1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Hôn Miên - Lục Xu (Full 52 Chương Đã có eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 39:

      Sau ngày đó, gặp Giang Thiếu Thành nữa, gọi cho , mà đương nhiên cũng gọi cho , giữa hai người họ như hai người xa lạ, nghe được nhiều tin về Giang Thiếu Thành là từ Dương Hi Lạc, ban đầu Dương Hi Lạc còn với là Giang Thiếu Thành cặn bã còn có chút kiêng dè, thấy có phản ứng gì, Dương Hi Lạc chả kiêng dè gì nữa, mỗi lần có tin của , Dương Hi Lạc liền mắng, mắng lần còn chưa đủ, ngừng nguyền rủa nữa. Mà phản ứng của Thẩm Tâm Duy là “Tớ đồng ý” hoặc là “Tớ cũng cảm thấy vậy”. Mỗi lần nghe thấy Dương Hi Lạc chửi bới lung tung, đều cảm giác rất tốt.

      năm trước, người đàn ông ấy hỏi , “ hỏi nữa sao?”

      cảm giác rằng chính cũng hiểu , giây phút đó hỏi, lúc đấy lý trí của ở mức độ cao chưa từng có, biết , cho dù hỏi, cũng cho biết, mà cần gì phải lãng phí thời gian, chỉ cần lấy được điều muốn là được rồi, trai còn sống, hơn nữa Giang Thiếu Thành biết trai còn sống, vậy đủ rồi.

      Nếu như trai còn sống, vậy chỉ có thể là trai trốn tránh gì, Giang Thiếu Thành cũng là trong những tên đầu sỏ, mà Giang Thiếu Thành biết còn sống, như vậy chuyện này hề đơn giản, nhưng cho dù có phức tạp, đối với , cũng là chuyện tốt, trai còn sống, chồng của mình cũng giống như lúc trước cho rằng trở mặt thành thù với trai, bọn họ liên hiệp lại chuẩn bị làm chuyện gì, mà đó thể cho người khác biết. Nhận thức được như vậy, chuyện khác còn quan trọng nữa.

      Lúc Thẩm Tâm Duy được cầu đến nhận xác kéo vải tráng ra, phát trong lòng mình chỉ có ghê tởm, thậm chí khống chế được liền nôn ra, mà kéo hết vải ra, mặc dù cái kia chói mắt ra sao, nhưng vẫn thấy được chân, mu bàn chân của trai vết sẹo, đó là khi còn bé bọn họ ham chơi, về quê cùng leo núi trai bị thương, lúc ấy còn khâu mấy mũi, khiến bà nội rất đau lòng, mà vết sẹo đó của vẫn chưa lành lại. trai phải ham chơi mới bị thương, mà vì mới bị thương, về sau vết sẹo đó cũng biến mất, trai cười --- giữ lại cũng tốt, nhắc em phải đối xử tốt với trai em.

      còn nhớ khi lời đó cười, thoải mái còn mang phần chế nhạo. Mà thi thể đó, có vết sẹo đấy, liền biết , đó phải là trai .

      bên cạnh Giang Thiếu Thành, đó phải là trai , biết , phải vì tin, mà phải trai . Nhưng Giang Thiếu Thành cứ khăng khăng cho rằng nó là vậy, tức lên, khắc đó nghĩ ác độc, hi vọng trai mình chết, vì vậy tát , cho đến khi bắt được tay .

      Động tác trong khắc đó có chút xa lạ, nhưng cũng rất quen thuộc, hình như có nhiều lần. Trong đó có lần muốn mua thứ, muốn, cầm tay như vậy, mắt thẳng tắp nhìn , tựa như cho biết --- Nghe . Mặc dù lúc đấy nghe lời , nhưng sau khi về nhà rất tức giận cãi với , hỏi tại sao cho mua. liền cho đáp án là vật kia rất quý, hơn nữa còn có vết nứt, mua về chắc chắn hối hận, hơn nữa ở chỗ đó chỉ có cái như vậy. tức hơn, cảm thấy nên ở đó cho biết, phải sau khi về nhà mới . Mà Giang Thiếu Thành vuốt mũi than thở bày tỏ, nếu như cho biết, nhất định rằng có hỏng vẫn mua về nhà…. Về sau Thẩm Tâm Duy tự mình nghĩ…., có lẽ như vậy .

      Những chuyện nhặt kia, tất cả hội tụ vào chỗ, hoàn toàn biến thành cầm lấy tay --- Nghe .

      nhìn , rất muốn nhìn vào trong mắt , biết cảm xúc của , nhưng cho cơ hội, vẫn như cũ cho biết, trai chết rồi, cắn , giùng giằng chạy ra khỏi đó.

      Chạy rồi, mới nghĩ ra nhiều điều. Ban đầu đột nhiên Giang Thiếu Thành trở mặt, trai đột nhiên bị tai nạn xe, sau tai nạn mất tích, Giang Thiếu Thành nhanh chóng tiến vào Thịnh Quang quốc tế, trai vẫn có tin gì….. đây là tất cả, liên hệ với nhau, có vẻ giống như kế hoạch do Giang Thiếu Thành làm, nhưng đây chỉ là ngoài mặt, luôn cho rằng, trai mình phải cái loại người ngồi chờ chết, như vậy có khả năng nhất là trai và Giang Thiếu Thành có kế hoạch gì với nhau…..

      Khiến tin tưởng lần này chính là chuyện chị dâu gặp nạn, coi như bỏ qua vấn đề chị dâu hay , chỉ bằng chị dâu là vợ , chị ấy gặp chuyện may, trai cũng khoanh tay đứng nhìn, trai chưa xuất , sao có thể xác định chị gặp nguy hiểm đây? Vậy chỉ có khả năng, là có người ép trai xuất , mà đồng bọn của cũng ở bên đó, người kia cho , chị dâu có nguy hiểm gì.

      Vì vậy trai phải “chết” cũng có nguyên nhân, có người trăm phương nghìn kế buộc trai xuất , mặc dù trai qua cửa, nhưng chỉ cần chết, người đó yên tâm, vì vậy trai thể “chết”.

      Những điều này nhanh vào trong đầu , khiến toàn thân tóc gáy dựng đứng, hoảng sợ, người đầu tiên tìm là Mạnh Hạo, nhưng cái gì Mạnh Hạo cũng , nhưng liên quan, từ nét mặt của Mạnh Hạo cũng biết được tin, nếu quả trai gặp chuyện may, Mạnh Hạo thể nào bình tĩnh như thế, vậy Mạnh Hạo biết , trai chết.

      Vì vậy tìm Giang Thiếu Thành.

      chỉ muốn xác định, nghĩ có đúng hay , cần người để chứng tỏ tất cả nghĩ đều là đúng phải tự an ủi mình.

      Mà Giang Thiếu Thành cho đáp án muốn.

      Như vậy cũng hài lòng, trai chết, đồng thời có kế hoạch gì với Giang Thiếu Thành. Bọn họ vừa bắt đầu để và chị dâu ra ngoài, bọn họ tốt, như vậy cần hỏi nhiều, huống chi và chị dâu bị uất ức, nếu uất ức chịu phạt rồi, cứ tiếp tục , để cho bọn họ làm chuyện của bọn họ, nếu và chị bị thế, bọn họ chuyện lớn vì các tìm nguyên nhân hỏi mà đưa đến xảy ra vấn đề, đây mới là được bù mất, cho nên đợi.

      cũng nghĩ tới điều xấu nhất, coi như Giang Thiếu Thành lừa , liên quan, nếu quả mưu, tuyết đối thay trai báo thù, đời này, người muốn sống bằng người sợ chết, mà nếu như người thân của còn, chính là người sợ chết.

      Thời gian trôi qua, chuyện nhà họ Thẩm, trở thành nhất thời, đủ để nhắc tới, thậm chí cũng có người Thẩm Tâm Duy có lợi, bây giờ Giang Thiếu Thành điều hành công ty tốt như vậy, cổ phiếu trong tay cũng đáng tiền, buồn cười, ai nghĩ nhà họ Thẩm mất cái gì.

      ***************************************

      Thẩm Tâm Duy khóa khóa dưới, liền chạy tới gặp Dương Hi Lạc, họ hẹn ở trong tiệm trà sữa, bên ngoài là ánh nắng chói chang, tiến vào trong có điều hòa, nháy mắt khiến người ta sảng khoái. Dương Hi Lạc uống xong hai cốc sữa, vừa đọc tạp chí, vừa nhìn cửa, thấy Thẩm Tâm Duy xong, lập tức vẫy tay, ý bảo mau tới đây.

      Thẩm Tâm Duy tươi cười ngồi đối diện Dương Hi Lạc, “Sao hôm nay xa xỉ vậy, tiền lời từ tiểu thuyết tệ à?”

      Nhắc tới điều này chính là thương tổn, Dương Hi Lạc đau khổ bày tỏ, mỗi ngày ăn được nửa quả dưa hấu cơm, ăn cơm có cách nào ăn dưa hấu, ăn dưa hấu thể ăn cơm, đắt ơi là đắt, có tiền, “ cần phải châm chọc tớ.”
      Thẩm Tâm Duy cầm cốc trà sữa lên uống, “ , gọi tớ ra ngoài làm gì?”

      “Tớ lấy chồng cậu làm hình mẫu, viết tiểu thuyết, yên tâm , ta là nhân vật phản diện, đến lúc đó để cho vợ con ta , đơn tới già, cho cậu hết giận.”

      Miệng trà sữa của Thẩm Tâm Duy suýt phun ra ngoài, khiến người bên cạnh nhìn, “Dương Hi Lạc, cậu định làm điều này nên cho tớ hả?”

      “Có phải thấy rất vui đúng ?”

      Thẩm Tâm Duy im lặng, nhưng thấy gương mặt mong đợi của Dương Hi Lạc, vì vậy nghĩ đằng làm nẻo, “Ừ…..”

      Chỉ là hoài nghi, từ đến lớn Dương Hi Lạc có đắc tội qua người của hay , tất cả đều ghi vào trong tiểu thuyết chà đạp tới cùng, thể trút giận ngoài đời, nhưng có thể làm qua tiểu thuyết.

      Nhưng Thẩm Tâm Duy thông minh hỏi, tránh mình ngày nào đó cũng biến thành nữ phụ ác độc trong truyện.

      Dương Hi Lạc ngại ngần gì, để tờ báo trước mặt , “Thẩm Tâm Duy, xem bây giờ chồng cậu hạnh phúc dường nào, mỹ nhân trong ngực…. chậc chậc.”

      Thẩm Tâm Duy đỡ trán, “Cậu định làm gì?”

      “Chồng cậu hạnh phúc thế, sao cậu thể hạnh phúc? Nếu tớ giới thiệu cho cậu người nhé?”

      “Thôi , chờ cậu gả cho người khác rồi hẵng ….”

      Vì vậy Dương Hi Lạc buồn bực nữa, nhưng từ bỏ ý định, dùng sức khuyên can Thẩm Tâm Duy nhanh tìm người đàn ông , nếu già rồi chả có ai. Thẩm Tâm Duy im lặng, nhưng cũng thấy tờ báo, chính xác là Giang Thiếu Thành cùng Lương Nguyệt Lăng, chỉ khoa trương như Dương Hi Lạc hình dung, chỉ là đôi đứng chung, khiến người ta suy nghĩ khác , chính là loại cảm giác cặp đôi.

      *******************************

      Lương Nguyệt Lăng có chút sầu não, luôn là người có lý trí, thích oán trách, chính vì thế mà đau đầu, chỉ biết.

      Đa số thời điểm Lương Huy đối với em này tệ lắm, điều kiện tiên quyết là chuyện ghét, “Có tâm gì à?”

      Hôm nay Lương Nguyệt Lăng cùng với Giang Thiếu Thành tiệc rượu, hôm nay bộ dạng của Lương Nguyệt Lăng, chắc chắn có liên quan tới Giang Thiếu Thành.

      , hình như và Giang Thiếu Thành rất thân.” Lương Nguyệt Lăng ra nghi ngờ của mình.

      “Ừ, giữa 2 bọn có hợp tác.”

      “Tại sao em biết?”

      “Chuyện của đàn ông, phụ nữ biết nhiều làm gì?” Lương Huy lơ đễnh, “Huống chi chuyện này phải rất tốt với em sao, và cậu ta hợp tác, liên quan tới em, em chính là hoàn hảo cần bối cảnh nhà họ Lương làm dựa.”

      Lương Nguyệt Lăng xấu hổ vì câu phía sau kia của , muốn làm như vậy, nhưng mình nghĩ thế mà ra ngoài với người khác, là hai việc khác nhau.

      , suy nghĩ cái gì?” Lương Huy cũng bỏ qua chút đa cảm trong mắt em mình.

      “Em chỉ thấy mê man, liên quan tới người khác.”

      “Hả?”

      “Chuyện giữa Giang Thiếu Thành và Thẩm Tâm Duy, bọn họ chưa gặp nhau, cả hai liên lạc gì, đương nhiên là chuyện tốt với em. Nhưng lúc bọn họ như thế, em bắt đầu hoài nghi, Giang Thiếu Thành chính là người đàn ông vô tình như thế?”

      “Làm sao em biết bọn họ liên lạc.”

      “Em xem trong điện thoại của ấy, phải điện thoại, mà ra ngoài xem, liên lạc gần đây nhất là năm trước…. em ra cảm giác gì, vốn nên vui vẻ, nhưng ấy vô tình thế, khiến em có chút khó chịu.

      “Cần gì nghĩ nhiều như vậy, chỉ cần ta đối với em có tình ý là được.”

      Lương Nguyệt Lăng suy nghĩ chút, cũng đúng, chẳng lẽ hi vọng Giang Thiếu Thành vẫn có quan hệ với Thẩm Tâm Duy sao, “, rốt cuộc giữa và Giang Thiếu Thành có hợp tác gì?”

      em chớ can dự vào, đừng quan tâm tới.”

      Lương Nguyệt Lăng cứng lại, biết trai vui vẻ, vì vậy thêm gì.

      đối với , nhiều tình cảm lắm, nếu hỏi sao lại xem lịch sử cuộc gọi của Giang Thiếu Thành.
      Hà Hoàng, bornthisway011091Tôm Thỏ thích bài này.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 40:

      Lương Nguyệt Lăng kiểm tra ghi chép các cuộc gọi trong điện thoại Giang Thiếu Thành, vì 2 nguyên nhân, cảm giác Giang Thiếu Thành với trai có gì lạ, hình như làm chuyện gì biết, trai vốn rất cố chấp, thể yên tâm nổi, dù biết Giang Thiếu Thành phải người dễ kích động, hai là thái độ của Giang Thiếu Thành đối với , cảm giác thái độ của hơi kì, cái gì cũng theo , hành động này ở chỗ nào cũng đủ để rằng đối tốt với , nhưng vẫn cảm thấy tình cảm sâu đậm trong mắt , tựa như mà ly hôn với vợ. cũng biết có phải do mình suy nghĩ nhiều hay , tóm lại, từ lúc bắt đầu hốt hoảng sau đó nghi ngờ và bây giờ lo lắng.

      Giang Thiếu Thành là người có mục đích rất mạnh, thậm chí còn có ảo giác, Giang Thiếu Thành làm như vậy, có mục đích gì hay ? Mà chính , đương nhiên thể nào cho Giang Thiếu Thành nhiều lợi ích, người có thể cho Giang Thiếu Thành lợi ích chính là Lương Huy, huống chi Giang Thiếu Thành rất thân với Lương Huy. Mà mặt của như vậy, liền mặt xóa bỏ suy nghĩ của mình, hiểu trai , tin tưởng người khác rất ít, vì vậy trai rất ít khi gặp thất bại hay phản bội.Mà xem ghi chép các cuộc gọi của Giang Thiếu Thành, cũng tra được điểm gì khác thường.
      Hy vọng là mình suy nghĩ nhiều, tự với mình thế.

      ****************************

      Sau khi qua chuyện của Thẩm Diệc Đình, Giang Thiếu Thành nhanh chóng tiến vào chiếm giữ Thịnh Quang quốc tế, bây giờ nhân viên trong đó cũng biết vị này chính là sếp lớn nhất, dù sao Thẩm Diệc Đình gặp chuyện may, bây giờ cũng chỉ có mình Giang thiếu điều hành được, ngay cả em Thẩm Diệc Đình cũng tới quấy rối, những nhân viên này càng an tâm hơn, chỉ cần công ty loạn, công việc của bọn họ ổn định, đây là kết quả họ muốn nhất. Khi Thẩm Diệc Đình nắm toàn bộ Thịnh Quang quốc tế trong tay, liền cùng với Lương Huy bắt tay vào việc sắp xếp người làm, đối với chuyện này, Lương Huy có vẻ bình thản hơn Thẩm Diệc Đình.

      Lương Huy trực tiếp đưa cho Giang Thiếu Thành danh sách, Giang Thiếu Thành nhìn xuống danh sách đó, che giấu được vẻ kinh ngạc, “ ra ở đây lâu như vậy bắt đầu hao phí hết tâm tư rồi.”

      Những người danh sách đó, sớm an bài vào Thịnh Quang quốc tế, trước đây rất lâu, Giang Thiếu Thành còn chưa tiến vào Thịnh Quang quốc tế, mà Thẩm Diệc Đình còn chưa rời . Giang Thiếu Thành ở trong bóng tội cũng chỉ khâm phục Lương Huy, quả nhiên biết trước, thấy trước, nhìn xa,người biết lo xa, làm việc cũng vì ý muốn nhất thời. Mặc dù Giang Thiếu Thành biết danh sách này, đa số đều là người của Lương Huy, bây giờ nhìn lại, cũng biết còn sót lại vài người. Người quả nhiên là sinh vật khó hiểu nhất, trung thành và tận tâm cùng phản bội cho tới giờ phải là lần xong chuyện, nhưng kì lạ ngay cả Thẩm Diệc Đình cũng phát ra mấy người đó khác thường, vì vậy Giang Thiếu Thành cũng điều tra được liền trở thành về tình có thể tha thứ được.

      Lương Huy và Giang Thiếu Thành là người cùng thuyền, sau khi Giang Thiếu Thành sát hại Thẩm Diệc Đình xong, Lương Huy liền hợp tác với tốt, đối với loại người kiên quyết có năng lực lại có can đảm, Lương Huy rất thích, bọn họ bây giờ là đối tác, cũng che giấu gì, “Tôi luôn muốn Thịnh Quang quốc tế làm nơi sản sinh, chia làm hai bộ phận sáng tối, sáng đương nhiên là tuân theo lương tâm kinh doanh pháp luật, về phần ám, lòng dạ chúng ta biết là được rồi, như vậy còn có thể mượn phần sáng che giấu, ai có thể biết công ty Thịnh Quang quốc tế lớn như vậy, sau lưng lại sản xuất những thứ đó?”

      Giang Thiếu Thành tự nhiên biết Lương Huy những thứ đó chỉ cái gì, các loại ma túy tính, còn có các loại thuốc khiến người ta phấn kích, cùng với loại gây ảo giác, Lương Huy này chuyên mấy đồ này nhiều năm rồi, sớm có nhiều đường dây bán, hằng năm thu rất nhiều, biến nhà họ Lương từ công ty danh tiếng phát triển thành xí nghiệp lớn người ta thể chú ý như hôm nay.

      Giang Thiếu Thành cười, “Coi như về sau xảy ra chuyện gì, cũng có thể đẩy toàn bộ lên Thịnh Quang quốc tế, liên quan gì tới .”

      Lương Huy vỗ tay, chính là vậy.

      Nhưng Giang Thiếu Thành cau mày, “Ở dưới mắt Thẩm Diệc Đình làm những việc này, cũng sợ lật thuyền trong mương.”

      “Chính là muốn làm dưới mắt cậu ta, như vậy mới thấy thành công.” Lương Huy cười ha ha, thời điểm lập kế hoạch, có nhiều lý do để chuyển hướng chú ý, biết , có người bên cảnh sát theo dõi mình, khiến tất cả chú ý lên Thẩm Diệc Đình, chỉ bỏ nghi ngờ về mình, mà hại được cả Thẩm Diệc Đình, cộng thêm chính lén lút thu mua cổ phần, cùng với việc mua chuộc người ở Thịnh Quang quốc tế, đến lúc đó chắc có được vật mình muốn, chỉ là ngờ Thẩm Diệc Đình từ từ phát ra, hơn nữa còn dám thầm sắp xếp, may mà mâu thuẫn giữa Thẩm Diệc Đình và Giang Thiếu Thành khá nặng nề, đúng là phiền toái lớn.

      “Vì sao cố tình lựa chọn Thịnh Quang quốc tế?” Giang Thiếu Thành lắc đầu cái, lựa chọn công ty khác dễ dàng hơn chút.

      “Chớ giả vờ, cậu lại biết?”

      Giang Thiếu Thành câu môi dưới, gì.

      Bắt đầu từ ngày đó, Giang Thiếu Thành chính thức hợp tác với Lương Huy, tất cả nghe theo sắp xếp của Lương Huy, lấy Thịnh Quang quốc tế ra làm nơi sản xuất, mà Lương Huy tìm người lấy nguyên vật liệu hàng thảo dược hiếm, cộng thêm nhà họ Lương nhà họ Giang và nhà họ Thẩm, mở ra đường dây bán mới, chút thuốc, bắt đầu vận chuyển ra nước ngoài……

      *******************************

      Giang Thiếu Thành với Thẩm Diệc Đình trở thành bạn, gia thế cũng như nhau, đời bố cũng quan hệ mật thiết, coi như quan hệ của bọn họ tốt, họ cũng số lý do để sống hòa bình, hơn nữa bọn họ trở thành bạn học, đương nhiên dễ thành bạn, giá trị như nhau, vì vậy tình bạn vẫn kéo dài tới giờ. Mà Thẩm Diệc Đình ở đại học, người bạn tốt chân chính phải là Lương Huy, sai, Thẩm Diệc Đình và Lương Huy là đôi bạn đúng nghĩa, trong trường đại học bọn họ thường đảm nhiệm các chức vụ tổ chức buổi giao lưu, thậm chí hai người liên tục thiết kế các buổi kịch ở trường, lần diễn đều đông người tới ủng hộ.

      Giang Thiếu Thành thích những thứ đó, đa số thời điểm đều làm khán giả.

      Cho đến khi bọn họ có em khóa dưới Đường Tâm Vũ, hình như tất cả trở nên khác biệt, đó là nữ sinh có vẻ ngoài hiền lành dịu dàng, giống như bông hoa Bách hợp nở rộ trong gió, có thể khiến người ta vì mà che gió che mưa, Đường Tâm Vũ cũng bướng bỉnh, đây là phần hấp dẫn người khác nhất, vì vậy dễ khiến nam sinh cúi đầu dễ như trở bàn tay.

      Giang Thiếu Thành có cơ hội thấy những cuộc tranh cãi tình cảm, chỉ vì xuất ngoại.

      Thẩm Diệc Đình, Đường Tâm Vũ với Lương Huy ở trong cuộc tình tay ba, quả rất tuyệt vời. Đường Tâm Vũ sinh trong vùng núi, đúng nghĩa nông thôn, cách xa thành thị, thậm chí cách xa chợ, mưa đồ phải qua nhiều ngọn núi, ở nơi nào, học để đổi đời trở thành niềm tin vững chắc nhưng cũng khá nặng nề, còn là câu chuyện cười khinh miệt. Đường Tâm Vũ, là người ghi nhớ những điều này, cố gắng học tập, ra khỏi núi lớn, mà nhiều năm trước bố con bỏ nhà , người nuôi dưỡng Đường Tâm Vũ trừ người mẹ thương con tận tâm tận lực của , còn có chị.

      Đường Tâm Nhu có thành tích xuất sắc, nhưng lại bỏ qua học tập, sớm ra ngoài làm, chỉ vì trong nhà chịu trách nhiệm làm học sinh lớn, trong nhà chỉ có bốn bức tường, đồng thời, còn phải vay tiền khắp nơi, những ngày sau đó rất nghèo khó, Đường Tâm Nhu dứt khoát chọn từ bỏ việc học, ra ngoài làm, hơn nữa cố gắng dạy dỗ em của mình, hi vọng sau này em hoàn thành tâm nguyện mình chưa làm được.

      Đường Tâm Vũ chứng tỏ phụ kì vọng của chị, cho tới giờ là học sinh có thành tích tốt, nghe lời hiểu chuyện khéo léo, đại học, Đường Tâm Vũ tỏa sáng rực rỡ. Lương Huy mến mộ Đường Tâm Vũ, nhưng người trong lòng lại là Thẩm Diệc Đình, vì thế Thẩm Diệc Đình và hẹn họ với nhau, Lương Huy dính trận mưa lớn, lựa chọn chấp nhận thực tế, chúc phúc cặp đôi này.

      Thẩm Diệc Đình đối với Đường Tâm Vũ rất tốt, dù sao đây cũng là mối tình đầu của , Đường Tâm Vũ xinh đẹp mỹ lệ hiểu chuyện khéo léo, tất cả đều đủ để khiến Thẩm Diệc Đình động lòng, hai người ở chung với nhau, chưa từng có cãi vã.

      Nhưng Lương Huy đối với Đường Tâm Vũ, như phê thuốc nặng, ràng biết là bạn Thẩm Diệc Đình, vẫn nhịn được liếc nhìn , nhiều khi ở cùng với , chú ý lắm, nhưng vẫn cảm thấy rất hạnh phúc.

      Thời gian vui vẻ rất ngắn ngủi, bọn họ phải tốt nghiệp.

      Bốn năm đại học của Lương Huy có bạn , ngày tốt nghiệp, Lương Huy với Thẩm Diệc Đình, “Cậu nhất định phải đối tốt với ấy, nếu tôi bỏ qua cho cậu đâu, biết ?”

      Thẩm Diệc Đình gật đầu, “Yên tâm, vì cho cậu bất kì cơ hội nào, tôi đối xử tốt với ấy.”

      Có lẽ Thẩm Diệc Đình cũng ngờ, mình phụ lại câu đó, cũng lựa chọn phản bội người con mình .Thẩm Diệc Đình tiến vào công ty, vậy mà đến bao lâu, chính là nơi u tối nhất trong cuộc đời , bố gặp chuyện may, mẹ bị bệnh, gánh nặng công ty gánh lên vai , nghiệp vụ công ty chưa quen, rất nhiều nguyên lão trong công ty còn trẻ, nội bộ công ty cũng ủng hộ nhận chức, bước tiếp bước của là tiếp nối gian nan, thêm họa là dì của còn đứng về phía .

      Thẩm Diệc Đình cảm thấy xấu hổ chưa từng có, mẹ ngây ngô dại dột, em lại còn , hoàn toàn biết có lẽ nhà họ Thẩm trong khắc gần như tan rã, cho dù thông minh, cũng thể thay đổi tình hình ngay, những nhà đầu tư lớn coi trọng , rối rít đòi rút tiền, người cầm cổ phiếu trong tay cũng bắt đầu bán tháo, mỗi ngày đống việc lớn chờ xử lý. Thẩm Diệc Đình lần đầu tiên phát ra, mình quá mệt, mà về đến nhà, là trụ cột, bảo vệ mẹ và em mình.

      liên hiệp với những người khác, đối phó với .

      Đơn giản, bởi vì chị bạn của Đường Tâm Nhu trở thành người tình của chồng ấy.

      Dì tức nhịn nổi, cho Thẩm Diệc Đình, nếu chọn muốn mỹ nhân, vậy buông tha Thịnh Quang quốc tế. Mà dì đối phó với chồng mình, càng quả quyết, tài sản trong nhà, đừng hi vọng có được phần, cho tiện nhân đó cơ hội, nếu như phải con bọn họ muốn bố mẹ ly hôn, dì muốn chỉnh đôi nam nữ này chết rồi.
      Thẩm Diệc Đình chưa bao giờ nghĩ tới, cuộc đời gặp phải lựa chọn như thế.

      Đường Tâm Vũ đứng trước mặt , “Đúng, chị em trong mắt mọi người là xấu, phá hư gia đình người khác, là tiểu tam , nhưng chị ấy là chị em, đúng, hành động của chị ấy bẩn thỉu vô cùng, nhưng chị ấy làm vậy để em ra khỏi núi. Mọi người đều em kiên cường, khen em khéo léo hiểu chuyện, nhưng tất cả đều do chị em hi sinh hạnh phúc mà có được…..”

      Tất cả mọi người có thể chấp nhận được loại đó, nhưng thể, chị làm những việc này, tất cả để cho được cuộc sống tốt. Thậm chí những người ăn no mặc ấm kia, có thể cao nhìn xuống mắng to người khác vì hành động này, nhưng họ phải sống như bọn
      mới hiểu, ngừng , phải qua từng ngọn núi, chân phồng rộp, cũng có cách nào tới được mức những người này có, nguyện vọng của và chị rất đơn giản, kiếm tiền, đưa mẹ từ trong núi ra. Bọn họ bao giờ cảm nhận chỉ có vài đồng tiền ăn tiền nước chưa, cái cảm giác biết đồ ăn vặt là gì chưa, biết mỗi ngày ở trong núi đốt than đào thảo dược bán thế nào ? Bọn họ biết, chỉ biết chỉ trích, cử chỉ của bọn họ buồn nôn…

      Bọn họ hiểu, đời này, có người vừa sinh ra phải nghèo khó thế, người khác sinh ra có đồ, bọn họ phải phí công tranh giành, cách nào lấy được.

      Người khác có thể chỉ trích Đường Tâm Nhu, nhưng Đường Tâm Vũ thể.

      “Tâm Vũ, chúng ta chia tay !” Thẩm Diệc Đình đành phải câu như vậy.

      Gân xanh tay nổi lên rệt, nhưng vẫn đầy đủ câu kia. Làm thế nào, cuộc sống có thời khắc gian nan, muốn sống với đầu bạc răng long, muốn cưng chiều , , nhưng người vứt bỏ .

      “Thẩm Diệc Đình, cũng như vậy với em sao?” Đường Tâm Vũ khóc, nước mắt rơi như mưa.

      Thẩm Diệc Đình xoay người rời , thậm chí dám nhìn cái.

      cho rằng, bọn họ có thể ở chung với nhau mãi mãi, chưa bao giờ nghĩ cuộc sống có chút biến cố có thể đánh bại bọn họ.

      Khiến Thẩm Diệc Đình ngờ, Đường Tâm Nhu tự mình tới tìm . Đường Tâm Nhu rất gầy, rất gầy, nhưng cũng rất đẹp, trời sinh có vẻ dịu dàng, khiến người ta muốn che chở cho , để bớt u sầu trong mắt .

      “Tôi tới tìm cậu, bởi vì em tôi, tôi là người phụ nữ xấu xa, nhưng em tôi phải… cậu phải biết rằng, cho tới bây giờ, em ấy vẫn giữ mình trong sạch, nó rất thiện lương, nó giống tôi, cậu cần vì tôi mà chia tay với nó…”

      Đường Tâm Nhu nghĩ đến em khóc, lòng như dao cắt, em chính là hi vọng của , đền bù lại những thiếu sót của mình. từng muốn được như em , làm thiện lương tốt đẹp thuần khiết, nhưng làm được, bẩn thỉu, nhưng em trong sáng, như dòng nước tinh khiết nguyên thủy nhất, em nên đau buồn, em ấy nên được hạnh phúc vui vẻ, tồn tại của , thể khiến em có điều gì xấu, thể.

      “Tôi biết.” Thẩm Diệc Đình nhắm mắt lại, nhìn người phụ nữ ngồi đối diện, cũng được.

      Cũng biết, nhưng làm thế nào được?

      có đủ khả năng vì người phụ nữ quan tâm tới mẹ và em nữa, là trụ cột trong nhà, vì mẹ và em mình mà che gió che mưa. “Tôi xứng với Tâm Vũ, ấy xứng với người tốt hơn.”

      Đúng, xứng, người đàn ông chân chính, chủ động từ bỏ như thế.

      Đường Tâm Nhu khóc, khóc ra tiếng, nước mắt ngừng chảy.

      Đường Tâm Nhu chết trước mặt dì của Thẩm Diệc Đình, với người phụ nữ đấy: “Có phải chỉ có tôi chết, mới hả giận , tôi cầu xin . Bỏ qua cho em tôi, sau khi tôi chết, xin hãy thành toàn cho em ấy…”

      Đường Tâm Nhu ở trước mặt người phụ nữ kia, uống thuốc độc, chết tại chỗ.

      có ai biết, con cái người đàn ông Đường Tâm Nhu , vào ngày trước, tìm được , : “ người phụ nữ độc ác, tại sao lại phá hư giám đốc của chúng tôi, đồ đàn bà xấu xa, chết tử tế được…”

      Mà Đường Tâm Nhu, nhìn thấy, người đàn ông , đối mặt với lời đó của con cái mình, trong mắt có hối hận.

      Giây phút đó Đường Tâm Nhu biết, người đàn ông này với lời ngon tiếng ngọt, cuối cùng thành quá khứ, mà có thể làm, bảo vệ hạnh phúc của em mình.

      chết rồi, chỉ mong người phụ nữ kia tức giận, đừng làm khó em và Thẩm Diệc Đình nữa, để Thẩm Diệc Đình cho em hạnh phúc.

      Nhưng Đường Tâm Nhu biết, khi lòng phụ nữ cứng, thế nào cũng mềm được. Chị họ Thẩm Diệc Đình thay đổi gì, mà lúc Thẩm Diệc Đình ra quyết định đấy, chắc chắn nối lại với Đường Tâm Vũ.

      Lúc Đường Tâm Vũ biết chị mình chết , ôm chị khóc lớn, là hại chết chị mình, nếu như phải là , chị chết, tất cả đều là vì .

      Đường Tâm Vũ rất khổ sở, vô cùng khổ, uống say, mà Lương Huy ở bên cạnh , nắm áo Lương Huy. “Em hận ấy…”

      hận, hận người đàn ông ấy vứt bỏ, hận người đàn ông ấy hại chết chị .

      “Em muốn giết ấy.” Đường Tâm Vũ vừa khóc vừa cười.

      Lương Huy vẫn cùng với Đường Tâm Vũ, chăm sóc , an ủi .

      Cho đến ngày, Lương Huy mua thức ăn cho , lúc trở về, Đường Tâm Vũ nhảy lầu, chết trước mặt .

      Đồ trong tay rơi xuống, trong đầu nhớ duy nhất lời của – em hận ấy, em muốn giết ấy…

      xuống tay được, thà tự sát, cũng sống với áy náy cả đời, với nỗi hận người đàn ông đó cả đời…

      làm được, nhưng Lương Huy nguyện vì mà làm.
      Last edited by a moderator: 29/1/15
      bornthisway011091Tôm Thỏ thích bài này.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 41:

      Lương Huy công tác về, mới xuống máy bay thấy Giang Thiếu Thành gọi đến, hơn nữa nghe giọng của Giang Thiếu Thành, hình như xảy ra chuyện lớn, cau mày lại, sau đó nhanh bảo tài xế đưa đến nơi hẹn. Kéo vali, cứ lúc nào và Giang Thiếu Thành bàn chuyện, đều là ở đây, sớm quen thuộc với nơi này.

      Lương Huy để ý chút nào vào, lo lắng Giang Thiếu Thành với mình cái gì, có chuyện gì lớn làm khó được , tự tin như thế. Nhưng Giang Thiếu Thành nhìn Lương Huy đẩy cửa tiến vào, sắc mặt cực kì khó coi, ánh mắt lên người Lương Huy, giống như trong trời đông từ tủ lạnh truyền ra khí lạnh. Bộ dạng của Giang Thiếu Thành, chẳng những khiến Lương Huy khẩn trương, ngược lại khiến Lương Huy cảm thấy buồn cười, đáng để đùa, Giang Thiếu Thành thế mà cũng lộ ra cảm xúc vậy.

      “Cãi nhau với em tôi sao?” Lương Huy cười, lúc này mới tới ngồi đối diện Giang Thiếu Thành, lúc trước thấy em xem tạp chí, đó giới thiệu những chiếc nhất chỉ có thế giới, từng chiếc đều được dành riêng, tượng trưng cho đời kiếp, lúc đó hiểu , em mình muốn kết hôn rồi, cũng biết có phải chuyện này hay mà khiến Giang Thiếu Thành vui, đàn ông độc thân quá lâu, ngược lại muốn kết hôn, dù sao kết hôn phải gánh chịu nhiều trách nhiệm hơn.

      Giang Thiếu Thành nhấp môi dưới, “ cảm thấy tôi vì chuyện này mà tìm sao?” Qủa thực là giọng điệu tin nổi ra những lời này, đừng tới việc cãi nhau với Lương Nguyệt Lăng, coi như muốn cãi , với tính của Lương Nguyệt Lăng mà , đứng dậy ầm ĩ, lúc bọn họ có tranh chấp sang chuyện khác, hoặc là dứt khoát trầm mặc luôn, tuyệt đối cãi với .
      Xem ra Lương Huy cũng thể hiểu hết em .

      “Thế vì cái gì?” Lương Huy hiểu.

      “Hình như có người điều tra tôi….” Giang Thiếu Thành tạm ngừng.

      Lương Huy sửng sốt chút, “Vì cái này sao?” Lương Huy cười cười, ngón giữa với ngón cãi vỗ tay phát ra tiếng, “Đây chỉ là chuyện mà thôi.”

      “Chuyện ? Kế hoạch giữa hai chúng ta bắt đầu thực , khi bị điều tra có hậu quả gì, chẳng lẽ biết sao?” Giang Thiếu Thành khôi phục vẻ mặt vừa rồi, hơn nữa bất mãn với thái độ của Lương Huy, “ cảm thấy chuyện này liên quan gì tới sao?”

      Lương Huy lắc đầu cái, biết tức giận , dám quan tâm, “Yên tâm , có người tiếp tục điều tra nữa đâu.”

      “Yên tâm? tôi yên tâm thế nào được?” Giang Thiếu Thành còn chưa thỏa mãn.

      “Thôi , chẳng lẽ cậu xảy ra chuyện có lợi với tôi sao? Cậu phát cắn khiến tôi xuất , phải tôi cũng gong sao? Chúng ta là người cùng thuyền, tôi ra cậu với quan tâm, nhưng cậu cũng phải tin tôi, phải sao? Bên cảnh sát, hàng năm cũng điều tra mấy lần, những mỗi lần đều có gì mà biến mất, cái này phải lo lắng gì.” Lương Huy hừ lạnh tiếng, đám cảnh sát giá áo túi cơm kia, muốn tra mình,còn non lắm, trước vô số người muốn điều tra , kết quả sao? Chết oan chết uổng, thậm chí có thi thể còn chưa tìm thấy.

      Giang Thiếu Thành trầm mặc nhìn Lương Huy, hình như có điều suy nghĩ.

      Lương Huy cũng nhìn , thấy Giang Thiếu Thành nhíu mày biết Giang Thiếu Thành nghĩ sao mình lại như vậy, lúc này mới lên tiếng, “Chính là ý cậu nghĩ.” Lương Huy kéo khóe miệng, cũng tiếp, biết Giang Thiếu Thành hiểu được mình có ý gì.

      Lúc này Giang Thiếu Thành mới lấy rượu rót vào trong chén, Lương Huy sợ hãi như thế, ý kia rất , sau lưng Lương Huy có người, hơn nữa địa vị của người đó rất phi thường, đồng thời có thể giữ được bọn họ, còn có thể khiến những người điều tra kia biến mất. Cũng đúng, Lương Huy bình an vô nhiều năm như thế, nếu như có người đứng sau lưng, làm sao có thể tới hôm nay.

      Giang Thiếu Thành đưa ly rượu cho Lương Huy, nhận lấy, chạm cốc. Lương Huy rất thích điểm này của Giang Thiếu Thành, biết cái gì nên hỏi, cái gì nên, cũng biết trầm mặc tức thời, như vậy có thể hợp tác tốt hơn. Coi như bây giờ Lương Huy hợp tác với Giang Thiếu Thành, cùng chung lợi ích, nhưng chuẩn bị để người sau lưng lộ ra ngoài, Giang Thiếu Thành cũng hiểu được điểm này.

      Bọn họ xong, mới rời .

      ***********************

      Thời gian vẫn còn sớm, Giang Thiếu Thành lái xe đến Cẩm Thành, lúc này còn chưa tan việc, dừng xe ở công ty lúc, nhưng cũng xuống, mà là đốt điếu, rất ít khi hút thuốc, nhưng giờ phút này lại rất muốn. hút đến điếu thứ 3 tới giờ tan sở, Lương Nguyệt Lăng vội vã tới, thực tế là lúc thấy xe tăng tốc độ của mình.

      “Có phải chờ lâu rồi phải ?” Lương Nguyệt Lăng có chút ngượng ngùng, mở cửa xe lên, ngửi thấy mùi thuốc lá, rất ít khi hút, hôm sao lại vậy. “Có chuyện gì xảy ra sao?”

      Giang Thiếu Thành trả lời, lái xe luôn. Nhưng bộ dạng như vậy, càng khiến Lương Nguyệt Lăng bận tâm, “Có phải công việc xảy ra vấn đề gì đúng ?”

      “Bây giờ tan làm rồi, giờ thảo luận chuyện công việc có liên quan sao?” cau mày, sau hồi mới cười, ý bảo có vấn đề gì, đừng lo lắng.

      Coi như làm vậy, cũng hỏi tiếp, câu kia bất kể cố ý hay vô ý, cũng tỏ ra là muốn tiếp tục nguyên nhân vì sao mất hứng, như vậy, làm sao có thể nhắc lại. biết người phụ nữ phải làm gì, mọi việc có chừng có mực, nên hỏi cũng đừng hỏi, thể cứ hiếu kì, thể có ánh mắt.

      Bọn họ cũng ăn cơm, theo lẽ thường là nhà hàng sang trọng, cảnh vật hợp lòng người, phục vụ chu đáo, mà hương vị món ăn tuyệt vời, bọn họ chỉ thích đồ ăn Trung quốc, nhất trí thích điểm này, hơn nữa cũng xoi mói thức ăn quá, chỉ cần đến mức nuốt nổi, bình thường tỏ vẻ bất mãn.

      Chỉ là lúc ăn, đột nhiên Lương Nguyệt Lăng nở nụ cười, khiến ánh mắt Giang Thiếu Thành có phần kinh ngạc.

      “Đột nhiên nghĩ tới dáng vẻ dừng xe ở dưới công ty.” nở nụ cười, giải thích, “ ràng là công ty của mình, lại làm như…. Chính là cảm giác ra lời.”

      Chính là công ty của , nhưng lại từ nơi khác tới đón ăn, còn đợi tới giờ tan việc do chính quy định ra, nghĩ chút, khiến người ta được lời nào.

      “Phần hài hước của em, càng ngày càng thấp rồi.”

      phải, tin nghĩ chút xem?”

      Giang Thiếu Thành lắc đầu cái, muốn nghĩ chuyện nhàm chán như thế.
      bữa cơm vẫn như cũ, bình thản mà tốt đẹp, chỉ là có phần khác so với trước kia, trước bọn họ ăn xong, chắc chắn đưa về nhà, nhưng hôm nay lại chủ động hỏi , có muốn tới chỗ này , đưa .

      Đề nghị này của khiến thấy kì lạ. cho rằng, hôm nay tâm tình tốt lắm, theo tình hình như thế mà , đưa về rồi xử lý chuyện cảm thấy khó giải quyết, nhưng hôm nay làm thế, ngược lại muốn cùng, đây vì cái gì?

      đoán được, vì vậy đồng ý với đề nghị của .

      Bọn họ cùng , thời điểm này, rất nhiều người, người già và các cặp đôi dạo, các đôi nắm tay thân mật, người nhà chồng ôm con, vợ chồng vừa vừa chuyện. Thành phố này, khắp nơi đều có cảnh ôn hòa thế này, khiến người ta nhìn cảm thấy ấm áp.

      Đường dành riêng cho người bộ, có rất nhiều người, giống như là ăn tết, dù mỗi ngày đều thế.

      Lương Nguyệt Lăng có chút cảm động, biết thích dạo phố, càng thích tới chỗ nhiều người. Vì vậy về phía ít người, định mua đồ, nhưng muốn cùng xem nhiều chút.

      Trái với người cửa hàng tương đối ít, toàn hàng bán trang sức, nghĩ tới chiếc nhẫn tạp chí, kìm được tới, mà Giang Thiếu Thành sau .

      Từng hàng nhẫn, rất đẹp, đột nhiên cảm thấy, chiếc nhẫn mình nhìn trúng với những chiếc nhẫn này cũng khác lắm, có thể nghĩ tới đều là hạnh phúc, trong lòng cảm thấy cảm động, nếu như mua nhẫn cho , do dự chút nào mà gật đầu, bất kể chiếc nhẫn ra sao hay giá tiền thế nào…..

      Giang Thiếu Thành đứng bên cạnh , liếc mắt nhìn, “Những chiếc nhẫn này xứng với em.”

      Lương Nguyệt Lăng hơi sững sờ, nhưng vui sướng vì câu “tán dương” này của , đối với , mặc dù chiếc nhẫn đắt,diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn nhưng giây phút cảm xúc khó cóđược, chẳng lẽ chưa từng phát ra, mình rất muốn chiếc nhẫn sao?

      có chút thất vọng ra được, nhưng biểu ra, “ xem, khiến người bán hàng lúng túng đấy.”

      .”

      Lương Nguyệt Lăng vì câu của , cũng mất hứng xem tiếp, chỉ là hành động vừa rồi của phá hư cảm xúc của hay là khó chịu, vì vậy cố ý tới chỗ nhiều người nhất, bên kia phun nước, nhiều người vây ở đó. Mà người vây ở đó, phần lớn dựa theo tướng, trẻ con được bố mẹ ôm vào trong ngực chăm chú nhìn.

      Đài phun nước có nhạc, Lương Nguyệt Lăng cũng thấy hả giận chút, biết thích nhiều người như vậy, chỉ là phát rất nghiêm túc.

      thích cái này sao?” hoài nghi, “Chẳng lẽ từng xem với bạn trước, bây giờ mượn vật nhớ người?”

      có bạn trước.” nghiêm túc.

      Lương Nguyệt Lăng nghĩ đến cái gì, tiếp tục này nữa, lúc cột nước phun lên trời cũng ngẩng đầu xem nó có thể vọt tới bao nhiêu.

      có bạn trước, chỉ có vợ trước.

      Mà Giang Thiếu Thành liếc mắt nhìn , trong lòng ra cảm giác gì, coi như thiếu , bình an vô như thế, về sau bao giờ có nữa. hỏi suy nghĩ gì, có thể nghĩ tới Thẩm Tâm Duy sao?

      có cảm giác gì với vật này, cũng thích, nhưng Thẩm Tâm Duy thích, có thể đứng nhìn từ lúc đài phun nước có nhạc bắt đầu cho đến khi kết thúc, dù thấy việc này là ngu ngốc, hình thức phun cũng khác biệt gì, vẫn có thể đứng lâu như thé. Còn nữa, Thẩm Tâm Duy còn thích xem người già khiêu vũ, phần này có phần kì quái, nguyên nhân thích là vì cảm thấy động tác họ tập có phần đẹp…..

      Bóng đêm nhanh chóng tới, mảnh đen bao phủ toàn thành phố, ánh sáng lòe lòe, giống như khắp nơi đều là chấm , tâm tình Lương Nguyệt Lăng khá hơn, ngẩng đầu, muốn nhìn xem hôm nay có trăng sáng hay khôngdiễღn。đàn。lê。qღuý。đôn, thích trăng sáng, dù có người trăng ra cũng sáng, vẫn thích, đặc biệt độc nhất vô nhị.

      đưa em về.” Đột nhiên mở miệng.

      “Được.” đường về, vẫn hy vọng thấy trăng sáng, nhưng có, có chút thất vọng, “ xem, tại sao tối nay có trăng nhỉ?”

      “Có đấy, chỉ là bị mây đen che .”

      Câu trả lời này, đúng là….. Lương Nguyệt Lăng thêm gì nữa, mặc dù ám hiệu của đáp lại, nhưng vẫn rất vui.

      **************************

      Lương Nguyệt Lăng vào cửa sau, nhìn thấy trai mình đứng ở đó, nhịn được nhìn mấy lần, “, nhìn gì vậy?”

      “Chờ thời gian này qua…. ừ, em và Thiếu Thành cũng nên tính chuyện của hai người rồi, còn có chuyện của cậu ta với Thẩm Tâm Duy, cũng là lúc nên xử lý rồi.” Lương Huy , mặc dù thân lắm với em này, nhưng vẫn là em của , những chuyện này vẫn phải quản lý, vốn định bảo Giang Thiếu Thành dứt khoát làm luôn, nhưng nghĩ đến khoảng thời gian này, chờ tình qua lại .

      nghe trong giọng của có phần quan tâm, bật cười, “Đến lúc đó lại , em chưa già, vội.”

      cười chân thành, Lương Huy cũng nhịn được nở nụ cười.

      ra phải thân với ,diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn em này thể nào thân với , quan hệ giữa người với người, có lúc phức tạp cũng phúc tạp, đơn giản cũng đơn giản, có thể từ trong mắt em mà nhìn ra nhiều thứ, đối với có chút xa cách, chỉ là xa cách lâu, nguyên nhân gì cũng muốn biết.

      …. Mấy ngày nay có phải ấy gặp phiền toái gì ?”

      Lương Huy nhìn , trong ánh mắt tham dò, vì sao lại hỏi thế.

      “Hình như cảm xúc ấy tốt, mặc dù ấy ra vẻ sao cả.”

      “Thời gian này Thiếu Thành có chút bận, em có việc gì cũng cần quấy rầy cậu ta.”

      ngờ nghe được câu của thế, Lương Nguyệt Lăng sửng sốt hai giây, gật đầu.
      Nhưng Lương Nguyệt Lăng đoán được,diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn chính là trai cũng biết Giang Thiếu Thành bận chuyện gì, vậy tốt. có chút sợ, sợ trai mình với Giang Thiếu Thành xảy ra vấn đề, chỉ cần phải như vậy, yên tâm rồi.

      ***********************

      Giang Thiếu Thành trở về chỗ ở của mình, vừa cởi giầy, có người lên tiếng, “Hôm này tâm tình tệ nhỉ, vừa đưa ai ăn cơm dạo phố, thế nào tôi cũng biết sao cậu thân mật thế?”

      Giang Thiếu Thành cũng thèm nhìn tới người đó, “Cút.”

      Đối phương cũng , hơn nữa dùng ánh mắt bí nhìn . Giang Thiếu Thành lúc này mới quay đầu lại nhìn, “Sao lại tùy tiện ra, sợ gây ra phiền toái à?”

      “Tôi “chết” qua lần rồi, còn sợ phiền toái gì nữa?” Thẩm Diệc Đình cười cười, bỏ mũ xuống.

      Giang Thiếu Thành lấy ra hai lon bia trong tủ lạnh, lon ném sang bên Thẩm Diệc Đình, “Theo dõi tôi?”

      Nếu làm sao biết hôm nay làm cái gì?

      “Vô ý, cậu phải tin tưởng tôi chứ.” Thẩm Diệc Đình bật nắp lon, uống ngụm, chậm rãi , “Cậu đành lòng?”

      Lương Nguyệt Lăng là em của Lương Huy, nhưng cũng là ước định với Giang Thiếu Thành năm đó,diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn-Fanfan hôm nay làm tới bước này, Giang Thiếu Thành khó tránh khỏi thấy áy náy. lời nào, có thể gì? Đường chính do chọn, lui về phía sau, bây giờ áy náy với đành lòng, cũng chỉ là giả vờ.

      gì, Thẩm Diệc Đình cau mày, “Nếu như cậu có lỗi với Tâm Duy, tôi đánh chết cậu.”

      Lần này Giang Thiếu Thành cười ra tiếng, “Cậu cho rằng tôi sợ cậu sao? Năm đó cậu bị tôi đánh sưng mặt đấy.”

      “Tôi nhường cậu thôi.”

      Giang Thiếu Thành “tách” tiếng, uống bia, vừa rồi cảm xúc trôi chảy, mà còn thoải mái hơn, vẫn luôn là người vô tình như vậy, biết .
      bornthisway011091, Hà HoàngTôm Thỏ thích bài này.

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 42:

      Giang Thiếu Thành uống lon bia, người cũng bình tĩnh lại, trải qua tất cả, vẫn giống như vừa mới xảy ra hôm qua vậy. Nháy mắt tới thời điểm bọn họ sắp thu lưới rồi, ra cảm giác gì, hưng phấn lại sung sướng, cảm giác này có như bỏ ra nhiều như thế, nay sắp đạt kết quả. Đó là cái bọn họ có được, huống chi kế hoạch này, là Giang Thiếu Thành đề ra, vào giờ phút này, có tâm tình khác.

      thực tế, phải Lương Nguyệt Lăng nhận ra , mà là nhận ra Lương Nguyệt Lăng, cố ý cho đối phương nhìn thấy vết sẹo tay. Đồng thời còn mượn trợ thủ Phùng Khải, vô ý để lộ ra chuyện xảy ra hồi bé, được bao lâu, biết Lương Nguyệt Lăng gặp Giang Ngữ Vi. Đương nhiên là vô tình gặp phải, hai người phụ nữ chuyện với nhau, từ Giang Ngữ Vi mà lấy được tin, Lương Nguyệt Lăng mới chắc chắn chính là người muốn tìm.

      Khi đó cần phải có chuyện gì đấy để chấm dứt với Thẩm Diệc Đình, hơn nữa chuyện này còn phải thuộc về tính ngẫu nhiên, thể để cho người hoài nghi chút nào, cũng thể khiến người ta cho rằng có sắp xếp, mà là thời điểm đúng lúc, có gì so với nguyên bản là có chuyện, càng có thể che giấu tai mắt. Tai nạn xe cộ của Thẩm Diệc Đình, cũng phải do bọn họ sắp đặt, mà là Lương Huy ra tay, bọn họ liền xếp đó khiến Thẩm Diệc Đình rời , nếu Lương Huy vươn tay đến Thịnh Quang quốc tế, hơn nữa chuẩn bị giữ lại Thẩm Diệc Đình, Thẩm Diệc Đình phải rời khỏi, cũng coi là nửa bảo vệ, hơn nữa còn có thể để người nhà ở ngoài. Vì vậy Thẩm Diệc Đình mất tích, Lương Huy cũng cho là đúng, nhất định phải tìm ra Thẩm Diệc Đình, hình như nếu tìm ra Thẩm Diệc Đình, Lương ta thể an tâm. Mà Giang Thiếu Thành phát cho dù có mâu thuẫn lớn với Thẩm Diệc Đình, Lương Huy vẫn tin , vì vậy đầu tiên rời bỏ Thẩm Tâm Duy, lại khiến Nam Ngưng trở thành nhân vật bị bắt cóc, thể cảm thấy gì với biểu của ấy. Vì vậy lúc Lương Huy chủ động thả, còn đề nghị rằng giam thêm thời gian nữa, chỉ biết rằng làm như thế, mới có thể bỏ nghi ngờ trong lòng Lương Huy. ta nghi ngờ quá nặng, tuyệt tin tưởng người khác, mà khiến lo ngại gì là ánh mắt của Lương Huy nhìn Nam Ngưng có phần đúng, sáng tỏ rất nhanh, ta thấy Nam Ngưng là nghĩ tới Đường Tâm Vũ, Nam Ngưng rất giống Đường Tâm Vũ, Lương Huy nỡ đối phó……

      Về sau Thẩm Diệc Đình biết chuyện như vậy, nếu như ở trước mặt Giang Thiếu Thành, chắc bọn họ đánh nhau trận. Chuyện vẫn theo kế hoạch của bọn họ mà tiến hành, Giang Thiếu Thành đến gần với Lương Nguyệt Lăng đồng thời mở ra cơ hội hợp tác với Lương Huy, nhưng thể biểu niềm nở, ra vẻ vô tư, ngược lại khiến Lương Huy càng muốn hợp tác với . Những người như ta, cho dù hợp tác, vẫn kiểu thử dò xét vừa hợp tác, hành động như vậy Lương Huy mới tới được ngày hôm nay, khi phát dấu vết, nhanh chóng cắt đứt hợp tác, thoát khỏi ảnh hưởng đáng có.

      Giang Thiếu Thành làm tới bước này, buông tha được, chẳng qua hợp tác với Lương Huy vẫn được, cái chính cần ta tin tưởng, hoàn toàn đem chuyện Lương Huy cần làm giao cho , như vậy Giang Thiếu Thành mới có thể bắt được chứng cớ phạm tội của Lương Huy, nhưng thế đủ, quan trọng là đưa được người sau lưng Lương Huy ra, người kia mới là nhân vật quan trọng nhất trong kế hoạch của bọn họ, khi ta ngã xuống, người kia có thể nâng đỡ vô số Lương Huy, có thể khiến thành phố Đông Giang này tối tăm rối loạn, hơn nữa thân phận của người kia có phần đặc biệt, có chứng cớ lập tức lôi xuống ngựa, nhào lộn, huống chi lần như vậy, đối phương tiếp theo có thể án binh bất động nhiều năm, có cơ hội bắt được hay , . phải nghĩ ra biện pháp, khiến Lương Huy tin tưởng, hơn nữa bọn họ có bất kì kiêng dè, như vậy khiến Thẩm Diệc Đình chết , còn Giang Thiếu Thành phải tự thân động thủ.

      Bọn họ muốn mượn việc Thẩm Diệc Đình mất tích để Giang Thiếu Thành tiến vào chiếm giữ Thịnh Quang quốc tế, cũng khiến Lương Huy tin tưởng để hợp tác, nhưng tiến thêm bước quan hệ với ta, vẫn còn thiếu rất nhiều, huống chi Lương Huy vừa bắt cóc Nam Ngưng ép Thẩm Diệc Đình xuất , vừa phái người tìm Thẩm Diệc Đình xung quanh.

      Giang Thiếu Thành chỉ có thể thảo luận với Thẩm Diệc Đình, đơn giản chỉ cần bọn họ sắp đặt, để ấy chết , như vậy chỉ có thể tránh Lương Huy tiếp tục tìm Thẩm Diệc Đìnhbớt phải lo lắng Thẩm Diệc Đình bị tìm thấy có nguy hiểm tính mạng hay , còn khiến Lương Huy tin tưởng Giang Thiếu Thành thêm, dù sao đây coi như là Lương Huy biết nhược điểm của Giang Thiếu Thành. Cộng thêm hại người ta muốn giết nhất là Thẩm Diệc Đình, về tình về lý, Lương Huy cũng tin tưởng đầy đủ với Giang Thiếu Thành.

      Vì vậy Lương Huy chính thức hợp tác với Giang Thiếu Thành, đem tất cả người ở Thịnh Quang quốc tế, giao tất cả cho Giang Thiếu Thành xử lý, nhưng ta cũng ngồi , những người đó nghe theo chỉ đạo của Giang Thiếu Thành , nhưng cũng theo Lương Huy an bài là tai mắt bên cạnh Giang Thiếu Thành, đây phải là vấn đề tin tưởng hay , mà là Lương Huy sinh ra thích khống chế tất cả ở trong tay mình, chỉ có như vậy, mới an tâm.

      “Cậu nên xuất .” Giang Thiếu Thành có phần bất mãn với hành động của Thẩm Diệc Đình, vào lúc khẩn cấp thế này, nếu như Thẩm Diệc Đình bị người của Lương Huy phát , có thể dẫn tới hậu quả…..

      “Cậu cho rằng tôi dùng khuôn mặt này xuất sao?” Thẩm Diệc Đình đương nhiên biết mình nên xuất , nhưng khi ra cửa cải trang rồi, cho dù đứng trước mặt Lương Huy, ta cũng nhận ra , bây giờ kĩ thuật cải trang càng ngày cao siêu rồi. Huống chi người của bọn họ sớm tìm hiểu qua, Lương Huy tự mình kiểm tra kết quả xác định DNA,chắc chắn ấy tử vong, mới thu hồi người lại….

      Huống chi Lương Huy còn làm chuyện, xác định Thẩm Diệc Đình tử vong xong, Lương Huy tự mình đến trước mộ bia Đường Tâm Vũ, cho ấy biết, mà báo thù, như thế cũng biết được rằng, ta thực tin Thẩm Diệc Đình chết.
      Giang Thiếu Thành nhìn Thẩm Diệc Đình lúc lâu, coi như hiểu ra cái gì, “Đây là tiện đường tới được?”

      Thẩm Diệc Đình đương nhiên mạo hiểm lớn như thế để gặp Giang Thiếu Thành, mà nhìn vợ , em và mẹ của , thể xuất trước mặt mấy người đó, vì thế chỉ có thể xuất trước mặt Giang Thiếu Thành.

      Thẩm Diệc Đình lấy lon bia Giang Thiếu Thành ném qua, uống hớp, mím môi lời nào.

      “Nhìn được những gì?” Giang Thiếu Thành híp mắt, “Nếu nhu vợ cậu hòa hợp với bạn trai cũ của ấy, liệu cậu có vọt thẳng ra ngoài hay ? Thôi, cậu đừng nhìn, tránh cho mình khó chịu.”

      “Tạm thời cậu nhảm tôi coi cậu là người điên.” Thẩm Diệc Đình liếc cái.

      Thẩm Diệc Đình đúng nhìn Nam Ngưng , ra cảm giác gì, cùng với bạn trai cũ của mình, nhưng bọn họ cũng mập mờ, biết , nhưng thấy ở trước mặt bố mẹ nở nụ cười hòa thuận vui vẻ, ở trước mặt bạn trai cũ cũng cười, nhưng khi mình ngồi ở ghế công viên mặt có vẻ mặt gì, tựa nhu ngồi ở đó, tất cả lại liên quan gì với , mà với bất kể ai trong thế giới này cũng liên quan. nhìn lâu, ra vẻ bi thương, cũng khó chịu, mà là thờ ơ, lần đầu tiên hận mình, tại sao để khó chịu như thế?

      Lúc Nam Ngưng phát tấm hình trong thư phòng nên từ từ giải thích cho , nhưng làm, Thẩm Diệc Đình phát mình giải thích nổi, Đường Tâm Vũ là bạn trước của , cũng là người từng , thể phủ nhận, những điều này cũng tính là giải thích. Thậm chí Nam Ngưng nghe thế, càng khó chịu hơn. Thẩm Diệc Đình chỉ muốn tất cả mọi người yên lặng chút, biết mang thai, đồng thời càng biết mình biết mang thai thế nào, nhưng lúc mất đứa bé, rất tức, nặng lời với Nam Ngưng rồi rời , sau đó gặp phải tai nạn xe cộ do Lương Huy sắp xếp…..

      Lúc bọn họ tách ra, vẫn còn mâu thuẫn, nhưng kế hoạch vẫn thực , với Giang Thiếu Thành cảm thấy đó là thời cơ tốt, nhưng nhịn được, gửi tin cho Nam Ngưng, bảo đừng lo lắng cho .

      Thời gian qua hơn năm rồi, Thẩm Diệc Đình hận mình ràng với Nam Ngưng, biết Nam Ngưng để ý điều gì, nhưng lại rất may mắn. Bởi vì giải thích, Nam Ngưng mới canh cánh trong lòng lâu như thế, cho tới bây giờ vẫn chưa quên…..

      Con người quả nhiên rất ích kỉ, Thẩm Diệc Đình hi vọng Nam Ngưng sống tốt, rồi lại hy vọng quên mình, nhưng chỉ khi quên mình rồi, mới có thể sống tốt……

      Giang Thiếu Thành dùng ngón tay gõ gõ bàn trà, sau đó bóp lon bia trống rỗng ném vào thùng rác, ngẩng đầu cười với Thẩm Diệc Đình, “Nhìn thấy vợ rồi hưng phấn quá độ?”

      Thẩm Diệc Đình thèm để ý tới , chỉ là nghiêng đâu nghĩ tới điều gì, “Cậu có thể điều đó dễ vậy sao? Cậu hỏi câu dღđ。l。qღđ“em cậu thế nào rồi” tôi cười cậu đâu…..” Thẩm Diệc Đình cười đến nghẹn, bây giờ người khó chịu chỉ mình , cảm giác cùng hoàn cảnh thương xót cho nhau cũng rất được, có thể lén nhìn Nam Ngưng và Tâm Duy, nhưng Giang Thiếu Thành lại …. Bên cạnh Giang Thiếu Thành chỉ có Lương Huy, còn có Lương Nguyệt Lăng tinh tế, có gì đúng, hai em kia nhận thấy được.

      Giang Thiếu Thành khẽ nhếch khóe miệng, “Tôi có gì cần hỏi cả.”

      “Vậy em tôi bị đồng nghiệp của ấy xếp xem mặt, cậu cũng quan tâm à.”

      Giang Thiếu Thành nghe như thế trợn mắt nhìn Thẩm Diệc Đình cái….

      ****************************

      Thẩm Tâm Duy đúng bị người ta xếp cho xem mặt. Chính cũng biết , hành động này có tính là ngoại tình . Hình như với Giang Thiếu Thành vẫn chưa tính là ly hôn. , cũng chủ động tìm , vì vậy chuyện đấy cứ để vậy, ai đề cập tới, vì vậy ai cũng chưa từng hỏi ra sao, nhưng Thẩm Tâm Duy bị buộc xem mắt. Đồng nghiệp hỏi độc thân đúng , cũng thấy ở cùng với đồng nghiệp nam nào. Thẩm Tâm Duy nghĩ chút về tình hình của mình, thể trong trạng thái ly thân với chồng, hơn nữa chồng mình như trong cách của Dương Hi Lạc là làm chuyện lớn. Huống chi cũng xác định Giang Thiếu Thành cố ý đối xử tàn nhẫn với mình , vẫn có nỗi khổ tâm, nhiều lần suy tính, cuối cùng có kết luận, chọn thừa nhận mình độc thân…..
      Thừa nhận xong lại có chuyện, bị ép xem mắt.

      Người đàn ông đó xuất , với ánh mắt của Thẩm Tâm Duy, ra tệ, mặt đàng hoàng, gia thế giống nhau, có công việc, mua nhà, xe phấn đấu…. nhưng Thẩm Tâm Duy thể vui vẻ, chỉ chỉ cố cho nó quá buồn tẻ, sau khi ăn xong kết thúc, đối phương muốn xin số, cho sai số, cuối cùng dãy số sai lầm. Như vậy coi như về sau xảy ra chuyện gì, cũng có thể mình vô tình…. Mà ta cũng biết gọi được cho , cũng hiểu được ý .

      Như vậy có phiền toái gì.

      Buổi tối hôm đó, Thẩm Tâm Duy chạy đến nhà Dương Hi Lạc ăn uống miễn phí, chỉ là mấy ngày qua Dương Hi Lạc uất ức cực kì, Thẩm Tâm Duy tới, chỉ phải quét dọn vệ sinh, còn phải phục vụ việc nấu ăn, đối xử này trước nay chưa làm cho người ta giận, nhưng Thẩm Tâm Duy cũng nhịn.

      vứt sạch toàn bộ đồ bỏ , khâm phục Dương Hi Lạc, “Rốt cuộc cậu ăn bao nhiêu gói mì ăn liền rồi?” Trong thùng rác toàn là gói mì ăn liền và các gói gia vị, mà lại cùng hương vị.

      Dương Hi Lạc lắc đầu, “ , ăn quá lâu rồi…..”

      Sau đó Thẩm Tâm Duy câu khiến Dương Hi Lạc giơ chân lên, “Tại sao cậu ăn mì ăn liền lâu như thế, gầy, ngược lại còn béo ở phần chứ……”

      “Thẩm Tâm Duy, cậu tự đâm đầu vào chỗ chết đấy nhé.” Dương Hi Lạc nhảy từ giường xuống, muốn đánh Thẩm Tâm Duy, những người mập, toàn bộ nên bị tiêu diệt.

      Họ ầm ĩ lúc, Thẩm Tâm Duy nhịn được cười lại, “ , cậu uất ức cái gì?”

      “Cảm xúc của tớ khô kiệt, biết viết cái gì. Tớ rất muốn viết người phụ nữ ngoại tình chệch hướng, cưới bên trong bên ngoài, đương nhiên, chồng ấy phải loại gì tốt, nhưng đoán chừng độc giả chấp nhận nổi việc như thế, mà tớ chỉ thích loại như thế…. Tại sao phụ nữ thể ngoại tình, tại sao phải cánh đàn ông trăng hoa vậy mà phụ nữ phải thủy chung như …. tớ còn muốn viết chuyện cổ đại, cuộc chiến hậu cung, mà tớ biết viết…..”

      “Cậu muốn viết gì viết , chưa viết mà khiến mình phiền muộn như vậy, cậu lỗ hay vậy?”

      Dương Hi Lạc bĩu môi, hai mắt to nhìn, “Còn cậu, xảy ra chuyện tốt gì rồi?”

      “Tớ xem mắt.”

      Dương Hi Lạc nghe được vui vẻ, “Rốt cuộc cậu quyết định chui ra khỏi bể khổ rồi à?”

      Thẩm Tâm Duy bỗng chốc dập tắt niềm vui, “Tớ là bị ép…. ừ, có đoạn sau.”

      “Cậu ghét người ta?”

      Thẩm Tâm Duy lắc đầu, đánh giá khách quan người đàn ông đó, tệ, vẫn là đối tượng tốt để kết hôn.

      Dương Hi Lạc nghe được lắc đầu, “Thôi , điều kiện này đương nhiên là tạm được, nhưng so với Giang Thiếu Thành, loại ngay từ vòng gửi xe rồi, tớ cảm thấy tìm người đàn ông đầu tiên đừng tìm quá tốt, nếu nhìn vừa mắt…..như , chẳng lẽ cả đời cậu phải sống trong bóng ma của Giang Thiếu Thành?”

      “Cậu có thể đừng nhắc tới người đó được ? Còn nữa, cậu toàn bảo ấy là cặn bã, sao hôm nay lại ca ngợi thế.”

      Dương Hi Lạc bắt đầu than thở, “Tớ đau buồn quá độ, suy nghĩ bất chính, ba người điên đảo, bây giờ tớ lại cảm thấy những người kia cặn bã, nhưng ít nhất họ có tư cách đó, nhưng người như tớ, tư cách cũng có, có phải những người như tớ mắng chửi người khác là đồ bỏ là loại người có gì ?”

      Thẩm Tâm Duy nhanh sờ trán bạn tốt, cũng may, Dương Hi Lạc sốt, “Cậu bị ốm, mê sảng, tớ dẫn cậu truyền nước…..”
      bornthisway011091Hà Hoàng thích bài này.

    5. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,863
      Chương 43.1:

      Thẩm Tâm Duy chăm sóc Dương Hi Lạc mấy ngày, lại cùng chuyện phiếm với Dương Hi Lạc, mới khiến sức khỏe của Dương Hi Lạc khá hơn, đồng thời tâm tình cũng đỡ hơn, khi Dương Hi Lạc cảm thấy tốt, liền bắt Thẩm Tâm Duy nghe tình tiết trong truyện mới nhất của , Thẩm Tâm Duy ngượng ngùng mình có hứng thú, vì vậy đem nó thành bài hát ru con, liền ngủ thiếp . Dương Hi Lạc khỏe lên, Thẩm Tâm Duy liền tục tục cuộc sống làm tốt, dạo phố, và chăm sóc mẹ, thỉnh thoảng cũng thấy Nam Ngưng, nhưng bố mẹ của Nam Ngưng rất khách sáo với , điều này khiến Thẩm Tâm Duy có phần khó chịu.

      Lần này Thẩm Tâm Duy tới nhà Nam Ngưng, bố mẹ chị ấy thế nữa, vì vậy cũng khiến Thẩm Tâm Duy thở phào nhõm. Nhưng lại thay đổi suy nghĩ, có phải Nam Ngưng biết bố mẹ đối với có phần kì lạ, mới chọn vào lúc này gọi mình tới đây . Chị dâu là người rất cẩn thận, cho dù người như vậy tỷ lệ vui vẻ thấp hơn nhiều, nhưng có thể khiến những người xung quanh cảm động.

      Nam Ngưng rất trầm, nhất là lúc Thẩm Tâm Duy ở cùng với , càng nhận thức được điều này.

      Thẩm Tâm Duy ngồi, Nam Ngưng rót nước cho . nhìn căn phòng này, năm đó nhớ nhất là chị dâu bị bắt cóc, ngồi ở chỗ này lo lắng nghĩ cách, đầu óc trống rỗng, đồng thời trong lòng thấp thỏm. Hôm nay ngồi ở đây, dường như nó mới xảy ra hôm qua.

      Nam Ngưng để cốc nước trước mắt Thẩm Tâm Duy, “Tiểu Duy.”

      “Dạ?” Thẩm Tâm Duy chưa chạm vào cốc nước, mà nhìn vào Nam Ngưng, cảm thấy hôm nay Nam Ngưng là lạ.

      “Tang lễ của trai em, em xuất .”

      “Vâng……”

      “Em giống như chị cho rằng ấy vẫn còn sống?” giọng Nam Ngưng rất , ánh mắt nhìn Thẩm Tâm Duy rất , Thẩm Tâm Duy dám nhìn , “Tại sao em cũng tin như thế?”

      “Em… em tin rằng, ấy bỏ lại em.”

      Nam Ngưng trầm mặc hồi, tựa hồ tự hỏi lời của Thẩm Tâm Duy. Ban đầu bên cảnh sát gọi điện thoại, cầu tới nhận xác, Nam Ngưng , Thẩm Tâm Duy , trong quá trình này, có thể xảy ra chuyện gì hay ?

      “Chị dâu, chị muốn hỏi em về điều này sao?” Thẩm Tâm Duy khó hiểu.

      phải, chị cảm giác, hình như em luôn ở bên cạnh chị.” Lúc Nam Ngưng những lời này rất bình tĩnh, kích động chút nào, yên tĩnh lúc ngồi, cảm giác đó mãnh liệt cực kì, tựa như phải mình , người kia vẫn cùng với mình, nhắm mắt lại, “Tiểu Duy, cho chị biết chân tướng vụ việc kia .”

      Sắc mặt của Thẩm Tâm Duy đột nhiên thay đổi, Nam Ngưng nhìn thấy, “ trai em cùng với kia……”

      Cùng lúc đó, Thẩm Tâm Duy thở phào nhõm, còn tưởng rằng Nam Ngưng muốn hỏi…. từ lúc lựa chọn tin tưởng Giang Thiếu Thành, hỏi về điều đó, càng chọn cho người khác biết, sợ mình nhất thời xúc động ảnh hưởng tới chuyện lớn. Vì vậy giả vờ biết, dù có lẽ, bị Giang Thiếu Thành lừa, nhưng vẫn muốn thử lần.

      Nam Ngưng chú ý tới sắc mặt của Thẩm Tâm Duy, hơi hất mày, “Tiểu Duy, em cho rằng chị tới chuyện gì?” hỏi Thẩm Tâm Duy “Chân tướng kiện kia” Thẩm Tâm Duy đổi sắc mặt, nhưng khi muốn biết chuyện của Thẩm Tâm Duy với kia sắc mặt hơn, nhưng căn bản định bỏ qua. Vậy chỉ có thể chứng minh chuyện Thẩm Tâm Duy biết còn nặng nề hơn, Nam Ngưng muốn hỏi nhiều, có niềm tin với Thẩm Tâm Duy, vì vậy truy hỏi ngọn nguồn.

      có, em ngờ đột nhiên chị hỏi em cái này.” Thẩm Tâm Duy ngượng ngùng cười, “ ra em biết chuyện đấy lắm, ấy muốn em đụng vào…..”

      “Hả?”

      Ánh mắt của Nam Ngưng khiến Thẩm Tâm Duy cảm thấy mình giấu diếm như phạm tội vậy, cắn răng, “ trai em từ đến lớn, xuôi gió xuôi nước, đều được người ta khen ngợi. Đây là chuyện đáng để tự hào, nhưng đồng thời cũng gây áp lực tới ấy. Mỗi chuyện đều phải làm tốt, hình như chỉ có như thế, mới phụ lời khen của người khác. ấy luôn cố gắng, cũng rất kiên cường. Khi nhà em bị tịch thu nhà, bố xảy ra chuyện, mẹ bị kích động, mà em còn , công ty phải dựa vào mình trai mà chống lên…. có ai trợ giúp , tất cả người thân những chẳng cố để giúp ấy, mà còn thừa dịp thời gian này mà tranh giành, muốn lôi ấy xuống. Công ty chia năm xẻ bảy, ấy rất khó chịu, nhưng vẫn phải cố gắng. Dì đoạt lấy phần công ty, đồng thời ở công ty nhiều năm, có nhiều kẻ theo gót… cho nên ấy phải nhờ bác, cho dù bác ấy là người đả kích ấy mạnh nhất. có cách nào, thể làm gì khác hơn là cầu xin dì, bị cự tuyệt, ấy rất khó chịu, nhưng tự chủ được, suốt ngày uống rượu hút thuốc. Đó là lần đầu tiên em phát , ra cũng có lúc trai bất lực như thế, cho nên em tìm dì…. Biết được chân tướng, khiến người ta phải rơi lệ, chị bạn trước của ấy, trở thành người tình của dượng, dì chịu nổi, bắt ấy chia tay với bạn …. Em biết , nhưng em cho ấy biết, em ủng hộ từng quyết định của , bất kể ấy chọn thế nào, cuối cùng ấy chọn chia tay…. Dì ấy làm khó nữa, thậm chí chủ động giúp đỡ…..”

      Thẩm Tâm Duy gì thêm, muốn , ra hiểu được dì, buồn cười nhất chính là chị kia chết rồi, nhưng dì vẫn ly hôn, mình mang con , sau đó cưới lần nữa, bây giờ rất hạnh phúc. Thẩm Tâm Duy vẫn luôn nhớ lời dì từng , rằng tâm con người phải rộng, như vậy mới hạnh phúc được, người trong lòng mới tồn tại được, nhiều lần phải vì đấu tranh cho hơi thở, dì trút giận, đối với những người hại dì hối hận, biến chồng trước của mình thành người lạ…..

      Đó là toàn bộ quá trình Thẩm Tâm Duy biết, trai và kia vừa bắt đầu thể nào cũng ở cùng nhau được.

      Nam Ngưng nghe xong, “Hóa ra… nếu có chuyện đấy, trai em và kia hạnh phúc mãi mãi sao?”

      Thẩm Tâm Duy im lặng, lúc sau mới , “Chị dâu, chị thể nghĩ vế sau như thế, lại cứ thế khiến tại xấu … làm sao chị biết bọn họ tới chuyện khác mà chia tay? Giá trị khác nhau, quan niệm cuộc sống cũng khác, kia chưa chắc hiểu được nghiệp của … tất cả đều có thể mang tới mâu thuẫn.”

      Nam Ngưng gật đầu cái, gì, chỉ là trong lòng lại thấy mệt mỏi.

      Thẩm Tâm Duy muốn an ủi chị, nhưng cảm thấy cần thiết.

      **********************

      Giang Thiếu Thành thực theo lời Lương Huy , thầm điều tra, nhưng những người này chẳng những giống như Lương Huy cho rằng cắt đứt điều tra rất nhanh, ngược lại điều tra có tính toán, lúc này Giang Thiếu Thành mới gặp lại Lương Huy. Chỉ là lần này cảm xúc của hai người tốt chút nào.

      Giang Thiếu Thành vào phòng xong, cũng sắc mặt tốt trước mặt Lương Huy, chứng tỏ rằng vừa lòng với chuyện này, “ cam kết thế nào với tôi?”

      Giang Thiếu Thành lời này, còn muốn đá mạnh vào ghế. Lương Huy

      cảm thấy khó hiểu, với người kia liên lạc rất ít, người kia còn cẩn thận hơn , ít ra mặt, điện thoại liên lạc cũng ít, chuyện bình thường như vậy cần Lương Huy chủ động liên hệ, đối phương giải quyết, những cảnh sát bé kia, cũng chỉ nghe lời của cấp , ra lệnh tiếng, lập tức quay về.

      “Cậu đừng nóng vội.” Mặc dù Lương Huy cảm thấy chuyện này nhìn qua đơn giản, nhưng tin tưởng năng lực của người kia, “Chuyện này tôi xử lý.”

      “Tối nhất là như vậy.” Giang Thiếu Thành nặng nề ngồi vào ghế, ghế lõm hẳn xuống, ngón tay của ngừng di chuyển, khóe miệng cũng nâng lên tia cười: “ đừng quên, chuyện của , tôi biết rất .”

      Đây chính là uy hiếp, khi Giang Thiếu Thành bị điều tra vì lén lút làm chuyện trái phép nên trong Thịnh Quang quốc tế, cũng ra Lương Huy, như vậy Lương Huy tốt nhất đừng nghĩ mình bị đếm xỉa đến. Từ khi bọn họ bắt đầu chính thức hợp tác, Lương Huy để Giang Thiếu Thành chẳng những sử dụng Thịnh Quang quốc tế mà còn cả Cẩm Thành, đương nhiên phải đem ít tử huyệt cho Giang Thiếu Thành lộ ra ngoài, sao Giang Thiếu Thành có thể hợp tác toàn lực, biết bí mật của nhau, kềm chế lẫn nhau, mới có thể được xa hơn mà bây giờ bọn họ bị trói cùng sợi, sợi dây vừa đứt, hai người tất nhiên ngã xuống, ai cũng đừng nghĩ may mắn.

      Lương Huy cau mày, thích Giang Thiếu Thành phản ứng thế, cảm thấy biểu của Giang Thiếu Thành có phần quá. Nghĩ lại, dù sao đây là lần đầu tiên Giang Thiếu Thành làm những việc này, mà Lương Huy làm nhiều năm rồi, bên cạnh từng bị nằm vùng, bị cảnh sát hỏi qua vô số lần, mà cho dù Giang Thiếu Thành bình tĩnh, lần đầu tiên gặp phải chuyện như vậy, vội vàng như thế cũng chẳng sai.

      “Tôi biết rồi.” Lương Huy cũng có chút bất mãn, “Nhưng cậu cũng phải để tôi tin.”

      “Tin tưởng được xây dựng cơ sở thực tế. Bây giờ thời khắc cảnh sát nhìn chằm chằm phần sản nghiệp của Thịnh Quang quốc tế, ngừng kiểm tra, xuống như thế, khó bảo toàn điều tra ra cái gì… Hơn nữa, bọn họ chỉ điều tra Thịnh Quang quốc tế, mà điều tra…” Giang Thiếu Thành nhướng mày, ánh mắt nhìn Lương Huy thâm thúy.

      Căn bản nguyên nhân vụ này là do Lương Huy, nhưng cảnh sát đối với bên Lương Huy có phản ứng gì, ngược lại nhìn chằm chằm Thịnh Quang quốc tế, khó bảo toàn phải Lương Huy động tay động chân gì trong đấy, huống chi Lương Huy còn hiểu và nhanh hơn Giang Thiếu Thành. Nếu như Lương Huy có việc, nhưng đem tất cả đẩy lên Thịnh Quang quốc tế… chưa chắc biện pháp tốt.

      “Cậu nghi ngờ tôi.” Sắc mặt Lương Huy chìm xuống. “Vào lúc này rồi, chẳng lẽ chúng ta còn phải nội chiến?”

      “Chẳng phải trước kia muốn đấu với Thẩm Diệc Đình à?” Ánh mắt Giang Thiếu Thành khẽ ngưng lại, để ý tới Lương Huy. Chỉ vì lợi ích đương nhiên có thể hợp tác, nhưng dính đến tính mạng, tất nhiên phải ràng.

      Mặc dù Lương Huy tức giận vì Giang Thiếu Thành tin tưởng, vốn dĩ dưới góc độ của Giang Thiếu Thành mà , cũng sai, nếu là Giang Thiếu Thành, chắc cũng nghĩ như thế. Ban đầu chọn Thẩm Diệc Đình, chính vì muốn tất cả đẩy lên người Thẩm Diệc Đình, đến lúc đó vừa để cho cảnh sát ra mặt, còn loại trừ được Thẩm Diệc Đình. Người kia từng qua, làm nghề này, ngày nào đó lộ tẩy, người ra mặt nhìn nổi, khi người ra mặt tính xử lý hết, đó chính là rửa sạch hoàn toàn…

      “Tôi cũng khắc nghiệt với hợp tác này, điểm này xin yên tâm, chuyện này nhất định chấm dứt từ đây.”

      “Được, tôi tin lần nữa.”

      Giang Thiếu Thành khẽ híp mắt, nhìn ra cảm xúc gì. biết , tất cả rồi nhanh kết thúc thôi, cuộc sống của như vậy cũng muốn dừng. Tình cảnh bây giờ, càng loạn, đồng thời ép Lương Huy liên lạc với người kia, nhưng khi làm chuyện đó rồi, người bên cảnh sát ngừng điều tra Thịnh Quang quốc tế, tra Lương thị, dưới tình huống này, Lương Huy nhất định lo lắng, tiến hành đàm phán với người sau lưng, Lương Huy với người kia hợp tác nhiều năm như thế, mặc dù liên hệ ít, nhưng Lương Huy tuyệt đối nắm giữ tài liệu phạm tội của người kia, nếu , Lương Huy an phận bán mạng vì người đó, bởi vì ta biết , người kia thể mặc kệ ta, trong tay ta có nhược điểm của người đó.

      Mà cái Giang Thiếu Thành muốn, chính là người kia với Lương Huy xảy ra tranh chấp. Lương Huy lấy nhược điểm ra uy hiếp, thế lực sau lưng chắc chắn rất lớn, Lương Huy tin người kia thể xử lý nổi những việc này, nếu như người đó mặc kệ, như vậy muốn trông nom chuyện này, muốn Lương Huy buông tha để giữ vững vị trí của mình, mà Lương Huy chắc chắn bỏ.

      Sau khoảng thời gian này, mới là những ngày khổ sở, nhưng khó chịu lâu như vậy, Giang Thiếu Thành vẫn còn kiên nhẫn.

      ***********
      Last edited by a moderator: 20/3/15
      Tôm Thỏtrangtrongnuoc thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :