1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Hôn Nhân Đã Qua - Hân Hân Hướng Vinh

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 57: Kết thúc
      Thời Tiêu hôm nay có gì đó ổn, cách chính xác là, mới sáng ra đâu đó, sau đó cứ có gì đấy bất ổn. Trong lúc xem tài liệu, Diệp Trì thỉnh thoảng ngẩng đầu lên, phát vợ ngồi ở đó nhìn mình, mặt cứ ngây ra, ánh mắt phảng phất có chút tuyệt vọng, vùi sâu trong đáy mắt.

      Trong mắt , Thời Tiêu về cơ bản là người luôn bộc lộ cảm xúc mặt, rất dễ đoán. Lúc trước bị ghen tuông làm cho mờ mắt, khiến trí tuệ giảm sút, giờ chỉ cần liếc qua là Diệp Trì biết vợ nghĩ gì.

      Với biểu của vợ , chẳng nhẽ kết quả kiểm tra của cho thấy mắc bệnh nan y rồi? Diệp Trì khẽ đằng hắng mấy tiếng, Thời Tiêu liền đứng dậy, lấy xấp tài liệu tay ra, vỗ lưng cho , căng thẳng hỏi:

      - Sao thế? đau ở đâu à?

      Mắt Diệp Trì sáng lấp lánh, tay trái dang ra ôm lấy , áp mặt vào ngực làm nũng:

      - Đau lắm, vợ ơi đau khắp người, em mau xoa bóp cho .

      Nếu là thường ngày Thời Tiêu chẳng nửa lời mà nghiến răng bẹo cho phát. Nhưng lúc này đây, chẳng hiểu sao lại ngoan ngoãn xoa bóp cho . Diệp Trì thầm nghĩ chắc chắn có chuyện ổn rồi.

      Suốt cả ngày vợ Diệp Trì cứ như vậy, cho dù cầu gì cũng ngoan ngoãn đồng ý. Đến tối, chẳng cần phải năn nỉ ỉ ôi, lời ngon tiếng ngọt như mọi bữa, thế mà Thời Tiêu cũng ngoan ngoãn cuộn tròn trong lòng giống như con mèo đáng , đôi mắt long lanh mở to nhìn .

      Diệp Trì làm sao chống được cám dỗ ấy, lật người hôn lên miệng , nào ngờ Thời Tiêu còn nhiệt tình hơn cả . vừa hôn lên môi , lưỡi đưa vào trong miệng , nôn nóng tung hoành, có chút dè dặt , vụng về, thậm chí còn đập răng vào môi , cảm giác đau đớn vô cùng kích thích.

      Diệp Trì khe khẽ cười, miệng lẩm bẩm:

      - Đồ ngốc!

      rồi liền quấn lưỡi với , dạy từng chút , bàn tay nhanh chóng cởi áo ra. Vợ hôm nay vô cùng ngoan ngoãn phối hợp, khiến cho toàn thân Diệp Trì như có lửa, chỉ có điều chân vẫn còn yếu, cảm giác hấp tấp đến toát mồ hôi.

      lúc quấn quýt, Thời Tiêu đột nhiên lật người lên , thành thạo ngồi lên người và bắt đầu chuyển động. Diệp Trì thích thú rên rỉ, tay chống vào giường, cố gắng hết sức phối hợp theo tiết tấu của vợ, mắt say đắm nhìn Thời Tiêu.

      Đèn trong phòng đều tắt hết, nhưng tấm rèm ngoài cửa hề kéo lên. Ở tầng thứ mười sáu, chỉ cần ngoảnh đầu sang là có thể nhìn thấy ánh đèn sáng huy hoàng từ các tòa nhà khác. Ánh đèn xuyên qua cửa kính, đậu cơ thể lên xuống của , đẹp đến mê hồn.

      Thời Tiêu hơi ngẩng đầu, hơi thở gấp gáp, làn da như phản chiếu ánh hào quang, giống như viên ngọc bóng bẩy, mái tóc đen mượt buông xõa, khẽ nhảy nhót theo từng cử động của , những lọn tóc khẽ chọc vào ngực và cánh tay , cảm giác nhồn nhột dễ chịu khó tả; chiếc váy xẻ xuống dưới bụng, trông Thời Tiêu như nữ thần, hoang dại và hút hồn nhưng vẫn ánh lên vẻ thuần khiết khó thành lời…

      - Ư….

      Diệp Trì cảm thấy bản thân như nhìn thấy thượng đế mỉm cười với mình, phút chốc được đưa lên tận chín tầng mây rồi rơi xuống. Mở mắt ra rồi mới phát , những giọt nước mắt rơi từ xuống, phải là mồ hôi mà là những giọt nước mắt của vợ .

      Diệp Trì đưa tay lên, gạt tóc mặt ra, những giọt nước mắt ướt đẫm khuôn mặt phản chiếu vào ánh mắt . Những giọt nước mắt to như hạt đậu thi nhau tuôn rơi, tạo thành dòng suối đôi gò má.

      Diệp Trì cảm thấy trái tim như thắt lại, ôm lấy Thời Tiêu vào lòng:

      - Đừng khóc, đừng khóc nữa em, là tốt, xấu xa, lần sau hành hạ em nữa, có được ? hứa…

      Ai ngờ còn chưa xong, Thời Tiêu kìm chế được mà òa khóc nức nở, hai tay ôm chặt lấy cổ , khóc lóc thảm thiết.

      Diệp Trì cuống cuồng chỉ biết ôm Thời Tiêu , thỉnh thoảng lại hôn lên đầu, lên má , khe khẽ dỗ dành, nhàng như dỗ đứa trẻ con.

      Nhưng Thời Tiêu càng khóc càng kìm được, sau đó vừa khóc còn vừa lảm nhảm. Diệp Trì nghe kỹ mới hiểu đại khái:

      - Hu hu… được chết…. Diệp Trì là đồ đáng ghét, mà chết em phải làm thế nào?

      Thời Tiêu cứ lại mấy câu này khiên cho Diệp Trì khóc dở mếu dở. Diệp Trì lật người, đè lên người Thời Tiêu, cẩn thận tránh bụng ra, nâng cằm lên để nhìn thẳng vào mắt mình:

      - Giờ nghe này! hứa với em chết trước em đâu. mà chết rồi, em mang con trai , tài sản của lấy thằng khác sao? Đừng hòng nhé! Tốt nhất em nên bỏ cái suy nghĩ ấy , cả kiếp này và tám kiếp sau em cũng đừng mơ, vì vậy em cần phải lo, sống tốt! Giờ em cho biết có chuyện gì xảy ra…

      đảm bảo à dụ dỗ của Diệp Trì khiến cho Thời Tiêu cũng nguôi nguôi:

      - Em nghe thấy…..em nghe thấy chú Phan với Diệp Sinh là trong phổi có khối đen, em sợ…em sợ…

      - Đồ ngốc ạ!

      Diệp Trì phì cười, cúi đầu hôn chụt lên trán vợ:

      - Khối đen có gì mà sợ, em sợ chồng em bị ung thư à…

      Thời Tiêu lấy ta bịt miệng Diệp Trì lại:

      - được , hứa với em rồi, được chết trước em!

      - Được, được chết, chỉ cần em ngoan ngoãn hầu hạ như ban nãy, làm sao nỡ chết chứ?

      Thời Tiêu đỏ bừng mặt, đấm Diệp Trì mấy cái, áp lực trong lòng vơi nhiều. Mặc dù vấn đề còn tồn tại nhưng Diệp Trì chết, hiểu sao Thời Tiêu lại tin, rất tin.

      Sáng hôm sau, chú Phan đến. Diệp Trì liền hỏi thẳng.

      Chú Phan liếc mắt, thấy Thời Tiêu căng thẳng chờ đợi, khỏi phì cười:

      - Cái con bé này, có nghe cũng chẳng chịu nghe cho hết ầm ĩ lên rồi. Lúc ấy vừa kịp Diệp Sinh qua nên chú nhân tiện luôn tình hình của Diệp Trì cho cậu ta nghe, dù gì cũng gãy hai xương sườn, máu đọng lại trong phổi, bị viêm cũng là chuyện bình thường. Vùng bị viêm đương nhiên lên khối đen phim chụp, cháu nghĩ là cái gì?

      Thời Tiêu nghe xong liền cảm thấy nhõm hơn hẳn. Buổi chiều Quyên Tử đến, Thời Tiêu liền lén kể cho nghe chuyện lần này mình nhầm tưởng.

      Quyên Tử hừ giọng, gõ vào trán , chắc nịch:

      - Cậu là đồ ngóc, cái gã tai họa Diệp Trì nhà cậu sống còn dai hơn gián, cậu cứ yên tâm, đừng lo bò trắng răng như thế. Đừng có ta gì cũng đáp ứng. Cái tên Diệp Trì ấy bụng dạ xấu xa, cậu phải đ phòng mới được!

      Thời Tiêu phì cười, nghiêng đầu :

      - Tả Hồng xấu xa chắc!

      Quyên Tử cũng bật cười:

      - Cậu tường tớ cũng ngốc như cậu chắc? ta xấu xa nhưng tớ còn xấu xa hơn ta kìa! Cả đời này tớ cũng chả muốn đặt chân vào nhà họ Tạ nửa bước, cần gì phải ta chứ?

      Thời Tiêu lắc đầu ngao ngán, Quyên Tử từ xưa đến nay vẫn sáng suốt hơn . Nhưng Thời Tiêu cảm thấy, trong lòng Quyên Tử vẫn có địa vị của Tả Hồng, bởi vì nếu có, Tả Hồng muốn đeo bám Quyên Tử như bây giờ cũng chẳng có cơ hội. Tính cách của Quyên Tử ra còn lạnh lùng hơn cả Thời Tiêu.

      - Vợ ơi, vợ ơi…..

      Quyên Tử đạp cửa xông vào, gầm gừ chẳng chút thiện chí:

      - gọi ai thế hả? Tôi cho biết nhé, đừng có tưởng Tiêu Tiêu nhà tôi dễ bắt nạt, tôi là người nhà ấy, phải hạng dễ bắt nạt đâu!

      Diệp Trì bị Quyên Tử mắng tới tấp liền sầm mặt. Tả Hồng cười ái ngại, vỗ vai Diệp Trì:

      - Này, chúng tôi trước đây, cậu chịu khó tĩnh dưỡng nhé!

      Tả Hồng đến gần, kéo tay Quyên Tử thầm:

      - Người cũng thăm rồi, chúng ta thôi. Chẳng phải em còn có cuộc phỏng vấn sao, để đưa em !

      - vô công rồi nghề, có việc gì làm phải ? cần đưa, tôi tự được….

      Cánh cửa khép lại, ngăn cách giọng của hai người đó ở bên ngoài, Diệp Trì lắc đầu, Thời Tiêu nhịn được phì cười. người ngang ngược, vô lối như Diệp Trì mà cũng có biểu cảm này ư? Đúng la hiếm gặp hơn cả UF

      Trải qua phen hú vía, nhưng sau chuyện này, Diệp Trì lại trở thành kẻ được lợi nhất. Biểu của vợ tối hôm đó khiến biết được, “tiềm lực” của vợ là vô cùng, chờ được “khai thác”. Kể từ đó về sau, Diệp Trì bắt đầu giở đủ trò.

      Ra viện, hai người về nhà bố mẹ ở, dù gì bụng Thời Tiêu cũng ngày to ra, qua sáu tháng, cái bụng lồi ra như cái trống rồi.

      Lúc Diệp Trì làm lại, Thời Tiêu cũng chuẩn bị sinh. Cả nhà họ Diệp đều chìm trong cái khí háo hức chờ đợi sinh mệnh bé sắp chào đời.

      Tháng Mười, trời vào thu, nhận được thiệp mời của nhà họ Hồ, Hứa Minh Chương và Hồ Đình Đình làm đám cưới..

      Diệp Trì ngồi dưới giường rửa chân cho vợ, bụng Thời Tiêu to, hoàn toàn thể cúi gập lưng, chân cũng bị sưng phù, tối nào cũng phải ngâm chân trong nước đêm ngủ mới ngon.

      Diệp Trì xót vợ lắm. nghĩ, chỉ lần này thôi, sau này họ sinh con nữa. quá vất vả!

      Diệp Trì lấy khăn bông lau khô, cuốn chân Thời Tiêu lại rồi đặt lên giường, sau đó đổ chậu nước rồi quay lại, nhìn thấy Thời Tiêu ngẩn ra nhìn tấm thiệp mời, trong lòng khỏi chua xót:

      - Có cảm nhận gì, có thể chia sẻ với chồng em chút ?

      Thời Tiêu đặt tấm thiệp cưới ở tay xuống, lườm Diệp Trì cái sắc lẻm. Diệp Trì lên giường, ôm lấy Thời Tiêu, tay đưa ra sau, nhàng mát xa vùng eo :

      Hồi lâu sau, Thời Tiêu mới nhàng :

      - Có cảm nhận gì được chứ, chỉ có điều em cảm thấy duyên phận con người thực ra rất khó , có thể duyên phận của ai với ai đó được sớm an bài, có làm thế nào chăng nữa cuối cùng vẫn là người được an bài mà thôi!

      rồi, ngẩng đầu nhìn Diệp Trì, chớp chớp mắt, nhoẻn miệng cười rực rỡ:

      - Hình như em chưa từng với nhỉ? Chồng ơi, em !

      Đôi lời của tác giả: Câu chuyện đến đây là kết thúc. Lần đầu tiên viết cuốn truyện phải là tái sinh. cũng phải xuyên , lời văn lủng củng, xuôi cho lắm, cứ cảm thấy vẫn chưa lột tả được cái mình muốn, thể lên từng con chữ hoặc biểu chưa được sâu sắc, thế nhưng các bạn đọc vẫn ủng hộ đến cùng khiến cho Hân Hân Hướng Vinh giành được vị trí thứ nhất trong bảng xếp hạng. Tôi xin lần nữa bày tỏ lòng cảm ơn đến các bạn đọc thân ! Tôi cảm thấy mình có chút tiến bộ qua từng cuốn truyện, hi vọng mọi người có thể nhận ra được điều đó. Tôi kiên trì viết tiếp, đưa những câu chuyện thú vị vào lòng độc giả! Xin cảm ơn!
      linhdiep17 thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Ngoại truyện 1: Vợ sinh rồi!
      Nửa đêm, Thời Tiêu cảm thấy bụng đau dữ dội, đau như là bị thống kinh. mở to mắt nhưng dám động đậy, Diệp Trì rất bận rộn, gần đây mới khởi công công trình ở ngoại tỉnh. biết có vấn đề gì mà thường xuyên chạy qua chạy lại giữa hai nơi, chẳng khác gì nhà du hành vũ trụ.

      Thời Tiêu biết có thể phải vất vả như thế, cũng bảo ở luôn bên ấy mà giám sát, bên này dù gì cũng có mọi người trông nom rồi, bên cạnh còn có bà Diệp, còn có dì giúp việc, có chuyện gì đâu.

      Nhưng Diệp Trì là con lừa cứng đầu, nhất khoát nghe, mực đòi lúc con trai ra đời, người đầu tiên nhìn thấy nó phải là , phải để cho con trai biết ai mới là đại ca, ấu trí hết biết!

      Thời Tiêu lúc ấy phì cười:

      -Sao, cảm thấy bị đe dọa à?

      Diệp Trì hừ giọng:

      - Thằng nhóc này chưa ra đời mà em nhìn Diệp tướng quân nhà ta , cái mặt lạnh như tng băng cả vạn năm tự nhiên lại biết cười mới lạ chứ. Bộ dạng của bố bây giờ, và Diệp Sinh chưa nhìn thấy bao giờ, đợi thằng nhóc này ra đời rồi còn đến thế nào nữa? phải chấn áp nó ngay từ đầu!

      Thời Tiêu dở khóc dở cưi, nhưng ngẫm nghĩ lại thấy đây chẳng qua là cái cớ của Diệp Trì mà thôi, là lo lắng cho , càng đến gần ngày chuẩn bị sinh, tâm trạng của Diệp Trì càng trở nên căng thẳng, nhất là lúc nửa đêm, cứ hơi có động tĩnh gì là Diệp Trì lại làm toáng lên.

      Thời Tiêu : “Hay là chúng ta nhập viện trước, có y tá chăm sóc, cần phải lo lắng nữa!”

      Bà Diệp :

      - Đợi có dấu hiệu hẵng cũng chưa muộn mà. Có sớm cũng chả có tác dụng gì. Ở trong bệnh viện ăn uống chán lắm, dù gì ở nhà vẫn hơn!

      Chú Phan cũng bảo ở nhà, rằng tâm trạng của bà bầu phải thư thái, được căng thẳng.

      Nhưng Thời Tiêu rất xót Diệp Trì, làm xong công việc lại tất tả chạy về nhà mát xa chân cho . Mặc dù ngày não cũng gặp nhưng Thời Tiêu có cảm giác Diệp Trì gầy nhiều lắm.

      Thời Tiêu chuyện này cho Quyên Tử nghe liền bị Quyên Tử mắng cho trận, là đồ vô dụng.

      - Đàn bà lúc có bầu là lúc phải biết làm cao. Trong bụng có cái sinh mệnh ấy có thể danh chính ngôn thuận sai bảo thằng đàn ông, để biết để có mấy giây cực khoái của , phụ nữ chúng ta phải trả giá bằng hơn chín tháng vất vả đau đớn, da dẻ thô ráp, thân hình biến dạng, vậy còn phải chịu đựng nỗi đau lúc đau đẻ. Nếu có lương tâm ngoan ngõan hầu hạ, sau này biết điều thương vợ, thương vợ là đồ khốn nạ. Còn nếu ngoại tình chẳng khác gì đồ chó má!

      Quyên Tử rất to, lại đanh thép, ngay cả bà Diệp và gì giúp việc nấu canh trong bếp cũng nghe thấy chứ đừng là Diệp Trì và Tả Hồng ở trong thư phòng.

      Diệp Trì mặt mày sầm sì, đây ràng là chỉ gà mắng chó rồi còn gì. Chẳng biết từ bao giờ mà Quyên Tử và Diệp Trì lại trở thành kẻ thù đội trời chung của nhau, chẳng ai chịuQuyên Tử cứ dạy cho Thời Tiêu cách đối phó với Diệp Trì. Diệp Trì sợ Thời Tiêu bị Quyên Tử làm hư

      Diệp Trì có nằm mơ cũng thấy phát khiếp, sợ ngày nào đó vợ đáng bé bỏng của mình trở thành người như Quyên Tử. Diệp Trì nhiều lúc hiểu người đàn bà này có gì tốt đẹp? Đúng, những người biết mới nhìn thấy ta nghĩ ta rất đẹp, rất quyến rũ, thân hình cực chuẩn, nhưng tính cách ấy Diệp Trì thể chịu đựng được.

      Diệp Trì bây giờ cực kỳ hoài nghi, biết người em chơi với ba chục năm nay có mắc bệnh thích bị ngược đãi hay nữa? Kể từ lúc hai người dính lấy nhau, mặt, người Tả Hồng lúc nào cũng thấy có vết thương, và trở thành trò cười trong lúc trà dư tửu hậu của bọn họ.

      Nhưng người trong cuộc là Tả Hồng lại cẩm thấy vô cùng thích thú. Hôm ấy Hồ Quân phải thốt lên rằng:

      - Tôi thấy cứ tình hình này, có ngày nào đó nghe tin Tả Hồng bị tên Quyên Tử ấy dìm chết tôi cũng chẳng thấy sốc nữa!

      Diệp Trì tin chắc rằng người đàn bà này chính là tai họa, con sư tử hà đông. Nhưng bất hạnh thay, ta lại là bạn thân, là chị em thân thiết nhất của vợ , thể tách rời, thể cắt đứt, đúng là oan nghiệt!

      Trước đây còn nghĩ cố gắng nhẫn nhịn thêm thời gian nữa, đợi ta lấy chồng là xong, tốt nhất là lấy ai ở xa xa. Nhưng kể từ dạo Tả Hồng bám dính lấy Quyên Tử đây trở thành khát vọng xa xỉ. Chẳng cần nghĩ Diệp Trì cũng biết người đàn bà này đeo bám gia đình cả đời, thậm chí đến đời con trai, đời cháu nội cũng đừng mong thoát khỏi những móng vuốt của ta.

      Thế mà chẳng hiểu sao ngay cả bà mẹ Diệp Trì và Lâm Yến đều thích Quyên Tử. Bà Diệp :

      - Lâu lắm mới gặp sống thẳng và như thế!

      Lâm Yến :

      - Quyên Tử là niềm kiêu hãnh của phụ nữ!

      Thế là kể từ đó, Quyên Tử bước vào nhà họ Diệp thoải mái như ở nhà của chính mình. Diệp Trì thầm nghiến răng trèo trẹo vì tức, biết làm thế nào để tranh người đàn bà này đây!

      Đôi khi, Thời Tiêu và Tả Hồng lại bị kẹt giữa hai người họ, vô cùng bối rối. Đa số là cứ hễ hai người này đối đầu với nhau, Thời Tiêu và Tả Hồng như thỏa thuận từ trước, lập tức mỗi người kéo người ra, tách họ xa nhau ra, đến lúc này tạm thời chưa xảy ra chuyện gì “thảm khốc”.

      Thời Tiêu định thần lại, khỏi phì cười. Sao tự nhiên nửa đêm nửa hôm lại nghĩ đến chuyện này? Thời Tiêu xoa xoa bụng, thấy hết đau. Nhưng lúc sau lại bắt đầu thấy đau.

      Thời Tiêu cố gắng nhẫn nhịn muốn làm phiền đến Diệp Trì, biết cái kiểu đau từng con thế này cho thấy còn lâu mới sinh, giờ gọi mọi người sớm quá, còn chẳng biết phải đợi bao lâu nữa. Lần đau này lâu hơn lần thứ nhất, hơn nữa cảm giác đau lại dữ dội hơn.

      Chịu đựng qua cơn đau, Thời Tiêu liền thở phào. Nhưng mặc dù chẳng dám động đậy mà Diệp Trì vẫn tỉnh lại, mở mắt ra thấy vợ tỉnh, liền ngồi bật dậy:

      - Đau bụng à? Sắp sinh à? Có đau lắm ? Đau chỗ nào?...phải làm thế nào? ….á, phải bệnh viện!

      Diệp Trì năng loạn xạ, vừa vừa nhảy xuống giường mặc quần áo. Thời Tiêu kéo tay lại, nghiêng người hôn lên môi cái:

      - được cuống, nghe em này, em đau, đấy! Đây chỉ là những cơn đau gián đoạn thôi, quên rồi à, bác sĩ phải đợi đến lúc cứ hai, ba phút lại đau lần mới là sắp sinh. Em nhìn đồng hồ rồi, các cơn đau cách nhau phải đến ba mươi phút, tức là cách nhau rất lâu, cứ yên tâm, em sao đâu, em đảm bảo đấy!

      Chẳng mấy khi vợ lại cứng đầu như thế, nhưng nó lại khiến Diệp Trì cảm thấy bình tĩnh được vài phút, hiểu là có cơ sở khoa học, nhưng trong lòng Diệp Trì vẫn thấy thấp thỏm bất an.

      Có lẽ đây là trạng thái bình thường của con người, khi quá để tâm đến người nào đó, người ta thường hay lo lắng được mất. Có được rồi càng sợ mất , mặc dù Diệp Trì là người rất độc tài nhưng về mặt này, cũng giống nhưđàn ông bình thường khác.

      Vợ mang lại cho thế giới hạnh phúc, Diệp Trì cho phép có bất kỳ sơ suất gì với vợ. hôn lên trán vợ:

      - Thế cũng phải bệnh viện, lần này em bắt buộc phải nghe !

      Diệp Trì xuống giường, mặc vội quần áo, giúp Thời Tiêu mặc quần áo, gọi điện cho bà Diệp trước rồi mở tủ quần áo, lấy ra cái túi xách chuẩn bị từ sớm rồi chạy đến bế Thời Tiêu ra khỏi phòng.

      Vì Thời Tiêu, hai người chuyển xuống căn phòng ở dưới tầng . Vừa ra ngoài thấy ông bà Diệp ở bên ngoài. Bà Diệp vội vàng chạy đến, sờ bụng Thời Tiêu:

      - Thế nào con, đau lắm phải ? Bắt đầu đau từ khi nào? Con phải báo cho mẹ sớm chứ!

      Thời Tiêu lắc đầu:

      - sao đâu mẹ, mẹ cứ về phòng nghỉ , vẫn còn sớm mà. Giờ chỉ khoảng nửa tiếng mới đau lần, chỉ tại Diệp Trì căng thẳng quá, cứ đòi bệnh viện thôi!

      Bà Diệp thở phào:

      - Ừ, sớm chút cũng tốt, vậy hai đứa trước , mẹ với dì ở nhà làm cơm rồi vào bệnh viện. Trước khi sinh con phải ăn nhiều chút đấy!

      - Diệp Trì, được lái xe, bảo thư ký Trương lái xe đưa các con !

      Diệp tướng quân nghiêm nghị dặn dò.

      Vật vã mãi mới tới được bệnh viện, lúc này mới có sáu giờ sáng. Khoảng cách giữa các cơn đau cũng rút ngắn lại. Vợ chồng Diệp tướng quân bây giờ vào bệnh viện, lúc này, khoảng cách giữa các cơn đau chỉ cách nhau mười lăm phút.

      Cố chịu qua cơn đau, bà Diệp liền bưng bát canh gà hầm ngân nhĩ, lấy thìa bón tận miệng Thời Tiêu:

      - Ăn nhiều chút, nếu tí nữa chẳng có sức mà đ

      Diệp Trì sốt ruột lại lại trong bệnh viện:

      - Chẳng phải bây giờ y học phát triển, có cách đẻ đau sao? Sao vẫn đau thế?

      Bà Diệp lườm con trai:

      - Đẻ đau chẳng qua chỉ là đỡ đau thôi, mẹ hỏi chú Phan trước rồi, đợi đến khi các cơn đau chỉ còn cách nhau khoảng năm phút là có thể tiêm mũi giảm đau, nhưng lúc sinh rồi vẫn cứ đau thôi. Con cứ bình tĩnh, đàn bà ai cũng phải qua cửa ải này cả!

      - Dạ….

      Thời Tiêu khẽ đáp lời. Diệp Trì vội vàng đến gần dìu dựa vào lưng mình:

      - Sao thế? Lại đau à?

      Thời Tiêu cắn chặt môi, khuôn mặt trắng bệch cố nặn ra nụ cười:

      - ….đau lắm……… đấy!

      Những giọt mồ hôi lấm tấm trán, bà Diệp lấy khăn khô thấm mồ hôi, chẳng bao lâu mồ hôi lại phải rịn ra. Đương nhiên bà Diệp hiểu con dâu phải cắn răng chịu đựng những cơn đau nhưng vẫn dối Diệp Trì để nó khỏi lo lắng.

      Khó khăn lắm mới vượt qua cơn đau lần này, nhưng chỉ được vài phút sau cơn đau khác lại ấp đến. Thời Tiêu chưa từng “chịu tội” như thế này, chỉ mong cóthể chết ngay cho rảnh. Cơn đau ấy chẳng khác gì người cầm con dao nhọn đâm liên tiếp vào bụng mình, đau đến thấu tim.

      Những giọt mồ hôi to như hạt đậu rơi như mưa, Diệp Trì nhìn thấy mà xót hết cả ruột. Nếu như có thể có thể mong chịu đau cho vợ. vợ bé bỏng nâng niu trong lòng bàn tay giờ phải “chịu tội” như thế này đây. Đợi đến khi đẩy Thời Tiêu vào trong phòng phẫu thuật, đau đến mức ra lời rồi, miệng thở dốc, nhưng vẫn cố thào bảo cho Diệp Trì vào.

      Trước đây vì tò mò, Thời Tiêu và Quyên Tử từng xem video cảnh sinh con. muốn cảnh xấu xí, thê thảm ấy của mình bị Diệp Trì nhìn thấy. hi vọng, trong mắt , mãi mãi xinh đẹp. chung muốn để Diệp Trì nhìn thấy cảnh tượng thê thảm đó của .

      Diệp Trì cãi lại được, đành phải ở ngoài phòng phẫu thuật, chỉ có bà Diệp được theo vào.

      Tả Hồng và Quyên Tử tất tả dẫn bố mẹ Thời Tiêu vào bệnh viện. Vừa đến nơi thấy Diệp Trì đứng như phỗng ở bên ngoài, mắt trân trân nhìn vào cửa phòng phẫu thuật, con ngươi đảo lấy nửa cái, mặt mày lo lắng, toàn thân cứng đờ vì sợ hãi và lo lắng.

      “Sợ hãi”, cái từ này có lẽ chưa từng xuất trong từ điển của Diệp Trì, ít nhất là cho đến bây giờ, hơn ba mươi năm trời, Tả Hồng mới lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng sợ hãi của Diệp Trì.

      Quyên Tử cũng bất ngờ đối địch với Diệp Trì. Đây là lần đầu tiên Quyên Tử cảm thấy nghịch mắt khi nhìn thấy Diệp Trì. Dù gì cũng thể phủ nhận Thời Tiêu gặp may khi gặp được người đàn ông nhiều đến thế.

      - Oe oe oe…….

      Tiếng trẻ con khóc từ bên trong loáng thoáng vọng ra, tất cả mọi người đều thở phào, gánh nặng ngàn cân dường như gỉảm nửa, nghe thấy y tá báo tin vui, Diệp Trì cảm thấy trước mắt tối sầm, bịch cái, ngất!

      Đôi lời của tác giả: Sinh con đúng là thử thách lớn với phụ nữ.

      Ngoại truyện 2
      Xuống máy bay, Thời Tiêu vẫn làm mặt lạnh, đoái hoài đến Diệp Trì. Người đàn ông này ngang ngược ăn sâu bám rễ vào trong người, bao giờ chấp nhận bị người khác từ chối, mực lôi lên máy bay.

      máy bay, Thời Tiêu cứ lo lắng biết con trai phải làm thế nào, thằng bé tỉnh dậy, thấy chắc khóc ầm lên cho mà xem. đến con trai họ, thằng bé tên gọi ở nhà là Khang Khang, tên là Diệp Hồng Kì, hai cho con Diệp Trì và Khang Khang cứ như oan gia từ kiếp trước.

      Bà Diệp vốn định đặt tên cho cháu là Diệp An Khang để cho nó hợp với cái tên Diệp An An. Nhưng ông Diệp mực phủ quyết, bảo rằng con trai phải ngang ngược, phải, đặt là An Khang, phải đặt là Diệp Hồng Kì.

      Ông Diệp mà lên tiếng ai dám chống lại. Vì vậy cháu đích tôn của nhà họ Diệp có tên là Hồng Kỳ. Bà Diệp thực bụng mấy hài lòng, thế nên mực lấy tên Khang Khang làm tên ở nhà cho cháu. Gọi mãi, gọi mãi lại thành ra quen miệng, về sau ông Diệp cũng quen miệng gọi cháu là Khang Khang.

      Mỗi lần nhìn thấy ông nội mặt mày hiền từ bế cháu, nhàng dỗ dành: “Khang Khang, ông là ông nội của cháu có biết ? Ông nội, gọi ông nội !”, là Thời Tiêu lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

      Lại lạc đề rồi, quay lại vấn đề chính. Con trai Thời Tiêu mới được tuần, khuôn mặt có thể coi là tập hợp tất cả các nét đẹp của bố và mẹ nhưng yếu đuối, đặc biệt là đôi mắt to, đôi mắt to chớp chớp, trông giống hệt như hai quả nho đen, khuôn mặt non nớt và ngây thơ nhưng lại vô cùng biết nịnh nọt người lớn.

      Ông nội ôm, nó ngoan ngoãn ngoác miệng cười. Bà nội ôm, nó vòng tay ôm cổ bà, hôn lên mỗi má bà cái, làm nước dãi dính đầy mặt bà, thế là bà Diệp vẫn tươi cười, ôm ghì lấy thằng cháu, tấm tắc khen ngợi: “Khang Khang ngoan quá, đúng là cháu nội của bà…”

      Thôi bao nhiêu lời ngon tiếng ngọt đều dành cho nó cả. Diệp Sinh bế, thằng nhóc liền luôn miệng gọi “chú chú…”, chẳng quấy chẳng khóc, bộ dạng vô cùng đáng . Lâm Yến muốn bế, thằng bé mở tròn mắt, chớp chớp liên hồi, nhảy tưng tưng trong lòng Diệp Sinh, hai cái tay trông như khúc củ sen, hối hả chìa ra:

      - Thím thím… Bế bế…

      Lâm Yến chịu nổi liền giơ tay ôm lấy thằng nhóc, dỗ dành nó. An An ngồi bên cạnh bực bội gầm gừ:

      - Thằng quỷ nịnh bợ!

      - An An… An An… ...

      Những từ khác Khang Khang đều sõi, chỉ duy có từ An An là nó gọi rất . An An mặc dù miệng vậy nhưng rất thích chơi với Khang Khang, mà thằng nhóc Khang Khang cũng thích nhất là An A

      An An chịu nổi bộ dạng đáng của thằng bé, thế là đành chu môi ra hôn lên má thằng nhóc mấy cái, lúc ấy Khang Khang mới chịu thôi, toét miệng cười thích thú.

      Thời Tiêu càng khỏi phải rồi. Thằng nhóc buồn ngủ, đói, tủi thân, khó chịu, làm nũng… tóm lại là lúc nào nó cũng chạy đôn chạy đáo khắp nơi tìm mẹ. khi nó mà cáu lên chẳng khác gì con lừa cứng đầu biết gọi:

      - Mẹ cơ… mẹ cơ…

      Vừa nhìn thấy Thời Tiêu cái là hai mắt nó ngân ngấn nước, chỉ cần chớp mắt cái là nước mắt trào ngay ra, trông đến là tội nghiệp:

      - Mẹ bế… bế con...

      Chẳng trách mà bà Diệp nhiều lúc tức quá :

      - Đúng là thằng quỷ con, bình thường chạy ra chơi với bà, thế mà động tý là bám dính lấy mẹ!

      Thế vẫn chưa là gì, người mà thằng nhóc ghét nhất chính là Diệp Trì, điều này khiến mọi người cười như mếu.

      Lúc ở trong bệnh viện, Diệp Trì xấu hổ ngất . Lúc tỉnh lại lại bận rộn chăm sóc cho vợ, chẳng nỡ rời nửa bước, càng chẳng có tâm tư nào mà nghĩ đến con trai.

      Ra viện rồi, lần đầu tiên ôm con trai, bị thằng nhóc tè cho bãi. Thời Tiêu lúc ấy cười hả hê, cười cho đời. Được lắm, kể từ đấy, hai cha con bắt đầu mối ân oán với nhau.

      Chỉ cần Diệp Trì ôm nó cái là thằng nhóc chẳng nể nang gì, cố sống cố chết vùng vẫy ra cho bằng được. Diệp Trì lần đầu làm bố, cũng háo hức lắm, muốn hôn con trai cái mà thằng nhóc cứ sì cái mặt ra.

      Diệp Trì nổi điên lên phát mấy cái vào mông trắng ngần của thằng nhóc. Chẳng may lại gặp đúng lúc ông Diệp xuống nhà chơi với cháu nội nhìn thấy. Ông Diệp chẳng cần biết đúng sai ra sao, xông đến bạt tai vào

      - Sao đánh cháu tôi hả? Nào, sang đây ông bế nào!

      Thằng nhóc giả vờ khóc nấc vài tiếng, nghẹn ngào gọi ông nội, đôi mắt to đầy ấm ức. Diệp tướng quân tức lắm, chỉ muốn đánh cho Diệp Trì trận. Kể từ đó, ông Diệp cứ đề phòng Diệp Trì như đề phòng kẻ trộm. Diệp Trì tức lắm nhưng vẫn nhẫn nhịn. vậy nó còn dám tranh Thời Tiêu với , chuyện này thể nhẫn nhịn được.

      Vật vã chờ đợi Thời Tiêu hết cữ, Diệp Trì nhịn đến hai mắt như phát hỏa, ngày ngày nhìn thấy thân hình đẫy đà của vợ cứ lượn qua lượn lại trước mắt, thèm đến dãi mà “chén” được. Lúc nhìn thấy vợ cho con bú, Diệp Trì chỉ mong có thể thay thế vị trí của con trai.

      Vật vả đến lúc thằng nhóc gần tuổi, khó khăn lắm mới tìm được tối thiên thời địa lợi nhân hòa, đợi thằng quỷ ngủ say, liền ôm hôn, sờ mó Thời Tiêu, vừa mới cởi được quần áo ra, người hừng hực nghe thấy thằng nhóc lảnh lót gọi:

      - Mẹ bế…

      Thời Tiêu liền đẩy ra tức khắc. Diệp Trì thất bại ngồi ủ rũ gục đầu. Thằng nhóc tay bám vào lan can cái nôi, lảo đảo đứng lên, mắt mở to nhìn hai người. Thằng nhóc biết chơi khăm, nó chịu ngủ, cứ bắt Thời Tiêu phải ôm nó. Diệp Trì khó chịu lắm, lên được mà xuống cũng chẳng xong.

      Kể từ đó Diệp Trì liền hiểu ra, con trai sinh ra là để hủy hoại . Kể từ đó về sau, mỗi lần muốn thân mật với vợ là bế thốc Thời Tiêu sang phòng khác, xong việc rồi vợ lại quay về phòng.

      Kể từ khi có thằng nhóc này, Diệp Trì chẳng có đêm ôm vợ ngủ ngon giấc. Diệp Trì bây giờ vô cùng hối hận, biết sớm thế này chẳng đòi đẻ nó ra làm gì. Nhưng cho dù thằng nhóc có biết phá quấy đến đâu nó vẫn chỉ là thằng nhóc miệng còn hôi sữa, Diệp Trì có ối chiêu để đối phó với nó. Muốn đấu với bố à, học thêm vài chục năm nữa con!

      Mặc dù phải đối mặt với bộ dạng lạnh tanh của Thời Tiêu, Diệp Trì vẫn cảm thấy trong lòng sảng khoái cực kì. Trong thời gian đợi đèn đỏ, Diệp Trì tay cầm vô lăng,

      - Vợ à, em quên hôm nay là ngày gì rồi à?

      Trong lòng Thời Tiêu chỉ nhớ đến mỗi con trai, vừa nghe Diệp Trì nhắc liền ngẩn ra: “Ngày gì?”

      Diệp Trì thở dài:

      - Vợ à, em à?

      Thời Tiêu mặt đỏ bừng, người đàn ông này mặc dù ngang ngược nhưng đôi khi lại cực kì trẻ con, kể từ khi co mở miệng em , lần nào cũng muốn nghe, nghe đến chán, còn đến chán cả miệng rồi.

      Nhất là lúc ở giường, trong khi cao trào, cứ bắt phải lại câu ấy, nếu chịu kết cục là…

      Đến nỗi mà giờ cứ nghe từ này, Thời Tiêu lại tự chủ được nghĩ ngay đến chuyện khác. lườm Diệp Trì cái, mặt đỏ bừng. Diệp Trì nhìn thấy liền vươn người ra định hôn lên môi nhưng xe đằng sau bấm còi inh ỏi, cắt ngang hành động của Diệp Trì.

      chung phá quấy của thằng nhóc, mấy ngày nay, vợ đều là của , chẳng việc gì phải gấp gáp.

      Vừa rẽ vào khúc ngoặt, Thời Tiêu quên ngay việc ban nãy, ánh mắt lướt ra bên ngoài, khe khẽ thốt lên:

      - Ôi, đẹp quá! Diệp Trì, bên này đẹp quá!

      Diệp Trì nới lỏng cà vạt, nhếch môi cười.

      - nhìn , biển bên đó xanh biếc, gần như nối liền với bầu trời, trong đấy! Diệp Trì, cảnh tượng ở đây giống hệt như cảnh ở Tam Á chúng ta từng nhỉ!

      Ánh mắt Diệp Trì như dịu xuống:

      - Hóa ra em vẫn còn nhớ à, tưởng là em quên rồi chứ!

      Lúc này Thời Tiêu mới ngoảnh đầu lại, cảm giác Diệp Trì hôm nay có gì đó khác thường. Chớp mắt, xe rẻ vào khu nghỉ dưỡng tuyệt đẹp.

      Xe tắt máy, Thời Tiêu mới chợt bừng tỉnh, đẩy cửa xe xuống, nhìn quanh:

      - Đây là đâu?

      Diệp Trì xuống xe, xách hành lý của hai người xuống, ôm lấy , hôn lên trán :

      - Yên tâm, bán em đâu, chồng em nỡ đâu!

      Cầu thang máy thẳng lên tầng thượng. Diệp Trì mở cửa rồi nghiêng người. Thời Tiêu bước ra, ngay từ cái nhìn đầu tiên, thích nơi này rồi.

      gian rất rộng, cả tầng được bài trí cực kì ấm cúng, tất cả đồ đạc, ngay cả những lọ hoa pha lê trong từng góc cũng đều là những thứ mà Thời Tiêu thích. Có thể thấy từng góc nơi đây được bài trí rất tỉ mỉ, bài trí theo sở thích của . Mà có thể làm được đến như thế này, cả thế giới này e rằng chỉ có người duy nhất, đó chính là người đàn ông tha thiết này. Lại lần nữa có cảm giác được trân trọng và nâng niu, nó khiến cho Thời Tiêu cảm thấy hạnh phúc tột cùng.

      Lấy được người đàn ông như Diệp Trì đúng là vận may lớn của . Cũng may là bỏ lỡ, bỏ lỡ . Cũng may là từ bỏ !

      Thời Tiêu quay người lại, vòng tay qua cổ , rướn người tặng nụ hôn ngọt nào. Khoảnh khắc này đây, chỉ có như vậy mới có thể biểu đạt được nỗi hạnh phúc dạt dào trong lòng .

      Thấy vợ nhiệt tình, Diệp Trì đúng là mừng như bắt được vàng, vội vàng “nhiệt liệt hưởng ứng”, ôm ghì lấy eo Thời Tiêu, giữ chặt gáy , hôn siết lên môi , lưỡi đưa vào bên trong, khuấy động mọi cảm xúc, cảm giác như ngọn lửa cháy bừng lên trong lòng…

      Quần áo từ từ được cởi ra, tiếng thở trở nên gấp gáp… các động tác của Diệp Trì cùng với nụ hôn của từ hoang dại chuyển sang dịu dàng, dịu dàng như sóng xuân tháng tư, nhưng khiến cho Tiêu Thời cảm thấy toàn thân bùng cháy. Thứ cảm giác lâng lâng ấy cần phải có quấn quyện, cần phải trào dâng… Bàn tay nôn nóng cởi áo, thắt lưng Diệp Trì… Diệp Trì khẽ cười, lưỡi dịu dàng, khi cuồng nhiệt, quấn chặt lấy … Ư… Thời Tiêu kiềm chế được, khe khẽ rên rĩ…

      Diệp Trì thả môi ra, men theo chiếc cổ trắng ngần, hôn siết lên làn da mịn màng ấy, lúc , lúc mạnh; lúc tựa như những chiếc lông vũ, lúc mạnh tựa như cái gặm nhấm của con thú .

      Tiếng rên rỉ đầy kích thích của Thời Tiêu qua tai Diệp Trì bỗng trở thành thứ thanh mê hồn nhất đời. Nhưng hề vội vã, cần phải khiến cho ngày khó quên nhất trong đời, cả đời này thể nào quên được.

      Soạt tiếng, chiếc áo người Thời Tiêu bị Diệp Trì nôn nóng xé toạc ra, ném sang bên, bầu ngực đầy đặn và trắng ngần ra. Mắt Diệp Trì chợt sáng lên. cúi xuống hôn lên đó. Thời Tiêu khẽ rên rĩ, khẽ rướn người đu người , để mặc cho vuốt ve.

      Mới vừa cai sữa cho con chưa lâu, giờ bị Diệp Trì mút vào ngực , chất dịch lỏng màu trắng liền rịn ra, chảy xuống người , trượt xuống theo từng đường cong cơ thể . Diệp Trì ghé miệng vào mút như đứa trẻ.

      Thứ thanh này khiến cho Thời Tiêu cảm thấy toàn thân mềm nhũn ra, chân đứng vững, chỉ muốn ngã ra đất. Diệp Trì liền bế thốc lên, chỉ trong khoảnh khắc, Thời Tiêu được đặt lên ghế sô pha, còn chưa kịp cảm nhận cái lạnh của khí và lâng lâng của cơ thể, váy của bị Diệp Trì tốc ngược lên rồi.

      Nụ hôn ẩm ướt và nóng bỏng của Diệp Trì trượt vào mặt trong đùi , Thời Tiêu khỏi rùng mình, muốn ngăn lại nhưng cũng muốn để tiếp tục. Cảm giác ướt át và quấn quýt khiến Thời Tiêu cảm thấy đê mê.

      Nhưng còn chưa kịp hiểu chuyện gì bị đắm vào kích thích của các cảm quan, sao thoát ra được. Cùng với nhấp nhô lúc cao lúc thấp của , bàn tay của đưa xuống, chỉ có thể nắm vào mái tóc vùi trong… thứ thanh mê hoặc ấy vang vọng trong gian, kèm theo tiếng rên rỉ đầy hoan lạc…

      Lưỡi của Diệp Trì giống như con rắn tinh nghịch chuyển động, ngừng tác quái… Thời Tiêu nắm lấy tc của Diệp Trì, nắm rất chặt, rất chặt… a… ư…

      Cả chân và cơ thể cùng lúc cong lên rồi hạ xuống trong khoảnh khắc, Thời Tiêu mở mắt ra, nhìn vào đôi mắt bừng bừng cảm xúc của Diệp Trì:

      - Tiêu Tiêu, em , hãy lần nữa cho nghe

      Thời Tiêu đưa tay ra sau gáy Diệp Trì, lồng ngực phập phồng bởi hơi thở gấp gáp nhưng vẫn ngoan ngoãn

      - Em , em , em

      Cùng với từng câu em được thốt lên là giao hòa, là mạnh mẽ, dịu dàng… cho dù là ra hay vào, cho dù là vuốt ve hay cao trào, có tình rồi mọi thứ đều trở nên đẹp đẽ.

      - Diệp Trì, hôm nay rốt cuộc là ngày gì thế?

      Lúc mệt gần thiếp đến nơi, Thời Tiêu đột nhiên nhớ ra chuyện này. Diệp Trì mỉm cười, bế lên, nhàng ôm trong lòng như ôm báu vật, đặt vào trong bồn tắm, để cho nước ấm phun lên khắp người , chảy vào từng ngóc ngách trong cơ thể. Thời Tiêu cảm thấy vô cùng dễ chịu, mắt sắp mở ra nổi rồi.

      Diệp Trì lấy tay bịt mắt lại:

      - Ngủ , lát nữa cho em biết!

      Lúc Thời Tiêu tỉnh lại, phát mình vẫn nằm ghế sô pha, người đắp cái chăn mỏng, bốn bề có hơi tối nhưng vẫn có thể nhìn căn phòng, ánh đèn dịu dàng nơi góc phòng nhè tỏa xuống khiến căn phòng rộng thênh thang này chìm đắm trong thứ ánh sáng dịu dàng và ấm áp.

      Bên tai đột nhiên vang lên tiếng sóng biển, loảng thoảng từ xa đến gần.

      Thời Tiêu ngồi dậy, người được khoác bộ áo choàng tắm. đôi dép bông ở dưới sàn, thắt hờ sợi dây lưng ở eo rồi đẩy cửa ra ban công. Thời Tiêu hít hơi sâu, cơn gió phả vào mặt mang theo vị mằn mặn của biển cả. Bầu trời bên ngoài tối om. Mặc dù nhìn lắm nhưng có thể cảm nhận được từng đợt sóng ở phía xa. Lúc từ ban công vào, Thời Tiêu mới sực nhớ ra, Diệp Trì đâu rồi?

      - Diệp Trì, Diệp Trì ơi!

      Gọi hai câu liền mà chẳng có động tĩnh gì, Thời Tiêu liền vào phòng, tìm quanh phòng lượt cũng chẳng thấy bóng dáng Diệp Trì đâu. Nhìn thấy cái cầu thang ở giữa phòng, Thời Tiêu ngẫm nghĩ lát rồi lên. rất chậm, bởi vì sau cuộc mây mưa cách đó lâu, chân của vẫn chưa vững được. Vừa nghĩ đến đây mặt Thời Tiêu nóng bừng lên.

      tầng cũng có thiết kế mở, nhưng có gian phòng được tách biệt hẳn ra. quanh bức bình phong được điêu khắc hoa tinh xảo, bên trong tối om, hề bật đèn.

      - Diệp Trì?

      - ở đây em ơi!

      Cùng với giọng của Diệp Trì là tiếng cười dịu dàng của . Trước mắt Thời Tiêu chợt sáng bừng lên, như vừa được kéo tấm rèm đen sì ra. đầu dải ngân hà lấp lánh ánh sao ra, ở giữa căn phòng là chiếc giường lớn, hai bên giường là những ngọn đèn rủ xuống như những chùm sao sáng.

      Còn Diệp Trì, đứng phía sau đèn nhìn , ánh mắt lấp lánh, còn lấp lánh hơn cả những vì sao bầu trời.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Ngoại truyện 3: 98 câu hỏi về khác biệt giữa hai vợ chồng
      1.Xin hỏi tên , chị là gì ạ?

      Diệp: Mẹ kiếp, đến cái tên cũng biết còn định hỏi cái gì nữa hả? Muốn ăn đập phải ? (Trừng mắt)

      Tác giả: (ôm đầu kêu la, pháp luật cho phép sử dụng bạo lực đâu nhé!)

      Diệp: Diệp Trì! Câu tiếp theo (khẽ liếc sang vợ, khẽ đằng hắng vài tiếng)

      Thời: Thời Tiêu (khẽ hừ giọng)

      Tác giả: (Sợ chết được, mới câu đầu tiên mà suýt ăn đập, sau này phải làm sao đây? Nước mắt nước mũi tèm lem)

      2. Tuổi tác?

      Diệp: Cái này quan trọng, câu tiếp theo!

      Tiêu: Hai tám, Diệp Trì lớn hơn tôi mười tuổi.

      Tác giả: ( như vậy có nghĩa là chuẩn bị sang đầu bốn rồi)

      Diệp: Vợ à, em dám chê già, tý nữa chúng ta về nhà luôn nhé….

      Thời: Đồ mặt dày!

      Tác giả: Thưa hai vị, bây giờ là lúc phỏng vấn, mong hai người hãy tập trung chút!

      3. Giới tính là?

      Diệp: Vớ vẩn, mù à?

      Thời: Câu này đúng là vớ vẩn ! Câu tiếp theo!

      Tác giả: Thời Tiêu à, em cũng bị ảnh hưởng xấu rồi!

      4. Xin hỏi tính cách của bạn như thế nào ạ?

      Diệp: Tôi là người đàn ông tốt, dịu dàng, mẫu mực, đúng vợ ?

      Thời: Tôi cực kỳ cố chấp.

      Diệp: Vợ à, em cũng biết à, ra em còn rất bảo thủ, ví dụ như…..( thấy Thời Tiêu trừng mắt, giọng của Diệp Trì cũng tắt lịm)

      Tác giả: (Diệp thiếu gia bị lừ mắt, lòng vui mừng xốn xang)

      5. Tính cách đối phương là?

      Diệp: ngang bướng và đáng .

      Thời: cái này cần tôi , cả thế giới này đều biết (ngỏanh mặt chỗ khác)

      6. Hai người gặp nhau khi nào? Ở đâu?

      Diệp: Trong quá cà phê

      Thời: Trong quá cà phê

      7. Ấn tượng đầu tiên về đối phương là gì?

      Diệp: nhóc này thành niên rồi nhỉ?

      Thời: Rất ra dáng này nọ….

      Diệp: Này, em theo nghĩa xấu đấy!

      Thời: Dùng nghĩa tốt với chỉ phí hoài thôi!

      Tác giả: ………..

      8. điểm nào ở đối phương?

      Diệp: thích hết, từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài, chỗ nào cũng là chỗ tôi thích nhất (này này Diệp thiếu gia, nghĩ gì bậy bạ thế?)

      Thời: (cúi đầu bẽn lẽn) thích hết.

      Diệp xán đến hôn chụt cái.

      Tác giả: Hai người xin ý tứ chút ạ!

      Diệp: Muốn ăn đòn phải ?

      9. Ghét nhất điểm nào ở đối phương?

      Diệp: “Em ” ít quá, mỗi lần đều phải để tôi dùng thủ đoạn mới chịu .

      Tác giả: Thủ đoạn gì? Có thể tiết lộ chút ?

      Diệp nheo nheo mắt sấn đến, tác giả vội vàng lùi ra sau.

      Thời: Ghét ấy cứ ép người ta phải ấy, bực chết được!

      Diệp: Vợ à, ngày nào cũng đến mấy lần đấy!

      Thời: Mặt dày như bức tường, em bì được với à?

      10. Hai người cảm thấy cuộc sống gối chăn thế nào?

      Diệp: (Cuộc sống gối chăn là gì, là người ngoài hành tinh đấy à?)

      Thờixua tay) đây là khoảng cách thế hệ giữa chúng tôi.

      Diệp: (Ghé vào tai thầm) Lát nữa về chúng ta chuyện” tử tế nhé!

      Thời: (Đỏ mặt) Câu tiếp theo !

      11. Hai người xung hô với đối phương thế nào?

      Diệp: Nhiều lắm: vợ ơi, Tiêu Tiêu, tiểu tinh, tiểu quái….

      Thời: Diệp Trì.

      12. Bạn hy vọng đối phương gọi mình như thế nào?

      Diệp: Gọt tên cũng tốt, nhưng phải kéo dài giọng chút.

      Thời: Thời Tiêu.

      13. Nếu như lấy động vật ra so sánh, bạn cảm thấy đối phương là?

      Diệp: Mèo, lông dài, đáng , có móng vuốt sắc nhọn, thỉnh thoảng lại cào bạn vài phát.

      Thời: Lát nữa về em cào chết .

      Tác giả: Suy nghĩ của Diệp thiếu gia là….

      Diệp: Làm sao?

      Tác giả: , rất hay, rất chuẩn mực, mèo đúng là cực kỳ dễ thương! Ha ha…..(toát mồ hôi

      Thời Sói.

      Tác giả: Sói gì? Có thể cho cái định nghĩa cụ thể hay ?

      Thời:…..câu tiếp theo ?

      14. Bạn muốn có quà gì?

      Diệp: (Mắt sáng lấp lánh) Vợ à, cái này có thể nhỉ!

      Thời: (Đỏ bừng mặt) Tối nay con trai muốn ngủ với em.

      Diệp: muốn gì hết, đấy (Diệp thiếu gai định lừa ai thế?)

      Thời: gì hết, tôi rất nhiều lần rồi.

      15. Có gì bất mãn với đối phương ? Thông thường là chuyện gì?

      Diệp: Đôi khi đoái hoài đến tôi, trong mắt chỉ có thằng nhóc con kia thôi.

      Thời: (xua xua tay) cần tôi phải nữa nỉ, ngang ngược và độc đoán.

      16. Bạn có tật xấu gì?

      Diệp: Chẳng có tật xấu gì cả, tôi là người đàn ông hoàn mỹ nhất đời.

      Thời: Lúc quá nhân tâm, khi quá mềm lòng.

      17. Tật xấu của đ

      Diệp: Vợ của Diệp Trì này làm gì có tật xấu gì?

      Thời: Nhiều lắm, kể hết.

      Diệp: (Nheo nheo mắt) Vợ, em thế có ý gì?

      Thời: Nhưng tôi vẫn thích những tật xấu ấy.

      Diệp: cười như thằng ngốc.

      18. Chuyện gì mà đối phương làm khiến bạn thấy vui?

      Diệp: gặp thằng đàn ông khác.

      Thời: Mặc kệ ấy, tôi ôm bố mẹ tôi ấy cũng ghen tị, lần sau mà còn như thế nữa, em ngủ với con trai cả tuần, đây chính là điều khiến vui nhất đấy!

      Diệp: Vợ à……(cúi đầu vẻ tội nghiệp)

      Thời: Câu tiếp theo.

      19. Chuyện gì bạn làm khiến đối phương vui?

      Diệp: Vớ vẩn!

      Thời: Lắm chuyện.

      20. Quan hệ của hai người đến mức nà

      Diệp: Còn có thể đến mức nào hả? Có con với nhau rồi còn phải hỏi câu này.

      Thời: Lại hỏi thừa rồi!

      21. Lần hẹn hò đầu tiên của hai người ở đâu?

      Diệp: Trước khi cưới chưa, sau khi cưới gọi là hẹn hò.

      Thời: Câu tiếp theo!

      22. Lúc ấy khí giữa hai người thế nào?

      Diệp: Vợ à, người này lắm chuyện quá, chúng ta về nhà !

      Thời: ấy là tác giả, đắc tội với ấy, khéo ấy lại viết xấu về chúng ta.

      Tác giả: (ưỡn thẳng lưng)

      Diệp: (Lừ mắt vẻ bất cần)

      23. Lúc ấy tiến triển đến bước nào?

      Diệp: có thể hỏi câu nào có tính tích cực chút được ?

      Thời: Đúng là vô bổ !

      24. Thường xuyên hẹn hò ở đâu?

      Diệp: Hẹn hò có tác dụng gì ? Cái giường nhà tôi vô cùng dễ chịu!

      Thời: Tôi rời con trai được nửa bước hẹn hò gì, ở nhà cũng tốt

      25. Bạn chuẩn bị như thế nào cho sinh nhật của đối phương?

      Diệp: rất nhiều, nhưng bí mật.

      Thời: (mím môi cười) Năm nay chuẩn bị khác hẳn.

      Diệp: Là gì thế vợ ơi? Là thứ muốn nhất phải ?

      Thời Tiêu liếc mắt nhìn: Đến lúc đó biết.

      26. Bên nào tỏ tình trước?

      Diệp: Đương nhiên là tôi, vợ tôi da mặt mỏng lắm.

      Thời: Diệp Trì.

      27. Bạn thích đối phương đến nhường nào?

      Diệp: Thích đến mức kiếp sau ấy cũng phải là của tôi (đúng là phong cách của Diệp thiếu gia)

      Thời: Thích và chẳng qua chỉ khác nhau có chút xíu, tòn bộ.

      28. Vậy bạn có người kia ?

      Diệp: Vớ vẩn!

      Thời: như .

      29. Đối phương gì khiến bạn đồng ý?

      Diệp: Thường chỉ cần vợ tôi quyết là tôi đều nghe theo.

      Thời: Lúc ghen tỵ với con trai.

      30. Nếu như người kia có ý thay lòng đổi dạ, bạn làm gì?

      Diệp: (lông mày dựng ngược lên) Dám!

      Thời: Vậy mời tha hồ thay đổi!

      Diệp: (trừng mắt với tác giả) đến để phá hoại phải , muốn ăn đòn hả? Câu tiếp theo!

      31. Có thể tha thứ cho người kia khi người kia thay lòng ?

      Diệp: ………

      Tác giả: Ok ok! Câu tiếp theo!

      32. Nếu hẹn hò mà người kia đến muộn tiếng sao?

      Diệp: Lại bắt đầu luyên thuyên đấy!

      Thời: như .

      33. Bạn thích bộ phận nào nhất người đối phương?

      Diệp: Câu này mà cũng hỏi.

      Thời: Cánh tay, cánh tay chắc khỏe ôm chặt lấy tôi, khiến tôi có cảm giác an toàn.

      Diệp: Vợ à, thế từ nay ngày nào cũng ôm em nhé!

      34. Vẻ mặt gợi cảm của người kia?

      Diệp: Cái này có được vợ?

      Thời: ..câu tiếp theo

      35. Lúc ở bên nhau, lần nào khiến hai người cảm thấy tim đập nhanh nhất?

      Diệp: Lần ở bệnh viện…..(bị vợ bịt chặt miệng)

      Thời: Lúc ấy ôm tôi.

      36. Bạn có dối người kia ? Bạn giỏi dối cái gì?

      Diệp: cần thiết.

      Thời: (nhấp ngụm nước) Những lời dối thiện chí là cần thiết.

      Diệp: Vợ à, tý nữa về nhà chúng ta cần chuyện.

      Thời: Đàn ông mà so đo chuyện cũ chả ra làm sao.

      37. Lúc làm chuyện gì cảm thấy hạnh phúc nhất?

      Diệp: Còn phải hỏi sao? Làm ……….Tình với vợ là hạnh phúc nhất.

      Thời: Mặt dày!

      Thời: Tôi ôm con trai, Diệp Trì ôm tôi.

      38. Từng cãi nhau bao giờ chưa?

      Diệp: Về cơ bản sau các cuộc cãi nhau của đều kết thúc giường.

      Thời: (Đỏ mặt) Mặt dày!

      39. Nguyên nhân chủ yếu của các cuộc cãi vã?

      Diệp: Hãy đọc tiểu thuyết, cần thiết phải .

      Thời: như .

      40. Sau đó làm lành như thế nào?

      Diệp: Vớ vẩn!

      Thời: Có thể hỏi chị số câu được ? Chị còn thiếu bao nhiêu từ nữa cho đủ số?

      Tác giả: tím mặt.

      41. Có còn muốn làm người của nhau ở kiếp sau ?

      Diệp: Kiếp sau ấy vẫn là vợ tôi.

      Thời: Có thể, chuyện kiếp sau để kiếp sau .

      42. Khi nào cảm thấy mình được ?

      Diệp: Lúc vợ cưỡi người tôi, sợ tôi chết.

      Thời: Khoảnh khắc tưởng rằng mình sắp chết đến nơi.

      Tác giả: Cưỡi? Cưỡi cái gì? Có thể cụ thể ?

      Diệp: Muốn ăn đập hả?

      43. Lúc nào kiếm bạn cảm thấy “có thể () ấy còn mình nữa?”

      Diệp: Tôi ấy là đủ rồi!

      Thời: Tôi trả lời những câu hỏi mang tính giả thiết.

      44. Phương pháp thể tình cảm của bạn là gì?

      Diệp: là phải của tôi.

      Thời: Thực ra tôi thích những cách hàm súc hơn.

      Tác giả: Có thể cụ thể ?

      (Diệp trừng mắt, tác giả im bặt)

      45. Bạn cảm thấy loài hoa nào phù hợp với người kia?

      Diệp: bách hợp, đẹp và thuần khiết.

      Thời: Hoa? Tin tôi , Diệp Trì còn cách hao xa lắm.

      Tác giả: cũng phải.

      46. Giữa hai người có chuyện gì giấu giếm nhau ?

      Diệp: cần thiết, trước đây vợ tôi nhiều lắm.

      Thời: (khẽ đằng hắng) chuyện quá khứ cần phải nữa. Câu tiếp theo!

      47. Cảm giác tự ti của bạn xuất phát t

      Diệp: Tự ti là cái gì?

      Thời: Trước biết, giờ biết rồi, tự ti cần thiết.

      48. Quan hệ của hai người là công khai hay bí mật?

      Diệp: Dở hơi!

      Thời: Thở dài, chắc là cũng được kha khá chữ rồi!

      49.Bạn cảm thấy tình của đối phương liệu có thể duy trì mãi mãi?

      Diệp: Vớ vẩn

      Thời: như .

      50. Xin hỏi vị trí dĩa hai người trẽn giường?

      Diệp: Nhiều lắm.

      Thời: Câu tiếp theo!

      51. Vị trí thường xuyên nhất là gì?

      Diệp: Nhiều lắm.

      Thời: Câu tiếp theo

      52. Bạn có hài lòng với tình trạng nay?

      Diệp: Đương nhiên

      Thời: Đỏ mặt gật đầu

      53. Lần đầu tại đâu?

      Diệp: Ở nhà

      Thời: như

      54. Lúc ấy có cảm giác gì?

      Diệp: Vợ, cái này có được ?

      Thời: Dạo này con trai càng ngày càng bám mẹ

      Diệp Trì im luôn.

      55. Bộ dạng của đối phương lúc bấy giờ?

      Diệp: Rất đẹp

      Thời: nhớ nữa

      56. Câu đầu tiên bạn sau đêm đầu tiên là gì?

      Diệp: Mời đọc truyện

      Thời: như

      57. Mỗi tuần mấy lần?

      Diệp: cố định, ít nhất bảy lần.

      Thời: như

      Tác giả: Đáng nhẽ ra tôi nên hỏi hai người đêm mấy lần mới phải.

      58. tuần mấy hiệ lý tưởng?

      Diệp: Cái này cũng khó .

      Thời: Có thể hỏi cái khác ?

      59. Cảm giác như thế nào?

      Diệp: Nhiều lắm, vợ ơi, có thể ……

      Thời: Con trai…..

      Diệp: câu tiếp!

      60. Chỗ nào là nhạy cảm nhất người bạn?

      Diệp(cười đểu): Vợ à……

      Thời: (Đỏ mặt) được …….

      61. Chỗ nhạy cảm nhất của đối phương?

      Diệp: Nhiều lắm…lỗ tai…

      Thời: Con trai

      Diệp: Câu tiếp theo

      Tác giả: Đường đường là Diệp thiếu gia mà lại sợ vợ.

      62. Dùng câu để miêu tả đối phương lúc ấy!

      Diệp: Lúc đẹp nhất!

      Thời: Như lang s

      63. thực lòng, bạn có thích chuyện ấy ?

      Diệp: Đàn ông mà thích chắc chắn là bị liệt dương

      Thời: cũng được

      64. Địa điểm bạn thường làm chuyện ấy?

      Diệp: Nhiều lắm, đa số là ở nhà

      Thời: Đỏ mặt

      Diệp: Có lần ở trong nhà xe

      Tác giả: Sao tôi biết nhỉ?

      65. Bạn muốn thử chuyện ấy ở địa điểm nào?

      Diệp: Chỗ nào cũng muốn thử

      Tác giả: phải chứ?

      Thời: (Lườm) Mặt dày!

      66. Tắm trước hay sau chuyện ấy?

      Diệp: Cả hai

      Thời: Cả hau (Đỏ mặt)

      67. Lúc ấy có chuyện ?

      Diệp: Nhiều lắm, chắc chắn muốn nghe

      Thời: Con trai….

      Diệp: Câu tiếp theo

      68. Bạn từng làm chuyện đó với người khác ngoài vợ (chồng) chưa?

      Diệp: Khụ khụ, câu tiếp theo

      Thời: (Lườm) Chắc là tính nổi nữa chứ gì?

      Diệp: Vợ à, đừng nhắc chuyện cũ nữa mà!

      Diệp: Chuyện em với Hứa Minh Chương đâu có truy cứu đâu!

      Thời: Chuyện ấy có giống với chuyện của ? Hơn nữa em cũng đâu có truy cứu.

      69. Bạn có tán đồng suy nghĩ “Cho dù có được trái tim cũng phải có được thể xác?”

      Diệp: Người là của tôi, tim cũng phải của tôi, phải của tôi tôi cướp cho bằng được

      Thời: tán đồng

      70. Nếu như đối phương bị côn đồ cưỡng dâm bạn làm thế nào?

      Diệp: đời nào

      Thời: Chỉ có chị nghĩ ra được cây hỏi thế này

      71. Bạn thấy ngại trước hay sau khi làm chuyện đó?

      Diệp

      Thời: Trước, sau, đều ngại

      72. Nếu như bạn thân của bạn với bạn rằng: “Em () rất đơn, chỉ tối nay thôi, xin hãy…..” và đòi hỏi chuyện đó, bạn ?

      Diệp: đời nào, bạn bè đời nào làm chuyện này. Muốn ăn đập à?

      Thời: đời nào, nghiêm khắc từ chối

      73. Bạn cảm thấy mình có giỏi chuyện ấy ?

      Diệp: Đây là bản năng của đàn ông.

      Thời: Đỏ mặt

      74. Thế còn người kia?

      Diệp: Chẳng giỏi chút nào, nhưng tôi thích cái bộ dạng ngại ngùng của ấy.

      Thời: Rất giỏi

      75. Lúc ấy bạn muốn người kia cái gì?

      Diệp: Em

      Thời: hạn chế chuyện

      Diệp: Vợ à, ý em bảo là làm nhiều hơn phải ?

      Tác giả khẽ đằng hắng

      Diệp: bị ngứa cổ à, ho lắm thế

      Tác giả ……

      76. Bạn thích biểu cảm nào của đối phương lúc ấy nhất?

      Diệp: Nhắm mắt, miệng….

      Thời: Câu tiếp theo

      77. Bạn cảm thấy làm chuyện ấy với người khác ngoài bạn đời có được ?

      Diệp: Trước đây vấn đề gì, nhưng giờ

      Thời:

      78. Bạn có hứng thú với “bạo dâm” ?

      Diệp: có hứng thú, chỉ có điều có thể thử, vợ nhỉ?

      Thời: (Lườm) muốn em thử với ?

      Tác giả: Thời bị ảnh hưởng xấu rồi nhé.

      79. Nếu đối phương đột nhiên ham mê cơ thể bạn nữa, bạn ?

      Thời: Tạ ơn trời phật, nghi ngờ biết có ngày này

      Diệp: Vợ à, đấy là suy nghĩ vô cùng thực tế đấy!

      80. Bạn có nhìn nhận ra sao về việc cưỡng dâm?

      Diệp: phải chuyện đàn ông nên làm?

      Thời: vậy phải là đàn ông hả?

      Tác giả len lén gật đầu

      Diệp: Vợ à, em truy cứu chuyện cũ nữa mà. Câu tiếp theo!

      81. Chuyện đau khổ trong khi làm chuyện ấy là gì?

      Diệp: Sau lại đau khổ

      Thời: Lúc ấy thô bạo

      Diệp: Chúng ta lật lại chuyện cũ nữa có được ?

      82. Cho đến thời điểm tại, nơi nào khiến bạn cảm thấy hưng phấn, kích thích nhất khi làm chuyện đó?

      Diệp: Trong nhà để xe

      Thời: (Đỏ mặt) như

      Diệp: Vợ à, hóa ra em cũng thích à, lát về chúng ta thử lại nhé!

      Thời: Con trai….

      Diệp: Câu tiếp theo!

      83. Có bao giờ đối phương chủ động quyến rũ bạn chưa?

      Diệp: Về cơ bản đấy chỉ là ảo tưởng

      Thời: Hừ, mỗi lần đều là ấy dụ dỗ đấy

      84. Phản ứng lúc ấy của bạn?

      Diệp: Dụ dỗ vợ tôi rất dễ, chỉ cần…..

      Thời: Con trai…

      Diệp: Câu tiếp!

      85. Đối phương từng có hành động thô bạo với bạn chưa?

      Diệp: Ơ, lật lại chuyện cũ nhé!

      Thời: Hừ

      86. Phản ứng của người kia lúc ấy?

      Diệp: (Liếc trộm vợ) Muốn ăn đập hả?

      Thời: Hừ!

      87. Đối với bạn mà , đối tượng lý tưởng của chuyện ấy là?

      Diệp: Vớ vẩn!

      Thời: như

      Diệp: Vợ à, có phải em vẫn còn nhớ nhung gã họ Hứa ấy ?

      Thời: Giờ em chỉ mình

      Diệp Trì cười hớn hở

      88. từng sử dụng “công cụ” hỗ trợ khi làm việc đó chưa?

      Diệp: Muốn dùng lắm. Nhưng vợ tôi hay ngại, lần nào cũng làm mình làm mẩy, giờ trong giai đoạn tiến hành thôi. (Trừng mắt)

      Tác giả: Chuyện ấy……có thể cụ thể là dụng cụ gì ạ?

      Diệp: Tìm đàn ông là biết liền!

      89. Lần đầu tiên của bạn xảy ra năm bao nhiêu tuổi?

      Diệp: Chuyện đó(lén liếc vợ) nhớ nữa

      Thời: Hừ!

      90. Đối tượng lúc ấy có phải là bạn đời của bạn bây giờ ?

      Diệp: nhớ mà còn hỏi mãi, muốn ăn đòn phải ?

      Thời: Hừ!

      91. Bạn thích nhất là được hôn vào đâu?

      Diệp: Vào đâu cũng thích

      Thời (Đỏ mặt) Câu tiếp theo!

      92. Bạn thích nhất hôn người kia vào đâu?

      Diệp: Toàn thân

      Thời: Môi

      93. Chuyện gì khiến đối phương vui vẻ nhất?

      Diệp: Vợ ơi có được ?

      Thời: Câu tiếp theo

      94. Lúc làm chuyện ấy bạn nghĩ gì?

      Diệp: Suy nghĩ của đàn ông lúc ấy đều như nhau, có hỏi cũng vô ích, câu tiếp theo!

      Thời: Tôi nghĩ ấy cũng tôi, tôi cũng ấy

      Diệp xán đến hôn lên má vợ: Vợ ơi, em

      Tác giả: nổi gai ốc.

      95. tối mấy lần?

      Diệp: Hình như ban nãy có hỏi rồi?

      Tác giả: Ban nãy hỏi tuần, giờ hỏi tối

      Diệp: Khó lắm, thường hai lần trở lên

      Thời: Đỏ mặt

      96. Lúc làm chuyện ấy, quần áo là bạn tự cởi hay người kia cởi cho bạn?

      Diệp: Quần áo của vợ tôi toàn là tôi cởi

      Thời: (tiếp tục đỏ mặt)

      97. Đối với bạn, chuyện ấy là?

      Diệp: Chuyện đương nhiên

      Thời: cách

      98. Hãy câu với người m

      Diệp: Vợ ơi, chúng ta mau về nhà ! Bà này dài dòng quá!

      Thời: Mặt dày!

      Tác giả: Hai người cực kỳ hợp nhau!


      <img class="aligncenter" alt="" src="https://i.imgur.com/KuleBLy.gif" width="80" height="210" />

      Ngoại truyện 4: Hứa Minh Chương
      Lần đầu tiên gặp Thời Tiêu là ở bữa tiệc liên hoan, mặc bộ quần áo thể thao trắng, đôi giày thể thao nhắn, mặt trang điểm, khuôn mặt sạch

      , thậm chí có thế nhìn thấy những mạch máu nhó xíu ở dưới da, vẻ đẹp tự nhiên và thanh tú, mái tóc buộc cao ở sau gáy, ở mang tai gài mấy lọn tóc mỏng manh, trông rất tự nhiên và khỏe khoắn, mới nhìn còn tưởng là sinh viên năm nhất, ánh mắt lấp lánh, vẻ mặt ngại ngùng.

      Hứa Minh Chương khỏi nhoẻn miệng cười, chẳng buồn nghĩ ngợi mà bê ngay chai rượu đến rót cho cốc. Dường như ngờ lại có người chủ động đến rót rượu cho mình nên chi biết cười gượng gạo, ngừa cổ lên tu ực hết cốc rượu.

      Hứa Minh Chương lại rót đầy, lại uống cạn...

      Hai người cứ rót, cứ uống, chẳng mấy cốc hai má đỏ bừng, đôi mắt như càng long lanh, toát ra vẻ đẹp mê hồn.

      Hứa Minh Chương đột nhiên muốn cất giấu vẻ đẹp này , để người khác thể nhìn thấy. kéo tay , thầm ra khỏi buổi liên hoan. nhóc ngoan ngoãn dựa vào lòng , cứ như thế là vật sở hữu của rồi.

      Lúc ấy, trong lòng Hứa Minh Chương đột nhiên dâng lên cảm xúc, này là của , muốn mãi mãi ôm như thế này. Đáng tiếc, cuối cùng lại giữ được, mặc dù rất giữ gìn và trân trọng, nghĩ trăm phương ngàn kế đế giữ chặt trong tay, nhưng dường như là hạt cát, biết từ lúc nào chảy qua kẽ tay và biên mất chẳng còn chút dấu tích.

      Giờ nghĩ lại, bọn họ hạnh phúc và vui vẻ cũng chi được có hơn năm về sau là loạt những sóng gió ập đến khiến đôi lứa tan tác, phải vì vận mệnh, mà đều là vì con người.

      Đến lúc hiểu mọi chuyện quá muộn, đúng như Tưởng Tiến :

      - Giờ cậu mới tìm hiếu hình như là muộn rồi!

      Lúc ấy có Diệp Trì, chồng của , người đàn ông giỏi giang và ngang ngược, về sau Tưởng Tiến với : “Có thể vận mệnh an bài, chân mệnh thiên tử của Thời Tiêu chính là Diệp Trì. Cậu mất cơ hội, tôi thiếu dũng khí, chúng ta điều bằng Diệp Trì, ta chưa bao giờ để tâm đến cái gọi là vận mệnh. Cái ta muốn là nhất định phải đạt được. Người ta nhất định phải ta. Thứ tình cảm mãnh liệt này thích hợp với Thời Tiêu hơn. Thời Tiêu bị động, là lạnh lùng, giống như khối băng, cậu có thể ủ ấm nó, nhưng Diệp Trì lại có thể khiến nó tan chảy, biến thành nước, hòa làm với ta, đôi bên thể tách rời. Vì vậy tôi và cậu, thua là đương nhiên!”

      Về sau Hứa Minh Chương nghĩ lại mọi chuyện mới vỡ lẽ ra điêu này. Cả đời này thể quên nổi cảnh tuợng ở cái thôn héo lánh ấy, trong đống hoang tàn, khoảnh khắc đào được hai người ấy lên. Người đàn ông tên Diệp Trì ấy ôm chặt lấy Thời Tiêu, dùng thân thể để che chắn cho , đó là thứ tinh như thế nào?

      Còn Thời Tiêu, câu đẩu tiên thóat ra khi nhìn thấy ánh sáng là gi?

      - Cứu, cứu ấy , cứu ấy...

      Ánh mắt gần như tuyệt vọng ấy làm Hứa Minh Chương bàng hoàng, đồng thời cũng hiểu ra rằng, thế giới của Thời Tiêu, kế từ giây phút ấy chỉ còn lại Diệp Trì.

      , còn hơn cả tình dành cho hồi ấy. Hứa Minh Chương chưa đạt được mục đích nhưng vẫn rút lui. Năm năm trước, khoảnh khắc ra Quay đầu lại là mất hoàn toàn, cho dù cam tâm, cho dù bằng lòng, nhưng chi có thể chấp nhận. Dù gì giờ hạnh phúc, rất hạnh phúc.

      Bên cạnh có người chổng , có đứa con trai thương. Mặc dù nghĩ thông suốt như vậy nhưng đôi khi vẫn kiềm chế được bản thân nghĩ đến , mặc dù còn quá đau đớn nh

      Nằm ngủ bên cạnh là người vợ mới cưới, kiêu ngạo nhưng có thể vì mà chạy đến tận huyện Thông Giang bé này, ở lại đây cùng mấy tháng trời, xắn tay nấu nướng cho ăn, mặc dù còn vụng vẽ nhưng lại khiến cho Hứa Minh Chương vô cùng cảm động.

      này có trái tim kiên cường và cố chấp, chẳng thua gì , giống như với :

      - Em đợi, em sê đợi cho đến khi nào chấp nhận em. Minh Chương, cho dù cả đời này chị ấy đểu ở trong lòng , em cũng chấp nhận. Cái em cần phải toàn bộ. Cái em cần chỉ là trong tim có em, bên cạnh là em, thế là đủ rồi!

      Lúc ấy Hứa Minh Chương chợt cảm thây, khoảnh trong tim lặng lẽ sập xuống, hòa vào với máu, từng giọt từng giọt lấp đầy những lỗhổng trong tim .

      Có thế cả đời này cũng chẳng thể lấp đầy, nhưng ấy dùng phương pháp đặc biệt đê bám rễ trong tim , khiến cam tâm tình nguyện cưới .

      Ngày cưới, Hứa Minh Chương nhìn thấy được Diệp Trì cẩn thận dìu , mặc dù bụng to lên thấy nhưng trong con mắt của Hứa Minh Chương, từ vẫn toát lên vẻ đẹp chói lóa.

      Còn người đàn ông tên Diệp Trì, vốn dĩ ngang ngược,phách lối kia lại vô cùng cảng thẳng, khiến cho Hứa Minh Chương cảm thấy hơi hụt hẫng, khỏi nhếch môi cười.

      Thời Tiêu là người vô lo vô nghĩ nổi tiếng, nhưng lúc mà tức lên củng chẳng kém phần ghê gớm. Cứ nhìn bộ dạng cua Diệp Trì là biết ta cũng phải chịu tội ít.

      - Tiền bối, chúc mừng hạnh phúc!

      Khi câu này được thốt ra từ miệng Thời Tiêu, Hứa Minh Chương mới phát nỗi đau đớn bấy lâu nay còn trào ra nữa, ngược lại, chỉ có chút cảm giác chua xót khó thành lời, nhung còn cảm giác đau đớn.

      Khoảnh khắc cú bắt lấy bàn tay mà bấy lâu nay mình chịu buông ra, Hứa Minh Chương khẽ gật đầu:

      từng đương nhiên còn để lại "dấu vết", nhưng dù sao cũng là dĩ vãng, mà con người lại luôn tiến về phía trước, thể nào dừng bước. Bỏ lỡ Thời Tiêu rồi nên vui mừng vì vẫn còn có Hô Đình Đình chấp nhận , chịu , theo .

      Nghĩ đến đây, Hứa Minh Chương liền quay người hôn lên trán vợ:

      - Cảm ơn em!

      Hồ Đình Đình vẫn còn ngái ngủ, mở mắt ra, ngơ ngác hỏi:

      - Cảm ơn gì cơ?

      - Cảm ơn em !

      Ngoại truyện 5: Tôi tên là Diệp Hồng Kỳ

      Tôi tên là Diệp Hồng Kỳ, ngày đâu tiên nhà trẻ, lúc giáo gọi đến tên tôi, thằng béo ngồi phía sau tôi liến cười lăn lộn.

      Tôi vô cùng rộng luợng, thèm tính toán. Thằng béo ấy trông chẳng khác gì đứa con , chẳng có chút nam tính nào cả.

      Trong lớp tôi có bạn vô cùng dể thương, tên là Nhạc Hiểu Hiểu, tôi thấy rất ưng mắt. ấy thường dịu dàng chia bánh quy cho tôi ăn, giúp tôi rửa tay giống như mẹ vậy, lại còn khiến cho tôi cảm thấy vô cùng vui vẻ trong ngày đẩu tiên mẫu giáo. Vui đến mức về đến nhà, tôi chẳng thèm tranh giành “quyền sớ hữu” mẹ với “người đàn ông ấu trĩ” kia, tự tắm rồi ngủ.

      (Người đàn ông ấu trĩ mà tôi đến chắc phải ra mọi người cũng biết là ai. Đúng thế, ông ấy chính là bố của tôi, Diệp Trì. Người ngoài thường bảo ông ấy rất giỏi giang. Nhưng tôi rất ghét ông ấy, lớn như vậy rồi mà toàn tranh mẹ với tôi. Vì chuyện này mà làm nũng còn giỏi hơn cả tôi nửa. theo cách của mẹ, như vậy là "Mặt dày". Tôi thắng được ông ấy là mách tội ông ấy với dì Quyên ngay. Dì Quyên của tôi vô cùng ghê gớm, thầm dạy cho tôi rất nhiều phương pháp. He he, vô cùng có ích nhé! Vì vậy bố ghét nhất là mỗi lần dì Quyên đến nhà tôi ăn cơm!

      Đây, tôi lại lan man giống mẹ tôi rồi, mọi người hãy thứ lỗi nhé, tôi tiếp tục câu chuyện ngay đây. Ngủ giấc ngon lành, mơ thấy tôi được nắm bàn tay mềm mại của Nhạc Hiếu Hiếu. Chúng tôi cùng đến công viên chơi, cùng ngồi đu quay, cùng chơi cầu trượt, tôi vui lắm! Có thể vì vui quá nên sáng dậy tôi phát mình tè dầm, bị người đàn ông ấu trĩ kia cười chế nhạo.

      Tôi úp mặt vào ngực mẹ, khe khẽ kể tội người đàn ông ấu trĩ, đừng tưởng tôi biết nhé, lần trước tôi cùng với thím và An An ra ngoài chơi, nhìn thấy ông ấy chơi với con "hồ ly tinh" nhé.

      Cái từ "hổ ly tinh" này là do dì Quyên dạy cho tôi. Dì bảo, ngoài mẹ, dì Quyên, thím, bà nội ra, tất cả những phụ nữ cùng với bố tôi đểu là "Hồ ly tinh".

      Tôi thấy rất khó hiểu, con hổ ly trong sách báo ràng khác, nó có lông, đôi tai nhòn nhọn cơ mà...

      Lại lan man rổi! hi hi...

      chung tôi biết bố tôi sợ bị tôi mách tội nhất. Tôi mà mách là mẹ sang ngủ với tôi. Năm trong vòng tay mềm mại và ấm áp của mẹ dẻ chịu biết mấy!

      tóm lại, đứa vốn dĩ vô cùng thoải mái là tôi cứ nghĩ đến có thể gặp mặt Nhạc Hiểu Hiểu là tôi lại hăm hở mẫu giáo. Hôm nay giáo sắp xếp lại chỗ ngồi, tôi rất muốn ngồi cạnh Nhạc Hiểu Hiểu. Nhưng cuối cùng lại xếp thằng béo ngồi cạnh Nhạc Hiểu Hiểu chứ.

      Tôi giơ tay xin đổi chỗ nhưng thành công, tâm trạng chán chường vô cùng. Lúc ăn táo, tôi nhìn thấy thằng béo lén giật bím tóc của Hiểu Hiểu. Hiểu Hiểu ấm ức nhìn tôi, đôi mắt to chóp chớp như sắp khóc. ĐỘI nhiên tôi lại nhớ đến lời dặn của ông: Đàn ông là phải biết bảo vệ kẻ yếu.

      Kẻ yếu là gì? biết nhưng chắc Hiểu Hiểu đúng là kẻ yếu đấy. Tôi đứng bật dậy, xông đến đấm vào cái mặt nhăn nhở cười của thằng béo.

      Thế là lớn chuyện, bố mẹ bị giáo mời đến. Tôi rụt rè nhìn bố, bà nội bảo lúc có ông nội ở nhà, tôi phải ngoan ngoãn chút

      Bố đánh vào mông tôi, chị An , bố tôi mà còn đánh tôi cho tôi đến nhà chị ấy ở. Năm ngoái bố mẹ ra ngoài, ông bà nội cũng ờ nhà, tôi đến nhà chị An ở rồi. Nhà chị An rất thích, thím rất tốt, chú cũng rất tốt, chị An cũng tốt nhưng bọn họ ai cũng bận, chẳng giống như người đàn ông ấu trĩ kia, lúc nào cũng chơi trò chơi với tôi. Lúc xếp gỗ, lần đầu tiên tôi cảm thấy ngoài mẹ ra, tôi cũng có nhớ người đàn ông ấu trĩ ấy.

      Lại lạc đề rồi. chung là người đàn ông ấu trĩ ấy cũng rất đáng sợ, ông ấy sê đánh vào mông tôi, đau lắm ấy! Vì vậy tôi dám ngẩng đầu nhìn ông ấy, chỉ biết rụt đầu rụt cổ, bị ông ấy đẩy vào trong xe. Trong lòng tôi thầm nghĩ, lát nữa nếu bố định đánh tôi, tôi nhất định nhớ xem ông ấy đánh bao nhiêu cái để về mách ông nội, để ông nội trả thù cho tôi.

      Xe dừng lại, tôi liền thò đấu ra ngoài cửa xe. Oa, làKFC, là nơi tôi thích nhất, nhưng thường ngày bố thường nghiêm cấm mẹ cho tôi ăn KFC cơ mà.

      Nhưng mẹ vẫn thường len lén dẫn tôi ăn, ha ha ha! Suỵt, mẹ bảo đây là bí mật, được cho bố nghe. Tôi nghi hoặc ngẩng đẩu nhìn bố, rổi lại ngoảnh sang nhìn mẹ. Mẹ mỉm cười, ôm lấy tôi, hôn lên trán, lên má tôi.

      Vào cửa hàng KFC rồi, bố liền mua rất nhiều, rất nhiều đồ ăn ngon, làm tôi nhìn thấy mà thèm dãi. Bố xoa xoa đầu tôi:

      - Giỏi lắm con trai, đàn ông là phải như thế! Cái gì chúng ta để mắt đến phải là của chúng ta, kẻ khác muốn cướp là phải đánh!

      Những điều người đàn ông ấu trĩ ấy tôi nghe , bởi vì tôi cầm cái cánh gà thơm phức lên gặm lấy gặm để rồi, chỉ nhân lúc hút ca trong cốc, tôi ngẩng đầu lên nhìn mẹ, thấy mẹ trừng mắt với bố.

      Tôi phát tôi bắt đầu thích người đàn ông ấu trĩ này rồi, phải làm sao?


    4. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :