1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Hương Yêu - Tiểu Chước Vi Huân (57C+2NT) (Full+eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Hương [Chương 15]

      Từ sau ngày đó, Hồng Đông Đồng phát Trì Tịnh còn tìm cậu đấu bàn phím nữa. Với lại giữa và Thư Luật giống như càng xa lạ.
      công việc bọn họ vẫn bàn luận, xen lẫn chút tình cảm cá nhân nào, công chính đến khiến người ta giận sôi. Nhưng khi gặp mặt riêng tựa như hai người xa lạ.

      Xa cách và lãnh đạm.

      Hồng Đông Đồng độc thân hơn hai mươi năm hiểu hai người bọn họ suy nghĩ cái gì.

      Tình huống như vậy vẫn tiếp tục đến ngày hai mươi mốt tháng năm.

      Hôm nay là ngày kỷ niệm thành lập của Thư thị.

      Đại sảnh tiệc to như vậy ngồi đầy nhân viên của Thư thị. Thư Luật vào bàn của lãnh đạo, trong giọng sôi nổi của người điều khiển chương trình, âu phục phẳng phiu đứng đài đọc diễn văn.

      Giơ tay nhấc chân đều là bộ dòng dõi quý tộc vốn có.

      Trì Tịnh ngồi cách xa mấy bàn. Áo đầm dài màu trắng, khiêm tốn thanh lịch. Ánh mắt cách mấy chục thước dừng ở người Thư Luật, trong lòng ngổn ngang trăm mối.

      luôn là bộ dáng điềm tĩnh tự nhiên. Đây là bao xa thể so sánh với.

      Tiệc kỷ niệm thành lập chính là mấy phần như thế. Tuy thiếu ý mới nhưng nam nữ thanh niên thích nhất.

      Bóng đêm rã rời, ly cốc giao thoa. Cả nam lẫn nữ cùng khiêu vũ, thỉnh thoảng cúi đầu thầm vài câu. Cử chỉ có độ nhưng lộ ra vài phần kiều diễm giải thích được.

      Khi tiệc gần kết thúc, Trì Tịnh nhìn về phía chủ bàn, phát Thư Luật ở chỗ ngồi nữa.

      nhìn thời gian, đứng dậy rời khỏi sảnh tiệc.

      Bầu trời sao, bóng cây khẽ đung đưa, Thư Luật đón ánh trăng đứng trong hành lang dài, quanh thân mảnh thanh tịnh.

      nhìn xa xa, màu con ngươi thoạt nhìn tựa như còn dày đặc hơn bóng đêm vài phần.

      Bỗng dưng truyền đến tràng tiếng bước chân. Thư Luật quay đầu, khi thấy người tới vẻ mặt đổi.

      ở đây.”

      Trần Cách Phỉ đến bên cạnh , khoé miệng mang ý cười.

      Thư Luật “Ừ” tiếng, dời tầm mắt .

      “Tiệc sắp kết thúc. Sao ông chủ này lại tự trốn ?”

      “Tôi có mặt, bọn họ càng tự tại.”

      Trần Cách Phỉ cong cong khoé miệng, tầm mắt dừng cùng hướng với của .

      “Thư Luật, còn nhớ tôi làm ở Thư thị mấy năm rồi ?”

      “Sáu năm.”

      “Đúng vậy, sáu năm. Từ trợ lý được đề bạt đến giám đốc Phòng quan hệ xã hội. Vậy mà nhiều năm trôi qua.”

      Thư Luật nghe, .

      Trần Cách Phỉ nhìn bên mặt tuấn tú của , cảm xúc trong lòng đầy đến muốn tràn ra. Ánh trăng bàng bạc, rơi người toả ra vầng sáng mông lung.

      Có lẽ bầu khí này rất tốt, trong lòng Trần Cách Phỉ có dao động.

      ta chờ lâu lắm rồi.

      Đưa tay nắm chặt lan can, mím mím môi: “Hai mươi ba tuổi vào Thư thị, giờ tôi gần ba mươi rồi. Tôi biết đợi được mở miệng trước, cho nên tôi tới hỏi , Thư Luật… Chúng ta cùng bên nhau thử xem, được ?”

      Nghe đến mấy lời này, Thư Luật rốt cuộc dừng ánh mắt ở người ta.

      Trần Cách Phỉ nhìn mắt về phía trước bước: “Trong lòng tôi luôn có , biết đấy.” ta cười cười. “Tôi tự nhận tướng mạo tồi, trong công việc cũng cùng được với . Bất kể trong cuộc sống hay nghiệp tôi đều có thể sắm vai trợ thủ tận tuỵ với công việc.”

      Người tuổi này như bọn họ trong cuộc sống có rất nhiều thứ quan trọng hơn tình cảm. Có lẽ như vậy quá thực tế, nhưng có tình uống nước cũng no quả quá mức mơ mộng.

      Nhìn đôi mắt bình tĩnh của , Trần Cách Phỉ đưa tay chỉnh lại chiếc cà vạt, trong mắt tia sáng: “Thư Luật, ra chúng ta rất thích hợp.”

      Trần Cách Phỉ trước nay luôn kiêu ngạo. Nhưng sẵn lòng vì người đàn ông trước mặt này mà cúi đầu. ai có thể khiến cam tâm tình nguyện cúi đầu xưng thần giống .

      Trì Tịnh nhà vệ sinh chuyến, rồi lại tiếp điện thoại ở trong hành lang, lúc ra người gần hết.

      xuyên qua hành lang, đến hành lang dài ở bên ngoài, đập vào mắt chính là cặp nam nữ ăn mặc bất phàm dựa vào lan can, nhìn nhau chăm chú, im lặng đưa tình.

      Giọng Trần Cách Phỉ thấp và khẽ, nhưng Trì Tịnh nghe ràng từng lời .

      Trong đêm khuya yên tĩnh, dường như tất cả thanh đều chỗ nào che giấu.

      đờ đẫn nhìn hình bóng bọn họ, những bất lực cùng lo sợ yên lặng nhiều năm bỗng nhiên bị đánh thức bởi hình ảnh trước mắt.

      khí chợt yên tĩnh xuống. Bầu khí quyển quỷ dị đến giống như trong đêm khuya đột nhiên vang lên tiếng mưa rơi xuống từng giọt từng giọt .

      Thư Luật giống như phát điều gì, nghiêng đầu qua nhìn.

      Lập tức ánh mắt chợt ngưng lại.

      Tầm mắt của Trì Tịnh dừng ở người rồi hờ hững dời . Sau đó từng bước xuống hành lang dài.

      Ánh mắt Thư Luật dừng ở bên kia lâu, nhìn bóng dáng ấy hoàn toàn biến mất. Màu mắt chìm xuống từng chút .

      Trần Cách Phỉ muốn cái gì nữa, lúc này di động của Thư Luật vang lên.

      lấy điện thoại ra, còn chưa mở miệng, bên kia liền truyền đến giọng lo lắng.

      “Thư tiên sinh, tiểu thiếu gia bệnh động kinh phát tác!”

      Sắc mặt Thư Luật sa sầm xuống.

      “Có việc, trước.”

      Trần Cách Phỉ cắn chặt môi.

      Mà Thư Luật lại nhìn ta, cất bước rời khỏi hành lang dài.

      Từ hành lang dài xuống dưới, thấy bóng dáng Trì Tịnh đâu. Thư Luật cầm di động, ngón tay dài ấn xống dãy số vẫn luôn tồn tại trong danh sách liên lạc.

      Bên kia thông báo tắt máy.

      cúp điện thoại, giẫm lên bóng đêm về phía bãi đậu xe.

      Trong xe, trợ lý Hồng còn chờ. Thấy Thư Luật trở lại lập tức đón lên.

      “Thiếu gia, quay về bên kia?”

      “Tôi phải viện an dưỡng, tự cậu kêu xe trở về .”

      xong liền lái xe rời , chỉ chừa lại trợ lý Hồng mình đứng hỗn độn trong gió.

      Xe nhập vào làn xe, lướt qua hàng đèn đường. Nhìn xuyên qua cửa kính xe, phía trước sáng ngời thông thấu.

      Đường nét mặt Thư Luật trong tranh sáng tranh tối càng sâu sắc lập thể.

      *****

      Trong phòng mờ tối, chỉ ngọn đèn phát ra ánh sáng vàng dịu ấm áp.

      Trong phòng tắm tiếng nước chảy róc rách ngừng lại. lâu sau, Trì Tịnh mặc áo ngủ từ bên trong ra, làn da loang loáng còn toả ra hơi nước.

      Dọc đường từ khách sạn về đến nhà, dường như suy nghĩ rất nhiều chuyện. Song sau khi hoàn hồn muốn nhớ lại, thế nhưng phát hồi ức hoàn toàn nổi lên.

      Trong đầu giống như có xe lửa chạy, huyệt thái dương nhảy giần giật. Trì Tịnh ôm chăn đến phòng khách, chọn đĩa phim làm ổ sa lon xem.

      Chủ căn hộ này dường như rất thích xem phim, Trì Tịnh tuỳ ý rút ra đĩa DVD, là bộ phim khá cũ.

      Quang ảnh sáng tối chiếu ra từ màn hình, hình ảnh quen thuộc đập vào mắt.

      Trì Tịnh xem, mặt có biểu cảm gì.

      Phim Sư tử Hà Đông rống* này mười mấy năm trước Trì Tịnh từng xem nhiều lần. ra cũng có cố ý xem, chỉ là lúc trong ti vi chiếu trùng hợp nhìn thấy.

      *Phim điện ảnh do Cổ Thiên Lạc và Trương Bá Chi đóng, được phát hành năm 2002. Cat cũng thích phim này nè, khúc cuối cảm động muốn khóc luôn.

      Nếu nhớ lầm, lần cuối cùng xem là có Thư Luật ở đó, lúc ấy vừa khéo là đoạn lời thoại kinh điển của Liễu Nguyệt Hồng.

      Lúc ấy Trì Tịnh đùa giỡn viết đoạn lời thoại này lên giấy dùng bút màu đen ký tên xuống, lén dán màn hình máy tính của Thư Luật.

      Trì Tịnh kéo chăn cho ổn, từ từ nhắm mắt lại, suy nghĩ chậm rãi lắng đọng.

      Về sau, tờ giấy đó tìm thấy nữa. Trì Tịnh đến nay vẫn nghĩ ra để nó ở đâu.

      Tuy nhiên, dường như quan trọng nữa.

      Sau khi Thư Luật tới viện an dưỡng, tình hình của Thư Đông ổn định lại. lâu rồi có xuất tình huống như thế này, bác sĩ y tá chịu trách nhiệm khỏi lo lắng quan tâm.

      Trong phòng vô cùng lặng im, Thư Đông yên bình nằm ở giường, hít thở đều đều. Có điều sắc mặt hơi trắng, mặt lộ vẻ mệt mỏi.

      Thư Luật đưa tay khẽ vuốt mặt cậu bé vài cái, lau hột mồ hôi trán. Rồi sau đó đến ngồi xuống ghế ở bên giường.

      Lúc này mới trầm tĩnh lại.

      Thư Luật giơ tay xoa xoa huyệt thái dương, kéo cà vạt xuống, nới hai nút cổ áo ra.

      cúi đầu nhìn thoáng qua đồng hồ, hơn mười giờ.

      Nén ý muốn cầm di động lên lại, Thư Luật để nguyên quần áo nằm ngủ chiếc giường khác trong ánh trăng lạnh lùng trong trẻo.

      Khi mặt trời nhô lên ở chân trời, mí mắt Thư Đông run rẩy. Cậu chậm rãi mở mắt, khoảnh khắc thấy Thư Luật ngủ say sửng sốt.

      Đợi khi phản ứng lại, cậu giương khoé miệng, vươn tay, khẽ kéo vạt áo Thư Luật vài cái.

      … nên thức dậy rồi.”

      Cảm giác được động tĩnh ở bên cạnh, Thư Luật hơi nhíu mày, phút chốc liền tỉnh táo lại.

      “Thức rồi?” Giọng khàn khàn mang theo mệt mỏi.

      Thư Đông hướng về lộ ra nụ cười: “Vâng. … Em sao.”

      “Ừ.”

      Thư Luật nhìn thoáng qua thời gian, giơ tay nhấn chuông giường. Vẻ mặt tỉnh táo rất nhiều.

      Bác sĩ đến làm kiểm tra cho Thư Đông, sau khi xác định có gì khác, Thư Luật lại nhìn Thư Đông ăn xong bữa sáng mới rời .

      về trước, có chuyện gọi điện thoại cho .”

      Thư Đông gật gật đầu. Nhìn bóng lưng Thư Luật cậu bỗng nhớ tới chuyện.

      …”

      Thư Luật dừng bước, xoay người nhìn cậu.

      “Chị Trì gần đây… sao để ý tới em?”

      Nhìn thấy bộ dáng tủi thân của Thư Đông, Thư Luật im lặng: “Trì Tịnh gần đây bề bộn nhiều việc.” Cuối cùng lại bổ sung câu: “Qua khoảng thời gian tụi cùng lại đây thăm em.”

      Sau khi từ viện an dưỡng ra Thư Luật lái xe khách sạn, tắm rửa xong thay bộ quần áo, trực tiếp trở lại công ty.

      Trần Cách Phỉ vào đại sảnh, trước thang máy nhìn thấy bóng dáng Thư Luật. Sau lúc do dự, cất bước qua.

      Mặc kệ như thế nào, ta muốn kết quả.

      “Chào buổi sáng, Thư tổng.”

      Thư Luật quay đầu: “Chào buổi sáng.”

      Trần Cách Phỉ nhìn bóng hai người cửa, xiết chặt giỏ ở trong tay. ta hít vào hơi, bước về phía Thư Luật bước.

      “Chuyện hôm qua giải quyết rồi chưa?”

      “Ừ.”

      Trần Cách Phỉ cười: “Vậy câu hỏi của tôi, có thể cho tôi câu trả lời ?”

      gian tĩnh lặng vài giây. Ánh mắt Thư Luật trầm xuống, cuối cùng chỉ hai chữ.

      “Xin lỗi.”

      “… Vì sao?” Nụ cười của Trần Cách Phỉ cứng ngắc ở bên môi. Trong lòng theo bản năng cự tuyệt ý nghĩ đó.

      Thư Luật rũ mắt xuống, khoé miệng hơi cong lên. Độ cong cực nhạt lại mang theo vài phần bất đắc dĩ.

      Đối với chuyện Trì Tịnh lúc trước rằng rời , sau đó trong điện thoại báo cho biết bị vứt bỏ, Thư Luật cách nào oán .

      Mỗi lần nhớ tới, gần như đều hận đến nghiến răng nghiến lợi.

      Cho nên khi gặp lại, đối xử lạnh lùng với , chẳng hỏi han dòm ngó gì đến cả.

      Khi đó, còn có thể xác định lòng của Trì Tịnh vẫn ở chỗ . Bởi vì mỗi lần đối diện với , giãy dụa trong mắt quá mức ràng.

      Muốn tới gần nhưng dè dặt, cam lòng nhưng làm gì được đối với lạnh lùng của .

      Mà điều muốn, chỉ là nhận sai mà thôi.

      Nhưng tối hôm qua lúc bọn họ đối diện, Thư Luật phát giãy dụa trong mắt Trì Tịnh biến mất. Chỉ còn mờ mịt cùng nản lòng.

      Vào khoảnh khắc đó, phản ứng đầu tiên trong đầu lại là thoả hiệp.

      “Vì sao?”

      Trong khoảng im lặng đó, bất an trong lòng Trần Cách Phỉ phóng đại lên mấy lần. nhịn được, ta lại truy hỏi nữa.

      “Đinh” tiếng, thang máy tới. Thư Luật vào, ngay trước khi cửa i-nốc khép lại với Trần Cách Phỉ: “Người tôi chờ trở lại.”
      Phong nguyet, Mai Trinh, Suuuly4 others thích bài này.

    2. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Hương [Chương 16]

      Cùng thời gian, trợ lý Hồng ở lầu gấp đến độ thiếu chút nữa giơ chân.
      Sáng hôm nay đều là họp hành, Thư Luật đến trễ tất cả lịch đều phải đẩy lùi, cậu ta sốt ruột nhưng dám thúc giục. Trong lo lắng rốt cuộc thấy được bóng dáng Thư Luật khoan thai mà đến.

      Thư Luật nhận lấy văn kiện Hồng Đông Đồng đưa, vừa vừa xem.

      “Đây là bản kế hoạch sản phẩm mới. Bên Phòng nghiên cứu phát triển sáng nay đưa hàng mẫu lại đây, két sắt ở trong văn phòng của ngài.”

      “Giám đốc Phòng thiết kế cầm kế hoạch phát triển sản phẩm mới tới đây chờ ngài ký tên…”

      “Còn có giám đốc Trần…”

      Trợ lý Hồng lưu loát đống lớn.

      Thư Luật nghe xong, lời ít mà ý nhiều: “Hôm nay khi nào tôi có thời gian rảnh?”

      Trợ lý Hồng sửng sốt ràng, lập tức trả lời: “Sau khi tan làm…”

      Thư Luật nhìn cậu ta, ánh mắt trong veo: “Còn đứng đó làm gì?”

      Hồng Đông Đồng lập tức ôm văn kiện theo sau .

      Trong phòng điều chế hương, bàn làm việc bày mấy bình thuỷ tinh màu nâu. Trì Tịnh viết lên tên hương cùng ngày chế tạo, kêu Đồng Dao gọi điện thoại Tân Nhã hẹn thời gian.

      Ba giờ chiều, Trì Tịnh đúng giờ tới phòng hội nghị họp.

      Bên trong tới ít người, Trì Tịnh vẫn chọn vị trí chót nhất.

      Thư Luật ngồi ở chủ vị, thấy đến ngồi xuống nhưng liếc nhìn về phía cái.

      dời tầm mắt, chậm rãi mở miệng: “Thời gian đến buổi họp phát hành nước hoa của năm nay còn có sáu tháng. Từ hôm nay trở kế hoạch nước hoa mới chính thức khởi động.”

      đến đây, lời của Thư Luật dừng chút: “Giám đốc Trì, cho thời gian nửa tháng làm tốt kế hoạch.”

      Bị điểm danh, bấy giờ Trì Tịnh mới nâng mắt nhìn . Trong khoảnh khắc tầm mắt gặp nhau, Trì Tịnh nhìn thấy là ánh mắt dịu dàng của . Đồng thời cũng chú ý tới, Trần Cách Phỉ ngồi ở bên tay phải mắt chớp nhìn chăm chú vào .

      Trì Tịnh ngoéo ngoéo khoé miệng, đáp lại: “Tôi biết.”

      Tan họp, mọi người nối đuôi nhau ra.

      Trì Tịnh là từ cửa sau vào, thế nhưng khi ra phát cửa biết khi nào bị khoá. đành phải từ ở phía sau ra phía trước.

      Thư Luật vẫn ngồi như vậy nhúc nhích, khi Trì Tịnh sát qua bên người cổ tay chợt bị nắm lấy.

      Trì Tịnh mặt biểu cảm nhìn .

      Năm ngón tay Thư Luật nắm chặt, muốn mở miệng, Hồng Đông Đồng đẩy cửa vào.

      “Thư tổng, Nghiêm tiên sinh điện thoại.”

      Lúc này Trì Tịnh giãy tay, giãy thoát kềm chế của Thư Luật, quay đầu lại rời khỏi phòng họp.

      Trở lại phòng làm việc, Đồng Dao lập tức nghênh đón.

      “Giám đốc Trì, bên trong đến soái ca… Hình như là người câm.”

      Những lời này khiến Trì Tịnh ngẩn ra, đẩy cửa phòng làm việc ra. Thấy người đàn ông ngồi bên bàn làm việc.

      Mặc áo sơ mi trắng đơn giản cùng với quần ka-ki, cách ăn mặc nhàng thoải mái nhưng lại mất phong cách cao quý. Lúc này ta cúi đầu xem di động.

      Trì Tịnh lặng im, nở nụ cười qua, dừng lại bên cạnh ta.

      Người đàn ông để ý tới trước mặt thêm đôi chân, lúc này mới ngẩng đầu. Diện mạo ta đẹp trai, nét mặt tinh xảo. Đặc biệt nhất chính là khí chất vô cùng sạch .

      Nhìn thấy Trì Tịnh, miệng ta vểnh lên, hiển nhiên là vô cùng vui vẻ.

      Trì Tịnh tựa vào bên bàn làm việc, đầu ngón tay chống tại mặt bàn, cười hỏi ta: “Sao lại tới đây?”

      Người đàn ông điềm đạm nhìn , nâng lên đôi tay còn đẹp hơn so với nhiều người: em về nước gặp. tới rồi.

      *****

      Soái ca câm tên là Lương Duệ Tư, là con trai cả nhà họ Lương của Dật Hương.

      Bọn họ quen biết là bởi vì lúc Trì Tịnh mới tới Pháp cùng Lương Duệ Tư và Nghiêm Hạo ở chung toà nhà trọ. Nguyên toà nhà chỉ có ba bọn họ là người Trung Quốc, thường xuyên qua lại nên quen.

      Tuy nhiên thời gian Lương Duệ Tư và Nghiêm Hạo ở tại nơi đó cố định, bọn họ thường xuyên phải nơi khác.

      Sau đó, hai người xuống lầu lên xe. Trì Tịnh vốn hẹn với Hà Nhuế, lúc này Lương Duệ Tư tập kích bất ngờ, bèn kêu cùng.

      Tính tình Lương Duệ Tư rất trầm lặng, làm chuyện gì cũng ngăn nắp. Nhìn có vẻ ôn hoà, nhưng thực tế là người chậm nhiệt*. Nhớ lúc trước khi còn chưa quen thân, Trì Tịnh chỉ cảm thấy con người rất kiêu ngạo, rất thích phản ứng lại.

      * người mới bắt đầu nhiệt tình mấy nhưng dần dần trở nên nhiệt tình

      Trông thấy cũng chưa bao giờ chào hỏi, chủ động bắt chuyện ta cũng đáp lại. Chung đụng hồi lâu, về sau Trì Tịnh mới biết được thể .

      Giờ phút này Lương Duệ Tư xuyên qua cửa kính xe nhìn cảnh vật bên đường.

      Ánh mắt ta trong suốt, giống như dòng suối trong lành. Ảnh ngược của cả thành phố dường như đều chiếu vào trong đôi mắt ta.

      Trì Trịnh nhìn ta cái, chỉ nhìn được đầu tóc đen nhánh cùng nửa cái lổ tai.

      lâu liền tới khách sạn. Hai người đúng lúc gặp Hà Nhuế mới vừa dừng xe lại ở trước cửa.

      Hơn nửa tháng gặp, Hà Nhuế nhuộm lại cái đầu tóc vàng, còn nối tóc. Mái tóc đen thẳng, dài đến thắt lưng phối với bộ váy dân tộc nhuộm tie-dye*, vừa mốt vừa lộ vẻ gợi cảm.

      *tie-dye: là cách nhuộm tạo hoạ tiết loang lổ bằng cách buộc từng phần của vải lại để những chổ đó ăn màu

      Nhìn thấy Trì Tịnh, trước tiên ta đến ôm mạnh cái. Sau đó mới thu liễm chào hỏi với Lương Duệ Tư.

      Lương Duệ Tư cười khẽ, gật gật đầu với .

      “Chúng ta lên trước?” Trì Tịnh hỏi ta.

      Lương Duệ Tư gật đầu, chỉ chỉ lên lầu. Ý là Nghiêm Hạo chắc ở trển.

      Hà Nhuế thấy tương tác giữa hai người thoáng sửng sốt. khỏi nhìn Lương Duệ Tư thêm vài lần.

      Trước thang máy có người nào, hai người phụ nữ thỉnh thoảng trò chuyện vài câu với nhau, Lương Duệ Tư im lặng nhìn đèn hiển thị.

      mùi thơm quen thuộc từ xa đến gần, Trì Tịnh theo bản năng nhận ra là mùi hương Jo Malone của nữ.

      Trì Tịnh theo mùi hương nhìn qua, hai người vào đúng là Tân Nhã và Trần Cách Phỉ.

      Ở trong này gặp nhau, Tân Nhã cũng hơi bất ngờ. Ánh mắt ta quét qua Trì Tịnh cùng người bên cạnh , đầu tiên là dừng chút rồi mới khách sáo chào hỏi Trì Tịnh.

      Trì, sao khéo thế.”

      Trì Tịnh cười: “Đúng là khéo .”

      Tân Nhã nâng tay vén tóc dài ra sau tai, ngón tay dọc theo xương hàm dưới chậm rãi trượt xuống dưới, khoé môi nhếch lên ý cười như có như : “Tôi hẹn xong thời gian với trợ lý của rồi. chờ mong ngạc nhiên cho bạn trai tôi.”

      Lời này vừa ra, ngoài cửa người đàn ông vội vã tiến vào.

      ta đến bên cạnh Tân Nhã, cực tự nhiên ôm choàng vai ta.

      Cảnh này khiến Trì Tịnh ngẩn ra, lập tức quay đầu nhìn Hà Nhuế. Bấy giờ mới chú ý tới sắc mặt của ấy có bao nhiêu khó coi.

      Tươi cười mặt Khương Thừa vào lúc thấy hai người bọn cứng ngắc ở bên miệng.

      “… Trì Tịnh, về hồi nào vậy?”

      Trì Tịnh bỗng có chút muốn cười. cảm thấy tình huống này là hoang đường. ra Tân Nhã chính là “tiểu tam” trong miệng Hà Nhuế.

      Trái đất quả rất tròn.

      Đối với chào hỏi của Khương Thừa, Trì Tịnh câu qua loa: “ bao lâu.”

      trả lời hơi có vẻ keo kiệt, nhưng quan trọng hơn là e rằng nghĩ là cái thá gì.

      Trần Cách Phỉ là người giỏi về quan sát. Thấy phản ứng của mấy người bọn họ cũng đoán được đại khái chuyện gì xảy ra. Vẻ mặt ta vi diệu, dừng tầm mắt ở nơi khác.

      Lúc này thang máy đến, Hà Nhuế lôi kéo Trì Tịnh vào, ngay cả cái liếc mắt cũng cho bên kia. Cửa thang máy từ từ khép lại, ngăn ba người kia ở bên ngoài.

      Trì Tịnh thở dài, ôm lấy vai Hà Nhuế, ngón tay nhịp nhịp đầu vai ấy: “Ngoan, mình đừng tức giận.”

      Lương Duệ Tư đứng bên, Trì Tịnh vừa nâng đầu liền thấy vẻ mặt cười như cười.

      ra phải là Hà Nhuế bây giờ còn giận nhiều nữa. Chẳng qua cảm giác khi trông thấy là chán ghét mà thôi.

      Dọc đường đến phòng bao, sắc mặt ta dịu xuống. Lần đầu tiên cùng bạn của Trì Tịnh ăn cơm, dù sao cũng thể mặt đen để cho người ta xem.

      Lương Duệ Tư đẩy cửa phòng bao ra, bên trong có hai người đàn ông ngồi.

      “Sao mấy người chậm vậy?”

      Nghiêm Hạo ngồi ghế định mồi thuốc, nghe thấy tiếng mở cửa dừng động tác lại, há mồm hỏi câu.

      Lương Duệ Tư hướng cậu ta xoè tay ra, đây là biểu muốn giải thích. Trì Tịnh nén cười, ngờ vào lại thấy Thư Luật ngồi bên cạnh Nghiêm Hạo.

      Từ lúc Trì Tịnh vừa vào cửa, tầm mắt liền mực ở người . Ánh mắt kia quá mức chuyên chú và nóng rực, nhìn đến khiến tim Trì Tịnh chợt chậm nhịp.

      Giờ phút này mặt có nhiều biểu cảm, tay đặt bàn thong thả xoay vòng cái bật lửa.

      Giữa hai người sóng lớn mãnh liệt, ngoài Hà Nhuế ra ai biết cả. Nhưng lúc này ta ngoảnh nhìn người khác. Chỉ cảm thấy hôm nay là vô cùng hẻo.

      Nghiêm Hạo muốn giới thiệu Lương Duệ Tư với Thư Luật, khoé mắt quét qua, nhìn đến người vào cuối cùng thoáng do dự.

      Đến khi xác định có nhận sai, lộ ra vẻ mặt “con bà nó”: “Sao ở đây? Tiểu bát…”

      Chữ “phụ” còn chưa ra, bị Hà Nhuế ngoài cười nhưng trong cười cắt ngang: “Xin chào nha! Tiện, nam, xuân!”*

      * “xuân” có nghĩa lóng là “người đàn ông ”, chị kêu là tiện nam có “cái đó đó” , còn gọi chị “tiểu bát phụ” nghĩa là người đàn bà ngang ngược, đanh đá

      Tên gọi “tiện nam xuân” vừa ra tới, Trì Tịnh liền phản ứng lại. ngờ người lúc trước cùng Hà Nhuế chơi “va quẹt xe” là Nghiêm Hạo.

      khí có chút xấu hổ. Hà Nhuế bây giờ cũng được, ở cũng xong.

      “Nghiêm Hạo.”

      Thư Luật cho cậu ta ánh mắt.

      “Được. Bà , chúng ta đình chiến được ?”

      Hà Nhuế nhịn được đảo mắt khinh khỉnh.

      Lương Duệ Tư luôn đứng ở bên trái Nghiêm Hạo ngồi xuống trước, theo thói quen kéo cái ghế bên cạnh ra cho Trì Tịnh.

      Động tác vừa ngừng, mặt bàn liền truyền tới tiếng “cụp” rất khẽ.

      Trì Tịnh theo bản năng nhìn qua, là tiếng Thư Luật đặt cái bật lửa lên mặt bàn. Đồng thời ánh mắt nhìn tràn đầy cảm giác áp bức.

      Bấy giờ Hà Nhuế rốt cuộc chú ý tới “gợn sóng” giữa hai người. ta tính nhường đường cho Trì Tịnh, thấy ngồi xuống bên cạnh Lương Duệ Tư.

      “Hà Nhuế, ngồi .”

      Trì Tịnh nhìn Thư Luật nữa, chỉ câu như vậy.

      Bữa cơm này còn chưa bắt đầu, Hà Nhuế cảm thấy nghẹn thấy sợ.

      Bầu khí trong bữa cơm cũng thân thiện, chỉ có hai người đàn ông thấp giọng chuyện với nhau.

      Thư Luật như là chỉ nghe, thỉnh thoảng đáp lại vài câu.

      ra Nghiêm Hạo giới thiệu cho biết Lương Duệ Tư, người cùng có ý định đầu tư bộ phim Thư thị đầu tư. Người đầu tư khác chính là nhà họ Lương. Hơn nữa, những vật phẩm trang sức mà tất cả diễn viên chính trong phim đeo đều từ túi riêng của Lương Duệ Tư.

      Hà Nhuế từ trong những lời thoại vụn vặt của hai người mới biết được soái ca câm này ra là nhà thiết kế châu báu.

      thực tế Trì Tịnh cũng là vừa mới biết được quan hệ của Thư Luật cùng Nghiêm Hạo.

      Nghĩ đến đó, xiết chặt đôi đũa trong tay.

      ra rất nhiều chuyện quá khứ Thư Luật nhắc tới. Ví dụ như chuyện nhà của .

      Trước khi gặp Vu Tiểu Mạn, Trì Tịnh cũng chỉ biết là mẹ của Thư Luật qua đời vì bệnh tim, Thư Đông bị não liệt ở trong viện an dưỡng. Những cái khác đều biết.

      Nếu phải Hồng Đông Đồng cho biết thân phận của Vu Tiểu Mạn, có lẽ đến bây giờ có khả năng vẫn còn hiểu lầm.

      Thư Luật giống như luôn ngăn ở bên ngoài chỗ nào đó. Nơi đó ngoài bản thân , ai vào được.

      Trì Tịnh bỗng có chút ăn biết vị.

      Lúc này, cái điện thoại di động được đẩy tới từ hướng Lương Duệ Tư. màn hình viết hàng chữ: đều trống , hay là em muốn ăn chén dĩa? giúp em gọi đến cái sạch nhé?

      Trì Tịnh bật cười. Bỏ đũa xuống, đáp lại ta câu: kêu người đem cái viền hoa.

      Lương Duệ Tư tiếng động cười.

      Bên kia, Nghiêm Hạo xong, lâu sau mới nghe thấy Thư Luật “Ừ” tiếng.

      Giọng như đông lạnh.
      Phong nguyet, Mai Trinh, Suuuly3 others thích bài này.

    3. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Hương [Chương 17]

      Sau khi tan tiệc, Trì Tịnh bị Hà Nhuế kéo lên xe. Maserati gào thét chạy qua. Thư Luật nhìn cái liền thu hồi ánh mắt.
      Ngay sau khi các rời , Lương Duệ Tư tự gọi chiếc taxi rồi.

      Phút chốc chỉ còn lại Nghiêm Hạo cùng Thư Luật. Hai người sóng vai về phía bãi đậu xe.

      Trăng sáng treo cao, chỉ có chiếc bóng thon dài của hai người lay động mặt đất.

      “Trì Tịnh có quan hệ với cậu trong quá khứ hả?”

      Thư Luật vân vê chìa khoá xe trong tay: “Sao nào?”

      Cậu ta cười đầy thâm ý: “Ivan vốn nghĩ là Trì Tịnh Dật Hương, ý nghĩ đó bị cậu tiệt rồi.”

      “Phải .”

      Nghiêm Hạo “chậc” tiếng: “Trì Tịnh rất khó nắm. Lúc trước vì làm cho ấy quay phim mà tôi đều vừa đấm vừa xoa, nhưng ấy nhất định chú ý đến.”

      Nghe lời này, Thư Luật dừng bước chân, ánh mắt nhìn cậu ta hơi có vẻ sâu xa.

      “Cậu kêu ấy đóng phim?” Lời này nhấn mạnh chữ “ ấy”.

      Nghiêm Hạo bị thái độ của hù đến ngẩn ra, khi trả lời hơi do dự: “… Làm sao vậy?”

      Thư Luật cười hai tiếng, vỗ vỗ vai cậu ta thẳng.

      Nghiêm Hạo ngồi ở ghế lái lăn qua lộn lại hồi tưởng thái độ khó hiểu của Thư Luật, cuối cùng vỗ ót, chửi tiếng.

      “Mẹ nó!”

      *****

      “Cậu là người phụ nữ kia chạy tới chỗ cậu đặt nước hoa?” Hà Nhuế ở đầu kia điện thoại hỏi.

      Lượng tin tức cả ngày hôm nay quá lớn, xe chưa hết, vừa đến nhà điện thoại liền gọi lại đây.

      Trì Tịnh mở cửa tủ quần áo, lấy áo ngủ ra ném lên giường: “Ừ. Bữa Salon party ta cũng .”

      Lúc ấy Tân Nhã mấy cái cầu kia còn cảm thấy trùng hợp, ngờ là muốn tặng cho Khương Thừa.

      Hà Nhuế “Cắt” tiếng: “Có thể bỏ thêm axit sulfuric vào ?” ta lùi lại ngồi ngửa ra sa lon. “Mình nha, chuyện tốt duy nhất ngày hôm nay là soái ca câm dưỡng mắt của mình. Bằng liên tiếp gặp phải người ghê tởm mình thế nào cũng phải nằm ác mộng.”

      Trì Tịnh cười thành tiếng: “Có tiền đồ.”

      “Diện mạo của ta rất phù hợp với tiêu chuẩn thẩm mỹ của mình.”

      quá chút nào, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Lương Duệ Tư là trái tim thiếu nữ lâu thấy của Hà Nhuế đều ra.

      “Nhưng mà… Bộ dạng rất sạch , chỉ có thể nhìn từ xa.”

      Trì Tịnh nghĩ nghĩ, hình như chưa từng có người nào cùng thảo luận bộ dạng của Lương Duệ Tư. Trong ấn tượng, Trì Tịnh luôn cảm thấy Lương Duệ Tư tuổi thiếu niên rất được chú ý.

      Cùng loại với nam thần thể với tới ở trong trường.

      đến đây, giọng Hà Nhuế chợt đổi: “ ngờ nhất là cái tên tiện nam xuân kia lại là họ của soái ca câm. Hai người trời dưới đất.”

      Trì Tịnh: “Hai người các cậu chẳng phải là quẹt xe thôi sao?”

      Sao biến thành giống như có thù sâu oán nặng gì vậy.

      Bên kia yên lặng, Hà Nhuế chỉ ba chữ: “Lười đến!”

      Lúc này, ngoài cửa mơ hồ truyền đến tiếng chuông cửa, Trì Tịnh với Hà Nhuế: “Có người gọi cửa, mình xem thử.”

      đến sau cửa, hỏi tiếng, bên ngoài ai trả lời. định thèm nhìn, giọng trầm thấp cách ván cửa truyền vào.

      “Là .”

      *****

      Ánh sao ảm đạm, chỉ có trăng lộ ra nửa khuôn mặt. Thư Luật vừa vịn cửa xe vừa gọi số.

      Đường dây bên kia vẫn bận như trước.

      Đèn đường mờ nhạt chiếu xuống đỉnh đầu, kéo dài bóng của ra. Thư Luật ngẩng đầu nhìn lên toà nhà.

      Phía chân trời đen như mực có điểm sáng di động qua. Đó là chuyến bay buổi tối, lẻ loi trong bóng đêm.

      Thư Luật rít điếu thuốc, lửa rực lên chiếu sáng gương mặt sâu sắc của . Khói thuốc bay lượn lờ.

      Đợi cho thuốc lá cháy hết, Thư Luật lại gọi điện thoại cho Trì Tịnh lần nữa, nghe tiếng bận máy, vươn tay ném mẩu thuốc vào thùng rác. Xoải bước vào tiểu khu.
      Khi Trì Tịnh nghe thấy giọng của Thư Luật tay nắm cửa chợt siết lại.

      Trong lúc im lặng, nghe thấy Thư Luật mở miệng gọi : “Trì Tịnh.”

      Trì Tịnh mím môi, đẩy mở cửa ra phân nửa. Hai người đối diện nhau ở trước cửa, Thư Luật đưa tay kéo cửa. Trì Tịnh nhướn mày, dùng sức túm cửa lại.

      “Để vào.” Thư Luật yên lặng nhìn .

      Trì Tịnh dao động: “Có chuyện gì ngay tại đây.”

      Thư Luật cười cười giơ tay xoa má Trì Tịnh. Vừa chạm tới da thịt mịn màng của , Trì Tịnh lập tức nghiêng đầu né.

      Thư Luật thừa dịp này thoáng dùng sức, kéo cửa ra, làm Trì Tịnh theo lảo đảo vài bước.

      Hành động ngang ngược của khiến Trì Tịnh lạnh mặt. hề nhìn , xoay người trở vào. ngờ bị đột nhiên từ sau ôm lấy.

      Mùi đàn hương quen thuộc xen lẫn mùi thuốc lá kích thích thần kinh Trì Tịnh. giãy giãy, cánh tay lưng ngược lại càng chặt.

      Thư Luật cúi đầu, hít thở ấm áp tản ra ở bên tai Trì Tịnh. hôn hôn vành tai , trầm giọng : “Trì Tịnh, quay về bên cạnh .”

      Rèm cửa sổ sát đất bị gió lay động, hai người đứng ở sau cửa giống như bất động.

      Những lời này khiến lòng Trì Tịnh hơi khó hiểu.

      Trong ấn tượng, đây là lần thứ hai Thư Luật dùng giọng điệu thoả hiệp như thế này chuyện với . Lần đầu tiên là khi bọn họ chia tay.

      Sau lưng Trì Tịnh áp vào trong ngực Thư Luật, mơ hồ cảm giác được tim đập vững vàng của , từng nhịp từng nhịp truyền đến.

      “Em còn muốn để chờ bao lâu?”

      Giọng của Thư Luật rất nhạt. Nhưng Trì Tịnh biết tuyệt đối bình tĩnh như ngoài mặt. tại người đàn ông kiêu ngạo này với , luôn chờ .

      Lòng Trì Tịnh bỗng dưng mềm nhũn. Có điều những phiền muộn chất chồng mấy ngày qua vẫn chưa tiêu tán hết.

      gục đầu xuống, nhìn cánh tay kềm ở bên hông , thân mình căng thẳng chậm rãi trầm tĩnh lại.

      Im lặng, chỉ hỏi: “… Muốn uống trà ?”
      Trong khí bay nhàn nhạt mùi cam của quả phật thủ, Thư Luật nhìn chất lỏng màu đỏ nhạt trong tách trà kiểu , tiếng động bật cười.

      Câu hỏi của , chỉ đổi lấy được ly hồng trà bá tước. Nhưng ra Thư Luật cũng ngầm hiểu, ngoan ngoãn đưa lên miệng uống ngụm.

      “Em cùng Nghiêm Hạo quen thế nào?”

      Trì Tịnh vuốt ve tách trà trong tay, thản nhiên : “ ta, còn có Ivan từng ở cùng toà nhà trọ với tôi.”

      Đầu chân mày của Thư Luật hơi nhíu lại cách khó thấy.

      “Quan hệ của các người rất tốt?”

      tồi, sao vậy?”

      hề chỉ là Lương Duệ Tư hay là Nghiêm Hạo. Nhưng đối với Trì Tịnh mà đều như nhau.

      Thư Luật nhếch nhếch môi, hỏi tiếp nữa.

      mở miệng, Trì Tịnh cũng muốn .

      Hai người bèn im lặng như vậy mà ngồi trong chốc lát. Cho đến khi trà thấy đáy, Trì Tịnh nhìn nhìn thời gian, đứng dậy đến trước mặt Thư Luật: “ về .” Dừng chút lại bổ sung câu. “Tôi mệt rồi.”

      Mặt xị ra, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. Bộ dáng nhìn có vẻ như kiên nhẫn.

      Có điều là vẻ mặt này nhìn sinh động hơn rất nhiều so với vừa rồi.

      Thư Luật im lặng, để tách trà xuống. Ánh mắt đối diện với đôi con ngươi như nước của , cười nhợt nhạt: “Được.”

      Trì Tịnh giống như thở dài nhõm hơi, xoay người muốn mở cửa cho . Ai ngờ ngay sau đó Thư Luật bắt lấy cổ tay dùng sức kéo cái, trực tiếp kéo đến đùi. Khi còn chưa có phản ứng lại, Trì Tịnh bị đè lại gáy, lấp kín môi.

      môi hơi bị đau, Trì Tịnh giận lên, giơ tay đấm ở vai .

      Thư Luật mảy may bị ảnh hưởng. Ngang ngược cạy mở khớp hàm , xâm lấn lãnh địa của . tay đè lại gáy Trì Tịnh, tay kia giữ chặt eo . Hoàn toàn để cho cơ hội phản kháng.

      Trong khí tràn ngập tiếng hít thở hơi dồn dập cùng răng môi quấn quít. lâu thân mật thôi thúc Thư Luật trở nên dữ dội, khát máu hôn đôi môi đỏ mọng của Trì Tịnh.

      Môi bị Thư Luật mút lấy từng chút từng chút . Trì Tịnh nếm được vị hồng trà từ trong miệng . Nhàn nhạt, hơi đắng.

      Cũng biết trải qua bao lâu, đến khi Trì Tịnh rốt cuộc giãy dụa nữa, Thư Luật mới buông ra. Tay dùng sức, khiến cho trán Trì Tịnh và trán áp vào nhau.

      Đôi mắt đen như mực kia chớp cái nhìn chăm chú Trì Tịnh. Trong mắt tất cả đều là vẻ động tình xinh đẹp của .

      Trì Tịnh thở hổn hển, cảm giác được dùng ngón tay vuốt ve môi mình, từng cái từng cái thong thả dịu dàng. quay đầu , né tránh tay của Thư Luật.

      Sau khi nếm được ngon ngọt, Thư Luật hề để ý đến chút tính khí này của . Thò tay vào túi quần lấy ra sợi lắc tay, đeo lên cho Trì Tịnh.

      “Đừng trốn!” Thư Luật cầm lấy cổ tay giãy dụa của , đeo sợi lắc lên, tiện thể đổi xuống cái kia.

      “Đừng có lấy xuống nữa.” đưa tay gom lấy mái tóc , giọng dịu dàng rất nhiều.

      Trì Tịnh cúi đầu, mím môi .

      Thư Luật biết thể bức quá, thấy tốt liền thu. Lại ôm , câu “Ngủ ngon”, rồi đứng dậy rời .

      Thư Luật rồi, Trì Tịnh nhìn ngọn đèn trơ trụi ngoài cửa sổ, lại ngủ được.

      “Mình từng xem cái thống kê.” Trì Tịnh với cái ống nghe. “Xác suất hai người chia tay sau đó hợp lại là 82%, nhưng mà sau khi hợp lại có 97% cặp chia tay lần hai. Hơn nữa lý do chia tay giống với lần đầu tiên.”

      Hà Nhuế ngáp cái: “… Cậu và Thư Luật hoà rồi?”

      Trì Tịnh nghĩ nghĩ: “ biết có tính là vậy .”

      Những hành vi của khoảng thời gian gần đây Trì Tịnh rất cam lòng.

      Đây là cái đáp án quỷ gì vậy? Hà Nhuế đảo mắt khinh thường: “Tuy nhiên cậu định hợp lại rồi chia tay nữa?”

      Giọng điệu của ta lộ ra ý “Vậy cậu còn lãng phí cái rắm gì”.

      Trì Tịnh kéo kéo màn rũ xuống, hừ : “Mình muốn làm, là làm cái 3% kia.”

      Hôm sau Trì Tịnh dọc đường vẫn luôn suy nghĩ dùng vẻ mặt gì đối diện với Thư Luật, đến công ty lại bị Hồng Đông Đồng báo cho biết: “Họp hôm nay huỷ bỏ, tổng giám đốc Thư tạm thời công tác.”

      Vẻ mặt Trì Tịnh cứng đờ, cầm lấy kẹp văn kiện bỏ .

      ra công việc có vấn đề, Trì Tịnh cũng thể cái gì. Tuy nhiên nhìn cái di động yên tĩnh kia liền có cơn phẫn nộ khó giải thích.

      Tiếp đó, buổi chiều Tân Nhã lại đây chọn thành phẩm liền hiểu lầm cơn giận của Trì Tịnh là đối với ta.

      Trì Tịnh phối ra ba loại hương, Tân Nhã lần lượt ngửi, chọn ra loại.

      Trì Tịnh dùng bút làm ký hiệu ở mặt, ta cuối tháng đến lấy.

      Giao hẹn xong, Tân Nhã định rời . Trước khi , ta với Trì Tịnh: “Vốn chúng ta có thể làm bạn bè. Trì, địch ý này của đối với tôi cần thiết.”

      Mặt của Trì Tịnh xị xuống cả ngày, lúc này được nở nụ cười.

      Tân, nghĩ nhiều rồi. Sử dụng lại đồ thải* là đạo đức tốt cho xã hội sao tôi phải giận?”

      Tân Nhã nghẹn họng, khuôn mặt tươi cười nửa ngày sa sầm xuống.

      Trì Tịnh trượt ghế, hề phản ứng lại ta.

      “Đồng Dao, đưa Tân ra.”

      ngày trôi qua như vậy. Khi tan làm, Trì Tịnh gặp Hồng Đông Đồng ở đại sảnh.

      Hồng Đông Đồng tưởng rằng hai người bọn họ còn chiến tranh lạnh, lại nghĩ tới buổi sáng sắc mặt của Trì Tịnh lạnh nhạt, bèn chủ động đề xuất đưa về.

      Trì Tịnh ngẫm nghĩ, cùng cậu ta . Nhưng mà trực tiếp về nhà, lôi kéo Hồng Đông Đồng quán ăn vỉa hè.

      Cao điểm tan tầm, người ở đâu cũng nhiều. Vỉa hè bị bàn tròn chiếm đầy. Tiếng gọi, tiếng xào nấu dứt bên tai.

      Trì Tịnh cùng Hồng Đông Đồng ngồi xuống ở quán nướng. rất ít ăn đồ ăn có tính kích thích, tuy nhiên thỉnh thoảng đến giải thèm.

      “Ăn nhiều chút, tôi mời.”

      Hồng Đông Đồng cũng ngốc, biết Trì Tịnh làm vậy khẳng định là muốn biết chút gì từ cậu ta. Nhưng ăn nửa ngày, vẫn mở miệng. Hồng Đông Đồng thở dài cam chịu số phận.

      Trong nhận thức của cậu ta, nếu Thư Luật nhận định Trì Tịnh, vậy có chuyện gì là thể biết đến.

      Cậu uống vào nửa ly rượu, than thở với Trì Tịnh: “Thư tổng mấy năm nay sống rất dễ dàng.”

      Trì Tịnh vân vê cái que, chờ cậu ta tiếp.

      “Thư Đông trước ba tuổi là đứa bé khoẻ mạnh, biết ?”

      Đầu Trì Tịnh “ong” tiếng, chậm rãi : “… Chuyện gì xảy ra?”

      Hồng Đông Đồng ngụm uống hết rượu trong ly, khuôn mặt bình thường luôn mang ý cười bây giờ nhìn nổi lên vài phần trầm.

      “Phu nhân cũng hoàn toàn phải qua đời vì bệnh tim gì.”
      Phong nguyet, Suuuly, KisaragiYue3 others thích bài này.

    4. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Hương [Chương 18]

      Mẹ Thư Luật tuy phải xuất thân đại gia tộc gì, nhưng là người phụ nữ có tri thức hiểu lễ nghĩa. Là bạn học với Thư Dư Chính, sau đó hai người cùng vào dạy ở trường đại học. Mãi đến khi Thư Đông ra đời, bà ấy mới nghỉ làm.

      Bà ở nhà chăm sóc Thư Đông, Thư Luật du học ở nước ngoài. Lúc bắt đầu tất cả đều rất tốt, cho đến khi lần Thư Đông sốt cao, bởi vì chậm trễ nên não cháy hỏng. Thư Dư Chính liền đổ tất cả trách nhiệm lên đầu vợ, trực tiếp đề nghị ly hôn.

      Khi đó Thư Luật vốn định sau khi về nước nữa. Nhưng biết Thư Nhược Chu dùng biện pháp gì khiến Thư Dư Chính bỏ ý nghĩ ly hôn.

      “Rồi sau đó Thư Dư Chính cùng đứa học trò của mình sống chung với nhau. Đứa học trò chính là Vu Tiểu Mạn. Chỉ lớn hơn Thư tổng ba tuổi.”

      “Vậy mẹ ấy…”

      Hồng Đông Đồng giật giật khoé miệng: “Thư Đông biến thành cái dạng kia, Thư Dư Chính lại lạc lối… nghĩ sao?”

      Thư Dư Chính thường trở về nhà, trong nhà chỉ có mấy người hầu theo, ai biết mẹ Thư Luật bị chứng trầm cảm.

      Hai năm sau Thư Luật trở về là bởi vì mẹ tự sát qua đời, chỉ có thế, Thư Đông cũng bị đưa đến viện an dưỡng. Mà đến năm Thư Dư Chính đề xuất muốn cưới Vu Tiểu Mạn.

      Cat: mong chờ ngày ông Thư Dư Chính này bị quả báo

      Việc này dẫn tới Thư Nhược Chu tức giận, thẳng với Thư Dư Chính, muốn cưới Vu Tiểu Mạn tiền trong nhà chia cho ông ta phần nào.

      Bấy giờ, Thư Dư Chính biến thành người đàn ông tốt. điệu bộ “Tiền mất vẫn kiếm lại được” cùng Vu Tiểu Mạn lấy giấy hôn thú.

      Có điều với uy nghiêm của Thư Nhược Chu nên thuỷ chung dám toạc ra. Mãi cho đến nhiều năm sau Vu Tiểu Mạn mang thai.

      số chuyện trong lòng hiểu nhưng ra. Nhà họ Thư lại thêm đứa cháu trai, phía Thư Nhược Chu thể nào mềm lòng.

      Nào ngờ chút tâm tư này của Thư Dư Chính sớm bị Thư Luật chặn lại còn mảnh.

      Rồi sau đó Hồng Đông Đồng lại thấy Thư Luật có chút như người bình thường, chính là mấy năm và Trì Tịnh ở bên nhau.

      có biết vì sao thiếu gia canh cánh trong lòng đối với từ mà biệt ?” Từng chữ từng chữ của Hồng Đông Đồng như cây đinh đóng vào trong tim Trì Tịnh. “ ấy phải thể chờ được , chỉ là tiếp nhận được bị tuỳ tiện vứt như vậy. Trì, đối với ấy tốt chút .”

      Trì Tịnh chuyện. Cúi đầu, rót cho mình ly rượu. Uống hơi cạn sạch.

      Hồng Đông Đồng đưa Trì Tịnh về nhà, dọc đường hai người chuyện với nhau nữa.

      Những điều nên Hồng Đông Đồng xong rồi, nhưng Trì Tịnh bị tảng đá kia đè lên ngực nên lời nào cả.

      Vào cửa, Trì Tịnh nhìn phòng mờ tối này, chỉ cảm thấy khó chịu trước nay chưa từng có.

      tràng tiếng chuông phá vỡ yên tĩnh, Trì Tịnh chậm rãi lấy di động ra, nhìn thấy dãy số có tên, cổ họng chợt hơi nghẹn ngào.

      “… A lô.”

      “Là .”

      Trì Tịnh: “Ừm. Em biết.”

      Thư Luật ở bên kia tiếng động cười: “Về đến nhà rồi?”

      “Vừa mới vào cửa.”

      “Bên Châu Âu này xảy ra chút vấn đề, phải đợi ở đây vài ngày.”

      Trì Tịnh dịu giọng lại: “Em có nghe trợ lý Hồng .”

      Bên kia yên lặng lúc lâu: “Em làm sao vậy?”

      Trì Tịnh hít mũi cái: “Hồi tối em ăn đồ nướng, là rất cay.”

      Thư Luật im lặng, trong phút chốc lại biết nên cái gì. Lúc này lại nghe tiếp: “Ngày mai em nghỉ.”

      “Ừ.”

      Lưng Trì Tịnh dựa cửa, khẽ : “Em muốn ra ngoài chút.”

      đâu?”

      biết.” xoay người cởi giày, rồi sửa lại miệng: “Em nghĩ ra rồi, Lâm thị.”

      Thư Luật nhích lại gần lưng ghế dựa: “… Ừ.”

      Trì Tịnh đứng trong phòng khách tối đen, nắm chặt điện thoại trong tay, khẽ : “ bận , trở về gặp.”

      “Trì Tịnh.” Thư Luật trầm giọng gọi , thanh nghe hay hoàn toàn như trước đây. “Những thứ vô dụng ấy, cố gắng đừng suy nghĩ.”

      Trì Tịnh yên lặng mà đứng như vậy.

      Hai đầu điện thoại đều yên tĩnh lại, Trì Tịnh cảm giác được dường như Thư Luật còn có lời để . Nhưng cuối cùng rơi vào tai chỉ có hai chữ : “Nghe lời.”

      *****

      Ngày hôm sau trời đầy mây. Trì Tịnh mông lung mở mắt nhìn ngoài cửa sổ mấy lần, tưởng là trời còn chưa sáng.

      cầm di động lên nhìn thoáng qua thời gian, chú ý tới nửa tiếng trước Văn Mạc Sơn gọi đến cú.

      Trì Tịnh gọi lại.

      “Tuần này lại về?” Giọng điệu Văn Mạc Sơn có phần tốt.

      Trì Tịnh nhìn trần nhà, lười nhác trả lời: “Lúc con ở nhà thầy quý trọng, bây giờ nghe lời thầy cút ra đây thầy lại oán trách, người già đều thích có việc tìm việc như vậy phải ?”

      Văn Mạc Sơn bị nghẹn họng nhất thời gì. Sau lúc lâu mới lên giọng mắng : “ cái con ranh này cánh cứng rồi có phải hay ? Thầy vô duyên vô cớ đuổi ra hay sao?”

      “Quả nhiên là già hồ đồ.” Trì Tịnh ngáp cái, giọng . “Con ranh nên có cánh à?”

      Văn Mạc Sơn tức đến gân xanh trán nổi lên. Đột nhiên cảm thấy Trì Tịnh trở lại mình nên nhắm mắt làm ngơ.

      “Quên quên , thích về về.”

      Giọng điệu u oán này khiến Trì Tịnh thu liễm lại. cười ra tiếng: “Sư phụ, đồ nhi cuối tuần về thăm người. Hôm nay con muốn Lâm thị.”

      Văn Mạc Sơn im lặng lát, tỏ vẻ đồng ý: “ lâu như vậy rồi, là nên trở về thăm chút.”

      Lâm thị, nơi Trì Tịnh , là viện phúc lợi xã hội. Vào lúc năm tuổi Văn Mạc Sơn nhận nuôi rồi mang từ nơi ấy.

      Sau đó Văn Mạc Sơn hàng năm dẫn về lần, mỗi lần đều mang ít đồ quyên tặng. Cũng bởi vì làm như vậy, đứa bé Trì Tịnh khỏi nhưng vẫn được người nơi đó nhớ kỹ.

      Trước cổng vẫn là hai cây dương xanh um tươi tốt, có điều môi trường bên ngoài tốt hơn thuở xưa nhiều.

      Lúc Trì Tịnh vào cửa, vừa khéo gặp được viện trưởng từ bên trong ra. Hai người đụng mặt nhau, Trì Tịnh nâng mặt tươi cười gọi ông ta. Viện trưởng tóc hoa râm nâng cái kính cận lên chăm chú cả nửa ngày mới nhận ra Trì Tịnh.

      “Người già rồi, trí nhớ ngày càng kém.”

      Hai người con đường ở vườn sau, con đường vốn đầy nứt nẻ rực rỡ hẳn lên, bằng phẳng sạch .

      Trì Tịnh để ý, thay hình đổi dạng lớn chỉ ngừng ở con đường này.

      “Già đâu chứ. Tuổi của ngài hẳn xấp xỉ tuổi của thầy Văn con.”

      Lão viện trưởng bị những lời này của chọc cho vui vẻ, dẫn đến băng ghế gỗ ngồi xuống.

      “Mỗi lần thấy con ta đều vui mừng. Văn tiên sinh là người tốt.”

      Có câu đồng nghiệp bất đồng mệnh, mấy đứa trong viện được đưa tới bởi đủ loại nguyên nhân. Rồi có số sau đó được người nhận nuôi. Sau khi rời khỏi nơi này, cuộc sống tương lai của bọn họ đều khác nhau.

      Trì Tịnh xem như loại “mệnh tốt” kia.

      Trì Tịnh cười cười: “Thấy nơi này càng ngày càng tốt, con cũng mừng.”

      Dọc đường , Trì Tịnh nhìn thấy thư viện mới, sân chơi mới, mặt bọn hề chỉ có bất an cùng khát vọng, mà còn lộ ra vẻ hạnh phúc .

      “Những thứ này đều phải cảm ơn Thư tiên sinh.” Chìa khoá trong tay viện trưởng truyền ra tiếng leng keng giòn vang. “Từ sau khi các con cùng nhau tới, Thư tiên sinh đều hàng năm quyên tiền cho viện. Cậu ấy giúp chúng ta giải quyết ít vấn đề.”

      Viện trưởng quay đầu nhìn Trì Tịnh: “Sao lần này Thư tiên sinh đến cùng?”

      Trì Tịnh kinh ngạc đáp lại câu: “ ấy công tác.”

      “Trong ba năm này Thư tiên sinh giúp chúng ta rất nhiều. Có điều gặp được cậu ấy, ngay cả câu cám ơn cũng được.” Lão viện trưởng với Trì Tịnh. “Con gặp cậu ấy, nhắn giúp ta tiếng cảm ơn.”

      “… Vâng.”

      Viện trưởng vỗ vỗ vai Trì Tịnh, đứng dậy: “Trở về sớm chút .”

      Viện trưởng xa, Trì Tịnh vẫn ngồi ở băng ghế nhúc nhích.

      Nhìn bầu trời u, trong đầu Trì Tịnh hỗn loạn vô cùng. Mấy câu kia của lão viện trưởng tựa như xi măng rót vào lỗ tai , tống dưỡng khí ở trong não ra từng chút từng chút .

      Tuy rằng Trì Tịnh gia đình toàn vẹn, nhưng đó giờ tự nhận là người kiêu ngạo.

      Bởi vì từ khứu giác khác với người thường, sau khi được Văn Mạc Sơn nhận nuôi theo gót ông ấy bắt đầu học điều chế hương. Bộ dáng đẹp, lại thông minh, còn là học trò duy nhất của Văn Mạc Sơn, những thứ này đều là vốn kiêu ngạo đáng giá của Trì Tịnh.

      Cho dù hồi đó khi còn ở bên nhau cùng Thư Luật, cũng chưa hề tự ti.

      và Thư Luật dây dưa hai năm hai người mới chính thức ở bên nhau. Khi ấy Trì Tịnh hai mươi tuổi, lần đầu tiên đương trong đời. Từ đó về sau càng thể vãn hồi.

      Chờ đến khi tỉnh ngộ phát trong mắt trong lòng tràn đầy người đàn ông Thư Luật này. Nhưng Thư Luật sao? ấy mỗi ngày bận rộn công việc dứt.

      Mấy năm đó lại là thời điểm mâu thuẫn nội bộ của Thư thị bắt đầu trở nên gay gắt, Thư Luật bận đến rảnh chú ý đến cái khác. Mỗi ngày thể được hai câu với Trì Tịnh, dần dần biến thành rất ít chủ động liên lạc . Thỉnh thoảng gặp mặt cũng là vội vội vàng vàng, có đôi khi thậm chí thể cùng ăn xong bữa cơm.

      Trì Tịnh nhớ rất ràng, sau hơn hai tháng bọn họ nóng lạnh như vậy, có ngày ngồi trong quán cà phê ở dưới lầu Thư thị, thấy Thư Luật cùng Trần Cách Phỉ từ xe bước xuống vào cao ốc. Tuy mặt bọn họ đều mang vẻ mệt mỏi, nhưng có loại vui vẻ từ trong ra ngoài.

      Cảm giác đó tựa như hai người hợp lại đánh thắng trận.

      Trong khoảnh khắc ấy, Trì Tịnh lần đầu tiên chân chính nhận thức được chênh lệch giữa mình và Thư Luật. liên can đến gia thế xuất thân, là cảm giác vô thố cùng vô lực bị bỏ lại xa phía sau.

      Trì Tịnh khỏi để tay lên ngực tự hỏi, trong mấy năm này, ngoại trừ đuổi theo Thư Luật còn làm cái gì. Lúc toàn tim đầu đều là người đàn ông này, Thư Luật lại làm cái gì?

      Nghĩ xong những điều này, trong lòng Trì Tịnh lạnh thấu.

      Cứ thế mãi, về sau những chuyện xảy ra giữa và Thư Luật, thậm chí sa vào vòng lẩn quẩn, càng tệ hơn nhiều. Thư Luật trước sau là cá thể độc lập, mà là dây tầm xuân phụ thuộc vào .

      Trì Tịnh dần dần ý thức được biến hoá vi diệu nảy sinh giữa bọn họ.

      Vốn bàn bạc xong xuôi cùng Thư Luật, sản phẩm dưỡng da hiệu Zing lúc này lại bị quá lượng chromium neodymium*. Thư Luật thể chạy các nơi, bận đến chân chạm đất.

      *là Cr-Nd (nếu Cat lầm là chất chì)

      Đến khi có thể thở ra hơi Trì Tịnh được Văn Mạc Sơn đưa đến bên cạnh Brisbane học.

      Hoàn cảnh bức chế, Trì Tịnh luôn quá giỏi giao thiệp với người khác, có chút chuyện gì chỉ biết tự mình lăn qua lộn lại suy nghĩ.

      Trì Tịnh lo được lo mất hơn nửa tháng, đề nghị xuất ngoại của Văn Mạc Sơn giống như cái chuỳ lớn đập mở bức tường luôn đứng ở trước mặt kia.

      Văn Mạc Sơn với : “Nếu biết muốn cái gì, thiếu cái gì, vậy ra ngoài nhìn chút. Thấy nhiều hơn, cuối cùng có thể đạt được câu trả lời.”

      Vì thế Trì Tịnh giống như giận dỗi bỏ . Cho đến khi Thư Luật chủ động liên lạc với , mới cho biết: “Em xuất ngoại rồi.”

      Bây giờ ba năm trôi qua, nhưng ngờ cái cây non ở trong lòng kia bị bịt tai trộm chuông đè xuống sinh trưởng, trong lúc chú ý Thư Luật vẫn tưới nước cho nó. Cây non lớn lên, rễ cũng đâm sâu ở trong lòng .

      Trì Tịnh đứng dậy, xuyên qua con đường đến sân trước. Bỏ tất cả tiền mặt vào trong thùng quyên tiền ở trước cửa lầu chính.

      Lúc này, di động của nhận được tin nhắn.

      — — Thứ tư về.

      Trì Tịnh nặn nặn cái bóp tiền trống rỗng, khoé miệng vểnh lên. Ngón tay nhanh như bay đánh xuống chữ màn hình.

      — — Vâng
      Phong nguyet, Suuuly, KisaragiYue2 others thích bài này.

    5. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Hương [Chương 19]

      Thành phố S u ba ngày, rốt cuộc vào chiều thứ hai mưa tí tách rơi xuống.
      Trì Tịnh từ cao ốc Thư thị ra, mở dù che mưa, đỉnh đầu truyền đến tiếng mưa trầm đục đánh vào mặt dù. Nhìn mặt đường ướt sũng, Trì Tịnh bắt đầu cân nhắc có nên mua chiếc xe hay .

      Cất bước về phía nhà ga, chiếc Mercedes-Benz màu đen dừng lại cách xa.

      Cửa xe bị đẩy ra, từ bên trong bước xuống người đàn ông nho nhã tuấn tú. Toàn thân âu phục cao cấp phẳng phiu, trong tay giơ cây dù màu đen.

      Trì Tịnh liếc mắt cái liền nhận ra người đó là ai.

      Lúc này tràng tiếng bước chân dồn dập từ sau truyền tới, vượt qua Trì Tịnh đến trước mặt người đàn ông.

      Trì Tịnh nhìn đầu tóc cùng sau lưng trợ lý Hồng bị tạt ướt, đầu chân mày hơi nhíu lại. Rồi lại liếc nhìn người đàn ông trung niên mình miễn cưỡng khen, nhịn được hừ lạnh tiếng.

      Khi qua bọn họ, giọng khách sáo xa cách của Hồng Đông Đồng rơi vào trong tai Trì Tịnh: “Thư tiên sinh, sao ngài rảnh đến đây?”

      Trì Tịnh quay đầu liếc nhìn cái, mới đưa tay chặn chiếc xe.

      Thư Dư Chính đến tuổi trung niên vẫn khí độ bất phàm, dáng người cũng thấy biến dạng, thảo nào có thể lấy được vợ hơn ông ta hơn hai mươi tuổi.

      Bộ dáng Thư Luật có vài phần giống ông ta. Nhưng khí chất của hai người hoàn toàn khác nhau. Thư Dư Chính nho nhã ôn hoà, sắc bén cùng khí thế của Thư Luật.

      Nghĩ đến đây, Trì Tịnh bỗng nhiên rất muốn nhìn thấy bộ dáng của mẹ Thư Luật chút. Bình thường đàn ông như Thư Dư Chính, vợ hẳn là người mạnh mẽ hơn.

      Cửa kính xe bị những hạt mưa li ti dính đầy, thấy cảnh tượng bên ngoài. Trì Tịnh dựa vào lưng ghế, địa chỉ với tài xế.

      Tới nhà, Trì Tịnh thay quần áo, tuỳ tiện làm dĩa mỳ Ý trám bụng.

      Trong phòng to như vậy chỉ có tiếng trong nồi vang “phốc phốc”, lâu sau hơi nóng bốc lên.

      ra Trì Tịnh rất ghét nấu cơm. Trước kia trong nhà đều là chị Ngọc làm, mãi đến sau khi xuất ngoại mới bắt đầu động thủ làm ít món đơn giản. Mùi vị cũng đến nỗi nào.

      Dùng nĩa cuốn ngụm mỳ đưa vào miệng, tay vừa động, chiếc lắc cổ tay liền xuống theo. Trì Tịnh nhìn thấy, vểnh vểnh khoé miệng.

      muốn biết vẻ mặt của Thư Luật khi lấy lại nó*.

      Cat: là chiếc lắc chị kêu người bán hàng quẳng dùm chị đó

      Cơm nước xong, Trì Tịnh lướt di động lát. Nhìn thấy khách hàng cập nhật trạng thái, mở nội dung ra xem, bên trong xuất phong thiệp mời tinh xảo.

      Mấy ngày nay khắp nơi đều tràn đầy tin tức Lương Phinh Đình-Chủ tịch hội đồng quản trị của Dật Hương sắp kết hôn.

      Trì Tịnh chậm rãi quét qua nội dung thiệp mời, cuối cùng ánh mắt dừng ở thời gian.

      “Là thứ tư à…”

      *****

      Công ty cổ phần hữu hạn Dật Hương của nhà họ Lương là công ty mới lên vài năm gần đây ở thành phố S. Và Lương Phinh Đình vẫn luôn là đề tài của người trong giới.

      ta có tài có mạo, tuổi còn trẻ chống đỡ Dật Hương. Đương nhiên, nếu chỉ bằng này, Lương Phinh Đình cũng chỉ là người trong phần đông những phụ nữ ưu tú của thành phố S mà thôi. Trong những chuyện ta bị đàm luận ngoài điều này ra còn có ánh mắt chọn đàn ông của ta.

      Người đó vừa được nhắc tới, đều là vẻ mặt giữ kín như bưng.

      Chuyện của ta Trì Tịnh biết nhiều lắm. Chỉ cảm thấy trong đại sảnh tráng lệ của đám tiệc, người đàn ông cao lớn tuấn tú đứng ở bên cạnh Lương Phinh Đình kia nhìn rất xứng đôi với ta.

      Trì Tịnh bưng ly rượu, trông thấy Lương Phinh Đình kéo vị hôn phu về phía .

      Trì, đến được tôi rất vui.”

      Trì Tịnh giương môi: “Vinh hạnh của tôi.”

      “Tổng giám đốc Thư còn chưa về?”

      “Hình như vậy.”

      Lương Phinh Đình như có chút thất vọng. Người đàn ông bên cạnh ta thâm tình chân thành nhìn ta: “Vị này là nhà điều chế hương thiên tài mà em nhắc tới lúc trước à?”

      Lương Phinh Đình gật đầu.

      ngờ trẻ như vậy. Trì đến Dật Hương, là tổn thất của chúng tôi.”

      Trì Tịnh bưng ly rượu, gì.

      Lúc này cửa lại vào vài người, Lương Phinh Đình nhìn thoáng qua phía bên kia, định cùng vị hôn phu qua chào đón. ta khách sáo với Trì Tịnh: “Quá nhiều chuyện, chiếu cố chu toàn, Trì tuỳ tiện nha.”

      “Chủ tịch Lương đừng khách sáo.”

      Hai người dắt nhau rời , giọng đàn ông rất săn sóc loáng thoáng truyền tới.

      “Mệt nhé, đừng cậy mạnh. đau lòng…”

      Trì Tịnh khẽ uống ngụm rượu vang, đuôi mắt hơi nhướn lên. Quả nhìn có vẻ xứng đấy.

      mùi hương bạc hà tươi mát chậm rãi bay vào mũi, rất riêng biệt ở nơi mùi hương hỗn tạp này. Trì Tịnh quay đầu, thấy Lương Duệ Tư đứng bên cạnh .

      ta mặc bộ âu phục màu đen, quần áo được thiết kế và cắt may vừa vặn làm tôn lên dáng người cao ngất của . Tóc mềm mại hôm nay được chải chuốt, thoạt nhìn đường nét khuôn mặt cũng cứng rắn hơn vài phần.

      tay ta bưng ly, tay đút trong túi quần, khoé miệng mang ý cười nhợt nhạt nhìn Trì Tịnh, dáng vẻ như quý công tử.

      ra Trì Tịnh cũng mới lạ đối với cách ăn mặc này của ta, dù sao Lương Duệ Tư là nhà thiết kế châu báu tham gia những trường hợp cao cấp cũng phải hai lần.

      Nhưng mà thể phủ nhận, tướng mạo của Lương Duệ Tư luôn rất bắt mắt.

      Trong phòng tiệc mở nhạc êm dịu. Dưới ánh sáng rực rỡ của ngọn đèn, Trì Tịnh ngồi ở cạnh bàn tròn, hứng thú rã rời nhìn đủ loại người trong hội trường.

      Thỉnh thoảng còn cúi đầu nhìn di động cái.

      Mà Lương Duệ Tư từ sau nụ cười lúc ban đầu kia mặt vẫn có biểu cảm gì. Trong trường hợp như ở đây, người ta dường như còn xa cách hơn dĩ vãng vài phần.

      ta im lặng ngồi ở bên cạnh, thỉnh thoảng lắc lắc ly rượu trong tay, nhìn chất lỏng đảo đảo lại ở bên trong.

      Trời tối hoàn toàn, nhưng ông trời hôm nay rất nể mặt. Thời tiết tồi, trong khí mang vị sạch mát mẻ sau cơn mưa.

      Lúc Nghiêm Hạo đến cùng Thư Luật đụng mặt ở cửa chính. Hai người đàn ông nhìn nhau cái, sóng vai đến sảnh tiệc.

      Trong sảnh quần là áo lượt, rạng rỡ xa hoa. Giữa người đến người , tầm mắt Thư Luật thẳng tắp dừng ở chỗ nào đó.

      Nghiêm Hạo cũng cà lơ phất phơ nhìn theo qua. Đứa em họ thường ngày cư xử có độ kia của cậu ta ở phía trước lôi kéo con nhà người ta ở phía sau. Vội vã biết làm gì.

      Nghiêm Hạo liếc xéo Thư Luật cái, sờ sờ mũi, lên tiếng.

      *****

      Trì Tịnh ở toilet tẩy váy bị dính rượu, màu sắc đậm lợt khác nhau khiến nhíu nhíu mày. Lễ phục màu trắng làm như thế nào cũng có dấu vết.

      Sau lúc lâu, đành buông tha. Nghĩ lát nữa tìm nơi khuất mắt ngồi, nhiều người như vậy phỏng chừng cũng ai chú ý tới .

      Nghĩ xong từ toilet ra, Lương Duệ Tư thế nhưng vẫn còn ở đây.

      — —tẩy được ?

      ta dùng ngôn ngữ tay hỏi.

      Trì Tịnh xoè tay: “ thể tẩy hết hoàn toàn được.”

      Lương Duệ Tư liếc nhìn nơi ngực cái, lập tức dời ánh mắt . Sau đó đưa cho cái hộp.

      — —cài cái này lên trước che thử xem.

      Trì Tịnh mở hộp quà ra, bên trong là cái cài áo tinh xảo. Hình con bướm lịch tao nhã, thiết kế chạm rỗng, kèm có hai ba viên kim cương điểm xuyết. Trong xa hoa mang theo linh khí, vô cùng xinh đẹp.

      “Cái này là tính tặng cho Chủ tịch Lương?”

      Lương Duệ Tư lắc đầu.

      Trì Tịnh có chút do dự.

      — —Trì Tịnh, chị đính hôn chỉ tặng cái cài áo có vẻ rất keo kiệt. Em cài trước , cái khác đừng lo.

      Trì Tịnh nghĩ nghĩ, quả vị trí rượu dính ở ngực cũng tính là dễ nhìn, bèn đeo cái cài áo lên.

      Lương Duệ Tư lộ ra vẻ mặt vừa lòng.

      Trở lại sảnh tiệc, Lương Duệ Tư bị gọi . Trì Tịnh liếc mắt cái liền thấy được Thư Luật đứng trong đám người.

      chuyện với vài người ở bên cạnh, khoé môi nhếch lên cười như có như , ánh mắt như đuốc dừng ở người .

      Trì Tịnh cách khoảng cách vài thước lộ ra nụ cười rực rỡ với .
      Tiệc kết thúc.
      Lương Phinh Đình có vẻ vô cùng vui đối với Thư Luật đến. Ngoại trừ lễ đính hôn, diễn viên chính của cả trường này có vẻ như là Thư Luật.

      Tiệc tan, ta vô cùng trịnh trọng tự mình ra tiễn khách.

      Đoàn người thong thả ra, ngoài miệng là những lời khách sáo rập khuôn. Lương Duệ Tư lấy di động đánh vài chữ, đưa cho Trì Tịnh: gọi tài xế đưa em về nhé?

      Trì Tịnh xua tay: “ cần đâu.”

      “Thời gian còn sớm, cáo từ trước.” Thư Luật cùng Lương Phinh Đình vài câu, rồi sau đó quay đầu gọi. “Trì Tịnh, lại đây.”

      Giọng điệu tuỳ ý, nhưng lại lộ ra vài phần thân mật khó giải thích được. Lương Phinh Đình giật mình.

      Tuy Lương Duệ Tư nghe thấy, nhưng nhìn thấy Trì Tịnh ngoan ngoãn đến bên cạnh Thư Luật, khi hai người xuống lầu Thư Luật lại rất tự nhiên choàng vai Trì Tịnh.

      ta cụp mắt xuống, mím mím môi. Sau đó từ trong túi quần lấy ra hộp quà cùng tấm thiếp. ta mở hộp ra bỏ tấm thiếp vào rồi cất bước đuổi theo.

      Cảnh này ngay cả Nghiêm Hạo cũng ngây ngẩn cả người.

      Trì Tịnh bên cạnh Thư Luật, khoảng cách gần như vầy mới nhìn vẻ mệt mỏi trong mắt . Hôm nay sau khi gặp mặt bọn họ vẫn có cơ hội lời. Bây giờ Trì Tịnh tính mở miệng cổ tay lại bị người từ phía sau kéo cái.

      Trì Tịnh và Thư Luật đồng thời quay lại. Lương Duệ Tư vẻ mặt ôn hoà cười, xuất ở trước mặt bọn họ.

      “Ivan?”

      Thư Luật rất bình tĩnh. Cánh tay đặt vai Trì Tịnh chậm rãi rơi xuống, đổi thành ôm lấy eo Trì Tịnh.

      Lương Duệ Tư làm như phát , cho từ chối nhét cái hộp vào trong tay Trì Tịnh. Sau đó nháy nháy mắt, xoay người khỏi.

      Trì Tịnh: “…” Đây là sợ làm hư sao?*

      *ý là chị tưởng sợ chị làm hư cái cài áo nên mới đưa cái hộp cho chị để vào.

      Tiếp đó đường tiếng động.

      Sau khi lên xe, Thư Luật tự mình đeo dây an toàn, đạp lên chân ga khởi động xe.

      tay vịn tay lái, tay kia khoác lên cửa kính xe, dáng vẻ tuỳ ý.

      Trì Tịnh im lặng, gỡ cái cài áo xuống.

      Bên cạnh truyền đến tiếng nhàn nhạt: “Nhìn rất đẹp, sao gỡ xuống?”

      “Đây là Ivan cho em mượn.” Trì Tịnh chỉ vào chỗ ngực cho Thư Luật xem. “Dính rượu.”

      Thư Luật liếc nhìn cái, nơi đó quả còn lưu mảng màu đỏ nhạt.

      xong, Trì Tịnh mở hộp ra, định bỏ cái cài áo vào. Ai ngờ, đập vào mắt là tấm thiếp màu hồng nhạt. Bên viết ba hàng chữ.

      To: Trì Tịnh

      Happy birthday! ^_^

      By: Ivan

      Thư Luật liếc cái: “Ha.”

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :