1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Hương Yêu - Tiểu Chước Vi Huân (57C+2NT) (Full+eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Hương [Chương 20]

      “Người bạn này của em rất có tâm.” Về phần là cái “tâm” gì, Thư Luật đè nén cảm xúc, đầu mày khoé mắt đều là hàn ý lạnh lẽo.
      Trì Tịnh cầm cái hộp tay, đột nhiên nhớ tới năm rồi Lương Duệ Tư lần sinh nhật tới cho món quà.

      chỉ ta mà còn có Nghiêm Hạo, bọn họ vào ngày lễ tết đều tặng nhau ít đồ nho . Nhưng mà ngờ rằng quà tặng của Lương Duệ Tư trước thời hạn sớm như vậy.

      Suy cho cùng cách sinh nhật còn khoảng thời gian rất dài…

      “Có qua có lại.”

      Trì Tịnh đặt cái hộp ở bên; Thư Luật nhàn nhạt liếc cái. Hai người đều tiếp tục vấn đề này nữa.

      Xe dừng lại ở cửa tiểu khu. Thư Luật chuyện, Trì Tịnh cũng nhúc nhích.

      Ánh sáng bên trong xe tối mờ, chỉ có ánh trăng nhàn nhạt xuyên qua cửa kính xe rơi vào. Trải lên lớp xám bạc.

      Trì Tịnh cởi dây an toàn ra, do dự lát, nghiêng người qua ôm Thư Luật.

      “Về nghỉ ngơi cho tốt.”

      Thư Luật lời, giơ tay ôm sát , cúi đầu đè môi lên. Lưỡi linh hoạt nể nang xông vào miệng Trì Tịnh, tuỳ ý ngang dọc.

      Bọn họ đều đói khát lâu lắm rồi, khi động tình liền có chút khó mà kềm chế. Bàn tay thô ráp của Thư Luật như là mang theo lửa ma sát vuốt ve phía sau lưng lộ ra của Trì Tịnh.

      Tiếng thở dốc trong gian hẹp mờ tối tựa như phóng đại gấp mấy lần, kiều gợi tình.

      Trì Tịnh hít thở dồn dập, đôi mắt nhìn Thư Luật ngập tràn quyến rũ, hàm ánh nước; hơi thở nóng bỏng của Thư Luật phun ở bên tai Trì Tịnh, cúi đầu, cắn lên cổ .

      Trì Tịnh bỗng dưng thở gấp, bị Thư Luật kích thích đến mơ màng.

      Thế cho nên vào cửa nhà mới phản ứng lại dường như quên mang lên vật gì đó.

      dựa vào cửa vén vén mái tóc dài, nghĩ thầm ngày mai lấy cũng vậy thôi.

      *****

      Phải là con người đều thực tế. Từ sau khi quan hệ hai người trở nên ràng, thái độ của Thư Luật đối với Trì Tịnh chuyển biến rất nhiều. Hành trình đều được báo, thỉnh thoảng cũng dấu vết vài câu quan tâm. Tựa như ngày hôm nay xe thuận gió cũng trở nên thuận gió*.

      *xe thuận gió: có nghĩa là carpool – chung xe, nhờ xe, ý chị là thường ngày chung xe với nhau mà bây giờ cũng trở thành chung

      Hơn nữa, còn xung phong làm tài xế chuyên trách của Trì Tịnh.

      Buổi sáng Trì Tịnh chuẩn bị ra cửa liền nhận được điện thoại của Thư Luật. Khi xuống lầu, chiếc Bentley màu đen chờ ở bên ngoài.

      Thư Luật mặc bộ âu phục màu xanh dương đậm, chín chắn kín đáo. Giày da đắt tiền chân nhiễm hạt bụi. Tay phải cầm ly cà phê, thản nhiên tựa vào bên xe, bộ dáng tuấn tú hiên ngang.

      Trì Tịnh cúi đầu nhìn thoáng qua váy của mình, giương giương khoé miệng.

      mặc cái áo đầm tay dài nhấn eo bằng vải ka-ki màu xanh ngọc, ôm sát thân hình khiến dáng người lồi lõm của hoàn toàn phác hoạ ra.

      Thế này cùng với thân của Thư Luật ngược lại nhìn rất nổi bật.

      Thư Luật thấy đến, đứng thẳng người lên, vứt cái ly vào thùng rắc. Vịn cửa xe: “Lên xe.”

      Chỗ phó lái có bữa sáng mua lấy lòng Trì Tịnh: phần há cảo tôm, phần xíu mại gạch cua, còn có hai cái bánh bao nhân custard cùng ly trà sữa. Đều là của tiệm nổi tiếng Nghiễm Phúc Ký.

      Số lượng hơi nhiều, Trì Tịnh ăn hết: “… còn muốn ăn thêm chút ?”

      Trì Tịnh đánh tay lái lái xe ra: “ ăn rồi.”

      Vì thế Trì Tịnh ăn hết há cảo tôm cùng xíu mại gạch cua. Sau đó mới nhớ tới chẳng phải người này ghét nhất là xe có mùi tùm lum sao?

      Thư Luật nắm tay lái đốt xương tay ràng, Trì Tịnh yên lặng nhìn, nhớ tới ngày hôm qua hai tay này phủ ở lưng trần của khiến cảm thấy tê dại, khỏi thẳng người lên.

      “Sao đổi xe vậy?”

      “Chiếc kia đưa bảo trì.”

      “Cái cài áo của em rơi ở xe tối qua.”

      Thư Luật im lặng: “Lần sau lấy .”

      Từ bãi đậu xe ra, Trì Tịnh quang minh chính đại ké thang máy chuyên dụng của Thư Luật.

      Tới phòng làm việc, nhìn thấy Đồng Dao đúng lúc định căn tin ăn sáng, Trì Tịnh liền đưa hai cái bánh bao nhân custard còn nóng hổi cho ta.

      chê cầm .”

      ngạc nhiên vì được sủng ái nhận lấy, vội vàng cảm ơn với Trì Tịnh.

      Hoàn cảnh nhà Đồng Dao tốt, miễn miễn cưỡng cưỡng học tiếp đại học, trong nhà còn có em trai bị bệnh tim.

      Tuy bây giờ ta thực tập nhưng tiền lương cao hơn nhiều so với những công ty bình thường. Song Đồng Dao vẫn rất tiết kiệm như trước.

      ta để bánh bao xuống, sau đó cầm iPad đến bên cạnh Trì Tịnh.

      “Chín giờ có cuộc họp, thảo luận về kế hoạch. Chị cần ghi nhớ.”

      Trì Tịnh mở máy tính, lấy văn kiện ra quét mắt chừng vài lần.

      “Ừ, biết rồi.”

      “… Giám đốc Trì.”

      Trì Tịnh ngẩng đầu nhìn : “Gì?”

      mặt Đồng Dao hơi ửng đỏ, nhìn Trì Tịnh ấp a ấp úng câu: “Nghe đây là dự án đầu tiên của chị ở công ty… Giám đốc Trì, cố lên!”

      “… Cảm ơn.”

      Nghe tiếng bước chân nhàng của Đồng Dao, Trì Tịnh nhịn nổi muốn cười. bé này phải là bị hai cái bánh bao custard làm cảm động chứ?

      *****

      Lần này họp giống với trước kia, lúc này đây là sân nhà của Trì Tịnh. Cho nên sáng sớm phòng hội nghị.

      ngờ có người còn sớm hơn .

      Thư Luật dáng người nổi bậc ngồi ở chủ vị, dựa vào lưng ghế, uy nghiêm tự có. Thấy Trì Tịnh vào, ánh mắt sâu thẳm dừng ở người .

      Trì Tịnh thuận tay đóng cửa lại, đến bên cạnh Thư Luật. Sau khi đặt kẹp văn kiện lên bàn, hơi hơi nghiêng người.

      “Thư tổng hôm nay sớm vậy?”

      Trì Tịnh nhìn , đôi mày thanh tú khẽ cong, đôi con ngươi sáng ngời. Ngay cả môi hồng phấn cũng hơi vểnh lên.

      Thư Luật nhìn ra trêu ghẹo từ trong mắt .

      “Giám đốc Trì cũng muộn.”

      Còn hơn mỗi lần họp Trì Tịnh luôn lặng lẽ đến chót nhất, im lặng ngồi ở cuối bàn, lần này quả sớm rất nhiều.

      Trì Tịnh cười cười, nhìn nhìn thời gian. Rồi sau đó bất ngờ trở tay kịp hôn ở khoé miệng Thư Luật cái.

      “Thư tổng, có thử qua chơi trò văn phòng chưa?”

      Thư Luật thản nhiên lườm . Lúc này ngoài cửa vang lên tiếng bước chân lộn xộn. Rồi sau đó cửa bị đẩy ra.

      Trần Cách Phỉ nhìn thấy hai người trong phòng hội nghị, con ngươi chợt căng lên, liền sau đó trầm tĩnh lại rất nhanh. đến ngồi xuống ở chỗ ngồi cố định của ta.

      Phía sau liên tiếp vào các người phụ trách của mỗi Phòng.

      Trì Tịnh cầm kẹp văn kiện ở bàn lên, vẫn đến chỗ cuối nhất như trước, ngồi vào ghế như lão tăng nhập định.

      Sau khi hội nghị trải qua lời dạo đầu nhàm chán chính thức vào chủ đề.

      Trợ lý Hồng cố ý nhìn thoáng qua Trì Tịnh, mới chậm rãi mở miệng: “Hội nghị hôm nay chủ yếu là nhằm vào mùi hương muốn đưa ra thị trường cuối năm. Giám đốc Trì, mời.”

      Trì Tịnh đứng lên. Dáng người xinh xắn yểu điệu, cao mét sáu lăm cùng với giày cao gót tám phân, cả người nhìn có vẻ rất cao gầy. cái giơ tay cái nhấc chân đều tràn đầy khí thế.

      Trì Tịnh cầm kẹp văn kiện đến trước máy chiếu, dùng máy tính mở Power Point ra. chữ được tô đậm in nghiêng đập vào mắt— — Perfectionist

      Tiếp theo Trì Tịnh điều chỉnh micro chút.

      “Hiệu Zing từ khi thành lập đến nay hơn nửa thế kỷ, ngoại trừ ba series mùi hương mấy năm qua, còn lại hơn hai mươi series đều từ tay thầy Mai Phương Hoa mà ra.”

      Trì Tịnh nhấn con chuột, mở series sớm nhất ra.

      “Series thứ nhất tên là “Heartbeat”, đương nhiên là pha mùi thơm ngọt của hoa, đem kỳ vọng tốt đẹp nhất của người phụ nữ dung nhập trong đó, hình thành series “Heartbeat” vang bóng thời.”

      đến đây Trì Tịnh cười cười: “Ngay cả bây giờ đề cập tới khoản này, vẫn có nhiều phụ nữ cảm thấy rằng trái tim thiếu nữ kia của bọn họ vẫn còn.”

      “Series ‘Heartbeat’ vẫn luôn là mùi hương kinh điển trong kinh điển của Zing.” Trần Cách Phỉ thờ ơ .

      “Đúng vậy, điều này tất cả mọi người đều biết.” Đuôi mắt Trì Tịnh chợt nhướn, tiếp tục mở ra cái kế tiếp.

      Đây có thể “Sơ đồ dòng chảy thời gian”. Từ series thứ nhất đến series cuối cùng, được Trì Tịnh căn cứ theo thời gian mà mở từng cái ra. Vị trí cuối cùng chỉ để gương mặt tươi cười đáng thay thế cho mùi hương mới chưa đưa ra thị trường.

      ra thầy Mai Phương Hoa sử dụng hai mươi loại hương thơm này để kể về cuộc đời khiến người ta hâm mộ của bà ấy. Từ series thứ nhất Limerence đến tuyệt tác cuối cùng Epoch, đều trìu mến cùng thâm tình của bà đối với người đàn ông.”

      Trì Tịnh chút kiêng dè dừng ánh mắt ở người Thư Luật, trong đôi mắt dường như có cái gì chập chờn.

      Thư Luật lại dựa vào lưng ghế, lẳng lặng đối diện với .

      Lúc trước, khi Trì Tịnh có giác ngộ này, trong lòng thể nào là cảm thụ gì. Tuy nhiên cảm thấy xót xa cho Văn Mạc Sơn.

      Người phụ nữ ông ấy cả đời thế nhưng lại người đàn ông khác sâu sắc như vậy. thể tưởng tượng Văn Mạc Sơn dùng tâm tình gì để ký xuống hợp đồng kia.

      Dĩ nhiên, trong lòng Thư Luật đồng thời cũng trăm chuyển ngàn xoay.

      nhìn Trì Tịnh bình tĩnh tự nhiên đứng ở đài, trong đôi mắt trầm tĩnh ỷ gợn sóng.

      của , bỏ ba năm, khi trở về giống như thay da đổi thịt. Tự tin, quyến rũ, kiêu ngạo kia càng biến thành từ trong ra ngoài.

      Nếu Trì Tịnh của ban đầu là người hồn nhiên lanh lợi, vậy tại người lộ ra sức quyến rũ nữ tính rất hấp dẫn người ta.

      “Kế tiếp mời mọi người xem video trước.”

      Trì Tịnh thu Power Point, nhấn mở văn kiện mặt bàn. Bên trong yên tĩnh vang lên tiếng nhạc nhàng êm dịu. Trì Tịnh im lặng lui sang bên.

      Video dài, chưa đầy ba phút. Nội dung là chai nước hoa được tự chế tạo. Tựa đề của video được kết hợp bởi những từ thịnh hành— — chai nước hoa tự mình tinh chế.

      Bên trong thanh nào khác, tất cả mọi người chuyên chú nhìn màn hình lớn trước mặt.

      Ngắn ngủi vài phút, chai nước hoa này trình bày rất ràng khái niệm của nó, cảm hứng, điều chế hương, còn có ít thông tin quan trọng.

      Sau khi kết thúc, Trì Tịnh trở lại đài trong khí yên lặng.

      chống hai tay ở hai bên bàn, điềm tĩnh nhìn mấy người phía dưới. Ánh mắt trong suốt và kiên định.

      “Chủ đề dự án của tôi chính là ‘Perfectionist’. Có rất nhiều hương thơm phức tạp rườm rà, đường lớn đơn giản là chủ trương lần này của tôi. mùi hương, chỉ cần người ngửi được có cảm giác vui vẻ, tâm trạng tốt, như vậy tác phẩm đó thành công.”

      nhiều như vậy, series ‘Perfectionist’ có quan hệ gì với tác phẩm trước của thầy Mai?” Giám đốc Phòng kế hoạch Nguỵ Dĩ Châu khẽ gõ bàn hỏi.

      Trì Tịnh cười sáng lạn: “Tất cả thành tựu ngày nay của Zing chẳng lẽ đáng cho lão phu nhân cười thanh thản sao?”

      “Ý của là, coi như ‘Perfectionist’ là kết thúc đời của thầy Mai sao?” Giọng Trần Cách Phỉ mang ý cười hỏi.

      Cằm Trì Tịnh khẽ nâng: “Mùi hương của tôi, cho tới bây giờ đều chỉ có bắt đầu.”

      Nếu có kết thúc, cũng chỉ có thể là chuyện xưa của kết thúc.

      Hai tay Thư Luật khoác lên cạnh bàn, nhìn bọn họ tới tôi . Trầm ngâm hồi lâu, thanh trầm thấp vang vọng bên trong: “Dựa theo ý nghĩ này, làm ra kế hoạch đầy đủ.”

      Tan họp.

      Trì Tịnh ngồi im ở bên cạnh bàn hội nghị, ở trong lòng số cảm xúc khó có thể diễn tả được chậm rãi bình tĩnh lại.

      Mãi đến khi trong phòng hội nghị chỉ còn mình , Trì Tịnh mới chậm rãi đứng dậy thở phào nhõm. Cầm lấy đồ của mình, định rời .

      Cửa bỗng dưng bị người từ bên ngoài mở ra. Thư Luật rồi quay lại.

      Hai người đứng đối diện ở trước cửa, Trì Tịnh vân vê cây bút trong tay.

      “Sao lại quay lại?”

      Khoé miệng Thư Luật nhếch lên: “Chẳng phải giám đốc Trì mong đợi chơi trò văn phòng với tôi sao?”

    2. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Hương [Chương 21]

      Trong phòng họp vừa rồi còn ồn ào náo động, lúc này yên tĩnh đến có thể nghe thấy tiếng thở dốc rất .
      Bức màn sậm màu được kéo kín kẽ hở, ở phía trước căn phòng chỉ mở cái đèn bóng tròn.

      Trong ánh sáng mờ tối, Thư Luật ngồi ở mép bàn, ngực bị hai tay Trì Tịnh chống lên. Thân hình lồi lõm của đứng giữa hai chân , gặm cắn môi như khiêu khích.

      Tiếp đó, nghe được tiếng dây kéo bị giật xuống. Người Trì Tịnh thoáng cái cứng đơ.

      Thấy phản ứng của , Thư Luật nhếch nhếch môi cười như có như .

      Trì Tịnh xem khó chịu bên hông bị lộ ra, cắn lỗ tai : “Ướt rồi.”

      Ánh mắt Thư Luật chợt cứng đờ.

      Mắt Trì Tịnh quyến rũ khêu gợi nhìn : “Em là cái lổ tai của .” nghẹn cười. “Bị em cắn ướt.”

      “Ừ.” Thư Luật giơ tay lau ẩm ướt đôi môi , dù bận vẫn ung dung. “Bị miệng em làm ướt.”

      Lúc này đến phiên Trì Tịnh lời nào.

      đừng nên cùng đàn ông so đùa giỡn lưu manh. Cho dù nhìn có vẻ lúc nào cũng nghiêm trang như vậy.

      Trì Tịnh “cắt” tiếng, đẩy Thư Luật ra. Cúi đầu kéo lại dây kéo ở bên hông.

      Đây là định tiếp tục nữa.

      Thư Luật nhìn động tác của , hơi hơi cong môi: “Tan làm cùng .”

      quay lại là để cái này?”

      ra ngoài trước, Trì Tịnh liếc Thư Luật cái: “Qua phút ra.”

      “Vẽ vời.”

      Trì Tịnh nâng cằm: “Em thích.”

      Giật mở cửa, giày cao gót nhọn tám phân giẫm lên sàn đá cẩm thạch phát ra tiếng vang thanh thuý.

      ra tới vài bước, bóng dáng xinh đẹp của Trần Cách Phỉ liền xuất trong tầm mắt. Trong tay còn cầm bản kế hoạch dùng họp.

      Nhịp bước của Trì Tịnh thay đổi, kẹp văn kiện ôm vào trong ngực bị chuyển tới bên hông, vẽ ra độ cong theo từng bước chân . Khi ngang qua bên cạnh Trần Cách Phỉ, trong miệng còn có tiếng huýt sáo trong veo.

      Trì Tịnh huýt sáo giọng vừa chuẩn lại ràng, Trần Cách Phỉ khó mà nghe được.

      Trần Cách Phỉ đứng tại chỗ, lạnh nhạt nhìn Trì Tịnh qua bên người; cằm hơi nâng lên, nhìn thẳng phía trước, đám nốt nhạc toát ra từ trong miệng .

      chiếm được luôn xôn xao… Trần Cách Phỉ bỗng dưng nở nụ cười.

      ta ngược lại muốn xem Trì Tịnh có thể có người chống lưng sợ gì cả đến khi nào.

      Thấm thoát Trì Tịnh trở lại thành phố S được hai tháng.

      Giữa tháng sáu khí hậu nóng lên. Khi tan làm chân trời chỉ còn lại tia nắng hoàng hôn chưa tàn.

      Trì Tịnh thang máy thẳng đến tầng ngầm hai. Tầng này là bãi đậu xe dành riêng cho quản lý cao cấp của Thư thị.

      Bãi to như vậy chỉ thưa thớt đậu mấy chiếc xe sang. Trì Tịnh đến chỗ xe nào đó, Thư Luật khởi động xe rồi.

      Xe từ bãi đậu xe ngầm lên nhập vào dòng xe, Trì Tịnh mới quay đầu hỏi câu: “ đâu vậy?”

      “Thăm Thư Đông.”

      Trì Tịnh dùng tay chống đầu, hề nhiều lời, miễn cưỡng “à” tiếng.

      Phong cách làm việc của hai người bọn họ có đôi khi hơi giống nhau. Nếu muốn ở bên nhau lần nữa tiếp tục rối rắm với mấy chuyện vụn vặt*.

      Cat: ý là chuyện lúc trước giận dỗi đòi chặn phone của Thư Đông đó

      Phản ứng của lấy được cái lườm nhàn nhạt của Thư Luật.

      Ngón trỏ tay chống đầu cuốn cuốn tóc của mình, Trì Tịnh vẫn là cái giọng điệu lười nhác kia: “Thư tổng, bà cụ Mai là dạng người như thế nào?”

      Mỗi lần gọi Thư Luật là “Thư tổng” khi ở riêng với nhau giọng cũng vô thức dịu dàng vài phần, mang theo nũng nịu đặc biệt của phụ nữ.

      Khi đèn đỏ Thư Luật đạp thắng, xoay đầu nhìn . Khuôn mặt tuấn tú hơi lạnh lùng dưới ánh chiều tà sâu sắc và lập thể.

      “Dịu dàng, thân thiết, nhưng rất có nguyên tắc.”

      Trì Tịnh cẩn thận nhấm nháp mấy từ này, nghĩ thầm rất giống với kiểu ông cụ Văn thích.

      vểnh vểnh môi, kề sát vào Thư Luật: “Vậy xem em là dạng gì?”

      Thư Luật bỏ thắng ra, đạp chân ga, thản nhiên ném mấy từ cho : “Tuỳ hứng, nuông chiều, có lương tâm.”

      Chờ được khen ngợi, Trì Tịnh trừng mắt, tức giận : “Thư tổng có thể vừa ý em, khẩu vị đúng là độc đáo.”

      Thư Luật nghe cái giọng tức giận bất bình này cười cười, liếc cái, mang theo chút dịu dàng.

      Kẹt xe giờ cao điểm, chặng đường bình thường bốn mươi phút lái hơn tiếng đồng hồ mới tới viện an dưỡng.

      Tầng cùng cũng chỉ có bệnh nhân Thư Đông ở. Khi hai người lên liền thấp thoáng nghe được dường như có tiếng cãi nhau.

      Trì Tịnh dùng ánh mắt hỏi Thư Luật.

      Thư Luật nhíu mày, nhịp bước chân nhanh hơn.

      Nhân viên trước bàn tiếp tân thấy Thư Luật xoải bước đến như là thấy được cọng rơm cứu mạng. Lập tức đứng lên, hoang mang hoảng hốt gọi tiếng “Thư tiên sinh”.

      “Chuyện gì xảy ra?”

      Tiếp tân: “Ngài Thư Dư Chính đến đây. Tiểu thiếu gia… ầm ĩ.”

      Sau khi nghe xong, Thư Luật bước nhanh về hướng phòng bệnh. Trì Tịnh chạy chậm đuổi theo phía sau.

      Trước cửa, Thư Dư Chính ôm Vu Tiểu Mạn lui lại từng bước . Mà từ bên trong phòng bệnh liên tiếp ném ra rất nhiều đồ vật.

      mặt đất mảnh hỗn loạn, cái gì cũng có. Đồ ăn, sách vở, còn có bộ cờ thường ngày dùng chơi giải buồn.

      “Thư Đông… Mau dừng tay! Đừng ném!”

      Thư Dư Chính quả cách nào phân thân. Vừa muốn khuyên bảo Thư Đông vừa muốn lo cho Vu Tiểu Mạn. Bận tối mày tối mặt.

      Cho đến khi cái bàn ủi từ bên trong bay ra nện ở bên chân Vu Tiểu Mạn. Hành lang hẹp dài vang lên tiếng . Thư Dư Chính cả kinh biến sắc ngay tại chỗ.

      “Mày… Mày cái thằng khốn này!”

      xong định vào trong. Nhưng chưa bước được bước vai bị kềm chặt lại.

      khí tựa như yên tĩnh xuống chỉ trong giây.

      Thư Dư Chính quay đầu, đối diện với đôi mắt vô cùng lạnh lùng và vẻ mặt nghiêm nghị của Thư Luật, thái độ lập tức hơi mềm xuống: “… Con tới rồi.”

      Vu Tiểu Mạn mím môi, ánh mắt tìm thấy chút xíu bối rối nào nhìn chằm chằm Thư Luật cùng Thư Dư Chính. Khi nghe thấy giọng hề khí thế của Thư Dư Chính nhịn được nghiến nghiến răng hàm.

      “Mang người của ông khỏi nơi đây.”

      Thư Luật buông Thư Dư Chính ra, vẻ mặt lạnh lẽo.

      Vu Tiểu Mạn đưa tay kéo cánh tay Thư Dư Chính, dùng giọng điệu thương lượng với Thư Luật: “Ba cậu lâu rồi chưa đến thăm Thư Đông. Hôm nay chỉ là đến thăm, có ý gì khác.”

      Lời này vừa ra, Thư Đông vốn khẽ thút thít, chẳng biết có phải bởi vì cảm xúc bị kích thích quá mức hay mà bệnh động kinh đột nhiên tái phát.

      Đến nhiều lần như vậy, đây là lần đầu tiên Trì Tịnh gặp được Thư Đông phát bệnh. Cậu bé nằm ở giường, run rẩy như là phiến lá bị gió lớn tàn sát, gầy yếu và bất lực. Trì Tịnh đứng ở cửa, cảm giác lạnh từ lòng bàn chân chạy lên, trong lòng chợt sinh ra nỗi ghê tởm đối với hai người Thư Dư Chính và Vu Tiểu Mạn.

      Lúc này, bác sĩ cấp cứu tới. Trì Tịnh tự giác bước sang bên vài bước.

      Giờ phút này Thư Dư Chính cũng bối rối, kinh ngạc nhìn Thư Đông bị bác sĩ vây quanh. Miệng hé ra rồi đóng lại, ra lời.

      “Dư Chính…”

      Nhìn vẻ mặt của ông ta, tay Vu Tiểu Mạn khoác cánh tay ông ta từ từ siết chặt.

      Tất cả mọi người nhìn chăm chú vào tình hình trong phòng bệnh, Vu Tiểu Mạn trề khoé miệng, tầm mắt lơ đãng lọt vào trong đôi mắt lạnh đến vô cùng.

      Thư Luật nhìn chằm chằm Vu Tiểu Mạn, ánh mắt lạnh như băng hề cố kỵ trượt xuống phía bụng hơi nhô lên của ta.

      Vu Tiểu Mạn vẫn luôn bình tĩnh bị ánh mắt này làm cho sợ tới mức giật mình. Theo bản năng giơ tay xoa bụng, sắc mặt phút chốc trắng bệch ra.

      Thư Luật cái gì cũng chưa , nhưng ta đều nhìn hiểu cả. Lập tức cảm thấy chân hơi nhũn ra.

      “Thư Luật, Thư Đông nó…”

      Thư Dư Chính vẻ khó hiểu hỏi.

      Thư Luật để ý đến ông ta, trực tiếp phân phó bảo vệ vừa lên: “Dẫn bọn họ xuống, sau này được phép cho lên nữa.”

      Thư Dư Chính muốn lại thôi, cho đến khi bảo vệ trái phải xông tới, mới thể rời .

      Thư Đông giường bệnh còn ý thức. Nhưng ngừng run rẩy.

      “Thư tiên sinh… Bệnh nhân tốt nhất đừng bị kích thích nữa.”

      Bác sĩ cẩn thận dè dặt với Thư Luật.

      Trì Tịnh cụp mắt xuống, qua, khe khẽ nắm lấy bàn tay ấm áp của Thư Luật. Cứ như vậy lẳng lặng đứng ở bên cạnh .

      Bãi đậu xe, Vu Tiểu Mạn sau khi ra vẫn ngừng an ủi Thư Dư Chính. Lời , bộ dáng vô cùng dịu dàng.

      Thư Dư Chính dựa vào lưng ghế, như là còn chưa có trở lại bình thường.

      Số lần ông ta đến thăm Thư Đông có thể đếm được đầu ngón tay. Chưa bao giờ biết bệnh động kinh phát tác doạ người thế này.

      “Mạn Mạn, thấy… bằng chúng ta quên .”

      Trải qua hôm nay, Thư Dư Chính cảm thấy mình có mặt mũi làm cái gì.

      Vu Tiểu Mạn chợt hơi nghẹn, giọng run rẩy, lời vô cùng uất ức: “Dư Chính, chỉ có con riêng mới được vào cửa của gia tộc. Những cái khác em đều để ý, em chỉ cầu điểm này, con của chúng ta phải danh chính ngôn thuận.”

      Làm sao Thư Dư Chính biết đứa bé được gia tộc thừa nhận đại biểu cho cái gì. Cuối cùng muốn cho người vợ trẻ chịu uất ức, sau lúc lâu, Thư Dư Chính thở dài: “Từ từ đến.”

      *****

      Màn đêm buông xuống.

      Đèn đường trong viện an dưỡng sáng lên. Dưới ánh đèn vàng, hai cái bóng cao thấp im lặng .

      Thư Đông tỉnh. Lần phát bệnh này phải bình thường, cho nên ý thức khôi phục rất chậm.

      Y tá thay quần áo sạch cho cậu bé, Trì Tịnh và Thư Luật đợi ở ngoài cửa hồi lâu, mới nghe thấy Thư Đông nghẹn ngào gọi tiếng “”.

      Nhìn thấy Trì Tịnh cùng đến, cậu bé vô cùng vui vẻ. Liên tục gọi mấy tiếng “chị Tiểu Tịnh”.

      ai nhắc tới Thư Dư Chính cùng Vu Tiểu Mạn. Thư Đông tựa như chưa từng gặp bọn họ, hề hỏi câu.

      Trì Tịnh chờ Thư Đông ăn cơm xong, chơi với cậu bé hồi. Cho đến khi cậu xuất vẻ buồn ngủ, và Thư Luật mới rời .

      Từ đầu tới cuối sắc mặt Thư Luật vẫn rất lạnh.

      Cái ánh mắt nhìn Vu Tiểu Mạn kia Trì Tịnh thấy rất ràng. Có khinh bỉ, có châm chọc, nhiều hơn chính là cảnh cáo.

      Vu Tiểu Mạn làm hết thảy những điều này đều là ỷ vào trong bụng có tài nguyên. Nhưng coi đó như thượng phương bảo kiếm khỏi có chút ngu ngốc !

      “Về thôi.” Thư Luật nhàn nhạt .

      Hơn chín giờ, hai người bọn họ hột cơm cũng chưa ăn.

      đường về trong xe yên tĩnh hơn nhiều. Mãi đến khi xe vào nội thành, Thư Luật mới chậm rãi mở miệng: “Muốn ăn gì?”

      Trì Tịnh nghĩ nghĩ, chọn ăn lẩu. rất đói, chờ nổi mỹ vị tinh xảo gì.

      Thư Luật bèn chạy xe đến chỗ đường sầm uất nhất.

      Nơi này người ăn khuya rất nhiều, Thư Luật dẫn thẳng vào phòng bao.

      Gọi xong, đồ ăn được mang lên rất nhanh. Như là hẹn trước.

      Hơi nóng chậm rãi bốc lên, Trì Tịnh cầm muôi vớt đồ nấu chín bỏ vào trong chén Thư Luật, cách tầng tầng sương trắng nhìn : “Thư tổng, mau ăn.”

      Thư Luật nhìn đồ trong chén, lại nhìn Trì Tịnh đem thịt dê nhúng vào trong nồi, khoé miệng ngoéo cái như có như .

      Cơm rượu no rượu nê, Trì Tịnh nhìn đống chén dĩa bàn, cạn lời.

      “… ăn bao nhiêu?”

      Thư Luật khoác âu phục lên cánh tay, động tác tao nhã lấy bóp tiền ra: “Đều là ăn, có mập cũng phải em.”

      Trì Tịnh vui háo hức: “Vậy em yên tâm.”

      *****

      Dưới bầu trời đêm tối om, xe chậm rãi chạy. Cho đến khi xe dừng lại trong tiểu khu Trì Tịnh ở.

      Hai người đều ngồi nhúc nhích.

      Trì Tịnh chợt nhìn thời gian, sắp mười hai giờ rồi. Bèn do dự có muốn kêu Thư Luật trực tiếp nghỉ ngơi ở đây hay . Nơi ở còn cách chỗ này khoảng nữa.

      “Giờ trễ quá rồi.”

      “Ừ.”

      Trì Tịnh cởi dây an toàn ra: “Đừng qua lại.”

      “Được.”

      tiếng này, thẳng thắn gọn gàng nhưng êm dịu cách khó hiểu. Lập tức ấm áp màng tai Trì Tịnh.

      “Vậy thôi.” dẫn đầu mở cửa xe ra.

    3. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Hương [Chương 22]:

      Đêm khuya người thưa thớt. Thang máy có dừng lại, đưa Trì Tịnh và Thư Luật thẳng đến lầu mười tám.

      Trì Tịnh lấy ra chìa khoá mở cửa, vào cửa, đưa tay bật đèn tường ấm áp. Thư Luật theo ở phía sau, nhìn Trì Tịnh từ trong tủ giày lấy ra đôi dép nam cho .

      “Sạch.”

      Dứt lời, tự mình trở về phòng trước.

      Thư Luật đổi giày xong, ngồi xuống sa lon ở phòng khách.

      Bên trong trước sau chỉ bật ngọn đèn tường. Ánh sáng tối lờ mờ.

      Thư Luật mệt mỏi dựa vào lưng ghế sa lon, nâng tay nhéo nhéo đầu chân mày, rồi sau đó lấy cà vạt xuống ném lên sa lon.

      Trì Tịnh thay cái áo ngủ bằng vải cotton, lúc ra trong tay còn cầm cái khăn tắm màu trắng.

      Bên kia, Thư Luật nhắm mắt nghỉ ngơi.

      dựa vào ghế, chân dài duỗi ra trước, thân thể cao to làm ổ ở góc sa lon, bỗng chốc khiến ghế sa lon ba chỗ bằng da nhìn vừa lại ngắn. Áo sơ mi trắng vì tư thế như vậy mà hơi nhăn nheo, cổ áo bị cởi ra ba nút, lộ ra cần cổ thon dài cùng chỗ hõm xuống ở giữa xương quai xanh.

      Trì Tịnh đến trước mặt , hơi hơi khom người.

      Mày Thư Luật khẽ nhíu lại, tựa như rất mệt mỏi. Ngày hôm qua vừa về là phải dự tiệc đính hôn, hôm nay lại dày vò đến trễ như vầy, nên phải nghỉ ngơi cho tốt.

      Vào lúc này Thư Luật mở mắt ra. Đôi mắt trầm tĩnh như hoà cùng thể với đêm tối.

      “Muốn tắm rửa ?” Trì Tịnh lắc lắc cái khăn tắm trong tay.

      “Ừ.”

      Trầm thấp trả lời tiếng, Thư Luật đứng dậy, nhận lấy đồ trong tay Trì Tịnh. Gỡ đồng hồ đeo tay xuống đưa cho , vào phòng tắm.

      Trì Tịnh lại trở về phòng, lấy từ trong tủ ra cái chăn cùng gối mới. Đặt ngay ngắn ở bên còn lại của giường.

      ra cách vách còn có phòng, nhưng là phòng cho hai cá nhân. Chiếc giường hai tầng 80cm cũng có thể cho người lớn ngủ. Nhưng Trì Tịnh cảm thấy cần hành động dư thừa này, bọn họ cũng phải chưa từng ngủ với nhau, tuy rằng là ba năm trước đây.

      Khoảng mười phút, Thư Luật tắm xong ra.

      màu da lúa mạch đều đặn, thân hình đẹp, kết cấu ràng. Chỉ số body fat tất nhiên là toàn thân bắp thịt, vạm vỡ rắn chắc.

      Quần áo thay ra cách nào mặc được nữa, ở đây lại có quần áo thích hợp cho Thư Luật mặc, đêm nay chỉ có thể quấn cái khăn tắm.

      nhìn thoáng qua cái chăn cùng gối mới lấy ra thêm, hỏi nhiều. Chỉ với Trì Tịnh: “Tới phiên em.”

      Trì Tịnh im lặng, xoay người phòng tắm.

      Dòng nước ấm áp gột rửa thân hình mảnh mai của . Trì Tịnh đứng dưới vòi sen, trong đầu vẫn hồi tưởng lại cảnh ở viện an dưỡng; Thư Dư Chính, Vu Tiểu Mạn, còn có trạng thái điên cuồng của Thư Đông khi đối mặt với bọn họ.

      Lời của Trợ lý Hồng xông vào đầu . Trì Tịnh mím mím môi, cúi đầu hứng bụm nước, hất lên mặt.

      Khi trở lại phòng, Thư Luật nằm xuống. Chăn lấy ra hồi nãy có lẽ bị cất trở lại. Chỉ có cái gối của Trì Tịnh đặt ở bên cạnh .

      Nghe thấy tiếng động, mí mắt Thư Luật run rẩy, nhưng mở. nằm ngủ nghiêng, chăn bị nhấc hở ra.

      Trì Tịnh ngoéo ngoéo khoé miệng, tắt đèn, yên lặng lên giường.

      Trong bóng đêm, mùi hương đặc biệt người Thư Luật chui vào khoang mũi Trì Tịnh, khiến thư thái thở dài tiếng. Sau đó, bị Thư Luật thò tay ôm vào lòng.

      Ngực trần của áp ở sau lưng Trì Tịnh, nhiệt độ cực nóng của cơ thể trần trụi trực tiếp truyền tới người .

      Cánh tay trần của Trì Tịnh dán vào da thịt cứng rắn của , thân mật khắng khít.

      Nụ hôn ấm áp dừng ở vành tai mềm mại của , cánh tay bên hông dùng sức, lật người qua. Thư Luật xoay người đè lên.

      Nụ hôn nóng bỏng từ khoé miệng Trì Tịnh lan xuống dưới. Hai tay Trì Tịnh vịn vai Thư Luật, nhịn được rên tiếng.

      Cần cổ truyền đến đau đớn rất , kích thích Trì Tịnh đến run lên. Tiếp đó, vào lúc ham muốn của Thư Luật cực độ nghe thấy bên tai truyền đến tiếng ngáp.

      Thư Luật: “…”

      Chôn mặt ở cổ , cho đến khi hít thở dần dần dịu lại, Thư Luật xoay người nằm xuống bên cạnh Trì Tịnh, trong bóng đêm vang lên tiếng khàn khàn của : “Ngủ .”

      Trì Tịnh dụi dụi mắt, nghiêng người ôm : “… Sao tiếp tục? Em ngủ liền đó nha.” Trong giọng mang theo buồn ngủ nồng đậm.

      Trong nửa tỉnh nửa mê, Trì Tịnh dường như nghe giọng ước đoán: “Còn nhiều thời gian.”

      *****

      giấc đến hừng đông.

      Ngày hôm sau Trì Tịnh là bị tiếng chuông cửa đánh thức.

      mơ mơ màng màng mở mắt ra, đụng đến đồng hồ đeo tay của Thư Luật, sau khi thấy thời gian cào cào tóc.

      Nhớ lầm hôm nay phải là ngày nghỉ. Bọn họ ngủ cái là ngủ thẳng đến hơn chín giờ.

      Thấy Thư Luật còn chưa có thức, Trì Tịnh tự mình rời giường, định mở cửa.

      “Chắc là Trợ lý Hồng. Em thay quần áo lại .” Giọng khàn khàn đặc biệt của đàn ông vào sáng sớm truyền vào tai .

      ra Trì Tịnh mới vừa động đậy là Thư Luật thức rồi. Giờ phút này chống nửa thân dậy tựa vào đầu giường, bộ dáng đầy khêu gợi.

      Trì Tịnh liếc cái, mở tủ quần áo lấy ra cái váy mặc ở nhà, trực tiếp đưa lưng về phía thay ra áo ngủ ở người.

      Cửa tủ quần áo căn bản che được gì cả. Cảnh đẹp bị Thư Luật nhìn xót cái gì: đôi chân thon dài, cặp mông bị quần lót ren màu xanh dương đậm bao lấy, tầm mắt lướt qua thân hình thon thả như rắn nước, chậm rãi dừng ở xương bướm xinh đẹp. Hình xăm xinh xắn tinh xảo kia cũng ánh vào trong mắt .

      Thư Luật híp mắt lại.

      Ngoài cửa, Hồng Đông Đồng chờ tới mười phút đồng hồ. Lúc do dự có nên thúc giục lần nữa trong khoảng thời gian ngắn như vầy hay , cửa mở ra.

      Trì Tịnh tinh thần phấn chấn hỏi cậu ta: “Muốn vào ?”

      Hồng Đông Đồng vội lắc đầu: “Đây là quần áo Thư tổng kêu tôi lấy. Tôi công ty, tạm biệt Trì.”

      Trợ lý Hồng làm việc sạch gọn gàng, lẩn tránh cũng rất nhanh.

      Trì Tịnh biết sao cảm thấy mắc cười.

      Trở lại phòng, Thư Luật xuống giường. Thân thể to lớn dưới ánh mặt trời sáng rỡ tao nhã và hấp dẫn. Khăn tắm lỏng ra tuột ở bên hông , dưới chút…

      Nhìn có vẻ… Khụ khụ, chất lượng rất tốt.

      Trì Tịnh trực tiếp treo âu phục cùng áo sơmi vào tủ quần áo, với Thư Luật: “Em chờ ở bên ngoài.”

      Thư Luật nhìn , cười như cười: “ nhìn lại sao?”

      Trì Tịnh tựa như suy nghĩ chút, cảm thấy hơi bị lỗ, nhưng cuối cùng vẫn tiếc nuối câu: “Thư tổng, lát nữa còn phải thượng triều.”

      Lưu lại những lời này, Trì Tịnh khăng khăng rời . Theo sau tiếng mở cửa vang lên chính là tiếng cười của Thư Luật.

      Lưu lại những lời này, Trì Tịnh khăng khăng rời . Tiếp theo tiếng mở cửa, vang lên chính là tiếng cười của Thư Luật.

      Có ngấy hay đối với chuyện hai mươi bốn giờ đều cột vào với Thư Luật, Trì Tịnh tạm thời còn chưa có cảm giác được.

      Nhưng sơn hào hải vị ăn nhiều cũng ngán. Cho nên Trì Tịnh cảm thấy rằng bọn họ đều nhất định cần gian cá nhân.

      Có đôi khi, Trì Tịnh cũng kềm chế được suy nghĩ, hồi đó quan hệ với Thư Luật trở nên lãnh đạm như vậy có phải vì mình quá mức ỷ lại vào mối quan hệ với hay .

      người đàn ông vừa bận rộn nghiệp vừa phải dỗ dành bạn , trong lòng có mạnh mẽ nữa cũng cảm thấy phiền chán.

      Trì Tịnh là người ngã lần. Hoặc khác , muốn cùng chuyện mà đánh mất mặt mũi hai lần. Cho nên ba năm sau, khi đến với Thư Luật lần thứ hai, suy nghĩ của từ đầu tới cuối luôn duy trì tỉnh táo. Hoặc là đề phòng.

      Tuy nhiên đối với ý nghĩ này của , bạn thân Hà Nhuế cho là biểu của người thiếu cảm giác an toàn.

      Trì Tịnh từ chối cho ý kiến.

      Dự án lần trước chỉ là mục tiêu tổng thể. mùi hương từ dự án đến thành phẩm đều là nhiều khâu hợp tác hoàn thành.

      Nhiệm vụ chủ yếu của Trì Tịnh là đưa ra quan điểm, cảm hứng. Còn có pha chế, thẩm định mùi hương mà nhà điều chế, ông chủ và khách hàng vừa lòng.

      Cái gọi đường lớn đơn giản chính là bỏ chung những hương với nốt cao giữa và thấp đối lập với nhau. Xịt bình nước hoa này lên người, cần phải rối rắm với mùi hương của nó thay đổi, mùi hương tốt nhất định có thể thấm đến đáy lòng người.

      Thấm thoát mặt trời lặn về phía tây.

      Trước khi , Đồng Dao nhắc nhở Trì Tịnh điều chế hương cả ngày là đến giờ tan làm.

      Trì Tịnh duỗi thắt lưng, tuỳ ý đáp tiếng. Sau đó gọi điện thoại cho Hà Nhuế.

      Hai người lâu gặp hẹn ở khách sạn có đồ ăn ngon nhất trong bản địa thành phố S.

      Trước cửa đậu vài chiếc xe hơi, có thể tưởng tượng bên trong chắc chắn là khách quý chật nhà.

      Trì Tịnh đứng ở cửa chính, nhìn thấy Hà Nhuế ở xa xa về phía này. Hơn nữa, bên cạnh ta còn thêm hai người đàn ông.

      Nếu Hà Nhuế và Nghiêm Hạo như nước với lửa đến mức, chỉ là người miệng tiện người tính tình hung dữ, người đùa người giận.

      Bọn họ đụng mặt ở bãi đậu xe, Hà Nhuế vốn nghĩ đây là cái nghiệt duyên gì. Cho đến khi nhìn thấy Lương Duệ Tư lại cảm thấy như vậy.

      ta có ý nghĩ lệch lạc gì đối với soái ca câm này, chỉ là tướng mạo rất hợp nhãn. Vốn tính cách thẳng thắn, Hà Nhuế trực tiếp gọi cả hai người.

      Dù sao đều là bạn bè của Trì Tịnh, chắc chắn ấy cũng để ý.

      Cho nên Trì Tịnh và Hà Nhuế hai người hẹn biến thành bốn người cùng nhau ăn cơm.

      định là bao cái phòng tận cùng bên trong ở lầu tám, khi qua hành lang, có thể loáng thoáng nghe được trong phòng bao nào đó khí thế ngất trời.

      Có người gân cổ hò hét, nào là đạo diễn phó đạo diễn toàn bộ đều điên hết. Xem ra có lẽ là đoàn phim nào đó liên hoan.

      “Có phải có ảnh đế và ảnh hậu gì đó hả?” Hà Nhuế theo thả câu đùa.

      Mới vừa xong, từ sau cửa phòng bao ra người phụ nữ. Toàn thân quần áo hàng hiệu, bộ dáng xinh đẹp, sắc mặt đỏ hồng. Đối diện bọn họ tới.

      Hành lang rộng thế này, Tân Nhã cũng liếc mắt cái liền thấy được bốn người trước mặt. ta thẳng người lên qua, chỉ chào hỏi với mình Nghiêm Hạo.

      “Đạo diễn Nghiêm, sao khéo vậy.”

      Nghiêm Hạo nhìn ta, mặn nhạt đáp lại tiếng.

      Tân Nhã ngược lại cũng để ý, thản nhiên cười: “Hôm nay đoàn phim “Thời gian gặp gỡ” liên hoan, đạo diễn Lưu ở bên trong.” Dừng chút, “Hy vọng có cơ hội hợp tác với đạo diễn Nghiêm lần.”

      Nghiêm Hạo ngoéo ngoéo khoé miệng: “Hy vọng có cơ hội.”

      Tân Nhã lại cười cười, qua sát bên người bọn họ.

      Đám người xa, Hà Nhuế mới quay đầu. Bộ dạng như tam quan được đổi mới nhìn Nghiêm Hạo.

      rốt cuộc là quay phim gì vậy? Phim cấp ba à?”

      dám càn quấy ra những lời như thế, là bởi vì Lương Duệ Tư nghe được, nguyên nhân khác là Tân Nhã mới vừa qua.

      Khí chất của ả rất hợp nha!

      Lương Duệ Tư nhịn cười, lướt qua hai người bọn họ cùng Trì Tịnh về phía trước. Trì Tịnh đáp lại vẻ mặt bất đắc dĩ.

      Chắc là Hà Nhuế quên, Lương Duệ Tư biết đọc môi.

      Nghiêm Hạo nghe xong cũng cười hai tiếng: “Sao còn xem thường quay phim cấp ba? Lấy sắc đẹp này của có muốn quay cũng đủ tư cách.”

      “Nhổ vào!” Hà Nhuế hung hăng trừng cậu ta cái.

      Sau khi bốn người ngồi xuống, Trì Tịnh nhớ lại dáng vẻ hào hứng vừa rồi của Tân Nhã, mở miệng hỏi Nghiêm Hạo: “Hồi nãy ta nhắc tới đoàn phim “Thời gian gặp gỡ” rất mạnh?”

      Nghiêm Hạo “Ừ” tiếng: “Đạo diễn nổi tiếng, ảnh đế tuyên truyền. Cái vị diễn viên mười tám tuyến* vừa rồi kia là nữ chính.”

      *nghĩa là diễn viên nổi tiếng, thường là mang vẻ chế giễu

      Nghiêm Hạo lời ít mà ý nhiều, còn mơ hồ lộ ra vẻ khinh thường.

      “Vãi. Trà xanh* kia làm thế nào chui vào được?” Hà Nhuế liền có chút phẫn nộ.

      *xuất phát từ câu “Bạch liên hoa, lục trà biểu”, chỉ những giả vờ ngoan hiền, yếu đuối nhu nhược để đạt được điều họ muốn

      Trì Tịnh trầm ngâm, chuyện. Có thể bắt được tài nguyên loại này, ràng là có đại gia nâng đỡ.

      Khương Thừa đúng là tiếc tung tiền.

    4. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Hương [Chương 23]

      Con người Hà Nhuế này mặc dù có lúc trì độn, nhưng thỉnh thoảng rất nhạy cảm.
      Ví dụ như lúc trước chỉ bằng chiếc điện thoại là có thể phán định bạn trai sai đường lạc lối…

      Khi đó ấy với Trì Tịnh như thế này: “Khương Thừa mặc dù trốn tránh nhận điện thoại của mình, nhưng sau đó lại xoá hết kỷ lục của cuộc trò chuyện.”

      Lại ví dụ như hai câu chào hỏi khách sáo vừa rồi của Tân Nhã cùng Nghiêm Hạo.

      Lần này Hà Nhuế nhìn ra được, hoàn toàn là bởi vì ả quá mức chủ quan. Bởi người đó là Tân Nhã, cho nên nhất cử nhất động gì Hà Nhuế đều cảm thấy bắn tên lén.

      khi nghĩ tới, ấy thuận miệng câu, Nghiêm Hạo lại thừa nhận.

      ra bộ phim Nghiêm Hạo quay này Tân Nhã từng thử ống kính, kết quả bị câu “Diễn cái quái gì như hề” của Nghiêm Hạo mà giận dỗi về.

      Trong thời gian này Tân Nhã mực quay bộ phim “Thời gian gặp gỡ”, nghe là mang vốn vào đoàn phim. Cho rằng có thể dựa vào đoàn phim này nâng giá trị con người lên, ngờ gặp phải Nghiêm Hạo này theo lối thường.

      Hà Nhuế nghe xong ngọn nguồn, nhíu mày nhìn Nghiêm Hạo: “Nhìn ra còn có chút ánh mắt.”

      Khoé miệng Nghiêm Hạo ngoéo cái: “Cảm ơn khen ngợi.” Sau đó đê tiện bổ đao. “Nhìn bộ dáng hận nghiến răng nghiến lợi đối với người ta, thế nào vậy, bị xanh* à?”

      *ý là chị bị cho đội nón xanh-bị bạn trai ngoại tình

      Hà Nhuế nghẹn nửa ngày, rống lên câu: “Cút!”

      Nghiêm Hạo trong nháy mắt cười đến vô cùng vui sướng.

      Trì Tịnh yên lặng nghe bọn họ đấu võ mồm, nhớ tới câu Đồng Dao từng “Tân Nhã năm nay nổi” kia.

      Lương Duệ Tư vẫn im lặng ngồi ở bên, thỉnh thoảng bị Nghiêm Hạo và Hà Nhuế đùa mà cười nhợt nhạt. Tầm mắt dấu vết dừng ở sườn mặt của Trì Tịnh, rũ mắt xuống, cong cong khoé miệng.

      Sau khi ăn xong, Hà Nhuế phải về nhà cha mẹ, cho nên Trì Tịnh cùng ngồi xe của Nghiêm Hạo.

      Lương Duệ Tư tới bên phó lái, đối diện với Nghiêm Hạo lát, sau đó lên phía sau xe.

      Nghiêm Hạo: “…” Đau đầu.

      Ba người, chiếc xe, đón ánh trăng lành lạnh, từ từ chạy về phía trước.

      Nghiêm Hạo xuyên qua kính chiếu hậu thỉnh thoảng liếc nhìn đằng sau cái. Cái tên em họ ngoài lạnh trong nóng kia của cậu dùng di động trò chuyện cùng Trì Tịnh.

      biết trước kia là Lương Duệ Tư giấu rất tốt hay là mình quá trì độn, Nghiêm Hạo vậy mà nhìn ra tâm tư này của cậu ta chút nào.

      Bên trong xe yên tĩnh, thỉnh thoảng vang lên hai tiếng Trì Tịnh cười khẽ. Lương Duệ Tư cùng “trò chuyện”, đồng thời nhạy bén chú ý tới vẻ mặt của Nghiêm Hạo.

      Đôi mắt hẹp dài của ta bỗng nhiên nâng lên, đúng lúc đối diện với ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Nghiêm Hạo, dường như… còn có chút khó có thể tả bằng lời.

      Thư Luật và Lương Duệ Tư, người là em thân thiết người là em họ, hai người lại đều là nhà đầu tư bộ phim mới của cậu ta. Thử xem cậu ta nhức đầu hay nhức đầu.

      Cho nên, cậu ta hèn nhát nghĩ, hãy cứ giả chết quên . Tình cảm của ba người vốn cũng rất chật chội rồi, cần cậu ta tham gia vào.

      Đưa Trì Tịnh về đến nhà, Nghiêm Hạo hất đầu với Lương Duệ Tư: “Lên đây!”

      Lương Duệ Tư cười cái, xuống xe, lên chỗ phó lái. Lexus chuyển đầu, lái ra khỏi tiểu khu.

      Nửa giờ sau, Nghiêm Hạo dừng xe ở bên ngoài biệt thự nhà họ Lương. Cậu ta mồi điếu thuốc, vẫn nhịn được.

      … Thừa dịp chưa hãm sâu vào, cậu thu lại trái tim .”

      Phản ứng của Thư Luật ở bãi đậu xe ngày đó đến bây giờ cậu ta vẫn còn nhớ . Quen biết nhiều năm qua, Nghiêm Hạo chưa hề thấy Thư Luật bởi vì người phụ nữ mà lộ ra vẻ mặt như vậy đối với cậu ta.

      Khác với Lương Duệ Tư ôn hoà, Thư Luật tác phong mạnh mẽ bá đạo, chỉ so sánh khí thế cũng thắng được đoạn.

      Lương Duệ Tư muốn cướp người từ trong tay ta… có chút khó khăn.

      Nghĩ vậy, Nghiêm Hạo hơi cáu: “ cậu con mẹ nó tại sao làm sớm!”

      Bọn họ cùng Trì Tịnh quen biết được hai năm, động tác nhanh nhẹn em bé cũng có thể sinh ra rồi. Thằng nhóc này còn chơi thầm.

      Tuy Lương Duệ Tư nghe được, nhưng nhìn thấy bộ dáng vẻ mặt của Nghiêm Hạo hoàn toàn có thể nghĩ ra giọng điệu và lượng của ta.

      Hồi lâu sau, Lương Duệ Tư ra dấu mấy động tác với cậu ta. Sau đó trong ánh mắt giống như dao nhọn của Nghiêm Hạo, mở cửa xe ra.

      Trước khi xuống xe, cậu quay đầu lại đối diện với Nghiêm Hạo vừa điểm điểm bụng của mình vừa cười cái.

      Trong xe lập tức chỉ còn lại mình Nghiêm Hạo. Sau cả nửa buổi cậu ta mới lấy lại tinh thần từ động tác của Lương Duệ Tư.

      Trong gian yên tĩnh vang lên tiếng thở dài nặng nề. Nghiêm Hạo chỉ tiếc rèn sắt thành thép mắng Lương Duệ Tư: “Cho cậu xen vào chuyện của người khác!”

      Cái này tốt à, tình cảm biến thành gánh nặng.

      *****

      Sáng sớm, trời lâm râm. Mưa phùn lất phất rơi, dày đặc choàng ở người.

      Từ sau khi Thư Nhược Chu rời , Thư Luật tạm thời dọn về nhà ở. Trong biệt thự to như vậy, ngoại trừ mười người giúp việc, chỉ có chủ nhân là .

      Căn biệt thự xa hoa này nằm ở khu hoàng kim nhất của thành phố S. Được xây dựa vào hồ nước, vườn hoa phía sau thông thẳng đến hồ nhân tạo. Điểm này là thích nhất của Mai Phương Hoa.

      Phòng của bà và Thư Nhược Chu là vị trí xem phong cảnh tốt nhất trong biệt thự. Hồi đó bà ta thích nhất là cùng Thư Nhược Chu ngồi xích đu ở ban công thưởng thức cảnh hồ, chút lời riêng tư.

      Thư Luật từ lầu hai xuống tới, nhận lấy cây dù quản gia đưa tới cùng bình thuỷ tinh chứa đầy nước trong.

      “Đại thiếu gia, nước hồ này là vừa rót vào. Lão phu nhân thấy nhất định rất cao hứng.”

      Thư Luật nhận lấy từng cái , giọng : “Cảm ơn bác Lưu.”

      Trợ lý Hồng chờ ngoài cửa nhìn thấy Thư Luật ra, tiếp lấy đồ trong tay , sau đó cung kính mở cửa sau xe ra.

      Thư Luật dựa vào lưng ghế, nghe tiếng động cơ, bỗng dưng hỏi Hồng Đông Đồng: “Mấy giờ tới?”

      “Khoảng năm giờ.”

      Xe lái ra cổng biệt thự, Hồng Đông Đồng nghe thấy Thư Luật : “Về sau để cho Lưu Thành phụ trách lái xe.”

      Lưu Thành là con trai của bác quản gia Lưu. Lý do Thư Luật an bài như vậy, Hồng Đông Đồng dĩ nhiên hiểu được dụng ý của .

      Trong lòng hơi ấm áp. Trợ lý Hồng gật đầu: “Được ạ, thiếu gia.”

      Hôm nay là ngày giỗ của Mai Phương Hoa. Dựa theo thói quen ngày xưa, Thư Nhược Chu đích thân đến. Năm nay là ngoại lệ.

      Thư Luật đặt bó hoa hồng trắng Mai Phương Hoa thích nhất ở trước mộ bia; đặt cạnh bó ly ly trắng khác. Xem ra, ngày hôm qua còn có người tới trước.

      Rồi sau đó, Thư Luật nhàng đặt xuống cái chai nước hồ. Giọng trầm thấp thêm vài phần dịu dàng: “Bà nội, ngửi được hương vị ?”

      Bầu trời vẫn rơi xuống mưa , Thư Luật có bung dù, mặc chúng dính chi chít ở người, thấm ướt tóc cùng vai .

      Cách Mai Phương Hoa xa là mộ bia của mẹ Thư Luật.

      Thư Luật qua, nhìn người phụ nữ mỉm cười ở bia kia, ngoéo ngoéo khoé miệng. Tay phải thò vào túi lấy ra sợi dây chuyền.

      “Con tìm về.” Dây chuyền bạch kim trong tay Thư Luật khẽ lắc lư, ánh lên sắc lạnh. “Nhưng ô uế rồi, chắc là mẹ thèm nữa.”

      xong, giơ tay ném dây chuyền vào bụi cỏ đằng xa. Sau đó lấy ra khăn tay trắng nhàng lau bức ảnh bia. Đứng yên lúc lâu rồi mới xoay người rời .

      Hôm nay là thứ sáu, vào trước lúc tan làm Trì Tịnh nhận được điện thoại của ông cụ kiêu ngạo Văn Mạc Sơn.

      Lằng nhằng đống, ngoài nhắc nhở Trì Tịnh cuối tuần nhớ về nhà. Trì Tịnh bên này cười trêu ghẹo nhưng vẫn miệng đầy đồng ý.

      “Tối nay con về. Bảo chị Ngọc chuẩn bị chút đồ ăn khuya cho con .”

      ngờ vừa mới cúp điện thoại, điện thoại Thư Luật gọi hẹn cũng tới.

      “Buổi tối cùng nhau ăn cơm.”

      Trì Tịnh cười đến vô cùng đắc ý: “Hôm nay được nha. Em hẹn với đàn ông khác rồi.”

      đặt chỗ ở Allure, em có việc, vậy hôm nào .” xong, như là định cúp điện thoại.

      “Ơ! Đợi …”

      Trì Tịnh nhịp nhịp cằm.

      Ăn khuya cùng ông cụ Văn và chị Ngọc cùng với ăn ở nhà hàng ba sao Michelin*, chọn cái nào?

      *Michelin là tên của hãng làm vỏ bánh xe của Pháp hơn thế kỷ, năm 1926 hãng này bắt đầu xuất bản loạt những sách chỉ dẫn gọi là Michelin Guides dùng để hướng dẫn khách những nhà hàng được bình chọn dựa theo tiêu chuẩn đánh giá sao và đánh giá được cập nhật mỗi năm (1 sao: good, 2 sao: excellent cooking-đáng để quay lại, 3 sao: exceptional cuisine-đáng để làm cuộc hành trình)-link tham khảo thêm: https://en.wikipedia.org/wiki/Michelin_Guide

      Thư Luật cười khẽ vài tiếng, hỏi Trì Tịnh: “Nghĩ xong rồi chưa?”

      “Xong rồi.” vô cùng thức thời. “Tan làm gặp nhé! Thư tổng.”

      Bên kia, Thư Luật cười cúp điện thoại.

      Mà bên này, lão Văn tức giận đến thổi râu trừng mắt: “ thay đổi ý có phải quá nhanh hay hả?”

      Trì Tịnh cầm điện thoại, chút nào chột dạ: “Đúng nha! Ai bảo lòng dạ đàn bà như kim đáy biển chứ!”

      Văn Mạc Sơn: “…” cách nào nữa.

      Hết giờ làm, Trì Tịnh thẳng đến tầng ngầm hai. Thư Luật sớm ở xe chờ . Trì Tịnh tươi cười vui sướng, thầm nghĩ phục vụ là chu đáo.

      “Buổi tối hẹn với người đàn ông nào?”

      Môi đỏ mọng của Trì Tịnh vểnh lên: “ phải là sao?”

      Thư Luật nhàn nhạt liếc cái.

      “Tối qua em hẹn với Hà Nhuế, bất ngờ gặp được Nghiêm Hạo và Lương Duệ Tư, cho nên bốn người bọn em liền cùng nhau ăn bữa cơm.”

      Thư Luật trầm mặc: “…”

      đến đây, Trì Tịnh bỗng nhiên nhớ tới chuyện.

      biết , lúc Nghiêm Hạo ở Pháp từng có kinh nghiệm đặc biệt ở bán bar. Lúc ấy hình như là bởi vì muốn quay bộ phim, ta đến đó tìm chọn người thích hợp.”

      “Ừ, rồi sau đó?” Thư Luật câu được câu đáp lại.

      “Sau đó…” Trì Tịnh cười hai tiếng. “Đụng phải báu vật, ta kêu người đó thử ống kính. Kết quả,” ráng nín cười, “Dùng lời của Nghiêm Hạo là ‘coi như phía lớn hơn của tôi, phía dưới vậy mà cũng lớn hơn của tôi’.”

      Chẳng biết Nghiêm Hạo có bị bóng ma tâm lý gì , nhưng lúc ấy khi ta kể lại vẻ mặt khá là đặc sắc.

      Thư Luật ngoéo ngoéo môi. Đột nhiên hỏi đến: “Lúc ở Pháp vui vẻ lắm à?”

      Câu hỏi này khiến Trì Tịnh thu lại tươi cười. Đây là lần đầu tiên Thư Luật hỏi về chuyện ở Pháp. Đa số thời gian đề tài này dường như là cấm địa giữa bọn họ.

      nghiêng đầu nhìn Thư Luật; vẫn nhìn phía trước, lông mi thỉnh thoảng khẽ run rẩy, đọc ra cảm xúc nào khác.

      “Em thích thành phố S hơn.” Trì Tịnh chỉ câu như vậy.

      Đến Allure, Thư Luật mang Trì Tịnh thang máy tới tầng tám mươi.

      Vị trí dựa vào bên cửa sổ hiển nhiên chuẩn bị tốt cho bọn họ.

      Sắc trời đen như mực bao phủ bên , hơn phân nửa cảnh đêm của thành phố S giờ phút này ở ngay trước mắt Trì Tịnh. Thành phố được ánh đèn rực rỡ tô điểm, như là dải ngân hà nhìn vô tận.

      Trì Tịnh lắc lắc ly thuỷ tinh trong tay, nhìn chăm chú Thư Luật ngồi ở đối diện. gương mặt xinh đẹp lộ ra nụ cười thuần tuý nhất. Cặp mắt dưới đôi mày thanh tú kia tựa như còn mị hoặc hơn bóng đêm ngoài cửa sổ.

      “Rượu ngon sánh đôi với giai nhân, cuộc sống đẹp nha!”

      Nghe thấy những lời này, bên môi Thư Luật chợt nhếch; rốt cuộc ai là giai nhân?

      “Ngày mai phải về trấn ?” bỗng nhiên hỏi.

      Trì Tịnh “Ừm” tiếng.

      “Cùng nhau về.”

      làm gì?” Trì Tịnh hơi ngờ vực hỏi.

      Thư Luật bưng ly lên, kẽ cụng với của Thư Luật: “Dĩ nhiên là bái phỏng.”

    5. Matcha2604

      Matcha2604 Well-Known Member

      Bài viết:
      582
      Được thích:
      1,769
      Hương [Chương 24]

      Sáng hôm sau, Thư Luật đúng giờ xuất ở nơi ở của Trì Tịnh. Lúc chuông cửa vang lên, Trì Tịnh tìm chìa khoá cửa khắp nơi.
      mở cửa ra, bên ngoài đứng Thư Luật. Cả người ăn mặc giản dị thoái mái, trời vực với khi mặc âu phục.

      Trì Tịnh cười hớn hở hôn ở khoé miệng cái: “Chờ em vài phút. Chìa khoá tìm thấy.”

      Trì Tịnh lại trở về phòng, Thư Luật đứng yên ở cửa. Điện thoại của Trì Tịnh cái tủ ở cửa, khẽ rung cái. Thư Luật cầm lên nhìn nhìn, rồi sau đó tựa như có việc gì để trở lại.

      “Mình thôi.”

      Trì Tịnh từ trong phòng ra.

      người mặc váy dài vải ren màu trắng, đôi giày ba ta màu đen, vừa đẹp lại mốt.

      Hai người nắm tay nhau ra cửa, Trì Tịnh cúi đầu nhìn di động bị Thư Luật nắm cổ tay dẫn vào thang máy.

      “Thứ bảy tới em có muốn trường đua ngựa xem hay ?”

      buông cổ tay Trì Tịnh ra, ngón tay thon dài sạch vén tóc ra sau tai.

      Trì Tịnh đối diện với ánh mắt dịu dàng của , đồng ý: “Có thể. Hôm đó chắc là có việc gì.”

      “Ừ.”

      Thang máy đến, Thư Luật ôm lấy Trì Tịnh ra ngoài, hỏi : “Còn nhớ Nhao Nhao ? Bây giờ trưởng thành.”

      “Nhao Nhao” là con ngựa giống ôn huyết* mấy năm trước Thư Luật đặc biệt chọn cho Trì Tịnh. Khi đó nó mới sinh ra, nhát gan, luôn rầm rì, Trì Tịnh bèn đặt tên cho nó là “Nhao Nhao”.

      *là giống ngựa Dutch warmblood-link tham khảo thêm:

      https://en.wikipedia.org/wiki/Dutch_Warmblood

      Tuy là ngựa của , nhưng Trì Tịnh cũng chỉ gặp qua có hai lần. Chợt nghĩ, Thư Luật tặng ít quà lạ lùng.

      Mặt trời cao, mây trôi từng cụm. Trì Tịnh như nổi lên xúc động, đôi cánh tay quấn lên eo Thư Luật.

      Thư Luật cầm chìa khoá xe, mặt nhàn nhã nhìn bóng dáng hai người trong cửa kính xe.

      “Thư tổng.”

      “Ừm.”

      “Dáng người đẹp.” Trì Tịnh ngẩng đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn . “Em có chút hối hận lần trước nhìn toàn bộ.”

      “Chúng ta hoà nhau.” Trong mắt mang ý cười nhàn nhạt. “ cũng có nhìn toàn bộ.”

      Trì Tịnh nghĩ nghĩ, cũng đúng. Tốt xấu gì còn thấy được ngay mặt.

      *****

      Giữa tháng sáu, thành phố S chính thức vào hạ. Nhiệt độ khí cũng từ từ tăng lên ba mươi độ. Lúc này đây, khi Trì Tịnh từ xe xuống cảm giác đầu tiên là nóng chịu nổi.

      Trong sân, Văn Mạc Sơn ngồi dưới dù che nắng xem quyển sách dày, thỉnh thoảng còn bưng lên nước dưa hấu uống ngụm.

      Ngày thoải mái đến Trì Tịnh cũng ghen tị.

      Thư Luật đậu xe xong, ở cốp xe phía sau lấy ra quà biếu chuẩn bị, bước chậm theo phía sau Trì Tịnh.

      Từ khi xe vừa vào, Văn Mạc Sơn liếc nhìn cái rồi sau đó hề ngẩng đầu. Kiểu này có lẽ là còn giận hôm qua Trì Tịnh cho leo cây.

      “Sư phụ, nhiệt độ như vầy thầy ngồi bên ngoài thấy nóng sao?”

      Trì Tịnh đến trước mặt Văn Mạc Sơn, hoà nhã chuyện với ông.

      Văn Mạc Sơn lật trang sách, vẫn ngẩng đầu: “Lòng tôi lạnh.”

      Trì Tịnh quay đầu qua, ngừng cười. lên trước hai bước, khẽ với ông: “Ông chủ của con cũng đến đây, cho chút mặt mũi ?”

      Văn Mạc Sơn lãnh đạm hừ tiếng, đóng sách lại đặt lên bàn. Ngẩng đầu nhìn về phía Thư Luật.

      “Ông Văn, quấy rầy rồi.”

      “Thư tổng, mời ngồi.”

      Chị Ngọc từ bên trong bưng trà ra, Trì Tịnh cho Thư Luật ánh mắt, rồi sau đó cùng chị Ngọc vào nhà.

      Dưới dù che nắng, già trẻ im lặng chốc lát. Văn Mạc Sơn nhìn thẳng Thư Luật, ánh mắt mơ hồ lộ ra sắc bén.

      “Sao hôm nay Thư tổng có thời gian tới đây vậy?”

      Thư Luật cầm ấm trà lên, châm vào tách hai người đầy tám phần. Sau đó mới ung dung thản nhiên : “Ông Văn gọi tên cháu . Cháu và Trì Tịnh ở bên nhau, theo lẽ nên đến đây thăm hỏi ngài.”

      Lời của Thư Luật, Văn Mạc Sơn bất ngờ. Có điều trong lòng còn cảm thán câu “Con lớn rồi giữ được nữa”.

      “Thư tổng khách sáo rồi.”

      Thấy Văn Mạc Sơn dường như chẳng hề cảm kích, Thư Luật nóng vội, nhợt nhạt ngoéo khoé miệng cái: “Còn có mục đích khác, thay bà cụ cảm ơn ngài tặng bó ly ly kia.”

      Mai Phương Hoa thích nhất là hoa hồng trắng và ly ly. Nhưng trước giờ Thư Nhược Chu chỉ tặng hoa hồng trắng. Nhiều năm qua, hoa ly ly chỉ xuất lần vào năm nay, còn là lúc Thư Nhược Chu ở trong nước.

      Cho nên là ai tặng, rất ràng.

      Nhắc tới Mai Phương Hoa, Văn Mạc Sơn mất tự nhiên khụ tiếng. Nhưng mà có phản bác.

      Gió phảng phất, Văn Mạc Sơn bưng trà khẽ uống ngụm. Nhìn lá cây trong sân bị gió thổi xào xạc, chậm rãi mở miệng: “Nhà họ Thư các người, chuyện quá nhiều.”

      “Khuyết điểm che lấp được ưu điểm.” Thư Luật cũng có phủ nhận, ngược lại chỉ câu ra trọng điểm.

      “Ha.”

      Người khác biết, nhưng Văn Mạc Sơn ông rất ràng đối với những chuyện mốc meo thối rữa của nhà họ Thư này.

      Chi bên nhiều chuyện, người cha hăng hái tranh giành. Đại gia tộc đấu tranh gay gắt có bao nhiêu khó coi, ai chẳng biết. Ba năm trước đây Văn Mạc Sơn lựa chọn đưa Trì Tịnh xuất ngoại cũng chính là nguyên nhân này.

      Bất kể gia thế hay tính tình của Thư Luật đều quá mức phức tạp. Huống chi, nếu lúc ấy cậu ta thực có năng lực kia, sao để cho mình chui chỗ trống?

      Thư Luật để tách trà lên bàn, dựa vào lưng ghế. Rất bình tĩnh đối mặt với Văn Mạc Sơn.

      “Chuyện ba năm trước xảy ra nữa.”

      câu hai nghĩa, Văn Mạc Sơn nghe hiểu được.

      Chuyện được cái này mất cái khác đối với người như lần là đủ rồi.

      Người đàn ông trước mặt tuổi còn trẻ nhưng khí chất người lại chín chắn từng trải. Văn Mạc Sơn điều chế hương cho Thư thị bảy năm, chỉ từng thấy Thư Luật mất khống chế lần.

      Quen biết với Thư Nhược Chu nhiều năm như vậy, Văn Mạc Sơn cũng hết sức cảm khái.

      Thư Luật là con sói dần dần trưởng thành, mà Thư Nhược Chu tuổi già sức yếu, ràng nắm được trong tay.

      Ăn xong cơm trưa, Văn Mạc Sơn liền lên lầu ngủ trưa. Trước khi lên, chậm rì rì căn dặn Trì Tịnh: “Tiếp đón Thư Luật cho tốt.”

      Trì Tịnh nghĩ nhiều, khoát khoát tay với ông ta: “Hai người bọn con đều có ý tứ với nhau rồi, còn tiếp đón cái gì.”

      Ông lão hơn bảy mươi vẫn còn độc thân bị bất ngờ trở tay kịp miệng há hốc ra.

      Mặt Văn Mạc Sơn cau lại, lên lầu.

      Trì Tịnh đến bên cạnh Thư Luật, kéo tay hỏi: “Muốn xem phòng điều chế hương của em ?”

      Thư Luật gật đầu: “Được.”

      Phía sau lầu chính có toà nhà độc lập. Ngói màu trắng, dây trường xuân cùng dây bìm bìm che kín. Trì Tịnh đẩy cửa ra, bàn làm việc bắt mắt đập vào mắt đầu tiên.

      Bàn điều chế hương bằng gỗ theo kiểu xưa, đầy kín vết tích của năm tháng. Bên bày ngăn nắp chỉnh tề trăm chai đựng tinh dầu. Còn có cái cân điện tử có độ chính xác tinh vi, các loại cốc bê-se cùng giấy thử hương được đựng ở trong bình.

      Thư Luật đứng ở cách đó xa, trước mặt giống như có thể thấy bộ dáng Trì Tịnh ngồi ở bên bàn điều chế hương, điều chế các loại hương.

      Người có thiên phú nhìn có vẻ như càng dễ dàng thành công hơn, nhưng phía sau ánh hào quang phải trả giá bao nhiêu, dường như ai chú ý tới.

      Thư Luật đặt mình vào đó, nhịn được tưởng tượng: Trì Tịnh năm tuổi, bởi vì loại chuyện nghiêm khắc lặp lặp lại nhiều lần như thế này mà cái mũi khóc bao nhiêu lần?

      Trì Tịnh biết suy nghĩ của Thư Luật, nâng tay lên: “Thư tổng, mời tham quan tuỳ ý.”

      Thư Luật nghe lời quét qua vòng bên trong. Tiếp đó tầm mắt dừng ở tủ trưng bày nước hoa.

      Trì Tịnh qua, đứng sóng vai với : “Trong đây có số nước hoa mà ngay cả viện bảo tàng Glasgow cũng có, có phải lão Văn rất lợi hại hay ?”

      Ánh mắt Thư Luật lần lượt quét qua những tinh phẩm này, cuối cùng dừng chai nào đó.

      giơ tay chỉ: “Sao cái chai này trà trộn vào đây?”

      Trì Tịnh theo ngón tay nhìn qua, cười ra tiếng: “Lịch sử đen của em, cũng là trái tim của ông cụ.”

      “Em điều chế?”

      “Ừm.”

      Cái chữ Beloved viết tay kia vừa sơ sài cẩu thả nhưng lại cực kỳ dễ gây chú ý.

      Thư Luật lẳng lặng nhìn, chuyện.

      Buổi chiều, trước khi Văn Mạc Sơn thức Thư Luật rời khỏi.

      Dưới tàng cây tử kinh trong sân kia, hai người bọn họ đứng đối diện nhau. Ánh mặt trời xuyên qua cành cây chiếu ra ánh sáng loang lổ người bọn họ. Thư Luật nhìn Trì Tịnh, bỗng nhiên nhắc tới: “Lúc trước em muốn tặng cho , có phải là chai Beloved kia ?”

      Trì Tịnh ngờ còn nhớ . Ngần ngừ rồi mới thừa nhận: “Phải.”

      Nhưng ai ngờ sau khi điều chế xong bọn họ lại thành quá khứ.

      “Vậy nó thuộc về .” Môi Thư Luật nhếch lên. “ muốn mang .”

      *****

      Thư Luật rời bao lâu, Văn Mạc Sơn xuống tới. Tựa như tính toán tốt. Trì Tịnh ân cần rót cho ông ly nước, Văn Mạc Sơn nhận lấy, ngửa đầu uống.

      “Sư phụ, con vừa dành ra chỗ trống trong phòng điều chế hương cho thầy.”

      “Hả?” Văn Mạc Sơn ngạc nhiên, con bé này khi nào chịu khó như vậy?

      Trì Tịnh nịnh nọt ôm vai ông: “Cái chai Beloved con điều chế kia tặng cho Thư Luật, bây giờ thầy có thể đem trái tim khác bỏ vào.”

      Văn Mạc Sơn nghểnh cổ, gạt tay Trì Tịnh ra, nhét cái ly vào trong tay : “ cũng nên tống khứ mình luôn!” Đỡ phải cả ngày cho ông ngột ngạt.

      Lão Văn hề để ý , kéo cái thân thể hơi mập ra sân. Trì Tịnh nhún vai, để ly xuống, trở về phòng.

      Yên tĩnh lại, lúc này mới chú ý tới trong di động có tin nhắn chưa đọc.

      Trì Tịnh bấm mở trang, là Lương Duệ Tư hỏi thứ bảy tới có muốn hội triển lãm hương nào đó .

      Nhìn chằm chằm di động trong chốc lát, Trì Tịnh hồi lại mấy chữ.

      *****

      Bên kia, Vu Tiểu Mạn vừa mới ra từ trong siêu thị bán đồ bà mẹ trẻ em nào đó.

      Mang thai bốn tháng rồi, Vu Tiểu Mạn sớm nghỉ việc. Mỗi ngày ngoại trừ dưỡng thai shopping mua sắm đồ cho em bé.

      Hoàn toàn sống cuộc sống như của phu nhân.

      Bảo mẫu ở bên cạnh tay đỡ ta, tay giúp xách đồ dùng trẻ con mới vừa mua. Động tác cùng dáng vẻ vô cùng cẩn thận, chỉ sợ xảy ra cái gì.

      Hai người từ cửa chính ra, Vu Tiểu Mạn vốn tâm trạng tệ lắm sắc mặt dần sa sầm xuống.

      “Nhanh kêu xe.”

      Mướn bảo mẫu, vậy mà mướn người biết lái xe. Mỗi lần ra ngoài đều phải ngồi xe thuê. xe mùi gì cũng có, kích thích ta mắc ói mãi. Đề nghị với Thư Dư Chính mời về tài xế, ông ta luôn từ chối.

      Bảo mẫu đáp lại tiếng, định cất bước, lại bị Vu Tiểu Mạn phát giữ chặt.

      chiếc Mercedes S500 xuất trong tầm mắt Vu Tiểu Mạn. Nhìn phương hướng đúng là mới từ bãi đậu xe ngầm ra.

      “Tự về trước , chờ tôi ở dưới lầu.”

      Bảo mẫu yên tâm lắm: “Phu nhân…”

      Vu Tiểu Mạn nhiều lời, cất bước về phía chiếc xe màu đen đó. Giơ tay, gõ gõ cửa kính.

      Cửa kính xe hạ xuống, Vu Tiểu Mạn nhìn Thư Trữ Khải cười: “Cho tôi nhờ xe , chú hai.”

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :