyền đến giọng ậm ờ.

      Tây Mễ và bà chủ đồng thời quay đầu lại, biết Điềm Giản đứng ở sau lưng hai người từ lúc nào, tay ôm túi giấy, tay cầm bánh củ cải chiên, miệng đầy đồ ăn, lúc chuyện bọt bơ bay loạn, vì quá nhanh mà dẫn đến bị sặc.

      Điềm Giản quệt quệt miệng qua ngồi xuống, chia hai cái bánh củ cải chiên còn lại trong túi cho bà chủ và Tây Mễ. Sau đó dùng đôi tay đầy dầu mỡ nắm lấy tay Tây Mễ, hơi nhíu mày, muốn lại thôi.

      Bà chủ và Tây Mễ ngừng thở đợi chuyện.

      Rất lâu sau, Điềm Giản tay che
      [​IMG]

    3. ly sắc

      ly sắc Active Member

      Bài viết:
      106
      Được thích:
      78
      Cứ nghĩ đến mấy món ăn trong này thôi thấy đói rồi.

    4. huongntd

      huongntd Well-Known Member

      Bài viết:
      6,968
      Được thích:
      13,962
      Chương 12.
      Editor: Nana Trang




      Khán giả trong khán phòng nhốn nháo lên, ống kính chuyển qua bên Tây Mễ, bàn chỉ có lác đác mấy nguyên liệu.

      Nấm dại làm xong, cũng lấy lòng đỏ trứng vịt muối ra, cũng chuẩn bị xong nồi canh loãng.

      Dân mạng lại bắt đầu bắn bình luận chế giễu:

      "Mấy thứ này có thể làm ra được cái quỷ gì? phải là xào nấm dại, rau trộn với trứng vịt muối đấy chứ?"

      "Tại sao máy quay lại quay ta? có hậu thuẫn tôi ứ tin!! Mau chuyển máy quay qua nữ thần cho tôi!"

      "Bạn à, ấn phía dưới góc phải có thể tự động chuyển cảnh quay nhé."

      "..."

      Canh loãng này Tây Mễ nấu cả đêm, trừ gạch cua, đây là phụ liệu quan trọng nhất của .

      Đây là chương trình trực tiếp, hiểu sao bên ban tổ chức lại có gạch cua, vì quá đột ngột, trong đầu Tây Mễ tự động ra mấy chữ to: Gạch cua vô cớ mất tích, mùi vị canh loãng biến chất, nghi có người lén gian lận ở phía sau?

      Nghĩ đến điểm này, Tây Mễ nhanh chóng cầm muỗng vớt chút canh, đưa lên miệng nếm thử.

      Cũng may mùi vị canh loãng có vấn đề, thấp thỏm trong lòng cuối cùng cũng an tâm lại. Phần lớn ánh mắt của khán giả trong khán phòng và mạng đều hướng về phía Nam Tinh, đề tài thi đấu của ấy là: Vịt. ấy muốn làm món vịt bát bảo hồ lô.

      Trong ống kính, Nam Tinh dùng dao lấy xương vịt, giữ lại da vịt bị phá hư, trong bụng vịt nhét tám loại nhân, dùng dây bó chặt bụng và cổ vịt lại cho ra hình dạng hồ lô, sau đó cho vịt hồ lô vào trong lò vi sóng, chọn chế độ nướng, sau khi ra lò toàn thân đỏ sậm, hấp dẫn chết người.

      Da vịt bóng loáng xuất trong ống kính, màu đỏ sậm khiến người ta có cảm giác mềm dẻo vào miệng là tan ngay.

      Dân mạng nhìn con vịt mà thấy vui tai vui mắt, sảng khoái thư thái, món ăn này tuyệt đối khảo nghiệm kỹ thuật và phương pháp cắt tỉa thâm sâu của đầu bếp.

      Bên Diệp Đậu Đậu cũng chịu yếu thế, tùng thử hoàng ngư ra nồi.

      Sau khi thân cá được trụng dầu tỉa thành hình như con sóc*, nước sốt bóng loáng đập vào ống kính, đánh mạnh vào thị giác người xem, dường như cách màn hình cũng có thể cảm nhận được vị xốp giòn của cá, dân mạng như có thể cảm thụ được nước sốt ở đầu lưỡi.
      (* con sóc tên hán là tùng thử)

      Ông chú JN là người vùng duyên hải, am hiểu làm hải sản, lần này hải sâm ông ta mang đến cũng được lựa chọn kỹ càng, sáng nay mới được chở tới. Mặc dù hải sâm băm đánh vào thị giác như hai món kia, nhưng nguyên liệu cao cấp như vậy đủ để dân mạng liếm láp đầu lưỡi, ảo tưởng vị ngon của nó.

      Thời gian trận đấu kết thúc, Tây Mễ vẫn còn làm.

      nhạc ở sân khấu hiểu sao trở nên khẩn trương, MC vòng, cuối cùng dừng lại ở trước bàn Tây Mễ: "Wow, bốn vị đầu bếp tối nay đúng là khiến cho chúng ta mở rộng tầm mắt nha, so với nhóm đầu bếp truyền thống, nhóm đầu bếp nổi tiếng mạng cũng chịu yếu thế chút nào, món ăn cực kỳ độc đáo! Mặc dù Tây Tây Tây Mễ của chúng ta xảy ra chút cố , nhưng cũng may món ăn hoàn thành, kim thang xào nấm dại của ấy thoạt nhìn vô cùng tốt đấy."

      MC xong câu đó, dân mạng trực tiếp bình luận:

      "Hừ hừ! cửa sau có thể làm được trò trống gì chứ!"

      "Mau chuyển máy quay về phía nữ thần ! muốn xem người cửa sau!"

      "..."

      Ống kính dừng ở món kim thang xào nấm dại, quả tròn do nấm dại tạo thành đắm chìm trong trong kim thang*. Màu của kim thang là màu vàng tươi như hoàng bào, nấm dại trơ trọi trong đó, luôn cảm thấy như thiếu thứ gì đó.
      (* kim là vàng, thang là canh, giải thích ở cuối chương trước)

      MC giới thiệu: " khó có thể tưởng tượng được, trứng vịt muối và canh gà có thể làm ra kim thang nhẵn nhụi như vậy."

      Bốn vị giám khảo, khán giả khán đài nhìn chằm chằm vào màn hình lớn, dĩa* kim thang xào nấm dại được phóng to lên mấy lần, kim thang nhẵn nhụi dùng mắt thường cũng có thể thấy .
      (* dĩa này là dùng dĩa trũng ý)

      Trong lúc dân mạng chuẩn bị châm chọc món ăn thoạt nhìn cực kỳ nhạt nhẽo, trong màn ảnh, Tây Mễ đột nhiên rắc bọt vụn màu xanh vào trong đĩa, bởi vì rất nhiều dân mạng xem quá trình Tây Mễ nấu ăn nên hoàn toàn biết bọt xanh biếc rắc lên là cái gì.

      Trong màn bắn đạn, có dân mạng suy đoán:

      "Thìa là*?"
      (* có tên là khô trà, thìa là cần, ở Nam Cương có tên là cây thìa là)

      "Đệt nó chứ thìa là mà như vậy?"

      "Là rau thơm."

      "Rau thơm làm gì như thế?"

      " là rau thơm nha!! Từ đầu đến cuối tôi đều xem Tiểu Tây Mễ nấu, tận mắt nhìn ấy băm rau thơm ra! Mấy người tin tôi !! Tôi rất mến Tiểu Tây Mễ! Kỹ thuật cắt siêu cấp xịn đấy! Động tác nấu ăn cũng tốt, mấy người đều hâm mộ Nam Tinh, Tây Mễ là nữ hoàng của tôi!"

      mạng nhốn nháo ầm ĩ cả lên.

      Rắc rau thơm hết sáu phút, ống kính nhắm ngay kim thang xào nắm dại hoàn thành, khán phòng, giám khảo xôn xao mảnh. Ngay cả Ứng Khúc Hòa cũng chịu nổi thổn thức.

      Rau thơm được băm bồng bềnh ở kim thang, biến thành thanh long vây quanh "cầu nấm dại" bay lên*. Mùi hương đồ ăn Hoàng thất cao cấp được miêu tả sinh động đập vào mắt, bởi vì màu sắc của món ăn này quá mức trong quý**, bạn nhìn nó, dường như trong dĩa có ánh sáng vàng tỏa ra, thậm chí là ảo giác ánh sáng vàng chói lóa mắt. Lúc bày ra trước mắt giám khảo cùng ba món ăn khác, đều dìm ba món kia trở nên ảm đạm thất sắc.
      (* ý ở đây là bọt râu thơm như chấm thanh long vây quanh những quả nấm hình tròn nổi lơ lửng trong dĩa canh á
      ** trong là trong veo, trong vắt, quý là đắt, cao quý)

      khác biệt giữa Hoàng đế và thổ thân* địa phương.
      (* thân trong thân sĩ)

      khác biệt giữa quý khí trong vắt và hơi thở cường hào.

      So về khí chất, món của Tây Mễ đè bẹp hoa thơm cỏ lạ.

      Dựa theo trình tự món ăn ra lò, bốn vị giám khảo lần lượt nếm vịt bát bảo hồ lô, tùng thử hoàng ngư, hải sâm băm , cuối cùng mới đến kim thang xào nấm dại của Tây Mễ.

      Chia ra nếm bốn món ăn, bốn vị giám khảo bắt đầu đánh giá.

      Giám khảo thứ nhất : "Nhân vịt bát bảo hồ lô dày mềm rải rác, tay nghề và điều phối nước dùng có trình độ chuyên nghiệp. Mặc dù hương vị của tùng thử hoàng ngư và hải sâm băm tệ, nhưng cá nhân tôi càng thiên về vịt bát bảo, cho nên, phiếu của tôi bầu cho Tây Tây Tây Mễ. Lý do tôi trước, sợ cách nghĩ của tôi ảnh hưởng đến vị giám khảo tiếp theo."

      Vị giám khảo thứ hai cười : "Tôi bầu cho vịt bát bảo."

      Vị giám khảo tiếp theo thẳng: "Tôi ăn rau thơm, cho nên phiếu này bầu cho Ông chú JN."

      Tây Mễ, Ông chú JN, Nam Tinh đều được phiếu, trái tim Diệp Đậu Đậu treo lên, ánh mắt tập trung người Ứng Khúc Hòa. Nếu như có được phiếu cuối cùng của Ứng Khúc Hòa, có nghĩa ta được phiếu nào, và được vào vòng tiếp.

      Bốn đầu bếp nổi tiếng mạng, dựa theo kế hoạch ban đầu của ban tổ chức bốn vị giám khảo giữ bốn vị đầu bếp này lại, nhưng Ứng Khúc Hòa thích rạp khuôn, ngồi ở đó im lặng lâu, ngón tay thon dài ngừng gõ mặt bàn, từng phát từng phát, nặng nề như đánh vào trong lòng quần chúng.

      "Tôi bầu cho Tây Mễ."

      Giọng nam trầm lắng vang lên trong micro, hiểu sao lại cho thêm chút từ tính. Dường như có sức mạnh dẫn dắt lòng người, trong vô hình lại giống như vuốt mèo, nhàng gãi lỗ tai người nghe, trêu chọc lòng người.

      Nhóm truyền thống thi đấu ở quảng trường lộ thiên mặc dù cũng có trực tiếp nhưng rất ít người xem.
      Lúc này phát sóng trực tiếp nhóm nổi tiếng mạng, thu hút rất nhiều người sành ăn ngồi xổm ở trước màn hình. thanh này, đám dân mạng rất quen thuộc, màn đạn bắt đầu điên cuồng bắn ra: "Trời ơi!! Giọng này!! Ôi !!"

      "Giọng này giống giọng của chồng tôi quá!!"

      "Ai Mỹ Thực Đạo tham gia chương trình! Mỹ Thực Đạo là giám khảo đó! Trời ạ, ra Mỹ Thực Đạo đẹp trai như vậy? Ông chủ lớn của Ứng Thực Hiên?"

      Ứng Khúc Hòa thu hồi tay, ý thức được có thể bị lộ, lúc tiếp đổi thành giọng khác.

      Dân mạng lập tức thất vọng:

      " phải chồng tôi, nhưng giọng rất giống."

      "Từ hôm nay trở , tôi có thêm ông chồng! Mỹ Thực Đạo là chồnglowns của tôi, Ứng Khúc Hòa là chồng hai của tôi! Meo meo!"

      "..."

      MC đến bên cạnh Diệp Đậu Đậu, duỗi tay ra ôm lấy nàng, " đáng tiếc, Đậu Đậu đáng của chúng ta dừng bước tại đây, thể tiến hành trận so tài tiếp theo. Đậu Đậu, có muốn gì với mọi người ?"

      Diệp Đậu Đậu cúi đầu, vành mắt thoáng ửng hồng, khóe môi vẫn giữ nguyên nụ cười, với Ứng Khúc Hòa: "Tôi muốn mời thầy Ứng xem món ăn của tôi kém món ăn của Tây Tây Tây Mễ ở chỗ nào."

      Vẻ mặt Ứng Khúc Hòa nhạt nhẽo: "Tôi , tại sao luôn có người biết tự lượng sức mình thích hỏi câu này. Kém ở đâu, ánh mắt của biết nhìn sao?"

      tự tay dịch chuyển hai món lại gần nhau, chỉ vào hai món ăn ăn: "Riêng đẳng cấp kém xa đoạn, món ăn của giống như 'Ha, tôi thấp hèn, mau chuyển tôi rời khỏi cái thứ cao quý này '." bắt chước lúc món ăn chuyện, giọng điệu mang theo chút cảm giác hài hước nào, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng lại khiến cho người ta khiếm nhã phì cười. đẩy hai món về phía trước, "Về phần hương vị, qua tự nếm ."

      Diệp Đậu Đậu chịu yếu kém, tới nếm thử món ăn của mình, sau đó ném món của Tây Mễ.

      Người trước quả thực làm da giòn thịt mền, ngọt chua thuần túy tươi mới; nhưng vị của người sau lại khiến vị lôi* của ta đạt đến cảnh giới mới; món của người sau lấy tươi mới làm nền, người trước lập tức lộ ra vẻ đầy mùi béo ngậy.
      (* khí quan cảm thụ của vị giác, phân bố mặt lưỡi, dùng để phân biệt mùi vị)

      Vị tươi mới của nấm dại lan tràn ở đầu lưỡi, dường như khiến ta rơi vào trong sơn thôn mát mẻ sau cơn mưa, bốn phía xanh biếc chói mắt.

      Kim thang nhẵn nhụi lướt qua đầu lưỡi, chưa kịp cảm thụ phối liệu* hòa quyện cùng nước bọt, cái ngon xa xỉ khiến cảm quan của ta bị kích thích, biết là vì thua nên cảm thấy uất ức, hay là vì cái tươi ngon đặc biệt này khiến ta kích động, rơi lệ ngừng.
      (* vật liệu hỗn hợp)

      Quần chúng bàng hoàng, là ăn rất ngon mới có thể khiến cho nữ thần mỹ thực Đậu Đậu rơi lệ sao!

      ít dân mạng bắt đầu xem lại tình tiết Tây Mễ nấu ăn.

      Trong màn ảnh, bởi vì khuôn mặt chưa được trang điểm hoàn chỉnh nên sắc mặt Tây Mễ có phần tái nhợt, nhưng thắng ở tuổi trẻ, da dẻ cực tốt, ánh mắt trong suốt, nhìn lâu cảm thấy tệ chút nào, thuộc về kiểu chợt nhìn thanh đạm như nước, nhìn lâu tựa như nước trong veo.

      Kim thang truyền thống chỉ dùng bí đỏ để chế biến, còn Tây Mễ lại dùng trứng muối vàng của bản địa. Đánh lòng đỏ trứng, sau đó cho vào nồi rồi dùng canh gà hầm từ từ, cầm muôi gỗ dùng thủ pháp đặc biệt khuấy lên, sau đó khống chế độ lửa, kim thang rất nhanh thành hình, hơn nữa hết sức nhẵn nhụi.

      Vì để duy trì vị nước vốn có của nấm dại, Tây Mễ chọn luộc mà chọn hấp, thẳng đến khi nấm dại chín mọng mềm dùng tay viên thành hình tròn, thả vào trong kim thang.

      Phân cảnh băm rau thơm khiến cả đám người sành ăn trợn mắt há mồm, dao phay bay nhanh ở thớt, trong giây lát băm rau thơm thành bọt.

      Kỹ thuật này, phục sát đất luôn!!

      Xem lại trận đấu khiến dân mạng cảm thấy đặc sắc, sau khi kết thúc, fan blog của Tây Mễ từ mấy vạn tăng lên hai mươi vạn, fan sành ăn chân chính bay vọt tới.

      Trở lại hậu trường tẩy trang, Tây Mễ mệt rã rời, nằm thẳng lên ghế sofa.

      Nam Tinh nhìn qua gương: "Biểu tệ, khó trách có thể làm bạn với Khúc Hòa."

      Diệp Đậu Đậu khóc đến mức hai mắt hơi sưng lên, nghe thấy câu này tiếng khóc đột nhiên dừng lại, giống như phát vùng đất mới nhìn Nam Tinh: "Tây Mễ là bạn với giám khảo?"

      Nam Tinh để ý tới ta, thay quần áo, thu dọn đồ xong rời khỏi phòng hóa trang.

      Diệp Đậu Đậu nhìn chằm chằm vào bóng lưng Nam Tinh rời phẫn uất : "Chảnh cái gì mà chảnh chứ? Tây Mễ, trận đấu cuối cùng nhất định phải thắng ta! Chuyện gạch cua, nhất định là do ta làm ra! Nhà ta có quyền có thế, muốn làm ra những chuyện kia dễ như trở bàn tay."

      Tây Mễ nhận được tin nhắn trong blog, bên kia gởi qua đống hình, là chứng cứ Diệp Đậu Đậu mua chuộc người phụ trách nguyên liệu nấu ăn của ban tổ chức.

      Người mật báo gởi ảnh xong còn bổ sung thêm thêm câu: "Tôi là fan của , xin đừng tiết lộ tên id của tôi, Diệp Đậu Đậu là con của tổng đạo diễn bên ban tổ chức chúng tôi, nếu để lộ id của tôi, tôi mất bát cơm này mất. Tôi rất thích , tôi tiếp tục ủng hộ , cố lên!"

      Diệp Đậu Đậu vẫn huyên thuyên bên tai Tây Mễ.

      Tây Mễ nhìn tấm ảnh, lại giương mắt nhìn Diệp Đậu Đậu bề ngoài dịu dàng, lảm nhảm như oán phụ, lâu sau hỏi câu: "Chị hai à, có nghe qua câu này chưa? Thiện ác cuối cùng có báo, đạo trời luôn tuần hoàn, tin ngẩng đầu nhìn xem," ngẩng đầu nhìn trần nhà: "Ông trời quấn nhiễu người đó!"

      Đột nhiên câu khiến Diệp Đậu Đậu sửng sốt.

      Tây Mễ đứng dậy vỗ vỗ vai ta: "Nhân phẩm quyết định trù phẩm*, đối thủ là địch cũng là bạn. Nếu lòng dạ chỉ muốn hạ gục đối thủ mà nghiên cứu trù nghệ, món ăn làm ra chỉ có thể là đồ bỏ ."
      (* trù phẩm là nhân phẩm của người đầu bếp)

      xong Tây Mễ cầm di động xoay người rời , tới cửa lại dừng lại, xoay người hỏi ta: " ăn thử thức ăn cho heo chưa?"

      Diệp Đậu Đậu sửng sốt.

      Tây Mễ nhăn nhăn cái mũi, vẻ mặt ra vẻ hung hãn : " nhất định chưa từng ăn đúng ? Phân chó cũng chưa từng ăn nhỉ? Món ăn làm, hương vị có thể bằng cả thức ăn cho heo và phân chó đấy."

      Tác giả có lời muốn :

      1) Món kim thang xào nấm dại này là có , nhưng cách do tôi viết ra lại khác so với thực.

      Đám mỹ thực này tỏ vẻ nghiện sống tốt rồi, ba ba tôn đạo cho biết: "Thân là nam chính, ngờ tôi lại thua vài món ăn kia.

      2) Thấy lời khiếm nhã của lão Khúc “ai đó” bắt đầu mơ mộng:

      Kim thang xào nấm dại: Cứ nóng lòng muốn rời xa trẫm như vậy, chẳng lẽ trẫm là lũ lụt thú dữ gì sao?

      Tùng thử hoàng ngư: phải phải! Thảo dân chỉ sợ đứng ở đây quấy rầy hứng thú của hoàng thượng.

      Kim thang xào nấm dại: sao, trẫm đặc biệt cho phép ngươi ở lại.

      Tùng thử hoàng ngư: Tạ hoàng thượng ân điển (QAQ ai mau chóng dẫn ta ...)

      Kim thang xào nấm dại: ngươi đứng ở đây mới có thể làm tôn lên cao quý bất phàm của trẫm, sao có thể để ngươi chứ
      M è o Q u ê n T h ở, ly sắcChris thích bài này.

    5. huongntd

      huongntd Well-Known Member

      Bài viết:
      6,968
      Được thích:
      13,962
      Chương 13.
      Editor: Tiểu Lăng
      Beta: Nana Trang

      Tây Mễ học theo giọng điệu của Ứng Khúc Hòa phát cáu với Diệp Đậu Đậu. Có lẽ người, khí thế yếu, giọng cũng mềm mềm, nhưng may nhờ những lời này vốn có sức đả kích mạnh, tựa như làn sóng lớn bỗng chốc đánh ầm ầm vào sau đầu Diệp Đậu Đậu.

      Lúc chương trình được quay xong là chín giờ tối, đường thị trấn cổ vốn ít xe, chỉ có thể bộ về khách sạn.

      Tây Mễ rời từ cửa sau, mà xe Ứng Khúc Hòa lại đợi ở cửa trước. Ứng Khúc Hòa chờ cả tiếng vẫn thấy ra, bảo trợ lý quay lại xem tình hình.

      Mấy phút sau, trợ lý trở về cho biết, Tây Mễ rồi. Ứng Khúc Hòa muốn gọi điện cho Tây Mễ, lại phát mình có số của , thậm chí cả wechat cũng có.

      Trợ lý Chu Minh ngồi vào ghế phụ, cài dây an toàn, cảm khái: “Ông chủ, hôm naycô Tây kia có sức bật rất mạnh, mới hai lăm tuổi có trình độ như vậy, quả đơn giản. Ánh mắt đào móc người của Tổng giám đốc Đại Ứng tồi, blog thôi cũng đào được mầm tốt như vậy.”

      Tổng giám đốc Đại Ứng trong miệng trợ lý là chỉ Ứng Sênh Nam. Vừa xong, Ứng Sênh Nam gọi điện tới.

      Đầu dây bên kia là tiếng Ứng Sênh Nam thở hồng hộc: “Em hai! Giản Giản mất tích rồi, em mau chóng gọi người tìm ở thị trấn cổ xem, đừng để Điềm Hạo tìm thấy trước!”

      “Mất tích?” Ứng Khúc Hòa nhíu mày, “ và Điềm Hạo đều ở thị trấn cổ?”

      Lòng Ứng Sênh Nam nóng nảy như có lửa đốt: “Thằng nhóc Điềm Hạo đó tra được Giản Giản ở trấn cổ lập tức bay tới. Giản Giản gọi điện cho , sau đó điện thoại luôn ở trạng thái khóa máy, Điềm Hạo cũng tìm ấy. Bọn đủ người, em cố gắng tìm người giúp đỡ tay.”

      Tư duy của Điềm Giản khác với người thường, là thiên tài, khả năng ghi nhớ vượt xa người thường, nhưng cũng là ngốc, rất dễ bị lừa. Ứng Khúc Hòa lo lạc đường, mà lại lo bị ai đó có ý đồ xấu lừa .

      ….

      Đường đêm ở trấn cổ tràn ngập yên tĩnh.

      Ánh sáng mờ mờ từ đèn lồng gắng gượng chiếu sáng con đường đá xanh dưới chân Tây Mễ. Quẹo qua con ngõ sâu, quán rượu đặc sắc thu hút chú ý của , trước cửa vào là hồ cá chép nho , giữa hồ là đài phun nước be bé róc rách, tạo hình duyên dáng xinh đẹp.

      Ô cửa sổ gỗ của quán rượu mở rộng, lộ ra ánh sáng màu lam u tĩnh, tiếng đàn guitar cùng giọng ca folk nhàng truyền tới.

      Vừa thắng cuộc thi, lòng Tây Mễ cũng rất kích động, nhưng cái hưng phấn và kích động này lại ai chia sẻ với , nó bị đè nén, thậm chí trở thành áp lực.

      Niềm hưng phấn khi thắng lợi được chia sẻ, nỗi độc đó quả là đáng sợ.

      Trước kia còn có thể lên weibo phát tiết tâm tình, nhưng vừa chớp mắt hơn trăm ngàn fans, khiến dám
      [​IMG]

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :