1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Gái ế khiêu chiến tổng giám đốc ác ma - Tịch Mộng (c325) HOÀN CHÍNH VĂN

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      ế khiêu chiến tổng giám đốc ác ma

      [​IMG]
      Tác giả: Tịch Mộng.

      Tình trạng: Hoàn

      Editor: vinhanh-annkasi, Mia Leo, tiểu tâm tâm, vyyên9x, Dạ Nguyệt Hân, vuvu147...(Hồ Thiên Cung), Hân Nghi, vandamphongkhinh

      Beta: vinhanh-annkasi, tiểu tâm tâm.

      Giới thiệu:




      Từ bọn họ là đôi oan gia thường hay tranh cãi nhau, vì muốn trả thù , trước khi rời khỏi lén trộm quyển nhật ký mà quý nhất, kể từ đó trở thành kẻ vạn kiếp bất phục.

      Trước đêm đám cưới, biết được vị hôn phu bắt cá hai tay, biết mình nằm mơ suốt mười năm hay, chỉ trong chốc lát liền vỡ vụn. Vì muốn trả thù, mang theo bạn trai mới của mình, đến tham dự hôn lễ của vị hôn phu

      cho rằng chỉ là chàng trai bình thường gặp ở đường, nhưng ngờ con người đó lại là người thừa kế đáng giá vạn triệu, con số khiến nhiều phải thèm thuồng vị thiếu gia giàu có này.

      Phong Khải Trạch: người thừa kế duy nhất của tập đoàn Phong Thị, làm việc thần bí, lại quyết đoán và dứt khoát, nham hiểm xảo trá, đương nhiên là con quỷ hóa thân, tình bất định, danh tiếng vang dội, nhưng lại ít người biết đến bộ mặt kia của .

      Cứ tưởng chỉ là trò đùa giỡn, nghĩ tới tạo hóa trớ trêu người, giả hóa ra làm .

      Do vô tình, hay cố ý, thúc đẩy kết quả như vậy?

      Ngày đám cưới của ta, dẹp bỏ tình cảm của chính mình thành từng mảnh, trong cơn say mơ màng.

      Vào ngày kế tiếp tỉnh lại, trời đất quay cuồng, toàn thân rụng rời, xưa nay chưa từng có, vả lại bên cạnh là tên đàn ông lộ ra nửa thân để trần, làm cho điên cuồng la hét.

      "A ——"

      Hàng lông mày kiếm của chàng trai bất động, cánh tay dài duỗi ra, đè xuống, hạ thấp giọng : “Bảo bối của , sinh lực em vẫn luôn tràn đầy như thế này sao.”

      “Ai là bảo bối của ?”

      “Ở thế giới này, ngoại trừ em ra, còn ai xứng làm bảo bối của .”

      Các file đính kèm:

      Last edited by a moderator: 26/2/15
      tart_trungfujjko thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      http://***************.com/images/spacer.gif


      http://***************.com/download/file.php?id=9946%20alt=




      http://***************.com/images/spacer.gif


      Chương thứ 001: Mười năm vỡ mộng.

      Ngày 5 tháng 3 năm XXXX, trời trong xanh.

      Hôm nay, tôi với con khỉ cãi nhau trận ầm ĩ, lại còn đánh nhau, tôi bị thương, cậu ta cũng bị thương, tôi biết là lỗi của tôi, tôi nên mắng cậu ta là kẻ có ba, cho nên tôi quyết định, ngày mai lén nhét trái táo vào trong cặp của cậu ta, tỏ ý xin lỗi.

      Ngày 7 tháng 4 năm XXXX, trời u, nổi cơn mưa phùn.

      Hôm nay thi cuối kỳ, mẹ làm rất nhiều món ăn trưa cho tôi đem đến trường học. Tôi biết con khỉ hôm nay vẫn ăn cơm trắng với rau củ, nên tôi dùng mọi cách, cố ý chơi đoán số thua cậu ta, để cùng nhau đổi thức ăn trưa.

      Phong Khải Trạch mở quyển nhật ký cũ ra đọc, thuận tiện lật ra trang thứ hai xem, mỗi lần đọc, cảm giác trong lòng có chút ngọt ngào, mỗi khi tâm tình tốt, lật nhật ký ra xem, bởi vì mỗi khi đọc quyển nhật ký này làm cho tâm tình dịu rất nhiều, mọi phiền não đều tan biến hết.

      Mười sáu năm trước, cho rằng luôn tìm cách chống đối khắp nơi, nên vì muốn trả thù , lén trộm quyển nhật ký quý của , từ đó biến mất khỏi cuộc đời .

      Mười sáu năm trôi qua, đọc thuộc hết nội dung trong quyển nhật ký, ghi nhớ vào trong đầu, khắc sâu trong lòng mình.

      Chẳng qua biết , giờ như thế nào?

      —————

      Tạ Thiên Ngưng ngồi toa xe điện, xuyên qua đường phố tấp nập.

      Hôm nay là sinh nhật Thiếu Hoa, cố ý xin nghỉ phép nửa ngày định về nhà chuẩn bị bữa tối thịnh soạn cho , cùng ăn mừng sinh nhật.

      Vào mười năm trước, lúc ba qua đời, đem giao cho Ôn Thiếu Hoa, để chăm sóc cho cả đời, cũng vì vậy, trở thành vị hôn thê của .

      Trong mười năm, xem như mọi thứ có được, mỗi việc làm đều luôn nghĩ đến .

      Chỉ còn vài ngày nữa, bọn họ chính thức kết hôn, hết kỳ vọng của mình vào việc này.

      mặt Tạ Thiên Ngưng mang theo nụ cười hạnh phúc, sau đó ra khỏi toa xe điện, đến khu chung cư yên tĩnh, xe dừng lại ở bãi đậu, lấy nón bảo hiểm xuống, để ý đến đầu tóc rối tung của mình, mà nhanh chóng chạy lên lầu.

      Giờ là ba giờ chiều, người trong nhà chắc đều ra ngoài làm việc, cho nên cần nhấn chuông cửa, trực tiếp dùng chìa khóa mở cửa ra.

      Khi vừa vào cửa, thấy sàn nhà trải đầy quần áo, bị chấn động ngay lập tức, cho rằng có trộm lẻn vào.

      Nhưng khi nhìn kỹ lại, đồ đáng giá trong phòng khách vẫn còn, hơn nữa cũng mất mát cái gì, duy nhất sàn nhà có nhiều quần áo, chắc chắn phải bị trộm.

      Từ phòng khách đến phòng ngủ, trải đầy quần áo sàn, có quần áo đàn ông với phụ nữ, ngay cả quần áo lót cũng có.

      Lúc này, trong phòng ngủ truyền đến thanh kích tình mờ ám.

      Cửa phòng khóa, đứng bên ngoài có thể nhìn thấy được tình hình bên trong rất ràng.

      Trong phòng, vị hôn phu của với em họ, trắng trợn ở giường mây mưa triền miên, cần hỏi gì, cần gì, tất cả mọi việc đều diễn ra ràng trước mắt.

      Tim , đột nhiên đau đớn vỡ vụn.

      Sống trong mộng mười năm, nháy mắt vỡ tan tành.

      Người giường triền miên với nhau, hình như nhận ra có việc gì khác thường, lập tức dừng lại.

      Ôn Thiếu Hoa thấy có người bên ngoài, trong ánh mắt liền thoáng qua tia đau lòng cùng hốt hoảng, nhưng rất nhanh tan biến, từ từ bước xuống giường, cầm quần áo ngủ bên cạnh mặc vào.

      Tạ Minh San cũng phát ra có người bên ngoài, vội vàng cầm chăn lên che thân thể trần trụi của mình, căng thẳng đến cà lăm: “Ai ngoài đó, là chị họ sao, chị họ, sao chị lại trở về vậy?”

      Giờ mới ba giờ chiều, bình thường chị họ đến sáu giờ mới tan ca trở về, sao hôm nay đột nhiên lại về sớm chứ?

      (edit: để bắt gian chứ chi, muốn cào này ghê)

      “Nếu tôi trở về sớm, e rằng cả cuộc đời này của tôi thể nhìn thấy tiết mục đặc sắc như vậy?” Tạ Thiên Ngưng kìm nén nước mắt, mỉm mai hỏi.

      muốn xin nghỉ, vì khi xin nghỉ mất tiền thưởng chuyên cần trong tháng. Hôm nay vì sinh nhật của vị hôn phu, đành xin nghỉ, buồn cười nhất lại nhìn thấy và em họ lúc lửa tình bốc cháy.

      http://***************.com/images/spacer.gifhttp://***************.com/images/spacer.gifhttp://***************.com/images/spacer.gif
      http://***************.com/images/spacer.gif
      http://***************.com/download/file.php?id=9955%20alt=


      http://***************.com/images/spacer.gifhttp://***************.com/images/spacer.gifhttp://***************.com/images/spacer.gif

      Chương thứ 002: Hủy hôn ước.

      Tạ Minh San có chút khẩn trương, trong mắt ánh lên vẻ phục, thúc đẩy Ôn Thiếu Hoa tiến lên, để cho tự mình giải thích.

      Nhưng rất hy vọng ta đem mối quan hệ của bọn họ ra.

      Ôn Thiếu Hoa mặc dù là vị hôn phu của chị họ , nhưng hai người họ chung sống với nhau gần mười năm, tình cảm nhạt như nước lã, đừng xảy ra quan hệ nam nữ, ngay cả nắm tay cũng là việc khó khăn.

      Ở trong xã hội phóng khoáng đại, nào có cặp tình nhân như vậy, so với bạn bè bình thường còn thấy bình thường hơn rất nhiều.

      Cũng chỉ vì ta quá bảo thủ, cho nên Ôn Thiếu Hoa mới bị làm cho động lòng, hai người liền quan hệ lén lút với nhau, mà cũng rất thích ta.

      Mặc dù Ôn gia phải là gia đình giàu có nhất, nhưng cũng được xem như là gia đình khá giả, nếu gả cho ta, thế nào cũng là thiếu phu nhân của gia đình quyền quý.

      "Thiên Ngưng, nếu phát , tôi cũng muốn giấu giếm nữa, tôi chút tình cảm nào với cả, nếu phải do hai bên gia đình định sẵn hôn hai ước cho chúng ta, bằng chúng ta thể nào có chuyện kết hôn này." Ôn Thiếu Hoa bất đắc dĩ , cố gắng ra hết tất cả những lời được giấu tận trong đáy lòng của suốt mấy năm qua.

      phải loại phụ nữ thích, quá bảo thủ, làm vợ chồng chưa cưới gần mười năm, ngay cả nụ hôn cũng được hôn, nhiều lắm chỉ nắm tay mà thôi.

      Cái này có thể được xem như là vị hôn phu, vị hôn thê sao?

      " thích em, tại sao đến bây giờ mới chịu ra chứ?" Tạ Thiên Ngưng rống to chất vấn, tâm tình rất kích động, giận đến muốn đánh người.

      Mười năm, mười năm trôi qua, ra đều sống trong trò lừa bịp.

      "Nếu như tôi lấy , ba tôi để cho tôi thừa kế gia sản của ông ta, cách khác, cưới , tôi trở thành người trắng tay. Tôi biết làm như vậy rất ích kỷ, nhưng tôi cũng từng thử tiếp nhận , nhưng tôi lại thể nào chịu nổi, tôi ghét nhất loại phụ nữ đơn thuần giản dị như . Dĩ nhiên, tôi hiểu phải là người hay giả bộ, nhưng năm nay 28 rồi, cùng chồng chưa cưới nắm tay nhau mà còn ngại ngùng mắc cỡ như nữ sinh mới lớn, ở trong mắt tôi, đây chính là giả tạo. Nếu như phải ba cứ ép buộc tôi mãi, cho đến bây giờ tôi vẫn thể nào đồng ý chấp nhận kết hôn với ."

      Ôn Thiếu Hoa càng càng tức giận phẫn nộ, giống như mình chính là người chịu nhiều uất ức khổ sở.

      " thích tôi, có thể sớm cho tôi biết, tôi tuyệt đối buông tay ra. Nhưng chỉ vì thừa kế gia sản, mà nhẫn tâm làm uổng phí hết mười năm thanh xuân của tôi, Ôn Thiếu Hoa, quả tên khốn kiếp." Tạ Thiên Ngưng rất đau lòng, người cảm thấy bị uất ức là mới đúng, vì vậy liền bước thẳng vào trong phòng, hung hăng quăng cho cái tát đau rát.

      Chát——

      Thanh cực kỳ vang dội.

      Ôn Thiếu Hoa đứng bất động, dù bị cái tát tay, nhưng lại có chút tức giận.

      Tạ Minh San đối với việc này rất bất mãn, vì vậy tức giận : "Chị, điều này thể nào trách chỉ mình Thiếu Hoa được, những năm nay ấy cũng rất đau khổ, ấy thích chị chút nào, lại phải ép buộc chính mình duy trì quan hệ vị hôn phu với chị, điều đó dễ dàng đối với ấy."

      " như vậy giống như người sai chính là tôi? Vị hôn phu của tôi cùng em họ tôi vụng trộm, kết quả người sai lại là tôi, đúng là buồn cười mà!"

      "Bất kể ai đúng ai sai, tôi hôm nay cũng phải . Nếu như có thể tiếp nhận những gì xảy ra vào hôm nay, hôn lễ của chúng ta tiến hành theo định, nhưng nếu như thể tiếp nhận nổi, vậy cứ chủ động hủy hôn ." Ôn Thiếu Hoa muốn thêm lời nào nữa, lạnh lùng ném cho hai lựa chọn.

      Đối với người đàn bà này, chịu đủ rồi.

      Cùng người phụ nữ thích cứ giữ quan hệ suốt mười năm, những ngày đó dường như sống trong địa ngục.

      "Nếu như tôi chủ động hủy hôn ước, có thể thừa kế gia sản, phải ?"

      " sai."

      "Chị, nếu như chị và Thiếu Hoa hủy hôn ước rồi, em cùng ấy kết hôn. Nếu như chị cố ý muốn cùng ấy kết hôn, sau khi Thiếu Hoa cưới chị xong cũng đến ở cùng em thôi, thay vì như thế, chi bằng chị cứ nên tự mình chủ động hủy bỏ hôn ước này ." Tạ Minh San kéo cánh tay Ôn Thiếu Hoa, trông rất thân mật.

      Ôn Thiếu Hoa đẩy ra, mặc dù đứng bất động, nhưng lại làm cho người ta thoáng cảm giác rất phối hợp.

      Thấy tình cảnh như vậy, Tạ Thiên Ngưng thể tiếp tục chịu đựng được nữa, hét lớn lên: "Được, tôi hủy bỏ hôn ước này."

      xong, khóc rống chạy ra ngoài.
      tart_trung thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 003: Mượn rượu giải sầu

      Ôn Thiếu Hoa chạy ra ngoài để đuổi theo ấy, trái lại còn tỏ vẻ vui mừng hơn.

      Chỉ cần Tạ Thiên Ngưng đồng ý hủy bỏ hôn ước, như vậy mọi chuyện đều thực đúng theo ý nguyện của chính mình, vậy có thể cưới Tạ Minh San rồi.

      Tạ Minh San cũng rất vui mừng, nhưng vẫn giả vờ làm bộ dạng ngây thơ: "Thiếu Hoa, phải nên đuổi theo chị ấy sao?"

      Trời mới biết, tuyệt đối muốn đuổi theo ta.

      "Chuyện như vậy rồi, cần gì đuổi theo nữa chứ? ấy phải là mẫu người mà thích, có lẽ nên ràng sớm hơn chút, đối với ấy và cả , đều tốt hơn." Ôn Thiếu Hoa lạnh nhạt giải thích, sau đó ánh mắt hướng sang người phụ nữ bên cạnh mình, vui mừng hôn cái.

      "Ngộ nhỡ chị ấy xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?" làm nũng ở trong lòng ngực , liền hỏi ngay, trong ánh mắt tràn đầy nũng nịu, cả chút sức lực cũng có.

      "Em muốn đuổi theo ấy sao?" Thiếu Hoa làm bộ muốn ra cửa.

      " muốn." Tạ Minh San quýnh lên, đem kéo trở lại, muốn để cho .

      Từ rất thích , thầm mến từ rất lâu rồi, giờ mới có cơ hội cùng tiến thêm bước trong mối quan hệ, rốt cuộc cũng có thể quang minh chính đại ở cùng với , càng phải nắm chặt cơ hội lần này.

      Ôn Thiếu Hoa đuổi theo, nhưng trong lòng lại cảm thấy lên chút buồn bã.

      Mặc dù thích Tạ Thiên Ngưng, nhưng sao nữa cũng quen biết nhau mười năm, thấy đau lòng như vậy, cũng có chút áy náy.

      vậy, lại đuổi theo , bởi vì làm vậy mới có thể cắt đứt mọi suy nghĩ trong lòng , mới có thể bắt đầu cuộc sống mới.

      Tạ Thiên Ngưng chạy ra ngoài, lúc đầu vẫn còn chạy chậm, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn xem Ôn Thiếu Hoa có đuổi theo hay , nhưng nhiều lần nhìn lại, thậm chí bước chân càng chậm dần, cũng thấy đuổi theo, tâm tư càng lạnh hơn, cuối cùng giống như cái xác hồn, thất thần đường.

      Nhìn những đôi trai vô cùng hạnh phúc cùng bên nhau đường phố, giống như là nhát đao sắc nhọn, đâm từng nhát vào trong trái tim , có thể cảm nhận trái tim của mình rỉ máu, dần dần, chết lặng.

      Trái tim, bị tổn thương rất đau làm cho càng trở nên tê dại, còn chút cảm giác nào.

      Mười năm bỏ ra, đổi lấy là kết cuộc này, nếu như có thể, hi vọng hôm nay nên đến nơi đó.

      Tạ Thiên Ngưng vẫn mãi mà nên về đâu, biết đâu là điểm cuối, đâu là nơi bắt đầu, đột nhiên cảm thấy mình giống như đứa bé bị lạc phương hướng, tìm được đường về nhà.

      Lúc này, chú ý thấy bên cạnh mình có quán rượu, nghĩ chút, rồi tiến vào.

      Đều uống rượu có thể giải sầu, cần Nhất Túy Giải Thiên Sầu. ( dùng rượu để hóa giải mọi buồn phiền).

      Lúc này là buổi chiều, trong quán rượu có nhiều người, chỉ có vài người đàn ông ngồi chung với nhau cùng uống rượu, có hai người đàn ông ngồi gần cửa sổ, xem ra họ đến đây phải tới để uống rượu, mà tới đây để cùng tán gẫu.

      Tạ Thiên Ngưng đếm xỉa đến những người khác, vào tìm lấy chỗ ngồi vắng vẻ ngồi xuống.

      Nhân viên phục vụ bước tới, lễ phép hỏi: "Tiểu thư, xin hỏi có muốn ăn chút gì ?"

      "Rượu, cho tôi loại rượu mạnh nhất, tôi đến đây muốn uống rượu để giải sầu."

      "Hả ——"

      Nhân viên phục vụ có chút ngây ngốc, lúc sau mới trả lời: "Tiểu thư, giờ chỉ có mình, ngộ nhỡ uống say, e rằng tốt lắm, hay tìm những người bạn của tới ."

      Người đến để mượn rượu giải sầu, nhất định uống đến say mèm, có bạn bè cùng, làm khổ cho quán rượu của bọn họ.

      "Các mở cửa làm ăn, phải vẫn luôn chú trọng số lượng khách hàng vào đây sao? người đến cũng phải là khách hàng sao?" Tâm tình Tạ Thiên Ngưng được tốt lắm, nên cũng thèm quan tâm đến quy định.

      Nhân viên phục vụ thấy tinh thần khách hàng có chút tốt, nên dám cùng tranh luận, trực tiếp lấy rượu cho , nếu như uống say , cứ ném thẳng ra ngoài cửa lớn.
      Chương 004: Say rượu nổi điên

      Tửu lượng của Tạ Thiên Ngưng rất tệ, mới uống ly bắt đầu say khướt, ngồi ghế cứ ngã trái ngã phải, tự mình lầm bầm, có lúc còn quát tháo, còn thét lớn lên mắng chửi.

      “Ôn Thiếu Hoa, cái tên lăng nhăng kia, cái đồ lường gạt kia.”

      “Cái đồ lường gạt này, đồ lường gạt, sao có thể đối xử với tôi như vậy, sao có thể chứ?”

      Hai người đàn ông ngồi bên cạnh, đối với tình cảnh này có chút bất mãn, chân mày thoáng chốc nhíu lại.

      Đường Phi hiểu vấn đề này, vì vậy chủ động đề nghị. “ Hay là chúng ta đổi chỗ khác ?”

      Phong Khải Trạch vẫn cứ trì hoãn, mặt lạnh như băng, giọng : “, cứ vậy , tâm tình của tôi hôm nay cũng tệ lắm, muốn so đo với bị thất tình.”

      “Được rồi. Cậu chỉ mới vừa về nước, có cần về trước để gặp Phong tiên sinh hay không____” Lời Đường Phi còn chưa hết, liền bị tiếng mắng to cắt ngang, làm cho gương mặt cũng bị kéo xuống thấp, vô cùng vui.

      Giờ làm chuyện chánh , lại bị bà điên ở bên cạnh phá rối, đúng là dễ chịu, nhưng lại có người cố ý muốn đổi nơi khác, cũng còn biện pháp.

      “Đồ lường gạt, tất cả đều là đồ lường gạt, các người gạt tôi, dám gạt tôi, Ôn Thiếu Hoa, chính là tên lường gạt nhất thế giới, tôi hận , tôi hận .”

      “Rốt cuộc tôi làm sai điều gì, mà các người lại đối xử với tôi như vậy, tại sao hả?”

      Tạ Thiên Ngưng uống rượu rất kém, lúc này giống như người điên, cầm chai rượu lắc lư, trong miệng gào thét chửi loạn, hoàn toàn quan tâm đến hình tượng của mình, chỉ muốn phát tiết những căm phẫn trong lòng .

      Lòng lương thiện của bị tổn thương, cảm giác như người sắp chết, trong đầu đầy hình ảnh triền miên của Ôn Thiếu Hoa và Tạ Minh San.

      “Ôn Thiếu Hoa, tên lường gạt giết người bằng ngàn đao kia, tôi hận , tôi hận .”

      “Làm sao có thể lừa gạt tôi như vậy, lừa tôi trong suốt mười năm, sao có thể làm như vậy với tôi chứ?”

      Nhân viên phục vụ bên cạnh nhìn bất đắc dĩ, muốn đến khuyên nhưng lại dám sợ gây ra phiền toái gì, vẫn thể làm gì khác hơn là cứ đứng im.

      Đường Phi cố nhẫn nhịn, bất kể người bên cạnh cứ nổi điên, vẫn tiếp tục chuyện chính: “Khải Trạch, Phong tiên sinh có ý là____”

      Giống như, lời còn chưa hết, lại bị ngắt ngang.

      Nhưng lúc này phải do Tạ Thiên Ngưng cắt ngang.

      Phong Khải Trạch biết muốn gì, vì vậy trực tiếp chặn đứng lời của , lạnh lùng cảnh cáo: “Đường Phi, chuyện riêng của tôi tốt nhất cậu bớt can thiệp vào, nếu như cậu vẫn cứ muốn tiết lộ hành tung của tôi, vậy giữa chúng tôi chỉ còn lại chủ tớ, còn tình bạn nữa.”

      câu cảnh cáo, khiến Đường Phi dám nữa, đành phải cúi đầu.

      Từ lúc mười tuổi, biết cái tên đại thiếu gia của Phong Gia là kẻ rất lạnh lùng, mười sáu năm trôi qua, tình cảm giữa họ chỉ luôn quanh quẩn với tình cảm chủ tớ, có lúc bọn họ giống như bạn bè, nhưng lại có lúc giống như chủ tớ, điều này làm cho vĩnh viễn dám vượt qua giới hạn.

      chỉ là người giám sát cậu con trai của Phong Gia, vì có quan hệ với Phong Gia, nên mới có cơ hội được học tập trong môi trường của người giàu có, cũng vì vậy mà mới có thể đứng vững ở trong đế quốc Phong Thị.

      Cho dù như thế, thân phận của vẫn chỉ là người làm của Phong Gia.

      “Đường Phi, cậu về trước , cậu là người thông minh nên biết mình nên làm như thế nào rồi chứ.” Phong Khải Trạch trầm mặc hồi, hạ thấp giọng mở miệng, muốn Đường Phi rời .

      “Được, tôi hiểu rồi.” Đường Phi nhiều lời, liền đứng dậy, trực tiếp rời .

      Trong quán rượu vắng người, nhưng vẫn cứ ồn ào mãi.

      Lần này Tạ Thiên Ngưng lại càng quậy điên hơn nữa, cầm chai rượu lên, đứng dậy, bước loạn choạng cứ ngã qua ngã lại, trong miệng tiếp tục lầm bầm mắng chửi người.

      “Ôn Thiếu Hoa, tên lăng nhăng giết người bằng ngàn đao kia, tôi nguyền rủa cả đời này có được hạnh phúc.”

      Mắng xong câu, liền giơ chai rượu lên, sau đó cầm chai rượu lên đổ vào trong miệng mình, uống ừng ực.

      Kết quả trọng tâm giữ vững, ngã ngồi xuống dưới đất, chai rượu trong tay cũng rơi xuống vỡ nát.

      Xoảng______

      đất đầy mảnh vụn, hơn nữa rượu lại còn bắn lên quần của người khác.

      Người này phải ai khác, chính là Phong Khải Trạch.


      Chương 005: Nhầm người


      Phong Khải Trạch vốn định ngồi chút, nhưng vạn lần nghĩ tới, người say bên cạnh lại tới chỗ , hơn nữa còn té ở dưới chân , chỉ thế còn làm văng rượu lên quần của .

      ghét nhất chính là bẩn.

      Mày kiếm cau chặt, khuôn mặt lạnh lùng liền vẻ đầy tức giận.

      Vốn tưởng rằng như vậy kết thúc, nhưng ngờ đó chỉ là mới bắt đầu.

      Tạ Thiên Ngưng vẫn ngồi mặt đất, say bí tỉ, vừa mở mắt ra liền nhìn thấy cái quần của đàn ông.

      Nghĩ đến đàn ông trong đầu lập tức ra gương mặt của Ôn Thiếu Hoa, sau đó vươn tay ra nắm lấy cái quần, tay còn lại vịn vào cái ghế bên cạnh, nâng người bò lên , sau khi đứng dậy mắt nhìn về phía Phong Khải Trạch ở trước mặt , xem trở thành Ôn Thiếu Hoa, sau đó hai tay nắm chặt y phục trước lồng ngực , gào to mắng chửi người.

      "Ôn Thiếu Hoa, cái tên vua lăng nhăng này, dám gạt tôi suốt mười năm, thấy đùa vui lắm có phải ?"

      Phong Khải Trạch càng tức giận hơn, chút khách khí đem hai cánh tay bé của nắm y phục của mình, sau đó dùng chút sức, gỡ tay ra sang bên.

      ghét bị người xa lạ chạm vào.

      Tạ Thiên Ngưng bị gạt qua bên, bước loạng choạng thiếu chút nữa ngã xuống, nhưng phục, lại đứng thẳng, tiếp tục tìm người đàn ông mà cho là Ôn Thiếu Hoa tiếp tục phát tiết tức giận của mình, kéo y phục của chửi lớn.

      "Sao tôi lại tin , suốt mười năm nay, chuyện gì cũng vì mà suy nghĩ, sao lại làm như vậy, đúng là phải đàn ông mà."

      Phong Khải Trạch tự nhiên bị mắng chửi, cảm giác rất khó chịu, nhưng cũng hiểu, cùng chuyện với kẻ say rượu, là lãng phí thời gian cùng sức lực của mình, trực tiếp gọi nhân viên phục vụ đến.

      "Nhân viên phục vụ."

      Nhân viên phục vụ tới, cười gượng hỏi: "Tiên sinh, xin hỏi cần gì?"

      " ta là khách của các người, làm phiền các đem này xử lý cho khéo."

      "Cái này ——" Nhân viên phục vụ có chút khó xử, nghĩ lại chút, đành phải tiến lên nhận lấy người phụ nữ say khướt này.

      Nhưng Tạ Thiên Ngưng muốn, hất tên nhân viên phục vụ ra, tiếp tục bộc phát cơn say rượu của .

      "Thiếu Hoa, hãy cho em biết rằng tất cả những đều này phải là , có được ?"

      "Trong lòng ra vẫn thích em, có đúng ?"

      Phong Khải Trạch cau chặt lông mày lần nữa, muốn đẩy người phụ nữ này ra, nhưng lần nào cũng thể đẩy ra được, lạnh lùng ra lệnh: "Buông tay ra."

      " buông, em nắm tay suốt mười năm rồi, lại đột nhiên kêu em buông tay, em sao có thể buông xuống được?"

      "Đồ điên rồi, tìm nhầm người rồi, buông tay ra."

      xui xẻo, mới vừa trở về nước liền gặp phải người đàn bà say rượu này.

      "Thiếu Hoa, em xin , đừng bỏ có được , em xin đó." Tạ Thiên Ngưng chịu buông tay, ôm chặt người đàn ông ở trước mắt, cầu xin .

      Nhân viên phục vụ thấy tình huống như vậy, cho rằng bọn họ là tình nhân, vì vậy liền cười ha hả : "Tiên sinh, nếu ấy là bạn của , chi bằng cứ thanh toán tiền cho ấy luôn ."

      "Ai ta là bạn của tôi?" Phong Khải Trạch lập tức phản bác lại nhân viên phục vụ, giọng chỉ tức giận, còn cảm thấy rét lạnh như vào mùa đông lạnh giá, làm cho người ta nghe mà cảm thấy khỏi rùng mình.

      Nhân viên phục vụ bị dọa sợ chết khiếp, đứng ngơ ngác ở bên, biết nên làm sao mới phải.

      "Thiếu Hoa, đừng bỏ mặc em, có được ?" Tạ Thiên Ngưng vẫn như cũ ôm người đàn ông ở trước mắt chịu buông tha, hết sức cầu khẩn van xin .

      Mới vừa xong, dạ dày chợt dâng trào lên lúc, khiến cho nhịn được trực tiếp ói ra, hơn nữa còn ói người , khiến bộ quần áo của bị nhiễm bẩn.

      người Phong Khải Trạch bị dính những thứ ghê tởm đó, nhịn được nữa, dùng sức đẩy người phụ nữ cứ mãi quấn chặt người ra.

      Rầm——

      Do sức lực quá lớn, trực tiếp đẩy người ngã xuống rồi, hơn nữa đầu của còn đụng vào mép bàn, phát ra tiếng vang lớn.
      tart_trung thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 006: là ai a


      Tạ Thiên Ngưng say đến ngay cả đứng cũng vững, huống chi bị người ta dùng lực đẩy cái, kết quả lui ra sau mấy bước, cuối cùng cả người mất trọng tâm liền té xuống, đầu đụng đúng vào bên mép bàn, phát ra tiếng va chạm khổng lồ.

      Rầm ——

      Đầu Tạ Thiên Ngưng bị đụng, đầu chợt trầm xuống, còn tri giác, ngay cả người nặng nề ngã xuống mặt đất, còn chút cảm giác nào, bởi vì hôn mê bất tỉnh.

      bên nhân viên phục vụ thấy nằm đất nhúc nhích, vội vàng hô to: "Trời đất, chẳng lẽ xảy ra án mạng rồi sao?"

      Nghe như thế, khách bên cạnh liền vây xung quanh nhìn và chỉ chỏ về phía Phong Khải Trạch dùng khăn ăn lau thứ dơ bẩn dính người.

      "Cái này sao lại làm như vậy, cho dù với bạn có gây gổ, cũng cần ra tay đánh người chứ."

      "Đúng vậy, xứng là đàn ông."

      "Còn mau đưa ấy bệnh viện mau ."

      trán Phong Khải Trạch liền xuất ba đường vâng đen, đối với tình huống bây giờ, vô cùng hài lòng, vốn dĩ tâm tình tốt, bây giờ là kinh khủng

      Vô duyên vô cớ bị người ta mắng, còn bị phun lên người thân hôi thối, giờ lại còn bị người khác chỉ chỏ, gặp phải chuyện như vậy tâm tình người nào trở nên tồi tệ chứ?

      Lúc này, ông chủ quán rượu chạy ra, thấy người nằm mặt đất, sợ dẫn đến phiền toái gì đó, nên đẩy hết tất cả trách nhiệm lên người Phong Khải Trạch: "Tiên sinh, làm phiền đem hóa đơn thanh toán, sau đó đưa bạn đến bệnh viện , bằng tôi liền báo cảnh sát."

      " ta phải bạn của tôi." Phong Khải Trạch cương quyết phản bác.

      Nhưng điều vô dụng, người ở trường nhất trí cho rằng.

      "Tiên sinh, cho dù hai người chia tay, còn là người nữa, vẫn còn là bạn bè, nên đưa ấy bệnh viện ."

      "Tiên sinh, làm phiền tính tiền, sau đó đưa bạn bệnh viện." Ông chủ cầm hóa đơn đến, hơn nữa là hai tờ hóa đơn, trong tay ông còn cầm thêm điện thoại di động, cảnh cáo : "Nếu như chơi xấu, tôi liền báo cảnh sát."

      Nhìn vẫn ở đất chút nhúc nhích, lại nhìn sang phía ông chủ cùng với những thực khách ngu ngốc kia, Phong Khải Trạch im lặng móc bóp da ra, đem hóa đơn thanh toán hết, sau đó đỡ nằm đất dậy, đem hướng thẳng đến bệnh viện.

      Khoản tiền hóa đơn oan uổng này, sau này nhất định phải tính toán ràng với .

      Khi Tạ Thiên Ngưng tỉnh lại, cảm thấy đầu đau như búa bổ, chóng mặt, thân thể có chút thoải mái, tóm lại rất là khó chịu.

      Mở mắt nhìn hoàn cảnh chung quanh lúc, phát mình nằm ở giường bệnh trong bệnh viện, nhất thời kinh ngạc ngồi bật dậy, trong đầu trống rỗng, ghép từng mảnh vụn trong trí nhớ lại.

      nhớ là mình thấy Ôn Thiếu Hoa cùng Tạ Minh San ở giường quấn quít bên nhau, sau đó đau lòng chạy , tiến vào quán rượu ngồi uống rượu, sau đó chuyện gì xảy ra còn nhớ nữa, loáng thoáng trong đó có cảnh mắng chửi người gì đó rồi hình ảnh ngã xuống, nhưng vẫn nhớ nổi.

      Chuyện gì xảy ra?

      lúc Tạ Thiên Ngưng hiểu chuyện gì, có người đàn ông xa lạ vào phòng bệnh, quần áo người bị ướt hơn phân nửa, làm cho càng kinh ngạc hơn.

      "Tiên sinh, là ai vậy?"

      "Cuối cùng cũng tỉnh rồi hả?" Phong Khải Trạch từ phòng rửa tay ra, thấy người phụ nữ nằm giường tỉnh dậy, rốt cuộc những nỗ lực của mình tìm được đối tượng, nhất thời có chút hưng phấn.

      nín chịu uất ức cả buổi tối, lần này rốt cuộc có thể phát tiết.

      "Chúng ta có quen biết sao? Tôi rất , chúng ta hề biết nhau." Tạ Thiên Ngưng nghiêm túc quan sát người đàn ông đứng trước mắt này, quan sát tỉ mỉ, cũng cố gắng dùng đầu suy nghĩ, rồi đưa ra đáp án chắc chắn: biết ta.

      Người đàn ông này thoạt nhìn rất lạnh lẽo, toàn thân viết : trong ngàn dặm đừng nên đến gần.

      Nhưng mà dáng dấp ngược lại khôi ngô, thái độ kiêu ngạo mà lộ vầng trán, giống như bá chủ ai bì nổi, giống như viên trân châu đen, cho dù trong bóng tối, cũng che nổi ánh sáng của nó.
      Chương 007: Sai là .

      Chúng ta có quen biết sao?

      Phong Khải Trạch nghe lời này làm toàn thân bốc hỏa, nên giọng cất lên đầy lạnh lẽo giễu cợt: “ còn biết chúng ta quen à?”

      “Chúng ta vốn quen nhau.” trả lời như đinh đống cột, đối với chàng đẹp trai lạnh như băng này có cảm tình tốt nhiều lắm, càng có hứng thú.

      Từ lúc mười tám tuổi, thế giới của chỉ có Ôn Thiếu Hoa, trong mắt chưa bây giờ có người đàn ông khác, mặc kệ người đàn ông kia tốt bao nhiêu, đẹp trai hơn bao nhiêu, nhiều tiền đến cỡ nào, cũng vượt qua được chàng hoàng tử trong lòng .

      Nhưng hoàng tử trong lòng , hôm nay còn là của nữa rồi.

      Nghĩ đến Ôn Thiếu Hoa, Tạ Thiên Ngưng đau lòng cúi đầu xuống, mặt tràn đầy vẻ thất vọng.

      Muốn bỏ xuống tình cảm trong suốt mười năm qua, dễ nhưng làm rất khó, nếu thể bỏ xuống có thể làm gì chứ?

      Phong Khải Trạch để ý đến chuyện bị tổn thương lòng, chỉ nghĩ đến chuyện cần tính sổ với ngay bây giờ: “ à, tỉnh rượu, vậy chúng ta cũng nên thanh toán cho xong nợ ?”

      “Nợ gì, tôi nợ tiền sao?” thu hồi vẻ mặt đau khổ, ngẩng đầu lên, mặt ngơ ngác sau đó chuyển sang vẻ mặt cảnh cáo nhìn .

      phải người dễ chọc.

      Đừng tưởng rằng con muốn làm gì làm, ở chỗ này đừng mơ chiếm được chút xíu cảm tình nào.

      chỉ thiếu tiền của tôi, còn thiếu tôi lời xin lỗi.” quan tâm lời cảnh cáo của , mặt thay đổi tự mình ra.

      Về tiền rượu có thể cần so đo nhưng lời xin lỗi này, thể tính toán với .

      “Tiên sinh, lời của rất khó hiểu, tôi chưa bao giờ thiếu tiền , lại vô duyên vô cớ có trêu chọc người nào, nhất là đàn ông, sao tôi phải xin lỗi với chứ?” Tạ Thiên Ngưng bước xuống giường, đứng ở trước mặt Phong Khải Trạch, là cây ngay sợ chết đứng liền vì mình cãi lại.

      Đối với đàn ông này, càng nhìn càng thấy chướng mắt.

      Đừng tưởng mình cao lớn hơn có quyền, Tạ Thiên Ngưng thích những chàng đẹp trai.

      hai, ở quán rượu uống rượu, vậy tiền rượu thanh toán chưa? Là ai đưa tới đây, còn ấn tượng ?” tức giận hỏi, loáng thoáng trong đó còn toát ra mùi vị gian ác.

      “A____” vô cùng lúng túng, mặt chợt cứng ngắc, đầu ngừng nhớ lại tất cả chuyện xảy ra ngày hôm qua, ngoại trừ nhớ đến chuyện Ôn Thiếu Hoa cùng Tạ Minh San triền miên, còn lại cái gì cũng có.

      Ấn tượng cuối cùng của , là vào quán rượu uống rượu, sau đó chuyện gì xảy ra, cũng nhớ. (vinhanh: chị này nhớ khôn ghê)

      nghĩ ra, sau đó bèn hỏi .

      “Cái đó, rốt cuộc chuyện đó thế nào?”

      “Tiền rượu của , tôi có thể tính, cả tiền viện phí cũng cần tính, nhưng đem tôi biến thành tên Ôn Thiếu Hoa gì đó mà mắng chửi trận thậm tệ, chuyện này nhất định phải lời xin lỗi với tôi có đúng ?”

      chưa bao giờ chịu cảnh uất ức nào như vậy, phải nhẫn nhịn lúc, giờ nhất định phải giải quyết hết.

      Bất quá vì là con lại bị người ta phụ tình, nên chỉ cần lời xin lỗi là được rồi.

      “A_______”

      Nghe lời này, Tạ Thiên Ngưng cảm thấy xấu hổ hơn, mặt lộ ra nụ cười ngượng, sau đó gắng gượng cười lời xin lỗi: “Tiên sinh, xin lỗi, xin lỗi, tôi, tôi nhớ xảy ra chuyện gì.”

      nửa ngày, ra người sai là .

      Nếu sai xin lỗi là đúng rồi, chỉ là người đàn ông này hơi chút ngông cuồng, lại còn tỏ ra thanh cao.

      Được rồi được rồi, nếu là lỗi của vậy phải gánh chịu thôi.

      Nghe được lời xin lỗi chân thành, tâm tình Phong Khải Trạch cuối cùng tốt hơn nhiều, làm bộ dạng đại nhân chấp lỗi tiểu nhân, khinh thường đáp lại câu: “ xin lỗi, chuyện lần này tôi tính với nữa.”

      xong, xoay người bỏ .

      Nhưng còn chưa hết bước, liền bị người kéo trở lại.

      “Tiên sinh, chờ chút.”


      Chương 008: hoàn toàn dư thừa.

      Tạ Thiên Ngưng thấy sắp , suy nghĩ nhiều, trực tiếp vươn tay ra kéo lại.

      Phong Khải Trạch xoay người trở lại, hai mắt khó chịu nhìn cánh tay túm lấy , dùng ánh mắt sắc bén ra lệnh : buông tay ra.

      thấy ánh mặt lạnh băng như thế, lập tức hốt hoảng buông tay ra.

      Người đàn ông này, toàn thân tràn ngập khí lạnh, hề thân thiện, dáng vẻ cao ngạo.

      "Việc ấy, tôi ——" thấy hơi lạnh tỏa ra từ người liền khiếp sợ, mất hết nửa ngày vẫn biết nên cái gì cho đúng.

      Trước kia bất kể nhìn thấy người đàn ông nào, dù là lãnh đạo trực tiếp của , cũng sợ xanh mặt như vậy, hôm nay chỉ với người xa lạ, lại thấy có chút sợ hãi, đúng là gặp quỷ rồi.

      "Nhớ kỹ, tôi cho phép, được đụng vào người tôi." nghiêm khắc cảnh cáo, nhưng vừa dứt lời đột nhiên cảm thấy hơi dư thừa.

      với chẳng qua là khách qua đường, sau ngày hôm nay, còn cơ hội gặp mặt, cảnh cáo như vậy hoàn toàn là dư thừa.

      "Tốt tốt tốt, đụng đụng, tôi cũng muốn đụng vào ." bất đắc dĩ lắc đầu, oán trách, sau đó nghiêm túc : "Tiên sinh, làm phiền cho tôi biết tốn hết bao nhiêu tiền, tôi trả lại cho ."

      chưa bao giờ thích thiếu nợ ai, nhất là người xa lạ.

      Phong Khải Trạch còn tưởng rằng kéo trở lại muốn cái gì, ra là chuyện này, mỉm cười xem thường, gì liền trực tiếp xoay người .

      "Này——" tiếng, muốn kêu lại, thiếu chút nữa còn động thủ giơ tay kéo lại, nhưng nghĩ đến lời vừa , liền rút tay về.

      "Tiên sinh, này ——"

      Người phía trước làm như nghe thấy, trực tiếp ra khỏi cửa phòng bệnh.

      Tạ Thiên Ngưng buông tha, cứ đuổi theo chạy đến trước mặt , giang hai cánh tay ngăn cản đường của .

      Phong Khải Trạch thể dừng bước lại, mặt chút thay đổi trừng lớn nhìn , giọng khinh thường, hỏi: " hai, còn có việc gì sao?"

      "Làm phiền cho tôi biết, tiền rượu với tiền viện phí là bao nhiêu, tôi trả đủ cho ." ngẩng đầu ưỡn ngực trả lời.

      "Tôi cho phép có thể cần trả." đáp lại câu, đẩy qua bên muốn về phía trước.

      chấp nhận, lại tiếp tục ngăn cản, hào hùng : "Tôi chưa bao giờ thiếu nợ ai, mà cũng muốn thiếu."

      Bất kể là thiếu cái gì, thiếu vẫn là thiếu, nếu như trả sạch, về sau vẫn dính dáng ràng.

      "5000." muốn cùng lãng phí sức lực, tùy tiện vài số.

      " giết người hả." mãnh liệt phản bác, tiếp nhận nổi con số này.

      Mấy bình rượu lại thêm chút tiền thuốc thang, sao có thể tốn ngần ấy?

      "Tôi cho hai lựa chọn, là đưa 5000, hai là cút ngay cho tôi."

      "500." giơ năm ngón tay, quy ra tiền. Theo ý , tất cả phí tổn chỉ tốn nhiêu đó.

      " có thể cút ngay rồi." cười khinh thường cái, lạnh lùng ra lệnh tránh ra.

      vẫn chịu, bắt đầu lật túi quần của mình, chợt phát , người mình căn bản mang tiền, gương mặt hơi lúng túng.

      " ngại, tôi hôm nay mang theo tiền, chi bằng như vậy , cứ ở lại trong bệnh viện chờ tôi chút, tôi lập tức trở lại lấy tiền trả lại cho ."

      "Ngu ngốc." Phong Khải Trạch để ý tới , giễu cợt bỏ lại hai chữ, tiếp tục về phía trước, hơn nữa bước nhanh hơn, bao lâu ra ngoài cửa chính bệnh viện, vừa ra khỏi cửa liền lên tắc xi, mất.

      "Này, mắng ai ngốc, này ——"

      Tạ Thiên Ngưng mắng to chạy theo, nhưng khi chạy đến cửa, người ta lên xe chạy mất rồi, mà chỉ có thể giận đến nghiến răng, dậm chân tại chỗ.

      Tên này, chả có gì tốt.

      Chương 009: Lựa chọn bỏ .

      Tạ Thiên Ngưng mình đứng ở bên ngoài cửa chính bệnh viện, lúc này tâm trạng chìm vào trong khoảng trời mờ mịt.

      Con đường sau này, nên thế nào đây?

      mình dạo nhưng trong lòng lại rất lộn xộn, muốn lấy điện thoại di động ra tìm người bạn tốt cùng chuyện với , lại phát điện thoại di động để quên ở công ty rồi.

      có cách nào, đành phải tự mình, tiếp tục như kẻ mất hồn.

      tới lui, lại vô tình trở về nhà, do dự mãi dám gõ cửa, cuối cùng xoay người bỏ .

      Ngay lúc đó, cánh cửa đột nhiên mở ra, Tạ Minh San cầm túi rác ra ngoài nhìn thấy , trong mắt lên chút kinh ngạc, còn hơi lo lắng nhưng sau đó biến rất nhanh, quay người vào bên trong nhà hô to.

      "Cha, mẹ, chị họ trở về rồi."

      "Có ?" Tạ Chính Phong chạy đến cửa, kích động đem Tạ Thiên Ngưng kéo vào nhà, quan tâm giảng dạy: "Trở về tốt rồi, trở về là tốt rồi. Thiên Ngưng, về sau đừng làm như vậy nữa, từ trước đến nay cháu ra ngoài mà trở về, cả đêm hôm qua cháu về, cũng gọi điện thoại về làm cho chú rất lo lắng."

      "Chú, cháu rất khỏe, có chuyện gì đâu.” Thiên Ngưng vào, thấy Ôn Thiếu Hoa cũng ở đây, tức giận quay đầu , muốn nhìn thấy .

      Vào lúc này, phải làm gì với đây?

      Chỉ cần nhìn thấy cơn giận trong lòng lại càng ngày càng lớn, lớn đến mức dù xin lỗi bao nhiêu lần nó vẫn thể biến mất. thể quên cảnh cùng Tạ Minh San triền miên, thể tha thứ cho phản bội của .

      Nhưng lại muốn rời khỏi .

      Tâm trạng rất mâu thuẫn, lại rất đau, cứ phải đén nén làm cho cảm thấy rất khó chịu.

      Nhưng điều làm cho cảm thấy càng khó chịu hơn chính là Ôn Thiếu Hoa bình tĩnh ngồi ở đằng kia xem báo chí, đừng là xin lỗi, thậm chí ngay cả câu chào hỏi cũng lười với .

      Lòng dạ của người đàn ông này, được làm bằng đá sao, tình cảm trong suốt mười năm chỉ trong đêm là có thể quên hết rồi sao?

      Tạ Thiên Ngưng chịu nổi, liền thẳng tới trước mặt Ôn Thiếu Hoa, kèm theo tức giận, lạnh lùng chất vấn : "Hôm nay đến đây, mục đích của là gì?"

      hy vọng đến để xin lỗi.

      Nhưng tất cả đều giống như nghĩ.

      Ôn Thiếu Hoa đặt tờ báo xuống, sau đó nhã nhặn đứng lên, gương mặt nở nụ cười mê người, thản nhiên : "Tôi đến để gặp người."

      xong, tầm mắt hướng lên người Tạ Minh San đứng đằng sau.

      Tạ Thiên Ngưng nhìn theo tầm mắt của , hiểu, hoàn toàn hiểu, trái tim lại bị đâm thêm nhát, đau đến nỗi rơi xuống giọt nước mắt tuyệt vọng.

      Nếu buông tay, trở thành kẻ thứ ba.

      "Thiên Ngưng, sao vậy, xảy ra chuyện gì vậy hả?" Lúc này Tạ Chính Phong cảm thấy có chuyện ổn, vội vàng tới, lo lắng hỏi.

      Ông vẫn cứ nghĩ Ôn Thiếu Hoa tới đây là để chờ , nhưng bây giờ xem ra chuyện này phải như vậy.

      "Chú, cám ơn chú mười năm nay chăm sóc cho cháu, bắt đầu từ hôm nay, cháu rời khỏi nơi đây, tự tìm cho mình cuộc sống mới. Xin chú hãy yên tâm, cháu lớn biết tự chăm sóc cho bản thân mình. Còn nữa, hôn lễ của Minh San với Thiếu Hoa, cháu đến tham dự, để chúc mừng hạnh phúc cho hai người."

      Tạ Thiên Ngưng dùng tay lau nước mắt, tìm cách cố nở nụ cười, cố gắng làm ra dáng vẻ mình sao cả, hết mọi chuyện, xong liền nhanh về phía căn phòng của mình, quyết định thu dọn đồ đạc của chính mình.

      Bỏ , là lựa chọn tốt nhất.

      Ôn Thiếu Hoa nhìn bóng lưng rời , trong lòng chợt có chút hơi đau lòng.

      muốn cưới , nhưng cũng muốn tổn thương như vậy.

      Nhưng nếu làm tổn thương , thể tìm được cuộc sống mà bản thân mong muốn, cho nên thể tàn nhẫn với .

      cảm ơn các nàng ủng hộ, team cùng nhau đến đích.

      +++++++++++++++

      Chương 10: Cũng nên buông tay


      Tạ Chính Phong nghe Tạ Thiên Ngưng , hiểu gì sao, ông cảm thấy có chuyện ổn,sau đó nghiêm túc hỏi mọi chuyện.

      “Thiếu Hoa, rốt chuyện chuyện này là sao hả? phải hôn lễ của con với Thiên Ngưng sao, sao giờ biến thành hôn lễ của con với Minh San chứ?”

      Ôn Thiếu Hoa cùng Tạ Minh San cúi đầu, biết nên trả lời thế nào.

      Tạ Chính Phong rất thương Tạ Thiên Ngưng, đối xử như chính con ruột thịt của mình, nếu để cho ông biết chuyện này e rằng chịu đựng nổi.

      Ninh Nghiên cố ý từ trong nhà bếp ra, chút sợ hãi liền mọi chuyện.

      “Chính Phong, chẳng lẽ ông biết gì sao? Người trong lòng Thiếu Hoa là Minh San, Minh San cũng Thiếu Hoa, hai đứa bọn chúng sớm sống chung với nhau. Nhưng gặp trở ngại về chuyện Thiên Ngưng, nên thể làm gì hơn lén lút lui tới cùng nhau. Ngày hôm qua do bị Thiên Ngưng phát mọi chuyện, nên đau khổ bỏ vì vậy mà cả đêm về nhà ngủ.”

      “Thiếu Hoa, cậu xem chuyện đó có phải là hay ?” Tạ Chính Phong nghe chuyện xảy ra như thế, nổi giận lôi đình, phẫn nộ nhìn Ôn Thiếu Hoa, muốn chính tai nghe thừa nhận tất cả mọi chuyện.

      Ôn Thiếu Hoa suy nghĩ lúc, sau đó ngẩng đầu lên thừa nhận: “Đúng vậy, người con chính là Minh San.”

      “Cái thằng khốn nạn này.” Tạ Chính Phong tức giận, muốn xông lên đánh người.

      Tạ Minh San vội vàng chạy đến, giữ chặt ông.

      Ninh Nghiên cũng chạy tới, chắn ở trước mặt Ôn Thiếu Hoa, bản thân bà cũng rất giận, liền tranh cãi to tiếng với ông: “ Ông mới là tên khốn đó. Tạ Chính Phong, ông nên nhớ cho , Minh San mới là con của ông, sao ông suy nghĩ cho con mình, mà cứ lo cho con người khác hoài vậy, ông có xứng làm ba của nó hả?”

      “Thiên Ngưng là con của trai tôi, tôi là chú của con bé, tôi lo lắng cho con bé có gì đúng? Hơn nữa, hôn của Thiếu Hoa với Thiên Ngưng là do trai của tôi khi còn sống định sẵn. Các người giỏi lắm, thấy ông chết rồi, thể từ trong mộ nhảy ra thay con bé đòi công đạo nên mới ức hiếp nó có đúng ?”

      “Thời đại bây giờ kết hôn là chuyện tự do của hai người, Thiếu Hoa Thiên Ngưng, các người nên bắt buộc nó sống với đứa con mà nó , phải chính các người ức hiếp nó sao?”

      “Ninh Nghiên, bà đừng quên, nếu trai chúng ta có ngày hôm nay, làm sao bà có thể vong ân phụ nghĩa như thế?”

      “Chúng ta chăm sóc cho Thiên Ngưng suốt mười năm, chẳng lẽ còn chưa đủ đền đáp ân tình sao? Thiếu Hoa với Minh San là lòng nhau, các người dựa vào cái gì cho bọn chúng được sống cùng nhau chứ?”

      Tạ Thiên Ngưng trong phòng thu dọn đồ đạc, nghe bọn họ tranh cãi lẫn nhau.

      ra ở trong ngôi nhà này, ngoại trừ và chú, những người còn lại đều biết mối quan hệ của Ôn Thiếu Hoa và Tạ Minh San.

      ra dì Ninh sai, có quyền chia rẽ đôi uyên ương nhau.

      Hãy buông tay , cho dù thể từ bỏ cũng nên chấp nhận buông tay thôi.

      Tạ Thiên Ngưng nhanh chóng thu dọn đồ đạc, bao lâu thu dọn đồ xong, sau đó đem theo hành lí của mình ra khỏi căn phòng.

      Người bên ngoài nhìn thấy túi hành lý của , liền ngừng sợ hãi, dám tranh cãi mà cứ nhìn chằm chằm.

      “Chú, dì Ninh, cảm ơn hai người chăm sóc cho con trong suốt mười năm qua, con phải rồi, hi vọng hai người tự chăm sóc tốt cho chính mình. Thiếu Hoa, Minh San, chúc mừng hai người, hai người yên tâm hôn lễ của hai người tôi đến tham dự, chừng đến lúc đó tôi tìm được bạn trai mới dẫn ấy cùng đến tham dự hôn lễ của hai người.”

      Tạ Thiên Ngưng xong lời từ biệt, liền thẳng ra ngoài cửa lớn.

      Tạ Chính Phong muốn ngăn cản lại.

      Nhưng Ninh Nghiên cho, liền kéo ông lại.

      Ôn Thiếu Hoa cũng đứng bất động, trong lòng vô cùng lộn xộn.

      Đây phải là kết quả muốn, nhìn bộ dạng Tạ Thiên Ngưng đau khổ ra , đột nhiên cảm thấy có chút hối hận.
      tart_trung thích bài này.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 11: Nợ tình

      Tạ Thiên Ngưng rồi, trong lòng Tạ Minh San rất vui mừng, chỉ là chôn giấu nó vào trong tận đáy lòng, biểu ra ngoài.

      Từ giờ Thiếu Hoa chính là của rồi.

      Nếu như ngày hôm qua Tạ Thiên Ngưng có bắt gặp màn với Ôn Thiếu Hoa triền miên, cũng nghĩ cách để cho Tạ Thiên Ngưng nhìn thấy, hơn nữa còn phải là trước khi hôn lễ diễn ra.

      phải độc ác, muốn có hạnh phúc cần phải biết cố gắng nắm bắt, cam lòng cứ phải làm nhân tình bí mật của , điều cần là quang minh chính đại trở thành thiếu phu nhân của Ôn gia.

      "Thiếu Hoa, ba cậu ở bên kia, cậu tính chuyện này như thế nào đây? Cậu đừng quên, nếu như cậu cưới Thiên Ngưng, thừa kế được gia sản." Ánh mắt Tạ Chính Phong ai oán nhìn Ôn Thiếu Hoa, đối với việc này, ông rất tức giận nhưng lại thể làm gì hơn.

      bên là cháu do ông còn sống phó thác nhờ ông chăm sóc, còn bên là con ruột của mình. Cả hai đều là ruột thịt, ông có thể làm gì? Đành thuận theo tự nhiên vậy.

      "Thiên Ngưng ấy tự động hủy bỏ hôn ước."

      “Cậu đúng là giết người cần dao mà, người đả thương con bé là cậu, vậy mà cậu còn để con bé chủ động hủy bỏ hôn ước? Thiếu Hoa, tôi phải là người biết thương con của mình. Tôi phản đối hai đứa ở chung với nhau, nhưng nếu đứng lập trường của người đàn ông mà , cậu vứt sạch mặt mũi của người đàn ông hết rồi, cậu kẻ quá ích kỉ, vô liêm sỉ, lại rất vô tình. , tôi muốn cậu làm con rể của tôi chút nào cả”.

      "Tạ Chính Phong, ông gì vậy hả?" Ninh Nghiên hài lòng với lời của ông, lại bắt đầu to tiếng.

      Nhưng Tạ Chính Phong lại muốn to tiếng với bà, chỉ thở dài lắc đầu cái, thẳng về phía phòng mình, đóng cửa lại tự mình chịu khổ.

      Ôn Thiếu Hoa đứng tại chỗ, nghĩ tới lời Tạ Chính Phong vừa , đột nhiên cảm thấy mình rất đáng ghét.

      tổn thương đến tình cảm của dành cho , mà khi đối mặt với hề run sợ chút nào, đúng là buồn cười.

      rất ích kỷ, vô liêm sỉ, lại rất tuyệt tình.

      “Thiếu Hoa, đừng để trong lòng lời ba em , do ba quá thương chị họ cho nên mới như vậy”. Tạ Minh San lo lắng Ôn Thiếu Hoa đổi ý, lập tức thầm vào bên tai .

      bỏ ra nhiều như vậy cũng chỉ muốn gả cho , nếu như giờ thay đổi ý định, chẳng phải là thảm lắm sao. cho phép lật lọng, nhất định phải gả cho .

      "Thiếu Hoa, Minh San rất đúng, cháu đừng để bụng những lời ông ấy . Nhiều năm rồi, dì nhìn thấy mà còn chịu nổi, Minh San mới là con của ông ấy, nhưng ông ấy lại thương Thiên Ngưng hơn Minh San, đến là dì lại thấy tức giận. Cháu đừng suy nghĩ nhiều, lẽ cả hai muốn cam chịu cả đời đau khổ, đừng bắt ở cùng nhau. Đau dài chi bằng đau ngắn, có biết ?"

      Ninh Nghiên nhìn ra con mình lo lắng, cũng giúp khuyên nhủ tiếp.

      Ôn Thiếu Hoa cười khổ, khẽ gật đầu, "Dì Ninh, dì hãy yên tâm, con để bụng lời của chú đâu".

      , đau dài chi bằng đau ngắn.

      Còn hơn sau này đau khổ nhiều hơn, chi bằng cứ giải quyết chuyện tình ngay bây giờ, tối thiểu còn có thể tự tìm hạnh phúc cho mình.

      "Thiếu Hoa, ngày mai chúng ta chụp ảnh cưới có được ?" Tạ Minh San tới, khoác lên cánh tay , nũng nịu cầu xin.

      Ôn Thiếu Hoa nghĩ nhiều, gật đầu đồng ý. ràng quyết định, tại sao lồng ngực cảm thấy rất khó chịu? Khó chịu là vì nợ tình cảm của dành cho trong suốt mười năm chăng? Do lừa dối tình cảm của suốt mười năm qua, đến bây giờ lại làm cho đau khổ nên mới cảm thấy áy náy.

      Attachment:

      co gia lam sao..jpg [ 52.85 KiB | xem 8831 lần ] co gia lam sao..jpg [ 52.85 KiB | xem 8831 lần ]


      Chương 12: già lắm sao?

      Tạ Thiên Ngưng mang theo hành lí lang thang đường, biết mình nên về đâu.

      Vừa rồi do quá xúc động nên mới quyết định bỏ , nhưng khi ra khỏi cửa lại biết nên đâu.

      Trở về, chuyện đó thể nào được.

      Lại chẳng biết nên làm gì. Thôi bây giờ cứ tìm chỗ ở trước vậy.

      Mấy năm nay dành dụm cũng được ít tiền, định dùng nó để hưởng tuần trăng mật, nhưng giờ nghĩ lại nó cần thiết nữa rồi.

      sao cả, giờ dùng số tiền này để thuê căn nhà trọ.

      Tạ Thiên Ngưng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, cố cho nước mắt chảy xuống. hít hơi sâu, điều chỉnh tâm tư của mình, đem những chuyện vui quăng hết, sau đó mang theo hành lí của mình tìm nhà trọ.

      tại cũng trễ giờ làm mất rồi, thôi cứ nghỉ luôn thôi. Mấy năm nay, vì muốn kiếm tiền, mặc kệ bão táp mưa sa, đều làm đúng giờ, chưa bao giờ đến trễ, chứ đừng trốn việc.

      Bão táp mưa sa(*): gió thổi mưa đập.

      Nhưng bây giờ còn Ôn Thiếu Hoa ở bên cạnh mình nữa, cảm thấy rất thoải mái. đứng đường phố, nhìn thấy rất nhiều trai ngang qua mình, lại nhìn cách ăn mặc của chính mình, thích hợp chút nào cả.

      So với các trẻ bây giờ ăn mặc rất gợi cảm, theo mốt thời trang mới, còn chỉ quần jean với áo sơ mi trông quê mùa. Quần áo xốc xếch, trông như bà già.

      Trước kia, chưa bao giờ quan tâm đến những thứ này, cái gì cũng đều nghĩ cho Ôn Thiếu Hoa, chỉ biết cần phải sắm sửa cho tốt vào, chỉ cần ta vui vẻ cũng hạnh phúc lắm rồi, nên chưa từng nghĩ làm việc gì cho chính bản thân của mình.

      Tạ Thiên Ngưng cầm hành lí đứng ở bên ngoài cửa hàng bán quần áo, nhìn vào bên trong gương phản chiếu ra hình ảnh đắm chìm trong nỗi đau tuyệt vọng, chút tinh thần cũng có, càng nhìn càng thấy ghét, huống chi là người khác.

      "Tạ Thiên Ngưng, mày là ngốc!" Tự phỉ báng chính mình.

      Cuối cùng chỉ vì người đàn ông ruồng bỏ mình, uổng phí mười năm tuổi xuân, đánh mất thời gian đẹp nhất của đời người con , quá ngu ngốc.

      “Chị , hành lí của chị cản đường đó, phiền chị lui ra chút”. chàng trai trẻ ôm bạn ngang qua bị chắn ngang, vui mở miệng .

      Tạ Thiên Ngưng giật mình nhìn lại, nhìn đôi trai trẻ tuổi, nhìn ở trong ngực chàng trai, lại nghĩ đến câu vừa rồi cậu ta gọi mình là chị .

      Cách xưng hô này nghe sao khó chịu quá . già lắm sao?

      “Chị , chị còn đứng ngẩn ra đó làm gì, hành lí của chị cản đường của chúng tôi, phiền chị lấy nó dùm”. cũng mở miệng, vả lại còn tựa vào trong ngực chàng trai nũng nịu , giọng ngọt như mật làm cho người ta nghe phải nổi hết gai ốc.

      Nghe giọng điệu ấy, Tạ Thiên Ngưng nghĩ đến giọng điệu của chính mình.

      chưa bao giờ làm nũng với Ôn Thiếu Hoa, cũng muốn mình phải chuyện với bằng giọng ngọt ngào như thế, bởi vì cảm thấy chân là tốt nhất. Tình cảm con người cũng giống như vậy.

      Giờ mới hiểu những suy nghĩ trước kia của mình quả là ngây thơ, đàn ông điều thích dáng vẻ giả dối bên ngoài, quan tâm đến tình cảm chân .

      Càng nghĩ càng thấy mình buồn cười.

      “Chị , phiền chị đem hành lí dời sang bên có được ?” Chàng trai thấy Tạ Thiên Ngưng phản ứng liền cất cao giọng lên chuyện.

      Cho dù như vậy đối phương vẫn hề phản ứng.

      đành lắc đầu, kéo bạn trai mình qua hướng bên kia: “Thôi, cần so đo với đầu óc người obasan(*) có vấn đề này làm gì, chúng ta qua bên kia vậy”.

      obasan(*): chỉ người phụ nữ nội trợ trong gia đình, bà thím.

      “Cũng được”.

      Cái gì, Obasan?

      Nghe gọi như thế, Tạ Thiên Ngưng càng kinh ngạc, thậm chí còn tức giận rất muốn chửi người, nhưng lại thể thốt nên lời.

      chỉ mới hai mươi tám tuổi, sao có thể làm obasan được chứ.

      “Bỏ , trước hết cứ tìm nhà trọ để ở ”. thèm để ý làm chi.


      Chương 13: Chấm hết.

      quan tâm đến giá tiền, Tạ Thiên Ngưng nhanh chóng tìm được chỗ trọ khá tốt.

      Nhìn chỗ ở mới của mình làm cho tâm trạng của thấy tốt hơn nhiều. Có lẽ do sống trong hoàn cảnh mới nên làm cho tâm tình cũng thay đổi hẳn.

      nhìn nhìn lại nhà trọ mới cảm thấy rất vừa ý, so với ngôi nhà trước đây nơi này tốt hơn rất nhiều. Sau khi sắp xếp đồ đạc trong nhà xong, mở va li lấy những bộ quần áo bên trong ra, lại phát có mấy tấm ảnh bị kẹp ở bên trong, đó là hình chụp chung với Ôn Thiếu Hoa.

      Lúc trước, Thiếu Hoa có ở cạnh , liền lấy những tấm hình chụp chung ra xem, giúp tâm trạng thoải mái rất nhiều, vả lại càng nhìn càng thấy rất vui. Nhưng giờ nhìn lại mấy tấm ảnh này, cảm thấy giống như lúc trước nữa. Nhìn nụ cười cứng đơ như khúc gỗ, nhìn vẻ mặt Ôn Thiếu Hoa cười như mếu, có thể nhìn thấy thích chụp chung với đến mức nào.

      ra từ lâu lắm rồi, Thiếu Hoa ghét , nếu vì quyền thừa kế gia sản, sớm hủy bỏ hôn ước với .

      ra luôn là do tự mình đa tình.

      “Thiếu Hoa, xin lỗi , thứ lỗi cho tôi tự mình đa tình, làm cho phải đau khổ nhiều năm như thế. Từ nay trở , Tạ Thiên Ngưng với Ôn Thiếu Hoa là hai người ở hai thế giới, giữa chúng ta xem như vĩnh viễn chấm hết”. Tạ Thiên Ngưng cười khổ nhìn bức ảnh trong tay, lẩm bẩm xong mấy câu, chẳng chút do dự liền xé nát bức ảnh ném vào thùng rác, sau đó tiếp tục dọn dẹp đồ đạc.

      Trong lúc dọn dẹp, chỉ cần nhìn thấy đồ nào có liên quan đến Ôn Thiếu Hoa, toàn bộ điều bị ném vào trong thùng rác.


      Sau khi dọn dẹp xong, mới phát , đồ đạc thuộc về chính mình quá ít, ngoại trừ vài bộ quần áo quê mùa, tất cả điều có.

      Vậy cũng tốt, xem như làm lại từ đầu, còn coi như nó chưa từng có .

      Sau khi Tạ Thiên Ngưng thu dọn đồ đạc xong xuôi, đem phiền muộn ném hết, liền cầm ví tiền, quyết định ra ngoài mua ít đồ dùng cần thiết.

      đẩy chiếc xe đẩy dạo quanh trong siêu thị, quan tâm đến thời gian, chỉ muốn quan sát đồ đạc kĩ trước khi mua.

      Nhưng đến góc rẽ, đầu bên kia cũng có người đẩy xe đến, hai xe liền đụng vào nhau mạnh, thiếu chút bị lật ngã xe rồi.

      Tạ Thiên Ngưng quen xin lỗi trước: " xin lỗi, xin lỗi."

      Sau khi xin lỗi xong, vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy khuôn mặt lạnh như tảng núi băng ở trước mặt , lập tức nhăn mặt vui : “Sao lại là ?”.

      Phong Khải Trạch nhìn trước mặt, liền chau mày lại. có ấn tượng cực kỳ tốt với nên chỉ đáp lại bằng câu lạnh nhạt: “Là tôi sao?”.

      Đúng là oan gia ngõ hẹp.

      "Sao có thể ở nơi này chứ?"

      " hai, đây là siêu thị, có thể đến, lẽ nào tôi có quyền được đến sao?".

      "Cũng đúng". Tạ Thiên Ngưng gật đầu cho là phải, nhưng khi nghĩ lại, liền cảm thấy đúng lắm, nên lắc đầu phản bác mãnh liệt: “ đúng, đến đây là để theo dõi tôi, mục đích chính là đòi lại khoản tiền kia, có đúng ?”.

      Những lời này làm cho chân mày Phong Khải Trạch chau chặt lại, tuôn xối xả: “Tôi rồi, đời này chẳng có ai muốn mình chịu thiệt thòi cả, chẳng qua chỉ ngại thẳng ra mà thôi. Còn giả bộ rộng rãi cái gì “hoặc đưa ngay 5000 tệ hoặc cút xéo ngay lập tức”. Tất cả chỉ là dối, là lừa gạt người. yên tâm , con người tôi xưa nay tham của ai bất cứ thứ gì. thiếu nợ nhất định tôi trả, ngay bây giờ tôi trả tiền lại cho ”. Tạ Thiên Ngưng vừa vừa đếm tiền trả lại.

      Từ đến giờ, bao giờ gặp được đàn ông nào hào phóng , dù mời ăn bữa cơm cũng bắt chia đôi, cho nên mới đàn ông cũng rất keo kiệt.


      Chương 14: cố ý mắng người.


      Phong Khải Trạch thấy nên gì với này, quyết định để ý đến liền đẩy chiếc xe đẩy của mình hướng về chỗ khác.

      Khi vừa mới xoay người , người đằng sau liền chạy đến đứng chắn trước đường của , đưa ra 250 tệ ra trước mặt , hơn nữa nét mặt toát ra vẻ thẳng thắng và mạnh mẽ như đàn ông, “Hôm nay tôi mang theo nhiều tiền, hồi còn trả tiền mua mấy món đồ dùng hàng ngày, cho nên đưa trước 250 tệ, số tiền còn lại tôi về lấy trả cho . yên tâm, con người tôi rất có chữ tín, trả cho 250 tệ nhất định trả cho 250 tệ.”

      Đồ ngốc. (*)

      Đồ ngốc. (*):250= nhị bách ngũ, đây là tiếng lóng trung quốc nghĩa là đồ ngốc, tên ngốc.

      Mấy con số này làm người nghe vô cùng khó chịu, giống như bị người ta mắng.

      Nếu cầm lấy 250 tệ này của , chẳng phải là đồ ngốc sao.

      Hay này muốn dùng cách thức này để chế giễu tên ngốc?

      Phong Khải Trạch càng nghĩ càng giận, thôi cứ bỏ mặc ta, vội đẩy xe đẩy của mình về hướng khác, thèm quan tâm đến 250 tệ mà cầm.

      Tạ Thiên Ngưng cầm số tiền trong tay hô to: “Này, cần 250 tệ này sao?”

      Tiếng la hét của làm thu hút mọi ánh nhìn của khách hàng chung quanh, mọi người đều kinh ngạc nhìn về phía , nhịn nổi liền bật cười.

      Tuy tay cầm 250 tệ, nhưng lời vừa thốt ra khỏi miệng làm người khác nghe giống như chửi.

      Mặc dù Phong Khải Trạch vẫn chưa xa mấy, chợt nhìn thấy ánh mắt khác thường của mọi người chung quanh, nhất thời trong lòng rất khó chịu, vì muốn mất thể diện hơn nữa liền bỏ ngay, muốn quan tâm đến ngu ngốc ở sau lưng mình.

      Đến hôm nay mà có người biết nghĩa của số ‘250’ sao?

      Nếu đúng, vậy kia có ý muốn chửi rồi.

      Được lắm, nợ này nhớ kỹ.

      Tạ Thiên Ngưng vốn định cầm tiền đuổi theo, nhưng loáng thoáng nghe tiếng cười nhạo chung quanh, cho nên dám đuổi theo, vả lại quay đầu nhìn chung quanh, biết mọi người cười cái gì?

      Lúc này, bên cạnh có đôi tình nhân nhau đứng chuyện.

      “Đúng là kẻ ngốc, tự nhiên đuổi theo người bị gọi là đồ ngốc, sao lại có hạng người mắng chửi người ta thậm tệ như vậy chứ.”

      phải ấy cũng là đồ ngốc à.”

      Nghe những lời như vậy, nhất thời Tạ Thiên Ngưng xụ mặt xuống mà cảm thấy xấu hổ.

      chỉ muốn trả tiền lại thôi, hề có ý gì khác, dường như chuyện này bị làm hỏng hết rồi.

      Thôi , nếu như có cơ hội gặp lại giải thích thêm kèm theo vài lời xin lỗi rồi trả tiền lại.

      Tạ Thiên Ngưng nghĩ nhiều, cất tiền vào rồi, sau đó quay lại đẩy chiếc xe đẩy chứa những đồ dùng cần thiết của mình, tới quầy thanh toán tiền.

      Lúc này Phong Khải Trạch cũng ở quầy thanh toán tiền, chẳng qua chỗ quầy thanh toán tiền ở đài loan hơi khác những nơi khác, cự ly các quầy cách nhau hơi xa, lại thêm người ở đây rất đông nên thể phát ra đối phương.

      Hai người thanh toán tiền xong, lâu sau đó liền lần lượt ra cửa chính của siêu thị.

      Tạ Thiên Ngưng ráng sức xách cái túi mua hàng nặng nề, thỉnh thoảng còn phải đổi tay, từ từ về. Mà cái túi xách bả vai lại chịu nằm yên cứ rơi xuống mãi, làm phải lấy tay kéo lên.

      Những chuyện mệt nhọc này vẫn thường hay làm, chỉ cần nghĩ đến những đồ dùng này đều là những thứ Ôn Thiếu Hoa thích cảm vui.

      Nhưng lần này, đồ mua có gì liên quan đến Ôn Thiếu Hoa, mặc dù trong lúc lựa đồ lại biết mình cầm lấy những nhãn hiệu mà Ôn Thiếu Hoa thích, nhưng vì muốn quên ta triệt để liền chọn sang những nhãn hiệu khác.

      Lúc này, chợt có chàng trai chạy nhanh đến bên cạnh , giật lấy túi xách vai , dùng sức kéo, sau khi giật lấy được cái túi xách liền nhanh chân bỏ chạy.

      “Á_____”

      Chương 15: Cuộc đời lạnh lẽo.

      Tạ Thiên Ngưng đột nhiên bị giật mất túi xách, cái quai túi xách ở cánh tay bị kéo làm cả người quay vòng tròn lùi ra sau mấy bước, cuối cùng trọng tâm còn vững liền ngã nhào xuống đất, làm bàn tay, đầu gối đụng mạnh với mặt đất, gây ra nhiều thương tích người, đau đến mức phải nhíu mày lại, mất hơn nửa tiếng mà chưa thể bỏ dậy nổi. Túi mua hàng trong tay cũng theo bị quăng sang bên, tất cả đồ dùng bên trong đều trãi đầy hết đất.

      Sau khi tên cướp giật túi xách, chạy về phía sau nhanh, đúng lúc chạy ngang qua chỗ Phong Khải Trạch.

      Phong Khải Trạch luôn sau lưng Tạ Thiên Ngưng, chính mắt thấy bị giật mất túi nhưng cứ làm thinh, càng có chuyện xông lên bắt cướp, tiếp tục đường mình mình , hững hờ ngang qua thèm liếc mắt cái, khi thấy bị ngã đất.

      Tạ Thiên Ngưng vốn định la lên có cướp, vừa quay đầu lại thấy Phong Khải Trạch cho rằng giúp ngăn cản tên cướp lại, nhưng vạn lần nghĩ tới giống như tảng băng lạnh lùng ngang qua , đừng giúp bắt cướp, ngay cả liếc nhìn cái cũng chẳng có.

      Người đàn ông này quá vô tình, vóc người cao lớn như vậy mà ngay cả tên cướp cũng dám cản, có chính nghĩa.

      Gặp phải kẻ như vậy, làm cho tức muốn chết, vì quá tức giận liền nhìn người phía trước hét to: "Này, có phải là đàn ông hay , tôi bị cướp, mà tên cướp kia lại chạy về phía , cho dù muốn chặn tên cướp lại giúp tôi, cũng nên biểu lộ chút quan tâm chứ?"

      Phong Khải Trạch nghe liền đứng lại, từ từ xoay người lại khẽ liếc nhìn lộ ra nụ cười khinh thường, lạnh lùng phản bác: " à, chúng ta hề quen biết nhau, tự nhiên cầu quan tâm từ người xa lạ, thấy có quá buồn cười hay ?"

      "Chúng ta vẫn chưa được tính là có quen nhau sao?"

      Dù gì cũng có duyên gặp mặt hai lần, tính thêm lần này là ba lần, vẫn được xem là quen biết à?

      "Vậy xin hỏi có biết tên tôi ?" tiếp tục giễu cợt hỏi, đối với ngồi dưới đất kia, có xíu thông cảm.

      Trong thế giới của , đối với kẻ đáng quan tâm, vĩnh viễn có hai chữ ‘ Thông cảm ’.

      "Cho dù biết tên, nhưng chúng ta cũng gặp mặt nhau mấy lần, chỉ cần tính vào điểm này thể xem như người xa lạ?"

      " , tôi cũng quên mất, mới vừa rồi ai ở trong siêu thị hô to ‘ đồ ngốc ’ hả?"

      "Tôi có ý mắng , đừng hiểu lầm, chẳng qua ý của tôi muốn ."

      "Bất kể tôi có hiểu lầm hay , chuyện của liên quan đến tôi, hẹn ngày gặp." Phong Khải Trạch cười tà mị, chợt xoay người lạnh lùng bỏ , lộ ra nụ cười đắc ý.

      Tạ Thiên Ngưng ngồi mặt đất, vô cùng giận dữ thiếu chút hộc máu, trong miệng tức đến nổi chỉ muốn mắng người.

      "Cái đồ đàn ông thối tha kia, phải là người mà, tại sao luôn để cho tôi gặp bọn đàn ông thối ở khắp mọi nơi chứ, ông trời ơi, tôi có chỗ nào đắc tội với ông, mà ông phải đối xử với tôi như thế?"

      Vừa mới bị vị hôn phu bỏ, lại gặp tên con trai cực kỳ lạnh lùng cực kỳ keo kiệt, bộ đàn ông tốt ở đời này đều chết hết rồi hả?

      Vừa đúng lúc có mấy người ngang qua đường, thấy Tạ Thiên Ngưng ngồi dưới đất la to, cho rằng bị điên nên cứ lách ngang qua .

      Lúc này Tạ Thiên Ngưng vừa giận lại thêm đau lòng, còn tâm tư để ý đến ánh mắt những người xung quanh, dùng hết sức cố bò dậy, phát giác hai bàn tay của mình đều bị trầy xướt, trốc hết lớp da, còn chảy máu, đầu gối và chân bị thương nặng hơn nhiều, cả quần cũng bị rách có thể thấy thương tích .

      Dù như vậy vẫn phải cố gắng đứng lên, nhặt từng món đồ rơi đất bỏ vào trong túi, sau đó khập khiễng trở về nhà.

      Lúc ngang qua đường thoáng thấy ánh mắt mọi người nhìn chằm chằm vào , nhưng chẳng có người nào tỏ vẻ quan tâm.

      Làm cảm nhận được điều, cuộc đời quá lạnh lẽo.

      ra ở đời này, con người sống mà có ai quan tâm, là chuyện đau khổ biết bao.
      tart_trung thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :