EM LÀ TÂM CAN CỦA ANH - Gấu Trắng Tròn Tròn

Thảo luận trong 'Truyện Sáng Tác'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nu Gấu

      Nu Gấu Member

      Bài viết:
      28
      Được thích:
      80
      cảm ơn bạn quan tâm đến truyện của mình:012:
      cungquanghang.com cungquanghang.com R I G H Tcungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com L O V E Mong bạn khi đọc nếu có ý kiến gì cứ góp ý giúp mình với nha, để sau này mình có thể viết hoàn thiện hơn đó mà^_^. Thanks bạn nhiều:hoan ho::hoan ho::hoan ho:
      Bri thích bài này.

    2. Nu Gấu

      Nu Gấu Member

      Bài viết:
      28
      Được thích:
      80
      Thời gian như chó chạy ngoài đồng, mới đó mà hơn 3 tháng post bài rồi, biết có ai còn nhớ tui nữa:yoyo26::yoyo26::yoyo26:
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      STORY 14: LÀM LÀNH (PART 2)
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      Thời tiết gần đây có hơi oi bức. Tranh thủ vài phút giải lao ngắn ngủi, Đỗ Tâm gục đầu lên bàn cố gắng chợp mắt lát trong khí mát lạnh của lớp ngữ pháp có gắn điều hòa.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA lim dim, đột nhiên có người vỗ vai : “Đỗ Tâm, dậy , có người tìm cậu kìa!”

      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Đỗ Tâm hé mắt nhìn, ra là bạn lớp trưởng.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Là ai vậy?”. Đỗ Tâm hỏi xong định nhắm mắt ngủ tiếp. Ai ngờ câu trả lời của bạn lại khiến thể ngủ lại được nữa.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Nghe bác Chu ở phòng bảo vệ báo lại hình như là người đàn ông đấy. Bác ấy còn ta nhìn rất phong độ nữa cơ.”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Đỗ Tâm ngồi thẳng dậy, trong đầu hiểu sao lại tự động ra gương mặt của Cẩn Ngôn Thần, tâm tình trở nên căng thẳng, vừa muốn gặp nhưng lại vừa dám gặp.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Nhưng nếu người nào đó phải Cẩn Ngôn Thần sao?
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Theo thấy dường như chằng hề bận lòng gì về việc bỏ nhà , có thể kiên nhẫn chờ cho tới khi bỏ cuộc trước, ngoan ngoãn quay về tìm , nên có lý nào hôm nay đột nhiên lại chạy tới trường tìm cả!
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Khi Đỗ Tâm ra đến cổng trường, liền biết suy nghĩ của mình là đúng.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA người đàn ông đứng dựa vào cửa xe jeep, khi nhìn thấy tới gần liền đứng thẳng dậy, tháo kính mát xuống để lộ ra đôi mắt sâu và ngũ quan ưa nhìn.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA ta nhìn khẽ gật đầu: “Chào , Đỗ Tâm!”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Đỗ Tâm hơi bất ngờ khi nghe thấy giọng của người đàn ông này, nhìn bề ngoài ta vẫn còn khá trẻ nhưng trong giọng lại mang theo thâm trầm mà ở độ tuổi của ta nên có.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Xin lỗi, là ai? Sao lại biết tên tôi?”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Tôi là Lôi Tự, cấp dưới của Cẩn Ngôn Thần tiên sinh. Tôi biết đến tìm gặp thế này có chút đường đột, nhưng bây giờ có thể cùng tôi đến bệnh viện thăm Cẩn tiên sinh lát được ?”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Thần sắc Đỗ Tâm liền căng thẳng: “ ấy sao lại phải nằm viện? xảy ra chuyện gì rồi?”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Trong buổi họp cổ đông hôm qua, bệnh dạ dày của Cẩn tiên sinh đột nhiên tái phát, đau đến mức ngất lịm ngay bàn họp.”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Sắc mặt ta trở nên nghiêm trọng, Đỗ Tâm cũng theo đó mà càng nóng ruột hơn.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Sau khi đưa ngài ấy vào bệnh viện, kết quả kiểm tra cho thấy, do gần đây ngài ấy làm việc quá độ, ăn uống thất thường, lại còn uống nhiều rượu dẫn đến tình trạng xuất huyết dạ dày khá nặng. May mắn là phẫu thuật rất thành công, tình trạng của ngài ấy dần ổn định, nhưng đến giờ vẫn còn hôn mê chưa tỉnh.”

      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Lôi Tự nhạy bén nhìn ra động tác thầm nắm chặt lấy gấu váy của Đỗ Tâm, chí có người lo lắng hoặc sợ hãi điều gì mới làm vậy.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA ta quan sát thay đổi nét mặt của Đỗ Tâm, ngừng lát rồi tiếp: “Dạo gần đây, Cẩn tiên sinh thường xuyên về nhà, thường ngài ấy làm việc đến tận khuya rồi ngủ lại văn phòng, ăn uống qua loa, lại còn uống nhiều rượu. Việc bệnh dạ dày của Cẩn tiên sinh tái phát tuy phải lần đầu tiên nhưng trước nay chưa lần nào nghiêm trọng như lần này.”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Lôi Tự ngước mắt nhìn : “Tôi nghĩ biết nguyên nhân vì sao.”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Nghe đến đây, tâm tình Đỗ Tâm sớm loạn rồi, nhưng vẫn cố gắng duy trì vẻ mặt bình tĩnh:
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA nghĩ nhiều rồi. Nếu tình trạng thực nghiêm trọng như lời , tôi nghĩ nên tập trung chăm sóc tốt cho Cẩn Ngôn Thần hơn là đến đây tìm tôi. Lát nữa tôi còn có lớp học, xin phép!”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA mới quay được vài bước lại nghe thấy tiếng Lôi Tự từ phía sau:
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Tôi đến tìm vì tôi nghĩ người mà Cẩn tiên sinh muốn gặp nhất lúc này chính là . Bởi vì trong lúc hôn mê, ngài ấy luôn miệng gọi tên !”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Đỗ Tâm khựng lại, nghĩ đến bộ dạng nằm giường bệnh của Cẩn Ngôn Thần lúc này, trái tim như bị tách ra vậy. cuộn chặt nắm tay, bằng giọng điệu mà cho rằng rất bình thản rồi nhưng ra, nếu để ý kĩ phát chút run rẩy khác thường.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA phải rằng ấy hôn mê sao? Trong lúc hôn mê ấy gọi tên ai chính ấy cũng biết được, bây giờ nếu gặp tôi chỉ khiến cho tâm tình ấy tệ hơn mà thôi.”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA xong, dứt khoát bỏ nhanh. Lôi Tự nhìn bóng lưng vội vã của khuất sau góc tường với ánh mắt đầy phức tạp, rốt cuộc giữa hai người họ phát sinh hiểu lầm gì mà khiến ấy ràng là rất lo lắng cho Cẩn tiên sinh nhưng lại phải cố làm ra vẻ thờ ơ như vậy?
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA _____________________________________________________________
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Khi Cẩn Ngôn Thần tỉnh lại từ cơn hôn mê sâu, đập vào mắt đầu tiên là trần nhà trắng muốt, mùi thuốc khử trùng có chút gắt mũi khiến khẽ nhíu mày, cánh tay trái vẫn còn gắm kim truyền dịch. chống tay ngồi dậy làm động đến vết mổ, cơn đau nhói khiến đến khi tựa lưng được vào thành giường phải thở dốc mấy lần.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Ngoài cửa sổ, trời cũng sập tối. Lúc này cửa phòng bệnh mở ra, Lôi Tự bước vào. Cẩn Ngôn Thần liếc mắt nhìn qua cái rồi lại nhắm mắt nghỉ ngơi.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Lôi Tự thấy tỉnh liền bước nhanh tới bên giường bệnh: “Ngài thấy trong người sao rồi? Có cần tôi gọi bác sĩ ?”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Cẩn Ngôn Thần mệt mỏi buồn mở mắt: “ cần. Để ta yên tĩnh nằm nghỉ chút là được rồi. Cậu về nước khi nào vậy?”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Khi hay tin ngài ngất xỉu là tôi lập tức về đây.”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA cười cười: “Đừng lo, ta chết được đâu. Vừa hay, nhân dịp này có thể nghỉ ngơi đàng hoàng chút. Những ngày sắp tới, công ty phải nhờ cả vào cậu rồi.”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Xin ngài cứ yên tâm, Cẩn tiên sinh.”. Lôi Tự cúi đầu theo thói quen khi đứng trước người mà lòng kính trọng.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Cửa phòng lại mở ra, nữ y tá vào để thay nước truyền dịch và kiểm tra tình hình vết thương. Sau khi kiểm tra xong, trước khi rời , ta đặt lên tủ đầu giường ly trà còn bốc hơi nóng hổi.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Cẩn Ngôn Thần ngửi thấy mùi trà liền mở mắt nhìn sang bên cạnh, sau đó gọi ý tá lại: “Trà lúa mạch?”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA y tá cười đáp: “Thưa Cẩn tiên sinh, đây là trà mà chúng tôi chuẩn bị dành riêng cho các bệnh nhân ở khu vip này ạ. Hi vọng ngài thích.”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA xong ta liền ra ngoài. Cẩn Ngôn Thần cầm ly lên, nhìn nước trà sóng sánh trong ly, gương mặt cũng rơi vào trầm tư.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Còn Lôi Tự đứng bên cạnh quan sát nãy giờ lại nghĩ, ở nước ngoài cũng lâu, ngờ chất lượng phục vụ ở các bệnh viện trong nước bây giờ lại tốt như vậy, đây còn là bệnh viện tư lớn nhất trong thành phố, đãi ngộ đúng là đặc biệt!
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Cẩn Ngôn Thần từ tốn nhấp ngụm trà, im lặng lúc rồi với Lôi Tự: “Tối nay cậu dẫn hết người bên ngoài cửa về , ta muốn yên tĩnh mình.”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Lôi Tự nghi hoặc nhưng cũng nhiều lời, Cẩn tiên sinh trước nay làm gì đều có mục đích riêng của mình.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA _____________________________________________________________
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Đến hơn 8h tối, Lôi Tự mới dẫn mấy người đàn ông đứng canh ngoài cửa phòng rời . Đỗ Tâm trốn trong góc khuất ở hành lang, nhìn thấy cửa thang máy đóng lại mới thở dài thườn thượt. còn tưởng bọn họ ở mãi chịu chứ, cũng may mấy người ngoài cửa cũng luôn rồi, nếu biết làm sao để vào phòng được nữa.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA quyết định đợi thêm lúc nữa, nhìn đồng hồ gần 10h, chắc lúc này Cẩn Ngôn Thần cũng ngủ, nghe người bệnh rất hay buồn ngủ mà. Hành lang lúc này vô cùng vắng lặng, chỉ có hai y tá ngồi trực ở đầu hành lang bên kia, y tá ban nãy mang trà đến cho Cẩn Ngôn Thần khi nhìn thấy dáng người nhắn thụp thò trước cửa phòng chỉ cười rồi xem như thấy.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Bên này, qua ô kính cửa phòng bệnh, Đỗ Tâm thấy Cẩn Ngôn Thần ngủ, chắc là do tác dụng của thuốc an thần. Thấy vậy, mới rón rén mở cửa, đến bên giường ngồi xuống.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Nhớ lại lúc chiều khi Lôi Tự tới tìm , ta Cẩn Ngôn Thần được đưa tới bệnh viện nào nên Đỗ Tâm đành phải tìm ở những bệnh viện gần Cẩn thị. Bốn bệnh viện trước đều phải, may mà khi tới đây liền tìm thấy. chỉ muốn nhân lúc chưa tỉnh, đến thăm lúc, muốn pha cho ly trà lúa mạch, để khi nào tỉnh dậy là có thể uống ngay.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Ai ngờ đâu mới tới đầu hành lang lại nhìn thấy mấy người đứng lì ngoài cửa, hại dám vào. Sau khi hỏi han kĩ càng chị y tá tốt bụng rằng người vừa mới phẫu thuật dạ dày có thể uống trà lúa mạch được , đành nhờ chị ấy mang trà vào giúp , còn nhờ chị tuỳ tiện nghĩ ra lý do nào đó, chỉ cần đừng là do pha là được.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Đỗ Tâm yên lặng nhìn kĩ Cẩn Ngôn Thần. Người tên Lôi Tự đó quả lừa , bệnh dạ dày của Cẩn Ngôn Thần lần này tái phát đúng là đùa được. Gương mặt nhợt nhạt, thần sắc mệt mỏi, dưới cằm còn lúng phúng vệt râu xanh xanh. đặt tay lên bụng , sờ được miếng băng gạc dày cộm. Nghĩ nghĩ hồi, lại sờ tay lên trán , may quá, có bị sốt!
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Nhìn ly trà bàn vơi nửa, Đỗ Tâm khẽ cười. Cẩn Ngôn Thần dường như ngủ rất say, từng nhịp thở đều đặn. Đột nhiên lại nhớ lại hôm cãi nhau, bộ dạng lúc này khác hằn bộ dạng hung dữ, ngang ngược lúc đó. bỏ lâu như vậy mà chẳng thèm bỏ công tìm , còn vừa nghe tin nhập viện liền lén lén lút lút chạy tới thăm, lẽ trong cuộc chiến tranh lạnh này thua rồi sao?
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA đúng! đâu biết tới thăm , vậy nên cũng thể thua được, cứ để nghĩ là vẫn tiếp tục đấu tranh !
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA cúi xuống gần , thấp giọng : “Em nhất định chịu thua đâu!”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA vừa xong, người ngủ say đột ngột mở mắt ra nhìn , hại giật bắn cả người về phía sau. Nhìn vẻ điềm tĩnh của Cẩn Ngôn Thần, Đỗ Tâm lúng túng túm lấy balo bỏ chạy.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Em khoan !”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Cẩn Ngôn Thần chụp lấy cánh tay kéo lại, mất đà, ngã lên người , cùng lúc đó nghe thấy kêu lên đau đớn. Gương mặt trắng bệch, trán hằn lên gân xanh, mồ hôi cũng bắt đầu rịn ra, Đỗ Tâm hoảng hốt nhận ra nằm đè lên vết thương của .
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Đỗ Tâm nhanh chóng muốn ngồi dậy, lại bị Cẩn Ngôn Thần ôm lại. thở hắt ra, :
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Em đừng động đậy nữa được , lại động vào vết thương của mất!”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Qủa nhiên, Đỗ Tâm ngoan ngoãn ngồi yên lặng trong lòng . Cẩn Ngôn Thần mỉm cười, cơn đau buốt cũng dần dịu lại. Nhìn sang ly trà lúa mạch lạnh bàn, hỏi:
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Trà này là do em pha phải ?”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA liền chột dạ: “ phải là dịch vụ đặc biệt của bệnh viện dành cho các bệnh nhân trong khu vip này sao?”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Em từng tới bệnh viện này rồi à? Biết quá nhỉ?”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Nghe ra giọng điệu châm chọc biết bịa chuyện của , cứng họng, bĩu môi đáp trả được gì.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Sao em biết ở đây?”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Là người tên Lôi Tự tới trường cho em biết.”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Qủa nhiên là cậu ta.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Khi nãy, vừa nhấp ngụm trà, Cẩn Ngôn Thần nghi ngờ là do Đỗ Tâm pha, hương vị đó thể nào nhầm lẫn. Vậy là có thể biết nằm viện, hơn nữa cũng tới đây rồi, chỉ là vẫn muốn đối mặt với . Nghĩ vậy, nên mới bảo Lôi Tự dẫn hết người về, còn người ngoài, liệu có chịu đến gặp ?
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Có thể do quá nhớ , nhớ nhung hương vị của ly trà lúa mạch mà vẫn thường hay pha; cũng có thể là trà lúa mạch vốn dĩ là có mùi vị như vậy chứ phải là do người pha.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA kiên nhẫn nằm giường chờ đợi, biết liệu cuối cùng có phải chỉ đợi được thất vọng hay .
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Đến khi cửa phòng chầm chậm được mở ra, khi mùi hương quen thuộc của tiến đến bên , khi bàn tay mềm mại của đặt lên trán , mới cảm thấy may mắn. may là vẫn còn quan tâm đến như vậy!
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Cẩn Ngôn Thần nhìn , ánh mắt thập phần dịu dàng: “Em còn giận ?”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Đỗ Tâm ngoảnh mặt , muốn bị đôi mắt đó làm cho mềm lòng.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Vẫn còn. Em đến thăm đồng nghĩa với việc em tha thứ cho , em rồi, lần này em nhất định chịu thua đâu!”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Lần này phải cho thấy, sai rồi!
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Cẩn Ngôn Thần thở dài: “Là thua em trước!”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Đỗ Tâm hiểu, im lặng chờ giải thích.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Ngày hôm đó sau khi em bỏ , sau khi bình tĩnh lại rồi, muốn gọi điện tìm em lại phát em mang theo di động. tìm trong danh bạ những số điện thoại em thường xuyên liên lạc, chỉ thấy có duy nhất số của và Lam Lăng. Sau đó gọi cho ấy, quả nhiên ấy ở cùng em. muốn tới nhà ấy để đón em về, nhưng ấy lại em muốn nhìn thấy nữa!”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Ánh mắt Cẩn Ngôn Thần bộc lộ đau thương và uỷ khuất. Có phải nhìn nhầm rồi ? Dáng vẻ này hợp với chút nào!
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Lúc đó nghĩ, em tức giận như vậy, dù cho gì cũng vô ích nên quyết định đợi cho em bình tĩnh lại rồi tới gặp em, vậy nên nhờ Lam Lăng thay chăm sóc em.”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA dối! Nếu vậy bao nhiêu ngày trôi qua rồi, tại sao cũng tới tìm em, ngay cả tin nhắn cũng có.”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Đỗ Tâm uất ức, hai mắt long lanh chực khóc. vội vàng ôm , bàn tay vỗ về vuốt ve má .
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA gạt em. Mấy lần tới trường chờ em tan học để gặp em, nhưng khi nhìn thấy em rồi lại cách nào đứng trước mặt em, biết phải giải thích với em như thế nào.”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA gục đầu vào hõm cổ của , như vô lực: “Dường như , em vẫn sống rất vui vẻ, sợ khi gặp em rồi em em cần nữa. Nếu em như vậy, Tâm Tâm, em phải làm sao đây?”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Người ta thường , khi ngã bệnh là lúc người yếu ớt nhất. ngờ Cẩn Ngôn Thần cao ngạo, băng lãnh thường ngày cũng có mặt yếu đuối như vậy sao? Ngay lúc này, lại phơi bày ra cho thấy hết tất cả, hề che giấu.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Vậy bây giờ em muốn biết tại sao hôm đó lại hành xử như vậy?”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Cẩn Ngôn Thần nhìn , dường như phải đắn đo suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng hồi lâu sau mới lên tiếng:
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Chỉ vì ghen thôi mà.”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Đỗ Tâm ngẩn người, nghe tiếp: “ làm sao chịu được khi thấy em gần gũi với người đàn ông khác, vậy ta còn dám hôn em, là bạn trai của em , có quyền ghen tuông, có quyền tức giận hay sao? vậy, tên đó còn em là điều đẹp nhất trong thanh xuân của , khi nhìn dòng chữ đó chợt nhận ra rằng, là người độc chiếm thời hồi ức tươi đẹp nhất của em, mà trong đó hề có . Chính suy nghĩ em cũng từng thích nhiều như thích khiến kiềm được đố kị. Em ích kỉ cũng được, ngang ngược cũng được, nhưng … Vì em nên mới…Em có hiểu Tâm Tâm?”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA càng lại càng xúc động, đến cuối cùng vẫn là tìm được cách giải bày thích hợp, Đỗ Tâm lần đầu thấy năng luống cuống như vậy. ôm lấy , bàn tay vỗ vỗ lên lưng như dỗ dành đứa trẻ.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Em hiểu rồi mà, cần nữa. hay chê em ngốc, mới là ngốc đấy. Ai mà từng có quá khứ, Lâm Trạch Thuần đúng là mối tình đầu của em, nhưng đó cũng chỉ là “ từng” mà thôi. Đúng, em từng thích cậu ấy, nhưng tại em , em chưa từng ai giống như cả. Lâm Trạch Thuần là quá khứ của em, nhưng tại và tương lai của em, như vậy còn chưa đủ hay sao? Sao lại phải ghen với quá khứ của em cơ chứ?”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Cẩn Ngôn Thần vùi mình trong mùi hương quen thuộc của . tìm đến môi , gắt gao chiếm lấy, cánh tay rắn chắc ghì chặt lấy tấm lưng nhắn và vòng eo mảnh khảnh của Đỗ Tâm. Biết bao nhiêu ngày đêm nhung nhớ cơ thể này, cả mùi hương và hơi ấm này nữa, ngay lúc này dù có ôm chặt hơn bao nhiêu phần, hôn sâu bao nhiêu lần với vẫn là đủ.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Thần, em thở được!”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Khi nghe thấy giọng yếu ớt lẫn trong hơi thở gấp gáp, Cẩn Ngôn Thần mới lưu luyến rời môi nhưng giữa hai cơ thể vốn dĩ hài hoà với nhau trong từng đường nét vẫn có chút khoảng cách nào.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Cẩn Ngôn Thần tựa vào trán điều chỉnh nhịp thở. Đỗ Tâm hỏi :
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Nghe dạo này thường về nhà, còn hay làm việc tới tận khuya, ăn uống qua loa, lại còn uống nhiều rượu nữa?”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Ừm.”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Còn trả lời tênh như vậy! có biết vì vậy nên mới bị xuất huyết dạ dày ? Bình thường chẳng phải chăm sóc em rất tốt sao, vậy tại sao với bản thân mình lại lơ là như vậy?”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA nhắm mắt hưởng thụ làn da mịn màng cổ , đầu mũi chen vào giữa những sợi tóc đen dài:
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Ở nhà đâu đâu cũng thấy hình bóng của em, ban đêm lại trống trải đến ngủ được, dần dần muốn về nữa. Còn việc ở công ty dạo gần đây quả là nhiều hơn bình thường, nên thể ăn uống đúng giờ được.”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Còn việc uống nhiều rượu sao?”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Cẩn Ngôn Thần thở dài lười nhác: “Đó là vì có người pha trà lúa mạch cho .”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Đỗ Tâm nhịn được đánh cái, giọng mắng: “Chỉ giỏi nguỵ biện. Em nghiêm túc đó, thấy lần này bệnh dạ dày của tái phát nghiêm trọng như thế nào sao? Sau này đừng uống nhiều rượu nữa được ?”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Cẩn Ngôn Thần ngồi thẳng người dậy: “Được. Em muốn làm gì cũng được.”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA nhìn lên đồng hồ tường, hơn 11h đêm rồi nên quay sang với : “Tối nay em ngủ lại đây !”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Đỗ Tâm nhìn đồng hồ, đúng là trễ . May mà trong phòng có kê chiếc giường đơn dành cho người đến thăm bệnh ngủ lại qua đêm. Sáng mai có tiết học, cũng cần gấp gáp.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Cũng được, vậy em qua giường kia ngủ, nghỉ ngơi .”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Vừa đứng dậy lại thấy Cẩn Ngôn Thần vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh: “Giường này vẫn còn chỗ trống mà.”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA được. bị thương, lỡ ban đêm em mê ngủ quơ tay múa chân làm động đến vết thương của sao? Em vẫn nên nằm riêng hơn.”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA rồi, dứt khoát đến giường bên kia nằm xuống, đắp chăn, chuẩn bị ngủ . Trước khi ngủ còn hướng về phía Cẩn Ngôn Thần chúc ngủ ngon.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Người bên này chỉ đành ngậm ngùi đưa tay tắt đèn cho dễ ngủ, để rồi sau đó cứ liên tục ngóc đầu nhìn về phía , trong lòng vô cùng thoải mái, vô cùng vui vẻ.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA _____________________________________________________________
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Giữa đêm, Đỗ Tâm bị đánh thức bởi những tiếng rên đau khe khẽ. ngồi dậy, vội tới giường Cẩn Ngôn Thần kiểm tra tình hình. thấy mặt mày nhăn nhó, liên tục lấy tay ôm chỗ vết mổ.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA làm sao vậy? Có phải vết mổ bị bung chỉ rồi ? Để em gọi bác sĩ.”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA Đỗ Tâm vừa định bấm chuông ở đầu giường liền bị ngăn lại: “Chắc nghiêm trọng như vậy đâu. Hay em xem qua giúp chút, nếu bị bung chỉ hẵng gọi bác sĩ.”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Được.”. Đỗ Tâm ngồi lên mép giường, hơi cúi thấp người để quan sát kĩ hơn, bàn tay vừa lật áo lên để kiểm tra liền bị Cẩn Ngôn Thần bất ngờ kéo đến nằm bên cạnh .
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA để gối đầu lên cánh tay, ôm dính sát vào bên người.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA hết đau rồi à?”, Đỗ Tâm hết sức nghi hoặc.
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Ừ, hết đau rồi.”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Nhưng ràng khi nãy em thấy đau đến mặt mày biến dạng, trán còn chảy cả mồ hôi nữa mà.”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA nhìn nhầm rồi sao?
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA “Khi nãy đúng là đau , nhưng giờ hết rồi.”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA à?”
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA!”. Vẻ mặt đau đớn vừa rồi biến đâu mất, Cẩn Ngôn Thần nhắm mắt nhưng miệng vẫn nén được mỉm cười thoả mãn vô cùng.

      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA P/S: LÂU POST BÀI 1 PHẦN LÀ VÌ BẬN, 1 PHẦN LÀ TẠI TÔI CHƯA NGHĨ RA PHẢI CHO 2 NGƯỜI NÀY LÀM LÀNH NHƯ THẾ NÀO ĐÂY:4::4::4: VÀ ĐÂY LÀ KẾT QUẢ CỦA "3 THÁNG VÒ ĐẦU BỨT TÓC BẰNG 2 NGÀY CAO HỨNG" CỦA TÔI:th_17:
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      cungquanghang.com N G H I cungquanghang.com H O A Ncungquanghang.com ANHSAMAcungquanghang.com ANHSAMA
      Last edited: 17/8/18
      Chrisseattle thích bài này.

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :