1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Giấc Mộng Xuân

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      CHƯƠNG 5

      Edit: Bé Dâu Tây

      Beta: Ishtar
      Kiều Dĩ Hạm đỏ mặt, cắn môi, hai tay dám buông lỏng, chỉ sợ phát ra thanh nên có.

      Hoàn cảnh xung quanh vô cùng quen thuộc - phòng làm việc nơi mỗi ngày đến làm.

      Lúc tan việc còn bóng người, đèn cũng tắt hết, cả gian rộng lớn chỉ dựa vào ngọn đèn mơ hồ ngoài cửa cao ốc cùng với ánh đèn nê-ông rọi sáng đường.

      Gò má dán cửa sổ thủy tinh, quần áo vốn dĩ chỉnh tề lại có vẻ lộn xộn, búi tóc mọi khi nay cũng bị tháo ra, vài sợi tóc vòng quanh khuôn mặt kiều, làm cho còn vẻ khí thế ngày thường mà có chút nhu nhược.

      ở phía sau ngừng tỏa ra hơi thở săn bắn của đàn ông.

      Từ buổi trưa hai người ở trong phòng hội nghị ‘xát thương’ quá lời, xảy ra lần đầu tiên tiếp xúc thân mật, cả buổi chiều tâm trạng luôn yên muốn về nhà, nhưng vừa nghĩ tới việc mình có lỗi với đạo đức nghề nghiệp, thể làm gì khác hơn là cứng rắn chờ đợi.

      Thế nhưng giống như đoán được muốn trốn, vừa lúc tan việc liền nghênh ngang dẫn theo thùng dụng cụ, muốn sửa vài bóng đèn điện, để cho phải tăng ca với danh nghĩa đợi ở chỗ ngồi, còn thủy chung nhìn bằng ánh mắt nguy hiểm.

      Kết quả đến khi phát giác ra dường như thời gian nguy hiểm đến, trong phòng làm việc trừ hai người bọn họ ra , từ lâu còn ai cả, mà chính cũng lộ ra vẻ tươi cười nguy hiểm về phía .

      Sau đó - bàn tay xấu xa của ở áo sơ mi của di chuyển, nội y sớm bị cởi ra, mặc cho tay vú mềm mại non nớt làm càn vuốt ve.

      “Tiểu Kiều, thoải mái ?” Hơi thở ấm áp của phun lên cổ , ngôn ngữ mập mờ xấu hổ chui vào tai .

      “Đừng làm rộn... có người tới...” Kiều Dĩ Hạm thở gấp, thử cố gắng kéo về chút lí trí ngăn cản tiếp tục làm càn.

      “Sợ cái gì? Em chút, có người đến còn có tôi ngăn cản, để cảnh xuân của em lộ ra ngoài đâu.” tựa hồ như hiểu phép tắc lễ nghĩa gì, tiếng cười cuồng vọng vang lên.

      Kiều Dĩ Hạm có chút giận, vừa như vậy, vốn muốn kháng nghị nhưng hành động tiếp theo của đột nhiên tới khiến cho tiếng kháng nghị trực tiếp biến thành tiếng ngâm nga cao vút.

      Ngón tay thô ráp của chui qua quần của , có xác nhận xem ướt át mà trực tiếp tham nhập, làm càn vuốt ve ở tiểu hạch.

      “Thân thể em là mẫn cảm, tôi mới tìm tòi chút, mà phía dưới cũng ướt rồi này.” Thanh khàn khàn của Uông Đông Nam giễu cợt .

      Kiều Dĩ Hạm xấu hổ nhưng có cách nào phản bác, bởi vì thân thể thành thực phản ứng khiến cho dám nhiều lời.

      “Van xin , thực nên ở đây.” thấp giọng khẩn cầu .

      Nơi này chính là nơi mỗi ngày làm, nếu như ở chỗ này cùng làm càn, mỗi ngày tới nơi đây xấu hổ , bị bảo vệ tuần tra nhìn thấy cũng muốn làm người nữa.

      “A! Đúng là xấu hổ lại còn sợ hãi nữa?” xấu xa hỏi, ngón tay lúc nhanh lúc chậm di động trong cơ thể .

      “Tại vì....ân! Thực nên.” tạo ra vui vẻ khiến cho lời của đứt quãng, hai chân mềm nhũn phải dựa vào cửa sổ mới có thể làm cho mình miễn cưỡng đứng thẳng.

      “Tôi cũng phải loại đàn ông hay miễn cưỡng phụ nữ, nếu em cảm thấy thực nên .” vậy nhưng tay vẫn vỗ về chơi đùa thân thể hề dừng lại.

      miễn cưỡng xoay người, muốn xem như tay tồn tại, nhưng hai chân mềm nhũn khiến cho tự chủ mà kẹp chặt lại hai chân.

      “Xảy ra chuyện gì vậy? phải thích sao? Sao lại kẹp chặt tay tôi như vậy?” Giọng trêu đùa ác ý của từ đầu truyền xuống.

      ...” Hiểu rằng có ý định dừng lại, khiến Kiều Dĩ Hạm buồn bực, vành mắt đỏ ửng.

      “Ngoan.....Tiểu Kiều , nên chống cự, nhanh lên chút làm xong phải bị ai phát sao?” Uông Đông Nam bất chấp đạo lí , ôm ngồi lên ghế làm việc.

      ngây ngô chỉ có thể để mặc cho kinh nghiệm phong phú chi phối, váy bị vén lên cao tới bắp đùi, nút buộc trước ngực áo sơ mi bị cởi ra, khí lạnh lẽo đánh thẳng vào da thịt trắng nõn trước ngực, nhất thời da thịt nổi lên chút khó chịu.

      Trong mộng thấy mặt , nhưng bây giờ khuôn mặt lại vô cùng ràng.

      Đôi mắt ngập nước mở ra nhìn gương mặt tràn ngập ham muốn, trán đầy mồ hôi và động tác nhanh chóng cởi dây lưng quần, cuối cùng kéo cao chân của lên, có bất kì báo trước nào cứ như thế tiến nhập .

      thân bắp thịt to lớn... Kiều Dĩ Hạm thở phì phò nhìn Uông Đông Nam, thầm nghĩ.

      Tiếng nam nữ rên rỉ thở gấp trong phòng làm việc bất chấp tất cả, Kiều Dĩ Hạm chỉ cảm thấy thân thể ngừng nóng lên, ngừng thỏa mãn bồi hồi, xâm lược hơi thở của quá mức khiến cho còn cách nào thở dốc.

      Khoái cảm từ từ tăng lên, giữ chặt áo may ô người , môi đỏ mọng cắn chặt in đậm dấu răng, kích động khiến mồ hôi rơi vào miệng , thậm chí còn nhấm nháp được mùi vị của mồ hôi...rất nhanh, đỉnh điểm cuốn sạch hai người, luồng nhiệt lưu lan tràn dưới bụng, khoái cảm khẩn trương đốt cháy thần kinh , khiến cuối cùng nhịn được kêu to tiếng.

      Trong nhát mắt cao trào, Kiều Dĩ Hạm lên suy nghĩ thực muốn cùng người đàn ông ghê tởm này dây dưa sao?

      Sau ngày đó, mỗi ngày trôi qua đều như nhau, Kiều Dĩ Hạm vẫn duy trì nghỉ ngơi và làm việc bình thường, chỉ là trong thời gian làm việc luôn luôn trước giây vào phòng làm việc, khi hết giờ làm trong vòng ba phút thấy đâu.

      Đương nhiên, trong phòng làm việc quản lý đáng ghét, các OL phía dưới tự nhiên vui vẻ hẳn lên, càng cần phải đuổi theo hỏi nguyên nhân.

      Dù gì có thể đúng giờ làm lại bị quản lí nhìn chằm chằm đến run lẩy bẩy, ai muốn tự tìm rắc rối lại hỏi xảy ra chuyện gì sao?

      Chỉ có người ngoại lệ, đó chính là mỗi lần tới tìm người đều vồ hụt - Uông Đông Nam.

      Nụ cười bình thường mặt biến mất, thay vào đó đường cong căng thẳng thô lỗ, có loại khí thế giận mà uy, chỉ đồng nghiệp trong công ty, ngay cả gương mặt Lam Kỉ nhìn thành quen cũng nhịn được mà nuốt ngụm nước bọt, chỉ lo thu thập tin tức, loại biểu cảm này kinh khủng.

      Tránh xa chút khó sống với .

      Huynh đệ ruột thịt của - Lam Kỉ đúng là biết tính toán thời gian, mỗi lần đều chọn thời gian lão đại nổi trận lôi đình đều đem điện thoại ném cho , khiến phải liên lạc cùng lão đại, huynh đệ ruột thịt làm ra chuyện này sao? Lam Kỉ này nhất định biết "Vốn cùng nguồn gốc, là tiên cũng vậy thôi." (giống như câu ‘vật hợp theo loài’.)

      "Lão đại, sao vậy? Dạo trước phải còn cười đến vui sướng, chẳng lẽ là bị nào đá?” Lão đại chỉ lo công tác thu thập tin tức, Lam Kỉ lớn mật hỏi ra nghi vấn trong lòng.

      câu hỏi này trúng chỗ đau trong lòng khiến sắc mặt Uông Đông Nam sa sầm thêm vài phần, trừng mắt nhìn Lam Kỉ biết sống chết, mắt lên vẻ hung ác.

      " có việc gì xuống đường." Uông Đông Nam hung hăng nổi giận.

      Chết tiệt! tại muốn nghe chính là loại lời châm chọc giậu đổ bìm leo này.

      Vài ngày buồn bực thấy người, kia trốn mất ngay trước mắt , nhịn bụng tức, tại lửa giận trong bụng lại bị khơi lên sôi sùng sục, nếu như lúc này có người ngứa da, tự động đưa tới cửa như đống cát để luyện, cầu còn được.

      "Này này, đương nhiên là có việc mới cấp bách mà." Vẻ mặt Lam Kỉ Trung đau khổ, thể tư thế ngừng bắn.

      "Vậy nhanh ."

      "A! Ừ!...Tư liệu lần trước lấy được đem phân tích, ước chừng tìm ra được mấy người quan trọng, chờ chút em đem danh sách và tư liệu gửi cho , mặt khác, người danh phía cũng muốn gặp , muốn trực tiếp biết tình huống tại là ra sao?”

      "Thời gian kí hợp đồng phải lộ diện sao?" Uông Đông Nam nhíu chặt mi.

      Những người này kí hợp đồng nhìn điều khoản sao? Lúc bấy giờ rất kiêng kị ra mặt, nếu như mỗi ông chủ muốn gặp để chỉ biết mặt, vậy bọn họ còn có thể tiếp tục lăn lộn sao?

      "Ai biết? Đại khái là ngay cả vài nét bút cũng sợ thua thiệt, rất cấp bách muốn biết tình huống bây giờ rốt cuộc là phát triển tới đâu rồi?"

      Uông Đông Nam hừ lạnh tiếng: " biết dùng người còn sợ công ty đổ sao?"

      "Lão đại, cho tới bây giờ chuyện luôn rất tàn nhẫn, xem ra lần này Mã Tứ muốn cho tổn thất rất nặng nề? Lam Kỉ sợ chết tiếp tục .

      "Cậu muốn tìm cái chết cứ tiếp tục , đừng ngại." Uông Đông Nam nghiến răng nghiến lợi uy hiếp.

      này gây ra thất bại cho đúng là sinh ra vết nhơ lớn, cho tới bây giờ nào ăn rồi đánh đỏng , lần này thể thừa nhận mình đá phải cửa sắt.
      Bưởi!!!, Kimiko, Lemonade6 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      CHƯƠNG 5

      Edit: Bé Dâu Tây

      Beta: Ishtar


      Bất quá Lam Kỉ rất tự tin vào tài tán của mình, nhịn được : "Lão đại, kì thực này, đúng là phải dỗ dành chút! Nếu muốn vào vấn đề chính, chỉ cần dùng 1,2 thủ đoạn là có thể dụ được lên giường, mấy chiêu này nào cũng dính! Em tin này thoát được!"

      Kỳ thực, Lam Kỉ chỉ là hơi có chút nhen muốn trả đũa, ai bảo mỗi lần bọn họ hộp đêm, những em xinh đẹp vừa nhìn thấy lão đại là lại như ong thấy mật bu lại, lão đại thậm chí ngay cả ngón tay cũng dùng, đám đàn bà liền tự nguyện như hậu cung, xếp hàng chờ đợi lão đại cưng chiều, làm sao làm cho đàn ông như đấm ngực giậm chân chứ?

      Lần này khó có được lão đại vì phụ nữ mà ‘đá phải cửa sắt’, sao nhân cơ hội này mà chế giễu chút chứ?

      nghĩ tới Uông Đông Nam nghe được những lời này lại rơi vào trầm tư, con ngươi nhìn chằm chằm chỗ khác, chậm rãi mở miệng.

      "...Cậu , đối phó với loại phụ nữ cứng nhắc nghiêm túc biết tình thú này cần phải dùng phương pháp gì đây?"

      Cái này...hỏi cũng biết ah! Lam Kỉ đổ mồ hôi lạnh, cũng dám đem những điều trong lòng ra, nếu như để lão đại biết vừa bậy, có thể thấy ngày mai.

      "Em nghĩ... dùng khổ nhục kế là tốt nhất." Ấp a ấp úng ra câu, Lam Kỉ khẳng định ra đáp án.

      Căn cứ vào miêu tả của lão đại, khiến ‘đá phải cửa sắt’ là cứng nhắc, nghiêm túc và biết tình thú, loại phụ nữ như vậy thông thường tương đối truyền thống, cũng tương đối có bản năng chói lọi của người mẹ, cho nên dùng khổ nhục kế có vấn đề gì?

      "Khổ nhục kế?" Uông Đông Nam suy nghĩ sâu xa mà chậm rãi.

      sai! kia xem ra nên sử dụng mềm mại, có thể dùng khổ nhục kế để giành được đồng tình, bắt lấy kia? tại trong mắt có thân phận là "Gián điệp thương nghiệp" nhưng cũng ai quy định là gián điệp thương nghiệp mắc bệnh hoặc bị thương?

      Nghĩ đến đây Uông Đông Nam lộ ra nụ cười xảo quyệt, mà chỗ khác Lam Kỉ vì vậy mà toàn thân nổi lên tầng da gà.

      Tuy rằng biết nào khiến lão đại lộ ra nụ cười quỷ dị này, nhưng xin cho mà đau đớn tưởng niệm ba phút đồng hồ.

      Bởi vì dã thú săn đuổi, muốn an toàn thoát thân, là chuyện thể nào!

      Giữa trưa mùa hè, ở lối bộ lớn Kiều Dĩ Hạm giải thích được mà rùng mình cái, nắm chặt áo khoác mỏng che nắng người.

      Khó có được ngày nghỉ, Kiều Dĩ Hạm muốn tiếp tục ở nhà làm ‘kiền vật nữ’, thế là liền vứt bỏ trang phục làm bình thườn , thay đồng hào bằng bạc, trang điểm xinh đẹp, tô chút son , cầm ví tiền ra cửa.

      Chỉ là bình thường, ngoại trừ làm đều ở nhà, ra cửa cũng biết đâu, cuối cùng chỉ có thể ngồi ở quán cafe ven đường đờ ra, nhìn mọi người lại lại.

      Hình ảnh công việc lướt qua, lại đến suy nghĩ lơ là của mình, gương mặt lơ đãng của Uông Đông Nam cứ như thế sôi nổi xuất trong đầu .

      Hẳn là muốn nhớ đến quan hệ với người đàn ông này, nhưng hết lần này đến lần khác cùng chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi phát sinh quan hệ dây dưa , chẳng lẽ thực đúng như người phân giải giấc mộng đó sao, nhất định là chọc cho phiền phức sao?

      "Ôi..."

      "Than thở cái gì vậy?" Thanh của Toa Lena đột nhiên phát ra từ phía sau Kiều Dĩ Hạm, mời mà đến, ngồi xuống ở trước mắt .

      "..."

      "Tôi từng giúp giải quyết giấc mộng khó khăn, quên tôi chứ?" Bồi bàn đưa tới ly cafe đen, Toa Lena cười nhìn Kiều Dĩ Hạm, khuôn mặt trẻ tuổi càng lộ ra non nớt.

      "Tôi ." Kiều Dĩ Hạm thu hồi vẻ khiếp sợ.

      sao có thể quên? Gặp gỡ Toa Lena, vào mộng quán kia, đúng là đời này làm chuyện rất lí trí.

      "A! Khó có khi chúng ta gặp nhau, có muốn cùng tôi chút tại sao hiếm có được ngày nghỉ mà lại ngồi ở đây thở dài than ngắn như vậy hay ?"

      Kiều Dĩ Hạm liếc nhìn Toa Lena, tuy rằng cảm thấy rất phức tạp, thế nhưng quá chắc chắn có nên nghe lời trẻ chỉ mới gặp có lần này hay .

      Bất quá, đúng là , Toa Lena cũng có biện pháp bắt ? Kiều Dĩ Hạm cau mày ngẩng đầu lên nhìn Toa Lena, Toa Lena đồng thời cũng nhìn cười thần bí.

      Quên ! ! Kiều Dĩ Hạm hít hơi sâu: "Tôi gặp...Tôi gặp người đàn ông trong giấc mộng kia."

      "A...Nhất định mộng xuân kia khiến làm xong với ?"

      thanh lớn nhưng lại làm cho những người khách bên cạnh đều quay đầu ánh mắt chăm chú, khiến mặt Kiều Dĩ Hạm đỏ lên, vội vàng che miệng Toa Lena lại.

      Lời như vậy mà cũng lớn tiếng ban ngày được sao? Kiều Dĩ Hạm bắt đầu hoài nghi trẻ này đến đây để chỉnh .

      "Ha ha .... người trẻ tuổi da mặt hay mỏng!" Toa Lena buồn cười nhìn Kiều Dĩ Hạm, dâu mới thể lực tràn đầy, đây là chuyện tốt, có cái gì phải xấu hổ?

      "Đúng vậy...Là có sai, thế nhưng nên dùng loại miêu tả này." Cho dù thực từ cảnh trong mơ biến thành thực, nhưng vẫn thể nào đem vấn đề này để bên miệng bàn tán."

      "Được rồi, đây phải là trọng điểm." Bắt lất tay Kiều Dĩ Hạm , Toa Lena cười nhìn , "Hãy chút xem nguyên nhân gì khiến thở dài!"

      Kiều Dĩ Hạm dừng lại, khẽ thở dài: "Tôi cũng biết, cảm giác từ khi xuất trong cuộc sống của tôi, mọi chuyện đều được bình thường."

      đề cập đến vấn đề mấy lần làm việc đều luống cuống tay chân, mỗi ngày đều phải chờ đợi lo lắng, chỉ sợ lại cầm thùng dụng cụ tiến đến, lại ở nơi khác trốn người. Từ sau khi hai người phát sinh quan hệ, tuy rằng biểu giả vờ bình tĩnh, những mỗi ngày trước khi làm đều bồi hồi, giãy dụa.

      A! Đàn ông quả là phiền phức, nhất là , càng là siêu cấp phiền phức.

      "Tôi cũng biết." có chút chán nản, cúi đầu, "Tôi nên đối với ôm ấp cảm tình tốt gì, tay chân vụng về, vẻ mặt lại lưu manh, chút đứng đắn, cùng điều kiện chọn bạn đời của tôi khác biệt nhiều lắm."

      có bằng cấp, ít nhất cũng nên đeo kính mắt, có khí chất, chí ít dáng dấp nên nhã nhặn lễ độ, nhưng hết lần này đến lần khác cái gì cũng có, dáng dấp cao lớn , càng hay thích trêu chọc , khiến tức giận chết khiếp, tay chân vụng về lưu lại vết tích người , khiến cho mặc quần áo cũng phải che che giấu giấu.

      Như vậy làm sao có thể khiến cho tim đập nhanh hơn chút, thậm chí là sinh ra tình cảm tốt được chứ?

      " nên có tình cảm ....Như vậy là có tình cảm với , đúng ?"

      Toa Lena bắt lỗi trong lời của , trúng tim đen chỉ ra: "Thích là thích, cần gì phải nghĩ nhiều như vậy chứ?"

      Thế vô thường, giờ khắc này nắm bắt, ai biết giây sau nắm trong tay hạnh phúc có thể hay liền biến mất? Toa Lena suy nghĩ, mặt lên vẻ u sầu tương xứng.

      "Nếu chỉ như vậy còn chưa tính, nhưng hết lần này đến lần khác còn là...." Kiều Dĩ Hạm đột nhiên , do dự biết có nên ra hay , dù sao là gián điệp thương nghiệp, chuyện như thế bị lộ ra, tựa hồ tốt lắm.

      "Hết lần này đến lần khác còn là cái gì?"

      " , có gì..."

      Toa Lena thấy Kiều Dĩ Hạm có gì đó muốn giấu, chỉ là cười cười, có lại tiếp tục, "Tôi rồi, người đàn ông kia nhất định có giấu bí mật nào đó, cũng mang đến phiền phức cho , bây giờ nhìn lại, phiền phức đến, nhưng phiền não mà gặp phải phải là vấn đề , mà là trong lòng ."

      "Lòng của tôi?" Kiều Dĩ Hạm giải thích được.

      " sai, chính nghi ngờ, đau đầu giờ bởi vì xuất trước mắt giống như những gì tưởng tượng sao? Thậm chí mang đến phiền phức cũng giống như vậy."

      Đúng như vậy sao?

      "Cho nên chỉ cần đính chính lại chờ mong trong lòng phải là được rồi sao?" Toa Lena cách dễ dàng: "Đơn giản mà , đem tiêu chuẩn trong lòng hạ thấp chút."

      nghe dễ, nhưng nào có thể đơn giản? Huống chi luôn mong chờ ấp ủ nó, đó chính là hình tượng chàng mối tình đầu của , mang kính mắt, vóc người thon thả, khí chất tao nhã, khiến mắt của luôn luôn nháy mà dõi theo .

      Ai! Chẳng qua vất vả khi lấy dũng khí để tỏ tình với , lại đột nhiên tạm nghỉ học, khiến trong lòng thủy chung vẫn ôm nuối tiếc.

      Toan Lena lẳng lặng nhìn Kiều Dĩ Hạm, bởi vì nghe những lời trong lòng của mà cảm thấy buồn cười.

      Mối tình đầu? Nghĩ ra thông minh, giỏi giang như vậy lại đối với mối tình đầu mà nhớ mãi quên, thậm chí còn đem hình tượng ta trở thành tiêu chuẩn chọn bạn đời.

      "Được rồi, quay trở lại vấn đề, lời khuyên của tôi là như vậy." Uống xong hơi cuối cùng ly cà phê đen, Toa Lena cười đứng lên: " chung nên hỏi lòng của ! Loại tình này, tùy tâm mà thôi."

      Tùy tâm mà thôi? Kiều Dĩ Hạm lẩm bẩm trong miệng bốn chữ này.

      Toa Lena quay đầu lại nhìn Kiều Dĩ Hạm rơi vào trầm tư, nụ cười thần bí liền quay đầu rời , dù sao giữa trưa mùa hè nóng cháy thích hợp với này!



      Bưởi!!!, Kimiko, Lemonade6 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      CHƯƠNG 6

      Edit: Bé Dâu Tây

      Beta: Ishtar


      Thứ hai theo thông lệ, nhân viên chủ quản phải có mặt đông đủ tham dự cuộc họp , Kiều Dĩ Hạm chậm rãi dọn dẹp tư liệu bàn, mới rời khỏi, thanh xa lạ đột nhiên vang lên gọi .

      "Kiều chủ nhiệm , chờ chút được ?"

      Kiều Dĩ Hạm nghi ngờ quay đầu lại nhìn người đàn ông gọi mình, xác định là chưa từng gặp qua .

      "Có chuyện gì sao?"

      "Xin chào, tôi là Bạch Gia Siêu." Bạch Gia Siêu đẩy mắt kính cái, mang theo nụ cười yếu ớt nhìn , "Kiều chủ nhiệm, tôi là người mới của bộ phận kế hoạch , bởi vì gần đây có dự án vấn đề dự toán lắm, muốn cùng thỉnh giáo chút về phương diện này."

      Dự toán? Sao lại đến hỏi ? Kiều Dĩ Hạm trong lòng toát ra chút nghi hoặc.

      Huống hồ nhảy qua phòng bang khác đến hỏi về vấn đề nhạy cảm này trong công ty, con người này khiến có cảm giác quỷ dị, nhưng thoạt nhìn tao nhã hiền hòa thành khẩn, chẳng lẽ là do nghĩ nhiều rồi sao?

      "Nếu là đối với vấn đề tư liệu, có thể trực tiếp dùng công văn truyền đến bộ phận điều chỉnh lương bổng của chúng ta." Có chút nghi ngờ, Kiều Dĩ Hạm lãnh đạm khách khí trả lời.

      "Kiều chủ nhiệm." Bạch Gia Siêu bước tới bước, thần sắc thành khẩn khiến cho khó có thể cự tuyệt, " thể do tự mình giải thích cùng tôi được sao?"

      Kiều Dĩ Hạm mặc dù cảm thấy vô cùng kinh ngạc nhưng biểu ra ngoài, lặng lẽ khi tới lui , vẫn duy trì cùng khoảng cách ba bước.

      biết tại sao, đàn ông như vậy rất phù hợp với chờ mong của , nhưng đột nhiên tới gần bắt chuyện như vậy lại khiến cho cảm thấy thoải mái.

      "Sợ rằng được, xin lỗi, tôi còn có việc phải xử lí, xin phép."

      "Kiều chủ nhiệm." Bạch Gia Siêu chợt nắm lấy tay của Kiều Dĩ Hạm, "Lẽ nào nghe hiểu tâm ý của tôi sao? Công việc chỉ là lí do, nhưng là tôi có chút để ý đến nên mới cố lấy cam đảm đến bắt chuyện."

      Đột nhiên hoa đào bay tới, khiến cho Kiều Dĩ Hạm nghĩ vui vẻ, trái lại càng cảm thấy bối rối, nhất là cổ tay bị nắm truyền đến cảm giác chán ghét, muốn hất ra.

      "Xin lỗi, Bạch tiên sinh, chúng ta hôm nay là lần đầu tiên gặp mặt." Phải là lần đầu tiên biết có người này tồn tại, "Có lẽ thích hợp để thảo luận vấn đề này."

      Bạch Gia Siêu tao nhã, đôi mắt xẹt qua tia chán ghét, lập tức thu lại ánh mắt, "Kiều chủ nhiệm, tôi có thể gọi là Kiều Dĩ Hạm ? Kỳ thực tôi mực thầm quan sát , giống những người khác làm chỉ lo trang phục, trái lại chuyên chú làm việc, hơn nữa làm việc luôn cẩn thận tỉ mỉ, khiến tôi rất thích."

      Có đúng ? Cau mày nhìn tay mình bị giữ chặt, biết tại sao, Kiều Dĩ Hạm luôn cảm thấy lời khiến cho có biện pháp tin tưởng, cảm giác có điểm giả tạo.

      "Ừ..... chung, Bạch tiên sinh xin mời buông tay được ? Tôi có vài công việc quan trọng cần quay về giải quyết." tận lực chọn cách khéo léo , dù sao cũng là người ngành khác trong công ty, tối thiểu phải giữ lại phần tình cảm.

      "Dĩ Hạm, biết tình cảm của tôi sao?" Bạch Gia Siêu mặt lộ vài phần bất đắc dĩ, "Hay là... cùng tên thợ điện phòng hành chính tổng hợp có quan hệ sao?"

      Kiều Dĩ Hạm có chút vui hỏi: "Bạch tiên sinh, những lời này là có ý gì?"

      "Cũng có ý tứ gì, chỉ là có mấy lần tôi nhìn thấy hai người ở tầng thượng trò chuyện." Bạch Gia Siêu gương mặt vô tội .

      Vài lần? Lời này có chút buồn cười, chẳng qua cũng chỉ có lần cùng người đàn ông kia sân thượng, như thế nào lại vừa vặn gặp ta?Tiếng chuông cảnh giác Kiều Dĩ Hạm tăng lên, càng muốn dùng sức thoát khỏi bàn tay bị ta nắm chặt.

      "Xin lỗ, tôi nghĩ đây là chuyện riêng của tôi..." cần quan tâm!

      Lời còn chưa hết, gây : "Dĩ Hạm, chẳng lẽ biết gần đây vài dự án của công ty chúng ta đều bị lấy khiến cho công ty chúng ta thể hoàn thành sao?"

      "Tôi biết, như vậy sao?" tránh được tay ta, Kiều Dĩ  Hạm đơn giản mặc ta nắm, lãnh đạm mà chống đỡ.

      "Tôi nghe chủ nhiệm chúng ta qua, công ty dự định điều tra toàn bộ nhân viên thời vụ và nhân viên ngoài hợp đồng, mà bên trong những danh sách đó có Uông Đông Nam.

      Lẽ nào bị phát rồi sao? Trong lòng chấn động nhưng ngay lập tức ổn định lại.

      "Vậy như thế nào?" Mặc kệ chuyện gì, nếu tìm được chứng cứ, cũng ai có thể định tội ấy , nhiều lắm chỉ có thể là nghi ngờ.

      tại đối tượng công ty tình nghi rất rộng, bởi vì nhân viên thời vụ có khoảng mười người, những nhân viên bên ngoài càng cần phải , cho nên tại mọi người có nghi ngờ nhưng có chứng cớ.

      "Tôi nghe , là người nắm giữ mục tiêu mới nhất, mà Uông Đông Nam gần đây rất tích cực tới gần , trong này có ý gì đó lẽ nào hoàn toàn nghĩ ra sao?" Bạch Gia Siêu vẻ mặt kích động  màu da thậm chí đỏ ửng.

      rất ràng, trong lòng lặp lại từng câu, thế nhưng đối với loại thuyết pháp này, lại ôm chặt cách nhìn khác.

      bị tình cảm làm cho mù quáng hai mắt, thế nhưng muốn tin tưởng tới tìm là có thủ đoạn.

      "Cho nên? Bạch tiên sinh, cũng nhận ra nững lời vừa , bây giờ cũng chỉ là suy đoán, huống chi công ty đối với chuyện này vẫn điều tra, cũng phải là điều tra viên, cũng phải lãnh đạp cấp cao, phán đoán như vậy hình như được thỏa đáng."

      Kiều Dĩ Hạm hiếm khi trái với nguyên tắc " ít", tuôn ra tràng.

      "... chuyện?" Lời của Bạch Gia Siêu ôn hòa hiền hậu nhưng chính là đột nhiên có thêm vài phần ngoan.

      "Tôi chỉ là tùy việc mà suy xét." Kiều Dĩ Hạm tránh nặng tìm trả lời.

      " chung...bất kể thế nào, tôi vẫn muốn xin cho tôi cớ hội, để tôi có thể hiểu biết thêm về ."

      Sao trọng tâm câu chuyện lại chuyển vấn đề này rồi? Kiều Dĩ Hạm cười khổ.

      "Tôi...tôi cố gắng, có thể để tôi về phòng làm việc trước ?" Bị kéo dài như vậy, lãng phí ít thời gian, Kiều Dĩ Hạm thể làm gì khác hơn là miễn cưỡng chút, thầm nghĩ mau khỏi đây.

      "Ừ, tôi cũng phải trở về." Bạch Gia Siêu mặt lần nữa vui vẻ, để ý đồng hồ tay.

      Cuối cùng... Kiều Dĩ Hạm thấy Bạch Gia Siêu đồng ý rời , nhịn được mà thở hắt ra, gót chân xoay tròn cũng dự định rời , bất ngờ đụng phải lực đạo cứng rắn.

      chịu đựng tức giân ngẩng đầu lên, lại đối mặt với đôi mắt băng lãnh, mang theo lửa giận, khẽ mím môi chính là biểu chủ nhân vui.

      " chuyện với em chút, được chứ?"

      Kiều Dĩ Hạm hít vào hơi, thể tin được ở đây lại gặp phải Uông Đông Nam.

      sao có thể xuất ở tầng này? Ở đây ràng là chỉ giới hạn lãnh đạo cao cấp vào hội nghị mà?

      Như là nhìn ra nghi ngờ của , Uông Đông Nam lạnh lùng mở miệng: "Tôi đến tầng lầu này sửa bóng đèn."

      Bóng đèn? Lại là bóng đèn? Công ty bòng đèn chỉ dùng nhãn hiệu thôi sao? Sao ba ngày hai nơi đều hỏng vậy? Trong lòng Kiều Dĩ Hạm mắng thầm.

      "A! Vậy cứ chậm rãi sửa, tôi trước." Cúi thấp đầu, dám tiếp thục nhìn , rất muốn nhanh chóng rời .

      rời , chỉ là bởi vì vừa bị cái tên "Bạch tiên sinh" kia làm lãng phí rất nhiều thời gian, tuyệt đối phải bởi vì biết nên đối mặt với thế nào.

      Thực là kì quái! ràng chính là đối với ngang ngược bức bách, tại sao lại là dám đối mặt với ?

      Thậm chí còn có loại cảm giác bị bắt gian tại trận?

      "Còn muốn chạy?" Hơi thở ấm áp của lướt qua lỗ tai , thanh lạnh như băng suýt nữa làm đông cả người , "Em nên giải thích chút việc có liên quan đến "người ái mộ" kia sao?"

      " có gì phải giải thích." Bọn họ là lần đầu tiên gặp nhau, là người ái mộ cũng quá gượng ép.

      Uông Đông Nam cắn răng nghiến lợi nhìn Kiều Dĩ Hạm, "Đúng vậy, có gì để giải thích, hay là em căn bản biết giải thích thế nào?"

      này tránh nhiều ngày như thế, vất vả bị tóm được, lại cùng tên đàn ông khác lôi lôi kéo kéo, thiếu chút nữa khiến tức giận đến để ý là mình còn nhiệm vụ trong người, nghĩ muốn tiến lên tặng cho gã ta quyền, cho gã biết tay bé của của thể để những người có liên quan đụng đến!

      Thấy phát hỏa, Kiều Dĩ Hạm cơn tức cũng nhịn được mà tăng vọt.

      Thực là đủ rồi! Sáng sớm hôm này toàn là gặp chuyện xui xẻo thôi sao? Trước biết ở đâu lại nhô ra "Bạch tiên sinh, bây giờ lại ở cùng người đàn ông này? Đen cả ngày sao?

      "Tôi có gì phải giải thíc , chính là ý tại ngôn ngoại.”Giọng điệu bực dọc đáp lời, đôi mắt đằng sau cặp kính nhàn nhạn tức giận.

      Đáng giận! này đáng ghét mà! Vừa cùng gã bạch diện thư sinh kia vừa vừa cười, bây giờ đối với vừa mới hai câu liền phát hỏa, lẽ nào thực cùng cái "bạch trảm kê" kia có có tình ý? Uông Đông Nam càng nghĩ càng nổi giận.

      "Em...em rốt cuộc đối với tôi hài lòng ở điểm nào?" tức giận hỏi, vẻ mặt thô lỗ lúc này còn có tính trẻ con tùy hứng.

      "Tôi chưa từng hài lòng về ."

      "Em dối! Bằng em tại sao từ lúc chúng ta phát sinh quan hệ mà bắt đầu trốn tránh ?" đưa ví dụ lên án.

      "Tôi..." sửng sốt, được tự nhiên đáp: "Tôi phải là...."

      " phải là? phải là cái gì?" theo đuổi tha ép hỏi.

      thực chịu đủ rồi! Cái đáng giận này luôn luôn dùng thái độ đối mặt với , ràng khắc trước vẻ mặt say mê rên rỉ dưới thân , giây sau đó lại trở mặt, trốn giống như là trốn vi khuẩn vậy.

      tại muốn quan tâm nhiệm vụ gần đến giai đoạn kết thúc hay chưa, thầm nghĩ phải bắt được , hỏi tâm ý của , sau đó đem trói chặt, để cho bị người đàn ông khác tới kéo !
      Bưởi!!!, Kimiko, Lemonade6 others thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      CHƯƠNG 6

      Edit: Bé Dâu Tây

      Beta: Ishtar
      " chung....tôi có làm gì để mà phải giải thích với , mời buông tay." Đè nén nhịp tim đập nhanh, Kiều Dĩ Hạm ép buộc chính mình tỉnh táo .

      mím môi , đôi mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm tha, gương mặt cương nghị viết đầy cố chấp dễ dàng mà lui.

      "Trước hết để cho tôi rời được ? Tan tầm chúng ta lại ." Giọng mềm nhũn, "Tôi thực còn phải làm việc."

      "Xin nghỉ!" có biện pháp nhẫn nại chờ đến khi tan tầm, tại muốn có được đáp án.

      bướng bỉnh như đứa trẻ con chưa trưởng thành, thái độ ngày thường làm người ta thấy hiền hòa giống như trong nháy mắt toàn bộ đều thay đổi.

      "Tôi thể tùy tiện xin nghỉ...." còn muốn cãi lại, nhưng đột nhiên tới gần, nhiệt độ cơ thể nóng bỏng và bộ vị nào đó làm lúng túng  khiến thể tin ngẩng đầu nhìn .

      Thô bạo vậy...Vậy mà chọn thời gian liền động dục?

      " tại lập tức xin nghỉ theo , hoặc là chúng ta ở chỗ này ôn lại hồi ức lần trước, cho em hai lựa chọn." Khuôn mặt căng thẳng, nghiêm túc đưa ra hai lựa chọn, "Được rồi, thuận tiện cho em biết, phòng họp ở tầng lầu này đều trang bị máy ghi hình, nếu như em ngại hình ảnh chúng ta giường trở thành phim...."

      Được rồi! căm giận nhìn chằm chằm: "Tôi xin nghỉ, được chứ?"

      Đáng ghét! lại dùng cách này để uy hiếp ? Nhưng cũng còn lựa chọn khác, chỉ có thể thỏa hiệp theo .

      Sắc mặc thủy chung bày ra tối tăm cuối cùng cũng lộ ra nụ cười rực rỡ từ trước đến nay, được như ý nên cười: "Vậy tốt."

      Nhìn nụ cười chói mắt của , Kiều Dĩ Hạm chỉ tự trách mình ngày hôm nay ra cửa xem hoàng lịch, mới có thể bị nắm mũi dẫn .

      A! Rốt cuộc kiếp trước thiếu nợ sao?

      Khách sạn, gọi là khách sạn, để gọi tên địa điểm, người bình thường cho là nơi tốt cho nam nữ đương vụng trộm, tiện lợi cho tình nhân làm việc.

      Trang hoàng khó hiểu, đa dạng các loại hàng thực tế, còn có các băng tần đứng ở chỗ nào đó hoạt động, đây là điều duy nhất mà Kiều Dĩ Hạm nhận thức được.

      nghĩ tới bình thường có thói quen nhảy nhót, vậy mà ngay lúc này ngay cả cũng hề nghĩ tới trải nghiệm tình ái giường lớn trong khách sạn.

      Được rồi! Khách sạn này có chút giống...ít nhất...trang hoàng cũng thô tục, trái lại xa hoa giống như tên gọi, ngoại trừ cái ghế lạ lùng bên ngoài, cũng có cái gì khác để cho lúng túng.

      " muốn tôi xin nghỉ chính là muốn dẫn tôi đến nơi này sao?" Sắc mặt vui đứng trước mặt chất vấn.

      "Em cảm thấy tốt sao?" Thuận lợi lừa gạt người thành công, Uông Đông Nam che giấu tâm tình vui vẻ của , nụ cười to treo ở mặt, gương mặt hề lo lắng.

      Khách sạn này trước là sản nghiệp của chủ sở hữu, thiết kế sa hoa và bầu khí lãng mạng đều là điểm đặc biệt của mỗi phòng, nếu nhờ dựa vào quan hệ muốn đặc quyền, bọn họ còn phải xếp hàng dài chờ vào!

      Tốt? Tốt cái đầu ! Cũng chỉ có mới có thể cảm thấy tốt! Kiều Dĩ Hạm chỉ cảm thấy đầu trận choáng váng, tức giận nhìn chằm chằm.

      Hỏng bét, càng cùng dây dưa , nghĩ qua hai mươi mấy năm bồi dưỡng ra được bình tĩnh và thái độ đúng mực, tất cả lúc này đều tan rã với tốc độ chóng mặt.

      "Nếu còn chuyện gì để , tôi phải .""

      "Chờ chút, ai có việc gì?" ngăn lại bước chân muốn rời của , giọng có chút thay đổi: "Em và người đàn ông kia rốt cuộc là có chuyện gì?"

      "Chẳng qua chỉ là đồng nghiệp mà thôi." nhíu mày nhìn cử động của , lưu ý lắm mà .

      "Đồng nghiệp? Phải ? cảm thấy ta chỉ là đồng nghiệp." , tuy rằng nghe được đoạn trước, nhưng đoạn sau lại nghe đủ.

      nghe rất ràng, cái tên chết tiệt đần độn kia muốn nhúng chàm phụ nữ của .

      Uông Đông Nam trợn tròn mắt nhìn, các ngón tay vặn vẹo mà kêu lên rắc rắc, cái trán hơi lộ ra gân xanh, đầu óc liên tục suy tính nên làm thế nào để ngăn trở ong bướm tiếp cận .

      Cái tên thô bạo này lại phát cái thần kinh gì vậy? Chẳng lẽ cùng lên giường, ngay cả việc cười với người khác cũng thể, "Tôi muốn giải thích trọng tâm câu chuyện nhàm chán này." bỏ ...

      "Trong lòng em chột dạ đúng hay ? Bằng tại sao dám đối mặt với ?" Khuôn mặt rực rỡ lúc này tràn ngập tối tăm, Uông Đông Nam u ám hỏi.

      Chết tiệt! từ khi nào mà vì làm ra loại hành đồng đáng này?

      cảm thấy chán ghét mà gằng giọng: "Uông Đông Nam đủ chưa? Nếu như mỗi lần tôi cùng người khác chuyện đều như thế này, vậy có phải hay tôi sau này đều chỉ có thể chuyện với người cùng phái?"

      Trong lòng ra miệng: muốn điên cũng phải có giới hạn thôi.

      " chỉ đơn thuần là đàn ông, ràng đối với em có ý đồ!" Vừa nghĩ tới ánh mắt của tên đàn ông kia, Uông Đông Nam hận thể đem tròng mắt gã mà moi ra.

      " có, suy nghĩ nhiều quá!" đời này có mấy người đàn ông có mắt như !

      " nghĩ quá nhiều?" phản đối mà lên giọng, "Em dám gã ta tiếp cận em có ý đồ gì, muốn hiểu biết thêm về em thôi sao?" Đều bị nghe được chữ cũng sót, còn muốn thay tên đàn ông kia ngụy biện sao?

      Đúng là có...Nhưng muốn đem nghi ngờ trong lòng cho biết sao? Kiều Dĩ Hạm ngẩng đầu liếc mắt nhìn Uông Đông Nam, có chút xác định nghĩ.

      "Em xem, bị trúng rồi, chột dạ có đúng hay ?"

      " phải là...Tôi chỉ là suy nghĩ có nên chút cái nhìn của tôi về ta, cảm giác có điểm đúng lắm." Ngửa đầu, tìm vị trí thoải mái ở trong phòng ngồi xuống.

      " bình thường? Có ý tứ gì?"

      "Ý của tôi là, ta phải tâm muốn tiếp cận tôi, nhưng chỉ là suy đoán thôi." Bởi vì ghen mà đầu óc Uông Đông Nam mê muội cuối cùng cũng tĩnh tâm lại, bước tới bên người ngồi xổm xuống, mắt nhìn thẳng .

      "Em là... cố ý muốn tiếp cận em, thậm chí nghi ngờ có thể có mục đích khác?"

      sửa sang lại chút suy đoán của .

      "Ừ!" Tuy rằng lần đầu tiên gặp mặt đoán người ta có ý đồ là tốt lắm, hơn nữa người kia tự xưng là người ái mộ , nhưng ở thời khắc nhạy cảm này thực trách nghĩ nhiều được.

      "Tôi nghĩ có phải hay là...." Thừa dịp rơi vào trầm tư, đột nhiên lên tiếng, "Là bạn của ?"

      Nhất thời còn có hiểu ra ý của , Uông Đông Nam nhắc lại lời của , "Bạn của ? Em là....gián điệp thương nghiệp?"

      "Ừ, tôi đoán như vậy." Dù sao giấy thông hành nơi này rất cao, điều động người khác đến quá đáng tin, chừng vẫn còn cái cọc khác che giấu.

      Chẳng biết là nên bực hay nên cười, mà này vẫn coi là gián điệp thương nghiệp? Lẽ nào mặt của viết hai chữ "người xấu" sao? như thế liền tin tưởng nhất định là người xấu ư?

      " chỉ có thể suy nghĩ của em là mười phần sai." lắc đầu cười :

      "Nếu như là đồng đảng của , có cần phải ghen ? Huống chi nếu là gián điệp thương nghiệp, vậy mục đích tìm em ở nơi này làm gì?"

      Kiều Dĩ Hạm nghiêng đầu suy nghĩ lời xâu xa của , đúng là phải có lý, chỉ là Bạch Gia Siêu cho cảm giác đúng là lạ....đột nhiên, tin tức nhanh chóng lên trong đầu, Uông Đông Nam nghiêm túc hỏi: "Chờ chút! tên là gì? Người bộ phận nào?"

      "Tên....hình như là Bạch Gia Siêu." khẳng định , sau đó đề phòng Uông Đông Nam : " hỏi cái này để làm gì?" Chẳng lẽ muốn chạy đánh người ta sao? Con chuột nhắt! Bắt được rồi! Bạch Gia Siêu đúng ? Uông Đông Nam khóe miệng lộ ra nụ cười lạnh.

      " nào có muốn làm cái gì?" vẻ mặt vô tội, sau đó làm nũng ôm lấy tha, " cũng thiếu thời gian nghỉ tết?"

      Đúng vậy sai..."Chờ chút! Tại sao lại biết?" đẩy mạnh ra.

      " đương nhiên có biện pháp thăm dò." Uông Đông Nam lộ ra điệu cười thần bí.

      Đây nên là ngay cả ông trời cũng giúp đỡ kế hoạch của bọn họ sao? Vốn kế hoạch lần này của bọn họ là để phân biệt được mục tiêu mới nhất bởi vì tổng giám đốc công ty đều giấu giếm tình trạng đem những số liệu khác nhau giao cho lãnh đạp cấp cao, sau đó mỗi người đều nhìn vào bộ phận bên trong sàng lọc mà chọn ra người khả nghi, định dùng cách bắt baba mà bắt người.

      Chỉ là muốn giấu trong công ty làm gián điệp thiếu kiên nhẫn như thế, lập tức lại tìm bọn họ hành động dưới lãnh đạp cấp cao, nhưng chết tiệt hết lần này đến lần khác đều tìm tới phụ nữ của .

      vốn là muốn dùng khổ nhục kế để dụ dỗ thuận tiện loại trừ giả thuyết , tại càng phải làm như thế, có khả năng để cho nhược điểm của mình quang minh chính đại dưới ánh mặt trời để cho người ta uy hiếp: Mà phương pháp tốt nhất dụ rắn ra khỏi hang trước, chính là mang tín nhiệm trước.

      "Mặc kệ muốn làm cái gì, tôi cũng muốn điên cùng ." Kiều Dĩ Hạm đẩy Uông Đông Nam ra, lạnh lùng bỏ .

      "Đáng tiếc." Uông Đông Nam tiếc rẻ thở dài, mắt lóe sáng, " cho đề bài phải để chọn dề, nếu cứng rắn chọn đề cũng là mình chọn đề, hơn nữa tiếp nhận đáp án, chỉ có loại." Hoàn toàn là tác phong bất chấp đạo lí.

      Tên lỗ mãng! Ngày hôm nay mới lấy được mục tiêu để bảo vệ công ty hả? Sao có thể để cho gió là gió, mưa là mưa, kế hoạch của người điên mà quên trách nhiệm của chính mình?

      " được..." Lời kháng cự còn chưa hết, bị chặn ngang ôm lấy ném về phía giường lớn mềm mại, "Cái tên thô bạo này!"

      Kiều Dĩ Hạm muốn từ giường lớn mềm mại bò lên, đập vào mặt là bóng đen khổng lồ đem lần nữa áp giường.

      Nét mặt Uông Đông Nam rất hưng phấn giống như động vật to lớn nhìn thấy thịt, lắc mạnh cái đuôi.

      " muốn làm cái gì? Còn mau đứng lên!" nổi giận, thế nhưng đối mặt với tên vô lại vừa mang vẻ mặt vô tội như , thanh nổi giận suy yếu khiến thể tin được.

      lộ ra điệu cười xấu xa vô lại: "Khó có khi được tới đây, tận dụng chút phải là quá đáng tiếc sao? Hơn nữa coi như chúng ta nghỉ phép chuẩn bị bài..."

      Ha ha, cũng bắt đầu tưởng tượng lúc bọn họ đến đảo người nghỉ phép ...Mỗi ngày đều có thể ôm ôm ôm hôn hôn , còn có thể như vậy như vậy....:-(( Kiều Dĩ Hạm hung hăng vặn cánh tay của Uông Đông Nam vừa đấm vừa đá mà thử giãy dụa, "Ai muốn theo nghỉ phép?"

      Ông trời! Sau khi hiểu biết về tên này, thái độ chuẩn mực của giảm rất nhanh theo cấp số nhân.

      "Đương nhiên là em." Bắt được công kích như con mèo gãi ngứa của , Uông Đông Nam nhắm ngay cơ hội hôn trộm hai má thành công.

      "...Mau dừng tay!" Kiều Dĩ Hạm hoảng sợ hét lên, phát quần áo người mình biến mất với tốc độ rất nhanh.

      "Dừng tay? Em thích cởi quần áo mà bắt đầu ân ân ái ái sao? Tuy rằng thị giác hơi kém chút, nhưng nếu là cầu của em, đều đồng ý..."

      Kiều Dĩ Hạm đỏ mặt, xấu hổ nhắm mắt lại: "Câm miệng!"

      sao có thể thấy thẹn đem những lời hạ lưu như vậy ra miệng chứ?

      "A! Như vậy liền xấu hổ?" ôm lấy nửa thân trần của về phía cửa sổ, khiến cho kinh hoàng, " còn muốn xem suối nước nóng lộ thiên ở bên ngoài này, khẳng định so với chúng ta tự tìm địa phương ở bên ngoài để dã chiến phẩm chất tốt hơn nhiều."

      Cái tên lỗ mãng này cái chuyện ma quỷ gì vậy? cái gì mà dã chiến? giống như trong đầu tưởng tượng chứ?

      ... muốn đâu!

      Ai tới ngăn cái tên tinh trùng lên đến não này ?



      p/s: chương sau có gì các nàng biết rồi hén ^^
      Bưởi!!!, Kimiko, Lemonade5 others thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      CHƯƠNG 7

       Edit: Bé Dâu Tây

      Beta: Ishtar
      Hơi nóng dày đặc quấn quanh những hòn đá xây suối nước nóng, phong cảnh ở dưới ánh mặt trời bên cạnh ao lịch tao nhã có phong vị độc đáo, chỉ tiếc có người thưởng thức.

      "Đừng ân..." Kiều Dĩ Hạm cắn môi, mắt nửa mở, hai cánh tay trần trụi tuyết trắng vô lực chống đỡ thân thể ngồi ở bên bờ suối nước nóng.

      Uông Đông Nam kéo bên bắp đùi trắng như tuyết của lên đặt ở vai, môi lưỡi ấm áp càn rỡ ở bắp đùi và nơi u mật riêng tư của liên tục liếm quanh vài vòng.

      Đột nhiên ngẩng đầu, mồ hôi ẩm ướt lấm tấm trán, khiến khuôn mặt cương nghị của Uông Đông Nam tăng thêm vài phần ngang ngược, cười khàn giọng hỏi: "Sao hôm nay lại kín đáo vậy, chịu đựng thống khổ sao?" Ngón tay khẽ vuốt qua vết cắn môi .

      Tuy rằng bề ngoài thoạt nhìn cứng nhắc nghiêm túc, thế nhưng nhớ tới mỗi lần hai người hoan ái là lại có biện pháp khắc chế những thanh kiều mị đó, thế mà lại thúc giục.

      Nửa trách mắng, nửa giận dữ đôi mắt trừng , nếu như có thể, Kiều Dĩ Hạm tuyệt đối muốn cầm lấy dụng cụ tắm rửa hai bên bồn cây hướng mà ném.

      đơn giản được tiện nghi mà còn khoe khoang, căn bản cũng quan tâm cự tuyệt, cường ngạnh mang đến suối nước nóng lộ thiên chẳng biết là có cách tốt hay , những chuyện khó xử này ,  lại còn nghi ngờ hỏi chưa đủ ra sức sao?

      Bị cặp mắt mang theo dụ hoặc kia nhìn, Uông Đông Nam cũng sôi trào tình dục thể dừng lại.

      "Tiểu Kiều bảo bối, thích dùng lưỡi để lấy lòng em sao? Hay là ngón tay?" vừa vừa vươn ngón tay thon dài thăm dò vào nơi ẩm ướt của xuyên qua hoa kính, theo quy luật mà trêu đùa .

      biết làm thế nào để đáp lại vấn đề xấu hổ này, nhịn được ngửa đầu rên rỉ, hoa huyệt co rút rất nhanh, chặt bao vây lấy ngón tay .

      "Đụng phải, đụng phải." Cảm giác tê dại ngừng từ dưới bụng lan tràn, mắt Kiều Dĩ Hạm đầy sương mù nhìn lên, miệng khẽ nhếch, rên rỉ mạch lạc.

      "Ở đây?" Uông Đông Nam trong mắt đầy tinh quang, càng thêm cố ý ấn ngón tay đụng chạm đến thịt non, "Tiểu Kiều bảo bối, nơi này của em mẫn cảm vậy sao?"

      " được, nơi đó tê dại." Cuồng loạn lắc đầu tránh né, đôi mắt lanh lợi ngày thường của tại hoen nước mắt, giọt lệ lớn chừng giọt nước đọng khóe mắt, làm cho có thêm mấy phần điềm đạm đáng .

      hơi nâng thân lên, cúi người hôn lên những giọt lệ ở khóe mắt , nhưng sau khắc lại càng ác liệt hơn, tại nơi vừa bị mở rộng lúc nhanh lúc chậm khiêu khích ấn lên chỗ mẫm cảm đó, xoay mình mở to đôi mắt, môi đỏ mọng bật ra tiếng rên rỉ cao vút, lại bị dùng môi ngăn chặn.

      Khẽ liếm lên đôi môi sưng đỏ của , Uông Đông Nam vẫn đường thẳng xuống đến nụ hoa phấn hồng đứng thẳng lên, đói khát mà vươn đầu lưỡi liếm qua liếm lại.

      Động tác này khác nào xé đứt tia lí trí cuối cùng của , khoái cảm to lớn xông lên, khiến cho toàn thân run rẩy, có biện pháp khắc chế mà hô lớn.

      Lúc này, cái gì lí trí và xấu hổ, đều còn bận tâm.

      bây giờ chỉ có thể nghĩ làm sao giãy dụa eo nhắn đón ý hùa theo động tác của , nghĩ làm sao thở dốc rên rỉ giải phóng khoái cảm trong cơ thể.

      dám nhìn vào mắt , sợ thấy trong mắt hình ảnh dâm đãng phóng túng, chẳng cảm thấy thẹn mà còn thêm đòi hỏi càng thêm điên cuồng thương.

      sao có thể như thế mà nhiệt liệt đáp lại mỗi khiêu khích của ?

      ràng là bọn họ vẫn chưa tìm cách xác định tình cảm của cả hai là như thế nào, nhưng thân thể từ lâu phản bội , cảm thấy vui thích khi ở dưới thân .

      Gò má trượt xuống giọt nước mắt trong suốt, lại phân biệt được là lệ vì kẻ khác mà chảy xuống, hay bởi vì tất cả giãy dụa trong lòng.

      ra trong lòng vẫn giãy dụa như vậy, thậm chí tràn đầy nghi hoặc, thậm chí vẫn thắm thiết khát vọng nhồi vào khoảng trống rỗng trong , khát vọng ngừng ở bên tai nỉ non những lời bá đạo, lần lại lần muốn cứng rắn của tràn ngập .

      Đôi tay vòng qua ôm cổ , đôi môi non mềm khi bất ngờ nhìn chăm chú mà nhàng hôn lên đôi môi , cùng lưỡi của nhiệt liệt quấn quýt.

      Cái gì cũng cần nghĩ nữa, bởi vì.... giờ phút này chỉ có duy nhất ý niệm - muốn .

      "Sao lại trở nên nhiệt tình như lửa vậy, tiểu Kiều?" hơi lùi về sau, Uông Đông Nam có chút nghi ngờ nhìn Kiều Dĩ Hạm quyến rũ nằm úp sấp lên bồn nước.

      " thích?" thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng của Kiều Dĩ Hạm thêm vài phần kiều mị, quyến rũ khiến dám tin.

      bị thay đổi bất thình lình của làm kinh ngạc, lập tức lộ ra nụ cười, đem nhu nhược vô lực tùy ý loay hoay thành tư thế mình thích để thưởng thức.

      Tuy rằng biết tại sao lại thay đổi còn bộ dáng phản kháng như trước, nhưng với tuyệt đối vui vẻ chấp nhận.

      Dù sao có bất kì người đàn ông nào lại thích người phụ nữ mà mình thích ngoan ngoãn nghe theo mặc cho mình điều khiển, mà đột nhiên lại thuận theo cũng để cho thỏa mãn được chủ nghĩa đàn ông.

      ", rất thích." cúi đầu cười ra tiếng, cánh tay khỏe mạnh ôm vào trong suối nước nóng, để cho xoay lại ngồi ở trước người .

      Hơi ấm của nước quấn quanh hai người, cùng với thân thể trần trụi dát sát vào nhau, tiếng tim đập dồn dập cùng tiếng thở dốc ồ ồ đây đó đều thể phân biệt được là của ai.

      "..."

      "Em..."

      Hai người đồng thời lên tiếng cũng đồng thời hai mắt nhìn đối phương, bầu khí nhuộm tình dục cuốn lấy họ, khiến khí có loại cảm giác cấp bách.

      "Khó có khi bảo bối của chủ động như thế, để em trước ." Uông Đông Nam ngăn chặn dục vọng đau đớn, cố làm ra vẻ tiêu sái mở miệng.

      ghé vào tai , hài lòng nhìn cả người chấn động, toàn thân cơ thể căng thẳng, cứng nhắc giống như cục sắt: "Tôi là muốn ...."

      " cái gì?" cắn răng gấp rút hỏi, chết tiệt! Kĩ xảo mệt nhọc này học ở đâu vậy? Khiến dục vọng của thiếu chút nữa vỡ tung...

      "Tôi nghĩ tôi muốn...."

      Còn muốn nghĩ? cũng điên rồi!

      "Vậy em từ từ suy nghĩ !" Chợt nâng mông lên, Uông Đông Nam đem dục vọng để ngay hoa tâm, sau đó nặng nề mà buông ra, khiến cứng rắn của trong nháy mắt toàn bộ nhập vào trong hoa kính nóng bỏng.

      Bất thình lình khoái cảm dạt dào ập đến khiến cho trong nháy mắt còn cách nào mà khắc chế tiếng rên rỉ, ôm chặt hông liên tục vặn vẹo lên xuống, ngồi xếp bằng ở trong suối nước nóng, càng thêm vô lại đưa dục vọng của mình đâm sâu vào trong cơ thể .

      "A! Bảo bối, phục vụ em như vậy hài lòng chưa?"

      "Hài lòng..." nhắm nghiền mắt trả lời, hai tay ôm chặt , thân thể dính sát vào gần .

      "Ngoại trừ thỏa mãn, còn có gì nữa ?" liếm tai , ở bên tai hỏi: " muốn em ra..."

      " lớn, sâu..." lắc đầu rên rỉ mang theo tiếng khóc.

      Động tác hai người kịch liệt khiến bọt nước bám vào trong ao văng khắp nơi, trong khoảng thời gian ngắn, tiếng nước, tiếng rên rỉ và thanh thở gấp rên rỉ của nhau dung hòa làm , phảng phất như bảng hòa .

      Tình dục nóng cháy thiêu đốt Uông Đông Nam, con ngươi đen láy nháy mắt cũng nháy nhìn người lộ ra vẻ mị hoặc, nhũ hoa tuyết trắng liên tục chớp lên giống như câu dẫn hái chúng xuống.

      Đúng vậy! Đây là muốn !

      Tuy rằng bình thường thản nhiên lạnh lùng như là để vào trong mắt, nhưng khi thân thể hai người kết hợp phù hợp tuyệt đối khiến thể phủ nhận.

      Huống chi......... tuy rằng ngoài miệng thừa nhận nhưng tất cả cảm giác của với hẳn là cũng có cảm giác như vậy với , nếu làm sao có thể nghi ngờ là gián điệp thương nghiệp, còn phản kháng để cho muốn làm gì làm.

      "Bảo bối, mình em nhanh như vậy, thể được!" còn chưa thỏa mãn mà!

      "Đừng ngừng… cho em..." Thân thể của liên tục dây dưa cùng , thử trêu chọc tình dục của .

      "Được rồi, trước tiên thỏa mãn em !" Ôi! Ai bảo đối với này có cách nào chứ, cho nên tình nguyện hết sức phục vụ , cũng muốn để cho khổ sở mà!

      Nắm chặt mông tuyết trắng để cho chống đỡ lên vách bồn, Uông Đông Nam thay đổi tư thế ngồi biến thành quỳ, bắt đầu kịch liệt rút ra.

      nhịn được động tác điên cuồng của mà thốt lên tiếng nấc, vách tường co rút rất nhanh, rất nhanh thân thể run rẩy đạt tới cao trào.

      Rút ra dục vọng vẫn như cũ cứng rắn thẳng tắp , Uông Đông Nam gọn gàng từ dưới nước nhảy lên, ngồi bên cạnh suối, nhàng ôm lấy cả người đầy mồ hôi và vài sợi tóc dính vào gương mặt, khiến càng thêm xinh đẹp thẹn thùng.

      Kiều Dĩ Hạm nằm ở bờ suối, ngực bởi vì vận động kịch liệt mà phập phồng, hô hấp kịp mà khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng, thoạt nhìn gì sánh được, ướt át mê người.

      than , kịp quan tâm đến việc có kịp lấy lại sức hay chưa, kéo thân thể của qua đặt ở dưới thân, giống như là bàn ủi vậy dục vọng trong nháy mắt đưa vào trong miệng .

      "A! Bảo bối, em là quá tuyệt vời." thỏa mãn mà thở dài, lập tức đong đưa hạ thân ở trong miệng .

      vẫn còn bị hãm ở trong cao trào vừa rồi có cách nào hoàn hồn, đôi mắt mê ly vô ý thức ngẩng đầu nhìn nét mặt thỏa mãn của , hơi thở mùi đàn hương từ trong miệng theo động tác của mà phun ra nuốt vào dục vọng của .

      Theo động càng lúc càng lớn, vật to lớn chĩa vào cổ họng khiến càng ngày càng khó chịu, nhịn được dùng đầu lưỡi muốn ra ngoài, nhưng biết như thế, càng làm cho động tác liếm chọc như muốn phát cuồng.

      Ôm chặt đầu của tốc độ phun ra nuốt vào nhanh hơn, thân thể Uông Đông Nam căng thẳng, ở mấy cái đâm nặng nề cuối cùng rút ra, tinh hoa bạch trọc phun ra trong miệng .

      ☆☆☆
      Khủng Long, Bưởi!!!, Kimiko4 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :