1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến - Đinh Mặc (43)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,862
      [​IMG]
      Hãy nhắm mắt khi đến

      Tác giả: Đinh Mặc

      Nhà xuất bản: NXB Văn Học

      Đơn vị phát hành: Amun Đinh Tị

      Ngày phát hành: 12/02/2014

      Chụp pic : Phong Du

      Nhóm type CQH
      Giới thiệu

      Có bạn trai là thần thám thông minh, cao ngạo, hiểu nhân tình thế thái, lúc nào cũng cho mình là nhất…

      Khi hẹn hò, : “ có hứng thú với mấy trò kiểu này. Nhưng nếu em cứ năm phút hôn lần, có thể cùng em làm bất cứ việc vô vị nào.”

      Khi có chút ghen tuông, : “Trong lúc em tiễn người đàn ông thầm mình bạn trai em ở nhà vất vả nướng bánh quy cho em.”

      Khi gần gũi, : “Tuy có kinh nghiệm nhưng tư chất và năng lực lĩnh hội của xuất sắc hơn người thường. Ngoài ra, khả năng quan sát của cũng rất tốt, làm tốt mọi chuyện.”

      Khi cầu hôn, : “Nếu nhất định phải khái quát câu, đó là: em, bằng cả sinh mệnh và trí tuệ của .”

      Tôi đưa từ thế giới độc về cuộc sống bình thường ấm áp. Còn dẫn dắt tôi từ cuộc sống bình yên bước vào cuộc đời đầy thử thách và khó quên.


      Tiểu thuyết Hãy nhắm mắt khi đến của tác giả Đinh Mặc được in chất liệu giấy xốp Phần Lan và do công ty TNHH Văn hóa Đinh Tị trân trọng giới thiệu đến quý vị độc giả.

      Chương 1
      Beta: Vương Thu Phi
      Bầu trời xanh xám bao phủ lên rặng núi phía xa xa. Lớp tuyết mỏng trải đầy lối trong rừng cây. khí giá lạnh và trong lành khiến con người nhanh chóng cảm thấy cơ thể tựa hồ được lấp đầy bởi mùi của tuyết và cành thông, giá lạnh nhưng cũng rất dễ chịu.

      Giản Dao xuống xe buýt ở bên đường cái, rẽ vào lối trải đá, bộ hơn mười phút, cuối cùng cũng nhìn thấy ngôi biệt thự kiểu châu Âu mái màu xanh xám nằm sườn núi phía trước.

      Kể từ lúc Giản Dao có ký ức, ngôi biệt thự này nằm sườn núi ở ngoại ô thành phố. Hơn hai mươi năm trôi qua, dù nhìn từ góc độ thẩm mỹ của thời đại, tòa kiến trúc tinh tế này vẫn hề lỗi thời. Chỉ là nhiều năm qua nơi đây có người sinh sống, ngôi nhà lẻ loi tọa lạc sườn núi, lúc nào cũng vẳng lặng, tối tăm. Khi Giản Dao còn bé, có người dọa , đây là ngôi nhà ma. Sau này trưởng thành, có nghe , ngôi biệt thự là tài sản của nhân vật trí thức "hải quy * ". Bởi vì người vợ ốm nặng qua đời, nhân vật trí thức đó lại đưa cậu con trai còn ra nước ngoài.

      Hôm nay, ngôi biệt thự sáng đèn. Bức tường ngoài vốn loang lổ được quét nước sơn mới, bờ tường được bao phủ bởi màu xanh lục của dây thường xuân. Rêu xanh và cỏ dại mọc đầy ở cổng được dọn sạch từ lúc nào.

      Giản Dao là sinh viên năm thứ tư khoa Tiếng . Hôm nay, đến đây là vì thầy giáo thời trung học giới thiệu công việc dịch thuật cho . Công việc này thù lao tồi, nhưng nghe chủ nhân ở đây rất khó tính, trước đó được giới thiệu ít người nhưng ta đều ưng ý. Vì vậy Giản Dao vừa bước vào kỳ nghỉ đông, thầy giáo lập tức tìm đến học trò tâm đắc.

      Giản Dao tháo găng tay len, bước đến, gõ cửa. Ra mở cửa là người đàn ông trẻ tầm ngoài hai mươi. mặc quần âu đen, áo len mỏng, thân hình cao gầy, diện mạo thanh tú. Nhìn thấy , người đàn ông khẽ cười, hỏi: "Em là Giản Dao?"

      Gương mặt Giản Dao đông cứng đến ửng đỏ, hơi thở như khói trắng, đôi mắt ướt rượt: "Vâng, em là Giản Dao. Chào !"

      "Vào em." Người đàn ông nghiêng người để Giản Dao bước vào nhà.

      Trong nhà bài trí theo phong cách cổ điển châu Âu, rèm cửa sổ màu tím mờ viền vàng tầng tầng lớp lớp, sofa nhung hình vòng cung cỡ lớn, ghế dài với tay nắm sơn màu bạc, ngọn lửa cháy rực trong lò sưởi, tất cả tạo nên cảm giác vừa cổ kính vừa tĩnh mịch. Ngoài ra còn có cầu thang gỗ màu nâu thẫm uốn lượn lên tầng hai. Tầng vô cùng yên tĩnh, giống như có người. Điểm đáng chú ý duy nhất của ngôi nhà là tất cả cửa sổ đều được lắp lan can bằng kim loại, rèm cửa sổ đóng kín, để lọt tia sáng vào nhà.

      Người đàn ông trẻ tuổi rửa tay bồn rửa mặt, xắn tay áo, pha cốc trà nóng cho Giản Dao. ngồi đối diện , người thoang thoảng mùi nhàn nhạt rất quen thuộc, nhưng Giản Dao nhất thời nghĩ ra từng ngửi thấy ở đâu.

      Người đàn ông mỉm cười hòa nhã: "Xin tự giới thiệu, tôi tên là Phó Tử Ngộ, chủ nhân của ngôi nhà này tên là Bạc Cận Ngôn. Tôi là bạn của cậu ấy. Chúng tôi cần tìm người dịch tài liệu của cậu ấy sang tiếng Trung."

      Giản Dao gật đầu. Hóa ra chủ nhân của ngôi biệt thự này là Bạc Cận Ngôn, biết có quan hệ với chủ nhân của ngôi biệt thự năm đó , hay là nhà đổi chủ.

      Phó Tử Ngộ lấy tập giấy và chiếc bút bàn uống trà, đưa cho Giản Dao: "Em bắt đầu . Tôi cũng xin thẳng, chúng tôi cần kiểm tra chút, xem em có thể đảm nhiệm công việc này . Em hãy dịch tập tài liệu tiếng này trong nửa tiếng đồng hồ."

      Giản Dao lật tài liệu, ngẩng đầu hỏi: " có máy tính ?"

      Phó Tử Ngộ lắc đầu, mỉm cười, : "Cận Ngôn thích viết tay."

      "Được ạ!" Giản Dao cầm giấy bút, cắm cúi dịch. Phó Tứ Ngộ đứng dậy, rửa tay rồi đứng tựa vào cửa sổ, uống trà.

      "Nạn nhân bi hãm hiếp đến chết, chân tay có dấu vết bị trói chặt, thân dưới xuất nhiều vết thương bị dập nát …" Vừa dịch vài câu đầu, Giản Dao cảm thấy hơi bất ngờ. ngẩng đầu, nhưng vẻ mặt của Phó Tử Ngộ rất thản nhiên.

      Trước đây, Giản Dao từng dịch nhiều tài liệu chuyên ngành nên cũng quá kinh ngạc. Chỉ là, lúc sau, gặp phải từ ngữ lạ, hơn nữa, khi đọc lướt qua tài liệu, phát ít từ rất hiếm gặp. Thế là hỏi: " có từ điển chuyên ngành ?"

      Phó Từ Ngộ cười cười, chỉ tay lên giá sách. "Em cứ sử dụng tự nhiên."

      Giản Dao nhanh chóng tìm mấy quyển từ điển, bắt đầu đối chiếu rồi dịch tiếp.

      "Sex hanges: làm ngạt thở để đạt khoái cảm. Parentiside: giết chết người thân..." biết những từ này là những từ phái sinh.

      Cuối cùng, Giản Dao cũng dịch xong chỗ tài liệu đó. kiểm tra lại lượt, mới hết hai mươi lăm phút. Phó Tử Ngộ có vẻ bât ngờ trước tốc độ dịch của . nhận bản dịch, đảo mắt lượt rồi : "Em đợi lát, tôi cầm lên cho cậu ấy xem." xong, quay người, lên cầu thang.

      ra Bạc Cận Ngôn ở tầng . Giản Dao ngồi nghiêm chỉnh sofa, lặng lẽ chờ đợi.

      Phó Tử Ngộ nhanh chóng xuống nhà. đến chỗ bồn rửa, rút khăn tay lau sạch rồi mới ngồi xuống, đối diện Giản Dao. "Cậu ây vẫn xem, chắc cần chút thời gian."

      "Vâng ạ!"

      Hai người trò chuyện vài câu, Phó Tử Ngộ mỉm cười, hỏi: "Em học đại học ở thành phố B à ?"

      Giản Dao trả lời: "Vâng, sang năm em mới tốt nghiệp."

      Phó Tử Ngộ gật đầu. " tồi, chúng ta chuyện lâu như vậy, em vẫn chưa biết tôi làm nghề gì." dừng lại, nheo mắt nhìn . "Em thử đoán xem."

      lớn hơn Giản Dao vài tuổi, thái độ hòa nhã, lịch . Giản Dao có ấn tượng tốt về , cười, trả lời: "Bác sĩ."

      Ý cười trong mắt Phó Tử Ngộ càng . "Sao em có thể nhìn ra điều đó?"

      Gian Dao che giấu niềm vui khi đoán trúng, ánh mắt dừng lại đầu ngón tay thon dài, trắng trẻo của . "Em đoán bừa ấy mà, em thấy rửa tay mấy lần, chứng tỏ là người ưa sạch , người có mùi thuốc khử trùng của bệnh viện, hơn nữa ngón tay của ... trông giống tay bác sĩ."

      "Cám ơn em! Tôi coi câu này của em như lời khen ngợi." Phó Tử Ngộ . Mười đầu ngón tay vốn đan vào nhau nhanh chóng bay lượn, giống hai con bướm khéo léo nhảy múa, Giản Dao nhìn mà hoa cả mắt.

      Sau đó, cuộc trò chuyện của người càng trở nên sôi nổi. lúc sau, họ quay trở lại đề tài Bạc Cận Ngôn. Phó Tử Ngộ thở dài. "Vài ngày nữa tôi rời khỏi nơi này nhưng yên tâm về Cận Ngôn. , tính cách cậu ấy hơi quái gở."

      Nghe nhận xét về vị Bạc tiên sinh chưa biết mặt, Gian Dao chỉ lịch cười cười, đáp lời, cũng hỏi lại.

      Phó Từ Ngộ tiếp: "Cậu ấy về đây lâu như vậy rồi mà vẫn chẳng có người bạn nào. Tôi dám đánh cược, bọn họ thậm chí biết cậu ấy trở về từ bao giờ ấy chứ."

      Giản Dao vẫn giữ nụ cười môi, có ý định tiếp lời. Trong khi đó, Phó Tử Ngộ hồ hởi nhìn , tựa hồ chờ hỏi về Bạc Cận Ngôn. Thái độ nhiệt tình của khiến Giản Dao hơi ngạc nhiên. Nhưng nghĩ nhiều về chuyện đó, lên tiếng thuận theo câu của : " ấy về từ năm ngoái phải ạ?"

      Phó Tử Ngộ ngạc nhiên. "Sao em biết ?"

      "Năm ngoái em về nhà vào kỳ nghỉ, có qua nơi này nhưng thấy cây thường xuân. Bây giờ, cây thường xuân ở ngoài kia cao khoảng bốn, năm mét. Nhà em trồng cây này, năm nó cũng cao cỡ đó."

      Hai người trò chuyện hơn nửa tiếng đồng hồ, Phó Tử Ngộ cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, mỉm cười. " còn sớm nữa, hay là em về trước . Lát nữa tôi và Cận Ngôn thương lượng rồi gọi điện cho em. Rất cám ơn em hôm nay đến đây. Nếu cậu ây quyết định thuê em dịch, cậu ấy ký hợp đồng làm việc với em. Em phải làm việc ở đây trong hai mươi ngày liên tục vì em cần hoàn thành tài liệu dịch ngay tại chỗ. Em được phép mang tài liệu ra khỏi nơi này, phải giữ bí mật nội dung. Ngoài ra, gần đây cậu ấy muốn nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, thích bị người khác làm phiền. Vì vậy, chưa được cậu ấy cho phép, em đừng bước lên tầng hai. Còn những việc khác, khi nào ký hợp đồng bàn cụ thể sau."

      Gian Dao rời khỏi ngôi biệt thự, trời xế chiều. Ông mặt trời ló ra khỏi tầng mây, chiếu ánh sáng màu vàng xuống khắp núi rừng. Xung quanh đều là lá cây óng ánh và hoa tuyết trắng xóa.

      Gian Dao tin tưởng vào khả năng dịch thuật của mình. tin mình được nhận công việc này. Tuy chủ nhân chưa lộ diện, có vẻ rất thần bí và hơi kỳ quái nhưng dù sao đây cũng là công việc do thầy giáo giới thiệu nên tương đối đáng tin.

      Lúc xuống dốc núi cách ngôi biệt thự hơn mười mét, Gian Dao bỗng quay đầu, hơi ngẩn người khi bắt gặp hình bóng bên cửa sổ ở tầng hai. Người đó mặc com lê màu đen tuyền, dáng người cao lớn thẳng tắp, vô cùng nổi bật. Chỉ có điều, quay lưng về cửa sổ nên nhìn diện mạo của .

      Gian Dao vừa ra về, Phó Tử Ngộ liền lên tầng hai. Khác với phong cách ấm áp, trang nhã của tầng dưới, tầng này chỉ có hành lang hẹp và dài, chạy thẳng vào căn phòng kín mít. Bốn bức tường đều sơn màu trắng, có bất cứ vật trang trí nào khiến căn phòng càng thêm u và lạnh lẽo.

      Cánh cửa gian phòng trong cùng khép hờ, Phó Tử Ngộ đẩy ra, tựa vào cánh cửa. còn bộ dạng nho nhã như lúc gặp Giản Dao mà hét lớn: "Fuck!"

      Tiếng hét của vang dội trong khí yên tĩnh, khiến người đàn ông cúi đầu đọc sách bên cửa sổ nhíu mày liếc nhìn, sau đó tiếp tục đọc cách chăm chú.

      Phó Tử Ngộ cũng chẳng bận tâm. cầm tập tài liệu Giản Dao vừa dịch, ném vào lòng người đó. "Dịch rất chuẩn xác, văn phong mượt mà." xong, lại rút từ túi áo tờ giấy màu trắng, bên có dòng chữ viết tay bằng mực đen:

      Question 1: Nghề nghiệp của Phó Tử Ngộ?

      Question 2: Tôi dọn đến đây bao lâu rồi ?



      Đó là những vẫn đề Phó Tử Ngộ Giản Dao khi hai người trò chuyện.

      Phó Tử Ngộ đập bốp tờ giấy xuống bàn. " ấy phân tích đúng tất cả những vấn đề của cậu. Chắc cậu hài lòng về bản dịch lần này rồi chứ?"

      Khóe miệng người đàn ông ở bên cửa sổ khẽ nhếch lên, nhưng phủ nhận, cũng khẳng định. Phó Tử Ngộ sợ lại giở thói khắt khe, cất giọng chắc như đinh đóng cột: "Nếu còn chưa hài lòng, cậu hãy tự dịch . Còn nữa, tôi phải trợ lý của cậu, vài ngày nữa tôi quay về thành phố B, cậu đừng trông mong tôi tiếp tục làm chân chạy vặt cho cậu."

      Lúc này, người đàn ông mới buông cuốn sách, ngẩng đầu. nhìn Phó Từ Ngộ bằng ánh mắt kỳ lạ, từ tốn đáp: "Thời gian của tôi phải để làm những việc vô vị này."

      Phó Từ Ngộ á khẩu, hết cách nên chỉ có thể làu bàu: "Cậu là chuyên gia nghiên cứu các vụ giết người, bé đó chỉ là biên dịch viên nho . Việc gì cậu phải khảo sát năng lực quan sát và tư duy của người ta? Hại tôi vòng vo tam quốc, có lẽ người ta nghĩ tôi là kẻ lắm điều cũng nên."

      Người đàn ông để lộ nụ cười đặc biệt ôn hòa. "Điều này cũng dễ hiểu. Tôi thể để kẻ ngu xuẩn dịch tài liệu của tôi. người tư duy nhạy bén và tinh tế chỉ có thể dịch được ý của chữ nghĩa, chứ thể lý giải tinh tế của từng chi tiết và linh hồn đằng sau ngôn từ."

      Phó Tử Ngộ hết nổi, nhưng cũng quen với tính cách của bạn, thấy vừa tức vừa buồn cười. " bé Giản Dao đó có thể hiểu linh hồn của cậu hay ?"

      Người đàn ông ngẩn ra lúc rồi lại cúi đầu, tiếp tục đọc sách. " ai có thể hiểu."



      P/s :

      *. Hải quy (viết tắt của cụm từ hải ngoại quy lai): người từ nước ngoài trở về.
      Last edited by a moderator: 2/8/14

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,862
      Chương 2
      Beta : Vương Thu Phi
      Trở về vào kỳ nghỉ, Giản Dao thường sống mình ở ngôi nhà trong khu tập thể cảnh sát. Đó là ngôi nhà cũ của gia đình lúc bố còn sống. Sau khi mẹ tái giá, ngôi nhà này bị bỏ .

      Trời chạng vạng, nhiều căn hộ trong khu tập thể sáng đèn, mùi thơm của thức ăn lan tỏa khắp gian. Khá nhiều ô cửa sổ tòa nhà văn phòng của cục cảnh sát cách đó xa sáng trưng, cảnh sát vẫn bận rộn làm việc.

      Giản Dao mở cửa nhà, liền thấy em Giản Huyên nằm bên sôfa xem ti vi, miệng gặm dở quả táo. Nhìn thấy chị , Giản Huyên làu bàu: “Sao bây giờ chị mới về ? Em đợi chị lâu rồi.”

      Giản Dao ném túi xách vào người em , ngồi xuống cạnh . “Chị phỏng vấn thử việc, vừa xong. Chiều nay em cũng mới về đến nhà phải ? Chị còn tưởng em ở bên đó ngủ lúc.”

      “Bên đó” mà Giản Dao nhắc tới là căn hộ tập thể của bố dượng. Thực tế, phần lớn thời gian từ lúc còn cho đến khi trưởng thành, hai chị em đều sống trong ngôi nhà đó. Quan hệ giữa hai chị em và bố dượng cũng rất tốt đẹp. Chỉ là căn hộ rộng lắm nên sau khi trưởng thành, Giản Dao dọn về bên này. Nhiều lúc, Giản Huyên chạy chạy lại giữa hai nơi, nhưng vào dịp lễ tết, cả gia đình lại sum vầy.

      Giản Huyên học đại học năm thứ nhất ở tỉnh ngoài. cũng vừa ngồi mười mấy tiếng đồng hồ ghế cứng tàu hỏa để về quê nghỉ đông nên người lờ đờ, mệt mỏi. Nhưng nghe chị nhắc tới việc “phỏng vấn”, lập tức có tinh thần, ngồi bật dậy, hỏi: “Em nghe mẹ chị tới “nơi đó” thử việc ?”

      Giản Dao mỉm cười. “Ừ, chị tới “nơi đó”.” kể vắn tắt quá trình kiểm tra khả năng. Do cầu bảo mật nên nhắc tới nội dung tài liệu dịch thuật.

      Ai ngờ thần sắc Giản Huyên bỗng trở nên khó đoán. “Vì vậy,... chị chưa gặp vị Bạc tiên sinh đó ?”

      “Chưa.” Giản Dao nhìn em . “Sao thế ? ”

      “Hừm... ” Giản Huyên đột nhiên vỗ vai chị , bằng giọng điệu vô cùng nặng nề: “Chị, chị phải chuẩn bị tâm lý. Hình như em gặp người đàn ông đó, trông ta rất đáng sợ.”

      Giản Dao ngẩn người. Theo phản xạ, trong đầu lên bóng lưng thẳng tắp của người đàn ông bên ô cửa sổ tầng hai của ngôi biệt thự.

      Trông ta rất đáng sợ?

      Giản Huyên lập tức kể lại ngọn nguồn câu chuyện. Hóa ra Tết Thanh minh năm ngoái, về qua nhà. lần cùng người bạn tới chỗ khe núi câu cá, tình cờ ngang qua ngôi biệt thự đó, nhìn thấy người đàn ông đứng tầng hai. Lúc bấy giờ Giản Dao vẫn ở thành phố B nên biết vụ này.

      gần năm trôi qua. Mặc dù để ý kỹ nhưng bóng dáng người đàn ông đó vẫn trong ký ức của Giản Huyên. hơi rùng mình. “ ta gầy đến mức chỉ còn da bọc xương, hai mắt hõm sâu, da nhăn nheo, trông giống đầu lâu,… , giống quái đúng hơn. Sau đó có lần, bạn em hình như gặp ta ở ngoài phố. ta đeo khẩu trang nên nhìn mặt. Có lẽ ta cũng sợ bộ dạng của mình dọa người xung quanh.”

      Nghe xong, Giản Dao trầm mặc hồi lâu. Giản Huyên vẫn hăng hái tiếp: “Tóm lại, đây là kiến nghị xuất phát từ lương tâm, nếu người đó chính là Bạc tiên sinh, sau này gặp, chị nhớ đừng nhìn mặt ta.”

      Giản Dao phì cười. “Nghĩ nhiều cũng vô dụng. Đến đâu hay đến đó, ta chẳng dọa nổi chị.”

      Hai chị em trò chuyện lúc, Giản Dao xem đồng hồ, ngẩng đầu dõi mắt về tòa nhà làm việc của cục cảnh sát phía đối diện. Ô cửa sổ quen thuộc với vẫn sáng đèn. : “Tối nay mình gọi Lý Huân Nhiên tới cùng ăn cơm.”

      Giản Huyên hẹn bạn, sau đó hứng khởi mất.

      Giản Dao đến bên cửa sổ, gọi điện cho Lý Huân Nhiên: “Huân Nhiên, là em, Giản Dao. Em về rồi.”

      Người đàn ông ở đầu kia điện thoại im lặng vài giây. Sau đó, Giản Dao nhìn thấy hình bóng thấp thoáng sau khung cửa sổ của tòa nhà đối diện.

      “Hãy thò đầu ra ngoài để xem nào, có ống nhòm đây.” Người đàn ông cất giọng từ tốn, giọng mang ý cười.

      Ở đầu bên này, Giản Dao cũng mỉm cười.

      Lý gia và Giản gia qua lại từ nhiều đời nay, Lý Huân Nhiên lớn hơn Giản Dao ba tuổi. Hai người chơi với nhau từ , có thể coi là thanh mai trúc mã. Sau này, Lý Huân Nhiên thi đỗ vào trường cảnh sát nên họ ít có cơ hội gặp nhau. Sau khi tốt nghiệp, được điều tới ngoại tỉnh công tác, trong khi Giản Dao cũng học đại học nên càng khó gặp. Tính ra, hai người ba năm gặp.

      Lúc này trời tối mịt, từng ngọn đèn đường tỏa ánh sang lung linh như hòn ngọc cho đến cuối con đường. Sắc đèn mông lung và dịu dàng, Lý Huân Nhiên đứng tựa vào cột đèn ngoài cục cảnh sát. Dáng người cao lớn, nổi bật trong bộ cảnh phục. như cười như nhìn Giản Dao.

      Giản Dao mỉm cười, về phía Lý Huân Nhiên. Đến trước mặt , vừa định lên tiếng đột nhiên tiến lại giơ tay ôm vào lòng.

      “Lâu rồi gặp em, Giản Dao.” cất giọng nhàng bên tai .

      Giản Dao ngờ lại ôm mình. hơi sửng sốt nhưng cũng giơ tay ôm .

      Hai người tìm quán ăn ở gần đó. Lý Huân Nhiên chọn vị trí bên cửa sổ. Nơi đó có tấm bình phong chạm hoa ngăn cách với gian ngoài, tạo thành gian độc lập và yên tĩnh. giở quyển thực đơn, còn Giản Dao im lặng ngắm .

      Lý Huân Nhiên ngẩng đầu, vừa gọi món vừa : “Sao thế? Đại học ngoại ngữ có trai đẹp à?”

      Giản Dao thành trả lời: “Chính xác.”

      Nơi khóe miệng Lý Huân Nhiên thấp thoáng ý cười.

      Lý Huân Nhiên có diện mạo sáng sủa, tuấn tú, lông mày và mắt đen, môi đỏ, răng trắng. Ai nhìn thấy cũng có cảm giác chàng thanh niên này rất đẹp trai và tràn đầy sức sống. Nhưng từ là người rất kiêu ngạo, dễ tiếp cận. Giản Dao có cảm giác sau mấy năm làm cảnh sát, khí chất đó của càng biểu rệt, trông chững chạc, mạnh mẽ và lạnh lùng hơn trước kia.

      Sauk hi gọi món, tay Lý Huân Nhiên vắt lên thành ghế phía sau, tay gõ xuống mặt bàn. Ngắm Giản Dao lúc, mỉm cười, : “Mấy hôm nữa đưa em câu cá.” Hồi , hai người thường cùng nhau leo núi, câu cá, hái rau rừng rất vui vẻ.

      “Được ạ.” Giản Dao chống hai tay lên cằm, nhìn . “Em có tham gia câu lạc bộ câu cá ở trường, kỹ thuật của em bây giờ tương đối lợi hại, cần chuẩn bị tâm lý đấy!”

      Lý Huân Nhiên cười ha hả. lúc sau, lại hỏi: “Em có bạn trai chưa?”

      “Chưa. sao?”

      bận chết được, thời gian đâu mà kiếm bạn .”

      ăn cơm, điện thoại Lý Huân Nhiên đổ chuông. bắt máy, vài câu, sắc mặt trở nên nặng nề. Sauk hi cúp điện thoại, cầm áo khoác, rút ví tiền. “Trong cục có việc gấp, phải ngay. Em cứ ăn thong thả. Phục vụ, tính tiền.”

      Giản Dao cũng rút ví tiền. “Để em trả cho.”

      Lý Huân Nhiên cười cười. Nhân viên phục vụ đến, Giản Dao vừa định rút tiền, liền nắm tay . Tay rất khỏe, thể động đậy. Trong lúc nhân viên phục vụ tìm tiền lẻ thối lại, Lý Huân Nhiên bỗng nhớ đến vụ án, vẫy tay ra hiệu cho Giản Dao ghé đầu lại gần rồi : “Gần đây ở thành phố chúng ta nhiều khả năng có nhóm chuyên bắt cóc thanh thiếu niên hoạt động. Em và em em tuy quá độ tuổi nhưng vẫn nên cẩn thận chút. Bọn còn điều tra vụ này, chưa công khai trước dư luận.”

      Giản Dao ngẩn người, lại nghe tiếp: “Vụ này cũng do phát . Tháng trước, trong lúc sắp xếp lại hồ sơ các vụ án, mới phát năm ngoái, trong thành phố và các huyện lân cận có tổng cộng chín người mất tích. Con số này cao hơn các năm trước.”

      Giản Dao chau mày, hỏi: “Sau đó sao?”

      “Sau đó tiến hành thống kê. Trong số chín người bị mất tích, có tám người là thanh thiếu niên ở độ tuổi từ mười ba đến mười tám, hơn nữa địa điểm mất tích đều trong pham vi nội thành. Vụ này ràng bình thường.” Lý Huân Nhiên hạ giọng: “Dựa vào ghi chép của cục và những điều hỏi thăm được từ người cảnh sát kỳ cựu, mấy năm gần đây đúng là có tổ chức bắt cóc trẻ em hoạt động ở khu vực phụ cận. Bọn trẻ có khả năng bị bắt đến những “nhà xưởng đen<a title="" href="#_ftn1'][1][/URL]”.”

      Giản Dao càng nhíu mày, Lý Huân Nhiên vỗ vai . “Yên tâm , bọn phá được án.”

      Giản Dao tiễn ra cửa quán ăn. Lý Huân Nhiên đoạn lại quay đầu, phát Giản Dao vẫn đứng yên chỗ, lặng lẽ dõi theo mình. Lúc này, trời tối muộn. Ánh trăng và ánh đèn điện đường như hòa vào nhau, người đường thưa thớt. Lý Huân Nhiên nhìn Giản Dao, mặc áo len màu vàng nhạt, quần sẫm màu, mái tóc đen xõa xuống bờ vai, làm nổi bật làn da trắng trẻo và thân hình mảnh mai.

      “Em vào trong !” Lý Huân Nhiên lớn tiếng . Giản Dao gật đầu. quay người, xoa hai tay, hà hơi, sải bước dài về phía cục cảnh sát.

      Buổi tối, Giản Dao nhắc lại lời dặn dò của Lý Huân Nhiên với em . Giản Huyên tỏ ra căng thẳng, ngày mai mua dụng cụ phòng thân. Hai chị em tâm đến nửa đêm. Trước khi chìm vào giấc ngủ, Giản Dao nghĩ, cảnh sát hình vô cùng bận rộn, cuộc hẹn câu cá với Lý Huân Nhiên chỉ sợ phải hoãn vô thời hạn. Lại nhớ đến buổi phỏng vấn lúc ban ngày, nghĩ, làm tốt công việc này mới là điều quan trọng nhất.

      Sáng sớm hôm sau, Giản Dao còn chuẩn bị bữa sáng trong phòng bếp nhân viên chuyển phát nhanh mang bưu phẩm đến nhà. Giản Huyên ký nhận thay . “Người gửi cùng thành phố.”

      Giản Dao mở ra xem, quả nhiên là hợp đồng làm việc do Phó Tử Ngộ gửi tới. xem xét kỹ lưỡng, hợp đồng có vấn đề gì. Giản Dao có chút ngây người khi lật đến trang cuối cùng.

      Bên A ký tên: “Bạc Cận Ngôn”.

      Giản Huyên hiếu kỳ ngó nghiêng. “ quái gửi đến đấy à? Chữ ký của ta thế nào?”

      Giản Dao đáp: “Nét chữ như chủ nhân. Dù ta có là quái, cũng là quái có khí khái.”

      Giản Huyên buông tiếng: “Hừm... ”

      Giản Dao rút cây bút từ túi xách để ký tên. Nhưng đầu bút vừa chạm đến mặt giấy, chợt dừng lại. lấy tờ giấy trắng, luyện mười mấy lần cho đến khi ký thành thục. Sau đó, ký tên mình bên cạnh tên người đàn ông đó.

      [1] Nhà xưởng đen: là nhà xưởng bất hợp pháp, trong đó có trường hợp sử dụng lao động tuổi vị thành niên
      Last edited by a moderator: 2/8/14

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,862
      Chương 3
      Chup pic : Phong Du
      Beta: Vương Thu Phi
      Thành phố Đồng nằm bên bờ nhánh sông Trường Giang, núi non trùng điệp bao quanh, giao thông bất tiện. Trước đây, đó là khu vực tương đối lạc hậu. Mãi tới năm 2000, phát triển của thành phố Đồng giống như ngồi chuyến tàu cao tốc, khi bùng phát thể kìm hãm. Bây giờ, thành phố nghiễm nhiên trở thành nền kinh tế trọng điểm của tỉnh. Cũng giống như những thành phố mới nổi khác, người dân bản xứ muốn xa, tìm kiếm cơ hội ở những thành phố lớn như Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu, trong khi người ở các vùng xung quanh lại muốn đến thành phố Đồng lập nghiệp.

      Từ hồi vào đại học, mỗi lần về nhà, Giản Dao đều có cảm giác quê nhà mỗi năm khác. Những tòa kiến trúc cũ kĩ lần lượt biến mất, thay vào đó là những tòa nhà thương mại mới xây dựng, đường phố ngày càng đông đúc. Tất nhiên, cũng có những thứ thay đổi, ví dụ dòng sông uốn lượn quanh thành phố, ví dụ đài tưởng niệm các hùng nhân dân ở trung tâm thành phố, ví dụ ngôi biệt thự tĩnh mịch tựa hồ vương chút bụi trần và thời gian ở ngay trước mắt .

      Đúng tám giờ sáng, Giản Dao có mặt ở ngôi biệt thự như hẹn. Vừa gõ cửa, phát cửa mở sẵn. Bên trong vô cùng vắng lặng, chỉ có ánh nắng chiếu sáng tấm thảm màu nâu sàn nhà. Trong nhà hình như có người.

      Hôm qua, Phó Tử Ngộ gọi điện cho , nhanh chóng quay về thành phố B. dặn trong thời gian làm việc ở ngôi biệt thự, ngoài căn phòng khóa trái cửa, có thể tùy ý sử dụng tầng . Xem ra, đây chính là khởi đầu của việc “tùy ý ” mà Phó Tử Ngộ nhắc tới.

      Phòng khách vẫn được bài trí như lần đầu tiên Giản Dao đến đây. Điểm khác biệt duy nhất là gần cửa sổ xuất chiếc bàn vuông sơn màu trắng và cái ghế. bàn đặt laptop và tập tài liệu cũ kĩ, ố vàng. Theo nội dung trong bản hợp đồng, khối lượng công việc của Giản Dao tương đối lớn nên dùng máy tính để dịch tài liệu.

      Giản Dao ngồi xuống trước bàn làm việc. Ngoài cửa sổ, dải núi phía xa xa nhấp nhô, được phủ lớp tuyết mỏng, trông như dải lụa trắng. Rừng thông ở gần hơn cũng bị phủ màu trắng xóa, ánh nắng chiếu xuyên qua kẽ lá nhọn hoắt. Giản Dao quan sát bàn làm việc, mặt bàn gọn gàng, sạch như mới. tồi, điều kiện làm việc tương đối thoải mái. Khi mở laptop, Giản Dao phát file txt, tiêu đề là địa chỉ email, nội dung trống .

      Giản Dao đứng dậy, dạo vòng quanh ngôi nhà.

      Bên cạnh phòng khách là phòng ăn. Giản Dao ngửi thấy thoang thoảng mùi khói bếp. đoán, bình thường chắc Bạc tiên sinh cũng nấu nướng ở nhà. bỏ hoa quả mang đến vào tử lạnh. Tủ lạnh gần như trống , chỉ có nửa bát canh cá. Bên cạnh phòng ăn có cánh cửa thông ra hành lang. Giản Dao bước tới vài bước, bất ngờ nhìn thấy chiếc cần câu cá dựng ở góc tường.

      Thành phố này lắm sông ngòi, nhiều cá, các gia đình sắm cần câu là chuyện hoàn toàn bình thường. Điều Giản Dao cảm thấy bất ngờ là chiếc cần câu trước mặt chính là “Daiwa Hồng Hổ 1 ”, trong những loại cần câu đắt nhất và tốt nhất thế giới, còn là loại số lượng có hạn, “vũ khí thần ” trong lòng nhiều người mê câu cá.

      Giản Dao dừng chân ngắm nhìn lúc, rút máy di động chụp hai kiểu rồi tiếp tục về phía trước. Gần đến cuối hành lang, bất giác dừng lại. Trước mặt gian , tấm rèm rất dày che kín cửa sổ ở hai bên, giống như bịt kín mít, chút ánh sáng lọt vào. gian u, tối mờ mờ, chẳng có thứ gì ngoài hai cánh cửa khép chặt. Giản Dao vào, đến trước cánh cửa. nhàng đẩy cửa nhưng cánh cửa bị khóa chặt. Giản Dao quay về phòng khách. pha cho mình tách cà phê, bắt đầu cắm cúi làm việc. Buổi sáng nhanh chóng trôi qua, Giản Dao ngồi yên chỗ, tựa hồ hề nhúc nhích.

      Lúc tập trung dịch tài liệu, Phó Tử Ngộ ngồi trong phòng đóng kín tầng hai, trước mặt là màn hình camera giám sát cỡ lớn. chăm chú quan sát dáng vẻ im lặng của Giản Dao màn hình, sau đó quay đầu với Bạc Cận Ngôn: “ này có vẻ an phận và thà. Tôi cũng thấy yên tâm, ngày mai tôi quay về thành phố B.”

      Bạc Cận Ngôn ngồi ở sôpha đơn, hai chân bắt tréo, gác lên chiếc ghế . Tay áo sơ mi của xắn lên nửa, trong tay là đĩa cá bạc vừa nướng xong. từ tốn bỏ từng con vào miệng. Nghe câu của bạn, Bạc Cận Ngôn ngẩng đầu, liếc qua màn hình, giọng trầm thấp, ấm áp chút xao động: “Vô vị, giống như khúc gỗ.”

      Phó Tử Ngộ phì cười: “ bé đó là do cậu đích thân chọn đấy!” Vừa ngoảnh đầu, phát đĩa cá trong tay Bạc Cận Ngôn vừa nãy vẫn còn đầy, giờ trống .

      Im lặng vài giây, kìm được, bỗng làu bàu: “Nếu ăn cá, cậu chết hay sao?”

      Bạc Cận Ngôn liếm sạch vụn cá còn sót lại đầu ngón tay: “ chết. Nhưng nếu thỏa mãn nhu cầu, tôi rất bứt rứt, khó chịu.”

      Sau hôm ăn cơm với Giản Dao, Lý Huân Nhiên vô cùng bận rộn. Ngoài chuyện giải quyết công việc của cục, còn bận điều tra vụ thanh thiếu niên bị mất tích. Nhưng vụ án này gặp ít khó khăn. Thanh thiếu niên bị mất tích đến từ các huyện và khu vực khác nhau, thời gian mất tích cũng cố định. Lý Huân Nhiên tìm ra được chứng cứ trực tiếp chững minh tồn tại của kẻ bắt cóc. Tuy cục trưởng rất coi trọng phát của nhưng vì có chứng cứ, cảnh sát thể chính thức điều tra vụ án, cũng thể điều nhiều nhân lực.

      Hôm nay, hết giờ làm việc, Lý Huân Nhiên mời cảnh sát hình lâu năm trong nghề ăn cơm. Bày giờ là giữa mùa đông, thời tiết giá lạnh, hai người ngồi trong quán ăn , trước mặt là nồi lẩu bốc khói nghi ngút. Ba chén rượu vào bụng, Lý Huân Nhiên bắt đầu thỉnh giáo người kia. Người cảnh sát liếc : “Lý Huân Nhiên, cậu đúng là tự nhiên lại bày ra việc để làm.”

      Lý Huân Nhiên cười cười. Đúng là yên lành, tự dưng lại bày ra việc, nhưng bỏ cuộc. châm điếu thuốc lá, vừa hít hơi vừa : “Cháu tin vào trực giác của cháu. Những vụ án này chắc chắn do nhóm người gây ra. Người khác điều tra, nhưng cháu thể. Cháu chỉ sợ khi bỏ cuộc, lại có trẻ em bị mất tích.”

      Người cảnh sát im lặng, lúc sau mới lên tiếng. “Vụ án này dễ điều tra, nước ta rộng lớn như vậy, cậu biết bọn chúng đến từ nơi nào ? Bọn trẻ rơi vào tay chúng, bị sang tay mấy lần? Chúng lại chẳng để lại bất cứ dấu vết gì. Cậu muốn phá án chỉ có hai cách. Thứ nhất là tìm đến chuyên gia phá án. Những vụ án kiểu này, loại phàm phu tục tử như chúng ta thể giải quyết được. Có điều, chuyên gia bây giờ toàn vớ vẩn, tôi sống hơn nửa đời người mà chưa từng gặp chuyên gia phá án gì đó. Vì vậy, khả năng này gần như bằng . Cách thứ hai là học tập lão Giản năm đó. Đầu thập niên 90, những kẻ buôn bán trẻ em nhiều hơn bây giờ gấp mấy lần. Cậu có biết lão Giản phá án thế nào ? Ông ấy đóng giả làm kẻ ăn mày, chầu chực đầu đường, xó chợ, bến xe suốt hai tháng trời. Cuối cùng, có tên buôn bán trẻ em nhờ ông ấy “chuyển hàng” . Ông ấy liên tục bắt được nhiều tội phạm, lập công lớn. Đáng tiếc lão Giản chết quá sớm, quá thảm khốc. Tuy nhiên, bây giờ dung lại chiêu đó chưa chắc có tác dụng, bởi thành phố lớn hơn, người đông hơn, tội phạm cũng thông minh hơn ngày trước.”

      Lý Huân Nhiên nghe xong, cầm ly rượu, lặng lẽ uống cạn. Người cảnh sát lâu năm chuyển sang chuyện khác. “Đúng rồi, người cùng cậu hôm trước là Giản Dao phải ? bé trông tồi, càng lớn càng xinh đẹp. Cậu đừng cà lơ phất phơ nữa, làm cái nghề cảnh sát hình , tìm người thích hợp dễ dàng. Cậu hãy đối xử tốt với người ta, sớm kết hôn mới là hành động đúng đắn.”

      “Kết hôn gì chứ? ấy là em cháu.” Lý Huân Nhiên đáp.

      Thời gian trôi qua rất nhanh. Mỗi buổi chiều, Giản Dao đều gửi bản dịch hoàn thành đến địa chỉ email laptop và nhận được tin nhắn trả lời tự động là mở tài liệu, nhưng Bạc tiên sinh chưa từng trả lời email, cũng hề lộ diện.

      có tin tức có nghĩa là tin tốt lành.

      Chỉ là thỉnh thoảng liếc nhìn chiếc cần câu cực phẩm trong ngôi biệt thự, Giản Dao lại nổi cơn them câu cá.

      Làm việc liên tục tuần liền, Giản Dao chọn ngày đẹp trời để nghỉ ngơi. Hôm đó, là Chủ nhật, ông mặt trời vừa ló dạng, liền gọi điện cho Lý Huân Nhiên. Lúc nhận được điện thoại của Giản Dao, Lý Huân Nhiên khoác bộ đồ “cái bang” hôi rình, mặt mũi nhem nhuốc, ngồi ở xó xỉnh nào đó tại phía nam thành phố, lặng lẽ quan sát người qua đường. Gần đây, mỗi khi rảnh rỗi, đều đến đây theo dõi, mấy ngày nhưng vẫn có thu hoạch gì.

      “Câu cá? bận trực.” Lý Huân Nhiên lơ đễnh trả lời. “Vậy , chiều nay gặp em ở “kho bí mật”.  cũng biết chắc là mấy giờ.”

      Lý Huân Nhiên xong, liền cúp máy. Giản Dao cười cười, tiếp tục chuẩn bị đồ dùng câu cá. Nhớ đến “kho bí mật” Lý Huân Nhiên vừa nhắc tới, Giản Dao hơi ngẩn người. Đó là nơi câu cá rất tuyệt mà Giản Dao và Lý Huân Nhiên phát lúc hai người còn bé, chỗ con suối hòa vào dòng sông. Nơi đó cây cối rậm rạp, kín gió, lại nhiều ánh nắng, có rất nhiều cá. Tuy nhiên, vị trí đó hơi hẻo lánh, người ta thường để ý. Hồi , Lý Huân Nhiên đặt biệt danh cho nơi đó là “kho bí mật”. Nguyên nhân khiến “kho bí mật” ít người lai vãng là nó nằm ở phía dưới sườn núi có ngôi biệt thự trong truyền thuyết, cách ngôi biệt thự xa. Ngôi biệt thự bị coi là nhà ma nên rất ít người qua lại chỗ đó. Bây giờ Bạc Cận Ngôn trở về, từ cửa sổ phòng khách nhà có thể nhìn thấy “kho bí mật”. “Kho bí mật” còn là nơi bí mật, nhưng vẫn là ký ức đẹp đẽ của Giản Dao.

      Sau bữa trưa, Giản Dao liền xuất phát. Bây giờ là thời gian ấm áp nhất trong ngày, ánh nắng chiếu xuống lối yên tĩnh trong khu rừng, Giản Dao qua ngôi biệt thự, xuyên qua con đuòng , hai bên cây cối mọc đầy. Tầm mắt bắt đầu mở rộng dần, giữa những phiếm nham thạch màu nâu đen xuất dòng nước chảy đến tận con sông phía xa xa. Đây chính là “kho bí mật”.

      Xung quanh vắng lặng như tờ, Giản Dao tìm cái cây lớn rồi ngồi xuống. Câu cá lúc, đột nhiên nhìn thấy dưới gốc cây ở phía đối diện cắm chiếc cần câu, nhưng thấy người câu. Đúng lúc này, điện thoại của đổ chuông. Là Lý Huân Nhiên gọi, cất giọng dứt khoát: “ có việc nên được.”

      Giản Dao : “Lý Huân Nhiên, em đến nơi rồi.”

      Lý Huân Nhiên mỉm cười. “Thế em tự chơi , “kho bí mật” thuộc về em. Em hãy chú ý an toàn, có việc gì gọi điện cho . cúp máy đây.”

      Giản Dao thở dài. “Chào .”

      Sau khi cúp máy, ngồi lúc rồi đứng dậy, xem chiếc cần câu có người điều khiển kia. Giản Dao hơi bất ngờ khi thấy đó là chiếc cần Daiwa Hồng Hổ nổi tiếng. ngẩng đầu ngó nghiêng, nhưng xung quanh vô cùng tĩnh mịch, bóng người. quay người, vừa định bỏ nghe thấy quả chuông chiếc cần câu phát ra tiếng kêu khẽ mà dồn dập, báo hiệu cá cắn câu. Giản Dao kéo chiếc cần, đem con cá chép dài gần thước 2 bỏ vào xô nước bên cạnh. Nhìn chiếc cần câu có mồi, ngẫm nghĩ rồi cắm nó xuống đất, tìm hộp đựng mồi, móc vào lưỡi câu rồi thả xuống nước như cũ. Có lẽ do uy lực phi phàm của chiếc cần Daiwa Hồng Hổ, cũng có lẽ do thời tiết ấm áp hiếm thấy mà lũ cá hoạt động tích cực. Giản Dao còn chưa quay về chỗ ngồi của mình, chiếc cần kia lại báo hiệu có cá cắn câu. Chỉ nửa tiếng đồng hồ, câu được sáu con cá lớn giúp chủ nhân của chiếc cần.

      Nhưng Bạc tiên sinh vẫn biệt tăm biệt tích.

      Giản Dao đoán có việc gấp phải rời . Tuy nhiên, cũng thể tùy tiện cắm chiếc cần câu trị giá mấy vạn tệ bên bờ suối, may mà tình cờ có mặt ở đây. Sau đó, Giản Dao quyết định xách cần câu sang bên này. còn tự động thay mồi nguyên thủy và đơn giản nhất của chủ nhân chiếc cần câu là con giun đất thành mồi độc mà đặc biệt chế biến. Chiếc cần câu đẳng cấp cộng thêm mồi câu đẳng cấp quả nhiên vô địch. Đến lúc trời gần tối, Giản Dao câu được đầy xô cá, câu nữa cũng có chỗ chứa. ì ạch xách xô cá về ngôi biệt thự, để chiếc cần câu vào chỗ cũ. Giản Dao ngẫm nghĩ rồi gửi email cho Bạc Cận Ngôn: “Bạc tiên sinh, tôi tình cờ nhìn thấy chiếc cần câu của bên bờ suối, cũng có quay về hay nên tôi mạo muội cầm về nhà cho . Ngoài ra, còn có cá tôi câu được. Nếu có gì thỏa đáng, mong thong cảm.”

      Xong xuôi, Giản Dao cầm mấy con cá về nhà. Buổi tối, điện thoại di động của báo hiệu có email mới. mở ra xem, lần đầu tiên Bạc Cận Ngôn trả lời email: “Cá rất ngon, cám ơn.”

      Ngày hôm sau, Giản Dao tới ngôi biệt thự, trong nhà vẫn có người. chẳng để ý chuyện ngày hôm qua, tập trung vào công việc dịch thuật. Lúc nghỉ ngơi, rửa hoa quả. Vừa vào phòng bếp, liền ngửi thấy mùi thơm của cá. mở tủ lạnh, lập tức ngẩn người. Tủ lạnh hôm qua vẫn còn trống , hôm nay chất đầy các món cá. Nào là cá sốt, cá hấp, đầu cá om hạt tiêu, thịt cá cắt lát, canh cá… Tất cả đều là đồ ăn hết. Giản Dao đóng tủ lạnh. đột nhiên thấy buồn cười. người nửa đêm nửa hôm bày nhiều món như vậy, chắc chắn Bạc tiên sinh đó rất thích ăn cá.



      Vài ngày sau, lại gặp thời tiết tốt, Giản Dao rủ em cùng tới “kho bí mật”. Lý Huân Nhiên vẫn thấy bóng dáng, Giản Dao cũng làm phiền .

      Đến bờ suối, Giản Dao lại nhìn thấy chiếc cần Daiwa Hồng Hổ quen thuộc. Nhận ra nhãn hiệu này, Giản Huyên trố mắt kinh ngạc: “Chiếc cần câu của ai mà vô tư thế?”

      Giản Dao cũng hơi ngac nhiên. Sao người đó lại vứt chiếc cần ở đây?

      Giản Huyên nhấc cần câu lên khỏi mặt nước. “Chị, có mồi câu, bị cá ăn hết rồi sao? Lạ đấy, cá đâu rồi? Cá khó thoát khỏi loại lưỡi câu này mới đúng.”

      Trong đầu Giản Dao vụt qua ý nghĩ. cúi đầu tìm kiếm, phát mặt đất có hộp mồi câu, chỉ có mỗi chiếc cần cắm ở đây.

      Giản Huyên cũng nhận ra điều đó, cất giọng nghi hoặc: “Chủ nhân của chiếc cần câu này là Khương Thái Công 3 , định chờ cá tự cắn câu hay sao?”

      Giản Dao hiểu ra vấn đề, mỉm cười trả lời: “Nguời đó phải đợi cá.”

      Mà là đợi .



      P/S :
      <ol start="1']
      Tên dòng cần câu loại sang, số lượng có hạn của thương hiệu nổi tiếng Daiwa dành riêng cho thị trường Trung Quốc.
      1 thước =33,33 cm
      Tích Khương Tử Nha câu cá, ông dùng lưỡi câu thẳng như cây lim, khi gặp Cơ Xương (sau là thủ lĩnh bộ tộc Chu), ông rằng : “nếu vậy, lão cũng lòng của lão cho cậu nghe. Lão thà được những gì trong ngay thẳng, chứ bao giờ tìm những gì trong quanh co. Lão nào chú ý đến những con cá bạc dưới suối kia mà chỉ nhằm câu Vương câu Hầu mà thôi.”




    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,862

      Chương 4

      Beta : Vương Thu Phi

      Xét về ngoại hình, Giản Dao là vô cùng dịu dàng, thanh tú. có mái tóc dài, thân hình mảnh mai, làn da trắng ngần, ngũ quan sáng sủa. Đặc biệt là đôi mắt đen long lanh như có ánh nước, càng khiến khí chất của thêm phần xuất chúng. Phong cách trang điểm, ăn mặc của Giản Dao cũng rất trang nhã và tinh tế, khoa trương, cũng qua loa đại khái. rất biết cách phối đồ. Bộ quần áo nhãn hiệu bình thường được khoác lên người liền trở nên mới mẻ và nổi bật. Giọng của nhàng, mềm mại, dài dòng. có nụ cười thoải mái, hồn nhiên, còn cử chỉ và động tác lại toát lên vẻ duyên dáng, nữ tính.

      Khí chất của Giản Dao được di truyền từ người mẹ hiền thục và dịu dàng. Nhưng trong cốt túy của vẫn có phóng khoáng của bố. Mặc dù bố chỉ ở bên sáu năm nhưng Giản Dao có ấn tượng sâu sắc trước những câu ông từng . Ví dụ: "Đại trượng phu hành đầu đội trời chân đạp đất, lòng hổ thẹn", "Đời người nên tận hưởng niềm vui". " giao thiệp giữa những người quân tử nhạt như nước"…

      Vì vậy, dưới ánh chiều tà của ngày hôm nay, sau khi kết thúc buổi câu cá, Giản Dao bỏ lại cây Daiwa Hồng Hổ và mười mấy con cá bên bờ suối. Lúc gọi em ra về, Giản Huyên tỏ ra hết sức nghi hoặc: "Chị để hết ở đây sao?"

      "Ừ. ta tự mang về."

      Về đến cửa nhà, Giản Huyên đột nhiên nhớ ra vấn đề quan trọng: "Chị, chị câu giúp ta nhiều cá như vậy mà ta có biểu nào khác sao? Chỉ gửi email câu "Cám ơn" thôi sao?" Bình thường Giản Huyên phải là người hay so đo, chỉ sợ chị có tính rộng rãi, phóng khoáng nên người khác thừa dịp lợi dụng.

      Giản Dao chưa từng nghĩ đến điều đó. Ngược lại, hành động của Bạc Cận Ngôn hôm nay khiến cảm thấy ngưới thẳng tính đáng . Giản Dao mỉm cười với em . "Em thấy thú vị sao?"

      Giản Huyên bĩu môi: "Em chỉ thấy chị đối xử với tên quái đó quá tốt. Đúng là quái cũng có mùa xuân."

      Giản Dao phì cười. " linh tinh."

      Giản Dao ngờ, ba ngày sau, nhận được "biểu " của Bạc Cận Ngôn.

      Vừa về đến nhà liền nhìn thấy bàn đặt chiếc hộp lớn, Giản Huyên đứng cạnh ngó nghiêng, xem ra em nghiên cứu nó hồi lâu.

      "Người gửi là Phó Tử Ngộ ở thành phố B." Giản Huyên hiếu kỳ hỏi: "Chẳng phải ta là bạn thân của tên quái kia sao? Tại sao ta lại gửi đồ cho chị?"

      Giản Dao cũng đoán ra, Phó Tử Ngộ chưa từng nhắc với chuyện gửi đồ. lập tức mở hộp quà, vô cùng bất ngờ khi thấy bên trong là chiếc cần câu Daiwa Hồng Hổ mới tinh, giống hệt chiếc cần câu của Bạc Cận Ngôn. Giản Dao lập tức gọi điện thoại cho Phó Tử Ngộ.

      Tại thành phố B, Phó Tử Ngộ mặc chiếc áo blouse trắng, ngồi trong văn phòng xem hồ sơ bệnh án. Giọng của vẫn thoải mái, ôn hòa như thường lệ: "Giản Dao, em cứ nhận , là Cận Ngôn nhờ tôi mua tặng em, coi như cảm ơn những con cá của em. Em cũng biết đấy, cậu ấy rất thích ăn cá, chứ có ý gì khác."

      Giản Dao đương nhiên chịu. "Món quà này quá quý giá, em thể nhận."

      Phó Tử Ngộ mỉm cười. "Cậu ấy chiếc cần câu, tôi lại câu cá. Em trả lại cho chúng tôi, chiếc cần câu đó thành vô dụng đấy!"

      Giản Dao vẫn đồng ý. "Phó tiên sinh, em chỉ nhân tiện câu cá hộ ấy…"

      "Đây là ý của Cận Ngôn, nếu muốn trả em hãy trả cho cậu ấy, tôi biết đâu." Phó Tử Ngộ cắt ngang lời Giản Dao. "Nhưng với tính cách của cậu ấy, cậu ấy vứt bỏ đồ dùng đến. Có lẽ ngày hôm sau em phát chiếc cần câu Daiwa Hồng Hổ đáng thương nằm trong thùng rác."

      Cuối cùng, Giản Dao hết cách, đành bày tỏ ý kiến: có thể nhận chiếc cần câu nhưng nhận thù lao dịch tài liệu. Đó cũng là khoản tiền lớn. Thấy thái độ của kiên quyết, Phó Tử Ngộ đành tùy .

      Cúp máy, Phó Tử Ngộ nhớ lại cuộc điện thoại với Bạc Cận Ngôn hai ngày trước. dối, mua chiếc cần câu Daiwa Hồng Hổ là quyết định của Bạc Cận Ngôn. Tuy nhiên, ý kiến tặng quà là do đề xuất.

      Hôm đó, Phó Tử Ngộ gọi điện cho Bạc Cận Ngôn hỏi thăm tình hình gần đây, thuận miệng hỏi : "Cậu ăn hết số cá mua lần trước chưa ? Tôi đặt hàng cho cậu." nghĩ gần đây thời tiết lạnh giá, ở thành phố khó mua được cá tươi.

      Ai ngờ Bạc Cận Ngôn bình thản trả lời: "Tôi có rất nhiều cá rồi."

      "Ở đâu ra? Cậu tự mua à?" thể là cá câu được, Phó Tử Ngộ hiểu kỹ thuật câu cá của Bạc Cận Ngôn. Hơn nữa, có lòng kiên nhẫn, thường cắm cần câu ở bờ sông, bờ suối rồi bỏ chỗ khác.

      Bạc Cận Ngôn trả lời rất tự nhiên: "Giản Dao câu cho tôi."

      Phó Tử Ngộ ngạc nhiên: "Tại sao ấy lại giúp cậu câu cá?"

      "Tôi quan tâm đến điều đó." Bạc Cận Ngôn đáp.

      Phó Tử Ngộ hết nổi, quá nhiên là câu trả lời kiểu "Bạc Cận Ngôn" điển hình. Tuy nhiên, Bạc Cận Ngôn "rất nhiếu cá" chắc chắn là rất nhiều. Phó Tử Ngộ tiếp: "Trước đó cậu còn người ta giống khúc gỗ... Vậy cậu định cảm ơn ấy thế nào?"

      Bạc Cận Ngôn im lặng vài giây mới trả lời: "Cậu thay tôi trả thù lao gấp đôi cho ấy."

      Phó Tử Ngộ vừa định "được", nhưng đột nhiên nghĩ lại. Bạc Cận Ngôn hiếm có dịp kết giao bạn bè. bé Giản Dao có vẻ tồi. Nếu cho bé đó tiền bạc hơi lạnh lùng. nó: "Cậu nên tặng ấy món quà."

      "Được. Việc này giao cho cậu xử lý."

      "Bạc Cận Ngôn! Tôi đâu phải mẹ cậu!" Phó Tử Ngộ gầm lên, "Tôi chẳng hiểu gì về ấy, biết tặng gì chứ? Cậu tự nghĩ ."

      Bạc Cận Ngôn nghĩ ngợi vài giây. Sau đó, mỉm cười, với Phó Tử Ngộ: "Cậu mua cho ấy chiếc cần câu giống của tôi. Như vậy mỗi sáng tôi khỏi cần cắm bên bờ suối, buổi tối lại phải ra lấy về."

      Ngày thứ hai sau khi nhận được món quà. Giản Dao mang chai rượu đến ngôi biệt thự. Đó là rượu bố Giản Dao cất giữu lúc sinh thời. Ông là người có tính cách "Nghìn vàng tiêu hết rồi lại đến". Vì vậy, sau khi ông qua đời, Giản Dao và mẹ lưu giữ rượu của ông. Phần lớn rượu đó bị Lý Huân Nhiên uống, trong nhà chỉ còn lại vài chai. Rượu phải thuộc nhãn hiệu nổi tiếng, mà do xưởng rượu lâu năm của thành phố sản xuất từ thập niên 80, bây giờ ngoài thị trường bán, cũng coi như vô giá. Sau khi để chai rượu ở ngôi biệt thự, Giản Dao gửi email cho Bạc Cận Ngôn: "Cá ngon nên kèm rượu ngon, xin vui lòng nhận lấy."

      Bạc Cận Ngôn trả lời. Nhưng ngày hôm sau đến ngôi biệt thự, Giản Dao thay chai rượu được đặt bếp, rượu trong chai vơi chút.

      Từng ngày trôi qua, sắp đến Tết lịch, công việc dịch tài liệu của Giản Dao cũng gần kết thúc. Giản Huyên bày tỏ tiếc nuối: "Sắp kết thúc mà chị vẫn chưa lần nào gặp vị đó của chị ư?" Bây giờ Giản Huyên dùng cụm từ "vị đó của chị" thay cho cách gọi " quái".

      hiếu kỳ là dối, Giản Dao cũng có chút chờ mong. Nhưng ngờ mình lại gặp Bạc Cận Ngôn vào tối hôm sau khi Giản Huyên câu đó.

      Ngyà hôm ấy thời tiết rất đẹp, nhiệt độ tăng cao. Giản Dao mặc áo khoác cotton mỏng ra ngoài. Ngôi biệt thự vẫn tĩnh mịch như thường lệ. Bởi vì công việc bước vào giai đoạn cuối cùng nên Giản Dao muốn hoàn thành sớm. dịch mạch cho đến khi trời chạng vạng. Lúc thu dọn đồ, bên ngoài bên ngoài cửa sổ nổi trận gió lớn, sấm chớp đì đùng, mưa rơi lộp độp. thể đường núi trong thời tiết tệ hại như thế này, Giản Dao đành ngồi ở sôfa chờ đợi. gọi điện về nhà báo tin, dặn người nhà cần đón.

      Giản Dao ở lại ngôi biệt thự cho tới khi trời tối hẳn. Lúc này trong nhà bật đèn sáng trưng, khiến đồ gia dụng kiểu cổ đẹp đẽ càng bóng loáng như gương. Bên ngoài, mưa tuôn xối xả, làm ngôi nhà rộng lớn càng trống trải, lạnh lẽo. Nguồn điện của thành phố ổn định. Giản Dao từng nhiều lần trải qua tình huống bị mất điện trong đêm mưa bão. thầm cầu nguyện: "Xin đừng mát điện". Ý nghĩ vừa vụt qua trong đầu, Giản Dao chợt nghe thấy có tiếng "xoẹt xoẹt" nhè . Ngay sau đó, đèn điện vụt tắt, trước mắt tối đen.

      Giản Dao ngồi yên mấy giây rồi bật đèn pin điện thoại di động. Dưới ánh sáng mờ mờ, xung quanh mang màu u ám. Bên ngoài cửa sổ đột nhiên có tia chớp lóe sáng, khiến góc nhà tối tăm bỗng trắng toát. Giản Dao chậm rãi đến đầu cầu thang, lên tầng hai. lớn tiếng gọi: "Bạc tiên sinh! Bạc tiên sinh!"

      có tiếng trả lời.

      Giản Dao lên, đến tận cùng cầu thang, bất giác ngẩn người. Bởi ở đầu cầu thang tầng hai xuất cánh cửa sắt đen sì, u thâm nghiêm. Giản Dao run run nhưng vẫn tiến đến, gõ vào cánh cửa sắt, gọi hai câu.

      Bên trong vẫn có động tĩnh.

      cánh cửa sắt có lỗ bằng bàn tay, Giản Dao kiễng chân nhìn vào bên trong. Nhờ ánh chớp, nhìn thấy hành lang dài tối mờ mờ và mấy cánh cửa phòng đóng chặt. Giản Dao mình trong ngôi biệt thự này thời gian khá dài, nhưng đây là lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi. quay người xuống. Ai ngờ vừa đến chiếu nghỉ ở cầu thang, liền nghe thấy tiếng bước chân nhanh cũng chậm tầng hai. Giản Dao nắm chặt tay vịn cầu thang, đứng bất động.

      Trong đêm tối mưa to gió lớn, tiếng bước chân của người đó vang lên, như có như . Đột nhiên tiếng "cạch" phát ra, cánh cửa sắt bật mở, người đàn ông cao lớn ra ngoài.

      Xung quanh tối mò mò, Giản Dao nhìn diện mạo của người đàn ông đó nhưng dáng người rất cao, ít nhất phải 1m85. có cảm giác người đàn ông cao lớn nhưng cường tráng, vạm vỡ mà hơi gầy. Mặc dù trời tối nhưng Giản Dao vẫn lờ mờ nhận ra ta mặc áo choàng tắm màu trắng. Thảo nào vừa rồi gọi to mà có người trả lời.

      Nhìn thấy người đàn ông, trái tim Giản Dao lập tức quay về vị trí cũ. Bởi vì quen với tính tình kỳ quặc của chủ nhân ngôi biệt thự nên vào thời khắc này, khi xuất từ sau cánh cửa sắt, Giản Dao cũng cảm thấy quá bất ngờ.

      Người đàn ông dừng lại ở đầu cầu thang vài giây, liếc nhìn rồi sải bước dài, xuống cầu thang.

      Giản Dao khẽ hỏi: "Bạc tiên sinh?"

      "Ừ." khẽ đáp tiếng, giọng như bật ra từ mũi.

      Lúc này, Bạc Cận Ngôn nhanh chóng xuống gần chỗ Giản Dao. Cách mấy bậc thang, thân hình cao lớn của nhìn như bức tường. Chiếu nghỉ cầu thang chật hẹp, Giản Dao vô thức lùi lại bước, nhường lối cho . cất giọng khách sáo, mang ý cười: "Bạc tiên sinh, có đèn pin…"

      Bạc Cận Ngôn qua chỗ Giản Dao. giống như nhìn thấy , thẳng xuống tầng dưới mà dừng bước.

      Giản Dao vẫn ngây nguời. lờ mờ thấy Bạc Cận Ngôn qua phòng khách, chuẩn bị vào phòng bếp. nhanh chóng xuống tầng . "Bạc tiên sinh?"

      " có." Bạc Cận Ngôn quay đầu. Tuy chỉ hai từ ngắn ngủi nhưng Giản Dao vẫn kịp nhận ra giọng của vô cùng trầm ấm, dễ nghe.

      "Có cách nào sửa điện ?" Giản Dao hỏi câu mang tính thăm dò. Mặi dù hiểu về nguồn điện nhưng biết ngôi biệt thự này nằm ở vị trí hẻo lánh, rất có khả năng được cung cấp điện độc lập. Nếu bị cháy cầu chì gì đó chắc có thể sửa chữa.

      Lần này, Bạc Cận Ngôn dừng bước, quay người về phía Giản Dao. trầm tư vài giây tồi mới trả lời: "Từ tình trạng mất điện, có thể suy đoán, phụ tải của mạng lưới điện khu vực gần đây quá lớn nên máy biến áp bị cháy. Muốn sửa chữa phải đóng công tắc nguồn điện, mở nắp máy biến áp, tìm bộ phận bị cháy, thay linh kiện mới."

      Bạc Cận Ngôn lèo rất nhanh và trôi chảy. Giản Dao thể chú ý, giọng của trầm thấp, dày dặn mà ràng, tựa thấp du dương của tiếng đàn piano. Giản Dao bỗng thấy vui vui. vừa định lên tiếng nghe thấy giọng ôn hòa và dễ nghe của Bạc Cận Ngôn: "Nhưng tôi biết sửa. Tôi rất bận. cứ tự nhiên, nhưng đừng làm phiền tôi. Tạm biệt."

      xong, liền quay người, qua phòng bếp, tới hành lang hẹp và dài. Hình bóng biến mất trong đêm tối.

      Hành lang đó thông sang hai căn phòng khóa cửa.

      Giản Dao đứng yên tại chỗ, theo Bạc Cặn Ngôn. hoàn toàn ngờ lần đầu gặp Bạc Cận Ngôn lại trong hoàn cảnh này. làm việc ở nhà , bây giờ mưa to gió lớn, sấm chớp đùng đùng, lại mất điện, vậy mà bỏ mặc mình ở phòng khách sao?

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,862
      Chương 5
      Beta : Tiểu Quỷ


      Giản Dao ngổi ở sofa, ngả đầu vào ghế, đinh chợp mắt lúc. Nhưng mới nằm vài phút, Giản Dao cám thấy chân tay lạnh loát, người cũng rét run. Thế là đứng dậy, tìm Bạc Cận Ngôn

      Ngoài trời mưa xối xả, sấm chớp đì đùng. Hành lang dài và hẹp tối om càng trở nên u,  lạnh lẽo. đến tận cùng hành lang, Giản Dao lại lần nữa chứng kiến cảnh tượng bất ngờ. Nơi đó có ánh sáng. Ánh sáng máu trắng mông lung hắt qua khe cửa, giống như đằng sau cánh cửa là thế giới khác. Bên trong quả nhiên có thiết bị chiếu sáng khẩn cấp. Giản Dao trầm mặc trong giây lát, tiến đến, gõ cữa.

      lúc, cánh cửa trưóc mặt đột nhiên mở toang. Đập vào mắt Giản Dao đầu tiên là bóng đèn tuýp sáng trắng trần nhà. Ánh sáng chói lóa khiến hoa mắt, sau đó nhìn thứ gì cũng thấy xuất đom đóm mang hình bóng đèn.

      Tiếp theo, Giản Dao nhìn thấy người đan ông cao lớn đứng ở cửa phòng, che khuất tầm nhìn. Cò chớp mắt, muốn nhìn người đàn ông. Nhưng lên tiếng, rất nhanh : "Có chuyện gì?"

      Giản Dao nhắm mắt rồi lại mở mắt, miến cưỡng thấy hình bóng người đàn ông đứng ngược sáng, gương mặt mơ hồ. đeo khẩu trang màu trắng rất lớn, chỉ để lộ hai mắt.

      "Tôi rất lạnh, cần thêm quần áo. "Giản Dao .

      Người đàn ông im lặng vài giây rồi trả lời : "Tôi thích người khác mặc đồ của tôi. "

      Giản Dao hết nổi.

      Sau đó, người đàn ông đột nhiên lùi lại bước, điềm nhiên đóng cửa phòng ngay trước mặt . Thế giới của Giản Dao lại rơi vào bóng tối.

      Giây phút cánh cửa khép lại, nhìn thấy bàn tay cửa người đàn ông đặt ở mép cửa. đeo găng tay cao su y tế, có mấy cái giá sắt rất cao sau lưng . giá xếp từng cái hộp tròn. biết trong hộp đựng thứ gì, đều là những thứ hỗn độn cuộn vào nhau.

      Giản Dao quay về phòng khách, mình ngồi trong bóng tối mấy phút. Sau đỏ, đứng dậy, vào phòng bếp. Giản Dao bật bếp ga, đứng bên ngọn lửa, sưởi ấm hai tay. Vừa ngẩng đẩu, liền nhìn thấy chai rượu ngon mà tặng Bạc Cận Ngôn tủ bếp. Giản Dao đo dự, lấy chai ruợu xuống, tần ngần vài giây rồi ngừa đầu uống mấy hớp. Bố đẻ và bố dượng đều thích uống rượu nên cũng bị ánh hưởng. Chút rượu này chẳng là gì đối với .

      Lổng ngực nóng rực, cảm giác khá hơn nhiều, chỉ là hơi đói, Giản Dao bắt đẩu tìm đổ ăn trong bếp. Nhưng tất cả các tủ bếp đều trống , đến tủ lạnh cũng chẳng có thứ gì, ngay cả hoa quả. Giản Dao lại mở ngăn đá. Lần này có thu hoạch, trong đó chứa rất nhiều cá, từng tầng từng tầng xếp ngay ngắn, thẳng hàng. Đều là cá do câu được.

      Tuy bị mất điện nhưng vì bây giờ là mùa đông, ngăn đá vẫn giữ nhiệt độ rất thấp. Giản Dao lấy con cá to nhất, ném xuống cái thớt bệ bếp. Mặc dù chỉ có ánh sáng phát ra từ máy điện thoại và ngọn lửa bếp ga, Giản Dao gần như phải lần mò trong bóng tối nhưng vẫn có thể nấu món ăn đơn giản. Món thịt cá thát lát chần nhanh chóng được làm xong. Giản Dao để đĩa cá bàn, bắt đầu dọn dẹp kệ bếp theo thói quen. Ai ngờ dọn dẹp xong, vừa quay người, liền phát bàn ăn trống

      Gian Dao ngẩn người. ngoảnh đầu, liền bắt gặp hình bóng cao lớn màu trắng đứng ở đầu bàn, tay cầm đĩa thức ăn của .

      tiếng "cạch" vang lên, đặt đĩa cá xuống bàn.

      "Rất khó ăn." Giọng người đàn ông trầm thấp, dễ nghe. "Thịt chín quá, bỏ quá nhiều muối."

      Nỗi bực tức tích tụ trong lòng mà Giản Dao cố gắng đè nén bùng phát sau câu của người đàn ông. nghiêm mặt, đến bên người đàn ông, kéo đĩa cá về phía mình. Sau đó, rành rọt từng từ : "Tôi có mời ăn  ? "

      xong, Giản Dao ngồi xuống ghế, cầm đôi đũa, trầm mặc ăn.

      Bạc Cận Ngôn lên tiêng, cũng nhúc nhích. đứng yên tại chỗ, giống cái cây màu trắng. Bên ngoài cửa số, mưa gió ầm ầm, trong nhà càng trở nên tĩnh mịch. Ngọn lửa bếp phát tiếng động , cũng có thể nghe thấy ràng.

      Đột nhiên, người đàn ông bước về phía . Giản Dao vẫn cúi đầu, coi như tồn tại. liếc nhìn thấy vắt cái áo khoác đàn ông lên thành chiếc ghế bên cạnh.

      Giản Dao hơi ngạc nhiên nhưng vẫn lên tiếng. Lúc này, Bạc Cận Ngôn quay người, vòng qua bàn ăn tới chỗ kệ bếp. Giản Dao lặng lẽ nhìn xắn tay áo, rửa sạch hai tay dưới vòi nước. Sau đó, đứng trước cái thớt, bắt đầu thái thịt cá.

      Bạc Cận Ngôn chế biến thức ăn mà hề phát ra tiếng động. Giản Dao lờ mờ nhìn thấy xếp từng lát thịt cá ngay ngắn, đẹp đẽ vào đĩa. trầm tư vài giây rồi liên tục thả cá vào nồi, sau đó nhanh chóng vớt ra. Động tác của rất thành thạo và tao nhã. Giản Dao lại lần nữa nhìn thấy bàn tay .

      Vùa rồi, lúc Bạc Cận Ngôn đặt áo khoác xuống ghế, Giản Dao chú ý, bàn tay trắng trẻo, thon dài, gầy trơ xương như Giản Huyên mô tả.

      Cuối cùng, Bạc Cận Ngôn cũng dừng tay. cầm đĩa cá, nhìn chăm chú trong giây lát rồi quay người, đặt đĩa cá nóng hổi xuống trước mặt Giản Dao.

      "Đây mới là món cá thái lát chần."

      Giản Dao ngẩng đầu nhìn . bận rộn hổi đế làm món cá cho ăn, nhằm chứng minh xem ai nấu gỉỏi hơn sao?

      Bạc Cận Ngôn đứng rất gẩn. Giản Dao nhìn thấy gương mặt . Lần này đeo khẩu trang mà đeo cặp kính trông có vẻ phức tạp. Chiêc kính lớn che khuất nửa gương mặt, mắt kính phát ra ánh sáng màu đò mờ mờ.
      Kính nhìn ban đêm?

      Nhà có đèn pin là bởi đeo kính nhìn ban đêm?

      Sóng mũi thẳng tắp, bờ môi mỏng hơi nhếch lên, đường nét gương mặt trông rất cân đối, "nhăn nheo, chảy xệ" như Giản Huyên nhận xét.

      Gián Dao vẫn làm như để ý đến Bạc Cận Ngôn, cúi đầu ăn món cá của mình.

      Vài giây sau, thấy Bạc Cận Ngôn đứng thẳng người, chẳng lời, quay người lên cầu thang. Thân hình màu trắng cao lớn nhanh chóng biến mất vào bóng tối

      Dưới tầng chỉ còn lại mình Giản Dao.

      Sau đó, cầm chiếc áo khoác kiển đàn ông vắt ghế, trông nó quen quen. lập tức nhớ ra, đây chính là chiếc áo khoác Phó Tử Ngộ treo mắc hôm đến đây phỏng vấn. Lúc bấy giờ, còn rút điện thoại di động từ túi áo.

      ra là vậy. Giản Dao chợt nhớ đến câu của Phó Tử Ngộ. tinh cách của Bạc Cận Ngôn có phần lập dị nên chằng có lấy người bạn.

      Vì vậy, kỳ thực Bạc Cận Ngôn gặp khó khăn và trở ngại trong việc giao tiếp với người khác?

      Nghĩ đên đây, nỗi bực tức trong lòng Giản Dao tan biến. lại cầm đũa, gấp miếng cá nhất, ớ dưới cùng trong đĩa do Bạc Cận Ngôn nấu. Sau đó, sắp lại những miếng cá khác đế xóa dấu vêt.

      Thịt cá vừa vào miệng, Giản Dao sửng sốt ngay tức ,

      Giản Dao bị đánh thức bởi tiếng va đập mạnh. ngồi dậy từ sofa, ngẩng đầu quan sát, hóa ra gió lốc khiến hai cánh cửa sổ ở phía tây phòng khách đập thình thình. Ngoài trời vẫn tối đen, tiếng mưa dường như hơn chút, nhưng gió càng lúc càng mạnh, thổi ù ù giống tiếng dã thú gầm gào bên ngoài ngôi nhà.

      Giản Dao sợ cửa sổ kính bị vỡ, lập tức đứng dậy, về phía đó. Lúc đến gần cửa sổ, cầu thang xuất bóng người, Bạc Cận Ngôn từ từ xuống tầng . Có lẽ cũng nghe thấy tiếng động vừa rồi. Khuôn mặt chìm trong bóng tối nên Giản Dao nhìn , chỉ thấy đôi mắt lập lòe ánh sáng màu đỏ.

      Giản Dao để ý đến Bạc Cận Ngôn. túm cánh cửa kính, cố gắng kéo vào, đóng chốt mặc cho gió mạnh thổi vào mặt. Nhưng vừa định thò tay kéo cánh cửa còn lại, cơn gió rất mạnh ập đến, bầu trời tia chớp lóe lên sáng rực, cánh cửa kính trước mắt đập mạnh vào song sắt.

      Theo phản xạ, Giản Dao lập tức quay người, gio hay tay ôm đầu. Cổ tay trái đột nhiên bị túm chặt, cộ bị kéo sang bên. Cùng lúc đó, sau lưng vang lên tiếng "choang",  tiếp theo là tiếng kính vỡ lỏang xoảng…

      Giản Dao giật mình, lập tức quay người, cánh cửa sổ trước mặt chi còn lại viền kính vỡ sắc nhọn. Nhờ ánh chớp chói lòa Giản Dao nhìn thấy nền nhà đầy mảnh kính vỡ.

      Tình huống vừa rồi quá nguy hiểm.

      lại quay đầu, đối điện với Bạc Cận Ngôn. vẫn đeo cặp kính nhìn ban đêm cỡ lớn. Chỉ là ở khoảng cách gần, Giản Dao ngửi thấy mùi xa lạ nhàn nhạt tỏa ra từ người . Trong khi đó, cổ tay vẫn bị nắm chặt.

      "Cảm ơn." Giản Dao định thu tay về nhưng thể nhúc nhích. Ngay giây tiếp theo, Bạc Cận Ngôn cúi xuống, dang tay ôm lưng và chân , bế lên.

      Gi<sub>ễ</sub>in Dao kinh ngạc. " làm gì vậy ?"

      Bạc Cận Ngôn cúi xuống nhìn " cho rằng có thể qua đống kính vỡ mà quay về sofa trong tình trạng đeo kính  nhìn ban đêm ? Phản ứng của mấy nhanh nhạy."

      Giản Dao im lặng. Bạc Cận Ngôn sải những bước dài, về phía sofa.

      Thân hình cao lớn, ớ trong lòng , Giản Dao có cám giác người lắc lư như muốn rơi xuống. Hơn nữa, bởi áp sát người vào vòm ngực của , mùi hương nhàn nhạt cơ thể nguời đàn ông càng trở nên ràng. Giản Dao chưa từng tiếp xúc thân mật với đàn ông như vậy bao giờ, rất thoái mái. Nhưng Bạc Cận Ngôn đúng, chỉ có thể để mặc bế .

      Bạc Cận Ngôn nhanh chóng bế Giản Dao về chỗ chiếc sofa, nhệ nhàng đặt xuống. Tuy lời vừa rồi của hơi khó nghe nhưng vì cứu , cỏ bèn lên tiếng: "Cám ơn ."

      Bạc Cận Ngôn đứng thẳng người. Trong đêm tối, nhìn rỏ vẻ mặt của . trầm mặc trong giây lát rồi quay người vào bếp. Bạc Cận Ngôn ở trong bếp lát, sau đó ra ngoài.

      "Tôi tin có kết luận rồi."

      Vài giây sau, Giản Dao mới hiếu nhắc đến món cá. Nhưng ràng chỉ động đũa chút ở lớp dưới cùng. Sao nhận ra ăn món cá của ?

      Gỉản Dao tỏ ra hề bối rối, thản nhiên trả lời : "Tôi thừa nhận món cá của ngon hơn của tôi. Nhưng lời trước đó khó nghe. "

      Bạc Cận NGôn có bất cứ phản ứng nào trước lời phê bình của . chỉ khẽ : "Chúc ngủ ngon. " Lần này Giản Dao nghe ra giọng của mang ý cười nhàn nhạt. có thể khẳng định ý cười này là bởi thắng lợi của món cá.

      Bạc Cận Ngôn quay người, lên tầng hai trong nháy mắt.

      Lúc Giản Dao tỉnh dậy, trời tờ mờ sáng, biết mưa ngừng rơi từ lúc nào. đứng dậy, hít thở khí trong lành và giá lạnh của buổi sáng sớm. Căn phòng vẫn trống trải và tĩnh mịch như thường ngày, tầng vẫn có động tĩnh. Nghĩ đến chuyện xảy ra tối qua, Giản Dao có ảo giác dường như nó xảy ra rất rất lâu rồi. gắp áo khoác của Phó Tử Ngộ, đặt xuống sofa, quét dọn sạch vụn kính cỡ trong phòng khách rồi mới về nhà.

      Thời tiết giá lạnh, đường rất ít người qua lại. Đêm qua, Giản Dao mới chỉ chợp mắt được vài tiếng đồng hồ nên bây giờ người lờ đà lờ đờ. về căn hộ ở khi tập thể cảnh sát mà về nhà của mẹ và bố dượng, để bọn họ khỏi lo lắng.

      Bố dượng Giản Dao làm việc trong cơ qun nhà nước. Họ sống ở căn hộ tập thế của cơ quan. Giản Dao gọi điện về nhà, chi nhắn tin báo mình sao để cả nhà khỏi dậy sớm đón . dọc theo lối vào khu tập thể, đột nhiên nhìn thấy mấy người bảo vệ quen vội vàng về phía mình. Lúc họ qua, Giản Dao lờ mờ nghe thấy họ chuyện, giọng có vẻ sốt ruột và phẫn nộ.

      "Chắc chắn là , tên quái nhân đó."

      "Đúng, thằng đó nhất định là tên bắt cóc trẻ em."

      "Chúng ta thể chờ đợi."



      Nghe đến từ "bắt cóc", Giản Dao giật mình. liền nhớ đến vụ án mất tích mà Lý Huân Nhiên nhắc tới thời gian trước. Lúc này, mấy người bảo vệ nhảy lên chiếc xe cóc đỗ ngoài cổng, nổ máy mất.

      Giàn Dao lập tức gọi điện cho Lý Huân Nhiên. Tuy xảy ra chuyện gì nhưng cảm thấy việc này có khả năng liên quan đến vụ án mất tích. Tuy nhiên, điện thoại của Lý Huân Nhiên liên lạc được, Giản Dao nhớ mấy ngày trước hình như về vùng quê điều tra vụ án, nơi đó sóng điện thoại rất yếu. Mãi vẫn gọi được, Giản Dao đành lên tầng.

      Nghe Giản Huyên , Giản Dao mới biết, con trai của người bảo vệ mới từ quê ra thành phố chơi bị mất tích từ hổm qua, đến giờ vẫn chưa về. Chuyện cụ thể thế nào, Giản Huyên cũng .

      "Em nghe báo cánh sát rồi." Giản Huyên kễ : "Nhưng mất tích chưa đến bốn mươi tám tiếng, đồn cảnh sát lập án."

      Giản Dao gật đầu, lại gọi điện cho Lý Huân Nhiên nhưng vẫn liên lạc được. về phòng, ngủ.

      Lúc Giản Dao tinh dậy là buổi trưa. Mây đen tan biến, bầu trời trong veo, rực rỡ. ăn chút rồi cầm túi xách, định ra ngoài.

      Giản Huyên khỏi ngạc nhiên. " Hôm nay chị vẫn tới ngôi biệt thự à ? Chẳng phải buối sáng chị mới từ đó trở về hay sao ? "

      Giản Dao đáp: "Công việc của chị chỉ còn chút là hoàn thành. Hôm nay chị làm cho xong, kể từ ngày mai chị cần tới đó nữa. Cũng vừa vặn đến Tết rồi. " Ngừng vài giây, tiếp : " Tối qua chị gặp Bạc Cận Ngôn. "

      "Vậy sao? " Gián Huyẽn tỏ ra hứng thú " ' ta đáng sợ lắm phải ?"

      Giàn Dao ngẫm nghỉ, rồi chỉ thớ dài tiếng, trả lời.

      Sau khi kể với em chuyện xảy ra tối qua. Giản Dao liền ra khỏi nhà, đặt dấu chấm hết hoàn hào cho công việc kéo dài hơn hai mươi ngày qua. Quan hệ giữa và Bạc Cận Ngôn cũng chấm dứt từ đày.

      Sau đó, ngày tháng tiếp tục trôi qua trong yên bình. Kết thúc kỳ nghỉ đông, quay lại thành phổ B, thực tập ớ công ty ký hợp đồng. làm, kiếm người bạn trai rồi kết hôn, sinh con.

      Tuy nhiên, Giản Dao thể ngờ, chính là buổi trưa hôm nay, trong ngôi biệt thự sườn núi xảy ra việc chấn động, và kế từ hôm nay, cuộc sống của còn yên bình nữa. Cuộc đời mà lên kế họach từ trước dần trệch khỏi đường ray, theo hướng hoàn toàn mới và vô cùng kỳ lạ.






    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :