1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Giang Nam Nhu Nương Tử

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      font-size: large;']Chương 6.1

      magenta; font-size: large;']Edit: Bé Vivy

      font-size: large;']Beta: Quảng Hằng


      Thời gian thấm thoát trôi, biết từ lúc nào bắt đầu chuyển từ thu sang đông. Dù là khoảng thời gian cuối năm trời đông giá rét, Diệp Vân lâu vẫn tấp nập người đến người , tiếng người ồn ào, cực kỳ náo nhiệt. Nhiều người quản gió tuyết xếp thành chuỗi dài, vì trù nghệ của lâu chủ Diệp Vân lâu, mĩ vị nhân gian kia làm người ta suốt đời khó quên. (chỗ này muội chém a >.<)

      Nguyễn Túy Tuyết vẫn như cũ mỗi tháng vào ngày và ngày mười lăm đến Diệp Vân lâu làm đầu bếp. Sau khi rời Doãn gia , nàng tuy rằng còn băn khoăn gì, có thể mỗi ngày đến Diệp Vân lâu trổ tài nấu nướng, nhưng nàng muốn cả ngày vì nghề nghiệp mà sống, dù sao tiền tài của nàng cũng đủ dùng. Bởi vậy nàng vẫn là mỗi khi vào ngày mùng , ngày mười lăm đến lâu vì những khách nhân vất vả xếp hàng mà nấu nướng, thời gian còn lại nàng liền đọc sách viết chữ, ngâm thơ ngắm hoa. Dần dần, nàng cũng thích nghe hát, thường nghe ít khúc hát nung đúc thể xác và tinh thần. (nung đúc??? QH: Ừm, từ đó hay đó muội nó bằng với từ rèn luyện)

      Hôm nay là ngày mười lăm, nàng như thường lệ lui tới Diệp Vân lâu làm đầu bếp, trong lúc vô tình lại nghe thấy những khách nhân trong lâu cao giọng đàm luận chuyện về Doãn gia trang.

      “Sư phó, Doãn gia trang hộ tống hàng hoá do Vương gia phó thác hình như xảy ra vấn đề?”

      “Đúng vậy! Nghe ở Lang Gia sơn bị sơn tặc chặn đường, Doãn đương gia cũng bị trọng thương!”

      “Doãn Đông Tinh công phu kém, làm sao có thể ngay cả sơn tặc đều thể đối phó, còn bị đả thương?”

      “Nghe do sơn tặc sử dụng cạm bẫy, cả đội tiêu sư Doãn gia đều rơi vào bẫy, vẫn là nhờ có Doãn Đông Tinh nghĩ cách cứu viện, phần đông tiêu sư mới có thể bảo toàn mạng sống.”

      “Là như thế này a...... Nhưng lần này hàng hoá đánh mất, Doãn gia trang tổn thất cũng ít!”

      “ừ. Nghe Doãn Đông Tinh còn định chấm dứt công việc kinh doanh tiêu cục, tại bên trong trang rất loạn!”

      “Đáng tiếc cho Doãn gia trang coi như là kinh thành đệ nhất tiêu cục, nay lại có kết cục như vậy......”

      Hạ Hà lo lắng nhìn về phía Nguyễn Túy Tuyết ở tại phòng bếp, khẽ gọi: “Tiểu thư......”

      Nguyễn Túy Tuyết mặt chút thay đổi, nhìn chằm chằm vào dĩa đồ ăn vừa mới nấu xong, “Hạ Hà, đem đĩa cấu tứ đậu hủ này đem xuống.”

      “Tiểu thư......” Doãn gia trang xảy ra chuyện lớn như vậy, tiểu thư như thế nào còn tại đây xào rau?

      “Còn mau đem xuống!” Nguyễn Túy Tuyết lần nữa.

      “Vâng!” Hạ Hà lại nhìn chủ tử liếc mắt cái, liền mau mau đem đĩa cấu tứ đậu hủ kia mang .

      Diệp Vân lâu phòng bếp vẫn như cũ bận rộn, thanh nấu nướng, thanh dọn bàn, tiếng khỏa kế gọi món ăn dứt bên tai.

      khỏa kế: người làm công

      * * * *

      Trải qua nửa năm, mùa hè đến, Diệp Vân lâu vẫn như trước khách quý chật nhà, thực đơn cũng thay đổi, món canh cá trích đông lạnh lại lần nữa xuất trong thực đơn.

      “Hạ Hà, hôm nay làm nhiều chút, đưa ít đến phủ tướng quân . Lần trước Vệ tướng quân rất muốn ăn.” Nguyễn Túy Tuyết ở phòng bếp Diệp Vân lâu với Hạ Hà.

      “Dạ, tiểu thư. Nhưng mà Vệ tướng quân kia dường như chưa trở về tướng quân phủ đâu! Bên ngoài giặc cỏ cường thịnh, có khả năng ông ta còn tại phần đất bên ngoài vội vàng tiêu diệt hết lũ cường đạo này.” Hạ Hà ở bên cạnh đáp lời.

      “Ừm, cũng đúng. Nhưng chúng ta cứ đưa qua , đây vẫn là phen tâm ý. Ông ta cùng với Vô Ngôn ngày trước giúp ta ít việc, hẳn phải hảo hảo cám ơn bọn họ.”

      “Đúng vậy, tiểu thư......” Hạ Hà còn chưa xong, bị dân chúng bên ngoài nghị luận làm gián đoạn.

      “Doãn Đông Tinh kia quả thực hoàn toàn rời khỏi giang hồ! Thị thiếp Hàn Phượng Cẩm của mang theo bộ phận tiêu sư mở tiêu cục khác, Doãn gia trang bao giờ tiếp nhận công việc tiêu cục nữa.” vị nam nhân cằm tràn đầy râu .

      “Thiếp thất của Doãn Đông Tinh mang theo tiêu sư lập môn hộ khác? Việc này phải rất kỳ quái sao?” vị vị nam tử trẻ tuổi khác .

      “Tiểu huynh đệ, chuyện này ngươi còn có điều biết. Doãn Đông Tinh vốn có ba thị thiếp, Hàn Phượng Cẩm là thị thiếp thứ nhất, Lí thị là thiếp thứ hai, Lâm thị là thiếp thứ ba. Doãn Đông Tinh ở nửa năm trước vì bảo hộ hàng hóa của phủ Vương gia, chẳng những bị thương, hơn nữa khuôn mặt bị hủy hoàn toàn, khuôn mặt vốn dĩ tuấn lãng cao ngất trở nên xấu xí chịu nổi.”

      Nam nhân đầy râu uống ngụm trà, tiếp tục : “Doãn Đông Tinh bị thương biến dạng, tính tình cũng thay đổi; Lúc trước vốn nhiệt tình hiếu khách, trở nên thô bạo chịu nổi, muốn cùng người khác lui tới. Thị thiếp chịu nổi, Lí thị trước hết cầu , tiếp theo là Lâm thị. Hàn Phượng Cẩm ở lại lâu nhất, cho tới bây giờ mới rời .”

      “Doãn Đông Tinh cho các nàng sao?” người như là người đánh xe hỏi.

      Nam nhân đầy râu gật gật đầu, “Khuôn mặt Doãn trang chủ kia khác gì quỷ, tự mình hiểu lấy, buộc nữ nhân ở lại bên người cũng là loại tra tấn. coi như có nghĩa khí, cho Lí thị, Lâm thị mỗi người ngàn lượng bạc, hơn nữa khi các nàng quyết định tái giá còn thêm đồ cưới cấp cho các nàng, cũng là đối với các nàng tệ.”

      “Về phần Hàn Phượng Cẩm, nhân nàng đối nghề nghiệp vốn rất có hứng thú, cũng có giúp đỡ tiếp nhận công việc của tiêu cục, nên khi nàng cầu , nhớ kỹ nàng tốt xấu cũng đối Doãn gia trang có điều cống hiến, Doãn Đông Tinh cấp nàng vạn lượng bạc, cho phép nàng mang theo tiêu sư bên dưới ra ngoài thử phen nghiệp.”

      “Doãn Đông Tinh cũng tệ lắm, đối với thị thiếp có thể là hết lòng quan tâm giúp đỡ. Kia...... Nguyên phối của đâu?” Xa phu lại hỏi.

      (nguyên phối = chính thất)

      “Về phần nguyên phối...... Nghe là nhiều năm ra khỏi phòng, có người nàng mất tích, cũng có người nàng bệnh chết. Tóm lại tại bên người Doãn Đông Tinh có nữ nhân. Bây giờ hoàn toàn rời khỏi giang hồ, mình cư ở Doãn gia trang.” Nam nhân đầy râu quyền uy .

      ra là thế. Đại thúc tinh thông tin tức a!” Xa phu vẻ mặt bội phục.

      “Ha ha ha, bởi vì ta mới từ tiêu cục bên kia của Hàn Phượng Cẩm ra, bên trong tiêu sư có bằng hữu của ta a.”

      như vậy, về sau có việc là có thể tìm đại thúc hỗ trợ nha!”

      “Đâu có, đâu có.”

      “Đồ ăn tới đây!” Hà Quan Nguyệt bưng canh cá trích đông lạnh, Tôm kho tàu, xuất , đem đồ ăn đặt lên bàn, lập tức lại xoay người rời rất nhanh, tiến vào phòng bếp.

      Cái thìa trong tay Nguyễn Túy Tuyết rơi mặt đất, cả người ngây ngốc đứng ở phía trước bếp nấu.

      “Quan Nguyệt......” Hạ Hà khẩn trương nhìn trượng phu, lại quay đầu nhìn thoáng qua chủ tử ngẩn người.

      “Phu nhân, hôm nay để ta làm đầu bếp . Hà Nhi, mau bồi phu nhân trở về Duyệt Vân sơn trang nghỉ ngơi.”

      “Nga, được. Tiểu thư, chúng ta thôi.” Hạ Hà nâng Nguyễn Túy Tuyết ngẩn người rời .

      “Quan Nguyệt......”

      “Phu nhân có chỉ thị gì?”

      “Ngươi thám thính cẩn thận chút......” Nguyễn Túy Tuyết như thốt ra lời vô nghĩa, liền để Hạ Hà nâng hồi Duyệt Vân sơn trang.

      Hà Quan Nguyệt đương nhiên hiểu được ý tứ chủ tử, là muốn hỏi thăm tin tức Doãn gia trang rồi hồi bẩm. Nhìn khách nhân bên ngoài, Hà Quan Nguyệt trong lòng nắm chắc.

      lananhtran51, Hale205Lemonade thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 6.2

      magenta;Edit: Bé Vivy

      ']Beta: Quảng Hằng

      dark*     *      *       *

      dark“Nửa năm trước Doãn Đông Tinh vì bảo hộ hàng hóa của phủ Vương gia, chẳng những bị thương, hơn nữa toàn bộ khuôn mặt đều bị hủy, nguyên bản khuôn mặt tuấn lãng cao ngất trở nên xấu xí chịu nổi!”

      dark“Doãn trang chủ kia khuôn mặt khác gì quỷ!”

      darkSau khi từ Diệp Vân lâu  trở về Nguyễn Túy Tuyết liền nằm ở ghế quý phi ngẩn người, hai câu này cứ quanh quẩn trong đầu nàng, làm thế nào cũng biến mất.

      darkKhuôn mặt của Đông Tinh vốn tuấn cao ngất bị hủy...... Nàng chỉ hy vọng đây là hồi ảo mộng, tuy rằng thực có lỗi với nàng, nhưng chỉ cần nghĩ  đến khuôn mặt hoàn toàn bị hủy, hơn nữa thị thiếp lại bỏ , nàng liền cảm thấy thực đáng thương.

      darkNàng ở trong lòng với chính mình, đây thuần túy chỉ là đồng tình, bất luận kẻ nào nhìn thấy cảnh ngộ của Doãn Đông Tinh như vậy đều đồng tình với .

      dark“Phu nhân!” Hà Quan Nguyệt vội vàng từ bên ngoài vào.

      dark“ !” Nguyễn Túy Tuyết chuẩn bị tâm lý tốt.

      dark“Bẩm phu nhân, Doãn gia trang vào mùa thu năm trước tiếp nhận bảo hộ hàng hóa của vương phủ, chuyến đến Tứ Xuyên, ở Lư Châu Lang Gia sơn gặp phải đạo tặc, mọi người Doãn gia trang đều tơi vào bẫy, nhờ có trang chủ Doãn Đông Tinh nghĩ cách cứu viện mới có thể may mắn thoát khỏi, nhưng khuôn mặt Doãn Đông Tinh bị hỏa dược tổn thương, cơ hồ hoàn toàn bị hủy......” Hà Quan Nguyệt ngừng lại, lo lắng nhìn nàng cái.

      dark“ tiếp.” Nguyễn Túy Tuyết bình tĩnh .

      dark“Sau khi mặt Doãn trang chủ bị hủy, trở lại Doãn gia trang, tính nết trở nên nóng nảy thô bạo, về sau lại chấm dứt công việc tiêu cục, rời khỏi giang hồ, hề màng đến thế . Tiêu sư bên trong trang đều theo thị thiếp Hàn Phượng Cẩm lập môn hộ khác, hề liên quan đến Doãn gia trang,  thị thiếp bên người Doãn trang chủ là Lí thị, Lâm thị tái giá, Doãn gia cho ba thị thiếp này khá nhiều bạc, cũng có bạc đãi các nàng. Mặt khác, Doãn trang chủ còn cho nô bộc trong trang nghỉ hơn phân nửa, trước mắt bên người Doãn trang chủ chỉ có vài lão quản .”

      darkHà Quan Nguyệt xong, thối lui đến bên. Hạ Hà bên cạnh nhìn chủ tử, lại nhìn trượng phu của mình, Hà Quan Nguyệt dùng ánh mắt muốn nàng an tâm chút chớ ầm ĩ.

      darkNguyễn Túy Tuyết mang vẻ mặt phức tạp ngắm nhìn cảnh sắc ngoài sân nhà, lát sau, nàng nhàng : “Các ngươi lui xuống !”

      dark“Tiểu thư!” Hạ Hà hiểu được trong lòng tiểu thư đối với trang chủ vẫn là nhớ mãi quên.

      dark“Hà Nhi!” Hà Quan Nguyệt liền lôi kéo thê tử ra ngoài.

      darkĐến hậu viện, Hạ Hà bỏ tay trượng phu ra, tức giận với : “Quan Nguyệt, ngươi biết tiểu thư vẫn là nhớ trang chủ, tại sao huynh lại khuyên nhủ nàng? Huống chi thị thiếp đều rồi, còn có người cùng tiểu thư tranh thủ tình cảm a!”

      dark“Hà Nhi, phu nhân đương nhiên có ý tưởng của nàng, chúng ta làm hạ nhân cần thêm cái gì.”

      dark“Nhưng tiểu thư cho tới bây giờ xem chúng ta là hạ nhân. Tiểu thư đối với chúng ta tín nhiệm có thừa, tựa như người nhà, chúng ta càng phải giúp nàng a!”

      dark“Hà Nhi! Phu nhân đối tốt với chúng ta, chúng ta càng muốn săn sóc cho nàng. Phu nhân là vất vả mới được như bây giờ, nàng có trí tuệ để nhìn nhận chuyện này. Muội an tâm chút chớ làm ầm ĩ, khi nào đến phiên chúng ta hành động, chúng ta tự nhiên biết.”

      dark“Quan Nguyệt, là cao kiến nha!” Hạ Hà khỏi nhìn trượng phu với ánh mắt kính nể.

      dark“Hảo Hà Nhi, muội có phải nên có cái gì tỏ vẻ hay a?” Hà Quan Nguyệt đem Hạ Hà bế đứng lên, hướng phía trong viện phòng mà tới.

      dark“Chán ghét!” thanh hờn dỗi của Hạ Hà biến mất ở cửa phòng.

      darkKhuôn mặt tuấn tú của bị hủy!
      trở nên thô bạo!
      Thê thiếp cũng bỏ , chỉ còn lại có mình!
      Nguyễn Túy Tuyết trong đầu loạn rừng rực, những ý niệm trong đầu vẫn dây dưa nàng. Lý trí cho nàng, việc này liên quan đến nàng, bởi vì nàng còn là thê tử của Doãn Đông Tinh, chuyện Doãn gia Doãn Đông Tinh tự xử lý.
      Nhưng tình cảm cho nàng, nam nhân nàng lâm vào cảnh khốn khó, nhanh an ủi , dù sao thị thiếp đều   ly khai, phải sao?
      Lý trí nàng : xứng đáng, ai bảo năm đó muốn nạp thiếp? tại biết những thị thiếp này cũng tâm!
      Tình cảm nàng : Ngươi sao? Năm xưa ngươi từng vì mà cùng người nhà cãi nhau quyết liệt, tại ngươi biết lâm vào cảnh khó khăn, còn trở về, ngươi là tâm thương sao?
      Lý trí nàng : , đó là chuyện của , chính phải giải quyết, phải học cách tự mình đối mặt với khó khăn, nếu cả đời cũng có cách trở thành nam nhân có trách nhiệm.
      Tình cảm nàng : Có trách nhiệm quan trọng như vậy sao? cần an ủi, cần giúp đỡ a, mau trở về!
      Lý trí nàng : Đúng! Chịu trách nhiệm chính là quan trọng như vậy. có ý thức trách nhiệm, cuộc sống bất quá là hồi trò chơi tìm lý do!
      Tranh cãi đến cuối cùng......
      Lý trí thắng lợi! (*tung bông*)

      darkNguyễn Túy Tuyết vỗ vỗ cái miệng nhắn, chịu đựng đến sắp rơi nước mắt, hít hơi sâu, đem nước mắt nuốt vào. Năm năm nay, nàng có khóc qua. Đêm đó Doãn Đông Tinh xâm phạm nàng, nàng cũng rơi lệ, tại, nàng càng thể rơi lệ!
      Nàng ngây ngốc đứng ở trong phòng, rất lâu sau đó vẫn yên lặng, cứ như vậy thẳng đến sáng ngày hôm sau.
      Nguyễn Túy Tuyết vẫn làm như kế hoạch định, buổi sáng đọc sách luyện chữ, sau giờ ngọ đến Trương gia trang nghe diễn, chạng vạng trở lại Duyệt Vân sơn trang, đọc thực kinh, trau dồi tay nghề, đến tối tắm rửa ngủ.

      dark(thực kinh = sạch dạy nấu ăn fai ko tỷ? QH: ừm.)
      Ngày qua ngày, Nguyễn Túy Tuyết y theo kế hoạch sống rất tốt, cuộc sống bình thường đến thể bình thường hơn, cảm xúc cũng nàng cũng có gì khác lạ.
      Loại tình huống này làm Hạ Hà nhìn nổi nữa. Doãn gia trang phát sinh biến đổi lớn, Doãn trang chủ độc, tiểu thư hẳn là có thể trở về, dù sao nàng vẫn còn ; Chỉ là những năm gần đây nàng phải chịu đau khổ, muốn tha thứ cho thôi.
      Vài lần nàng muốn hướng tiểu thư góp lời, đều bị Hà Quan Nguyệt ngăn lại.
      “Nhưng như vậy tiểu thư cùng trang chủ đều đáng thương nha! Bọn họ ràng là còn thích nhau a.”
      “Nhưng trang chủ làm tổn thương lòng của phu nhân.”
      “Nhưng tại trang chủ chỉ mình, bên người nữ nhân, người cùng tiểu thư tranh thủ tình cảm.”
      “Nhưng cũng có người cam đoan rằng Doãn Đông Tinh ngày sau lại nạp thiếp. Ngươi muốn tiểu thư lại cát cổ tay lần nữa sao? Hà Nhi.” Hà Quan Nguyệt nghe mùi mái tóc Hạ Hà. (Cái này có tính là ăn đậu hủ ta? thắc mắc-ing~)
      “A! Sao muội nghĩ tới chuyện này?” Hạ Hà như người vừa mới tỉnh mộng, lại lấy ánh mắt sùng bái nhìn trượng phu của mình. “Quan Nguyệt, huynh chu đáo a!”
      “Ân, ngươi có phải hay nên tỏ vẻ chút?”
      Hạ Hà lại bị ôm vào phòng trong...... (QH tỷ à, muội thấy nì có phần hơi vô lại a  >___<) (Đúng đó muội!!!)
      Hale205Lemonade thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      font-size: large;']Chương 6.3

      magenta; font-size: large;']Edit: Bé Vivy

      font-size: large;']Beta: Quảng Hằng
      Nửa năm qua , chuyện tiêu cục Doãn gia dần dần bị thế nhân quên lãng, rốt cuộc còn ai nhắc tới.

      Trời đông giá rét, từng nhà trong thành Bắc kinh vội vàng thu xếp chuẩn bị sinh lễ hàng hóa, bánh kẹo để đón năm mới, trong thành cực kỳ náo nhiệt.

      Trước giao thừa ngày Diệp Vân lâu vẫn bận tối mày tối mặt; vất vả buổi tối khách nhân mới tan dần, đám người Nguyễn Túy Tuyết mới có thể thở hơi.

      Lúc này đến lâu nội là nam hài hơn mười tuổi, xem ra là phó dịch của người nhà giàu, hỏi Diệp Vân lâu chưởng quầy là ai, Hà Quan Nguyệt liền ra ngoài tiếp đón.

      “Tiểu huynh đệ, ta chính là tổng quản của Lâu, họ Hà. Có chuyện gì sao?”

      “Dạ...... Hà tổng quản, xin hỏi Diệp Vân lâu ngày mai thể làm cho trang chủ của ta vài món thức ăn ?” Nam hài ngập ngừng .

      “Tiểu huynh đệ, Diệp Vân lâu chúng ta ngày mai nghỉ ngơi, mở cửa, chỉ sợ được a.”

      “Van cầu ngài, thể dàn xếp chút sao? Trang chủ chúng ta chỉ muốn ăn thức ăn của lâu này.”

      “Tiểu huynh đệ, trang chủ của ngươi là ai?”

      “Là trang chủ Doãn gia trang.” Nam hài thành thực .

      “Doãn gia trang?” Hà Quan Nguyệt điệu dương lên chút, nhìn hướng phòng bếp liếc mắt cái. “Là trang chủ các ngươi ngày mai nhất định phải ăn thức ăn nơi này?”

      ...... phải, trang chủ chúng tôi rất công bằng, nếu Diệp Vân lâu cự tuyệt, bảo tôi trở về.” Nam hài mặt đỏ lên, khẩn trương nắm chặt tay bé.

      “Vậy ngươi tại sao lại cứ van xin chúng ta?” Hà Quan Nguyệt cảm thấy nam hài này rất thành .

      “Bởi vì trang chủ chúng ta chưa bao giờ chủ động cầu ăn cái gì, vất vả lắm ông ấy mới ngày mai muốn ăn thức ăn nơi này, ta hy vọng có thể hoàn thành nguyện vọng của trang chủ, cho nên mới cầu xin các ngài như vậy.”

      “Tiểu huynh đệ, ngươi là gã sai vặt mới vào Doãn gia trang sao? Tại sao ta từ trước nay chưa thấy qua ngươi bao giờ?” Hạ Hà từ phòng bếp ra.

      “Đúng vậy, nửa năm trước tôi mới đến làm việc bên cạnh trang chủ. Tôi gọi là Tiểu Thạch Đầu.” Tiếng còn non nớt lại vang lên.

      “Tiểu Thạch Đầu, những hạ nhân, gia đinh ban đầu bên người trang chủ đâu?” Hạ Hà lại hỏi.

      Tiểu Thạch Đầu cúi đầu thấp , “Tôi...... Tôi thể xấu trang chủ, trang chủ đối với tôi tốt lắm.”

      “Tiểu Thạch Đầu, có ai muốn ngươi xấu trang chủ của ngươi, ta chỉ hỏi ngươi những người ban đầu ở bên cạnh trang chủ đến nơi nào rồi?” Hạ Hà trấn an .

      “Bọn họ...... Bọn họ bởi vì chịu nổi tính tình của trang chủ, liền trốn đến chỗ Hàn phu nhân. Ta là sau này mới vào Doãn gia trang.”

      Xem ra Doãn Đông Tinh như lời người khác tính nết trở nên táo bạo, mới lưu được phó dịch cũ. Hạ Hà ngồi xổm xuống với nam hài: “Tiểu Thạch Đầu, Diệp Vân lâu cúng ta ngày mai xác thực kinh doanh, làm thức ăn, mời trang chủ các ngươi năm sau trở lại được ?”

      ...... Van cầu các ngài! Tôi Tiểu Thạch Đầu quỳ xuống cầu xin các ngươi, cho trang chủ chúng ta ngoại lệ lần , van cầu các ngài!” Tiểu Thạch Đầu xong liền quỳ xuống.

      “Tiểu huynh đệ, cần như vậy! Có chuyện đứng lên !” Hà Quan Nguyệt muốn nâng Tiểu Thạch Đầu đứng lên.

      “Trừ phi Hà tổng quản đáp ứng tôi, nếu Tiểu Thạch Đầu đứng lên!” Tiểu Thạch Đầu đáy mắt rưng rưng.

      “Tiểu Thạch Đầu, trang chủ các ngươi phải chỉ cần Diệp Vân lâu chúng ta cự tuyệt, ngươi liền trở về sao? Vì sao ngươi cứ đau khổ cầu xin chúng ta như vậy?” Hạ Hà cảm thấy kỳ quái. Chủ nhân cũng cưỡng cầu, tại sao ngược lại hạ nhân lại đau khổ cầu xin?

      “Bởi vì...... Bởi vì khi trang chủ muốn ăn thức ăn Diệp Vân lâu, ánh mắt...... Ánh mắt toát ra hoài niệm. Mặt trang chủ bị hủy, nhìn ra biểu tình, chỉ còn có ánh mắt...... Khi trang chủ đến thức ăn Diệp Vân lâu lộ ra ánh mắt hoài niệm, tôi nhìn lầm, ông ấy nhất định là rất muốn ăn thức ăn trong lâu của các ngài...... Van cầu các ngài, ngày mai làm cho trang chủ chúng ta vài món thức ăn ! Tiểu Thạch Đầu tôi dập đầu van xin các ngươi!” xong Tiểu Thạch Đầu liền ngẩng đầu lên. (Chỗ này muội ko hỉu lắm, lại chém >.<)

      “Tiểu huynh đệ, đừng như vậy! Đứng lên trước rồi sau.” Hà Quan Nguyệt đem Tiểu Thạch Đầu nâng dậy.

      Ánh mắt hoài niệm?

      Hạ Hà cùng Hà Quan Nguyệt nhìn nhau, ngầm hiểu lẫn nhau, ăn ý mỉm cười đứng lên. Rốt cục đến phiên bọn họ ra tay!

      Hà Quan Nguyệt ho tiếng, cố ý giương giọng : “Tiểu huynh đệ, trang chủ của ngươi muốn ăn thức ăn của tệ lâu như vậy, ngươi đối với chủ tử của mình cũng thực có lòng, ta vì tấm lòng trung hậu hết sức chân thành của ngươi mà quyết định, ngày mai làm riêng cho trang chủ của ngươi vài món ăn. Trang chủ của ngươi khi nào muốn tới Diệp Vân lâu? Như vậy chúng ta chuẩn bị tốt được.” Hà Quan Nguyệt lớn đến mức cả tòa lâu đều nghe thấy, Hạ Hà che miệng khẽ cười, nhìn trượng phu của mình ra sức diễn xuất.

      Tiểu Thạch Đầu khó xử : “Trang chủ hơn năm ra khỏi trang, ông ấy muốn gặp người ngoài, muốn ông ấy tới chỗ này ăn, chỉ sợ...... Cũng thể được, làm phiền ngài ngày mai trước chạng vạng làm xong thức ăn, tôi qua đây đem về trang?”

      “Tiểu Thạch Đầu, như vậy thức ăn bị lạnh, mà thức ăn lạnh, hương vị liền mất hết. Cho trang chủ ăn thức ăn mất hết vị có tổn hại cho thanh danh của Diệp Vân lâu chúng ta.” Hạ Hà .

      “Vậy làm sao bây giờ?” Tiểu Thạch Đầu nóng nảy.

      “Vậy chỉ có đến Doãn gia trang tự mình làm!” Thanh mềm mại từ trong phòng bếp truyền ra.



      Hết chương 6.



      Hale205Lemonade thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      font-size: large;']Chương 7.1

      magenta; font-size: large;']Edit: Thu Thủy


      font-size: large;']Beta: Quảng Hằng


      “Các vị, bên này. Thỉnh.” Ngày hôm sau, Tiểu Thạch Đầu nghênh đón đám người Diệp Vân lâu, đưa bọn họ Di Thấm viện. Nguyễn Tuý Tuyết nhìn bên trong trang toàn cây cối cỏ dại mọc lan tràn, dường như trải qua mấy đời vậy.

      “Tiểu Thạch Đầu, trang chủ nhà ngươi phải ở tại Hạo cư sao, tại sao lại đưa chúng ta Di Thấm viện?” Hạ Hà khó hiểu .

      “Hạ tỷ tỷ, trước kia đúng là như vậy nhưng từ ngày trang chủ gặp chuyện may liền chuyển người qua bên này. Về phần nguyên nhân gì tôi biết. Các vị tiến vào phía sau viện giọng chút, trăm ngàn lần đừng quấy nhiễu trang chủ, nếu trang chủ tính tình tốt lại mắng các vị, tôi phải đến Diệp Vân lâu hướng các ngài tạ tội.”

      Nguyễn Tuý Tuyết nghe xong, mắt lơ đễnh nhìn hướng Mai hiên.

      “Tiểu Thạch Đầu, ngươi cần lo lắng cái này.” Hạ Hà cười .

      Đoàn người Hạ Hà trực tiếp vào phòng bếp của Di Thấm viện, chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn. Chỗ này trước đây là nơi Nguyễn Tuý Tuyết luyện tập trù nghệ.

      Rất nhanh, thời gian bữa tối đến, thức ăn của Diệp Vân lâu vẫn còn nóng cuối cùng cũng được đưa lên bàn. Hà Quan Nguyệt sau khi nhờ Tiểu Thạch Đầu làm việc xong, liền cùng Hạ Hà lui đến hậu viện.

      Doãn Đông Tinh ở trong mai hiên dùng bữa.

      Màn đêm buông xuống, hôm nay đúng là ngày từng nhà đoàn viên xum vầy.

      Doãn Đông Tinh ở trong phòng thửong thức đồ ăn của Diệp Vân lâu: thuỷ tinh hào thịt, chỉ bạc thịt bò, hầm thịt cua sư tử đầu (Thu thủy: trời!!! Chị Tuý Tuyết đem đầu sư tử hầm àh?! @.@), vịt tứ xuyên, chân giò hun khói, cá nướng.(Thu Thủy: may mà ta ăn rồi chứ nếu ko màn hình máy tính nhà ta đầy nước miếng mất!), lộ ra tươi cười vừa lòng – ách, tuy là bề ngoài nhìn ra.

      “Trang chủ, đây là thức ăn của Diệp Vân lâu nổi danh, Tiểu Thạch Đầu năn nỉ riêng nội tổng quản lâu làm, biết có hợp khẩu vị của trang chủ ?” Tiểu Thạch Đầu ở bên cung kính .

      “Hương vị vô cùng tốt. Tiểu Thạch Đầu, thức ăn là ngươi hâm nóng qua? Ngươi đúng là cẩn thận.” Doãn Đông Tinh chú ý đến thức ăn vẫn còn nóng hôi hổi, nếu là Tiểu Thạch Đầu đem từ Diệp Vân lâu về, kia hẳn là đun nóng lại.

      “Khởi bẩm trang chủ, Tiểu Thạch Đầu có khả năng làm việc này, đây là người của Diệp Vân lâu đến làm riêng, đêm giao thừa đến bên trong trang làm.”

      Doãn Đông Tinh nghe xong, vừa dùng chiếc đũa gắp miếng chân giò hun khói liền rới xuống dưới, cả người cứng lại ngồi vị trí chủ thượng, trong mắt toàn là kinh ngạc, thể tin được!

      “Người của Diệp Vân lâu đến?” thấp giọng nhắc lại lời vừa rồi.

      “Đúng vậy, trang chủ. Nội tổng quản lâu, tổng quản phu nhân cùng lâu chủ đến làm riêng vì trang chủ, tại đêm giao thừa ở bên trong trang nấu cơm cho ngài ăn.”

      “Lâu chủ?” Doãn Đông Tinh hô hấp dồn dập ra hai chữ.

      “Đúng vậy. Lâu chủ ở ngay bên ngoài nghỉ ngơi, tổng quản cùng tổng quản phu nhân ở tại hậu viện.” Tiểu Thạch Đầu xong liền lén lút lui xuống. cần cũng biết, đây là việc Hà Quan Nguyệt nhờ.

      Trong phòng chỉ còn mình Doãn Dông Tinh.

      thể tin nổi nhìn cửa phòng. Tuý Tuyết ở bên ngoài? , có khả năng! hiểu thấu lòng nàng, nàng bước vào Doãn gia trang.

      Nhưng trước mắt món ngon đầy bàn làm thế nào? Thức ăn ngon miệng như vậy chỉ có kinh sư lâu chủ Diệp Vân lâu làm được, hơn nữa lại nóng hầm hập, nếu phải vừa mới làm ra, hoàn toàn có khả năng.

      Tuý Tuyết nàng…… Ở bên ngoài? Nàng hẳn là tha thứ cho ? hay vẫn là…… Vẫn là xem Doãn gia trang làm khách nhân, thuần tuý tới cửa nấu cơm?

      Trăm ngàn loại cảm xúc đánh sâu vào Doãn Đông Tinh, nhìn chằm chằm vào cửa phòng, chỉ cần đẩy cửa phòng ra, chẳng phải biết tất cả hay sao? Nhưng mặt của …… Doãn Đông Tinh tự giác sờ khuôn mặt đầy vết sẹo của mình, bàn tay to run rẩy ngừng.

      ……. cần! cần Tuý Tuyết nhìn với bộ dạng này!

      Doãn Đông Tinh thống khổ đem mặt vùi vào hai bàn tay của mình.

      Nhưng rất nhớ nàng a!

      Nghĩ đến ẩm thực vô vị, đêm bất thành miên! (Nhớ đến mức ăn ngon, ngủ yên.)

      Nghĩ đến đâu triệt nội tâm, đau đớn tận cùng!

      muốn gặp nàng lần……

      Doãn Đông Tinh trong lòng thống khổ giãy dụa.

      kịch liệt thở phì phò khiến cho khuôn mặt trướng hồng hồng, hai tay nắm chặt lại, nhìn chằm chằm cửa phòng, giống như cửa phòng kia là dã thú hung mãnh vậy.

      Bóng dáng kiều ngày nhớ đêm mong ở bên ngoài, đẩy cửa phòng ra là có thể nhìn thấy nàng……

      Hale205, LemonadeViên Viên thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      font-size: large;']Chương 7.2

      magenta; font-size: large;']Edit: Thu Thủy


      font-size: large;']Beta: Quảng Hằng
      Rút cuộc, hít hơi sâu, phảng phất giống như hạ quyết tâm, chậm rãi đứng lên, đến bên giường đem mặt nạ mang ở mặt. Đó là mặt nạ được chế tác hoàn mĩ, cùng với gương mặt của tương xứng, mặt nạ trắng thuần, chỉ lộ ra hai ánh mắt, hoàn toàn che khuất gương mặt làm cho người ta sợ hãi của .

      đứng ở trước của phòng, dùng ngón tay vì kích động mà đỏ ửng lên kia mở cửa phòng.

      Bên ngoài vẫn còn chút tuyết đọng lại, ánh trăng sang chiếu xuống tạo thành mảnh thế giới màu bạc. Doãn Đông Tinh nhàng bước ra cửa phòng, nhìn sân liếc mắt cái, liền hít hơi sâu!

      Nàng ở đằng kia! Nàng thực ở đằng kia!

      Nàng an vị ở bàn đu dây!

      Tim Doãn Đông Tinh đập gia tốc, hô hấp dồn dập.

      Nguyễn Tuý Tuyết thân quần áo phấn hồng, lớp áo khoác rồi áo choàng, ngồi ở bàn đu dây, theo bàn đu cao thấp đong đưa, làn váy hồng nhạt của nàng nhàng bay phất phới, mái tóc đen bóng tinh tế nhàng theo gió bay lên, cây trâm thuý ngọc dưới ánh trăng toả sáng, cánh tay ngọc nắm dây, nàng từ từ nhắm hai mắt, ngửa đầu, đôi môi đào đỏ tươi mỉm cười, tựa hồ như hưởng thụ đêm lạnh tịch nhưng lại tràn ngập khí tự do.

      Nguyễn Tuý Tuyết xinh đẹp tựa như mĩ nhân bước ra từ bức hoạ, nàng là tuyết chi tiên tử! Tự do, xinh đẹp, là tuyệt sắc nhân gian hiếm thấy!

      Doãn Đông Tinh nhìn đến ngây dại.

      Toàn bộ Di Thấm viện chỉ còn lại hai người bọn họ, nam nhân đeo mặt nạ trắng như tuyết cùng nữ tử xinh đẹp thua gì Tuyết chi tiên tử!

      ai gì, Di Thấm viện thực im lặng, chỉ có tiếng bàn đu dây qua lại……

      Nguyễn Tuý Tuyết ngồi bàn đu dây, từ từ nhắm hai mắt, ngửa đầu, hưởng thụ lắc lư qua lại phi thường thú vị này. khắc tại đây, nàng tựa như chim giống nhau tự do tự tại, đây là chuyện khi còn ở Di Thấm viện nàng thích nhất.

      Bàn đu dây đến đây muốn dừng lại, nàng lúc này giống như chim chóc đến lúc phải nghỉ ngơi.

      Đột nhiên, có người từ sau lưng nàng nhàng đẩy bàn đu dây chút, làm cho bàn đu dây chuẩn bị dừng lại liền khôi phục trạng thái lay động qua lại. Người này ở sau lưng nàng nhàng phụ giúp, lực đạo vừa đủ, mạnh , mơ hồ có thể nhận thấy cánh tay sau lưng nàng tràn ngập ôn nhu.

      Nguyễn Tuý Tuyết đương nhiên biết ai đứng sau lưng nàng. Nàng mở đôi mắt đẹp, nhìn vào khoảng đầy ánh sao, tinh quang đầy trời chiếu vào đôi mắt ôn nhu như nước của nàng.

      Hồi lâu --

      Di Thấm viện chìm trong lặng im vang lên thanh mềm mại trong trẻo của Nguyễn Tuý Tuyết.

      “Thức ăn có ngon ?”

      Sau lưng nàng truyền đến giọng trầm thấp hữu lực.

      “Ăn ngon lắm.”

      Bàn đu tiếp tục đung đưa, tà váy hồng nhạt tao nhã bay bay, Nguyễn Tuý Tuyết chậm rãi nghiêng đầu , muốn đối mặt với nam nhân sau lưng mình.

      Đột nhiên, thân nàng bị ôm lấy, toàn bộ phía sau lưng gắt gao dán sát vào than thể nam tính nóng bỏng, thân mình kiều nhuyễn bị vòng tay ấm áp ôm trụ. Nàng có giãy dụa, thuận theo bị ôm vào trong ngực.

      nên nhìn!” Thanh vang lên bên tai nàng.

      “Vì sao?”

      “Sợ doạ đến nàng.”

      “Ta sợ.” Nguyễn Tuý Tuyết xong muốn dãy ra khỏi vòng ôm của Doãn Đông Tinh.

      , Tuyết nhi, ta thực doạ đến nàng. cần phải phá hư đêm tốt đẹp như vậy.” Doãn Đông Tinh chua xót xong, vòng tay siết chặt nàng lại.

      “Ta muốn xem!” Nguyễn Tuý Tuyết bình tĩnh , kiên định vặn bung cánh tay cường tráng của ra.

      Doãn Đông Tinh chần chờ trong chốc lát, chậm rãi theo nàng vặn bung cánh tay ra, hai cánh tay dài rốt cuộc cũng thu khí lực, buông thỏng ở hai bên sườn thân thể chủ nhân. Nguyễn Tuý Tuyết đưa lưng về phía , hai người thân thể kề sát, đều nghe được hơi thở người của đối phương, nóng rực, nàng bình tĩnh.

      Nguyễn Tuý Tuyết châm rãi xoay người. Ban đêm rét lạnh, khiến nàng mỗi lần hô hấp đều xuất sương mù ấm áp. Đôi môi đỏ bừng vì hơi nước mà có vẻ ướt át kiều diễm, cái cổ tuyết trắng trong bộ trang phục hồng nhạt càng tôn lên vẻ non mềm, lông mi dài hơi cụp xuống, mắt đẹp song nước lưu chuyển vẻ mặt bình tĩnh, hoàn toàn là mĩ nhân mềm mại nhất trong thiên hạ.

      Doãn Đông Tinh tim đập liên hồi, tay nắm chặt thành quyền, biết nàng đối đãi ra sao. Rốt cuộc, Nguyễn Tuý Tuyết hoàn toàn xoay người, ly khai thân hình nóng rực, đối mặt với .

      Nàng nhìn đến mặt , cũng thấy được mặt là mặt nạ trắng thuần. Nàng chậm rãi vươn tay định lấy mặt nạ ra nhưng Doãn Đông Tinh lui từng bước, cúi đầu, thanh thống khổ hô lên.

      !”

      “Ta muốn xem!” Nguyễn Tuý Tuyết bình tĩnh kiên định .

      “Tuyết nhi!” ngẩng đầu lên, cùng nàng bốn mắt nhìn nhau. Sóng mắt lưu chuyển, trong mắt lộ vẻ thống khổ lui về sau từng bước, trong mắt nàng là bình tĩnh cùng trấn định.

      “Ta muốn xem!” Nàng lại lần nữa, ngọc thủ lại vươn ra.

      “Tuyết nhi…….” Doãn Đông Tinh nỉ non gọi tên nàng.

      hề lui về sau, tuỳ ý để tay bé của nàng tháo mặt nạ của ra. Ngừng thở, mắt nhắm chặt, trái tim kinh hoàng, thanh như sấm……. Hết thảy đều giao cho ông trời !

      Mặt nạ bị tháo xuống --

      Hale205Lemonade thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :