1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Hạnh phúc không ngừng - Mộc Phạn (Full)

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217

      Hạnh phúc ngừng
      [​IMG]
      Tác giả: Mộc Phạn


      Dịch giả: Đỗ Mai Dung

      Nhà xuất bản: Văn học

      Số trang: 414

      Kích thước: 16 x 24 cm

      Ngày xuất bản: Quý III/ 2014

      Hạnh phúc nên vay mượn hay ngóng trông từ bất cứ ai, mỗi người hãy học được cách tự mang lại hạnh phúc cho chính mình là thông điệp Mộc Phạn muốn gửi gắm qua câu chuyện tình này.
      tặng cho thương thời niên thiếu, tặng cho tình của tuổi thanh xuân, tặng cho chăm sóc của tuổi trưởng thành, bây giờ cần đáp lại . Còn , ngoài việc vui sướng đồng ý, tận sức báo đáp ra, còn có thể lựa chọn điều gì khác nữa?



      Khi trong người khó chịu có cảm giác chán đời. Sống hết ngày này đến ngày khác, làm công việc mà mình thích, nhớ nhung người mà mình nên nhớ nhung. Lặng lẽ chết ở tuổi này cũng phải là việc gì quá tệ chẳng phải thế sao? Nhưng khi chắc chắn đúng là có người gõ cửa, tiếng gõ cửa đó như đánh hồi chuông thức tỉnh trong trái tim làm cũng như lấy lại được sức sống. CUnxg chính vào lúc nhìn thấy cơ hội được sống đó, mới biết hề muốn chết cách ấm ức và lãng nhách như thế.


    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1: Giữ toà thành trống

      Giây phút bước vào cửa, nhìn vào nét mặt, cử chỉ của , quyết định xem nên để niềm vui vỡ oà ra, hay từ từ lặng lẽ mà nhụt chí nản lòng.

      Phùng Trúc đứng tựa người vào cửa sổ, lơ đãng nhìn ngọn núi mờ ảo thấp thoáng giữa khe những toà nhà cao tầng san sát phía xa. Lúc này, là khoảng thời gian yên tĩnh hiếm hoi mà có thể được ở riêng mình. Giờ nghỉ trưa, các sếp ra ngoài cả, thư ký như mới có thời gian lười biếng trốn ở đây, tệ pha cho mình tách trà sữa để sưởi ấm đối tay.

      Lúc này thành phố C nơi sinh sống độ tháng Năm nên mưa khá nhiều, thời tiết se lạnh, đây quả đúng là khoảng thời gian vừa lãng mạn lại vừa dễ chịu.

      Tuy nhiên, lại chẳng có chút suy nghĩ lãng mạn nào, ngược lại, còn thấy hơi chán ngán, chán ngán cái văn phòng với mức nhiệt độ luôn luôn ổn định này, chán ngán phong cảnh bên ngoài cửa sổ kia, chán ngán cả những công việc vụn vặt bao giừo kết thúc của mình, điều làm chán ngán hơn là và gia đình.

      hề coi đó là gia đình của , vì sau hai năm kết hôn, coi căn nhà có bà, bố chồng, mẹ chồng và đại gia đình họ hàng thân thích của là nhà mình rồi. Tuy có hơi ồn ào rồi mọi thứ việc tên đều đến tay làm cảm thấy có phần mệt mỏi, nhưng người nhà cũng có cách riêng của mình, lúc nào mọi người cũng cố gắng hết sức để cảm thấy đơn, lạc lõng. Vì thế, cho dù có dành phần lớn thời gian của mình trong quân ngũ, nhưng vẫn thừa nhận đấy là gia đình của mình, là gia đình sau khi kết hôn của . Ở nơi đó, có căn phòng của hai vợ chồng , mặc dù kết hôn hai năm rồi nhưng thời gian ở căn phòng đó còn chưa nổi tám mươi ngày, cách chính xác là bảy mươi bảy ngày rưỡi. Còn nửa ngày là khoảng thời gian ngồi xe về nhà, ở lại nhà được khoảng tiếng và trò chuyện với bà ốm nặng. Còn , cho dù xin nghỉ phép để về nhà ngay, cũng chỉ kịp tiễn lên xe, vẫy tay chào tạm biệt. Nhưng giờ nghĩ lại, khoảnh khắc vẫy tay tạm biệt đó vẫn lấp đầy tâm trí bằng cảm xúc lâng lânh ngọt ngào.

      Tâm trạng chờ đợi xen lẫn chút nhớ nhung u sầu, thêm cả việc đếm ngược thời gian chờ ngày đoàn tụ, cái cảm xúc đó dường như nếm trải rất nhiều rồi. Ngày ấy càng đến gần, trái tim lại càng háo hức, đến mức cảm giác như nó có thể cứ thế mà lớn dần lên trog . Giây phút bước vào cửa, nhìn vào nét mặt, cử chỉ của , quyêt định xem có nên đề niềm vui vỡ oà ra hay , hay lại từ từ lặng lẽ mà nhụt chí nản lòng.

      Phùng Trúc thở dài, dường như lần nào cũng phải kìm nén tâm trạng mình lại, nhún nhường hết lần này đến lần khác. Mà kiềm nén cũng chẳng được, thái độ của Ngô Dạ Lai giống hệt như bộ quân phục người chẳng bao giờ thay đổi, luôn có uy nghiêm làm dù có muốn gần gũi cũng biết phải làm như thế nào. Có cảm giác giống như người đàn ông trong mơ mà hằng nhớ nhung, cứ thế giày vò tâm trí vậy. Ngừoi đàn ông mà ngày nhớ đêm mong ấy, hoàn toàn là do tưởng tượng ra. Cho dù có xuất trươc mặt co chăng nữa cũng vẫn chỉ là kiểu ảo ảnh do khao khát quá mức mà thôi.

      Trước giừo Trưc vẫn nghĩ có cửa ải nào mà vươt qua được. Nhưng giờ đây, khi chiếm được toà thàh của Ngô Dạ Lai rồi, mới phát ra trao cho mình toà thành trống rỗng, ngoài việc ngồi canh giữ trong đó chẳng còn cách nào khác cả. biết phải làm thế nào với và cũng bất lực với chính bản thân mình.

      Gần đây Phùng Trúc rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan nên tâm trạng sa sút. Sau khi tốt nghiệp đại học, Phùng Trúc vào làm việc ở công ty này. Thời gian đầu còn làm nhân viên hành chính, giờ là thư kí cho phó giám đốc rồi. Gần đây, trong những sếp của - Tiêu Ly chuẩn bị được điều tới chi nhánh của công ty ở thành phố J nhậm chức tổng giám đốc, nên trong công ty có nhiều lời bàn ra tán vào. Chuyện này phải có căn cứ vì mấy hôm trươc Tiêu Ly cũng hỏi thăm dò, nếu có cơ hội liệu có muốn đến nơi khác làm việc hay .

      Tiêu Ly là người như thế nào? Trong mắt Phùng Trúc Tiêu Ly là siêu nhân. tốt nghiệp trường đại học Q, vào công ty làm việc mới được vài năm, giữ chức phó giám đốc chưa đến hai năm được điều đến công ty con ở thành phố J giữ chức cụ cao nhất, tiền đồ vô cùng rộng mở. hỏi như vậy thực rất xem trọng rồi. Phùng Trúc biết, nếu là người thông minh nên thể ngay quyết tâm dù có chết cũng phải theo đến cùng. Dù sao cũng chỉ muốn biết thái độ của trươc việc này như thế nào, còn có thể đưa cùng qua đó làm việc hay lại là chuyện của sau này.
      Từ sau khi kết hôn vois Ngô Dạ Lai, Trúc cảm thấy mình ngày càng xa những tham vọng thời tuổi trẻ. Dường như chỉ cần có thu nhập ổn định, cuối tuần phải làm thêm để có thời gian đến nơi đóng quân thăm là được rồi. Thời gian đầu khi được chọn vào làm thư ký ở công ty này, có được thu nhập cao, có được ổn định, cùng thăng tiến với sếp, thế cũng coi như là tiến xa rồi. Ai thư ký phải là công việc có tiền đồ chứ?

      Nhưng lúc này lại thể gì ra ngoài mặt ngay, việc trong nhà cũng thể bỏ là bỏ được. Bà ốm nặng, sức khoẻ của mẹ chồng khồ tốt, bố chồng lại bị tai nạn lao động ở nhà, bình thường chỉ riêng việc đưa họ mua thuốc, khám bệnh thôi cũng đủ khiến bận tối mắt tối mũi rồi. Ở quê những lú nông nhàn, còn có bà con họ hàng lên thăm bà, những lúc như thế cũng vẫn cần phải có người ở nhà tiếp đón. Mẹ chồng cũng là người tháo vát, nhưng cũng thể vừa chăm sóc cho bà lại vừa chăm li chu toàn mọi việc trong nhà được. Bữa cơm tối hằng ngày, đều phải đợi Trúc làm về rồi mới nấu.

      Việc Tiêu Ly đề nghị cùng tới nơi công tác mới, trong lòng cũng có phần ngạc nhiên. Trong phòng thư ký có và Chu Dao Hồng phụ trách viễ hỗ trợ, giúo đỡ cho phó tổng giám đốc. Nếu xét về ăn ý trong công việc cũng như trong quan hệ cá nhân với Tiêu Ly thể nào so sánh được với Chu Dao Hồng. Chu Dao Hồng là kiểu phụ nữ hoạt bát vui vẻ, phản ứng nhanh nhẹn, lời ra thường là những lời vàng ý ngọc. ấy cũng là người khá sành sỏi , trong thành phố nơi nào ăn ngon, chỗ nào có phong cảnh đẹp cứ hỏi ấy là ra ngay, có thể , ấy cái gì cũng biết cả. Về điểm này, Phùng Trúc chịu thua cách tuyệt đối, tâm phục khẩu phục trước Chu Dao Hồng. Tiêu Ly và Chu Dao Hồng thỉnh thoảng còn hẹn nhau đánh bóng, bơi sau giờ làm. Mặc dù là trai chưa vợ, chưa chồng, lời ong tiếng ve bàn tán rất nhiều nhưng cũng chưa thấy đến hồi kết, trước giờ quan hệ giữa họ vẫn là nghi án lớn.

      Trúc luôn nghĩ Chu Dao Hồng thích Tiêu Ly, chẳn cần phải lấy ví dụ cụ thể nào, chỉ riêng việc vừa nghe thấy tiếng của hai mắt ấy sáng rực lên, nhìn qua là có thể nhận ra ngay. Nhưng tháy độ của Tiêu Ly thể đoán được vì vốn dĩ cũng giỏi trò việc nắm bắt được suy nghĩ của người khác.

      Những lúc tiếp xúc riêng với phái nữ, Tiêu Ly cũng cí thể được coi là mẫu người đàn ông lịch lãm. có thể thuận miệng khen ngay mùi nước hoa bạn mới đổi khi chỉ vừa lướt qua người bạn. Sau khi trao đổi xong công việc, ngay lúc gật đầu thôi ta cũng có thể khen ngay bộ đồ hôm nay bạn mặc. Hay những lúc chờ thang máy, luôn giữ nút, nhường cho phụ nữ vào trước, sau đó mới từ từ bước vào. Từng hành động, từng lời của đều nhàng đến hoàn mỹ. Dĩ nhiên, cũng để lộ ra những sơ hở xủa mình nếu như có những hành động thái quá.

      Trưc vốn quen với vị sếp như thế này, và cũng có những cách đối phó của riêng mình. Đối với bất kỳ lời tán dương nào của , đều thản nhiên đón nhận với nụ cười mỉm môi, chứ hề tỏ ra vui mừng hay lâng lâng vì điều đó. từng chứng kiến cảnh rất chân thành khen chủ nhiệm Hà có biệt danh "Hà Mã" trong văn phòng có làn da đẹp, còn xin được thỉnh giáo chị ấy dùng loại kem dưỡng da nào nữa. Lời khen của được vận dụng cách tuyệt vời, chân thành tới mức thể tìm ra được chút sơ hở nào, nhưng thực tế nó vô nghĩa. Đấy chỉ là những lời êm ái để lấy lòng người khác theo thói quen của mà thôi, nhưng lại rất có ích khi áp dụng với chị em phụ nữ, "Hà Mã" cũng ngoại lệ.

      Phùng Trúc áp trán vào cửa kính, nghĩ thấy hơi buồn cười, lẽ nào Tiêu Ly nhận ra rằng mọi người đều say chỉ riêng mình là tỉnh? hề lung lay trước cám dỗ của kẻ thù, vượt qua được những thử nghiệm của viên đạn bọc đường kia mới được coi là người chiến sĩ giỏi? kỳ lạ của trở thành quân tốt mà muốn dùng khi ra trận để giết giặc nhưng về cơ bản, chưa từng nghĩ đến việc cùng xông pha ra trận địa!

      Huôang hô, còn chưa bàn bạc với mọi người trong nhà và Ngô Dạ Lai về chuyện này. Nhưng phần nào đoán được Ngô Dạ Lai phản ứng ra sao. Có thể ấy chỉ hỏi: "Em thấy thế nào? suy nghĩ kỹ chưa?" sau đó , "Quyết định là của em, có ý kiến gì cả." Đấy chính là thái độ thường thấy của dành cho . Nhìn tưởng là tôn trọng, nhưng thực tế thấy việc đó chẳng có gì liên quan đến mình, cách nặng nề đấy là thái độ trốn tránh trách nhiệm của . muốn chuyện gì cũng phải tự mình quyết định, muốn những lúc yếu đuối nhất, có muốn tìm lý do nào đó để thoái thoát cũng thể được.

      Ngay đến lời cầu hôn năm đó, gần như cũng đặt quyền quyết định như vậy vào trong tay . "Gia cảnh nhà em cũng biết rồi đấy, nếu kết hôn em có đồng ý ?"

      Lúc đó Phùng Trúc vẫn nghĩ quan hệ giữa hai người bọn họ ở trong giai đoạn tìm hiểu, chưa có gì xác định chắc chắn, đùng cái lại nhận được câu như thế từ . Nghĩ thôi cũng thấy nó đủ gây sốc tới mức nào rồi. nhớ mình khóc rất nhiều, khóc tới tối tăm mặt mũi, sau đó cứ níu chặt cánh tay : "Em đồng ý, em đồng ý!"

      Đúng thế, tất cả mọi lựa chọn, thực tế đều do quyết định, chẳng ai làm khó gì cho cả. Cũng giống như bây giờ, tự nguyện lo mọi việc trong nhà đừng mong chờ việc Ngô Dạ Lai hiểu cho . Trong cái đầu logic của , ai làm gì là việc của người ấy, cần phải chia sẻ công trạng, cũng chẳng cần phải biết đến biết ơn của người khác. Điều này cũng thể trách được, vì người như thế, những việc làm được là đầu cố gắng hết sức để hoàn thành. Ví dụ như trung thành, tận tuỵ trong công việc, hiếu thảo và lễ phép với người già trong nhà hay nghĩa vụ cần phải có đối với vợ, đều làm hết sức. Còn về việc có tận tâm hay , Phùng Trúc trước giờ chưa bao giờ đòi hỏi vì có muốn đòi hỏi cũng chẳng được, có được người đàn ông như vậy là phải cảm tạ trời phậy lắm rồi.

      "Có ngon ? Rót luôn cho tôi cốc." Tiêu Ly .

      Phùng Trúc đáp lại tiếng rồi đứng thẳng dậy, tay hơi run, tách trà sữa đầy sóng cả ra ngoài, suýt nữa đổ vào người.

      Mặc dù làm việc dưới quyền của Tiêu Ly hơn hai năm, số lần nhìn thấy nổi giận chỉ có thể đếm đầu ngón tay, thế nhưng chưa lần nổi giận với . là kiểu người, nếu như bạn có thể đảm bảo hoàn thành đầy đủ những việc giao tiếc lời khen ngợi bạn. Vì vậy, với những việc mà nhắc đên có nghĩa là vẫn còn điểm nào đó hài lòng. Tiêu Ly là người luôn đặt ra cầu rất cao đối với tất cả mọi việc. Có rất nhiều việc, đích thân tự mình làm chứ nhờ đến tay thư ký. Do đó, trước tình hình công việc được cắt giảm tới mức quá nửa mà vẫn còn xảy ra những thiếu sót khó có thể trách đượ việc tỏ ra vui.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      1.2
      [​IMG]
      Trúc luôn nghĩ Chu Dao Hồng thích Tiêu Ly, chẳn cần phải lấy ví dụ cụ thể nào, chỉ riêng việc vừa nghe thấy tiếng của hai mắt ấy sáng rực lên, nhìn qua là có thể nhận ra ngay. Nhưng tháy độ của Tiêu Ly thể đoán được vì vốn dĩ cũng giỏi trò việc nắm bắt được suy nghĩ của người khác.

      Những lúc tiếp xúc riêng với phái nữ, Tiêu Ly cũng cí thể được coi là mẫu người đàn ông lịch lãm. có thể thuận miệng khen ngay mùi nước hoa bạn mới đổi khi chỉ vừa lướt qua người bạn. Sau khi trao đổi xong công việc, ngay lúc gật đầu thôi ta cũng có thể khen ngay bộ đồ hôm nay bạn mặc. Hay những lúc chờ thang máy, luôn giữ nút, nhường cho phụ nữ vào trước, sau đó mới từ từ bước vào. Từng hành động, từng lời của đều nhàng đến hoàn mỹ. Dĩ nhiên, cũng để lộ ra những sơ hở xủa mình nếu như có những hành động thái quá.

      Trưc vốn quen với vị sếp như thế này, và cũng có những cách đối phó của riêng mình. Đối với bất kỳ lời tán dương nào của , đều thản nhiên đón nhận với nụ cười mỉm môi, chứ hề tỏ ra vui mừng hay lâng lâng vì điều đó. Cônđã từng chứng kiến cảnh rất chân thành khen chủ nhiệm Hà có biệt danh "Hà Mã" trong văn phòng có làn da đẹp, còn xin được thỉnh giáo chị ấy đaz dùng loại kem dưỡng da nào nữa. Lời khen của được vận dụng cách tuyệt vời, chân thành tới mức thể tìm ra được chút sơ hở nào, nhưng thực tế nó vô nghĩa. Đấy chỉ là những lời êm ái để lấy logf người khác theo thói quen của mà thôi, nhưng lựi rất có ích khi áp dụng với chị em phụ nữ, "Hà Mã" cũng ngoại lệ.

      Phùng Trúc áp trán vào cửa kính, nghĩ thấy hơi buồn cười, lẽ nào Tiêu Ly nhảna rằng mọi người đều say chỉ riêng mình là tỉnh? hề lung lay trước cám dỗ của kẻ thù, vượt qua được những thử nghiệm của viên đạn bọc đường kia mới được coi là người chiến sĩ giỏi? kỳ lạ của trở thành quân tốt mà muốn dùng khi ra trận để giết giặc nhưng về cơ bản, chưa từng nghĩ đến việc cùng xông pha ra trận địa!

      Huôang hô, còn chưa bàn bạc với mọi người trong nhà và Ngô Dạ Lai về chuyện này. Nhưng phần nào đoán được Ngô Dạ Lai phản ứng ra sao. Có thể ấy chỉ hỏi: "Em thấy thế nào? suy nghĩ kỹ chưa?" sau đó , "Quyết định là của em, có ý kiến gì cả." Đấy chính là thái độ thường thấy của dành cho . Nhìn tưởng là tôn trọng, nhưng thực tế thấy việc đó chẳng có gì liên quan đến mình, cách nặng nề đấy là thái độ trốn tránh trách nhiệm của . muốn chuyện gì cũng phải tự mình quyết định, muốn những lúc yếu đuối nhất, có muốn tìm lý do nào đó để thoái thoát cũng thể được.

      Ngay đến lời cầu hôn năm đó, gần như cũng đặt quyền quyết định như vậy vào trong tay . "Gia cảnh nhà em cũng biết rồi đấy, nếu kết hôn em có đồng ý ?"

      Lúc đó Phùng Trúc vẫn nghĩ quan hệ giữa hai người bọn họ ở trong giai đoạn tìm hiểu, chưa có gì xác định chắc chắn, đùng cái lại nhận được câu như thế từ . Nghĩ thôi cũng thấy nó đủ gây sốc tới mức nào rồi. nhớ mình khóc rất nhiều, khóc tới tối tăm mặt mũi, sau đó cứ níu chặt cánh tay : "Em đồng ý, em đồng ý!"

      Đúng thế, tất cả mọi lựa chọn, thực tế đều do quyết định, chẳng ai làm khó gì cho cả. Cũng giống như bây giờ, tự nguyện lo mọi việc trong nhà đừng mong chờ việc Ngô Dạ Lai hiểu cho . Trong cái đầu logic của , ai làm gì là việc của người ấy, cần phải chia sẻ công trạng, cũng chẳng cần phải biết đến biết ơn của người khác. Điều này cũng thể trách được, vì người như thế, những việc làm được là đầu cố gắng hết sức để hoàn thành. Ví dụ như trung thành, tận tuỵ trong công việc, hiếu thảo và lễ phép với người già trong nhà hay nghĩa vụ cần phải có đối với vợ, đều làm hết sức. Còn về việc có tận tâm hay , Phùng Trúc trước giờ chưa bao giờ đòi hỏi vì có muốn đòi hỏi cũng chẳng được, có được người đàn ông như vậy là phải cảm tạ trời phậy lắm rồi.

      "Có ngon ? Rót luôn cho tôi cốc." Tiêu Ly .

      Phùng Trúc đáp lại tiếng rồi đứng thẳng dậy, tay hơi run, tách trà sữa đầy sóng cả ra ngoài, suýt nữa đổ vào người.

      Mặc dù làm việc dưới quyền của Tiêu Ly hơn hai năm, số lần nhìn thấy nổi giận chỉ có thể đếm đầu ngón tay, thế nhưng chưa lần nổi giận với . là kiểu người, nếu như bạn có thể đảm bảo hoàn thành đầy đủ những việc giao tiếc lời khen ngợi bạn. Vì vậy, với những việc mà nhắc đên có nghĩa là vẫn còn điểm nào đó hài lòng. Tiêu Ly là người luôn đặt ra cầu rất cao đối với tất cả mọi việc. Có rất nhiều việc, đích thân tự mình làm chứ nhờ đến tay thư ký. Do đó, trước tình hình công việc được cắt giảm tới mức quá nửa mà vẫn còn xảy ra những thiếu sót khó có thể trách đượ việc tỏ ra vui.

      Phùng Trúc càng hiểu lại càng cảm thấy có chút gì đó sợ . chính xác đấy là trạng thái tâm lý vừa kính nể vừa sợ sệt trong vô thức. người có nụ cười luôn thường trực môi, khiến người ta phải thấp thỏm trong lòng vì những điều sau nụ cười ấy.

      Tiêu Ly bước tới, đón lấy chiếc cốc tay Trúc, thân cốc dính đầy trà sữa, chân tay lại lóng ngóng nên rất dễ tuột tay làm vỡ cốc.

      Trúc giơ hay tay lên lại sợ tay mình vô tình quệt vào chiếc áo sơ mi đắt tiền người sếp ncoo muốn tới bàn mình để lấy mấy tờ giấy ăn, nhưng lại bị Tiêu Ly đứng chắn trước mặt.

      "Giám đốc Tiêu, tôi cần lấy mấy tờ giấy."

      Tiêu Ly tránh ra. quay người lại rút hai tờ giấy ăn lau thân cốc, lau cả tay mình rồi đặt cốc xuống, rút thêm hai tờ giấy nữa, nhét vào tay Trúc, sau đó mới quay về phòng của mình.

      Trúc nhìn mấy tờ giấy ăn trong tay mình hơi băn khoăn, "Chẳng lẽ mình phải là Giám đốc Tiêu, nhờ lấy giúp tôi mấy tờ giấy?". Mặc dù làm gần ba năm, có thể tôi luyện cho mình vẻ mặt điềm tĩnh trong bất kì hoàn cảnh nào, nhưng liều lĩnh vụng về vẫn chưa cách nào sửa được. Dù sao phải làm những việc trái ngược với tính cách của mình vẫn có chút gì đó miễn cưỡng, có những lúc làm cũng thể tin tưởng bản thân mình có thể xử lý mọi việc cách chu toàn được, đặc biệt là đối với vị sếp nho nhã lịch như thế này lấy đâu ra niềm tin ấy?

      Trúc ra sức xoa hai tay vào nhau nhưng cảm tíac nhớp nháp giữa các ngón tay cũng như cái mùi lưu loại đó, có lau cũng hết được.

      Thôi bỏ , có thời gian ở đây mà nghĩ tới những thứ linh tinh đó, phục vụ cấp vẫn là chuyện cấp bách hơn cả.

      Thói quen của Tiêu Ly hàng ngày là uống tách café vào mỗi sáng hoặc trưa. bao giờ uống café hoà tan, café mà uống đều do tự qnh mang đến, phía ngoài vỏ in toàn chữ nước ngoài. Trúc chỉ để ý, nắm độ đậm nhạt cho hợp với khẩu vị của , còn việc nó có quá hạn hay , chịu trách nhiệm. Về cơ bản, những hướng dẫn bằng tiếng còn có thể hiểu được, những cách viết về thời hạn sử dụng của nước ngoài lại quá khác biệt so với cách viết của Trung Quốc, thực đủ khả năng để có thể dịch trực tiếp sang tiếng Trung được.

      Hôm qua, Trúc ra siêu thị mua trà sữa Lipton loại có túi lọc, thích thứ màu sắc đầm đậm và dung hoà xen lẫn chút đối lập của hai thứ mùi vị khác biệt đó khi hoà trộn với nhau. phải người quá để ý nên biết liệu sếp mình có phải là người cũng thích thưởng thức đồ uống theo phong cách đồ ăn nhanh .

      pha cốc mang vào, quả nhiên Tiêu Ly chỉ nhấp chút qua quýt cho xong, cũng gì thêm. Trúc nhìn bộ dạng Tiêu Ly như vậy tự nhiên cảm thấy buồn cười. Biểu của Tiêu Ly trông rất giống đứa trẻ lần đầu tiên nêm thử món ăn mới, chỉ nếm qua mùi vị, sau đó là thôi ăn nữa. Hoặc có thể do đó trước, việc giải quyết chiếc cốc trơn tuột kia làm tiêu tan suy nghĩ muốn nếm thử món mới của .

      "Cười gì chứ?" , Tiêu Ly đột nhiên hỏi. Lúc này Phùng Trúc mới nhận ra nụ cười của mình xuất đúng lúc.

      "Thời tiết đẹp quá, nên là ..." , đôi lúc trả lời vu vơ liên quan đến câu hỏi cũng là trong những cách ứng đối hay. Đương nhiên là cách này chỉ có thể dùng trong những trường hợp liên quan đến công việc.

      Tiêu Ly gật đầu ra vẻ hiểu ý, xác định thích, mà đúng là cũng thích . Dù sao cũng cười rồi, chẳng cần che giấu thêm nữa, chỉ vào cái cốc : "Phiền em đổi cho tôi cốc café khác, cảm ơn!"

      Trúc cố gắng kiềm chế cảm xúc của bản thân, tủm tỉm cười "vâng, thưa sếp".

      cầm cố lên định bước xuống, đúng lúc đó vô tình bắt gặp ánh mắt đầy ý của Tiêu Ly, vội tránh những lời ngập ngừng định . Như thế là có ý gì? Lần trước khi nhắc đến việc này, trả lời rằng mình cần phải suy nghĩ. là suy nghĩ thôi nhưng cũng nghĩ xong cả rồi, nếu có chủ động nhắc lại đề tài này và câu trả lời của vấn ràng như thế, chắc chắn đó phải là chuyện gì hay ho. Ngô Dạ Lai hơn tháng nay về nhà, nhưng chắc chắn về trong hai ngày tới. Cho dù có về chưa chắc hai người có thời gian để bàn đến chuyện công việc. Bệnh tình của bà chuyển biến theo chiều hướng xấu, giờ bà hoàn toàn thể ngồi dậy được nữa nên phải nằm viện hơn hai tuần rồi, bố mẹ chồng phải thay nhau vào viện chăm sóc cho bà.

      Cuối tuần, Trúc ở trong viện cả ngày để thay ca cho họ, còn ngày thường đảm nhận việc đưa cơm tối. Thỉnh thoảng, buổi trưa có việc gì cũng tranh thủ ghé qua thăm bà, mọi thủ tục trong viện đều do tay lo liệu. Bố mẹ chồng ở nhà nhiêif năm nên ít nhiều cũng lạc hậu hơn so với xã hội, rất nhiều chuyện, nhiều điều mới họ đều bắt kịp. Khi giao tiếp trò chuyện với người khác, họ cũng cảm thấy có chút khó khăn, biết nên như thế nào mới phải.

      Bà cũng kiểm tra vài lần rồi, nếu tới bệnh gì cụ thể, thực ra là có. Người già tuổi cao, cơ thể cũng còn khoẻ mạnh nữa, lại thường xuyên có đờm trog cổ họng khạc ra được nên bà thường xuyên khó thở. Từ khi nhập viện đến nay, cấp cứu hai lần làm cho người nhà cũng mệt mòi cả về tinh thần lẫn thể xác. Bác sĩ gửi thông báo về bệnh tình của bà để người nhà chuẩn bị sẵn tinh thần. Bạn bè, người thân đều đến thăm và cho rằng bà khôg thể gắng gượng thêm được nữa.

      Ngô Dạ Lai là do tay bà nuôi lớn. Khi còn chưa chuyển khỏi căn hộ cũ, vì điều kiện trong nhà còn khó khăn nên vẫn ở chung phòng với ba. Trước khi hai người bọn họ kết hôn, gia đình vay tiền để mua căn hộ mới nhưng bà vẫn kiên quyết ở căn phòng phía bắc, nhường căn phòng chính phía nam cho họ làm phòng cưới.

      Khi Trúc về làm dâu, sức khoẻ của bà vẫn còn tốt, bà vẫn còn có thể trồng rau trong vườn hoa trung tâm của tiểu khu. Đương nhiên, ban quản lý cho phép như thế, có điều thấu bà tuổi cao nên họ cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Ngày đó, rau sống và rau thơm mà nhà ăn đều do chính tay bà trồng. Bà ít , cũng biết chữ lại rất tốt với Trúc nhưng vẫn có chút săm soi. Bà tận tay dạy cho nấu những món mad Ngô Dạ Lai thích ăn, nhưng lúc nào cũng chê nấu đúng vị. Kiểu đối xử tốt đó của bà giống như cách người ta đối xử với kẻ hầu người hạ trong nhà để người ta chăm sóc, hầu hạ cho con cháu mình vậy.

      Trước đó, thể xin nghỉ phép để về nhà nên chắc trong lòng cũng nóng như lửa đốt. Vào lúc thế này, việc Trúc làm việc ở đâu cũng còn là vấn đề quan trọng nữa. Nhưng đu có hiểu được điều đó trong lòng vẫn thầm hy vọng khi trở về có thể quan tâm hỏi han được câu.

      Vừa mới đó còn cảm thấy mệt mỏi, nhưng nghĩ đến , Trúc lại gắng gượng, chấp nhất gì mà lo lắng thay cho . Dường như tất cả mọi cảm xúc trước kia cũng chỉ là do tự trách bản thân thôi. Nghĩ thông suốt, mọi áp lực được giải thoát, lại có thể gánh vác cái gia đình này, lại mình ở đây mà chờ đợi .

      gì nữa, chỉ im lặng chờ đợi.

      Chờ đợi cái gì nhỉ? Trước giờ, mục tiêu này hình như rất ràng, tới mức cần phải biểu đạt ra những điều nghĩ trong lòng nữa. Nhưng bây giờ, Trúc thấy hơi hoang mang, phải để cuộc đời mình héo mòn từng chút trong chờ đợi thế này sao?

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 2: Tự làm, tự chịu, tự suy ngẫm

      Đau là cảm giác có những nhịp đập thổn thức của hạnh phúc, cảm giác đau khổ mà mang tới, với trước kia cũng là ngọt ngào tuyệt vời.

      Hơn mười giờ tối, đợi mẹ chồng ngủ rồi Trúc mới dọn dẹp qua nhà cửa, đặt chế độ tự động cho mắt giặt, lúc ấy mới coi như hoàn thành hòm hòm công việc của ngày.

      Trúc nằm dài giường, tay cầm điện thoại, tay đặt phím bấm phân vân mãi. muốn gọi cho Ngô Dạ Lai, suy nghĩ đó cũng lờ mờ xuất trong đầu từ buổi trưa, chỉ là cố lờ nó mà thôi.

      Gọi điện cho còn khó hơn là chuyện trực tiếp. Khi ngồi đối diện chuyện với nhau, còn có thể dựa vào nét mặt để đoán xem phản ứng của ra sao, nhưng khi chuyện điện thoại, những câu trả lời của ngắn quá nên người ta chẳng thể nào mà đoán được. Điện thoại di động với Ngô Dạ Lai chỉ là công cụ liên lạc khẩn cấp để nghe Trúc gọi báo những việc đột ngột xảy ra trong nhà thôi. chuyện phiếm với nhau, phải hoàn toàn có nhưng cũng chỉ dùng lại ở mức trúc tự độc diễn mình. sợ rằng nếu mình dừng lại bầu khí trở nên nhạt nhẽo, bởi vì Ngô Dạ Lai chẳng bao giờ tiếp lời để mở rộng đề tài nới chuyện.

      Nhưng ai mà mãi được chứ? Hết lần này đến lần khác, bầu khí nhạt nhẽo đó trở thành đương nhiên, hoặc là thấy hứng thú, hứng thú với những gì , hứng thú cả với cuộc sống của nữa. cảm thấy trái tim mệt mỏi đến nghẹt thở. thính giả với im lặng quá đỗi cũng làm giảm hứng thú và mong muốn được dốc bầu tâm của người .

      Lúc này mà gọi sợ là tuần tra, nhưng nếu mà gọi lát nữa đến giờ giới nghiêm theo kỷ luật của bọn họ, phải ngủ và được phép nhận điện thoại nữa. Bây giờ gọi, gọi được vào lúc nào đây? Nếu cuối tuần được về, Trúc hi vọng lúc đó có thể bày tỏ ý kiến của mình, cho dù đó có là ý kiến hời hợt cho có thôi cũng được.

      Trúc vô thức ngồi thẳng dậy và bấm số, tay cầm điện thoại, tay kia kéo chiếc gối vốn thuộc về ôm vào trong lòng.

      Điện thoại mới chỉ đổ chuông hai hồi, đầu dây bên kia Ngô Dạ Lai nhấc máy, "Chuyện gì thế?"

      " có gì. Hôm nay bà khá hơn chút rồi, buổi tối em vừa vào thăm. Mặc dù vẫn chưa ăn được cơm, nhưng hôm nay bác sĩ bà có thể ăn chút đồ ăn nước. Sáng mai em nấu cháo mang vào." Biết lo lắng chuyện bệnh tình của bà, Trúc vội vàng kể ngắn gọn câu chuyện.

      "Có chuyện phải ?", câu này hỏi Trúc vì gọi điện thoại vào giờ này phải việc mà thường làm. Bình thường họ thường chuyện điện thoại vào dịp cuối tuần khi Ngô Dạ Lai gọi về nhà, thăm hỏi người lớn trong nhà lượt, cuối cùng mới đưa máy cho , dặn dò vài câu, bảo chăm sóc việc nhà chu đáo, sau đó là kết thúc cuộc trò chuyện. Chuyện có quan trọng tới đâu, cũng chỉ gủi tin nhắn ngắn gọn, súc tích cho , còn việc có cần phải gọi lại hay lại do quyêt định.

      "Vâng, có chút việc."

      Ngô Dạ Lai cầm điện thoại ra bãi tập bên ngoài. Doanh trại rồi bãi tập, tiếp nữa là xưởng sửa chữa quy mô lớn và sân bay. Ban đêm ở đây hề yên tĩnh chút nào.

      " "

      " giờ em cơ hội trong công việc, nhưng lại phải chuyển đến thành phố J"

      " bao lâu?"

      "Chưa xác định được thời gian, nhanh năm, nhiều phải từ ba đến năm năm". Đây cũng là trong những nguyên nhân khiến Trúc chần chừ chưa đưa ra quyết đinh. Công việc tại của tuy có gì quan trọng nhưng lại rất ổn định. Phòng thư ký phải chỉ có mình , sếp cũng phải chỉ có người, khi có chuyện gì vẫn có người ở cấp cao hơn đứng ra gánh chịu, công việc cũng quá bận rộn, lại kiếm được nhiều tiến. Theo Tiêu Ly qua đó, cũng có nghĩa là phải đứng ra trực tiếp gánh vác mọi trách nhiệm, khi chìm khi nổi, cũng có nghĩa là giao phó tương lai của mình cho cái cây lớn Tiêu Ly. Cây mà đổ, cũng đổ theo, có muốn tránh cũng khó.

      Nhưng ngược lại, nếu đường quan lộc của Tiêu Ly rộng mở, thuận buồm xuôi gió cũng được thơm lây. Với người có tài như Tiêu Ly, sớm muộn gì cũng được điều về tổng công ty. Con người ấy toát lên khí chất khiến người ta tin tưởng và muốn tiếp cận, hay cách khác là con người này có sứa hút lớn. làm wor vị trí thư ký giám đốc mấy năm rồi, giờ lên chức chủ nhiệm văn phòng cũng là hợp tình hợp lý. Với khả năng của mà dừng lại ở vị trí này cũng phải là việc gì thiệt thòi lắm. Nếu trụ lại được ở đây và cố gắng làm việc vị trí này cũng phải là chuyện gì ngoài tầm với. Vì thế, Tiêu Ly đưa theo, thực ra cũng hơi tiếc cơ hội ở đây, ai bảo mất hết chí tiến thủ rồi.

      "Em có muốn ?"

      "Em muốn nghe ý kiến của "

      Thành phố J cách thành phố C xa, ngồi xe mất khoảng nửa tiếng đồng hồ. Khoảng cách phải là khó khăn chính ở đây, vẫn đề chủ yếu là liệu có nên để khoảng cách giữa hai vợ chồng càng xa thêm nữa . Có thể chút khoảng cách cỏn con này làm mối liên hệ vốn mong manh giữa họ đứt hẳn.

      Ở đầu dây bên kia Ngô Dạ Lai đột nhiên im bặt, Trúc đoán là suy nghĩ nên cũng gì, cứ im lặng chờ đợi.

      Đột nhiện, phía bên đó vọng lại tiếng , nghe được cả tiếng thao trường ồn áo quen thuộc vọng vào trong ống nghe, "Cứ thế , giờ còn có việc."

      Trúc lặng lẽ đặt điện thoại xuống, bỏ chiếc gối vừa ôm trong lòng ra, ra, vừa rồi phải là suy nghĩ mà lấy tay bịt loa điện thoại, biết là bận làm việc gì. động tác hết sùc đơn giản thôi, những chặn được thanh, mà còn nhàng chặn Trúc lại, khiến mãi đứng ngoài cuộc sống của . có việc gì, bận chuyện gì, Trúc chưa bao giờ được biết. phải là muốn thử tìm hiểu, mà muốn nghe đích thân giải thích. Phải trình bày cặn kẽ từng việc, cảm thấy nhàm chán, việc của chẳng hề có chút trọng lượng nào đối với .
      Bình minh có thể giúp xoa dịu vết thương của bóng đêm. Nhìn thấy những tia nắng đầu tiên le lói, Trúc khẽ nhắm hai mắt lại thả lỏng mình và cảm thấy vẫn nên bắt đầu ngày mới bằng tâm trạng vui vẻ. Đêm qua cũng bị mất ngủ, cúa sốc mà Ngô Dạ Lai gây ra cho ngày hôm qua, giờ đây cảm giác cũng dần tê dại rồi. Đau hay đau, Trúc còn để ý tới nữa, cũng còn cảm thấy cí gì đó quá ghê gớm cả. Có lúc nghĩ mình miễn dịch với cảm giác này, chắc bản thân cũng đắc đạo thành tiên rồi.

      Đau là cảm giác có những nhịp đập thổn thức của hạnh phúc, cảm giác đau khổ mà mang tới, với trước kia cũng là ngọt ngào tuyệt vời. . . . Có thể bây giờ cảm xúc đạt tới mức độ đó nữa, nhưng vẫn cố hết sức để duy trì thói quen đó, trúc bất giác tự giễu cợt bản thân mình. từng thầm mong, chỉ cần có thôi đòi hỏi bất cứ điều gì khác từ nữa. Còn giờ sao? Gia đình, công việc, bạn bè đều là chỗ dựa của , còn ngược lại, bất luận có ở đâu, ở bất kì khoảng cách nào, cũng là người xa cách nhất.

      Mỗi sáng tỉnh dậy, Trúc lại cảm thấy mình giống như cái máy, guồng máy chuyển động rất khó có thể dừng lại. Cho dù là thế, nhưng quen với nhịp sống này rồi nên cũng cảm thấy mệt mỏi, có thêm vài việc dễ chịu điểm xuyết, bôi trơn làm cho cỗ máy như cũng hoàn thành mọi việc đúng thời gian quy định và đảm bảo cả về chất lượng.

      Buổi trưa, Trúc cùng Tiêu Ly tham dự bữa tiệc chiêu đãi. Sau bữa tiệc, Tiêu Ly đột nhiên với : "Buổi chiều em nghỉ , về nhà chịu khó nghỉ ngơi".

      Trúc hơi ngạc nhiên ngẩng đầu lên, Tiêu Ly rất phong đô. sai, nhưng chưa bao giờ làm những việc kiểu mua chuộc lòng người như thể, hành động tốt đẹp đó của quả thực là rất nể mặt thư ký như rồi. nhất thời biết phải phản ứng như thế nào cho phải, nên khách sáo vòng vo lúc hay nhận lời, đồng ý ngay?

      Tiêu Ly cho nhiều tời gian nghĩ dông dài, "Tháng này em làm thêm rất nhiều, giờ cũng sắp cuối tháng rồi, em nghỉ phép cũng phí ra"

      Đây là quy định, cũng là trong những chế độ phúc lợi của công ty. Công ty thực chế độ làm thêm giờ và nghỉ phép khá linh hoạt, nhân viên làm thêm giờ, ngoài việc được hưởng những chế độ trả lương theo quy định hành của nhà nước, thời gian làm thêm giờ được cộng dồn thành thời gian nghỉ phép, nhưng chỉ có hiệu lực trong tháng đó mà thôi. Ví dụ tối hôm trước bạn làm thêm bốn tiếng đồng hồ, bắt đầu từ ngày hôm sau của tháng đó, nếu bạn thấy công việc có gì quan trọng có thể nghỉ phép bốn tiếng, chỉ cần với cấp câu là được. Rất tự do, thoải mái.

      Trước kia Trúc thường tích lũy kiểu nghỉ phép này, dồn vào cuối tuần đến nơi Ngô Dạ Lai đóng quân thăm . Tích lũy được rất nhiều, nhưng hai năm nay, mới đến chỗ được hai lần. tường rất bận, tìm được khoảng thời gian mà cả hai đều rảnh dễ dàng gì. Đến nơi rồi, đơn vị công tác bố trí chỗ ăn chỗ ở cho , thể gác công việc lại chỉ để ở riêng bên được, phần lớn thời gian, thường ở mình trong phòng đợi kỳ nghỉ trôi qua. Sân bay của bọn là cứ điểm quan trọng nên cho phép bất kỳ ai vào thăm quan. Quá nhiều vấn đề xuất trước mắt khiến biết phải làm sao. Quá nhiều vấn đề xuất trước mắt khiến biết phải làm sao. Dần dần, cũng thấy nản, những nagyf nghỉ đối với còn hấp dẫn nữa. người gian riêng tư như làm ở nhà cũng biết làm gì.

      "Về nhà chịu khó nghỉ ngơi " Tiêu Ly xong lái xe thẳng.

      Thực ra, biết hôm nay mình có hơi nhiều chuyện, đây phải là phong cách làm việc thường thấy của . Đối với Phùng Trúc, về cơ bản là tin tưởng . Chưa đến vấn đề năng lực, trong số ít những người phụ nữ mang lại cho cảm giác yên tâm. ra trong hai năm làm việc, nhận thấy Phùng trúc phải là kiểu phụ nữ tinh ranh, thủ đoạn, nhưng lại có thẻ nhanh chóng nắm bắt công việc, cư xử hòa nhã với mọi người, gay ra bất kỳ điều thị ohi nào, những điều này là những ưu điểm rất đáng quý. Vì vậy, lần thuyên chyển công tác này, khi biết cấp cho đưa hai người theo người đầu tiên anhh nghĩ tới chính là . Mặc dù có nhiều tiếp xúc riêng với Phùng Trúc, nhưng phối hợp ăn ý trong công việc giũa hai người cũng đủ để hỗ trợ trong công việc cương vị mới.

      Lời đề nghị của này hôm nay ra cũng phải là hoàn toàn nẫu nhiên. Suốt hai năm làm việc, số lần nghỉ phép của Phùng Trúc chỉ đếm được đầu ngón tay. Cần cù chăm chỉ, tận tâm tận tụy đương nhiên là tốt, nhưng người chăm chỉ quá cũng mang đến thứ áp lực vô hình cho những người xung quanh.

      Chu Dao Hồng từng nửa đùa nửa trách mó Phùng Trúc làm việc biết mệt mỏi, chỉ làm thêm mà nghỉ phép khiến cho mọi người đều ngại dám để cho làm thêm giờ nữa. Mấy người còn lại trong phòng thư ký, người bận chuyện gia đình, có con , người mải với chuyện đương, như La Phu có chồng nhưng cũng rơi vào tình trạng mỗi người ngả như Phùng Trúc nên trở thành đối tượng thích hợp nhất cho việc làm thêm giờ. Nếu như sau khi làm them giờ rồi lại tìm cơ hội để nghỉ phép như những người khác họ cũng cảm thấy yên tâm thoải mái hơn, nhưng Phùng Trúc lại thường xuyên quên mất việc nghỉ phép, lâu dần cũng khiến người khác cảm thấy thoải mái.

      Chế độ chính sách là chế độ chính sách, Tiêu Ly hi vọng Phùng Trúc có thể hiểu được điều này nhưng cũng vẫn tôn trọng chế độ hành của công ty. Nhân viên lý tưởng trong suy nghĩ của , phải là người công hiến toàn bộ tâm trí và sức lực cho công ty và công việc, mà là người biết kết hợp hài hòa giữa làm việc và nghỉ ngơi. Nếu như bảo phải tìm xem Phùng Trúc có điều gì chưa được, đấy chính là việc ép mình quá chặt, nhìn qua tưởng là người rất dễ tính nhưng hàng ngày đều làm việc rất tuân thủ nguyên tắc và tỉ mỉ chu đáo. Mặc dù quyết định là đưa theo, nhưng tiêu Ly hoàn toàn muốn những người khác nghĩ rằng ó được điều này là nhờ vào làm việc chăm chỉ biết đến ngày nghỉ của mình.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Lúc này, Tiêu Ly hoàn toàn nhận ra rằng, kỳ vọng nhiều hơn ở Phùng Trúc.

      Tự nhiên lại có cả buổi chiều rảnh rỗi, Phùng Trúc biết nên đâu, làm gì nữa. Với tình hình nay của gia đình, nên xốc lại tinh thần rồi vài trong viện để giúp đỡ mọi người, nhưng biế tại sao hai chân cứ nặng như chì, thể nhấc lên được. Bao nhiêu việc, việc nào cũng phải làm cả, nhưng việc nào mới là việc muốn làm đây? thậm chí còn dám nghĩ đến vấn đề này nữa. Nhưng ảo tưởng vô nghĩa, mong đợi khác với những mộng tưởng hão huyền thời thiếu nữ, khi còn trẻ coi những mơ mộng đó là loại đăng ten tô điểm thêm cho cuộc sống lãng mạn và đẹp đẽ hơn, còn bây giờ nó chỉ như chiếc váy ôm phù hợp với vóc dáng cơ thể, khiến người mặc toát lên được vẻ hấp dẫn mà còn làm lộ ra những nhược điểm cần che giấu.

      Trúc biết mình cần phải giảm bớt áp lực và dành nhiều thời gian hơn để nghỉ ngơi. Nhưng khi nghiêm túc suy nghĩ về vấn đề cần nghỉ ngơi như thế nào, lại hơi hoang mang biết phải bắt đầu từ đâu. Về nhà thăm bố mẹ? Suy nghĩ này ra xuất từ rất lâu rồi, nhưng chưa dám quay về. Năm ngoái mẹ nghỉ hưu, nên chắc thường xuyên ở nhà. Bố của Trúc là nhân viên nhà nước, mẹ làm việc trong công ty bảo hiểm, hai người họ trước là bạn đại học với nhau. Khi Trúc kết hôn, cả bố và mẹ đều ra sức phản đối. phải họ có cách nhìn phản diện trong việc môn đăng hộ đối, nhưng gả con cho người thường xuyên vắng nhà mà lại nặng gánh gia đình như thế, bậc làm cha làm mẹ thể khoanh tay đứng nhìn. Song, ngày kết hôn gần đến, họ thấy vẫn thể làm lay chuyển quyết tâm của con nên đành gọi về, cho khoản tiền và dặn dò mua căn hộ rồi chuyển ra ngoài ở. Rốt cuộc họ vẫn nhẫn tâm nhìn con phải mình gánh vác cả đại gia đình.

      Trúc đến giờ vẫn còn nhớ mẹ kéo tay :"Tiểu Trúc, con nhất quyết đòi cưới, mẹ và bố thể ngăn cản được con. Cho dù bố mẹ có nghĩ nhiều thế nào cuối cùng là vì ai? Bố mẹ hy vọng sau khi kết hôn con dọn ra ngoài ở, chồng con thường xuyên vắng nhà, mình con sống với gia đình nhà chồng cũng tiện." Mẹ đến đây thôi giọng hơi nghẹn ngào rồi.

      Trúc phải biết rằng mình rất bất hiếu, là con duy nhất trong nhà, bố mẹ vẫn hay , đợi khi nào kết hôn mua cho căn hộ ở gần đây để hàng ngày có thể về nàăn cơm, sau này còn có thể giúp trông nom con cái nữa. Bố mẹ đều là mẫu nười theo kiểu truyền thống và cũng phải chịu nhiều cay đắng cuộc đời. Từ tới lớn luôn tự giác, ít khi làm bố mẹ phải bận lòng. Thời còn học, bố mẹ luôn dậy sớm hơn , nấu cơm xong đưa đến trường, tan học lại đến đón về nhà. Cho dù có như thế nào, bố mẹ vẫn luôn qua tâm đến , ủng hộ .

      Trúc rất ngoan. Ở trường chơi gì cũng được, rất hòa đồng với bạn bè, nhưng cứ về đến nhà là rất ít khi đâu, chỉ ở nhà với bố mẹ. Hồi lên đại học được nghỉ hè, chơi mấy lần cũng đều là vì Ngô Dạ Lai, chuyện của lần này cũng chỉ vì .

      Rốt cuộc vẫn là phụ lòng tốt của bố mẹ. Lúc đó tuy còn chưa nhận tiền bố mẹ cho, nhưng về cơ bản vẫn chưa chuyện này với Ngô Dạ Lai. làm sao biết cuộc sống chỉ có hai người rất dễ chịu thoải mái, những lúc Ngô Dạ Lai vắng nhà, còn có thể về nhà mẹ đẻ ở, điều này cũng đúng với ý của bố mẹ , lại đúng với nguyện vọng của là được lấy . Nhưng tình hình gia đình lúc đó làm khó mở lời. Trúc cũng lờ mờ hiểu ra, ý muốn của gia đình mới chính là động lực thực để Ngô Dạ Lai lấy . Nhưng lúc đó, chìm đắm trong tình nên trong mắt chỉ có . Sau này có thể danh chính ngôn thuận đứng bên cạnh là toàn bộ hi vọng của lúc bấy giờ đối với cuộc hôn nhân này.

      Sau khi kết hôn, những thể chuyển ra ngoài sống như mong muốn của bố mẹ mà thậm chí thể về thăm nhà được lần nào. Về thăm nhà, sợ bố mẹ lại lo lắng, cũng muốn nghe mẹ khéo léo thăm dò việc Ngô Dạ Lai lúc nào trở thành bộ đội chuyên nghiệp, bởi chính bản thân cũng . Có thể cùng Ngô Dạ Lai về thăm nhà lại càng hiếm thấy, dù có về cũng chỉ ngồi qua loa hoặc ăn xong bữa cơm là lại . Phòng của , từ sau khi kết hôn vẫn bỏ trống cho tới nay. Đắn đo suy nghĩ hồi lâu ở bến xe, quyết định lên xe về thẳng nhà chồng, những lúc có thể nghỉ ngơi, cũng chỉ muốn ở mình.
      CHƯƠNG 3:
      AI VỨT BỎ AI?


      Đáp lại nhiệt tình gì sánh kịp của lạnh lẽo đến cùng cực của , quyết định bộc phát trong phút chốc cũng giống như niềm si mê kỳ lạ năm đó của . Có thể lúc nào đấy chán trường tự ý quyết định chấm dứt mà cần báo trước.

      Tra chìa khóa vào ổ để mở, Trúc mới phát trong nhà có người, cửa phòng chỉ khép hờ hờ.

      Đôi giầy tấm thảm trước cửa kia là của Ngô Dạ Lai. có thói quen đặt giầy rất ngay ngắn, thói quen được hình thành trong thời gian ở trường quân . Nhìn cũng biết, mỗi lần cởi giầy xong đều sắp xếp lại cẩn thận gọn gàng, như thường xuyên vứt giày lộn xộn, thậm chí có lúc vứt chiếc này đè lên chiếc kia.

      Ngô Dạ Lai thay quần áo. Đồ dùng, quần áo của đều để ở nhà, vì vậy mỗi lần từ doanh trại trở về, bao giờ cũng tạt qua nhà thay quần áo trước rồi mới ra ngoài. Nghe có tiếng mở cửa, hơi sững lại chút, vội khoác áo sơ mi lên người, cài xong từng chiếc cúc áo rồi mới quay ra.

      Trúc đứng ngẩn ra ở cửa, hờ hững của làm cảm giác vui mừng được gặp lại nhau của dần tan biến. Nhớ lần đầu tiên về nhà sau khi kết hôn, gần như vứt bỏ cả thể diện mà lao vào lòng nhưng đẩy ra ngay trước mặt tất cả mọi người trong nhà chút do dự, từ sau đó, bao giờ thử lại cách thể tình cảm đó nữa. xa cách triền miên chỉ mang lại cảm giác xa lạ mà hơn cả là mỗi lần gặp mặt lại biết phải làm thế nào. Mỗi lần, vừa mới để bản thân quen với việc có thêm người nữa bên cạnh hay vừa bắt đầu quen với việc tự nhiên thể nũng nịu của con cũng là lúc phải .

      Vì thế, phải do điềm tĩnh tới mức có thể tự kìm nén cảm xúc của bản thân, mà là thể vừa khiến mình thể tình cảm cách tự nhiên, lại vừa khiến có thể tự nhiên đón nhận nó. Dần dần, chỉ biết cố gắng kìm nén và điều chỉnh, cứ thế lặp lặp lại. Rất lâu sau, mới ý thức được rằng, phải cứ trở thành người phụ nữ của là có thể dập tắt được ngưỡng mộ vốn có với . Cách nhìn nhận của hai người khác nhau, phải vì khác biệt về khoảng cách, mà là vì họ luôn ở hai tầm nhìn khác nhau.

      Lần nào cũng đều do chủ động quan tâm ân cần, đều là chủ động bận rộn, lo toan ròi báo lại cho tất cả mọi việc lớn bé xảy ra trong nhà, Lần này, Trúc muốn là người chủ động lên tiếng trước nữa. Ai khổ hơn ai còn chưa biết, tại sao vừa về được cung kính hầu hạ như ông chủ thế chứ?!

      Cuối cùng lòng vẫn thấy buồn. Những lời qua điện thoại tối hôm đó, dù sao cũng thể coi như coi có gì được. Trúc biết mình giận dỗi như thế hơi trẻ con, nhưng hạ quyết tâm rồi, nếu gì, cũng lờ .

      "Sao lại về thế?", Ngô Dạ Lai ngán ngẩm hỏi.

      "Được nghỉ", vừa xong, Trúc bất giác thấy mũi mình cay cay, đây chính là người mà từng khao khát đấy sao, giờ đây hai người họ cứ như hai người xa lạ. Bao nhiêu hi vọng và mộng tưởng về cuộc sống tươi đẹp, từ lâu tiêu tan trong trầm lặng của mất rồi.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :