1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Hà Tần Hợp Lý - Hàm Yên (29/99)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,806
      [​IMG]
      Hà Tần Hợp Lý

      Tác giả: Hàm Yên

      Thể loại: đô thị tình duyên, nam chính tàn tật,…

      Số chương: 99 chương.

      Nguồn convert:Wattpad

      Tình trạng bản gốc: hoàn

      Edit: Diệu Huyền
      Poster: Minh​


      Giới thiệu:

      Giấc mơ của bạn là gì? (*)
      Hà Đường: “ Tôi nghĩ là mình muốn tìm người chồng tốt, có căn nhà , có đứa con sống an an ổn ổn cả đời”

      Vương Vũ Lâm: “ Tôi nghĩ là mình muốn có nghiệp thành công, trở nên nổi bật. Cho dù thành công đó phải dùng thủ đoạn để đoạt được, tôi muốn làm cho những người coi thường mẹ phải hối hận, trả lại cho họ gấp bội”

      Sử Mộng Nghiên: “ Tôi chưa bao giờ đặt kì vọng vào giấc mơ, tất cả cũng chỉ là hư vô. Cuộc sống trước mắt chính là tại, luôn tin vào chính mình, vĩnh viễn biết mình muốn nhất là cái gì”

      Tần Miễn: “ Tôi nghĩ mình muốn ngày nào cũng ngủ ngon, mỗi ngày đều có thể câu cá, phơi nắng, ngồi ở bên bờ sông cả ngày, cho dù câu được cá cũng sao”

      Tề Phi Phi: “ Tôi nghĩ mình muốn nhiều chuyện với Tần Miễn, cần mỗi lần thấy tôi đều trốn tránh”

      Tần Lý: “ Tôi nghĩ muốn được đường”

      (*) Chỗ này ta cũng biết dịch sao nữa. Trong bảng convert là chữ “ngươi” nhưng mà Diệu Huyền thấy chữ ngươi giống truyện xuyên với cổ đại quá, mà truyện này là truyện đại nên Diệu Huyền dịch thành “bạn” luôn. Có ai biết xưng hô sao cho chính xác nhất ? Giúp ta với.

      Có ngược lẫn thịt, nhưng may là kết cục HE. Nên mọi người cứ yên tâm mà đào hố. Ta drop nên mọi người cứ yên tâm.À quên, truyện này có vài ngoại truyện, ta quên đếm là nhiêu ngoại truyện rồi nên mọi người chứ chờ chính văn xong ta đăng ngoại truyện.


      Nhân vật chính: Tần Lý, Hà Đường. Phối hợp diễn: Tần Miễn, Tề Phi Phi, Vương Vũ Lâm.
      Last edited by a moderator: 12/4/16
      kabi_ng0kmylien1961 thích bài này.

    2. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,806
      Edit: Diệu Huyền

      Chương 1:

      Điện thoại bàn chỗ của Hà Đường ngồi bỗng nhiên vang lên, vừa nghe, lập tức đứng phắt dậy.

      Đồng nghiệp ngôi đối diện – Đỗ Phương Phương lén lút nhìn Hà Đường. chỉnh vạt áo mình lại, vuốt tóc lại cho ngay ngắn, hướng hai bước tới cửa rồi vội chạy lại bàn của mình.

      lấy từ ngăn kéo cái gương , ngừng soi tới soi lui, Đỗ Phương Phương : “ Đừng soi nữa, cậu trang điểm, soi có đến vỡ gương cũng đẹp hơn đâu”

      Hà Đường đỏ mặt, luống cuống tay chân dẹp gương rồi chạy vội ra khỏi phòng. Gõ cửa văn phòng của Vương Vũ Lâm, bên trong truyền ra giọng trầm thấp: “Mời vào”

      Hà Đường hít hơi sâu mới dám đẩy cửa vào, Vương Vũ Lâm ngồi ngay ngắn trước bàn, Hà Đường cung kính gọi: “Quản lí Vương”

      Vương Vũ Lâm ngẩng đầu liếc nhìn , rồi : “ Ngồi

      Hà Đường nghe vậy, ngồi xuống. Vương Vũ Lâm đem phong bì văn kiện để trước mặt , : “ Tiểu Hà, công việc lúc trước của em hẳn là em đều tham dự những buổi đấu thầu, cụ thể những quá trình cơ bản em đều ràng hết rồi cả chứ?”

      “Ân, ràng”. Hà Đường gật đầu, tuy rằng lúc đó cũng chỉ là trợ giúp lãnh đạo chút mà thôi.

      Vương Vũ Lâm ý bảo mở tập văn kiện ra: “ Em giờ còn chưa được tuyển vào chính thức, công ty chưa giao cho em các công việc xã giao, vừa may chúng ta cùng Trung Cần hợp tác cùng vây tiêu, bọn họ đề cử ai, đến lúc đó em cùng người đại diện của Trung Cần đến đó, em hiểu ý của chứ? “

      Cái gọi là vây tiêu , kì thực là đơn vị trúng thầu cùng các đơn vị đấu thầu cùng nhau trả giá, các đơn vị đấu thầu cùng nhau hợp tác để giành lại gói thầu. (T_T, ta khổ quá các nàng ơi, đoạn này ta hiểu gì luôn, ta thề là bao giờ học ngành xây dựng)

      Hà Đường tuy vào công ty bao lâu, nhưng ít ra cũng hiểu được chút về công việc này.

      Vương Vũ Lâm chăm chú nhìn Hà Đường, ánh mắt nhìn có chút hàm ý, Hà Đường liền trả lời: “Em hiểu được”

      Vương Vũ Lâm chỉ chỉ tập văn kiện trong tay : “Đây là thư có con dấu ủy thác của Tần đổng, buổi chiều em cầm đến Trung Cần, liên hệ với thư kí của ta, xong việc em cứ đem đến chỗ để công chứng là được. Nhớ kĩ, đến bên kia cần nhiều lời”


      Lúc Vương Vũ Lâm chuyện, Hà Đường nhìn chằm chằm ta, đeo mắt kính có gọng làm bằng kim loại, tóc hơi ngắn làm nổi bật lên khuôn mặt góc cạnh, ngũ quan vô cùng khôi ngô.

      Ánh mắt chút lạnh, từ lần đầu tiên cho đến bây giờ vẫn cứ như vậy. Vương Vũ Lâm cũng phải có khuôn mặt nghiêm nghị khiến người ta sợ, làm kiến trúc sư kiêm quản lí của Phú Dương, đối xử với cấp dưới với vẻ mặt ôn hòa, nhưng biết sao luôn mang đến cho người ta cảm giác dễ thân cận.

      Hà Đường biết, trong công ty phân ra hai ý kiến về Vương Vũ Lâm, số người thấy Vương Vũ Lâm rất lợi hại, tuy rằng là người trẻ tuổi, nhưng làm việc vô cùng chuyên nghiệp, dù sao cũng là nghiên cứu sinh xuất thân từ trường danh giá, vào công ty chỉ mới có bốn năm có thể ngồi lên vị trí quản lí bộ phận nghiệp vụ.

      số người khác thấy Vương Vũ Lâm phải vì năng lực của bản thân mà được ngồi vào ghế quản lí, họ nghi ngờ cửa sau” (Aaa, khúc này ta edit theo ý ta nha mấy nàng, trong bản convert khó hiểu quá nên ta sửa đôi chút)

      Nhưng điều này hề ảnh hưởng đến vị trí của Vương Vũ Lâm trong lòng của các đồng nghiệp nữ còn độc thân. Lão tổng là chuyện xa nơi chân trời, căn bản có khả năng chạm đến được. giống như Vương Vũ Lâm, người còn độc thân, tuổi trẻ đầy hứa hẹn, bề ngoài lại xuất chúng như vậy. hình tượng vương tử trong lòng các đồng nghiệp nữ.

      Hà Đường cũng ngoại lệ, nhưng giống với những người đó.
      Vương Vũ Lâm đơn giản chỉ là quản lí, mà còn là học trưởng của . Mặc kệ, mọi người đánh giá như thế nào, trong lòng vẫn là nam sinh ôn nhu của năm đó. Thậm chí, khi vừa tốt nghiệp đại học liền đến D thị, đều là vì .

      Buổi chiều, đến Trung Cần làm nhiệm vụ Vương Vũ Lâm giao.Ngồi xe bus, từ ngồi đến đứng, nhiều khi còn phải đứng toàn bộ quãng đường.

      Ngẩng đầu, bốn phía đều là những tòa nhà cao chọc thủng trời (Ố mồ, ta edit hơi phóng đại rồi). Nơi này hề giống với nơi sinh ra, hề có bầu trời xanh trong vắt, khí cũng được trong lành. rời xa thị trấn nơi mình sinh ra rất lâu rồi nhưng lại thể thích ứng với cuộc sống nơi thành thị xa hoa, tấp nập này. tại ở D thị cũng được thời gian nhưng trong lòng đối với nơi này là xa cách khó nên lời. Hà Đường cảm thấy mình cũng đủ dũng cảm, ít nhất sau khi tốt nghiệp lại đến nơi vô cùng xa lạ để lập nghiệp, đối với đó là quyết định đúng đắn.

      Hà Đường ôm túi văn kiện đến lầu 10, ra khỏi thang máy, vừa ngẩng đầu lên liền thấy được tường có tên công ty – Tập đoàn Trung Cần. Vừa bước vào thấy người vô cùng xinh đẹp, nhìn Hà Đường rồi nở nụ cười vô cùng chuyên nghiệp: “Xin chào, tìm ai?”

      Hà Đường giọng trả lời: “Xin chào, tôi là nhân viên của công ty kiến trúc Phú Dương, lúc trước quản lí Vương liên hệ trước với công ty, quản lí Vương bảo tôi đến tìn Tần đổng”

      “Tần đổng, hay là Tần tổng ạ?” Nét mặt vẫn cười, ngay cả độ cong của khóe miệng tựa hồ được huấn luyện vô cùng chuyên nghiệp.

      “Tần…” Có cái gì khác nhau sao? Hà Đường cũng ra được, chính là bị Vương Vũ Lâm phái đến để làm việc cho công ty, lúc này nhớ đến tốt cùng là Tần đổng hay là Tần tổng, suy nghĩ lúc, : “ Là người đại diện kí giấy phép kinh doanh của quý công ty với công ty Phú Dương, tôi muốn tìm ấy để kí tên và lấy con dấu”

      “À, tôi hiểu, xin chờ lúc” xong liền kết nối điện thoại. “Xin chào thư kí lý, tôi là lễ tân Tiểu Mạnh, có vị từ công ty kiến trúc Phú Dương phái đến, ấy muốn tìm Tần đổng để ký tên cùng con dấu, có liên hệ qua…À, được, tôi ấy qua đó”

      Gác điện thoại, lễ tân đứng lên chỉ vào hành lang đối diện với Hà Đường : “ cứ thẳng đến phía trước, rẽ phải, nhìn thấy căn phòng, thấy lý thư kí, ấy mở cửa cho

      Hà Đường gật đầu rồi mỉm cười: “Cảm ơn

      Vừa Hà Đường vừa đánh giá bốn phía, đối với tập đoàn Trung Cần hề hiểu biết gì cả, chỉ biết tập đoàn này phát triển vô cùng lớn mạnh. Tập đoàn Trung Cần ở D thị có hai xí nghiệp, cùng Phú Dương có khi là bạn hợp tá làm ăn, cũng có khi là đối thủ cạnh tranh gay gắt.

      Hà Đường chỉ mới vào công ty, địa vị cao, rất nhiều chuyện căn bản là hiểu, lãnh đạo cũng chỉ xem là chân chạy vặt mà thôi.

      Tập đoàn Trung Cần là nơi vô cùng đẹp, lại rất rộng, trước mỗi phòng đều của cửa kính ngăn cách, nhân viên đều mặc đông phục chỉnh tề, cảnh tượng vội vã. Hà Đường qua hành lang, rẽ phải, liếc mắt liền thấy được nơi mình cần vào.

      Cửa ngăn cách của phòng Lý thư kí làm bằng thủy tinh nên rất dễ thấy Hà Đường, đứng dậy mở cửa: “ Xin chào, mong chờ lát, Tần đổng ra ngoài có chút chuyện, sớm về “

      Hà Đường : “ có gì, có gì, tôi chờ là được”


      Thư kí Lý dẫn vào bên trong, Hà Đường phát bên trong là gian vừa rộng rãi khiến người ta cảm thấy thoải mái, có ghế sô pha, có bàn trà, bốn phía được điểm tô rất nhiều hoa, có 1 cái bàn rất dài, có 2 cái máy tính cách nhau khoảng nửa mét(*), đằng sau bàn có người nào ngồi ở đó.
      (*) Trong nguyên văn là 2 thước, mà Diệu Huyền tra google mỗi thước bằng 0.23 m, như vậy 2 thước là gần 0.5m, nên edit thành nửa mét)

      Thư kí Lý mời ngồi xuống sô pha rồi mang trà tới: “ ngồi ở đây chút, Tần đổng trở lại nhanh chóng thôi, tôi xin phép ra ngoài”

      Hà Đường vội đứng lên cám ơn, sau khi thư kí ra khỏi cửa mới ngồi xuống, sô pha ở bên cạnh cửa sổ nên khi ngồi đó có thể nhìn thấy phong cảnh ở bên ngoài. Hà Đường ngơ ngác ngồi trong chốc lát, bắt đầu cảm thấy nhàm chán, liền đứng lên đến cạnh cửa sổ.

      Nghĩ đến Tần đổng về hơi trễ, lấy điện thoại gọi điện về nhà cho ba. Trong khoảng thời gian này, mỗi lần gọi về nhà, tâm trạng vô cùng tồi tệ.Tắt điện thoại, bắt đầu tính toán thời gian được phát lương, còn chưa được tuyển vào chính thức, tiền lương thử việc chỉ có 2 vạn, trừ tiền thuê nhà tiền điện tiền nước cộng thêm tiền chi phí phát sinh, tiền dư còn bao nhiêu. Hà Đường nhắc nhở chính mình tháng sau phải cố gắng tiết kiệm hơn, để gởi ít tiền về nhà, nghĩ tới nghĩ lui, thở dài hơi.
      Đứng lúc, quay lại ngồi sô pha, bây giờ khoảng hai giờ chiều, khí rất ấm áp, cửa sổ lại ở hướng nam, Hà Đường cảm thấy vô cùng mệt mỏi, bất tri bất giác(*) ngủ thiếp
      (*) khúc này nguyên văn là vậy, tuy có thể sửa lại nhưng lúc sửa lại câu văn hay nữa nên ta để nguyên văn luôn nha.

      Trong mơ cảnh tượng rất lung tung, nhưng dừng lại là hình ảnh Hà Hải nằm giường bệnh, bác sĩ cùng ba mẹ đứng bên cạnh giường của Hà Hải, sau đó lấy mảnh khăn trắng đắp lên mặt của .

      Hà Đường giật mình, lập tức tỉnh dậy, ngồi thẳng lên, ngực vẫn còn đập vô cùng mạnh, đột nhiên phát người mình có chiếc áo khoác màu xanh đen. Hà Đường có chút bối rối, vội cầm áo khoác lên, vừa ngẩng đầu lên mới phát rằng trong phòng lúc này ngoài còn có người nữa.
      Đó là người con trai trẻ tuổi, ta vô cùng đẹp, ánh mắt nhìn Hà Đường, khóe miệng lập tức gợi lên nụ cười, ánh mắt long lanh, tựa như vô cùng vui vẻ.

      ”Em tỉnh rồi à?” ta hỏi, nâng tây trái chỉ chỉ áo khoác trong tay Hà Đường “Đó là quần áo của , thấy em ngủ, sợ em bị cảm mạo, em đừng để ý a”

      đâu, cảm ơn thanh của ta rất êm tai, thanh thanh lảnh lảnh, nhưng ở trong công ty của người khác mà lỡ ngủ quên, cảm thấy vô cùng xấu hổ. Ngón tay vừa bấu vào quần áo vừa đứng lên, nhìn cửa ra vào, bất an mở miệng: “ Xin cho hỏi, Tần tổng trở lại chưa?”

      “Nga, còn chưa về, chừng ở lại ngoại ô thành phố có việc rồi. Người trước mặt vừa vừa làm việc bên máy tính, mang tai phone, ngón tay ngừng chuyển động bàn phím: “Tiểu Mã, tìm được văn kiện chưa?”

      “… tìm được văn kiện” lúc, ta mới bỏ tai phone xuống. Ngẩng đầu lên thấy Hà Đường đứng ngây ngốc nhìn, khỏi cười, : “Em ngồi , sao lại phải đứng, à đúng rồi, em có muốn ăn hoa quả hay ?”

      Hà Đường còn chưa kịp từ chối ta lấy ra đĩa chuối.

      thanh “ong ong ong” vang lên, Hà Đường kinh ngạc nhìn, người con trai ấy ngồi chiếc xe lăn màu đen, chậm như vậy “” đến trước mặt .

    3. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,130
      Được thích:
      12,928
      Chương 2:

      Máy điều hòa làm nhiệt độ trong phòng rất mát, cho dù ngoài trời có nóng đến đâu chăng nữa, cũng làm cho người ta cảm thấy nóng bức.
      Hà Đường nhìn chàng trai trước mặt. ta thoạt nhìn chừng 25 tuổi, tóc đen nhánh, gò má gầy gò, làn da trắng, ta mặc bộ vest màu xám, kết hợp với chiếc áo sơ mi màu xanh lá cây, chiếc quần màu xám tro đặt dĩa chuối tiêu, lúc này ngửa đầu nhìn Hà Đường, mặt mỉm cười .

      ta ngồi xe lăn cùng Hà Đường xe lăn trong suy nghĩ của Hà Đường hoàn toàn khác nhau, bánh xe hơi nhưng rất dày, ghế ngồi cùng lưng dựa cũng đặc biệt dầy cộm nặng nề, chiếc xe như là dùng điện tốn chút sức lực nào cả, dáng vẻ tuy lớn, khi ta điều khiển chút cũng phải cục kịch, di chuyển rất linh hoạt. Hà Đường nháy mắt nhìn ta, trong lòng toát ra ý niệm cổ quái: công ty này tốt đó! Mời cả người nhân viên là người tàn tật!

      Chàng trai tựa hồ đối quan sát của Hà Đường chút tức giận nào, ta đem chuối tiêu bỏ vào khay trà, lại : “Ngồi



      ta ngồi, Hà Đường đứng, bộ dáng như vậy mặt đối mặt đúng là tốt lắm, Hà Đường vội vàng ngồi xuống, tay chân có chút luống cuống.

      ăn chuối .” Chàng trai chỉ chỉ chuối tiêu, thấy Hà Đường ngồi yên, ta điều khiển xe lăn tới phía trước chút, đưa tay trái ra kéo lại trái chuối , đầu ngón tay dùng sức, đem toàn bộ sức lực để bẻ trái chuối ra.

      Cho đến lúc này, Hà Đường mới phát , tay phải của ta vẫn luôn đặt tay vịn xe lăn, giống như hoàn toàn động đậy. Cho dù là cách áo sơ mi, cũng phát cánh tay phải của so với cánh tay trái gầy rất nhiều, bàn tay giống như có lực, ngón tay cũng có chút co rút, nhưng là mặt ta cũng chút bất mãn nào, sau khi lấy trái chuối tiêu liền đưa tới trước mặt Hà Đường.

      Hà Đường vội vàng thu tầm mắt, nhận lấy trái chuối tiêu, giọng : “Cảm ơn.”

      Người thanh niên nhe răng cười, lại lấy trái chuối tiêu nữa, đặt khay trà, chỉ dùng tay trái từ từ bóc vỏ.


      Sau khi lột vỏ chuối, cầm trái chuối lên, há miệng cắn miếng, vừa ăn vừa : “Cơm trưa tôi chỉ ăn ít, có chút đói bụng, cũng ăn , đừng ngại.”

      Hà Đường cảm thấy cực kỳ quái dị, ở D thị hơn nửa năm, đây là làn đầu tiên cùng người đàn ông cùng nhau ăn chuối tiêu……

      Dù sao vẫn nghe lời lột vỏ chuối tiêu, cắn miếng .

      Chàng trai cắn hai ba lần liền ăn xong chuối tiêu, ta rút ra khăn giấy khay trà lau miệng, hỏi Hà Đường: “ tìm Tần đổng có chuyện gì?”

      Hà Đường có chút đề phòng nhìn ta, nhớ lại Vương Vũ Lâm dặn dò nên chuyện nhiều, phải khiêm tốn ít. chỉ cười cười: “Có văn kiện tìm ấy ký tên.”

      “Sao? Văn kiện gì vậy?” Ánh mắt của chàng trai nhìn tập hồ sơ lớn bên cạnh Hà Đường, có chút ngạc nhiên hỏi, “ là người của công ty nào?”

      Tìm người được cần tìm, dĩ nhiên là càng ít người biết càng tốt , Hà Đường nữa là đơn thuần, cũng hiểu đạo lý này, đối với câu hỏi của người thanh niên này, dứt khoát cười cười hé ra nửa lời.

      Người thanh niên nhìn chằm chằm , đợi nửa ngày thấy nàng lên tiếng, chỉ cúi đầu ăn chuối tiêu. Đoán chừng cũng hiểu chuyện gì xảy ra, cười híp mắt : “Yên tâm, tôi có thể làm ở đây, chính là người Tần đổng tin cậy, chuyện này của nếu là gấp, tôi giúp gọi điện thoại hỏi chút ta lúc nào trở lại.”

      Hà Đường vội vàng : “ cần cần, Tần đổng bận rộn như vậy, tôi ở chỗ này chờ ta là được.”

      Chàng trai thấy ta thế nào cũng chịu mở miệng, nhún nhún vai cũng miễn cưỡng nữa. ta vòng vo lái xe lăn , cũng trở về sau bàn làm việc, mà là đến trước cửa sổ lớn sát đất.

      Hà Đường đầu tiên còn là đoan đoan chính chính ngồi tại chỗ ăn chuối tiêu, sau khi ăn xong, nghe phía sau hồi lâu có động tĩnh, rốt cục nhịn được quay đầu nhìn lại.

      Người con trai kia ngồi trước kính thủy tinh lớn sát đất, lẳng lặng nhìn ngoài cửa sổ, cả người nhúc nhích, ngay cả mặt cũng có biểu gì.

      Hà Đường nhìn ta , trong lòng suy đoán tại sao ta phải ngồi xe lăn, ở Trung Cần gặp phải người như vậy nhất định là làm tò mò, hơn nữa, người này còn đẹp trai như vậy nữa.

      lúc Hà Đường suy nghĩ lung tung, chàng trai kia đột nhiên quay lại, ánh mắt hai người chút báo trước mà giao nhau, Hà Đường sợ hết hồn, vội vàng đỏ mặt quay đầu .


      Bên tai vang lên tiếng “ong ong”, xe lăn của người con trai lại trở về trước mặt Hà Đường, ta nhìn như có vẻ quan sát làm Hà Đường cảm thấy cực kỳ lúng túng, cúi đầu cũng phải, ngẩng đầu cũng phải, định liền đánh bạo cùng ta chuyện.

      ……” nàng tận lực cười tự nhiên, “ làm ở đây sao?”

      Người con trai sửng sốt, gật đầu cười : “Đúng vậy.”

      “Ồ.” Hà Đường gãi gãi đầu, thấy chàng trai kia ánh mắt trong veo, cười như cười nhìn mình, suy nghĩ hồi lâu, mới hỏi ra câu, “Đãi ngộ ... cũng tệ chứ?”

      Chàng trai lập tức liền cười lớn, : “Tạm được.” Còn hỏi ngược lại: “Còn , công ty của đãi ngộ thế nào?”

      Vừa đến đãi ngộ, Hà Đường cũng có chút bực mình ,: “ Tháng bảy năm nay tôi mới tốt nghiệp, trước bốn tháng coi như kỳ thực tập, bây giờ coi như là thời gian thử việc, phải tháng sau mới được tuyển dụng chính thức. Trong thời gian thực tập chỉ có 600 , sau khi tốt nghiệp là 2 ngàn, tất cả tiền dùng trong tháng, cũng dư lại bao nhiêu.”

      Chàng trai gật đầu cái, hỏi: “sau này khi được tuyển dụng chính thức tiền lương là bao nhiêu?”

      Hà Đường nhớ tới lời của trưởng phòng quản lí nhân viên, trả lời: “Là 2 ngàn 6, sau khi đóng bảo hiểm xã hội, cũng chỉ có hơn 2 ngàn. A, cuối năm hình như còn có thưởng cuối năm, chỉ là biết được bao nhiêu.”

      thấy dáng vẻ người kia như có điều suy nghĩ, khỏi tò mò, hỏi: “Còn , ở Trung Cần , thu nhập khẳng định so với tôi nhiều hơn phải ?”

      “A …… nhiều hơn chút.” Chàng trai như cũ vẫn là bộ dáng cười hì hì, “Tôi ở chỗ này bao ăn bao ở, còn có tiền thưởng, nuôi sống mình là thành vấn đề rồi”

      Hà Đường trợn to hai mắt: “Tốt như vậy sao! Còn bao ăn ở nữa! Nhưng mà……” quan sát xe lăn điện phía dưới chàng trai, hỏi, “ làm trở về túc xá , như vậy có vẻ được tiện phải ?”

      Giọng của tràn đầy quan tâm, chàng trai cười ôn hòa, lắc đầu : “ có, tôi ở ngay lầu, rất thuận tiện.” ta chỉ chỉ ngón trỏ trái lầu, “Ký túc xá của nhân viên, đồ đạc trong nhà đầy đủ hết.”

      “Trời ạ! tốt.” Hà Đường cực kỳ hâm mộ, “Vậy là làm đều cần phải dậy sớm ha.”

      Chàng trai khóe mắt thoáng qua tia sáng, : “Cảm thấy Trung Cần tệ? có thể xin qua đây, chúng tôi còn thiếu người thư kí của tổng giám đốc, có muốn thử chút ?”

      Hà Đường thấy dáng vẻ ta giống như giỡn, mặt lập tức đỏ, khoát tay : “ cần đâu, tôi rất thích công ty của mình.”

      Ừ…… ra “thích” vì trong công ty có người kia .

      Chàng trai có chút thất vọng, bĩu môi : “ , tôi biết Phú Dương có gì tốt.”

      Hà Đường lúc đầu còn có phản ứng, mấy giây sau mới cả kinh : “? Làm sao biết tôi là người của Phú Dương vậy?”

      “Đoán thôi” người trước mặt cười ha ha, lúc này, tiếng điện thoại vang lên, người thanh niên chuyển xe lăn đến bàn làm việc, nhận điện thoại.

      “Nga, đến? Có chờ ở đây rất lâu rồi”

      Nghe xong điện thoại, ta : “ đợi khoảng 5 phút nữa Tần đổng về tới”

      Nghe Tần đổng sắp về, cũng chuyện phiếm cùng người thanh niên này nữa, bởi vì nếu Tần đổng thấy cũng nhân viên của Trung Cần chuyện phiếm, cảm thấy người chuyên nghiệp.

      Đoan đoan chính chính ngồi sô pha, mắt lại liếc nhìn người thanh niên ngồi trước máy tính, nghe tiếng gõ bàn phím “ cạch, cạch, cạch”
      Nha, rất đẹp trai nha, kém Vương Vũ Lâm, chiếc tiếc ta ngồi xe lăn. Hà Đường cảm thấy vô cùng tiếc hận.

      miên man suy nghĩ vẩn vơ, cửa mở ra, Hà Đường lập tức thoát ra khỏi những suy nghĩ ấy, thấy người thanh niên vô cùng cao lớn, phía sau còn có nam trợ lí trẻ tuổi.

      Thanh niên này thoạt nhìn khoảng hai tám hai chín tuổi, thân mặc âu phục, dáng người cao lớn, màu da rám màu nắng, mặt mày lạnh lùng, nhìn Hà Đường mà sắc mặt vẫn thay đổi, hỏi: “Nhân viên của Phú Dương?”

      “Vâng” Hà Đường gật đầu “Xin chào Tần đổng”

      “Ngô” ta gật gật đầu “ Đến văn phòng tôi chuyện”

      “Dạ được.” Hà Đường vội vàng ôm tập hồ sơ lớn theo sau ta.

      Người thanh niên này mặc dù lạnh lùng, nhưng là khí thế vô cùng bức người, Hà Đường nghĩ, đây chẳng phải tổng giám đốc phúc hắc bá đạo tà mị của ngôn tình trong truyền thuyết đây sao?

      Muốn đến phòng làm việc của Tần đổng, phải qua cái bàn lớn kia bàn, lúc ngang, Hà Đường chỉ thấy chàng trai ngồi xe lăn đó nhìn bọn họ, ngón tay trái gõ mặt bàn.

      Ra mắt Tần đổng, lại nhìn thấy ta, Hà Đường trong lòng toát ra cảm giác cổ quái, nhưng đến tột cùng là cảm giác gì, nhất thời lại ra được.

      Lúc này, Tần đổng phía trước đột nhiên dừng lại, ta nghiêng đầu với người thanh niên phía sau bàn: “Tối nay cổ thủy lộ ăn cơm.”

      Người thanh niên cười hì hì kia lập tức liền thay đổi mặt, lông mày đều phải treo xuống, mặt khổ tương: “Em phải đồng ý rồi chứ?”

      “Ngô.”

      “……”

      “Xong việc cùng .”

      “…… Được rồi.” Người thanh niên sau bàn thở dài, còn , “Em mau mau ký cho ấy , người ta chờ em lâu rồi.”

      Nghe lời của ta, Tần đổng có bất kỳ phản ứng nào, chẳng qua là sải bước về phía trước, Hà Đường lo lắng đề phòng địa theo phía sau ta, nghĩ thầm, “Ách! Cái tên nhân viên này lá gan lớn , lại dám chuyện kiểu đó với ông chủ của mình. “

      Phòng làm việc của Tần đổng lớn đến dọa người, cũng giống như con người ta, dạng nghiêm túc lạnh như băng, ta thậm chí mời Hà Đường ngồi, chỉ hỏi cần ký tên văn kiện nào.

      ta ngồi sau bàn làm việc, rất nhanh giúp Hà Đường ký tên, chữ viết đúng là rồng bay phượng múa, Hà Đường cũng thấy viết cái gì. ta hỏi nhiều cái này ngọn chuyện mọi chuyện, chỉ Hà Đường tìm phụ tá của ta, Tạ Vĩ Văn, để đóng con dấu, hơn nữa là người liên lạc sau này.

      Hà Đường biết Tạ Vĩ Văn là ai, muốn làm nhiên hỏi: “Là người ở phòng ngoài kia …… ách …… người ngồi xe lăn sao?”

      Thần sắc Tần đổng đọng lại, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Hà Đường, lắc đầu: “Dĩ nhiên phải, người lúc nãy cùng tôi chuyện, phải Tạ Vĩ Văn.”

      “Ồ, tôi biết rồi.”

      Hà Đường hướng Tần đổng cảm ơn, từ giã, thối lui ra khỏi phòng làm việc của ta.

      Sau bàn làm việc ở đại sảnh kia đổi người, chính là người thanh niên trẻ tuổi theo Tần đổng trở về, ta sửa sang lại đồ bàn, cũng mở ra máy vi tính khác, Hà Đường nhàng gọi ta: “Xin hỏi là Tạ Vĩ Văn sao?”

      “A, đúng vậy.” Tạ Vĩ Văn cũng là thân âu phục, sắc mặt hiền hòa, sau khi nghe Hà Đường cầu, ta lập tức đưa lấy con dấu

      Lúc rời khỏi đó, Hà Đường quay đầu lại nhìn cái, thấy của phòng đóng chặt, đại sảnh trước đài bên bàn làm việc cũng trống trơn , bàn đặt máy vi tính xách tay của Tạ Vĩ Văn.

      Người thanh niên ngồi xe lăn trước đó, biết nơi nào.

      P/s: Oa, xong rồi….


      --- ------ ------ -------Ta là vạch phân cách thần thánh---- ------ ------ ----
      kabi_ng0k thích bài này.

    4. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,806
      Edit: Diệu Huyền

      Chương 3:Tần Lý bị ép kết hôn

      Hà Đường làm xong công việc được giao là 4 giờ rưỡi chiều, cẩn thận kiểm tra lại bản công chứng lần nữa, thấy hai chữ “Tần Miễn” khỏi cảm thán: đúng là người cũng như tên, chuyên cần miễn, thoạt nhìn cũng có thể đoán ra Tần đổng kia chính là người cuồng công việc điển hình.

      gọi điện thoại cho Vương Vũ Lâm: “Quản lý Vương, công việc hoàn thành, em mới vừa làm xong công chứng.”

      Vương Vũ Lâm ở trong điện thoại “ừ” tiếng, : “Thời gian còn sớm, em cứ về thẳng nhà , cần về công ty nữa.”

      Hà Đường trong lòng vui vẻ, : “Em biết. Quản lý Vương, gặp lại sau.”

      “Gặp lại sau.” ta dừng chút, đột nhiên lại , “Vất vả rồi, Tiểu Hà.”

      Bởi vì câu “Vất vả rồi” của Vương Vũ Lâm, khiến tâm tình Hà Đường tốt. Nơi này tương đối gần nhà, nghĩa là về nhà sớm hơn thường ngày khoảng 2 tiếng.


      lập tức gọi điện thoại cho Ngô Tuệ Nghiêu, điện thoại mới đổ chuông, liền nghe đến kia truyền đến thanh “ding dong ding dong” .

      “u u, làm ăn rất tốt sao.” Hà Đường cười .

      Ngô Tuệ Nghiêu “ha ha ha” cười khan mấy tiếng, đột nhiên gầm lên: “ Tôi nhổ vào. Lão nương bán chỉ có 29 đồng là rẻ nhất rồi, còn muốn trả giá nữa sao? Có phải đầu óc được bình thường hay

      “……” Hà Đường trầm mặc hồi , tiếng của Ngô Tuệ Nghiêu lần nữa truyền tới: “Chuyện gì? Lại muốn mình giúp cậu chuyện gì sao?”

      phải, là mình định hỏi cậu tối nay muốn ăn cái gì, mình tan ca sớm, có thể mua thức ăn, buổi tối để mình nấu cơm.”

      “Chu cha, tốt như vậy a.” Ngô Tuệ Nghiêu hề khách khí với Hà Đường , muốn ăn lấu cá tuyết, liền mua cá

      Hà Đường cùng Ngô Tuệ Nghiêu là bạn học thời đại học, bốn năm làm bạn tốt cùng phòng . Nhà Ngô Tuệ Nghiêu ở thi trấn ở D thị, nhà có xưởng gia công , Ngô Tuệ Nghiêu tốt nghiệp đại học xong tìm việc làm, mà cùng ba mẹ thương lượng để bán hàng qua mạng.

      Bởi vì Vương Vũ Lâm, Hà Đường vẫn muốn sau khi tốt nghiệp tới D thị làm việc, Ngô Tuệ Nghiêu biết Hà Đường trong lòng có bí mật, lúc này liền mời Hà Đường tới D thị ở chung. Cứ như vậy, hai sắp tốt nghiệp đại học ở chung với nhau trong căn hộ. Hai người đùm bọc lẫn nhau, nào là mua thức an, giặt quần áo,…. Ngô Tuệ Nghiêu ở phòng lớn hướng nam, vì ấy cần gian rộng rãi để làm kho hàng, Hà Đường ở gian phòng hướng bắc, tương đối thích hợp, tiền thuê phòng rất rẻ chỉ 500 đồng/ tháng.

      Sau đó, Hà Đường thuận lợi được tuyển vào công ty Phú Dương.

      Hà Đường mua nguyên liệu làm thức ăn, vừa vào nhà thấy Ngô Tuệ Nghiêu ôm máy tính xách tay ngồi xổm giường, người mặc quần ngủ với họa tiết bông hoa lớn, đầu cài nơ có bông hoa cực lớn.

      Bồn rửa chén trong phòng bếp có cái chén mà buổi trưa Ngô Tuệ Nghiêu ăn mì để lại. Hà Đường vừa muốn rửa, liền nghe Ngô Tuệ Nghiêu ở trong phòng kêu lên : “Đừng rửa! Để mình rửa! ”


      Hà Đường cười, lấy ra hai trái táo vừa mua rửa sạch rồi gọt vỏ, đưa vào phòng cho Ngô Tuệ Nghiêu.

      Ngô Tuệ Nghiêu liếc cái: “Hà mẹ, nhìn cậu kìa, cứ giống như người phụ nữ có chồng vậy.”

      Hà Đường ở bên Ngô Tuệ Nghiêu ngồi xuống, cắn trái táo cười hì hì : “Phụ nữ có chồng tốt sao? Mẹ tớ cái này gọi là hiền thê lương mẫu.”

      “Chó má! Cậu chính là bị mẹ cậu tẩy não.” Ngô Tuệ Nghiêu vừa dứt lời, tiếng “đinh đông” máy tính xách tay lại vang lên, lại có người mua hàng cò kè mặc cả rồi.

      "Phi phi! có thiên lý!" Ngô Tuệ Nghiêu kéo qua Hà Đường xem màn hình, "Giá cái quần chỉ có 19 đồng, mua tam cái được tặng cái túi, vậy mà chỉ mua cái, đòi lão nương tặng cái túi! Sao ta cướp a.”

      Hà Đường bật cười: “Cậu phải cũng mắng người ta rồi sao”

      phải ta quá đáng tớ mắng ta rồi” Ngô Tuệ Nghiêu mặt đầy căm phẫn, cắn răng nghiến lợi, mười ngón tay ở bàn phím gõ gõ, Hà Đường tiến tới nhìn chuyện, thiếu chút nữa cười đến điên.
      " thể tặng túi nha, người ta là vốn làm ăn , như vậy ,nếu lại thêm cái quần xì líp , tôi liền khuyễn mãi cho , được ? ~\(≧▽≦)/~】 " (Khúc này là chị Tuệ Nghiêu chat với khách hàng )

      Cổ thủy lộ, mộ phương lý

      Đây là khu biệt thự được xây dựng từ những năm 90 của thế kỷ trước, ở trung tâm chợ, tổng cộng chỉ có 18 nhà được xây theo phong cách độc lập. Khu biệt thự bên trong có nhiều cây xanh, có bồn phun nước,...

      Hai ông bà Tần sống ở đây, ở cùng còn có bà nội Tần năm nay 84 tuổi.Tần Lý cùng Tần Miễn ra sống bên ngoài, thỉnh thoảng trở về ăn cơm. Chiều nay, mẹ Tần _Diệp Huệ Cầm, gọi điện thoại cho Tần Miễn, nhất định phải đưa Tần Lý cùng về nhà ăn cơm.

      nhà năm người ăn xong bữa ăn tối, bà nội Tần rất lâu thấy hai đứa cháu trai, lôi Tần Lý và Tần Miễn chuyên rất lâu. Diệp Huệ Cầm cũng muốn chuyện với con trai, nhất là Tần Lý, bà ở phòng bếp rửa nho, cẩn thận chọn lựa từng trái từng trái rửa sạch, đây là trái cây mà Tần Lý thích ăn.

      Rửa nho xong, Diệp Huệ Cầm bưng dĩa trái cây tới phòng khách, phát ghế sa lon chỉ có ông xã Tần Thụ, Tần lão thái thái cùng Tần Miễn ba người, thấy bóng dáng Tần Lý đâu.

      Đối diện với khu biệt thự là công viên , lộ đài ở lầu , diện tích khoảng 15, 16 mét vuông, ở ấy nhìn mọi vật rất . Ở lộ đài có thể thấy được cỏ xanh bát ngát , nghe tiếng nước chảy róc rách, gần đó có mấy cây sơn tra, đó là khi Tần Lý cùng Tần Miễn còn bé, Tần Thụ đưa bọn họ theo cùng nhau trồng, hôm nay cây cối sớm cành lá xum xuê, đến mùa còn ra rất nhiều quả, thường khiến cho vài đứa trẻ trong khu tới leo lên hái ăn.

      Diệp Huệ Cầm cùng Tần Thụ thích khí mới mẻ, cũng đem lộ đài rào lại, mười mấy năm qua vẫn giữ lộ thiên như vậy thay đổi. Bọn họ còn xếp bàn ghế, lúc rảnh rỗi ngắm cảnh thưởng thức trà.

      Diệp Huệ Cầm đẩy cánh cửa thủy tinh ra, thấy Tần Lý ngồi bên cạnh bàn.


      _________Diễn đàn Lê Quý Đôn___________


      ngồi chiếc xe lăn chạy bằng điện, thân thể có chút gầy yếu, đôi mắt sáng lặng lẽ nhìn phía trước, sân cỏ dưới ánh đèn đường sáng rỡ, phát ra ánh sáng màu cam mỏng manh.

      bức tranh như vậy, khiến cho Diệp Huệ Cầm nhớ đến tình cảnh nhiều năm trước.

      Vẫn lộ đài này, Tần Lý 13 tuổi yên lặng ngồi trong xe lăn. rất thích ngồi ở chỗ này, làm gì cả, chỉ ngơ ngác nhìn bên ngoài.

      Lúc ấy, có mấy bé trai 7, 8 tuổi vừa chạy vừa đùa xung quanh cây sơn tra, lúc sau, có thằng bé bạo gan trèo lên cây, hái được sơn tra rồi ném xuống.

      “Đều bị bọn họ hái hết sạch rồi.” Tần Lý nhìn bọn trẻ thoăn thoắt leo lên cây, nhàng .

      Diệp Huệ Cầm : “ sao, chờ ba ba về, để ba ba hái những trái còn sót lại cũng được.”

      Tần Lý cười lắc đầu: “ cần, chúng ta cũng ăn hết nhiều như vậy, những đứa trẻ kia thích, cứ để bọn họ ăn .”

      Diệp Huệ Cầm sờ đầu , : “Được.”

      “Có điều phải chú ý an toàn, té xuống rất nguy hiểm.” Lúc lời này, hai tay Tần Lý của đặt lên hai chân của mình, ánh mắt của thản nhiên, chẳng buồn nhưng lại hề vui vẻ gì.

      Diệp Huệ Cầm tới bên người Tần Lý, đem áo khoác khoác lên vai con trai .
      Tần Lý nghiêng đầu nhìn bà, khuôn mặt non nớt năm nào bây giờ còn nữa, người con trai ngồi xe lăn có khuôn mặt trắng nõn gầy gò, dưới đôi mày rậm là ánh mắt trong veo, mặc kệ ra sao, ánh mắt của luôn là mang theo nét vui tươi.

      cười: “Mẹ.”

      “Coi chừng bị lạnh, bên ngoài gió lớn như vậy, cũng hiểu chuyện mà lo mặc áo khoác vào.” Diệp Huệ Cầm đẩy Tần Lý rồi ngồi xuống, hỏi, “Sao hôm nay cùng bà nội trò chuyện?”

      Tần Lý lắc đầu cười khổ: “Mẹ cũng phải biết bà nội luôn cái gì, con có năng lực tiếp chiêu, chỉ có thể để cho A Miễn tiếp chiêu của bà thôi.”

      Diệp Huệ Cầm bật cười, lấy quả nho đưa đến miệng Tần Lý, Tần Lý cũng tránh né, ngoan ngoãn há miệng ăn.

      Diệp Huệ Cầm: “Nho này là buổi sáng nay lão Tống hái, có phải rất tươi ?”

      ngọt, ăn rất ngon.” Tần Lý nhổ vỏ nho, đưa tay trái lên vai mẹ, “Mẹ, gần đây trời rất lạnh, mẹ cùng ba chú ý thân thể nhiều chút, con ở công ty có chút bận rộn, cũng thường xuyên về thăm bố mẹ được, chỉ có thể để A Miễn về nhiều hơn thôi.”

      “Con mà cũng biết là mình ít khi thăm ba mẹ nha.” Diệp Huệ Cầm nhìn con trai xe lăn, nhịn được liền đưa tay vén mấy sợi tóc rũ trán của con, “ xem, có phải hay con gầy nhiều?”

      Tần Lý nghiêng đầu né tránh tay của mẹ: “Đâu có gầy, chú Quách chăm sóc con rất tốt.”

      _____________Diễn đàn Lê Quý Đôn_____________

      “Con dù sao cũng lời .” Diệp Huệ Cầm thở dài, sau khi hỏi mấy câu về thời tiết, liền đổi sang đề tài mà bà quan tâm nhất, “Con đó nha, đừng có chê bà nội con hay huyên thuyên. Bà lớn tuổi rồi, điều quan tâm nhất chính là hai đứa con, nhất là con đó! ra mẹ và ba tụi con cũng là……”

      “Thôi thôi thôi thôi!” Tần Lý cảm thấy nhức đầu, giọng mang vẻ cầu khẩn, “Mẹ, làm ơn ……”

      Diệp Huệ Cầm trợn mắt: “Cầu xin cái gì! Mẹ mới phải cầu xin con đó ! Bà nội mặc dù lớn tuổi, đầu óc ngược lại rất minh mẫn, bà đúng chỗ nào chứ? Mẹ này, con cứ vùi đầu vào công việc, tiền kiếm được rất nhiều sao? Con cũng 27 tuổi rồi, là thời điểm chuyện chút, chuẩn bị lập gia đình rồi. Nếu có bạn , phải mau mang về nhà để bà nội và ba mẹ xem chút.”

      Tần Lý ủy khuất nhìn mẹ: “Mẹ, mẹ cùng bà nội khi nào cùng suy nghĩ vậy? Mọi người đừng có mỗi lần nhìn thấy con lại chỉ mỗi đề tài này thôi, có được ? Đàn ông 27 tuổi chút cũng lớn tuổi, hơn nữa, chuyện này vội cũng được.”

      Diệp Huệ Cầm cốc đầu con trai: “Con cũng phải biết bà nội con rất muốn được ẵm bồng chắt. Bây giờ vấn đề phải là con cùng A Miễn có kết hôn hay , mà là hai đứa con căn bản là có đối tượng kết hôn.”

      “Mẹ, mẹ nhìn con chút .” Tần Lý điều khiển xe lăn lui về phía sau chút, giọng thành khẩn, “Thân thể con như vậy, tìm người con kết hôn chẳng phải là hại người ta sao.”

      hươu vượn!” Diệp Huệ Cầm lập tức đứng lên, bà tới trước mặt Tần Lý, cúi người xuống rất thần bí hỏi, “A Lý, thành cho mẹ nghe, con mực tìm bạn , có phải là vẫn còn … chờ kia?”

      Tần Lý ngẩn ra, lập tức liền phe phẩy tay ,cười: “Làm sao có thể! có, mẹ nghĩ nhiều rồi.”

      Diệp Huệ Cầm bĩu môi, : “Con trai, tốt có rất nhiều, chỉ là con chưa gặp được mà thôi, người kia nếu thích con, để ý con có thể đường hay đâu.”

      “Con biết ……” Tần Lý cúi đầu nhìn xuống quần tây của mình, hai chân vô lực yếu ớt, bất đắc dĩ nở nụ cười.

      Lúc cùng mẹ rời , : “Mẹ, chuyện bà nội muốn ẵm bồng chắt nội, con cảm thấy mẹ nên tìm A Miễn hạ thủ , hiệu quả tốt hơn nhiều.”
      kabi_ng0k thích bài này.

    5. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,806
      Edit: Diệu Huyền

      Chương 4:vương quản lí, sớm


      Sau bữa cơm chiều, Ngô Tuệ Nghiêu vẫn còn “ợ” cái, Hà Đường nhanh tay dọn dẹp sạch phòng bếp.

      Ngô Tuệ Nghiêu đứng dựa ở cửa phòng bếp nhìn , vừa xỉa răng răng, vừa lắc đầu ngừng: “Hà mẹ, nếu mình là đàn ông, nhất định cưới cậu về nhà, mình tới giờ chưa từng thấy qua người con nào chịu khó như cậu vậy.”

      “Đó là tại cậu quá lười thôi.” Hà Đường lau khô tay, quay đầu lại trừng , “Thay quần áo, ra ngoài tản bộ.”

      Ngô Tuệ Nghiêu rên lên: “Ôi! No!”

      Vì Ngô Tuệ Nghiêu bán hàng qua mạng, trừ khi về nhà lấy hàng, biến thành trạch nữ điển hình, Hà Đường thấy vậy, mỗi ngày sau khi ăn xong cũng kéo ra ngoài tản bộ để rèn luyện sức khỏe.

      Ra khỏi Xuân Sơn Uyển, qua hai đầu đường là đến đường Xuân Sơn. Ban đêm, hai bên đường đều bày đầy hàng vỉa hè, đương nhiên hình thành nên phố chợ đêm tự phát. Hà Đường cùng Ngô Tuệ Nghiêu đều là những trẻ tuổi, đến tản bộ, rất tự nhiên liền hướng chợ đêm mà tới.

      Hai người mỗi ngày đều chỉ là ngắm mà mua. Ngô Tuệ Nghiêu thích dạo chỗ bán trang phục quần áo, bởi vì cũng bán quần áo, so với loại hàng hóa này khác biệt lắm, cho nên rất quan tâm giá cả để thuận tiện cho việc buôn bán.

      gian hàng bày bán áo phông tình nhân, cái 40 đồng, hai cái 70 đồng , rất nhiều người vào mua. Ngô Tuệ Nghiêu vừa sờ mặt vải, vừa giọng với Hà Đường: “Mình chỉ bán có 30 đồng cái, hai cái chỉ có 50 đồng.”

      Hà Đường nhìn gian hàng có nhiều khách, cũng hạ thấp giọng : “Vậy cậu chẳng phải là kiếm bộn tiền sao?”

      Ngô Tuệ Nghiêu trợn trắng mắt: “Chó má. Cậu có muốn mua ? Mình bán cho cậu cái 20 đồng.”

      “10 đồng cái mình mua!”

      “Cút!”

      dạo hơn nửa tiếng quay về nhà, Hà Đường lấy từ túi quần ra hai sợi dây dài, đưa sợi cho Ngô Tuệ Nghiêu.

      “Lại muốn nhảy dây?!” Ngô Tuệ Nghiêu vuốt bụng kêu khổ “Hà mẹ! Cơm tối ngon nên tớ ăn no muốn vỡ bụng, giờ nhảy dây có thể hay nát ruột thừa!”

      “Mình chỉ biết cậu mà nhảy dây hại ruột già. Cậu nhìn bụng của cậu kìa.” Hà Đường vừa tới, tìm chỗ đất trống rồi tự nhảy.

      Quy luật cuộc sống mỗi ngày: ba bữa cơm bình thường, ngủ sớm dậy sớm, và đúng giờ rèn luyện. Đây chính là quy định trong cuộc sống của Hà Đường. từ chứng kiến qua sinh lão bệnh tử, cho nên hết sức quý trọng thân thể của mình, cho dù có tiền, cũng suy nghĩ cách để giữ cho mình được khỏe mạnh.

      Hà Hải từ ngã bệnh, biết ngày nào đó đột nhiên rời bọn họ mà . Hà Đường nhớ lúc rời nhà học, cha _ Hà Khánh cẩn thận dặn dò là nhất định phải tự chăm sóc mình tốt, nếu như ngày nào đó Hà Hải ra , ba mẹ cũng chỉ còn lại mình .


      ra , chỉ có ba là nghĩ như vậy thôi.

      Hai lần lượt nhảy dây hơn nửa tiếng, rốt cuộc trở về nhà, chân Ngô Tuệ Nghiêu run rẩy tắm, Hà Đường mở máy tính xách tay của mình.

      Đăng nhập QQ, tìm được biểu tượng tìm người , mở khung đối thoại ra.

      Khả Khả ngây ngô: Chú Điền, bây giờ mỗi tuần cháu lần báo cáo công việc. tuần này……

      “lách cách lách cách” gõ rất nhiều chữ, cặn kẽ nội dung công việc trong tuần. Sau khi gởi , đợi hồi lâu thấy đối phương trả lời. Hà Đường tập mãi thành thói quen, tâm tình khoan khoái đứng dậy tắm.

      ******

      Mộ Phương Lý

      8 giờ tối, Tần Miễn cùng Tần Lý chuẩn bị ra về.

      Tần Lý bà nội và cha mẹ cần tiễn, tự mình điều khiển xe lăn dọc theo con dốc chậm rãi ra khỏi phòng, đường đến cửa nhà để xe, tài xế _ lão Tống, chạy xe ra tới.

      Cửa xe tự động mở ra, lão Tống nhấn cái nút, chiếc ghế đơn người ngồi ở phía sau liền hướng cửa xe xoay tới.
      Ghế ngồi này trải được cải tiến , có thể điều khiển xoay tròn, ghế ngồi thậm chí có thể kéo dài tới ngoài xe.

      Tần Lý ngồi đợi, lão Tống xuống xe tới bên cạnh , muốn đưa tay, liền nghe Tần Miễn vừa đến : “ cần, để tôi.”

      Tần Lý tự tháo dây nịt an toàn người, Tần Miễn đưa lưng về phía , khom lưng ngồi xuống, Tần Lý dùng tay trái mình kéo cánh tay phải yếu ớt khoác lên vai phải của Tần Miễn, sau đó dùng sức ở eo, rướn người về phía trước, thân thể liền nằm lưng Tần Miễn. Hai tay Tần Miễn quàng ra sau, liền ôm lấy hai chân Tần Lý.

      Cánh tay trái của Tần Lý vững vàng vòng ở vai Tần Miễn, : “Được rồi.” Tần Miễn liền đứng lên, cõng hai bước, xoay người đem Tần Lý đặt ở chỗ ngồi phía sau xe.

      Cuối cùng, sửa sang lại quần áo cho Tần Lý , cài dây an toàn, ghế ngồi liền trở lại 90 độ như lúc đầu, Tần Lý cúi đầu, lặng lẽ điều chỉnh vị trí hai chân của mình.

      Dọc đường , bên trong xe chút thanh , Tần Miễn nhắm mắt , Tần Lý dựa vào ghế ngồi, lẳng lặng nhìn phong cảnh lướt qua bên ngoài cửa sổ.

      Hai mươi phút sau, xe đến bãi đậu xe dưới đất của Cẩm Hoành Quốc Tế , Tần Miễn xuống xe trước, từ cốp sau lấy ra chiếc xe lăn , mở ra, đẩy tới cửa sau xe, bế Tần Lý xuống, đặt ngồi ở xe lăn.

      Lão Tống lái xe về nhà, Tần Miễn đẩy Tần Lý đến cửa thang máy, cho đến khi vào thang máy, Tần Lý mới dài thở phào nhõm.

      “Về nhà chuyến, là phiền toái.” nới lỏng cổ áo của mình, giọng mệt mỏi, tiếp theo lại nheo mắt hỏi Tần Miễn, “Có phải bà nội lại nhắc nhở muốn em tìm bạn phải ?”

      Tần Miễn mí mắt cũng lười nâng lên: “Ừ.”

      , em coi như giúp chuyện , mau mau đáp ứng cầu của bà , tìm nào đó để đương , kết hôn rồi sinh con, như vậy còn ai ở bên tai chúng ta cằn nhằn nữa.”

      Tần Miễn rốt cục ngước mắt quét qua Tần Lý: “Tại sao phải là tìm?”

      “……” Tần Lý mỉm cười, “Biết còn cố hỏi.”

      Tần Miễn đứng nghiêm, giọng lạnh nhạt: “Em có hứng thú.”

      Tần Lý kinh hãi: “Em có hứng thú với phụ nữ?”

      “……” Huyệt thái dương Tần Miễn giật giật, “Em đối với chuyện đương có hứng thú.”

      Tần Lý than thở: “Được rồi, tùy em. Dù sao lúc về nhà, người bị bà cằn nhằn cũng phải .”

      “Đinh ——” thang máy đến lầu 10, Tần Miễn đẩy Tần Lý ra, qua mấy khúc quanh đến trước thang máy , đưa tay nhấn mật mã, cửa thang máy mở ra, hai người vào trong.

      Đến lầu 12, lúc cửa thang máy mở ra, Tần Lý thấy Quách Kiến Vân chờ ở ngoài cửa, bên cạnh ông là chiếc xe lăn chạy bằng điện.

      Quách Kiến Vân tuổi gần năm mươi, dáng dấp cao, vóc người trung bình, mặt mày rất hiền lành.

      Thấy Tần Lý, ông định xoay lưng đến, Tần Miễn vội ngăn ông lại: “Chú Quách, để tôi.”

      Với Tần Miễn mà , động tác như vậy đối với Tần Lý có gì là mất tự nhiên cả. Từ ngày Tần Miễn có thể cõng Tần Lý trở , nghĩ qua đôi vai của mình bỏ xuống phần trách nhiệm này.

      Hà Đường cũng biết, cho là chàng thanh niên đẹp trai ngồi xe lăn chừng 25 tuổi, còn chàng chủ tịch mặt lạnh là 28, 29 tuổi. ra , hai người là sinh đôi cùng trứng.

      Thậm chí, Tần Lý còn là của Tần Miễn, dĩ nhiên, hai người ra đời chỉ cách nhau năm phút.

      Tần Miễn đem Tần Lý từ xe lăn bình thường cõng đến xe lăn điện, lại mở ra chốt mở ở xe lăn. Tay trái Tần Lý cầm tay phải đặt lên tay vịn xe lăn, đầu ngón tay phải thuần thục nhấn cái nút, xe lăn trước sau vận chuyển chút, rốt cuộc cười rộ lên, giọng thoải mái: “A! Rốt cuộc tự do!”

      “Chú Quách, A Lý liền giao cho chú.” Tần Miễn vỗ vỗ vai Tần Lý: “Em về phòng đây, cũng nghỉ ngơi sớm chút .”

      Tần Lý lười biếng đáp: “Được, ngủ ngon.”

      Gần 9 giờ tối, đối với Tần Lý mà , cuộc sống đêm vừa mới bắt đầu, còn có rất nhiều chuyện phải làm.

      giơ cánh tay trái lên cao duỗi lưng cái, lại bẻ bẻ cổ, đối với Quách Kiến Vân : “Chú Quách, hôm nay hơi trễ, muốn phiền chú làm thêm giờ.”

      “Nào có phiền toái gì đâu. Đó là công việc của chú mà.” Quách Kiến Vân cười hiền lành, “ thôi, A Lý.”

      ******

      7 giờ sáng, chuông báo thức vang lên, Hà Đường mắt nhắm mắt mở từ giường ngồi dậy.

      Đêm hôm qua cùng Ngô Tuệ Nghiêu xem phim kinh dị, khiến sợ đến nửa đêm ngủ được, đến bây giờ vẫn còn sợ.


      Hà Đường tới phòng tắm, múc ca nước lạnh rửa mặt, thần trí mới thanh tĩnh chút. đến phòng bếp nấu ấm nước nóng, lại đặt cái nồi bếp khác chuẩn bị nấu sủi cảo.

      Trong lúc chờ nước sôi, đánh răng rửa mặt chải đầu, cuối cùng là lau mặt.

      Làm xong mọi việc, Hà Đường chống nạnh đứng trước gương, phải chiếu trong gương hình ảnh với mái tóc đen ngang vai, tóc mái dài ngang trán, gương mặt tròn trịa như em bé, làn da trắng sáng, ánh mắt to, bộ dáng mười phần phấp phới tinh thần.

      “Cố gắng lên!” Hà Đường hướng về phía gương làm mặt quỷ, động viên mình như thường ngày, sau đó vào phòng bếp.

      Ngô Tuệ Nghiêu còn ngủ, Hà Đường ăn chén sủi cảo, trở về phòng, mở tủ treo quần áo ra, lấy quần áo chuẩn bị làm, tông ăn mặc của vẫn vậy, áo sơ mi màu xanh nhạt, phía dưới là quần tây vàng nhạt, chân mang giày da màu đen, mang túi xách màu đen to.

      7 giờ 40 phút, Hà Đường đúng giờ ra khỏi nhà, 10 phút đến trạm xe, lại chen lấn 5 chuyến xe bus, xuống xe lại bộ 10 phút, trước 8 giờ 30 là đến công ty.

      Nhưng giờ làm việc ở Kiến trúc Phú Dương là 9 giờ sáng.

      Sau khi đến phòng làm việc, Hà Đường sắp xếp bàn làm việc chút. Mặc dù dì Bảo Khiết quét dọn qua, Hà Đường vẫn lau lại bàn ghế và màn hình máy tính của mình lần, tưới thêm chút nước cho chậu hoa của mình, sau đó pha ly trà xanh, suy nghĩ chút an bài công việc trong ngày. Bình thường đến lúc này, các đồng nghiệp mới lục tục đến.

      Đỗ Phương Phương trong tay mang theo cái sandwich cùng tách trà ngồi xuống đối diện Hà Đường, hỏi: “Chiều hôm qua trở về công ty sao?”

      Hà Đường đáp: “Đúng vậy, làm xong chuyện, quản lý Vương tôi trực tiếp tan sở.”

      “Là Trung Cần đóng dấu ký tên sao?”

      “Đúng vậy.”


      Đỗ Phương Phương đột nhiên nghiêng cổ dò xét, thần bí hỏi: “Nghe Tần đổng của Trung Cần tuổi còn rất trẻ, còn đẹp trai muốn chết, có phải vậy ?”

      Trong đầu Hà Đường nhớ tới khuôn mặt Tần đổng lạnh lùng cứng rắn, : “Dáng dấp đúng là vậy …… Còn có thể, nhưng mà có ‘đẹp trai muốn chết’ khoa trương như vậy đâu. Ngược lại, nhân viên cấp dưới của ta lại có bộ dạng rất đẹp mắt.”

      “Hứ,” Đỗ Phương Phương bỉu môi, “ánh mắt sao vậy, có biết , D thị này có bao nhiêu người hai mắt sáng lên nhìn chằm chằm Tần đổng kia đấy.”

      Hà Đường nhíu mày: “Vậy sao? Chẳng phải là phú nhị đại sao, nhiều lắm là chính là so loại con nhà giàu ăn chơi trác táng tốt hơn chút mà thôi.”

      “Cái gì phú nhị đại nha! Trung Cần phải là sản nghiệp của nhà họ có sắn đâu, hoàn toàn là do tay Tần đổng gầy dựng nên đó, ai da, phải dân D thị, dĩ nhiên là biết rồi.”

      Hà Đường chớp chớp mắt: “Làm sao có thể. ta thoạt nhìn cùng lắm cũng chỉ 30 tuổi thôi, tốt nghiệp đại học sớm nữa cũng mới 21. Điều kiện của họ như vậy chẳng phải là còn muốn xuất ngoại để học nghiên cứu sinh gì đó sao, chẳng lẽ trở lại gây dựng nghiệp, tay trắng dựng nghiệp 4, 5 năm mà có thể làm được tới trình độ này?”

      Hà Đường vừa như thế, Đỗ Phương Phương cũng nghi ngờ: “Đúng ha, có chút kỳ quái. Trung Cần nổi tiếng đại khái cũng khoảng 6, 7 năm gần đây thôi . Chuyện kia chắc là tôi nghĩ sai rồi, tôi cũng là nghe lão Hoàng ở bộ nghiệp vụ thôi. Nhưng bất kể thế nào, Tần đổng rất tuấn tú luôn là !”

      Hà Đường buông tay: “ có đẹp trai lắm đâu, nếu phải , quản lý Vương của chúng ta còn đẹp trai hơn nhiều.”

      “……”

      Đỗ Phương Phương hướng về phía Hà Đường nháy mắt ra hiệu, Hà Đường hiểu, Đỗ Phương Phương đột nhiên đứng lên, sắc mặt bình tĩnh cầm ly trà ra ngoài.

      Hà Đường ngây người nửa ngày, dần dần cảm giác sau lưng có luồng khí lạnh.

      chậm rãi quay đầu lại, mặt trở nên đỏ bừng: “Quản lý Vương… sớm.”

      “Sớm.” Vương Vũ Lâm mặc áo sơ mi màu xám nhạt ủi thẳng thớm, hai tay để trong túi quần , cả người thon dài cao ngất, tinh thần sảng khoái. Thần sắc tự nhiên bước đến hai bước, , “Hôm qua làm công chứng cho , 10 giờ họp xong em tới phòng làm việc của , cần trao đổi với em chút công việc sau này.”

      Hà Đường cúi đầu đem tập hồ sơ giao cho ta: “Vâng.”

      “Làm việc cho tốt, đừng cùng lão Cố chuyện phiếm.” Trước khi , đôi mắt sau tròng kính của Vương Vũ Lâm thoáng lên ánh cười, cầm tập hồ sơ trong tay, tay kia rất rất vỗ vỗ đầu Hà Đường, sau đó thản nhiên .

      Sau khi ta rời phòng làm việc, Hà Đường cả người “phốc” cái liền nằm sấp bàn, buồn bực bứt tóc của mình.

      --- ------ -----Ta là vạch phân cách thần thánh---- ------ ------ -------



      Chương 5:Hi! Tiểu hòa thượng


      Lúc Hà Đường biết Vương Vũ Lâm, chỉ mới 19 tuổi.

      Khi đó sinh viên đại học năm thứ nhất mới vừa vào trường bao lâu, trong trường học hội đoàn lớn khua chiêng gõ trống chiêu mộ hội viên, lúc Hà Đường cùng Ngô Tuệ Nghiêu đường đến phòng ăn, bị đàn chị hai bên sạp đưa cho mấy tờ tuyên truyền.

      “Nhàm chán.” Ngô Tuệ Nghiêu nhìn cũng nhìn qua liền ném , Hà Đường lại chú ý tới nam sinh phát truyền đơn.

      Vóc dáng ta cao lớn, tóc cắt ngắn ngủn, đeo mắt kính gọng đen, mặc áo phông đen cùng quần dài vàng nhạt đơn giản, cổ áo do giặt nên bạc màu, nhưng che giấu được khí chất lỗi lạc của ta.

      Vì ảnh hưởng từ cha, Hà Đường từ đối với người quần áo sạch liền dễ dàng có thiện cảm, nên dù dưới ánh nắng chói chang nóng bức, khỏi nhìn nam sinh kia vài lần.

      Nam sinh kia tựa hồ chú ý tới ánh mắt Hà Đường, tới mấy bước, cầm tờ tuyên truyền đưa tới trước mặt : “Bạn học, hoan nghênh gia nhập hội cờ vây, sau này cùng nhau so tài, lâu bạn học được. Bạn yên tâm, tuyệt buồn tẻ đâu.”

      Giọng của ta trầm thấp dễ nghe, Hà Đường nhận lấy tờ giấy, ngẩng đầu nhìn ta cái. Khí trời còn rất nóng, trán và sống mũi nam sinh lấm tấm mồ hôi, chạm vào ánh mắt Hà Đường, ta liền nở nụ cười.

      Lúc cười rất đẹp, nhưng giữa hai chân mày của ta lại có tia lành lạnh mơ hồ, tựa như nụ cười bên ngoài chỉ là để che giấu tâm . Ở nét này, rất giống Hà Hải.

      Hà Đường liền quyết định gia nhập hội cờ vây ngay, điền xong đơn gia nhập rồi giao cho nam sinh kia, đọc lên: “Hà …… Thường?”

      “Ha ha ha ha!” Ngô Tuệ Nghiêu ở bên cười to.

      đính chính: “Là Hà Đường, là đường của hoa hải đường .”

      “Ồ, xin lỗi.” Nam sinh mỉm cười, “Hà Thường, Hà Đường, phân biệt ràng lắm.”

      “Phốc ……” Ngô Tuệ Nghiêu nhịn được, “Hà Đường, xong chưa? Xong rồi , đợi lát nữa là xếp hàng mua cơm rất dài đó.”

      Hà Đường lúc này mới lưu luyến muốn rời . Lát sau, Ngô Tuệ Nghiêu với hai bạn khác cùng phòng: “Mấy bạn biết , bộ dạng Hà mẹ nhìn nam sinh kia, ánh mắt kia, nước miếng kia, cứ như nhìn cái bánh bao lớn thơm ngào ngạt ấy!”

      Các bạn cùng phòng cười to, Hà Đường mắc cỡ, mặt đỏ bừng: “Đừng nhảm!”

      “Ai nhảm chứ!” Ngô Tuệ Nghiêu lắc đầu: “Cậu đúng là điên mà, lại chơi cờ vây.”


      Hà Đường : “Kỳ là mình biết chơi.”

      “ ! ”

      Hà Đường dối , cuộc sống ở thị trấn nơi ở đơn giản nhưng cũng tịch mịch, Hà Khánh Quốc thường xem ti vi, cũng đánh mạt chược, ngoài công việc bận rộn, điều ông thích nhất chính là đánh cờ.

      Cờ vây, cờ tướng…… mỗi loại cờ chơi cũng tệ, Hà Hải cùng Hà Đường từ mưa dầm thấm đất, cũng học được chút từ cha.

      Hoạt động đầu tiên của hội cờ vây chính là hoan nghênh hội viên mới, Hà Đường đến nơi vừa nhìn, trong số người mới, có phần ba là nữ sinh.

      Hội trưởng là nam sinh họ Chu mập mạp, nhìn 7, 8 , vui vẻ như muốn bay lên, luôn miệng : “ là nhờ phúc của Vương Vũ Lâm! Công lực của mỹ nam quả nhiên lợi hại!”


      Hà Đường biết Vương Vũ Lâm là ai, cũng nhìn thấy nam sinh phát truyền đơn ngày đó, dám hỏi. Cho đến cuối tháng 9, trong lần hoạt động hội, hội trưởng Chu gọi mọi người cùng ăn, Hà Đường mới thấy người kia.

      ra ta chính là Vương Vũ Lâm, là sinh viên năm ba đại học kiến trúc . Mặc dù là cựu hội viên của hội cờ vây, nhưng gần đây đều bận rộn giúp giáo sư làm luận văn, còn tất bật tìm việc làm, nên có thời gian tham gia hoạt động, hôm chiêu tân chẳng qua là đến giúp tay.

      nghĩ tới, chỉ bằng gương mặt của ta mà chiêu mộ được nhiều nữ sinh như vậy cho hội cờ vây.

      Giống như mình cũng vì ta mới tham gia vào hội cờ vây… Hà Đường cảm thấy rất thẹn thùng, nhưng được gặp lại ta lần nữa, trong lòng vẫn là rất vui vẻ.

      Vương Vũ Lâm thấy Hà Đường, lại vẫn nhớ , giơ tay lên chào hỏi: “Hi, Tiểu hòa thượng!”

      Từ đó về sau, mãi cho đến khi tốt nghiệp, “Tiểu hòa thượng” là cách gọi đặc biệt thuộc về Vương Vũ Lâm.

      ******

      Rất nhanh đến trước ngày mở thầu, Vương Vũ Lâm triển khai chút hạng mục cần chú ý với Hà Đường, để mang theo tiêu thư Trung Cần đóng dấu.

      : “Đóng dấu xong rồi em cứ giữ cẩn thận. Trước 9 giờ sáng mai mang theo tiêu thư đến sảnh Tùng Trúc ở lầu 3 của khách sạn Nghiễm Thắng, đem nộp tiêu thư, chờ mở thầu, ký tên xác nhận xong có thể rồi, có gì phức tạp, đừng khẩn trương.”

      Hà Đường từng theo đồng nghiệp tham dự qua mấy lúc mở thầu, hiểu được quá trình, nhất là vây tiêu, càng đơn giản hơn. (Tiểu Huyền: đơn giản nhưng tôi muốn chết đây này, toàn dùng từ chuyên ngành, tôi chết cho coi)

      Nên tràn đầy lòng tin trả lời: “Được!”

      Sau khi ăn cơm trưa, Hà Đường mang theo tiêu thư lần nữa tới Cẩm Hoành Quốc Tế. Lần này, sau khi cùng ở quầy tiếp tân trao đổi, Tạ Vĩ Văn trực tiếp ra gặp .

      ta dẫn Hà Đường phòng làm việc tổng hợp, sau khi cẩn thận kiểm tra tiêu thư, trưởng phòng bắt đầu đóng dấu. Tiêu thư tổng cộng có hơn ba đến bốn trang, mỗi trang đều phải xem xét kỹ càng rồi mới đóng dấu, cho nên rất tốn thời gian. hồi sau, Tạ Vĩ Văn đứng chờ bên cạnh nhàm chán, liền bắt chuyện tán gẫu với Hà Đường.

      ta liếc tiêu thư, nhìn giá cả đó, : “Thầu vậy mà Phú Dương cũng muốn tham gia?”

      Đây là công trình trang hoàng bên ngoài khách sạn Tạp Lệ bốn sao mới xây, số tiền trả giá khoảng chừng 360 vạn. Dù Hà Đường chỉ mới vào làm ở kiến trúc Phú Dương mấy tháng nhưng cũng hiểu , hạng mục này cũng được coi là .

      : “Công ty chúng tôi có điều kiện chỉ có thể làm công trình này thôi, hơn nữa dự án này chúng tôi làm xong, cấp cũng coi trọng. Đương nhiên, thể so với Trung Cần rồi, công trình như vậy công ty các chắc tiếp nhận đâu.”

      Tạ Vĩ Văn chút khiêm tốn gật đầu: “Đúng vậy, dự án quá , bây giờ có mấy công trình lớn đều muốn bộ phận công trình và bộ phận thiết kế của chúng tôi làm mà giúp được. Thậm chí chúng tôi tìm ra người để giúp các người mở thầu.”

      Hà Đường nhìn chung quanh chút, hỏi ra nghi vấn của mình: “Trung Cần chỉ có nơi này thôi sao?”

      “Dĩ nhiên phải.” Tạ Vĩ Văn , “Ở Thành Nam, chúng tôi có mảnh đất, toàn bộ công ty đều là ở đó, coi như là bộ phận lớn của Trung Cần, bộ phận công trình, bộ phận thiết kế, bộ phận kỹ thuật, những ngành trọng yếu đều nằm ở đó. Còn ở đây là chỉ là trụ sở chính của Trung Cần, chỉ có bộ phận nghiệp vụ, bộ phận nhân , cùng bộ phận tài vụ làm việc ở chỗ này.”

      “Ồ, ra là như vậy.” Hà Đường chợt hiểu ra, quy mô của kiến trúc Phú Dương so với Trung Cần hơn chút, nhưng chỗ làm việc so với Trung Cần ở Cẩm Hoành Quốc Tế lại lớn hơn nhiều, nên đoán mãi ra tại sao tầng lầu của Cẩm Hoành Quốc Tế làm sao có thể chứa hết nhiều người của Trung Cần như vậy.

      Tạ Vĩ Văn tiếp: “Kỳ tách ra hai nơi làm việc như vậy cũng hơi phiền toái, nhưng vì ông chủ lớn chúng tôi…… Ờ, ấy thích nơi này.”

      Chủ nhiệm của văn phòng Trung Cần là mỹ nữ, lúc này trừng mắt với Tạ Vĩ Văn, Tạ Vĩ Văn vội vàng ngậm miệng.

      Hà Đường chuyện gì, nên cũng im lặng theo.

      Đợi đóng dấu xong, Tạ Vĩ Văn giúp Hà Đường niêm phong tiêu thư , Hà Đường hướng Tạ Vĩ Văn lời cảm ơn, rồi rời khỏi Trung Cần.

      ******

      Sáng thứ Hai, Hà Đường sớm liền chạy tới khách sạn Nghiễm Thắng, tìm được sảnh Tùng Trúc ở lầu ba, cố gắng bình tĩnh rồi bước vào.

      Đây là phòng họp , mọi người bên đấu thầu đến, Hà Đường nộp tiêu thư của Trung Cần rồi tìm chỗ ngồi xuống chờ đợi.

      lâu sau, đại diện trả giá của các đơn vị cũng đến, người trả giá của kiến trúc Phú Dương là Vương Vũ Lâm, vì tiêu là Phú Dương khởi đầu vòng tiêu, cơ bản nắm chắc phần thắng, cho nên ta tự mình đến. Chờ mở hết tiêu, Vương Vũ Lâm còn muốn mời các đại diện đơn vị vây tiêu cùng ăn cơm.

      Mọi thủ tục được tiến hành theo trình tự. nghĩ tới lúc mở thầu, công ty Tân Cảnh Vạn mở báo giá ra , khiến cho rất nhiều người có mặt đều ngưng đọng trong lòng chút.

      Hà Đường hiểu có chuyện gì xảy ra, nhưng có thể cảm nhận được bầu khí trong nháy mắt nổi lên biến hóa. Cách đó xa, Vương Vũ Lâm đôi mày nhíu lại, ánh mắt sau tròng kính nhìn chằm chằm lên hình chiếu giá của các đơn vị mở thầu, ánh mắt hết sức bén nhọn.

      Bình tiêu giờ, đại diện các đơn vị trả giá chờ đợi ở sảnh Tùng Trúc. Đến giờ, người đàn ông trung niên mang giày tây cùng nhân viên làm việc của công ty đại lý đấu thầu vào, hướng về mọi người tuyên bố kết quả bình tiêu.

      “Tên thứ nhất là Trung Cần, tên thứ hai là Tân Cảnh Vạn, tên thứ ba là Phú Dương. Xin mời đại diện trả giá của 3 đơn vị này ở lại, những người khác có thể trước, xin mọi người giữ liên lạc, cám ơn.”

      Hà Đường bối rối, tiêu này hoàn toàn là Phú Dương nhảy vào, các đơn vị bồi tiêu mở giá đều là tính toán ra giá sao để cho Phú Dương đứng nhất. Bây giờ là tình huống gì đây? Trung Cần thứ nhất? Phú Dương chỉ có thứ ba?

      Hà Đường nhịn được hướng tầm mắt đến Vương Vũ Lâm có ý hỏi, sắc mặt Vương Vũ Lâm so với khi nãy nhàng chút, ta thấy được ánh mắt của Hà Đường, nhưng chỉ là nhìn gật đầu cái.


      Đây là ý gì? Ý là muốn tùy cơ ứng biến sao?

      Khi Hà Đường lên ký tên, người đàn ông trung niên mặc âu phục của đơn vị nghiệp chủ kia gọi lại.

      là đại diện trả giá của Trung Cần?”

      Hà Đường dừng bước, gật đầu: “Đúng vậy, tôi họ Hà.”

      “Hà tiểu thư trẻ tuổi, tôi là Kiều Thắng Xương, lần này nghĩ tới, chúng ta còn có thể cùng Trung Cần cùng nhau hợp tác, vinh hạnh.”

      Ngữ khí của ông ta rất thành khẩn, trong lời lộ ra tin cậy đối với Trung Cần. Hà Đường khẽ mỉm cười, lên tiếng, lúc này cười ngây ngô có thể chiến thắng hết thảy.

      Vương Vũ Lâm tiếng động tới bên cạnh họ, cách đó xa, Hà Đường hơi an tâm, nghe được Kiều Thắng Xương : “ biết Tần tổng dạo này thân thể thế nào, tôi năm liên lạc với ta.”


      Hà Đường căn bản phân biệt được ta là Tần đổng hay Tần tổng. ra hoàn toàn biết hai người này khác nhau, trong đầu nghĩ tới bộ dáng của Tần Miễn, thân thể ta cường tráng như vậy sao có thể có chuyện gì chứ, vì vậy trả lời ngay: “ ta khỏe lắm.”

      Kiều Thắng Xương gật đầu cái: “Vậy tốt. Công trình lần này do các người làm, tôi rất yên tâm. Lần trước hợp tác cùng quý công ty rất thành công, tôi vẫn suy nghĩ khi nào có thể cùng Tần tổng hợp tác, chẳng qua nghĩ tới lại là công trình như vậy.”

      Hà Đường tiếp tục cười ngây ngô: “Ha ha, chúng tôi cũng rất vinh hạnh.”

      Lúc này nhân viên của đại lý cơ cấu đấu thầu đến, gọi Hà Đường qua ký tên này nọ, Hà Đường vội : "Quản lí Kiều, tôi trước, chúc chúng ta hợp tác vui vẻ."

      “Được. Gặp lại sau.” Kiều Thắng Xương ha ha cười tiếng, đột nhiên nhớ tới cái gì, lại gọi Hà Đường. Ông ta rút ra tấm thiệp mời từ công văn trong túi xách đưa cho Hà Đường, “Đúng rồi Hà tiểu thư, đây là tối mai D thị có mở buổi đấu giá trang sức. Ở đây tôi có mấy tấm thiệp mời, tôi cảm thấy, còn trẻ như vậy, đối với những kiện thế này chắc hẳn cảm thấy hứng thú, có thời gian tham dự chút .”

      Hà Đường nhìn Vương Vũ Lâm cái, người phía sau khẽ gật đầu, Hà Đường tiếng “Cảm ơn”, rồi nhận thiệp mời.

      Rời sau khi làm xong tất cả thủ tục, Hà Đường nhất thời cũng biết nên đâu, lúc ngồi ở trạm xe buýt chờ xe, Vương Vũ Lâm gọi điện tới.

      “Quản lý Vương!” Hà Đường nhận, “Sao Phú Dương lại trúng thầu?”

      Vương Vũ Lâm thanh rất thấp: “Tân Cảnh Vạn có nhúng tay vào, bọn họ ra giá vốn là xếp hàng thứ nhất, cơ cấu đại lý đấu thầu nghĩ biện pháp khấu trừ bọn họ, mới để cho Trung Cần thăng lên thứ nhất.”

      “Ờ…… vậy làm sao bây giờ?”

      sao cả, Trung Cần trúng thầu chẳng khác nào chúng ta trúng thầu, liên hệ với bên Tần đổng.” tới đây, Vương Vũ Lâm cười tiếng, “Tiểu Hà, vừa rồi em biểu rất tốt.”

      Hà Đường trong lòng nhè ngọt ngào: “ phải đâu, ra em rất hồi hộp.”

      Vương Vũ Lâm : “Bộ dáng như vậy, em về công ty trước , muốn mời những người khác ăn cơm, sau khi trở về cũng cần với người khác những chuyện này, hiểu chưa?”

      “Hiểu.”


      “Ừ, vất vả rồi, gặp lại sau.” Vương Vũ Lâm muốn cúp điện thoại, Hà Đường kêu lên, “Ơ, ơ quản lý Vương, vậy cái thiệp mời ngày mai đó, làm sao bây giờ?”

      Vương Vũ Lâm nhanh chóng : “Nếu em rảnh rỗi, đến đó chút cũng tốt.”

      “A ……”

      “Yên tâm, cũng .” Thanh ôn hòa của Vương Vũ Lâm khiến trong lòng Hà Đường an định, “Dĩ nhiên, chúng ta phải giả bộ như quen biết.”

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :