Gả cho Shota - Phủng Anh

Thảo luận trong 'Truyện Sáng Tác'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. PhunggAnh

      PhunggAnh New Member

      Bài viết:
      11
      Được thích:
      6
      Tên truyện: GẢ CHO SHOTA
      Tác giả: Phủng

      Thể loại: đại, sủng, ngọt, nữ láo toét, nam tra, chị em :)

      Nhân vật chính: Trương Tuệ An, Đường Hiên.

      Tình trạng: cần mẫn gieo trồng :)

      VĂN ÁN:
      Thời chiến tranh, ông nội của Trương Tuệ An được Đường gia cứu mạng. Nhân quả tuần hoàn, đến lúc Đường gia được tiên đoán cháu đích tôn ra đời mang họa sát thân, cần người tới để "bổ cứu bát tự", nhà họ Trương lập tức đưa mạng ra đền đáp.

      Thế là Trương Tuệ An lãnh nhiệm vụ vinh quang đến làm "con dâu tạm" của nhà họ Đường cho đến khi Đường đại thiếu gia vượt qua kiếp nạn. Có điều... vị hôn phu của còn rất trẻ. Trẻ lắm! mới học lớp sáu, lại còn ốm o, còi cọc rất thảm hại.

      Tuệ An liền trở thành bảo mẫu, cố sức chăm sóc , quyết để mình thành góa phụ!

      Cứ thế, từng bước, từng bước vào tâm can nam chính, cũng từng bước, từng bước nhìn trưởng thành.
      Last edited: 24/3/20
      Lee Đỗlevuong thích bài này.

    2. PhunggAnh

      PhunggAnh New Member

      Bài viết:
      11
      Được thích:
      6
      CHƯƠNG 1: BÁO ÂN
      qua mùa hạ, cả gian bỗng trở nên mát mẻ, sáng sủa. Khắp phố phường chuyển mình vào tiết thu, cây lá cũng dần đổ màu sáng rực cả con ngõ . Khí hậu dịu êm làm con người cũng chậm lại nhịp sống hối hả, giật mình tận hưởng hương sắc của những cánh điệp vàng nở muộn và đâu đó đôi chùm hoa sữa nhanh nhảu đón mùa về.

      Cuối con ngõ cụt trong lòng thành phố, ngôi nhà cấp bốn của vợ chồng Trương Hiển cũng nghiêng nghiêng đón những vảy lá phượng li ti theo cơn gió từ đâu tới, dát vàng mái tôn cũ nát.

      Giữa khung cảnh nên thơ như vậy, cả ba người nhà Trương Hiển lại trừng trừng nhìn nhau, trong lòng người nào cũng nổi giông nổi gió mù mịt.

      Trương Tuệ An nước mắt vòng quanh, nức nở:

      “Ba mẹ… Tại sao lại đồng ý bán con?”

      Trương Hiển mặt mũi đỏ phừng phừng, đập bàn quát lớn:

      “Ai chúng ta bán con? Nhà người ta có ơn cứu mạng ông nội từ xưa? Có ơn báo là đạo nghĩa gì?”

      Mẹ Tuệ An thấy chồng sắp nổi cơn tam bành, vội vàng hạ giọng khuyên nhủ con :

      “Con , nhà bên kia ra cũng rất tốt, họ chê chúng ta nghèo. Con nghĩ lại xem, nếu xưa kia họ cứu ông nội con mạng làm sao có con bây giờ? Chẳng qua bây giờ họ muốn tìm con dâu, chẳng phải con sang đó là giúp ông nội đáp đền lại ơn cứu mạng khi xưa sao?”

      “Nhà bên kia” mà mẹ Tuệ An chính là nhà họ Đường – gia đình gốc Hoa. Nghe hồi chiến tranh, ông nội là lính biệt động, trong lúc bị địch truy đuổi được ông Đường cưu mang, nhờ vậy mới thoát chết. Hòa bình lập lại, trong lần về thăm đồng đội ở chiến trường xưa, ông của Tuệ An tìm đến nhà ân nhân để cảm tạ. Đúng lúc nhà họ Đường cũng đón thầy tướng số về xem vận hạn gia trạch, nghe là kết quả tốt lắm. Vừa thấy ông của Tuệ An vào, thầy tướng số liền vui sướng bảo với Đường gia:

      “Kìa, xem ra trời vẫn thương cho lão già nhà ông. Có người đến trả ơn kia, nhà lão thoát họa rồi!”

      Câu chuyện này về sau ông nội kể lại cho con trai Trương Hiển, nghe chính miệng con trai thề thốt giữ đúng lời hứa với Đường gia rồi ông mới yên tâm nhắm mắt.

      Trương Tuệ An vẫn ấm ức: “Nhưng mà… chuyện bói toán làm sao mà tin được?”

      “Sao lại ?”, Trương Hiển bực tức quát, “Thầy tướng số bát tự của con rất phù hợp, hóa giải được vận hạn cho cháu trai nhà họ Đường. Lúc đấy ba còn chưa lấy mẹ con mà ông ta chúng ta con sinh năm nào, cháu trai lão Đường sinh năm nào, sai li.”

      Trương Tuệ An càng tủi thân: “Vậy phải là muốn con gánh họa cho đứa nhóc mới học lớp sáu sao? Mà còn là tảo hôn đấy!” Dù gì cũng là nữ sinh lớp mười , giờ bảo lấy thằng nhóc vừa hết tiểu học, làm gì có đạo lí ấy!

      Mẹ Tuệ An liếc thấy chồng sắp hết kiên nhẫn với đứa con bướng bỉnh, liền ngọt nhạt dỗ dành:

      “Con đừng khó nghe thế. Gọi là cưới nhưng thực ra chỉ là làm cái lễ thôi, cũng ra pháp luật, làm giấy đăng kí. Con cũng tự thấy là những trò mê tín đáng tin mà. Đợi khi thằng bé kia qua hai mươi tuổi, nhà người ta cũng có điều kiện, chắc chắn chọn con dâu môn đăng hộ đối, lúc đó con cũng hoàn thành xong nhiệm vụ, trở về nhà, giấy tờ vẫn tính là độc thân. Cho nên là lấy con trai nhà họ Đường đúng, gọi là trông trẻ đúng hơn. Mà con vẫn thích chơi với trẻ con, phải ?”

      “Nhưng mà…”, Trương Tuệ An rùng mình nghĩ đến viễn cảnh chín năm “làm dâu” kiêm “bảo mẫu”, “Lỡ lúc đó… con có chuyện gì…”

      Mẹ Tuệ An lại dịu giọng trấn an: “Làm gì có chuyện gì, nhà bên kia có điều kiện, họ cũng đồng ý cho con tiếp tục học và chi trả học phí đại học cho con. Trong nhà có người làm, con cũng phải vất vả. Còn thằng bé Đường Hiên kia như thế, lại ốm đau bệnh tật, biết còn được bao nhiêu thời gian. Có khi chỉ hai năm...”

      Lại thấy con còn chần chừ, bà liền bồi thêm cú chót: “Hơn nữa, nhà ta bây giờ nợ nần đầm đìa như thế. Ba mẹ phải làm lụng vất vả mới đủ tiền nuôi hai đứa con ăn học. Tiền sửa nhà mấy trăm triệu nợ người ta bao lâu nay chưa trả được, vẫn phải còng lưng gánh lãi. Vậy mà nhà họ Đường có thành ý đưa lễ cao đủ để nhà ta trả hết chỗ nợ này, còn cho thêm cửa hàng để ba mẹ phải vất vả làm công nhân ca kíp khuya sớm nữa. Tuệ An, dù về tình hay về lý, chúng ta đều thể từ chối hôn ước này.”

      Trương Tuệ An ngẩn người, nhìn khuôn mặt đầy nếp nhăn của mẹ và vóc dáng gầy gò của ba. Ba mẹ mới ngoài bốn mươi mà nhìn già nua, mệt mỏi đến nhường kia. Quần áo của ba mẹ cũng là bộ đồ mặc ba bốn năm, bạc cả màu. Nhà bọn họ còn là nhà cấp bốn, trước kia từng bão làm sập, hư hỏng, dột nát mấy lần, mỗi lần lại phải vay mượn tiền để sửa sang, nợ cũ chưa trả xong lại đến nợ mới. Lại còn phải nuôi thêm hai chị em , người lớp 11, người lớp 5 ăn học giữa thành phố. Với mức lương công nhân của hai người quá khốn cùng!

      Càng nghĩ, càng thấy đau lòng. Đúng như mẹ , dù thế nào họ cũng thể từ chối hôn ước này. Xét cho cùng, họ cũng còn đường lui nữa rồi. Dù thế nào, việc này đối với nhà đều lợi nhiều hại ít. Có hại cũng chỉ hại mình , còn ba mẹ và em trai đều được sống tốt hơn.

      “Con… con… cũng mong ba mẹ đỡ vất vả.” Trương Tuệ An cắn răng nuốt nước mắt . “Con sang làm dâu Đường gia.”

      “Con nghĩ phải lắm. Ngày mai ba mẹ đưa con sang.”

      Đêm ấy, lần đầu tiên Trương Tuệ An khóc ướt cả gối. Ngay cả lúc trượt học bổng hồi lớp 10 cũng tuyệt vọng đến thế.

      Bên kia, vợ chồng Trương Hiển cũng ngủ được. Vừa thương con, vừa nhõm, thế là cả hai cứ mang tâm trạng phức tạp thức cả đêm.
      Last edited: 19/3/20
      Lee Đỗ thích bài này.

    3. PhunggAnh

      PhunggAnh New Member

      Bài viết:
      11
      Được thích:
      6
      CHƯƠNG 2: GẶP MẶT
      Do tính chất đặc thù của cuộc hôn nhân này, nhà Tuệ An cũng có chuẩn bị gì. Sáng sớm hôm sau, mẹ dậy sớm, nấu bữa cơm đủ rau đủ thịt để cả nhà cùng ăn bữa cuối trước khi tiễn con sang nhà chồng.

      Trương Tuệ Minh, con trai út, thấy bố mẹ sáng nay đều ở nhà rất ngạc nhiên. Thằng bé thấy ba thắp hương ban thờ xong, đứng khấn vái hồi lâu biết là có chuyện quan trọng. Ngày tuần, ngày rằm toàn là mẹ thắp hương, nếu để ba thắp hẳn là có chuyện cần cầu khấn tổ tiên, thần linh như sang cát cho ông nội hay ngày giỗ của ông bà.

      Đúng lúc đó, Tuệ An cùng mẹ bê mâm cơm lên. Tuệ Minh kìm được, reo khe khẽ:

      “Cơm sáng nay có cả thịt lẫn cá kìa! Nhà mình có cỗ!”

      “Ngồi xuống so đũa .” Bà Hiển khẽ nhắc, thằng bé liền làm theo. Nhưng dường như nó cảm nhận được khí trong nhà quái lạ, liền kéo áo Tuệ An hỏi:

      “Chị ơi, sao hôm nay mẹ làm cỗ thế?”

      Tuệ An liếc nhìn khuôn mặt ngây ngô của em trai, cố nặn nụ cười gượng gạo:

      “Ăn mừng đấy. Từ hôm nay, chị chuyển sang nhà họ hàng ở.”

      “Nhà ai ạ?” Tuệ Minh chẳng mấy khi đến nhà họ hàng nên rất hiếu kì.

      Trương Hiển bực mình quát: “Ăn , hỏi ít thôi.”

      Cả nhà liền yên lặng, cúi đầu ăn. Thấy khí nặng nề quá, ông lại hắng giọng:

      “Đồ đạc…chuẩn bị đủ chưa?”

      Tuệ An lí nhí đáp: “Dạ rồi.”

      “Sang bên đó nhớ chú ý năng, cư xử cho lễ phép, được tùy tiện như ở nhà. Có gì vừa ý phải biết nhẫn nhịn cho êm ấm cửa nhà…” Thấy mấy tiếng “êm ấm cửa nhà” cũng phù hợp lắm với tình cảnh tại, Trương Hiển cũng đành cho qua.

      lúc lâu sau, khi cả nhà ăn xong, ông mới tiếp: “Nhớ giữ gìn sức khỏe.”

      Chờ Tuệ An cùng bà Hiển dọn dẹp xong xuôi, cả nhà cùng lên đường. Đường gia cho xe tới đón đúng giờ, có điều ngõ quá, xe vào được. Cả nhà họ Trương phải bộ đoạn dài để ra đường cái.

      đường , gặp vài người láng giềng hỏi thăm cả nhà đâu, hai vợ chồng Trương Hiển đều cười cho qua, bất đắc dĩ lắm trả lời: “Chúng tôi sang nhà họ hàng chơi. Tối lại về.”

      Trái ngược với bộ dạng rầu rĩ của ba mẹ và chị , Trương Tuệ Minh lại vô cùng háo hức được gặp mấy người họ hàng lạ hoắc, chưa từng nghe thấy bao giờ.

      “Oa… Nhà họ hàng mình giàu quá! Lại có cả xe ô tô tới đón!”, thằng bé hớn hở chạy tới chỗ người tài xế đeo kính đen rất ngầu giữ cửa, lễ phép khoanh tay, “Cháu chào chú! Cháu là Tuệ Minh, là họ hàng của chú ạ!”

      Tài xế có chút bối rối: “À, … Chú phải họ hàng của cháu đâu.”

      “Thế sao chú lại chở nhà cháu? Có phải xe taxi đâu mà?”

      Chưa kịp để hai người lớn giao lưu thêm, Trương Hiển liền túm con trai lên xe.

      Tài xế nhanh nhẹn đóng cửa, ngồi vào ghế lái, khởi động. Trước khi phóng còn : “Trương lão gia, Trương phu nhân, tới nhanh thôi.”

      Cả bốn người còn lại đều ngây ngốc. Lão gia? Phu nhân? Gì mà như trong phim cổ trang thế này?!

      Đoạn đường đến Đường gia quả thực quá xa. Sáng cuối tuần đường vắng, xe hơn tiếng đến.

      Nhà lớn của Đường gia xây theo kiểu dinh thự cổ, nằm ngọn đồi ở ngoại ô, vô cùng bề thế với khu vườn rộng mênh mông cùng nhiều loại cây trái, hoa lá.

      Cả nhà Trương Tuệ An đều hồi hộp đến nín thở. Tuy bọn họ đều biết Đường gia giàu có, nhưng ngờ lại tới mức này. Với người quanh năm sống trong căn nhà cấp bốn lụp xụp cái quần thể biệt thự này quá mức khủng bố rồi!

      Đứng giữa sảnh lớn mênh mông, mẹ Tuệ An thào với con : “Con ở đây nhớ lễ phép, ngoan ngoãn. Cái gì biết phải hỏi cẩn thận, chớ có táy máy tay chân làm hỏng đồ đạc gì đền được đâu.”

      Trương Tuệ An cũng máy móc gật đầu. thái dương bất chợt xuất giọt mồ hôi, chảy lẫn vào tóc mai.

      Rất nhanh, ông già với mái tóc hoa râm nhanh nhẹn bước tới. Chưa ai kịp cất lời, Trương Tuệ Minh vội cung kính khoanh tay :

      “Cháu chào ông. Cháu là Tuệ Minh”, rồi nhớ lại lúc trước nhầm lẫn, thằng bé cẩn thận hỏi lại, “Ông là họ hàng của cháu ạ?”

      Đối phương bật cười: “, tôi là quản gia. Các vị cứ gọi tôi là Từ quản gia hay lão Từ đều được.”

      Cả nhà Trương Hiển lại há hốc miệng. Quản gia? Chẳng phải vẫn là giống phim cổ trang ư?

      Từ quản gia lấy làm ngạc nhiên trước phản ứng kinh ngạc của ba vị khách. Ông cẩn thận chào hỏi với từng người rồi mỉm cười với cậu bé con:

      “Cậu Tuệ Minh có muốn ra vườn chơi ? Tôi chuẩn bị rất nhiều bánh kẹo cho cậu.” Vừa , ông vừa liếc mắt, liền có mặc tạp dề dắt thằng bé ra vườn. Bà Trương chỉ kịp dặn với theo: “Đừng có nghịch hỏng cái gì đấy!”, thằng biến mất.

      Còn lại những người lớn ngồi xuống sofa, lập tức có người mang trà ra. Ngay đến bộ tách trà cùng đĩa pha lê cũng tinh xảo làm ba người họ Trương vừa nâng vừa run, sợ mình trót đặt mạnh tay quá sứt mẻ, đền được.

      “Trương lão gia, Trương phu nhân, xin lỗi hai vị. Lão gia nhà chúng tôi công tác vẫn chưa về. Vốn nghĩ là Trương tiểu thư cần thêm thời gian chuẩn bị, ngờ lại quyết định sớm như vậy.”

      đó, tối qua nhận được điện thoại của Trương lão gia, ông còn kinh ngạc, sau đó mặt gấp rút sắp xếp mọi thứ đón Trương tiểu thư, mặt khác báo tin cho lão gia bên châu Âu và chuyện với cậu chủ. Nào ngờ, khi biết tin vị hôn thê của mình sáng mai tới, Đường thiếu gia lại đen mặt, rằng liền đau bụng trận. Trương Hiển đáp lại:

      sao, ba của Đường Hiên bận rộn. Cũng tại chúng tôi hỏi , vội vàng quá!”

      “Xin đừng vậy. Trương tiểu thư sang sớm ngày nào, Đường gia mừng ngày đó. Chờ hai hôm nữa lão gia nhà chúng tôi về, xin mời các vị sang bàn bạc cụ thể công việc.”

      dám, phiền ông quá! Con bé này xin nhờ Đường gia chăm sóc.”

      “Đây là bổn phận của chúng tôi, xin Trương lão gia yên tâm.”

      Tuệ An cứ thế ngồi im nghe người lớn chuyện. co mình lại góc, cảm thấy ngay cả cái ghế êm ái xa hoa bên dưới cũng như có lửa đốt. Thế là từ giờ là “con dâu” của nhà họ Đường sao? Nơi sang trọng, giàu có, rộng lớn thế này làm sao sống được? Nếu phải vì ông thầy tướng số bát tự của hợp với bát tự của Đường Hiên, có thể bổ cứu cho số mạng của cậu ta đời nào bước chân được đến nơi quý phái này, chưa đến cưới xin.

      qua lại hồi, bà Trương mới chợt nhớ đến “con rể”, liền hỏi:

      “Đường Hiên có ở nhà ? Chúng tôi muốn gặp chút.”

      “Sáng sớm nay, thiếu gia khám. Chắc cũng sắp về rồi. Trong lúc chờ đợi, mọi người có muốn tham quan nơi ở của Trương tiểu thư? Chúng tôi chuẩn bị đầy đủ, hi vọng Trương tiểu thư thấy hài lòng.”

      ra lão Từ dám tiết lộ thực là đêm qua Đường Hiên đón nhận tin bất ngờ liền sốc đến nỗi đau bụng, phải đưa vào viện cấp cứu. Còn thường ngày, vẫn có bác sĩ riêng qua nhà thăm khám cho cậu định kì. Nhưng nhà họ Trương hiểu lắm, chỉ đơn thuần nghĩ là thằng khám bình thường. May là rạng sáng nay tình hình ổn định, bác sĩ cậu có thể về nhà.

      Trong lúc mấy người lớn xuýt xoa khen ngợi kiến trúc của dinh thự cũng như căn phòng xa hoa mà Đường gia dành cho Trương Tuệ An Đường Hiên về tới nơi.

      Vốn dĩ xe của cậu dừng ngay trước cửa sảnh lớn, nhưng cậu thấy nhà họ Trương vẫn chưa về, liền bảo người hầu đẩy xe lăn của mình ra vườn, tránh chạm mặt. Dù từ lâu cậu biết là mình có vị hôn thê do ông nội quyết định nhưng vẫn chưa chuẩn bị tinh thần đối mặt. Cưới để bổ cứu bát tự, cho người ta nhìn thấy tấm thân bệnh tật dặt dẹo này đúng là mất mặt!

      Người hầu rụt rè đề nghị:

      “Cậu chủ, sức khỏe cậu còn yếu lắm, nên về phòng nghỉ ngơi hơn.”

      sao.”

      Người kia đành đẩy xe ra vườn. Quả thực, khuôn mặt Đường Hiên tươi tỉnh hơn hẳn. Nước da trắng trẻo có sắc hồng chứ còn xanh lét như đêm qua. Ánh mắt cậu linh lợi và ngời sáng dười rèm mi dày. Quả thực, nhìn cậu chủ Đường gia rất đáng , vầng trán khôi ngô lộ ra dưới những sợi tóc mái dày dặn. Sống mũi cao cùng quai hàm thanh tú làm cho khuôn mặt cậu tuấn tú khác thường.

      Dưới ánh nắng hiền hòa, khuôn mặt cậu càng sắc sảo, đẹp đẽ.

      Bất chợt, như có tiếng gọi bí mật, cậu quay lại, ngước nhìn lên tầng hai, liền thấy có người vừa mở cửa sổ.

      “Người kia…?” Cậu nghi nghi hoặc hoặc nhìn khuôn mặt vừa lộ ra, đúng lúc ánh nắng chiếu tới làm cho cả khuôn mặt bừng lên rạng rỡ. Hai gò má bầu bĩnh cùng cái mũi nho và đôi môi tươi tắn, khuôn dung rất hiền hòa, nhõm như như cánh hoa cúc nở dưới trời thu trong trẻo.

      Người hầu nương theo ánh nhìn của cậu, đáp lời:

      “Có lẽ chính là Trương Tuệ An. ấy xinh xắn!”

      Đường Hiên vẫn nhìn lên, khuôn mặt đẹp đẽ của cậu ửng hồng, vết hồng lan tới tận hai tai, xuống cả cổ. Trương Tuệ An – người mà ông nội “đặt gạch” cho cậu từ trước khi cậu ra đời.

      Thầy tướng số với Đường lão gia rằng sau này ông đứa cháu đích tôn, nhưng đứa trẻ đó lại có họa sát thân, sống được qua hai mươi tuổi. Trong lúc Đường gia bàng hoàng đau khổ vừa hay ông nội của Tuệ An tìm tới để báo ơn Đường lão gia cứu mạng khi xưa. Lại khéo, thầy tướng số lão Trương kia đứa cháu mà bát tự bổ cứu được cho đứa cháu đích tôn nhà họ Đường. Thế là Đường lão gia lập tức “đặt hàng” cháu dâu dành riêng cho cháu trai ngay từ khi bố mẹ lũ trẻ còn chưa lấy nhau. Lão Trương dĩ nhiên vui vẻ đồng ý.

      Thế là Đường Hiên có vợ trước khi có mẹ!

      Trong lúc cậu còn mải ngắm dâu của mình bỗng có tiếng lanh lảnh cất lên:

      “Xin chào cậu! Tớ là Trương Tuệ Minh. Cậu có phải là họ hàng của tớ ?”

      Đường Hiên quay lại, thấy đứa trẻ trạc tuổi mình, khuôn mặt có nét bầu bĩnh hao hao gương mặt cậu vừa nhìn lúc nãy. Giờ ấy còn ở bên cửa sổ nữa.

      Cậu quên cả mệt mỏi, nhếch khóe môi, thẳng lưng đáp từng tiếng dõng dạc:

      . Tôi là rể cậu.”
      Lee Đỗ thích bài này.

    4. PhunggAnh

      PhunggAnh New Member

      Bài viết:
      11
      Được thích:
      6
      CHƯƠNG 3: CHẤP NHẬN

      Từ lúc Trương gia rời khỏi dinh thự nhà họ Đường, Trương Tuệ An cứ ngây ngẩn mãi. Lúc tiễn ba mẹ về, phải cố hết sức để rơi nước mắt. Trương Hiển trước khi lên xe còn ngại ngùng dặn câu: “Nếu có việc gì gọi ngay cho ba.” Bà Hiển cũng vội vàng, lén lút dúi cho con mấy đồng tiền, cần gì mua. Tuệ Minh khóc thút thít, cứ níu áo chị, muốn buông tay. màn chia li cảm động lọt vào mắt Đường Hiên khiến cậu khó chịu. kia hẳn là khổ sở lắm khi phải lấy đứa nhóc cỡ tuổi em trai mình, lại là con ma bệnh ốm o, gầy gò.

      Trời mới đầu thu, sáu giờ chiều mà vẫn còn sáng sủa. Trương Tuệ An vừa định đứng lên tìm việc gì đó để làm cho khuây khỏa nghe thấy tiếng động vang lên từ phòng bên cạnh, giống như có vật nặng rớt xuống sàn.

      Phòng bên chẳng phải là phòng của Đường Hiên sao? Cậu ta khám về cũng ghé qua gặp mặt người nhà họ Trương, chỉ ở dưới vườn chờ bọn họ xuống cậu lên bằng cầu thang khác. Nếu phải Trương Tuệ Minh lúc ra xe kể lại gặp bạn mới ai cũng nghĩ cậu vẫn ở bệnh viện.

      có chút lo lắng, phải cậu ta bị ngã đấy chứ? Từ quản gia sức khỏe Đường Hiên tốt, lại khó khăn, nếu mà ngã

      Bên kia lại vang lên mấy tiếng động hơn, tựa hồ như tiếng kim loại đập vào tường.

      Trương Tuệ An sốt ruột, đánh bạo chạy sang gõ cửa.

      “Đường Hiên, có sao ?”

      Bên trong đáp lại, nhưng nghe thấy tiếng lịch kịch lộn xộn hơn.

      “Đường Hiên?”, Trương Tuệ An lại gõ thêm mấy cái nữa vẫn thấy trả lời. “Chị vào nhé?”

      mở cửa bước vào, nhìn quanh thấy ai nên hẳn vào bên trong xem xét. Phòng ngủ của Đường thiếu gia này rộng , còn rộng hơn cả nhà ,. Bên trong căn phòng bài trí đồ đạc đơn giản nhưng đều là đồ thủ công chất lượng cao, được thiết kế tỉ mỉ, tinh xảo. Những bồn cây cảnh được cắt tỉa gọn gàng xếp ở mấy nơi như khung cửa sổ, bàn gỗ, góc tường làm cho khí được thanh lọc sạch , nặng mùi thuốc men như phòng người bệnh bình thường. Tuy nhiên, lá của những cây này có màu sắc giống bình thường. Tuệ An cũng có nhiều thời gian để nghĩ đến việc lạ này, chỉ bận tâm đến việc tìm người.

      “Đường Hiên? Em có ở đó ?”

      về phía giường lớn. Đó quả thực là cái giường khổng lồ với lớp nệm dày vô cùng đẹp mặt. giường, hai chiếc chăn mỏng vứt lộn xộn cùng mấy cuốn sách bìa da.

      ra ngoài.”

      thanh yếu ớt vọng lên ở phía bên kia giường. Trương Tuệ An vội vàng chạy qua, nhìn thấy thân hình gầy gò nằm bẹp dưới đất. Đúng là cậu ta bị ngã . tay còn với đến xe lăn. ra tiếng đập là do cậu cố kéo chiếc xe lại gần nhưng nó bị vướng vào rãnh giữa tủ và tường.

      Trương Tuệ An vội đỡ cậu dậy. Đường Hiên ngượng ngùng đẩy ra nhưng sức đứa trẻ mười hai tuổi ốm đau dặt dẹo làm sao bằng sức con mười bảy, cậu cũng chưa cứng bằng sừng trâu.

      ra ngoài.” Đường Hiên lặp lại.

      Trương Tuệ An mặc kệ Đường Hiên chống đối, cứ thế ôm cậu về giường. Vừa kéo chăn đắp qua người, cậu liền chui vào trong chăn, kiên quyết hé mặt ra.

      cũng rất kiên nhẫn, lấy giọng nhàng thường dùng dỗ em trai ra hỏi han:

      “Đường Hiên có đau chỗ nào ? Vì sao ngã như vậy?”, vừa , vừa vén chăn lên, cầm tay, chân cậu xem xét. Đương Hiên giật nảy người, vội thu lại tứ chi nhưng kịp, cậu ra sức giãy giụa, cho động vào. Nhưng bộ đồ cậu mặc là đồ ngủ, áo rất rộng. Cậu quẫy đạp hồi, áo bị tốc lên, lộ ra thân hình còm nhom của đứa bệnh tật, làm cho Trương Tuệ An kinh hãi:

      “Eo của em tím cả vào rồi. Để chị tìm cao dán.”

      cần.” Đương Hiên xấu hổ, chỉ muốn đuổi người. Vì cớ gì lại xuất trước mặt trong tình cảnh thê thảm như vậy, còn mặt mũi nào nữa!

      Đúng lúc đó, Từ quản gia vào, theo sau là người hầu mang theo cái khay . Ông gọi:

      “Thiếu gia, đến giờ uống thuốc.”

      Đúng là quản gia lão luyện, thấy Tuệ An trong phòng ngủ của Đường Hiên cũng phản ứng gì, còn liếc mắt về phía sau, nhắc nhở người hầu bê khay đựng bát thuốc điều chỉnh lại thái độ kinh ngạc quá đà.

      Đường Hiên tranh thủ lúc Trương Tuệ An chú ý, vội chui vào trong chăn lần nữa, lí nhí đáp: “Cứ để đó.”

      Người hầu thuần thục đặt khay thuốc lên chiếc tủ cạnh giường. Tuệ An liếc thấy bên trong là bát thuốc lờ nhờ nửa xanh nửa đen tỏ khói nhạt, ngửi mùi thôi thấy dạ dày nhộn nhạo. Bên cạnh là mấy múi quýt bóc sẵn, thịt quả ửng hồng bày đĩa khảm viền bạc lấp lánh.

      Lão Từ mỉm cười, :

      “Thiếu gia, hôm nay đổi thuốc khác. Bác sĩ chịu khó uống tuần đỡ hơn.”

      Ánh mắt chán nản, bài xích của Đường Hiên trượt từ bát thuốc lên trần nhà. Tuệ An thấy đứa này đáng thương, có cái mạng mà mười mấy năm phải dựa vào thuốc để sống. Nếu là chắc chịu nổi.

      Đường Hiên rất mệt, đủ sức ngồi dậy. Lão Từ đến nâng cậu, Tuệ An cũng phối hợp chèn gối cho cậu dựa lưng thoải mái, còn cẩn thận kiểm tra xem chỗ dựa chắc chắn chưa, có bị cứng . quay sang bảo lão Từ :

      “Vừa này cháu bị va vào cạnh tủ, chân bị bầm tím. Từ quản gia cho cháu xin mấy miếng cao dán được ?”

      Tất cả đều nhìn Tuệ An. Kể cả Đường Hiên cũng quay đầu nhìn chằm chằm nhưng gì. Lão Từ đáp:

      “Được chứ. Có loại cao bôi được đặc chế, công hiệu hơn cao dán bình thường nhiều. Để tôi cho thiếu gia uống thuốc xong lấy cho tiểu thư.”

      Tuệ An thấy Đường Hiên hơi rùng mình, có lẽ thuốc của cậu có khó uống nhất, chỉ có khó uống hơn, nên khi vừa nghe thấy lão Từ đổi thuốc mới, cậu đau khổ bài xích. liền uyển chuyển :

      “Để cháu cho Đường Hiên uống thuốc, sao đâu ạ.”

      nhanh nhẹn bưng bát thuốc lên, lấy thìa khuấy cho bớt nóng. Từ quản gia nghĩ sắp tới công việc chăm sóc thiếu gia đúng là cần giao vào tay Trương Tuệ An, để tập quen dần từ bây giờ cũng tốt.

      Lúc chiều, ông căn kẽ tình hình bệnh tật và tính khí của thiếu gia cho Trương tiểu thư, chỉ thấy gật đầu vâng dạ từ đầu chí cuối chứ gì thêm, cũng có đòi hỏi gì, ông có chút yên tâm. này hẳn là hiểu tình huống và chấp nhận hoàn cảnh.

      Nghĩ vậy, ông liền “Vâng” tiếng rồi đứng lên, cùng người hầu ra ngoài.
      Lee Đỗ thích bài này.

    5. PhunggAnh

      PhunggAnh New Member

      Bài viết:
      11
      Được thích:
      6
      CHƯƠNG 4: CAM KẾT

      Còn lại Tuệ An cùng Đường Hiên ngồi nhìn nhau. Dáng vẻ chuyên chú thổi nguội thuốc của khiến cậu bồn chồn yên.

      “Được rồi, thuốc bớt nóng. Nào…” thìa đầy được đưa đến bên khóe miệng mím lại của Đường Hiên. Cậu ghét bỏ quay mặt .

      Tuy sống bằng thuốc từ , nhưng dù sao Đường Hiên vẫn là đứa trẻ mười hai tuổi, tài nào thích ứng được với hương vị đắng nghét kia.

      Tuệ An nhớ lại mấy lần em trai bị ốm, phải cho uống thuốc tây, thằng bé cũng tìm mọi cách để nhè ra, chịu nuốt. đành để sẵn mấy cái kẹo , thuốc vừa đưa vào liền có kẹo ăn cùng cho bớt đắng. Dù sao thuốc tây cũng là dạng viên, nhắm mắt uống ực ngụm nước là xong. Đằng này thuốc của Đường Hiên là thuốc ta, sắc lên cả bát nước đắng nghét, thực khó uống.

      lấy đĩa quýt, đưa vào tay cậu, :

      “Uống xong ăn cái này, đắng nữa.”

      Đường Hiên vẫn nhúc nhích. Thường ngày, đối với việc uống thuốc, cậu cũng tỏ vẻ chống đối nhiều lắm. Bởi cậu thường tìm cách lừa người ta lấy thứ này thứ nọ rồi nhanh tay đổ thuốc xuống bồn cây, mỗi lần đổ chút. Sau vài lần người đưa thuốc ra vào mấy bồn cây trong phòng cũng được tưới tắm xong xuôi. ít vết bầm người cậu được sinh ra trong tình huống như vậy. Dù sao Đường Hiên cũng bệnh tật quanh năm, có uống thêm hay bớt bát thuốc cũng vậy cả. Cho đến bây giờ, mánh khóe này của cậu chưa từng bị phát .

      Tuệ An thấy khóe miệng Đường Hiên vẫn ngậm chặt, lại đặt bát xuống, sờ sờ mái tóc dày dặn của cậu, thủ thỉ:

      thích đúng ? Thuốc đắng thế này, làm sao mà thích uống được.”

      Quả nhiên, Đường Hiên gật gật đầu, giọng :

      “Chị cứ để đấy, lát tôi uống. Chị xuống lấy cho tôi thêm mấy quả quýt nữa.” này nhìn ngây ngốc, nghĩ cái cớ để đuổi cũng quá khó.

      Nào ngờ Tuệ An lại kiên nhẫn dỗ dành:

      “Lát nữa chị lấy thêm cho, cứ ăn hết chỗ này .”

      Mấy quả quýt tách múi sẵn tay Đường Hiên lập tức được cậu lần lượt bỏ vào miệng.

      “Ăn trước rồi mới uống thuốc à?”, Tuệ An sửng sốt, “Cũng được, em cứ ăn .”

      Dĩ nhiên sức ăn của đứa trẻ ốm yếu rất kém, Đường Hiên ăn được mấy miếng nuốt nổi nữa. Nhưng vẫn còn quýt vẫn phải uống thuốc, Tuệ An chẳng chịu ra khỏi phòng, cậu đành nhắm mắt ăn thêm.

      “Em thích quả này lắm hả?”

      Đường Hiên lắc đầu, cậu chẳng thích cái gì hết, nhưng so với thuốc món này đỡ hơn nhiều. Chợt, cậu ngẩng lên, ánh mắt trong veo nhìn Tuệ An, :

      “Chị cũng ăn thử .” xong liền đút luôn môt múi quýt thơm ngát vào miệng Tuệ An, cho kịp từ chối.

      Quả nhiên là ngon ! múi có vô số tép mọng nước và thơm, cắn lại trào ra nước ngọt dìu dịu. Tuệ An nuốt xong, khẽ liếm môi :

      “Ngon dễ sợ! Này là quýt gì?”

      Đường Hiên hơi ngẩn ra, cậu lẩm bẩm: “ biết.”

      Rồi cậu lại đút cho thêm miếng nữa, thêm miếng nữa, lại miếng nữa. Nhoáng cái, cả đĩa quýt nằm gọn trong bụng Tuệ An. Nhìn khoan khoái tận hưởng vị thơm ngọt, hai mắt cười tươi đến híp lại, cong như như vành trăng, Đường Hiên thoáng đỏ mặt. Cậu chỉ đưa bừa mấy múi quýt, nào ngờ người này thế mà lại ăn hết !

      “Chị lấy thêm . Lấy nhiều vào.” Đường Hiên đưa cái đĩa sứ sáng bóng cho Trương Tuệ An, ánh mắt lảng tránh, dám nhìn thẳng khuôn mặt tươi tỉnh sau khi ăn ngon của .

      Tuệ An nhướn mày, nhận cái đĩa, đặt lên bàn. Sau đó, rút điện thoại ra gọi cho Từ quản gia, cười đon đả:

      “Vâng… Từ quản gia, Đường Hiên muốn ăn thêm quýt... Vâng, nhờ ông mang nhiều chút ạ.” Sau đó, nâng bát thuốc lên miệng cậu, hai mắt sáng trưng nhìn chằm chằm, “Thuốc cũng nguội rồi, em uống luôn cả bát cho nhanh. Uống xong quýt mang lên là vừa.”

      Đường Hiên thua thảm!

      lúc sau, lão Từ cùng khay quýt đầy ằng ặc quay trở lại. Lúc này, Đường Hiên nằm im giường, nhúc nhích. Tuệ An ngồi ở ghế gỗ gần cửa sổ, xem xét mấy nhánh cây thảo mộc xinh xinh. Thấy ông bước vào, mỉm cười rồi lại cúi xuống, tiếp tục đùa nghịch mấy chiếc lá non mới nhú.

      Lão Từ nhìn bát thuốc sạch bách đặt bàn, nén được nụ cười tươi rói.

      Xem ra Trương tiểu thư rất biết dỗ trẻ con. Từ nay, việc uống thuốc của thiếu gia có thể yên tâm được rồi.

      Chờ cho Từ quản gia thu dọn khay bát ra, Tuệ An lại tiến tới giường lớn, lấy lọ cao bôi lão Từ vừa để lại. lật chăn, vén áo ngủ của Đường Hiên lên làm cậu hốt hoảng, vội túm chặt lấy áo mình, che che đậy đậy. Nỗi ấm ức vì bát thuốc đắng bay sạch, cậu đỏ bừng mặt, lắp bắp:

      “Chị… muốn làm gì?”

      Dáng vẻ yếu ớt, hai mắt đẹp rưng rung nước cùng da mặt đỏ rực của Đường Hiên khiến Tuệ An cảm thấy đáng . phì cười, giơ lọ cao lên lắc lắc:

      “Bôi thuốc. ngày mai vết bầm của em lan ra nửa người mất.”

      cần.” Đường Hiên gạt phắt. Rồi cậu nghĩ đến trận thua vừa nãy, lại có chút sợ hãi, rụt rè bổ sung: “Tôi tự bôi.”

      Mấy ngón căng thẳng của cậu ngọ nguậy. Nhìn tấm chăn bị cậu túm chặt, nhăn nhúm đến thảm hại, Tuệ An nhướn mày:

      “Bầm cả eo và lưng, em tự bôi thuốc kiểu gì? cần xấu hổ giống con như thế. Mau lại đây.”

      Đường Hiên nhíu đôi mày đẹp, cậu thích bị giống con đâu. Mỗi lần có người khen cậu xinh như con là cậu lại bực bội.

      Tuệ An bắt đầu mất kiên nhẫn, trời cũng tối rồi, còn muốn ăn tối nha. nhướn mày, bàn tay sốt ruột vỗ vỗ lên mặt đệm, to:

      “Nhanh lên, đàn ông con trai làm gì cũng phải nhanh nhẹn, can đảm lên. Nằm sấp xuống, vén áo. Cho em ba giây, là chị lột áo em ra luôn đấy. Ba.”

      Đối phương vẫn kiên quyết nhượng bộ.

      “Hai.” tin đứa trẻ lại gan lì hơn mình.

      .” Thiếu niên vẫn bất khuất chịu nghe lời. “Hừ…”

      Sau khi Trương Tuệ An tháo giày, quẳng xuống đất, trong phòng ngủ của Đường thiếu gia lập tức nổ ra cuộc chiến ác liệt. giường lớn, Đường Hiên gan vàng dạ sắt quấn chặt cái chăn mỏng vào người, tự biến mình thành cái kén tằm khổng lồ, kêu oai oái. Trương Tuệ An quỳ giường, hai đầu gối kẹp chặt, cho cậu nhúc nhích, đôi tay mạnh mẽ giật tung tấm chăn hất ra.

      “Chị dám… Á, đừng… đừng…”

      Tiếng kêu yếu ớt của thiếu niên vừa bay ra, lập tức bị thanh hung hãn áp chế lại:

      nghe lời người lớn à? Để xem em còn bướng nữa !”

      Tiếp đó là tiếng vải vóc bị co kéo roèn roẹt cùng thanh nức nở của Đường thiếu gia: “Đừng xé áo tôi… Đồ hung ác này…”

      Cái áo ngủ bị Trương Tuệ An nắm chặt, nhăn nhúm đến khó nhìn.

      hơi chột dạ, áo này chắc chắn làm từ tơ lụa đắt tiền, rách cái là đền ốm luôn!

      Thấy được hoang mang vừa lóe lên trong mắt đối phương, Đường Hiên rất đắc ý. này quả thực sợ làm hỏng áo của cậu, mới nghe cậu dọa câu buông tay.

      Chậc! Trương Tuệ An tặc lưỡi. còn cách nào khác, lập tức ôm lấy tấm thân gầy nhom gầy nhách của Đường Hiên cho cậu ngồi thẳng lên, sau đó ra sức cù lực vào hai bên eo cậu.

      Đường Hiên cũng bị giật mình, vội buông tay giữ áo, giữ chăn ra để tóm lấy hai bàn tay hư hỏng của Tuệ An. Nhưng đời nào cậu nhanh bằng . Trương Tuệ An chớp ngay lấy thời cơ, nhằm đúng giây lúc cậu buông lỏng liền lột phăng cái ngủ, làm nửa thân trắng nõn của Đường Hiên cứ thế công khai trước ánh đèn vàng ấm áp.

      “Đồ… đồ…”, Đường Hiên ngượng đến mức hai lỗ tai sắp bốc khói, khuôn mặt đỏ như sắp máu, hổn hển thốt ra mấy tiếng oan ức như thiếu nữ bị cường bạo. “Đồ… dê cụ…”

      Rồi cậu vội nằm sấp xuống, vùi mặt xuống gối.

      Trương Tuệ An lần đầu bị người ta mắng là dê cụ, cũng bối rối kém. ngượng ngùng quát: “Cái thân thể gầy dơ xương sống, đếm được từng cái xương sườn này có gì đáng nhìn?”

      chần chừ lâu, việc gì cần làm vẫn phải làm, liền lấy lọ cao thuốc đổ lên vết bầm của Đường Hiên. Cao thuốc lành lạnh làm cậu phản ứng, toàn thân ngọ nguậy muốn co lại.

      Vết bầm của Đường Hiên nghiêm trọng hơn tưởng. Phía sau lưng còn mảng mờ mờ, giống như bị cách đây ít lâu. Ở đầu vai cũng có.

      “Sao lại bầm dập khắp người thế này? phải là em ngồi xe lăn à? Làm sao lại va đập nhiều chỗ thế?”

      lại đổ thêm thuốc vào những vết bầm cũ. Ngón tay mềm mại xoa nhè cho thuốc ngấm đều vào làn da mịn màng. cố gắng tay hết sức, muốn làm Đường Hiên bị đau. vết bầm cũng xoa chầm chậm từng chút từng chút, vừa xoa vừa thổi khe khẽ giống như dỗ trẻ đau, đau…”

      Đường Hiên bị mấy ngón tay của làm cho nhột thể tả, phần eo cậu ngứa ngáy như có mấy sợi lông vũ quét qua quét lại, vừa nhưng nhức, vừa mềm mại, lại trơn tuột, cảm giác vô cùng ngượng ngùng. vậy, chốc chốc lại có hơi thở thổi đến, cùng với cao thuốc lành lạnh làm cậu rùng mình, từng cơn ớn lạnh tê tái chạy dọc sống lưng.

      sao…”, Tuệ An tưởng cậu đau, lại tay thêm chút. nghĩ nghĩ, tìm cách chuyện đánh lạc hướng cậu “Vết bầm lưng này là làm sao đấy?”

      Đường Hiên cắn răng đáp lại:

      “Tuần trước, đập vào cửa.”

      “Còn vết ở bả vai trái?”

      “Hôm kia, va phải thành bốn tắm.”

      Khỏi phải , đứa này hẳn là muốn tự mình sinh hoạt, lại nên mới bị ngã, cơ thể va đập hết chỗ này chỗ nọ. Với cậu bé tuổi ăn tuổi lớn mà phải ngồi chỗ, cái gì cũng phải chờ có người hỗ trợ trong khi bạn bè đồng trang lứa ngày ngày tung tăng học, chơi, đá bóng đá cầu, hò reo chạy nhảy… đúng là quá đáng thương. Trương Tuệ An thầm so sánh Đường Hiên với em trai Trương Tuệ Minh, liền tránh khỏi cảm thán. Giàu cũng tốt, nhưng chưa phải tất cả.

      Đường Hiên thấy im lặng lâu hơi chột dạ. Cậu nghĩ lúc, nhịn được, bèn đem thắc mắc từ lúc nãy ra:

      “Vì sao chị dối lão Từ để lấy cao thuốc?”

      Tuệ An tặc lưỡi:

      “Nhìn cái bộ dạng bầm dập này của em xem. Chẳng phải là cố tỏ ra mạnh mẽ trước mặt người khác, sợ mọi người lo lắng nên cắn răng chịu đau à? Chị mà là Đường thiếu gia bị ngã bầm cả người giờ này chắc ông ấy cho người áp tải em lên máy chụp cắt lớp với chụp Xquang rồi.”

      Trong đầu Đường Hiên lên hình ảnh lão Từ lo lắng chỉ đạo người này người kia vây quanh mình, rồi lại cuống quýt tự trách bản thân cùng đám người dưới làm tròn phận . Cậu phì cười, quên cả đau.

      “Nhưng chị thấy như này cũng ổn đâu. Vết thương sao, nếu ngã nặng để lại vết bầm rất lớn. Thử nghĩ mà xem, nếu hôm nay ai phát ra ngày mai có khi lưng em tím đen lại, khỏi phải nhúc nhích luôn.”

      Đường Hiên cắn cắn môi, rất đúng. Cũng có mấy lần cậu trải qua việc này rồi, khó khăn lắm mới giấu giếm được. Thân thể đau nhức mà lại phải tự tắm rửa, mặc đồ, dám cho ai nhìn thấy thực khổ sở. Cậu bèn ngẩng lên, nhìn Tuệ An, :

      “Nếu vậy, lần sau tôi gọi chị. Chị thoa thuốc cho tôi, được để ai biết.”

      Tuệ An ngừng tay, thấy khuôn mặt khôi ngô của Đường Hiên ngước lên nhìn đầy trông đợi. Đôi mắt sáng trong veo vẫn mở to, đen lay láy như mặt nước thăm thẳm, đến nỗi nhìn thấy được ràng khuôn mặt mình phản chiếu lấp lánh trong con ngươi xinh đẹp.

      chần chừ của Tuệ An khiến Đường Hiên có chút sốt ruột, cậu nhớ lại lời ba mình từng về phi vụ làm ăn: “Giá cao chưa chắc bằng giá hợp lí”. Cậu liền bổ sung chút “hợp lí” cho thỏa thuận hợp tác giữa hai người:

      “Tôi cho chị ăn quýt thoải mái. À , bất cứ món gì chị thích mà trong khả năng của tôi, tôi đều cho chị.”

      Ánh mắt sắc bén của cậu nhìn thẳng, thể cam kết sâu sắc và đáng tin cậy vô cùng. Dù sao đây cũng là thỏa thuận hợp tác đầu tiên của Đường thiếu gia với “đối tác” nên thái độ của cậu hết sức nghiêm túc và trịnh trọng.

      Trương Tuệ An làm bộ nghĩ ngợi chút rồi đồng ý:

      “Vậy từ bây giờ, em đau chỗ nào cũng phải với chị ngay, được giấu. Nếu em dối chị, cam kết này của chúng ta bị hủy bỏ.”

      “Đây là bí mật của chúng ta, được để cho người khác biết.”

      Đường Hiên gật đầu, đưa tay móc ngoéo với Trương Tuệ An cẩn thận. Thế là lần đầu tiên trong đời, Đường thiếu gia kí được “hợp đồng” với “giá hợp lí” khi bán khỏa thân, nằm ngay ngắn giường cho “đối tác” bôi thuốc.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :